Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
430,691
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
361,707
AP1GczNxDh68_gwWMI3FFaDUFPda3jTRphaqPpnZ2bZD-CTSxw-XfVie1ASxQcswLkwn_vgaKPDu7AxAy2eVUL-ZpCQpmUL8XUK0z-X_wxzOCUI9uZ7p1_L-47yBToMIuoRRe7wbd00rZEE-6FR2k4fjR84D=w215-h322-s-no-gm

Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Tác giả: Vũ Lạc Song Liêm
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Huyền Huyễn, Xuyên Không, Trọng Sinh, Nữ Cường, Đông Phương, Gia Đấu, Điền Văn, Xuyên Nhanh, Hệ Thống
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Ngu Thanh Nhàn, tiên đời hai, bởi vì quá vô tích sự, trong một lần thám hiểm bí cảnh đã bị ngã lộn cổ. Trong ranh giới sắp bỏ mạng, cô đã được một "hệ thống pháo hôi phản công" bắt lại, hai bên giao hẹn đi qua các thế giới thập niên làm nhiệm vụ để kiếm công đức, sau đó linh hồn sẽ được tu sửa, quay về tiên giới.​
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 1: Xuyên Sách


/images/2024-0308.gif

"Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu.

Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê.

Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo Quốc.Bắt đầu viết từ lúc Giang Bảo Quốc rời nhà vào quân đội.Trong truyện, anh ta luôn tích cực vươn lên, là một người nho nhã điềm đạm, có trách nhiệm, một người chồng tốt của Vương Văn Quân, người cha tốt của Giang Hòa Bình - con của hai người.Nhưng anh ta lại vô cùng lạnh lùng với nguyên thân và hai người con trai của cô ấy, nguyên nhân là vì mẹ của Giang Bảo Quốc yêu cầu anh ta cưới nguyên thân để sinh ra hai đứa con gái mà thôi.Ngu Thanh Nhàn nhanh chóng đọc xem toàn bộ ký ức khi còn sống của nguyên thân, đây là tháng 1 năm 1951, là thời điểm sau năm tháng cuối cùng cô ấy cũng mang theo hai đứa con gái tìm được Giang Bảo Quốc, nhưng chưa được hai hôm đã bị anh ta gọi người tới khuyên về.Người phụ nữ tới khuyên Ngu Thanh Nhàn thấy cô không nói gì, trong mắt lóe lên vẻ khinh thường:"Em gái Thanh Nhàn à, em nghe chị dâu khuyên một câu.

Em mới chừng ba mươi tuổi, đang lúc khỏe mạnh, trở về quê tìm một người cũng không phải là không được.

Em nói em cố tình ăn thua đủ với người anh em Bảo Quốc là có ý gì chứ? Tổ chức đã đồng ý cho các em ly hôn, em còn cứ lằng nhằng mãi làm gì?"Ngu Thanh Nhàn rốt cuộc cũng ngẩng đầu nhìn chị ta:"Chị nói tôi ăn thua đủ với anh ta là có ý gì? Nói hay lắm! Tôi là vợ được anh ta cưới hỏi đàng hoàng ở quê, đã từng bái lạy tổ tông nhà anh ta để được vào gia phả!""Năm đó anh ta muốn rời nhà đi tòng quân, nói với tôi đánh giặc xong sẽ trở về sống cùng tôi.

Ồ, giờ đánh trận xong rồi, anh ta lại mang lăng nhăng ở trong quân? Cho nên tôi thành ép duyên? Thành loại bã đậu thời xã hội phong kiến?".
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 2: Người Đàn Ông Bội Bạc


/images/2024-0308.gif

"Nếu anh ta thực sự nghĩ như vậy thì anh ta phải nói sớm chứ? Sớm để làm gì ấy hả? Năm đó nhà anh ta nghèo đến mức nồi cũng mọc mạng nhện, tôi vẫn sống cùng anh ta.

Nhiều năm qua anh ta không có nhà, tôi hầu hạ già, chăm sóc trẻ, mẹ anh ta nằm liệt giường năm năm, là tôi đổ bô chăm sóc mỗi ngày.""Năm đó lúc anh ta đi, đứa lớn mới hai tuổi, vừa biết đi, đứa bé mới sinh ra chưa được một tháng.

Tôi còn đang trong cữ vẫn phải xuống ruộng làm việc, nếu không thì cả nhà này phải chết đói.""Anh ta đi bộ đội mười hai năm, ngoại trừ năm đầu tiên viết thư về nhà, gửi được ít tiền, sau đó thì sống không thấy người, chết không thấy xác.

Chúng tôi đều tưởng anh ta chết rồi đấy! Khó khăn lắm mới có tin tức, thì lại là thư anh ta gửi về đòi li hôn tôi!""Muốn ly hôn thì phải nói sớm chứ? Giang Bảo Quốc anh ta có thích tôi hay không, chỉ anh ta mới biết.

nếu trước đây không thích tôi thì làm gì không viết thư đòi ly hôn với tôi từ sớm đi? Viết một bức thư bỏ tôi cũng được cơ mà.

Lúc ấy tôi còn trẻ, dù mang theo hai đứa con gái, tôi cũng vẫn dễ dàng tái giá!""Giờ tôi già rồi, làm lỡ nửa đời của tôi mới đòi li hôn tôi.

Được thôi, bồi thường mười ba năm tổn thất trong quá khứ của tôi đi, trả lại tuổi thanh xuân cho tôi đi, tôi lập tức quay về không hề do dự!"Đây là những lời mà nguyên thân Lục Thanh Nhàn đã nói với Ngu Thanh Nhàn lúc gặp mặt ở trong hệ thống.Nguyên thân là một cô gái rất cứng cỏi.Lúc này cô ấy tới để ly hôn với Giang Bảo Quốc, đồng thời ở lại mấy ngày rồi mang theo hai đứa con gái quay về quê ở tỉnh Ký.Sau khi về đến nhà, cô ấy vẫn sống như lúc không có tin của Giang Bảo Quốc, nhưng hai đứa con gái lại vô cùng tôn sùng và yêu quý cha.Hai năm sau, Giang Bảo Quốc quay về nhà một chuyện, nói chuyện hồi lâu với nguyên thân rồi chạy vào nhà đưa con gái lớn Giang Mộc Tâm đi.Dựa theo những gì Giang Bảo Quốc nói, Mộc Tâm lớn rồi, sắp đến tuổi làm mai, chỗ anh ta dù sao cũng là thành phố, còn là binh đoàn, con trai xuất sắc nhiều hơn ở nông thôn.Giang Bảo Quốc đưa Mộc Tâm đi, sau này làm mai cho cô bé cũng dễ.Nguyên thân cho rằng Mộc Tâm sẽ được hưởng cuộc sống tốt, nhưng chuyện lại hoàn toàn khác với những gì nguyên thân tưởng tượng.Năm mà Mộc Tâm được đưa đi, vợ bé yêu dấu của Giang Bảo Quốc - Vương Văn Quân vừa đẻ không lâu.Cô ta là một y tác trong bệnh viện quân khu, Giang Bảo Quốc là bệnh nhân được cô ta chăm sóc.Hai người quen biết nhau trong bệnh viện, đã tìm hiểu trong quá trình dưỡng bệnh, sau khi kết hôn cô ta vẫn không từ bỏ công việc, trước khi sinh nửa tháng vẫn còn đi làm..
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 3: Cuộc Đời Con Gái


/images/2024-0308.gif

Vương Văn Quân sinh con, mẹ ruột ra chăm được nửa năm thì sống chết mặc bay bỏ về.

Giang Bảo Quốc và Vương Văn Quân vừa bực vừa sốt ruột, cuối cùng Vương Văn Quân đề nghị đón Mộc Tâm tới, để cô bé trông con giúp.

Giang Mộc Tâm đã mười lăm, một cô gái mười lăm tuổi cái gì cũng biết.

Thế là Giang Mộc Tâm mang theo trái tim đầy mong đợi được đón đến tỉnh Hắc.

Chuyện đầu tiên mà Giang Bảo Quốc làm sau khi đưa cô bé đến chính là bảo cô bé chăm sóc Giang Hòa Bình cho tốt.

Từ đó trở đi, Giang Mộc Tâm phải ở đó làm một bảo mẫu nhỏ không lương, ngày ngày trông trẻ, làm việc nhà, giặt quần áo cho cả nhà.

Vương Văn Quân tâm trạng tốt thì khen cô bé hai câu, lúc bị bực bội ở bệnh viện thì về lại trút lên đầu cô bé.

Giang Hòa Bình rốt cuộc cũng lên tiểu học, Giang Mộc Tâm cũng đến tuổi gả chồng.

Cô bé lớn lên có dung mạo rất giống nguyên thân, hai mươi tuổi mà xinh đẹp như một đóa hoa.

Cô được đồng đội của Giang Bảo Quốc là Phùng Cương để ý.

Phùng Cương còn lớn hơn Giang Bảo Quốc mấy tuổi, có hai đứa con trai, đứa lớn nhất đã mười lăm tuổi.

Vợ trước của Phù Cương chết sớm, vì con mà ông ta không kết hôn, khó khăn lắm mới động lòng lần nữa, đương nhiên là không dễ dàng bỏ qua Giang Mộc Tâm.

Ông ta có quan hệ thân thiết với Giang Bảo Quốc, cấp bậc lại cao hơn Giang Bảo Quốc, thế là chuyện hôn nhân này cứ thế được quyết định.

Giang Mộc Tâm hai mươi tuổi bị ép gả cho một người đàn ông có thể làm cha mình.

Sau khi kết hôn, Giang Mộc Tâm sống cũng không tốt lắm, cô chỉ lớn hơn con cả của Phùng Cương năm tuổi.

Con trai mười lăm mười sáu chính là đang tuổi nổi loạn, anh em chúng rất căm hận người mẹ kế là Giang Mộc Tâm này, thường xuyên tìm cách gây sự với cô.

Giang Mộc Tâm hai mươi ba tuổi thì mang thai, bị hai anh em con Phùng Cương đẩy ngã xuống đất, bị xảy thai.

Cả tinh thần lẫn thể xác của cô đều hoàn toàn sụp đổ, cứ thế đổ bệnh không vực dậy nổi.

Trước khi sức khỏe của cô ngày càng kém, cô gọi điện thoại về quên, nguyên thân nghe được điện thoại vội vàng chạy đến tỉnh Hắc.

Giang Mộc Tâm vẫn luôn chờ mẹ.

Khi mẹ đến, Giang Mộc Tâm nói với bà về cuộc sống trong những năm qua của mình, nói với bà rằng lòng mình rất đau khổ, nói với bà rằng bao năm qua mình hổ thẹn với bà, còn không chờ nguyên thân nói một câu tha thứ, Giang Mộc Tâm đã chết.

Năm đó giao thông còn bất tiện, thư từ qua lại không dễ dàng như bây giờ.

Giang Mộc Tâm vẫn luôn cảm thấy áy náy vì năm đó mình vứt bỏ mẹ, lựa chọn cha.

Cô viết thư về nhà chỉ kể chuyện tốt, không nói chuyện xấu, ngay cả đối tượng kết hôn cũng không kể tỉ mỉ.

.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 4: Quyết Tâm Trả Thù


/images/2024-0308.gif

Giang Mộc Tâm không dám nói mình được gả cho một ông già, cô sợ nguyên thân sẽ liều lĩnh chạy đến đòi công bằng cho mình.

Giang Bảo Quốc và Phùng Cương là người có quyền thế, hai người đấu không lại họ.

Giang Mộc Tâm chết, nguyên thân biết được toàn bộ câu chuyện hận đến mức hai mắt hằn máu.

Bà đi tìm bưu điện, tốn một khoản tiền lớn để gọi điện thoại về trạm vệ sinh trên thị trấn.

Bác sĩ ở trạm vệ sinh là em họ của nguyên thân, bảo chị ấy gọi Giang Thủy Tâm đến nghe điện thoại.

Nguyên thân kể lại toàn bộ chuyện của Giang Mộc Tâm cho cô nghe, lại hỏi cô nếu mình làm chuyện quá khích, cô có trách mẹ không.

Giang Thủy Tâm nói không trách.

Ngày Giang Mộc Tâm hạ táng, Phùng Cương để tỏ lòng áy náy, đã tổ chức tang lễ rất long trọng, nguyên thân cũng đến tham gia.

Bà ngồi một bàn với gia đình Giang Bảo Quốc, gia đình Phùng Cương, con trai của Phùng Cương cũng có mặt ở đấy.

Là hung thủ chính hại chết Giang Mộc Tâm, nhưng cậu ta không hề áy náy chút nào.

Biết nguyên thân là mẹ ruột của Giang Mộc Tâm, cậu ta còn cười khiêu khích bà.

Con cả của Phùng Cương sắp hai mươi, hiểu chuyện hơn chút, nhưng không hề giảm sự căm ghét dành cho Giang Mộc Tâm.

Là cha ruột của Giang Mộc Tâm, Giang Bảo Quốc lại chẳng tỏ vẻ gì khi thấy con gái qua đời, trong tiệc rượu nghe thấy con trai nhỏ của Phùng Cương chơi bóng rổ đứng đầu toàn trường, còn khen ngợi một phen, việc này trở thành giọt nước tràn ly, cũng để nguyên thân càng thêm kiên định quyết tâm trả thù.

Món ăn cuối cùng của bữa cơm hôm đó là canh thịt dê, mùi vị canh khá nặng, bỏ ít đồ không ai nhận ra được.

Nguyên thân quan sát người phục vụ mang thức ăn lên cho bàn mình rất lâu, đến khi cô ta mang đồ ăn lên thì bà đứng dậy đi vệ sinh, giả vờ hấp tấp quá nên đụng phải cô ta.

Trong lúc rối loạn, nguyên thân nhân cơ hội bỏ thuốc chuột vào canh thịt dê.

Cả nhà họ Phùng đều thích uống canh thịt dê, vừa bưng lên ba người nhà họ đã không chờ nổi uống một bát.

Thuốc chuột bỏ lượng quá nhiều, chưa được bao lâu thì ba cha con Phùng Cương đã ôm bụng ngã xuống đất, đưa đến bệnh viện không lâu thì hai con trai của Phùng Cương chết.

Người đến ăn cơm đều là quân nhân, nguyên thân không định chạy, bị bắt cũng rất bình tĩnh, bị bắn chết bà cũng rất bình tĩnh, bà chỉ cảm thấy có lỗi với hai đứa con gái.

Bởi vì bà chết vì báo thù cho Giang Mộc Tâm, cuộc sống sau này của Giang Thủy Tâm cũng không tốt đẹp gì.

Cuộc sống sau đó của Giang Thủy Tâm quả thực rất long đong lận đận.

Lúc nhỏ vì không có cha nên cô thường xuyên bị chê cười.

Lúc trưởng thành vì mẹ giết người mà bị người ta suốt ngày bàn ra tán vào, cả đời cô không kết hôn, tuy gặp được rất nhiều người thích, nhưng cô không có dũng khí đến gần hơn một bước.

.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 5: “hệ Thống Pháo Hôi Phản Công”


/images/2024-0308.gif

Cả đời cô cô đơn, nhưng từ đầu đến cuối cô chưa từng oán trách mẹ mình.

Nhưng nguyên thân lại vô cùng hận bản thân mình, bà có lỗi với Mộc Tâm, có lỗi với cả Thủy Tâm.

Bà đã khiến cả nhà họ Phùng bị báo ứng, nhưng vẫn chưa lật đổ được Giang Bảo Quốc.

Linh hồn của nguyên thân mang theo oán khí ngút trời, mãi không tiêu tan, được hệ thống pháo hôi phản công bắt được, đã giao dịch với bà, hệ thống giúp nguyên thân thực hiện nguyện vọng, nhưng nguyên thân phải trả giá bằng linh hồn.

Nguyên thân lập tức đồng ý, thế là có Ngu Thanh Nhàn đến đây.

Cô đến từ Thục Sơn Tông, Thanh Vân Giới, vì bảo vệ môn hạ trong bí cảnh mà mất mạng, trong lúc chỉ mành treo chuông được giọng nói tự xưng là "Hệ thống pháo hôi phản công" bắt lại.

Cô giúp hệ thống hoàn thàòa nhiệm vụ lần này, kiếm được công đức, sau khi hệ thống thu hoạch toàn bộ công đức sẽ tu sửa cơ thể cho cô, hai người sẽ đạt được ý nguyện.

Bên ngoài vang lên tiếng bước chân, không lâu sau, một bóng đàn ông có thân hình cao lớn, mặc quân phục xanh đen bước vào phòng.

Anh ta chính là Giang Bảo Quốc - chồng của nguyên thân.

"Thanh Nhàn, em muốn anh phải nói thế nào em mới chịu nghe? Hiện giờ đang đề cao tự do yêu đương, anh với em kết hôn do cha mẹ sắp đặt.

Em ở cạnh anh chắc chắn sẽ không hạnh phúc! Anh với Văn Quân mới là sự bầu bạn gắn kết linh hồn!"Ngu Thanh Nhàn đã tiếp nhận xong toàn bộ ký ức của nguyên thân.

Lời Giang Bảo Quốc nói khiến cô không khỏi cười lạnh thành tiếng:"Giang Bảo Quốc, anh đừng có nói vớ nói vẩn với tôi ở đây.

Lúc trước cha mẹ chúng ta đúng là tìm người mai mối cưới xin, nhưng chúng ta cũng đã từng gặp mặt trước khi đính hôn.

Cha mẹ anh đều chiều chuộng, yêu thương anh, nếu anh không gật đầu thì cha mẹ anh có thể ép anh cưới vợ sao?"Những gì mà Ngu Thanh Nhàn nói ra đều là thay nguyên thân trút hết oan ức khổ sở.

Cô ấy và Giang Bảo Quốc đúng là đi xem mắt mới quen nhau, nhưng nếu nói không có tình cảm gì thì hoàn toàn là lừa gạt.

Trước khi gả cho Giang Bảo Quốc, nguyên thân chính là cô gái xinh đẹp nhất tám thôn mười dặm, người vừa có năng lực lại chịu khó, tuy gia cảnh không được tốt, nhưng người đến mai mối nườm nượt không hết.

Nhà Giang Bảo Quốc cũng là một trong số ấy.

Trong những người đến xin cưới, có mấy nhà điều kiện còn tốt hơn nhà Giang Bảo Quốc, nhưng anh ta lại là người xuất chúng nhất trong số đó, có tướng mạo rất phù hợp với thẩm mỹ thời đại này, còn là người biết chữ có văn hóa.

Sau khi kết hôn, nguyên thân cũng từng sống một thời gian ngọt ngào thắm thiết với anh ta.

Nhưng lúc Giang Bảo Quốc đọc sách sẽ dạy cô ấy nhận biết chữ viết, mỗi khi ra ngoài quay về sẽ len lén chuẩn bị chút bất ngờ cho cô ấy.

.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 6: Tấm Lòng Chân Thành Bị Đút Cho Chó Ăn Cả


/images/2024-0308.gif

Bất ngờ nho nhỏ này đôi khi là một viên đá có hình thù đẹp mắt, đôi khi là một đóa hoa tươi mới nở vô cùng diễm lệ, phần nhiều là đồ ăn, một cái đùi gà, một cái bánh bao, đôi khi lại là một cái kẹo hoặc một quả trứng gà.

Những bất ngờ nho nhỏ này đối với một người từ trước đến nay chưa từng tiếp xúc với chuyện tình yêu quả thực là đòn trí mạng.

Nguyên thân thích anh ta là chuyện đương nhiên.

Giang Bảo Quốc đi lính là đi một mạch nhiều năm liền, sau đó không hề có tin tức gì nữa, cha mẹ anh ta không phải chưa từng khuyên nguyên thân đi bước nữa, nhờ người môi giới cũng không có gì không tốt.

Nhưng nguyên thân vì chút tình cảm dịu dàng hồi trước cùng hai đứa con còn nhỏ, vẫn luôn không đồng ý.

Tấm lòng chân thành bị đút cho chó ăn cả.

"Anh viết thư về đòi li hôn không sai! Nhưng mẹ anh phải xử lý thế nào thì anh không hề nhắc đến một chữ? Bà nằm liệt hai năm, vẫn luôn do ba mẹ con chúng tôi hầu hạ, anh một xu cũng không thèm đưa.

Bây giờ anh lại chỉ cần mở mồm đòi li hôn với tôi? Sau đó ly hôn nhưng không rời nhà, ý là tôi phải hầu hạ bà mẹ bị liệt của anh, hai đứa em anh tôi nuôi, mỗi tháng anh bỏ ra ít tiền là được?""Từng thấy người mặt dày, nhưng dày đến mức như anh thì là lần đầu tiên gặp.

Người đã chẳng ra gì, mà suy nghĩ cũng hay quá ha.

"Giang Bảo Quốc chỉ gửi về một trăm đồng theo thư ly hôn.

Trước khi phát hành tiền bản thứ hai, lương của quân nhân cao đến mức thái quá, cấp bậc như của Giang Bảo Quốc, mỗi tháng lương cũng đến hai mươi nghìn.

Là hai mươi nghìn đó!Nhà nguyên thân ở quê, vất vả trồng trọt một năm cũng không kiếm được nhiều như vậy.

Cha của Ngu Thanh Nhàn là tông chủ Thục Sơn Tông, một thanh thiên kiếm không ai địch nổi.

Mẹ cô là luyên đạn sư có thiên phú nhất Thanh Vân Giới, được gọi là người đứng đầu Đan Đạo.

Cha mẹ cô kết thành đạo lữ đã gần ba trăm năm, vẫn luôn ân ái như lúc ban đầu.

Hai người bế quan đều bế quan cùng thời điểm, xuất quan rồi thì nhất định phải ở chung mấy tháng như vợ chồng nhân gian, nếu hứng trí lên thì lập tức đi du sơn ngoạn thủy.

Ngu Thanh Nhàn chứng kiến tình yêu của họ mà lớn lên, cô cũng rất ao ước có được tình yêu như thế, cảm thấy đàn ông nên giống cha mình, trung thủy với vợ, chịu được cô đơn, chịu được mê hoặc.

.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 7: Đòi Bồi Thường


/images/2024-0308.gif

Loại người như Giang Bảo Quốc, Ngu Thanh Nhàn nhìn nhiều thêm một chút cũng cảm thấy buồn nôn:"Anh đứng núi này trông núi nọ cũng được, không cần phải nói mình vĩ đại thế đâu.

Tôi tới đây cũng không phải định bám dính lấy anh không rời, tôi chỉ muốn cho hai đứa con gặp anh, gặp xong thì sáng mắt ra, đừng bị vẻ đẹp trần thế của anh che mờ mắt.

""Còn nữa, anh rời nhà mười hai năm, trong mười hai năm này tôi đã làm tang cho cha anh, nuôi hai đứa con gái của anh lớn đến thế này.

Trước đây chúng ta là vợ chồng, chuyện đó là đương nhiên, nhưng bây giờ chúng ta không còn quan hệ, anh cũng đã phủ nhận quan hệ giữa hai chúng ta.

Vậy thì anh phải bồi thường cho tôi.

" Ngu Thanh Nhàn nói.

Đời trước nguyên thân ngốc nghếch, sau khi xác định Giang Bảo Quốc thực sự thay lòng đổi dạ lại chẳng làm gì đã đi về.

Nhà ở quê rất nghèo, còn ở nhà lá, đến lúc trời mưa, trong nhà ngoài nhà chẳng khác gì nhau.

Mùa đông gió thổi, nóc nhà cũng có thể xốc lên.

Quần áo hai đứa con gái thì càng chẳng phải nói, quanh năm suốt tháng không mua thêm được một bộ, toàn là mụn vá.

Còn Giang Bảo Quốc thì sao? Nhân phẩm của anh ta không ra gì, nhưng lại rất có tài, hiện giờ đã là cán bộ cấp doanh trại, dựa theo quy định, cơm ăn áo mặc đều do đơn vị cấp, không tiêu gì đến tiền.

Hơn nữa lương tháng của vợ nhỏ của anh ta - Vương Văn Quân cũng không thấp, bệnh viện cũng lo việc ăn mặc của cô ta.

Đôi vợ chồng này sống rất sung sướng, ba mẹ con nguyên thân lại phải ăn mắm m*t giòi, mặc quần áo vá chằng vá đụp, màu đông phải chịu lạnh.

Mỗi tháng Vương Văn Quân có thể mua hai bộ quần áo, màu đông thì mặc áo bông, áo nỉ, đi giày da được gửi từ Quảng Phủ Lô về.

Ồ, ba mẹ con nguyên thân còn phải chăm sóc bà già xấu tính kia.

Dựa vào cái gì chứ?"Anh không muốn bồi thường cho tôi cũng không sao, bộ đội các anh có lãnh đạo không? Tôi đi tìm lãnh đạo các anh để đòi, chắc lãnh đạo của các anh ủng hộ tự do yêu đương thì ủng hộ, nhưng đạo đức cơ bản, lễ nghĩa, liêm sỉ thì vẫn phải biết chứ?"Giang Bảo Quốc nghe Ngu Thanh Nhàn nói thì thái dương nảy lên thình thịch, chị dâu Từ được anh ta mời đến làm người thuyết phục ở bên cạnh nghe vậy hai mắt cũng tóe lửa.

Giang Bảo Quốc nhìn Ngu Thanh Nhàn, người phụ nữ xinh đẹp nhưng ngu muội vô tri trong lòng mình này.

.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 8: Một Người Phụ Nữ Bản Lĩnh!


/images/2024-0308.gif

Thời gian cũng không đối xử tử tế với Lục Thanh Nhàn, mười hai năm trôi qua, từ lâu cô không còn gương mặt xinh đẹp năm ấy nữa, tóc tai rối bù, hai mắt sưng đỏ, mặc quần áo cũ kỹ đã giặt đến bạc cả màu.

Giang Bảo Quốc nhớ tới cô lúc còn trẻ.

Đàn ông ai cũng háo sắc, Giang Bảo Quốc cũng không ngoại lệ.

Hồi ấy anh ta còn rất trẻ, nghe bà mối nói muốn đến nhà cô cầu hôn, đêm đó anh ta kích động đến mức mất ngủ.

Ngày hôm sau anh ta mặc bộ quần áo đẹp nhất, trước khi ra cửa còn dùng nước lạnh để vuốt tóc.

Lúc còn trẻ Giang Bảo Quốc thực sự rất thích Lục Thanh Nhàn, nếu không thích, anh ta cũng đã không cùng cô sinh ra hai đứa con.

Nhưng đó là hồi còn trẻ chưa trải sự đời, tưởng chút thiện cảm kia là tình yêu, cho đến khi gặp Vương Văn Quân, anh ta mới hiểu cái gì là tình yêu.

Dựa theo suy nghĩ lúc đầu của anh ta, người phụ nữ tên Lục Thanh Nhàn này vừa quê mùa vừa thất học, người lớn lên ở quê đi xa nhất là đến thị trấn.

Theo tin tức anh ta được biết, cô và anh trai ruột có xích mích, anh ta đòi li hôn với cô, ngoại trừ nhà mình, cô còn có thể đi đâu?Nhưng họ cũng không có quan hệ, cô muốn tiếp tục ở lại nhà anh ta cũng không dễ nói.

Việc phụng dưỡng mẹ chồng, nuôi dạy con cái để cho cô làm chẳng phải là chuyện đương nhiên?Sau khi dựng nước, rất nhiều người li hôn như họ, những người vợ cũ này nào có ai không lựa chọn ly hôn nhưng không rời nhà? Đàn bà nhà ai lại giống như Lục Thanh Nhàn, có bản lĩnh, dám một mình mang theo hai đứa con đi xa vạn dặm tới đây?Cô ấy là một người rất bản lĩnh!Giang Bảo Quốc hận đến ngứa răng, lúc này Văn Quân hẳn đã nhận được tin tức Lục Thanh Nhàn tới, không biết còn náo loạn đến mức nào.

Giang Bảo Quốc không muốn bồi thường, nhưng lại sợ ném chuột vỡ đồ, sợ họ điên lên thực sự đi tìm lãnh đạo của mình.

Anh ta sắp thăng chức, nếu chuyện này truyền ra ngoài, lãnh đạo không nói gì, nhưng ấn tượng dành cho anh ta chắc chắn sẽ không tốt nữa.

Hiện giờ không còn là trước kia, anh ta không có chỗ dựa, người có văn hóa cao hơn anh ta cũng có, dựa vào quân công để thăng chức không tới phiên anh ta.

Đường thăng chức duy nhất của anh ta chỉ là tích lũy kinh nghiệm và sự từng trải, nếu một khi anh ta bị kéo xuống dưới, vậy sau này muốn leo lên trên là rất khó.

.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 9: Uy Hiếp


/images/2024-0308.gif

Đầu óc Giang Bảo Quốc nhanh chóng vận hành, càng nghĩ anh ta càng cảm thấy ngoại trừ đồng ý, mình không còn cách nào khác.

Chị dâu Từ ở bên cạnh nhìn anh ta, trong danh sách thăng chức lần này cũng có chồng chị ta.

"Cô muốn cái gì?" Giang Bảo Quốc trầm giọng hỏi.

Những lời Ngu Thanh Nhàn mắng chửi, anh ta chỉ đành coi như không nghe thấy.

"Cũng không cần nhiều, tôi muốn số tiền trợ cấp của anh trong ba năm.

"Giang Bảo Quốc làm lính mười hai năm, nhữn năm trước còn chưa giải phóng, ăn no mặc ấm cũng là vấn đề, tiền trợ cấp lại càng ít.

Nhưng qua năm 1945 thì khác, tiền trợ cấp của Giang Bảo Quốc chưa nói đến chuyện được phát xuống rất đúng hạn, hơn nữa còn tăng lên một bậc.

Tiền trợ cấp của anh ta không ít, nhưng một lúc đòi nhiều tiền như thế thì anh ta thực sự không lấy ra được.

Điều kiện gia đình Vương Văn Quân rất tốt, trước kia là tiểu thư của nhà giàu, lớn lên trong nhung lụa.

Giang Bảo Quốc đã bỏ ra khá nhiều tiền để theo đuổi cô ta, tặng quần áo, tặng giày dép, vé xem phim không thiếu món nào.

Giang Bảo Quốc tính toán tiền tiết kiệm của mình, mặt lập tức đen lại:"Lục Thanh Nhàn, đừng có được voi đòi tiên.

"Ngu Thanh Nhàn cười khẩy một tiếng:"Sao thế? Không muốn bồi thường à? Vậy thì tôi vẫn nên đi tìm lãnh đạo của anh thôi, bảo lãnh đạo của anh phán xem anh có cần phải bồi thường hay không.

Nếu ông ấy bảo không cần bồi thường, tôi sẽ đi ngay, không cần một xu của anh.

Nếu lãnh đạo anh nói anh phải bồi thường, vậy thì anh không được thiếu tôi một xu nào.

Được chứ?"Thời đại này có khá nhiều quân nhân ly hôn với vợ cũ, mà cách thức xử lý của họ đều cơ bản giống nhau, sẽ chu cấp tiền nuôi con cho vợ cũ.

Người một xu cũng không muốn bỏ ra như Giang Bảo Quốc rất hiếm.

Giang Bảo Quốc nhìn chị dâu Từ ở bên cạnh theo bản năng.

Hai mắt chị Từ sáng lên, chồng mình cũng là trưởng doanh trại như Giang Bảo Quốc, dựa theo ý cấp trên, chồng của chị ta và Giang Bảo Quốc đều có cơ hội thăng chức, nhưng văn kiện còn chưa đưa xuống thì tất cả đều là ẩn số.

Nếu lúc này Giang Bảo Quốc xuất hiện vấn đề về phẩm chất thì lại khác, chồng của chị ta sẽ tăng thêm cơ hội tăng lên phó đoàn trường!Chị dâu Từ nhìn Giang Bảo Quốc với ánh mắt nóng cháy, hi vọng anh ta mở miệng từ chối yêu cầu vô lý của Ngu Thanh Nhàn.

Chuyện mà chị dâu Từ có thể nghĩ ra, thì đương nhiên Giang Bảo Quốc càng rõ.

.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 10: Mặc Cả


/images/2024-0308.gif

Nơi này vừa vặn là thành phố mà nhà mẹ đẻ của Vương Văn Quân đang ở, cha mẹ cô ta từng ngầm ý kiến về việc Giang Bảo Quốc đã kết hôn có con.

Nếu lúc này tin tức anh ta không phụng dưỡng mẹ già, không chu cấp kinh tế cho vợ trước và con cái, chỉ sợ họ càng thêm phản đối cuộc hôn nhân của anh ta.

Giang Bảo Quốc tuyệt đối không để cho chuyện như vậy xảy ra:"Ba năm quá nhiều, tôi không có đủ, cùng lắm là một năm thôi.

"Giang Bảo Quốc vừa nghĩ đến chuyện phải chu cấp cho Ngu Thanh Nhàn một năm, lòng đau như cắt.

Ngu Thanh Nhàn không bằng lòng.

Lúc này tiền tệ đã rất lạm phát, tiền trợ cấp một năm hai trăm năm mươi nghìn, nghe thì nhiều, trên thực tế chút tiền ấy không mua nổi một căn nhà tử tế chút.

Đợi qua mấy năm nữa, nhân dân tệ bản thứ hai được tạo ra, một trăm nghìn đồng mới đổi được một đồng, một cân thịt cũng không mua nổi.

Ngu Thanh Nhàn hưởng thụ quen rồi, bảo cô quay về nông thôn sống trong nhà tranh vách đất, chăm sóc bà già nằm liệt giường nhưng thường xuyên mắng chửi người khác, ném đồ đạc lung tung giống như nguyên thân là chuyện không thể nào.

"Giang Bảo Quốc, anh đừng không biết tốt xấu.

"Chị dâu Từ ở bên cạnh siết chặt nắm tay, chỉ hận không thể từ chối thay cho Giang Bảo Quốc.

Bây giờ anh ta rất hối hận!Anh ta không nên thấy trong nhà người thân chỉ có mình chị dâu Từ đang rảnh rỗi nên mời chị ta đến đảm đương người thuyết phục.

Giờ thì hay rồi, anh ta rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.

Giang Bảo Quốc cân nhắc rất lâu, cuối cùng cắn răng nói:"Tôi không lấy ra được ba năm tiền trợ cấp, hai năm, cùng lắm là hai năm, nhiều hơn nữa cũng không có.

"Theo nội dung trong quyển truyện kia, Giang Bảo Quốc có thể đưa ra được hai năm tiền trợ cấp đã là cực hạn rồi.

"Được, anh đi viết giấy biên nhận.

"Để bản thân trông có văn hóa, Giang Bảo Quốc luôn cài một cây bút vào túi áo quân phục, trong phòng này cũng có giấy, chị dâu Từ ở bên cạnh nhìn chằm chằm, để không sinh sự thêm, Giang Bảo Quốc viết giấy biên nhận vô cùng lưu loát nhanh chóng.

Sau khi ký nét cuối cùng, anh ta nói:"Ngày mai tôi sẽ đưa tiền cho cô, cô cầm tiền rồi lập tức quay về.

"Giang Bảo Quốc dứt lời, đi thẳng ra ngoài không quay đầu lại.

Trong sân có hai đứa trẻ thấp bé đang đứng, Giang Bảo Quốc đi ngang qua hai cô bé mà bước chân không hề dừng lại chút nào.

.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 11: Cho Biết Sự Thật


/images/2024-0308.gif

Sau khi Giang Bảo Quốc đi, chị dâu Từ cũng đi, hai cô bé Giang Mộc Tâm, Giang Thủy Tâm vào phòng.

Giang Mộc Tâm mím môi không nói câu nào, Giang Thủy Tâm hai mắt ngấn nước, nói:"Mẹ ơi, có phải cha không muốn chúng con không?"Mẹ con nguyên thân hôm qua đến nông trường, họ được sắp xếp ở nhà dân trên con phố dành cho người thân.

Hai chị em Giang Mộc Tâm, Giang Thủy Tâm không dám đi ra ngoài, ngày ngày ngồi xổm bên tường nghe người bên ngoài nói chuyện.

Người bên ngoài nói nhiều nhất về chuyện của ba người Giang Bảo Quốc, Vương Văn Quân và nguyên thân.

Chị em Giang Mộc Tâm rất gầy, sắc mặt cũng vàng như nghệ vì thiếu dinh dưỡng thời gian dài.

Ngu Thanh Nhàn sờ đầu Giang Thủy Tâm, lại nhìn Giang Mộc Tâm, nói:"Phải, cha các con ly hôn với mẹ rồi, ông ta sắp lấy người khác.

Sau này các con sống với mẹ.

"Nguyên thân rất hiền lành, cho dù bị Giang Bảo Quốc làm tổn thương sâu sắc, cũng không muốn hạ thấp anh ta một câu nào trước mặt đám trẻ.

Ngày hôm nay ở kiếp trước, chị dâu Từ tận tình khuyên nhủ nguyên thân, sau đó Giang Bảo Quốc vội vàng đến.

Anh ta nói như những gì vừa nói, cảm thấy chắc chắn nguyên thân sẽ không phản bác, vì vậy nói rất khéo léo, cảm động.

Sau đó thông qua miệng chị dâu Từ lan truyền ra ngoài, ai nấy đều khen anh ta là một người đàn ông tốt có tình có nghĩa.

Những lời màu mè này đều rỗng tuếch, có ích cho Giang Bảo Quốc, nhưng lại chẳng có tác dụng gì đối với ba mẹ con nguyên thân.

Lúc nguyên thân nhận được thư li hôn đã biết Giang Bảo Quốc chắc chắn sẽ không sống với mình nữa.

Mục đích của cô ấy đến nông trường giống như đã nói với Ngu Thanh Nhàn, chính là mang hai đứa con đến gặp Giang Bảo Quốc.

Hai đứa con lớn thế này mà không biết mặt cha ruột dài ngắn ra sao.

Nguyên thân không ở lại nông trường quá lâu, sắp đến vụ xuân rồi, cô ấy sốt ruột muốn về nhà cày cấy, ngày hôm sau khi nhận được chứng nhận ly hôn, cô ấy dẫn theo hai đứa con trai trở lại quê ở tỉnh Ký.

Trở về hai chị em Giang Mộc Tâm, Giang Thủy Tâm cũng hỏi nguyên thân câu này.

Nguyên thân nói cha chúng luôn luôn cần chúng, chỉ là họ không thể sống chung với nhau mà thôi.

Giang Mộc Tâm và Giang Thủy Tâm đơn thuần, hai năm sau Giang Bảo Quốc về đón đứa con gái lớn đi, Giang Mộc Tâm vô cùng vui mừng, Giang Thủy Tâm cũng rất hâm mộ.

Ngày Giang Mộc Tâm đi, Giang Mộc Tâm đuổi theo gần hai cây số sau xe jeep đưa chị gái đi.

.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 12: Không Để Bi Kịch Bắt Đầu


/images/2024-0308.gif

Nguyên thân nói, bi kịch của hai đứa con gái đều bắt nguồn từ mình.

Từ nhỏ cô ấy đã nói với hai chị em rằng cha của chúng là anh hùng, sau khi li hôn cũng không muốn chúng oán hận cha, nên luôn giữ hình tượng của anh ta trước mặt chúng.Nguyên thân rất hối hận, cô ấy nói nếu lúc trước cô cho bọn trẻ thấy rõ bộ mặt thật của Giang Bảo Quốc thì tốt rồi, hạ thấp anh ta, Giang Mộc Tâm cũng sẽ không dễ dàng theo Giang Bảo Quốc đi, mà không đi thì bi kịch sau đó sẽ không xảy ra.Nước mắt Giang Mộc Tâm lập tức rơi xuống, cô bé đã mười bốn rồi, biết rất nhiều điều.Từ lúc đến nơi này, chuyện cô bé nghe được nhiều nhất là cha muốn li hôn với mẹ để lấy vợ mới.Có người nói cha cô bé là người không có lương tâm, người vợ tào khang nói bỏ là bỏ.

Cũng có người nói cha cô và mẹ cô không có tình cảm với nhau, hiện giờ tôn trọng yêu đương, kết hôn tự do, cha cô không sai.Giang Mộc Tâm muốn bước ra phản bác lại họ, cha mẹ cô bé có tình cảm với nhau, không phải như những gì họ nói.

Cô bé từng nhìn thấy thư cha gửi cho mẹ, tình ý trong thư kéo dài không dứt!Chỉ là Giang Mộc Tâm nhát gan, không dám ra cãi nhau với những người đó.Ngu Thanh Nhàn lau khô nước mắt cho Giang Mộc Tâm, dịu dàng an ủi: "Đừng khóc."Giang Mộc Tâm lập tức khóc thành tiếng, Giang Thủy Tâm nhìn chị lại nhìn mẹ, mếu máo rồi khóc to hơn.Đợi hai chị em ngừng khóc đã là nửa tiếng sau đó, Ngu Thanh Nhàn dựa vào ký ức của cơ thể này, nhóm lửa nấu cơm.Họ đột nhiên quyết định đến, thời kỳ này ra ngoài đều phải mang theo lương thực, đến nơi này, Giang Bảo Quốc cũng không chuẩn bị lương thực cho ba mẹ con.

Sáng nay nguyên thân nấu một nồi cháo hoa, giờ hâm nóng là có thể ăn, thức ăn là củ cải mà cô ấy cõng từ quê lên, trừ cái đó ra thì không có cái gì hết.Bữa cơm này ăn rất yên tĩnh, hai chị em không ai lên tiếng.

Sau khi ăn xong Giang Mộc Tâm bỏ sách vở ra chạy chữ cho Giang Thủy Tâm.

Ngu Thanh Nhàn ngồi trên giường xem với vẻ hứng thú.Chị dâu Từ lắm miệng, vừa ra khỏi nhà khách là không kịp chờ đợi, lập tức lan truyền của Giang Bảo Quốc với Lục Thanh Nhàn ra ngoài, còn thêm mắm đặm muối, khiến cho người trong họ hàng bàn tán sôi nổi.Giang Bảo Quốc còn chưa kết hôn với Vương Văn Quân, dựa theo điều lệ họ không thể ở cùng nhau..
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 13: Chất Vấn


/images/2024-0308.gif

Bởi vì Giang Bảo Quốc ở lại ký túc xá, người ở chung với anh ta là trại trưởng doanh trại số 3 Mãnh Hổ Đoàn.

Vợ con của trại trưởng Mãnh đều đã mất trong chiến tranh, tình cảm giữa hai người rất tốt, nhiều năm qua ông đều không có ý đi thêm bước nữa.

Ông nhìn không nổi chuyện Giang Bảo Quốc có vợ có con gái mà còn không biết quý trọng.

Giang Bảo Quốc lại cảm thấy bộ dạng tình thâm chung thủy của ông quá giả dối, vì vậy hai người ở chung nhưng rất ít khi nói chuyện với nhau.

Giang Bảo Quốc mở ngăn tủ kiểm tra tiền tiết kiệm.

Anh ta có bốn trăm nghìn, còn kém mấy chục nghìn.

Giang Bảo Quốc không muốn trợ cấp, nhưng lại sợ Ngu Thanh Nhàn thực sự đến tìm lãnh đạo của mình.

Có lẽ lãnh đạo của anh ta sẽ không để anh ta trợ cấp cho Ngu Thanh Nhàn nhiều tiền đến thế, nhưng dù là vậy, hình tượng của anh ta trước mặt lãnh đạo sẽ bị phá hỏng.

Họ chuyển nghề, thì những chuyện lập công trong quân đội lúc trước coi như không có, anh ta không dám đánh cược.

Suy đi tính lại, Giang Bảo Quốc đến nhà đồng đội, bạn thân vay mượn chỗ nọ chỗ kia, cuối cùng cũng góp đủ.

Anh ta cầm tiền quay về ký túc xá, vừa mới bỏ tiền xuống đã có chiến sĩ tới tìm, nói là Vương Văn Quân đến.

Dung mạo của Vương Văn Quân cũng không tính là quá xuất sắc, nhưng hơn ở khí chất dáng người.

Quân phục của cô ta từng được sửa chữa, phần thắt lưng siết rất chặt, ống quần cũng vừa người, trong đôi giày da màu đen để lộ ra đôi tất trắng.

Cô ta xụ mặt, tỏ vẻ không vui.

Nhìn thấy Giang Bảo Quốc đi tới, Vương Văn Quân quay người muốn đi, anh ta vội vàng đuổi theo.

Vương Văn Quân đi đến nơi không có ai mới xoay người lại, nổi giận đùng đùng hỏi:"Giang Bảo Quốc, sao cam đoan với em như thế nào? Anh nói vợ anh ở quê không học thức không văn hóa, cô ta với hai đứa con gái sẽ không đến làm phiền cuộc sống của chúng ta? Giờ anh nhìn đi, cô ta vừa đến, người của bệnh viện bọn em nhìn em với con mắt khác rồi.

"Thời kỳ này người ly hôn với vợ không phải ít, chẳng ai lại đi chỉ trích những người đó.

Dù sao hiện giờ đang ủng hộ tự do yêu đương, tự do kết hôn, vợ cũ của những người đó đều không đến đơn vị tìm chồng!Sau khi vợ cũ của Giang Bảo Quốc đến, từ hôm qua đến giờ Vương Văn Quân đi đâu cũng bị người ta chỉ chỏ, bàn tán những lời không hay ho gì về cô ta.

.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 14: Dỗ Dành


/images/2024-0308.gif

Vương Văn Quân từ bao giờ phải chịu uất ức như thế? Từ trước đến nay cô ta đều là người khiến người khác phải hâm mộ!Giang Bảo Quốc tiến lên một bước kéo tay Vương Văn Quân, vừa cười vừa nói:"Được rồi, được rồi, đừng nóng giận.

Anh đã nói chuyện xong với cô ta rồi, ngày mai cô ta sẽ dẫn theo hai đứa con về quê.""Thật sao?" Vương Văn Quân có chút khó tin.Cô ta đã sớm hỏi thăm rõ ràng tình hình gia đình Giang Bảo Quốc, nhà họ thực sự ở nông thôn, gia đình thực sự rất nghèo.Hiện giờ Giang Bảo Quốc có tiền đồ như thế, vợ cũ ở quê của anh ta làm sao có thể dễ dàng buông tay, không tìm đến tận nhà?"Nói đi, cô ta ra điều kiện gì?"Giang Bảo Quốc im lặng một lát mới nói:"Cô ta muốn hai năm tiền trợ cấp của anh."Đôi lông mày của Vương Văn Quân dựng lên, Giang Bảo Quốc thấy cô ta sắp phát hỏa, vội vàng giải thích:"Văn Quân, là anh muốn như vậy.

Nhiều năm qua cô ta ở quê chăm sóc cha mẹ anh, còn làm tang sự cho cha anh, mẹ anh liệt mấy năm cũng là do cô ta hầu hạ, không có công lao cũng có khổ lao.

Hiện giờ anh muốn cắt đứt với cô ta, nếu không cho cái gì thì anh có tính là con người không?"Giang Bảo Quốc không nói đến hai đứa con gái, Vương Văn Quân nghe cũng vào tai, nhưng sắc mặt của cô ta vẫn xấu xí như trước:"Nhưng anh cũng không cần trợ cấp nhiều tiền như thế! Anh cho cô ta nhiều tiền như vậy, sau này làm sao chúng ta sống được?"Nhà Vương Văn Quân ở trong thành phố, cách nông trường không xa.

Cha mẹ cô ta đều đã tính toán xong cho cô ta rồi, đợi kết hôn xong sẽ mua một căn nhà ở trong thành phố, lúc nghỉ ngơi thì hai người về ở.Nếu như cô ta có con, cha mẹ cô ta đến trông giúp cũng tiện, anh cả chị dâu của cô ta cũng không soi ra được chỗ sai ở đâu.Bây giờ Giang Bảo Quốc lại muốn cho hết tiền đi, kế hoạch của cô ta chẳng phải đổ sông đổ bể rồi sao?Giang Bảo Quốc cũng tiếc số tiền kia, nhưng không trợ cấp thì còn biết làm thế nào? Chẳng lẽ để Lục Thanh Nhàn đi tìm lãnh đạo?"Văn Quân, chúng ta đều ăn uống ở đơn vị, căn bản không dùng gì đến tiền.

Tiền trợ cấp của anh với em cộng lại cũng không ít, tiết kiệm một chút là chúng ta đủ dùng rồi."Giang Bảo Quốc nhìn ngó xung quanh, nhỏ giọng nói:"Anh cũng không muốn cho cô ta nhiều như vậy, nhưng hôm nay lúc đến tìm cô ta, chị dâu Từ cũng ở đó.

Em còn không biết chị ta sao? Nếu anh không đồng ý, chẳng biết chị ta sẽ gài bẫy anh như thế nào? Hiện giờ đang là thời điểm quan trọng của anh, Từ Xương cũng thế, nếu vì chuyện này mà để ảnh hưởng, chẳng phải cái được không đủ bù cái mất sao?".
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 15: Lỡ Hết Kế Hoạch


/images/2024-0308.gif

Giang Bảo Quốc và Từ Xương đều đang nhăm nhe chức vụ phó đoàn trưởng, chuyện này đã lan truyền đến bệnh viện, Vương Văn Quân cũng biết.Cô ta cũng coi như quen biết chị dâu Từ, còn không biết chị ta là hạng người thế nào sao? Một người vô cùng lắm điều.Không biết một người phụ nữ như thế, vì sao trại trưởng Từ còn giữ lại.Lần trước lúc đám y tá ở bệnh viện tụ tập lại tán gẫu còn tiếc thay cho trại trưởng Từ.Tuy Vương Văn Quân hiểu điều này, nhưng vẫn khó chịu:"Vậy cũng không thể cho cô ta nhiều như thế.

Anh đi tìm cô ta, nói với cô ta rằng cho một trăm nghìn là đủ rồi.

Đến lúc đó cô ta dẫn theo con cái quay về quê, một trăm nghìn đủ cho cô ta tiêu cả đời.”“Mẹ em đã nhìn trúng một căn nhà trong thành phố cho bọn mình rồi, đến lúc đó giao tiền ra là có thể vào ở luôn.

Bên anh mà bị đứt xích thì em làm sao nói chuyện với mẹ được?"Giang Bảo Quốc mím môi:"Văn Quân, em thông cảm một chút.

Mẹ anh còn đang nằm liệt ở quê, lẽ nào em muốn anh giở mặt với Lục Thanh Nhàn, để cô ta đưa mẹ anh tới đây cho chúng ta sao?"Vương Văn Quân không nói gì, cô ta mới hai mươi hai, không muốn ngày nào mở mắt ra cũng phải đối diện với một bà già không thể tự lo liệu cho bản thân.Giang Bảo Quốc ôm cô ta vào lòng:"Được rồi, được rồi, đừng buồn.

Anh nghe nói cửa hàng bách hóa trong thành phố vừa có một lô khăn lụa mới về, anh đã bảo người mua cho em, hai ngày nữa tặng em được chưa?"Chuyện đã được quyết định, Vương Văn Quân có mất vui thế nào cũng vô ích.Cô ta nghe thấy Giang Bảo Quốc nói mua khăn cho mình, lập tức ném khó chịu ra sau đầu.Cô ta trong lòng Giang Bảo Quốc, ngẩng đầy lên, hỏi với đôi mắt trong veo:"Là màu đỏ thẫm hả? Y tá trưởng bọn em cũng mua một cái màu đỏ thẫm ở cửa hàng bách hóa.

Ôi, đeo lên vô cùng tôn da, làm da chị ta trông trắng hơn bình thường rất nhiều.""Biết ngay em thích màu đỏ, em đeo vào chắc chắn sẽ đẹp hơn y tá trưởng của em." Giọng của Giang Bảo Quốc ngày càng ậm ừ, tiếng của Vương Văn Quân cũng biến mất.Lúc này màn đêm đã phủ xuống, đèn đường phía xa xa còn chưa sáng lên, dựa vào bóng tối, hai người hôn thắm thiết khó chia lìa trong một góc không người.Sáng sớm ngày kế, Ngu Thanh Nhàn tỉnh lại từ tư thế tĩnh tọa.Linh khí ở thế giới này rất loãng, cô ngồi cả một đêm mà chỉ dẫn được một chút linh khí tới..
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 16: Tu Luyện


/images/2024-0308.gif

Ngu Thanh Nhàn cũng không nản lòng, khi tiến vào cơ thể này, cô đã tra xét linh căn trong đó.

Tam linh căn thủy mộc thổ, đương nhiên là không so được với thiên linh căn của cô, nhưng so với tứ linh căn, ngũ linh căn thì đã tốt hơn rất nhiều rồi.

Tu luyện trong thời đại linh khí mỏng đến mức gần như hết sạch này, cô không yêu cầu tu vi phải quá cao, có thể tu luyện đến Luyện Khí Kỳ, đủ năng lực tự vệ là đủ rồi.

Bởi vì trải qua cảm giác cá nằm trên thớt không có chút năng lực phản kháng nào một lần là đủ rồi.

Phía xa nổi lên màu trắng bạc, Ngu Thanh Nhàn ra khỏi phòng, tìm một nơi kín đáo có thể tắm rửa cũng có thể đón được luồng ánh sáng đầu tiên của ngày lóe ra, sau đó bắt đầu luyện quyền.

Bộ quyền này có tên là Thanh Phong Quyết, là bộ quyền pháp cơ sở mà người trong Thục Sơn Tông đều phải luyện tập.

Cả bộ quyền có tổng cộng chín thức, Ngu Thanh Nhàn đánh tới thức thứ ba, cả người đã phát đau, mồ hôi cũng chảy đầm đìa.

Cô nghiến răng đánh đến thức thứ chín, sau đó vội vàng đả tọa để hồi phục.

Ánh mặt trời chiếu lên người Ngu Thanh Nhàn, cô dẫn linh khí trong nắng ban mai vào trong cơ thể.

Linh khí này thuần khiết hơn đêm qua rất nhiều, sau khi vận hành một vòng trong người, cuối cùng tụ lại đan điền, rồi lại tự động tuần hoàn trong cơ thể Ngu Thanh Nhàn.

Cơ thể đau nhức vì luyện quyền của cô nhanh chóng hồi phục nhờ linh khí bồi bổ, sắc mặt tái nhợt cũng trở nên hồng hào như trước.

Ngu Thanh Nhàn sảng khoái tinh thần, đứng dậy, vừa mới ra đến sân thì thấy Giang Mộc Tâm từ trong nhà đi ra.

Cô bé bám lấy cửa, dè dặt hỏi:"Mẹ ơi, chúng ta không quay về quê được không, con không muốn về.

"Vừa dứt lời, Giang Mộc Tâm khóc òa lên.

Ngu Thanh Nhàn nhìn cô bé, lại nhớ những ngày Giang Mộc Tâm sống ở quê.

Dân quê đơn thuần chất phác, nhưng họ cũng có chỗ không tốt.

Họ không có thú vui tiêu khiển gì, vì vậy bàn tán chuyện nhà chuyện cửa và trêu chọc trẻ con trở thành thú vui của họ.

Trẻ con như Giang Mộc Tâm không có nhiều trong thôn, nên mỗi khi cô bé ra ngoài là sẽ bị người ta kéo lại hỏi han.

Hỏi mẹ có em gái rồi còn thương cô bé không, hỏi mẹ có muốn tái giá không, hỏi Giang Bảo Quốc không ở nhà có đàn ông nào đến tìm mẹ không.

Sau đó những người ấy mặc kệ Giang Mộc Tâm có trả lời hay không, lại bắt đầu tự nói, không quan tâm cô bé có để ý không, có nghe hiểu không, lời lẽ bẩn thỉu nào cũng có thể nói ra trước mặt cô bé.

.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 17: Sống Trong Ác Ý


/images/2024-0308.gif

Cha mẹ chồng của nguyên thân tuổi tác đã rất lớn, sức khỏe cũng không tốt, không thể xuống đồng làm việc.Một mình nguyên thân đi làm nông nuôi sống cả nhà, còn phải luôn quan tâm chăm sóc hai bố mẹ già.Lúc Giang Thủy Tâm còn nhỏ, sức khỏe cũng không tốt lắm, luôn quấy khóc.

Nguyên thân rất mệt mỏi, ngày ngày chỉ cần nằm xuống là ngủ, hoàn toàn không biết gì về trạng thái tâm lý của Giang Mộc Tâm.Giang Mộc Tâm rất hiểu chuyện, cũng chưa bao giờ nói những lời này trước mắt nguyên thân, cô bé giấu hết mọi chuyện trong lòng, càng ngày càng ít nói, tâm tư cũng nhạy cảm hơn.Giang Bảo Quốc gửi thư về, người vui vẻ nhất chính là Giang Mộc Tâm, cô bé còn từng chạy ra ngoài khoe khoang với những đứa trẻ chế giễu mình từ nhỏ đến lớn.Cha cô còn sống, cô cũng không phải là một đứa con hoang không có cha.

Cha cô là quân giải phóng, hơn đứt cha của bọn chúng.

Lúc biết nguyên thân muốn đến Giang Bảo Quốc hay ngày trước, trên mặt Giang Mộc Tâm luôn nở nụ cười.Giang Mộc Tâm không muốn quay về, kiếp trước cũng vậy.

Nhưng Giang Bảo Quốc không cần cô bé, cô bé cũng không lay chuyển được nguyên thân.Sau khi quay về thôn, chuyện nguyên thân ly hôn với Giang Bảo Quốc đã truyền đi khắp nơi, mọi người càng thêm cười nhạo Giang Mộc Tâm.Cô bé sống ở quê không mấy vui vẻ, bà Giang vừa nhìn là lại mắng cô bé xui xẻo.Đám du thủ du thực ở trong thôn vừa nhìn thấy Giang Mộc Tâm là huýt sáo chòng ghẹo, lưu manh côn đồ thì luôn nhìn cô bé với ánh mắt khiến cô sợ hãi buồn nôn.Nguyên thân rốt cuộc nhận ra được sự nghiêm trọng của chuyện này, lời an ủi của cô ấy chưa từng có tác dụng với tâm trạng tích tụ của con gái.Lúc Giang Bảo Quốc đến đón, Giang Mộc Tâm không chút do dự theo anh ta đi.

Năm đó tuổi của cô bé còn quá nhỏ, suy nghĩ không thấu đáo, chỉ muốn thoát khỏi nơi khiến mình hít thở không thông.Trước khi lâm chung, Giang Mộc Tâm từng nói với nguyên thân rằng mình ở trong thôn, cảm thấy mỗi ngày đều u ám, nhớ lại thời điểm đó, trong lòng cô chỉ còn lại bóng tối.Ngu Thanh Nhàn chưa từng trải qua những gì Giang Mộc Tâm đã trải qua, từ nhỏ cô đã được mọi người chiều chuộng yêu thương, người khác vừa nhắc đến cô là chỉ có khen ngợi.

Ngu Thanh Nhàn chưa từng gặp phải sự ác ý lớn như Giang Mộc Tâm.Cô chưa từng làm mẹ, nhưng giờ phút này, trong lòng cô vô cùng chua xót, đến mức cô chỉ muốn rơi nước mắt..
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 18: Không Còn Là Mẹ Nữa


/images/2024-0308.gif

Ngu Thanh Nhàn biết, đó là ảnh hưởng từ ký ức của nguyên thân.Đặt mình vào hoàn cảnh người ta, nếu cô là Giang Mộc Tâm, từ nhỏ sống trong đủ mọi ác ý để lớn lên, có lẽ lúc đó cô không chỉ trốn tránh đơn giản như thế.Ngu Thanh Nhàn tiến tới, đưa tay lau nước mắt cho Giang Mộc Tâm:"Đừng khóc, đừng khóc.

Con không muốn về thì chúng ta không về.

Mẹ đã đòi cha con hai năm tiền trợ cấp làm phí bồi thường, đợi lấy được tiền chúng ta sẽ rời đi.

Con thích thành phố không? Chính là nơi mà chúng ta xuống xe lửa đó, trong tay chúng ta có tiền, mua một căn nhà ở đó, chuyển hộ khẩu vào thành phố, từ nay làm dân thành phố.""Nếu nhà trong thành phố không dễ mua, thì chúng ta mua một căn ở nông thôn ngoại thành, chúng ta có nhà ở đó, con và Thủy Tâm cũng đến trường học giống Giang Lệ Lệ." Giang Lệ Lệ là cháu gái của trưởng thôn, lớn bằng Giang Mộc Tâm, là một cô bé được cả nhà nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa.Đăng ký hộ khẩu ở đây chính là điều mà Ngu Thanh Nhàn đã suy tính cả đêm qua.

Cô đã sống hơn một trăm năm, không có tiền cũng không sao, vì cuộc sống cô cũng phải cúi đầu.Nhưng bây giờ trong tay cô không phải không có tiền, có thể sống tốt hơn ai chịu quay về sống cuộc sống khổ sở ngày xưa?Về phần mẹ Giang Bảo Quốc, liên quan gì đến cô?Kết hợp với ký ức của nguyên thân trong truyện, cuộc sống mười hai năm sau ngày càng khổ sở, nên cô buộc phải tính toán từ sớm.Hai mắt Giang Mộc Tâm lập tức sáng ngời:"Thật không mẹ? Thật sự được chứ?""Thật, mẹ đã bao giờ gạt con?" Nguyên thân là một người làm việc đến nơi đến chốn, không qua loa với con trẻ bao giờ.Đối với yêu cầu của con cái, có thể làm được thì cô ấy sẽ dốc sức thực hiện, không làm được cô ấy sẽ kiên nhẫn nói ra chỗ khó của mình cho con.

Cô ấy chưa bao giờ đưa ra một lời hứa hẹn không thể thực hiện được giống các bậc cha mẹ khác.Cả đời nguyên thân chỉ lừa dối hai đứa con về vấn đề của Giang Bảo Quốc.

Nguyên thân còn không làm chuyện lừa trẻ con, thì Ngu Thanh Nhàn đương nhiên càng không lừa hai cô bé.Giang Mộc Tâm gật đầu rất vui vẻ, nước mắt cũng không chảy ra nữa.Vui vẻ một hồi, cô bé lại ngập ngừng hỏi:"Vậy còn bà nội thì phải làm sao?""Nếu bà ấy đối xử với các con tốt một chút thì mẹ cũng sẽ để tâm, nhưng bà ấy không tốt với các con.

Hơn nữa, mẹ với cha li hôn rồi, bà ấy không còn là mẹ của mẹ nữa.".
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 19: Nhận Tiền


/images/2024-0308.gif

Nhà họ Giang trọng nam khinh nữ, truyền từ đời nọ qua đời kia.

Nguyên thân sinh Giang Mộc Tâm xong, vừa cai sữa đã bắt sinh thêm đứa nữa, lúc cô ấy mang thai Giang Thủy Tâm, Giang Mộc Tâm mới được hơn một tuổi.

Giang Thủy Tâm sinh ra, Giang Bảo Quốc đã xuất phát theo quân đội.

Bà Giang nhìn thấy lại đẻ thêm một đứa con gái, còn không cho nguyên thân ở cữ.

Giang Thủy Tâm lớn đến thế này mà chưa từng được bà nội bế.

Hai chị em bị ốm, ông bà Giang càng mặc kệ, nếu bảo họ bỏ tiền thì nguyên thân cũng phải bỏ ra thứ có giá trị tương đương để đổi lấy.

Sau khi ông Giang mất thì bà Giang bị liệt, nhưng điều này không trở ngại việc bà ta làm người ta tức điên.

Ngày ngày bà ta ở trong phòng mắng chửi người khác, từ nguyên thân đến hai chị em Giang Mộc Tâm, không ai tránh được, lời nào càng khó nghe thì bà ta càng nói nhiều.

Nhưng nguyên thân vẫn không bỏ mặc bà Giang, chỉ cần bỏ mặc bà ta một chút là mấy người già trong họ rảnh rỗi lại chạy đến làm công tác tư tưởng với ba mẹ con nguyên thân.

Nhà mẹ đẻ của nguyên thân cũng chặt đứt đường lui vì cô ấy không muốn tái giá, vì hai đứa con gái, cô ấy chỉ đành nén giận trước mặt bà Giang.

Hai chị em Giang Mộc Tâm đều không thích bà nội, biết rằng sau này không cần phải chăm sóc bà ta nữa, Giang Thủy Tâm hét lên, cười thành tiếng, hai chị em vừa nhảy vừa kêu ầm lên trong phòng.

Ngu Thanh Nhàn nhóm lửa làm cơm, cô vừa châm lửa, Giang Mộc Tâm đã tới giúp đỡ.

Giang Thủy Tâm không cam lòng đứng đằng sau, cũng giành lấy việc nhóm lửa, chia việc rõ ràng với chị, động tác rất nhanh nhẹn, chẳng mấy chốc đã có cơm ăn.

Ăn sáng xong, Ngu Thanh Nhàn cùng Giang Mộc Tâm thu dọn hành lý mang tới, Giang Thủy Tâm thì cầm chổi quét rác.

Nguyên thân dạy dỗ hai chị em, bất kể đến đâu cũng phải sạch sẽ, tuyệt đối không được để người ta dùng mấy câu như "lôi thôi lếch thếch, bẩn thỉu" để mắng mình.

Hai cô con gái vẫn luôn nhớ kỹ.

Ngu Thanh Nhàn thích sạch sẽ, cũng rất mừng vì điều này.

Buổi trưa Giang Bảo Quốc đưa tiền tới, là nhân dân tệ bản đầu tiên do ngân hàng nhân dân phát, tổng cộng có bốn mươi tám tờ, mỗi tờ là một trăm nghìn đồng.

Thời kỳ này không có máy đếm gì, Ngu Thanh Nhàn đếm hai lần thấy đủ tiền rồi, bèn cầm tiền đi vào phòng, để lại Giang Bảo Quốc nhìn nhau với hai chị em Giang Mộc Tâm.

.
 
Back
Top Bottom