Ngôn Tình Thập Niên 90 Ngăn Cản Mẹ Tôi Gả Cho Cha Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,387,275
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
thap-nien-90-ngan-can-me-toi-ga-cho-cha-toi.jpg

Thập Niên 90 Ngăn Cản Mẹ Tôi Gả Cho Cha Tôi
Tác giả: Kỷ Tam Thủy
Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Khác, Sủng
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Truyện Sủng, Hiện Đại

Giới thiệu:

"Nếu bạn xuyên trở về hơn hai mươi năm trước gặp được mẹ lúc còn trẻ, bạn sẽ nói gì với mẹ mình?"

Từ trước đến nay Tô Dạng chỉ có một câu trả lời: "Để mẹ đừng cho cha của tôi."

Giang Như Yên cái gì cũng tốt, chỉ là cả đời thua trong tay đàn ông, bị đàn ông chặt đứt tuổi thanh xuân, bị đàn ông làm mòn cá tính, hai cuộc hôn nhân trước sau đều không mang lại hạnh phúc cho bà.

Tô Dạng chưa từng cảm nhận được tình yêu thương của cha, nhưng cô lại có rất nhiều tình yêu thương của mẹ. Cô thề, chờ mình trưởng thành, nhất định phải làm cho mẹ hạnh phúc.

Chỉ là, cô không chờ được đến ngày đó, lại chờ được ngày hai mẹ con sống chết chia hai đường. Vào mùa đông đó, Giang Như Yên không thể lại đón cô về nhà được nữa.

Nếu có thể sống lại, ngày đó cô tuyệt đối sẽ không lựa chọn bỏ nhà ra đi, tuyệt đối sẽ không cãi nhau với mẹ, cũng tuyệt đối sẽ không nói như vậy...

Lại mở mắt ra, thật sự sống lại.

Hoan nghênh đi vào, thập niên 90.

- ---

Sau khi thành công gặp lại Giang Như Yên còn trẻ, cả ngày Tô Dạng đều gọi "Mẹ ơi mẹ ơi", không có việc gì cũng gọi mẹ.

Giang Như Yên nhìn quen: Không có việc gì, con bé là đồ ngốc, thích gọi thì gọi đi.

Trừ chuyện này ra, Tô Dạng không "ngốc" chút nào, cô muốn cả đời này Giang Như Yên sống vì mình.

Sự nghiệp? Có! Mỹ mạo? Có! Tình yêu? Từ từ đã.

Mỗi lần cha cặn bã đến tìm mẹ: "Như Yên à---"

Tô Dạng: "Cút."

Cha cặn bã:?

Trình Tân theo đuổi vợ thật sự là quá vất vả, tuyệt đối không ngờ đến trở ngại theo đuổi lại vợ của mình chính là con gái ruột.

Cha cặn bã kia, lúc ông ta già Tô Dạng không đấu được, vậy lúc còn trẻ vẫn không đấu được sao?

Tô Dạng: Ở thời đại mới chuyện gì tôi cũng thấy qua, loại đàn ông nào cũng từng nhìn thấy. Có tôi ở đây, ông đừng nghĩ đến làm mẹ tôi đau khổ.

Đúng rồi, cô còn có một đồng bọn.

"Lê Thận Lệ Thận!

"Sao?"

"Làm chuyện xấu đi!"

"Được."​
 
Thập Niên 90 Ngăn Cản Mẹ Tôi Gả Cho Cha Tôi
Chương 1: Chương 1


Tô Dạng ngồi ở bên lề đường, muốn đi chết.Trong gió đêm lạnh lẽo cô vừa uống rượu vừa cười nói nước mắt lại rơi mãi không ngừng, cô giống một người kỳ lạ, một lúc khóc, một lúc lại cười.

Khóc vì gia đình đối xử bất công với cô, cười vì cô đã giãy giụa sống đến hai mươi tuổi.Đêm nay cô đã tức giận làm ầm ĩ một trận, đây cũng là trận cãi nhau dữ nhất với mẹ cô từ trước đến nay.

Năm cô mới mười hai tuổi, cô cũng đã cố gắng chạy trốn khỏi cái nhà này, nhưng cuối cùng cô cũng không dám đi chết.

Bây giờ cô lại có thể bình tĩnh mà tự hỏi nếu mình không tồn tại có phải càng tốt không.

Nếu như không ai để ý đến cô, cô có lẽ đã đi một cách phóng khoáng, nhưng cô biết, mẹ cô quan tâm cô.Mẹ cô thương cô, điều này không thể nghi ngờ.

Nhưng mẹ không dám thương cô, cô cũng đã biết từ sớm.

Dù có chuyện gì xảy ra trong gia đình sắp ly hôn, cô đều có thể chấp nhận.Tô Dạng hít một hơi thật sâu, cô cảm thấy đã giãy giụa đến bây giờ rồi, lại khóc đến ruột gan đứt từng khúc rất không đáng.

Lại cho cô thêm một chút thời gian, cho thêm một chút thời gian năm cô mười hai tuổi, để cho cô mãnh liệt đấu tranh với những tủi thân, không cam lòng, để đạt được một cái kết hoà bình, sau đó lại trở về nhà.Cô đếm đèn xanh đèn đỏ, nhìn ngã tư đường ngày càng ít xe, lặng lẽ mà chờ tiếng chuông di động trong lòng ngực vang lên.Cô nghĩ nếu mẹ cô gọi điện thoại cho cô, cô sẽ cúp máy; nếu lại gọi tiếp, cô lại cúp tiếp; nếu còn gọi điện thoại nữa, thì cô sẽ bắt máy, sau đó về nhà.Tuy có một chút tùy hứng, nhưng cô thật sự muốn được dỗ.Màn đêm buông xuống, đèn tín hiệu phủ lên một lớp mơ hồ buồn ngủ, Tô Dạng ngẩng đầu nhìn bầu trời, thật là hỗn độn.

Bầu trời trấn Bách Khê không còn trong lành như trước kia nữa, một ngôi sao cũng không có.“Reng reng reng……” Tiếng chuông điện thoại di động vang lên.Tô Dạng khịt khịt mũi, không có xem ngay, cứ để reo lên trong chốc lát.

Cô bĩu môi, gương mặt dính nước mắt có chút không vui, giống như làm như vậy là mẹ có thể nhìn thấy.Nhưng chỉ là cô đang tự mình đa tình mà thôi, không phải là mẹ, là người tư vấn du học gọi tới.“Alo, bạn học Trình, bạn ngủ chưa?”“Alo.” Giọng Tô Dạng nghẹn ngào.“Là như này, không phải bạn nói hôm nay bạn sẽ trả lời tôi sao, nhưng mà bạn vẫn chưa đến tìm tôi, WeChat cũng không trả lời, tôi lo bạn quên mất, nên tôi nhắc nhở một chút.

Bạn và mẹ bạn nói chuyện sao rồi?”“Ừm……”“Bạn với mẹ bạn chưa nói xong sao?”.
 
Thập Niên 90 Ngăn Cản Mẹ Tôi Gả Cho Cha Tôi
Chương 2: Chương 2


Tô Dạng ấp úng, hốc mắt lại trở nên ướt át, đâu phải là chưa nói xong, vốn dĩ là không có nói.

“Chờ một chút.

” Cô nói.

“Được rồi, nhưng mà tôi phải nhắc bạn một chút, tốt nhất là chuẩn bị sớm một chút, bên tôi ——”Một chiếc xe tải chở đầy đá như sét đánh mà vượt đèn xanh đèn đỏ, cắt qua màn đêm yên tĩnh, tiếng ồn ào át giọng nói ở đầu dây bên kia, Tô Dạng không có nghe rõ, hỏi: “Cái gì?”“Đã trễ như vậy bạn học Trình còn đang ở bên ngoài sao? Tôi vừa mới nói, tôi sẽ cho bạn thêm hai ngày, nếu lại lâu hơn thì các vị lãnh đạo cũng không đồng ý.

”Tô Dạng lại nói lại câu nói đó: “Chờ một chút, sau khi xong việc tôi sẽ tìm anh.

”“Được, vậy tôi không làm phiền bạn……”Sau khi cúp điện thoại, uất ức Tô Dạng vất vả kìm nén lại quay lại, cô vùi đầu vào khuỷu tay, nước mắt không khống chế mà rớt xuống.

Nếu mẹ thương cô, vì sao lai không đứng về phía cô……/Vào lúc Tô Dạng tám tuổi cha mẹ của cô đã ly hôn, cô đi theo mẹ cô là Giang Như Yên.

Giang Như Yên thương Tô Dạng bao nhiêu, theo lời của mẹ cô thì đó là tình thương có thể cho cô cả mạng sống.

Tô Dạng nhớ rõ tình thương của Giang Như Yên, đó là mùi cơm trong phòng trọ nhỏ, là viên kẹo nét vào miệng sau khi tan ca, là móc áo thúc giục cô làm bài tập, là bàn tay vỗ nhẹ bụng cô trong ổ chăn.

Đoạn ký ức đó dần mơ hồ, là từ khi Giang Như Yên tái giá.

Đối phương là người tốt, ít nhất thì ông không hoa tâm, chỉ là ông thường xuyên tức giận, dù chuyện lớn hay nhỏ thì cũng không được mắt mặt, theo lý mà nói, thì ông cũng không sai.

Cha kế tên Đàm Kính Hữu có một đứa con trai, lớn hơn Tô Dạng vài tháng tuổi, cũng vì mấy tháng này, mà cô phải có nghĩa vụ “chị gái nên nhường em trai”.

Thực lòng mà nói, Tô Dạng rất ghét người em trai này.

Đàm Tân Huy là người không có tình cảm, đây là chuyện Tô Dạng chưa nói ra nhưng vô cùng chắc chăn.

Khi hắn còn nhỏ liền rất ghét con nhích, không thích khóc, thậm chí còn cộc cằn lấy tay che lại không cho khóc, mấy đứa nhỏ trong nhà bà nội đều sợ hắn.

Nhưng hắn không bắt nạt “Người trong nhà”, cũng không bắt nạt “Người mạnh”, Tô Dạng là vế trước.

Cũng có thể là vì Tô Dạng chưa bao giờ tranh đoạt thứ gì, cho nên không lọt vào mắt xanh của Đàm Tân Huy.

Khi trong nhà chỉ có duy nhất một cái TV, có một lần cô muốn xem, nắm chặt điều khiển từ xa không bỏ, kết quả là bị cào xước vài vết đỏ.

Sau này cô lại không đòi hỏi bất cứ thứ gì, nhưng từ “Người trong nhà” biến thành “Người mạnh” ngày càng khắc sâu trong trái tim cô.

.
 
Thập Niên 90 Ngăn Cản Mẹ Tôi Gả Cho Cha Tôi
Chương 3: Chương 3


Giang Như Yên là quả hồng mềm, một bà nội trợ chăm chỉ điển hình, sau khi vào cái này nếu không nhìn sắc mặt của chồng, thì xem sắc mặt con trai của ông.

Lúc đấu tranh cho con gái mình một cái gì đó, sẽ xuất hiện các loại lo được lo mất.

Bọn họ nói Giang Như Yên ngu ngốc, nhưng bà còn có thể tự cười nhạo mình nói: “Đúng vậy, không còn cách nào khác, tôi là người ngu.”Tô Dạng cảm thấy đau lòng bộ dáng này của bà, cũng ít lần ồn ào, chẳng lẽ Giang Như Yên không có lòng tự trọng sao? Khả năng chịu đựng của Giang Như Yên vượt quá mức tưởng tượng của cô.Năm 2012, Đàm Kính Hữu và Giang Như Yên sinh một đứa con, đặt tên là Đàm Tân Xuân.

Ngoài Giang Như Yên, Tô Dạng thích nhất là Xuân Xuân, cho dù là học cấp 2, cấp 3 hay học đại học, cô thường xuyên nhắc tới cậu em trai đáng yêu của mình.Xuân Xuân cũng thích nhất là chị gái, sợ nhất là anh trai.Trong một năm đó, vì chính sách hai con, số lượng con nít nhà bọn họ vướt quá tiêu chuẩn, hộ khẩu của Tô Dạng bị chuyển tới hộ khẩu của ba ruột Trình Tân —— đó là chuyện duy nhất Giang Như Yên khăng khăng đòi khi ly hôn.Trong mắt người ngoài, Tô Dạng có tính cách lanh lợi, vui vẻ vô tận, thật ra cô đã ở trong nhà khóc không biết bao nhiêu ngày đêm, hoặc là cô muốn đi tìm chết, hoặc là bất kể thế nào cũng muốn trốn ra ngoài .Sau đó, cô thi đậu 211, khi đi học đại học ở thành phố khác, và có được những gì mình muốn theo đuổi.

Nhờ có Đàm Tân Huy ban tặng, cô có thể chịu đựng được rất nhiều chuyện và ba người xa lạ ở đại học, sống một cuộc sống thoải mái.Vào mùa đông năm 3, Tô Dạng quyết tâm sang năm sẽ đi du học, kỳ nghỉ đông về nhà, cô lập tức nói chuyện này với Giang Như YênGiang Như Yên do dự, bọn họ không có tiền.

Mà Trình Tân, là một kẻ điên, nói chuyện với hắn sẽ chỉ lãng phí thời gian.Tô Dạng hiểu được nổi khổ trong lòng của mẹ, sau khi cô đi du học cô có thể làm thêm kiếm tiền, nhưng cô phải bắt đầu chuẩn bị từ bây giờ, trong trường học chương trình học bận rộn, cho nên cô muốn tìm người tư vấn hỗ trợ giải quyết chi tiết.Sau khi tham khảo nhiều người tư vấn, ngàn dặm mới tìm được một nhà đáng tin, ký hợp đồng trước Tết m Lịch sẽ có ưu đãi, Tô Dạng nghĩ mình có thể tiết kiệm được một chút tiền, lại đi năn nỉ mẹ: “15.000, coi như mẹ cho con mượn có được không?”.
 
Thập Niên 90 Ngăn Cản Mẹ Tôi Gả Cho Cha Tôi
Chương 4: Chương 4


Dưới sự lì lợm la l**m của cô, Giang Như Yên nói: “Váo sinh nhật hai năm trước của mẹ con có đưa cho mẹ ít tiền, và số tiền con tiết kiệm năm cấp 2, và số tiền con cho mẹ lúc tốt nghiệp, mẹ cũng chưa đụng tới, mẹ lại cho thêm chút tiền, chắc có thể gom đủ.

”Tô Dạng rất vui sướng, cô đã tiết kiệm được 20.

000 khi làm thêm trong kỳ nghỉ đông và nghỉ hè, cộng lại được 35.

000 vừa đủ thanh toán, lại nói tiếp thì có nghĩa là cô có thể đi ra ngoài.

Giang Như Yên có một chỗ giấu tiền, ở dưới cùng tủ quần áo trong phòng bà, một bao lì xì không biết năm nào.

Tô Dạng đi lấy, trống không.

“Tiền đâu?” Tô Dạng gọi Giang Như Yên, cầm bao lì xì rỗng tuếch hỏi.

Giang Như Yên kinh ngạc hiển nhiên không biết đáp án, bà cũng không biết tiền đã đi đâu mất.

Hai người nhìn nhau, khi ánh mắt họ chạm nhau đều biết rõ đối phương đang nghĩ gì.

“Mè cũng nghi ngờ hắn lấy đúng không?” Tô Dạng lạnh giọng nói.

Giang Như Yên hơi hơi gật đầu.

Tô Dạng không ngạc nhiên chút nào, đây không phải lần đầu Đàm Tân Huy làm chuyện này, lần đầu tiên là khi cô còn nhỏ hắn đã lấy sữa bò trong ngăn kéo của cô, lần thứ hai là hăn đã lấy tiền lì xì bà cho cô.

Sữa bò là việc nhỏ, cuối cùng hắn cũng đã trả tiền lì xì lại cho cô.

Nhưng thói hư tật xấu trong xương tủy hắn không đổi được, Tô Dạng sẽ không bao giờ tin hắn có thể cải tà quy chính.

Lúc đầu tiền trong nhà ít, có một đồng mất một đồng, không có người để ý nên nhìn không ra, nhưng im lặng là cổ vũ cho tội ác, cho đến khi thiếu nhiều Giang Như Yên liền nhìn ra manh mối.

Lúc đầu Tô Dạng vừa nghe lập tức tức giận, đứng dậy tư thế như muốn đi đánh lộn, bị Giang Như Yên ngăn lại.

“Mọi người đều mặc kệ hắn ăn cắp như vậy sao?” Tô Dạng lòng đầy căm phẫn nói.

Khi đó, Giang Như Yên nói: “Hắn sắp thi đại học, chờ sau khi hắn thi đại học xong mẹ sẽ nói.

”Hai năm sua khi kết thúc tuyển sinh đại học, hắn đi học đại học, trong nhà lại không quá thiếu tiền, hắn cũng không có bị chút tra khảo hay trừng phạt nào cả.

Lần này, cho dù Giang Như Yên có nói cái gì đi nữa, Tô Dạng cũng phải ầm ĩ với hắn một trận.

Tô Dạng ném bao lì xì trống không ném xuống, cất bước đi tới cửa, vẻ mặt hung dữ nham hiểm, còn chưa có đụng tới tay nắm cửa, cánh tay bị giữ chặt.

“Tô Dạng, con bình tĩnh một chút.

” Giang Như Yên nói, sức cô thật sự rất lớn.

“Mẹ còn muốn bao che cho hắn?”.
 
Thập Niên 90 Ngăn Cản Mẹ Tôi Gả Cho Cha Tôi
Chương 5: Chương 5


“Con nói cái gì! Không phải mẹ bao che, bây giờ con có đi xuống cũng vô dụng, hắn chỉ nghe lời ba hắn, buổi tối mẹ và ba nói rõ chuyện này, thật ra ông đã biết sớm, huyện lần này rất nghiêm trọng, lấy không phải chỉ là tiền, ba khẳng định sẽ nói hắn, con không cần phải đi biết không?” Giang Như Yên có chút kích động, nhưng vẫn hạ thấp giọng giải thích với cô.

Tô Dạng trợn tròn mắt, thì ra bọn họ đã sớm biết, Đàm Kính Hữu là người coi trọng mặt mũi, con trai mình có hành vi xấu, cũng khó trách lúc này ông thành người câm, phỏng chừng lúc này còn đang rối rắm.

“Ngày mai, ngày mai con nhất định phải nhìn thấy hắn đem tiền trả lại cho con, bằng không con nhất định sẽ cùng hắn ầm ĩ đến cá chết lưới rách.

” Ánh mắt Tô Dạng viết rõ nói được thì làm được.

“Được.

”Ngày hôm sau, trong đại hội phê phán, Giang Như Yên kêu Tô Dạng về phòng đợi, cô biết mẹ cô đang lo cô sẽ làm ra chuyện khác người.

Tô Dạng nằm ở trên giường, cho dù tận mắt nhìn thấy Đàm Tân Huy mặt xám mày tro bị dạy giỗ, cô cũng thể an tâm được —— quả thối thì chính là quả thối.

Qua khoảng nửa giờ, phòng bên cạnh truyền đến tiếng đóng cửa, Tô Dạng mở mắt ra, phê bình kết thúc.

“Sao rồi?” Tô Dạng hỏi.

Trong phòng chỉ có một mình Giang Như Yên, bà vừa gấp quần áo vừa trả lời: “Hắn thừa nhận.

”“Sau đó thì sao?”“Sau đó cái gì?” Giang Như Yên dừng lại một chút, bổ sung nói: “Ba rất nghiêm khắc phê bình hắn, thái độ hắn vẫn rất thành khẩn, đã khai ra hết.

”Hốc mắt Tô Dạng đột nhiên chua xót, cười khổ nói: “Sau đó hai người liền tha cho hắn, loại người này lại tiêu dao tự tại hưởng thụ sự cưng chiều như cũ?”Giang Như Yên lộ vẻ áy náy, bà biết tính tình Tô Dạng, trong lòng cô đã có một lỗ, bà chỉ có thể cố hết sức đền bù.

“Quên đi, nêu con thật sự muốn đi du học, mẹ đi vay tiền cho con được không?”Tô Dạng không thể tin được mà nhăn mày lại, cảm thấy rất hoang đường, “Quên đi? Hắn trộm tiền của con, mẹ lại nói với con quên đi?”“Tiền đó con đã cho mẹ… Hắn trộm là trộm tiền của mẹ……” Giang Như Yên nhỏ giọng nói thầm.

Đầu óc Tô Dạng choáng váng, lục phủ ngũ tạng đều nóng như lửa đốt, dùng sức đạp vào cửa, quát: “Mẹ vì sao lúc nào cũng quên đi?! Có thể giải quyết mọi chuyện sao? Con có phải không phải là con ruột của mẹ không? Tại sao mẹ luôn đứng về phía hắn?!”.
 
Thập Niên 90 Ngăn Cản Mẹ Tôi Gả Cho Cha Tôi
Chương 6: Chương 6


Dọc đường đi Tô Dạng chỉ cảm thấy hoa mắt váng đầu, ngã vào ảo cảnh đầy bụi gai và sương mù, hô hấp cũng có chút khó khăn, đầu óc trống rỗng.

"Con đã đi đâu? Tại sao không nghe điện thoại?" Đàm Kính Hữu đang lái xe hỏi, giọng điệu rất gấp gáp.

Tô Dạng không lên tiếng, ông nói tiếp: "Mẹ con bị đá đập trúng đầu, vừa được đưa đến bệnh viện vào nửa tiếng trước, vẫn còn đang cấp cứu.

Cha gọi cho con nhiều như vậy, con vẫn không nhận một cuộc gọi nào.

"Tô Dạng vẫn không trả lời, ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sổ! Đến khi chạy tới bệnh viện, nhìn thấy ba chữ "phòng phẫu thuật" đập vào mắt mà phát hoảng hung hăng k*ch th*ch đến thần kinh, lúc này Tô Dạng mới lấy lại tinh thần, sức lực toàn thân trong nháy mắt bị rút sạch, xụi lơ trên mặt đất hít từng ngụm khí, tựa như có ngàn vạn con kiến gặm nhấm lá phổi, vô số câu hỏi thoáng qua.

Mẹ xảy ra tai nạn xe?Tại sao mẹ có thể xảy ra tai nạn xe?Buổi tối vẫn còn tốt, tại sao lại đột nhiên xảy ra tai nạn?Ừm, là vì tìm cô ! Là vì đón cô về nhà ! "A! " Tô Dạng che ngực, lời gì cũng không nói được, gom toàn bộ sức lực cũng chỉ có thể nặn ra chút âm thanh hối hận tiếc nuối từ trong cổ họng: "A! "Sợ hãi và bất lực khiến cô thở không thông, mỗi lần ép buộc bản thân hít một ngụm khí thì sống lưng liền thấm ra rất nhiều mồ hôi lạnh.

Bị sức mạnh vô hình đè cong lưng, Tô Dạng đập đầu xuống đất, một cái, hai cái, ba cái! Đàm Kính Hữu bị dáng vẻ này của cô làm cho chấn động, một giây kế tiếp lập tức muốn đi đỡ.

Nhưng Tô Dạng giống như là bị đóng xuống đất, khó mà di chuyển.

"Được rồi được rồi, đứng lên trước đi, mẹ sẽ không sao đâu.

" Ông vừa nói lời an ủi không chắc chắn, vừa dùng sức kéo cô đến hàng ghế dựa ở bên cạnh.

Người bị đả kích lớn nhất khi Giang Như Yên xảy ra chuyện, không ai khác chính là Trình Tô Dạng, Đàm Kính Hữu biết điểm này, nhưng thường ngày cô không thân thiết với mình, lúc này ông có làm gì cũng không có tác dụng.

Sắc mặt Tô Dạng nhợt nhạt nhìn qua rất nguy hiểm, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể sụp đổ.

Trước khi ca phẫu thuật kết thúc, ông phải chăm sóc tốt cho con gái của vợ.

Đối với Tô Dạng, mỗi phút mỗi giây trôi qua đều là sự lăng trì về tinh thần, hình phạt tàn khốc kéo dài tận hai tiếng, mà cô cũng chưa từng nhúc nhích một ngón tay, nhưng trong khoảnh khắc cửa phòng phẫu thuật mở ra lại nhanh chóng đứng dậy.

"Mẹ tôi, bà ấy, thế nào, thế nào rồi?" Tô Dạng nức nở nói.

"Vết thương của bệnh nhân chúng tôi đã xử lý xong, nhưng bởi vì thương thế quá nghiêm trọng, bệnh nhân còn chưa thoát khỏi nguy hiểm tính mạng.

Sau khi chuyển qua phòng giám sát đặc biệt, chúng tôi cần làm kiểm tra liên quan, mới có thể lập ra phương án trị liệu.

"Sau đó, Giang Như Yên bị đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật, Tô Dạng lảo đảo chạy đến cầm lấy tay mẹ, bị nhân viên y tế ngăn cản.

"Mẹ! Mẹ! mẹ! ".
 
Thập Niên 90 Ngăn Cản Mẹ Tôi Gả Cho Cha Tôi
Chương 7: Chương 7


Giang Như Yên trên giường bệnh đeo ống dưỡng khí, đầu quấn đầy vải gạt, không nghe được tiếng gọi lớn của Tô Dạng.

Tại sao chứ? Tại sao mỗi lần cô chống lại vận mệnh, hậu quả đều do mẹ gánh vác? Rốt cuộc cô đã làm sai ở đâu! Thân thể của Tô Dạng đã tới cực hạn, trước mắt tối sầm ngất đi.

/Buổi chiều thường ngày, Giang Như Yên sẽ giặt quần áo, Tô Dạng nằm trên ghế dựa phơi nắng.

Tô Dạng khép hờ mắt, nghe tiếng đập quần áo rất có tiết tấu.

"Tô Dạng, con nhìn mẹ bây giờ khổ cực như vậy, con nhất định phải có tiền đồ biết không, để cho mẹ được sống một cuộc sống tốt.

" Giang Như Yên nói.

Tô Dạng ngây ngô cười một tiếng, khoa tay múa chân vạch ra kế hoạch: "Nhất định ạ, sau này con được kiếm nhiều tiền rồi, mua một căn nhà đẹp, đón mẹ qua ở, mỗi ngày chúng ta đều ăn no uống say.

""Cắt, ít nói lời hay.

" Giang Như Yên ghét bỏ nói, nhưng nghe thấy lời này trong lòng lại rất vui vẻ.

Tô Dạng lập tức dính vào mẹ huyên thuyên suốt buổi, lúc hai mẹ con sống một mình, là những ngày an nhàn tốt đẹp nhất.

Ước mơ của Tô Dạng, chính là không phụ lòng những cực khổ mà Giang Như Yên đã từng chịu, cô muốn đấu tranh, từ nay về sau tuyệt đối không thuận theo bất cứ ai mà sống.

Ngày bà ngoại qua đời, Giang Như Yên đã nói rất nhiều lời tâm tình, bà nói mình chưa từng thương tâm đến sụp đổ giống như mình đã từng nghĩ, sau khi đến một tuổi tác nhất định, thứ quan trọng nhất trong sinh mạng xảy ra biến đổi, thời gian bị con gái lấp đầy, cho dù đi tới nơi nào, người mà trong lòng nhớ mong nhất, đều trở thành con của mình.

Sinh ly tử biệt là lẽ thường của đời người, sớm muộn cũng sẽ có một ngày xảy ra trên người mình.

Sau cùng, Giang Như Yên nói: "Tô Dạng, mẹ không còn mẹ nữa.

"Mặc dù bà không rơi nước mắt, nhưng Tô Dạng cảm thấy bà mệt mỏi, trên người bà có quá nhiều bất hạnh, đến nỗi sinh ly tử biệt đối với bà mà nói, ngược lại giống như một loại giải thoát.

"Nếu như có một ngày, mẹ cũng không còn nữa, con sẽ khóc sao?" Giang Như Yên hỏi.

"Đâu chỉ khóc, con cũng muốn đi cùng với mẹ.

" Tô Dạng đáp.

"Cái gì mà đi cùng, vừa nhìn đã biết con không nghe lọt lời của mẹ.

Sau này con có gia đình rồi, có con trai con gái, đã sớm quên mẹ rồi.

""Con không kết hôn cũng không tìm người yêu, cả đời này chỉ cần mẹ.

""Ha ha, ít nói lời ngon ngọt, mẹ chỉ mong trước khi con lập gia đình, đừng quên mẹ là tốt rồi.

"Giang Như Yên không tin lời cô, Tô Dạng đứng lên giải thích, cô không để ý đến thứ thuộc về riêng mình, chỉ muốn đưa tất cả những thứ mình đạt được cho mẹ, quyết tâm nặng tựa Thái Sơn.

Mẹ có thể cho cô cả đời người của mình, cô cũng có thể.

Giang Như Yên mấp máy môi, nói cái gì đó, Tô Dạng không nghe được, nét mặt của mẹ cũng biến thành mơ hồ.

Một trận đau đớn kịch liệt ở đại não lan ra tàn sát bừa bãi, mí mắt nặng nề lại châm chích, Tô Dạng tốn rất nhiều sức lực mới có thể nhìn thấy ánh sáng lần nữa.

.
 
Thập Niên 90 Ngăn Cản Mẹ Tôi Gả Cho Cha Tôi
Chương 8: Chương 8


Mẹ đang không rõ sống chết, sự thật này lần nữa đẩy Tô Dạng vào vũng bùn khó mà tránh thoát.

Cô ngồi dậy, móc điện thoại di động ra gọi cho Đàm Kính Hữu.Không chỉ có Trình Tô Dạng, mà Đàm Kính Hữu cả một đêm cũng không được nghỉ ngơi tốt, một mực canh giữ ở trong phòng bệnh của Giang Như Yên.Làm chồng của Giang Như Yên, Đàm Kính Hữu từ lâu đã hình thành thói quen chuyện vặt trong nhà đều do vợ xử lý, con cái cũng do bà chăm sóc.

Vốn dĩ ông tin chắc rằng người cực khổ nhất trong nhà chính là mình, vợ chỉ là ở nhà làm chút việc nhà, làm chút thức ăn và sinh con, thỉnh thoảng còn mất não, ngốc nghếch.

Cho đến khi vợ đột nhiên vào bệnh viện, mới bất thình lình phát giác, rất nhiều chuyện không có bà là không được.Buổi sáng sau khi nhận điện thoại của Trình Tô Dạng, ông nói muốn đi đón cô, không nghĩ tới sau hai phút cô đã tự mình đi lên lầu rồi.

Cô nhóc chịu k*ch th*ch không nhỏ, sắc mặt bây giờ còn tiều tụy hơn tối hôm qua.Tô Dạng quỳ xuống bên cạnh giường, dè dặt cầm tay mẹ, cô sợ dùng nhiều sức thì mẹ sẽ đau."Mẹ, thật xin lỗi..." Cô lẩm bẩm nói, tiếp đó gần như biến thành khóc nức nở.

Nước mắt của cô là giọt máu đầu tim, lấy hoài không hết dùng mãi không cạn.Đàm Kính Hữu không quấy rầy không gian của hai mẹ con, lặng lẽ rời khỏi phòng bệnh, lúc trở về trên tay xách một túi cháo.

Bắt đầu từ tối hôm qua, Tô Dạng đã không nói một câu nào với ông, khi ông đưa cháo qua, cô cũng là ngẩn ra chốc lát mới nhận lấy.Tô Dạng máy móc ăn từng miếng một, ánh mắt không rời khỏi Giang Như Yên trên giường bệnh, đột nhiên nghĩ tới cái gì, chủ động nói với Đàm Kính Hữu: "Chỗ của con còn có hai vạn đồng, đợi chút nữa sẽ chuyển cho cha, cho mẹ chữa bệnh."Đàm Kính Hữu ngẩn người: "À..."Mấy ngày đó, là quãng thời gian u tối nhất trong cuộc đời Tô Dạng, không biết cô đã khóc bao nhiêu lần, gầy gò đến mức không ra hình người.

Cô cũng không dám chợp mắt một giây nào, cố chấp ngồi ở bên cạnh giường bệnh.Trong thời gian này Đàm Tân Huy và Đàm Tân Xuân tới phòng bệnh mấy lần, Tô Dạng vừa ôm lấy Xuân Xuân vừa khóc một trận.

Lần đầu tiên Xuân Xuân không càn rỡ khóc nháo, mặc cho nước mắt hạt lớn hạt nhỏ thấm ướt áo quần, vô cùng khổ sở nằm trên đầu vai chị gái.Cho dù từ trước đến nay không tin quỷ thần, nhưng những ngày qua ngoại trừ cầu nguyện thì Tô Dạng cũng không còn cách nào khác nữa.

Cô sợ mệnh trời không thể làm trái, sợ người mình muốn giữ lại cũng không giữ được.Cô nguyện lấy tiền đồ thậm chí cả sinh mệnh để trả giá, cầu mong đổi lấy sức khỏe của mẹ.

Nhưng lời này e là truyền sai rồi, không truyền tới chỗ quỷ thần, mà là truyền tới chỗ Giang Như Yên đang ngủ say.Sau cùng Giang Như Yên không đồng ý, chặn kín đường của cô..
 
Thập Niên 90 Ngăn Cản Mẹ Tôi Gả Cho Cha Tôi
Chương 9: Chương 9


Từng nhà chào đón mùa xuân, còn có ba ngày là qua năm mới, Giang Như Yên đã rời đi.Nắng chiều ôm lấy trấn Bách Khê vào lòng, đường phố thay bộ áo mới, nhà nhà treo câu chúc năm mới.

Cả nhà đoàn viên đã trở thành ước vọng xa không với tới, Tô Dạng đã hoàn toàn không còn nơi về nữa.Sau đó, Trình Tân đến đón cô.

Ý định ban đầu là đưa cô đi ăn cơm trước, sau đó lại đưa cô về nhà ông ta ở, nhưng Tô Dạng từ chối, hai người liền nói chuyện ở trên xe.Không ai báo cho ông ta tin tức Giang Như Yên xảy ra chuyện, vẫn là sau khi người nhà mẹ đẻ của Giang Như Yên đều biết hết rồi, mới có người nhớ tới chuyện nên nói với chồng trước của bà một tiếng, chờ ông ta từ huyện khác chạy tới, người đã ra đi rồi.Cả đời Trình Tân tự tin kiên quyết, cũng nhìn thấy không ít sự sống chết, từ trước đến nay đều là thổn thức từ góc độ người ngoài cuộc, giờ phút này lại thật sự có ý ăn năn đau khổ.

Ông ta nợ bà, cả đời không thể nào thanh thản được.Tô Dạng ngồi ở ghế phụ, vẻ mặt nhàn nhạt, nghe những lời kinh ngạc và than tiếc phun ra từ miệng ông ta."Sau này con, sẽ đến ở cùng cha sao?"Tô Dạng lắc đầu một cái, miễn cưỡng nở nụ cười với ông ta nói: "Nếu để tôi lựa chọn một lần nữa, tôi vẫn sẽ chọn mẹ."Trên thế giới này không có một người nào có thể yêu thương cô như mẹ, cũng không có ai có thể giống như mẹ, dành hết tất cả những gì mình có không giữ lại chút gì đưa hết cho cô.Trình Tân nghẹn họng không nói được gì.

Năm xưa lúc đón con gái đi ăn cơm, luôn có thể nhìn thấy sự không kiên nhẫn và chút nóng nảy trên mặt cô, bởi vì mình ít khi bầu bạn với con, cho nên ông ta cũng không để ý đến thái độ này của cô.

Dẫu sao thì huyết mạch tương liên, cái gì cũng không chia cắt được hai người.Nhưng giờ phút này trong lòng ông ta lại không kìm được mà hoảng sợ, nhìn khuôn mặt giống hệt mình kia, viết đầy tuyệt vọng và thỏa hiệp, nhìn qua thì không quan trọng, có người cha như ông ta hay không cũng không sao."Con...""Đã tới lúc này, tôi cũng không mắng ông, cũng không có ý nghĩa gì nữa.

Ông không có cách nào chăm sóc tốt cho tôi, tôi cũng không muốn ở trong gia đình mới của ông.

Ông có biết tại sao những năm này mẹ đều không bằng lòng nói với ông câu nào không?"Trình Tân ngơ ngác, vẻ mặt phức tạp."Từ đầu không phải là do ông ở bên ngoài có nhiều phụ nữ, còn nói năng bậy bạ, mà là bởi vì ông chưa từng thân thiết với tôi, xem chuyện của tôi như một món tráng miệng sau khi ăn xong, nhớ ra thì ăn, không nhớ ra thì thôi.

Mà ông thì sao? Lại ra vẻ đạo mạo nói không muốn làm phiền mẹ, bỏ rơi con cái chẳng quan tâm.

Mẹ không có sức lực để tiếp tục dây dưa với ông, tôi cũng vậy.".
 
Thập Niên 90 Ngăn Cản Mẹ Tôi Gả Cho Cha Tôi
Chương 10: Chương 10


Trình Tân thở dài, giọng khàn khàn nói: "Tô Dạng, cha có rất nhiều nỗi khổ tâm! ""Tôi biết.

" Tô Dạng cắt ngang lời giải thích không có ý nghĩa của ông ta, cô chỉ muốn kết thúc tất cả những vương vẫn không dứt kia: "Lời tôi muốn nói chỉ nhiêu đó thôi, ông không cần lo lắng, một mình tôi có thể sống khỏe mạnh.

"Cô mở cửa xe, nói tiếng "tạm biệt" rồi rời đi.

May là chiếc xe cũng không có đuổi theo, trên người cô giống như có một tảng đá đè nặng, làm cho cô không có tâm trạng cãi nhau với ông ta.

Tô Dạng lang thang bên ngoài hồi lâu, chỉ mấy ngày ngắn ngủi này, đói bụng và giá rét đã trở thành thói quen của thân thể.

Thật ra thì kể từ sau khi ôm Xuân Xuân khóc, Tô Dạng cũng chưa từng khóc thêm lần nào nữa, sắc mặt không có chút sức sống, ngay cả giấy khai tử của mẹ vào hôm nay, cô cũng chỉ vô cảm nhận lấy.

Đi ở trên đường, thật giống như hôm nay là một ngày bình thường, giống như Giang Như Yên vẫn còn sống.

Chợt trông thấy một tiệm bánh sủi cảo, Tô Dạng dừng bước.

Kêu ông chủ lấy cho phần sủi cảo lớn, nhân thịt heo.

Hơi nóng hầm hầm dán lên mặt, làm cho trước mắt có chút mờ.

Tô Dạng tháo mắt kính xuống, gắp một cái sủi cảo bỏ vào miệng, tỉ mỉ nhai.

Cô thích nhất là bánh sủi cảo mà Giang Như Yên làm, hấp nấu rán chiên cái nào cũng ngon miệng, nhân thịt mềm mại, mùi vị rất ngon.

Từ lúc cô lên đại học mỗi kì nghỉ về nhà, món ăn đầu tiên nhất định phải là sủi cảo mà mẹ làm.

Tầm mắt của Tô Dạng mông lung, nhai cái sủi cảo trong miệng từng chút một.

Trên bàn ăn mọi ngày, có món gì ngon đều ở trước mặt Đàm Tân Huy, sau đó mới là cô và Xuân Xuân.

Hai chị em rất bất bình, Giang Như Yên sẽ trừng mắt, nói đừng ồn ào.

Chờ sau khi Đàm Tân Huy ăn uống no say, Giang Như Yên sẽ hỏi hai chị em muốn ăn cái gì, bà lại đi làm.

"Sủi cảo!""Sủi cảo!"Bọn họ hai miệng một lời, hai mắt nhìn nhau một cái, cả ba đều bật cười.

Miếng bánh sủi cảo trong miệng Tô Dạng bị nhai đến nhỏ vụn, nhưng cô lại không nuốt trôi được.

Cô tự nhủ: "Không phải mùi vị này! sủi cảo của mẹ không phải mùi vị này! "Bất giác, Tô Dạng sớm đã rơi nước mắt như mưa, thực tại tàn khốc không ngừng nhắc nhở cô__cô không còn mẹ nữa.

Cuối cùng thì sợi dây cung căng chặt kia cũng đứt, Tô Dạng bỏ mặc ánh mắt của người bên cạnh không tiếng động rơi nước mắt.

Mệt mỏi và không chịu ăn uống mấy ngày mấy đêm làm cho thân thể kiệt sức, cô giống như một con chim sẻ, rốt cuộc cũng có một ngày ngã ở xó xỉnh vạn người đi qua nhưng lại không ai để tâm.

Một lần nữa, Tô Dạng mất đi ý thức.

/Cô lại nằm mơ, lần này không phải hồi ức đầy tình yêu, mà là một mảng đen kịt, mùi vị nước khử trùng dành riêng cho bệnh viện, âm thanh xào xạc của giày bông lê dài trên nền xi măng, tiếng leng keng của y tá đổi túi nước biển! "Y tá, cô ấy không có chuyện gì chứ? Đã tới trưa rồi, mí mắt cũng không động một cái.

""Anh có sốt ruột với chúng tôi như thế nào cũng không có tác dụng, xương cốt thân thể của cô gái này yếu ớt, cũng không thể ép người ta tỉnh?""Được rồi! ""Cô nhóc, nếu em lại không tỉnh, sẽ đến lượt anh nằm bên cạnh giường em.

".
 
Thập Niên 90 Ngăn Cản Mẹ Tôi Gả Cho Cha Tôi
Chương 11: Chương 11


Người thì tỉnh rồi, nhưng cơ thể vẫn không cử động được.

Ở trong trạng thái nửa sống nửa chết đã được một lúc, quyền kiểm soát cơ thể thong dong đến muộn.Tô Dạng động đậy đầu ngón tay, trong bóng tối nghe thấy tiếng của người đàn ông lại lần nữa vang lên.“Này này này, cô gái, cô đây là muốn tỉnh rồi hả? Tôi nhìn thấy đầu ngón tay cô động đậy rồi, đừng giả vờ.”Tiếng ồn ào không thể thực tế hơn, đã rất lâu rồi Tô Dạng không nghe được giọng nói hùng hổ như thế.

Cô nhăn mày, cố gắng thích ứng với ánh sáng, chầm chậm mở mắt.“Tỉnh thật rồi này!” Người đó còn nói.Đối với cô tỉnh dậy không có lợi ích gì, ngày tháng không có mẹ đã không có hy vọng không có ý nghĩa, chi bằng cứ tiếp tục hôn mê, tiếp tục sống trong hồi ức, hẳn sẽ nhẹ nhõm an tâm hơn.Nhưng cảnh vật xung quanh của bệnh viện khiến cô hoài nghi, ti vi màu 14 inch ít người dùng ở năm 2022, xuất hiện ở giữa phòng bệnh, rất hiếm thấy.Lại tò mò vừa mê man liếc nhìn phòng bệnh, trong phòng còn có hai người già với một đôi thanh niên, phong cách ăn mặc giống hệt với chiếc ti vi, cực có cảm giác thời niên đại.“Ê? Ê!”Trước mắt xuất hiện một bàn tay nổi bật, Tô Dạng quay đầu, cuối cùng cũng nhìn rõ là ai.Nhưng nhìn rồi cũng như không, hoàn toàn là một người lạ.Khuôn mặt tầm hai mươi tuổi, trên người mặc áo choàng dài mà cậu cô cũng có một chiếc không nhớ được thương hiệu, yếu tố mâu thuẫn cùng xuất hiện trên một người, Tô Dạng cảm thấy có lẽ anh ta là một người đặc biệt thích phong cách xưa.Người thích phong cách xưa thấy cô sau khi tỉnh lại thì ngơ ngác, mới thả lỏng một hơi lại vội hỏi: “Cô còn chỗ nào không khỏe không?”Tô Dạng lắc đầu, ngồi dậy.

Cô nhớ lại bản thân bị ngất ở tiệm sủi cảo, thế thì vị trước mặt đây chính là người tốt đã cứu cô.“Cảm ơn anh.” Cô nói.“Không có gì, không phải có câu nói, cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp sao?”Người tốt cười nhẹ, lại nói: “Tôi cũng là trùng hợp đi qua con đường đó, phát hiện cô ngã cạnh bồn hoa, còn tưởng là cô tự vẫn, may mắn chỉ là hạ đường huyết.

Về sau, phải ăn sáng xong mới được đi dạo.”“Bồn hoa? Tôi không đi qua bồn hoa nào hết?” Tô Dạng bị lời nói của anh ta làm cho mông lung.Người đàn ông thu lại nụ cười, ngôn từ đột nhiên trở nên nghiêm túc, “Cô chắc không phải là bị người ta lừa đến chỗ đó chứ?”Tô Dạng vẫn rất hoài nghi, lắc lắc đầu, trong lòng nghĩ liên lạc với Đàm Kính Hữu trước rồi nói.Nhưng điện thoại của cô cũng mất rồi.“Cái này, anh có điện thoại di động không? Tôi muốn gọi cho người nhà.” Cô hỏi.“Ờ......Tôi không biết cái điện thoại di động cô nói đến là cái gì, nhưng nếu cô muốn gọi điện thì bên kia có.”Tô Dạng thuận tiện nhìn theo hướng anh ta chỉ, bắt gặp một chiếc điện thoại bàn, khóe miệng giật giật.

Nghe người này nói không biết điện thoại di động cũng rất là kỳ lạ hiếm gặp..
 
Thập Niên 90 Ngăn Cản Mẹ Tôi Gả Cho Cha Tôi
Chương 12: Chương 12


“Đây là năm 90, hay là năm 80!.

.

” Cô vô thức phàn nàn một câu.

Người đàn ông nhìn bộ dạng buồn cười của cô, cười nói: “Cô gọi điện còn phải chú ý đến năm sản xuất? Cô cứ cho là năm nay sản xuất đi, năm 95, như nhau.

”“Năm 95?!” Tô Dạng đột nhiên hét to, thu đến ánh mắt khinh bỉ của tất cả mọi người ở trong phòng.

“Cô nhỏ tiếng chút!.

.

” Người đàn ông ngại ngùng cúi đầu với người xung quanh biểu thị ý xin lỗi.

“Anh nói bây giờ là năm 95? Năm 1995?” Tô Dạng không tin tưởng mà nói.

Người đàn ông tưởng nói không đủ chuẩn xác, giải thích: “Nếu như cô muốn ngày âm lịch, thì là năm 94.

”Đây là ở đâu vậy?Tô Dạng choáng váng, cái kiểu tình tiết xuyên việt này chỉ có hai khả năng, một loại cảnh chủ đề chính là trốn thoát khỏi mật thất, còn một loại là, cô xuyên qua thật rồi.

Để kiểm chứng suy đoán ở trong lòng, Tô Dạng vén chăn ra đi xuống giường, giày cũng không mang mà vội vàng đi đến cửa sổ, thò đầu ra xem.

Xem từ địa hình thì vẫn còn dáng vẻ của trấn Bách Khê, nhìn ra xa có thể lờ mờ thấy được đây chính là nơi ngọn đồi bén rễ, nhưng vật và người trên đây đều đã thay đổi, không thấy nhà lầu, không thấy đường xe tấp nập, không thấy vết tích của thế kỷ 21 nữa.

“Giày, giày, giày!” Người đàn ông kéo cô về giường bệnh, ý nói cô mang giày trước đã.

Nhưng Tô Dạng vẫn đang ở trong thời không xuyên việt vô căn cứ, ngu ngơ nói: “Hình như tôi, đi lạc rồi.

”Người đàn ông cong lưng cúi xuống, hai tay để trên đầu gối, nhìn thẳng vào cô, hỏi: “Cô tên gì?”Tô Dạng ngước đầu lên, chớp chớp mắt, “Tô Dạng.

”Người đàn ông như đang suy nghĩ gì đó mà ồ lên một tiếng, nhưng lại không hề có manh mối, nói nhỏ: “Khó đây, tôi cũng không quen nhà nào họ Tô cả.

”Tô Dạng cố ý không nói họ, cái họ đó đem lại cho cô quá nhiều hiểu lầm và khó chịu.

Ma xui quỷ khiến, Tô Dạng sáng mắt lên, hỏi: “Thế anh có biết nhà nào họ Giang không?”“Biết, một mảnh này đều là Giang Áo.

” Người đàn ông trả lời.

Trên mặt Tô Dạng đã lâu rồi mới nở nụ cười tươi, tim đập có hơi nhanh.

Cô biết Giang Áo, nhà bà ngoại, cũng là quê nhà của mẹ cô.

Nếu như cô đúng thật là về tới năm 1995, thế thì có cơ hội có thể gặp được Giang Như Yên thời trẻ.

Nhận thấy biểu cảm của cô thay đổi, người đàn ông nhướng mày, hỏi ngược lại: “Nhà cô ở Giang Áo?”“Ừm!” Tô Dạng khẳng định đáp, khẩu khí tràn đầy nỗi kích động, “Mẹ tôi ở đó.

”Nhưng trên người cô không có đồng nào, với lại ở năm 90 nơi ngoài dự đoán này, chỉ có thể cầu cứu người ở trước mặt.

Một giây sau khẩu khí của Tô Dạng thay đổi, ngượng nghịu nói: “Nhưng tôi không biết làm sao đi, anh có thể dẫn tôi một đoạn không? Về sau tôi nhất định báo đáp.

”Người đàn ông khoanh tay trước ngực, phất phơ nói: “Được, làm người tốt làm đến cùng, tiễn phật tiễn đến tây thiên.

”Lúc anh cười khóe mắt cũng có ý cười, dù toàn thân có mặc đồ phong cách xưa cũng trở nên bình dị gần gũi.

Tô Dạng vui mừng vì gặp được người tốt, không đâm phá điểm đáng ngờ trên người cô.

.
 
Thập Niên 90 Ngăn Cản Mẹ Tôi Gả Cho Cha Tôi
Chương 13: Chương 13


Người đàn ông dắt cô lên xe buýt, hai người câu được câu không mà trò chuyện.

Tô Dạng nói dối, nói khi trước bản thân sinh sống ở nơi khác, hôm nay một mình đến tìm người mẹ đã bao năm không gặp, trên người không có tiền lại không tự lo được việc gì, may mắn gặp được người tốt bụng như cậu.

Người tốt bụng tên là Lê Thận, tính ở tương lai, Tô Dạng phải gọi anh là chú, nhưng ở hiện tại, tuổi tác của họ không cách nhau bao nhiêu.

Điều mà Tô Dạng không nghĩ đến, tuy rằng đã bước qua một thế kỷ, nhưng khi trò chuyện với Lê Thận lại không hề cảm thấy trở ngại và sự khác nhau giữa hai thế hệ, mà còn rất ăn ý.

Chiếc xe buýt mộc mạc đơn giản lắc lư đáp đến Giang Áo, Lê Thận nhìn cô xuống xe, nhìn thấy cô đứng ở bên đường vẫy tay, cũng giơ tay lên đáp lại.

Tạm biệt với người tốt, Tô Dạng hít thở một hơi thật sâu, hướng chân bước đi về hướng thôn.

Sự phát triển của Thôn Giang Áo từ từ ổn định, so với nhà bà ngoại trong ấn tượng của cô na ná như nhau, thậm chí có mấy căn nhà mà cô như đã từng quen biết, trong lòng nghĩ như là một bà lão đã sống mấy chục năm, đã chứng kiến mỗi thế hệ con cháu ra đời.

Căn phòng bình thường ở thời đại của cô, nếu trở về hai mươi mấy năm về trước, có thể tính là một căn nhà khá giả.

Giang Áo có một con suối, trong ký ức của Tô Dạng thì là một con suối khô, nhưng giờ đây dòng nước chảy trong veo, nổi lên chút lấp lánh.

Dòng nước chia thôn thành hai phần, chính giữa có cây cầu thông nhau, như một bức tranh đẹp giữa cầu suối và thôn.

Đây chính là nơi mẹ cô lớn lên.

Cô có chút hối hận, nếu như có thể làm lại, đêm ấy cô nhất định sẽ không nói năng l* m*ng, tùy ý rời đi.

Cô vẫn luôn nghĩ Giang Như Yên sống trong uất ức, trên thực tế, người chỉ biết phát cáu với mẹ là Trình Tô Dạng cũng rất uất ức.

Kết quả ông trời đã cho cô cơ hội làm lại, bắt đầu từ hai mươi mấy năm trước, bắt đầu từ lúc cô chưa được sinh ra.

Tô Dạng ven theo dòng sông chậm chậm mà đi, cô không chắc chắn rằng có thể gặp được Giang Như Yên ở đây, chỉ nhớ lúc mẹ bận bịu, bộ dạng sứt đầu mẻ trán, nhưng biết quá ít về thời trẻ.

Năm 1995, Giang Như Yên 20 tuổi, còn nhỏ hơn cô 1 tuổi?Thế thì Giang Như Yên nhất định rất gầy, thân hình chưa biến đổi, trên mặt chưa có nếp nhăn, là một thiếu nữ mới lớn.

“Hì hì.

” Tô Dạng suy nghĩ, cười nhẹ một tiếng, nhưng lại chầm chậm thu lại nụ cười, đôi mắt chua xót, nói trong lòng: Con thật sự rất nhớ rất nhớ mẹ.

Nếu như ông trời nghe thấy, sẽ không để cô phí công đến một chuyến, là mơ là ảo tưởng cũng được, Tô Dạng chỉ muốn ôm mẹ một lần.

“Bập! Bập! Bập!”Cách đó không xa truyền đến âm thanh của cây gậy giặt đồ, cô càng đi tới đó âm thanh càng rõ, tiết tấu rất giống như lúc Giang Như Yên giặt đồ, thường là hai nặng một nhẹ.

Bỗng nhiên, trong lòng Tô Dạng có một suy đoán to gan.

.
 
Thập Niên 90 Ngăn Cản Mẹ Tôi Gả Cho Cha Tôi
Chương 14: Chương 14


Tim của cô đập nhanh, thuận theo bậc thềm đá mà đi xuống.

Ngọc có tỳ vết, thánh nhân cũng có lúc nhầm, cô bị cận thị hai độ, vật nằm ngoài phạm vi sáu mét thì không thể nhìn rõ.

Chỉ chú ý đến thân hình đang dốc sức làm việc, lưng của người đó đối mặt với cô, không thấy được mặt.Cô phải nhìn thấy mặt, chỉ cần nhìn thấy dáng vẻ, cô nhất định nhận ra mẹ, bất kể là dáng vẻ nào.Bước chân thăm dò từng chút tiến lên, Tô Dạng nhỏ giọng gọi: “Giang Như Yên?”Người đó dừng đôi tay đang bận bịu, quay đầu nhìn xem là ai, vừa đúng lúc chạm mắt với Tô Dạng.Giây phút đó, bốn mắt nhìn nhau, một đôi mắt đầy sự nghiên cứu, một đôi mắt ướt đẫm nước mắt.Xương cốt của mẹ, ngũ quan của mẹ, cái chau mày cũng giống hệt như trong ký ức, cuối cùng Tô Dạng cũng có thể gặp lại mẹ rồi.Nóng lòng nhớ mẹ, Tô Dạng bước một chân ngay lập tức nhào vào lòng Giang Như Yên, ôm một cách mãnh liệt, mang theo giọng khóc nghẹn ngào kêu lên: “Mẹ!! Mẹ, con rất nhớ mẹ.”Giang Như Yên kinh ngạc làm gậy giặt đồ trong tay rơi xuống đất, mông ngồi trên một phiến đá, vội đỏ mặt.“Cô gái, cô gái, tôi không phải là mẹ của cô....”Nhưng mà tay của Tô Dạng không hề buông lỏng, trái lại còn ôm chặt hơn, mang toàn bộ nỗi đau đã kìm nén mấy ngày nay bộc phát ra ngoài.“Mẹ chính là mẹ con! Mẹ, xin lỗi, thật sự xin lỗi, con không dám bỏ nhà ra đi nữa, cũng sẽ không cãi nhau với mẹ nữa, con sai rồi, về sau con đều nghe lời mẹ được không?”Tô Dạng vùi đầu trên vai bà khóc thút thít, “Huhuhu......!con không thể không có mẹ.”Giang Như Yên không thể hiểu được một chữ trong lời của Tô Dạng, nhưng giọt nước mắt chân tình này khiến tay chân cô ấy lúng túng, cô ấy chưa từng gặp mặt người này, nhưng đẩy là lúc này cũng không phải.“Cô ơi, cô bình tĩnh một chút, hình như cô nhận nhầm người rồi, tôi thật sự không phải là mẹ của cô.”Tô Dạng không trả lời, im lặng ôm thêm một lúc, làm dịu tiếng khóc.

Cô biết rằng Giang Như Yên của bây giờ không quen biết mình, nhưng còn cách nào đây, cô chỉ muốn tìm cách để được ở bên mẹ lâu chút.Lau đi vài lần nước mắt, tâm trạng Tô Dạng mới bình tĩnh trở lại, ánh mắt lưu luyến với khuôn mặt quen thuộc, giải thích:“Mẹ chính xác là mẹ con.

Con đến từ tương lai, ở đó mẹ sống không được vui vẻ cho lắm, con không hiếu thảo, đánh mất mẹ.

May mắn là, không biết vì sao con xuyên việt trở về đây, gặp lại mẹ.”Giang Như Yên khó hiểu, lẩm bẩm nói: “Cái cô này sao nói chuyện kỳ lạ vậy....”Tô Dạng nắm chặt tay của Giang Như Yên, thành khẩn nói: “Nhưng con sẽ không để mẹ chịu khổ đâu, tất cả đều sẽ bắt đầu lại, tất cả đều còn có cơ hội.”Cả đời này Giang Như Yên chưa từng gặp qua chuyện ly kỳ như vậy, bị người con gái lạ ôm lấy, bị gọi thành mẹ, bây giờ lại bị nắm chặt tay.

Cô ấy nhăn mày, nhận định người này não có vấn đề, ăn nói lung tung, giống tên không mặc quần Giang đại ngốc ở cuối thônGiang Như Yên cảm thấy nói chuyện với tên ngốc không có ý nghĩa, cười nhạo nói: “Cô là con gái của tôi?”“Vâng vâng!” Mắt của Tô Dạng sáng lên, Giang Như Yên vậy mà tin rồi?“Vậy cha cô là ai?”“.....”Tô Dạng không muốn trả lời lắm..
 
Thập Niên 90 Ngăn Cản Mẹ Tôi Gả Cho Cha Tôi
Chương 15: Chương 15


“Vậy cha cô là ai?”Tô Dạng chửi thầm: Cha con là ngọn nguồn của tội ác.

Một người đàn ông đã làm tổn thương vợ của mình còn tự phụ, một kẻ ăn chơi trác táng chưa bao giờ thay đổi và là một kẻ dối trá, hành động không đồng nhất.Cô có thể nói như vậy sao? Đương nhiên không thể.

Cho nên á khẩu không thể trả lời được, một hồi lâu cũng không thốt ra được lời nào.Giang Như Yên cũng không mong chờ biết đáp án, bộ dạng muốn nói lại thôi của đối phương thật buồn cười, cô ấy vắt quần áo, ném ngay ngắn vào chậu rồi nói: “Cô đấy, nên về nhà nghĩ kỹ lại xem cha cô là ai, biết chưa?” Nói xong liền đứng dậy, mặc kệ Tô Dạng.Tô Dạng một tấc cũng không rời đi theo phía sau cô ấyấy, giải thích: “Con không có nhà, ở chỗ này con chỉ biết mẹ thôi.”“Nhưng tôi không biết cô.” Giang Như Yên bước chân nhanh hơn.“Mẹ xem đi, bộ dạng chúng ta rất giống nhau mà.” Tô Dạng đưa tay lên mặt mình.Giang Như Yên ngẩng đầu nhìn một lượt, khinh thường mà lắc đầu: “Không giống.”Tô Dạng không có cách nào, tiếp tục giải thích thân phận của mình ở tương lai.

Giang Như Yên đương nhiên không hiểu, cách tốt nhất để đối phó với một kẻ ngốc là im lặng, lại nghĩ đến bị một người ngốc quấn cũng không phải là chuyện tốt, vì thế càng bước nhanh chân, cố gắng né tránh cô gái đang lảm nhảm này.Cuối cùng Giang Như Yên cũng trốn được đi vào nhà, Tô Dạng bị cự tuyệt ở ngoài cửa liền hồn bay phách lạc.

Cô không có chỗ để đi, đành phải ngồi xuống tại chỗ này, Giang Như Yên ở đâu, cô liền ở đó.Bình tĩnh suy nghĩ lại, lúc này Tô Dạng cảm thấy vui mừng hơn là mất mát, không sợ Giang Như Yên quen biết cô, nhưng cô có một niềm tin mãnh liệt là “ Có mẹ ở đây thì cái gì cũng không sợ”, mẹ ở chỗ này, cô liền có chỗ dựa.Mùa đông ngày ngắn, làm việc một lúc liền được ngủ, khi trăng lên đầu cành liễu, trời đã tối sầm.Tô Dạng nghe Giang Như Yên đang ăn cơm với người nhà, hóa ra bà ngoại có thể nói chuyện rõ ràng như vậy, ông ngoại khi không mắc bệnh Alzheimer cũng có thể nói nhiều như vậy, nhưng lại không nghe được tiếng của Giang Như Yên, cuối cùng cũng chỉ nghe thấy tiếng thu dọn bát đũa.Cô vừa đói, vừa lạnh.Mùi của mẹ lúc nãy ôm đã sớm tan hết, Tô Dạng rất muốn ôm Giang Như Yên một lần nữa.Cô luôn biết tính của mình, trước mặt mọi người lúc nào cũng nghiêm túc, thú vị, nhưng ở trước mặt mẹ, chỉ số thông minh chỉ dừng ở mức ba tuổi.

Đó là niềm hạnh phúc có sẵn của một người con gái từ khi sinh ra, hơn cả việc được trở về chiếc giường ấm áp sau một đêm mưa lạnh, cũng hơn cả được cắn miếng dưa hấu đầu tiên giữa màu hè oi bức.Trước khi thực hiện được mục đích phía trước, trước tiên Tô Dạng phải sống sót được ở thập niên 90 xa lạ này, việc ưu tiên đầu tiên là phải lấp đầy bụng..
 
Thập Niên 90 Ngăn Cản Mẹ Tôi Gả Cho Cha Tôi
Chương 16: Chương 16


Đang cố gắng nhớ lại bộ phim thực tế “Con người đối mặt với tự nhiên”, Tô Dạng phát hiện cánh cửa phía sau được mở, quay đầu nhìn thấy Giang Như Yên, cô liền cười ngây ngốc.Cuối cùng Giang Như Yên vẫn động tâm thương hại, nhìn cô gái ăn mặc tươm tất, luôn miệng kêu “mẹ”, có lẽ đó là một cô gái đáng thương không có mẹ, cho dù người ngốc cũng có tình cảm.Hơn nữa, cô bé ngốc này cũng không tổn thương cô ấy, ngược lại thấy cô ấy liền vui mừng, cô ấy cũng không nhẫn tâm để người ta bơ vơ hiu quạnh, ở đêm đông chịu đói chịu rét mà không cứu.“Cô có muốn vào trong nhà ăn cơm không?” Giang Như Yên hỏi.Tô Dạng gật đầu: “Muốn muốn ạ.”Tung tăng đi theo vào trong nhà, khóe miệng Tô Dạng đã dâng lên cao.Cô biết mẹ sẽ không mặc kệ cô mà.Tô Dạng ngồi ngay ngắn trước bàn ăn cơm, đôi mắt tò mò nhìn khắp nơi.Cô đã đến nhà bà ngoại rất nhiều lần, rõ ràng phòng đều giống nhau, nhưng bày biện bên trong lại khác nhau một trời một vực.

Cô vốn nghĩ rằng nhà bà ngoại đã cổ, không nghĩ tới lại càng cổ hơn.

Bốn bức tường đều là xi măng, dụng cụ trong nhà đều làm từ trúc, gỗ.Bà ngoại ông ngoại đang nghỉ ngơi trên lầu, có tiếng nói chuyện phiếm nhàn nhạt.

Giang Như Yên bưng tới một bát bún lớn, cỡ dành cho một nam thanh niên, nóng hôi hổi đặt lên bàn, đẩy đến trước mặt Tô Dạng.“Đây là tôi trộm làm cho cô, cha mẹ tôi không biết, cô mau ăn xong rồi về đi.”Món ăn này trên thị trường đều không bán, Giang Như Yên đương nhiên cũng không làm ra được nhiều nguyên liệu phong phú để nấu.

Hành lá và cải bẹ không nhiều chỉ là những thứ giúp bán bún có màu, nhưng đều có thể làm no bụng.Thấy cô gái ngốc không ăn mà nhìn chằm chằm bát bún, cũng không nhúc nhích.

Giang Như yên khó hiểu: “Sao không ăn?”Tô Dạng phản ứng lại, vội vàng nói: “Ngại quá, con ăn, con ăn.”Một giây trước còn thờ ơ, giây tiếp theo liền ăn ngấu nghiến.

Tô Dạng phát ngốc là do nghĩ đến mẹ, Giang Như Yên lúc 46 tuổi.Ăn một lúc, Tô Dạng ngẩng đầu cười ngây ngô nói với Giang Như Yên: “Lúc trước, lúc con giận dỗi không ăn cơm, mẹ cũng sẽ nấu bát bún như này cho con, mang đến phòng con, sau đó vừa nhìn con ăn, vừa mắng con.

Ha ha.”Giang Như Yên giật mình, trong mắt của cô gái ngốc này đều là hình bóng của cô ấy, đôi mắt còn ngấn lệ, lại cười vô cùng vui vẻ, nhất thời liền thật sự cảm nhận được sự đau lòng của người mẹ.“Con ấy, lúc đi học ở bên ngoài, vẫn luôn muốn ăn đồ ăn mẹ nấu.” Tô Dạng vửa mở ra máy hát, vừa ăn vừa nói: “Con luôn chọn lúc ăn cơm gọi điện cho mẹ, đều nói “thơm quá, thơm quá”, mẹ sẽ cười giễu cợt, cười xong rồi lại nói cho con có những món gì, khiến cho con vô cùng thèm.”Giang Như Yên bị chọc cười, cũng nở một nụ cười theo.Thật sự kỳ quái, chỉ trong một bữa ăn, cô ấy nhìn Tô Dạng vừa ăn vừa kể về chuyện quá khứ với mẹ, vậy mà lại dần cảm thấy thân thiết.Có lẽ do ngoại hình và thói quen của cô ấy giống mẹ của cô gái này nên bị nhận nhầm.

Ngoài việc nhận sai người, rõ ràng cô là một cô gái xinh đẹp, lanh lợi và dễ mến.Tô Dạng ăn đến mức không để thừa một giọt canh, ăn hết vẫn còn lưu luyến nhìn đáy bát.Ăn xong rồi, có phải cô lại bị nhốt ở ngoài không.

Nhưng cô vẫn muốn ở cùng Giang Như Yên một lúc nữa..
 
Back
Top Bottom