Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 80: Anh Chồng Thô Kệch Yêu Vợ Như Vàng

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
382,620
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
361,707
AP1GczOFXGJi8Ik2GDbzaPCgqwDfJJVOFsRt5iWiVf4YEWq4YPSWyLpO8rI0GzyVmfSkcaYNPzDAZSQJEswVWuQPspLk55dvHnpOerc27bFU6ZVk6bc4ImbPj9hRZTTKejpzLl_DzHEWfPVgLFIZh_ZZrskf=w215-h322-s-no-gm

Thập Niên 80: Anh Chồng Thô Kệch Yêu Vợ Như Vàng
Tác giả: Nhan Manh Manh Manh
Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Nữ Cường, Điền Văn, Sủng
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Cố Nghiên bị buộc gả cho một nhà bạo nam, chịu hết đánh chửi, cuối cùng bị bán vào sòng bạc trả nợ, rơi vào kết quả đầy bi kịch.

Sống lại, nhà mẹ lại ép gả cho nhà bạo nam, Cố Nghiên quả quyết lựa chọn một ngày tới hỏi cưới một tiểu tử nghèo.

Mọi người đều nói Cố Nghiên mắt mù, rể vàng không lấy, lại gả cho một tên nghèo.

Nhưng chỉ Cố Nghiên biết, tiểu tử nghèo này, từng cứu cô mà chết, hơn nữa tương lai không thể nói trước.

Sao chứ? Ba mẹ không đồng ý, ngược lại còn bán cô cho một tên tàn phế, đổi lễ vật?

Cố Nghiên trực tiếp trào lên, biến ba mẹ thành ví dụ để vạn người phê bình.

Ba mẹ còn nói, cô nhất định phải làm trâu làm ngựa cho em trai, em trai gây họa, thì cô phải giúp.

Cố Nghiên đưa tay len, trực tiếp vì đại nghĩa diệt thân, đưa em trai vào tù.

Sau đó, Cố Nghiên và người chồng nghèo từ sửa xe, đến buôn bán xe, rồi tự mở công ty, tiền tiêu không hết.

Dân trong thôn hâm mộ đến ánh mắt đỏ lên, lập tức sửa lời nói, là Cố Nghiên nhìn xa trông rộng, gả cho một chàng rể vàng chân chính.

Mà Cố Nghiên cũng không yếu thế, vén tay áo làm thức ăn ngon, từ một sạp vỉa hè phát triển thành một quán ăn, rồi một chuỗi cửa hàng, cuối cùng nổi tiếng trong và ngoài nước.​
 
Thập Niên 80: Anh Chồng Thô Kệch Yêu Vợ Như Vàng
Chương 1: Chương 1


Năm 1980, đại đội Thanh Sơn.

"Con gái Cố gia thật có phúc, vừa được hai tiểu tử anh tuấn đến cầu hôn."

"Cũng không phải sao, chỉ là một người trong đó là một tên nghèo nổi tiếng ở thôn bên cạnh chúng ta, không chỉ mồ côi cha mẹ, còn thiếu nợ, còn có em trai em gái nhỏ phải nuôi."

"Còn người còn lại, đó mới là rể kim quy, nhà ở huyện thành, chỉ mỗi mình là công nhan, ba là phó xưởng trưởng trong nhà máy thực phẩm, nghe nói còn có cả xe gắn máy."

"Ai u, lợi hại vậy sao!"

"Vậy các người có nghe lão Cố nói sẽ chọn ai không?"

"Cái này còn phải hỏi, nhất định chọn người có tiền, là cô cô có chọn người nghèo không?"

"Đúng vậy, ai lại chọn một tên nghèo kiết, trừ phi là ngu."

Những người dân trong thôn mồm năm miệng bảy vây bên trong sân Cố gia, nhìn về phía hai thanh niên hôm nay đến cầu hôn, chỉ chỉ chỏ chỏ, hứng phấn đến độ hận không vào được, thay con gái Cố gia lựa chọn.

Đây nếu là chọn huyện thành, thì chính là một bước thành phượng hoàng, sau này mỗi bữa ăn đều là cơm gạo bánh bao, thơm ngon!

Cố Nghiên nghe động tĩnh bên ngoài, vốn là bởi vì vừa mới sống lại, đầu óc còn đang mơ hồ, đột nhiên bừng tỉnh.

Cô vừa nghiêng đầu, nhìn ra ngoài cửa chính là hai người đàn ông là cô cả đời này khó quên, Cố Nghiên súyt chút nữa cắn phải lưỡi, ánh mắt chăm chăm nhìn bọn họ.

Ác mộng kiếp trước, giống như một thước phim chạy qua trong đầu!

Người được gọi là tên nghèo kia tên là Trình Kính Tùng, lúc này còn chưa làm giàu, trông anh cũng thật chật vật, quần áo chắp vá chỗ lớn chỗ nhỏ, vừa tự ti, cẩn trọng cúi đầu, ngay cả con ch.ó Đại Hoàng trong sân cũng không muốn đến gần anh.

Còn người kia, dầu đầy mặt, mang đôi giày da to lớn gọi là Triệu Kiến Minh, chính là rể kim quy trong miệng mọi người.

Đã từng là ngày này, cô bị buộc gả cho Triệu Kiến Minh, từ đây chính thức bước vào địa ngục, sống cuộc sống không bằng chết.

Đừng nghĩ Triệu gia có tiền, nhưng cả nhà bọn họ đều không phải tốt lành gì, nhất là Triệu Kiến Minh, ăn chơi, gái gú, đánh bạc có đủ, lại còn có khuynh hướng bạo hành, xương sườn của cô bị đánh gãy bao nhiêu lần.

Thậm chí tên súc sinh này còn bán cô cho lão đại sòng bạc trả nợ.

Sau đó, nếu như không phải Trình Kính Tùng cứu mạng, cô sớm đã bị bán xuống biển.

Nhớ tới kiếp trước, Cố Nghiên hận không thể để cho Triệu Kiến Minh chịu thiên đao vạn quả.

Đồng thời cũng vui mừng vì hôm nay Trình Kính Tùng vẫn còn sống, không vì cứu cô mà ngã chết.

Cố Nghiên hít một hơi thật sau, ngay khi ánh mắt cô rưng rưng, cẩn thận nhìn Trình Kính Tùng, bên ngoài người dân đã không nhịn được hỏi dồn.

"Chú thím Cố, hai người muốn chọn ai?"

Mẹ Cố trả lời không chút do dự, "Chắc chắn là Triệu gia!"

Nghe vậy, cũng không nằm ngoài suy đoán của mọi người, lộ ra biểu tình rối rít.

Ai lại không chọn người có tiền!

"Nghe chưa Trình Kính Tùng, Cố gia chọn tôi là rể, cậu còn không mau cút đi!" Lần này Triệu Kiến Minh càng thêm đắc ý, ngẩng lên, cười nhạo nói, "Cậu cũng không nhìn xem, cậu lấy gì so với tôi? Lấy nửa cân bánh đào rách của cậu tới cầu hôn sao?"

Đang nói chuyện, anh ta còn lấy ra một xấp bao lì xì đính hôn thật dày.

Một tiểu tử nghèo, lại còn dám cướp hôn với anh, thật là tức cười.

Trình Kính Tùng bị làm nhục trầm mặc siết chặt bánh đào, càng tự ti hơn.

Nói tới bánh đào... Cũng phải là anh ứng trước công phân mới miễn cưỡng có được.

Anh biết, so với anh ta, điều kiện của anh rất kém.

Anh lại càng không thích hợp đến cầu hôn.

Nhưng từ nhỏ anh đã thích Nghiên Nghiên, ngày nhớ đêm mong, thật sự anh không làm gì được, chỉ có thể tranh thủ từng chút.

Cho nên, biết rõ hôm nay là tới tự rước lấy, anh vẫn muốn tới.

Nếu như Nghiên Nghiên có thể gả cho anh, vậy sau này mạng sống của anh chính là của cô.
 
Thập Niên 80: Anh Chồng Thô Kệch Yêu Vợ Như Vàng
Chương 2: Chương 2


"Chú thím Cố, cháu..." Cũng muốn cưới Nghiên Nghiên.

Trình Kính Tùng lấy hết dũng khí, ngẩng đầu nhìn mẹ Cố, ánh mắt thành khẩn.

Nhưng không chờ anh nói xong, Cố mẫu liền chua ngoa đuổi người, "Trình Kính Tùng, cậu tới đây xem náo nhiệt đủ rồi, con gái tôi sao có thể gả cho một tên nghèo kiết như cậu?"

Bà mắng không chút lưu tình, chọc cho mọi người cười lớn, ngay cả đứa trẻ ba tuổi cũng nhổ nước bọt lên người Trình Kính Tùng.

"Ha ha ha, cóc ghẻ lại muốn ăn thịt thiên nga." Giọng nói non nớt so với lời của mẹ Cố còn đau lòng hơn, bọn họ đang ở độ tuổi cái gì cũng không hiểu, nhưng cũng biết anh không xứng với Cố Nghiên.

Phải biết, Cố Nghiên là cô gái xinh đẹp nhất, dịu dàng, nhẹ nhàng nhất trong mười dặm tám thôn trở lại, bửa củi, nấu cơm, may vá đều biết rõ, phàm là con trai nhà ai muốn làm mai, cũng đều nghĩ tới Cố Nghiên.

Mà Trình Kính Tùng anh, lại là nghèo nổi tiếng trong mười dặm tám thôn!!

"Cháu..."

Đối mặt với vẻ mặt khinh bỉ của Cố Mẫu, Trình Kính Tùng vẻ mặt đỏ lên, đôi môi run rẩy muốn nói cái gì, nhưng là tự ti về bản thân cùng với điều kiện làm cho anh không có cách nào đáp lại lời của mẹ Cố.

Trong ánh mắt, nhanh chóng lạnh xuống, lòng n.g.ự.c một nỗi chua xót dâng lên.

Tại sao hết lần này đến lần khác, đều không có năng lực, để có thể cả đời bên cạnh cô gái này!

Anh thật vô dụng!

Trình Kính Tùng nhìn về phòng ngủ của Cố Nghiên, vành mắt ửng đỏ, giống như muốn khắc sâu hình ảnh cô gái đứng sau cửa sổ trong đáy lòng.

"Cậu làm sao, còn không mau cút đi!" Mẹ Cố thấy anh còn dám mơ tưởng đến con gái mình, hung hăng đẩy anh một cái.

"Người nên cút không phải anh ấy!"

Ngay lúc này, Cố Nghiên vừa tỉnh lại, có tinh thần đẩy cửa xông ra.

Không hổ là cô gái xinh đẹp nhất, dù là mặc áo khoác hoa xuề xòa, tóc đen rối mù tung bay trong gió rét nhưng vẫn có thể nhìn thấy gương mặt trắng như bông tuyết, vẫn xinh đẹp khiến người khác nhìn theo.

Một đôi mắt màu hổ phách lóe sáng tựa bầu trời đêm đầy sao, đôi lông mày mảnh như lá liễu, trong rất thanh tú, hàng mi cong cong, đôi môi mọng, đỏ như cánh hoa, da trắng, mịn màng, tuyết đọng lại tối qua còn ghen tị mấy phần.

Đuôi mắt có một nốt ruồi son nhỏ, khiến cô thêm mấy phần xinh đẹp, giống như vô tình rơi vào phàm trần quỷ tục.

Những người dân xung quanh không nhịn được hít một hơi, làm sao không nghĩ ra, Cố gia lại có một cô con gái xinh đẹp như vậy.

Rõ ràng, dáng vẻ bọn họ rất giống nhau!

"Cố Nghiên thật xinh đẹp, khó trách những phú hộ trong thành đều đến cửa xin cưới."

Những người dân nhỏ giọng cảm khái.

Nghe được động tĩnh, Triệu Kiến Minh và Trình Kính Tùng rối rít nhìn về phía Cố Nghiên.

Chỉ là Triệu Kiến Minh ánh mắt sắc bén, càn rỡ đánh giá Cố Nghiên, giống như Cố Nghiên đã là thuộc quyền sở hữu của anh ta, làm cho Cố Nghiên hận không thể lấy con mắt anh ta xuống làm cầu để đá.

Mà Trình Kính Tùng thì như cô vợ nhỏ vậy, len lén liếc nhìn cô, cũng không dám nhìn thẳng cô, giống như sợ không tôn trọng cô.

Điều này làm trong lòng Cố Nghiên vừa đau vừa xót, hận không thể đến ôm anh, kêu anh cứ to gan mà nhìn.

"Cố Nghiên, con tới thật đúng lúc, mẹ đã đồng ý lời cầu hôn của Triệu gia, chờ mấy ngày nữa, sẽ gả con qua." Chỉ thấy gương mặt mẹ Cố sáng lên, kéo Cố Nghiên qua, trực tiếp thay cô quyết định hôn sự."

Bà và mẹ Triệu mới vừa nói xong, lễ vật một ngàn đồng, cùng với tam chuyển nhất hưởng*.

(*một thuật ngữ ở Trung Quốc vào cuối những năm 1950. Nó dùng để chỉ bốn vật dụng gia đình mà đất nước này sản xuất được vào thời điểm đó và là vật dụng mà mọi gia đình đều mong muốn. Bốn vật dụng gia đình là: radio, xe đạp, máy khâu và đồng hồ.)

Những vật cao giá như vậy, đừng nói ở thôn, ở công xã cũng không có, mẹ Cố tự nhiên không thể không động tâm.
 
Thập Niên 80: Anh Chồng Thô Kệch Yêu Vợ Như Vàng
Chương 3: Chương 3


Nghe thấy những lời tương tự lại vang vẳng bên tai, Cố Nghiên không khỏi hất tay mẹ ra, lạnh lùng khoanh tay.

Tuy rằng kiếp trước cô không thích Triệu Kiến Minh, nhưng tính tình mềm yếu nhu nhược, mẹ nói gì đương nhiên cô sẽ không dám cãi. Nhưng bây giờ, làm sao cô có thể lặp lại sai lầm như vậy một lần nữa!

“Tôi không gả!!”

Khi Cố Nghiên hét lên ba chữ này, cô gần như cắn chặt răng, trong mắt xuất hiện tơ m.á.u đỏ tươi.

Cô gái tái sinh với lòng thù hận tràn ngập đương nhiên sẽ không còn là một con thỏ trắng mềm mại dễ chọc nữa.

“Con nhỏ này, làm sao vậy, gả cho nhà họ Triệu tốt như vậy còn không muốn, vậy con còn muốn gả cho ai nữa?” Mẹ Cố nhíu mày, bà ta không hiểu cô con gái luôn ngoan ngoãn không dám trái lời bà ta sao hôm nay lại dám phản bác bà ta, cảm thấy rằng quyền uy của mình đang bị khiêu chiến, bà ta lập tức nghiêm mặt dạy dỗ. Tất nhiên, quan trọng hơn là bà ta không nỡ phần lễ vật đắt đỏ ấy.

Cố Nghiên nào còn sợ bà ta nữa, chỉ thấy sắc mặt cô không thay đổi, không chút do dự mà còn vô cùng dịu dàng nói: “Đương nhiên là tôi sẽ gả cho Trình Kính Tùng.”

Cái gì! ? Khung cảnh ban đầu sôi nổi như bị tạt nước đá mấy trăm năm, trong nháy mắt trở nên yên tĩnh.

Mọi cặp mắt đều dán chặt vào Cố Nghiên, như thể họ đang nhìn một kẻ thiểu năng trí tuệ nào đó.

Cô điên rồi sao, sao lại muốn lấy một thằng nghèo kiết xác chứ?

Ngay cả Trình Kính Tùng cũng sửng sốt, cũng không ngờ Nghiên Nghiên lại chọn mình.

Nhưng vốn từ đầu đến cuối vốn là tình yêu đơn phương của anh, có lẽ thậm chí Nghiên Nghiên còn không biết anh đến từ đại đội nào.

"Cố Nghiên tôi đời này chỉ cưới Trình Kính Tùng!"

Cố Nghiên không quan tâm mọi người nghĩ gì, cô lặp lại lần nữa, giọng điệu kiên định và mạnh mẽ, khi cô nhìn anh, đôi mắt cô tràn đầy ánh sáng.

Một người đàn ông thậm chí có thể cho cô tính mạng của mình, đương nhiên đáng để cô giao phó cả đời.

"Cố Nghiên, sao em nói vậy? Em thực sự chọn hắn ta?" Triệu Kiến Minh, người vừa rồi vốn còn đang nắm chắc phần thắng trong tay giờ đây như ngu người, nhìn chằm chằm vào cô với sự hoài nghi.

Làm sao cô có thể bỏ hắn vì một thằng nghèo hèn chứ? Chắc chắn là hắn nghe nhầm rồi!

Hắn chưa mở miệng còn được, vừa mở miệng, những hình ảnh về việc cô bị hành hạ, bạo lực gia đình các kiểu lại hiện lên trong đầu Cố Nghiên.

"Con tiện nhân kia, gần đây nhìn thấy mày tao liền khó chịu, ngay cả con trai cũng không sinh được, đồ vô dụng. "

"Kêu cái gì mà kêu, chỉ là tâm trạng tao không tốt đánh mày mấy cái để giải khuây, thì sao chứ?"

“Con mẹ mày, xem tao có đánh c.h.ế.t mày không, nhất định là bởi thứ đồ đ**m như mày nên tao mới thua tiền.”

Vừa mới bạo lực bằng lời nói liền tát một cái tát đầu tiên, sau đó cô bị đẩy ngã xuống đất, bị đánh đập dã man, bị đầu t.h.u.ố.c lá đang cháy làm bỏng da, nứt da loét thịt... Những bức tường trắng như tuyết của ngôi nhà dính đầy m.á.u của cô, cơ thể cô hằn đầy những vết sẹo ghê tởm, cuối cùng, cô bị bán vào sòng bạc cho những thằng lưu manh tùy ý chơi đùa.

Đây, chính là cuộc hôn nhân bi thảm của cô!

Hai mắt Cố Nghiên đầy tơ máu, tay chân không khống chế được chỉ muốn xông ngay vào bếp, cô muốn vơ ngay con d.a.o xiên lên người thằng Triệu Kiến Minh này mấy nhát.
 
Thập Niên 80: Anh Chồng Thô Kệch Yêu Vợ Như Vàng
Chương 4: Chương 4


Cô muốn mỗi nhát d.a.o khiến hắn vạn phần đau đớn, nhưng lại không đến mức chí mạng. Cô muốn hắn cũng phải hứng chịu dày vò và đớn đau, cô còn muốn hắn đau khổ mà cầu xin cô, cho đến khi hắn chịu hết mọi đớn đau sẽ tiễn hắn xuống địa ngục.

Nhưng…không xứng! Cô đã sống lại, cũng muốn báo thù, nhưng cũng càng muốn sẽ tận hưởng cuộc sống này, đi báo đáp ơn cứu mạng.

Miễn cưỡng áp chế xuống nỗi hận chờ chực xông ra, cô liền trào phúng: “Không chọn anh ấy, chẳng lẽ chọn anh sao?”

Nếu vậy thì hóa ra cô là kẻ cuồng ngược đãi, mới làm liều như vậy?

“Nhất định là phải chọn anh chứ!” Triệu Kiến Minh gấp đến giậm chân. Hắn giàu có như vậy, mắc cái gì không chọn hắn chứ? Nghe vậy, Cố Nghiên liền dời mắt khỏi hắn một cách khinh miệt, cứ như thể nhìn hắn một chút cô sẽ nhiễm dơ bẩn vậy.

"Cố Nghiên, con điên rồi sao? Con có biết hoàn cảnh gia đình Trình Kính Tùng ra sao không?" Người khó chấp nhận hơn cả Triệu Kiến Minh đương nhiên là mẹ Cố.

Sau khi hoàn hồn, bà ta lập tức giảng đạo lý, nói: “Đừng nói đến nhà nghèo rớt mồng tơi, còn nợ nần chồng chất, em gái là con ma bệnh, nếu con gả cho nó thì đến cả cơm cũng chẳng có mà ăn đâu, con đừng có cứng đầu, đây là chuyện chung thân đại sự. "

Đừng thấy mẹ Cố rất tha thiết khuyên hết nước hết cái, cứ như muốn tốt cho con thôi, nhưng Cố Nghiên biết rất rõ ràng, rằng đó chẳng qua là do nhà họ Cố phải bỏ qua một món hời là tiền sính lễ lớn mà thôi.

Chỉ cần có người trả giá cao hơn, mẹ Cố sẽ không ngần ngại thay con rể.

Mẹ cô luôn trọng nam khinh nữ đến mức cực đoan, trong mắt bà ta, con gái sinh ra là để làm trâu bò cho con trai đổi lấy tiền sính lễ nên ngay từ đầu cô đã bỏ qua bước bàn bạc kĩ lưỡng với bà ta.

"Đó là việc của tôi."

Cố Nghiên - người đã nhìn thấu mọi thứ giờ phút này không thể bị lay động. Không được ăn cơm còn hơn suốt ngày bị người ta chà đạp.

Họ cho rằng gia đình giàu có ở huyện này vì sao lại muốn tìm một cô con dâu dưới quê cơ chứ, chẳng phải vì biết con trai mình không bình thường nên mới tìm một người xuất thân thấp hèn, tính tình hiền lành sao?

Nhưng có nói chuyện này với mẹ Cố cũng thật vô ích. Ở kiếp trước, mặc dù mẹ Cố biết Triệu Kiến Minh không phải là thứ tốt lành gì, nhưng bà ta không những không cho phép cô ly hôn mà còn dùng nhiều cách khác nhau để tẩy não cô, chỉ để nịnh nọt lấy lòng Nhà họ Triệu giàu có và quyền lực.

“Cái gì là chuyện của mày chứ hả, tao nói cho mày biết, mày là con của tao, chuyện của mày cũng là chuyện của tao, tao bảo mày gả cho ai thì mày buộc phải gả cho người đó!

Thấy mềm mỏng nhỏ nhẹ cũng vô ích, mẹ Cố liền đanh thép ra lệnh cho cô, như thể Cố Nghiên là con nha hoàn bán khế ước cả đời trong nhà vậy. Cố Nghiên cũng cứng rắn ánh mắt lạnh lùng: “Vậy tôi cũng nói cho mẹ biết, con Cố Nghiên này bây giờ chẳng ai sai khiến hay ép được nó làm bất cứ việc gì, kể cả cha mẹ nó. "

Kiếp trước, cả đời cô phải chịu kiếp làm trâu làm ngựa và con gái ngoan, kiếp này, đừng có mơ!

"Tóm lại, tôi sẽ chỉ gả cho Trình Kính Tùng."

Cố Nghiên nói những điều quan trọng này tận ba lần, thấy rằng cô đã thành công chọc giận người được gọi là mẹ này, Cố Nghiên cong khóe môi, cảm thấy một cơn sảng khoái khó tả trong trái tim đã bị bóp nghẹt của cô.
 
Thập Niên 80: Anh Chồng Thô Kệch Yêu Vợ Như Vàng
Chương 5: Chương 5


Tại sao con cái phải phục tùng ý cha mẹ sắp đặt? Đặc biệt là loại cha mẹ rõ ràng chỉ vì tư lợi của mình!

"Vì sao! Tại sao chứ hả!"

Triệu Kiến Minh thấy cô hết lần này đến lần khác chọn một thằng nghèo kiết xác, trên mặt lộ ra vẻ hung ác, tràn đầy không cam lòng: "Cố Nghiên, rốt cuộc anh thua nó chỗ nào chứ?"

“Thế thì nhiều lắm.”

Cố Nghiên không thể không cười khinh khỉnh, cứ như đang xem một thằng hề nhảy nhót khùng điên vậy: "Anh không thể so sánh với anh ấy cho dù là về chiều cao, ngoại hình, sức lao động, sự nam tính."

Nếu hắn muốn làm rõ, vậy cô cũng không ngại đánh giá so sánh hắn từ đầu đến chân.

Trình Kính Tùng có ngoại hình tiêu chuẩn của một chàng trai rắn rỏi, với khung xương to trời sinh, bờ vai rộng, vòng eo và đôi chân chắc khỏe.

Đương nhiên, anh không chỉ cao to vạm vỡ mà còn có vẻ ngoài đẹp, khuôn mặt góc cạnh sắc sảo màu lúa mì, lông mày rậm hơi nhướng lên, đôi mắt đen láy tựa hồ nhìn không thấy đáy, và sống mũi cao thẳng, sự kết hợp của chúng tương ứng với bốn từ khôi ngô tuấn tú.

Vì vậy, mặc dù mạnh mẽ rắn rỏi, nhưng không thô lỗ chút nào.

Về phần Triệu Kiến Minh, mặc dù ngoại hình cũng không tệ, nhưng cũng chỉ là chiếc lá xanh làm nền cho hoa đỏ thắm, vừa nhìn là biết hắn như con gà yếu ớt, vô cùng dầu mỡ.

“Cô, cô…” Bắt gặp ánh mắt khinh thường của cô, lòng tự trọng của Triệu Kiến Minh cực lớn, muốn phản bác lại không tìm được lời nào, tức giận đến suýt nữa hộc máu.

"Được, nếu nhà họ Cố các ngươi coi thường Nhà họ Triệu chúng ta như vậy, vậy thì không bàn hôn sự này cũng được!" Mẹ Triệu nhìn thấy con đ* này dám ở trước mặt mọi người mà chế giễu bảo bối của mình, lập tức m.á.u nóng dồn lên não rút lại bao lì xì đã nhét cho mẹ Cố.

Nếu không phải vì con trai bà ta có những khuyết điểm nhỏ như thỉnh thoảng khuynh hướng bạo lực, làm sao bà ta có thể cần một cô gái thôn quê làm con dâu của mình.

Cô thì hay rồi, còn dám từ chối, thật không biết tốt xấu!

“Vậy các người còn không mau cút đi, không tiễn.”

Thấy chuyện có thể giải quyết thuận lợi như vậy, Cố Nghiên không khỏi vỗ tay cười rạng rỡ.

Mẹ chồng cũ của cô cũng vô cùng ác độc, thấy cô bị con trai bà ta đánh không những không giúp đỡ mà còn giúp hắn khóa cửa. Lại còn dùng giọng điệu nhàn nhạt nói: Cố Nghiên à, vợ bị chồng đánh mấy cái cũng có sao đâu, tâm tình của nó không tốt trút giận lên con, trút giận là phúc phận của con, con cứ tận hưởng đi nhé. Cứ như thể cô là người không biết cân nhắc suy nghĩ vậy! Thật ghê tởm, con mẹ nó ghê tởm đến lúc mở cửa vẫn thấy trong nhà tràn đầy sự ghê tởm!

Mỗi khi nghĩ đến những điều này, trong lồng n.g.ự.c Cố Nghiên tràn ngập lửa giận và căm hận, cô ước gì mình cắt từng miếng thịt của bọn họ, sau đó rắc muối lên vết thương, cuối cùng để cho dã thú hung dữ nhất dùng hàm răng sắc bén nhất cắn xé chúng tan tành từng mảnh thịt vụn. Kiếp này Nhà họ Triệu bọn họ sẽ không bao giờ làm hại được cô nữa!

"Con đ* thối tha này, mày còn dám bảo chúng tao cút đi. Tốt lắm, tốt lắm, Kiến Minh, chúng ta đi thôi. Với điều kiện gia đình chúng ta, muốn tìm con gái tốt kiểu gì chả được." Mẹ Triệu thấy cô vậy mà còn cười vui vẻ đến thế, lồng n.g.ự.c mẹ Triệu phập phồng tức giận, ước gì có thể xông lên xé nát Cố Nghiên.

Bà ta không hiểu, từ chối một gia đình ưu tú như bọn họ, làm sao cô có thể vui vẻ như thế được chứ!

"Mẹ, con không đi."
 
Thập Niên 80: Anh Chồng Thô Kệch Yêu Vợ Như Vàng
Chương 6: Chương 6


Triệu Kiến Minh sao có thể chịu thua một thằng nghèo kiết xác, không những không đi, còn tiếp tục hỏi: "Cố Nghiên, tôi cho cô một cơ hội nữa, rốt cuộc cô muốn chọn ai?"

Sau khi nói xong liền hung ác nhìn chằm chằm vào Cố Nghiên, loại ánh mắt này của hắn khiến Cố Nghiên sợ hãi và ghê tởm từ tận xương cốt.

Đây là biểu hiện mỗi khi hắn lên cơn muốn bạo hành cô. Cố Nghiên vô thức nghiêng người về phía Trình Kính Tùng, giọng nói không chút do dự: "Trình Kính Tùng! Trình Kính Tùng! Vẫn là Trình Kính Tùng!"

Đừng nói là chỉ một lần, cho dù lại cho cô thêm một ngàn lẻ một cơ hội, cô sẽ luôn chọn Trình Kính Tùng.

Hắn thậm chí không thể sánh được với da gót chân của Trình Kính Tùng.

“Sao cô dám chứ hả!”

Một lần nữa bị cô dứt khoát từ chối, bị đả kích khiến hai mắt Triệu Kiến Minh long lên sòng sọc, ngón tay nắm chặt thành quyền, tựa như lúc nào cũng đều có thể lập tức xông lên gϊếŧ Cố Nghiên.

Thằng súc vật này là vậy, mỗi khi gặp phải chuyện không như ý mình, hắn đều nổi cơn tam bành. Không có vợ thì hành hạ động vật để trút giận, có vợ rồi thì trút giận bằng cách đánh đập vợ.

Nếu có thể, Cố Nghiên thực sự ước rằng hắn sẽ mất kiểm soát ngay bây giờ, để gia đình hắn mang tai tiếng, để đời này hắn không thể làm hại bất kỳ người phụ nữ nào được nữa.

"Anh hung dữ như vậy làm gì?"

Trình Kính Tùng sợ đối phương sẽ thực sự làm Nghiên Nghiên bị thương nên lập tức đứng chắn trước mặt cô, nắm chặt nắm đấm, nhìn hắn chằm chằm.

Ai quen biết anh thì đều biết thằng nhóc này tay chân gân guốc, nhấc tảng đá cả trăm ký lên núi khỏe đến mức chẳng th* d*c, chứ đừng nói là lúc đánh nhau sẽ lợi hại nhường nào.

Ngay khi Cố Nghiên ngẩng đầu lên, cô liền thấy người đàn ông giống như một ngọn núi cao chót vót, che mưa chắn gió cho cô, với khuôn mặt hung dữ cực kì.

Quả nhiên là một người có thể vì cô mà trao cả tính mạng mình, tuyệt đối sẽ không để cô phải chịu một chút uất ức nào.

Chóp mũi Cố Nghiên chua xót, thiếu chút nữa lại khóc. Một người đàn ông như vậy, sao có thể không xứng để trao thân gửi phận?

"Liên quan gì đến mày?" Triệu Kiến Minh là thằng khốn ỷ mạnh hϊếp yếu nhưng lại sợ kẻ mạnh hơn, đừng nhìn hắn dám đối đầu với Cố Nghiên, nhưng khi hắn đối mặt với một Trình Kính Tùng cao lớn vạm vỡ, phần lớn sự kiêu ngạo của hắn lập tức biến mất.

Mẹ Triệu đương nhiên không thể để cho hắn mất khống chế ở nơi đông người, liền nhào tới, dùng giọng điệu dịu dàng dỗ ngọt hắn nói: “Kiến Minh ngoan nào, đừng tức giận, cô ta chỉ là một con đ**m rẻ tiền, không biết tốt xấu, thứ tốt không biết hưởng cứ chọn thứ bỏ đi."

"Đi thôi, ngày khác nhất định sẽ tìm cho con một cô vợ tốt hơn ả gấp ngàn lần."

Cố Nghiên chỉ là lựa chọn bất đắc dĩ của bọn họ, cô ta thật sự cho rằng mình báu lắm sao ?

“…Mẹ, mẹ nói đúng, cô ta chẳng qua chỉ là một con đ**m rẻ tiền.” Triệu Kiến Minh nghiến răng nghiến lợi.

Mặc dù không muốn bỏ qua, nhưng hắn đã bị từ chối trước đông người nhiều lần, không thể giữ thể diện, vì vậy hắn chỉ có thể rời đi với mẹ Triệu.

"Này, chị Triệu, đừng đi, con nhỏ này này nhất định là sốt cao mê sảng nói bậy, còn nhỏ thì biết cái gì? Tôi là mẹ nó, chuyện hôn sự này tôi sẽ thay nó quyết định là được, mọi người đừng để ý lời nó nói."
 
Thập Niên 80: Anh Chồng Thô Kệch Yêu Vợ Như Vàng
Chương 7: Chương 7


Mặc dù bà ta cũng thắc mắc tại sao Cố Nghiên hôm nay lại trở nên nổi loạn như vậy, nhưng thấy mẹ Triệu thực sự muốn rời đi, bà ta không thèm điều tra thêm, bà ta gấp như phải bỏng kéo người ta quay lại.

Nếu để họ rời đi, chẳng phải của hồi môn c.ắ.t c.ổ kia là vô ích sao? Sau này con trai bà ta lấy gì để cưới vợ, bà ta lấy gì để nuôi đứa cháu mập mạp đây? Thế thì không phải là công sức nuôi đứa con gái này công cốc rồi sao?

“Buông tay!” Mẹ Triệu cả giận, không muốn nghe.

Ánh mắt sắc bén thấy họ chuẩn bị đi ra khỏi sân, mẹ Cố gấp đến mức suýt chút nữa quỳ xuống, liên tục trấn an họ: “Mọi người tin tưởng tôi, tôi nhất định có biện pháp khiến nó ngoan ngoãn gả đi, tôi là mẹ nó đấy, lẽ nào tôi không có cách nào hay sao?"

Con gái bà ta, bà ta biết rõ nhất, nó vẫn luôn mềm lòng, tuy rằng không biết hôm nay lại uống nhầm thuốc gì, nhưng có lẽ ngày mai lại ổn thôi.

Nếu không khá hơn, đến lúc đó bà ta sẽ hạ ít thuốc mê, dù sao cũng bị mạng che kín đầu, được dìu lên xe vào động phòng rồi ai đâu mà biết cô dâu thế nào.

“Mẹ thật sự có biện pháp khiến Cố Nghiên gả cho tôi sao?” Mặc dù mẹ Triệu vẫn còn tức giận nhưng Triệu Kiến Minh cũng không khỏi động lòng, dừng bước quay đầu nhìn mẹ Cố.

Vẻ mặt chờ mong như một con lợn sắp ăn được cải trắng.

Suy cho cùng, thứ càng không có được sẽ càng khiến ta không dễ quên nó.

Về phần không biết nghe lời, đợi đến khi hắn có được rồi, chẳng lẽ đối phó không nổi cô - một cô gái nhỏ nhoi hay sao?

“Đương nhiên!” Mẹ Cố lập tức vỗ n.g.ự.c hứa hẹn: “Con rể ngoan ơi, con cứ chờ làm chú rể là được.”

Nhìn thấy mẹ Cố ở đó tự mình quyết định, Cố Nghiên thật sự không có chút kinh ngạc nào.

Nếu người mẹ quyền lực của cô có thể dễ dàng nhả miếng mỡ béo bở này trong miệng ra thì mới là lạ đấy.

“Dì!” Trình Kính Tùng nghe không nổi nữa, cố gắng nói đạo lí với bà ta: “Nghiên Nghiên đã nói rất rõ ràng rằng cô ấy không muốn kết hôn với Triệu Kiến Minh, xin đừng ép buộc cô ấy nữa.”

Bờ vai của anh đầy căng thẳng, đứng bên cạnh Cố Nghiên và tiếp tục chống lưng ủng hộ cô.

“Mày câm miệng ngay cho mẹ mày, ở đây làm gì có chỗ cho mày nói chuyện.” Mẹ Cố vốn không thích anh, cộng thêm việc con gái muốn gả cho anh, vì thế lúc này sự chán ghét đối với anh đạt đến cực điểm.

“Kiến Minh, chị Triệu, hai người nghĩ làm như vậy có ổn không?” khi nhìn hai mẹ con nhà họ Triệu, mẹ Cố lập tức nở nụ cười nịnh nọt.

“Nếu bà có thể khiến cô ấy gả cho tôi, đương nhiên là ổn rồi, nửa tháng nữa tôi đến lấy người.” Triệu Kiến Minh lao tới trước mặt vẻ làm bộ làm tịch của mẹ Triệu, nói được làm được, chen vào lời nói, hắn không quên ném cho Trình Kính Tùng một ánh mắt đầy khıêυ khí©h.

Hừ, cho là Cố Nghiên không đồng ý thì sao chứ?

Cuối cùng vẫn phải ngoan ngoãn trở thành người của hắn!

“Không sao, không sao, con rể ngoan của mẹ.” Mẹ Cố liên tục gật đầu, vội vàng nhìn phong bì màu đỏ: “Vậy lễ vật này đưa thêm lần nữa đi.”

“Được”

Cố Nghiên thấy Triệu Kiến Minh lấy phong bì đỏ đính hôn ra, khóe miệng không khỏi nhếch lên.

Ai mà biết chuyện này sẽ nghĩ là gả con gái để cưới con dâu, những ai mà không biết còn tưởng rằng đây là một vụ buôn bán người.
 
Thập Niên 80: Anh Chồng Thô Kệch Yêu Vợ Như Vàng
Chương 8: Chương 8


“Các người không thể làm như vậy!” Thấy chuyện này thực sự đã quyết định ổn thỏa, Trình Kính Tùng như kiến bò lên nồi nóng, toát mồ hôi giữa trời đông, vội vàng ngăn lại lần nữa.

Không chỉ vì người Nghiên Nghiên muốn cưới là anh, cho dù không phải là anh, anh cũng không thể để cô bị ép cưới.

Khi Trình Kính Tùng đang nghĩ cách, Cố Nghiên nở một nụ cười trấn an anh.

Khi mẹ Cố chuẩn bị nhận sính lễ

“Sao, còn muốn cưỡng hôn à?”

Giọng nói của cô có chút sắc bén, trực tiếp làm cho mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn: “Được rồi, nếu nhà họ Triệu các người không biết xấu hổ, vậy thì tôi cũng không có gì phải băn khoăn.”

“Tôi đến nhà máy thực phẩm tìm lãnh đạo của các người, để tất cả công nhân thấy gia đình phó giám đốc của họ có đạo đức như thế nào, lại ép một cô gái lấy con trai ông ta, để tôi xem nhà các người còn có thể làm việc trong nhà máy nữa không?”

Mặc dù người đề xuất cuộc hôn nhân ép buộc này là mẹ Cố, nhưng đối phương lại là mẹ cô, cô không thể trước mặt mọi người đối xử với bà ấy như thế nào cũng được, nên tạm thời chỉ có thể đổ lỗi lên đầu người nhà họ Triệu.

“Không, không, không, Cố Nghiên sẽ đi!” Nhìn dáng vẻ tức giận của cô, mọi người đưa mắt nhìn nhau, cho rằng Cố Nghiên chỉ hù dọa người.

Trong thời đại phong cách là trên hết, nếu thực sự tạo ra một vụ bê bối này, cho dù không bị sa thải thì cũng bị chỉ trích, ảnh hưởng đến tương lai.

Nhưng lý do Cố Nghiên đưa ra nước cờ này không phải để bọn họ bị mất việc.

Hiện tại ba Triệu không tham tiền trong nhà máy, nếu bây giờ gia đình bọn họ bị sa thải, nhất định họ sẽ lợi dụng làn gió xuân của cải cách mở cửa, làm nên sự nghiệp thì thật sự cái mất còn nhiều hơn cái được.

Chủ yếu là vì cô muốn gia đình họ Triệu ý thức được Cố Nghiên cô không phải bánh bao mềm, cô sẽ không để nhà bọn họ tùy ý xử lý.

Đến lúc đó nếu thật sự cưới cô, cô nhất định sẽ khiến gia đình mình bị đảo lộn.

“Cô không đi, ai ép được cô, người ép cô rõ ràng là mẹ cô, hà cớ gì mà cô đến nhà máy thực phẩm của chúng tôi để gây chuyện?” Mẹ Triệu không dám nhận thứ nước bẩn này, vội vàng lao về phía trước ngăn cản Cố Nghiên đang lao ra.

Nếu thật sự bị truyền ra, ba người nhà họ sẽ bị mọi người khinh thường, đặc biệt nhà họ, sao ngăn cản được dư luận?

“Cô quá là vô lý rồi!” Sự căm ghét của mẹ Triệu với Cố Nghiên ngày càng tăng.

Khi định đánh lén vào người cô một cái để chứng tỏ sức mạnh, liền bị Trình Kính Tùng nắm lấy cánh tay chặn lại.

“Buông Nghiên Nghiên ra” người đàn ông tối sầm mặt lại, khó chịu cảnh cáo, như thể nếu bà ta không chịu nghe lời, có thể anh sẽ bẻ gãy mất cánh tay bà ta.

Mẹ Triệu bắt gặp ánh mắt hung dữ của anh, trong lòng sợ hãi run lên, bà ta không dám giở trò với Cố Nghiên nữa, vội vàng buông tay ra.

Mẹ Triệu thì sợ hãi, nhưng mẹ Cố là mẹ của Cố Nghiên lại không như vậy.

Bà ta trực tiếp nhổ nước bọt vào mặt Cố Nghiên mắng: “Con nha đầu c.h.ế.t tiệt này, có muốn c.h.ế.t không mà đòi đi gây sự, mày xem tao có đánh c.h.ế.t mày không!”

Nói xong bà ta xắn tay áo lên, nhìn chằm chằm vào cô làm động tác chuẩn bị đánh người.

“Dù mẹ có đánh c.h.ế.t tôi, tôi cũng sẽ không bao giờ cưới Triệu Kiến Minh.” Cố Nghiên vẻ mặt kiên định, đôi mắt đỏ bừng đầy thù hận, sự thù hận vì bị dồn đến con đường chết, một con thú bị dồn vào bước đường cùng.
 
Thập Niên 80: Anh Chồng Thô Kệch Yêu Vợ Như Vàng
Chương 9: Chương 9


Cô muốn gia đình nhà họ Triệu biết tính khí của cô nóng nảy như thế nào!

Thà c.h.ế.t chứ không gả!

Đối mặt với đôi mắt đỏ như m.á.u của cô, trong lòng mẹ Triệu và Triệu Kiến Minh đều rùng mình, có cảm giác khó hiểu như thể bí mật của mình đã bị nhìn thấu.

Lẽ nào... cô đã biết gì đó rồi?

Không thể nào, trước đó họ còn chưa gặp Cố Nghiên lần nào.

Cho dù như thế nào, ít nhất mẹ Triệu cũng hiểu rõ được Cố Nghiên không thích hợp để gả vào nhà bọn họ, một cô con dâu cay độc như vậy, không dễ để nhà bọn họ có thể bắt nạt.

“Thà c.h.ế.t cũng không gả đúng không, vậy hôm nay tao đánh c.h.ế.t con tai họa nhà mày, để tao xem mày có cố chấp nữa không!”

Mẹ Cố vốn dĩ chỉ muốn đe dọa làm cô sợ hãi, nhưng bây giờ bà ta hoàn toàn phát điên lên vì tức giận.

Bà ta hoàn toàn mất trí, trực tiếp cầm cây gậy đánh mạnh vào người cô.

Bà ta không tin dưới cái gậy không thể đánh được đứa con gái biết nghe lời.

Cố Nghiên sớm đã có phòng bị với bà ta, sao có thể ngoan ngoãn đứng đó nhận đòn, khi cô định né tránh.

“Cẩn thận!” giọng nói lo lắng khẩn trương của người đàn ông lướt qua bên tai.

Thời khắc sau đó, Cố Nghiên cảm giác bản thân ngã vào một vòng tay ấm áp và vững chắc.

Cùng lúc đó tiếng gậy rơi xuống một cách nặng nề.

Bùm!

Khoảnh khắc Cố Nghiên ngẩng đầu lên, cô tình cờ nhìn thấy cây gậy của mẹ mình đập mạnh vào cánh tay phải của Trình Kính Tùng.

Anh kêu lên một tiếng, khuôn mặt tuấn tú trong nháy mắt nhăn lại như tờ giấy, trên trán cứng nhắc nổi lên gân xanh, hiển nhiên là đau đến cỡ nào.

Lúc này, Trình Kính Tùng thực sự vui mừng vì anh đã đỡ gậy, nếu không nó sẽ đập xuống người Nghiên Nghiên, ít nhất cô sẽ phải nằm trên giường mười ngày nửa tháng.

“Trình Kính Tùng, anh không sao chứ?” Đôi mắt của Cố Nghiên run lên.

Cô lập tức cẩn thận kéo cánh tay của Trình Kính Tùng lên, xắn ống tay áo lên nhìn, vết thương tím xanh, gần như lan ra cả cánh tay, có thể thấy rõ vết bầm tím tụ m.á.u ở bên trong.

Cố Nghiên hít một hơi khí lạnh, trái tim cô thắt lại, khoảnh khắc này cô vừa đau lòng vừa tức giận.

Đây có thật sự là mẹ của cô không vậy, sao có thể nhẫn tâm như vậy?

Dân làng xung quanh lắc đầu hết lần này đến lần khác.

“Nghiên Nghiên, em đừng lo, đó chỉ là một vết thương nhỏ, anh không sao.” Trình Kính Tùng cố gắng nở một nụ cười trên đôi môi tái nhợt, cố gắng hết sức để đứng thẳng với tấm lưng cong, và cố gắng hết sức để không để thể hiện nỗi đau rõ ràng như vậy.

Anh không muốn cô áy náy vì tất cả những gì anh làm cho cô đều là tự nguyện.

Con người anh ấy thật đẹp!

“Các người xem, Cố Nghiên này quan tâm đến Trình Kính Tùng như vậy, còn nhất quyết muốn lấy anh ta. Chẳng lẽ có đầu đuôi sao? Có lẽ cô ta bụng to rồi nên không dám lấy người khác?” Nhìn hai người họ thân thiết như vậy, mẹ Triệu không khỏi âm thầm suy đoán.

Nếu không, bà ta thực sự không hiểu tại sao cô lại từ chối một nhà chồng ưu tú như vậy.

Sau khi được nhắc nhở như vậy, dân làng xung quanh lập tức hiểu ra, ánh mắt nhìn về phía hai người họ đều thay đổi.

Đúng thế, nếu không phải do có quan hệ mập mờ, sao Cố Nghiên có thể vừa ý một thanh niên nghèo, còn muốn sống c.h.ế.t phải gả cho anh chứ?

Hoặc là Cố Nghiên có dây dưa với người khác, và bây giờ muốn tìm một người lương thiện để chịu trách nhiệm?
 
Thập Niên 80: Anh Chồng Thô Kệch Yêu Vợ Như Vàng
Chương 10: Chương 10


Một khoảng thời gian, mọi người nghĩ ra đủ thứ chuyện.

“Không ngờ Cố Nghiên lại không biết tự trọng như vậy.” Trong thời đại mà phụ nữ rất được coi trọng ở nông thôn, Cố Nghiên ngay lập tức nhận được vô số ánh mắt.

Ngay cả mẹ Cố cũng nhìn Cố Nghiên bằng ánh mắt chán ghét, thậm chí còn lùi lại hai bước, như thể hoàn toàn muốn cắt đứt quan hệ với cô.

Bà thật xui xẻo vì đã nuôi một đứa con gái hư như vậy.

“Bà thử nói thêm một câu nữa đi!” Trình Kính Tùng thấy có người muốn hủy hoại thanh danh của Cố Nghiên, anh lập tức quay sang nổi giận nói với mẹ Triệu.

Về phần cánh tay đau, anh đã sớm quên mất, chỉ là nắm chặt nắm đ.ấ.m chuẩn bị ra tay.

“Sao, bị tôi nói trúng tim đen nên tức giận rồi?” Mẹ Triệu nghĩ quả nhiên là nắm được điểm yếu của họ, không còn sợ anh nữa, ngược lại ngẩng cao ưỡn ngực.

“Nếu Cố Nghiên nhà các người là một đôi giày hỏng, vậy thì đương nhiên sẽ không xứng với Kiến Minh nhà chúng tôi, hôm nay coi như chúng tôi chưa từng đến!” Bà ta nhếch cằm, tỏ vẻ cao quý, kiêu ngạo liếc nhìn Cố Nghiên.

“Cầu thân một đôi giày đã hỏng, thật đen đủi, hứ!”

Ngay cả khi con trai ông ta có xu hướng bạo lực, nhưng ông ta sẽ không tìm một người phụ nữ bẩn thỉu làm con dâu.

Triệu Kiến Minh trên mặt cũng lộ ra vẻ chán ghét: “ Cố Nghiên, không nghĩ cô lại hèn hạ đến vậy!”

Chơi đùa với một người phụ nữ như vậy thì không sao, nhưng sao có thể cưới về nhà được.

“Mẹ, chúng ta đi, đôi giày hỏng này giữ lại cho Trình Kính Tùng.” Lần này, Triệu Kiến Minh chủ động kéo cánh tay mẹ Triệu.

Nhưng bọn họ còn chưa đi được nửa bước, Cố Nghiên, người nãy giờ chưa lên tiếng lên quát: “Các người đứng lại cho tôi!”

Vấy bẩn thanh danh của cô xong là muốn chạy, làm gì có chuyện dễ dàng như thế.

“Yo, hối hận rồi sao?” Triệu Kiến Minh quay đầu nhìn chằm chằm khuôn mặt xinh đẹp của cô, không biết có bao nhiêu đắc ý.

Xem đi, loại phụ nữ này thật xấu tính, bạn đến cầu thân thì cô ta một mực không chấp nhận, đến lúc bạn định rời đi lại giống như một con ch.ó giữ chân lại.

Mẹ Triệu nói: “Tôi nói cho cô biết, cô có hối hận cũng vô ích, nhà chúng ta sẽ không cho loại con gái bẩn thỉu như cô vào cửa”

“Bà yên tâm đi, tôi có sống tám đời cũng sẽ không bao giờ hối hận đâu!” Bà ta còn chưa nói xong, Cố Nghiên đã chen thêm lời nói vào khiến bà ta cắt đứt ảo tưởng.

Đừng nói là hối hận, nếu không phải bây giờ thiếu tiền, cô đã mua mấy chục vạn quả pháo về ăn mừng.

“Vậy cô muốn nói gì?” mẹ Triệu cắn răng, có chút khó hiểu vì sao chiếc giày hỏng này lại gọi bọn họ quay lại.

Đôi mắt Cố Nghiên lạnh lùng, giọng nói của cô vang dội và mạnh mẽ: "Bắt trộm làm bậy, bắt gian da^ʍ làm cặp, ngoài việc Trình Kính Tùng không có tiền ra, mọi thứ đều hơn con trai bà. Tôi tôn trọng anh ấy là chuyện đương nhiên. Bà dựa vào đâu mà vu khống tôi với đối phương có quan hệ.”

“Các người có bằng chứng không? Nếu có thì bỏ ra đây, Cố Nghiên tôi sẽ tự nhốt mình vào chuồng heo.” Cố Nghiên từng bước áp sát.

Logic rõ ràng này lập tức đánh thức mọi người, tất cả đều nhìn mẹ Triệu, chờ bà ta đưa ra bằng chứng.

Nếu không thể đoán dựa vào đôi ba câu, vậy thì kết tội bừa đi.

“Cái này...” Mẹ Triệu lập tức im lặng.

Bà ta không thể lấy ra bằng chứng, vậy tất cả chỉ là đoán mà thôi.
 
Thập Niên 80: Anh Chồng Thô Kệch Yêu Vợ Như Vàng
Chương 11: Chương 11


"Cho nên bà căn bản không có chứng cứ. Những lời vu khống này là nước bẩn mà nhà các người cố ý gây ra sau màn cầu hôn thất bại, vậy thì các người phải xin lỗi tôi và Trình Kính Tùng!” Nói xong, Cố Nghiên nhấn mạnh giọng điệu, ánh mắt như d.a.o sắc bén.

Mẹ Triệu và Triệu Kiến Minh nhếch miệng: “Cô cũng xứng sao?”

Cho dù cô không phải là đôi giày hỏng, hôm nay cô làm cho nhà bọn họ xấu hổ như vậy, bọn họ không bao giờ xin lỗi cô.

“Cố Nghiên, rốt cuộc mày đã xong chưa? Mày đã vô tội, sao lại làm khó nhà họ Triệu như vậy?” Mẹ Cố hất cùi chỏ sang một bên, không những không trách đối phương bôi nhọ thanh danh của con gái mình mà thậm chí còn nói giúp bọn họ.

Cố Nghiên đương nhiên biết tại sao bà ta lại làm như vậy, chẳng phải là lo lắng sẽ đắc tội nhà họ Triệu khiến hôn sự bị hủy bỏ hay sao.

Nhưng cô không thể làm theo những gì bà ta muốn!

“ Không xin lỗi cũng được, tôi đến công xã tìm đồng chí công an.” Cố Nghiên không muốn cùng bọn họ tiếp tục tranh cãi, trực tiếp chỉ thẳng tay vào bọn họ: “Nhân tiện nhà máy thực phẩm cũng gần đó, tôi nhân tiện đi vào nhà máy thực phẩm nói chuyện chút, để mọi người biết nhà các người ép hôn con gái người ta không được liền tìm cách vấy bẩn thanh danh, hại con gái nhà người ta không thành dáng vẻ con người nữa.”

Phải nói rằng hiện tại Cố Nghiên thực sự đang kiểm soát gia đình nhà họ Triệu.

Hai mẹ con nhà họ Triệu lập tức lo lắng toát mồ hôi: “Chỉ là một chút chuyện nhỏ, sao cô phải làm như vậy?”

“Đối với các người thì là chuyện nhỏ, nhưng đối với chúng tôi nó là chuyện lớn liên quan đến thanh danh!” Cố Nghiên lạnh lùng nói.

Sao cô và Trình Kính Tùng vì sự vu khống của bọn họ mà phải chịu những lời đàm tiếu của dân làng?

Tái sinh lại lần nữa, cô sẽ không bao giờ để bản thân phải chịu thiệt thòi nữa!

Đặc biệt phải để nhà bọn họ phải trả cái giá đắt!

“Dù sao chúng tôi cũng đi chân trần, chúng tôi không sợ chuyện lớn, cũng không sợ mất mặt.” Cố Nghiên nói thêm, như thể cô ấy có thể mạo hiểm mọi thứ.

“Đúng vậy!” Trình Kính Tùng đáp một tiếng, nhìn chằm chằm hai mẹ con bọn họ: “Vậy nên rốt cuộc các người có xin lỗi không?”

“Không. . . Không phải chỉ là xin lỗi thôi sao?” hiện tại, hai mẹ con nhà họ Triệu cũng không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể bất đắc dĩ đáp ứng: “Xin lỗi thì xin lỗi.”

“Xin lỗi.” Hai mẹ con bọn họ nhìn nhau, nghiến răng nghiến lợi phát ra âm thanh, nhìn vẻ không biết có bao nhiêu ấm ức.

“Âm thanh nhỏ như vậy, xem ra không có chút thành ý nào, hay là tôi trực tiếp đi đòi công bằng vậy.” Cố Nghiên không hài lòng lắm, lạnh nhạt cong môi, tiếp tục bắt bẻ.

Bị tra tấn nhiều năm như vậy, bây giờ dạy cho bọn họ một bài học cũng không quá đáng đúng không?

“Cố Nghiên, con nhỏ này, nếu cho mày ba hộp màu, mày mở luôn nhà máy nhuộm phải không?” Mẹ Cố lo lắng quay lại, và không ngừng nháy mắt với Cố Nghiên.

Nếu cứ tiếp tục rắc rối như vậy, cuộc hôn nhân này thực sự sẽ phải bỏ!

Cố Nghiên không để ý đến bà ta, lại nhìn mẹ con nhà họ Triệu: “Đứng ngây ra đó làm gì, có phải là…”

“Xin! xin lỗi!” Không đợi Cố Nghiên nhắc lại, hai mẹ con họ Triệu mặt đỏ bừng bừng, giống như mèo bị đoán trúng đuôi, vội vàng cao giọng tiếp tục xin lỗi: “Như vậy cô đã mãn nguyện chưa?”

“Cút đi.” Cố Nghiên thu hồi nụ cười nhếch mép vừa rồi, lạnh lùng nói.

Mãn nguyện?

Sao có thể!
 
Thập Niên 80: Anh Chồng Thô Kệch Yêu Vợ Như Vàng
Chương 12: Chương 12


Chỉ cần nhà họ Triệu bọn họ không bị tan nhà nát cửa một ngày, cô mãi mãi không hài lòng.

Những trận đòn đó, những lời lăng mạ đó, và cả cuộc đời của Trình Kính Tùng, không bao giờ chỉ vì một lời xin lỗi đơn giản và sự tái sinh của cô là có thể xóa sạch.

Lúc này, mẹ con nhà họ Triệu không biết rằng đây chỉ là khởi đầu cho sự trả thù của Cố Nghiên.

Trong tương lai, sẽ có những thảm họa đang chờ đợi họ.

“Cô đừng đắc ý, tôi đợi cô gả cho một tên nghèo kiết xác và bị giày vò cả đời!” Trước khi đi, mẹ Triệu còn mắng một câu thảm thiết.

Chịu sự sỉ nhục lớn như vậy, bà ta thật sự hận đến c.h.ế.t đồ đê tiện này.

Cố Nghiên đương nhiên thích dáng vẻ tức giận của bà ta, cố gắng gượng cười với bọn họ: “Chuyện này không cần bà phải lo lắng.”

Trình Kính Tùng không phải là cầm thú như Triệu Kiến Minh, vậy nên không thể nào phải chịu khổ, cả kiếp này không bao giờ.

“Tôi sẽ đối xử tốt với Nghiên Nghiên!” Trình Kính Tùng nói một câu, từng lời nói đều xuất phát từ tận đáy lòng.

Sau này anh sẽ làm việc chăm chỉ hơn, kể cả khi anh không ăn không uống, anh sẽ không bao giờ để cô gái của mình đói và khát.

“Cơm ăn không no thì có tác dụng gì!” Mẹ Triệu hiển nhiên là không tin, nhếch mép khinh thường bước đi vài bước, kéo theo Triệu Kiến Minh rời đi.

Mẹ Cố đau lòng, vội vàng đuổi theo: “Chị Triệu, chị xem con người Cố Nghiên không bẩn thỉu, chúng ta vẫn có thể nói chuyện.”

“Nói chuyện cái gì? Tôi nói cho các người biết, chả còn gì để nói nữa.” Mẹ Triệu tức giận đến chết, trước mặt mọi người bị ép xin lỗi, trừ phi bà mất trí, nếu không làm gì còn có chuyện cưới xin gì nữa.

Hơn nữa, bà ta muốn con dâu nhất định phải ngoan ngoãn dễ bảo, mà Cố Nghiên này rõ ràng là một đứa bướng bỉnh.

Nhỡ sau khi kết hôn phát hiện ra con trai của bà ta bị bắt nạt, có phải thật đáng hổ thẹn?

“Đúng vậy, bây giờ chẳng còn gì để nói.” Triệu Kiến Minh cũng là nặng nề cắn răng, đôi mắt hình tam giác có chút nghịch chuyển nhìn chằm chằm Cố Nghiên.

Đồ hèn hạ đáng chết!

Nếu cô ta gả cho một người nghèo và chịu khổ, thì cứ để cô ta chịu khổ, xem sau này cô ta có hối hận xanh mặt không.

“Anh có thể đừng nói nhảm nữa không, cút đi!” Cố Nghiên nghe thấy giọng nói của anh ta liền cảm thấy ghê tởm, liền bắt chước dáng vẻ hung dữ đuổi của vừa rồi của mẹ Cố khi đuổi Trình Kính Tùng đi, hai tay chống nạnh, giọng nói ghê tởm đuổi người đi.

“Đồ hèn hạ!” Mẹ Triệu và Triệu Kiến Minh chửi ầm lên đá vào cửa rồi bỏ đi với vẻ mặt khó chịu.

Nhìn thấy bọn họ hoàn toàn bước ra khỏi cửa nhà họ Cố, trong lòng Cố Nghiên có chút nhẹ nhõm.

Nhưng cô biết rất rõ rằng chuyện này vẫn chưa kết thúc.

Chỉ cần cô chưa ra khỏi ngôi nhà này một ngày, cô sẽ không thể thoát khỏi sự kiểm soát của ba mẹ mình.

Không ai ngờ rằng mọi chuyện lại có một bước ngoặt lớn như vậy, đó là Cố Nghiên sẽ không lấy một người đàn ông giàu có mà nhất quyết lấy một chàng trai nghèo.

Lúc này dân làng đang hóng chuyện lập tức vây lấy mẹ con nhà họ Triệu, đặc biệt là những nhà có con gái.

“Trời ơi, chị Triệu, đừng tức giận, đừng nóng giận, nào, nào, nào, con gái của tôi cũng không thua kém Cố Nghiên.”

“Còn con gái của tôi, cũng xinh đẹp hạng nhất.”
 
Thập Niên 80: Anh Chồng Thô Kệch Yêu Vợ Như Vàng
Chương 13: Chương 13


“Chị Triệu, con gái tôi còn là học sinh cấp ba, mặc dù nó Cố Nghiên là chị em họ, nhưng tính cách nó rất ngoan ngoãn, không cần phải nói đến ngoại hình của nó. Mấu chốt không phải loại không có da thịt, m.ô.n.g rất to, bảo đảm có thể sinh ra đứa bé mụ mẫm.” Trong số đó âm thanh này là to nhất, hận không thể hét lên cho tất cả công xã biết.

Lời nói mặc dù không có gì là nói xấu Cố Nghiên, nhưng ai mà không nghe ra là đang muốn thay thế Cố Nghiên.

Vì vậy, mặc dù Cố Nghiên đã hơn mười năm không gặp, nhưng cô ngay lập tức biết người này là ai - thím của cô.

Một số chị em dâu luôn là kẻ thù của nhau, chẳng hạn như mẹ Cố và thím Cố.

Cả hai người đã không ngừng đố kỵ nhau kể từ khi kết hôn, gặp mặt là chèn ép, điều này khiến mối quan hệ giữa anh em trở nên rất căng thẳng vì những cô con dâu.

Giờ lại nhìn thấy con rùa vàng đến anh cả hỏi cưới, thím Cố ghen tị đến gan phổi đều đau lên, lúc hóng chuyện miệng luôn lẩm bẩm không thành công, không thành công.

Hei, không ngờ cuối cùng thật sự không thành công.

Vậy thì đừng trách bà cướp người!

Để lấy lòng mẹ con nhà họ Triệu, thím Cố tiếp tục ranh mãnh nói: “Một số người có mắt như mù, ngay cả nhà họ Triệu ở quận cô cũng coi thường.”

“Nhưng nhà chúng tôi không giống nhau, vừa nhìn thấy chị Triệu cùng con trai của bà liền thấy ánh sáng trước mặt. Chàng trai này thật là một nhân tài, chậc, chậc, chậc, e là lên trời xuống biển cũng không tìm được một chàng trai đẹp như vậy.”

Cố Nghiên liếc nhìn người thím nhìn thấy con rùa vàng này, vắt óc suy nghĩ để khen ngợi bọn họ, cô cảm thấy nực cười.

Từng người một, vì một món tiền bẩn thỉu mà quỳ gối xuống liếʍ láp.

Thật thú vị.

“Nếu đã như vậy, chúng ta tới nhà ngươi xem con gái của bà đi.” Mẹ Triệu hiển nhiên rất thoải mái với lời khen này.

Hơn nữa, đối phương có quan hệ họ hàng với nhà họ Cố, nếu như con trai của bà ta cưới con gái nhà họ Cố, như vậy không phải đám người nhà họ Cố nhất định sẽ ghen tị đến c.h.ế.t sao?

Thím Cố đạt được mục đích, cười híp mắt suýt chút rách cả miệng, vội vàng khom người nói: “Được, được, chị Triệu, mời chị vào”

“Nghiệp chướng.” Nhìn kẻ thù truyền kiếp kéo con rể yêu quý vào nhà, mẹ Cố chỉ vỗ đùi tru lên một tiếng khô khốc, ai không biết còn tưởng rằng bà ta đang gϊếŧ heo.

“Khốn kiếp nhà mày, cuộc hôn nhân tốt thì mày không muốn, khăng khăng muốn gả cho một tên nghèo nàn, tao nói cho mày biết, mày nên đi c.h.ế.t đi!” Mẹ Cố một bụng tức, chỉ vào Cố Nghiên và hét lên: “Chỉ cần tao còn thở, tao tuyệt đối sẽ không đồng ý!”

“Loại nghèo nàn như mày, còn không mau cút xa tao ra!”

Đương nhiên cô sẽ không bỏ Trình Kính Tùng.

Trình Kính Tùng chỉ im lặng cúi đầu, vẻ mặt ức hϊếp vì bị đánh bị mắng.

Anh có thể gây sự với người khác, nhưng thím Cố là mẹ của Nghiên Nghiên, vì vậy anh sẽ không tranh chấp với bà ta giống Cố Nghiên.

Cố Nghiên không chịu được người đàn ông của mình chịu oan ức nên lập tức nói: “Trình Kính Tùng, anh về nhà chuẩn bị trước đi, vài ngày nữa em sẽ tìm cách cưới anh, tin em đi.”

Là một người được sống hai lần, nếu cô không thể chơi một vố với mẹ Cố và những bọn khác vậy thì quá thất bại rồi.

Trình Kính Tùng là một người hâm mộ cuồng nhiệt của Cố Nghiên, đương nhiên cô nói như thế nào thì sẽ làm như thế: “Tất nhiên anh tin vào Nghiên Nghiên!”
 
Thập Niên 80: Anh Chồng Thô Kệch Yêu Vợ Như Vàng
Chương 14: Chương 14


Đôi mắt đen dưới hàng lông mày rậm lại sáng lên, phản chiếu dưới dáng người mảnh khảnh của cô, như thể đôi mắt này chỉ có thể nhìn thấy một mình cô.

“Được, vậy lễ đính hôn em nhận trước.” Cố Nghiên quay đầu lại nhìn anh, trên mặt nở ra nụ cười, ôn nhu như hoa đào tiên nở trên núi, như thể chưa từng xuất hiện tranh chấp trước đó, chìa tay bắt lấy cái bánh đào anh đang ăn.

Nửa cân bánh đào thì sao, người đàn ông này đã dùng tính mạng của anh đổi làm sính lễ cưới cô rồi.

“Mày không được nhận!” Mẹ Cố không can tâm từ một sính lễ đắt giá giờ lại trở thành nữa cân bánh đào, lập tức điên rồ lên: “Tao nói rồi, tao không đồng ý, mày bị điếc à?”

“Tôi cũng đã nói chỉ cưới Trình Kính Tùng mà thôi!” Cố Nghiên thuận miệng phản bác, nhanh chóng mở túi ra, cắn một miếng từng cái bánh đào: “Bây giờ đều ổn rồi, tôi đã ăn hết.”

Cô nhai chiếc bánh đào màu sữa, cảm nhận vị ngọt ngào trong miệng.

Khi cô nhìn mẹ Cố một lần nữa, ánh mắt của cô khıêυ khí©h và đắc thắng, giống như một cô gái nghịch ngợm nổi loạn.

“Mày... đúng là thấp hèn! Mày không gả cho ai được nữa à, sao cứ phải gả cho thứ nghèo nàn ấy!”

Mẹ Cố tức giận đến run người, suýt chút nữa không đứng vững.

Tất cả đều đã ăn, không có cách nào để trả lại.

Nhưng thế thì đã sao?

“Cho dù mày có chấp nhận cũng vô dụng, không có sự cho phép của tao, để tao xem mày kết hôn kiểu gì?”

“Vậy cứ đợi xem.” Cố Nghiên không coi trọng lời đe dọa của bà ta.

Sau khi lạnh lùng trả lời, Cố Nghiên quay trở lại phòng và lấy ra một lọ thuốc bôi vết bầm tím do bác sĩ ở quê tự làm, giọng nói của cô trở nên dịu dàng: “Trình Kính Tùng, anh cầm lọ thuốc này đi, vết thương trên cánh tay nhớ phải bôi đúng giờ.”

Mặc dù thứ này không đáng tiền, nhưng nó vẫn là một khoản chi tiêu đáng kể đối với Trình Kính Tùng vào lúc này.

Nếu cô đoán đúng, anh sẽ không chủ động mua thuốc bôi, mà chỉ đợi vết thương tự lành.

Anh chịu được, nhưng cô thì không!

Đây là người đàn ông của cô, cô sẽ cảm thấy đau lòng!

“Tại sao lại lấy thuốc nhà tao đưa cho thứ nghèo nàn này?” Trước khi Trình Kính Tùng nói, mẹ Cố lại sốt ruột.

“Ngươi là do mẹ đánh.” Cố Nghiên vẻ mặt lạnh lùng, cố ý uy hϊếp: “ Vết thương này có thể coi là cố ý gây thương tích, nếu mẹ không muốn bồi tiền thuốc, thì chuẩn bị nhận đơn kiện đi!”

Ba chữ nhận đơn kiện, đến người thường của đời sau còn phải khϊếp sợ, huống chi là người thời đại này.

Quả nhiên, Cố mẹ mặc dù đau lòng, cũng không dám cướp lọ thuốc nữa.

“Anh cứ yên tâm mà dùng.” Thấy Trình Kính Tùng còn do dự, Cố Nghiên liền nhét thuốc vào lòng bàn tay rộng và ấm của anh.

Khi các đầu ngón tay va vào nhau, Trình Kính Tùng cảm thấy chiếc bàn tay của một người phụ nữ mềm mại như thế nào, mềm hơn một chút so với cây bông mới trong đội sản xuất.

Khi mặt anh đỏ bừng, Cố Nghiên lại cười trêu chọc: “Đừng quên, chuẩn bị cưới em.”

“Không đâu, không đâu, làm sao anh có thể quên một việc quan trọng như vậy! Anh sẽ đi chuẩn bị ngay bây giờ!” Trình Kính Tùng sau khi lấy lại tinh thần liền lắc đầu lia lịa, gần như sắp gãy cả cổ.

Khi rời đi, anh thậm chí còn nhìn chằm chằm vào Cố Nghiên ba lần, sợ rằng đây chỉ là một giấc mơ viển vông, cuối cùng bị đυ.ng ngã lăn ra đất.
 
Thập Niên 80: Anh Chồng Thô Kệch Yêu Vợ Như Vàng
Chương 15: Chương 15


Nhưng anh dường như không cảm thấy đau, anh vỗ nhẹ bụi bẩn trên người, nở nụ cười hạnh phúc hơn bất cứ ai khác.

“Anh cẩn thận chút!” Cố Nghiên cau mày và hét lên.

“Anh biết, anh… anh sẽ cẩn thận.” Trình Kính Tùng vội vàng đáp lại, thậm chí còn kích động thốt ra những từ ngữ địa phương.

“Chuẩn bị cái quái gì, chuẩn bị cũng vô dụng!” Nhìn thấy hai con người trước mặt mình hẹn ước, sắc mặt mẹ Cố vặn vẹo, kéo Cố Nghiên vào: “Mày vào nhà ngay cho tao.”

“Cố Nghiên, mày mất trí rồi à?” Vừa vào nhà, mẹ Cố lại chỉ vào mũi cô chửi.

“Cho dù ngoại hình của Triệu Kiến Minh không bằng Trình Kính Tùng, nhưng chỉ cần gia đình anh ta có tiền là đủ. Tao là mẹ ruột của mày, sao tao có thể làm hại mày. Mày không thấy rằng tất cả dân làng đều muốn gả cho con trai nhà họ sao?” nhà họ Triệu, nếu không phải là một gia đình khá giả, ai mà quan tâm chứ?”

Khuôn mặt cô tràn đầy sự căm thù.

“Các người nghĩ nhà giàu có nghĩa là người tốt sao?” Cố Nghiên giễu cợt hỏi.

“Đúng vậy!” Mẹ Cố lớn tiếng nói, không ngừng nịnh bợ nhà họ Triệu: “Nhà có tiền mới là người tốt.”

Mỗi bữa có bánh bao trắng, có cơm, có nhà lầu để ở, có xe máy để chạy, không sướиɠ sao?

Đây là cuộc sống mà nhiều người hằng mong ước!

“...”

Cố Nghiên cạn lời, cảm thấy không còn cách nào giao tiếp với người mẹ tôn thờ tiền này.

“Giờ thì hay rồi, lỡ như hôn sự này bị người khác cướp đi, nhất là họ của mày thì sao!” Nghĩ tới đây, mẹ Cố lập tức che giấu nỗi đau trong lòng, hoảng hốt giống như bị bệnh tim.

“Cướp đi là tốt rồi.” Cố Nghiên thờ ơ nói.

Một thứ rác rưởi mà cô ấy không muốn, lại bị ai đó khăng khăng biến một thành kho báu, cô có thể làm gì?

“Nhưng như vậy gia đình cô ta sẽ nắm đầu nắm cổ gia đình chúng ta, sau này tao không thể chế nhạo con c.h.ế.t tiệt Phùng Xuân Hoa đó, mày muốn một người làm mẹ như tao đây không sánh bằng kẻ thù không đội trời chung ấy à, hay mày muốn em họ mày gả vào chỗ tốt hơn mày?” Mẹ Cố vẫn không bỏ cuộc, cố gắng tiếp tục tẩy não Cố Nghiên, hy vọng cô sẽ hối cải.

Cô không tin người nên không cảm thấy ghen tị?

Thấy em họ lớn lên cùng nhau có thể gả vào chỗ tốt như vậy, cô có cam lòng không?

Đáng tiếc Cố Nghiên làm bà ta thất vọng: “Tôi sao lại không hy vọng em họ gả vào chỗ tốt hơn tôi chứ, tôi không phải mẹ, tôi không ghen tị như vậy!”

Tất nhiên, nếu người cô ấy sắp kết hôn thực sự là Triệu Kiến Minh, thì cô nhất định sẽ cố gắng thuyết phục cô ấy.

Loại cặn bã này không đáng để làm hại bất kỳ người phụ nữ nào.

“Mày!” mẹ Cố không nghĩ cô lại vô lý như vậy, cuối cùng tức giận hóa thành ba chữ: “Con khốn khϊếp!”

Ngay từ kiếp trước, sự ngưỡng mộ của Cố Nghiên với bà ta đã biến mất, cho nên bây giờ dù có mắng cô bao nhiêu, trái tim cô cũng sẽ không đau nữa.

“Cố Nghiên, tôi nghe nói rằng chị đã từ chối lời cầu hôn của gia đình họ Triệu, thay vào đó muốn cưới một tên nghèo?” Khi hai mẹ con rơi vào bế tắc, Cố Đại Bảo, người đang nhàn rỗi ở bên ngoài, vội vàng quay lại, với một biểu hiện không thể tin được trên khuôn mặt.

Cố Nghiên ngẩng đầu nhìn đối phương.

Người này ước chừng mười bảy mười tám tuổi, khuôn mặt phúng phính, nhìn thoáng qua có thể biết trong nhà có bao nhiêu đồ tốt đều đút vào bụng cậu ta, lông mày bá đạo cho thấy cậu ta lớn lên rất được nuông chiều.
 
Thập Niên 80: Anh Chồng Thô Kệch Yêu Vợ Như Vàng
Chương 16: Chương 16


Cố Đại Bảo nghe nói về chuyện này khi cậu ta đang đào trứng chim với bạn bè của mình, và cậu ta đã sợ hãi đến mức nhanh chóng chạy lại xem liệu đó có phải là sự thật hay không.

“Chuyện này là thật sao?” cậu ta to tiếng hỏi lại lần nữa.

“Đúng, là thật!” Nhìn thấy cậu ta, trong lòng Cố Nghiên ban đầu bình tĩnh một lần nữa khơi dậy sự thù hận.

Từ nhỏ đến lớn sống dưới sự tẩy não của mẹ Cố, cô không biết bà ta đã đối tốt với người em trai này đến mức nào, nhưng thứ gì tốt người đầu tiên nghĩ đến chính là em trai.

Hai năm trước cùng nhau lên núi hái rau rừng, cậu ta không cẩn thận ngã xuống, cô chính là người không màn sống c.h.ế.t lao đến cứu cậu ta.

Kết quả đương nhiên là cậu ta an toàn, nhưng cô lại bị gãy tay.

Nhưng dù vậy, gia đình vẫn gọi cô là đứa xui xẻo, nói rằng cô suýt gϊếŧ c.h.ế.t em trai mình.

Thật nực cười, không phải nàng cầu xin cậu ta lên núi, chẳng phải cậu ta ham chơi đòi đi theo sao.

Sau này khi gả đi, ngoài sự hèn nhát ra, còn muốn đổi tiền sính lễ với em trai, sau đó để giữ công việc của cậu ta ở nhà máy thực phẩm, đã chịu đựng sự sỉ nhục và tiếp tục cuộc hôn nhân đầy trắc trở này.

Sau đó, cậu ta ghen tị với sự phát đạt của quầy hàng lẩu cay nên đã tỏ vẻ đáng thương trước mặt cô, cầu xin cô giao lại quyền kinh doanh của của quầy hàng, còn hứa với cô, chị, chỉ cần chị giao lại quầy hàng lẩu cay cho em, em sẽ giúp chọ làm đơn ly hôn.

Cô cả tin, dại dột giao quầy hàng lẩu cay cho cậu ta và em dâu, không giữ lại chút dạy dỗ nào cho bọn họ.

Đáng tiếc, dù sao cũng là cừu vào hang cọp, bị lừa đến cặn bã cũng không còn sót.

Cuối cùng, đừng nói là giúp cô ly hôn, cậu ta còn coi thường mạng sống của cô.

Khi đó, cô bị Triệu Kiến Minh bán vào sòng bạc, chỉ cần ba mươi vạn là có thể cứu cô, nhưng người em trai tốt của cô lại lạnh lùng nói: Cố Nghiên, dù sao bọn họ cũng không dám lấy mạng chị, bọn họ chỉ bán chị sang Thượng Hải mà thôi, chị xinh đẹp như vậy, nói không trừng còn có thể kiếm được món tiền, tại sao chúng tôi phải tốn tiền để chuộc chị.

Khi đó, vì lười biếng, cậu ta đã bán quầy hàng lẩu cay và bí quyết gia truyền với giá bèo bọt là bốn mươi vạn, nhưng cậu ta lại không muốn cứu cô khi đang cầm số tiền lẽ ra phải thuộc về cô.

Ba mẹ cô cũng vậy.

May mà cô khổ sở cầu xin ông chủ sòng bạc, mới có cơ hội!

Nhưng họ thì sao, lại chà đạp lên tính mạng và nhân phẩm của cô như thế này.

Ngay cả những kẻ ngoài vòng pháp luật như ông trùm sòng bạc lúc bấy giờ cũng phải than thở rằng cô thật bất hạnh khi gặp phải một gia đình và người chồng như vậy.

Chính sự tàn ác của bọn họ đã gián tiếp khiến Trình Kính Tùng phải trả giá bằng mạng sống của mình.

Sau khi Trình Kính Tùng biết chuyện này, anh đã bán nhà máy sửa chữa đang phát đạt và lấy ba mươi vạn nhân dân tệ để cứu cô.

Kết quả, khi cô sắp bị bức ép, trong lúc ẩu đả, anh bị đ.â.m chết, trúng vào tim, m.á.u chảy như bể nước, nhỏ giọt khắp nơi.

Trời đất ngay lập tức trở nên yên tĩnh, anh ngã vào vòng tay của cô, nở nụ cười rồi qua đời.

Thấy sự việc trở nên nghiêm trọng, đám lưu manh cũng không thèm bán cô nữa, vừa xuống thuyền đã định bỏ chạy, may mắn là cuối cùng cả đám lưu manh đều bị bắt và bị kết án tử hình.

Nhưng Trình Kính Tùng đã không bao giờ quay lại...
 
Thập Niên 80: Anh Chồng Thô Kệch Yêu Vợ Như Vàng
Chương 17: Chương 17


Ngày hôm đó, cô suy sụp gào khóc xé tâm gan, hận không thể đem tất cả đao phủ cho lăng trì*, cô không biết mình đã hối hận như thế nào vì sự ngu xuẩn của bản thân, ngu xuẩn vì đã cống hiến hết cho em trai, cho đi tất cả cuối cùng nhận lại tàn nhẫn, bỏ rơi.

*Lăng trì: hình phạt thời xa xưa, trước tiên là chặt bỏ tay chân, sau đó mới chặt đầu.

Cô rất hận, thật sự rất hận!

Có lẽ ông trời có mắt, cho phép cô xuyên không về quá khứ, thay đổi vận mệnh bi thảm của mình!

Trong lòng Cố Nghiên choáng váng, cô nhắm mắt rồi lại mở ra, sau đó mới bình tĩnh lại một chút, bắt gặp ánh mắt kinh ngạc của em trai, cô nói tiếp: “Tôi chỉ muốn kết hôn với Trình Kính Tùng, sao, đến cậu cũng ngăn cản sao?"

“Chị điên rồi sao, tên nghèo nàn kia có thể bỏ ra một ngàn lễ vật ba lần một ngàn sao?” Cố Đại Bảo đương nhiên phản đối.

“Không bỏ ra được.” Cố Nghiên nói thẳng.

“Vậy sao chị còn gả cho anh ta.” Cố Đại Bảo trừng mắt tức giận, tự tin hỏi: “Chị đã từng nghĩ cho tôi chưa? Không có những lễ vật đính hôn này, sau này tôi làm sao cưới vợ?”

Đối tượng mà cậu ta trộm được đã nói rồi, nếu không có năm trăm vạn sính lễ và ba lần đưa thì sẽ không gả cho cậu ta.

Dựa vào những điều kiện của nhà bọn họ, sợ là mười năm cũng không có được những thứ này.

Cố Nghiên không khách khí nói: “Cậu không có tay có chân à, hay là tàn tật rồi, còn phải bán chị gái mình lấy sính lễ?”

“Đây là bán sao? Đây không phải là để cho chị sống một cuộc sống thật tốt sao!” Cố Đại Bảo ra sức biện hộ.

Không hổ danh là con trai cả của mẹ Cố, cậu ta trực tiếp thừa hưởng mười phần trăm sự vô liêm sỉ của bà.

Cố Nghiên giả vờ tin: “Ồ? Vậy thì tôi không cần, tôi có thể tự mình sống tốt.”

“Một người phụ nữ như chị thì làm được gì, còn dựa vào chính mình, thật nực cười.” Cố Đại Bảo cười lạnh một tiếng, giống như đang nhìn một kẻ ngốc.

Cố Nghiên cũng nhìn cậu ta như một kẻ ngốc, cô không thể làm gì?

Cũng không biết sau này ai sẽ ghen tị với quầy hàng lẩu cay của cô nữa.

“Không nghĩ đứa em trai như cậu vậy mà lại khinh thường phụ nữ, tôi thấy cậu đọc sách nhiều năm như vậy đều đổ đi đâu hết rồi, cậu nói xem, nếu như liên hiệp hội phụ nữ nghe được chuyện này, thì cậu sẽ xảy ra chuyện gì? Có khi nào sẽ bắt cậu lại cho mọi người chỉ trích không?” Cố Nghiên khoanh tay và nhàn nhã nói.

“Tôi. . . Tôi chính là coi thường chị, không phải tất cả phụ nữ.” Cố Đại Bảo cũng là miệng cọp gan thỏ, sợ hãi vội vàng giải thích.

Cố Nghiên không khỏi cười khẩy.

Một mặt coi thường cô, mặt khác lại nghĩ đến việc dùng cô làm sính lễ cho mình, ảo tưởng thật đẹp.

Thấy cô dám uy hϊếp đứa con trai quý giá của mình, mẹ Cố tức giận trừng mắt, chửi bới: “Tại sao mày lại nói chuyện với em trai mày như thế, con c.h.ế.t tiệt này, nếu biết sớm tao đã bóp c.h.ế.t mày từ khi mày sinh ra rồi.”

“Mẹ nỡ sao?” Cố Nghiên buồn cười, châm chọc nói: “Dù sao mẹ còn mong tôi đổi sính lễ cho mẹ, không phải sao?”

“Mày!!” Mẹ Cố bị nói trúng tim đen nhất thời xấu hổ đến tức giận, cuối cùng cào xé mặt mũi: “Thì sao, làm gì có chị em nhà nào không thể đưa tiền sính lễ cho em trai chứ?”

“Mày không nghĩ tới, em trai mày là người thân m.á.u mủ của mày, là chỗ dựa lớn nhất của mày sau này!” mẹ Cố nói đều là lời lẽ chính nghĩa như thể đứng ở điểm cao nhất của đạo đức.
 
Thập Niên 80: Anh Chồng Thô Kệch Yêu Vợ Như Vàng
Chương 18: Chương 18


“Hừ.” Cố Nghiên lạnh lùng nhếch môi, như thế nghe được lời nói nực cười nhất trong cuộc đời.

Một chỗ dựa!

Đối với rác rưởi như Cố Đại Bảo, e là không ai muốn vứt nó vào thùng tái chế.

Thấy cô không coi trọng lời nói của mình, mẹ Cố tức giận giậm chân: “Cố Nghiên, mày đừng kiêu ngạo, đợi ba mày từ tổ sản xuất trở về, xem ông ấy có trừng phạt mày không.”

Bà ta không tin con khốn rẻ tiền không sợ bà này, không thể không sợ chủ gia đình.

“Thứ con cái xấu xa!” nhắc đến tào tháo là tào tháo đến, ba Cố tức giận xông vào, trên vai còn vác xẻng, mắng chửi:

“Mày nhất quyết muốn cưới tên nghèo nàn chỉ có thể bỏ ra nửa cân bánh đào làm sính lễ, ai xấu mặt chứ? Mày không sợ mất mặt thì lão già này sợ, mày là cái thứ làm hủy hoại danh tiếng gia đình.”

“Bây giờ mày theo tao đến nhà họ Triệu, cúi đầu nhận tội với họ, còn việc gả cho tên nghèo nàn kia, không có cửa đâu!”

Không chỉ mẹ Cố không nỡ chia tay chàng rể giàu có mà bố Cố cũng không nỡ, thậm chí ông ta còn mơ mộng rằng một lời xin lỗi là có thể làm hòa lại như ban đầu.

“Tại sao tôi phải xin lỗi?” Cố Nghiên lạnh lùng nhìn thẳng vào ông ta, trong giọng nói mang theo chút thương hại, giễu cợt: “Có lẽ là ba về hơi muộn, nếu không đã nhìn thấy nhà họ Triệu phải xin lỗi tôi một cách nhục nhã.”

Nếu là trước đây cô sẽ không dám chống lại ba mình, dù sao từ nhỏ cô cũng đã bị mẹ Cố trói chân ở nhà, nhưng bây giờ cô không còn chút sợ hãi nào.

Nếu ông ta khỏe mạnh, ngang tàn, hung ác, vậy cô phải mạnh hơn, ngang tàn hơn và hung ác hơn.

“Bọn họ bây giờ sợ tôi hết mực, vậy nên ba nghĩ xem họ còn dám để tôi nhận tôi không? Còn muốn một người con dâu lợi hại như tôi nữa không? Đừng ngây thơ nữa!” Cô liên tục hùng hổ dọa người.

Nghe vậy, ba Cố ba người bọn họ đồng loạt cau mày.

Ai mà không biết, yêu cầu lớn nhất của nhà họ Triệu ở huyện thị, khi tìm vợ chính là hiền thục, đức hạnh, nhưng bây giờ Cố Nghiên như người phụ nữ đanh đá, nếu thật sự xin lỗi, cô còn có thể kết hôn không?”

“Tôi nói cho các người biết một lần nữa, đây là thời đại hôn nhân tự do, bất luận kẻ nào dám sắp đặt hôn nhân, nhất là dùng vũ lực ép buộc, đều sẽ bị tống vào tù, cho nên tôi khuyên các người không nên có bất kỳ ảo tưởng nào về chuyện này nữa trừ khi các người muốn đi tù!” Lời nói của Cố Nghiên vang dội và mạnh mẽ, không tin là bọn họ không sợ.

Vừa rồi khi ở trước mặt người ngoài, cô không thể nói ra lời này bởi vì áp lực của chữ hiếu, mẹ Cố làm vậy là vì lợi ích của bản thân, nhưng bây giờ chả có gì là không thể nói cả.

Cô nhất định phải cho cả nhà ba người biết, chủ ý của cô không dễ đánh như vật.

Những lời này hoàn toàn thách thức tôn nghiêm làm ba của ba Cố, sắc mặt gần như tối sầm lại, xẻng đập mạnh xuống đất, tức giận nói: “Mày dám uy hiểm cả ba mẹ mày, giờ còn muốn tống ba mẹ mày vào tù?”

“Làm sao có thể? Tôi chỉ là cho ba biết về pháp luật cơ bản mà thôi.” Cố Nghiên khẽ cười, tựa hồ thật sự là như vậy.

Nắm đ.ấ.m của ba Cố giống như đánh vào bông, ý thức được bản thân sức chiến đấu hiện tại không thể vượt qua ba Cố của Cố Nghiên, ba Cố chỉ trút giận lên mẹ Cố: “Bà nhìn nó nói nhảm, lúc đó không phải tôi đã từng nói rồi sao, không nên cho thứ rẻ tiền này đi học, kết quả bà vẫn cho nó đi học.”
 
Thập Niên 80: Anh Chồng Thô Kệch Yêu Vợ Như Vàng
Chương 19: Chương 19


Nếu không đi học, cô sẽ hiểu những thứ này không?

“Đó không phải là bởi vì bà ấy cảm thấy tôi có học thức, nhân tiện thay tôi tìm một người chồng tốt, sau đó kiếm càng nhiều tiền sính lễ cho các người!” Cố Nghiên hiếm khi nói điều gì đó cho mẹ Cố.

Nhưng chắc chắn đây không phải lời nói tốt.

Cũng chính vì vậy mà cô vốn có đủ điểm để có thể vào Đại học Thanh Hoa, nhưng ba mẹ cô sợ cô vào đại học sẽ bỏ trốn, nên sống c.h.ế.t không cho cô tham gia kỳ thi tuyển sinh đại học, điều này đột ngột phá hủy tương lai tươi sáng của cô.

Đó là đại học Thanh Hoa!

Là nơi mơ ước của biết bao sinh viên!

Bất cứ khi nào Cố Nghiên tùy tiện nghĩ về điều gì đó, tất cả những gì cô có thể nghĩ đến là những bất bình và bất công mà cô phải chịu đựng trong hai mươi năm qua, điều đó chẳng có gì đẹp đẽ cả.

Một gia đình như vậy, cô phải trốn thoát!

“...”

Mẹ Cố bị cô nói trúng tim đen, càng cảm thấy khó chịu.

Nhưng bà ta đúng là mặt dày, thản nhiên leo lên gậy, phản một nước cờ: “Nếu mày cũng biết, vậy sao còn không tìm người chồng tốt, khăng khẳng lấy một tên nghèo hèn, chúng tao coi như là dạy dỗ mày vô ích”

“Đúng vậy!” Cố Đại Bảo thêm dầu vào lửa: “Cố Nghiên, chị thật sự là quá vô tâm ích kỷ, lãng phí nhiều tiền của gia đình như vậy, bây giờ đến lúc chị phải đổi lại tiền, chị còn dám chối bỏ.”

Nhìn vẻ mặt phẫn nộ này, những người không biết cứ tưởng Cố Nghiên là đứa con gái vô tích sự.

“Nếu các người đều nói như vậy, vậy chúng ta sẽ thanh toán nợ.” Cố Nghiên trực tiếp đưa ra bằng chứng thuyết phục: “Tôi đã đi làm từ năm tuổi, và vì tài nấu nướng của tôi tốt, tôi thường đảm nhận các bàn ở quán ăn. mười hai, mười ba tuổi tôi thường phục vụ bàn tiệc, vì để kiếm tiền các người còn ép tôi nghỉ học để đi nấu ăn.”

“Những điểm công và số tiền này tôi chưa từng giữ lại, đều đưa cho các người, chúng không chỉ đủ cho việc học và cuộc sống của tôi, mà các người còn nợ tôi mười lăm tệ ba mươi xu!”

Vậy, gia đình này đã mang đến cho cô những gì?

Không tình cảm gia đình, không ấm áp, không tiền bạc, thực sự không có gì!

“...”

Lúc này, ba người cuối cùng không nói nên lời, một hồi lâu không phát ra tiếng nào.

Bọn họ không có gì để nói, nhưng Cố Nghiên thì có.

Cô nhìn chằm chằm mẹ Cố, móng tay sắp cắm sâu vào da thịt, cuối cùng hỏi ra điều mà mình kìm nén bấy lâu nay: “Lý Chiêu Đệ, mẹ thật sự là mẹ ruột của tôi sao?”

Câu hỏi này khiến Cố Nghiên bận tâm từ trước khi cô ấy c.h.ế.t ở kiếp trước.

Mặc dù ba cô không phải là món đồ, nhưng kể từ khi cô còn nhỏ rõ ràng thái độ của Lý Chiêu Đệ đối với cô rất tệ.

Đặc biệt lúc đầu khi nghe nói cần có ba mươi vạn tệ mới có thể cứu cô ra ngoài, phản ứng đầu tiên của ba cô là do dự và bối rối.

Suy cho cùng, một người ba dù là không thương con mình nữa, nhưng trong thời khắc sinh tử, không thể nào coi m.á.u thịt của mình như không có gì.

Nhưng Lý Chiêu Đệ thì khác, bà ta không chỉ nói “con gái đã gả chồng như nước tràn”, còn nói thêm một câu “Muốn gϊếŧ, muốn chặt tùy các người.”

Sau đó lập tức cúp máy, như thể họ không liên quan gì đến nhau.

Vậy trên đời này thực sự có người mẹ nào vô tâm như vậy không?

“Nói cho tôi biết! Mẹ là mẹ ruột thật sao! Là mẹ sao?” Cố Nghiên vốn tưởng rằng cô đã đủ mạnh mẽ, nhưng hiện tại lại có chút mất khống chế, thanh âm khàn khàn, lại gào lên một tiếng, trong mắt tràn đầy oán hận cùng nước mắt khó hiểu.
 
Back
Top Bottom