Ngôn Tình Thập Niên 70 Trở Thành Mẹ Kế Ác Độc Của Nam Chính Truyện Khởi Điểm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,310,272
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
thap-nien-70-tro-thanh-me-ke-ac-doc-cua-nam-chinh-truyen-khoi-diem.jpg

Thập Niên 70 Trở Thành Mẹ Kế Ác Độc Của Nam Chính Truyện Khởi Điểm
Tác giả: Tả Mộc Trà Trà Quân
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Trọng Sinh, Nữ Cường, Điền Văn, Sủng
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Tả Mộc Trà Trà Quân

Thể loại: Truyện Nữ Cường, Điền Văn, Đô Thị, Trọng Sinh, Ngôn Tình, Truyện Sủng

Giới thiệu:

Từ sau khi Phong Ánh Nguyệt ra đời, mọi chuyện đều không thuận lợi, vì cứu học sinh sau khi chết mới biết được là đời trước mình tạo nghiệt quá nhiều, tình cờ cô trở lại đời đó.

Tiếp thu ký ức cô mới biết hôm nay là ngày vui của cô, chồng là công nhân, mà cô thì là phụ nữ nông thôn vừa được cưới vào nhà.

Theo lý thuyết, điều kiện nhà trai tốt như cũng không tới lượt cô, nhưng người đàn ông này cưới lần hai mang theo con không nói, hình như phương diện kia cũng xảy ra chút vấn đề...

Trở lại chuyện chính, đời này làm mẹ kế coi như xong, khiến mí mắt Phong Ánh Nguyệt nhảy dựng chính là tên của đứa nhỏ này.

Cái tên này không phải chính là tên nam chính đẹp trai nhưng số phận bi thảm trong cuốn truyện mà đồng nghiệp đã đọc hay sao!​
 
Thập Niên 70 Trở Thành Mẹ Kế Ác Độc Của Nam Chính Truyện Khởi Điểm
Chương 1: Chương 1


Mùa xuân năm 1975, trong khu dân cư cũ bên cạnh xưởng giấy của huyện An Dương có người vừa tổ chức chuyện mừng xong, nhìn thấy màn đêm buông xuống, khách khứa rộn rã một lúc sau đó bọc kẹo hỉ hứng thú ra về.Phong Ánh Nguyệt ngồi trên giường gỗ trải chiếc drap giường thêu chữ Hỷ to đỏ, mượn ngọn đèn dầu sáng tỏ quan sát xung quanh.Ngoài chiếc giường gỗ cô đang ngồi, bên tay phải có ba chiếc rương gỗ đặt chồng lên, bên trên còn dán một tấm chữ Hỷ cắt từ giấy đỏ.Bên tay trái có hai cánh cửa sổ thủy tinh khung gỗ, bên trên cửa sổ thủy tinh cũng dán chữ Hỷ cắt từ giấy đỏ, bên dưới cửa sổ đặt một chiếc bàn không to không nhỏ, trên bàn còn đặt mấy quyển sách cùng với một ngọn đèn dầu.Nơi đối diện ba chiếc rương là một cánh cửa dùng vải bố làm rèm che, lúc này ánh đèn dầu bên ngoài in lên vải bố cũng rất sáng, thi thoảng còn truyền tới một số tiếng nói chuyện.Đây vốn là một căn phòng rộng mười lăm mét vuông, vì chuyện mừng lần này, căn phòng được chia thành hai gian trong ngoài, nơi mà Phong Ánh Nguyệt đang ở là chỗ ngủ, bên ngoài là chỗ ăn uống.Theo một tràng âm thanh ồn ào, bên ngoài dần yên tĩnh lại, có lẽ đã tiễn khách về rồi.Phong Ánh Nguyệt thở phào, rũ mắt nhìn lòng bàn tay có vết chai của mình, trong lòng bàn tay của cô vốn không có những vết chai này.Từ nhỏ cô đã là một đứa trẻ xui xẻo, vừa chào đời chưa được lâu đã bị bỏ ở cửa cô nhi viện.

Nhưng cô là một người không nhận thua, cuối cùng đã thi đậu trường sư phạm, sau khi tốt nghiệp làm một giáo viên tiểu học, rảnh rỗi sẽ quay về cô nhi viện phụ giúp.Tuy vẫn không ngừng gặp phải những chuyện xui xẻo, nhưng cô rất yêu công việc của mình, cũng rất yêu bầy trẻ đó.

Chiều hôm qua, lúc cô và một bé đáng yêu trong lớp qua đường thì có một chiếc xe vượt đèn đỏ.

Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Phong Ánh Nguyệt đẩy đứa trẻ ra ngoài, cô chỉ cảm nhận được một cơn đau đớn dữ dội, sau đó không biết gì nữa.Đợi khi cô lấy lại ý thức, Bạch Vô Thường đang bay trước mặt, Bạch Vô Thường nói với cô, sở dĩ kiếp này cô gặp phải nhiều chuyện xui xẻo như vậy là vì kiếp trước cô tạo nghiệp quá nặng.Biết được đứa trẻ chỉ có chút xây xát, Phong Ánh Nguyệt thở phào, sau đó tranh luận với Bạch Vô Thường vấn đề liên quan tới nghiệp chướng giữa kiếp trước và kiếp này.

Kết quả kéo tới một vị quỷ thần không biết có chức vị gì, cuối cùng cô có được cơ hội sống mới, tới được nơi này.Bây giờ cô đang ở thế giới kiếp trước từng ở, nói đơn giản, cô đã trở thành mình của kiếp trước.

Khi đó cô đang đứng ở cổng nhà họ Phong, sau khi tiếp nhận ký ức mới biết hôm nay là ngày đại hỉ của cô.

Chồng cô làm việc ở xưởng giấy, là công nhân được rất nhiều người ngưỡng mộ.Mà cô là một cô gái nông thôn, theo lý mà nói bên nam có điều kiện rất tốt, có thế nào cũng không thể chọn cô được, nhưng phụ huynh hai nhà có chút ngọn nguồn, hơn nữa bên nam là đi bước nữa và đã có con.

Phong Ánh Nguyệt còn từ trong ký ức biết được dường như đằng trai đã xảy ra chút vấn đề.Nếu cha mẹ yêu thương con gái mình chút đều sẽ không gả con gái tới ở góa.Nhưng nhà mẹ cô lại nhận tiền không nhận người, đã lấy tám mươi sáu đồng sính lễ của nhà họ Đường, quay đầu liền gả con gái đi.Đương nhiên, "mình" trong ký ức là người rất muốn gả đi, có thể tới tỉnh sống, đó là nơi người khác muốn tới cũng không tới được, ở góa thì có là gì.Phong Ánh Nguyệt đứng trước cửa sổ, gió đêm thổi lên gương mặt có chút mát mẻ.

Làm mẹ kế đã đành, nhưng không ngờ cô lại làm một người mẹ kế ác độc trong một quyển truyện nam chủ.Kiếp sống được gọi là tạo nghiệp cực nặng này, không phải mình sống thành như thế mà là bị viết thành như thế.Đây là một quyển truyện nam chủ mà đồng nghiệp của cô đã say mê mấy ngày trước, nam chính chào đời ở huyện thành nhỏ năm 70.

Vốn là gia đình công nhân, lẽ ra cuộc sống không tệ mới đúng, nhưng lại có một người mẹ kế không ra gì.Mẹ kế không chỉ ngược đãi cậu, còn thường đào tiền trong nhà về nhà mẹ, rồi lật lọng vu oan là nam chính trộm, khiến nam chính trở thành đứa trẻ xấu xa trong mắt người nhà và người ngoài, dần dần bị người lớn ghét bỏ, bị bạn bè ức h**p..
 
Thập Niên 70 Trở Thành Mẹ Kế Ác Độc Của Nam Chính Truyện Khởi Điểm
Chương 2: Chương 2


Cũng không biết vì sao người cha của nam chính trong bối cảnh câu chuyện lại vô cùng coi thường cậu, sau đó vì chồng mất, nếu không phải vì căn nhà trong khu dân cư cũ thì mẹ kế đã sớm đuổi nam chính ra ngoài rồi.Nhưng nam chính ở lại cũng không được sống đàng hoàng, ăn không no mặc không ấm, còn phải làm không ít việc.Nhưng suy cho cùng cũng là truyện nam chủ, cậu chịu khổ chịu nhục, sau này trở thành ông lớn có nguồn tài lực hùng hậu.

Mà mẹ kế thì bị ném đến đất nước nào đó đào than đá, qua đời vào một mùa đông lạnh giá.

Trong truyện, miêu tả khi mẹ kế chết gầy trơ xương, dáng vẻ vô cùng thê thảm.Mà cô, kiếp trước của Phong Ánh Nguyệt, chính là một trong những nhân vật phản diện tuyến đầu trong quyển truyện này, mẹ kế ác độc của nam chính.Đối với điều này, Phong Ánh Nguyệt chỉ muốn giơ ngón giữa.Chẳng trách Bạch Vô Thường nói kiếp trước cô chính là một con rối, cô không tới đây, kiếp trước sẽ vĩnh viễn không thay đổi.

Như vậy sao còn không biết ngại nói cô tạo nghiệp chứ.Kiếp trước, cô chính là người giấy đã sớm được sắp xếp theo quỹ đạo trong sách, nghiệp tạo ra toàn do tác giả an bài.Phong Ánh Nguyệt hít sâu một hơi, khiến bản thân bình tĩnh lại, cô nhận được cuộc đời mới, nhưng cô không thể rời khỏi căn nhà này, đây là điều kiện sống lại của cô.May mà đồng nghiệp của cô là một người lắm lời, mỗi lần đọc xong chương mới đều sẽ lải nhải ở bên tai cô cho nên cô cũng biết một số điểm kịch tính.Đang suy nghĩ, bỗng nhiên nghe thấy tiếng bước chân nhỏ nhẹ, cho dù bước chân đó nhẹ, ở trong không gian yên tĩnh này cũng bị phóng đại lên.Cô quay đầu lại liền nhìn thấy bên dưới tấm rèm cửa đó xuất hiện một đôi chân nhỏ mang giày cỏ, một bàn tay nhỏ còn nhẹ nhàng kéo rèm cửa bằng vải bố màu xám kia lộ ra gần nửa gương mặt.Nhìn thấy trên gương mặt mang theo nét trẻ con, đại khái hơn ba tuổi.

Lúc này, bé trai đang đứng ở cửa phòng lén lút quan sát mình.

Phong Ánh Nguyệt biết đây chính là con kế của cô, cũng tức là nam chính Đường Gia Dân của quyển truyện đó, tên mụ là Nguyên Đản.Thấy Phong Ánh Nguyệt bỗng xoay người lại, Nguyên Đản giật mình, buông rèm cửa xuống chạy mất.Phong Ánh Nguyệt thấy vậy bèn ngẩn người, cô tới trước rèm cửa, giơ tay lên vén rèm ra, nhìn thấy đứa bé chưa chạy xa đó đang đứng ở cổng chính, thấy cô đi ra theo, đứa bé rụt người ra ngoài.

Suy cho cùng cũng là trẻ con, ánh mắt không nhịn được hướng về phía cô, tò mò đánh giá.Phòng ngoài này rộng hơn phòng trong một chút, vào cửa lớn, bên trai đặt một chiếc bàn và mấy cái ghế trúc, vừa nhìn đã biết dùng để ăn cơm.

Lúc này trên bàn đang đặt hạt dưa, đậu phộng, còn có kẹo hỉ gì đó.Bên phải cửa là một cái giá gỗ, bên trên đặt một số đồ ngay ngắn, có giấy bổi, cũng có đồ linh tinh.Bên tường ở chỗ rèm cửa còn có một cái tủ dài to, tủ cao tới ngang hông cô, trên mặt tủ cũng đặt một số đồ ngay ngắn, nhìn hình dáng là quà mừng do khách tặng.Phong Ánh Nguyệt đi ra, tiện tay thả rèm cửa xuống, cô mỉm cười nhìn Nguyên Đản: "Con là Nguyên Đản sao?"Dáng vẻ kiếp trước của cô giống hệt với cô vốn dĩ, chỉ là trẻ hơn vài tuổi.Phong Ánh Nguyệt có tướng mạo ngọt ngào xinh đẹp, cao khoảng một mét sáu, tết hai bím tóc đen to, bởi vì kết hôn không có của hồi môn, da mặt nhà họ Phong lại dày, cũng chỉ xé vải may cho cô một bộ quần áo mới, kiểu đại chúng màu lam nhạt, nhưng mặc lên người cô lại khá đẹp.Nguyên Đản thấy cô mỉm cười nói chuyện với mình, có hơi xấu hổ gật đầu: "Con là Nguyên Đản."Trông dáng vẻ mềm mại, non nớt này, hai mắt Phong Ánh Nguyệt cong lên, lại đi lên trước vài bước: "Con ăn cơm chưa, sao lại vào đây một mình?""Con, con ăn rồi."Hai tay của Nguyên Đản đan vào nhau, đôi mắt ngập tràn tò mò nhìn cô, cậu nhớ đang sống cùng ông bà nội, cách đây không lâu, bác hai nói cậu sắp có mẹ kế rồi.Nguyên Đản biết mẹ kế là gì, anh Xuyên Tử, bạn chơi cùng của cậu cũng có mẹ kế, mẹ kế rất lợi hại, chỉ cần anh Xuyên Tử không nghe lời sẽ không cho anh ấy ăn cơm, còn ăn đòn.Anh Xuyên Tử nói đợi anh ấy lớn lên sẽ đi tìm mẹ ruột của mình.

Nguyên Đản không nhớ mẹ ruột của mình trông như thế nào, bà nội nói mẹ ruột của cậu bận, cho nên không rảnh tới thăm cậu..
 
Thập Niên 70 Trở Thành Mẹ Kế Ác Độc Của Nam Chính Truyện Khởi Điểm
Chương 3: Chương 3


Nguyên Đản lại nhìn Phong Ánh Nguyệt, cảm thấy đối phương xinh đẹp như vậy, nói chuyện cũng ấm áp như thế, có lẽ không phải là mẹ kế "lợi hại" như trong miệng các thím.Phong Ánh Nguyệt nhìn bàn tay nhỏ vặn thành bánh quai chẻo của cậu, ý cười nơi khóe miệng càng sâu, nhìn đứa trẻ cười tươi rói trước mặt, cô dần quên đi đây là một quyển truyện.

Bạch Vô Thường nói có rất nhiều thế giới nhỏ, thế giới trong sách cũng là một trong số đó.Nếu đã tới thì nên ở lại, cô không muốn làm con rối thì phải sống tốt cuộc đời của mình.Cô đang muốn nói chuyện thêm với Nguyên Đản, lại thấy Nguyên Đản long lanh đôi mắt chạy lên trước, Phong Ánh Nguyệt ngẩn người, sau đó tới trước cửa nhìn theo.Đây là một hành lang thật dài, cửa phòng cô đang đứng là một căn nhà nằm trong cùng trên dãy hành lang.

Nhìn từ đây sẽ có thể thấy rất nhiều cánh cửa, trước mỗi cánh cửa đều đang đặt một chiếc bàn, trên bàn đang đặt nồi nấu cơm hoặc bát đũa, dưới bên thì chất lò lửa than tổ ong gì đó.Đây là khu dân cư cũ, tổng cộng có năm tầng, bây giờ cô đang ở tầng năm.

Mỗi nhà đều là một cánh cửa đi vào, nấu cơm thì nấu trước cửa, bên cạnh cầu thang có bồn nước rửa dùng chung, có thể giặt đồ, rửa rau ở đó.Lúc này, Nguyên Đản chạy tới trước mặt một cô gái tầm mười lăm, mười sáu tuổi.

Cô gái đó một tay xách bao vải, một tay dắt Nguyên Đản chạy tới bên cạnh, sau đó mỉm cười tới chỗ Phong Ánh Nguyệt."Chị ba, đây là đồ mẹ bảo em giao cho chị."Đây là con gái út của nhà họ Đường, cũng tức là em chồng của cô.Hôm nay là ngày Phong Ánh Nguyệt kết hôn, trong nhà chật hẹp như vậy, dĩ nhiên không thể chiêu đãi khách ăn cơm gì, mỗi nhà tổ chức tiệc đều tổ chức trong bãi đất tầng trệt, vừa nãy có người náo hỉ rời khỏi, lúc này còn có thể nghe thấy chút tiếng nói chuyện trong bãi đất."Phiền em rồi."Phong Ánh Nguyệt nhận túi vải, cười nhìn đối phương nói.Đường Văn Tuệ nghe vậy ngại ngùng cười: "Đều là người một nhà, không nói những lời rườm rà, anh ba đang tiễn khách, đợi lát nữa mới quay lại được, em dẫn Nguyên Đản về nhà trước."Người nhà họ Đường sống trong đội sản xuất ngoài hai mươi cây số, chặn đường này phải đi mất vài tiếng."Trời đã sắp tối rồi, sao bọn em về được."Phong Ánh Nguyệt rũ mắt nhìn thằng bé rồi hỏi.Trong truyện, trước khi mẹ kế tới, Nguyên Đản được nuôi bởi mẹ Đường.Đường Văn Tuệ mím môi cười: "Có xe bò mà, chị ba chị yên tâm đi, cha mẹ còn đang đợi nên không nói nhiều nữa.""Ừm, vậy hai đứa đi chậm thôi." Phong Ánh Nguyệt đáp, lúc cô tới đây vừa hay ngồi trên xe bò từ nhà họ Phong tới huyện thành, sau khi tới khu dân cư cũ, đầu cô vô cùng choáng, sau đó đã được người ta dìu lên lầu nghỉ ngơi, ăn cơm đều là do con dâu thứ hai của nhà họ Đường bưng lên.Sau đó có người tới nhà náo hỉ, nhưng người nhà họ Đường cảm thấy cơ thể cô không thoải mái, bèn ngăn người không cho vào nhà, cho nên Phong Ánh Nguyệt chỉ nghe thấy bên ngoài rất náo nhiệt.Trong lúc nói chuyện, người lên lầu cũng ngày càng nhiều, đây đều là công nhân trong xưởng giấy và người nhà.

Đường Văn Tuệ dắt Nguyên Đản chuẩn bị rời khỏi.Phong Ánh Nguyệt khom lưng xoa đầu của Nguyên Đản, Nguyên Đản đỏ mặt, nấp phía sau Đường Văn Tuệ, Đường Văn Tuệ thấy vậy thì cười khẽ, xem ra chị ba rất thích Nguyên Đản.

Đây là chuyện tốt, cha mẹ biết cũng yên tâm.Sau khi Đường Văn Tuệ đi, Phong Ánh Nguyệt bèn vào nhà, nghe thấy tiếng nói chuyện của hàng xóm cách vách, cô nghĩ ngợi rồi đóng một nửa cửa chính lại, chỉ để lại một chút khoảng trống.Mở túi vải ra xem, phát hiện đều là những bao lì xì nhỏ, xem ra là quà của bạn bè thân thích tặng, cô không lấy ra đếm, sau khi vào phòng trong thì đặt túi vải lên rương gỗ trên cùng nhất.Vừa ra ngoài chuẩn bị xách thùng gỗ lên đi ra, đã thấy cửa chính bị người khác đẩy ra, sau đó một người thanh niên cao lớn tuấn tú đi vào.

Trước ngực anh đeo một đóa hoa hồng, vừa nhìn đã biết là chú rể.Trong ký ức, hai người chưa từng gặp mặt chân chính, hôm nay, khi đón dâu, đối phương cũng ở trước mặt, cô chỉ nhìn thấy một bóng lưng cao lớn, khi đó cô vẫn chưa phản ứng lại, ngơ ngác theo nữ quyến của đằng trai lên xe bò.Cho nên hai người chưa từng nói chuyện câu nào.Làm cho họ giống như là tham gia hỉ sự của người khác vậy.Hai người cũng không ngờ lại bỗng nhiên đối mắt như vậy.Nói thế nào nhỉ, bầu không khí hơi ngại ngùng..
 
Thập Niên 70 Trở Thành Mẹ Kế Ác Độc Của Nam Chính Truyện Khởi Điểm
Chương 4: Chương 4


"Anh đi cho."Người phá tan sự im ắng là đối phương, anh vươn cánh tay thon dài về phía Phong Ánh Nguyệt, Phong Ánh Nguyệt thấy vậy, khóe miệng kéo lên: "Em muốn tắm."Không phải muốn múc nước.Nghe vậy, tay của Đường Văn Sinh cũng không thu lại: "Anh dẫn em đi.""Làm phiền rồi."Phong Ánh Nguyệt đưa thùng gỗ cho anh.Đường Văn Sinh nhận lấy, không chạm vào ngón tay của cô, vô cùng lịch sự.Sau khi Phong Ánh Nguyệt quét mắt, đi vào phòng trong mở túi quần áo đã mang từ nhà họ Phong tới, bên trong là một bộ quần áo cũ, may mà sạch sẽ, nếu không tắm rửa cũng thành vấn đề.Đường Văn Sinh đi ở đằng trước, nhẹ tiếng giới thiệu với Phong Ánh Nguyệt tình hình của khu dân cư.

Tổng cộng có năm tầng lầu, một tầng lầu có tám hộ, bên cầu thang kế bên mỗi tầng lầu có hồ nước công cộng giặt quần áo rửa rau,...nơi vệ sinh và tắm rửa nằm ở lầu một và lầu ba.Lầu một hầu như do nam dùng, lầu ba hầu như do nữ dùng, cho nên dần dần hình thành đàn ông đi vệ sinh, tắm rửa đều đến lầu một, phụ nữ thì ở lầu ba.Thực ra những chuyện này đều được mẹ Đường nói qua khi cô nghỉ ngơi trong phòng, nhưng nghe giọng nói trong veo của người phía trước, Phong Ánh Nguyệt thức thời không gián đoạn đối phương.Dù sao thì không nói chuyện cũng lúng túng.Lúc này, trên hành lang có mấy đứa trẻ đang chơi, cũng có mấy người đàn ông chụm lại, đang vừa nói chuyện vừa hút thuốc.

Thấy họ đi ra, một nhóm người đều quay đầu nhìn họ.Phong Ánh Nguyệt thấy mấy đứa trẻ trợn tròn mắt nhìn mình, thế là mỉm cười với chúng, một bé gái có hai bím tóc trong đó lập tức đứng dậy, quay đầu hét về phía cửa lớn bên cạnh: "Mẹ, cô dâu cười với con."Rất nhanh, bên trong truyền tới tiếng cười khẽ của phụ nữ: "Con phải gọi là thím."Bé gái hơi ngại, không gọi thím, Đường Văn Sinh dừng bước, quay đầu nói với Phong Ánh Nguyệt: "Đây là Yến Tử của nhà chị dâu Trương."Phong Ánh Nguyệt gật đầu ghi nhớ, sau đó Đường Văn Sinh lại giới thiệu mấy đứa trẻ khác, mấy người đàn ông thấy vậy cũng chủ động tới chào hỏi.Sau khi tới lầu ba, Phong Ánh Nguyệt nhận lấy thùng gỗ đi vào trong.

Lúc này còn có thể nhìn thấy, cho nên không có mấy người xách đèn dầu."Cô nói có phải bà mẹ chồng đó của tôi quá thiên vị rồi không, lúc chưa gả tới, tôi nghe nói bà ấy thiên vị, không ngờ lại thiên vị như vậy.""Mẹ chồng nhà ai không thiên vị, bà nhà chúng tôi càng thiên vị."Vừa đi vào, Phong Ánh Nguyệt đã thấy hai người xách thùng gỗ từ gian bên cạnh đi ra, còn đang nói chuyện.Nhìn thấy họ xách thùng gỗ rỗng, Phong Ánh Nguyệt đứng ngốc ở đó, lúc này mới nhớ ra đây không phải là thời đại tiên tiến mấy, không có máy nước nóng, phải tự múc nước về nấu rồi xách xuống tắm."Em gái, có phải em là vợ của Đường Văn Sinh không."Chị gái mở miệng nói chuyện trước nhìn Phong Ánh Nguyệt rồi cười hỏi, hôm nay cô ấy đã nấu cơm trong bãi, dĩ nhiên đã nhìn thấy Phong Ánh Nguyệt."A, phải." Phong Ánh Nguyệt hồi thần đáp."Sao em lại tới lầu ba múc nước."Chị gái nói chuyện sau thấy cô xách thùng rỗng vào, tưởng cô múc nước.Phong Ánh Nguyệt cười lúng túng, đang muốn nói chuyện, bèn nghe thấy phía sau truyền tới tiếng bước chân nặng nề, cô quay đầu nhìn, thấy một thím xách hai thùng nước nóng đi vào, Phong Anh Nguyệt vội đứng sang bên cạnh, sợ chắn đường người ta.Kết quả thím đó đặt thùng nước xuống, cười nhìn cô nói: "Mau đi tắm đi.""Cháu."Phong Ánh Nguyệt chỉ mình."Đúng vậy, Tiểu Đường ở bên ngoài đợi cháu."Thím nói như vậy lập tức khiến Phong Ánh Nguyệt hiểu nước nóng này từ đâu có, cô đỏ mặt nói cảm ơn.

Thùng nước nóng này rất nặng, nhưng từ nhỏ cô cũng không phải là người được nuông chiều, đã chịu khổ không ít.

Tuy không xách lên nhẹ nhàng như thím, nhưng cũng không lắc lư lắm.Đợi khi cô tắm xong, đi ra từ phòng vách, thím đó vẫn chưa đi, đang ở bên hồ nước giặt đồ, lúc này, trên bệ đặt một chiếc đèn dầu thắp sáng."Cảm ơn thím." Phong Ánh Nguyệt dùng nước lạnh rửa sạch hai thùng gỗ, đang định hỏi thím ở lầu nào để cô mang thùng gỗ tới, thím ngăn cô lại."Lát nữa con gái thím sẽ tới múc nước, cháu để đó, mau đi về đi."Thím mỉm cười ấm áp, sau khi Phong Ánh Nguyệt nói cảm ơn lần nữa, xách thùng gỗ của mình đi ra.Ít nhiều có chút muốn chạy trốn.Phong Ánh Nguyệt không ngờ Đường Văn Sinh vẫn đang ở cầu thang đợi cô.Hơn nữa đối phương còn đang xách một chiếc đèn dầu."Đi thôi."Đường Văn Sinh đón lấy thùng gỗ đựng quần áo trong tay cô, Phong Ánh Nguyệt bày tỏ không nặng, không đưa cho anh..
 
Thập Niên 70 Trở Thành Mẹ Kế Ác Độc Của Nam Chính Truyện Khởi Điểm
Chương 5: Chương 5


"Người mang nước vào vừa nãy là thím ba Lưu.

"Đường Văn Sinh nghiêng người cho cô đi đằng trước, mình ở phía sau xách đèn dầu, sau đó nói tới người thím mang nước nóng vừa nãy.

"Là do em quên mất.

" Nói tới chuyện này, Phong Ánh Nguyệt lại hơi ngại ngùng.

"Anh cũng không nghĩ tới cái này.

"Đường Văn Sinh nói.

Có ý giải vây rồi.

Phong Ánh Nguyệt nghe vậy thì nghiêng đầu nhìn anh, nhìn vào ánh mắt của đối phương, cô vô thức hỏi: "Sao anh biết nhà thím ba Lưu dư nước nóng.

"Đường Văn Sinh thấy vậy, mỉm cười nói: "Tháng này chú ba Lưu trực ca giữa, thím ba Lưu quen chuẩn bị nước nóng.

""Như vậy à.

" Phong Ánh Nguyệt thuận theo ánh đèn dầu phía sau tiếp tục leo cầu thang, khu dân cư vẫn chưa bắt dây điện, huống hồ bây giờ rất ít nơi lắp đèn điện ở cầu thang: "Vậy chốc nữa em đun nước mang tới.

""Không cần, anh đã đưa mấy khối củi rồi.

""Củi.

"Phong Ánh Nguyệt hơi kinh ngạc, ở đây còn có thể dùng củi, không phải bên dưới bàn đều đặt than tổ ong gì đó sao.

Nghe ra nghi vấn của cô, Đường Văn Sinh giải thích: "Than tổ ong đắt hơn một chút, củi rẻ lại hữu dụng, cho nên nhà nào cũng có chuẩn bị.

""Như vậy à.

"Phong Ánh Nguyệt gật đầu bày tỏ đã hiểu.

Tới tầng năm, Phong Ánh Nguyệt xách thùng gỗ nói muốn đi giặt quần áo, Đường Văn Sinh đặt đèn dầu lên bên bệ, trở về cầm một khối xà phòng tới, ngoài ra, còn có một chiếc bàn chải đánh răng cán gỗ và lông mao lợn, một hộp bột đánh răng, cùng với một cái ly gỗ.

Phong Ánh Nguyệt không khỏi cảm khái người này thực sự rất chu đáo.

Thấy cô nhìn những thứ đó im lặng, Đường Văn Sinh dừng lại nói: "Đều là đồ anh mua để dự phòng.

"Ý là đều sạch cả.

Phong Ánh Nguyệt cười nói: "Cảm ơn anh.

"Thấy cô không giống như sẽ không dùng, Đường Văn Sinh mới không nói gì thêm.

"Giữa hai chúng ta không cần khách sáo.

" Đường Văn Sinh còn xách một thùng gỗ trong tay, anh tới múc nước về đun.

Nghe vậy, Phong Ánh Nguyệt ngây người, nghiêng đầu nhìn anh, lại thấy đối phương múc nước xong rồi xách về.

Trong truyện không miêu tả nhiều về cha của nam chính, cô nhớ được hai điểm.

Điểm thứ nhất, quan hệ giữa cha nam chính và nam chính không thân thiết lắm, quan hệ với mẹ kế cũng không hòa hợp, hai người luôn chia giường ngủ, khi biết hai người không viên phòng, người nhà họ Đường còn giận dữ một phen, nhưng mẹ kế nói là vì đối phương không được.

Điểm thứ hai, kết hôn chưa bao lâu, cha của nam chính làm việc trong xưởng, sau đó ngoài ý muốn qua đời.

So với người mẹ kế ác độc sống dai, cha của nam chính giống như công cụ, tác dụng của anh chính là để lại căn nhà trong khu dân cư và tiền đền bù của xưởng sau khi chết.

Cầm bàn chải đánh răng lấy bột đánh răng, Phong Ánh Nguyệt nghĩ tới chuyện sẽ xảy ra với Đường Văn Sinh sau này, cô khẽ cau mày.

Đợi cô rửa mặt xong, sau khi giặt sạch quần áo, Phong Ánh Nguyệt theo mẹ của Yến Tử, cũng tức là chị dâu Trương đến sân thượng phơi quần áo rồi cùng về.

Tính tình của chị dâu Trương hào sảng, tiếp xúc với chị ấy rất vui vẻ.

Khi Phong Ánh Nguyệt về tới nhà, cửa khép một nửa, Đường Văn Sinh không ở đây, thùng gỗ cũng không có.

Tối nay cô không gội đầu, bộ quần áo trên người được chắp vá không ít, nhưng người mặc quần áo lành lặn ở thời này cũng không nhiều.

Phong Ánh Nguyệt đứng trước túi quần áo đó thở dài, nhà họ Phong thật sự không cho cô cái gì.

Phong Ánh Nguyệt không xu dính túi lại thở dài lần nữa.

Vốn dĩ trên sàn phòng ngoài có ít vỏ hạt dưa gì đó, nhưng lúc cô về phát hiện phòng trong và phòng ngoài đều sạch sẽ, lại nhìn những thứ bày biện ngay ngắn xung quanh, liền biết Đường Văn Sinh là người thích sạch sẽ.

Đợi khi Đường Văn Sinh về, Phong Ánh Nguyệt đang lật xem một quyển sách trên giá dưới ngọn đèn dầu.

Thấy anh về, Phong Ánh Nguyệt gấp sách lại, đứng dậy vào phòng cầm túi vải trên chiếc rương đi ra đưa cho đối phương: "Đây là đồ mẹ đưa.

"Cô suýt chút không biết nên xưng hô đối phương thế nào.

Đường Văn Sinh một tay cầm khăn khô mang theo chữ Hỷ lau tóc, một tay nhận lấy, sau khi nhìn thấy bên trong là gì, anh lại đưa cho Phong Ánh Nguyệt.

Phong Ánh Nguyệt chớp mắt, nhìn sang: "Để em tính.

""Mình" bản gốc cũng là người có học mấy năm.

Đường Văn Sinh không nói gì, chỉ vào phòng trong mở rương ra, sau đó lấy ra một cái túi vải khác, to bằng túi vải trong tay Phong Ánh Nguyệt, nhưng tiền bên trong lại không ít.

"Sau này tiền trong nhà đều do em quản.

"Đường Văn Sinh nói như vậy.

Phong Ánh Nguyệt nhìn hai cái túi vải trước mặt rồi rơi vào trầm tư, thế này cũng không giống dáng vẻ không hòa hợp với mẹ kế nam chính trong sách.

.
 
Thập Niên 70 Trở Thành Mẹ Kế Ác Độc Của Nam Chính Truyện Khởi Điểm
Chương 6: 6: Tiền Trong Nhà Để Em Quản 1


Thấy cô rũ mắt không nói lời nào, Đường Văn Sinh ngừng lau tóc, nhẹ giọng hỏi: "Em sao vậy?""Không có, chỉ là em không ngờ anh lại yên tâm để em quản tiền như vậy." Phong Ánh Nguyệt ngẩng đầu mỉm cười đáp.Đường Văn Sinh nghe vậy khẽ cau mày, sau đó nghiêm túc trả lời: "Chúng ta là vợ chồng, không có gì phải nghi ngờ cả."Vẻ mặt và giọng điệu của anh vô cùng nghiêm túc khiến Phong Ánh Nguyệt đang đùa giỡn có chút ngượng ngùng, cô cầm túi lên, rồi ngồi xuống cạnh bàn để hạt dưa và kẹo.Lúc này cửa đã bị Đường Văn Sinh khóa lại nên không lo có người đột ngột xông vào.Đường Văn Sinh xoay người lấy từ kệ gỗ phía sau một tập sách cũ đã viết một nửa, đồng thời lấy một cây bút chì ra đưa cho cô.Phong Ánh Nguyệt mỉm cười với anh, cũng không nói cảm ơn nữa.

Vì chúng ta sẽ sống với nhau cả đời nên hãy thật hòa thuận, kể cả khi anh không thể...!cũng không sao cả.Mở tập sách ra, trước mặt cô toàn là sổ sách mà Đường Văn Sinh ghi, sau khi đọc kỹ, cô chọn mở hồng bao* trước.(*) Phong bao lì xì màu đỏ, thường được tặng trong các dịp đặc biệt như tết, cưới hỏi.Bên này, tóc Đường Văn Sinh đã gần khô hết, anh đi phơi khăn lau xong xoay người cầm lấy ấm nước, rót cốc nước ấm đặt trước mặt Phong Ánh Nguyệt.Sau đó, anh ngồi xuống bên cạnh Phong Ánh Nguyệt, nhận việc mở hồng bao, trên hồng bao có viết tên của người gửi, cũng là nhắc người nhận hồng bao ghi nhớ."Chú Trường Căn, hai hào."Phong Ánh Nguyệt nhanh chóng viết xuống.Năm nay, quà mừng chỉ là một vài hào."Bác cả là một đồng."Đây là anh cả của cha Đường, hai người họ quả thật rất thân thiết."Nhiều vậy sao?"Phong Ánh Nguyệt hơi ngạc nhiên."Đợt Tết Nguyên đán, bác gái lên cơn đau tim dữ dội.

Vừa hay lúc đó anh ở nhà nên anh và anh họ thay phiên nhau cõng bác ấy đến bệnh viện trong thị trấn."Đường Văn Sinh giải thích lí do bác cả đưa quà mừng nhiều hơn người khác.Mặc dù chỉ là chuyện vặt vãnh, anh cũng nói rất nghiêm túc, Phong Ánh Nguyệt quay sang, Đường Văn Sinh đang định bóc hồng bao, thấy cô nhìn như vậy anh dừng lại hỏi: "Sao vậy?""Em chỉ cảm thấy anh làm chuyện gì cũng thận trọng, cũng rất nghiêm túc."Nghĩ đến những đồ đối phương đưa đến bồn rửa trước đó, Phong Ánh Nguyệt khen ngợi."Có à?"Đường Văn Sinh cụp mắt xuống, tiếp tục bóc hồng bao, Phong Ánh Nguyệt chưa kịp nói thêm, anh đã thì thầm: "Dì ba, năm hào."Thấy vành tai anh ửng đỏ, Phong Ánh Nguyệt vội cúi đầu cầm bút chì viết xuống."Tổng cộng là ba mươi hai đồng."Người ở dưới quê mừng hai mươi đồng, nhân viên tạp vụ bên này mừng mười hai đồng.

Thật ra số lượng nhân viên tạp vụ ở đây làm Phong Ánh Nguyệt rất ngạc nhiên.

Trong đó cũng có rất nhiều đồng nghiệp, có nhiều đồng nghiệp tới mừng như vậy cũng cho thấy mối quan hệ giữa Đường Văn Sinh với mọi người rất tốt.Phong Ánh Nguyệt đặt sổ kế toán trước mặt Đường Văn Sinh, nói lại.Đường Văn Sinh liếc nhìn qua, bảo: "Chữ viết của em rất nắn nót đấy.""Em đã dùng nhánh cây và than củi để luyện chữ trong phòng riêng đấy." Phong Ánh Nguyệt bộc lộ ra những lời cô đã nghĩ kỹ.

Thực ra, lúc cô viết đã rút lại rất nhiều bút lực, nét chữ hiện tại là nét chữ ngay ngắn của học sinh tiểu học."Không ngừng học hỏi như vậy, thật tốt." Đường Văn Sinh nhìn cô khen ngợi.Phong Ánh Nguyệt có chút xấu hổ quay đầu lại, cầm lấy một cái túi vải khác, tuy trong sổ có ghi chép lại nhưng không có tổng số nên còn phải đếm.Đường Văn Sinh xếp chồng tất cả các hồng báo đã mở ra một bên, sau đó buộc chắc tập hồng bao bằng một sợi chỉ trên khung gỗ và đặt chúng bên cạnh giấy rơm.Chỗ tiền này có hơi rải rác, từ vài xu, vài hào cho đến chục đồng..
 
Thập Niên 70 Trở Thành Mẹ Kế Ác Độc Của Nam Chính Truyện Khởi Điểm
Chương 7: 7: Tiền Trong Nhà Để Em Quản 2


Trong khi Phong Ánh Nguyệt đang đếm tiền, Đường Văn Sinh cũng không nghỉ ngơi, anh dọn quà chúc mừng trên chiếc tủ dài và phát hiện một tấm vải màu xanh đậm, anh đặt nó sang một bên, sau đó lấy thêm hai chiếc khăn lông có chữ "Tứ" đặt bên cạnh tấm vải."Đây là một trăm sáu mươi bảy đồng lẻ ba mươi lăm xu.

Tính cả tiền lễ, tổng cộng là một trăm chín mươi chín đồng ba mươi lăm xu."Thiếu khoảng sáu mươi lăm xu để được hai trăm đồng.Nghe vậy, Đường Văn Sinh sờ túi, anh lấy số tiền vừa rút ra từ bộ quần áo trước khi tắm xong đặt lên bàn: "Chỗ này có tám hào, mỗi ngày mười lăm hằng tháng nhà máy sẽ phát tiền và phiếu lương thực."Phong Ánh Nguyệt đếm sáu mươi lăm xu ra gom lại, đưa mười lăm xu dư lại cho Đường Văn Sinh.Đường Văn Sinh nhận lấy xong, chỉ chỉ trên tủ đồ nói: "Ngoại trừ những thứ ở bên này, còn lại đều là đồ ăn.

Anh cất chúng trong ngăn tủ, khi nào muốn thì lấy ra ăn."Câu cuối cùng anh nhìn Phong Ánh Nguyệt nói.Phong Ánh Nguyệt gật đầu.Đường Văn Sinh thấy cô không thèm nhìn khăn tắm và tấm vải bên kia nên cầm lại đưa ra trước mặt cô: "Khăn tắm trong nhà không có nhiều, em dùng cái này đi.""Được." Phong Ánh Nguyệt cũng không làm ra vẻ, khi nãy cô trực tiếp rửa mặt bằng tay, điều này thực sự rất bất tiện.Số tiền đếm được cô đều cho ngay ngắn vào túi, buộc lại và cất vào hộp gỗ trên cùng, còn khăn tắm, cô treo cạnh khăn tắm của Đường Văn Sinh.Vải màu xanh có thể không đủ để làm một bộ quần áo, nhưng để làm hai đôi giày vải thì vừa đủ, sau khi Phong Ánh Nguyệt tiếp nhận được ký ức của nguyên chủ đã nhìn vào tấm vải, cũng hiểu rõ mũ giày phải rộng bao nhiêu.Cô đi giày rơm, còn Đường Văn Sinh đi một đôi giày vải màu đen, nhìn đường kẻ dọc hai bên có thể biết là giày mới làm.Dù sao hôm nay là ngày kết hôn của anh.Trong lúc suy nghĩ miên man, Phong Ánh Nguyệt phát hiện ra Đường Văn Sinh đã mang chiếc đèn dầu từ phòng ngoài vào đặt trên chiếc bàn dưới cửa sổ.

Tuy rằng đã là đầu tháng ba nhưng gió đêm vẫn có chút lạnh, Đường Văn Sinh thuận tay đóng cửa sổ lại.Mặc dù cô biết đối phương có chỗ không tốt, nhưng dù sao anh cũng là đàn ông, Phong Ánh Nguyệt lại chưa từng hẹn hò với ai, lúc này cô sắp nằm chung giường với một người đàn ông mới quen nên cô cũng thấy rất hồi hộp."Đi ngủ thôi."Vừa nói, Đường Văn Sinh vừa cởi giày lên giường, anh để cho Phong Ánh Nguyệt nửa giường bên kia.Phong Ánh Nguyệt lảo đảo đi tới, thấy anh nhắm mắt lại, hô hấp dần ổn định, cô mới nhẹ nhàng thở hắt ra, sau đó thổi tắt đèn dầu, cẩn thận lên giường đi ngủ.Chiếc giường này khá lớn, hơn nữa cơ thể hai người đều khá gầy nên giữa hai người còn có thể chứa thêm một người lớn nữa.Chăn không mỏng cũng không dày, vừa vặn cho mùa này.Phong Ánh Nguyệt thậm chí còn kiểm soát hơi thở của mình rất nhẹ vì sợ đánh thức người bên kia, cô mở to mắt ra nhìn vào mái nhà tối đen.

Bạch Vô Thường từng nói cô không thể rời khỏi ngôi nhà này, điều đó có nghĩa là cô không thể ly hôn với Đường Văn Sinh, vì trong sách nói thân phận của cô chính là mẹ kế của nam chính.Nếu đã không thể ly hôn vậy thì phải sống thật tốt, đừng làm những chuyện trái lương tâm như trong sách từng nhắc.

Nghĩ đến dáng vẻ của nguyên chủ, cô không thể hiểu nổi sao “chính mình” lại cam lòng xuống tay.Còn Đường Văn Sinh...!Tuy rằng hai người mới gặp nhau mấy tiếng đồng hồ, nhưng xem ra đối phương rất tốt, cho nên sao cô có thể để anh chết đi như trong sách đã an bài chứ?Dù sao Bạch Vô Thường cũng không cấm cô làm những chuyện khác, nghĩ một lúc, Phong Ánh Nguyệt mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.Sau khi cô ngủ say, người đàn ông bên cạnh mở mắt ra, nghiêng đầu nhìn cô một lúc rồi kéo góc chăn cho cô.Động tác rất nhẹ, không hề chạm vào chỗ không nên chạm.Sau đó anh thu tay lại, nhắm mắt chìm vào giấc ngủ..
 
Thập Niên 70 Trở Thành Mẹ Kế Ác Độc Của Nam Chính Truyện Khởi Điểm
Chương 8: 8: Chị Dâu Triệu 1


Khi Phong Ánh Nguyệt tỉnh lại thì đã chẳng còn ai bên cạnh, cô lập tức ngồi dậy quan sát xung quanh, bỗng tầm mắt cô dừng lại nơi chiếc hộp gỗ và chữ "Hỉ" đỏ được cắt dán trên khung cửa sổ bằng gỗ thì lại thở dài.

Cô đã chết thật rồi, còn trở về nơi ở đời trước nữa.Nhìn sắc trời có lẽ giờ đang là khoảng bảy, tám giờ.

Lúc này còn có thể nghe được tiếng người lớn mắng trẻ con hoặc tiếng gọi đám trẻ đang chơi ở đập về nhà ăn cơm.Cô chỉnh trang quần áo lại một chút, mang giày rơm vào rồi mở cánh cửa sổ gỗ ra cho thoáng khí, sau đó vén tấm màn bằng vải gai đi ra ngoài.Những đồ vật đặt trên tủ dài đã được sắp xếp bỏ vào trong tủ dưới.

Lúc này ở trên bàn bên kia có đậu phộng, hạt dưa và kẹo được đựng trong chén sứ, tổng cộng có ba chén sứ lớn.Mà cơm ở trên bàn còn cho vào hai quả trứng gà, Đường Văn Sinh đang ở chiếc bàn gỗ trước cửa để làm cơm sáng."Buổi sáng ăn mì có được không?"Đường Văn Sinh hỏi."Được." Phong Ánh Nguyệt gật đầu: "Hôm nay anh phải đến nhà máy sản xuất giấy sao?"Cô bước sang, thấy ở dưới bếp lò đốt hai khúc củi gỗ, ở trên là một cái nồi không lớn cũng không nhỏ được đậy bằng nắp gỗ, trông là biết đang đun nước rồi.Trên chiếc bàn bên cạnh nồi là một vắt mì lớn và một rổ trúc đựng rau."Chỉ được nghỉ ba ngày kết hôn thôi." Đường Văn Sinh chỉ về phía kế bên: "Nước dùng để rửa mặt còn ấm đấy."Bởi vì ở bên đây là bức tường nên sẽ có một góc nhỏ hơn so với nhà của người khác.

Ở đó đặt một thùng nước bằng gỗ, một chiếc khăn mặt phủ ở trên thùng nước có thể khiến cho hơi nóng được giữ lại lâu hơn một chút.Có lẽ là người ta đã dậy từ rất sớm.Phong Ánh Nguyệt lấy đồ dùng để rửa mặt, đặt chúng vào một cái chậu tráng men màu xanh lam có hoa mẫu đơn ở phía dưới rồi qua cái ao bên kia rửa mặt.Chị dâu Trương đang rửa rau ở bên kia, thấy cô sang liền cười nói: "Sáng sớm chị đã thấy anh nhà em bận rộn, vô cùng chịu khó.

Chẳng như anh nhà chị, chỉ biết bưng bát ăn cơm, buông bát thì đi ngủ."Phong Ánh Nguyệt nghe thấy bèn cười: "Do em dậy trễ ạ."Không ngờ đôi mắt của chị dâu Trương lại sáng bừng, trông có vẻ như đã hiểu rõ nên thì thầm hỏi nhỏ: "Xem ra tối qua đã làm nhiều lần rồi phải không?"Má Phong Ánh Nguyệt ửng hồng, vội vàng giải thích: "Không phải ý đó đâu ạ..."Chị dâu Trương sững sờ, lại hỏi: "...!Vậy là không được à?"Lúc này Phong Ánh Nguyệt mới nhớ rằng có rất nhiều lời đồn thổi về sức khỏe của Đường Văn Sinh nên đành trả lời khô khan: "Tốt lắm ạ.""Thế thì tốt, thế thì tốt! Chị đã bảo đồng chí Đường không hề bị bệnh mà! Mấy cái miệng lắm lời chỉ toàn nói bậy bạ thôi!"Chị dâu Trương thở một hơi dài rồi lại vỗ vai của Phong Ánh Nguyệt cười thật xán lạn.Phong Ánh Nguyệt cười gượng, rửa mặt xong thì quay trở về.Cô vừa về thì phát hiện ra ở trên tấm ván gỗ của thùng nước là một chiếc lược.

Cô cầm lên thì thấy chiếc lược làm bằng nhựa, trông có vẻ còn mới.Phong Ánh Nguyệt chải đầu, rửa mặt bằng nước ấm rồi lấy khăn lau.

Giọng nói của Đường Văn Sinh từ bên trong vang lên: "Ăn mì thôi.""Được." Cô đáp lời, lau khô tay chuẩn bị bước vào phòng.

Bỗng cánh cửa bên cạnh đột nhiên mở ra, một cô gái với mái tóc ngắn khoảng chừng tuổi đôi mươi nhìn chòng chọc vào Phong Ánh Nguyệt, sau đó đóng cửa lại.Phía bên trong lại vang lên giọng nói khó hiểu của người đàn ông: "Sao lại đóng cửa rồi?""Đợi một chút rồi ra bộ không được hả?"Cô gái trả lời một cách giận dữ.Nhận ra tâm trạng của người hàng xóm, Phong Ánh Nguyệt khó hiểu bước vào phòng..
 
Thập Niên 70 Trở Thành Mẹ Kế Ác Độc Của Nam Chính Truyện Khởi Điểm
Chương 9: 9: Chị Dâu Triệu 2


Đường Văn Sinh ngồi ngay bàn ăn, trên bàn là hai bát mì, bên trong không chỉ có rau xanh giòn mà còn có một quả trứng gà luộc.

Anh cũng chẳng cầm đũa mà ngồi thật ngay ngắn chờ cô đến ăn chung.

"Không cần chờ em đâu.

" Phong Ánh Nguyệt lại càng ngại hơn.

Hôm nay dậy trễ thì không nói, còn để người ta phải chờ để ăn cơm sáng nữa.

"Ăn cùng đi.

" Đường Văn Sinh nói.

Phong Ánh Nguyệt cười, ngồi xuống cầm đũa ăn mì, sợi mì rất dai, bên trong có dầu mè, nước tương và cả hành, hương vị khá ngon.

Sau khi ăn mì xong, Phong Ánh Nguyệt nhận việc rửa chén nồi.

Thật sự sẽ rất ngại nếu cô để cho người ta nấu cơm xong còn phải rửa chén.

Vậy mà Đường Văn Sinh vẫn giúp cô bê nồi sang rồi rửa chén cùng với cô.

Có hai thím cũng đang rửa chén ở đó, thấy vậy bèn trêu ghẹo.

"Đồng chí Tiểu Đường thương vợ quá ha.

""Đúng rồi đấy, nhìn là thấy hâm mộ rồi.

"Hai người bị trêu ghẹo, một người thì đỏ tai, một người thì đỏ mặt.

Lúc quay trở về thì cửa nhà hàng xóm bên cạnh lại mở, lần này ngoài cô gái tóc ngắn ra thì còn có người con trai có cánh tay trái được băng bó lại.

Người con trai thấy bọn họ một người bưng chén đũa, một người bưng nồi thì bỗng cười lớn, tay phải không bị thương vỗ vào vai của Đường Tuyết Sinh: "Thằng nhóc này được đấy! Biết thương vợ cơ à?""Nói nhiều quá, có đi nữa không?"Không đợi Đường Văn Sinh đáp lời, cô gái tóc ngắn kia liền đẩy người con trai ra một chút rồi vội rời đi.

Người con trai hơi xấu hổ nhìn sang Đường Văn Sinh và Phong Ánh Nguyệt: "Đừng để bụng cô ấy nhé.

"Đường Văn Sinh đặt nồi lên trên bếp lò, dùng nắp gỗ đậy lại: "Cậu đi nhanh lên đi.

""Được thôi.

" Người con trai vẫy tay với bọn họ rồi lon ton bước theo vợ của mình: "Chuyện không thành thì thôi, sao em lại nhăn mặt cơ chứ?"Cô gái không đáp lời, chân càng bước nhanh hơn.

Chén đũa đặt trên bàn, phủ lên bằng một tấm vải lanh rồi đậy lại bằng một chiếc lồ ng bàn bằng trúc.

Hai người bước vào phòng, Đường Văn Sinh đặt một chiếc bát men mới trước mặt Phong Ánh Nguyệt: "Sáng nay anh vừa mua ở Cung tiêu xã.

"Phong Ánh Nguyệt nhớ đến cây lược ban nãy, xem ra là mua về cùng lúc với cái này.

Cô cười quan sát chiếc bát men ở trước mặt, trông rất sạch sẽ và là kiểu dáng cổ.

Những người trẻ tuổi như cô thường rất thích dùng cái này để nấu mì ăn liền.

"Người ban nãy tên là Triệu Thiên, có quan hệ khá tốt với anh.

" Đường Văn Sinh xách ấm nước đến rót cho cô một chén, sau đó lại tự rót cho mình nửa chén: "Trước đây chị dâu Triệu muốn giới thiệu đối tượng cho anh, anh cũng đồng ý.

"Phong Ánh Nguyệt vỡ lẽ, đây chính là lý do vì sao mà chị dâu Triệu kia không vui vẻ mấy khi thấy cô.

Thế nhưng chẳng phải người ngoài đều biết anh ấy không được sao? Vì sao mà chị dâu Triệu còn muốn giới thiệu đối tượng chứ?Có lẽ nào là vì hoàn cảnh giống với nhà mẹ đẻ của cô không?Đường Văn Sinh vừa nhìn đã biết cô đang suy nghĩ gì.

Anh muốn giải thích nhưng sợ càng giải thích lại càng hiểu nhầm, thế là chỉ biết chuyển đề tài: "Đợi chốc nữa anh dẫn em ra ngoài đi dạo nhé?""Được.

"Phong Ánh Nguyệt bỏ qua những suy nghĩ rối rắm, uống lấy một hớp nước rồi chuẩn bị ra ngoài với Đường Văn Sinh.

"Đem theo chút tiền với phiếu đi.

" Thấy cô không chuẩn bị mang theo thứ gì, Đường Văn Sinh tiện thể nói.

"Đã xong.

"Phong Ánh Nguyệt mở rương cầm một tờ phiếu thực phẩm và năm hào.

Sau khi khóa cửa, hai người bước xuống lầu, mỗi khi có người chào hỏi trên đường, Đường Văn Sinh đều sẽ giới thiệu cho cô.

Mặc dù trí nhớ của Phong Ánh Nguyệt tốt nhưng nhiều người như vậy cô vẫn không tài nào nhớ nổi.

"Sau này từ từ sẽ nhớ thôi.

" Khi cô bước ra từ nhà vệ sinh ở lầu ba thì Đường Văn Sinh đứng đợi ở cầu thang cười nói.

"Ừm.

" Phong Ánh Nguyệt đáp lời.

Xuống đền lầu một, Phong Ánh Nguyệt nhìn về phía Đường Văn Sinh, Đường Văn Sinh ho một tiếng: "Sáng nay anh đi rồi.

""À à.

" Phong Ánh Nguyệt đỏ mặt, bước vội ra khỏi tòa nhà.

.
 
Thập Niên 70 Trở Thành Mẹ Kế Ác Độc Của Nam Chính Truyện Khởi Điểm
Chương 10: 10: Được Hay Không Được 1


Sân của nhà ngang rất lớn, còn có rất nhiều trụ bóng rổ bằng gỗ nữa, mười mấy đứa trẻ vui đùa trong sân, còn có vài đứa bé mới học đi cách đây không lâu, nắm lấy tay mẹ mình, không ngừng muốn xông về phía anh chị.

Khi được mẹ bế lên đi bên cạnh thì miệng lại chỉ biết khóc oa oa thật lớn.

Phong Ánh Nguyệt nghiêng đầu nhìn vài lần, Đường Văn Sinh dừng bước đợi cô.

Ra khỏi nhà ngang chính là hai con đường lớn, Đường Văn Sinh chỉ vào con đường bên tay phải: “Đây là đường đến nhà máy sản xuất giấy.

”Con đường bên trái là đường đi vào thành phố.

Vị trí của nhà ngang chắn ngay nhà máy sản xuất giấy, đương nhiên cũng nằm bên cạnh thành phố, từ đây đến thị trấn còn phải đi thêm khoảng hai mươi phút.

Trên đường đi còn có thể ngắm nhìn những căn nhà gạch, nhà tranh hoặc nhà bằng gỗ vân vân, so với những căn nhà cao tầng mọc đầy phía sau thì thị trấn phía trước trông mộc mạc hơn rất nhiều.

Đi hết một vòng, họ đến Cung tiêu xã mua năm kilogram bột ngô, Đường Văn Sinh bảo cô tự quyết định mua những thứ khác, Phong Ánh Nguyệt nhìn rồi hỏi: “Trong nhà còn kim chỉ không?”“Còn.

” Đường Văn Sinh gật đầu.

“Vậy đê* cũng còn đúng không?”(*) Đê: cái đê (dùng để khâu tay)Đường Văn Sinh suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu: “Không có.

”Anh biết may vá quần áo, nhưng chưa từng làm qua những việc như may giày nên trong nhà không có đê.

Vì thế Phong Ánh Nguyệt đã mua đê và một số dụng cụ cần để khâu đế giày, tổng cộng tiêu hết một hào.

Mang theo năm hào, còn dư lại bốn hào.

Sau đó họ đi đến chợ nông sản.

Ở đây có Cung tiêu xã, cũng có xưởng chế biến thịt và chợ vải, rau củ quả cũng không phải của tư nhân, tất cả đều do nhà nước thu lại rồi mang đến thành phố bán.

Lúc này thịt không còn bao nhiêu, bây giờ người ta thích ăn thịt mỡ hơn là thịt nạc, cho nên số thịt còn lại đa phần đều chỉ còn thịt nạc, Cung tiêu xã mà Đường Văn Sinh đi từ sớm nằm cạnh nhà máy sản xuất giấy chứ không nằm bên này.

Thêm nữa cũng không có phiếu thịt, dùng tiền mua thì phải tốn rất nhiều tiền.

Thêm nữa ở nhà còn có một miếng thịt bò hun khói do mẹ Đường mang đến, cho nên họ không cần mua thịt.

Phong Ánh Nguyệt chỉ là tò mò nhìn sang hàng thịt, sau đó lúc phát hiện Đường Văn Sinh chuẩn bị đi vào thì kéo anh đi: “Ở nhà không phải còn thịt bò hun khói sao? Ăn xong hết rồi tính tiếp vậy.

”Những ngày này càng ngày càng nóng, không ăn sẽ thiu mất.

Đường Văn Sinh nhìn sang cánh tay đang bắt lấy mình của đối phương, sẵn tiện nhìn lên số rau củ cô vừa mua.

Cũng không có gì nhiều, rau thì cũng chỉ vài loại đó, thời đại này cũng không có nhà kính trồng rau quả gì, đương nhiên cũng chỉ có thể ăn rau quả theo mùa thôi.

Đường Văn Sinh chọn một bó hương thung, Phong Ánh Nguyệt chọn một bó rau cần, còn thêm một bó rau diếp.

Tổng cộng tiêu hết năm xu.

Hương thung một xu một bó, một tay của Đường Văn Sinh đúng lúc cầm được một bó, rau cần thì một bó hai cân giá hai xu, rau diếp cũng hơn hai cân một bó, cũng hai xu.

Phần trên lá rau diếp có thể dùng để xào, nấu canh, thân bên dưới non hơn có thể dùng để trộn gỏi, cũng có thể xào lên.

Dù sao trên dưới cũng đều là bảo vật.

Đường Văn Sinh cầm những thứ nặng, còn những thứ nhẹ hơn thì đưa Phong Ánh Nguyệt cầm, lúc họ ra khỏi cửa đã mang theo hai chiếc túi bằng vải.

Lúc này đây lại đựng đầy cả túi.

Sau khi về đến nhà ngang, Đường Văn Sinh mở chiếc tủ dài ra, đổ bột ngô vào đó: “Lương thực đều được đặt ở đây cả, thùng gỗ thì chứa được nhiều hơn.

”Phong Ánh Nguyệt nhìn sang đó, trong tủ còn có một tấm ngăn bằng gỗ, ngăn bên trái để lương thực, ngăn bên phải thì để thức ăn người khác đưa đến.

Thịt bò xông khói được treo trên chiếc đinh bên trên tủ.

Đang nhìn thì Triệu Thiên đứng ngoài cửa thò đầu vào thăm dò, thấy họ đều ở bên ngoài nên đã thấp giọng gọi Đường Văn Sinh: “Văn Sinh, tôi có chút chuyện cần tìm cậu.

”Phong Ánh Nguyệt thấy dáng vẻ cẩn thận từng chút một của Đường Văn Sinh thì không nhịn được cong môi lên, nói với anh: “Anh đi đi, em sắp xếp lại đồ đạc một chút.

”“Được.

” Đường Văn Sinh gật đầu, ra ngoài với Triệu Thiên.

Phong Ánh Nguyệt dùng chiếc gáo nhỏ múc ít bột ngô ra, trong nhà có nước sạch, là do Đường Văn Sinh gánh về, cô nhào nặn số bột ngô kia trước, sau đó sắp xếp đựng hương thung và lá rau diếp vào trong cái rổ.

Trong chiếc tủ dài có một túi trứng gà, cô lấy hai quả ra để chuẩn bị sẵn, bây giờ vẫn còn sớm nên cô chuẩn bị đồ ăn các thứ trước.

Thật sự nhà rất sạch sẽ, không có gì phải bận bịu cả, vì thế Phong Ánh Nguyệt đã lấy kim chỉ và dụng cụ để khâu đế giày ra, ngồi trước cửa vùi đầu vào làm.

.
 
Thập Niên 70 Trở Thành Mẹ Kế Ác Độc Của Nam Chính Truyện Khởi Điểm
Chương 11: 11: Được Hay Không Được 2


Cô rất thích những công việc tay chân, cô nhi viện sẽ dạy họ làm những chuyện mình có thể làm được, trong thời gian nghỉ hè, cô còn làm ra được rất nhiều thứ thú vị mang đi bán nữa.

Nhưng đây là lần đầu tiên cô làm giày, may là “bản thân” mình ghi nhớ, đầu chưa theo kịp nhưng tay chân đã bắt đầu làm rồi.

Lúc cô làm việc thì rất tập trung, Đường Văn Sinh quay về đứng ngoài cửa một lúc lâu cô không hề phát hiện, Triệu Thiên đứng ngoài cửa nhìn cảnh tượng này thì cảm thấy rất buồn cười, lúc vợ anh ta cầm rổ tre về anh ta đã kéo cô vào trong nhà ngay: “Nhìn gì mà nhìn!”Cũng chính âm thanh này đã khiến Phong Nguyệt Ánh đang chìm đắm trong thế giới riêng của mình hoàn hồn lại, cô ngẩng đầu lên, một cơn đau truyền đến cổ khiến cô không nhịn được chậc một tiếng.

“Cúi đầu lâu quá rồi.

” Đường Văn Sinh đưa tay đặt lên cổ cô, nhẹ nhàng xoa bóp.

Điều này khiến cả người Phong Ánh Nguyệt cứng đờ, nhưng đối phương lại có ý tốt, cô cũng không tiện bảo đối phương buông tay được nên chỉ đành sau khi đỡ hơn được chút thì vội vàng nói: “Được rồi được rồi.

”Đường Văn Sinh thu tay về, thấy cô bỏ kim chỉ trên một chiếc ghế gỗ nhỏ nên đã vào nhà tìm một cái rổ mang ra cho cô, trong đó có một số đê và vải vụn.

“Đây là những thứ trước đây anh dùng.

” Đường Văn Sinh bỏ chiếc rổ bên cạnh chân cô.

Đôi mắt Phong Ánh Nguyệt sáng lên, cứ nhìn chằm chằm vào đó.

Đường Văn Sinh thấy mình không giúp được gì nên đã lấy một quyển sách từ trên kệ gỗ xuống, ngồi bên còn lại của cửa đọc sách.

Chị dâu Triệu ra ngoài lấy đồ thì bắt gặp ngay cảnh này, cô ấy mím môi lấy đồ xong thì vào phòng, tiện tay đóng cửa phòng lại.

Nhà cửa họ không có vách ngăn, chỉ là một căn nhà có thể nhìn suốt từ ngoài vào trong, cô ta thấp giọng đi hỏi Triệu Thiên đang nằm trên giường: “Bên ngoài đều nói cậu ấy không được? Em nghĩ trước đây cậu ấy không muốn xem mắt em họ em chính là vì khinh thường xuất thân của em họ em!”Cái gì mà không được, cưới được một người vợ xinh đẹp về thì nhìn đâu cũng được cả!Triệu Thiên nghe vậy thì bất lực nói: “Em họ em xuất thân thế nào? Không phải cũng giống như anh chị em của em sao? Hơn nữa mối hôn sự này là do chú Đường làm chủ quyết định, chắc chắn nhà gái người ta đã biết tình hình của Văn Sinh nhưng cũng đồng ý cho gả qua đây đấy thôi.

”Thật ra anh ta cũng không biết rốt cuộc Đường Văn Sinh có được hay không, năm đó bỗng nhiên Đường Văn Sinh kết hôn, lúc đó họ vẫn còn là học trò trong nhà máy sản xuất giấy, chỉ có tư cách ở trong ký túc xá, không được phân nhà riêng.

Sau khi kết hôn cũng không thể đưa người nhà vào ở trong ký túc xá, nhưng vào các chuyến thăm thường ngày, Kiều Tư Vũ kia cũng không đến lần nào, luôn ở trong nhà của Đường Văn Sinh, sau đó Nguyên Đản đã ra đời.

Sau đó nữa không biết thế nào mà hai người lại ly hôn, số người ly hôn vào đầu năm không nhiều, quả thật là khiến cả nhà máy sản xuất giấy chấn động.

Lãnh đạo đơn vị còn gọi cả hai người đến khuyên ngăn, lúc đó Kiều Tư Vũ vừa khóc vừa nói mình sống rất khổ.

Sau đó cũng ly hôn, có người biết được lý do ly hôn từ chỗ Kiều Tư Vũ là do phương diện đó của Đường Văn Sinh không được nên đã xảy ra vấn đề.

Sau đó lời đồn truyền đi càng ngày càng xa, nhưng Đường Văn Sinh lại chưa từng giải thích.

Đương nhiên cũng không có tên ngốc nào đứng trước mặt người ta hỏi: Nghe vợ trước của anh nói anh không được, có phải anh không được thật không?Nhưng cũng có người đến ký túc xá tặng phương thuốc cổ truyền lại cho Đường Văn Sinh, Triệu Thiên thấy Đường Văn Sinh đốt nó không chỉ một lần.

“Em và em họ em luôn cảm thấy cơ thể của cậu ấy không vấn đề gì nên muốn cược một lần, em nói cho anh biết.

” Biểu hiện của Triệu Thiên hơi nghiêm túc: “Nếu như thật sự gả qua đó rồi phát hiện có gì đó không đúng, em họ em có oán trách anh không thì anh không biết, nhưng chắc chắn bố mẹ của em ấy sẽ hận anh thấu xương!”Chị dâu Triệu nghe vậy thì há hốc mồm nhưng lại không biết nên nói gì, bởi vì đúng thật họ muốn cược một lần, ai cũng biết người nói Đường Văn Sinh không được là vợ trước của anh, nếu không được thật thì làm sao có con đây?Vì thế nên họ mới muốn cược một lần.

.
 
Thập Niên 70 Trở Thành Mẹ Kế Ác Độc Của Nam Chính Truyện Khởi Điểm
Chương 12: 12: Đội Sản Xuất Động Đại Dương 1


Thấy vẻ mặt cô ấy khó coi không nói lời nào, Triệu Thiên ngồi dậy kéo cô ấy tới ngồi xuống bên cạnh mình rồi dịu dàng nói: "Người ta cũng đã kết hôn rồi mà.

Em cũng đừng cứ luôn níu chặt lấy chuyện trước mặt không thả nữa.

Trong chuyện này người anh em Văn Sinh có sai à? Không hề sai.

Em mà cứ không nể mặt bọn họ như thế thì sao anh và Văn Sinh có thể chơi với nhau được nữa?"Đều là người trong cùng một nhà máy cả, lại ở sát vách nhà nhau, cúi đầu không thấy thì ngẩng đầu thấy nhau.

Làm căng quan hệ thì bọn họ có lợi lộc gì chứ?Nghe vậy, chị dâu Triệu hơi không được tự nhiên lắm.

Cô ấy gật đầu với vẻ hơi gượng gạo: "Được rồi, trong lòng em đã hiểu rồi."Nhưng trong lòng cô ấy lại đang nghĩ rằng mình nhiều lần không nể mặt nàng dâu mới của nhà người ta như thế, bây giờ lại quay lại lấy lòng cũng không biết người ta có nhận hay không.Bên này, sau khi làm được nửa cái đế giày, Phong Ánh Nguyệt bỏ đồ trong tay xuống chuẩn bị đi nấu cơm.

Đường Văn Sinh đã thổi lửa rồi nên Phong Ánh Nguyệt lên tiếng bảo cô muốn làm cơm: "Anh cũng nên nếm thử tay nghề của em một chút đi chứ.""Vậy anh để em làm hết đó." Đường Văn Sinh cười."Được." Phong Ánh Nguyệt gật đầu.

Hai người đang tụm đầu lại nấu cơm thì cửa căn nhà cách vách mở ra, chị dâu Triệu bưng một cái rổ tre đi ra, bên trong có chứa cải xanh.Đường Văn Sinh chào hỏi đối phương một tiếng, Phong Ánh Nguyệt cũng ngẩng đầu lên cười rồi gọi một tiếng chị dâu Triệu.Trái lại chị dâu Triệu lại không ngờ hai người bọn họ đều chào mình, không hề ghi thù chuyện trước đó cô ấy không nể mặt.

Cô ấy lúng túng phát ra hai tiếng coi như đáp lại.Chờ đến khi cô ấy rửa rau ở bồn rửa về thì Phong Ánh Nguyệt đang gắp bánh ngô đã nướng xong ra, đặt vào trong cái bát bên cạnh.Đường Văn Sinh đứng bên cạnh chờ cô gắp hết bánh trong nồi ra rồi mới bưng cái bát đầy ắp vào trong nhà.Chị dâu Triệu vừa nấu cơm về lén lút nhìn sang phía hai người Phong Ánh Nguyệt.

Lúc thấy Phong Ánh Nguyệt dùng mỡ để xào trứng gà với hương xuân, mặt cô ấy đầy vẻ đau lòng.Phong Ánh Nguyệt chuẩn bị cho muối vào, thấy biểu cảm đau lòng của cô ấy thì quay phắt qua nhìn nồi mình một chút.

Cô đã để rất ít dầu rồi mà."Sao vậy?"Thấy cô nhìn chằm chằm cái nồi, Đường Vân Sinh nghi ngờ hỏi.Phong Ánh Nguyệt cười lúng túng một tiếng, sau khi cho muối vào thì múc trứng gà xào hương xuân ra bỏ vào bát rồi mới thấp giọng nói: "Có phải em cho nhiều mỡ quá không?""Không." Đường Văn Sinh nhận lấy bát rồi đi vào phòng.Chờ đến khi bọn họ vào nhà ăn cơm rồi, bấy giờ chị dâu Triệu mới tập trung vào nấu đồ ăn cho nhà mình.

Một chị dâu cách vách nhà cô ấy thấp giọng gọi cô ấy: "Nhìn hai người bọn họ một chút kìa, ăn mỡ nhiều quá nhỉ?"Chị dâu Triệu nghe vậy bèn cười rộ lên một tiếng: "Này thì có gì đâu.

Đầu tháng nên còn dư dả ấy mà.""Cũng đúng.

Đồng chí Đường tuổi còn trẻ đã là công nhân bậc ba rồi, một tháng được bốn mươi lăm đồng lận đấy! Không giống người kia nhà tôi..."Chị dâu Triệu càng nghe càng hết nhịn nổi kêu với một tiếng vào phòng: "Triệu Thiên! Tới bưng đồ ăn vào này.

Sao anh chỉ biết nằm vậy hả!"Triệu Thiên ừ ừ đáp lời rồi nhanh chân chạy ra giúp đỡ.Chị dâu kia thấy vậy lại nói: "Ôi chao, tay đã bị thương rồi thì cứ để anh ấy nằm đi mà."Triệu Thiên biết tính tình vợ mình nên nghe vậy thì cười đáp: "Tôi lười quá đấy mà.

Đặc biệt là sau khi vợ tôi tới đây, cuộc sống của tôi ngày nào cũng mỹ mãn nên quên mất mình phải làm gì luôn."Chị dâu kia lại nói thêm một tràng trêu ghẹo nữa.Những chuyện này hai người Phong Ánh Nguyệt đều không biết.

Lớp ngoài của bánh ngô được nướng trở nên giòn giòn, cắn một miếng vừa thơm vừa giòn tan.

Một mình Phong Ánh Nguyệt đã xơi liền ba cái, lại ăn thêm một bát canh rau diếp nữa, bụng no căng không thể ăn thêm."Thêm miếng nữa nhé?"Đường Văn Sinh còn khuyên bảo cô.Phong Ánh Nguyệt vội vàng khoát tay: "Em no rồi, anh ăn đi."Khẩu vị của Đường Văn Sinh cực tốt, chẳng những giải quyết hết thức ăn còn dư lại mà còn ăn hết bánh ngô nữa.Việc rửa bát cũng bị Đường Văn Sinh thầu luôn.

Lần này Phong Ánh Nguyệt không tranh giành với anh.Đường Văn Sinh được nghỉ kết hôn ba ngày.

Ngày hôm qua kết hôn đã mất một ngày rồi.

Xế chiều hôm nay bọn họ chuẩn bị quay về đội một của động Đại Dương.Cũng chính là đội sản xuất của nhà họ Đường.

Những đội sản xuất khác theo thứ tự là đội hai động Đại Dương, đội ba động Đại Dương các thứ.

Bên phía công xã cũng rất dễ nhớ, được gọi là công xã nhân dân động Đại Dương.Muốn về nhà tất nhiên không thể về tay không được.

Phong Ánh Nguyệt mở tủ ra, lấy một ít quà tặng của người khác ra.

Đường Văn Sinh nhìn qua: "Ngày mai còn phải về nhà nữa mà, lấy thêm chút đi.".
 
Thập Niên 70 Trở Thành Mẹ Kế Ác Độc Của Nam Chính Truyện Khởi Điểm
Chương 13: 13: Đội Sản Xuất Động Đại Dương 2


Phong Ánh Nguyệt nhớ người nhà họ Phong đã từng nói không có chuyện gì thì đừng quay về nên lắc đầu: "Mẹ em nói không cần phải về nhà.

Bây giờ ruộng nương đang bận lắm.

Sau này rảnh rỗi rồi về."Phong Ánh Nguyệt tìm một cái túi vải vừa phải bỏ đồ đạc vào rồi chuẩn bị lên gác mái lấy quần áo, vì dù sao hẳn là tối nay cô cũng qua đêm ở quê nhà.Lúc ra ngoài, cô vừa lúc chạm mặt chị dâu Triệu.

Chị dâu Triệu mở miệng trước: "Em đi đâu vậy?""Em lên gác mái lấy quần áo ạ." Phong Ánh Nguyệt cười đáp."Vậy cùng đi đi." Chị dâu Triệu cũng cười nói.Triệu Thiên ở trong nhà lắng nghe cuộc đối thoại này rồi nhất thời toét miệng cười một tiếng."Được ạ." Phong Ánh Nguyệt gật đầu.

Hành lang rất rộng nên hai người có sánh vai đi bên nhau cũng không cảm thấy chật chội gì.Yến Tử nhà chị dâu Trương đứng trước cửa nhà mình không biết đang chơi cái gì.

Thấy hai người bọn họ đi ngang qua còn ngước đầu lên chào bọn họ mỗi người một tiếng “thím” nữa.Phong Ánh Nguyệt cười xoa đầu cô bé một cái: "Ngoan quá."Yến Tử hơi ngại ngùng chạy vào phòng."Em rất thích trẻ con nhỉ?" Chị dâu Triệu thấy vậy bèn nói."Vâng." Phong Ánh Nguyệt gật đầu.Chị dâu Triệu vốn muốn nói rằng sau này sinh thêm vài đứa bé nhưng lại nghĩ đến tình hình cơ thể của Đường Văn Sinh nên nhất thời cảm thấy mình không nên nói ra hai từ đứa bé, vậy nên cô ấy vội vàng nói sang chuyện khác.Hai người nhanh chóng đi lên gác mái.

Trên này có quần áo đang phơi của không ít người, cơ bản đều là người từ tầng ba trở lên cả.

Từ tầng ba trở xuống thì thường phơi quần áo ở bãi đất phía dưới.Thấy bên cạnh quần áo mình có thêm đồ của đàn ông, Phong Ánh Nguyệt cẩn thận nhìn một chút là biết của Đường Văn Sinh.

Sáng nay ánh mặt trời không nhỏ nên quần áo đều khô cả rồi.

Cô lấy quần áo của Đường Văn Sinh xuống luôn.Đường Văn Sinh thấy cô lấy cả quần áo xuống cho mình thì nhìn nhiều thêm mấy lần.Sau khi dọn dẹp xong, hai người đóng kín cửa sổ, khóa kỹ cửa rồi mới lên đường.Bấy giờ chị dâu Triệu đang thay thuốc cho Triệu Thiên ở cách vách, vừa thay vừa nhắc đến Phong Ánh Nguyệt."Cũng tại em lắm mồm.

Lúc đó tự nhiên em hỏi một câu em rất thích trẻ con nhỉ.

Bây giờ càng nghĩ càng cảm thấy không nên nói thế."Triệu Thiên cười một tiếng: "Dù gì người ta có bị làm sao không chúng ta còn không biết mà.

Em đừng suy nghĩ nhiều quá.""Cũng đúng." Chị dâu Triệu gật đầu.Phong Ánh Nguyệt đứng ở ven đường chờ Đường Văn Sinh.

Không bao lâu sau Đường Văn Sinh đã cưỡi một chiếc xe đạp quay lại.

Đây là xe anh đi mượn đồng nghiệp.Đồ đạc thì cột ở nan xe phía trước, Phong Ánh Nguyệt thì ngồi phía sau.

Bởi vì đường đi khá là xóc nảy nên hai tay cô vịn lấy eo Đường Văn Sinh.Lúc vừa bắt đầu cũng thấy hơi ngại ngùng nhưng sau khi cô suýt nữa thì té xuống, giọng nói nghiêm túc của Đường Văn Sinh đã truyền tới từ phía trước: "Đường này không dễ đi đâu.

Em ôm chặt anh đi.""Vâng."Lúc này Phong Ánh Nguyệt đâu còn rỗi hơi mà lo đến việc ngại ngùng xấu hổ nữa.

An toàn là quan trọng nhất.Con đường hai mươi cây số khiến Phong Ánh Nguyệt cảm thấy mông mình hơi khó chịu.

Đến cửa đội sản xuất, Đường Văn Sinh dừng xe: "Xuống đi một chút nhé?"Phong Ánh Nguyệt vội vàng buông tay ra xuống xe, nhẹ nhàng xoa cái mông một cái rồi khô khan gật đầu đáp: "Vừa vặn ngắm phong cảnh một chút."Đường Văn Sinh cũng xuống xe.

Anh đẩy xe đạp đi phía sau, Phong Ánh Nguyệt đi ở phía trước.Trong đội sản xuất đều là đường mòn cả.

Đến lối rẽ, Đường Văn Sinh sẽ mở miệng bảo đi bên nào.

Phong Ánh Nguyệt chỉ cần đi theo là được.Trong ruộng có không ít người đang làm việc.

Thấy bọn họ quay lại, không ít người cất cao giọng chào hỏi.Mỗi khi có người chào, Đường Văn Sinh sẽ giới thiệu ngay với cô đó là ai.

Phong Ánh Nguyệt chào hỏi theo anh.

Nhà họ Đường nằm ở giữa một vùng trũng trên núi, có ba gia đình sống ở đây.

Từ trái sang phải theo thứ tự là nhà của chú ba Đường, nhà của bác cả Đường, sau đó là nhà của cha Đường.Lúc này mẹ Đường đang lột măng tre trong sân.

Nguyên Đản đứng ở cửa nhà, trong tay cầm một cành cây vẽ vời trên đất, chẳng biết trong miệng còn đang nói cái gì.Phong Ánh Nguyệt gọi một tiếng: "Nguyên Đản!"Nguyên Đản cầm cành cây ngẩng đầu lên, thấy bọn họ trở lại thì lập tức quay vào trong sân nói với mẹ Đường: "Bà nội ơi, à thì...!Cha mẹ về rồi!"Sau lần bị đánh ngày hôm qua, nhóm người mẹ Đường đã dạy nó là sau này phải gọi Phong Ánh Nguyệt là mẹ."Nghe rồi nghe rồi." Mẹ Đường cười híp mắt đứng dậy đi ra sân.

Tất nhiên là bà đã nghe thấy tiếng Phong Ánh Nguyệt gọi Nguyên Đản rồi..
 
Thập Niên 70 Trở Thành Mẹ Kế Ác Độc Của Nam Chính Truyện Khởi Điểm
Chương 14: 14: Các Con Đã Ở Chung Phòng Với Nhau Chưa 1


Thấy Nguyên Đản chạy vào trong sân nhà, Phong Ánh Nguyệt khẽ mỉm cười rồi quay đầu lại nhìn Đường Văn Sinh.

Anh đang cúi đầu nhấc chiếc xe đạp qua cái ổ gà trước mặt.Chờ đến khi Phong Ánh Nguyệt tiến lên phía trước một lần nữa thì mẹ Đường đã đi ra rồi.

Bọn họ cùng lúc đi tới cửa nhà.Mẹ Đường cười híp mắt, tiến lên cầm lấy tay Phong Ánh Nguyệt rồi mang cô vào trong."Biết trước là hôm nay các con về rồi nên buổi sáng mẹ đã bảo ông nội Nguyên Đản đi mua thịt.

Bây giờ đang lúc măng vào mùa tươi ngon nhất, xào ăn là tuyệt cú mèo."Ngày hôm qua Phong Ánh Nguyệt đã được nếm trải sự nhiệt tình của mẹ Đường rồi.

Hơn nữa ngày hôm qua hai người cũng nói không ít lời.

Phong Ánh Nguyệt nhanh chóng nói chuyện hoà hợp với mẹ Đường.Trái lại, Đường Văn Sinh chỉ gọi một tiếng mẹ rồi đẩy xe đạp vào trong sân, cởi hết đồ đạc xuống xách vào nhà chính, đặt tạm lên bàn gỗ.

Sau đó anh vào phòng bếp rửa tay rồi đi ra sân ngồi xuống, nhận lấy việc lột măng trong tay mẹ Đường.Anh không hề tiếp xúc qua lại với Nguyên Đản.Nguyên Đản đứng bên cạnh xe đạp, vươn bàn tay nhỏ bé ra muốn chọc vào xe một cái nhưng lại sợ Đường Văn Sinh.

Thế là nó bèn vừa đi lên phía trước vươn bàn tay nhỏ bé ra vừa lén lút nhìn Đường Văn Sinh.Nhìn thấy cảnh tượng này, mẹ Đường thở dài một hơi rồi nói với Phong Ánh Nguyệt vừa bưng cốc uống nước đi qua bên cạnh: "Nguyên Đản vừa mới tròn tháng chưa được bao lâu thì thằng bé và mẹ Nguyên Đản đã tách ra rồi.

Trước đây Văn Sinh trọ lại nhà máy sản xuất giấy nên không thể nuôi con được.

Thế là Nguyên Đán cứ vậy mà ở lại bên cạnh cha mẹ."Phong Ánh Nguyệt gật đầu.

Chuyện này trong truyện cũng đã đề cập tới rồi.Thấy cô kiên nhẫn nghe mình tự nói, mẹ Đường bèn bảo: "Có thể là chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều nên hai cha con không hề gần gũi nhau..."Nào chỉ là không gần gũi.Phong Ánh Nguyệt nhìn sang.

Lúc này Nguyên Đản đang sờ xe đạp với vẻ mặt đầy hạnh phúc rồi.

Đường Văn Sinh cũng không phải là không phát hiện ra, thế nhưng anh cũng không ngăn cản đứa bé chơi đùa.Phát hiện ra điều này, Phong Ánh Nguyệt hơi nhướng mày.Mẹ Đường nói xong thấy cô vẫn nhìn chằm chằm vào bọn họ thì cười rộ lên ngoắc ngoắc Nguyên Đản.

Nguyên Đản thấy vậy bèn chầm chậm chạy vào nhà chính, sau đó mặt đầy xấu hổ đứng qua phía mẹ Đường.Phong Ánh Nguyệt lấy từ trong túi ra một cái kẹo.

Đây là kẹo cưới hôm qua còn chưa ăn hết.

Cô cũng không dùng kẹo để dụ dỗ Nguyên Đản đến gần mình nói chuyện gì cả, chỉ dúi thẳng cái kẹo vào túi vải trên áo Nguyên Đản.Nguyên Đản đỏ mặt che cái túi vải căng phồng.Mẹ Đường xoa xoa cái đầu mềm mại của nó rồi hỏi: "Nên nói gì nhỉ?"Nó ngước mắt nhìn về phía Phong Ánh Nguyệt, thấy dáng vẻ cười híp mắt của cô thì không sợ nữa, cất giọng rất nhỏ nói: "Mẹ tốt quá.""Ngoan quá." Phong Ánh Nguyệt cũng xoa đầu nó một cái.Thấy vậy, trong lòng mẹ Đường thở phào nhẹ nhõm.

Xem ra em út nói không sai, quả nhiên Ánh Nguyệt rất thích Nguyên Đản.Đúng lúc này, giọng một bé trai truyền tới từ ngoài kia: "Nguyên Đản! Mau đến xem châu chấu bằng tre của anh này!""Là anh Xuyên Tử!"Cổ Nguyên Đán duỗi về phía trước một cái trông như con gà trống nhỏ vậy, mắt sáng lên nói."Đi chơi đi."Thấy nó nhìn mẹ Đường rồi mẹ Đường lại nhìn về phía mình, Phong Ánh Nguyệt bèn cười nói."A." Nguyên Đản cực kỳ vui vẻ mà chạy ra ngoài.

Lúc đi ngang qua bên cạnh Đường Văn Sinh, Nguyên Đản lại lượn đường vòng đi xa hơn chút rồi mới đi về phía cửa nhà.Cảnh tượng này khiến Phong Ánh Nguyệt không nhịn được mà bật cười."Xem ra nó rất sợ cha nó.""Còn không phải sao." Mẹ Đường cũng cười.Xuyên Tử lớn hơn Nguyên Đản hai tuổi, dáng vẻ khỏe mạnh kháu khỉnh, hai tay cầm hai con châu chấu bằng tre.

Thấy Nguyên Đản đi ra, cậu bé lập tức duỗi hai tay về phía trước rồi nói với vẻ mặt cực kỳ hào phóng: "Em chọn một con mà chơi đi."Đôi mắt sáng bừng trong suốt của Nguyên Đản hết nhìn trái rồi lại nhìn phải, cuối cùng chọn một con hơi nhỏ hơn trong hai con."Sao em không chọn con lớn?"Xuyên Tử hỏi..
 
Thập Niên 70 Trở Thành Mẹ Kế Ác Độc Của Nam Chính Truyện Khởi Điểm
Chương 15: 15: Các Con Đã Ở Chung Phòng Với Nhau Chưa 2


Nguyên Đản nhận lấy châu chấu bằng tre, nghe vậy bèn giơ châu chấu bằng tre trong tay mình tới gần con trong tay Xuyên Tử."Bởi vì em là em trai.

Anh Xuyên Tử mới là anh trai."Nghe vậy, Xuyên Tử toét miệng cười một tiếng: "He he, cái này đã là gì, em muốn lớn hơn anh cũng có thể làm cho em."Nguyên Đản cười he he rồi tới gần vạch túi vải ra cho cậu bé nhìn."Xem này, mẹ em cho em đấy!"Lúc nhìn thấy kẹo, mắt Xuyên Tử sáng bừng lên, thế nhưng vừa nghe nó nói là mẹ cho, mặt cậu bé đã nhíu tít lại.

Cậu bé cũng là một đứa trẻ thông minh nên kéo Nguyên Đản tới chỗ xa rồi mới hỏi: "Mẹ kế của em về rồi hả?""Không phải mẹ kế, là mẹ em."Sau khi suy nghĩ một chút, Nguyên Đản trả lời.

Ông nội và bà nội nói rằng phải gọi mẹ, không phải là mẹ kế."Em ngu thế." Xuyên Tử bĩu môi."Không phải mẹ ruột em đâu.

Đó là mẹ kế mà."Nguyên Đản mới hơn ba tuổi nên đầu óc còn chưa kịp phản ứng, chỉ có thể ngơ ngác nhìn Xuyên Tử cười rồi móc một nửa số kẹo ra chia cho cậu bé.Xuyên Tử vừa ăn kẹo đàn em cho vừa rung đùi đắc ý nói: "Dù sao thì em cũng phải nhớ rằng nếu mẹ kế đối xử với em không tốt thì em phải nói với cha em nhé."Nghĩ đến mặt Đường Văn Sinh, Nguyên Đản nhất thời rùng mình một cái.Xuyên Tử không phát hiện ra, vẫn còn đang nói mẹ kế mình như thế này như thế kia.

Chờ đến khi nói xong thấy Nguyên Đản nhìn phía sau mình không nói lời nào, cậu bé chợt cảm thấy có gì đó không đúng lắm, bèn chậm rãi quay đầu lại nhìn một cái.

Người đứng sau lưng cậu bé còn ai khác ngoài mẹ kế nữa!Mẹ Xuyên Tử lạnh lùng nhìn cậu bé: "Bảo cha con đánh mẹ hả? Cha con cũng gan đấy nhỉ!"Xuyên Tử hét lớn một tiếng rồi co giò bỏ chạy.Mẹ cậu bé tức không chịu nổi, chỉ vào bóng dáng cậu bé gào lên: "Giỏi thì đi luôn đi đừng có về nhà nữa!"Nguyên Đản cũng bị dọa sợ, vội vàng chạy về nhà.Vừa lúc Phong Ánh Nguyệt đi ra ngoài cửa nhìn quanh, thấy nó chạy về với vẻ mặt sợ hãi thì vội vàng tiến lên dắt tay nó: "Sao thế?""Anh Xuyên Tử sắp bị đánh rồi!"Nguyên Đản nói trong tiếng nức nở.Mẹ Đường đi từ trong sân ra nghe vậy thì vỗ trán một cái: "Nguyên Đản nhé! Bà đã nói bao nhiêu lần rồi.

Xuyên Tử làm gì có bà mẹ kế nào đâu.

Đó là mẹ ruột của nó đấy!"Nguyên Đản nhìn bà với vẻ mặt ngơ ngác.Thấy vậy, Phong Ánh Nguyệt xoa đầu cậu bé một cái: "Vào sân mẹ đạp xe chở con đi chơi nhé?"Nguyên Đản lập tức vứt hết mọi lo lắng cho anh Xuyên Tử trước đó đi rồi cực kỳ vui vẻ dắt tay Phong Ánh Nguyệt vào sân.Bấy giờ Đường Văn Sinh đã lột xong măng non rồi, đang quét dọn xác măng.

Tất nhiên anh cũng nghe thấy lời Phong Ánh Nguyệt nói, thế nên đã nhanh chóng quét dọn sân nhà sạch sẽ để bọn họ chơi đùa.Đây là lần đầu tiên Phong Ánh Nguyệt đạp loại xe đạp kiểu cũ này nên hơi không quen lắm.

Vì vậy cô đã thử đạp trước hai vòng cho chắc."Văn Sinh, vợ con không biết đạp kìa, con đi dạy chút đi."Thấy con trai đứng một bên nhìn như cái cọc gỗ, mẹ Đường chỉ tiếc rèn sắt không thành thép mà đạp cho anh một đạp.Đường Văn Sinh ngẩn ra một chút rồi mới đi về phía Phong Ánh Nguyệt đang lảo đảo lắc lư đạp xe, nhanh chóng đưa tay ra giữ vững phía sau để Phong Ánh Nguyệt ổn định sau đó mới nói: "Đừng cầm chặt quá, đạp chậm một chút."Phong Ánh Nguyệt hơi ngại ngùng nói: "Đây là lần đầu tiên em đạp xe.

Em thấy lúc anh đạp rất đơn giản, thế mà đến khi tự mình đạp thì lại không còn như vậy nữa."Khoé miệng Đường Văn Sinh cong lên một cái: "Từ từ là được."Nguyên Đản mặt đầy mong đợi đứng ở một bên chờ.

Phong Ánh Nguyệt cũng không để nó phải thất vọng.

Sau khi hoàn toàn thành thạo, cô lập tức dừng xe bên cạnh Nguyên Đản."Lên đi."Phong Ánh Nguyệt nói.Nguyên Đản chạy lên phía trước, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng níu lấy chỗ yên phía sau.

Người nó nhỏ xíu, thân chỉ cao bằng yên sau xe đạp nên muốn ngồi lên cũng không dễ dàng gì.Thế mà nó còn không ý thức được điều này, giơ đùi phải lên muốn học theo người lớn ngồi lên..
 
Thập Niên 70 Trở Thành Mẹ Kế Ác Độc Của Nam Chính Truyện Khởi Điểm
Chương 16: 16: Các Con Đã Ở Chung Phòng Với Nhau Chưa 3


Thấy vậy, Phong Ánh Nguyệt và mẹ Đường đều không nhịn được mà cười lên một tiếng.

Đường Văn Sinh đi tới sau lưng Nguyên Đản, giơ tay ra ôm lấy nó.Miệng Nguyên Đản lập tức biến thành chữ o.

Thấy vậy, Phong Ánh Nguyệt lập tức nháy mắt với nó: "Mau nào."Lúc Nguyên Đản ngồi được lên yên sau, nó cũng không để ý xem người ôm mình lên là ai, chỉ dùng đôi tay nhỏ nhắn ôm chặt lấy eo Phong Ánh Nguyệt."Ngồi vững vào nhé.""Vâng!"Phong Ánh Nguyệt đạp xe khá là chậm.

Nhưng dù là vậy thì cũng khiến Nguyên Đản phải kêu lên không ngừng.

Trong sân nhà toàn là tiếng trẻ con cười vui vẻ.Mãi đến khi Đường Văn Tuệ xách một giỏ trúc đầy thức ăn quay về, Phong Ánh Nguyệt mới dừng xe lại: "Văn, Văn Sinh, mau tới ôm con."Cô hơi không quen lắm mà kêu tên anh.Trong đầu cô cũng không kịp nghĩ xem có nên gọi như vậy hay không nữa, chỉ là nghe mẹ Đường gọi cái tên này nhiều lần nên cô cứ vậy mà thuận miệng gọi ra khỏi miệng luôn.Đường Văn Tuệ ngạc nhiên nhìn anh ba bước nhanh về phía trước, ôm lấy Nguyên Đản đang kích động trên xe đạp xuống.Tại sao phải ngạc nhiên?Là vì anh ba cô ấy và chị dâu trước kia gần như là không hề có trao đổi gì, làm gì cũng lạnh nhạt, sau đó nữa là ly hôn."Anh ba, chị dâu ba."Đường Văn Tuệ giữ chặt bé trai đang nhào tới rồi ngẩng đầu lên nhìn hai người cười.Đường Văn Sinh gật đầu, chờ Phong Ánh Nguyệt xuống xe rồi lại đẩy xe đạp vào vị trí cũ.Phong Ánh Nguyệt lau mồ hôi rịn ra trên trán.

Cô chơi với Nguyên Đản sắp bốn mươi phút rồi nên lúc này gò má cũng hơi đỏ ửng lên: "Ừm, em đi đâu về vậy?""Hai ngày nay là lúc rau chân vịt tươi ngon nhất nên em đi hái chút về ăn."Đường Văn Tuệ đổ giỏ trúc đựng đầy rau củ dại ra.

Nguyên Đản lập tức chạy vào phòng bếp, lúc đi ra trong tay có bưng một cái chậu sứ viền trắng, bên cạnh khuyết mất một lỗ nhỏ.Thấy vậy, Phong Ánh Nguyệt khen Nguyên Đản một câu.

Vừa rồi Nguyên Đản chơi với cô lâu nên bây giờ cũng đã gần gũi với cô hơn.

Ba người bèn ngồi chung một chỗ dọn dẹp đống rau chân vịt.Đường Văn Sinh thì vào phòng bếp giúp mẹ Đường nấu cơm.Mẹ Đường nghe tiếng cười của mấy người trong sân rồi lại ngước mắt nhìn về phía Đường Vân Sinh đang ngồi đốt lửa cho bếp lò."Trước kia bảo con đi xem mắt thì con không chịu, cứ phải em cho mẹ tức phát bệnh mới đồng ý cuộc hôn nhân này.

Bây giờ con biết cha mẹ không hề làm bậy cho con rồi chứ?"Nghe vậy, lỗ tai Đường Văn Sinh hơi đỏ lên: "Cô ấy rất tốt."Lúc đi đón dâu, Phong Ánh Nguyệt mặc bộ đồ mới đứng ở cửa nhà họ Phong, trông ngơ ngơ ngác ngác như mất hồn vậy.

Đường Văn Sinh lén lút nhìn lén cô mấy lần mà Phong Ánh Nguyệt vẫn luôn không hề phát hiện ra.Sau đó Đường Văn Sinh tiễn khách xong quay về nhà, đối mắt với Phong Ánh Nguyệt, bỗng anh cảm thấy cuộc sống như thế này thật ra cũng không tệ lắm.Chỉ là hình như vợ anh hơi hiểu nhầm về anh thì phải."Khụ." Mẹ Đường thấy anh mất hồn thì lập tức ho nhẹ một tiếng.

Lúc Đường Văn Sinh nghi ngờ ngước mắt nhìn, bà mới thấp giọng hỏi: "Chuyện đó, các con đã ở chung phòng với nhau chưa?"Bậc làm cha mẹ như bọn họ rất quan tâm và lo lắng rốt cuộc cơ thể con trai như thế nào rồi.

Nghĩ đến lúc Kiều Tư Vũ còn ở đây đã trong sáng ngoài tối bóng gió đứa con thứ ba nhà bọn họ không có khả năng tình d*c...Cả người Đường Văn Sinh cứng ngắc đối mặt với mẹ Đường mấy giây: "Cơ thể con không có vấn đề."Nhưng ngày hôm qua anh cảm nhận được sự mâu thuẫn và sợ hãi của Phong Ánh Nguyệt nên anh cảm thấy chuyện này không thể vội vàng được.Vậy nhưng lời này vào tai mẹ Đường lại thành con trai mình vịt chết còn mạnh miệng.Bà càng cảm thấy có lỗi với Phong Ánh Nguyệt hơn.

Lúc Phong Ánh Nguyệt bưng chậu đựng rau củ dại đã rửa sạch vào phòng bếp, mẹ Đường vội vàng bảo cô để đó đừng có làm nữa."Văn Tuệ ơi! Con đưa chị dâu ba của con đi loanh quanh một lát, làm quen với đội chúng ta một chút đi."Mẹ Đường lớn tiếng gọi Đường Văn Tuệ.Chị dâu hai Đường vừa lúc vác cuốc đi ra, nghe vậy thì mím môi lại, thấy Phong Ánh Nguyệt bị mẹ Đường đẩy ra khỏi phòng bếp thì cất cuốc đi rồi nói: "Mẹ, để con giúp mẹ nấu cơm.

Con cũng không muốn nhàn hạ đâu.".
 
Thập Niên 70 Trở Thành Mẹ Kế Ác Độc Của Nam Chính Truyện Khởi Điểm
Chương 17: 17: Giấu Bệnh Sợ Thầy 1


Mẹ Đường nghe thế thì trừng mắt liếc cô ta một cái: "Rảnh với chả không rảnh cái gì, nếu con muốn thì đi chung đi.

"Chị dâu hai Đường nhìn sang Phong Ánh Nguyệt rồi cười: "Không được, con phụ mẹ nấu cơm, em dâu ba à, các em đi đi.

""Vậy em và chị dâu ba ra ngoài đi dạo nhé.

" Đường Văn Tuệ kéo Phong Ánh Nguyệt ra khỏi cổng sân.

Phong Ánh Nguyệt nghiêng đầu nhìn thấy Nguyên Đản đứng ở cửa nhà chính cầm con châu chấu đan từ cỏ, vì thế vẫy tay với nó, hai mắt Nguyên Đản sáng ngời, tung ta tung tăng chạy tới.

"Chậm thôi.

" Đường Văn Tuệ cười nói.

"Dạ.

" Nguyên Đản đáp lời, nó đi tuốt đằng trước, tay giơ con châu chấu đan từ cỏ lên không biết đang nói gì, dù sao thì rất hưng phấn.

Thấy ba người đi xa dần, chị dâu hai Đường xắn tay áo lên đi tới trước mặt mẹ Đường, nói với vẻ thấy hơi ngạc nhiên: "Sao tự dưng hôm nay em dâu ba và Nguyên Đản thân thiết thế?""Cái gì mà tự dưng thân thiết, con nói câu này khiến người ta nghe thấy khó chịu đấy.

" Mẹ Đường giơ ngón tay lên chỉ vào miệng cô ta: "Đúng là không biết phải nói bao nhiêu lần thì con mới ghi tạc mấy lời này vào lòng!""Mẹ, con chỉ hỏi một chút thôi mà.

" Chị dâu hai Đường nhìn xe đạp ở góc sân, lại nhìn về phía nhà bếp, quả nhiên thấy Đường Văn Sinh đang ngồi ở cửa bếp, cô ta lập tức ngậm miệng lại.

Bên này Phong Ánh Nguyệt đi theo Đường Văn Tuệ bọn họ qua hơn phân nửa đội sản xuất, lúc này đang đứng ở một chỗ trên sườn núi, nhìn xuống đồng ruộng bên dưới, bây giờ vẫn còn có người còng lưng lao động, cũng có trẻ con chạy tới chạy lui bên bờ ruộng, tiếng cười vui vang đi rất xa.

Có nhà đã dâng lên khói bếp, bầu không khí củi gạo mắm muối tràn ngập trước mắt.

Phong Ánh Nguyệt hít một hơi thật sâu, cảm nhận được cơn gió tự nhiên mà cây cỏ núi rừng mang tới.

Đường Văn Tuệ đứng bên cạnh nhìn trộm Phong Ánh Nguyệt, cô ấy nghĩ chị dâu ba đẹp thật đấy, sao anh ba của cô ấy có phước thế nhỉ.

Nguyên Đản ngồi xổm ở chỗ ổ kiến, dùng châu chấu đan từ cỏ để hù chúng nó, sau khi làm xong thì bản thân còn bắt chước làm con kiến, ra vẻ như bị dọa, khiến Phong Ánh Nguyệt ghé mắt nhìn sang không nhịn được cười rộ lên.

Thấy trời sắp tối rồi, ba người Phong Ánh Nguyệt đi về nhà, lúc này người nhà của chú ba Đường và bác cả Đường cũng đã về, cả khe núi náo nhiệt hẳn lên.

Nhưng mà đều ở tại nhà của họ, Phong Ánh Nguyệt không tùy tiện đi làm phiền mà cùng Đường Văn Tuệ bọn họ về nhà trước.

Cha Đường và anh hai Đường đang ngồi nói chuyện trong sân, Nguyên Đản vừa vào cổng sân đã vọt tới trước mặt hai người để khoe con châu chấu đan từ cỏ của mình.

Đi suốt một đường, con châu chấu đan bằng cỏ đã hơi lỏng lẻo rồi, trông không chặt nữa, nhưng điều này cũng không cản được sự yêu thích của Nguyên Đản dành cho nó.

Anh hai Đường cười tủm tỉm vươn tay nhận lấy, kéo hai, ba cái là con châu chấu đan từ cỏ đã chặt trở lại.

Vóc người của anh hai Đường giống như Đường Văn Sinh, cao ráo vạm vỡ, khuôn mặt cũng tuấn tú, nhưng nếu so với Đường Văn Sinh thì dáng người cường tráng hơn nhiều, giọng nói cũng sang sảng vang dội, vừa nghe đã khiến người ta cảm thấy đầy sức sống.

Cha Đường hơn năm mươi tuổi, cao gầy mảnh khảnh, có đôi mắt ưng, khi ông nhìn chằm chằm người khác sẽ mang lại cảm giác áp lực.

Nhưng thật ra đây chỉ là ảo giác, chứ ông là người rất hiền lành.

Phong Ánh Nguyệt bước tới chào hỏi, cha Đường cười tủm tỉm hỏi cô đã đi dạo ở đâu, sau đó lại nhắc tới người hai nhà chú ba Đường và bác cả Đường.

"Chờ lát nữa ăn tối xong, bảo Văn Sinh dẫn con đi cho biết nhà, biết người.

""Dạ.

" Phong Ánh Nguyệt gật đầu.

Còn anh hai Đường thì không nói gì vì chẳng có gì để nói với em dâu nhà mình, vậy nên chỉ ngồi cười ngây ngô.

Đường Văn Tuệ không nhìn nổi nữa, bảo anh hai Đường kéo củi ở sân sau xuống giúp cô.

.
 
Thập Niên 70 Trở Thành Mẹ Kế Ác Độc Của Nam Chính Truyện Khởi Điểm
Chương 18: 18: Giấu Bệnh Sợ Thầy 2


Phong Ánh Nguyệt rửa tay tính vào bếp giúp đỡ, nhưng không ngờ còn chưa vào cửa nhà bếp đã đụng phải Đường Văn Sinh vừa bước ra.

"Chậm một chút.

"Đường Văn Sinh vịn vai cô lại.

Phong Ánh Nguyệt hơi ngượng ngùng nhìn vào trong: "Em muốn xem thử coi có gì để phụ không.

""Không có gì, đến anh còn bị đuổi ra.

"Nghe Đường Văn Sinh nói như thế, Phong Ánh Nguyệt cũng không vào nữa mà cùng anh ra sân ngồi nói chuyện với cha Đường bọn họ.

Nguyên Đản vốn đang ngồi chơi trước mặt cha Đường, thấy Đường Văn Sinh tới thì nó lập tức chạy ra sau lưng cha Đường, sau đó thường xuyên nhìn về phía Đường Văn Sinh.

Đường Văn Sinh không tỏ vẻ gì với chuyện này.

Phong Ánh Nguyệt vẫy tay với Nguyên Đản, Nguyên Đản chạy chậm tới trước mặt cô, vừa khéo bên cạnh Phong Ánh Nguyệt có cái ghế, vì thế Nguyên Đản ngồi xuống.

Nó cũng không nói lời nào, chỉ vùi đầu tự chơi.

Nói thật, nhìn quen mấy đứa nhỏ nghịch như quỷ ở đời sau, tính tình Nguyên Đản như thế khiến tim Phong Ánh Nguyệt sắp tan chảy.

Cô nhỏ giọng hỏi Nguyên Đản: "Muốn vào thành phố ở không?"Nguyên Đản ngẩng đầu, trong đôi mắt to mang theo tò mò và hoang mang: "Ở phòng nhỏ trong tòa nhà cao cao kia ạ?"Phòng nhỏ trong tòa nhà cao cao?Nghĩ tới dáng vẻ nhà ngang, cùng với gian phòng chỉ mười lăm mét vuông, đúng là có hơi nhỏ.

Phong Ánh Nguyệt nén cười: "Đúng vậy, ở cùng mẹ và cha con.

"Hai người ngủ chung xấu hổ lắm, thêm một thằng nhóc thì sẽ thoải mái hơn nhiều.

Ai ngờ Nguyên Đản vừa nghe còn có cha ở thì lập tức lắc đầu, nhỏ giọng nói với Phong Ánh Nguyệt: "Con sợ.

"Phong Ánh Nguyệt nhích cái ghế ở gần Đường Văn Sinh sang bên cạnh, Nguyên Đản thấy vậy cũng nhích cái ghế dưới mông mình sang một bên.

Hành động của hai người khiến Đường Văn Sinh ghé mắt nhìn.

Nguyên Đản bị anh nhìn thoáng qua, cả người không dám động đậy nữa, vẫn là Phong Ánh Nguyệt giúp nó chuyển ghế sang cạnh mình, Nguyên Đản mới chạy lạch bạch tới ngồi xuống.

Mượn thân thể Phong Ánh Nguyệt để giấu bản thân đi.

Mặc dù Phong Ánh Nguyệt gầy nhưng dù sao Nguyên Đản vẫn còn nhỏ, che nó đi không phải là việc gì khó.

"Sao con lại sợ cha như vậy?"Phong Ánh Nguyệt hỏi nhỏ.

Nguyên Đản cũng thỏ thẻ trả lời: "Không biết ạ.

"Phong Ánh Nguyệt bật cười, giơ tay nựng khuôn mặt nhỏ nhắn mũm mĩm của nó, không hỏi tiếp nữa.

Dù sao chính bản thân Nguyên Đản cũng không giải thích được.

Hơn nữa trong sách cũng cho một đoạn quan hệ cha con không có tình cảm, rồi không giải thích thêm.

Mặc dù không phụ nấu cơm, nhưng bưng chén đũa thì Phong Ánh Nguyệt vẫn đi giúp một tay.

Đường Văn Sinh cũng không rảnh rỗi, đốt đèn dầu, lau bàn gì đó.

Buổi tối ăn măng xào thịt, nộm sanicula chinensis (*), còn có canh trứng và một đ ĩa đậu phộng, đồ ăn không nhiều lắm nhưng số lượng lớn.

(*) Sanicula chinensis: đây là một loại rau dại được trồng nhiều để làm rau sạch ở Trung Quốc.

Món nộm sanicula chinensis này không dùng rau sống, mà là rau sau khi chần qua nước sôi.

Phong Ánh Nguyệt cảm thấy ăn rất ngon.

Thấy cô thích, Đường Văn Tuệ ngồi bên phải cô nói: "Sang mai em lại đi hái một ít.

"Đường Văn Sinh ngồi bên trái cô, còn Nguyên Đản thì ngồi giữa ông bà nội, trong chén gỗ nhỏ ngoài thịt ra thì là canh trứng.

Vợ chồng chị dâu hai Đường ngồi cạnh Đường Văn Tuệ.

Hai người mẹ Đường sinh và nuôi bốn đứa con, con gái lớn là Đường Văn Phân, gả cho nhà họ Vương ở trấn bên cạnh; con trai thứ hai, cũng chính là vợ chồng anh hai Đường thì làm nghề nông, con trai thứ ba Đường Văn Sinh là công nhân nhà máy sản xuất giấy, con gái út là Đường Văn Tuệ.

Đường Văn Phân sinh được một đứa con gái, vợ chồng anh hai Đường kết hôn nhiều năm nhưng lại chưa có con, Đường Văn Sinh thì có Nguyên Đản nhưng lại ly hôn mấy năm trước rồi, bây giờ tái hôn với Phong Ánh Nguyệt, còn Đường Văn Tuệ chỉ mới mười lăm tuổi đầu.

Trong nhà vẫn còn rượu hôm qua chưa uống hết, cha Đường lại lấy ra, ngoài Nguyên Đản thì mỗi người đều uống một chút.

.
 
Thập Niên 70 Trở Thành Mẹ Kế Ác Độc Của Nam Chính Truyện Khởi Điểm
Chương 19: 19: Giấu Bệnh Sợ Thầy 3


Sau khi ăn cơm xong, Phong Ánh Nguyệt phụ rửa chén, nhưng khi rửa lại bị mẹ Đường kêu đi ra: "Con và Văn Sinh tới nhà bác cả và chú ba đi, đừng động vào mấy chuyện trong nhà.

"Đường Văn Tuệ cũng cười tủm tỉm đẩy cô ra: "Đi nào chị dâu ba, nếu Nguyên Đản muốn đi thì dẫn nó theo nhé.

""Được.

"Phong Ánh Nguyệt lại nhìn chị dâu hai Đường đang cúi đầu rửa chén không nói gì, lúc này mới đi ra ngoài.

Bảo trong lòng chị dâu hai Đường không hờn giận gì là không thể nào.

Không nói chuyện khác, chỉ riêng chuyện Đường Văn Sinh ly hôn đã khiến người trong nhà bị người ngoài chỉ trỏ đủ điều, sau đó người ngoài nghe Kiều Tư Vũ nói Đường Văn Sinh "không được", lại chĩa mũi nhọn vào vợ chồng bọn họ.

Nói gì mà kết hôn nhiều năm như thế lại không có chút động tĩnh nào, có khi là hai anh em đều có bệnh giống nhau, chọc chị dâu hai Đường tức phát khóc rất nhiều lần, vào ngày Tết ngày lễ về nhà mẹ đẻ còn bị chị dâu giễu cợt.

Không bàn tới chuyện bây giờ kết hôn lần nữa, mà hết lần này tới lần khác mẹ chồng lại thương yêu đối phương, đây đâu giống gả vào nhà họ làm con dâu, hoàn toàn như một vị khách rồi!"Con đừng thở phì phò như thế nữa, người ta gả vào vốn đã phải sống những ngày khó khăn rồi, hơn nữa, chúng ta cũng xem như ở riêng, một năm về đây cũng không được mấy lần.

"Mẹ Đường tìm cái cớ để Đường Văn Tuệ rời đi, sau đó nói khẽ với chị dâu hai Đường đang rửa chén bên cạnh.

Mẹ chồng vốn là người không hà khắc gì, chị dâu hai Đường nghe xong lời bà nói là hiểu ra ngay, cũng thương cho Phong Ánh Nguyệt hơn một chút.

Cô ta cau mày, nhỏ giọng nói: "Hay là nghe lời bà tổ, bảo chú ba tìm vài bài thuốc dân gian để thử?"Mẹ Đường thở dài: "Nếu nó chịu uống thì mẹ với cha con còn cần phải sầu thế này à? Tự nó cảm thấy bản thân không có vấn đề!"Chị dâu hai Đường mím môi, đám đàn ông đúng là y hệt nhau, cứng đầu cứng cổ.

"Nếu không, con bảo thằng hai khuyên thử đi?"Mẹ Đường ngẫm nghĩ rồi nói, đừng lại để vì chuyện này mà ly hôn.

"Được, con rửa chén xong rồi sẽ nói với anh ấy.

"Bây giờ trong lòng chị dâu hai Đường nào còn hờn dỗi gì, chỉ thấy Phong Ánh Nguyệt là người đáng thương thôi, cô ta cũng từng nghe nói nhà họ Phong thấy tiền là sáng mắt, vì tiền mà có thể gả con gái tới đây làm góa phụ sống, đúng là ác độc!Thế là khi vợ chồng Phong Ánh Nguyệt dẫn Nguyên Đản trở về, Phong Ánh Nguyệt phát hiện chị dâu hai Đường đang dùng ánh mắt thương hại để nhìn mình.

Phong Ánh Nguyệt lộ vẻ khó hiểu.

Đường Văn Sinh thì bị anh hai Đường cười tủm tỉm lôi ra sân nói chuyện.

"Anh hai?"Anh hai Đường nhớ tới lời dặn dò của mẹ và vợ, ho nhẹ hai tiếng rồi nói.

"Văn Sinh à, từ nhỏ em đã thông minh rồi, còn anh vừa nhìn thấy sách là đau đầu, bảo anh học cũng giống như đang tra tấn anh vậy.

""Nhưng em thì không giống thế, em không chỉ thích học mà em còn thi đậu trường cấp ba! Nếu không phải năm đó sức khỏe của mẹ không tốt, em đã không chọn ở lại làm việc trong nhà máy sản xuất giấy rồi.

"Cũng vì để có thể chăm sóc người nhà nhiều hơn một chút.

Nghe anh ấy nói lòng vòng một lúc cũng không nghe ra anh ấy muốn nói gì, Đường Văn Sinh cản anh lại: "Anh hai, có chuyện gì thì nói thẳng đi.

"Hoàn toàn không biết mình đã nói quá xa, anh hai Đường gãi đầu: "Chuyện là, chúng ta không thể để mặc bệnh gì gì đó không chữa, như thế không được, nếu có bệnh thì chúng ta đi chữa thôi! Chữa hết rồi, tình cảm vợ chồng cũng tốt đẹp! ""Giấu bệnh sợ thầy.

" Đường Văn Sinh sửa đúng ý anh ấy muốn nói, sau đó lại thở dài: "Cơ thể của em không có vấn đề thật, không cần đi khám bác sĩ đâu.

"Anh hai Đường không nói chuyện nữa, anh ấy chỉ dùng ánh mắt "anh hiểu nhưng em vẫn phải đi chữa bệnh đi!" để nhìn Đường Văn Sinh.

Đường Văn Sinh há miệng th ở dốc, cuối cùng chỉ hóa thành một tiếng thở dài: "Em biết rồi, mọi người yên tâm đi.

"Anh hai Đường cảm thấy hài lòng, đi tìm mẹ Đường và vợ để báo cáo kết quả nhiệm vụ.

.
 
Back
Top Bottom