Ngôn Tình Thập Niên 70 Thần Y Hằng Ngày Ăn Dưa

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,291,192
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AJFCJaUUEeHCVipCzZmHJ7XjdhshxDQwdkI874Az-DAnh0CjwjeLUTXw5XYV_VOJxzj7NPqiGn865Nd7KXsdeNPyuwRoXIcWy2IQC8xxdOJUcpS2koH7UTQwlyl0lVCl69m8UeWIf1Fnhl3_zv25WIccJMlA=w215-h322-s-no

Thập Niên 70 Thần Y Hằng Ngày Ăn Dưa
Tác giả: Từ Tửu
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Huyền Huyễn, Quân Sự, Xuyên Không, Nữ Cường, Hài Hước, Điền Văn, Sủng
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Nội dung văn án sau khi được viết lại:

Khi Tưởng Vân bị ba mẹ đẩy xuống nông thôn, cô bất ngờ thức tỉnh ký ức của kiếp trước. Bất chợt, cô nhận ra rằng nơi trú ẩn mà cô đã mua trong kiếp trước cũng đã theo cô về hiện tại.

Thời những năm 1970 là thời điểm mà bất kỳ ai có năng lực đều có thể thể hiện tài năng của mình. Trên đường về nông thôn, cô gặp một nữ chủ siêu thị, đến từ hiện tại nhưng lại thường xuyên khám phá về quá khứ của cô. Còn lại, có một nam thanh niên trí thức, cô gái trẻ trong làng và một nữ thanh niên trí thức hoạt bát và vui tính. Họ đều có câu chuyện của riêng mình, tạo nên những khoảnh khắc đáng nhớ...

Tuy vậy, Tưởng Vân chỉ muốn sống một cuộc sống bình thường và ăn dưa như bao người khác. Mục tiêu đầu tiên của cô là kiếm được 100 triệu đồng bằng việc kinh doanh dưa. Dù có việc gì thì cũng phải giành thời gian cho việc kinh doanh dưa. Tuy nhiên, cô không ngờ rằng đôi khi ăn dưa còn mang lại những rắc rối.

Cuộc sống yên bình của Tưởng Vân đã khiến người khác ghen tị? Điều này thật bất ngờ và khó tin. Liệu cô có thể vượt qua những thách thức đang chờ đợi?

Mô tả tóm tắt: Tưởng Vân, một người phụ nữ mê ăn dưa, không sợ khó khăn và luôn nỗ lực để tìm kiếm hạnh phúc trong cuộc sống. Tác phẩm này dậy khởi những suy nghĩ về chính sự may mắn và lựa chọn của chúng ta.

Thẻ từ khóa: kinh doanh, đấu tranh, cuộc sống, nâng cấp.

Nhân vật chính: Tưởng Vân, nhân vật phụ: đang cập nhật.

Editor: Cyndaquil.​
 
Thập Niên 70 Thần Y Hằng Ngày Ăn Dưa
Chương 1: 1: Thức Tỉnh


Tưởng Vân che mặt đứng trong phòng khách chật chội, không thể tin được nhìn Tưởng Ái Quốc, khuôn mặt cô đau đớn như thiêu như đốt.“Tưởng Vân, tao đây là thông báo cho mày biết, chứ không phải thương lượng với mày! Danh sách đi nông thôn lần này của nhà chúng ta là mày! Chỉ có thể là mày!Tao đã điền tên của mày rồi, mày không muốn đi cũng phải đi!”Trái lại, Tưởng Vân không phải vì Tưởng Ái Quốc đã đánh cô mà kinh ngạc, dù sao đây cũng không phải là lần đầu tiên.Cô là bởi vì không ngờ rằng một cái tát của Tưởng Ái Quốc có thể phá vỡ giấc mộng ẩn sâu trong cô, khiến cô nhớ lại rất nhiều điều từ kiếp trước.Kiếp trước của cô sống trong một thế giới rộng lớn khác, nơi nền văn minh tiên đạo, nền văn minh khoa học và công nghệ thịnh vượng, xã hội rực rỡ.

Cô không phải là một nhân vật lợi hại, nhưng cũng cẩn thận từng bước trở thành tầng lớp trung lưu, xã hội đó cho tất cả các tiện nghi, cô tận hưởng.Sau khi cẩn thận cảm nhận được nơi trú ẩn “Tinh Hà” ràng buộc với linh hồn, và nhận ra Tinh Hà vẫn còn đó, cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút.Có Tinh Hà ở đây, cho dù đi đến mạt thế, cô cũng sẽ không lo lắng.Nhưng cái tát vào mặt này khiến cô thực sự tức giận, không muốn dễ dàng đồng ý.Tưởng Ái Quốc thấy Tưởng Vân vẫn đứng tại chỗ như một cây gậy gỗ, trong lòng ông ta càng tức giận, còn muốn giơ tay lên đánh tiếp thì bị người phụ nữ trung niên đứng bên cạnh ông ta giữ chặt.Người phụ nữ trung niên đó là mẹ của Tưởng Vân, Triệu Hồng Mai.Đôi mắt của Triệu Hồng Mai sưng lên, giọng nói nghẹn ngào: “Đừng đánh nữa! Việc này vốn không công bằng với Nhị Nha, trên có người lớn hơn nó, phía dưới có người nhỏ hơn nó, cho dù có xếp hàng thì cũng chưa tới lượt nó mà!”Tưởng Vân cho rằng Triệu Hồng Mai đang nói thay cho cô, mũi cô đau xót sắp sửa cảm động, nhưng cô lại không ngờ Triệu Hồng Mai sẽ lại nói thay cho Tưởng Ái Quốc: "Nhị Nha, con cũng đừng trách ba con ! Chị gái của con sắp kết hôn rồi, bên nhà người ta đã hứa, sau khi kết hôn họ sẽ sắp xếp cho chị con làm nhân viên bán hàng trong cửa hàng bách hóa.

Em trai con thì vẫn còn nhỏ.

Không phải ba mẹ thiên vị, mà thực sự là ...”“Là cái gì?” Tưởng Vân đột ngột lên tiếng hỏi một câu, nước mắt đã không còn nữa, ánh mắt trống rỗng, làm gì còn có chút hơi ấm gia đình nào nữa?Trong lòng Tưởng Vân cũng tức giận, cô cũng không phải là nhóm người đầu tiên về nông thôn, đối với chuyện ở nông thôn đã sớm nghe thấy.

Nam thanh niên tri thức đi thì bị bóc lột đến kiệt sức, nữ thanh niên tri thức đi bị chà đạp không ít.Tuy là nói mấy năm nay lãnh đạo cũng đã chỉnh đốn nếp sống rồi, nhưng nơi nào lại chẳng có sâu mọt? Không có tai họa?Tưởng Vân thấy Triệu Hồng Mai không nói gì, cô bướng bỉnh nói: “Nếu mọi người đã báo danh cho con rồi, con có thể không đi sao? Con đi.”“Mẹ à, mẹ cũng đừng nói những lời đạo đức giả đó nữa, chị không đi thì con có thể hiểu được.

Nhưng Tưởng Chính nhỏ hơn con một tuổi, lại cao hơn con, tại sao không đi được? Chẳng qua là con gái không bằng con trai, trọng nam khinh nữ mượn cớ mà thôi.”.
 
Thập Niên 70 Thần Y Hằng Ngày Ăn Dưa
Chương 2: 2: Quyết Định


Tưởng Vân nói ra những lời tức giận từ đáy lòng, nhìn thấy Tưởng Ái Quốc và Triệu Hồng Mai run lên vì tức giận, cô cảm thấy thoải mái hơn nhiều, bình tĩnh hỏi Tưởng Ái Quốc: “Khi nào thì đi? Con sẽ rời đi ngay lập tức.

”Tưởng Ái Quốc đen mặt nói: “Đoàn đi tỉnh Đông Sơn có thể buổi chiều xuất phát, sau khi đến thành phố Tế sẽ có người tiếp nhận và sắp xếp.

”“Được, vậy buổi chiều con sẽ đi ngay, khỏi ở đây chướng mắt mấy người.

”Tưởng Vân trở lại phòng ngủ, khóa cửa lại, thấy Tưởng Miêu và Tưởng Chính đang rụt cổ như hai con chim cút ngồi ở trong phòng, không dám phát ra tiếng.

Cô cũng chẳng thèm lên tiếng, đi tới mở tất cả tủ quần áo và hộp gỗ long não trong phòng ra, lục tung mọi thứ, chọn bộ quần áo mà cô thường mặc quanh năm, rồi lôi từ đầu giường ra một chiếc túi da rắn đã bẹp dúm, nhét mọi thứ vào đó.

Tưởng Miêu lườm Tưởng Chính: "Em ra ngoài đi!"Tưởng Chính vội vàng rụt cổ đi ra ngoài.

Tưởng Miêu chạy đến tủ quần áo của mình, lấy ra một chiếc vớ rách đã được vá nhiều lần, tìm một cuộn tiền và đưa cho Tưởng Vân: “Em Hai, em cầm lấy số tiền này đi.

”“Em không cần.

”“Em đừng nổi giận với chị, người ta nói trong nhà nghèo khó ra đường giàu có, em đi ra ngoài đều phải cần xài tiền.

Em cầm lấy số tiền này đi.

”Tưởng Vân nhìn Tưởng Miêu thái độ kiên quyết nhét tiền vào trong túi của cô, thì không lên tiếng nữa.

Người ta nói trong nhà nghèo khó ra đường giàu có, nhưng nếu thật sự muốn lấy tài sản của cô ra để xem một chút, cô mới là người giàu nhất.

Những tia lửa va chạm giữa nền văn minh tiên đạo, nền văn minh khoa học và công nghệ đã phá hủy thiên diệt địa, nơi trú ẩn là tiêu chuẩn của tất cả mọi người, một khi gặp phải xung đột, ngay lập tức trốn vào nơi trú ẩn, sống dựa vào vật tư trong nơi trú ẩn cho đến khi chiến tranh kết thúc.

Phần lớn tài sản ròng của cô trong kiếp trước đều được dùng để mua nơi trú ẩn Tinh Hà, những vật chất tích trữ bên trong đó đủ cho cô dùng cho tới khi chết tự nhiên.

Dù môi trường ở quê có tồi tệ đến đâu, cô sẽ không lo lắng về cái ăn và cái mặc.

Tưởng Miêu thấy Tưởng Vân không thèm để ý đến mình, bèn giúp Tưởng Vân thu dọn đồ đạc.

Buổi trưa, cô ăn mì Tam Hà, chính là mì trắng, mì cao lương và bột ngô trộn với nhau, nhìn thì ngon nhưng chẳng có mùi vị gì cả.

Sau khi Tưởng Vân ăn được nửa bát mì Tam Hà thì bởi vì cổ họng mà không thể ăn thêm được nữa.

.
 
Thập Niên 70 Thần Y Hằng Ngày Ăn Dưa
Chương 3: 3: Xem Như Con Chết Rồi!


Tưởng Ái Quốc cười lạnh nói: “Tao khuyên mày nên ăn thêm nhiều một chút! Để khi đến tỉnh Đông Sơn rồi sợ là mày muốn ăn cũng không có mà ăn đâu!”Tưởng Vân buông bát mì xuống, cô nhíu mày, vừa liếc Tưởng Ái Quốc vừa nhìn đồng hồ đứng để bàn, nói: “Con đi đây, ba mẹ bảo trọng, coi như con chết rồi đi nhé.

”Cô trở về phòng xách hành lý, nhét lại cuộn tiền mà Tưởng Miêu cho cô xuống dưới gối của chị ta.

Một tay cô xách túi vải, một tay đeo túi da rắn, đóng sầm cửa lại bước ra khỏi nhà.

Một tiếng “rầm” vang lên thật lớn, làm cho có không ít vôi tường bong ra rớt xuống đất.

Triệu Hồng Mai nhanh chóng lau tay, sau đó trở về phòng thay bộ quần áo rồi bước ra ngoài đuổi theo Tưởng Vân.

Chỉ là Tưởng Vân ra khỏi cửa tìm được một chỗ không có người thì đi vào nơi trú ẩn, điều khiển nơi trú ẩn đi được khoảng tám dặm đường.

Đột nhiên, cô nhận được lời nhắc nhở từ nơi trú ẩn rằng năng lượng đang thấp hơn mức cảnh báo, chỉ có thể tìm một chỗ không có người nhanh chóng dừng lại, để lại những thứ nặng nề trong nơi trú ẩn, mang theo một ít hành lý không nặng lắc mình ra khỏi nơi trú ẩn.

Tinh Hà hóa thành một sợi dây mềm màu đen quấn vào tóc của cô, bắt đầu hấp thụ năng lượng mặt trời tự động bổ sung năng lượng.

Triệu Hồng Mai mượn chiếc xe đạp của chị Tạ ở dưới lầu, một đường đạp đến sợi xích đều sắp bốc cháy, nhưng vẫn không nhìn thấy bóng dáng Tưởng Vân trên đường.

Bà ấy chỉ có thể chờ đợi ở lối vào nhà ga xe lửa.

Chờ đợi này ròng rã hai giờ.

Đương lúc Triệu Hồng Mai trông mòn con mắt thì Tưởng Vân đi tới, cô nhìn thoáng qua Triệu Hồng Mai, nhíu mày hỏi: “Sao mẹ lại tới đây?”“Đứa nhỏ này, sao con bướng thế? Nói cái gì mà xem như con đã chết rồi hả?”Triệu Hồng Mai lấy từ trong túi ra một chiếc khăn tay đã được bọc kỹ, bên trong là một đống đồ phồng lên, bà ấy quan sát trái phải vài lần, thấy không có ai nhìn, thì mới nhét khăn tay kia vào túi trong quần áo của Tưởng Vân.

“Con và chị, còn có em trai đều là do mẹ sinh ra, sao mẹ có thể thiên vị được chứ? Chỉ là chị gái và em trai con đều có lý do, cho nên chỉ có thể để con đi.

”Tưởng Vân không lên tiếng, cô không muốn nói chuyện.

Trung tâm giám sát thanh niên trí thức ở phía xa đã bắt đầu phát loa phóng thanh.

“Mẹ về đi, con phải đi rồi.

Lần này con đi cũng không biết khi nào sẽ trở lại, hoặc cũng có thể không bao giờ trở lại.

Trong nhà có chuyện gì thì tìm chị và Tưởng Chính, cứ coi như chưa từng sinh ra con đi.

”Cô kéo bàn tay Triệu Hồng Mai đang túm lấy tay áo cô ra, xách hành lý đi về phía trung tâm giám sát thanh niên tri thức.

Triệu Hồng Mai lớn tiếng kêu: “Tới nơi rồi thì nhớ viết thư về nhà, nói cho mẹ biết con ở đâu nhé.

”“Cũng đừng trách mẹ và ba con.

”Tưởng Vân ngoảnh mặt làm ngơ, sau khi ký tên ở trung tâm giám sát thanh niên tri thức thì hòa vào dòng người nhộn nhịp đi vào nhà ga.

.
 
Thập Niên 70 Thần Y Hằng Ngày Ăn Dưa
Chương 4: 4: Bị Nghi Ngờ


Mùi sơn trên chiếc tàu màu xanh biếc không dễ ngửi chút nào, cộng thêm mùi khói thuốc lá, mùi chân hôi thối…Tất cả quyện với nhau làm cho khoảnh khắc mà Tưởng Vân bước lên xe xém tí nữa là cô đã ói ngay tại chỗ rồi.

Tưởng Vân nghĩ tới mười bảy tiếng đường xe, hai mắt lập tức muốn trở thành màu đen luôn.

Cô quấn Tinh Hà vào cổ tay, kéo cửa sổ xe lửa màu xanh lá cây ra để cho Tinh Hà tiếp tục bổ sung năng lượng.

Tưởng Vân nhét hành lý của mình xuống dưới ghế cứng, bỏ tiền và vé mà Triệu Hồng Mai nhất quyết nhét cho cô vào trong nơi trú ẩn Tinh Hà, sau đó nhắm mắt lại bắt đầu chợp mắt.

Cô lên xe sớm, một lát sau, bên cạnh và đối diện cô bắt đầu có nhiều người ngồi hơn.

Nghe cuộc trò chuyện với người ngồi đối diện, có vẻ như cũng là một thanh niên tri thức, nói huyên thuyên không ngớt, giọng điệu đầy hoài bão xây dựng nông thôn.

Tưởng Vân nghiêng đầu, điều chỉnh tư thế một chút, cảm giác đầu không còn cấn như vậy nữa thì tiếp tục chợp mắt.

Cô không có tham vọng xây dựng nông thôn, cô chỉ hy vọng mình có thể sống tốt ở nông thôn, không cầu xin mọi thứ suôn sẻ, nhưng ít gặp phải một chút tiểu nhân là may rồi.

Thế nhưng cô trăm triệu lần không ngờ đó là, có người lại không sợ lạ, ngay cả khi cô chợp mắt mà cũng kéo cô vào trọng tâm của câu chuyện.

Người thanh niên ngồi đối diện với cô rất nhiều chuyện, vừa mới nói to, lúc sau đã quay đầu chân thành hỏi Tưởng Vân: “Vị! đồng chí này, cô là đi thăm người thân hay về quê thế?”Tưởng Vân mở to hai mắt, từ lần trước cùng những người này nói chuyện, cô đã biết những người này và cô bị phái tới cùng một chỗ, về phần bọn họ có thể phân vào tổ sản xuất hay không, cũng khó nói.

Đưa tay ra không đánh người đang cười, cô mỉm cười nhẹ nhàng, trả lời: “Xuống nông thôn, giống như các anh, đi đến thành phố Uy, huyện Cản Hải, trấn Thạch Đường.

”Nam thanh niên kia càng thêm hăng hái: “Ồ? Vậy chúng ta sẽ đi cùng một nơi! Quan tâm chăm sóc nhiều hơn nữa nha!”Tưởng Vân quan sát nam thanh niên đối diện một cái, anh ta nhìn tràn đầy sức sống, cao hơn Tưởng Chính nhiều, cũng nói một câu quan tâm nhiều hơn.

Cô không thích dạng đàn ông lả lơi ong bướm như vậy.

Cô thích nói ít hơn một chút, đáng tin cậy hơn.

Nói dễ hơn làm, nói bao nhiêu điều dễ nghe đi nữa cũng không bằng làm một chuyện tốt.

Tuy nhiên, những suy nghĩ này là những suy nghĩ tạp niệm, sẽ chỉ làm tăng xích mích nội tại, tốt hơn hết là nên nghĩ xem sau này ăn gì, để suy nghĩ đó làm kim chỉ nam cho hành vi.

Nam thanh niên kia thấy Tưởng Vân lại nhắm mắt lại chợp mắt, chỉ cho rằng Tưởng Vân không thoải mái, về phần thân thể không thoải mái hay là trong lòng không thoải mái, đây cũng không phải là việc mà người không quen biết như anh ta nên hỏi.

Cho nên anh ta cũng rất nhanh buông tha Tưởng Vân, chuyên chú đi nói chuyện phiếm với hai nữ thanh niên ngồi đối diện Tưởng Vân.

Chiếc xe lửa màu xanh lá cây đi từ ngày đến tối, ngọn đèn trên xe cũng mờ dần.

“Quý hành khách vui lòng chú ý hành lý mang theo bên mình, kịp thời thông báo khi gặp trộm cắp, móc túi.

Xã hội văn minh, bạn và tôi cùng nhau xây dựng.

”Nhân viên tàu hết lần này đến lần khác nhấn mạnh, Tưởng Vân thăm dò tình hình nạp năng lượng của nơi trú ẩn Tinh Hà, buổi chiều này đã nó đã được bổ sung 40% năng lượng, đủ dùng một thời gian.

Cô dùng tâm niệm huy động đầu bếp Vân trong nơi trú ẩn làm hai cái bánh thịt lợn, giả vờ lấy ra từ trong túi, ăn xong hai cái bánh, lại uống nửa ly nước, tiếp tục chợp mắt.

Lại không biết rằng, cô gái trẻ ngồi bên cạnh cô đã nhìn chằm chằm vào cô vài lần chỉ vì chiếc bánh này.

Cô gái trẻ có vẻ nghi ngờ, lên xe lâu như vậy rồi mà bánh vẫn còn nóng được sao? Chẳng lẽ đây lại là một người giống như cô ấy từ thế kỷ 21 xuyên về đây ư?.
 
Thập Niên 70 Thần Y Hằng Ngày Ăn Dưa
Chương 5: 5: Bạch Mẫn


Cô gái trẻ ngồi bên cạnh Tưởng Vân tên là Bạch Mẫn, mang theo cả kho siêu thị xuyên về đây.

Trước khi về nông thôn cô ta đã chuẩn bị kế hoạch, quyết định đạt đến đỉnh cao của cuộc sống bằng cách dựa vào thị trường chợ đen.

Kiếp trước cô ta làm lụng vất vả mấy chục năm cũng không mua nổi một căn tứ hợp việc, kiếp này cô ta muốn mua một trăm căn!Bạch Mẫn nương theo ánh đèn mờ nhạt trong xe nhìn chằm chằm Tưởng Vân vài lần, cuối cùng đè nén nghi ngờ trong lòng, cũng tiến vào trạng thái ngủ không sâu.

Tưởng Vân cũng không ngủ, mà là dùng tinh thần chăm sóc nơi trú ẩn Tinh Hà.

Một nơi trú ẩn tuyệt vời, có thể mô phỏng đầy đủ một hệ sinh thái, nguồn nước, ánh sáng, đất đai, v…v….

, có thể thực hiện trồng trọt cơ bản, nuôi dưỡng và sinh sản, chăn nuôi và các hoạt động sản xuất khác, để đảm bảo rằng vật chủ của nơi trú ẩn vẫn sống sót được trong sự hỗn loạn và tai họa.

Phần lớn tài sản ở kiếp trước của Tưởng Vân đều đập vào trong nơi trú ẩn Tinh Hà, nơi trú ẩn cô mua mặc dù không phải là thượng phẩm, nhưng cấp bậc cũng không kém, cũng không phải hàng hóa cao cấp bình thường.

Mặc dù trong kho có lương thực dự trữ, nhưng Tưởng Vân nghĩ đất trong nơi trú ẩn cũng hoang vắng, không bằng tiêu hao một chút năng lượng mở ra, bên trong trồng một ít rau và trái cây, còn có thể nuôi một ít gia cầm và gia súc, như vậy mới có thể đảm bảo cung cấp vật tư sinh hoạt.

May mà chức năng của Tinh Hà lớn mạnh, cô chỉ cần vận dụng ý nghĩ là có thể giải quyết xong những chuyện này.

Cũng có thể coi là kiếp trước trồng cây, kiếp này hưởng bóng mát.

Tiếc nuối duy nhất chính là chức năng giao dịch bên trong nơi trú ẩn Tinh Hà đã bị phế đi, toàn bộ nơi trú ẩn bị buộc phải tiến vào chế độ offline.

Có điều Tưởng Vân cũng có thể hiểu được, nếu sau khi vượt qua đại thiên thế giới còn có thể giao dịch, vậy mới không thể tưởng tượng nổi.

Offline cũng rất tốt, chỉ hy vọng nơi trú ẩn này không có bất kỳ trục trặc.

—Trong lúc mê man và buồn ngủ, Tưởng Vân dựa vào toa xe sắt ngủ thiếp đi.

Khi cô tỉnh lại lần nữa, trong xe đã có rất nhiều tiếng ồn ào, thanh niên ngồi bên cạnh cô và đối diện đều đã tỉnh lại, lúc này đang vểnh đầu háo hức nhìn sang toa xe bên cạnh.

Nhân viên phục vụ cầm một chiếc đèn pin chiếu về phía toa này, cất giọng the thé hô to: “Có bác sĩ nào không?" Có bác sĩ nào không? Có bác sĩ hay không?”“Toa số 6 có người ngất xỉu, cần phải giúp đỡ để điều trị!”Tưởng Vân dùng tinh thần thăm dò mô hình y tế trong nơi trú ẩn Tinh Hà một chút, thấy mô hình y tế đều đi theo, cũng không có trục trặc gì, bèn mượn túi che giấu lấy ra một bộ kim châm.

Cô đứng dậy hỏi: “Tôi không phải là bác sĩ, nhưng tôi học y với thầy, tôi có thể làm được không?”.
 
Thập Niên 70 Thần Y Hằng Ngày Ăn Dưa
Chương 6: 6: Châm Cứu


Nhân viên phục vụ đã liên tục hỏi vài toa xe, nhưng không hỏi được một bác sĩ nào cả, gấp đến độ đầu đầy mồ hôi hai mắt tối sầm.

Lúc này thật khó khăn lắm mới có một người hiểu biết về y tế đứng ra, cô ta lập tức giống như bắt được cọng rơm cứu mạng, vội vàng nghiêng người tránh đi hành khách đang đứng trong xe, đi về phía Tưởng Vân, thở hồng hộc cười nói: “Làm phiền đồng chí này rồi, cô đi cùng tôi một chuyến nhé.”Tưởng Vân chuyển dây đen vốn quấn vào cổ tay trái sang cổ tay phải, chỉnh sửa mô hình y tế trong nơi trú ẩn, giả vờ khó khăn muốn cầm theo hành lý.Mặc dù những hành lý này không quan trọng, nhưng cô cần phải mượn chúng để che mắt mọi người.Tuyệt đối không thể để mất.Nhưng lúc này cô phải đi cứu người, mang theo hành lý có chút bất tiện.Đang lúc Tưởng Vân khó xử thì Bạch Mẫn mở miệng: “Đồng chí này, cô cứ đi đi, tôi trông hành lý giúp cô cho.

Ngay cả khi tôi có đi mất thì hành lý cũng không mất.

Cả hai chúng ta đều đến trấn Thạch Đường để nhập đội mà, tôi không chạy được đâu mà lo.”Tưởng Vân gật gật đầu: “Vậy làm phiền cô rồi.”Cô đi theo phía sau nhân viên phục vụ, cùng nhau đi về phía toa xe bên cạnh, đột nhiên lại cảm giác như có ánh mắt đang theo dõi sau lưng mình.

Cô quay đầu lại nhìn, vừa vặn nhìn thấy hình ảnh Bạch Mẫn đang cau mày suy tư nhìn chằm chằm vào bóng lưng cô.Bốn mắt nhìn nhau, Bạch Mẫn cười cười với Tưởng Vân, Tưởng Vân cũng cười đáp trả.

Cô xoay người lại, trong lòng do dự, Bạch Mẫn đang suy nghĩ cái gì? Chẳng lẽ cô lộ sở hở gì rồi sao?Khi nhìn thấy bệnh nhân, Tưởng Vân liền ném Bạch Mẫn ra sau đầu.Khoảnh khắc lòng bàn tay của cô chạm vào bệnh nhân, một hình ảnh 3D xuất hiện trước mắt cô, tên bệnh và kế hoạch điều trị cũng xuất hiện bên cạnh hình ảnh 3D.Bởi vì trên người không có thuốc cho nên Tưởng Vân sử dụng phương pháp châm cứu, nhờ vào sự kết hợp giữa nền văn minh tiên đạo kiếp trước và văn minh khoa học kỹ thuật, sự kết hợp của kim bạc và các loại thuốc đủ để kéo dài tuổi thọ của con người gấp mười gấp trăm lần lần, bệnh nan y hiếm gặp nhất trong thời này cũng biến thành bệnh nhẹ.Sự khác biệt chính là kiếp này tương đối hòa bình hơn, phần lớn thương vong là do chiến tranh gây ra, trong khi kiếp trước, chiến tranh xảy ra thường xuyên và hầu hết mọi người đều chết trong chiến tranh.Dù tuổi thọ có dài đến đâu cũng không thể ngăn được cái chết bất thường và xui xẻo.Tưởng Vân chọn ra kim châm thích hợp, sau đó nhìn vào chấm đỏ và số hiệu trên cơ thể bệnh nhân trước mặt, rồi đâm từng cây kim bạc vào.Hoặc se hoặc búng, hoặc run nhẹ, các mô hình y tế trong nơi trú ẩn đưa ra một kế hoạch hoạt động chi tiết.Hành khách vây xem đã hình thành ba tầng vòng quanh bên ngoài.Khoảng ba phút sau, bệnh nhân hôn mê khạc ra một ngụm đờm dày đặc, cuối cùng cũng tỉnh lại.Tưởng Vân dặn dò: “Trong phổi của cô có chút vấn đề, rất nghiêm trọng, tôi dùng châm cứu tạm thời áp chế giúp cô.

Sau khi tàu đến ga, cô nên nhanh chóng tìm bệnh viện đi khám xem, đừng trì hoãn bệnh tình.”Bệnh nhân kia vẻ mặt đờ đẫn nhìn Tưởng Vân rút từng cây kim bạc ra bỏ vào trong túi kim, lại ngơ ngác nhìn Tưởng Vân rời đi.Đầu cô ấy ù ù liên tục.Trong phổi cô ấy thực sự có vấn đề, bác sĩ ở bệnh viện nói rằng cô ấy bị ung thư phổi, không sống được bao lâu.

Bởi vậy lần này cô ấy đi ra ngoài chính là muốn đến thăm chị gái của cô ấy lấy chồng ở thành phố Tế.

Có lẽ đây là lần cuối cùng mà bọn họ được gặp nhau.Lại không ngờ trên xe lại gặp được một bác sĩ có tay nghề cao như vậy, không kiểm tra gì cũng nhìn ra bệnh của cô ấy, còn biết bệnh của cô ấy rất nghiêm trọng.Một suy nghĩ toát ra trong đầu cô ấy: Biết đâu bác sĩ này có cách để chữa bệnh cho cô ấy thì sao?“Bác sĩ! Bác sĩ ơi!”“Bệnh của tôi còn có thể trị được không?”“Nếu chữa khỏi thì có thể sống thêm được mấy năm vậy?”Tưởng Vân đã đi xa, trong khoảnh khắc bệnh nhân tỉnh lại, Nơi trú ẩn Tinh Hà đã bật ra gói kỹ năng mới - một phần kỹ năng canh tác hơi tinh túy (trung cấp, đã cô đọng)..
 
Thập Niên 70 Thần Y Hằng Ngày Ăn Dưa
Chương 7: 7: Thăm Dò


Đây cũng là nguyên nhân mà Tưởng Vân ra tay giúp đỡ.

Nơi trú ẩn Tinh Hà đúng là có thể cứu người, nhưng nó không cứu vô ích mà sẽ sao chép vật phẩm ảo có giá trị nhất từ đối phương, có thể là kỹ năng, cũng có thể là ký ức.

Tưởng Vân sử dụng gói kỹ năng canh tác mới thu được, cảm giác trong đầu có thêm một ít thứ theo bản năng, cô cũng không quá để ý, coi như là mua cho mình một món bảo hiểm khi về nông thôn vậy.

Có loại kỹ năng này, ít nhất cô cũng sẽ mù tịt trong việc trồng trọt.

-Bạch Mẫn nhìn Tưởng Vân trở về chỗ ngồi sau đó nhắm mắt lại, trong lòng cô ta thầm nghĩ, lẽ nào người xuyên qua này là một Trung y?Thời đại này thật sự ai cũng xuyên tới được hay sao?Nhưng mà cô ta lại nghĩ, cũng không thể nói thời đại này ai cũng xuyên tới được, ít nhất Lý Đông Thăng ngồi đối diện bắt chuyện với cô ta không phải xuyên tới đây.

Toàn thân anh ta toát ra hương vị thành thật chất phác không thể che giấu được của thời đại nàyHơn nữa người trước mắt này rốt cuộc có phải xuyên qua hay không, cô ta cũng không nắm chắc.

Chỉ dựa vào một chiếc bánh nóng hổi mà nghi ngờ, thực sự có hơi vội vàng.

Bạch Mẫn quyết định thử xem.

Thử bằng cách nào đây?Tất nhiên là lấy một thứ mà không một ai trong thế hệ tương lai không biết đến thử Tưởng Vân rồi, chẳng hạn như món mì ăn liền kinh điển – mì bò kho.

Cô ta không tin có người chưa từng ngửi qua mùi của nó.

Bạch Mẫn đứng dậy đi về phía phòng trà một chuyến, khi trở về, trên tay có thêm một chai nước xốt màu nâu sẫm.

Trời từ từ sáng dần, khi nhân viên phục vụ đến thông báo còn khoảng bốn mươi phút nữa sẽ đến trạm ở thành phố Tế thì Bạch mẫn cố ý đánh thức Tưởng Vân đang ngủ, một lần nữa nói cảm ơn cô.

Bạch Mẫn nhìn Tưởng Vân vẫn còn buồn ngủ, bàn tay giống như ảo thuật lấy chai nước xốt từ trong ba lô ra, đưa cho Tưởng Vân, hỏi: “Cô có muốn nếm thử không? Đây là nước xốt mẹ tôi làm, cho dù là trộn mì hay nấu xúp thì hương vị cũng đều ngon.

Bên trong balo của tôi còn có màn thầu nữa nè, bẻ đôi bánh ra rồi chan nước xốt này lên, mùi vị ngon lắm đấy.

”Tưởng Vân hít hít mũi, hương vị của chai nước xốt mà Bạch Mẫn lấy ra quả thật không tệ, nhưng vẫn còn kém xa đầu bếp Vân trong nơi trú ẩn Tinh Hà.

Dù sao đầu bếp Vân cũng là sản phẩm của sự kết hợp giữa văn minh tiên đạo và văn minh khoa học kỹ thuật, nếu mang nước xốt của đầu bếp Vân ra so sánh với nước xốt của thời đại này thì quả thật là đòn đả kích mà.

Thật sự là có chút bắt nạt người khác.

“Mùi vị có vẻ rất thơm, có điều tôi vẫn chưa đói, cô ăn đi.

”Bạch Mẫn vẫn luôn chăm chú theo dõi biểu cảm của Tưởng Vân, muốn từ vẻ mặt của cô nhìn ra được chút manh mối gì.

Chỉ là, kết quả khiến cô ta thất vọng rồi, Tưởng Vân không có biểu hiện gì khác thường cả.

Cô ta nhận lại lọ nước xốt, lấy trong balo ra một chiếc màn thầu, bẻ ra, rồi dùng thìa múc một ít nước xốt quét nhẹ lên bánh bao, vừa ăn vừa trầm ngâm.

Chẳng lẽ Tưởng Vân không phải từ cùng một nơi với cô ta xuyên tới đây ư?Bạch Mẫn rối rắm nửa ngày cũng không nghĩ ra nguyên nhân, cô ta đột nhiên nghĩ thông suốt hơn, không cần biết Tưởng Vân có phải là xuyên tới đây hay không, chỉ cần nước sông không phạm nước giếng, vậy không phải là được rồi sao?Nếu không được phân công đến cùng một nơi, bọn họ tự nhiên sẽ không có bất kỳ giao điểm nào.

Còn nếu được phân công đến cùng một nơi, vậy thì cô ta sẽ cố gắng làm bạn với Tưởng Vân.

Có điều, mặc dù lý trí cô ta nghĩ như vậy nhưng trong lòng vẫn chưa từ bỏ ý định của bản thân.

-.
 
Thập Niên 70 Thần Y Hằng Ngày Ăn Dưa
Chương 8: 8: Châm Cứu Cho Bạch Mẫn


Bạch Mẫn lại nghĩ ra một chiêu, trên mặt cô ta lộ ra chút sầu khổ, giả vờ vô tình bắt chuyện với Tưởng Vân: “Cô nói xem chúng ta còn có hy vọng trở về không?”Tưởng Vân suy nghĩ một chút, lắc đầu: “Tôi thấy rất khó.”Bạch Mẫn: “...”Cô ta không cam lòng hỏi một lần nữa: “Lẽ nào cô cảm thấy kỳ thi tuyển sinh đại học cũng không thể khôi phục được sao?”Tưởng Vân trầm tư một hồi, vẫn là câu kia: “Tôi thấy rất khó.”Bạch Mẫn tức đến muốn bay màu, cô ta cả giận nói: “Cô không thể đổi câu khác hả? Nói tới nói lui chỉ có mỗi bốn chữ này, cứ như bánh xe đẩy ấy.”Tưởng Vân nói: “Tôi nghĩ, muốn khôi phục thì cần phải chậm bao nhiêu năm đây? Hơn nữa, sau khi kết thúc kỳ thi tuyển sinh đại học, xã hội phát triển cũng không tệ.

Ít nhất… Nó còn tốt hơn những năm trước nhiều.

Mấy năm trước toàn là yêu ma quỷ quái thôi…”Bạch Mẫn: “...”Lúc này cô ta đã xác định, Tưởng Vân chắc chắn không đến từ cùng một nơi với cô ta, có lẽ Tưởng Vân chính là một dân bản địa chính thống của thời đại này!Nhưng mà, nếu là người đến từ tương lai, ai lại không biết kỳ thi tuyển sinh đại học cuối cùng có được khôi phục hay không?Ai lại không biết tầm quan trọng của việc cải cách và mở cửa?Ai sẽ không biết rằng khoa học và công nghệ chính là mạch đập của sự phát triển?Trong lòng Bạch Mẫn có chút thất vọng, nhưng cũng thở phào nhẹ nhõm.Cô ta xắn tay áo lên, đưa cổ tay cho Tưởng Vân, nói: “Tôi thấy cô là người học y, nếu cô không ngại thì có thể xem giúp tôi không? Tôi cảm giác cơ thể mình có hơi không tốt cho lắm.”Tưởng Vân theo lời, gọi mô hình y tế của nơi trú ẩn Tinh Hà, tay đặt trên cổ tay Bạch Mẫn, một hình ảnh 3D lập tức hiện ra.Sau khi đọc giới thiệu bên cạnh hình ảnh 3D, Tưởng Vân lấy kim châm ra, nói: “Không có vấn đề gì lớn cả.

Cơ thể cô hơi nghiêng về thể hàn một tý, cho nên mỗi tháng đến ngày hành kinh sẽ hơi khó khăn.

Còn về thần trí thì có chút kích động, gần đây cô ngủ không được ngon đúng không? Trong nhà có chuyện vui gì hay sao? Mặc kệ có chuyện gì xảy ra, tĩnh tâm ngưng thần là điều quan trọng nhất.

Tôi sẽ châm cho cô một mũi, vấn đề tinh thần phấn khích đêm nay sẽ được giảm bớt, về phần thể hàn thì từ từ điều dưỡng là được.”Dứt lời, cô lấy ra một cây kim bạc dài bốn inch, ghim vào mi tâm của Bạch Mẫn.Bạch Mẫn không ngờ Tưởng Vân hạ châm nhanh như vậy, mắt thấy một cây kim bạc dài như vậy đâm vào trong trán mình, Bạch Mẫn suýt nữa thét chói tai ra tiếng.Món “đồ chơi” này có thể làm tổn thương não của cô ta, sự nghiệp vĩ mô của cô ta sẽ trở nên lãng phí, ngoài những điều vô nghĩa này thì có thể cô ta sẽ trở thành một kẻ ngốc mất.Ngay khi Bạch Mẫn sợ tới mức toàn thân đổ mồ hôi, Tưởng Vân nhẹ nhàng búng đuôi kim một cái.Bạch Mẫn ở trong đầu nhanh chóng kiểm kê hàng hóa trong kho siêu thị của mình, thấy thần trí của mình còn tỉnh táo không bị một mũi kim kia đâm thành kẻ ngốc.

Hơn nữa cô ta còn cảm giác được có một luồng khí mát mẻ gột rửa trong đầu mình, làm cho thần kinh căng thẳng mấy tháng của cô ta dần dần thả lỏng không ít, tâm tình treo ở cổ họng lúc này mới rơi trở lại trong bụng.Không bị kim đâm làm tổn thương não là tốt rồi.-----------Đề cử của các bạn là động lực để mình ra chương nhanh và nhiều hơn nhé.

Nhấn fl mình để cập nhật chương mới nhanh hơn nè ^^.
 
Thập Niên 70 Thần Y Hằng Ngày Ăn Dưa
Chương 9: 9: Ký Ức Sáu Mươi Năm Sau


Cây kim dài ghim vào trán Bạch Mẫn khiến cô ta không dám nói chuyện, liên tục nhướng mi nhìn cây kim, mãi đến bảy phút sau Tưởng Vân rút cây kim ra, lúc này cô ta mới hoàn toàn yên tâm.

Các triệu chứng căng tức da đầu do tinh thần quá hưng phấn và căng thẳng cũng đã hoàn toàn biến mất.

Hiện tại Bạch Mẫn mới cảm thấy, cô gái trẻ trước mặt nhìn như nhỏ hơn mình một hai tuổi hẳn là rất có năng lực.

Giờ phút này Tưởng Vân nhìn gói kỹ năng đột nhiên hiện ra từ trong hầm trú ẩn, trên mặt không lộ ra vẻ kinh ngạc, nhưng trong lòng lập tức nổi lên sóng gió.

“Ký ức sáu mươi năm sau (nâng cao, cô đọng)”Làm thế nào mà người phụ nữ trẻ ngồi ở ghế bên cạnh có thể có những ký ức từ sáu mươi năm tới chứ?Nếu đổi lại là người khác, bọn họ có thể sẽ sợ hãi đến đầu óc trống rỗng, nhưng Tưởng Vân đến từ đại thế giới nơi tập trung nền văn minh tiên đạo và văn minh công nghệ, loại tình huống này cô thấy mãi đã thành quen.

Trong nền văn minh tiên đạo gọi loại người này là “Luân Hồi Giả”, nền văn minh khoa học kỹ thuật cũng đã tạo ra được “cỗ máy thời gian” có thể du hành qua thời gian và không gian, tuy rằng loại người này đặt ở đại thế giới của kiếp trước cũng rất hiếm thấy, nhưng không phải là không có.

Tưởng Vân mở gói kỹ năng xuất hiện trong nơi trú ẩn và bắt đầu xem qua ký ức cô đọng này.

Ký ức cô đọng không thể hoàn toàn khôi phục trí nhớ của Bạch Mẫn, mà chỉ ghi lại những điểm quan trọng ảnh hưởng đến thời gian xa xôi sau này, mặc dù ghi lại xu thế phát triển của sáu mươi năm sau, nhưng cô đọng lại chỉ dài sáu bảy trang giấy, được cái là tỉ mỉ hơn những gì được ghi trong sách giáo khoa lịch sử một chút.

Sau khi tiêu hóa ký ức này, Tưởng Vân đột nhiên hiểu tại sao Bạch Mẫn lại hỏi cô những câu hỏi đó.

Cô cảm thấy Bạch Mẫn đây là đang thử cô…Cô phải kiềm chế bản thân nhiều hơn mới được, nhất định không được để Bạch Mẫn thăm dò được cô.

Nếu cô được phân công đến cùng một nơi với Bạch Mẫn, cô có thể tham khảo một ít các quyết định trong tương lai của Bạch Mẫn.

Những gì cô nhận được chỉ là một ký ức cô đọng, cho nên chi tiết không thể nào cặn kẽ bằng những gì mà Bạch Mẫn biết.

Về phần việc khôi phục lại kỳ thi tuyển sinh đại học là chuyện của năm 1977, lúc này mới là năm 1970 thôi, cô còn phải ở nông thôn một thời gian ngắn nữa.

Tưởng Vân nhắm mắt lại và tính toán về những thứ này, mà Bạch Mẫn ngồi bên cạnh cô cũng đang suy nghĩ về điều đó.

Cô ta không cần biết Tưởng Vân này có phải là người xuyên qua thật hay không, nhưng có một điều chắc chắn là y thuật của Tưởng Vân là hàng real.

Nguồn lực y tế ở nông thôn khan hiếm, cô ta cũng không biết khi nào có thể sẽ bị ngã bệnh, vì thế cô ta vẫn phải tạo lập một mối quan hệ tốt với Tưởng Vân thì hơn.

Bọn họ chắc chắn đều đến thị trấn Thạch Đường, huyện Cản Hải, thành phố Tế Thành, chỉ là không biết có được phân cùng một tổ sản xuất hay không thì không biết.

Ngay cả khi bọn họ không được phân công vào một đội sản xuất thì cũng phải thiết lập một mối quan hệ tốt, để đề phòng.

Có ai lại không sinh bệnh, đau đầu hay sốt gì đó chứ? Cô ta không muốn còn chưa thực hiện được kế hoạch vĩ đại của mình mà đã ngoài ý muốn chết ở nông thôn vì bệnh đâu.

.
 
Thập Niên 70 Thần Y Hằng Ngày Ăn Dưa
Chương 10: 10: Họ Của Cô Không Được Hay Cho Lắm…


Bạch Mẫn là một người có chủ ý kiên quyết, nếu cô ta đã quyết định có mối quan hệ tốt với Tưởng Vân, dĩ nhiên cô ta sẽ phát huy tối đa các kỹ năng xã giao.

Cô ta chọc khuỷu tay của Tưởng Vân, quan tâm hỏi: “Có khi nào cô bị bệnh rồi không? Tôi thấy cô ngủ cả một đoạn đường á.

Bây giờ cô đừng ngủ nữa, xe sắp tới trạm ga rồi, có lẽ đã có những người ở trấn Thạch Đường đợi sẵn ở nhà ga rồi đấy, tôi thấy cũng phải ít nhất đến tối mới có thể ổn định.

Trong balo của tôi có mang theo thuốc nè, hay là cô thử xem?”Tưởng Vân nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Bạch Mẫn trong vài giây, sau đó cô định thần lại, lắc đầu và giải thích: “Không cần, tôi không phải bị bệnh, là do mùi trong xe khó chịu thôi.

Cảm ơn ý tốt của cô…”Cô không dám thuốc gì cũng đều uống vào bụng.Hệ thống y tế ở nơi trú ẩn Tinh Hà đủ để giải quyết một số vấn đề nhỏ.

Sau khi đến nông thôn, cô sẽ xem liệu mình có thể thu thập một số vật dụng y tế hay không, đề phòng lỡ như phát sinh tình huống gì đột ngột thì cũng không bị luống cuống.Bạch Mẫn hạ quyết tâm muốn thân thiết với Tưởng Vân hơn chút nữa, khó khăn lắm cô ta mới nghe được Tưởng Vân nói một hơi nhiều lời như vậy, lập tức nhiệt tình: “Chúng ta đều cùng đến tỉnh Đông Sơn mà, cho nên càng cần phải quan tâm chăm sóc lẫn nhau nhiều hơn.

Tôi nghe người nhà tôi nói dân bản địa ở đây hay bắt nạt người ngoài lắm, chúng ta cần phải đoàn kết lại mới được.”“Tưởng Vân, giới thiệu với cô đây là bạn của tôi, tên Trương Xuân Hoa.

Hai chúng tôi lớn lên cùng một viện, chơi với nhau từ nhỏ đến lớn thân như chị em ruột luôn á.

Hai chúng tôi đã thống nhất, muốn xuống nông thôn thì cùng nhau xuống, nếu muốn kết hôn thì phải cùng nhau gả.”Tưởng Vân: “?”Cô nghẹn hết mấy giây, mới nhắc nhở một câu: “Đa thê là phạm pháp đó…”Bạch Mẫn: “?”Trương Xuân Hoa: “?”Khuôn mặt Bạch Mẫn nháy mắt trở nên đỏ bừng: “Ôi trời, cô nói gì thế! Ý tôi là chúng tôi muốn cùng nhau tìm bạn đời thì cùng nhau tìm, chứ không phải người có người không.

Tuyệt đối sẽ không để tình trạng một người kết hôn sinh con còn một người thì độc thân đâu.Cô nghĩ gì vậy chứ? Xấu hổ chết đi được.”Trương Xuân Hoa cũng gật đầu liên tục.Tưởng Vân đưa tay ra cho Trương Xuân Hoa: “Chào cô, tôi tên Tưởng Vân, Tưởng trong chữ Tưởng, Vân trong đám mây.

Quan tâm nhiều hơn ha.”Trương Xuân Hoa trông có vẻ hướng nội, cô ấy vươn tay ra bắt tay với Tưởng Vân tay một chút, sau đó thu hồi.Ngược lại, thanh niên ngồi đối diện Tưởng Vân thì chủ động bắt chuyện: “Hóa ra cô họ Tưởng, cái họ này không được hay cho lắm..."Tưởng Vân nheo mắt nhìn chàng thanh niên kia.Người thanh niên hơi khựng lại, sắc mặt đỏ bừng, tự mình xấu hổ nói: “Ôi trời, xem cái miệng ngốc nghếch của tôi này, đồng chí Tưởng Vân cô đừng thấy lạ nhé.

Tôi họ Lệnh, tổ tiên vốn là họ kép Lệnh Hồ, nhưng sau này đổi thành họ đơn, tên gọi Thái Nhạc, là Thái Nhạc đứng đầu Ngũ Nhạc ấy.”Trong lòng Tưởng Vân lại trừ cho Lệnh Thái Nhạc thêm mười điểm, cô cẩn thận quan sát Lệnh Thái Nhạc vài lần, dối lòng khen ngợi: “Thảo nào đồng chí Lệnh nói họ của tôi không tốt, hóa ra là là do đồng chí Lệnh không những có họ hiếm mà cái tên cũng rất là hoành tráng, chắc gia đình của đồng chí có học vấn uyên bác thâm sâu lắm ha.”Chữ “ha” cuối cùng của cô ít nhiều cũng mang theo giọng điệu quái gở, đáng tiếc người ở thời đại này chất phát, nghe không ra giọng điệu khịa của Tưởng Vân, còn hiểu chữ “ha” này của Tưởng Vân như một trợ từ cho sự nhiệt tình và thẳng thắn.Lệnh Thái Nhạc không những không nhận ra ý tứ trong lời nói của Tưởng Vân mà còn cảm thấy Tưởng Vân đang đề cao anh ta, bèn liên tục nói: “Đâu có đâu có, họ này là do tổ tiên đặt ra, tên là cho ba mẹ chọn, làm sao có thể để cho chúng ta lựa chọn?”.
 
Thập Niên 70 Thần Y Hằng Ngày Ăn Dưa
Chương 11: 11: Đến Nơi


“Tàu sắp đến nơi rồi, chúng ta có thể gặp nhau thì đây chính là duyên phận.

Nếu có thể được lựa chọn nơi để đi và đến cùng một chỗ, tôi nghĩ chúng ta có thể thành lập một đội, như vậy khi đến nông thôn có thể giúp đỡ, quan tâm chăm sóc lẫn nhau.”Tưởng Vân không có ý kiến gì, cô nhìn bộ dáng Bạch Mẫn và Trương Xuân Hoa đồng ý, cũng không nói những lời mất hứng.Người như Lệnh Thái Nhạc, thoạt nhìn không giống như có lòng xấu, chính là đối với nữ thanh niên hơi ân cần thái quá, thiếu điều muốn viết hết tâm tư lên mặt luôn rồi.----------Khi tàu đi vào ga ở thành phố Tế, nó ầm ầm một lúc rồi cuối cùng dừng lại trên sân ga.Thành phố Tế Mới vừa có một cơn mưa, không khí trong lành ẩm ướt hơi se lạnh.

Tưởng Vân từ trong túi lấy ra một cái áo khoác để mặc, mang theo chiếc túi da rắn căng phồng, cùng Bạch Mẫn và Trương Xuân Hoa đi về phía trung tâm giáo dục thanh thiếu niên.Lệnh Thái Nhạc là một “người tốt”, chủ động giúp Bạch Mẫn khiêng một cái túi vải, mệt đến mức trên trán đã toát mồ hôi.Tưởng Vân thấp giọng hỏi Bạch Mẫn một câu: “Hai người…là người yêu của nhau hả?”Mặt Bạch Mẫn lập tức đỏ tới mang tai.Trương Xuân Hoa vẫn luôn không nói lời nào hình như bị những lời này của Tưởng Vân đả thông hai mạch Nhâm Đốc, cô ấy vốn đứng ở bên kia Bạch Mẫn, lập tức vòng qua Bạch Mẫn đứng trước mặt Tưởng Vân, thấp giọng nói: “Cô cũng nhìn ra được? Tôi nói với Bạch Mẫn rồi mà cô ấy không tin.

Hai con mắt của anh ta gần như dính chặt lên người cô ấy, hơn nữa chúng ta cũng khiêng nhiều đồ mà, sao không thấy anh ta khiêng giúp mà chỉ khiêng giùm cho mỗi Bạch Mẫn thôi? Thế mà Bạch Mẫn còn không tin.”Tưởng Vân ngay lập tức phát hiện ra thuộc tính ẩn của Trương Xuân Hoa: nhiều chuyện.Cô liếc nhìn Bạch Mẫn, thấy Bạch Mẫn không phủ nhận, nhưng cũng không thừa nhận, trong lòng đã có phán đoán.Bạch Mẫn ít nhiều cũng có chút ý tứ, chẳng qua chút ý tứ này còn cách “xác nhận” khá nhiều….----------Lệnh Thái Nhạc chạy nhanh, dứt khoát thay Tưởng Vân, Bạch Mẫn và Trương Xuân Hoa đăng ký, cả bốn người đều chọn đội sản xuất Hồng Kỳ của Bạch gia trang ở trấn Thạch Đường.Bạch gia trang tổng cộng có hai đội sản xuất, là Hồng Kỳ và Hồng Tinh.Trưởng thôn của Bạch gia trang, hai đội trưởng đội sản xuất của Hồng Kỳ và Hồng Tinh cùng nhau đến thành phố Tế đế đón người.

Danh sách phân bổ thanh niên tri thức cho Bạch gia trang tổng cộng có mười người.

Đội trưởng đội sản xuất Hồng Kỳ dẫn đầu những người khác ngoài bốn người họ ra, còn có một nam thanh niên tri thức với vẻ ngoài hơi trưởng thành tên là Trương Thuận Lợi.Trưởng thôn Bạch gia trang mang theo hai chiếc xe bò tới.Huyện Cản Hải chính là một huyện dưới thành phố Tế, trấn Thạch Đường cách thành phố Tế không xa, đi xe bò hơn bốn tiếng đồng hồ thì đến rồi..
 
Thập Niên 70 Thần Y Hằng Ngày Ăn Dưa
Chương 12: 12: Nhà Của Hai Vợ Chồng Nhị Trụ


Đội trưởng đội sản xuất Hồng Kỳ suốt đường đi đều cau mày, Tưởng Vân nhìn ông ấy vài lần, đang tự hỏi danh tiếng của những thanh niên trí thức có tệ đến vậy không, thì Lệnh Thái Nhạc mở miệng: “Chú Bạch, sao suốt dọc đường chú đều rầu rĩ không vui vậy ạ, trên đội đã xảy ra chuyện gì sao? ““Chú Bạch” trong miệng Lệnh Thái Nhạc chính là Bạch Đại Thuyên.Bạch Đại Thuyên thở dài một hơi, mới khẽ mở miệng nói: “Cậu nói xem lãnh đạo đang nghĩ gì thế? Đám thanh niên trí thức như các cô các cậu không có tay nghề thì cũng thôi đi, đã thế còn thích chê này chọn kia.

Nhà vệ sinh chọn ba chọn bốn, cái gì cũng không làm được, đặc biệt kén chọn nhất là ăn uống, cái này nuốt không trôi cái nọ ăn không hợp khẩu vị.

Các cô các cậu cho là chúng tôi rất sẵn lòng chào đón cô cậu đấy à?”“Nói chi đâu xa, về phần chỗ ở cho thanh niên trí thức đây, nhà nào trong thôn có phòng trống cho cô cậu ở hả? Sao không cho chúng tôi một ít thời gian để xây dựng, chuẩn bị sẵn? Phía trên nói là cho cô cậu tới đây hỗ trợ xây dựng nông thôn, nhưng cô cậu có làm việc chăm chỉ không? Có phân biệt được các loại hạt giống hay ngũ cốc không? Cô cậu không phải đến viện trợ xây dựng nông thôn, cô cậu đến để cản trở xây dựng nông thôn thì có!”“Khu thanh niên trí thức mới được xây dựng sau vụ thu hoạch mùa thu năm ngoái, hiện tại căn phòng nào cũng chật kín người.

Phòng dành cho nam thanh niên trí thức tối đa chỉ có thể chứa được hai người, còn phòng dành cho nữ thanh niên trí thức tôi đoán không thể ở được hai người đâu, thế thì người còn lại phải đi đâu ở đây? Đi đâu hả?”Trưởng thôn Bạch gia trang ngậm tẩu thuốc trong miệng, sau khi hút vài hơi thì nói với Bạch Đại Thuyên: “Để bọn họ ở nhà Nhị Trụ đi! Hai vợ chồng Nhị Trụ… Dù sao hiện giờ nhà bên đó vẫn còn trống!”Bạch Đại Thuyên sửng sốt: “Thế Xuyên Tử trở về thì ở đâu? Mặc dù hai vợ chồng Nhị Trụ đã không còn, nhưng gốc rễ của Xuyên Tử là ở Bạch gia trang mà!”Trưởng thôn rít một hơi tẩu thuốc, thản nhiên nói: “Khi nào Xuyên Tử về tôi sẽ nói cho nó biết.

Nó đang tham gia quân ngũ, là một đứa trẻ có tương lai triển vọng, trong nhà lại không còn người thân nào.

Chúng ta xem xem có thể giúp nó cho mướn căn nhà kia, thu một ít tiền và lương thực hay không?”Nhưng vấn đề là, ai sẽ đến sống ở đó?Huống chi hai vợ chồng Bạch Nhị Trụ không phải ngẫu nhiên mà chết, có ai lại dám đến đó ở chứ? Cho dù nhóm thanh niên trí thức này gan dạ đến cỡ nào, cho họ bọn họ thật sự dám đến đó ở đi chăng nữa, chẳng nhẽ nhét hai người nam và hai người nữ qua bên khu thanh niên trí thức ban đầu, nữ thanh niên trí thức còn lại thì đưa qua bên nhà Nhị Trụ?Mặc dù lưu manh ở Bạch gia trang không nhiều, nhưng cũng có một ít, nhỡ đâu danh tiếng của nữ thanh niên trí thức bị hủy hoại...!Bạch gia trang làm sao ăn nói, làm sao làm người được nữa đây?Hơn nữa, bọn họ cũng chưa hỏi ý Bạch Xuyên đã đưa thẳng năm thanh niên trí thức này qua nhà bên kia, làm như vậy cũng không tốt cho lắm.Phải làm sao mới đúng bây giờ?.
 
Thập Niên 70 Thần Y Hằng Ngày Ăn Dưa
Chương 13: 13: Cứ Quyết Định Vậy Đi


Trưởng thôn bỏ tẩu thuốc đang ngậm trong miệng sang một bên, suy nghĩ hồi lâu mới nói: “Nam thanh niên trí thức vào ở trước, thanh niên trai trắng nằm giường lớn, chen chúc cũng không có vấn đề gì.

Về phần nữ thanh niên trí thức thì chọn một người gan dạ một xíu, qua nhà bên kia ở.

Mọi người yên tâm, trong thôn có đội tuần tra, với lại tôi cũng sẽ cảnh cáo bọn xấu.

Nếu ai dám làm chuyện gì bậy bạ, trước tiên sẽ bị đánh gãy chân, sau đó tống vào đồn công an.

Các cô cậu xem như vậy có được không?”Sắc mặt của Trương Thuận Lợi nhìn không ra được cảm xúc buồn vui hay giận gì, Lệnh Thái Nhạc thì rõ ràng hơi căng thẳng, anh ta quay đầu nhìn Bạch Mẫn vài lần.Ba người Tưởng Vân, Bạch Mẫn và Trương Xuân Hoa nhìn lẫn nhau.Trong lòng Tưởng Vân đại khái đã có đáp án.Bạch Mẫn và Trương Xuân Hoa là bạn học từ khi còn nhỏ, cho nên bọn họ chắc chắn sẽ muốn “ôm nhau sưởi ấm”.

Có điều cô cũng không sợ, nơi trú ẩn có mô hình tránh nguy hiểm khẩn cấp, cả công lẫn thủ đều có đủ.Nếu thật sự có những phần tử xấu xông vào, bất kể là tấn công bằng hồ quang điện hay tấn công bằng sóng âm trong Tinh Hà, đều có thể tạo ra một bóng ma tâm lý giống như mây đen bao trùm thành phố.Quả nhiên, vẻ mặt Trương Xuân Hoa vô cùng lo lắng, chụp lấy cánh tay của Bạch Mẫn: “Mẫn Mẫn, mình muốn ở lại khu thanh niên trí thức!”Bạch Mẫn nghiêng người nhìn sang Tưởng Vân.Tưởng Vân gật đầu cười: “Tôi không có ý kiến, ở đâu cũng được.

Tôi tin tưởng lời trưởng thôn, cũng tin tưởng phẩm chất của người trong thôn.”Trưởng thôn Bạch gia trang không khỏi nhìn Tưởng Vân thêm vài lần, trong lòng nói thầm nữ thanh niên trí thức này nói chuyện dễ nghe thật, chỉ là đầu óc có hơi khờ khạo.

Nếu như đổi lại là con gái nhà mình, ông ấy nhất định phải trách mắng một phen, mặc kệ đi đâu cũng không thể đặt bản thân mình vào nguy hiểm.Nhưng Tưởng Vân chỉ là một người ngoài, những lời này ông ấy không cần thiết nói ra.“Được rồi, cứ quyết định vậy đi.”Xe bò lắc lư đi trên đường, cũng chẳng nhanh hơn đi bằng hai chân là bao nhiêu, chỉ có ưu điểm là đỡ phiền phức, không cần xách hành lý.Bạch Mẫn thường xuyên quay đầu nhìn về phía Tưởng Vân, thấy Tưởng Vân bình tĩnh nhìn đồng ruộng, trong lòng cô ta có chút không thoải mái.Thật ra… Quan hệ giữa cô ta và Trương Xuân Hoa không có tốt đến như vậy.Người thân thiết với Trương Xuân Hoa là nguyên chủ, còn cô ta chỉ là một người xuyên tới “thay thế” mà thôi.Vì để duy trì tình bạn giữa nguyên chủ và Trương Xuân Hoa, cô ta vừa định đề nghị ba nữ thanh niên trí thức đều chuyển đến nơi ở mới, ít nhất họ cũng có một người bạn đồng hành để củng cố dũng khí.

Không ngờ Trương Xuân Hoa lại lên tiếng nhanh như vậy, càng không ngờ Tưởng Vân lại vui vẻ đồng ý.Nói thật, nếu chỗ ở bên khu thanh niên trí thức rộng rãi một chút, cô ta cũng muốn ở một mình, như vậy sẽ dễ dàng giữ bí mật hơn.Xe bò tiến vào Bạch gia trang, trưởng thôn bảo hai đội trưởng sản xuất mỗi người đi đưa các thanh niên trí thức được phân công cho đội sản xuất của mình.

Sau đó ông ấy chắp tay sau lưng đi ra ruộng.Đội trưởng đội sản xuất Hồng Kỳ trước tiên đưa bốn thanh niên trí thức đến khu thanh niên trí thức lúc đầu, cuối cùng mới đưa Tưởng Vân qua bên kia, còn đặc biệt dặn dò thêm vài câu..
 
Thập Niên 70 Thần Y Hằng Ngày Ăn Dưa
Chương 14: 14: Dọn Dẹp


“Đồng chí Tưởng, chú nói thật với cháu, căn nhà này được xem như là một căn nhà ma vậy đó, bởi vì…Chủ nhà này lúc mùa đông nhóm lửa sưởi ấm, không cẩn thận bị khói than hun chết, trong một đêm mà cả hai vợ chồng đều mất.

Nhà bọn họ có một người con trai tên là Bạch Xuyên, đang đi lính ở bên ngoài.

Khi ấy Bạch Xuyên gấp rút trở về, sau khi tang sự xong xuôi thì cũng vội vã lên đường.

Cho nên căn nhà này đã bỏ không một năm, bên trong nhất định bám bụi rất nhiều, nếu như cháu đến đó ở thì nhớ quét tước dọn dẹp một tý.”“Phòng chính trước kia là nơi hai vợ chồng chủ cũ ở, theo phong tục của Đông Sơn, gian phòng phía Đông là phòng tân hôn để dành cho Bạch Xuyên cưới vợ, gian phía Tây thì có một cái giường lò và một bếp đất.

Chú đề xuất cháu nên ở gian phòng phía Tây, nếu không chỉ còn lại một nhà kho chứa đồ lặt vặt mà thôi.

Phòng chính và gian ở phía Đông, chúng ta phải đợi Bạch Xuyên trở về hỏi ý kiến của cậu ấy mới có thể ở trong đó, cháu thấy sao?”Tưởng Vân rất nghe lời: “Cháu không có ý kiến.”“Được rồi, vậy cháu dọn dẹp đi nhé, sắp xếp càng sớm càng tốt, lát nữa chú sẽ cho người mang khẩu phần lương thực sang cho cháu.

Phần này coi như cháu ghi nợ đại đội, khi nào đến vụ mùa thu hoạch thì sẽ khấu trừ vào công điểm của cháu.

Sáng mai cháu nhớ đi làm, đến lúc đó chú sẽ bảo vợ chú qua gọi cháu dậy rồi dẫn cháu đến đấy.

Làm việc thì chịu khó một chút, điều kiện ở nông thôn chắc chắn không bằng thành phố rồi, nhưng chỉ cần cháu chăm chỉ làm việc, ăn uống đầy đủ chắc chắn không thành vấn đề.”Bạch Đại Thuyên nói xong thì rời đi.Tưởng Vân khóa cổng sân lại.

Cô trước tiên là mang đồ đạc đặt trong gian phòng phía Tây, sau đó dùng nơi trú ẩn Tinh Hà kiểm tra một vòng hoàn cảnh xung quanh.

Hay thật đấy, rắn rết chuột bọ gì đều đủ cả, tụ thành ổ thành tổ một đống.Tưởng Vân lấy hộp sóng âm xua đuổi chứa đầy năng lượng từ nơi trú ẩn Tinh Hà ra, nhét vào dưới cái giường lò trong phòng, chưa đầy mười giây, một ổ chuột lao ra khỏi giường lò như những mũi tên rời dây, chạy thẳng ra ngoài sân.Tưởng Vân cũng không sốt ruột, dù sao cũng phải cho “các bạn nhỏ” này thời gian “dọn nhà”.

Cô lấy từ trong nơi trú ẩn Tinh Hà ra một cái máy hút bụi tĩnh âm công suất lớn, bắt đầu hút bụi trong nhà.

Sau khi hút bụi xong, cô lại lấy cái nồi sắt còn lại của chủ nhà ban đầu, từ trên giếng nước ép hết cả buổi trời, cuối cùng cũng làm sạch hết phần nước đục, ép được một nồi nước được Tinh Hà đánh giá là “sau khi nấu chín có thể uống được và vô hại với thân thể con người.”Tiếp theo, cô lấy từ trong đống quần áo ra một bộ quần áo chất lượng kém, xé nó ra để làm giẻ lau, thấm nước lau toàn bộ đồ đạc trong nhà qua một lần, dọn dẹp một cái tủ trống, rồi bỏ đồ của mình vào đó, khóa lại bằng ổ khóa nhỏ.Trải chăn bông ra, ngôi nhà đã miễn cưỡng có thể được rồi, may mắn là cửa sổ không có lỗ thủng, không cần dán lại cửa sổ.Cỏ mọc trong sân và nhà vệ sinh cũng phải được dọn dẹp, cọ rửa sạch sẽ.Tưởng Vân nghĩ đến lát nữa mình phải tự móc hầm cầu, tức thì cảm thấy khó thở.Nhưng chỉ cần cô chịu bỏ tiền ra, nhất định sẽ có người sẵn sàng làm việc này cho cô, cô nhớ thời đại này phân bón cũng là một thứ quý giá, rất nhiều người dùng phân bón để ủ phân chuồng trại.Sau khi sân và nhà vệ sinh được dọn dẹp sạch sẽ, cả người Tưởng Vân đều xám xịt, quan trọng nhất là toàn thân cô vẫn còn bốc mùi..
 
Thập Niên 70 Thần Y Hằng Ngày Ăn Dưa
Chương 15: 15: Thím Mập Mặt Bánh Bao


Ngay khi cô nhếch nhác và lúng túng xấu hổ nhất, thì một bà thím mập mạp có gương mặt tròn trịa đẩy cửa đi vào, vừa thấy mặt cô đã hét toáng lên.Tưởng Vân thấy thím mập mặt bánh bao này xách theo một cái túi vải màu xám đen, trong lòng cô đoán bà ấy có lẽ là vợ của đội trưởng đội sản xuất Bạch Đại Thuyên, đến để đưa lương thực cho cô.Thím mập mặt bánh bao này thoạt nhìn rất hiền lành, chỉ là không biết tính cách thật như nào thôi.Sự thật chứng minh, nhân phẩm và khuôn mặt của thím mập này giống nhau, bà ấy nhìn Tưởng Vân một lúc rồi nói: “Lương thực mà thím mang đến cho cháu, cháu ăn tiết kiệm một chút, ít nhất chúng có thể chống đỡ được đến vụ hè thu hoạch lúa mì.

Đến lúc đó cháu có công điểm rồi, có thể tự mình phân chia một ít lương thực, nếu không…Cháu chỉ có thể dùng tiền đi tới cửa hàng tạp hóa trên huyện để mua thôi, hoặc là mượn của đội sản xuất.

Có điều lương thực của đội sản xuất cũng không nhiều, mượn chẳng được bao nhiêu cả đâu.”Tưởng Vân thật sự không trông cậy vào chút lương thực này có thể lấp đầy bụng của cô, nhưng cô phải nhận phần ân tình này của thím mập.

Cô cười cười với thím mập, sau đó lấy từ trong túi ra mấy viên kẹo dẻo, nhét vào trong túi thím mập, nói:“Đây là kẹo cháu mang theo từ nhà, thím cầm về cho mấy bạn nhỏ trong nhà ăn cho ngọt miệng đi ạ.

Cháu tới Bạch gia trang còn chưa quen thuộc, đành phải phiền thím hỗ trợ thêm giúp cháu.”Đây chính là vợ của đội trưởng đội sản xuất Hồng Kỳ đấy, không tranh thủ tạo quan hệ tốt, còn đợi khi nào nữa?Quả nhiên, thím mập mặt bánh bao vừa nghe là kẹo thì sắc mặt càng thêm dễ nhìn: “Ôi trời, cô bé này biết đối nhân xử thế thật nha.

Hôm nay cháu tắm rửa sạch sẽ rồi ngủ sớm đi nhé, sáng mai thím tới gọi cháu.

Gần đây ngoài đồng đang làm cỏ, cháu biết sử dụng cuốc không? Nếu không biết thì dùng tay mà nhổ, tốt nhất là nên chuẩn bị sẵn một cái bao tay, không thì tay sẽ bị cỏ cắt đau đấy.”“Cháu biết dùng cuốc ạ.”Chẳng phải đây là lúc phát huy kỹ năng trồng trọt trung cấp mà cô thu được khi châm cứu cho người phụ nữ bệnh phổi trên xe lửa kia sao?Cho dù cô không trở thành vua làm ruộng, thì ít nhất không đến mức xuống đất cái gì cũng không biết.Thím mập mặt bánh bao vui vẻ rời đi.Tưởng Vân gài then cửa vào, một tiếng trống làm hăng hái tinh thần, sau khi dọn dẹp sân sạch sẽ thì trở về phòng.Cô chui vào nơi trú ẩn, sắp xếp cho đầu bếp Vân làm cho mình món khoai tây hầm thịt bò, nấu một bát cháo gạo trắng, trong thời gian chờ đợi thì cô đi tắm, ném quần áo thay ra vào máy giặt tự động để giặt.Lúc này Tưởng Vân mới phát hiện, tài nguyên nước tồn kho trong nơi trú ẩn cũng không còn nhiều.Có điều chuyện này nhỏ thôi, chỉ cần đặt nơi trú ẩn ở nơi phát hiện ra nguồn nước là được, hai mươi phút sau là nó nạp đầy ngay ấy mà.Sau khi Tưởng Vân tắm xong và ăn uống no say, tinh thần và tâm trạng của cô tốt lên rất nhiều, nhưng khi cô ngẩng đầu lên thì thấy một người đàn ông trung niên mặt đầy nếp nhăn đang nằm úp sấp ở trên tường nhìn vào trong sân.Người đàn ông trung niên kia thấy cô nhìn thấy mình, không những không thèm né tránh mà còn nhếch miệng, nhe hàm răng vàng khè ra cười với cô.Nụ cười này khiến Tưởng Vân nổi hết cả da gà..
 
Thập Niên 70 Thần Y Hằng Ngày Ăn Dưa
Chương 16: 16: Răng Vàng


Tưởng Vân và người đàn ông trung niên răng vàng kia nhìn nhau vài lần, thấy Răng Vàng vẫn còn nhìn cô chăm chú, trong lòng Tưởng Vân mắng một câu, tinh thần lập tức kết nối thẳng với hộp đẩy lùi sóng âm và liên kết với nơi trú ẩn, trực tiếp phóng thích ra sóng âm có hại cho cơ thể con người.

Loại sóng âm này không chỉ có tác dụng gây ảo giác mạnh mà còn có thể phá hủy sự cân bằng trao đổi chất của con người trong thời gian rất ngắn, dẫn đến rối loạn chuyển hóa, từ đó sẽ ảnh hưởng đến chức năng của tế bào thần kinh và chức năng hệ miễn dịch.

Tưởng Vân nhìn chằm chằm vào mặt của Răng Vàng, không ngoài dự đoán, trên mặt của Răng Vàng xuất hiện một sự đờ đẫn ngắn ngủi, sau đó nhanh chóng tràn đầy hoảng sợ.

Gã ta hét to một tiếng "Có ma", rồi vội vàng bỏ chạy.

Tưởng Vân cười khẩy vài tiếng, quay trở lại phòng.

Cái tên Răng Vàng này kêu to thật đấy, gã ta vừa chạy vừa hét to, vừa chạy gần đến cửa nhà thì bất ngờ vấp phải một hòn đá dưới chân, cả người ngã xuống đất, răng cửa bị gãy một cái, cũng xỉu ngang luôn rồi.

Nhưng tiếng động ồn ào mà gã ta tạo ra đã nhanh chóng thu hút đám bà thím 01 đã có chồng đang nấu ăn ở nhà chạy ra.

"Chỗ nào có ma quỷ lộng hành đâu?"“Nơi nào đang ầm ĩ vậy?"“Tên khốn nạn này nhìn thấy quỷ ở đâu vậy.

”Cả đám người ríu ra ríu rít nói chuyện, trong mắt tràn đầy vẻ tò mò, một người phụ nữ đã có gia đình sống ở cạnh nhà của Tưởng Vân, yếu ớt nói: "Hình như là ở trong nhà của Bạch Nhị Trụ, tôi mới vừa nhìn thấy chú Cẩu Tử nằm úp sấp trên tường rào sân nhà của chú Nhị Trụ, nhìn vào trong.

”Trong đầu của Bạch Đại Thuyên phát ra tiếng nổ ong ong.

Chú Cẩu Tử trong miệng người phụ nữ đã có chồng này chính là Răng Vàng trong mắt của Tưởng Vân, tên là Bạch Cẩu Tử, có tiếng vô lại ở trong Bạch gia trang.

Bạch Đại Thuyên và trưởng thôn nghĩ tới bản thân ở dọc đường đã chém gió với đám thanh niên trí thức, ca ngợi tâng bốc thôn dân của Bạch gia trang tới tận chín tầng mây, kết quả Bạch Cẩu Tử lại ầm ĩ tới như vậy, thế này không những là phá hủy thanh danh của Bạch gia trang mà còn tát vào mặt của bọn họ hay sao?Nếu như nữ thanh niên trí thức kia bởi vì chuyện ma quái trong nhà của Bạch Nhị Trụ mà không muốn ở nữa thì phải sắp xếp cho người ta ở chỗ nào đây?Bạch Đại Thuyên và trưởng thôn nhanh chóng chạy qua nhà của Tưởng Vân, khi bọn họ chạy tới, Tưởng Vân đang nghỉ ngơi ở trong phòng, mặc dù cô có nơi trú ẩn ở Tinh Hà, nhưng thân thể vẫn là x.ác thịt người phàm bình thường, chạy tới chạy lui cả một ngày trời như vậy, vừa là xe lửa vừa là xe bò, xương cốt trong người cũng bị giày vò rã rời hết rồi, nằm ở trên giường lò mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút, hai mí mắt vẫn luôn đánh vào nhau.

Tưởng Vân mới vừa bước vào mộng đẹp đã nhìn thấy cảnh tượng Răng Vàng đang mở miệng cười toe toét với cô…Đây quả thật là một trong mười cơn ác mộng mà.

Có điều Tưởng Vân cũng không phải là người ăn chay, trong mơ cô hung hăng tẩn cho gã Răng Vàng kia một trận nên trò.

Chỉ một trận chiến đã làm nên tên tuổi ở Bạch gia trang, những thôn dân thật thà chất phác nhìn thấy cô cũng phải đi đường vòng, không còn yêu ma quỷ quái nào dám đến tìm cô gây sự nữa.

Cô ở trong giấc mơ vui vẻ cười không ngừng, kết quả bị tiếng đập cửa rầm rầm rầm đánh thức.

.
 
Thập Niên 70 Thần Y Hằng Ngày Ăn Dưa
Chương 17: 17: Vĩ Nhân Kêu Chúng Ta Phải Phá Bỏ Phong Kiến mê Tín


“Ai vậy ạ?"“Là chú, Bạch Đại Thuyên đây!"Tưởng Vân hơi ngạc nhiên, đứng dậy mặc áo khoác, xỏ giày ra khỏi nhà, mở chốt cửa sân, hỏi: "Đội trưởng, có chuyện gì vậy ạ?"Cô hỏi xong mới nhìn thấy một nhóm người đứng sau lưng Bạch Đại Xuyên.Bạch Đại Xuyên cau mày hỏi Tưởng Vân: "Vừa rồi có người nói nhìn thấy quỷ trong sân nhà của cháu? Có phải là thật hay không?"Tưởng Vân đã hiểu được vì sao những người này lại đến tụ tập ở đây rồi.Trong lòng cô chợt nảy ra ý nghĩ, nghiêm mặt nói: "Chú Bạch, chú không thể ăn nói lung tung được đâu! Vĩ nhân kêu chúng ta phải phá bỏ phong kiến mê tín, sao có thể nhắc tới ma quỷ được? Huống chi, ai nói đã thấy trong nhà này của cháu có ma? Cháu ở ngay tại bên trong, có nhìn thấy gì đâu."Bạch Đại Thuyên vừa nghe Tưởng Vân nói tới vĩ nhân, cũng không quan tâm lắm.Cho dù trong nhà thực sự có chuyện ma quái, cũng không thể náo loạn lên đầu của ông ấy được, ông ấy hoảng sợ gì chứ?Điều ông ấy đang lo là thanh niên trí thức Tưởng sẽ sợ hãi chuyện ma quái trong nhà này.Bây giờ nhìn thấy khuôn mặt ngốc nghếch lớn gan của Tưởng Vân, ông ấy không khỏi hoảng hốt.Hoàng đế còn không gấp thì mắc gì thái giám lại phải vội?“Ôi trời, chắc là nhìn lầm rồi, ánh mắt của Cẩu Tử không được tốt lắm, có thể là do nhìn nhầm thôi.

Cháu cứ an tâm ở đây đi, nếu có chuyện gì rồi nói sau." Bạch Đại Thuyên khoát tay áo với mấy người phía sau: "Giải tán, giải tán hết đi."Bạch Mẫn từ chỗ ở của thanh niên trí thức đi theo mấy người thanh niên trí thức cũ sang đây để góp vui, vẫn còn ở lại đây chưa đi.

Cô ta tin vào những chuyện quỷ thần, nếu không làm sao giải thích được chuyện cô ta đã xuyên về đây chứ?Về chuyện Tưởng Vân sống ở trong nhà này, cô ta cũng đã hỏi qua đám thanh niên trí thức cũ.Vào tháng hai năm ngoái, chủ của căn nhà này đã bị khói của bếp than trong nhà hun mà chết.

Hai vợ chồng đều qua đời, cũng là do hàng xóm phát hiện hai ngày nay không nhìn thấy người nào, cho nên mới đẩy cửa vào nhà tìm người thì mới phát hiện bọn họ đã chết rồi.Bạch Mẫn nghĩ, trên đời này nào có tin đồn nào vô căn cứ đâu? Không có lửa thì làm sao có khói chứ? Nếu như trong nhà này không có chuyện quỷ thần, thì sao người kia có thể nói đã nhìn thấy quỷ ở đây?Nghe nói người kia khi nhìn thấy quỷ đã bị dọa đến ngất xỉu.“Tưởng Vân, hay là cô cứ chuyển đến khu thanh niên trí thức ở đi, chúng ta chịu chật một chút, cũng có thể ở được mà.

Nếu không tôi và Trương Xuân Hoa chuyển tới đây cũng được."Trương Xuân Hoa vẻ mặt khẩn trương đi theo phía sau Bạch Mẫn, không muốn chuyển đi: "Đừng! Đừng! Đừng! Mọi người đều nói ở trong nhà này có chuyện ma quỷ lộng hành, tôi không muốn chuyển tới đây đâu."Bạch Mẫn: "..."Tưởng Vân: “...”Cô nhún vai: "Không sao đâu, tôi không sợ, cũng chẳng tin mấy chuyện này."Bạch Mẫn vẫn muốn ở sống cùng với Tưởng Vân, cô ta nói với Trương Xuân Hoa: "Xuân Hoa, nếu như cô sợ thì cô cứ tiếp tục ở lại khu thanh niên trí thức đi, còn tôi thì chuyển qua bên đây nhé? Tôi sợ Tưởng Vân sẽ sợ hãi."Mặt mũi của Trương Xuân Hoa trắng bệch: "Bạch Mẫn, quan hệ của hai chúng ta tốt như vậy…"Bạch Mẫn nghe Trương Xuân Hoa nói như vậy, thì không biết phải làm sao.Tưởng Vân cũng nói: "Các cô đừng có lo cho tôi nữa, có thể xảy ra chuyện gì được chứ? Lịch sử của chúng ta dài như vậy, nếu như người chết đều biến thành quỷ, thì chúng ta đi đến chỗ nào cũng có thể đụng phải quỷ thôi.

Hai người mau trở về sớm một chút để nghỉ ngơi đi, ngày mai còn phải bắt đầu làm việc nữa."Lúc này Bạch Mẫn mới bị Trương Xuân Hoa kéo trở về.Tưởng Vân nhếch miệng cười, đóng cửa lại trở về nghỉ ngơi.….
 
Thập Niên 70 Thần Y Hằng Ngày Ăn Dưa
Chương 18: 18: Nếu Cháu Đi Tố Cáo Gã Ta Thì Sao Nhỉ


Tưởng Vân không ngờ tới chính là, Răng Vàng ở trong mắt của cô, Bạch Cẩu Tử ở trong miệng của thôn dân, sau khi được bác sĩ ở trạm y tế trong thôn ấn huyệt nhân trung tới máu tươi đầm đìa mới tỉnh lại, sau đó giống như là bị cảm lạnh vậy, không ngừng run lẩy bẩy, trong miệng cũng bắt đầu nói những lời mê sảng.

Bác sĩ trong thôn kê rất nhiều thuốc, mẹ của Bạch Cẩu Tử đổ thuốc xuống họng gã ta, nửa đêm đầu thì bệnh tình dần thuyên giảm, nhưng nửa đêm sau thì Bạch Cẩu Tử liên tục lăn qua lộn lại, vừa khóc vừa cười còn không ngừng sám hối với hai vợ chồng Bạch Nhị Trụ đã khuất.

Bạch Cẩu Tử nói ra rất nhiều chuyện xấu xa mà gã ta đã làm nhưng không bị người khác vạch trần, người nhà của gã ta đút gã ta ăn nhưng gã ta không ăn miếng nào, người nhà cho gã ta uống nước, nhưng gã ta lại ngậm chặt miệng, như thể người nhà đang cho gã ta uống thuốc diệt chuột vậy.

Không ai dám nói thẳng ra Bạch Cẩu Tử là vì gặp phải ma nên mới bị trúng tà, nhưng ở trong đáy lòng của mọi người, Bạch Cẩu Tử chính là gặp ma nên mới bị trúng tà.

Trong lòng mọi người đều biết rõ, nhưng không dám nói ra.

Sáng hôm sau tỉnh lại, Tưởng Vân bảo đầu bếp Vân nấu một nồi canh thịt viên, đun chút nước nóng để rửa mặt, ăn xong canh thịt viên thì mở cửa ra.

Cây cuốc dùng để làm cỏ này là do chủ nhân của ngôi nhà để lại, cô tìm thấy nó ở trong nhà vệ sinh, ban đầu nó được dựng ở chân tường của nhà vệ sinh.

Đối với sự nghiệp trồng trọt sắp tới, Tưởng Vân có chút háo hức muốn thử.

Thím mập mặt bánh bao cũng không để cho Tưởng Vân đợi lâu, không đến mười lăm phút, thím Mập mang vẻ mặt thần thần bí bí tới, sau khi nhìn thấy Tưởng Vân, bà ấy vẫy tay với Tưởng Vân, cúi đầu xuống đè thấp giọng nói: "Hôm qua cái tên Bạch Cẩu Tử kia chui qua tường nhìn trộm cháu đó, gã ta là tai họa nối tiếng ở trong Bạch gia trang, thật sự đã gặp phải báo ứng, vẫn luôn ồn ào nói bản thân đã gặp quỷ, trên đường thím vừa tới đây, gặp được bác sĩ ở trạm y tế trong thôn, nói là gã ta chỉ sống được vài ngày nữa, người đã ngốc rồi, lại còn bệnh rất nặng, người nhà của gã ta nói do gã ta đã đụng phải quỷ thần, dự định đến miếu Sơn Thần ở sau núi để cầu xin…"Tưởng Vân dừng một chút, hỏi: "Vậy Thím Mập, thím nói thử xem, nếu như cháu đi tố cáo nhà bọn họ đang làm chuyện phong kiến mê tín, có phải là một công đôi việc hay không?"Dưới chân của Thím Mập lảo đảo một cái, suýt chút nữa đã té bò ra đất.

Sau khi bà ấy đứng vững, kinh ngạc nhìn chằm chằm Tưởng Vân một hồi lâu: “Đám thanh niên trí thức các cô các cậu, nhìn qua thì nho nhã yếu ớt nhưng lòng dạ thực sự vừa cứng vừa tàn ác.

Dù sao cũng là một mạng người, tuy rằng là tai họa, nhưng đến lúc này rồi thì cũng đừng bỏ đá xuống giếng chứ.

"“Nhưng ngày hôm qua gã ta nằm bò trên đầu tường nhìn chằm chằm vào cháu khiến lòng cháu vô cùng sợ hãi, cho phép gã ta lưu manh bỉ ổi, lại không cho phép cháu làm tròn nghĩa vụ của người công dân tốt trong xã hội mới, tố cáo những người không nghe lời của vĩ nhân hay sao?".
 
Thập Niên 70 Thần Y Hằng Ngày Ăn Dưa
Chương 19: 19: Cái Miệng Của Cháu Cũng Đủ Cay Độc Đấy!


Thím Mập không nói nên lời, bà ấy cảm thấy lời của Tưởng Vân nói với bà ấy có chút gì đó không đúng nhưng trong lúc nhất thời lại không nghĩ ra được, bẻ ra nhào nát cẩn thận cân nhắc một chút, mới tỉnh táo lại.

Bà ấy nói: "Cái miệng của một cô gái như cháu cũng đã đủ cay độc rồi, ngày thứ hai thím mới gặp cháu, cháu đã đặt cho thím một biệt danh? Cái gì mà gọi là thím Mập hả? Thím có tên có họ đàng hoàng đấy nhé, Lý Khiên Ngưu.

Cho dù cháu không biết gọi thím là gì, vậy thì có thể gọi một câu thím Đại Thuyên cũng được mà? Thím Mập là cái tên gì chứ? Khó nghe muốn chết.

"Tưởng Vân xấu hổ một chút, cô đã quen sau khi nhìn thấy người khác sẽ lập tức gán cho người ta một cái biệt danh, như vậy mới có thể khắc sâu trong trí nhớ, không ngờ tới vừa rồi bản thân lỡ miệng, chỉ có thể ngụy biện nói: "Thím Khiên Ngưu, mập cũng là lời hay mà, thím nhìn mỗi người bây giờ ai nấy đều ốm nhom giống như khỉ, mập một chút có nghĩa là điều kiện trong gia đình của người đó rất tốt, không thiếu cái ăn, đây được gọi là phúc hậu! Ở quê tụi cháu thường nói, có nàng dâu mập ngồi ở trong nhà, gia đình hưng vượng phú quý! Đây là một câu tốt đẹp đó…"“Xí! Thím không muốn ở đây tranh luận với cháu nữa, nếu cháu đã nói đây là lời hay, vậy thím sẽ chúc cháu mỗi ngày càng mập hơn, càng ngày càng béo ra.

"Tưởng Vân rơi vào trầm mặc.

Thím Khiên Ngưu cười một tiếng, nói: "Tới bờ ruộng này rồi, cháu ở gần khu vực của thím làm cỏ, có gì không biết thì cứ hỏi thẳng, lúc đầu làm chậm cũng không sao nhưng nhất định phải nhớ kỹ đừng coi lúa mì như cỏ mà dùng cuốc xới luôn đấy nhé.

"“Yên tâm đi, cháu biết mà.

"Với kỹ năng trồng trọt trung cấp ở bên người, Tưởng Vân không hề sợ hãi chút nào.

Cô bước đến một mảnh đất mà thím Khiên Ngưu đã chỉ cho cô, đứng yên, hít sâu một hơi rồi vung cuốc.

Thím Khiên Ngưu nhìn thấy mà mí mắt co giật, bà ấy căng thẳng thần kinh đi theo sau Tưởng Vân ba phút, thấy dáng vẻ cầm cuốc Tưởng Vân thực sự không giống với người mới vào nghề, khi làm cỏ cũng vừa nhanh vừa chính xác, mỗi lần hạ cuốc xuống đều sẽ cuốc được cả mấy gốc cỏ.

Thím Khiên Ngưu thấy như vậy thì hoàn toàn yên tâm.

“Nhìn động tác lưu loát của thanh niên trí thức Tưởng như vậy, có lẽ sẽ không kéo chân của đội sản xuất đâu nhỉ!”Thím Khiên Ngưu quay đầu lại rồi tập trung vào công việc của mình, bà ấy cũng phải làm việc, nếu như làm việc ít thì điểm lao động cũng sẽ ít đi theo.

Đừng nhìn ông chồng của bà ấy là đại đội trưởng đội sản xuất Hồng Kỳ, nhưng thân phận này chẳng những không giúp được gì cho bà ấy mà ngược lại còn thu hút rất nhiều ánh mắt nhìn chằm vào, nếu như bà ấy lười biếng một chút sẽ có người báo cáo với trưởng thôn, muốn tìm cách loại ông chồng của bà ấy khỏi chức vụ đại đội trưởng.

Trong bụng suy nghĩ vòng vo mấy vòng, thím Khiên Ngưu lại ngẩng đầu nhìn Tưởng Vân, phát hiện ra Tưởng Vân đã vung cuốc đi được hơn mười thước rồi.

.
 
Back
Top Bottom