Ngôn Tình Thập Niên 70 Sống Cùng Vai Ác Ba Nhân Cách

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 70 Sống Cùng Vai Ác Ba Nhân Cách
Chương 40: 40: Bài Học Nhớ Đời


Dương Thành Ngọc thấy miệng lưỡi Lâm Tiểu Nguyệt sắc bén thì trong lòng biết ngay, cô cũng là một người phụ nữ khó chơi!Nhưng dù sao cô cũng là hậu bối, Dương Thành Ngọc không thể để cô cưỡi lên đầu được.

"Lâm Tiểu Nguyệt, bây giờ tao phải ra cửa mua thức ăn, trước khi trở về cần phải thấy mày rửa hết đống chén này! Nếu mày không chịu rửa thì tao không để mày ăn trưa đâu!"Nói xong những lời tàn nhẫn này, Dương Thành Ngọc xách giỏ ra cửa.

Nhìn bóng dáng đi khuất dần của bà ta, Lâm Tiểu Nguyệt mắng, "Cút!"Bên cạnh, Nhan Dương ngốc chờ đến khi bóng Dương Thành Ngọc khuất hẳn thì mới nói chuyện, "Vợ à, em không thích rửa chén hả?"Lâm Tiểu Nguyệt cho anh một ánh mắt anh nói thừa thế, nói: "Cực kỳ ghét!""Được rồi, anh biết rồi vợ!" Nhan Dương ngốc gật đầu ngoan ngoãn.

"Anh biết cái gì?" Lâm Tiểu Nguyệt hỏi.

Khóe môi cong lên cười ngây ngô, anh dùng bàn tay ướt nhẹp vỗ lên ngực rồi nói, "Vợ ghét rửa chén thì anh rửa! Chuyện vợ ghét làm thì anh xử lý cho em!"Nói thật, Lâm Tiểu Nguyệt thấy cảm động.

Nếu không phải trên tay toàn là nước, Lâm Tiểu Nguyệt thật sự muốn xoa đầu anh, khen anh một tiếng ngoan.

"Vợ ơi, ở cạnh chờ em giặt đồ xong, sau đó sẽ đi rửa chén! Nhưng mà anh muốn em phải ở cạnh nhìn anh rửa chén cơ ~"Trên gương mặt của Nhan Dương là nụ cười ngây ngô, "Anh muốn ở cạnh vợ.

Chờ tụi mình làm việc nhà xong, còn muốn vợ chơi với anh nữa ~""Được thôi.

"Lâm Tiểu Nguyệt cười dịu dàng gật đầu, "Rửa chén thì anh không cần rửa đâu.

Chờ chúng ta giặt quần áo xong thì ra ngoài chơi một chút nhé.

"Cô tới nơi này đã nhiều ngày, đúng thật là chưa từng đi dạo một vòng xung quanh.

Không phải ra ngoài lo chuyện ruộng đồng thì là ra ngoài tìm Nhan Dương, hoặc là bị nhốt trong nhà làm việc nhà.

Là cuộc sống bi thương của phụ nữ thời đại cũ! Lúc Dương Thành Ngọc mua thức ăn trở về thì Lâm Tiểu Nguyệt và Nhan Dương đang phơi quần áo, chăn màn trong sân, hai người đùa giỡn vui vẻ, đuổi bắt nhau.

Trong bếp, trong chậu lớn dưới mặt đất, đống chén đũa dơ từ tối hôm qua vẫn còn ngâm mình trong nước như cũ! "Hừ!"Vẻ mặt Dương Thành Ngọc xụ xuống, buông giỏ, đi ra ngoài bếp quát với Lâm Tiểu Nguyệt trong sân: "Lâm Tiểu Nguyệt, có ngon thì trưa nay mày đừng ăn cơm tao nấu!"Lâm Tiểu Nguyệt dừng truy đuổi Nhan Dương, cười trả lời: " Bác cả, phiền bác nhìn lại mà xem, cái này có phải là cái chăn bị thằng con tám tuổi của bác tè ướt không?"Dương Thành Ngọc nhìn thoáng qua tấm chăn vừa được phơi lên dây, ánh mắt căm giận, "Đúng thì sao?""Cháu làm cả chuyện nhà của bác rồi, giặt sạch chăn với quần áo nhà bác.

Thế thì dựa vào đâu mà bác không cho cháu ăn cơm bác nấu?"Lâm Tiểu Nguyệt cười nói, "Nếu bác muốn so đo như thế thì bắt đầu từ ngày mai, cháu sẽ không nào cái gì! Chuyện ăn uống cháu cũng sẽ tự giải quyết, phân chia rõ ràng có được không?"Dương Thành Ngọc lập tức giận đến tức ngực, thở mạnh một hơi, "Lâm Tiểu Nguyệt, mày đúng là thứ không được dạy dỗ! Khi xuất giá, mẹ mày không dạy mày tới nhà người khác làm dâu thì phải làm thế nào à!""Ngại quá, bác cả à ~"Lâm Tiểu Nguyệt nhún vai lắc đầu, "Mẹ cháu dùng 19 nguyên 9 để bán cháu sang nhà bác, đến chuyện trái pháp luật mà bà ấy còn không thèm để ý.

Điều này chứng tỏ bà ấy thật sự không dạy cháu nên làm dâu thế nào! Bây giờ những chuyện cháu làm là được mẹ chồng dạy cháu! Mẹ chồng nói chỉ cần cháu chăm sóc tốt cho Tiểu Dương thì có làm ít việc nhà hơn cũng được! Huống chi, cháu cũng làm đâu có ít?""Mày!"Dương Thành Ngọc bị Lâm Tiểu Nguyệt k ích thích đến nỗi muốn bùng nổ, nhưng vì giáo dưỡng và tố chất tốt nên bà ta không thể đánh Lâm Tiểu Nguyệt được.

Bằng không, bà ta thật sự muốn xách chổi lên, dạy cho Lâm Tiểu Nguyệt rẻ mạt này một bài học nhớ đời!"Tiểu Dương, tụi mình đi chơi thôi?"Đã làm xong công việc nhà, Lâm Tiểu Nguyệt cố ý hỏi Nhan Dương.

"Được được! Vợ dắt anh ra ngoài chơi đi!".
 
Thập Niên 70 Sống Cùng Vai Ác Ba Nhân Cách
Chương 41: 41: Chơi Đuôỉ Bắt


Nhan Dương vô cùng vui vẻ kéo tay Lâm Tiểu Nguyệt, hai người nghênh ngang chạy ra khỏi cửa nhà.

Đứng ở cửa nhà bếp, Dương Thành Ngọc nhìn hai người chạy đi xa, đúng là tức chết đi được!Đúng lúc đó, Nhan Hồng Anh trở về từ bên ngoài, nghĩ rằng chắc là mẹ cô ta đã bắt đầu xuống bếp rồi.

Nhan Hồng Anh muốn ăn vụng cái gì đó.

Kết quả, Dương Thành Ngọc sai bảo cô ta với vẻ mặt không tốt: "Mày đi rửa chén trước đi!""Con không muốn! Con tới là để ăn! Sao lại bắt con rửa chén?"Nhan Hồng Anh từ chối ngay, thấy vô cùng khó hiểu, vì sao muốn cô ta làm cái chuyện này chứ?"Không có người rửa chén thì mày không thể rửa một chút à?"Dương Thành Ngọc tức giận nói cô ta, "Chén từ tối hôm qua đến sáng hôm nay đã chất thành núi rồi, vậy thì tao nấu đồ ăn kiểu gì!""Vậy thì bảo bác ba rửa thôi! Từ trước tới giờ có phải nhà mình rửa đâu!" Nhan Hồng Anh đáp lại bà ta.

"Bây giờ thím ba mày mặc kệ phòng bếp rồi, chén cũng không rửa.

"Dương Thành Ngọc căm giận nói, "Mày đừng hỏi nữa, lại đây rửa chén chung!""Con không làm đâu! Vậy mẹ bảo con nhỏ rẻ tiền kia rửa đi!" Nhan Hồng Anh lại phản bác.

Dương Thành Ngọc tức giận phất tay, "Mày đi mà kêu! Nếu nó không tới thì mày mày về rửa!""Con đi thì con đi!"Nhan Hồng Anh lập tức quay đầu, chuẩn bị đi tìm Lâm Tiểu Nguyệt trở về rửa chén.

Vừa rồi lúc cô ta về nhà thì nhìn thấy hai người Lâm Tiểu Nguyệt và Nhan Dương ồn ào nói ra ngoài chơi.

Hóa ra là việc nhà chưa xong đã chạy ra ngoài chơi rồi!Con nhỏ rẻ tiền này đúng là càng ngày càng to gan!Bên kia, hai người Lâm Tiểu Nguyệt và Nhan Dương hi hi ha ha suốt cả đường, truy đuổi đùa giỡn, chạy tới trong ruộng lúa của đội sản xuất.

Mùa thu hoạch đã qua, trong ruộng lúa hoang vu, đất thì cứng rắn nên chạy trên đó vô cùng thoải mái.

Lâm Tiểu Nguyệt cảm thấy cứ như được quay về thời thơ ấu của mình, chạy đông chạy tây cùng đám bạn của cô ở ngoài đồng ruộng, hạnh phúc khi đó rất đơn giản.

"Vợ ơi, vợ ơi, em xem ếch xanh nhỏ kia!"Nhan Dương phát hiện trong ruộng lúa có một con ếch đang nhảy, trông con này vô cùng nhỏ.

Cứ như phát hiện vùng đất mới, anh vội vàng kêu Lâm Tiểu Nguyệt đến xem.

Lâm Tiểu Nguyệt thò đầu vào nhìn thoáng qua rồi cô cau mày rụt đầu về, "Trông tởm quá, bỏ đi bỏ đi!"Nhan Dương nghe lời bỏ đi, sau đó vỗ hai tay, "Vợ ơi anh vứt rồi! Vợ, em đừng ghét bỏ anh nha!""Em không chê anh!"Lâm Tiểu Nguyệt cười khẽ, "Trong thôn này có suối nhỏ hay sông nhỏ gì không? Chúng ta ra bờ sông xem thử xem có bắt được cá hay không?""Có đó vợ ơi!"Nhan Dương vui vẻ lộ ra hàm răng trắng tinh, "Anh dắt em đi! Em đuổi theo anh này, nhanh lên!"Hai người lại chạy trên ruộng lúa, Lâm Tiểu Nguyệt đuổi theo sau lưng Nhan Dương, cố gắng kêu anh, "Anh chậm một chút! Em đuổi theo không kịp!"Tên ngốc này, tưởng cô chơi đuổi bắt với anh à!Chạy liều mạng như thế, còn không chịu nhường nữa chứ! Mới đó mà quăng xa cô tận mấy trăm mét, quả nhiên không ai thích trai quá thẳng nổi!Lâm Tiểu Nguyệt đuổi theo một lúc rồi chạy không nổi nữa! Cô dừng lại khom lưng, thở hổn hển mấy hơi.

Kết quả ngay tại lúc đó, ngẩng đầu, nhìn thấy Nhan Dương ở xa bị mấy người trẻ tuổi vây quanh.

Khoảng cách thật sự quá xa, Lâm Tiểu Nguyệt không thấy rõ dáng vẻ đám người trẻ tuổi kia thế nào.

Chỉ thấy trong đám người trẻ tuổi kia, đột nhiên có người đẩy Nhan Dương một cái, đẩy anh ngã ngửa ra đất!"Này!"Lâm Tiểu Nguyệt lập tức phát hiện tình hình không đúng, cô chạy ngay tới đó.

Mà bên kia, không biết đám người trẻ tuổi kia vây quanh Nhan Dương để nói cái gì! Trông rất hùng hổ, hiển nhiên là đang bắt nạt rồi!"Này! Mấy người là ai! Mấy người làm gì đấy!"Lâm Tiểu Nguyệt mất rất nhiều sức mới chạy tới cạnh Nhan Dương được, cô lập tức đứng che trước mặt Nhan Dương, trừng to mắt nhìn đám người trẻ tuổi này.

.
 
Thập Niên 70 Sống Cùng Vai Ác Ba Nhân Cách
Chương 42: 42: Kể Chuyện


Nhan Dương thấy Lâm Tiểu Nguyệt bước tới, mặc dù trong lòng anh thấy sợ hãi, những cũng nhanh chóng đứng dậy nói: "Vợ ơi, ta, chúng ta đi nhanh thôi! ""Ồ! Còn là vợ nữa chứ!"Vẻ mặt người trẻ tuổi cầm đầu lưu manh, trên mặt mang theo nụ cười đầu trào phúng, "Mới bao lâu không gặp chứ? Đến thằng ngốc cũng cưới được vợ rồi! Ha ha!"Xung quanh, đám người trẻ tuổi còn lại cũng cùng hùa theo.

Ánh mắt có chứa tính xâm lược của tên trẻ tuổi cầm đầu dừng lại trên mặt Lâm Tiểu Nguyệt, ngắm nghía nửa ngày rồi "chậc" một tiếng, "Trông dáng vẻ cô em cũng không tệ mà! Sao cô em luẩn quẩn trong lòng thế, gả làm vợ một thằng ngốc? Không bằng đi với tụi anh đi?"Tên trẻ tuổi đó vừa nói, vừa duỗi tay bóp cằm Lâm Tiểu Nguyệt! Lâm Tiểu Nguyệt hất tay anh ta ra, trừng mắt đáp lại, "Đám mấy người là ai?"To gan quá nhỉ!Dám bắt nạt trùm phản diện cơ đấy!Lâm Tiểu Nguyệt không biết rằng có người ở nhà định đuổi cô ra ngoài, lúc này cô cùng Nhan Dương ngốc đang trốn trong phòng nghỉ ngơi.

Cả hai chưa đi chơi được bao lâu thì đụng độ một tên côn đồ, Nhan Dương ngốc còn bị bắt nạt.

Dựa theo tâm lý mong manh của đứa trẻ 6 tuổi, Lâm Tiểu Nguyệt trở về liền ra sức dỗ dành anh.

Cô đỡ Nhan Dương lên giường nghỉ ngơi rồi cũng leo lên nằm bên cạnh, cô vỗ về và kể cho anh nghe những câu chuyện xưa, cố gắng động viên anh mạnh mẽ hơn.

Thật ra Nhan Dương cũng không thấy tủi thân gì cả nhưng anh rất thích dáng vẻ Lâm Tiểu Nguyệt ở cùng anh như thế này.

Nằm trên giường, khuôn mặt anh tuấn tràn đầy nụ cười, anh lặng lẽ nhìn Lâm Tiểu Nguyệt đang khép chặt miệng.

"Vợ, thật xinh đẹp.

" - Nhan Dương chân thành khen ngợi.

"Thật sao?"Lâm Tiểu Nguyệt hơi nhướng mày: "Có chắc anh không dùng bộ lọc để nhìn em không?.

"Ở thời đại này, với thân hình này, Lâm Tiểu Nguyệt chưa từng nghe ai khen ngợi vẻ đẹp của mình.

Nhưng các cô gái đều thích nghe người khác khen mình, vì vậy Lâm Tiểu Nguyệt cũng rất vui khi nghe Nhan Dương khen.

Nhan Dương lắc đầu, không hiểu lắm: "Bộ lọc là gì vậy, vợ?.

"Lâm Tiểu Nguyệt cười, vỗ ngực: "Bộ lọc chính là "tình nhân trong mắt hoá Tây Thi", ý nói bởi vì anh thích em nên dù dáng vẻ em có ra sao thì anh vẫn thấy em xinh đẹp.

"Vậy thì anh sẽ sử dụng bộ lọc để nhìn em!"Nhan Dương mỉm cười thừa nhận: "Anh chỉ thích vợ của anh, vợ của anh là đẹp nhất!"Lâm Tiểu Nguyệt: "! "Đột nhiên thấy vui không tả nỗi, làm sao đây.

"Vợ ơi, anh muốn ngủ.

"Nhan Dương bị Lâm Tiểu Nguyệt dỗ vào giấc ngủ, mí mắt giật giật, anh rất nhanh chìm vào giấc ngủ.

Anh ngủ được thì tốt, Lâm Tiểu Nguyệt không bao giờ ngăn cản chuyện này.

Vì sau khi anh ấy tỉnh dậy, nói không chừng cô sẽ gặp được lão tam thì vui biết mấy.

"Được rồi, anh muốn ngủ thì ngủ đi.

"Lâm Tiểu Nguyệt dỗ dành anh: "Khi nào ăn cơm em sẽ gọi anh dậy.

"Nhan Dương gật đầu, nhắm mắt lại và lẩm bẩm: "Anh vẫn muốn nghe vợ kể chuyện! vợ kể tiếp đi! "Lâm Tiểu Nguyệt tiếp tục kể cho anh nghe về “Nàng Bạch Tuyết và 7 chú lùn".

Cô sửa đổi lại nội dung đôi chút.

Câu chuyện được cải biên thành một chú lùn tốt bụng có 7 nhân cách cùng một hoàng tử được miêu tả là rất xấu, chú lùn có 7 nhân cách nhưng tính tình nghĩa khí, luôn cố gắng hết sức để bảo vệ Bạch Tuyết!Trong khi cô kể chuyện, Nhan Dương đã ngủ thiếp đi.

Sau khi Lâm Tiểu Nguyệt chắc chắn rằng anh đã ngủ, cô cũng nằm xuống bên cạnh anh và nhẹ nhàng nắm tay anh.

Sau khi ngắm anh ấy một lúc, cô cũng chìm vào giấc ngủ ! Nhan Dương thường chuyển đổi giữa ba dạng nhân cách khác nhau khi ngủ, còn Lâm Tiểu Nguyệt thì mơ thấy bản thân bước vào không gian thư phòng của chính mình.

Khi ngủ say, Lâm Tiểu Nguyệt dễ dàng bước vào không gian của cô mà không gặp bất kỳ trở ngại nào.

.
 
Thập Niên 70 Sống Cùng Vai Ác Ba Nhân Cách
Chương 43: 43: Thí Nghiệm Thành Công


Ngay khi cô đang nghĩ xem nên làm gì trong không gian này thì Lâm Tiểu Nguyệt đột nhiên phát hiện ra một điều còn bí ẩn hơn!Đây là thư phòng cô đã dùng từ khi còn nhỏ, có thể nói rằng cô đã sống cả đời trong đây.

Nhưng nơi này không chỉ có mỗi mình cô ở.

Lâm Tiểu Nguyệt biết rằng cha cô cũng ở trong thư phòng này cả đời.

Đây là một thư phòng cũ kỹ, nhiều năm trôi qua cũng không thay đổi chút gì cả.

Không gian thư phòng này khá rộng, bên trong còn ngăn ra một gian nhỏ để kê cái giường dành khi cần nghỉ ngơi tạm thời.

Lần này sau khi bước vào không gian, Lâm Tiểu Nguyệt nhìn thấy ba nhân cách khác nhau của Nhan Dương đang nằm trên giường trong gian phòng nhỏ phía trong.

Thiếu chút nữa thì cô đã hét lên.

Để không làm cho mình phát ra tiếng động, Lâm Tiểu Nguyệt gần như bịt chặt miệng, cố nén khiếp sợ trong lòng!Nhan Dương! thực sự đã xuất hiện trong không gian giấc mơ của cô, anh ở trong thư phòng của cô và nằm trên chiếc giường nhỏ cô thường nằm!Cả ba nhân cách.

Lâm Tiểu Nguyệt không thể giải thích tình huống trước mặt cô bằng khoa học.

Trên thực tế, những gì đã xảy ra với cô hiện tại cũng không thể giải thích bằng khoa học.

Vô cùng bí ẩn!Lâm Tiểu Nguyệt hít thở sâu vài cái, sau khi bình tĩnh lại được một lúc thì cô mới bước đến một bên giường.

Nhìn ba phiên bản Nhan Dương đang ngủ say trên giường, Lâm Tiểu Nguyệt đột ngột nảy ra một ý tưởng rất thần bí?Cô đang nghĩ, liệu ba phiên bản Nhan Dương này có phải đại diện cho ba nhân cách của anh ấy hay không?Mỗi khi từ không gian này ra ngoài, cô đều có thể mang theo một vài thứ trong thư phòng.

Điều này có nghĩa là chỉ cần cô ấy chọn một trong ba nhân cách của anh thì cô cũng có thể mang nhân cách ấy ra ngoài?Vậy là không gian của cô đã khiến Nhan Dương xuất hiện ở đây?Nghĩ xong, Lâm Tiểu Nguyệt sẵn sàng làm thử nghiệm.

Trên giường, ba phiên bản Nhan Dương say giấc nhìn y hệt nhau từ trang phục đến vẻ ngoài.

Lâm Tiểu Nguyệt cũng không thể nhận ra ai là đứa trẻ 6 tuổi, ai là người bị trầm cảm và ai là lão tam.

Cô không biết liệu mình có nên đánh thức một trong ba người không?Nhưng mà nghĩ lại nếu cô thực sự đánh thức họ thì bí mật về không gian của cô chẳng phải sẽ bị lộ rồi sao?Lâm Tiểu Nguyệt không dám đánh thức họ.

Cô lặng lẽ quay trở lại bàn làm việc, cầm bút rồi quay lại đầu giường để đánh những ký hiệu khác nhau lên ba phiên bản Nhan Dương.

Vẽ hình trái tim lên người bên tay phải, vẽ ngôi sao năm cánh lên người bên tay trái và hình tam giác được vẽ trên trán người nằm giữa.

Sau nhiều cân nhắc, Lâm Tiểu Nguyệt quyết định mang Nhan Dương có hình tam giác trên trán ra ngoài.

Chỉ cần cô cầm thứ gì đó trên tay thì khi cô tỉnh dậy, thứ đó sẽ được mang ra khỏi thư phòng.

Vì vậy, Lâm Tiểu Nguyệt ngồi bên cạnh Nhan Dương, người có hình tam giác trên trán, bàn tay nhỏ bé của cô nắm lấy tay anh.

Đây là một thí nghiệm khiến người ta căng thẳng.

Lâm Tiểu Nguyệt không chỉ lo lắng cô có thể đưa Nhan Dương này ra ngoài không?Mà cô còn lo rằng liệu sau khi cô mang Nhan Dương này ra ngoài thì thế giới ngoài kia có xuất hiện hai Nhan Dương hay không?Mặc dù rất lo lắng nhưng Lâm Tiểu Nguyệt vẫn không ngừng thử nghiệm của mình.

Trong cơn căng thẳng, cô từ từ đợi mình tỉnh dậy.

……Khi vừa tỉnh giấc, Lâm Tiểu Nguyệt lập tức ngồi dậy.

Cô vẫn nhớ rõ những gì đã xảy ra trong giấc mơ.

Nhìn xuống, cô thấy cô vẫn đang nắm lấy lòng bàn tay to lớn của Nhan Dương, và Nhan Dương đang ngủ bên cạnh cô thật sự có một hình tam giác trên trán.

Thí nghiệm thành công.

.
 
Thập Niên 70 Sống Cùng Vai Ác Ba Nhân Cách
Chương 44: 44: Khinh Thường


Cô thực sự có thể đưa anh ra khỏi thư phòng của mình!Hơn nữa, đây còn là trường hợp chọn 1 trong 3!Lâm Tiểu Nguyên vừa ngạc nhiên vừa thấy thú vị khi nghĩ rằng cô thực sự sở hữu bàn tay vàng, khả năng đặc biệt này cho phép cô chọn Nhan Dương.

Chỉ là cô vẫn không biết Nhan Dương mà cô mang ra là Nhan Dương nào đây.

Cô lay Nhan Dương và gọi anh dậy: "Tiểu Dương, Tiểu Dương dậy, dậy ăn cơm đi anh.

"Lông mày đen của Nhan Dương nhăn lại, nhanh chóng bị cô đánh thức.

Mở mắt ra, con ngươi đen toát ra khí chất người lớn.

Lâm Tiểu Nguyệt nhìn chăm chú vào anh, cô ấy nín thở lo lắng, cô rất muốn biết mình đã đưa ai ra ngoài.

Nhan Dương mở mắt ra nhìn cô, môi mỏng nhếch lên, lòng bàn tay to áp vào mặt cô, mỉm cười: "Sao em lại nhìn anh chằm chằm thế?"Lâm Tiểu Nguyệt mừng vui khôn tả.

Cô biết rằng mình đã chọn đúng lão tam rồi.

Tỷ lệ cược là 1 trong 3 vậy mà cô cũng chọn trúng, thật là quá may mắn.

Lâm Tiểu Nguyệt nắm lấy cổ tay anh kéo ra, cô nhìn chằm chằm vào anh với ánh mắt sáng rực: "Vừa rồi anh có nằm mơ không?"Anh có mơ đến thư phòng của cô hay không?Nhan Dương lắc đầu: "Anh thường không mơ.

"Thân thể không hoàn toàn là của anh ấy cho nên lý trí chắc chắn không nằm trong tầm kiểm soát của anh rồi.

Thậm chí anh còn không biết mình có mơ hay không.

"Dậy thôi, dậy thôi.

"Lâm Tiểu Nguyệt ngồi dậy từ trên giường, cô nắm lấy tay Nhan Dương đỡ anh ngồi dậy.

Nhìn vào hình tam giác trên trán anh được vẽ bằng những nét mực rất đậm.

Lâm Tiểu Nguyệt đưa tay ra lau mạnh.

Hình vẽ nguệch ngoạc này không thích hợp xuất hiện trên khuôn mặt đẹp trai của anh.

Nếu nó xuất hiện trên đầu của Nhan Dương ngốc thì cô thấy cũng không có vấn đề gì.

Nhan Dương nhìn thấy cô lau một vệt màu đen trên trán, lông mày anh nhíu lại: "Tên ngốc đó đã làm gì vậy?"Hẳn là đi ra ngoài rồi lại bị người ta bắt nạt rồi chứ gì.

Đều là đàn ông có vợ rồi, đúng là vô dụng.

Khinh thường!Lâm Tiểu Nguyệt nói: “Không có gì đâu, anh ấy rất tốt.

”Nhan Dương lại hỏi cô về tình huống trong gia đình.

Tối qua anh vừa quậy một trận, sáng nay khi tỉnh dậy, tình hình ở nhà cũng không khác mấy.

Tách khỏi gia đình không phải là một việc dễ dàng, chưa kể đến việc ba mẹ của Nhan Dương nhất định không đồng ý.

Nhưng mọi thứ trở nên dễ dàng hơn khi chúng chồng chất lên nhau.

Nhan Dương đi ra ngoài, hôm nay anh sẽ tiếp tục quậy thêm mấy trận nữa.

Hai người họ dậy muộn, trong gian phòng chính, lão Nhan và những người trong gia đình đã ăn xong.

Vương Tú Anh đến gọi hai người họ nhưng thấy họ còn ngủ rất say, nên bà đặt ba chiếc bánh lên bàn rồi rời đi để họ ngủ.

Bởi vì hôm nay trên bàn ăn, Nhan Dương và Lâm Tiểu Nguyệt lại bị ức h**p nên Vương Tú Anh cảm thấy để hai người ngủ vậy cũng tốt, không cần ăn trưa cùng đại gia đình.

Hiện tại đã qua giờ ăn trưa.

Vương Tú Anh đang rửa bát trong bếp, Dương Thành Ngọc và Trần Thuý Vân cũng theo bà vào trong bếp.

Nhưng họ chỉ đứng nói chuyện chứ không giúp bà rửa.

Vương Tú Anh không hài lòng lắm khi nghe hai người họ nói, bởi vì lúc này hai người họ đang lấy danh nghĩa là muốn tốt cho bà, khuyên bà nên tiết kiệm một ít tiền để cưới một đứa con dâu khác có tính tình dịu dàng hơn, đuổi Lâm Tiểu Nguyệt đi.

Trong ba phòng của nhà họ Nhan, Dương Thành Ngọc và Trần Thuý Vân luôn khá thân thiết còn Vương Tú Anh lại thường xuyên lủi thủi một mình.

Vì vậy, tình huống này cũng không khiến Vương Tú Anh ngạc nhiên.

Chỉ là hai người họ khiến bà thấy khó chịu.

.
 
Thập Niên 70 Sống Cùng Vai Ác Ba Nhân Cách
Chương 45: 45: Kể Chuyện


Nhan Hồng Anh nhìn Nhan Dương đầy ghét bỏ, “Tên ngốc này, ai muốn nói chuyện với mày? Lâm Tiểu Nguyệt, tôi không muốn nói mấy lời vô nghĩa với cô nữa, nhanh chóng rửa sạch chén bát đi! Nói cách khác, tôi sẽ nói chuyện cô hại Nhan Dương để nó bị mấy tên lưu manh truy đuổi cho mẹ chồng của cô!”“Chén, tôi sẽ không rửa.

Mẹ tôi cũng không bắt ép nổi tôi, huống chi là chị chứ.

”Lâm Tiểu Nguyệt nói mấy lời lẽ chính đáng xong, lại vỗ vỗ bả vai Nhan Dương, “Đi thôi Tiểu Dương, chúng ta quay về phòng nghỉ ngơi đi, chờ đến giờ ăn cơm trưa!”“Được, vợ!” Nhan Dương cười hì hì đồng ý.

Hai người cứ bỏ mặc mình Nhan Hồng Anh đứng đó mà đi vào nhà.

Nhan Hồng Anh nhìn bộ dạng đắc ý dào dạt của Lâm Tiểu Nguyệt, quả thật tức đến ngứa răng!Khi đó, nghe được tiếng của Nhan Hồng Anh, Dương Thành Ngọc đi từ trong bếp ra, “Hồng Anh! Lại đây rửa chén!”Nhan Hồng Anh thở phì phì đi vào trong nhà bếp, thở phì phì rửa chén….

.

Vừa rửa, vừa cắn răng oán giận nói: “Dùng 19 đồng 9 mao tiền mua về một người phụ nữ như thế! Không thể mua được một người hiền huệ hơn sao!”Dương Thành Ngọc cũng ý thức được Lâm Tiểu Nguyệt đang gây khó dễ, sau này ở trong nhà này nói không chừng có thể cưỡi cả lên đầu bà ta.

Dương Thành Ngọc suy nghĩ trong lòng….

Nhân lúc Lâm Tiểu Nguyệt còn chưa đứng vững gót chân, không bằng nhân lúc này còn sớm thay người khác được không?Thương lượng với nhà nhị phòng, thêm chút tiền đổi một người thành thật hơn về đây.

Lâm Tiểu Nguyệt không biết rằng có người ở nhà định đuổi cô ra ngoài, lúc này cô cùng Nhan Dương ngốc đang trốn trong phòng nghỉ ngơi.

Cả hai chưa đi chơi được bao lâu thì đụng độ một tên côn đồ, Nhan Dương ngốc còn bị bắt nạt.

Dựa theo tâm lý mong manh của đứa trẻ 6 tuổi, Lâm Tiểu Nguyệt trở về liền ra sức dỗ dành anh.

Cô đỡ Nhan Dương lên giường nghỉ ngơi rồi cũng leo lên nằm bên cạnh, cô vỗ về và kể cho anh nghe những câu chuyện xưa, cố gắng động viên anh mạnh mẽ hơn.

Thật ra Nhan Dương cũng không thấy tủi thân gì cả nhưng anh rất thích dáng vẻ Lâm Tiểu Nguyệt ở cùng anh như thế này.

Nằm trên giường, khuôn mặt anh tuấn tràn đầy nụ cười, anh lặng lẽ nhìn Lâm Tiểu Nguyệt đang khép chặt miệng.

"Vợ, thật xinh đẹp.

" - Nhan Dương chân thành khen ngợi.

"Thật sao?"Lâm Tiểu Nguyệt hơi nhướng mày: "Có chắc anh không dùng bộ lọc để nhìn em không?.

"Ở thời đại này, với thân hình này, Lâm Tiểu Nguyệt chưa từng nghe ai khen ngợi vẻ đẹp của mình.

Nhưng các cô gái đều thích nghe người khác khen mình, vì vậy Lâm Tiểu Nguyệt cũng rất vui khi nghe Nhan Dương khen.

Nhan Dương lắc đầu, không hiểu lắm: "Bộ lọc là gì vậy, vợ?.

"Lâm Tiểu Nguyệt cười, vỗ ngực: "Bộ lọc chính là "tình nhân trong mắt hoá Tây Thi", ý nói bởi vì anh thích em nên dù dáng vẻ em có ra sao thì anh vẫn thấy em xinh đẹp.

"Vậy thì anh sẽ sử dụng bộ lọc để nhìn em!"Nhan Dương mỉm cười thừa nhận: "Anh chỉ thích vợ của anh, vợ của anh là đẹp nhất!"Lâm Tiểu Nguyệt: "! "Đột nhiên thấy vui không tả nỗi, làm sao đây.

"Vợ ơi, anh muốn ngủ.

"Nhan Dương bị Lâm Tiểu Nguyệt dỗ vào giấc ngủ, mí mắt giật giật, anh rất nhanh chìm vào giấc ngủ.

Anh ngủ được thì tốt, Lâm Tiểu Nguyệt không bao giờ ngăn cản chuyện này.

Vì sau khi anh ấy tỉnh dậy, nói không chừng cô sẽ gặp được lão tam thì vui biết mấy.

"Được rồi, anh muốn ngủ thì ngủ đi.

"Lâm Tiểu Nguyệt dỗ dành anh: "Khi nào ăn cơm em sẽ gọi anh dậy.

"Nhan Dương gật đầu, nhắm mắt lại và lẩm bẩm: "Anh vẫn muốn nghe vợ kể chuyện! vợ kể tiếp đi! "Lâm Tiểu Nguyệt tiếp tục kể cho anh nghe về “Nàng Bạch Tuyết và 7 chú lùn".

Cô sửa đổi lại nội dung đôi chút.

.
 
Thập Niên 70 Sống Cùng Vai Ác Ba Nhân Cách
Chương 46: 46: Thí Nghiệm


Câu chuyện được cải biên thành một chú lùn tốt bụng có 7 nhân cách cùng một hoàng tử được miêu tả là rất xấu, chú lùn có 7 nhân cách nhưng tính tình nghĩa khí, luôn cố gắng hết sức để bảo vệ Bạch Tuyết!Trong khi cô kể chuyện, Nhan Dương đã ngủ thiếp đi.

Sau khi Lâm Tiểu Nguyệt chắc chắn rằng anh đã ngủ, cô cũng nằm xuống bên cạnh anh và nhẹ nhàng nắm tay anh.

Sau khi ngắm anh ấy một lúc, cô cũng chìm vào giấc ngủ ! Nhan Dương thường chuyển đổi giữa ba dạng nhân cách khác nhau khi ngủ, còn Lâm Tiểu Nguyệt thì mơ thấy bản thân bước vào không gian thư phòng của chính mình.

Khi ngủ say, Lâm Tiểu Nguyệt dễ dàng bước vào không gian của cô mà không gặp bất kỳ trở ngại nào.

Ngay khi cô đang nghĩ xem nên làm gì trong không gian này thì Lâm Tiểu Nguyệt đột nhiên phát hiện ra một điều còn bí ẩn hơn!Đây là thư phòng cô đã dùng từ khi còn nhỏ, có thể nói rằng cô đã sống cả đời trong đây.

Nhưng nơi này không chỉ có mỗi mình cô ở.

Lâm Tiểu Nguyệt biết rằng cha cô cũng ở trong thư phòng này cả đời.

Đây là một thư phòng cũ kỹ, nhiều năm trôi qua cũng không thay đổi chút gì cả.

Không gian thư phòng này khá rộng, bên trong còn ngăn ra một gian nhỏ để kê cái giường dành khi cần nghỉ ngơi tạm thời.

Lần này sau khi bước vào không gian, Lâm Tiểu Nguyệt nhìn thấy ba nhân cách khác nhau của Nhan Dương đang nằm trên giường trong gian phòng nhỏ phía trong.

Thiếu chút nữa thì cô đã hét lên.

Để không làm cho mình phát ra tiếng động, Lâm Tiểu Nguyệt gần như bịt chặt miệng, cố nén khiếp sợ trong lòng!Nhan Dương! thực sự đã xuất hiện trong không gian giấc mơ của cô, anh ở trong thư phòng của cô và nằm trên chiếc giường nhỏ cô thường nằm!Cả ba nhân cách.

Lâm Tiểu Nguyệt không thể giải thích tình huống trước mặt cô bằng khoa học.

Trên thực tế, những gì đã xảy ra với cô hiện tại cũng không thể giải thích bằng khoa học.

Vô cùng bí ẩn!Lâm Tiểu Nguyệt hít thở sâu vài cái, sau khi bình tĩnh lại được một lúc thì cô mới bước đến một bên giường.

Nhìn ba phiên bản Nhan Dương đang ngủ say trên giường, Lâm Tiểu Nguyệt đột ngột nảy ra một ý tưởng rất thần bí?Cô đang nghĩ, liệu ba phiên bản Nhan Dương này có phải đại diện cho ba nhân cách của anh ấy hay không?Mỗi khi từ không gian này ra ngoài, cô đều có thể mang theo một vài thứ trong thư phòng.

Điều này có nghĩa là chỉ cần cô ấy chọn một trong ba nhân cách của anh thì cô cũng có thể mang nhân cách ấy ra ngoài?Vậy là không gian của cô đã khiến Nhan Dương xuất hiện ở đây?Nghĩ xong, Lâm Tiểu Nguyệt sẵn sàng làm thử nghiệm.

Trên giường, ba phiên bản Nhan Dương say giấc nhìn y hệt nhau từ trang phục đến vẻ ngoài.

Lâm Tiểu Nguyệt cũng không thể nhận ra ai là đứa trẻ 6 tuổi, ai là người bị trầm cảm và ai là lão tam.

Cô không biết liệu mình có nên đánh thức một trong ba người không?Nhưng mà nghĩ lại nếu cô thực sự đánh thức họ thì bí mật về không gian của cô chẳng phải sẽ bị lộ rồi sao?Lâm Tiểu Nguyệt không dám đánh thức họ.

Cô lặng lẽ quay trở lại bàn làm việc, cầm bút rồi quay lại đầu giường để đánh những ký hiệu khác nhau lên ba phiên bản Nhan Dương.

Vẽ hình trái tim lên người bên tay phải, vẽ ngôi sao năm cánh lên người bên tay trái và hình tam giác được vẽ trên trán người nằm giữa.

Sau nhiều cân nhắc, Lâm Tiểu Nguyệt quyết định mang Nhan Dương có hình tam giác trên trán ra ngoài.

Chỉ cần cô cầm thứ gì đó trên tay thì khi cô tỉnh dậy, thứ đó sẽ được mang ra khỏi thư phòng.

Vì vậy, Lâm Tiểu Nguyệt ngồi bên cạnh Nhan Dương, người có hình tam giác trên trán, bàn tay nhỏ bé của cô nắm lấy tay anh.

Đây là một thí nghiệm khiến người ta căng thẳng.

Lâm Tiểu Nguyệt không chỉ lo lắng cô có thể đưa Nhan Dương này ra ngoài không?Mà cô còn lo rằng liệu sau khi cô mang Nhan Dương này ra ngoài thì thế giới ngoài kia có xuất hiện hai Nhan Dương hay không?Mặc dù rất lo lắng nhưng Lâm Tiểu Nguyệt vẫn không ngừng thử nghiệm của mình.

Trong cơn căng thẳng, cô từ từ đợi mình tỉnh dậy.

…….
 
Thập Niên 70 Sống Cùng Vai Ác Ba Nhân Cách
Chương 47: 47: Khinh Thường


Khi vừa tỉnh giấc, Lâm Tiểu Nguyệt lập tức ngồi dậy.

Cô vẫn nhớ rõ những gì đã xảy ra trong giấc mơ.

Nhìn xuống, cô thấy cô vẫn đang nắm lấy lòng bàn tay to lớn của Nhan Dương, và Nhan Dương đang ngủ bên cạnh cô thật sự có một hình tam giác trên trán.

Thí nghiệm thành công.

Cô thực sự có thể đưa anh ra khỏi thư phòng của mình!Hơn nữa, đây còn là trường hợp chọn 1 trong 3!Lâm Tiểu Nguyên vừa ngạc nhiên vừa thấy thú vị khi nghĩ rằng cô thực sự sở hữu bàn tay vàng, khả năng đặc biệt này cho phép cô chọn Nhan Dương.

Chỉ là cô vẫn không biết Nhan Dương mà cô mang ra là Nhan Dương nào đây.

Cô lay Nhan Dương và gọi anh dậy: "Tiểu Dương, Tiểu Dương dậy, dậy ăn cơm đi anh.

"Lông mày đen của Nhan Dương nhăn lại, nhanh chóng bị cô đánh thức.

Mở mắt ra, con ngươi đen toát ra khí chất người lớn.

Lâm Tiểu Nguyệt nhìn chăm chú vào anh, cô ấy nín thở lo lắng, cô rất muốn biết mình đã đưa ai ra ngoài.

Nhan Dương mở mắt ra nhìn cô, môi mỏng nhếch lên, lòng bàn tay to áp vào mặt cô, mỉm cười: "Sao em lại nhìn anh chằm chằm thế?"Lâm Tiểu Nguyệt mừng vui khôn tả.

Cô biết rằng mình đã chọn đúng lão tam rồi.

Tỷ lệ cược là 1 trong 3 vậy mà cô cũng chọn trúng, thật là quá may mắn.

Lâm Tiểu Nguyệt nắm lấy cổ tay anh kéo ra, cô nhìn chằm chằm vào anh với ánh mắt sáng rực: "Vừa rồi anh có nằm mơ không?"Anh có mơ đến thư phòng của cô hay không?Nhan Dương lắc đầu: "Anh thường không mơ.

"Thân thể không hoàn toàn là của anh ấy cho nên lý trí chắc chắn không nằm trong tầm kiểm soát của anh rồi.

Thậm chí anh còn không biết mình có mơ hay không.

"Dậy thôi, dậy thôi.

"Lâm Tiểu Nguyệt ngồi dậy từ trên giường, cô nắm lấy tay Nhan Dương đỡ anh ngồi dậy.

Nhìn vào hình tam giác trên trán anh được vẽ bằng những nét mực rất đậm.

Lâm Tiểu Nguyệt đưa tay ra lau mạnh.

Hình vẽ nguệch ngoạc này không thích hợp xuất hiện trên khuôn mặt đẹp trai của anh.

Nếu nó xuất hiện trên đầu của Nhan Dương ngốc thì cô thấy cũng không có vấn đề gì.

Nhan Dương nhìn thấy cô lau một vệt màu đen trên trán, lông mày anh nhíu lại: "Tên ngốc đó đã làm gì vậy?"Hẳn là đi ra ngoài rồi lại bị người ta bắt nạt rồi chứ gì.

Đều là đàn ông có vợ rồi, đúng là vô dụng.

Khinh thường!Lâm Tiểu Nguyệt nói: “Không có gì đâu, anh ấy rất tốt.

”Nhan Dương lại hỏi cô về tình huống trong gia đình.

Tối qua anh vừa quậy một trận, sáng nay khi tỉnh dậy, tình hình ở nhà cũng không khác mấy.

Tách khỏi gia đình không phải là một việc dễ dàng, chưa kể đến việc ba mẹ của Nhan Dương nhất định không đồng ý.

Nhưng mọi thứ trở nên dễ dàng hơn khi chúng chồng chất lên nhau.

Nhan Dương đi ra ngoài, hôm nay anh sẽ tiếp tục quậy thêm mấy trận nữa.

Hai người họ dậy muộn, trong gian phòng chính, lão Nhan và những người trong gia đình đã ăn xong.

Vương Tú Anh đến gọi hai người họ nhưng thấy họ còn ngủ rất say, nên bà đặt ba chiếc bánh lên bàn rồi rời đi để họ ngủ.

Bởi vì hôm nay trên bàn ăn, Nhan Dương và Lâm Tiểu Nguyệt lại bị ức h**p nên Vương Tú Anh cảm thấy để hai người ngủ vậy cũng tốt, không cần ăn trưa cùng đại gia đình.

Hiện tại đã qua giờ ăn trưa.

Vương Tú Anh đang rửa bát trong bếp, Dương Thành Ngọc và Trần Thuý Vân cũng theo bà vào trong bếp.

Nhưng họ chỉ đứng nói chuyện chứ không giúp bà rửa.

Vương Tú Anh không hài lòng lắm khi nghe hai người họ nói, bởi vì lúc này hai người họ đang lấy danh nghĩa là muốn tốt cho bà, khuyên bà nên tiết kiệm một ít tiền để cưới một đứa con dâu khác có tính tình dịu dàng hơn, đuổi Lâm Tiểu Nguyệt đi.

Trong ba phòng của nhà họ Nhan, Dương Thành Ngọc và Trần Thuý Vân luôn khá thân thiết còn Vương Tú Anh lại thường xuyên lủi thủi một mình.

Vì vậy, tình huống này cũng không khiến Vương Tú Anh ngạc nhiên.

Chỉ là hai người họ khiến bà thấy khó chịu.

.
 
Thập Niên 70 Sống Cùng Vai Ác Ba Nhân Cách
Chương 48: 48: Không Phải Đèn Cạn Dầu


Không thể nghe nổi được nữa nên Vương Tú Anh đã trực tiếp từ chối họ: "Chị dâu cả, chị dâu hai, Tiểu Dương và ba nó đúng là đang cố gắng làm việc để kiếm tiền, nhưng tiền này kiếm được là để dành ăn tết.

Hai người cũng biết rằng kinh tế gia đình chúng tôi gần đây không được tốt, căn bản là tiền để ăn tết còn chẳng có.

Tết đến còn phải đi thăm viếng bà con và mua bao nhiêu là quà, làm gì dư tiền mà cưới con dâu mới chứ.""Nếu em không có tiền thì bọn chị có thể cho mượn mà."Lúc này Trần Thuý Văn tỏ ra rất nhiệt tình: "Đều là người một nhà, nếu em không có tiền thì bọn chị có thể cho em vay, Không sao đâu! Chỉ là gần đây hoàn cảnh gia đình em tệ quá, để con dâu mới hành xử quá quắt như vậy không tốt đâu em.""Đúng rồi đó thím ba."Dương Thành Ngọc nói ngay: "Nhìn xem, từ khi con dâu nhà em vào cửa, gia đình đã gặp bao nhiêu là rắc rối rồi.

Tình trạng bệnh của Tiểu Dương tệ hơn rất nhiều.

Trước đây nó ngoan thế nào, nhưng từ khi cưới vợ về thì nó giống như trở thành con chó của vợ nó! Em đừng trách chị nói chuyện khó nghe nhé..."Vương Tú Anh quả thật cảm thấy lời nói bà ta khó nghe nên trong lòng bà cũng âm thầm khó chịu."Chị thấy chị dâu cả nói đúng lắm."Trần Thuý Vân tiếp lời: "Nhìn xem, em vốn là muốn cưới một đứa con dâu về để chăm sóc cho Tiểu Dương nhà em.

Bây giờ lại đổi thành cả nhà em và Tiểu Dương phải chăm sóc nhường nhịn tính khí của cô ta.

Cô ta mới vào nhà có mấy ngày đã biến Tiểu Dương thành thế này rồi.

Chị chỉ muốn khuyên vợ chồng em nhanh chóng tiết kiệm tiền để cưới một cô dâu mới hoặc là phải dạy dỗ cô ta cho đàng hoàng, ví dụ như nhốt lại rồi bỏ đói vài ngày.Hai người họ kẻ xướng người hoạ, mục đích vẫn là muốn đuổi Lâm Tiểu Nguyệt đi.Chỉ có khi một người làm ảnh hưởng tới lợi ích của người khác thì người đó mới bị nhằm vào.Vương Tú Anh hiểu rõ đạo lý làm người, người nhà đại phòng và nhị phòng bình thường không làm bạn với bà, lúc này lại tận tình nói là vì tốt cho nhà bà.Trên thực tế, hai người bọn họ chỉ là nhìn Lâm Tiểu Nguyệt khó chịu mà thôi.Vương Tú Anh đã hiểu rõ mọi việc, mặc kệ hai người kia nói thế nào thì nói, cũng không mất miếng thịt nào.Rốt cuộc là con dâu Lâm Tiểu Nguyệt có được hay không ?Bà làm mẹ chồng đương nhiên là hiểu rõ nhất.Ngoại trừ lúc ăn cơm tối qua Lâm Tiểu Nguyệt nói chuyện không có chừng mực thì những mặt khác, Lâm Tiểu Nguyệt đều rất tốt.Đặc biệt là đối với con trai của bà….Trong lòng Vương Tú Anh ưng ý Lâm Tiểu Nguyệt, bởi vậy, dù người nhà đại phòng và nhị phòng có nói như thế nào, bà cũng không quan tâm.Cuối cùng, người nhà đại phòng và nhị phòng tức giận đi ra khỏi nhà bếp.

m mưu không thành, hai người đành phải nghĩ cách khác.Dương Thành Ngọc gọi Trần Thúy Vân vào phòng bà ta, rồi lập tức bàn bạc với Trần Thúy Vân“Chị thấy vợ lão tam không muốn bỏ tiền đổi con dâu, vợ lão nhị, thím thấy sao?” Dương Thành Ngọc hỏi ý Trần Thúy Vân trước.Trần Thúy Vân ngồi xuống cạnh bàn, chậm rãi rót một ly nước, vừa uống vừa nói: “ Con dâu của nhà người ta, người ta không chịu đổi, chúng ta cũng không có biện pháp.

Theo em thấy, con dâu mới này kiêu ngạo, chỉ cần tiêu trừ kiêu ngạo của cô ta là được! Mấy trưởng bối chúng ta cùng nhau liên thủ, còn sợ không dạy dỗ được cô ta sao? Tìm ai đó bắt rồi nhốt cô ta trong phòng củi, lại bỏ đói cô ta thêm mấy ngày mấy đêm! Chẳng phải sẽ biết nghe lời sao ”“Chị thấy, Lâm Tiểu Nguyệt cũng không phải là đèn cạn dầu đâu”.
 
Thập Niên 70 Sống Cùng Vai Ác Ba Nhân Cách
Chương 49: 49: Cố Gắng Kiếm Tiền


Ánh mắt Dương Thành Ngọc nhìn người rất độc, bà ta cũng ngồi xuống bên cạnh Trần Thúy Vân, "Chị vẫn cảm thấy, chúng ta nên nghĩ biện pháp đuổi cô ta ra ngoài, đổi một người thành thật vào cửa, đây mới là biện pháp thích hợp nhất.

Vợ lão nhị, vợ lão tam không chịu bỏ tiền, hai nhà chúng ta có thể gom góp chút tiền, đổi cho thím ấy một người khác.

”“Nghĩ thật hay”Cuối cùng, biện pháp của Dương Thành Ngọc bị Trần Thúy Vân bác bỏ, “Em sẽ không cho nhà bọn họ một xu, chị muốn thì chị tự mình ra tiền đi!“Vợ lão nhị, em suy nghĩ lại xem….”Dương Thành Ngọc tận tình khuyên bảo, "Lâm Tiểu Nguyệt mới vào nhà không lâu, tối qua vợ lão tam lập tức đề cập đến việc phân gia! Tính tình của vợ lão tam kiểu gì vậy? Nhiều năm như vậy, cho dù con trai bà ta là thằng ngốc, chị cũng chưa từng đề cập đến việc ra ở riêng, chị cho rằng bà ta cũng không dám đề cập việc phân chia! Tối hôm qua náo loạn có một chút, liền nói đến việc ra ở riêng! Điều này chứng tỏ nhất định là Lâm Tiểu Nguyệt đang ngấm ngầm khiêu khích chúng ta! ”“Vậy cô ta muốn ra ở riêng là ra ở riêng sao”Trần Thúy Vân không cho đó là đúng, "Gia đình hai chúng ta làm việc quanh năm suốt tháng cũng không kiếm được bao nhiêu tiền, còn phải bỏ tiền bỏ sức cho tên ngốc kia nữa, bây giờ nhà bọn họ tách ra, hai nhà chúng ta cũng chẳng lỗ chút nào! Em nói cho chị biết, tối hôm qua lúc vợ lão tam đề nghị phân gia, dù sao thì em cũng cảm thấy cô ta ngu xuẩn! Thích phân chia vậy thì phân chia, chia tiền cho con trai em, còn có thể bớt một phần cho nhà bọn họ! ”“Ai, vợ lão nhị à…..”Dương Thành Ngọc khuyên bảo Trần Thúy Vân, “Em nghe chị khuyên một câu, Lâm Tiểu Nguyệt thực sự không phải là đèn cạn dầu đâu.

Nhân lúc cô ta còn chưa có chỗ đứng vững chắc ở nhà họ Nhan, chúng ta phải nhanh chóng thay cô ta”“Vậy vợ lão tam không chịu đổi thì sao.

Chị muốn em bỏ tiền là không thể - em sẽ không bỏ tiền cho nhà lão tam đâu.

Số tiền con trai em đưa về nhà nhiều năm nay, nhà lão tam cũng tiêu không ít”Trần Thúy Vân khoát khoát tay, nhíu mày nói, “Dù sao em cũng chỉ có 2 ý kiến như vậy.

Bọn họ thích phân gia thì phân gia.

Phân gia là tốt nhất, dù sao thì em cũng không lỗ.

Còn không nữa thì tìm một cái cớ để em giáo huấn Lâm Tiểu Nguyệt.

Chị muốn em bỏ tiền là điều không thể, cả đời này cũng không thể”.Suy nghĩ của Dương Thành Ngọc và Trần Thúy Vân không thống nhất với nhau.Thấy không thể khuyên được Trần Thúy Vân , Dương Thành Ngọc đành phải từ bỏ.

Bởi vì nếu tiếp tục khuyên bảo, Trần Thúy Vân chắc chắn sẽ nghi ngờ bà ta có rắp tâm khác.Sau đó Dương Thành Ngọc nói, “Ừ, em nói vậy cũng đúng.

Vợ lão nhị, nếu không thì bàn bạc một chút, tìm cái cớ gì đó để giáo huấn Lâm Tiểu Nguyệt ?”Trần Thúy Vân nói, “Chuyện này đơn giản.

Buổi chiều, đợi vợ chồng lão tam đi làm, em và chị sẽ giáo huấn cô ta”.Dương Thành Ngọc hỏi: “Nhưng mà người ta có tên ngốc kia bảo vệ đấy.”Trần Thúy Vân không quan tâm chuyện mà Nhan Dương nói, “Thằng ngốc đó là cái thá gì chứ.

Cầm chút đường rồi dỗ đi là được.”Dương Thành Ngọc nghĩ lại thấy cũng đúng.Vì vậy, kế hoạch đã được quyết định.Vương Tú Anh rửa bát xong, buổi chiều lập tức đi ra ngoài làm việc, chồng bà cũng vậy.Để có thể đưa Nhan Dương đi gặp lại đại sư trước cuối năm nay, vợ chồng Vương Tú Anh phải làm việc nhiều hơn, cố gắng kiếm thêm ít tiền..
 
Thập Niên 70 Sống Cùng Vai Ác Ba Nhân Cách
Chương 50: 50: Âm Mưu


Vương Tú Anh sắp xếp công việc cho Lâm Tiểu Nguyệt, bảo cô nghiền hạt ngô đã bóc ngày hôm qua thành bột.

Lâm Tiểu Nguyệt vô cùng cảm ơn mẹ chồng đã không quên sắp xếp công việc cho cô trước khi ra ngoài.

Nhưng mà, hôm nay có Nhan Dương ở nhà.

Nên Lâm Tiểu Nguyệt không cần làm việc.

Nhan Dương ngồi nghiền ngô trong sân, còn Lâm Tiểu Nguyệt ngồi bên cạnh anh nhìn, thỉnh thoảng đổ ngô cho anh nghiền.

Ngô già đã phơi khô nên không có chút nước nào, rồi lại lóc hết hạt, sau đó lại nghiền thành bột, cuối cùng thành bột ngô.

Bột ngô có thể trộn với hạt kê trở thành ngô bột, đây là một loại thực phẩm chủ yếu.

Bởi vì đó là gia đình nhà họ Nhan, cả một gia đình ăn, cho nên số lượng rất lớn!Nhan Dương nhìn cái rổ đầy ắp hạt ngô, lông mày nhíu lại ….

Lâm Tiểu Nguyệt thấy vẻ mặt hắn khó chịu, vội vàng ở một bên cổ vũ, “Cố lên, anh đang cố gắng vì vợ anh.

”Bản thân Nhan Dương khó chịu vì anh muốn làm việc giúp cho ba mẹ, nhưng nghe Lâm Tiểu Nguyệt nói, anh làm là vì cô, trong nháy mắt lại tràn ngập ý chí chiến đấu.

Anh nhếch môi cười cười, ngẩng đầu nhìn về phía Lâm Tiểu Nguyệt, chỉ cảm thấy người vợ tiện nghi này, thật sự là càng nhìn càng xinh đẹp.

Thật tiếc là anh không thể đi ra thường xuyên.

Anh vẫn còn rất muốn, có thể cùng vợ đi đến nhiều nơi, gia tăng tình cảm.

Nhìn vẻ mặt cười xấu xa của anh, Lâm Tiểu Nguyệt lập tức ngây người, từng giây từng phút đều có thể bị vẻ đẹp của anh làm gục ngã.

Cái gọi là giá trị nhan sắc là chính nghĩa, có lẽ là lý lẽ này đi!“Hôm nay anh có định làm gì không “Lâm Tiểu Nguyệt rải hạt ngô lên cối đá, vừa rải vừa hỏi Nhan Dương.

“Tạm thời chưa biết phải làm gì”Nhan Dương ngẩng đầu nhìn phía trước, nheo mắt lại, nhưng mà động tác trên tay không dừng lại tí nào.

Nhan Dương thấy Nhan Hồng Anh chắp tay sau lưng, trên mặt nở nụ cười giả tạo, nhảy nhót đi về phía hai người bọn họ.

Anh còn chưa nghĩ ra phải làm gì, đối phương đã tới tìm chuyện!Đôi môi mỏng của Nhan Dương nhếch lên cao, trong ánh mắt là một loại kh oái cảm săn bắt, Nhan Hồng Anh ở đối diện đang đến gần chính là mục tiêu của anh.

Án binh bất động, dụ địch xuất kích, rồi đến tuyệt địa phản sát!Chơi chơi…“Tên ngốc, Lâm Tiểu Nguyệt!”Nhan Hồng Anh cười cười đi về phía 2 người bọn họ, đột nhiên một bàn tay từ phía sau đưa ra, mở ra, trong lòng bàn tay là 2 viên đường…“Có muốn ăn đường không ?” Nhan Hồng Anh hỏiLâm Tiểu Nguyệt và Nhan Dương liếc mắt một cái lập tức nhìn ra Nhan Hồng Anh có rắp tâm bất lương.

Tuy nhiên, hai người vẫn rất ăn ý cùng Nhan Hồng Anh diễn kịch.

Lâm Tiểu Nguyệt nói với Nhan Dương, “Em gái cho anh đường, anh có muốn ăn không?”Nhan Dương cười nói, “Có!”Lâm Tiểu Nguyệt lập tức nói: “Chờ một chút, để em rửa tay cho anh rồi hẵng lấy, bây giờ tay anh đang bẩn.

”“Không cần phiền toái như vậy đâu!”Nhan Hồng Anh trực tiếp nhét vào miệng Nhan Dương một viên đường, một viên khác đưa cho Lâm Tiểu Nguyệt, Lâm Tiểu Nguyệt tiện thể lấy đi.

Vì thế, hai người ăn đường của Nhan Hồng Anh.

Hương vị ngọt ngấy làm Nhan Dương nhíu mày lại.

Ngoại trừ Lâm Tiểu Nguyệt, hắn không muốn bị người phụ nữ khác đút cho ăn.

Bẩn!“Như thế nào, ăn ngon không?”Nhan Hồng Anh tưởng rằng cô ta đã thu phục được hai người họ bằng hai viên đường, rốt cuộc thì hai người bọn họ, một người là kẻ ngốc, kẻ còn lại là một thứ rẻ tiền cũng chưa bao giờ ăn qua đồ ngon.

Mặc dù đây chỉ là một viên đường nhỏ, nhưng đối với hai người bọn họ, nó chắc chắn là thứ hiếm nhất trên đời rồi!Nhan Hồng Anh tự cho là đủ để thu mua hai người bọn họ!.
 
Back
Top Bottom