Ngôn Tình Thập Niên 70: Đại Mỹ Nhân Đến Hải Đảo

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
576,750
0
0
AP1GczMIwASpszgZvki1lNFGK_KfHFrYovIDTg_RNhi1PfXQ55nJOCqOjtvzIhheaiKA5jdqFzKCxWD56HLvOF8M1yHDq_FbZedStas_9Dbam508JShTzj7X2xFjVmEYyzsuIBfpj0Lgldnzlkd3NKVfjitM=w215-h322-s-no-gm

Thập Niên 70: Đại Mỹ Nhân Đến Hải Đảo
Tác giả: Thập Nhị Nguyệt Bất Lãnh
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Hài Hước, Điền Văn, Khác
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Thập Nhị Nguyệt Bất Lãnh

Thể loại: Tiểu Thuyết, Ngôn Tình, Trọng Sinh, HE, Hài Hước, Gia Đình, Chữa Lành, Xuyên Không, Điền Văn

Team dịch: Over the moon

Giới thiệu

Vô tình xuyên không, Đỗ Minh Nguyệt trở thành một cô gái tội nghiệp bị sảy thai vào những năm 1970, xinh đẹp là vậy nhưng cuộc sống lại không mấy tốt đẹp.

Trước đây, cha mẹ nuôi của cô vốn ưu ái con trai hơn con gái nên luôn đánh đập, mắng mỏ cô, còn lên kế hoạch bán cô đi để con trai của họ có được sự nghiệp mới. Sau này, chồng sắp cưới của cô lại là một kẻ tham lam xấu xa, ép buộc cô đủ thứ.

Phía trước có sói, phía sau có hổ, không thể xui xẻo hơn được. Nhưng trước khi xuyên không Đỗ Minh Nguyệt vốn sống một mình trong xã hội, liền nghĩ đây không phải là chuyện gì to tát hết!

Đối mặt với cha mẹ nuôi: ban ngày giả ốm không làm việc nhà, ban đêm trộm đồ để chuẩn bị bỏ trốn.

Đối mặt với vị hôn phu cặn bã: Anh à, bề ngoài anh rất tốt bụng nhưng thực ra anh chỉ giỏi diễn kịch thôi.

Tưởng rằng khi về quê cuộc sống sẽ rất khó khăn nhưng hóa ra cha cô là lữ đoàn trưởng, mẹ làm việc ở xã, trong nhà có hai anh trai và một em trai vô cùng yêu thương chị em gái!

Đỗ Minh Nguyệt đột nhiên từ một hầu gái trở thành một công chúa nhỏ. Không lâu sau những ngày hạnh phúc, cô chợt biết mình có một hôn phu vẫn đang ở xa trên đảo?

Cha mẹ rơi vào tình thế khó xử: Không muốn đi thì quên đi...

Đỗ Minh Nguyệt lập tức nói: Có!

Hòn đảo này đã bảy mươi năm chưa được khai thác, dồi dào sản vật và khoáng vật. Những gì người khác coi là "vùng đất hoang" thực chất lại là nơi Đỗ Minh Nguyệt coi là thiên đường của người sành ăn!

Cua cay, cá kho, tôm hấp và nghêu tỏi!

Hải đảo, cô ấy tới đây!

Một câu giới thiệu: Kiếm thật nhiều tiền trên hòn đảo xinh đẹp!​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Vết Sẹo Không Lành - Ngư Du Thập Tứ Châu
  • Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
  • Thập Lục Nương - Minh Nguyệt Điều Điều
  • Thập Niên 70: Mối Tình Đầu Pháo Hôi Thức Tỉnh Rồi
  • Thập Niên 80: Nhật Ký Sinh Tồn Của Bạch Phú Mỹ
  • Trăn Trăn Mỹ Nhân Tâm - Thập Tứ Lang
  • Thập Niên 70: Đại Mỹ Nhân Đến Hải Đảo
    Chương 1


    Đêm khuya, nhà họ Lâm sinh sống tại khu nhà ở của nhà máy Hải Thị.

    Trong phòng ngủ của nhà họ Lâm, hai vợ chồng suốt đêm không ngủ được khi nghĩ về những chuyện đã xảy ra cách đây không lâu.

    Chu Cầm vô cùng khó chịu: “Anh nghĩ chúng ta nên làm gì bây giờ? Chúng ta thật sự phải đổi hai đứa trẻ về sao? Nhưng nếu chúng ta thật sự đổi lại thì hàng xóm xung quanh sẽ nhìn chúng ta như thế nào? Còn không phải nói chúng ta quá bất cẩn, năm đó đi bế nhầm con về sao!"

    "Hơn nữa, nếu hai đứa bé thật sự bị tráo đổi, còn chuyện đính hôn với nhà họ Vương thì sao? Chàng trai nhà họ Vương đó thật sự thích con bé Minh Nguyệt kia!"

    Minh Nguyệt có vẻ vô cùng ngoài ưa nhìn, khiến bất kỳ chàng trai trẻ nào cũng phải bối rối.

    Hơn nữa, giữa nhà họ Vương và bọn họ còn có một mối quan hệ khác.

    Những lão Vương còn là lãnh đạo của lão Lâm, nếu chuyện hôn sự này không thành, hoặc có vấn đề gì xảy ra, lão Vương kia sao còn có thể ưu ái lão Lâm được nữa!

    Tất nhiên, điều quan trọng nhất là chỉ tiêu đại học cho cậu con trai quý giá Lâm Tiểu Soái của bọn họ cũng sẽ không còn nữa!

    Chu Cầm khó chịu, Lâm Đông Thuận càng khó chịu hơn!

    Ông ta không biết Chu Cầm đang nói cái gì, nhưng ngày hôm đó cô gái tên "Đỗ Thi Thi" kia đã đích thân đến cửa nói cho bọn họ biết nơi họ đẻ con, người đỡ đẻ là ai, quan trọng nhất là, vẻ ngoài của Đỗ Thi Thi giống hệt như Chu Cầm!

    Hơn nữa, ngày cô gái đó đến cửa nhận là con gái họ lại chọn vào đúng ngày nghỉ, có rất nhiều hàng xóm ở nhà hôm đó đã qua hóng chuyện.

    Nếu không mù thì để Đỗ Thi Thi với Lâm Minh Nguyệt đứng trước mặt so sánh thì đều sẽ nhìn rõ ràng ai là người nhà họ Lâm!

    Vì vậy, trừ khi họ muốn dành cả cuộc đời mình trong những lời bình luận và chế giễu của mọi người trong gia đình và nhà máy,

    Nếu không, con gái ruột của họ, "Đỗ Thi Thi" đã đến cửa ngày hôm đó.

    Phải được bọn họ đón về!

    Nhưng nếu đã đón con gái ruột về thì đứa con gái Lâm Minh Nguyệt mà họ đã nuôi nhầm như con gái mình suốt mười tám năm, phải được trả lại.

    Nếu không sợ nhà kia sẽ không chịu!

    Nhưng tình hình hiện tại quả thực giống như Chu Cầm đã nói, chuyện khác bọn họ không lo lắng, ngoại trừ việc hôn ước với nhà họ Vương.

    Đang lúc Lâm Đông Thuận đang bối rối không biết phải làm sao thì Chu Cầm đột nhiên trợn mắt, nhỏ giọng nói: "Này, lão Lâm, nhà ta đâu phải không nuôi được thêm người nữa, cứ để cả hai ở lại là được! "

    Suy cho cùng, Đỗ Thị Thi kia là con gái ruột của họ.

    Về lý về tình thì vẫn phải đón cô ta về.

    Về phần Lâm Minh Nguyệt, hôn ước của cô cùng nhà họ Vương không thể bị hủy bỏ, cho nên cô không thể rời đi được!

    Theo quan điểm của Chu Cầm, điều kiện của gia đình họ rất tốt.

    Lão Lâm là giám đốc văn phòng nhà máy sản xuất máy móc.

    Bà ta cũng là nhân viên văn phòng trên phố, gia đình bốn người của bà ta sống trong một tòa nhà nhỏ kiểu phương Tây, với gia đình có điều kiện như bọn họ thì việc nuôi thêm một miệng ăn cũng không phải là vấn đề!
     
    Thập Niên 70: Đại Mỹ Nhân Đến Hải Đảo
    Chương 2


    Hơn nữa, con bé Lâm Minh Nguyệt từ nhỏ đến lớn sống nơi thành thị, chắc gì đã quen được với cuộc sống nghèo khổ vùng quê kia? Có khi bắt nó về quê cha mẹ ruột nó cũng không chịu đi ấy chứ!

    Còn về việc nhà họ Đỗ ở thôn quê đến lúc đó định mấy chuyện chiếm giữ con gái không trả, hừ, bọn họ có mặt mũi để ngăn cản sao!

    Nhà họ Lâm đã nuôi nấng con gái họ 18 năm, bây giờ vẫn tình nguyện để con gái ở lại thành phố tiếp tục chăm sóc, bọn họ đáng lẽ mang ơn còn không hết!

    Cũng không nhìn xem mấy năm có bao nhiêu người cố nhọc để vào thành phố mà không vào được!

    Còn việc nhà họ Đỗ cũng giúp họ nuôi con gái 18 năm?

    Nhà họ Đỗ còn mặt dày đem chuyện này lên cân à?

    Coi có tương xứng không chứ, một bên thì ở thành phố, ăn cơm nhà nước, sống ở nhà lầu, còn một bên ở thôn quê không biết chịu cực chịu khổ thế nào mà lớn!

    Lâm Đông Thuận nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng cũng đành chịu, trước mắt chỉ có cách này là tạm ổn.

    Nếu bên nhà họ Đỗ thực sự không đồng ý, thì thôi đến lúc đó bọn họ đưa chút tiền, coi như là mua lại con bé Minh Nguyệt này.

    Ông không tin là trên đời này không có chuyện gì tiền không xử lý được, nhất là mấy người nghèo nát ở nông thôn như nhà họ Đỗ, có khi lục tung cả nhà cũng chẳng moi ra được mấy xu.

    Được rồi, cứ làm vậy đi!

    Chuyện phiền não tạm thời giải quyết xong rồi, cơn buồn ngủ cũng âp đến, đôi mắt bắt đầu chập chờn khép lại.

    Nhưng trước khi chìm vào giấc ngủ, Lâm Đông Thuận bất chợt lờ mờ hỏi một câu: "Ấy, em nói xem lỡ như con bé Minh Nguyệt không chịu thì phải làm sao?"

    Chu Cầm cũng bắt đầu ngái ngủ rồi, nhưng vẫn ráng giữ tỉnh táo đáp lại ông một câu.

    "Trừ phi đầu con bé bị úng nước nó mới không chịu!"

    Ai mà cam tâm bỏ cuộc sống ở phố thị để về nông thôn chứ!

    Bị ngốc à!

    Với lại con bé ấy cũng không phải tính khí thất thường, nói văn vẻ một chút thì là ngoan ngoãn đáng yêu, nói khó nghe chút thì là nhút nhát nhu nhược!

    Từ nhỏ tới lớn chẳng khi nào chống đối lại họ, lần này con bé liệu có gan phản kháng không?

    Lâm Đông Thuận nghe xong cũng nghĩ như vậy.

    Sau đó trong lòng cũng không còn lo lắng gì nữa, như vậy mới yên tâm đi ngủ.

    Họ không biết rằng, ngay lúc họ đang bàn bạc chuyện này, ở hành lang bên ngoài cửa, một bóng dáng đã nán lại ở trước cửa phòng họ một lúc lâu.
     
    Thập Niên 70: Đại Mỹ Nhân Đến Hải Đảo
    Chương 3


    Người đó không ai khác, chính là đứa con gái giả mà họ đã bế nhầm, Lâm Minh Nguyệt, không, nói đúng hơn, bên trong lớp vỏ "Lâm Minh Nguyệt" lại là linh hồn của một Đỗ Minh Nguyệt khác đến từ thế kỷ 21.

    Đỗ Minh Nguyệt đã xuyên không đến thế giới này vào tối nay, trong vòng không quá 3 tiếng.

    Khi đã xuyên không rồi, cô còn hoài nghi bản thân rõ ràng trong lúc tan làm về nhà đã bị xe tông vì cứu một đứa trẻ vượt đèn đỏ, vậy mà mạng lớn chưa c.h.ế.t sao?

    Nhưng rất nhanh sau đó, trong đầu cô truyền đến một đoạn ký ức không thuộc về cô ấy, khiến cô nhận ra bản thân có khi đã c.h.ế.t ở thế giới kia rồi, sau đó xuyên đến thế giới này trong cơ thể của một cô gái cùng tên.

    Chủ của thân xác này tên là “Lâm Minh Nguyệt”, là một cô gái 18 tuổi, sống ở một đất nước rất giống với Trung Hoa thập niên 70.

    Trên có cha mẹ, dưới có một em trai, cả nhà sống ở khuôn viên của nhà máy cơ giới bậc nhất Hải Thị, gia cảnh khá tốt, cô ấy thâm chí còn không phải đi làm kiếm tiền, chỉ cần ở nhà là được. Ngoài những cái này, cô ấy còn có một vị hôn phu lớn hơn 4 tuổi, con của giám đốc nhà máy.

    Gia đình và hôn nhân trông có vẻ rất đủ đầy, là cuộc sống mà mọi người trong nhà máy đều ngưỡng mộ, nhưng chỉ có một mình cô ấy biết trong lòng là bao nỗi tủi khổ ẩn giấu phía sau “cuộc sống hạnh phúc”.

    Chẳng hạn như cha mẹ nhà Lâm có tiền của, những Lâm Minh Nguyệt chẳng có lấy một cắc. Không chỉ vậy, từ nhỏ cô ấy còn bị mẹ là Chu Cầm dạy cho làm việc nhà, khi cô 2 tuổi, sau khi Chu Cầm sinh con trai Lâm Tiểu Soái, “Lâm Minh Nguyệt” bé nhỏ ngay lập tức trở thành bảo mẫu trọn gói. Giặt đồ, nấu ăn, dọn dẹp nhà cửa thì khỏi phải bàn, quan trọng nhất là còn phải chăm lo cho đứa trẻ.

    Cơm bưng nước rót đều phải lo cho em trai Lâm Tiểu Soái, trước thì thôi không nói, còn cạn lời hơn cả là, Lâm Tiểu Soái ở trong căn phòng có cửa sổ lớn, cô thì lại ở trong một căn gác kín gió!

    Nguyên nhân bởi vì mỗi ngày “Lâm Minh Nguyệt” ở cách vách làm đồ ăn sáng ồn quá khiến Lâm Tiểu Soái khó chịu, khiến thằng bé ngủ không yên, vậy là Chu Cầm liền chuyển “Lâm Minh Nguyệt” đến căn phòng gác mái ngủ.

    Lâm Minh Nguyệt: “......”

    Cái gia đình này, quá trọng nam khinh nữ rồi.

    Ngoài những thứ này ra, đến cả hôn ước giữa cô với con trai nhà họ Vương, thực ra đều là cha mẹ nhà Lâm vì muốn có đủ tiền cho Lâm Tiểu Soái lên đại học nên mới móc nối với nhà họ Vương.

    Nhà họ Lâm ở trong khu xưởng này cũng coi như là có chút quyền lực, nhưng ra khỏi khu vực này thì chẳng có quan hệ quen biết gì.

    Nhưng nhà họ Vương thì khác, họ không chỉ có giám đốc nhà máy, còn có một cậu con rể làm giảng viên đại học, đến lúc đó chỉ cần xưởng trưởng Vương ở bên này sắp xếp lại danh sách một chút, rồi con rể ông ta ở bên kia tiếp nhận một tý, Lâm Tiểu Soái chắc chắn lên được đại học rồi.

    Mặc dù bây giờ đều khuyến khích học lên đại hoc, nhưng số suất học lại không nhiều, mà những người ở khu nhà máy dều rất mong ngóng, Lâm Đông Thuận chẳng cách nào giật được suất học cho con trai, chỉ đành tìm lối khác.
     
    Thập Niên 70: Đại Mỹ Nhân Đến Hải Đảo
    Chương 4


    Có được tấm bằng đại học rồi thì có thể dễ dàng lên chức cán bộ, như này chẳng phải tốt hơn vào nhà máy làm công sao!

    Bởi vậy hai người nhà Lâm quyết tâm phải cho con trai lên đại học kỳ được!

    Mặc dù không thể đi cửa trước, nhưng may thay có cô con gái khuôn mặt xinh đẹp, con trai nhà họ Vương cũng thích con bé, vậy nên chuyện này đã được giải quyết gọn lẹ rồi.

    Do đó hôn sự này về cơ bản chính là bán con gái đổi lấy tiền đồ cho con trai đấy!

    Thứ cha mẹ thất đức gì thế này!

    Đỗ Minh Nguyệt sau khi thông hiểu mọi chuyện, bất giác dâng trào cảm giác khinh bỉ tất cả người nhà họ Lâm.

    Về vị hôn phu Vương Tranh Lượng kia?

    Người ngoài đều nghĩ anh ta là cậu ấm của giám đốc, cũng lớn lên là một người hiền tài, có học thức, lịch thiệp, là một bến bờ bao người ao ước.

    Nhưng xét về cách thái độ giữa thân xác này và Vương Tranh Lượng, Đỗ Minh Nguyệt dễ dàng nhận ra gã đó thật chất chỉ là một gã vô dụng thối nát trong cái vỏ bọc hào nhoáng, không những vậy, còn háo sắc nữa!

    Có cơ hội thì liền động tay động chân với cơ thể này, sờ sờ mó mó, thậm chí còn dụ dỗ cô về nhà anh ta nhân lúc nhà vắng người.

    Cũng may chủ thân xác này nhút nhát, trong lòng càng sinh phòng bị, lần nào cũng trốn tránh, từ chối, như vậy mới không để Vương Tranh Lượng đạt được mục đích!

    Xung quanh toàn là cạm bẫy, Đỗ Minh Nguyệt không khỏi thở dài.

    Nhưng cũng may có một lối rẽ, mấy ngày trước bỗng nhiên có một cô gái đến trước cửa bảo rằng cô ta mới chính là con gái ruột nhà họ Lâm, năm ấy cô và “Lâm Minh Nguyệt” thực ra đã bị bế nhầm trong phòng sinh, khoan bàn tới chuyện làm sao cô biết, nhưng Đỗ Minh Nguyệt nhớ lại vẻ ngoài của “Đỗ Thi Thi” lúc đó, vẻ ngoài đó so với Chu Cầm trông y khuôn, mối quan hệ ruột thịt này chắc chắn không thể chối cãi rồi!

    Đỗ Minh Nguyệt nghĩ, bế nhầm thì cứ đổi lại là đúng rồi, dù gì cái nhà họ Lâm này chẳng xem “Đỗ Minh Nguyệt” là người nhà, mà là một bảo mẫu miễn phí và công cụ đổi tiền đồ thôi!

    Nhưng dù cô nghĩ vậy, chủ thân xác này “Lâm Minh Nguyệt” lại không có cùng suy nghĩ, cho rằng đây là sét đánh giữa trời quang, nên từ lúc đó đến giờ luôn cảm thấy buồn rầu, thương đau tích tụ trong lòng, và rồi trong vòng 3 tiếng đồng hồ trước đó quá đau buồn mà ra đi rồi.

    Trước tình thế này, Đỗ Minh Nguyệt chỉ đành thở dài bất lực, cô gái này thật quá cảm tính rồi, hy vọng kiếp sau cô ấy có thể đầu thai đến một cuộc sống tốt đẹp.

    Còn Đỗ Minh Nguyệt sau khi thấu hiểu đầu đuôi câu chuyện, rất nhanh đã chấp nhận thân phận mới của mình.

    Dù sao đối với cô mà nói, đây chắc chắn là một mạng tặng thêm, có thể sống tiếp đã là tốt lắm rồi.

    Chỉ có điều, có lẽ “Lâm Minh Nguyệt” trước khi ra đi đã khóc quá nhiều, cơ thể bị mất nước, nên Đỗ Minh Nguyệt mới phải mò mẫm trong bóng tối ra ngoài rót nước vào lúc rạng sáng.

    Kết quả không ngờ là trong lúc uống nước xong trở về phòng đã nghe được cuộc nói chuyện giữa hai ông bà nhà Lâm.

    Phải mà hai người họ thật tình luyến tiếc đứa con gái đã nuôi mười mấy năm này, Đỗ Minh Nguyệt có thể vì chủ thân xác này mà cảm thấy vui trong lòng.
     
    Thập Niên 70: Đại Mỹ Nhân Đến Hải Đảo
    Chương 5


    Rốt cuộc không thể ngờ, sự trơ trẽn của họ còn vượt xa những gì cô tưởng tượng. Lý do họ muốn giữ cô lại nào ngờ là vì không nỡ từ bỏ hôn sự với nhà họ Vương, lo sợ “Lâm Minh Nguyệt” đi rồi thì không giữ được mối quan hệ với nhà họ Vương.

    Cái loại người gì thế này!

    Đỗ Minh Nguyệt không chịu được, đôi mắt trợn trừng trắng dã hận thù nhìn về phòng của hai con người đó!

    Tin chắc cô sẽ không rời đi có phải không, vậy thì cô chắc chắn phải đi!

    Nhưng mà cứ ra đi tay không vầy thì có hơi bất lợi, chủ thân xác này đã làm bảo mẫu cho cái nhà này mười mấy năm, không lý nào lại không hốt chút thù lao theo.



    Tối nay, Lâm Đông Thuận và Chu Cầm khó khăn lắm mới chìm vào giấc ngủ, nên ngày hôm sau dậy muộn hơn chút.

    Hai người vội vội vàng vàng tắm rửa rồi xuống lầu, nhìn đồng hồ treo tường ở phòng khách rồi tức tốc đi đến bàn ăn, nếu còn chậm trễ thêm nữa thì có khi bị muộn giờ làm mất.

    Nhưng hai người họ cũng không quá vội, bởi vì họ biết rõ, tầm giờ này thì cô con gái Lâm Minh Nguyệt sớm đã bày sẵn đồ ăn sáng trên bàn, chờ họ đến ăn thôi.

    Bọn họ chỉ cần tranh thủ ăn sáng một chút, xong rồi đi làm, như vậy thì chắc sẽ không bị trễ đâu.

    Chỉ đến khi hai người họ đã tới bàn ăn, nhìn thấy bàn ăn trống không thì liền ngớ người ra.

    Đồ ăn sáng đâu?

    Chu Cầm sau một hồi đơ ra, ngay lập tức trợn mắt, dùng giọng the thé quát lớn về phía gác mái: “Lâm Minh Nguyệt, con nhỏ c.h.ế.t dẫm mày muốn tạo phản rồi, đồ ăn sáng đâu!”

    Tối hôm qua con trai đã đến nhà bạn học ngủ lại, nên bà ta mới dám hét lớn như vậy.

    Lâm Đông Thuận thấy thế cũng chau mày, quay người nhìn về phía cầu thang, đợi Lâm Minh Nguyệt bước xuống giải thích thế nào.

    Kết quả càng khiến bọn họ ngạc nhiên hơn là, tiếng quát của Chu Cầm vậy mà chẳng có ai đáp lại!

    Hai người họ thật sự cáu điên lên rồi.

    Chu Cầm để đồ lên bàn, đùng đùng đi lên gác mái.

    Vừa đi vừa nghiến răng chửi rủa.

    “Lâm Minh Nguyệt, hay cho con nhỏ c.h.ế.t dẫm mày, mày thật sự nghĩ mình là đại tiểu thư rồi phải không, trễ như vậy rồi mà còn chưa dậy chuẩn bị đồ ăn sáng, tao thấy mày ngứa đòn lắm rồi đấy, hôm nay bà đây sẽ cho mày no đòn!”

    Còn chưa chửi dứt, Chu Cầm đã đi tới căn gác mái nhỏ rồi.

    Nói là phòng, thực ra đây chỉ là gian phòng nhỏ không dùng đến, được nối giữa cầu thang và mái nhà, ngăn cách bởi một cái cửa, nhưng Lâm Minh Nguyệt đã ở đây gần mười năm rồi.
     
    Thập Niên 70: Đại Mỹ Nhân Đến Hải Đảo
    Chương 6


    Căn gác nhỏ này ngoài Lâm Minh Nguyệt ra, thường ngày chẳng ai đi lên, dù trên này là đông cóng hay hè nóng. Lại còn nhỏ hẹp, khi vào cửa đều phải cúi đầu khom lưng. Không có cửa sổ, bọn họ phải rách việc lắm mới lên đây chuốc phiền.

    Nhưng hôm nay Chu Cầm nhất định phải lên đánh Lâm Minh Nguyệt một trận ra trò mới được.

    Không thèm gõ cửa, bà ta trực tiếp đẩy mạnh cửa ra, lập tức hướng vào phòng tiếp tục rủa sả: “Lâm Minh Nguyệt, mày mà không nói thật, ngày mai tao lập tức gửi mày qua nhà bố mẹ ruột! Mày còn không nhìn lại bây giờ trên người là danh phận gì à, không còn là họ Lâm nhà tao rồi, còn định ăn không ở không phải—” không?

    Nhưng lời Chu Cầm còn chưa dứt, nhìn thấy Đỗ Minh Nguyệt vẫn đang nhắm nghiền mắt nằm trên giường, lửa giận đột ngột dâng cao hơn.

    “Lâm Minh Nguyệt!!!”

    Đỗ Minh Nguyệt lúc này mới làm bộ như bị tiếng ồn làm tỉnh giấc, “khó nhọc” hé mắt mở mi, sau đó hướng về phía Chu Cầm mới tông cửa vào, khàn giọng đáp: “...Mẹ, sao mẹ lại vào…”

    “Con xin lỗi, hình như con bệnh rồi, hôm nay, khụ khụ, không dậy nổi để làm bữa sáng, khụ khụ…”

    Đỗ Minh Nguyệt cứ nói một câu lại ho hai tiếng. Chu Cầm có nghe được mấy tin đồn ở cơ quan, gì mà ho thì ho ra bệnh lao, hoặc là những chuyện như trong nước bọt khi ho ra có mầm bệnh truyền nhiễm.

    Bà ta lập tức sợ đến mức lùi về sau hai bước, sắc mặt càng trở nên khó coi.

    “Chẳng phải hôm qua mày vẫn còn khỏe sao, sao hôm nay đã bệnh thế này rồi?”

    Chắc không phải là giả bệnh đó chứ?

    Nhưng đây cũng chỉ là một suy đoán thoáng qua trong đầu, đã bị bà ta bác bỏ ngay tắp lự.

    Dù sao tính cách Lâm Minh Nguyệt thế nào, bà ấy lại chả rõ quá rồi sao, chính là cái kiểu ngây thơ thật thà, có khi còn chẳng biết hai chữ “giả bệnh” viết như thế nào ấy chứ.

    Vậy nên cuối cùng Chu Cầm đành phải tin rằng Đỗ Minh Nguyệt thật sự bị bệnh, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy không yên.

    Bây giờ con nhỏ c.h.ế.t dẫm này bệnh rồi, vậy thì việc nhà ai lo, bà ta đã bao nhiêu năm không động vào mấy việc này rồi.

    Cứ cho là bà ta không làm thì cũng không thể bảo hai người đàn ông trong nhà làm được, lão Lâm đi làm mệt nhọc không nói, con trai vẫn còn nhỏ thế này, nó có thể làm sao!

    Rốt cuộc không còn cách nào khác, Chu Cầm chỉ đành vừa rủa thầm con nhỏ c.h.ế.t dẫm bệnh không đúng lúc, vừa xoay người định xuống lầu làm đại cái gì đó để ăn.

    Nhưng bà vừa quay đi, sau lưng bỗng phát ra giọng khàn đặc của Đỗ Minh Nguyệt.

    “Mẹ, mẹ khoan hãy đi… Khụ khụ, mẹ có thể đưa con chút tiền không, con muốn, khụ khụ, con muốn lát nữa đi mua thuốc.”

    Cần tiền ư?

    Chu Cầm vừa nghe, liền cười lạnh một tiếng, vừa định phun cho một câu “Mày cần tiền cần cái rắm ấy”, thì bị câu sau của Đỗ Minh Nguyệt chặn lại.

    “Khụ khụ, anh Tranh Lượng có lẽ chiều nay sẽ đến dẫn con ra ngoài chơi, con, khụ khụ, con không muốn lây bệnh cho anh ấy…”

    Tranh Lượng đây chính là con trai của nhà họ Vương, vị hôn phu của thân xác này.

    Vừa nghe đến tên của Tranh Lượng, cơn giận trên mặt Chu Cầm bỗng chốc tan biến.
     
    Thập Niên 70: Đại Mỹ Nhân Đến Hải Đảo
    Chương 7


    Sau vài giây đứng chần chừ, cuối cùng bà ta cũng miễn cưỡng lôi từ trong người ra 2 tệ đặt ở cửa phòng Đỗ Minh Nguyệt, nghiêm mặt khuyên răn cô.

    “Anh Tranh Lượng của con đối tốt với con như thế, ngày nghỉ hiếm hoi còn dẫn con ra ngoài chơi, con đừng khiến mẹ phải thất hẹn với người ta nhé, lấy thuốc lẹ rồi nhanh cùng cậu ấy ra ngoài đi, đến lúc đó nhất định phải đối đãi với người ta cho tốt đó có biết chưa?”

    Nếu không phải vì lo sợ Vương Tranh Lượng tới lúc đó giận con bé này không đến buổi hẹn, bà ta thật sự không muốn đưa một đồng!

    2 tệ đối với nhà họ tuy không đáng là bao, bình thường cho con trai bà toàn đưa năm đồng một, nhưng đưa tiền cho con gái thì một cắc cũng thấy xót dạ!

    Sau khi mất toi 2 tệ, Chu Cầm hậm hực đi xuống lầu.

    Sau khi xuống lầu, bà ta giải thích với Lâm Đông Thuận về tình hình hiện tại, Lâm Đông Thuận cũng giống như Chu Cầm, chẳng mảy may nghi ngờ Đỗ Minh Nguyệt đang nói dối giả bệnh, chỉ cho rằng con bé bệnh thật không đúng lúc.

    Tại sao lại bệnh đúng ngay hôm bọn họ dậy muộn, nếu là bình thường con bé bệnh, làm đồ ăn chậm một chút bọn họ vẫn có thể đợi, nhưng hôm nay chẳng còn thời gian nữa rồi.

    Nhìn Chu Cầm vẫn định tự làm đồ ăn, Lâm Đông Thuận đột nhiên không chờ được mà nói: “Thôi đi, đợi bà làm thì muộn làm mất, thêm nữa mấy thứ bà làm có ăn được không, tôi đến nhà ăn cơ quan mua hai cái bánh bao là xong!”

    Nói rồi ông cầm cặp tài liệu ra khỏi cửa.

    Chu Cầm ngây ra một lúc, nhìn đến khi bóng dáng Lâm Đông Thuận đi khuất rồi mới lầm bầm đáp trả.

    “Đồ tôi làm thì sao chứ, hồi mới lấy nhau về ông cũng ăn qua đồ tôi nấu đó thôi, bây giờ chán ghét rồi hả!”

    Nhưng nói đi cũng phải nói lại, ăn quen đồ Lâm Minh Nguyệt nấu rồi, bà ta thực sự không tin tưởng tay nghề của bản thân nữa, nhưng vì tiếc tiền, rốt cuộc thì vẫn tự tay nấu đồ ăn.

    Khỏi phải nói, mười mấy năm không xuống bếp, đúng là có chút sượng tay.

    Cũng vào lúc này, Chu Cầm mới nhận ra nuôi Lâm Minh Nguyệt cũng tốt, ít nhất con bé này nấu ăn ngon, còn quét dọn nhà cửa sạch sẽ tinh tươm.

    Nếu con bé quay về làng quê nhà họ Đỗ, vậy cái nhà này không lẽ sẽ mất đi người làm mấy thứ này sao?

    Bà ta không muốn làm mấy thứ này để rồi trở thành mấy bà già khọm ở cơ quan đâu!

    Với lại Đỗ Thi Thi đó trông cũng chẳng phải người gọn gàng gì, hơn nữa quét tước trong căn phòng ở nông thôn có giống với căn phòng ở thành phố đâu, cô ta không làm nhà họ bẩn thêm là tốt lắm rồi!

    Bởi vậy nên phải bắt con nhỏ Minh Nguyệt đó ở lại đây!

    Nửa tiếng đồng hồ trôi qua, dưới lầu mới có tiếng Chu Cầm đóng cửa rời đi.

    Đợi đến khi xác định bọn họ đều đi cả rồi, Đỗ Minh Nguyệt mới mở to đôi mắt, từ từ ngồi dậy.

    Nhìn 2 tệ bị vứt trên sàn, cô lại chẳng tỏ vẻ khó chịu, bởi suy cho cùng theo như cô biết, 2 tệ ở thời đại này vẫn đủ mua sắm tiêu xài.

    Muỗi bé thì vẫn là thịt, lượm thôi!

    Thoắt cái, Đỗ Minh Nguyệt nhặt tiền bỏ túi, sau đó nhân lúc nhà không có người, cô dạo quanh nhà một lát rồi mới xuống lầu, xuống bếp lục lọi đồ ăn trong tủ, tự thưởng cho bản thân một bữa sáng thịnh soạn.

    Cũng may, bởi vì công việc nhà đều do một tay thân xác này quản, lại thêm tính cách thật thà không bao giờ nói dối của cô ấy, vì vậy hai người họ Lâm kia mới lười kiểm kê đồ ăn và những đồ dùng khác trong nhà.

    Chỉ đợi chừng nào “Lâm Minh Nguyệt” bảo trong nhà hết cái gì, bọn họ lại càm ràm mấy câu kiểu như mới đó đã xài hết, không biết tiết kiệm chút đi, nhưng cũng vẫn đưa tiền cho cô ấy đi mua.

    Bởi vậy, bữa sáng này cô ăn liền hai quả trứng luộc, thêm một thìa canh dầu mè, khuấy một nồi cháo, trộn một đĩa rau, cho đầy đủ dầu muối đường tương giấm, dù sao cũng chẳng có ai biết.
     
    Thập Niên 70: Đại Mỹ Nhân Đến Hải Đảo
    Chương 8


    Tay nghề của cơ thể này nhờ có nhiều năm rèn luyện như vậy, thực sự rất giỏi, nhưng Chu Cầm luôn miệng cằn nhằn cô ấy phải dùng tiết kiệm lại, vậy nên hương vị món ăn cô ấy làm sau cùng vẫn kém đi phần nào.

    Đỗ Minh Nguyệt thì hoàn toàn chẳng để tâm chuyện này, gia vị có sẵn, cần dùng thì cứ thế mà dùng, khổ ai chứ không được khổ mình!

    Lát sau mấy người trong xóm đều nghe được mùi thơm lừng lừng tỏa ra từ nhà họ Lâm, còn tò mò con bé nhà Lâm mới sáng sớm mà nấu món gì thế?

    Hầy, khỏi phải nói, Lâm Đông Thuận và Chu Cầm hai người họ quả là có lộc ăn!

    Chỉ đáng tiếc đây vậy mà không phải con gái ruột, cũng không biết sau này con bé Minh Nguyệt này sẽ đi đâu về đâu. Nếu bị gửi đến vùng nông thôn thì kiếp này xem như bỏ rồi, hầy.

    Đỗ Minh Nguyệt không biết mọi người quanh đây vẫn thương cảm cho cô. Sau khi ăn uống no say, cô sửa soạn chuẩn bị ra ngoài.

    Cô định ra ngoài dạo quanh xem có cách nào tự kiếm tiền không.

    Xét cho cùng cô Lâm Minh Nguyệt ngây ngô thật thà này, không biết biển thủ ít đồ trong nhà thì thôi vậy, lại càng không nghĩ tới chuyện trữ tiền cho bản thân.

    Cô ấy cứ ngây ngô nghĩ rằng bản thân ở nhà đấy có chỗ ăn chỗ ngủ là tốt rồi, dù trong tay không một cắc bạc, nhưng có cha mẹ và em trai bên cạnh là đủ rồi.

    Nhưng Đỗ Minh Nguyệt là người không có cảm giác an toàn khi thiếu tiền. Kiếp trước cô là trẻ mồ côi, từ nhỏ đã hiểu được sức nặng của đồng tiền, vì vậy khi đến tuổi đi làm cô luôn nỗ lực kiếm tiền, cũng nhờ sự nỗ lực không ngừng mà cô không lo thiếu miếng cơm manh áo, cũng coi như là đủ đầy.

    Nhưng hiện tại cô không những phải đối mặt với tình thế không xu dính túi, còn phải chuẩn bị tốt trước khi đến vùng quê nhà họ Đỗ.

    Dù sao cô cũng không biết tình hình ở nhà họ Đỗ như thế nào, rốt cuộc là có đồng ý nhận đứa con gái chưa rõ mặt mũi này không, hay sẽ không nỡ rời xa đứa con gái đã nuôi dưỡng 18 năm Đỗ Thi Thi?

    Vậy nên thay vì đặt niềm tin lên người khác, chi bằng tự thân nỗ lực kiếm tiền, không ngửa tay xin tiền người khác, eo lưng lại càng thẳng hơn!

    Vài ngày trước, sau khi Đỗ Thi Thi một mình chạy đến đây thông báo tin đó, xem chừng cũng thấy được sự hoang mang của hai người họ Lâm, rồi nói sẽ cho họ suy nghĩ một thời gian, rồi mấy ngày nữa sẽ đưa người nhà họ Đỗ sang đây, hai bên gia đình sẽ bàn bạc rõ ràng chuyện này.

    Vì vậy hiện giờ cái cô Đỗ Thi Thi đó với người nhà họ Đỗ vẫn đang ở dưới quê.

    Cách ngày họ lên đây chắc cũng còn mấy ngày nữa, cô đang tính xem có thể nhân lúc này mà làm gì đó kiếm chút tiền không.

    Cô nhất định phải thủ trước cho bản thân.

    Sau khi ăn xong, Đỗ Minh Nguyệt dọn dẹp gọn gàng rồi ra ngoài.

    Bây giờ vẫn còn sớm, mới 9 giờ thôi.

    Những lời sáng nay cô nói với Chu Cầm thật ra cũng không hoàn toàn là nói dối, chẳng hạn như chuyện Vương Tranh Lượng mấy hôm trước thực sự đã nói hôm nay được nghỉ sẽ hẹn cô đi dạo công viên.

    Tuy cha của Vương Tranh Lượng là giám đốc nhà máy, nhưng hắn ta lại không làm việc ở nhà máy mà được anh rể sắp xếp cho làm nhân viên văn phòng ở đại học Hải Thị, vừa nhàn nhã lại có địa vị xã hội, quan trọng là còn được gặp gỡ không ít những sinh viên trẻ tuổi xinh đẹp. Vương Tranh Lượng vô cùng hài lòng với công việc này.
     
    Thập Niên 70: Đại Mỹ Nhân Đến Hải Đảo
    Chương 9


    Nhưng cho dù đám nữ sinh đó có đẹp cỡ nào thì cũng chẳng sánh bằng “Lâm Minh Nguyệt”.

    Vì vậy Vương Tranh Lượng dù chán ghét “Lâm Minh Nguyệt” đơ như khúc gỗ, không chút quyến rũ, giống như cụ bà bó chân thời xưa, nhưng cũng không khỏi mê đắm làn da nước tóc của nàng, cứ rảnh rỗi là lại đến rủ cô ấy đi chơi.

    Hắn vốn muốn rủ cô đến rạp phim hoặc là mấy ch* k*n kín khác, nhưng vẫn là câu nói đó, người con gái truyền thống “Lâm Minh Nguyệt” không thể chiều theo ý hắn ta.

    Cuối cùng hai người chỉ có thể hẹn nhau ở công viên hoặc trên phố nơi có đông người qua lại.

    Hôm nay bọn họ không hẹn giờ cụ thể, chỉ nói gặp nhau vào buổi sáng ở cổng công viên.

    Nhưng mà dựa theo kinh nghiệm những lần trước Vương Tranh Lượng đều đến rất muộn, Đỗ Minh Nguyệt cảm thấy 11 giờ đến công viên là vừa rồi.

    Bây giờ còn khoảng 2 tiếng nữa mới đến 11 giờ, cô vừa hay có thể tranh thủ đi dạo dọc đường, tiện thể mò tìm việc làm.

    Đi trên đường, khung cảnh hai bên đường trông hao hao khung cảnh trong phim truyền hình thời xưa mà Đỗ Minh Nguyệt từng coi. Khắp phố là những cửa hàng có bảng hiệu mở đầu với hai chữ “Quốc Doanh” (doanh nghiệp nhà nước), trên tường cũng viết đủ thứ khẩu hiệu, người đi xe đạp trên đường mặc toàn quần áo màu đen xám trắng, tuy có phần đơn sơ, nhưng nét mặt, tinh thần của mọi người đều tươi vui.

    Ngay lúc cô đang dạo bước trên con phố thập niên 70 này, bỗng nhiên từ xa vang đến tiếng chuông xe đạp chói tai, kèm theo đó là tiếng cười đùa ồn ào của một nhóm thanh niên.

    Đỗ Minh Nguyệt khẽ cau mày, xoay người nhìn về nơi phát ra âm thanh, là một nhóm thanh niên độ 16, 17 tuổi đang vừa đạp xe vừa hi hi ha ha đùa giỡn trên phố, dường như chẳng hề nhận ra tiếng ồn của mình đang làm phiền đến mọi người xung quanh.

    Thì ra ở thời đại nào cũng có mấy đứa trẻ lông bông.

    Đỗ Minh Nguyệt cũng xem như được mở rộng tầm mắt.

    Chính vào lúc cô định thu lại ánh nhìn, trong đám trẻ có một đứa tinh mắt, liếc mắt một cái đã nhìn thấy Đỗ Minh Nguyệt.

    Dù gì đẹp người đẹp nết như Đỗ Minh Nguyệt, kể cả có thắt một b.í.m tóc to như những cô gái khác thì b.í.m tóc của cô cũng sẽ đen bóng óng mượt hơn người khác, vòng eo thon thả, đôi chân thon dài, làn da mướt mát, dù đứng cách xa cũng khiến người khác chú ý không rời.

    “Này, Lâm Tiểu Soái, kia không phải chị mày sao?”

    Cậu thanh niên vừa chú ý thấy Đỗ Minh Nguyệt thì lập tức chậm xe lại, kè sát Lâm Tiểu Soái hất hất cằm hỏi.

    Nhóm người này đều là bạn học cấp ba của Lâm Tiểu Soái, còn một hai tháng nữa mới tốt nghiệp, nhưng dạo gần đây trường học đã buông lỏng quản lý, hơn nữa đám chúng nó cũng toàn những đứa nhác học, cho nên dù hôm nay là ngày trong tuần tụi nó cũng chẳng buồn đến trường, cả đám hẹn nhau ra ngoài đạp xe đi chơi.

    Hôm qua Lâm Tiểu Soái không về nhà, cậu ở lại nhà một đứa trong đám, sáng sớm nay tụ tập cùng nhau đi.

    Nhìn thấy Đỗ Minh Nguyệt, Lâm Tiểu Soái chửi thầm trong bụng, rồi bực bội ngoảnh mặt đi, nói: “Là chị ta, rồi sao?”

    “Chị con là con gái, sau này cũng như bát nước đổ đi” “Con mới là người giữ hương hỏa cho nhà ta” “Nó được chăm sóc con là phúc phần của nó” “Làm chị gái thì phải lo cho em trai” Những lời nói này của Chu Cầm theo năm tháng đã tích tụ trong tâm trí cậu, Lâm Tiểu Soái sớm đã coi người chị này như bảo mẫu, hoặc cũng chỉ như một người hầu.

    Nói chung cậu rất xem thường người chị nhu nhược hèn nhát bất tài này!

    Bây giờ chạm mặt ở trên đường, cậu thậm chí còn không muốn thừa nhận mối quan hệ chị em này, chỉ cảm giác như cô đang bôi tro trát trấu cậu!

    Nhóm bạn đó toàn một lũ chẳng sợ trời chẳng sợ đất, cả ngày lông bông, mấy trò chọc chó trêu mèo chẳng ai dạy cũng biết.

    Chúng nó có biết chị của Lâm Tiểu Soái rất xinh đẹp, nhưng chưa từng có cơ hội được tiếp xúc gần gũi, chỉ từng thấy qua hồi trước khi Lâm Minh Nguyệt đến trường đưa đồ cho Lâm Tiểu Soái, bây giờ vô tình gặp được trên đường, có đứa tâm trí đã rung động rồi, không nhịn được mà khích Lâm Tiểu Soái vài câu.
     
    Thập Niên 70: Đại Mỹ Nhân Đến Hải Đảo
    Chương 10


    “Chị mày đi một mình thế kia chắc buồn chán lắm đó, gọi chị ấy lại đi chơi chung với nhóm mình đi, dù sao hôm nay nhóm mình cũng không có con gái, một đám con trai không cũng chán, mày đi gọi chị ấy đi!”

    “Gọi chị ta?” - Lâm Tiểu Soái trong lòng đã định sẵn ý muốn từ chối.

    Lâm Minh Nguyệt nhạt nhẽo như thế, gọi chị ta lại chỉ tổ phá đám!

    Nhìn thấy điệu bộ không vui của cậu, người kia lại nói tiếp: “Thôi mà, mày gọi chị ấy lại đi mà, mày gọi chị ấy lại chơi với tụi mình, rồi mai tao cho mày qua nhà tao nghịch cái radio!”

    Lâm Tiểu Soái vẫn luôn muốn có một cái radio, nhưng tranh không được phiếu, vì vậy trong nhà chẳng bao giờ có.

    Bây giờ nghe cậu bạn bảo như vậy, cậu do dự giây lát, sau cùng cũng

    gật đầu.

    “Được rồi, để tao đi kêu chị ấy, nhưng mà cũng chưa chắc chị ấy chịu đi cùng đâu đấy.”

    Tuy miệng nói như vậy, nhưng Lâm Tiểu Soái vốn đã quyết tâm, nhất định phải khiến chị ta đồng ý, nếu không thì dọa sẽ nói với cha mẹ là chị ta bắt nạt mình!

    Dù sao chị ta nhát gan như vậy, chắc chắn sẽ không dám phản kháng!

    Thoắt cái, Lâm Tiểu Soái đã đạp xe đến trước mặt Đỗ Minh Nguyệt, bóp phanh dừng xe.

    “Ê, đi chơi với tụi này!”

    Đến một tiếng chị còn không thèm kêu, trực tiếp ra lệnh.

    Đỗ Minh Nguyệt dừng bước, im lặng nhìn cậu ấm nhà Lâm trước mặt.

    Lâm Tiểu Soái năm nay 16 tuổi, cũng coi như trưởng thành được một nửa rồi, nhưng bởi vì được hai vị nhà Lâm o bế, chiều riết sinh hư. Trong mắt Đỗ Minh Nguyệt, đầu óc và tư tưởng của cậu ta giờ đây còn chẳng bằng một đứa bé tiểu học.

    Dù gì trẻ con người ta còn hiểu thế nào là lễ phép, gặp người khác còn biết chào thưa!

    Trong lòng Đỗ Minh Nguyệt chẳng được nửa phần thiện cảm với Lâm Tiểu Soái, nhưng điều đó không có nghĩa là cô muốn làm mất mặt Lâm Tiểu Soái lúc này. Thậm chí cô nghĩ, có khi còn có thể thu chút lợi ích từ Lâm Tiểu Soái ấy chứ!

    Dù sao thì Chu Cầm với Lâm Đông Thuận cũng rất hào phóng với Lâm Tiểu Soái, muốn sao có trăng, còn luôn miệng nói rằng đàn ông ra ngoài không thể không có tiền, bởi vậy tiền trong túi cậu ta chẳng bao giờ dưới 10 tệ!

    10 tệ, tương đương với gần nửa tháng lương của một người làm công bình thường.

    Vả lại nhìn bộ dạng họ ra ngoài chơi hôm nay, cậu ta chắc chắn phải đem theo nhiều hơn 10 tệ.

    Đã vậy thì, đừng trách chị đây tàn nhẫn!

    “Đi chơi? Mấy em định đi đâu chơi?”

    Đỗ Minh Nguyệt vẫn phải dựa theo tính cách cẩn thận của cơ thể này hỏi một câu ngần ngại, sau khi nhận được câu trả lời “dã ngoại bên bờ sông” của Lâm Tiểu Soái, cô lại càng biểu lộ vẻ ngập ngừng.

    Lâm Tiểu Soái nhìn dáng vẻ này của cô là đoán ngay cô đang định kiếm cớ từ chối, chẳng chờ lâu liền nói: “Hôm nay chị nhất định phải đi với tôi, tôi đã nói rõ với chúng bạn hết rồi!”

    Nếu Lâm Minh Nguyệt không đi thì chẳng còn mặt mũi nào!

    “Nhưng mà…”

    “Không có nhưng nhị gì hết!” Lâm Tiểu Soái lần nữa mất kiên nhẫn ngắt lời cô.

    Đỗ Minh Nguyệt vẫn cố nói cho hết câu: “Nhưng mà anh Tranh Lượng đã hẹn chị đi dạo công viên rồi.”

    Cái gì?

    Vừa nghe tới ba chữ anh Tranh Lượng, Lâm Tiểu Soái cũng bình tĩnh lại một chút.

    Tuy cậu hầu như chẳng chịu để bị quản thúc, nhưng đối với chuyện quan trọng thì vẫn phải nghĩ kỹ xem cái gì quan trọng hơn.
     
    Thập Niên 70: Đại Mỹ Nhân Đến Hải Đảo
    Chương 11


    Chẳng hạn như cái tên “Vương Tranh Lượng” này đại diện cho chuyện cậu có thể thuận lợi lên đại học không.

    So với việc mất mặt trước đám bạn, rõ ràng là tiền đồ của bản thân vẫn quan trọng hơn.

    Lâm Tiểu Soái chau chau hàng lông mày, quyết định chấp nhận chuyện này.

    Nhưng Đỗ Minh Nguyệt lại dịu giọng nói một câu.

    “Nếu các em định đi dã ngoại, vậy đi ở công viên cũng được đó, hay là chị với các em đi công viên ha?”

    Phải rồi!

    Vừa nghe đến đây, Lâm Tiểu Soái bỗng nhiên mắt sáng rỡ lên.

    Như vậy không phải một công đôi chuyện luôn sao?

    Lâm Minh Nguyệt vừa có thể đi công viên với Vương Tranh Lượng, mà cậu cũng tính là thực hiện được yêu cầu của đám bạn, dẫn Lâm Minh Nguyệt đi chơi chung với bọn họ rồi!

    Lâm Tiểu Soái cười khẩy một cái, cô chị mà cậu luôn xem thường vậy mà lại có con mắt tinh tường.

    “Đầu óc chị cũng không đần lắm ha.”

    Đỗ Minh Nguyệt nội tâm cười khổ, ai đần còn chưa biết đâu!

    Nhưng ngoài mặt vẫn mím môi khẽ cười ngoan hiền như mọi khi.

    Ngay sau đó, Lâm Tiểu Soái dẫn Đỗ Minh Nguyệt qua chỗ đám bạn, một đám toàn mấy thằng con trai nhìn thấy Đỗ Minh Nguyệt, bỗng nhiên nháy nháy mắt, Đỗ Minh Nguyệt vờ như không nhìn thấy, vẫn tiếp tục duy trì hình tượng nhút nhát rụt rè.

    Lâm Tiểu Soái nhìn không thuận mắt cái bộ dạng rụt rè không dám lên sàn này, nghiêm mặt nói với bọn họ: “Chốc nữa chị ấy còn có việc, không tiện đi đến bờ sông ở ngoại ô, chúng ta đến công viên dã ngoại đi.”

    Cả bọn chẳng ai phản đối, dù sao bây giờ chúng nó cũng dồn hết sự chú ý vào Đỗ Minh Nguyệt ở trước mặt rồi.

    Nói xong, cả bọn ngồi lên yên, hộc tốc đạp xe đến công viên.

    Đỗ Minh Nguyệt ngồi tự nhiên trên yên xe phía sau Lâm Tiểu Soái, chẳng nghĩ ngợi Lâm Tiểu Soái ở phía trước tiêu hao bao nhiêu sức lực để đèo thêm một người, cô ở đằng sau ngồi thoải mái là được rồi.

    Không ngờ đi nửa đường lại có tài xế đến chở, rất tốt rất tốt.

    Đi được mười mấy phút, cả bọn đã đến cổng công viên.

    Đây là công viên lớn nhất cả Hải Thị, mỗi ngày đều có rất nhiều người đến đây chạy bộ hay dạo chơi, dã ngoại cũng có, chỉ cần đừng đốt lửa gây cháy là được.

    Đám thanh niên trẻ không ngại mệt nhọc, đạp mười mấy hai mươi mấy phút rồi mà chẳng nghỉ ngơi uống nước, bắt tay vào chuẩn bị đồ đạc luôn.

    Đỗ Minh Nguyệt đứng một bên nhìn, không định động tay vào.

    Lâm Tiểu Soái còn đang định cùng đám bạn bố trí đồ dã ngoại, khóe mắt nhìn thấy Đỗ Minh Nguyệt đứng qua một bên, bất chợt dừng tay lại, lớn tiếng hống hách với cô: “Chị còn đứng đó làm gì, còn không mau qua đây phụ tôi xử lý mấy cái này!”

    Cậu ta ở nhà đã quen gọi “Lâm Minh Nguyệt” như vậy rồi, mấy lời nói và hành động như thế này cứ thuận miệng mà nói, chẳng mảy may cảm thấy có gì sai.

    Trong đám bạn của cậu cũng có người thấy là lạ, nhưng dù gì đây cũng là chuyện của chị em nhà người ta, cũng không nên nhiều lời làm gì, nên họ cũng chẳng ý kiến.

    Đỗ Minh Nguyệt lại như không nghe thấy, bỗng hỏi Lâm Tiểu Soái một câu.

    “Các em không có chuẩn bị nước ngọt hở?”

    Hả?
     
    Thập Niên 70: Đại Mỹ Nhân Đến Hải Đảo
    Chương 12


    Lâm Tiểu Soái theo hướng mắt của cô nhìn qua chỗ để đồ ăn, đúng thật là không nhìn thấy nước ngọt, chắc là bọn họ đã quên chuẩn bị rồi.

    Đỗ Minh Nguyệt khóe miệng cong lên, lập tức đề nghị giúp đỡ: “Để chị đi mua về giúp tụi em, hồi nãy chị thấy ở gần công viên có cửa hàng tạp hóa.”

    Lâm Tiểu Soái bị cô làm sao nhãng, quên mất vừa mới bảo cô phụ sắp xếp đồ đạc, trong mắt còn thấy cô ngốc đến nỗi chủ động chạy đi mua đồ, dĩ nhiên là đồng ý ngay rồi.

    “Nhưng mà em… chị không mang tiền…”

    Đỗ Minh Nguyệt nhỏ giọng nhắc.

    Lâm Tiểu Soái không chút chần chừ rút tiền trong ví ra, cậu không giỏi toán, đang chau mày tính xem phải đưa Đỗ Minh Nguyệt bao nhiêu tiền mua nước ngọt, tự nhiên thấy một cánh tay trắng nõn vươn tới, trực tiếp cầm hết tiền trên tay cậu.

    Lâm Tiểu Soái trợn trừng mắt nhìn, là Đỗ Minh Nguyệt.

    “Chị làm gì vậy?!”

    Đỗ Minh Nguyệt nét mặt ngây thơ nhìn cậu: “Chị cũng không biết nước ngọt ở đó bao nhiêu tiền một chai, còn có mấy món đồ khác chị định mua giúp tụi em nữa, đợi lát chị mua xong rồi còn bao nhiêu chị sẽ đem về trả, em trai à, em yên tâm, chị không có tiêu tiền linh tinh đâu.”

    Nhiều lắm cũng chỉ lén mót một chút thôi.

    Lâm Tiểu Soái nghe xong, trong giây lát cũng không cách gì từ chối.

    Dù sao cả nhà ai chẳng biết Lâm Minh Nguyệt thật thà thế nào, tuyệt đối không thể nào lợi dụng thời cơ giếm tiền đâu, chị ta chẳng có gan đó.

    Vừa lúc đó có bạn gọi Lâm Tiểu Soái qua, Lâm Tiểu Soái liền vẫy tay lại.

    “Được rồi được rồi, chị nhớ đi sớm về sớm đấy, tôi sắp khát khô rồi đây!”

    Đỗ Minh Nguyệt “ừ” một tiếng, rồi cầm chặt mớ tiền đó chạy đi.

    Đợi sau khi thoát khỏi tầm mắt của Lâm Tiểu Soái, cô mới cúi đầu đếm đếm số tiền Lâm Tiểu Soái cho.

    Eo ôi, cô biết ngay mà, tên tiểu tử Lâm Tiểu Soái này đúng thật là tiểu phú hào mà, ra khỏi nhà là tùy tiện bỏ túi 38 tệ, đây có khi là cả tháng lương của người ta ấy chứ.

    Còn không chớp lấy cơ hội này ăn xén chút đỉnh thì thật có lỗi với bản thân.

    Đỗ Minh Nguyệt rút ngay ba mươi tệ bỏ túi riêng, còn lại 8 tệ nắm trong tay, để coi tình hình rồi mua chút đồ.

    Cô không vội đi ngay đến cửa hàng tạp hóa gần công viên mà dạo qua con đường bên cạnh.

    Ai ai cũng biết, mấy nơi như công viên không chỉ đông người bên trong, ngay cả bên ngoài cũng không ít người qua lại, thậm chí còn có một vài phường buôn hàng bán.

    Tục xưa vẫn thường nói “Trên có chính sách, dưới có đối sách”, mặc dù bản thân không có đồng ra đồng vào, nhưng người muốn kiếm tiền, người hám của rẻ ở đâu cũng có.

    Ví như giây tiếp theo đây, Đỗ Minh Nguyệt đã tìm ra cơ hội.

    Cô nhìn thấy một ông cụ tuổi đã cao, tay ông cầm một cái túi da rắn, tay còn lại cầm hai thanh gỗ, đang tinh mắt lẹ tay nhặt cái chai thủy tinh của một đôi trẻ vứt lại bên đường bỏ vào túi da rắn.

    Chai nước vừa bị bỏ vào liền vang lên thủy tinh va đập đanh sắc, có thể nghe ra được cái túi của ông cụ không phải chỉ có một chai.

    Bắt gặp khung cảnh đó, Đỗ Minh Nguyệt mắt lóe sáng, bước vội về phía ông cụ.

    “Ông ơi, ông định đi đổi những chai này phải không?”

    Ngày nay, những cuộc mua bán cá nhân không được gọi là “mua bán”, có thể gọi thành “trao đổi”.

    Nhưng với ông cụ này thì nói “bán” hay “đổi” thế nào cũng hiểu.

    Dù sao 1 hào 1 chai, đổi trả có khi còn đổi lại được hai phần tiền, những người tiếc rẻ số tiền này thường sẽ đem chai đi đổi, nhưng cũng có những người giống cặp đôi ban nãy, không muốn ở trước mặt đối phương mà lộ ra tính cách keo kiệt, hà tiện, chỉ đành chọn cách vứt cái chai đi.

    Ông cụ nghe vậy thì nhìn cô đầy nghi ngờ.

    Nhìn thấy Đỗ Minh Nguyệt trang phục tươm tất, còn là một cô gái trẻ, chẳng giống cùng loại người như ông.

    “Quý cô, cô hỏi cái này làm chi?”

    Đỗ Minh Nguyệt sấn tới ông cụ, cười nói: “Ông ơi, ông đổi đống chai đó cho con đi.”

    Ông cụ trố mắt ra: “Hả?”

    Sau khi nghe Đỗ Minh Nguyệt giải thích là sẽ đem mấy cái chai cho đám bạn của em trai để tự làm nước ngọt ở nhà, ông cụ vui vẻ đồng ý.

    Dù sao ông ấy đổi ở tiệm tạp hóa cũng là đổi, Đỗ Minh Nguyệt cũng giống như vậy trả tiền cho ông.

    Hơn nữa đổi cho Đỗ Minh Nguyệt thì ông còn giúp cô được thêm việc khác.

    “Ông không cần tìm thêm nữa đâu, vất vả rồi ạ, ông về sớm đi, hôm nay trời cũng oi quá.”

    Đỗ Minh Nguyệt hào phóng gửi ông cụ 1 tệ rồi cầm lấy 20 chai trong túi của ông.

    Ông cụ vui mừng nhận lấy 1 tệ, cười toe toét híp cả mắt.

    “Cô gái, cô quả là người tốt bụng, em trai cô có một người chị như vậy, đúng là diễm phúc của cậu ấy!”

    Nói rồi ông còn rộng lòng đưa cả túi cho cô, vui mừng hớn hở về sớm!
     
    Thập Niên 70: Đại Mỹ Nhân Đến Hải Đảo
    Chương 13


    Đỗ Minh Nguyệt cười cười chẳng nói.

    Còn không phải sao, tóc thì chẳng mọc tới đâu mà cứ lo nghĩ chuyện uống nước ngọt, còn không sợ sẽ ảnh hưởng cơ thể phát triển!

    Vẫn là phải để người chị tốt bụng này thay cậu lo toan rồi!

    Có trong tay 20 chai này, Đỗ Minh Nguyệt mới xoay người đi đến tiệm tạp hóa, mua ngay một chai nước ngọt, tiêu hết 1 hào, sau đó vác 20 chai rỗng cùng với một chai nước ngọt đi về phía công viên.

    Đi đến một góc không người qua lại mà có vũng nước, cô cẩn thận giấu 30 tệ kia sát vào trong người trước, rồi lại bỏ 6,9 tệ còn lại vào túi da rắn, cuối cùng bất ngờ nhấc bổng túi da rắn lên và thả xuống, cả túi da rắn liền rơi vào vũng nước, còn phát ra âm thanh loảng xoảng, rõ ràng là hòn đá trong vũng nước đã đập vỡ chai.

    Thấy chứng cứ đã chuẩn bị đâu vào đấy rồi, Đỗ Minh Nguyệt lại vớt túi da rắn ra khỏi nước, sau đó vươn tay vốc nước táp lên người.

    Bất ngờ, hình ảnh một người đáng thương không cẩn thận trượt té xuống nước, lại còn làm bể hết những chai nước ngọt liền hiện ra!

    Số tiền còn lại thì sao? Sao chỉ còn lại hơn 6 tệ?

    E hèm, tất nhiên là không thấy nữa rồi!

    Cô không cẩn thận làm rơi xuống nước hết rồi, khi rơi xuống nước tiền chắc chắn cũng trôi đi theo dòng nước luôn rồi, trong lúc hoảng loạn cô chỉ vớt lại được còn có hơn 6 tệ cũng đã là tốt lắm rồi!

    Nếu không phải bởi vì một chút tiền cũng không còn sót lại thì đáng ngờ quá, Đỗ Minh Nguyệt thật sự một xu cũng chẳng muốn trả cho Lâm Tiểu Soái, nhưng thôi, không thể để chút tiền này làm hỏng việc lớn được.

    10 phút sau.

    Đỗ Minh Nguyệt cả người ướt sũng, hai tay cố sức kéo đống chai lọ đầy nước đi về chỗ bọn Lâm Tiểu Soái, vừa đi vừa sụt sùi thút thít, mắt sưng đỏ đẫm lệ, ánh mắt lộ vẻ đáng thương đến mức khiến những người đi đường xung quanh ai nấy đều phải ngoái lại nhìn.

    Đám bạn của Lâm Tiểu Soái vừa thấy Đỗ Minh Nguyệt, bất ngờ la lớn: “Lâm Tiểu Soái, mau nhìn chị mày đi kìa!”

    Lúc này Lâm Tiểu Soái mới phản ứng, quay nhìn về phía Đỗ Minh Nguyệt, vừa trông thấy, mặt mũi sầm xuống, cậu hét lên.

    “Lâm Minh Nguyệt, chị làm cái trò gì vậy!”

    Cái bộ dạng bù xù nhếch nhác này, chị ta không sợ mất mặt hay sao!

    Đỗ Minh Nguyệt đôi mắt sưng đỏ nhìn về phía cậu, lí nhí giải thích: “Ban nãy chị mua nhiều quá, mấy chai nước cồng kềnh, chị không cẩn thận trượt vào vũng nước, chị xin lỗi, Tiểu Soái, chị làm đổ hết mấy chai nước nước ngọt rồi…”

    Cái gì!

    Lâm Tiểu Soái liền phóng tới kiểm tra túi da rắn trên tay Đỗ Minh Nguyệt, vừa mở ra, quả nhiên chỉ nhìn thấy một mớ hỗn độn những mảnh vỡ chai nước ngọt, trên túi còn ngửi được mùi nước ngọt nồng nặc.

    Quá trời chai nước ngọt như vậy mà chẳng còn lại gì?

    Nhưng cảnh tượng trước mắt nhưng thật sự đúng với những gì Đỗ Minh Nguyệt nói.

    Lâm Tiểu Soái chỉ có thể thầm mắng bản thân thật xúi quẩy, sau đó trừng mắt nhìn Đỗ Minh Nguyệt.

    “Đúng là làm chẳng tới đâu còn gây thêm chuyện! Bỏ đi, chị nhanh đưa tôi số tiền còn lại, tự tôi đi mua!”
     
    Thập Niên 70: Đại Mỹ Nhân Đến Hải Đảo
    Chương 14


    Sớm biết chị ta vô dụng thế này thà tự mình đi mua ngay từ đầu cho rồi, nếu vậy có khi giờ đã có nước ngọt để uống rồi!

    Nghe cậu nói vậy, Đỗ Minh Nguyệt khóc còn to hơn, thận trọng hé hé mắt nhìn Lâm Tiểu Soái một cái, cuối cùng mở miệng nói: “Số tiền kia, đều rơi xuống nước không thấy nữa rồi, chị chỉ vớt lại trong nước được từng này…”

    Nói xong, cô mở lòng bàn tay mình ra.

    Lâm Tiểu Soái vừa nghe cô nói, đầu óc choáng váng suýt thì ngất xỉu!

    Nhìn 6,9 tệ sũng nước nhăn nhúm trong tay Đỗ Minh Nguyệt, Cậu không tin vào mắt mình, sững người ba giây rồi mới phản ứng trở lại, sau đó gào lên.

    “Chị nói cái gì? Mấy chục tệ kia tất cả đều không tìm thấy nữa?

    Đỗ Minh Nguyệt nhìn cậu một cái, tiếp tục gật gật đầu với vẻ đáng thương.

    “Aa! Sao chị có thể vô dụng như vậy chứ!”

    Lâm Tiểu Soái thật sự tức muốn c.h.ế.t đi mất.

    Cậu vốn biết Lâm Minh Nguyệt bất tài vô dụng, nhưng không thể tưởng tượng nỗi chị ta đến cả việc cỏn con như vậy cũng làm không xong, hơn ba mươi tệ kia lại còn là tiền cậu mới xin cha mẹ hai ngày trước!

    Tuy nói cha mẹ không tiếc cậu thứ gì, nhưng tiền trong nhà cũng chẳng phải gió lớn thổi tới, 30 tệ là hẳn một tháng tiền lương của mẹ cậu, nếu không phải cậu lấy lý do không muốn lên đại học mà la khóc ầm ĩ, lăn lộn uy h**p, mẹ cậu sẽ không đưa liền 30 tệ cho cậu đâu!

    Nhưng cha cậu sau khi biết chuyện đã cáu gắt mắng cho mẹ cậu một trận, bảo rằng phải khiến cậu sửa đổi tâm tính, không được tùy tiện đưa tiền cho cậu như vậy, kẻo có ngày cậu thật sự leo lên đầu!

    Ít nhất cũng phải chờ cậu thật sự lên đại học rồi lúc đấy lại đưa tiền cho cậu tiếp.

    Vốn dĩ cậu còn nghĩ với số tiền này có thể xả láng một khoảng thời gian, chẳng ngờ đến bản thân còn chưa bắt đầu nghiêm túc tiêu xài, đều mất hết rồi!

    “Lâm Minh Nguyệt, chị chờ đó, tôi nhất định sẽ nói cho cha mẹ biết chuyện này, chị chờ xem họ chửi c.h.ế.t chị đi!”

    Lâm Tiểu Soái hung hăng chỉ vào mặt Đỗ Minh Nguyệt mà mắng mỏ.

    Cậu lớn tiếng như vậy, đám bạn đứng bên kia cũng nghe được hết, nhưng thái độ của bọn họ lại không giống cậu, thậm chí trong lòng còn len lén mừng thầm.

    Thật ra trong đám bọn họ từ lâu đã có người ngứa mắt việc Lâm Tiểu Soái thường ngày dư dả tiền tiêu vặt như vậy, đúng là giả tạo!

    Mọi người đều là bạn cùng lớp, dựa vào cái gì mà cậu có nhiều tiền như vậy, rõ ràng mọi người đều nghèo rớt như nhau!

    Nhưng nghĩ đến chuyện mớ tiền này của cậu cũng toàn bị dụ chi tiêu cho họ, mọi người cũng chưa bao giờ thể hiện ngoài mặt thái độ ghen tỵ hay khó chịu. Giờ đây nhìn thấy Lâm Tiểu Soái bị chị cậu làm mất hết, nếu như không phải đang trong tình huống này, bọn họ thật muốn há mỏ phóng túng cười nhạo một phen.
     
    Thập Niên 70: Đại Mỹ Nhân Đến Hải Đảo
    Chương 15


    Có vài người còn thấy tình hình chưa đủ gây cấn, cố ý đến khuyên can: “Ôi thôi được rồi mà Tiểu Soái, chị mày cũng không phải cố ý, mày cứ mắng chị ấy làm chi!”

    “Hơn nữa, mày nói mãi rồi chị ấy có tìm lại được tiền không, nói không chừng tiền sớm đã trôi đến đâu bị người khác lượm mất rồi!”

    Người kế bên lại tiếp lời: “Đúng đó đúng đó, dù sao cha mẹ tốt với mày như vậy, tối về mày xin xỏ tý là được chứ gì!”

    Lâm Tiểu Soái nghe xong mấy lời này, sắc mặt lại càng khó coi.

    Mấy người thì biết cái gì!

    Phải mà bây giờ còn có thể tùy tiện xin tiền cha mẹ, tất nhiên là cậu không phải rối chuyện lên như vậy, không phải bây giờ đang trong tình cảnh đặc biệt, phải đợi 2 tháng nữa cậu lên đại học rồi mới tính tiếp hay sao!

    “Sao thế, đừng nói là mày không xin được cha mẹ á nha?” - Một đứa cố ý hỏi, ánh mắt đầy nghi hoặc, giống như muốn nói “Mày trước giờ hay lắm mà, sao bây giờ chút tiền cũng xin không được?”

    Điểm mạnh của Lâm Tiểu Soái, tất nhiên không thể nói không rồi, cuối cùng cũng chỉ có thể cắn răng siết nắm đ.ấ.m nói:

    “Được, tiền mất cũng mất rồi, tao về xin mẹ là xong!”

    Đỗ Minh Nguyệt cúi đầu, khóe miệng suýt thì không giữ được.

    Cái gì gọi là sống c.h.ế.t cũng phải giữ mặt mũi, ví dụ điển hình không phải chính là đây sao?

    Trước đây cô không mấy thiện cảm với đám bạn của Lâm Tiểu Soái, nhưng đám chúng nó đối đấu với Lâm Tiểu Soái như này, cô tuyên bố ngay tụi oắt con này tưởng mốc meo mà hóa ra tương chao!

    Cuối cùng trừ Lâm Tiểu Soái ra thì cả đám vẫn vui vẻ tiếp tục buổi dã ngoại, duy nghỉ Lâm Tiểu Soái suốt buổi thừ mặt ra.

    Về phía Đỗ Minh Nguyệt, dĩ nhiên là ngoan ngoãn ngồi ở xa xa, đang trong giai đoạn “hối lỗi” “tự trách” “hối hận không nguôi” cúi mặt tự vấn.

    Giữa chừng cũng có mấy đứa đến gọi cô lại chơi, nhưng đều bị cô dè dặt từ chối.

    “Kệ chị đi, giờ Tiểu Soái nhìn thấy chị chắc lại bực mình, chị không qua đó đâu.”

    Qua đó làm quái gì, qua đó làm bảo mẫu cho đám oắt con chúng bay à, chị đây không phải con ngốc!

    Với lại ngồi ở chỗ hoa cỏ thơm ngát, chim hót ríu rít, nắng không tới đầu như thế này, nhìn ngắm cảnh quang thôi cũng đủ mãn nguyện rồi.

    Đám bạn của Lâm Tiểu Soái rốt cuộc cũng không dám chọc giận cậu ta ra mặt, dù gì sau này cũng phải chơi với thằng công tử này, vậy nên cũng không thể cố sức bắt Đỗ Minh Nguyệt sang chơi, cuối cũng chỉ đành tiếc nuối rời đi.

    Ngồi nghỉ dưới tán cây được một lát, đoán chừng Vương Tranh Lượng cũng đến cổng công viên rồi, Đỗ Minh Nguyệt bèn đứng dậy rời đi.

    Tất nhiên, trước khi rời đi cô cũng không quên thận trọng nhìn qua qua phía Lâm Tiểu Soái một cái, kết quả rõ là không bắt gặp ánh nhìn của Lâm Tiểu Soái.

    Thấy vậy, Đỗ Minh Nguyệt mới yên tâm rời khỏi.

    “Ấy, Lâm Tiểu Soái, chị mày đi rồi kìa!” - Có người để mắt tới hành tung của Đỗ Minh Nguyệt, liền báo ngay cho Lâm Tiểu Soái.

    Lâm Tiểu Soái hừ lạnh một tiếng, “Chị ta đi đâu thì đi, chân cẳng trên người chị ta, tao làm sao chặn lại được!”

    Hơn nữa, cậu cũng biết giờ này chị ta định đi đâu, khá chắc là đi gặp Vương Tranh Lượng rồi.

    Chị ta tốt hơn hết là giữ cho chắc Vương Tranh Lượng, để tên cậu được ghi vào danh sách lên đại học, nếu không cậu tuyệt đối không tha cho chị ta!

    Cậu bạn nghe rồi nhún vai, chẳng nói gì thêm nữa, chỉ cảm thấy chị của Lâm Tiểu Soái thật tội nghiệp, cậu em trai này đối xử với chị ấy tệ bạc quá rồi.

    Cậu mà có người chị vừa xinh đẹp vừa nết na như vậy thì vui mừng xiết bao!
     
    Thập Niên 70: Đại Mỹ Nhân Đến Hải Đảo
    Chương 16


    Đỗ Minh Nguyệt đến cổng công viên rồi, còn phải đợi gần mười phút nữa mới thấy Vương Tranh Lượng lề mề lết xác tới.

    Con người này chẳng có chút cảm giác tội lỗi khi bản thân tới trễ, ngược lại còn cười đùa nói: “Chao ôi Minh Nguyệt, sao mà em tới sớm thế.”

    Đỗ Minh Nguyệt cười nhạt: Vậy ha, nghĩ ai cũng thích đi trễ như anh à.

    Còn miệng thì nói: “Dù sao em cũng không có gì làm, đến sớm một chút, với cả em cùng Tiểu Soái đến đó.”

    Cái gì?

    Lâm Tiểu Soái cũng ở đây?

    Nụ cười trên khóe môi Vương Tranh Lượng dần dần đông cứng, miễn cưỡng giữ lại, hắn hỏi: “Tiểu Soái cũng ở đây à, hờ hờ, em ấy hôm nay không đi học sao?”

    Nụ cười treo trên mặt, trong lòng thì rõ là hậm hực mắng người.

    Thằng nhóc thối tha này rốt cuộc có biết suy nghĩ không vậy, hai người họ ra ngoài hẹn hò, nó đi theo làm cái gì, đây chẳng phải là muốn làm vướng chân sao!

    Với lại hôm nay Vương Tranh Lượng có chuyện quan trọng cần làm, đã lên kế hoạch từ rất lâu rồi, nhất định không thể để xôi hỏng bỏng không!

    Đỗ Minh Nguyệt làm bộ thở dài: “Hôm nay em ấy không đi học, đi dã ngoại với đám bạn rồi.”

    Hàng mi Vương Tranh Lượng thoáng chốc ánh lên một nét khinh thường.

    Bộ dạng học hành không tới chốn của Lâm Tiểu Soái, dù có lên đại học có khi cũng chẳng có tương lai gì.

    Nhưng mà thôi kệ đi, chỉ cần nó không đánh sóng lật thuyền, nhìn khuôn mặt chán nản của chị nó, anh cũng chẳng muốn quản mày.

    VLT cười cười, tỏ vẻ đồng cảm nói: “Dù gì em ấy cũng đang đi với bạn bè, anh không qua đó chen ngang đâu, dù anh cũng muốn qua đó chào Tiểu Soái một tiếng.”

    Hắn cúi nhìn đồng hồ đeo tay, nhận ra đã 11 giờ rồi, còn không nhanh đưa Lâm Minh Nguyệt đến nhà hắn thì lát nữa sẽ bị mấy người giữa trưa tan làm nhìn thấy mất!

    Biểu cảm của Vương Tranh Lượng không tự chủ mà lộ ra vẻ thấp thỏm, bị Đỗ Minh Nguyệt chộp rõ mồn một.

    Hắn đang gấp gáp?

    Lẽ nào là lại muốn làm chuyện gì?

    Đỗ Minh Nguyệt liền bật chế độ cảnh giác, nhanh lẹ nói trước khi Vương Tranh Lượng kịp mở miệng.

    “Anh Tranh Lượng, anh giúp em một chuyện này được không?”

    Gì cơ?

    Vương Tranh Lượng ngơ ra, rõ ràng không nghĩ Đỗ Minh Nguyệt có thể mở miệng nói câu này, hắn còn đang định từ chối, nhưng cũng không muốn trước mặt cô bày ra bộ dạng vô dụng, đành nén lại sự bồn chồn rồi hỏi:

    “Sao thế, xảy ra chuyện gì rồi?”

    Đỗ Minh Nguyệt nhẹ nhàng thở dài, nét ưu sầu thoáng thấp điểm xuýt giữa hàng lông mày.

    Người đẹp cau mày, Vương Tranh Lượng liền quên hết mọi chuyện, vỗ n.g.ự.c quả quyết bảo đảm: "Không có gì phải lo, Minh Nguyệt, em cứ nói đi, không có việc gì Vương Tranh Lượng anh không làm được!"

    “Thật ra cũng không chuyện gì to tát, chỉ là vừa nãy em không cẩn thận…”

    Đỗ Minh Nguyệt thở dài rồi thêm mắm dặm muối vào sự tình vừa nãy, kể cho Vương Tranh Lượng nghe.

    Mắm muối thêm thế nào, cô rất tự nhiên khéo léo kể rằng một mình người con gái chân yếu tay mềm như cô làm sao kéo lê mấy chai nước nặng cả mấy chục cân, dưới cái nắng như thiêu đốt, để rồi không cẩn thận té xuống nước. Không chỉ vậy, khúc cuối còn bởi vì không làm xong việc Lâm Tiểu Soái giao mà bị cậu mắng giữa đám đông.

    Vương Tranh Lượng vốn đã không có thiện cảm với Lâm Tiểu Soái, nhưng bây giờ nghe được hành động này của Lâm Tiểu Soái, hắn càng thêm khó chịu!

    Hắn cũng không phải thương xót gì “Lâm Minh Nguyệt”, từ đầu hắn cũng biết tình hình chị em nhà Lâm ở nhà như thế nào, nhưng điều đó không có nghĩa là hắn có thể chấp nhận được việc họ làm chuyện mất mặt như vậy ở ngoài đường!

    Quan trọng nhất là bây giờ “Lâm Minh Nguyệt” đã bước nửa chân vào nhà Vương bọn họ, nếu không có gì thay đổi, từ hôm nay hắn có thể cùng cô đơm hoa kết trái. Sau này Lâm Minh Nguyệt sẽ là người của hắn, vậy mà Lâm Tiểu Soái cậu bây giờ dám ở trước mặt người ngoài không nể mặt Lâm Minh Nguyệt như vậy, đây chẳng phải là thách thức uy thế nhà họ Vương sao!
     
    Thập Niên 70: Đại Mỹ Nhân Đến Hải Đảo
    Chương 17


    Sau này người khác mà biết, có khi còn bị cười sau lưng, nói Vương Tranh Lượng ngay cả em vợ của mình cũng quản không xong, để nó đè đầu cưỡi cổ bắt nạt cô ấy!

    Nó có biết xấu hổ không vậy!

    Nghĩ tới đây, Vương Tranh Lương thực sự nổi cơn tam bành.

    “Tiểu Soái thật sự quá đáng lắm rồi, nó bao nhiêu tuổi rồi chứ, sao còn bắt em làm mấy chuyện này!”

    Hắn nhăn trán, nghiêm túc nhìn Đỗ Minh Nguyệt, hỏi: "Tụi nó đang ở đâu? Để anh đi nói chuyện rõ ràng với nó!"

    Vào lúc này, hắn bỏ quên luôn kế hoạch hôm nay rồi.

    Đỗ Minh Nguyệt canh đúng lúc làm dáng vẻ ngăn cản lại, bối rối nhìn hắn: “Anh Tranh Lượng, như vậy không được đâu…”

    Bị đôi mắt to tròn lấp lánh như ánh trăng đầy trông đợi của Đỗ Minh Nguyệt thu hút, Vương Tranh Lượng bất giác cảm thấy hình ảnh của bản thân hùng tráng uy vũ vô cùng.

    “Không sao đâu, Minh Nguyệt, Tiểu Soái đã 16 tuổi rồi, lúc này cũng phải vả cho hắn một trận nên thân. Không dạy dỗ nó đàng hoàng, sau này làm sao thành người tài!”

    “Vậy... được rồi, anh Tranh Lượng, phiền cho anh rồi. Anh thật là một người tốt, nhưng đến lúc đó anh đừng nói những lời khó nghe quá, nếu không sau khi em về nhà…”

    Những lời sau đó không cần Đỗ Minh Nguyệt nói, Vương Tranh Lượng tự khắc hiểu được.

    Không gì khác ngoài việc về nhà sẽ bị cha mẹ nhà Lâm lôi ra trách móc và giáo huấn.

    Hắn tuy cũng chẳng coi hai người họ ra cái gì, nhưng khi còn chưa chính thức cưới được Lâm Minh Nguyệt thì hắn chưa thể lộ rõ bộ mặt thật trước họ, nên hắn đành thuận theo ý cô, tiện thể nắm bắt cơ hội này để thể hiện lòng thương xót cô.

    “MN, em cố chịu thêm một chút, đợi đến lúc chúng ta kết hôn rồi em sẽ được giải thoát!”

    Đỗ Minh Nguyệt mỉm cười cảm kích, chẳng nói gì.

    Cảm ơn anh nha, nhưng mà chuyện kết hôn bỏ qua đi, cô không nhìn lọt mắt nổi con quỷ háo sắc Vương Tranh Lượng này!

    Còn trong mắt Vương Tranh Lượng mặc nhiên nhìn thành dáng vẻ bẽn lẽn ngại ngùng, bất giác càng tràn đầy niềm tin.

    “Đi! Bây giờ anh Tranh Lượng giúp em giải quyết khúc mắc!”

    Hai người nhanh chóng quay lại chỗ nhóm Lâm Tiểu Soái đang dã ngoại, lúc này cả đám đang chuẩn bị dọn về, không ngờ lại thấy chị Lâm Tiểu Soái quay lại.

    Lần này không đợi đám bạn nhắc, Lâm Tiểu Soái ngay lập tức chú ý Đỗ Minh Nguyệt, bởi vì lần này Vương Tranh Lượng trực tiếp gọi Lâm Tiểu Soái.

    “Lâm Tiểu Soái!”

    Vương Tranh Lượng?

    Sao Lâm Minh Nguyệt lại mang anh ta qua đây?

    Lâm Tiểu Soái chột dạ, nhưng vẫn bước liền qua đó.

    “Anh Tranh Lượng, sao anh lại đến đây?”

    Vương Tranh Lượng nghiêm mặt.

    “Không phải hôm nay có lớp sao, sao em lại ở đây?”

    Lâm Tiểu Soái: “Em, em…”

    Cậu thật sự chẳng biết nói gì thêm sau “Em”, người có mắt tất sẽ thấy cậu đang trốn học, mớ đồ dã ngoại lộn xổn còn ngổn ngang trên đất chưa dọn xong.

    “Tiểu Soái à, em cứ như thế này làm sao coi được? Không những không học hành đàng hoàng, lại còn ở trước mắt bao nhiêu người mà dạy bảo chị gái, cứ như thế này thì người khác coi em, coi chị gái ra cái gì nữa?”

    Vương Tranh Lượng nghiêm giọng rầy lạ Lâm Tiểu Soái, rồi tự nhiên nhẹ giọng lại.
     
    Thập Niên 70: Đại Mỹ Nhân Đến Hải Đảo
    Chương 18


    Hắn cũng biết thế nào gọi là vừa đ.ấ.m vừa xoa.

    “Tiểu Soái, có những chuyện cha mẹ em chắc cũng có nói qua rồi, mặc dù anh Tranh Lượng của em bảo đảm sẽ giúp em một số chuyện, nhưng em phải biết rõ, sâu trong đó không phải chỉ cần một mình anh nói là xong, em mà còn thể hiện không tốt, hoặc là làm chuyện sai trái bị người khác bắt quả tang, ví dụ những chuyện như đạo đức lệch lạc, hà h.i.ế.p trưởng bối, thì dù anh có đủ phép thần thông cũng không chắc cứu được em đâu, em có hiểu không?”

    Lâm Tiểu Soái vốn dĩ còn đang bực tức nghĩ rằng nhất định là do Lâm Minh Nguyệt đi mách với Vương Tranh Lượng rồi, chuẩn bị về nhà cho chị ta biết tay, vậy mà nghe xong những của Vương Tranh Lượng, đột nhiên bị dọa đến nỗi mặt mày biến sắc.

    Hà h.i.ế.p trưởng bối?

    Gọi là trưởng bối của cậu chẳng phải chỉ có cha mẹ và chị sao, cậu dĩ nhiên là không thể hà h.i.ế.p cha mẹ, vì vậy mấy lời này của Vương Tranh Lượng nhất định là đang chỉ Lâm Minh Nguyệt!

    Đây là đang bảo cậu đừng có ức h.i.ế.p Lâm Minh Nguyệt nữa sao?

    Lâm Tiểu Soái khó khăn xử lý kịp tình huống đang diễn ra, nhưng ngay khi đã thông hiểu, cậu lại càng tức giận!

    Cậu đã đối xử như vậy với Lâm Minh Nguyệt suốt mười mấy năm nay rồi, bây giờ Vương Tranh Lượng lại muốn cậu không được tùy ý ức h.i.ế.p chị, làm sao cậu chấp nhận được?!

    Có điều…

    Vương Tranh Lượng vẫn đang dùng ánh mắt sắc lạnh nhìn cậu.

    Sau cùng Lâm Tiểu Soái đành phải kìm nén sự bất mãn, miễn cưỡng gật đầu đồng ý.

    “Em biết rồi anh Tranh Lượng, sau này em nhất định sẽ học hành đàng hoàng, sẽ không gắt gỏng với chị em nữa.”

    Nếu không phải vì một vé lên đại học, cậu chả thèm nghe mấy lời vớ vẩn này của Vương Tranh Lượng!

    Đợi đó, đợi đến khi có trong tay suất học rồi, cậu nhất định sẽ khiến cho đôi cẩu nam nữ Lâm Minh Nguyệt Vương Tranh Lượng này đẹp mặt!

    Còn cách lượt vào đại học này hai tháng, ráng chịu thêm chút là được!

    Thấy Lâm Tiểu Soái tuy không cam tâm, nhưng cuối cùng cũng chịu nghe lời, Vương Tranh Lượng lập tức gật đầu hài lòng.

    “Được, anh biết em là đứa trẻ ngoan biết sai chịu sửa mà, à phải rồi, e hèm, về nhà em nhớ cũng nói với với cha mẹ một tiếng, Minh Nguyệt là con gái, sao có thể làm nhiều chuyện như thế được, hơn nữa, con gái nhà người ta trước khi gả đi lấy chồng đều là hưởng phúc, nhà em cũng không được khắt khe quá.”

    Ý tứ trong câu đều rất rõ ràng đầy đủ, Lâm Tiểu Soái không thể không nghe ra.

    Nghe xong, cậu vẫn phải nén lửa giận, gật gật đầu.

    “Vâng, em biết rồi, em sẽ nói với cha mẹ!”

    Nói rõ đâu vào đó rồi, Vương Tranh Lượng liền quay sang Đỗ Minh Nguyệt, nhướng nhướng mày ra điều rất ngầu lòi với cô, tựa như muốn nói “Thấy chưa, anh đây quá lợi hại”.

    Đỗ Minh Nguyệt ráng lắm mới kìm không để khóe miệng co giật, thoắt nhanh cúi đầu tiếp tục giả đò ngại ngùng.

    “Được rồi, tụi em chơi tiếp đi, anh với chị đi trước đây.”

    Nói xong, Vương Tranh Lượng mới bất ngờ nhớ ra dự định hôm nay thực hiện kế hoạch to bự xuống tay với “Lâm Minh Nguyệt”!

    Đến khi hắn nhìn đồng hồ trên tay, lo dạy dỗ Lâm Tiểu Soái trong bộ dạng mẹ chồng cay nghiệt này mà đã lố mất nửa tiếng rồi!

    Vậy là nếu hắn thật sự đưa Lâm Minh Nguyệt về nhà, vừa hay sẽ chạm mặt đám quần chúng đang thay ca.

    Nói cách khác, kế hoạch “xuống tay với Lâm Minh Nguyệt” hôm nay lại tan tành!

    Nghĩ tới đó, lòng dạ Vương Tranh Lượng bất giác loạn cào cào lên.

    Hắn cho rằng bản thân đã chờ Lâm Minh Nguyệt lâu như vậy rồi, hôm nay còn tự mình giúp cô thêm một việc lớn, Lâm Minh Nguyệt về tình về lý chắc chắn phải đồng ý yêu cầu về nhà của hắn chứ nhỉ.

    Dù thế nào thì hai tháng nữa họ cũng sẽ kết hôn, sớm muộn gì cũng trở thành người một nhà, làm chuyện đó sớm một ngày trễ một ngày có khác gì nhau đâu!

    Kết quả vì mắc giáo huấn Lâm Tiểu Soái mà phải dời lại cơ hội tốt như vậy!

    Vương Tranh Lượng tức xì khói, lại lần nữa nhận ra thằng oắt Lâm Tiểu Soái quả nhiên chỉ đem đến phiền toái!
     
    Thập Niên 70: Đại Mỹ Nhân Đến Hải Đảo
    Chương 19


    Kiểu gì cũng không thể đưa Lâm Minh Nguyệt về nhà ở riêng với hắn, Vương Tranh Lượng liền mất hứng tiếp tục đi chơi với cô, thêm nữa, cái công viên rách này có gì thú đâu, phơi cái nắng gắt này còn không nóng à?

    Đỗ Minh Nguyệt mặc dù vẫn lặng lẽ đứng bên cạnh hắn làm phông nền, nhưng cô vẫn luôn quan sát tình hình trước mắt.

    Nhìn vẻ mặt của Vương Tranh Lượng cáu gắt và thất vọng ngay khi nhìn đồng hồ, cô nhận ra chắc là kế hoạch của hắn đã thất bại.

    Tuy cô không rõ cụ thể là chuyện gì, nhưng từ ký ức của chủ cơ thể, khả năng cao là hắn sẽ làm mấy chuyện như đưa cô đến một căn phòng chật hẹp tối tăm.

    Người này đúng thật là mỗi lần gặp mặt đều không kìm nổi thú tính.

    Nhưng mà kế hoạch hôm nay đổ bể rồi, đoán chắc hắn tạm thời không có động thái gì.

    Đỗ Minh Nguyệt không nhịn được thở phào một hơi thật nhẹ.

    Đương nhiên không phải cô không xử lý được loại tình huống đó, chỉ là nếu được thì cô không muốn lãng phí tâm sức vào mấy chuyện đó.

    Cũng may lần trước "Đỗ Thi Thi" có nói vài ngày nữa họ sẽ lại đến, đợi đến lần tiếp theo Vương Tranh Lượng giở trò thì có khi cô đã đi đến vùng thôn quê kia.

    Ngay sau đó, Vương Tranh Lượng, người đã cụt hứng hẹn hò, bèn kiếm bừa cái cớ bảo mình có việc phải làm rồi vội vàng rời đi.

    Về đám Lâm Tiểu Soái, họ cũng đã thu dọn những đồ còn lại và rời đi.

    Sau khi mọi chướng mắt đã rời đi sạch sẽ, Đỗ Minh Nguyệt mới chậm rãi bước ra ngoài công viên.

    Trời đã gần chính ngọ, nhưng Đỗ Minh Nguyệt chẳng muốn về nhà.

    Lâm Đông Thuận ăn trưa ở nhà ăn khu xưởng, nhưng Chu Cầm trời đánh cũng phải về nhà ăn. Bây giờ mà về, không những phải đối mặt với Chu Cầm, thậm chí còn bị bắt nấu ăn. Đỗ Minh Nguyệt không ngu ngốc tới mức tự đem mình về nhà.

    Cô vẫn đi dạo vòng ngoài đường, cuối cùng đi đến hiệu sách, rồi lựa tìm một tấm bản đồ.

    Sau khi chủ tiệm lôi ra tấm bản đồ phủ lớp bụi dày đưa cho cô, Đỗ Minh Nguyệt không chút do dự rút tiền mua ngay.

    Thực ra hôm nay một trong những mục đích cô ra ngoài là để dò la tình hình của đất nước này.

    Chủ cơ thể này tốt nghiệp cấp 2. Qua tuổi 15, Chu Cầm lấy lý do con gái học nhiều cũng vô ích bởi cô rồi cũng sẽ kết hôn, không cho cô học tiếp cấp ba. Vốn tính cách nhút nhát, rụt rè, sau khi ngừng đi học, ngoài việc thường ngày đi mua đồ ăn đồ dùng, cô ấy hầu như không ra ngoài.

    Chỉ cần ít tiếp xúc với thế giới bên ngoài, tức khắc sẽ mất kết nối với thế giới.

    Vậy nên trong ký ức của cô phần lớn là xoay quanh gia đình này, tuổi trẻ cũng chỉ quanh quẩn lo toan trong phạm vi ba mẫu đất này, và cũng không có thêm người nào.

    Đỗ Minh Nguyệt muốn sống tốt ở thế giới này, những thứ phải tỏ tường tất nhiên không phải chỉ là môi trường xung quanh thôi, còn phải tìm hiểu tình hình chung của cả đất nước, chẳng hạn những thông tin như là thế giới này rốt cuộc có những khu vực và thành phố nào, nơi nào đang phát triển tốt.
     
    Back
    Top Dưới