Cập nhật mới

Khác Thánh tội , Em và Tôi

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
399082757-256-k893950.jpg

Thánh Tội , Em Và Tôi
Tác giả: AnTham1996
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Chúng ta yêu bằng những điều chưa thấy, và sợ hãi những điều đã quen."



ăn​
 
Thánh Tội , Em Và Tôi
CHƯƠNG 1--NHỮNG DÒNG CHỮ ĐẦU TIÊN


"Chúng ta yêu bằng những điều chưa thấy và sợ hãi những điều đã quen."

Mỗi sáng Khôi thức dậy lúc 6h30, anh pha một cốc cà phê đen, kéo rèm cửa sổ vừa đủ cho ánh nắng lọt qua, rồi mở máy tính.

Hôm ấy cũng như mọi hôm – nếu không có chiếc tin nhắn mới trên diễn đàn ẩn danh mà anh lặng lẽ tham gia suốt hai năm qua.

> MaiViếtRấtChậm: "Nếu anh phải chọn một tội lỗi để giữ lại – chỉ một – anh sẽ chọn gì?"

Anh nhíu mày, không có lời chào, không có giới thiệu.

Chỉ là một câu hỏi trần trụi và điều đó làm anh thích thú.

> K_Zero: "Kiêu ngạo.

Vì nếu tôi đủ kiêu ngạo, tôi có thể không cần sám hối."

Một phút sau, câu trả lời đến:

> MaiViếtRấtChậm: "Tôi chọn phẫn nộ.

Vì nó giúp tôi tỉnh táo giữa một thế giới giả vờ tử tế."

Anh ngồi bật thẳng dậy.

Lạ lùng thay, trái tim anh đập nhanh.

Dường như, đâu đó trên thế giới có một người nhìn thế giới cùng anh qua một vết nứt.

---

Những ngày sau đó, họ nhắn tin thường xuyên.

Mai không giống bất kỳ cô gái nào anh từng biết.

Cô nói chuyện bằng ngôn từ của Camus, Sartre, nhưng xen lẫn là những dòng thơ tình kỳ dị:

> "Em thích ngửi mùi máu từ một câu chuyện tử tế.

Một thứ mà không ai dám thừa nhận họ cần."

---

Một tối mưa, Mai hỏi anh:

> "Anh có từng muốn biến mất không?"

Khôi gõ rồi xóa xong rồi gõ lại.

Cuối cùng anh chỉ viết:

> "Không.

Nhưng tôi từng muốn làm người khác biến mất."

Một phút... hai phút...

Không có hồi âm.

Đến lúc anh chuẩn bị tắt máy, một tin nhắn đến.

> "Tôi hiểu cảm giác đó.

Kỳ lạ là tôi thấy mình gần anh hơn sau câu đó, chứ không xa hơn."

Khôi tựa người ra sau ghế.

Ngoài cửa sổ, sấm sét lóe lên như chụp sáng một thế giới khác — thế giới của những kẻ hiểu nhau không cần nhìn thấy mặt.

---

Mai ngồi bên cửa sổ phòng trọ cũ, máy đánh chữ phát ra tiếng lách cách đều đặn.

Cô đang viết nhật ký – không phải cho mình, mà cho một người đọc không tồn tại.

> "Ngày XX/XX – Có một người trong thế giới ảo hiểu được câu hỏi của em.

Có lẽ... có lẽ mình không còn đơn độc nữa."

Cô gấp cuốn sổ, khóa nó lại trong ngăn kéo có ba tầng khóa.

Ngay cạnh đó là một cuốn album nhỏ – không phải ảnh bạn bè hay người thân – mà là ảnh các bài báo in, hiện trường án mạng, và... những con mắt đã nhắm lại.

---

Bất chợp vào 1 hôm, Khôi và Mai gửi cho nhau một đoạn ngắn cùng lúc:

> Mai: “Nếu có một nơi chúng ta có thể sống mà không bị phán xét, anh có đi cùng em không?”

> Khôi: “Chỉ cần em dám bước đầu tiên.”
 
Thánh Tội , Em Và Tôi
CHƯƠNG 2 - NHỮNG CON CHỮ MANG MÙI MÁU


> "Không phải mọi vết thương đều chảy máu.

Một số chỉ để lại mùi."

---

Hôm nay, Khôi đã ngồi trước máy tính gần một tiếng mà chưa gõ được dòng nào.

Anh làm deadline cho một poster quảng cáo thương hiệu mỹ phẩm — đầy màu hồng và gương mặt cười giả tạo.

Càng nhìn nó, anh càng thấy mình đang phun sơn lên một cái xác chưa kịp phân hủy.

Anh đóng file lại.

Mở trình nhắn tin.

Mai đang online.

> K_Zero: "Em có nghĩ, đôi khi mình yêu một người, không phải vì họ tốt… mà vì họ hư hỏng giống mình?"

> MaiViếtRấtChậm:

"Anh đang nói về chúng ta sao?"

Anh hơi giật mình.

Đó không phải là kiểu đáp trả nhẹ nhàng hay vu vơ.

Nó là một nhát dao nhỏ, sắc.

> K_Zero: "Em nghĩ gì?"

> Mai:"Em nghĩ... ta giống hai bản thể trong một thế giới bị chia cắt.

Và nếu gặp nhau đủ lâu, hoặc đủ sâu, ta sẽ nhớ ra lý do ta từng là một."

---

Khôi mở báo online theo thói quen.

Dòng tiêu đề mới nhất trên trang địa phương Hà Nội khiến anh đứng khựng lại:

> “Người đàn ông chết trong phòng trọ khóa kín – miệng nhét đầy hoa huệ.”

Bài báo nói nạn nhân là một doanh nhân trung niên, từng dính nghi án lừa đảo từ thiện nhưng thoát tội.

Cảnh sát nghi ngờ tự tử – nhưng không có thư tuyệt mệnh và miệng đầy hoa.

Hoa huệ, loài hoa Khôi từng dùng... hai năm trước, trong một vụ khác.

Cách đặt và sắp xếp ,thậm chí... cách viết tiêu đề trên báo cũng quen thuộc kỳ lạ.

> “Có thể là trùng hợp…” – anh nghĩ.

Nhưng lòng bàn tay anh bắt đầu toát mồ hôi.

---

Mai ngồi trong quán cà phê quen, tay lật qua tờ báo giấy mua sáng nay.Cô mỉm cười khi thấy bài báo được đặt bên dưới mục “Đời sống – Xã hội”.

Một vụ án mạng được xếp dưới bản tin về thời tiết.

Mai chụp ảnh lại, gửi cho Khôi.

> Mai:

"Nếu anh là hung thủ, anh sẽ thấy bị xúc phạm khi thấy tin này bị xếp dưới dự báo mưa, phải không?"

Khôi nhìn màn hình.

Anh không biết trả lời sao.

Cô đang thử anh?

Hay đang... nói thật?

---

Mai gọi Khôi lần đầu.

Giọng cô khàn nhẹ, chậm, phát âm rành rọt như đang đọc kinh.

> "Anh có sợ em không?" – cô hỏi sau một khoảng im lặng.

> "Không.

Có lẽ em là người duy nhất khiến anh thấy... không cần giấu thứ gì cả."

> "Kể cả khi em là ác quỷ?"

> "Miễn là em không giả vờ là thiên thần."

---

Hôm đó, Mai viết nhật kí vào cuối ngày :

> "Ngày XX — Anh ấy bắt đầu nghi ngờ, nhưng không sợ.

Tốt !

Sợ là thứ tầm thường và anh ấy hiểu, nhưng vẫn chọn ở lại.

Anh ấy giống tôi."

Mai gạch một dòng thơ lên giấy, viết lại:

> "Chúng ta yêu nhau bằng những vết cắt, và khi rỉ máu – mới biết trái tim còn sống."

Cô gập sổ.

Trên bàn là một bức ảnh mới, gương mặt người đàn ông nằm nghiêng, mắt mở, và miệng đầy hoa.
 
Back
Top Bottom