Đô Thị  Thanh Thanh Tử Khâm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,276,814
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
ADCreHfgejmiOC2ZGuOwh-OAMufKfP7PMhhi8ZTjyF9qDeF5evzVQR5p8ZHVLHWhnsXSE_Bo687TlP1j3GgwOTwVjW22Rj6sFvHFziWSnvAzuPFC03b2FIjyUZd3Guv6vwl3dJcdD0Zbpa47SI124lEpuUGA=w215-h322-s-no

Thanh Thanh Tử Khâm
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Đô Thị, Xuyên Không, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

[Truyện Zhihu] – Thanh thanh tử khâm*
Tác giả: 张过过
Thể loại: Hiện đại, xuyên không
Chuyển ngữ: Tử Đằng.
Beta: Lão Phật Gia, Bạch Tử Vi
➽─────────❥

Năm thứ bảy sau khi kết hôn, vào lần thứ ba nhận được những tấm ảnh khiêu khích từ tình nhân của Khương Vị, tôi đã lén giấu một cậu trai trẻ trong nhà.

Đó là Khương Vị của năm mười tám tuổi băng qua thời không để đến đây.
➽─────────❥

*Thanh thanh tử khâm (青青子衿): cổ áo chàng xanh xanh, ý chỉ màu áo xanh học trò. Có thể hiểu tên truyện thể hiện sự hoài niệm về thời học trò của nữ chính.​
 
Có thể bạn cũng thích !
Thanh Thanh Tử Khâm
Chương 1


1

Âm báo điện thoại vang lên từng tiếng. Không cần mở ra tôi cũng biết, toàn bộ đều là ảnh Lâm Hạ Tri gửi đến.

Khương Vị đang thắt cà vạt, Khương Vị đang mặc đồ ngủ ngồi trên sofa, Khương Vị đang ăn, Khương Vị đang để lưng trần cạo râu...

Nếu người đàn ông trong hình không phải là người chồng hợp pháp của tôi, tôi thậm chí sẽ thốt lên: “Hạnh phúc quá đi!”

Bảy năm bên nhau, từ lâu tôi đã đếm không ra đây là tình nhân thứ bao nhiêu của Khương Vị nữa. Những người trước đó, mặc kệ được Khương Vị đối xử thế nào, ít nhất cũng không dám làm loạn trước mặt tôi, cho nên tôi có thể vờ như không biết.

Nhưng Lâm Hạ Tri thì khác. Cô ta biết Khương Vị dường như đặc biệt thích mình, mà cô ta cũng rất vô liêm sỉ.

Lần đầu tiên là một video Khương Vị đang ngủ, lần thứ hai là đoạn ghi âm trò chuyện kèm theo tiếng nước chảy ào ào trong phòng tắm, lần thứ ba… là bộ ảnh cuộc sống thường ngày, kèm theo một bức ảnh của que thử thai hai vạch.

Tôi nhìn chằm chằm vào điện thoại một lúc lâu, cảm nhận mắt mình bắt đầu nóng lên và đau nhức.

“Đang nhìn gì vậy, bé mê tiền?”

Đột nhiên có một khuôn mặt trẻ tuổi đẹp trai tiến lại gần. Tôi tắt điện thoại, gượng cười: “Không có gì, tin nhắn rác thôi.”

Sau lần thứ ba nhận được những bức ảnh khiêu khích từ tình nhân của Khương Vị, tôi cũng giấu một thiếu niên ở nhà. Không ai khác, chính là Khương Vị của năm mười tám tuổi đã vượt qua thời không đến đây.

Tôi nhìn khuôn mặt niên thiếu quen thuộc kia: “Nhưng mà cậu vừa mới gọi tôi là gì?”

“Bé mê tiền!” Khương Vị mười tám tuổi nhún vai: “Không phải tôi vẫn luôn gọi chị như vậy sao?”

Suýt chút nữa tôi đã quên mất “bé mê tiền” là biệt danh năm xưa Khương Vị dành riêng cho tôi, đã rất lâu rồi không còn gọi như vậy nữa. Bây giờ hắn gọi tôi là: “Đường Khâm Khâm.”

“Đường Khâm Khâm, cô có thể đừng gây sự vô cớ được không?”

“Đường Khâm Khâm, cô lấy việc ly hôn ra uy h**p tôi đó à? Tôi thấy cô mới là người không dám đấy!”

“Đường Khâm Khâm, mọi thứ cô có đều là tôi cho, cô còn điều gì không hài lòng nữa?”

“Đường Khâm Khâm, tôi rất bận, đêm nay sẽ không về nhà.”

“Chỉ là ngày kỉ niệm nhỏ mà thôi, tôi đã nhờ người mua quà rồi còn gì? Đường Khâm Khâm, đừng gọi cho tôi nữa.”

- ----------------

“Đường, Khâm, Khâm!” Cậu nhóc Khương Vị cố ý kéo dài giọng, cuối cùng tôi cũng tỉnh táo lại.

“Sao chị lại thất thần như vậy?”

“Hả? Cậu vừa nói cái gì?”

Tiểu Khương dùng ngón tay chọc nhẹ vào lúm đồng tiền của tôi, đây là hành động mà cậu ta rất thích làm trước đây.

“Tôi nói, chuyện của tôi không thể cho Khương Vị ba mươi ba tuổi biết được, nếu không tôi sẽ không thể trở về.”

Tôi mỉm cười trêu chọc: “Không về được cũng rất tốt. Cậu sẽ bớt đi mười năm cố gắng vất vả, trực tiếp trở thành ông chủ.”

“Vậy cũng không được!” Tiểu Khương bật dậy, nghiêm túc nhìn tôi.

“Mười tám tuổi tôi còn chưa thổ lộ với chị, cũng chưa bắt đầu yêu đương, chưa cầu hôn, chưa cưới hỏi, còn chưa nhìn thấy dáng vẻ chị mặc váy cưới. Mười lăm năm, làm sao tôi có thể bỏ lỡ mười lăm năm với chị chứ?!”

Tôi nhìn khuôn mặt trẻ trung thậm chí vẫn còn vài phần non nớt trước mặt, đáy lòng dâng lên sự hoảng hốt.

Hóa ra chúng tôi đã yêu nhau mười lăm năm, lâu như vậy, lâu đến mức tôi quên mất cảm giác được Khương Vị thích là như thế nào rồi.

“Khâm Khâm, trước khi tìm ra cách trở về, chúng ta ra ngoài chơi đi! Dù sao tôi ở tuổi ba mươi ba rất bận rộn. Ở đây lâu như vậy, tôi cũng không thấy hắn về nhà.”

“Quên đi, mặc kệ hắn, tôi mang chị ‘bỏ trốn’ đi!”

Tôi nhìn khuôn mặt trẻ trung tươi cười trước mặt. Khương Vị ở tuổi mười tám đầy nhiệt tình và phô trương, đó cũng là độ tuổi hắn thích tôi nhất.

Tôi nhắm mắt lại: “Được, vậy chúng ta bỏ trốn!”

2

Tôi dành cả ngày đưa Tiểu Khương đi chơi ở thành phố B.

Chúng tôi cùng đi mua sắm, mua con búp bê mà tôi thích, mua mô hình người máy Gundam mà cậu ấy thích; đi đến công viên giải trí, tôi kéo cậu ấy đi tàu lượn siêu tốc tận ba lần; đi ăn món Tây đắt tiền, tôi thoải mái chờ Khương Vị ngồi đối diện cắt từng miếng bít tết cho tôi; đi thăm thủy cung, gặp sứa xinh đẹp thì chụp ảnh, gặp cá không đẹp thì làm mặt xấu…

Chúng tôi đi hát và uống rượu, cầm theo tấm thẻ mà Khương Vị đã đưa cho tôi. Đã lâu rồi không dùng, bởi vì toàn bộ chi phí đều do ngài Khương ba mươi ba tuổi chi trả không chút đắn đo.

“Tiểu Khương Vị, chị đây mời cậu ở trong phòng tổng thống khách sạn năm sao xa hoa, được không?”

“Ơ? Sau khi trưởng thành, bé mê tiền của chúng ta lại xa xỉ như vậy à?

Khi chúng tôi mười bảy, mười tám tuổi, cả tôi và Khương Vị đều rất nghèo, tôi đặc biệt nghèo. Tôi có thể ăn cơm trắng và nước lọc cả tuần trời. Vào ngày sinh nhật, muốn ăn đồ ngon một chút, tôi cũng chỉ đủ tiền mua một cái bánh mì sắp hết hạn ở cửa tiệm.

Tuy Khương Vị không có gia cảnh tồi tệ như tôi nhưng hắn chỉ là sinh viên, năng lực có hạn. Điều duy nhất mà hắn có thể giúp tôi là tiết kiệm chi phí sinh hoạt để mua đồ ăn ngon cho tôi.

Khương Vị mười tám tuổi không chơi game, không vào quán cà phê, không mua quần áo hay giày mới, mỗi ngày tan học luôn là người đầu tiên lao ra khỏi lớp cướp canh miễn phí trong căng tin, tóc dài thì tự lấy kéo cắt bỏ…

“Không phải nói phét đâu nhé, khuôn mặt tôi đây đẹp trai như vậy, cho dù để tóc Địa Trung Hải cũng vẫn đẹp. Chị thì khác, bé mê tiền à. Chị không thể gầy thêm nữa, phải ăn uống đầy đủ vào!”

“Khâm Khâm, sau này tôi sẽ kiếm được rất nhiều tiền, tất cả đều cho chị hết!”

Rượu vào làm đầu óc tôi choáng váng, khuôn mặt trước mắt chồng lên kí ức của mười lăm năm trước.

Tôi ôm bả vai Tiểu Khương, xoa xoa mái tóc bị gió đêm thổi rối tung của cậu ta: “Tiểu Khương Vị, tiền của cậu, cậu lo cái gì? Nghe tôi đi, trước tiên nên hưởng thụ một chút xa hoa trụy lạc. Bằng không chờ tới năm ba mươi ba tuổi, cậu sẽ tăng ca mãi không hết việc, có vô số cuộc họp, những cuộc xã giao và tiệc rượu không thể từ chối, những ngày đi công tác triền miên...”

Khi nói, ánh mắt tôi dần trở nên ảm đạm, giọng nói cũng ngày càng nhỏ: “Và còn… một ngôi nhà cậu không quay về.”

Tiểu Khương không nghe thấy câu cuối cùng, vỗ đùi một cái: “Thật thảm! Nếu thế thì tôi bất đắc dĩ hưởng thụ thay hắn vậy!”

3

Sau khi đưa Tiểu Khương về khách sạn, lúc tôi về đến nhà thì đã hơn mười hai giờ. Bình thường trong nhà không có ai, bảo mẫu sẽ tắt đèn trước khi rời đi, nhưng hôm nay ngôi nhà trống trải đó lại sáng đèn.

Tôi mở cửa, nhìn thấy Khương Vị ba mươi ba tuổi đang ngồi trên ghế sofa, vẻ mặt sa sầm. Trên điện thoại hắn có thông báo nhắc nhở chi tiêu của thẻ ngân hàng hôm nay, không biết đây có phải lý do hắn quay về hay không.

“Sao lại về trễ như vậy?” Khương Vị hỏi.

Tôi cúi đầu thay giày: “Ra ngoài chơi.”

Khương Vị đi tới, cúi đầu nhìn tôi, hơi nhíu mày: “Cô còn uống rượu?”

Tôi hơi say, lúc đứng lên cả người đều hơi choáng váng, loạng choạng suýt ngã. Khương Vị đứng cách tôi một bước nhưng không đưa tay ra đỡ tôi. Tôi tựa vào tường, một lúc sau mới tỉnh táo vài phần.

“Ừm, uống rượu, đi hát nữa.” Tôi đếm từng thứ một trên đầu ngón tay: “Còn đi dạo phố, đến công viên giải trí, ăn đồ Tây, đi chơi thủy cung... Ừm… nhìn thấy một con cá đặc biệt xấu xí. Chúng tôi giả mặt xấu dọa nó bơi đi, chắc nó nghĩ chúng tôi xấu hơn, ha ha ha!”

Sắc mặt Khương Vị hơi khó coi: “Chúng tôi?”

Tôi vòng qua người hắn, đi về hướng phòng tắm: “Đúng vậy, chúng tôi.”

“Đường Khâm Khâm!” Khương Vị đứng phía sau tôi lạnh lùng nói, tôi dừng lại một bước.

Lại là giọng điệu như vậy, lại là ba chữ đó. Lần này hắn lại muốn nói gì khiến người ta khóc lóc thê thảm vào đêm khuya đây?

Tôi hít một hơi thật sâu. Một lúc sau, tôi quay lại: “Khương Vị, hôm nay tôi rất vui. Thật sự, đã lâu rồi tôi không vui vẻ như vậy, cho nên… Anh có thể đừng nói chuyện với tôi được không?”

Tôi không muốn nghe hắn gọi lên tôi bằng giọng điệu lạnh lùng đó, càng không muốn nhìn thấy bất cứ biểu cảm chán ghét hay trách cứ nào trên khuôn mặt không khác biệt mấy với khuôn mặt của Khương Vị mười tám tuổi kia.

“Thế nào?” Khương Vị tiến lên một bước: “Dùng tiền của tôi ở bên ngoài tiêu pha, về nhà lại không muốn nói với tôi một câu nào phải không?”

Tôi không muốn cãi nhau với hắn, xoa xoa huyệt thái dương đau nhức của mình: “Khương Vị, nếu anh không muốn, sau này tôi sẽ không tiêu tiền của anh nữa.”

Khương Vị mấp máy môi như muốn nói thêm điều gì, nhưng tôi không nghe, quay người bước nhanh vào phòng tắm và đóng sầm cửa lại.

Khương Vị rời đi. Nửa giờ sau, tôi nhận được một bức ảnh do Lâm Hạ Tri gửi tới, còn kèm theo một tin nhắn: “Hôm nay tâm tình A Vị không tốt lắm, không biết tôi có thể làm anh ấy vui vẻ không.”

Tôi nắm chặt điện thoại di động, sững sờ hồi lâu mới trả lời: “Cô đặc biệt liên hệ để đưa cho tôi bằng chứng về việc ng.oại t.ình trong hôn nhân sao? Bên sai sẽ không nhận được nhiều tài sản đâu, đồ ngốc!”

Gửi, chặn, thao tác liền mạch, dứt khoát!

Rất nhiều ngày sau đó, Khương Vị đều không trở về. Khi gặp lại, tôi đã trở thành “người có lỗi” trong mắt hắn.
 
Thanh Thanh Tử Khâm
Chương 2


4

Khương Vị ném bức ảnh lên bàn. Tôi nhìn thoáng qua, trong ảnh là tôi và Tiểu Khương Vị. Cậu ấy quay lưng về phía ống kính, một tay đặt lên đầu tôi, đang cúi người cùng tôi nói chuyện. Bức ảnh còn lại khá mờ, là ảnh chụp chúng tôi đang ăn tối.

“Đường Khâm Khâm, giải thích đi.”

Giải thích cái gì? Nói rằng tôi đã gặp hắn ta của tuổi mười tám, nói rằng tôi muốn dành cho cậu ấy tất cả những điều tốt đẹp nhất như cách hắn đã làm với tôi trước đây? Hay nói tôi đang tìm mọi cách để Tiểu Khương trở lại thời không của mình, nói tôi đang tự lừa dối bản thân, vọng tưởng cảm nhận được tình yêu của hắn một lần nữa…

Nói… tôi không muốn để Tiểu Khương biết về chuyện của tôi và hắn, sợ cậu ấy… sẽ thất vọng, thậm chí là sợ hãi về tương lai. Tôi sợ rằng ở độ tuổi mười tám, Tiểu Khương sẽ không dám thích một ai nữa.

“Khương Vị.” Một lúc sau, tôi mới nói: “Không có gì để giải thích, chúng ta ly hôn đi!”

Tôi bày tất cả ảnh chụp, video, bản ghi âm, tin nhắn mà Lâm Hạ Tri đã gửi cho tôi ra trước mặt Khương Vị. Vẻ mặt hắn ta biến sắc.

“Khương Vị, tôi vẫn luôn biết anh muốn có một đứa con. Nếu đã như vậy, chúng ta cầm được buông được, giữ thể diện cho nhau chút đi.”

“Ngoại trừ căn nhà này, tôi không cần bất kì tài sản nào khác. Anh không thích tôi tiêu tiền của anh, vậy sau này tôi sẽ không đụng đến nữa. Sống dựa dẫm vào anh nhiều năm như vậy, quả thật rất mệt mỏi.”

Tôi nhìn xung quanh căn nhà không mấy hoa lệ này. Trước đây, Khương Vị đi làm chưa bao lâu đã vay tiền mua nó.

“Anh đã hứa cho em một mái ấm, em thấy thế nào? Bạn trai em không chỉ giữ lời mà còn làm việc rất chăm chỉ nữa đấy!”

Sau này, Khương Vị đã có tiền và đề nghị chuyển sang một ngôi nhà lớn hơn, nhưng tôi không nỡ chuyển đi. Tôi luôn cảm thấy nơi này không giống những nơi khác.

Khương Vị rất có tài, cũng rất liều lĩnh, tốt nghiệp không lâu đã tự mình xông pha tìm được chỗ đứng ở thành phố B. Mọi người đều nói hắn là Thập tam lang liều mạng, cần tiền không cần mạng nữa. Khi ngã bệnh, hắn nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch nhưng vẫn cười hì hì nói với tôi: “Khâm Khâm, lúc trước anh nói sẽ kiếm được thật nhiều tiền, tất cả đều cho em, mỗi một câu anh đều sẽ giữ lời.”

“Đừng khóc, anh sẽ cho em một cuộc sống thật tốt, nhất định không để em chịu khổ cực như trước đây!”

“Không cần sợ, những ngày tháng tốt đẹp đang chờ chúng ta phía trước.”

Tôi không biết từ lúc nào hắn đã trở nên lạ lẫm như vậy. Khương Vị ngày càng bận rộn và ít khi về nhà. Hắn sẽ quên ngày kỉ niệm của chúng tôi, quên sinh nhật của tôi, sẽ mất kiên nhẫn và hét lên với tôi: “Đường Khâm Khâm, cô đừng gây rối vô cớ, được không?”

Hắn nói: “Đường Khâm Khâm, tất cả mọi thứ của cô đều là tôi cho, cô còn không hài lòng ở điểm nào?”

- ----------

Những kí ức lần lượt ùa về, từng chuyện từng chuyện một. Tôi cảm thấy ngực nhói lên, hít sâu một hơi mới tiếp tục nói: “Khương Vị, anh tìm luật sư soạn thỏa thuận ly hôn đi, tôi có thể ký bất cứ lúc nào, cũng sẵn sàng đến Cục Dân Chính.”

Khương Vị đột nhiên đứng lên, mặt mày tái mét nhìn tôi: “Đường Khâm Khâm, cô thích cậu ta đến vậy sao? Vì cậu ta mà ly hôn với tôi? Thiếu niên kia nhìn còn rất trẻ so với cô, cô nghĩ rằng sau khi cô không còn tiền, cậu ta vẫn thích cô sao?”

Tôi ngước lên nhìn hắn: “Khương Vị, cậu ấy cũng yêu tôi khi tôi ăn bánh mì sắp hết hạn… Đó là lúc cậu ấy yêu tôi nhất.”

5

Tôi không biết làm thế nào mà tin tức về việc mình “ng.o.ạ.i t.ì.nh” lại truyền ra ngoài.

Sau khi kết hôn với Khương Vị, sự nghiệp của hắn dần thuận lợi, cuộc sống ngày càng tốt hơn. Khi chúng tôi không phải lo lắng về tiền bạc nữa, Khương Vị bảo tôi bỏ công việc vất vả kia và làm những gì tôi thích.

Hắn nói: “Kiếm tiền nuôi gia đình là trách nhiệm của chồng em. Em chỉ cần yêu thương bản thân thật tốt là được!”

Vì vậy, tôi đã từ bỏ công việc lương cao nhưng đầy vất vả đó để trở thành một blogger truyện tranh. Tôi thích vẽ tranh từ khi còn nhỏ và đã thể hiện tài năng đáng kinh ngạc của mình trong lĩnh vực này. Nhưng hoàn cảnh gia đình không cho phép tôi theo đuổi sở thích đốt tiền như vậy.

Rất lâu sau khi tôi từ bỏ vẽ tranh, Khương Vị đã đứng phía sau làm hậu thuẫn cho tôi, dùng sức mạnh của mình giúp tôi theo đuổi ước mơ một lần nữa.

Tôi trở thành blogger truyện tranh, đăng rất nhiều truyện của mình lên các nền tảng trực tuyến, cập nhật một cách tùy hứng, không tính phí hay nhận quảng cáo. Mặc dù mấy năm qua không kiếm được nhiều tiền nhưng tôi đã trở nên nổi tiếng hơn rất nhiều.

Sau khi chuyện “ngoại tình” bị phơi bày, khu vực bình luận tràn ngập những lời chửi bới. Việc xuất bản theo thỏa thuận ban đầu cũng bị tạm dừng vì sự việc lần này.

“Chồng cô ta không phải chủ tịch tập đoàn XX sao? Trẻ tuổi tài năng còn đẹp trai, sao cô ta dám?”

“Nghe nói đối tượng ng.o.ạ.i t.ì.nh kia rất trẻ, không phải vẫn còn là học sinh đấy chứ? Trâu già gặm cỏ non à?”

“Cuộc sống của giới nhà giàu thật hỗn loạn!”

“Dùng tiền của chồng để nuôi trai trẻ bên ngoài, lời quá rồi.”

“Con người quả nhiên rất tham lam. Cái gì cũng muốn thì chỉ hại mình mà thôi.”

- --------

Tôi không ngờ mọi chuyện lại leo thang nhanh như vậy, thậm chí vượt khỏi tầm kiểm soát. Số điện thoại của tôi bị đào ra, những cư dân mạng tràn ngập sự phẫn nộ, nhân danh công lý liên tục gọi điện “hỏi thăm” tôi. Mệt mỏi vì phải đối phó với đám người đó, tôi tắt nguồn điện thoại.

“Đường Khâm Khâm, xảy ra chuyện lớn như vậy, sao cậu trai kia lại không ra mặt bảo vệ cô, dù chỉ đơn giản là giúp cô giải thích một chút?” Khương Vị khoanh chân ngồi trên ghế sofa, vẻ mặt đắc ý khó tả.

“Không phải cô nói cậu trai kia thích cô sao? Đây là cách cậu ta thích cô à? Lúc xảy ra chuyện chỉ biết làm thỏ đế trốn ở phía sau, hèn nhát!”

Tôi không nói gì. Khương Vị không biết, thực ra Tiểu Khương đang ở trong căn phòng dành cho khách gần đó, chỉ cách một cánh cửa.

Tiểu Khương không phải không muốn ra mặt thanh minh, là do tôi cản lại. Tôi sợ thân phận của cậu ấy không có cách nào để giải thích. Tôi sợ bị Khương Vị ba mươi ba tuổi phát hiện ra manh mối nào đó, khiến Tiểu Khương không thể trở về. Cậu ấy không thể, cũng không nên ở lại nơi này.

Khương Vị ngồi trên sofa, tiếp tục nói: “Đường Khâm Khâm, cắt đứt liên lạc với cậu ta, tôi sẽ giúp cô ra mặt thanh minh, nói cho mọi người biết quan hệ vợ chồng của chúng ta rất tốt, không cần người ngoài phỏng đoán ác ý. Chuyện ly hôn ngày hôm đó, tôi coi như chưa từng nghe thấy.”

Khương Vị nói chuyện rất bình tĩnh, như thể hắn ta rất trong sạch, khoan dung và rộng lượng, khiến tôi cảm thấy ớn lạnh trong lòng.

“Khương Vị.” Tôi nói: “Ý anh là muốn tôi làm mẹ kế cho đứa con sắp chào đời của anh?”

Vẻ mặt bình tĩnh của Khương Vị cuối cùng cũng thay đổi: “Đó là giả, cô ta không hề có thai.”

“Những bức ảnh đó cũng là giả sao? Video, đoạn ghi âm, tất cả đều là giả sao? Khương Vị, anh có dám thề giữa anh và Lâm Hạ Tri là quan hệ trong sạch không?”

“Đường Khâm Khâm!”

Khương Vị đột nhiên đứng dậy, chiếc cốc trên bàn bị hất văng, rơi xuống đất, phát ra âm thanh chói tai.

“Cô rốt cuộc muốn thế nào? Rời bỏ tôi với hai bàn tay trắng để đi tìm thằng nhóc đó? Cô có thể thực tế một chút được không?” Khương Vị hét lên khiến tai tôi đau nhức.

Một lúc sau, hắn lại nhẹ giọng mở miệng: “Tôi sẽ không bao giờ liên lạc với Hạ Tri nữa, cô cũng phải cắt đứt với cậu ta. Chúng ta sẽ không ly hôn.”

“Đường Khâm Khâm.” Hắn ngước mắt lên nhìn tôi: “Cứ như vậy đi, cô đừng gây sự nữa.”
 
Thanh Thanh Tử Khâm
Chương 3


6

Sự việc xảy ra rất đột ngột, tôi thậm chí còn chưa kịp phản ứng lại thì nắm đấm của Tiểu Khương đã đập vào mặt Khương Vị.

“Khương Vị, chết tiệt, anh ng.oại t.ình đúng không?” Tiểu Khương túm lấy cổ áo hắn, vẻ mặt tức giận.

Khương Vị ba mươi ba tuổi cụp mắt nhìn cậu ấy, sau đó đưa mắt nhìn sang tôi, khóe môi nhếch lên: “Đường Khâm Khâm, thì ra cô đã tìm được người thay thế cho tôi rồi?”

“Thay thế c.on m.ẹ anh!” Tiểu Khương lại lao vào đ.ấ.m hắn ta, hai người tiếp tục đánh nhau. Khương Vị mười tám tuổi tràn đầy năng lượng, Khương Vị ba mươi ba tuổi thân thể cường tráng, cả hai đều bị thương.

“Đủ rồi, Khương Vị!” Tôi cũng không rõ mình đang gọi ai, nhưng cả hai người đều không hẹn mà cùng ngẩn người.

Tôi nhân cơ hội này nắm lấy cánh tay Tiểu Khương, kéo cậu ta ra ngoài.

“Cậu bị thương rồi, tôi đưa cậu đi xử lý một chút.”

Khương Vị ba mươi ba tuổi ở phía sau sửng sốt một chút, sau đó âm u nói: “Đường Khâm Khâm, cô vẫn chọn cậu ta, đúng không?”

Tôi mặc kệ hắn, cũng không quay đầu lại,

kéo Tiểu Khương ra khỏi cửa.

Tôi đến phòng khám mua thuốc rồi ngồi trên ghế đá công viên, xử lý vết thương cho cậu ấy. Khóe miệng cậu ấy bầm tím, hai người bọn họ đều không hề nương tay, tôi đoán hắn ta bị thương cũng không nhẹ.

Tôi thở dài: “Sao cậu lại bốc đồng như vậy?”

Khóe miệng đang được bôi thuốc của Tiểu Khương giật giật. Cậu ấy khoa trương nhếch miệng: “Xì… Không ai được bắt nạt chị, kể cả tôi ở không gian khác! Lẽ ra tôi nên tặng hắn thêm mấy quả đấm nữa mới phải.”

Tôi nhìn cậu ấy, miễn cưỡng cười: “Cậu đã nghĩ đến chưa? Nếu mọi việc trở nên nghiêm trọng, hắn biết thân phận của cậu thì sao? Nếu cậu không thể trở về thì làm sao đây?”

Tiểu Khương nghiến răng: “Vậy không trở về nữa. Dù sao hắn cũng không thể ứ.c h.iếp chị, càng không thể ph.ản b.ội chị! Tôi cố gắng như vậy để giúp chị vui vẻ sống tốt, sao hắn dám khiến chị thất vọng?!”

Ánh mắt Tiểu Khương ảm đạm. Cậu ta im lặng hồi lâu mới lên tiếng, giọng có vẻ nghẹn ngào: “Khâm Khâm, tôi xin lỗi. Tôi không biết tại sao tương lai mình lại trở thành một người như vậy. Tôi đã hứa sẽ cho chị một cuộc sống tốt đẹp, nhưng lại không thực hiện được… Còn phụ lòng chị.”

“Tiểu Khương Vị.” Tôi nhẹ nhàng phủ lấy tay cậu ấy: “Dù chuyện ở thời không này có ra sao đi nữa, cậu cũng không nên chịu trách nhiệm. Cậu rất tốt… Ít nhất, cậu ở trước mặt tôi rất tốt.”

Tôi ngồi thẳng lưng, sóng vai với Tiểu Khương tựa vào ghế đá. Tôi ngước mắt lên, nhìn thấy người đàn ông đang đứng bên cửa sổ tầng mười sáu, diện mạo không khác mấy so với người ngồi cạnh tôi.

“Tiểu Khương Vị.” Tôi mở miệng: “Đừng làm những việc ngu ngốc trong phút bốc đồng. Cậu phải quay trở về, tôi năm mười tám tuổi thực sự rất cần cậu. Nếu không có cậu, tôi sẽ không có dũng khí sống đến bây giờ.”

7

Tôi có một gia đình rất tồi tệ.

Khi tôi còn nhỏ, bố mẹ đã ly hôn, không ai muốn nuôi tôi nên tôi phải sống ở nhà ông bà nội. Họ không thích tôi, cho rằng tôi là con gái, sớm muộn gì cũng phải lấy chồng. Nói thẳng ra, tôi chính là người ngoài, mỗi một xu tiêu trên người tôi chẳng khác nào lấy bánh bao thịt để đuổi chó, chỉ tốn tiền mà chẳng được gì. Vì vậy, họ không cho phép tôi đi học, cảm thấy không cần thiết phải giáo dục một người sắp lấy chồng.

Nhưng năm đó là giai đoạn giáo dục bắt buộc, thành tích của tôi lại tốt nên cán bộ thôn và giáo viên trường học đã đến can thiệp vài lần. Ông bà nội không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể để tôi tiếp tục học tập.

Sau khi lên trung học, tôi hứa sẽ không bao giờ tiêu tiền của họ nữa thì mới có thể miễn cưỡng được đi học.

Vì hoàn cảnh đặc biệt, lại có chính sách của nhà nước nên tôi đã nộp đơn xin trợ cấp học phí. Mặc dù điều đó làm cuộc sống của tôi dễ dàng hơn một chút nhưng chi phí sinh hoạt vẫn là khoản tiền không nhỏ. Cuộc sống chật vật đến mức ba bữa một ngày của tôi chỉ có cơm trắng và nước lọc.

Lúc đó, Khương Vị là bạn cùng bàn của tôi.

Lúc đầu là bánh mì, sữa và một ít đồ ăn nhẹ. Sau đó, hắn lại kiếm cớ đi căn tin với tôi, lần nào cũng nói lỡ lấy cơm nhiều quá không ăn hết, lại bảo tôi ăn giúp để không lãng phí đồ ăn. Sau đó nữa, hắn trực tiếp lấy hai phần cơm luôn.

Tôi đương nhiên biết tâm tư của hắn, Khương Vị không bao giờ che giấu hay hạn chế lòng tốt của mình đối với tôi. Đó là lần đầu tiên trong đời tôi cảm thấy được yêu thương và nâng niu.

“Chờ thi đậu đại học, mình sẽ từ từ trả lại những thứ này cho hắn.” Tôi đã nghĩ như vậy trong lúc sao chép từng chữ trong nguyện vọng đại học của Khương Vị.

Ngày nhận giấy báo nhập học tình cờ lại trùng với sinh nhật lần thứ mười tám của tôi. Lần đầu tiên, ông bà nội nấu mì trường thọ cho tôi, bên trong còn có một quả trứng luộc.

Tôi nghĩ rằng là do tôi đã đỗ vào một trường đại học tốt, nên họ đã tự hào về tôi, thay đổi quan điểm của mình.

Tôi cực kỳ vui vẻ, tới mức hoàn toàn buông bỏ cảnh giác, không chút nghi ngờ ăn sạch bát mì trường thọ đó, thậm chí không chừa lại chút nước canh nào.

Ngon quá, hóa ra mì nhà nấu có vị như thế này.

Tất cả ký ức sau đó của tôi đều dừng lại ở tô mì đó.

Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã bị trói lại, “gả” đến nhà một người đàn ông trung niên trong làng. Tôi mới nhận ra rằng, vì lễ vật hai mươi ngàn nhân dân tệ, ông bà nội đã gấp rút gả tôi đi. Thì ra họ không thèm để ý thi đại học, trường danh tiếng hay tiền đồ gì đó. Họ chỉ chờ đợi ngày tôi tròn mười tám tuổi.

Sau đó, Khương Vị đã cứu tôi. Hắn lén lút trèo qua tường và đưa tôi ra ngoài nhân lúc không ai chú ý.

Tất cả những gì tôi có đều bị ông bà nội vứt đi, kể cả giấy thông báo nhập học. Chính Khương Vị là người đã chịu đựng mùi h.ôi th.ối và sự b.ẩn th.ỉu của bãi rác để giúp tôi tìm chiếc phong bì màu đỏ có thể thay đổi vận mệnh của mình.

Trong đêm tối, hai chúng tôi ngồi trong bãi rác bốc mùi h.ôi th.ối. Tôi đã khóc rất lâu, hắn vẫn luôn ở bên cạnh tôi.

Khương Vị nói: “Không sao đâu, Đường Khâm Khâm. Anh sẽ đưa em đi, chúng ta không bao giờ quay lại đây nữa. Đừng sợ, anh ở bên cạnh em.”

Khương Vị mười tám tuổi đã rất cố gắng cứu lấy Đường Khâm Khâm, muốn kéo cô đến cạnh mình. Mà Khương Vị ba mươi ba tuổi có rất nhiều người bên cạnh, hắn không cần Đường Khâm Khâm nữa rồi…

8

Khi tôi về đến nhà thì trời đã muộn, Khương Vị vẫn chưa rời đi.

Trong phòng không bật đèn. Xuyên qua ánh sáng bên ngoài cửa sổ, có thể thấy Khương Vị đang ngồi trên sofa, tay kẹp điếu thuốc.

“Đường Khâm Khâm.” Thấy tôi trở về, hắn liền quay đầu lại, nói: “Anh cũng bị thương.”

Tôi không ngờ hắn lại đột nhiên nói vậy. Khương Vị đứng dậy đi đến chỗ tôi, đưa tay bật đèn lên. Dưới ánh đèn sáng, tôi mới thấy hắn bị thương nặng không kém Tiểu Khương, thậm chí còn nghiêm trọng hơn.

Tôi cụp mắt: “Đến bệnh viện chữa trị đi.”

“Khâm Khâm.” Giọng nói Khương Vị lộ ra vẻ thất vọng: “Em không quan tâm đ ến anh nữa sao?”

Trong kinh doanh, Khương Vị có năng lực rất mạnh, nhưng khả năng sinh hoạt cá nhân lại rất kém, không biết cách tự chăm sóc bản thân. Lúc mới đi làm, hắn đến công trường xây dựng, bận rộn đến mức đầu óc choáng váng, cánh tay bị trầy xước. Về đến nhà, m.á.u đã thấm đẫm tay áo, hắn mới nhớ ra để xử lý một chút. Tôi giúp hắn khử tr.ùng v.ết thương, hắn lại nhe răng than đau.

Tôi trách hắn: “Bị thương cũng không nhanh chóng xử lý, giờ mới biết đau?”

Hắn kéo cánh tay tôi làm nũng: “Không có em thì anh không sống nổi. Khâm Khâm, dù thế nào em cũng sẽ không mặc kệ anh, đúng không?”

Lúc đó tôi đã nói gì? Tôi kiên quyết nói với hắn: “Khương Vị, em sẽ không bao giờ bỏ mặc anh!”

Nhưng bây giờ, hắn giống như trước đây, dùng vẻ mặt bi thương hỏi tôi: “Khâm Khâm, em không quan tâm anh nữa sao?”

Tôi không biết trả lời thế nào. Chúng tôi quen nhau mười tám năm, yêu nhau mười lăm năm và cưới nhau bảy năm. Vô số ngày đêm trôi qua, mỗi một chuyện nhỏ nhặt cũng đủ bào mòn chúng tôi.

Thật khó để cùng nhau già đi, thật khó để chỉ thích một ai đó, và thật khó để duy trì sự tin tưởng trong tình yêu. Đi cùng nhau… Khó quá.

Ngoài cửa sổ, ánh đèn lấp lánh thắp sáng cả thành phố. Tôi nghĩ rằng dù bầu trời đầy sao chính là cứu tinh của tôi khi còn nhỏ, tôi đã ngước lên và cầu nguyện rất nhiều lần, nhưng ở thành phố nhộn nhịp này, rất khó để nhìn thấy những vì sao, bởi vì chúng quá mờ nhạt.

Tôi khẽ thở dài: “Đúng vậy, Khương Vị. Tôi không muốn quan tâm đ ến anh nữa.”
 
Thanh Thanh Tử Khâm
Chương 4: Hoàn chính văn


9

Không ngờ Lâm Hạ Tri lại đến tìm tôi.

Cô ta trông rất trẻ tuổi, có lẽ vừa mới tốt nghiệp đại học, là một cô gái có ngoại hình rất trong sáng, đôi mắt long lanh ngậm nước, không chút vẩn đục, dường như có thể rơi nước mắt bất cứ lúc nào.

“Tôi xin lỗi.” Lâm Hạ Tri nói: “Là lỗi của tôi, tại tôi chen chân vào cuộc hôn nhân của chị.”

Tôi cau mày, tay lắc lắc chiếc cốc, không nói gì.

“Nhưng chị Khâm Khâm, tôi thật sự rất thích anh ấy. Tôi không biết chị đã nói gì với anh Khương Vị khiến anh ấy hoàn toàn cắt đứt với tôi. Bây giờ tôi…không thể liên lạc với anh ấy.”

“Chị Khâm Khâm.” Lâm Hạ Tri đột nhiên cúi gập người: “Chị giúp tôi đi! Hãy để tôi gặp lại anh ấy một lần nữa, tôi thật sự không còn lựa chọn nào khác. Tôi không phải loại người đeo bám dai dẳng, nếu sau lần gặp này, anh Khương Vị vẫn không muốn gặp tôi, tôi sẽ không dây dưa nữa.”

Tôi nhìn cô gái trẻ trước mắt. Khuôn mặt này quả thật khiến người ta thương tiếc, nhưng trong lòng tôi lại không hề gợn sóng.

“Cô thích hắn?” Tôi hỏi.

Lâm Hạ Tri nghiêm túc gật đầu: “Đương nhiên!”

Tôi hơi nhếch miệng, nói: “Không, chẳng qua cô chưa gặp ai như hắn mà thôi. Ở độ tuổi của cô, trong vòng bạn bè có rất ít người như Khương Vị – cảm xúc ổn định, sự nghiệp thành công. Hắn có thể đem lại cho cô cả tình cảm lẫn nhu cầu vật chất, cho nên cô cảm thấy hắn rất tốt, cảm thấy hắn hoàn toàn không giống những người khác, cảm thấy hắn có thể khiến cô nở mày nở mặt với bạn bè. Cô nghĩ rằng một người như vậy rất khó gặp.”

“Cho nên, cô không cưỡng lại được.” Tôi ngước mắt lên, bình tĩnh nhìn cô ta, nhẹ nhàng nói: “Lâm Hạ Tri, đây không phải là thích mà chỉ là không nỡ để vuột mất, nói cách khác là… tham lam.”

“Chị nói bậy!”

Tôi tiếp tục nói: “Nếu như cô chỉ đơn thuần thích Khương Vị, vậy bất kể tôi và hắn ly hôn như thế nào, ai đệ đơn ly hôn, cô đều có thể đạt được mục đích của mình. Nhưng cô không thỏa mãn với điều này, cô lựa chọn cách khiêu khích tôi, chọc giận tôi, muốn tôi trở mặt đòi ly hôn.”

Tôi nhẹ nhàng tựa lưng vào ghế: “Cô vẫn chưa hài lòng vì bên có lỗi trong khi ly hôn sẽ không chiếm được ưu thế. Cái cô muốn không chỉ có mỗi Khương Vị mà còn là tiền bạc của hắn, địa vị xã hội của hắn. Cô muốn tất cả nên mới chọn cách hắt nước bẩn về phía tôi.”

Sắc mặt Lâm Hạ Tri bắt đầu trở nên khó coi. Tôi dừng một chút, nói: “Những bức ảnh kia là cô đăng, đúng không? Cả việc thuê người dẫn dắt dư luận nữa. Cô nghĩ rằng con đường phía trước rất thuận lợi sao?”

“Nhưng mà, Lâm Hạ Tri, cô thật sự đã đánh giá cao tình cảm của Khương Vị dành cho cô rồi. Cô chỉ là một tình nhân bé nhỏ trong vô vàn tình nhân của Khương Vị thôi, giống như những người khác, bị hắn ta tùy tiện vứt bỏ.”

Lâm Hạ Tri thẹn quá hóa giận, đứng phắt dậy: “Đường Khâm Khâm, chị kiêu ngạo cái gì? Đừng tưởng tôi không biết, hai người sắp ly hôn rồi! Chẳng phải chị cũng bị anh ấy tiện tay vứt bỏ sao?”

Sắc mặt tôi bình tĩnh: “Không, lần này là tôi không cần hắn nữa.“

10

Tôi không cần Khương Vị, nói được làm được. Chuyện ly hôn được tôi ưu tiên hàng đầu. Tôi thuê luật sư soạn đơn ly hôn, nhưng Khương Vị vẫn dây dưa không chịu ký vào.

Tiểu Khương không nói trước cho tôi về việc cậu ấy muốn rời đi. Ngay sau khi hoàn thành nhiệm vụ, cậu ấy sẽ trở về thế giới của mình.

Tôi không biết nhiệm vụ của cậu ấy là gì, trong lòng có nhiều cảm xúc lẫn lộn. Làm sao tôi có thể can tâm nhìn cậu ấy rời đi chứ. Thiếu niên mà tôi vô cùng yêu thích sẽ rời đi, không trở lại nữa.

“Đường Khâm Khâm, món quà cuối cùng tôi tặng chị đang trên đường giao tới rồi. Về sau không có tôi bên cạnh, chị phải chăm sóc bản thân thật tốt nhé!”

Tiểu Khương nghẹn ngào: “Khâm Khâm, tôi không biết tương lai sẽ như thế này. Chị nói xem, nếu như tôi không thích chị, không ở bên chị, không giữ chị bên cạnh thì mọi chuyện sẽ khác, đúng không?”

“Tôi làm sai rất nhiều chuyện phải không?” Tiểu Khương cúi đầu: “Làm sao bây giờ? Đường Khâm Khâm, tôi không biết nên làm thế nào.”

Tôi vươn tay xoa đầu cậu ấy, làm cho đầu tóc cậu ấy hơi bù xù: “Khương Vị, hãy cứ dùng cả trái tim để yêu thích một người nhé, không cần sợ. Tin tôi đi, Đường Khâm Khâm mười tám tuổi thực sự rất cần cậu.”

Suy cho cùng, cậu là tia sáng duy nhất của tôi vào năm mười tám tuổi.

Tiếc nuối là điều không thể tránh khỏi, nhưng dù thời gian nở hoa có ngắn hay dài, đóa hoa của chúng ta cũng đã nở rộ tại khoảnh khắc đẹp đẽ nhất.

- --------

Vào ngày Khương Vị mười tám tuổi quay trở về, Khương Vị ba mươi ba tuổi cuối cùng cũng ký tên vào đơn ly hôn.

Và món quà của Tiểu Khương đã đến đúng hẹn vào buổi tối hôm đó.

Chuyện Khương Vị ng.o.ạ.i t.ình đã bị vạch trần, Lâm Hạ Tri phải chịu trách nhiệm về việc tung những tin đồn thất thiệt trên mạng. Dư luận nhanh chóng xoay chuyển mục tiêu, những bình luận tiêu cực về tôi biến mất chỉ sau một đêm.

Sau một tháng dây dưa, tôi và Khương Vị cuối cùng cũng nhận được giấy tờ ly hôn. Ngày chúng tôi bước ra khỏi Cục Dân Chính, trời rất đẹp. Tôi đưa tay lên che tia nắng, thực sự cảm thấy thoải mái.

Sau khi bông hoa của tôi và Khương Vị nở rộ rực rỡ, cuối cùng nó cũng tàn lụi ở tuổi ba mươi ba. Nhưng không sao hết, hôm nay ánh mặt trời vẫn rất đẹp.

- ---------

Sau khi những bình luận tiêu cực đó biến mất, sự nghiệp của tôi bắt đầu đi đúng hướng. Mặc dù độ nổi tiếng của tôi vẫn đang chậm rãi gia tăng nhưng tôi cũng không vội vàng, chỉ thay đổi việc cập nhật ngẫu hứng ban đầu thành cập nhật cố định hàng tuần như hiện tại.

Truyện tranh được rất nhiều độc giả đón nhận, việc xuất bản bị tạm dừng trước đây cũng đang diễn ra suôn sẻ. Tôi nhận được một khoản phí bản quyền khá lớn, đủ để sống thoải mái một thời gian. Truyện tranh được đăng cố định nhiều kỳ, đủ để tiến triển mỗi lúc một tốt hơn.

Lúc này tôi mới chợt hiểu được, thì ra là như thế! Khương Vị mười tám tuổi đến là để cứu tôi một lần nữa.

Tôi mỉm cười, rơi nước mắt.

Tiểu Khương Vị, cảm ơn, tạm biệt!

(HẾT- Còn ngoại truyện)
 
Thanh Thanh Tử Khâm
Chương 5: Ngoại truyện - Hoàn toàn văn


Góc nhìn của Khương Vị ba mươi ba tuổi.

Tôi và Khâm Khâm đã trải qua bảy năm gặp gỡ và yêu nhau. Cứ ngỡ sau này mọi chuyện sẽ tốt đẹp, nhưng không ngờ, hôn nhân cũng gặp vấn đề ở năm thứ bảy.

Năm nay là năm thứ bảy chúng tôi kết hôn. Tôi đã gặp một cô gái rất giống cô ấy. Đôi mắt cô ta như nước, chớp chớp nhìn tôi, ướt át.

Tôi đột nhiên nhớ lại nhiều năm trước đây, Khâm Khâm cũng nhìn tôi thế này, nhưng điểm khác biệt là lúc đó trong mắt Khâm Khâm có một nỗi buồn thực sự. Lúc đó tôi nghĩ mình nhất định phải bảo vệ Khâm Khâm, không ai có thể bắt nạt cô ấy.

Nhưng sau này, đôi mắt quen thuộc đó không còn chứa khát khao ỷ lại vào tôi nữa. Cô ấy nhìn tôi như nhìn một người bình thường, rồi khẽ mỉm cười, ẩn dật trong cuộc sống tầm thường củi gạo dầu muối hàng ngày.

Tôi rất ít khi về nhà, không phải tôi ghét cô ấy, nhưng cô ấy luôn mang đến cho tôi những cảm xúc tồi tệ một cách khó hiểu.

Dường như tôi chắc chắn rằng Khâm Khâm sẽ không rời đi, chắc chắn cô ấy sẽ không bao giờ bỏ tôi lại một mình, như thể đã xác định được… cho dù có chuyện gì xảy ra, cô ấy sẽ luôn yêu tôi như vậy. Thế nên, tôi bắt đầu không kiêng dè, hiếm khi quan tâm đ ến cảm xúc của cô ấy.

Cho đến ngày kia, cô ấy gặp được một chàng trai trẻ tuổi. Khâm Khâm sánh vai cùng cậu ta, cười nói rất hạnh phúc. Cô ấy nói bản thân rất vui vẻ, đã lâu rồi cô ấy không vui vẻ như vậy.

Tôi đột nhiên thấy hơi sợ hãi, nhưng ngoài sợ hãi, tôi còn tức giận hơn, giống như có thứ gì đó rất quan trọng đang bị người khác cướp đoạt khỏi mình.

Tôi không ngờ Khâm Khâm thật sự yêu cầu ly hôn vì một chàng trai mới quen không lâu. Tôi bắt đầu hoảng sợ, rồi mới nhớ đến việc cố gắng giữ cô ấy lại, nhưng Đường Khâm Khâm không còn muốn ở bên tôi nữa rồi.

Chàng trai đó trông rất giống tôi.

Ban đầu tôi hơi tự mãn, nghĩ rằng cô ấy vẫn còn quan tâm đ ến mình, nếu không thì sao lại tìm người thay thế giống tôi đến tám, chín phần như vậy? Nhưng khi thấy cô ấy cẩn thận băng bó vết thương cho chàng trai đó qua cửa sổ, tôi nhận ra mình đã đoán sai rồi.

“Đường Khâm Khâm, em không quan tâm đ ến anh nữa sao?”

“Đúng vậy, Khương Vị, tôi không muốn quan tâm tới anh nữa!”

Khâm Khâm không cần tôi.

Tôi không biết tại sao chúng tôi lại trở nên như vậy, rõ ràng cả hai đã cùng nhau vượt qua những ngày khổ cực nhất cơ mà? Tôi không tin! Tôi không tin rằng sau khi cùng nhau đi một chặng đường dài như vậy, cuối cùng lại phải chia xa.

Đêm đó, tôi gặp chàng trai kia. Cậu ta tự ý đến tìm tôi, mang theo mấy lon bia đựng trong túi ni lông. Cậu ta duỗi cánh tay đưa bia cho tôi: “Uống đi.”

Sau khi đi làm, trải qua những bữa tiệc và sự kiện xã giao, các loại rượu đắt tiền cuồn cuộn rót vào bụng tôi, nhưng loại bia rẻ tiền này, thực sự đã lâu rồi tôi không uống nữa.

Chúng tôi ngồi ở ven đường. Trời đã tối, con đường trong công viên không có ai, thỉnh thoảng chỉ có một vài người đang dắt chó đi dạo.

Cậu ta kể tôi nghe về người cậu ta rất thích, về những câu chuyện giữa bọn họ. Đều là những chuyện nhỏ nhặt, nhưng khi kể ra, trên mặt cậu ta lại không giấu nổi nụ cười.

“Nhưng cô ấy sống không vui vẻ gì.” Cậu ta nói.

“Anh biết không, Khương Vị, khi tôi nghe tin cô ấy không hạnh phúc, tôi cảm thấy trái tim như bị khoét rỗng, không thể lấp đầy.”

Tôi biết, làm sao tôi có thể không biết được.

“Khương Vị, tôi rất cố gắng. Nhưng đến đây tôi mới phát hiện sự đời khó lường và vô thường, tôi cũng không thể thay đổi được điều gì… Tôi nghĩ anh cũng vậy. Tương lai còn vài chục năm phải đi tiếp, nhưng hiện giờ anh đã không thể đi cùng cô ấy nữa.”

Đêm đó, tôi ký tên vào bản thỏa thuận ly hôn.

Năm tôi mười tám tuổi, có một bài thơ tôi không thể học thuộc lòng. Nó không dài nhưng không hiểu sao tôi luôn quên mất câu tiếp theo.

Để giúp tôi ghi nhớ, mỗi ngày Khâm Khâm đều lặp đi lặp lại bên tai tôi:

“Dương Tử đầu sông dương Liễu Xuân,

Dương Hoa sầu giết người vượt sông.

Mấy tiếng sáo gió rời đình muộn,

Người hướng Tiêu Tương ta hướng Tần.” (*)

Bài thơ năm mười tám tuổi ấy, khi tôi ba mươi ba, hóa thành hai chữ “Khương Vị” in trên bản thỏa thuận ly hôn kia.

(*): Bài thơ “Tạm biệt bạn bè trên sông Hoài” – 鄭谷 (Trịnh Cốc).
 
Back
Top Bottom