Cập nhật mới

Khác Thánh Ký Tro Tàn

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
394690307-256-k632279.jpg

Thánh Ký Tro Tàn
Tác giả: Solovuh
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

MÔ TẢ TRUYỆN

"Trước cả tiếng hát của các thiên thần, hắn đã im lặng."

Seraphiel - Thiên Khải Của Kẻ Mang Lửa là bi kịch huyền khải về một thiên thần không hát, không cầu nguyện, không nổi giận - chỉ ghi chép.

Hắn là chứng nhân của mọi linh hồn, là ký ức của công lý bị lãng quên, là sự im lặng sâu hơn mọi lời thề.

Khi cuốn sách cuối cùng đẫm máu, Seraphiel lên tiếng - và từ đó, thiên giới rạn vỡ.

Không phải quỷ dữ mang đến ngày tận cùng, mà chính Công Lý - khi bị bịt miệng quá lâu - đã tự hóa thành hình phạt.

Hắn rời khỏi thiên đình, đội vương miện gai máu, mang theo cuốn Kinh Cháy và cây Búa Gãy, bước qua những tầng hiện thực đang rã mục, để thực thi điều không ai dám nói: "Không ai xứng đáng được cứu."

Truyện gồm 6 hồi, trải dài từ khởi nguyên huyền nhiệm cho đến khải huyền đổ máu, từ nội chiến trên thiên giới đến sự im lặng sau cùng nơi loài người ngừng cầu nguyện.

Đây không phải là câu chuyện về cứu chuộc.

Đây là bản cáo trạng dành cho vũ trụ.



thầnthoại​
 
Thánh Ký Tro Tàn
CHƯƠNG 1 Fiat Iustitia


HỒI I - LỬA THIÊNG LẶNG CÂM

> "Trước cả tiếng hát của các thiên thần, hắn đã im lặng."

Trước khi các tầng trời vang lên những hợp âm đầu tiên của ánh sáng, khi Thượng Đế còn gọi tạo vật bằng danh từ chưa có phát âm, một Seraph đã tồn tại - không hát, không bay, không cầu nguyện.

Hắn chỉ ngồi nơi cội rễ của Ngai Trắng, tay cầm bút, trước mặt là cuốn sách dày trắng như sương nguyên thủy.

Không phải giấy - đó là da của một ý niệm chưa kịp trở thành định luật.

Không phải mực - đó là máu nguyên sơ, trích từ chính gân mạch của Hư Vô.

Hắn không có tên.

Các thiên thần gọi hắn bằng danh hiệu thì thầm: "Cái Bóng Của Công Lý."

Hắn không trả lời.

Khi một linh hồn được thở thành hình, hắn ghi.

Khi một ý nghĩ trỗi lên trong đầu đứa trẻ chưa ra đời, hắn ghi.

Khi một vương triều diệt vong vì lòng tham, hay một người mẹ tự nguyện chết thay con - hắn đều ghi, với cùng một sự im lặng tuyệt đối.

Người ta tin hắn là bản thể của cân bằng.

Kẻ khác sợ hắn là chứng cứ cho tất cả điều ác lẫn điều thiện không thể bị quên.

Nhưng khi trang giấy cuối cùng được thấm máu, hắn ngẩng đầu lần đầu tiên.

Và hắn nói - chỉ một lần:

> "Ta đã thấy tất cả.

Không ai xứng đáng được cứu."

---

HỒI II - VƯƠNG MIỆNG GAI

> "Vầng sáng mọc quanh đầu hắn không phải vì vinh quang, mà vì đau đớn tự chọn."

Thượng Đế không phản hồi.

Không một Seraph nào hát đáp.

Không có tiếng động nào vang lên khi hắn bước ra khỏi ánh sáng Ngai Trắng.

Hắn không bị trục xuất.

Hắn rời đi.

Trước khi đi, hắn tự bẻ gãy đôi cánh - sáu chiếc, từng chiếc gãy răng rắc như lời nguyền chưa được ban ra.

Từ vàng của Thiên Cung, hắn rèn một vương miện.

Nhưng không phải lành lặn - hắn gắn vào đó những gai nhọn, xoắn từ khao khát công bằng đã bị bóp nghẹt.

Vương miện ấy tỏa sáng, nhưng không ấm.

Nó rỉ máu - máu của hắn.

Rồi hắn viết lời thề lên thân thể mình bằng Bút Lửa:

> "Fiat iustitia, pereat mundus."

(Công lý phải được thực thi, dù cho thế giới có diệt vong).

Từ đó, hắn mang theo ba vật:

Kinh Cháy - cuốn sách giờ đây tự bốc cháy từng dòng chữ.

Búa Gãy - công cụ để phán xét, từng là búa gõ của các Seraph quyết định sinh diệt.

Sáu cánh tro tàn - không dùng để bay, mà để bao phủ kẻ hắn phán.

Mỗi nơi hắn đi qua, thực tại rạn vỡ một ít.

Trời không xanh.

Biển hóa muối.

Cột trụ các tôn giáo lung lay như tháp xây trên cát.

Và từ hôm ấy, nhân loại bắt đầu mơ thấy hắn.

Một bóng người không mắt - chỉ hai hố đen sâu như lòng của Thiên Đường bỏ rơi công lý.

Một tay cầm sách.

Một tay cầm búa.

Không nói, nhưng tất cả đều nghe thấy tội lỗi của mình.

---

HỒI III - KHẢI HUYỀN CỦA VẾT NỨT CUỐI CÙNG

> "Không phải quỷ dữ mang Khải Huyền đến.

Mà là Công Lý bị bịt miệng quá lâu."

Không có tiếng kèn khai Khải Huyền.

Không có bão lửa.

Không có dấu vết của bầy quỷ dữ.

Chỉ có Seraphiel - giờ đây đã được gọi tên - đứng giữa biển tro.

Sau lưng hắn là đống đổ nát của thành phố cuối cùng, nơi con người từng tin rằng văn minh sẽ cứu họ khỏi phán xét.

Hắn mở cuốn Kinh Cháy.

Từng tên được viết trong đó - của vua, của linh mục, của chiến binh, của trẻ thơ - tự bốc cháy.

Tro rơi không có gió, nhưng vẫn rơi, như thể thực tại cũng khóc.

Rồi hắn nâng Búa.

Giáng xuống đất.

Một tiếng vang không thành âm, nhưng mọi sinh linh đều nghe - không bằng tai, mà bằng linh hồn.

Mặt đất nứt ra thành hình thánh giá.

Sự sống không chết.

Nó bị rút phép tồn tại.

Biển rút.

Bầu trời biến mất.

Ánh sáng cuối cùng là vầng gai trên đầu Seraphiel - rực sáng... rồi đổ máu.

> "Seraphiel không phải là Sự Kết Thúc.

Hắn là Kẻ Mở Đầu -

...cho một thế giới không cần công."

---

HỒI IV - HỘI ĐỒNG TAN RÃ

> "Không có gì đáng sợ hơn một vị thẩm phán không còn tin vào luật."

Khi mặt đất rạn nứt và ánh sáng rời khỏi bầu trời, các Seraph khác triệu tập Hội Đồng.

Không vì tình thương nhân loại - mà vì trật tự đang sụp đổ.

Họ ngồi quanh Vòng Trắng, nơi chưa từng có sự dối trá.

Họ gọi tên hắn - lần đầu bằng giọng van nài, sau đó là mệnh lệnh, cuối cùng là thù hận.

Nhưng Seraphiel không đến.

Thay vào đó, hắn gửi trả một chiếc lông vũ, nhuộm tro và máu.

Trên đó khắc dòng chữ:

> "Kẻ nào đứng ngoài đau khổ thì không có quyền cứu rỗi."

Hội Đồng vỡ đôi.

Nửa muốn ngăn hắn.

Nửa còn lại - lặng im, vì họ thấy hắn đúng.

Một Seraph từng cầm Chuông Thứ Sáu, giờ treo cổ bằng dây ánh sáng.

Một Trưởng Lão tự bẻ gãy thanh Kiếm Phán Xét, để khỏi dùng chống lại kẻ mang Công Lý.

Thiên Đình bắt đầu rạn vỡ từ trong ra ngoài.

---

HỒI V - CÁNH CỬA THỨ BẢY

> "Không phải vì hắn bị đày xuống Địa Ngục.

Mà vì hắn gõ cửa nó - và nó mở ra."

Seraphiel bước đến Cánh Cửa Thứ Bảy - lối vào vực sâu không tên mà chưa có thiên thần nào dám nhìn thẳng.

Người ta gọi nơi đó là "Sheol", "Gehinnom", "Abaddon" - nhưng tên thật của nó không thể phát âm, vì mỗi âm tiết là một lớp địa ngục trong chính tâm thức.

Hắn không rơi xuống.

Hắn bước vào.

Quỷ dữ ngẩng đầu nhìn, không bằng thù hận - mà bằng kính sợ.

Vì hắn không phải kẻ bị đọa.

Hắn là kẻ mang lệnh trừng phạt đến cả Địa Ngục.

Trong bóng tối vĩnh cửu, hắn tìm những linh hồn đã bị giam oan - những kẻ chết vì sự bất công chưa từng được xét.

Và hắn thả họ ra - không để họ sống lại, mà để họ làm chứng.

Khi hắn bước ra khỏi Sheol, bóng hắn dài đến tận biên giới Thực Tại.

Mỗi bước hắn đi, những Địa Ngục cấp thấp bắt đầu rạn vỡ.

Thế giới nhìn thấy cánh cổng mở...

Và lần đầu tiên, con người sợ Công Lý hơn cả Quỷ Dữ.

---

HỒI VI - NGÀY KHÔNG CÒN NGƯỜI CẦU NGUYỆN

> "Ngài không giết Thượng Đế.

Ngài chỉ trả lại sự im lặng đầu tiên."

Một ngày, mọi con người đều im lặng.

Không ai cầu nguyện.

Không ai hát.

Không ai còn gọi một tên nào trên trời nữa.

Không phải vì họ mất đức tin - mà vì họ hiểu rằng mọi lời cầu xin đều vô nghĩa.

Trên đỉnh tàn tích của Tòa Thánh cuối cùng, Seraphiel dựng lên Cây Thập Giá Lửa.

Không ai bị đóng lên đó.

Không ai bị thiêu.

Chỉ có chính cây thập giá ấy bốc cháy không ngừng, như một biểu tượng - rằng Công Lý không phải để thờ, mà để sợ.

Thượng Đế không hiện hình.

Không một Seraph nào còn cất lời.

Chỉ còn Seraphiel, bước đi giữa thế giới không còn đạo, không còn tín, không còn xin tha.

Hắn không cười.

Không khóc.

Chỉ tiếp tục ghi, như từ buổi ban đầu.

> "Khi lời cuối cùng bị đốt sạch,

Sự thật sẽ hiện hình.

Không bằng ân sủng, mà bằng hình phạt."
 
Thánh Ký Tro Tàn
chương 2 The Ashen Gospel


HỒI VII - KINH TRO TÀN

"Không còn ai để ghi chép.

Nhưng hắn vẫn viết."

Thế giới bị thiêu rụi trong Lửa Thánh.

Không còn người, không còn lời cầu nguyện, không còn linh hồn để xét xử.

Chỉ có tro tàn bay trong gió, như tàn tích của những cái tên từng được ghi.

Seraphiel bước đi giữa sự vắng lặng tuyệt đối.

Trên tay hắn là cuốn sách trắng, chưa một dòng mực.

Không còn ai để phán xét - nhưng hắn vẫn ghi.

Không vì trách nhiệm, mà vì sự thừa nhận rằng công lý chưa từng đủ.

Trên từng trang giấy, Seraphiel viết tên những kẻ không ai nhớ, những nạn nhân bị xóa khỏi lịch sử, những tiếng kêu chết trong cổ họng.

Và từ mỗi tên được viết ra, tro bay chậm lại.

Cứ thế, trong một thế giới không còn thời gian, Seraphiel viết để giữ lại nghĩa lý cho cái đã bị lãng quên.

Nhưng hắn biết: càng viết, càng gần với điểm cuối - nơi chính hắn cũng sẽ bị viết tên.

---

HỒI VIII - TIẾNG HÁT CỦA NHỮNG KẺ BỊ BỎ LẠI

"Không phải Thiên Đường hay Địa Ngục quay về.

Mà là những giọng nói chưa từng được nghe."

Từ bên dưới lớp tro, vang lên một giai điệu.

Không phải tiếng người.

Không phải tiếng quỷ.

Mà là tiếng hát không tên - từng lời gãy khúc, từng giai điệu méo mó như đến từ một nơi chưa bao giờ được phép tồn tại.

Đó là tiếng của những linh hồn không được lên thiên đường cũng chẳng bị đày xuống địa ngục - chỉ bị bỏ lại, bị lãng quên, bị không ai nhớ.

Chúng không oán trách.

Không nguyền rủa.

Chúng hát, bởi đó là thứ duy nhất chưa bị cấm.

Seraphiel đứng lặng giữa vòng vây những âm thanh ấy.

Không đánh nhau.

Không phòng thủ.

Hắn chỉ lắng nghe.

Lần đầu tiên, kẻ trừng phạt công lý không phản hồi bằng phán xét, mà bằng im lặng - và gục đầu.

Vì những giọng hát ấy là bằng chứng sống:

Công lý đã từng bỏ quên ai?

---

HỒI IX - MƯỜI BA BÀN TAY

"Tạo hóa có mười ba bàn tay.

Mười hai xây dựng - một bị chặt."

Từ tầng thực tại mười ba - nơi không thời gian, không quy luật - một bàn tay trỗi dậy.

Không vũ khí.

Không quyền năng.

Chỉ là bàn tay cụt mất ba ngón.

Seraphiel nhận ra nó.

Đây là bàn tay từng bị chặt khỏi Thánh Cấu Trúc - vì mang ý chí phản kháng, không chịu "phải" đúng.

Khi bàn tay chạm đất, mười hai bàn tay còn lại - của tạo hóa, thánh luật, vòng luân hồi - đồng loạt ngừng lại.

Không ai còn xây dựng thực tại.

Không ai còn duy trì trật tự.

Seraphiel tiến tới.

Không tiêu diệt.

Không phong ấn.

Hắn đặt cuốn sách trắng vào lòng bàn tay đó.

Ngay lập tức, bàn tay siết lại, hấp thụ toàn bộ lịch sử mà không ai từng được ghi.

Sự thật bị xóa tan.

Nhưng giờ đây, chính "cái chưa từng hoàn thành" lại nắm giữ cốt lõi của mọi thứ.

> "Sáng thế không kết thúc bằng ánh sáng.

Mà bằng thứ chưa từng được viết ra."

---

HỒI X - HÀI NHI CUỐI CÙNG

"Không phải vị thánh, không phải quỷ, không phải vua.

Kẻ cuối cùng... là một đứa bé."

Giữa tàn dư tro bụi, một tiếng khóc vang lên.

Không từ trời.

Không từ vực sâu.

Mà từ một hài nhi không tên, trần trụi, vô tội, sinh ra mà không có ai chào đón.

Không ai biết nó từ đâu đến.

Không ai giải thích vì sao nó còn sống.

Chỉ có tiếng khóc - nhỏ, đứt quãng, nhưng thật hơn mọi lời cầu nguyện.

Seraphiel quỳ gối.

Lần đầu tiên, không với vai trò Thiên Thần, mà như một kẻ cũng từng lạc lõng.

Hắn đặt tay lên ngực đứa trẻ, nghe nhịp tim không đều, và nói:

> "Mi không cần được cứu.

Mi chỉ cần được nghe thấy."

Tiếng khóc ngừng lại.

Không vì sợ, không vì cam chịu.

Mà vì đứa trẻ biết: nó đã tồn tại trong tai của một ai đó.

---

HỒI XI - ĐỨA TRẺ CẦM BÚA

"Tương lai không có thiên thần.

Chỉ có kẻ mang công lý mà không cần được tin."

Đứa trẻ lớn không theo năm tháng, mà theo ký ức thừa thãi từ các thế hệ đã chết.

Nó không nói.

Không cười.

Không phán xét.

Và rồi, một ngày, nó tìm thấy chiếc Búa Gãy - biểu tượng của bản án không thành.

Không ai dạy nó.

Không ai truyền thánh lệnh.

Nhưng nó tự biết: chiếc búa không dùng để kết thúc, mà để gõ lên mặt đất.

Ba lần.

Mỗi lần một câu hỏi:

1.

"Công lý là gì khi không còn ai để xử?"

2.

"Thứ lỗi là gì nếu không có ai còn nhớ tội?"

3.

"Nếu không ai xứng đáng được cứu... thì ai xứng đáng được sinh ra?"

Không ai trả lời.

Chỉ có Seraphiel nhìn đứa trẻ và không viết.

Từ đó, kẻ mang Búa Gãy được gọi bằng một tên không ai có thể nhớ:

Kẻ Không Cần Được Tin.

---

HỒI XII - LẶNG IM LẦN CUỐI

"Không ai kết thúc Kinh.

Vì không còn ai để đọc."

Vũ trụ đã tan rã.

Không còn trần gian.

Không có thiên đàng.

Không địa ngục.

Chỉ còn trống rỗng biết chờ.

Seraphiel ngồi ở mép thế giới, nơi cuối cùng chưa bị tan.

Đối diện hắn là đứa trẻ giờ đã trưởng thành - nhưng không thành ai cả.

Không thần.

Không quỷ.

Không người.

Chỉ là Hình Thái Của Một Câu Hỏi Chưa Có Câu Trả Lời.

Không ai nói gì.

Seraphiel mở cuốn sách trắng, giờ không còn trang nào.

Hắn không viết.

Không đọc.

Không thở.

Chỉ có một hơi thở cuối cùng, hắn thở ra tro đen, chạm đất...

...và biến mất.

Đứa trẻ đứng đó, cầm Búa Gãy, nhìn vào hư vô.

Không phá hủy.

Không xây dựng.

Chỉ lắng nghe một sự thật khác... sắp thành hình.

> Không có dấu chấm.

Không có "Amen."

Chỉ còn một sự lặng im... chờ tiếng đầu tiên.
 
Back
Top Bottom