Đô Thị Thảm Thực Vật Hoang Dã

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Thảm Thực Vật Hoang Dã
Chương 20


Theo dõi — mới mẻ làm sao, Thẩm Thực có bao giờ bị giễu cợt như vậy, sắc mặt rõ ràng là cứng đờ trong chốc lát, trầm mặc một lát, đột nhiên đưa tay cầm lấy điện thoại di động của Hứa Ngôn, nói: "Hứa Ngôn, chúng ta nói chuyện đi"

"Thẩm Thực, trả điện thoại cho tôi." Hứa Ngôn dùng giọng điệu giống với Thẩm Thực, cậu không muốn nói nhiều. Nói chuyện mang ý nghĩa phân tích, cũng có nghĩa là vạch trần — cậu đã từng ngu xuẩn trao cho Thẩm Thực hết tấm chân tình, mấy năm qua bị anh ném qua ném lại, lãng phí liền lãng phí, phớt lờ liền phớt lờ, chà đạp không biết bao nhiêu lần, Hứa Ngôn cuối cùng cũng biết sợ đau, hiện tại cậu muốn thu hồi lại, cho dù không còn bao nhiêu, cậu cũng sẽ thu hồi toàn bộ, vĩnh viễn không gặp lại.

Dù sao cậu cũng không muốn đoán Thẩm Thực tới đây vì nguyên nhân gì, có đoán già đoán non cũng không có hi vọng. Hứa Ngôn trước đây đã bị hiện thực dội cho nhiều gáo nước lạnh, mặc dù vẫn chưa học bơi, nhưng ít nhất cậu cũng có thể đàng hoàng thêm cho mình một chiếc phao cứu sinh, mạng sống là quan trọng nhất, trái tim mới là duy nhất, có thể ít bớt đau đơn thì để nó bớt đau đi.

Thẩm Thực khóa màn hình điện thoại, hai tay buông thõng bên hông, không hề có ý trả lại điện thoại cho Hứa Ngôn. Anh đột nhiên nói: "Tôi không hề muốn đính hôn"

"Anh đương nhiên không muốn đính hôn." Bởi vì Thang Vận Nghiên đã quay về, nên phải lựa chọn tình yêu đích thực của mình rồi. Hứa Ngôn thản nhiên cười nói: "Nhưng liên quan gì đến tôi, anh muốn xem tôi cảm động rơi nước mắt hay là vui mừng khôn siết? Cho tôi 10 vạn, tôi diễn cho anh xem"

Dáng vẻ của cậu thật không thể tin được, nhìn như hoàn toàn không quan tâm cũng không để ý, mặc dù khóe miệng mang nụ cười, nhưng trong mắt lại lạnh lùng. Thẩm Thực đột nhiên cảm thấy lồng ng.ực trống rỗng vài giây, giống như có thứ gì đó đang chìm xuống, nhưng lại không bắt được. Vì không nắm bắt được nên không cách nào xác định được đó rốt cuộc là cái gì.

"Đừng nhìn tôi như vậy" Hứa Ngôn "chậc" nói: "Anh biết đó, cung Bọ Cạp chúng ta tương đối tàn nhẫn, không nói được chuyện tình cảm, chỉ có thể nói chuyện tiền nong"

"Cậu không phải là Xử Nữ sao?" Thẩm Thực nhìn cậu nói, giống như một học sinh ngoan đang sửa đáp án sai một cách có lý trí.

Đáp án này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán, giống như mèo vờn chuột vài giây trong phim tài liệu khoa học giáo dục, Hứa Ngôn sửng sốt —— Thẩm Thực cư nhiên biết cung hoàng đạo của cậu. Nhưng hiện tại cậu không có thời gian suy nghĩ nhiều, Hứa Ngôn nói: "Tôi thăng lên cung hoàng đạo là Bò Cạp, không được à?" Cậu đưa tay về phía Thẩm Thực, "Trả điện thoại cho tôi."

"Hứa Ngôn." Thẩm Thực lại gọi hắn, khẽ nhíu mày, dường như không biết nên làm như thế nào với con nhím đang xù lông, bốn phía đều có gai, cuộn tròn như quả cầu, cảnh giác lại bướng bỉnh —— Hứa Ngôn như thế này xuất hiện từ khi nào. Mấy năm nay cậu đều thể hiện tình yêu mà không đòi hỏi được đáp lại, như thể nó sẽ không bao giờ cạn kiệt, nhưng bây giờ trời đất xoay vần nó đã hoàn toàn biến mất, nghĩ lại cũng chỉ trong một đêm.

"Thẩm Thực" Hứa Ngôn lại dùng giọng điệu nghiêm túc đáp lại anh, "Nếu như hôm nay anh có thể nói cho tôi biết lý do đến đây, tôi sẽ cân nhắc nói chuyện với anh."

Cậu đoán không sai —— Thẩm Thực không nói ra được.

Câu nói "Chỉ muốn gặp cậu" nghiến răng nghiến lợi mấy lần vẫn không thể nói ra, bản thân Thẩm Thực cũng không giải thích được tại sao vừa ra khỏi công ty, anh lại phóng thẳng đến đây như điên đến đây, trên đường cúp máy hơn 10 cuộc gọi từ mẹ. Anh nhớ mơ hồ rằng hai ngày trước Mạnh Du Uyển đã yêu cầu anh dành thời gian cho bữa tối, trợ lý đã nhắc nhở anh, nhưng anh không nhớ cụ thể đó là gì, dĩ nhiên hoàn toàn không ấn tượng. Đây là lần đầu tiên sau hơn 20 năm anh không nhớ việc gì như thế này, và nó đã xảy ra trong hơn một tháng kể từ khi Hứa Ngôn rời đi, dường như mọi thứ đều bị xáo trộn và mất trật tự.

Hứa Ngôn nở nụ cười: "Không nói ra được? Vậy tôi nói thay anh"

"Bởi vì anh không cam tâm, không cam tâm vì người đeo bám mình mấy năm nay nói lời kết thúc trước. Anh cũng không quen, nhớ đến những điểm tốt của tôi, sau đó cảm thấy bản thân không quen vì không có tôi đối tốt với anh, chỉ thế mà thôi" Hứa Ngôn nói, "Tôi thừa nhận, nếu anh muốn tận hưởng sự đối đãi của nhiều người hơn, hoàn toàn có điều kiện này, nhưng xin lỗi, dù sao tôi cũng không theo hầu nữa. Anh lái xe hơn một giờ mới tới nơi này, đừng lãng phí thời gian với tôi, rất không cần thiết"

"Tôi cũng không biết nên nói như thế nào anh mới tin, chúng ta thật sự kết thúc rồi, tôi không quấy rầy anh nữa, sẽ không quấn lấy anh nữa, anh đính hôn hay kết hôn với ai cũng không liên quan đến tôi" Hứa Ngôn cảm thấy lồng n.gực của mình đang bấp bênh treo lên cao, lúc này dù mềm lòng nửa giây cũng sẽ vỡ tung, chỉ có thể cứng rắn đến cùng. Cậu hít một hơi nói: "Nếu như anh muốn mạng của tôi, tôi có thể không chớp mắt mà dâng cho anh, trước đây, hiện tại, tương lai đều như vậy. Nhưng mà Thẩm Thực, tôi hiện tại không thích anh nữa"

Cậu biết Thẩm Thực nghe rõ, nhưng vẫn nhìn vào mắt anh lặp lại: "Anh nghe thấy không, Thẩm Thực, tôi không thích anh nữa."

Chia tay thì cũng nên chia tay thật dứt khoát, cho dù là trong lòng Thẩm Thực không cam tâm, hay là tình yêu bao nhiêu năm không có giá trị của anh. Hứa Ngôn đã sớm nghĩ đến việc cắt đứt, nhưng có lẽ vì trước đây chấp niệm trong lòng quá sâu trong, nên chỉ nói ra một câu kết thúc vẫn chưa đủ thuyết phục Thẩm Thực, nhất định phải nói ra một câu tuyệt đối tỏ rõ thái độ của bản thân...vậy thì nói ra cũng tốt.

Xung quanh yên tĩnh như vậy, lại khiến người ta nghi ngờ sắp có mưa to, tiếng hạt mưa lộp bộp rơi xuống đất lọt vào tai — một phản ứng sinh lý như chứng ù tai. Ngón tay Thẩm Thực co rúm lại một chút, phảng phất lúc này đây là bộ phận duy nhất của anh có thể cử động, thật lâu sau mới khàn giọng nói: "Tôi không phải không cam tâm."

"Anh có" Hứa Ngôn kiên định nói, "Bằng không anh cho tôi một lý do đi"

Thẩm Thực nhướng mi, hơi dời tầm mắt, ý tránh né. Đầu lưỡi Hứa Ngôn có chút chua xót, cười nhạt nói: "Thẩm Thực, thừa nhận đi, anh chỉ là cảm thấy không chấp nhận được, bởi vì tôi là người nói chia tay trước"

Không muốn dây dưa nữa, Hứa Ngôn vươn tay cầm điện thoại, đầu ngón tay lướt qua tay Thẩm Thực, rất lạnh. Hứa Ngôn nhớ tới mỗi lần thời tiết trở lạnh, tay Thẩm Thực đề lạnh buốt mỗi lần lên giuowngf đi ngủ, Hứa Ngôn đều lấy tay anh nhét vào trong chăn, ôm vào trong lòng, nói ra một câu ngu xuẩn, "Chủ nhân, túi giữ ấm của người đã hoạt động", Thẩm Thực liền bảo cậu ngậm miệng và đi ngủ, đừng nói chuyện.

Có thể có những khoảnh khắc hạnh phúc, nhưng nếu chỉ có một bên cố gắng khó đủ sức mà tiếp tục. Hứa Ngôn từng tin chắc rằng có lòng tưới nước là đủ, nhưng sau đó cậu phát hiện ra rằng chỉ một bên đơn phương có lòng thôi còn chưa đủ, mà có khi trực tiếp tạo ra hạn hán, sẽ chết khát trước khi chết đói.

Tình cảm của họ giống như một vùng hoang dã, từ đầu đến cuối chỉ có Hứa Ngôn cố gắng tưới nước cho nó, thỉnh thoảng dựa vào ảo tưởng để tự an ủi chính mình.

Nhưng hoang dã chính là hoang dã, một người không bao giờ có thể biến nó thành ốc đảo. Không có ánh sáng mặt trời, không có chất dinh dưỡng, ngay cả khi những thảm thực vật rộng lớn được trồng lên, chúng cũng chỉ chờ khô héo mà thôi.

Cảm giác nhìn cuộc sống tươi mới lụi tàn từng ngày thật sự quá tồi tệ và bất lực.

Hứa Ngôn vừa lấy lại điện thoại, chuông liền vang lên, cậu liếc Thẩm Thực một cái, cầm điện thoại lên, xoay người rời đi: "Alo, Kỷ Hoài."

"Ngày mai tôi đi làm, buổi tối đi, cậu đặt chỗ trước, tan làm tôi đến tìm cậu." Cậu vừa nói chuyện điện thoại vừa đi về phía thang máy, không quay đầu lại. Chỉ là hốc mắt đau nhức, có chút sưng lên, Hứa Ngôn chớp chớp mắt —— tầm nhìn rõ ràng, hết thảy đều ok.

Thẩm Thực trở về nhà hai tiếng sau đó, trong phòng anh vẫn là kiểu dángđã thấy mỗi đêm trong hơn một tháng, một màu tối om. Anh không bật đèn, đứng ở cửa thay giày —— không cần lo lắng đi nhầm, bởi vì chỉ còn lại một đôi dép lê ở đó. Thẩm Thực đi lên lầu trong bóng tối, không cẩn thận đá vào cầu thang, lảo đảo bước về phía trước. Anh vịn vào tay vịn để đứng vững, cúi đầu đứng đó vài giây, rồi tiếp tục đi lên.

Âm thanh tiếng bật đèn chua chát có chút chói tai, Thẩm Thực đứng ở cửa phòng, anh không biết mình đang nhìn cái gì, chỉ cảm thấy trong phòng thật sạch sẽ, sạch đến mức giống như chưa từng có ai sống ở đây. Tường trắng, ga trải giường màu xám, tủ màu đen, chỉ có con cá sấu nhỏ trên giường là có màu lục đậm không mấy hài hoà, được đặt trên gối của Hứa Ngôn.

Đi vào phòng thay đồ, Thẩm Thực mở tủ của Hứa Ngôn, bên trong treo đủ loại áo len, áo lông, áo khoác, tỏa ra một mùi hương nhàn nhạt của nước giặt. Mỗi lần ngửi thấy mùi này, hình ảnh Hứa Ngôn phơi quần áo, thu quần áo, gấp quần áo lại hiện ra trước mắt, yên lặng, tập trung và thư thái...Trước giờ anh không hiểu tại sao Hứa Ngôn lại có thể kiên nhẫn hạnh phúc khi làm việc nhà như vậy, nhưng bây giờ anh dường như đột nhiên hiểu ra, bởi vì Hứa Ngôn đã nói với anh câu ấy – Nếu như anh muốn mạng của tôi, tôi có thể không chớp mắt mà dâng cho anh, trước đây, hiện tại, tương lai đều như vậy.

Bởi vì Hứa Ngôn yêu anh, cho nên mỗi sự việc đều dùng cả tấm lòng để làm, cho dù những việc ấy có nhỏ bé không đáng kể cỡ nào.

Sau đó cậu ấy đã nói gì? Lúc này Thẩm Thực tựa hồ rốt cục cũng tỉnh táo lại, ý thức được hai giờ trước bản thân đã nghe được cái gì.

—— Thẩm Thực, ta thật sự không thích anh nữa, tôi không thích anh nữa.

Câu nói này làm sao có thể được nói từ miệng của Hứa Ngôn —— chính là loại tâm tình khó tin này, Thẩm Thực lúc đó theo bản năng né tránh, trả lời một câu không quan trọng gì "Tô không phải không cam tâm", nhưng đó không phải trọng điểm, trọng điểm là, Hứa Ngôn nói rằng cậu ấy không thích anh nữa.

Cho nên câu nói trước đây "Chúng ta kết thúc rồi" chính là ý này, là thực sự muốn kết thúc.

Từ đầu anh mang theo tâm tình như vậy, muốn thử một lần với Hứa Ngôn, nhưng bây giờ anh ta rút ra được gì từ cuộc thử nghiệm này? Có ý nghĩa gì sao?

Lồng ng.ực hoàn toàn trống rỗng, cảm giác có thứ gì đó rơi xuống, chìm xuống đáy sâu. Cổ họng Thẩm Thực khẽ động, nhíu mày lại, thật lâu mới lấy lại được hơi thở, quay đầu nhìn về phía cửa phòng để đồ, có một căn nhà lớn như vậy, mà Hứa Ngôn sẽ không bao giờ xuất hiện ở đó nữa.

Điện thoại vang lên, Thẩm Thực chậm rãi vươn tay bắt máy, âm thanh Mạnh Du Uyển bên kia lạnh lùng nghiêm nghị: "Thẩm Thực, con có biết mẹ gọi cho con bao nhiêu lần không? Mẹ đã nói với con rằng bữa tối hôm nay là rất quan trọng, là con không để trong lòng lời nói của mẹ hay là trợ lý không làm đúng chức trách không nhắc nhở con?"

"Quên mất." ánh mắt Thẩm Thực trống rỗng, trả lời.

Mạnh Du Uyển không để ý tới giọng nói trầm thấp khàn khàn của con trai, ngữ khí có chút tức giận: "Quên mất? Khoảng thời gian này con đang suy nghĩ cái gì, bị một người đàn ông làm cho phân tâm, tâm tư cũng không biết để đi đâu rồi, ngày mai làm việc xong trở một chuyến, chúng ta nói chuyện."

Bà cúp điện thoại rất nhanh, dường như không quan tâm đến câu trả lời của Thẩm Thực.

Thẩm Thực cúi đầu nhìn màn hình điện thoại, sau đó ngồi xuống trước tủ quần áo của Hứa Ngôn, hơi cúi đầu, đuôi tóc chạm vào ống tay áo Hứa Ngôn, mùi thơm quen thuộc từng chút một bao phủ lấy anh. Anh nhớ có lần mình vì bận việc công ty mà về muộn, lúc lấy quần áo mệt mỏi dựa vào tủ quần áo ngủ thiếp đi, khi tỉnh lại đã thấy Hứa Ngôn ôm mình. Hai người ngồi trên thảm, Hứa Ngôn sờ sờ mặt anh, sau đó là tóc, tuy rằng đang cười nhưng lại lộ ra một tia đau lòng, hỏi: "Lát nữa em pha cho anh một cốc sữa nóng, được không?"

Bởi vì quá mệt mỏi, Thẩm Thực tựa vào trong ngực cậu, nhắm mắt lại gật gật đầu. Anh ấy chưa bao giờ có khái niệm về nhà, nhưng vào lúc đó, anh dường như từ trên Hứa Ngôn có được cảm giác mà anh ấy chưa từng trải qua. Biểu cảm, ánh mắt và giọng điệu của Hứa Ngôn khi đó, ngắn gọn và chân thật như thực sự xây dựng một thế giới nhỏ bé đầy đủ, giống như một công viên giải trí – đó là tất cả những gì cậu ấy dành cho Thẩm Thực.

Và bây giờ nhìn lại, cảm giác đó không phải là ngắn ngủi, nó luôn tồn tại, nhưng Thẩm Thực chỉ nhận ra nó khi tâm trí anh mỏng manh và yếu ớt nhất.

Bây giờ anh bị đuổi ra ngoài, công viên giải trí sụp đổ thành một mảnh hoang phế, không có gì ngoài những cơn gió mùa đông lạnh lẽo của vùng hoang dã thổi vào mặt.
 
Thảm Thực Vật Hoang Dã
Chương 21


Ngày hôm sau Thẩm Thực không đến công ty, tối hôm qua trước khi đi ngủ đều tắt điện thoại, đầu luôn cảm thấy đau nhức, liền đứng dậy đi tìm thuốc ngủ, đi tìm khắp nơi, nhưng đến vô ích, anh nhớ rằng Hứa Ngôn đã giấu thuốc đi rồi, nói rằng tốt nhất là không nên dùng thứ đó.

Thẩm Thực hỏi cậu: "Giấu ở đâu?"

Hứa Ngôn nói: "Giấu ở chỗ nguy hiểm nhất."

Lúc đó bọn họ đang ngồi cạnh nhau trên giường, sau khi Hứa Ngôn nói xong, Thẩm Thực đột nhiên đưa tay chạm vào eo sau của cậu, lúc bàn tay muốn tiến vào quần ngủ bị Hứa Ngôn bắt lấy, vẻ mặt có chút sửng sốt: "Làm...làm gì thế?" Thẩm Thực bình thường rất hiếm khi làm ra loại hành động này, khiến một người vô lại mặt dày như Hứa Ngôn nhất thời đỏ mặt, nói chuyện cũng trở nên lắp bắp.

Thẩm Thực thu tay về, nói: "Không phải cậu nói giấu ở chỗ nguy hiểm nhất sao"

Hứa Ngôn sững sờ, lầm bầm nói: "Dù thế cũng không đến mức giấu ở chỗ này"

Con người một khi chìm vào hồi ức, dưới cảnh tình cảm dao động sẽ càng khó chìm vào giấc ngủ, Thẩm Trí mở mắt, bên phải là một khoảng không trống rỗng, anh duỗi tay chạm vào cá sấu nhỏ, chỉ chạm một cái, rất nhanh đã rút tay lại. Mất bao lâu trước khi chìm vào giấc ngủ, anh cũng không còn nhớ nữa.

Dưới lầu mơ hồ truyền đến âm thanh của chuông cửa, Thẩm Thực bị đánh thức, ngẩng đầu nhìn đồng hồ, sau đó đứng dậy mặc áo khoác đi xuống lầu. Cửa mở ra, bảo mẫu nhà cha mẹ mang theo ba bốn nhân viên quét dọn đứng ở ngoài cửa. Thẩm Thực nhìn những người biểu hiện nghiêm túc thận trọng, hỏi: "Có chuyện gì?"

"Bà chủ bảo tôi mang người đến dọn dẹp nhà cửa."

"Nhà rất sạch sẽ." Thẩm Thực mặt không đổi sắc đứng ở nơi đó, nói: "Không cần quét dọn."

"Bà chủ nói, để chúng tôi đến thu dọn những thứ của Hứa tiên sinh đi, hay là cậu chuyển sang phòng khác tạm." Bảo mẫu chậm rãi nói. Bà ấy đã làm việc dưới quyền của Mạnh Du Uyển gần ba mươi năm, thâm niên cũng cao, Thẩm Thực khi còn nhỏ luôn coi mình là trưởng bối, việc gì cũng nhúng tay vào, mấy năm gần đây bà ấy cũng có chút kiềm chế.

"Không cần" Thẩm Thực trả lời lần thứ hai.

"Cậu đừng làm khó chúng tôi, nếu không hoàn thành, cũng không biết làm sao ăn nói với bà chủ"

Thẩm Thực cau mày, mang theo một chút ngột ngạt không kiên nhẫn, nói: "Quét dọn một chút rồi rời đi, đồ của tôi đừng đụng vào."

Bảo mẫu khẽ gật đầu, liếc mắt ra hiệu cho những người phía sau, họ đi ngang qua Thẩm Thực, tiến vào phòng khách. Thẩm Thực trở lên lầu tắm rửa, đầu vẫn còn chút đau, cổ tay không thoải mái, chỗ nào cũng không tốt. Anh tùy ý vuốt tóc, lặng lẽ đứng trước gương vài giây sau đó mở cửa đi ra ngoài.

Vừa mở cửa đã thấy một người quét dọn đứng bên giường, nhét con cá sấu nhỏ vào một cái túi rác màu đen lớn, trong phòng để đồ truyền ra tiếng nói chuyện, Thẩm Thực nghe thấy bảo mẫu nói: "Tất cả quần áo trong tủ này đều lấy ra hết và cho vào túi rác."

Trong nháy mắt, có một luồng máu dồn lên da đầu, trong lòng có cảm giác tức giận cùng khó chịu, Thẩm Thực lạnh mặt đi tới, cầm lấy cái túi từ trong tay người quét dọn, sau đó đi tới cửa phòng để đồ, trừng mắt nhìn nhìn đống quần áo của Hứa Ngôn đang được nhét vào trong túi rác thấp giọng nói: "Đã bảo các người không được động vào đồ của tôi mà."

"Đây đều là đồ dùng của Hứa tiên sinh?" Bảo mẫu đeo găng tay cao su, dáng vẻ như thật sự là đang xử lý rác thải, cầm lấy Hứa Ngôn một cái áo len, nói: "Đồ vật của cậu chúng tôi không động vào, chúng tôi chỉ là mang những thứ vô dụng xử lý một chút."

Thẩm Thực nhắm mắt lại, anh làm sao không biết đây là ý của Mạnh Du Uyển, bà ấy từ lâu đã muốn Hứa Ngôn rời khỏi anh, cuộc giằng co này đã kéo dài bốn năm, kể từ khi Hứa Ngôn ở bên anh...Cho nên? Thẩm Thực mở mắt nói: "Cút"

Từ khi nào anh trở nên vô lễ như vậy, bảo mẫu sửng sốt, sắc mặt có chút khó chịu, thần sắc trở nên nghiêm nghị, nhìn qua gương mặt có chút giống Mạnh Du Uyển: "Đây là yêu cầu của bà chủ, xin cậu cẩn thận lời nói, chúng tôi..."

"Cút" Thẩm Thực ngắt lời bà, "Đây là nhà của tôi, không đến phiên người khác bận tâm, chuyện này bà truyền đạt cho bà ấy như thế, để đồ xuống, đi ra ngoài."

Trong nhà yên tĩnh trở lại, Thẩm Thực đứng một lúc, lấy lại đồ trong túi rác ra. Túi vẫn sạch, quần áo đều không bị bẩn, Thẩm Thực lần lượt xếp lại về chỗ cũ. Cuối cùng là con cá sấu nhỏ, Thẩm Thực bắt đầu cất vào trong tủ, chỉ chốc lát sau liền lấy ra, đi ra khỏi phòng thay đồ, đặt nó trở lại bên cạnh gối của Hứa Ngôn.

Sau khi Hứa Ngôn tan làm liền lái xe đến nhà Kỷ Hoài, cả ngày hôm nay cậu không gặp Thang Vận Nghiên, cậu cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, tuy cậu và Thẩm Thực đã chia tay, nhưng chuyện này đến cùng vẫn có chút lúng túng. Cậu không hiểu tại sao tối qua Thẩm Thực còn trò chuyện rất vui vẻ với Thang Vận Nghiên, nhưng cuối cùng lại theo cậu vào khu chung cư nhà cậu, lẽ ra trước mặt cô ấy không nên thể hiện mối quan hệ quen biết của bọn họ.

"Kỷ thiếu gia của chúng ta, thật là thoải mái nha." Kỷ Hoài vừa lên xe, Hứa Ngôn lập tức cổ cổ quái quái, "Mỗi ngày đều ăn chơi và ngủ, thật ghen tị."

"Cậu cùng lắm cũng chỉ mới đi làm được hai ngày." Kỷ Hoài dựa vào người phụ lái liếc nhìn cậu.

"Phòng đã đặt xong chưa? Ở đâu?"

"Tôi gửi định vị cho cậu" Kỷ Hoài lấy điện thoại ra, nói, "Cũng gọi thêm cả Hứa Niên rồi"

"Ồ, hôm nay nó thế mà rảnh rỗi và không đi tìm chị gái nó"

"Nghe nói sắp phải đi công tác." Kỷ Hoài nói.

Lái xe được hai phút, Hứa Ngôn đột nhiên sửng sốt: "Chết tiệt, hôm nay là sinh nhật của Hứa Niên."

Kỷ Hoài cũng không kinh ngạc, cười nói: "Thật sao, vậy chúng ta cùng nhau ăn bữa cơm, coi như là chúc mừng sinh nhật của cậu ấy."

Trước khi Hứa Niên đến nhà hàng, Hứa Ngôn tạm thời xin nhà bếp một chiếc bánh gato nhỏ, nhưng sau đó nhớ ra mình vẫn chưa chuẩn bị quà nên chỉ có thể đợi đến lúc đó gửi một ít tiền cho Hứa Niên tỏ tâm ý. Khi cậu quay lại bàn ăn, Hứa Niên cũng đã tới, đang nói chuyện với Kỷ Hoài, thấy Hứa Ngôn đi tới, Hứa Niên ngẩng đầu hỏi cậu: "Anh, quà của em đâu?"

"Một chút nữa" Hứa Ngôn chột dạ nói, "Lát nữa đưa cho em"

"Thôi quên đi, anh căn bản không chuẩn bị gì, em sớm nhìn ra rồi." Hứa Niên giơ tay lên, lộ ra chiếc vòng tay xinh đẹp trên cổ tay trái, ra vẻ như một đứa trẻ con khoe khoang, "Nhìn đi anh Kỷ Hoài đối với em thật tốt!" Chiếc vòng tay này thoạt nhìn giống như là đồ thủ công, thoạt nhìn rất bình thường, ước chừng cũng không rẻ.

Hứa Ngôn ngẩn ra, hỏi Kỷ Hoài: "Cậu chuẩn bị quà cho nó từ khi nào?"

"Khi trở về nước tôi có mang theo, vừa hay là sinh nhật của Hứa Niên, nên tặng cho cậu ấy." Kỷ Hoài vẻ mặt bình tĩnh nói, như chuyện đương nhiên. Hứa Ngôn cũng không để tâm có chỗ nào không đúng, gật gật đầu, ngồi xuống ăn cơm.

Buổi tối Thẩm Thực trở về nhà một chuyết, cả ngày đều không mở điện thoại, Mạnh Du Uyển cũng không tìm tới cửa, hiển nhiên là cố ý muốn xem con trai mình rốt chuyện là chuyện gì. Vừa vào cửa ba mẹ đã dùng cơm tối, Thẩm Thực không nói lời nào, chỉ kéo ghế ngồi xuống. Người đưa chén bát cho anh chính là bảo mẫu ban ngày nhận được hai lần "Cút", Thẩm Thực gật đầu nói: "Cám ơn." Bảo mẫu cũng không nhìn anh một cái, im lặng quay lại phòng bếp.

Còn chưa ăn được bao nhiêu, Mạnh Du Uyển buông đũa xuống, lạnh lùng hỏi: "Thẩm Thực, hôm nay sao con không đến công ty? Điện thoại cũng tắt máy, nếu công ty xảy ra chuyện, tổn thất con chịu được sao?"

Thẩm Thực vừa định mở miệng nói, Thẩm Minh liền nói: "Ăn cơm thì ăn cơm, có chuyện gì ăn xong rồi nói, ngữ khí nói chuyện của em với con trai của chính mình sao vẫn cứ như đối với cấp dưới của mình?"

"Nếu mọi chuyện nó đều làm tốt, thì em có cần phải thế này? Cũng đúng, dù sao cũng không đến lượt em quan tâm" Mạnh Du Uyển ném nhẹ khăn ăn xuống bàn, đứng dậy đi lên lầu.

Thẩm Thực vẫn bình tĩnh mà ăn cơm, mẹ anh luôn rất quan tâm anh làm có tốt hay không, bởi vì sự ưu tú của anh có liên quan đến thể diện của nhà họ Thẩm, lại càng liên quan đến thể diện mặt mũi của Mạnh Du Uyển. Trong vấn đề nuôi dạy con trai, Mạnh Du Uyển đã nỗ lực hết mình, bà muốn sự hoàn hảo, bà muốn Thẩm Thực không bao giờ phạm sai lầm — nhưng Thẩm Thực lại cố tình phạm sai lầm, hơn nữa đó là một sai lầm rất nghiêm trọng.

"Việc của công ty xử lý cũng sắp xong rồi." Thẩm Minh đặt đũa xuống, lau miệng nói.

"Ừm" Thẩm Thực gật đầu, "Ba, lần này cảm ơn ba"

"Mẹ con hôm nay kêu con trở về, đại khái là có chuyện cần ba trực tiếp nói với con" Thẩm Minh nhấp một ngụm trà, chậm rãi nói: "Con từ nhỏ đến lớn đầu óc vẫn luôn rất tỉnh táo, làm việc gì cũng có chừng mực, dạo này rốt cuộc là có chuyện gì?"

Thẩm Thực rũ mắt xuống không trả lời, Thẩm Minh nhìn anh: "Hồi đại học còn ở cùng với Hứa Ngôn, lúc đó ở trong nhà náo loạn thành dạng gì, con quên rồi sao?"

"Không có." Thẩm Thực nói.

"Ba và mẹ con sẽ coi như là tuổi trẻ bồng bột, vui đùa một chút là được rồi, cắt sinh hoạt phí một năm của con coi như là cảnh cáo, ai ngờ sau này con lại mang cậu ta về nhà sống chung" Thẩm Minh cau mày, "Sau khi tốt nghiệp đại học, con đột nhiên nói không muốn tham gia kỳ thi tuyển sinh sau đại học, quay lại tiếp quản công ty, chúng ta còn tưởng con muốn thừa kế nó một cách chính đáng, nhưng kết quả là con chỉ muốn trả lại số tiền cho ngôi nhà đó"

Biệt thự của Thẩm Thực là quà sinh nhật lần thứ 19 của gia đình anh, sau khi gia nhập công ty một phần lớn thu nhập đều được mang trả lại cho ba mẹ, nếu không anh sẽ không có tự tin nói đó là nhà của mình khi đuổi người đi. Lớn lên như thế nào, thì phải chấp nhận quy tắc như thế đó, anh đã thấy rất nhiều bạn cùng trang lứa sống trong vinh hoa phú quý, trên thực tế chỉ cần gia đình ngừng chu cấp, bọn họ sẽ lập tức mất đi chỗ dựa, không có gì cả, cuối cùng cúi đầu nhận lỗi trong tuyệt vọng —— Thẩm Thực không muốn trở thành người như vậy.

Những lời của Thẩm Minh dường như trong chốc lát sắp xếp lại cuộc sống của Thẩm Thực trong vài năm qua, anh nhận ra rằng mọi quyết định của mình ít nhiều gì cũng đều có liên quan đến Hứa Ngôn. Ví dụ, chí hướng của anh không phải là công ty mà là thi thạc sĩ luật, nhưng anh ấy chỉ đơn giản là chọn từ bỏ khi sắp tốt nghiệp, bởi vì anh ấy đột nhiên cảm thấy có một số việc còn cần thiết hơn.

"Từ nhỏ đều là mẹ con quản con, bà ấy nói bà ấy có phương pháp giáo dục của mình, không cần ba can thiệp, được, ba không nhúng tay vào, vậy ba hiện tại muốn hỏi, Thẩm Thực, con rốt cuộc đang nghĩ gì, khoảng thời gian này trạng thái của con chỉ có thể được dùng từ rối tung rối mù để hình dung"

Thẩm Thực nhìn chằm chằm vào đĩa sườn trên bàn —— một trong những món ăn yêu thích của Hứa Ngôn, nhưng đáng tiếc anh ấy không thể nấu được, thử nhiều lần và cuối cùng phát điên trong bếp, nói rằng kiếp sau anh nhất định phải làm người Tứ Xuyên. Nghĩ đến đây, khoé môi Thẩm Thực hơi cong lên, nụ cười rất nhanh biến mất, cũng may không rơi vào Thẩm Minh trong mắt.

"Con sẽ xử lý tốt chuyện riêng của con" Thẩm Thực nói.

"Còn có gì để xử lý? Bây giờ cậu ta đi rồi, đây chẳng phải là kết quả tốt nhất sao?" Thẩm Minh trên mặt có chút tức giận, "Thẩm Thực, con không thích cậu ta, không cần lãng phí thời gian cho việc này"

"Con không phải không —" Cổ họng như bị nghẹn không nói được những lời tiếp theo, Thẩm Thực đột nhiên cảm thấy kỳ quái đứng tại chỗ. Một lúc sau, anh mới nhìn Thẩm Minh và nói: "Con sẽ làm tốt công việc của mình, nhưng dành thời gian riêng của mình ở đâu là việc của con."

"Thẩm Thực" Thẩm Minh nhìn theo anh, "Đừng tiếp tục khiến chúng ta thất vọng"

Thẩm Thực vẫn trả lời rõ ràng: "Ngoại trừ công việc, những thứ khác con không thể đảm bảo." Anh đứng dậy kéo ghế ra, gật đầu với Thẩm Minh rồi nói: "Ba, con về trước đi, ba và mẹ nghỉ ngơi thật tốt"

Anh đột nhiên nóng lòng muốn tìm hiểu một chuyện, có lẽ không phải để tìm giải pháp, mà là để xác nhận, vì vậy anh phải gặp Hứa Ngôn. Thẩm Thực có cảm giác rằng sau khi Hứa Ngôn rời đi, mỗi lần tự nhìn lại, một cái gì đó trong tâm trí anh trở nên rõ ràng hơn. Tuy răng không biết đó rốt cuộc là gì, nhưng sẽ luôn có câu trả lời thôi.
 
Thảm Thực Vật Hoang Dã
Chương 22


Sau bữa tối, hai anh em uống quá chén, nguyên nhân là sau khi bánh gato được đưa ra Hứa Niên đột nhiên nắm lấy tay Hứa Ngôn, chân thành nói: "Anh à, điều ước sinh nhật của em là anh có thể nắm bắt lấy tự do, toả sáng, cuộc sống tràn đầy yêu thương, ở nơi khác những thứ anh không có được, chúng ta đều sẽ cho anh."

Chết tiệt, lúc đó Hứa Ngôn cảm thấy hai mắt cay xè, thiếu chút nữa đã khóc rồi, may mà Hứa Niên liền nắm lấy tay Kỷ Hoài nhét vào bàn tay cậu, nói: "Mấy thứ quỷ lạnh lùng vô tâm không dễ tìm, nhưng anh chàng đẹp trai soái khí chân dài thì có ở khắp nơi, anh xem có phải anh Kỷ Hoài rất được không." Hứa Ngôn rút tay ra, đấm vào đầu hắn một cái, sự cảm động trong lòng hoàn toàn biến mất.

Cuối cùng trong lòng vẫn có chút cảm xúc, nên đã uống quá nhiều. Hứa Niên say khướt, bởi vì hôm nay là sinh nhật của hắn, có hai người anh trai bên cạnh, trên đường có điện thoại chúc mừng sinh nhật của bạn gái, Hứa Ngôn cũng hứa với hắn ngày mốt sẽ về nhà, quỳ xuống trước mặt ba mẹ anh —— Hứa Niên vui mừng đến mức chẳng nhìn thấy phương bắc.

Khi trở về là Kỷ Hoài lái xe, Hứa Ngôn để Hứa Niên ngủ lại chỗ cậu một đêm, dù sao thì bạn gái hắn đi công tác không thể đưa hắn về ở cùng, cũng không thể đưa hắn về nhà ba mẹ anh, sẽ bị đánh. Sau khi ra khỏi thang máy, Hứa Niên bị treo trên người Kỷ Hoài như bùn, Hứa Ngôn sờ so.ạng trong các túi để tìm chìa khóa. Hứa Niên đỏ bừng mặt nhìn anh trai vài giây, nói: "Anh, em cũng có chìa khóa của nhà anh, em lấy cho anh." Hắn đưa tay lấy chìa khóa, nhưng cuối cùng lại đưa nhầm tay vào túi quần Kỷ Hoài.

Kỷ Hoài nắm chặt móng vuốt của hắn, thấp giọng nói: "Đừng sờ lung tung"

Hứa Ngôn cũng không trông cậy vào em trai mình, cuối cùng cũng tìm được chìa khóa trong túi, nhưng khi cậu ngẩng đầu lên thì thấy có người đang đứng trước cửa nhà mình.

Đó là Thẩm Thực, người mà có hoá thành tro cậu cũng có thể nhận ra ngay. Hứa Ngôn đầu óc rối bời, không biết anh tới đây làm cái gì, đang ngẩn người thì sau lưng truyền đến một tiếng gào xé tan bầu không khí: "Thẩm! Thực!" Một trận gió thoảng qua bên tai, Hứa Niên nhảy vọt qua, giơ tay định đấm vào mặt Thẩm Thực. Hứa Ngôn còn chưa kịp ngăn cản, lại một trận gió thổi qua bên tai, Kỷ Hoài tiến lên kéo hắn lại.

May là mấy ngày nay hàng xóm không ở nhà, nếu không nhìn thấy khung cảnh này tuyệt đối sẽ bị mắng quấy rối trật tự công cộng.

"Anh tới đây làm cái gì!" Hứa Niên hung ác vung nắm đấm, "Anh còn mặt mũi đến đây! Anh hại anh tôi thành cái dạng gì rồi!" Hứa Ngôn nghe hắn nói xong, theo bản năng sờ sờ bụng mình, rất bằng phẳng và không đau – Những lời thoại của Hứa Niên khiến anh còn tưởng cẩu huyết rằng mình vì Thẩm Thực mà đang mang thai liền bị sảy thai.

Cảnh tượng trước có chút buồn cười, giống như phim hoạt hình, Kỷ Hoài cầm một sợi dây thừng, Hứa Niên là một con cún hung dữ, nhưng bị Kỷ Hoài khống chế, mà Thẩm Thực vừa hay đứng ở khoảng cách an toàn, cho dù bàn tay Hứa Niên có duỗi ra bao nhiêu cũng không thể với tới anh. Thẩm Thực đi ngang qua Hứa Niên, nhìn Hứa Ngôn, yết hầu khẽ đọng, gọi cậu: "Hứa Ngôn."

"Không cho phép anh gọi tên anh trai tôi!" Hứa Niên quát to, "Anh mau cút đi! Bằng không hôm nay tôi và anh đồng quy vô tận!"

Em trai cậu uống say là phát bệnh lung tung, Hứa Ngôn cuối cùng cũng lấy lại tinh thần, lảo đảo bước tới ngăn ở trước mặt Thẩm Thực, thuyết phục Hứa Niên: "Niên Niên, được rồi được rồi." Kết quả sau khi nói xong trong đầu đột nhiên hiện ra một cảnh tượng —— Một con chó nhỏ đang ngăn cản một con gà trống nhỏ, còn kèm theo câu "Anh Gà ơi, được rồi được rồi"". Nghĩ tới đây, cậu đột nhiên bất đắc dĩ cười khổ một tiếng.

1

"Anh còn có tâm trạng để cười sao?" Hứa Niên đứng thẳng người, ngơ ngác nhìn Hứa Ngôn nói: "Anh, anh còn có thể cười được sao?"

"Loại người này, anh nên để cho em đánh anh ta! Anh vì anh ta mà come out với người nhà náo loạn một hồi thì anh ta đang ở đâu? Ba tát anh một cái, nửa khuôn mặt đều sưng! Anh ta đang ở đâu! Mối lần năm mới, em gọi anh trở về, anh đều nói không được, anh nói lỡ như Thẩm Thực ăn tết cùng ba mẹ anh ta xong trở về thì sao, nhất định phải ở nhà đợi anh ta!"

Hai mắt Hứa Niên đỏ hoe, hàm răng run rẩy đánh vào nhau: "Vậy em hỏi anh, anh ta có cùng anh đón giao thừa không? Anh thích chụp ảnh như vậy, vừa tốt nghiệp đại học đã có tạp chí offer, vì được phân đến thành phố khác làm việc, anh liền từ bỏ, rõ ràng anh có thể làm những việc mình muốn từ lâu rồi, nhưng anh không dám đi, trong lòng anh hiểu rõ nếu đi đến nơi khác, hai người liền coi như xong, bởi vì anh ta không yêu anh!"

"Anh ta căn bản không yêu anh, tại sao anh lại vì anh ta mà khổ sở như vậy! Anh có được gì chứ?! Anh thích anh ta từ năm 18 tuổi, qua sáu năm gần bảy năm rồi, anh dành nhiều tình cảm cho một người như vậy, anh có hối hận không? Nếu anh từ bỏ sớm hơn, trở về nhà giống như bây giờ, không phải sẽ càng hạnh phúc hơn sao?

"Anh, anh có biết năm xưa em hận anh đến nhường nào không? Dường như trên thế giới này ngoại trừ Thẩm Thực, không còn ai có thể khiến anh quan tâm, nhưng anh là anh trai của em... Em, còn có ba mẹ, luôn hy vọng anh sống tốt..." Lời vừa nói xong Hứa Niên cuối cùng cũng rơi nước mắt, vừa khóc vừa th* d*c, Kỷ Hoài vỗ nhẹ vào lưng hắn, không nói lời nào.

Hành lang lúc này nhất thời trở nên yên tĩnh, Hứa Ngôn không quay đầu lại nhìn biểu cảm của Thẩm Thực, cũng không dám ngẩng đầu nhìn Hứa Niên, trong lòng cảm thấy hổ thẹn. Đó là em trai ruột thịt của cậu, cậu vì Thẩm Thực mà tổn thương bao nhiêu, Hứa Niên bên ngoài không nói gì, nhưng trong lòng cũng khổ sở không ít, Hứa Ngôn đều biết, chỉ là quá khứ quá ngu ngốc, cứ hoài sống trong những kỳ vọng ảo tưởng không chịu dứt ra, là lỗi của cậu.

Anh ta không yêu anh. Câu nói này bị Hứa Niên đau lòng hét lên, Hứa Ngôn lại cảm thấy được giải thoát, thật nhẹ nhõm.

Hứa Ngôn nghiêng người sang, lấy chìa khoá mở cửa, quay đầu nói với Kỷ Hoài: "Đưa nó vào nhà trước, rửa mặt"

Kỷ Hoài gật đầu, cúi người bế Hứa Niên còn đang thút thít lên vai đi vào phòng. Hứa Nhan đóng cửa lại, có chút mệt mỏi dựa vào tường, cúi đầu nhìn xuống đất, hỏi: "Anh lại tới đây làm cái gì?"

Thẩm Thực hơi run lên, không thể thốt ra lời nào, những lời của Hứa Niên dường như vẫn còn vang vọng, về những điều anh chưa từng biết –– chẳng hạn như Hứa Ngôn come out với gia đình và bị tát. Ví dụ như, Hứa Ngôn đợi anh về nhà mỗi đêm giao thừa, nhưng năm nào cũng thất bại. Ví dụ, Hứa Ngôn từng từ bỏ offer công việc yêu thích vì muốn ở bên cạnh anh. Ví dụ như... Hứa Ngôn mười tám tuổi, từ năm thứ nhất đại học đã thích anh.

Khi những sự thật không thể tin được này phá tan thời gian xuất hiện trước mắt anh, điều duy nhất mà Thẩm Thực nghĩ đến là, so với tình yêu của Hứa Ngôn, thì cái tình cảm mờ nhạt của anh chưa hình dung được có là gì. Hứa Ngôn đã yêu anh đến mức như vậy, mà bản thân vẫn còn muốn tìm kiếm câu giải đáp, đến cùng thì muốn giải đáp cái gì? Nếu mọi chuyện bắt đầu đều là vì ly rượu kia, thì bây giờ nó có thực sự quan trọng không?

"Tôi..." Thanh âm khàn khàn không nghe thấy, Thẩm Thực nuốt xuống, miễn cưỡng nói tiếp: "Tôi chỉ muốn tới xem cậu."

"Bây giờ nhìn thấy rồi, sau đó thì sao?" Hứa Ngôn ngẩng đầu lên, hai mắt đỏ hoe, không phải vì Thẩm Thực – cậu đã quyết định rút lui, vì vậy sẽ không còn tâm tình gì với người này nữa. Cậu chỉ thấy khổ sở một chút, cậu đã từng yêu Thẩm Thực nhiều như vậy, nóng bỏng, ngoan cường, chân thành, đặt toàn bộ tâm tư, phấn đấu không nghĩ đến bản thân, nhưng loại tình cảm đó không được đáp lại dù chỉ là một chút, mà cậu cũng sẽ vĩnh viễn mất đi khả năng yêu một người như thế nào —mất đi con người trước đây của mình.

Cho nên nói tình yêu là một trận bệnh dài dẵng, nếu không được chữa trị cẩn thận, nó sẽ lụi tàn và mục nát thành tro bụi.

"Hứa Ngôn." Thẩm Thực nhìn cậu, trong mắt không bổng chốc hiện lên chút đau lòng, anh nói: "Tôi không biết cậu..."

"Chẳng sao cả, đều qua rồi" Hứa Ngôn nhàn nhạt ngắt lời anh, "Không có gì quan trọng"

Thẩm Thực nhìn chằm chằm vào đuôi mắt đỏ hoe của cậu, bàn tay nắm chặt buông ra, lúng túng như một con rối cũ. Anh giơ tay muốn sờ mặt Hứa Ngôn, nhưng Hứa Ngôn lại nghiêng đầu lạnh lùng tránh đi, hỏi: "Rốt cuộc là có chuyện gì?" —— chỉ là muốn gặp cậu thôi sao? Ai tin chứ.

"Nếu như anh không có chuyện gì, tôi có." Hứa Ngôn tiếp tục nói.

Thẩm Thực sửng sốt một chút, hỏi: "Cái gì?"

"Trên bàn trong phòng làm việc của anh, ở ngăn kéo dưới cùng bên phải, có một chiếc hộp nhỏ, bên trong có một chồng thẻ nhớ máy ảnh SLR và vài cái USB." Hứa Ngôn nói tiếp: "Làm phiền anh khi trở về tìm một chút, rồi gửi lại cho tôi, địa chỉ tôi sẽ qua nhắn cho anh"

Trước đây cậu đi quá gấp gáp, có nhiều đồ không cầm đi theo, hai ngày trước Lục Sâm đột nhiên hỏi cậu có tác phẩm nào trước đây không, anh ấy muốn nghiên cứu nó, Hứa Ngôn mới nhớ rằng thẻ nhớ và USB vẫn ở nhà Thẩm Thực.

Tính từ lần đầu tiên cầm máy lên chụp, cũng mấy trăm GB – phong cảnh của hàng chục thành phố, vô số người đã xuất hiện trong máy ảnh, thật quý rồi. Cậu đoán chắc Thẩm Thực đại khái đã sớm kêu người đem quần áo và đồ dùng của cậu vứt đi rồi, nhưng trong thư phòng lại có rất ít dấu vết của cậu, Thẩm Thực chắc cũng không nhờ người thu dọn sạch sẽ.

"Không có gì khác, hy vọng sau này chúng ta đừng gặp lại." Hứa Ngôn nói xong, xoay người mở cửa đi trở về phòng, Thẩm Thực đã nhanh chóng nắm lấy tay của cậu, có chút vội vàng hiếm thấy nói: "Hứa Ngôn, đợi một chút"

"Không đợi" Hứa Ngôn quay đầu lại, cậu không có giãy giụa, nhưng ánh mắt đã kiên quyết như ngăn cách hai người xa ngàn dặm. Cậu nói: "Trước đây tôi đợi anh đủ rồi, giờ tôi không muốn đợi thêm một giây nào nữa." Cậu rút tay ra, không ngoảnh lại bước vào phòng, đóng cửa lại.

Hứa Niên nằm ở trên giường Hứa Ngôn, đầu gối lên đùi Kỷ Hoài, lẩm bẩm: "Thẩm Thực là một khối băng di động, ngoài gọi tên anh tôi cái gì cũng không nói... mà sao anh ta lại cao như vậy chứ?" Bây giờ hắn đã tỉnh táo hơn một chút, mừng vì mình đã không thực sự đấm vào mặt Thẩm Thực, nếu không lại hại Hứa Ngôn sẽ lại day dưa không dứt.

"Vừa rồi có phải em nói hơi nặng lời quá không? với anh trai em." Hứa Niên nhắm mắt, mũi đỏ bừng hỏi Kỷ Hoài.

"Không có" Kỷ Hoài cúi đầu nhìn hắn, nói: "Em nói không sai"

"Vậy thì tốt" Hứa Niên an tâm chìm vào giấc ngủ.

Hứa Ngôn lẳng lặng đứng sau cửa một hồi, sau đó đi về phía phòng ngủ chính. Đầu óc hơi choáng váng, cậu nhẹ nhàng mở cửa ra, thấy Kỷ Hoài đang giúp Hứa Niên điều chỉnh tư thế ngủ, đứng dậy đắp chăn cho hắn. Hứa Ngôn vừa muốn đi vào, nhìn thấy Kỷ Hoài duy trì tư thế khom lưng, ngón tay cong lên nhẹ nhàng xoa xoa khuôn mặt Hứa Niên, ánh mắt cực kỳ chuyên chú, phảng phất trên thế giới này chỉ có hai người bọn họ.

Hành động đó, ánh mắt đó... Nếu Hứa Ngôn không thích đàn ông, có thể cũng không quá xem trọng việc này, nhưng đáng tiếc rằng cậu ấy đã thích Thẩm Thực hơn sáu năm, cậu quá hiểu ý nghĩa của nó là gì.

Vì sao lại như vậy, một ngọn sóng đi, một ngọn sóng đến, Hứa Ngôn có chút ngây người nghĩ, trời ạ, tại sao lại để cho con nhìn thấy.
 
Back
Top Dưới