Ngôn Tình Thái Tử Phải Giữ Gìn Nam Đức

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
590,274
0
0
AP1GczOouTmTOwSMJgSBs_RpthRJcdoNBsXYIIdt_b1k14dczoUA5gRcR-TtEV8dYcXbYA30yBDeDsNCe9CqUycqlmAmVMCrXKOlYMkKl7vMuKk8KjYUP6X3Qz6OoH8s6KHb-m5Se_jczjABuHX4tudfRgrg=w215-h322-s-no-gm

Thái Tử Phải Giữ Gìn Nam Đức
Tác giả: Hắc Đồng
Thể loại: Ngôn Tình, Hài Hước, Cổ Đại, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Ta là Thái tử phi, gả vào Đông Cung ba năm mà vẫn chưa có thai.

Có đại thần dâng tấu, nói rằng Đông Cung không có người nối dõi sẽ làm lung lay nền tảng quốc gia, nên xin cho Thái tử nạp thêm lương đệ.

Đế hậu vui vẻ chấp thuận.

Sau đó,

—— lại quay sang tặng cho ta mười mỹ nam.

Ta hoảng loạn.

"Tặng cho ta làm gì? Nạp cho Thái tử áaaa!"​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Sau Khi Bị Lừa Bán, Tôi Mang Thai Đứa Trẻ Siêu Nam...
  • Cẩn Thận Động Thai - Mộc Thê A
  • Lưu Hậu Nương Tử - Bạch Thái Thái
  • Tân Hôn - Bán Tiệt Bạch Thái
  • Mang Thai Với Cha Của Vai Ác
  • Ngày Thái Tử Thành Hôn, Ta Nhào Vào Lòng Thủ Phụ...
  • Thái Tử Phải Giữ Gìn Nam Đức
    Chương 1


    Nhìn mười mỹ nam trước mắt, Thái tử tức đ.i.ê.n lên.

    "Phụ hoàng và mẫu hậu lại bày ra cái quỷ gì đây!"

    Để lại câu nói này, hắn liền rời khỏi Đông Cung, đi tìm Hoàng đế và Hoàng hậu để tranh cãi.

    Ta nhìn mười mỹ nam trước mặt.

    —— thật đau đầu.

    Sợ hiểu lầm ý của Hoàng hậu, ta hỏi lại một lần nữa:

    "Phụ hoàng và mẫu hậu đưa các ngươi vào Đông Cung, rốt cuộc là để các ngươi hầu hạ ai?"

    Người dẫn đầu là một thanh niên cao ráo, dung mạo tuấn tú.

    Nghe ta hỏi, hắn bình tĩnh hành lễ.

    "Hồi Thái tử phi, thần và bọn họ theo chỉ ý của Hoàng hậu, vào Đông Cung để trợ giúp Thái tử phi khai chi tán diệp."

    Ta: "?"

    Không phải chứ, ngươi còn biết ta là Thái tử phi à?

    Trợ giúp ta khai chi tán diệp, ngươi muốn làm gì?

    Giúp Thái tử đẩy lưng à!

    Ta xoa trán, chợt nhận ra người trước mặt càng nhìn càng quen.

    "Bổn cung có phải đã gặp ngươi ở đâu đó?" Ta không kìm được mà hỏi.

    Nghe vậy, người thanh niên mỉm cười, cúi đầu hành lễ.

    "Hồi Thái tử phi.”

    "Trong cuộc thi Đình năm nay, thần đã đỗ đạt, được Hoàng thượng đích thân khen thưởng, chỉ định làm Thám hoa."

    ……Ta nhớ ra rồi.

    Nửa năm trước trong yến tiệc cung đình, ta đã nhìn thấy Thám hoa lang này từ xa.

    Hoàng hậu khi ấy ngồi bên cạnh ta, thấy ta dừng mắt trên người hắn, liền mỉm cười hỏi:

    "Người kia chính là Thám hoa lang năm nay, phẩm chất, tài năng và dung mạo đều là nhất đẳng.”

    "Ngày thi Đình, Hoàng thượng vừa thấy hắn liền chỉ định làm Thám hoa.”

    "Tích Ninh xem, có hài lòng không?"

    Khi đó ta đã cảm thấy lời này không đúng, đành cười cho qua chuyện.

    Nay nghĩ lại, lời của Hoàng hậu dường như ẩn chứa ý tứ sâu xa.

    ……Chẳng lẽ, Hoàng hậu dùng điều này làm mồi nhử, muốn thử xem ta có trung trinh* với Thái tử hay không?

    (*Trung trinh: dùng để chỉ lòng trung thành và sự giữ gìn phẩm giá, đức hạnh của một người, thường trong bối cảnh hôn nhân hoặc trung thành với vua chúa.)

    Nếu không, làm sao có chuyện người ban mỹ nam cho Thái tử phi?

    Nếu ta không kiềm chế được, thật sự ngủ với vài người trong số này, chẳng phải Hoàng hậu sẽ lấy cớ ta không trung trinh, không trong sạch mà phế truất ta sao?

    Hừ! Thật là mưu sâu kế hiểm!

    Ta càng nghĩ càng thấy hợp lý.

    Sau khi phân phó cho quản sự của Đông Cung sắp xếp chỗ ở cho mười mỹ nam này, ta liền bảo vệ binh chuẩn bị xe ngựa, sẵn sàng rời cung.

    —— những âm mưu và thủ đoạn thế này không phải chuyện mà một Thái tử phi có thể ứng phó được.

    Ta phải về nhà, tìm phụ mẫu bàn bạc đối sách.

    Vừa bước vào nhà, ta đã thấy mẫu thân đang thay y phục.

    Vừa nhìn thấy ta, bà đã khóc thét lên và ôm chặt ta vào lòng.

    "Đứa con khổ mệnh của ta ơi!”

    "Hoàng thượng và Hoàng hậu lại dám nạp mười mỹ nhân cho Thái tử sao?

    "Họ có còn coi tám mươi vạn thiết kỵ quân của nhà họ Cố chúng ta ra gì không!”

    "Ninh nhi, con yên tâm, mẫu thân sẽ vào cung ngay, để đòi lại công đạo cho con!"

    Phía sau bà là năm sáu nữ tì mặc giáp sắt, ai nấy đều đầy vẻ phẫn nộ.

    Ta: "……"

    Dù có chút không biết nói gì, nhưng ta cũng hơi cảm động.

    Phụ thân ta là Trấn Bắc Đại Tướng quân, từng vào sinh ra tử cùng đương kim Hoàng thượng. Ông nắm giữ tám mươi vạn đại quân, danh tiếng lẫy lừng.

    Mẫu thân ta là nữ tướng gia môn, là bạn thân của Hoàng hậu, thời trẻ cũng từng ngày đêm chinh chiến trên sa trường.

    Ta là con gái duy nhất của họ, từ nhỏ đã được cưng chiều hết mực.

    Trước ngày xuất giá, mẫu thân ôm ta khóc thét, nói rằng nếu ta không thích Thái tử, dù bà có lên núi đao xuống biển lửa cũng sẽ hủy hôn sự này.

    Nhưng ta và Thái tử từ nhỏ đã là thanh mai trúc mã, tình cảm sâu đậm, tất nhiên là ta đồng ý gả.

    "Mẫu thân," ta kéo nhẹ vạt áo bà, "không phải là cho Thái tử đâu."

    Mẫu thân ta ngẩn người: "Cái gì cơ?"

    "Hoàng thượng và Hoàng hậu đúng là đưa mười mỹ nam đến Đông Cung, nhưng...”

    "Nhưng không phải là cho Thái tử, mà là... mà là cho con..."

    Ta nói ra thật khó khăn.

    Mẫu thân ta lại thở phào nhẹ nhõm.

    "Chuyện nhỏ thôi mà."

    Bà liền tháo bỏ mũ miện trên đầu, cởi nút áo, cả người thả lỏng ngồi phịch xuống ghế.

    Vừa uống hai ngụm trà, bà lại chợt nhớ ra điều gì đó.

    Nắm lấy tay ta, mẫu thân ta đầy kỳ vọng nói:

    "Ninh nhi, Đông Cung không có con nối dõi sẽ làm lung lay nền tảng quốc gia.”

    "Vì sự kế thừa của dòng máu hoàng gia, con nhất định phải cố gắng gấp bội nhé!"

    Ta: “?"
     
    Thái Tử Phải Giữ Gìn Nam Đức
    Chương 2


    Ta bắt đầu nghi ngờ nhân sinh.

    Là ta phát đ.i.ê.n, hay thế giới này đã đ.i.ê.n rồi?!

    Trở về Đông Cung bằng xe ngựa, ta tình cờ gặp Thái tử vừa từ chỗ Hoàng đế và Hoàng hậu trở về.

    Hắn trông có vẻ hơi ủ rũ.

    "Điện hạ." sau khi hành lễ, ta vội vàng hỏi:

    "Không biết mười nam tử đó, thần thiếp nên xử trí thế nào?"

    Không hỏi thì thôi, vừa hỏi, sắc mặt Thái tử lại đen thêm.

    "Tạm thời cứ sắp xếp họ ở hậu viện." Hắn nghiến răng nói.

    Ta không thể tin nổi.

    "Tất cả đều ở hậu viện của Đông Cung sao?"

    "Đúng! Tất cả đều ở hậu viện của Đông Cung!"

    Thái tử phất tay áo bỏ đi.

    Ta bàng hoàng.

    Chẳng lẽ Thái tử cũng có ý định nạp thêm người khác?

    ——Nếu vậy, địa vị của ta chẳng phải sẽ bị lung lay sao!

    Nghĩ vậy, trước khi đi ngủ, ta tắm rửa và thoa nước hoa hồng toàn thân.

    Thái tử rất thích mùi hương này.

    Những lần trước, mỗi khi ta thoa nước hoa hồng, hắn đều hăng hái hơn nhiều.

    Đêm nay cũng không ngoại lệ.

    Khi Thái tử bước vào tẩm điện, khuôn mặt vốn còn buồn bã lập tức dịu lại vài phần.

    "Ninh Ninh…"

    Hắn cởi áo ngoài, từng bước tiến lại gần.

    Ta cúi đầu, thẹn thùng trong ánh nến lờ mờ, lại càng thêm quyến rũ.

    Nhưng đúng lúc này,

    "Cộc, cộc, cộc,"

    Cửa tẩm điện bị gõ vang.

    "Chuyện gì?" Thái tử ngẩng đầu, giọng đầy tức giận.

    Ngoài cửa, thái giám truyền chỉ vẫn giữ thái độ điềm tĩnh, không kiêu ngạo cũng không hèn mọn.

    "Hồi Thái tử điện hạ.”

    "Nô tài phụng mệnh Hoàng thượng và Hoàng hậu, đến mời Thái tử phi lật thẻ bài."

    Lật thẻ bài?

    Lật thẻ bài gì chứ!

    Ta là Thái tử phi, ai cho các ngươi lá gan lớn như vậy!

    Ta lo lắng ngẩng đầu lên, liền bắt gặp ánh mắt của Thái tử.

    Hắn nhìn ta, trong mắt có chút tức giận, nhưng lại dừng hành động.

    Thái tử lùi sang bên, nhường đường cho ta.

    Ta: "Điện hạ đây là…?"

    Thái tử hừ lạnh một tiếng.

    "Còn đứng ngây ra đó làm gì?”

    "Lật thẻ bài đi chứ!"

    Ta: “???"

    Ta mặc lại áo ngoài, chỉnh trang mái tóc rối bời, hoảng hốt bước ra khỏi phòng.

    Người truyền chỉ là thái giám thân cận của Hoàng đế, Tống công công, luôn đối đãi hòa nhã với ta.

    Thấy ta, ông liền cúi đầu hành lễ.

    "Tham kiến Thái tử phi.”

    "Nô tài phụng mệnh Hoàng thượng, đến mời Thái tử phi lật thẻ bài."

    Ta lại ngẩn người thêm một lát.

    Hoàng đế... cũng quản cả chuyện này sao?

    Tống công công vừa nói vừa đưa lên một chiếc khay.

    Trong khay có năm tấm thẻ tên.

    Ngoại trừ một tấm ghi "Thái tử", bốn tấm còn lại đều là những cái tên nam nhân xa lạ.

    Ta hơi nghi ngờ: "Chỉ có năm người này thôi sao?"

    Ban ngày chẳng phải đưa đến mười người sao?

    "——Nàng còn muốn bao nhiêu nữa!"

    Giọng nói đầy kích động của Thái tử vang lên từ sau lưng ta.

    Hắn nhướng cao đôi mắt phượng, trông có vẻ tức giận, nhưng trong ánh mắt lại thoáng chút tủi thân.

    Nhưng khi nhìn xuống, chiếc áo ngoài của hắn mở hờ, để lộ làn da mịn màng, cùng cơ bụng thoáng ẩn thoáng hiện bên dưới.

    …Cơ bụng kìa.

    Hì hì.

    Tâm trí vốn còn chút xao lãng của ta lập tức kiên định lại.

    Ta quay đầu, dứt khoát lật thẻ bài của Thái tử.

    Lén liếc mắt, phát hiện gương mặt Thái tử thoáng hiện nét hài lòng.

    Nhưng trong khi hắn vừa ý, Tống công công lại không được hài lòng cho lắm.

    "Thái tử phi không cân nhắc lại sao?”

    "Khi lão nô rời đi, Hoàng thượng còn đặc biệt dặn dò, nói rằng tân khoa Thám hoa lang năm nay, Đào Tử Kinh, nhân phẩm tài mạo đều xuất chúng, lại còn cường tráng khỏe mạnh, bảo lão nô trước mặt người phải khuyên thêm vài câu…"

    Ta: "…"

    Không phải chứ, việc ta phản bội con trai người rốt cuộc có lợi gì cho người chứ!

    Còn nữa, khỏe mạnh cường tráng là sao cơ!

    Đó là Thám hoa lang!

    Chứ có phải heo giống trong trang trại đâu!

    Như thể để trút hết sự bực bội trong lòng, Thái tử đêm qua có phần nhọc công.

    Sáng hôm sau, khi ta còn đang nửa tỉnh nửa mê, chợt nghe tiếng vải vóc cọ xát nhẹ nhàng.

    "Điện hạ?"

    Ta ngáp dài định mở mắt, nhưng bị một đôi tay lớn nhẹ nhàng đè lại.

    "Ta đi thượng triều đây, Ninh Ninh.”

    "Giờ vẫn còn sớm, nàng ngủ thêm chút nữa đi."

    Kèm theo đó là một nụ hôn nhẹ nhàng trên trán.

    Đến khi ta tỉnh lại lần nữa, tẩm điện đã vắng tanh.

    Các thị nữ trong Đông Cung nối nhau vào, giúp ta chỉnh trang, dùng xong bữa sáng, rồi mang sách bút đưa ta đến thư phòng.

    Trong thư phòng đã có một người ngồi sẵn.

    Khi thấy ta, người đó nở một nụ cười, đứng dậy, từ tốn hành lễ.

    "Đào Tử Kinh bái kiến Thái tử phi."

    Ta: "?"

    Ta: "Sao ngươi lại ở đây?"
     
    Thái Tử Phải Giữ Gìn Nam Đức
    Chương 3


    Người dạy ta học vốn là Triệu Thái phó, đã ngoài bảy mươi. Thường ngày ông luôn mỉm cười, nhưng mỗi khi nhắc đến bài vở thì lại trở nên nghiêm khắc.

    Nghe ta hỏi, Đào Tử Kinh lại cúi đầu hành lễ.

    "Triệu Thái phó đã cáo lão về quê, Hoàng thượng đã hạ chỉ, từ nay về sau, bài vở của người sẽ do Đào mỗ phụ trách.

    "Hoàng thượng còn dặn dò, bảo Đào mỗ phải chăm sóc thật tốt cho sinh hoạt hằng ngày của Thái tử phi."

    “…”

    Câu này càng nghe càng thêm mờ ám rồi!

    Ngươi định chăm sóc ta thế nào đây?

    Lên giường chăm sóc hay gì!

    Buổi chiều, Thái tử trở về cung.

    Nghe nói về chuyện của Đào Tử Kinh, tuy mặt mày tỏ ra không vui, nhưng bất ngờ là hắn không nói thêm gì.

    Thậm chí, hắn còn đích thân sắp xếp cho Đào Tử Kinh ở tại phiên điện*, rồi chỉ định hai thái giám thân cận để hầu hạ.

    (*Phiên điện: là một từ Hán Việt dùng để chỉ những điện nhỏ hoặc gian phụ nằm bên cạnh đại điện trong cung đình.)

    Ta kìm nén mãi, cuối cùng không thể nhịn được.

    "Thần thiếp có một chuyện muốn hỏi Điện hạ," ta hạ giọng, "vài ngày trước, ngự y đến chẩn mạch cho Điện hạ, có phải có vấn đề gì không?"

    Thái tử: "Vấn đề gì?"

    Thấy hắn vẫn chưa hiểu ra, ta cắn răng, trực tiếp hỏi: "Điện hạ có phải gặp khó khăn trong việc có con không?"

    Nếu không, tại sao Hoàng thượng và Hoàng hậu lại tìm người giúp hắn sinh con chứ!

    Nói cho cùng, hoàng tộc triều đại này vốn dĩ luôn khó có con nối dõi.

    Hoàng đế chỉ có mỗi Thái tử là con ruột.

    Tiên đế cũng chỉ có duy nhất Hoàng thượng hiện tại.

    Nghĩ lại, Thái tử chắc chắn cũng sẽ không dễ dàng trong việc có con.

    Mấy ngày nay ta suy nghĩ mãi, cho rằng nhất định là Thái tử không thể có con, nên Hoàng đế và Hoàng hậu mới phải dùng đến hạ sách này!

    Việc kế thừa của quốc gia này thật sự quá gian nan, khiến người nghe đều đau lòng, người thấy đều rơi lệ!

    Thái tử nhất thời chưa kịp phản ứng.

    Đến khi hắn hiểu ra, gương mặt liền đỏ bừng.

    "Nàng đang nghĩ cái gì linh tinh vậy, Cố Tích Ninh?"

    Tối hôm đó, để chứng minh rằng hắn hoàn toàn có thể có con, Thái tử rất nghiêm túc.

    Sau sự nghiêm túc đó, ta mệt đến mức cả ngón chân cũng co lại.

    Thái tử lại khoác lên người chiếc áo choàng, chuẩn bị ra ngoài.

    Ta vội ngồi dậy: "Đã khuya rồi, Điện hạ còn đi đâu nữa?"

    Thái tử dừng bước.

    Chỉ thấy hắn quay đầu lại, lạnh lùng liếc ta một cái, "Bổn Thái tử đi luyện tập một chút."

    Hắn nghiến răng nói:

    "Đi tập cơ bụng!"

    Kể từ ngày đó, Thái tử không kể ngày đêm, chỉ cần có thời gian là lại đi tập thể hình.

    Qua mười mấy ngày, cơ bụng của hắn ngày càng rõ nét, còn ta thì bị tập đến mức dưới mắt quầng thâm một mảng.

    Tống công công vẫn ngày ngày đến mời ta lật thẻ bài.

    Thấy ta mười mấy ngày liền chỉ lật mỗi thẻ của Thái tử, ông ta nhiều lần muốn nói lại thôi.

    Cuối cùng, có một ngày, sau khi ta lại lật thẻ bài của Thái tử, Tống công công nói với ta rằng, ngày mai, Hoàng hậu mời ta đến Ngự Hoa Viên thưởng hoa.

    Thế là hôm sau, ta trang điểm lộng lẫy rồi đến Ngự Hoa Viên.

    Hoàng hậu đã chờ sẵn từ lâu.

    Vừa thấy ta, bà liền nở nụ cười rạng rỡ.

    "Ninh nhi đến rồi à? Mau! Mau ngồi xuống."

    Sau khi ta ngồi xuống, Hoàng hậu nắm lấy tay ta, tỉ mỉ ngắm nghía gương mặt ta.

    Nhìn một hồi, bà cau mày:

    "Sao mấy ngày không gặp, bổn cung thấy con tiều tụy đi nhiều vậy?”

    "Chẳng lẽ là do người hầu hầu hạ không chu đáo?"

    Ta nào dám nói không chứ!

    Có tận mười người để hầu hạ cho chu đáo rồi, nếu không chu đáo nữa chẳng lẽ lại phải có đến trăm, ngàn người?

    Chỉ có thể nói lảng đi, rằng mọi thứ đều ổn, chỉ là dạo này trời nóng, thân thể không được khỏe. Vì ăn ít hơn nên gầy đi một chút.

    Hoàng hậu quả nhiên bị ta chuyển hướng câu chuyện.

    Mẫu thân ta và Hoàng hậu là bạn thân, từ nhỏ ta đã được định hôn ước với Thái tử, cũng thường xuyên vào cung chơi.

    Hoàng hậu nhìn ta lớn lên, đối xử với ta như con gái ruột, mỗi lần gặp mặt đều có vô vàn chuyện để nói.

    Khi hai người đang trò chuyện vui vẻ, bỗng nghe thấy tiếng ồn ào không xa.

    Nghe kỹ lại, đều là tiếng nói của nam nhân.

    "Chẳng lẽ là hoàng thân quốc thích ở đây?" Ta tò mò hỏi.

    "Đâu phải hoàng thân quốc thích gì!" Hoàng hậu cười, "Phụ hoàng con hôm nay tổ chức một yến tiệc trong cung, mời rất nhiều thanh niên tài năng, tuấn tú trong kinh thành đến dự."

    Trong lòng ta thoáng chút bất an, linh cảm chẳng lành.

    Quả nhiên, ngay giây tiếp theo, Hoàng hậu liền kéo ta đứng dậy.

    "Đi thôi, Ninh nhi," Hoàng hậu mỉm cười nói với ta, "Những người được đưa đến Đông Cung, con không triệu kiến người nào cả, ta và phụ hoàng con đã suy nghĩ rất lâu, nhận thấy rằng thẩm mỹ của người trẻ tuổi chúng ta không hiểu được, vẫn phải để con tự chọn."

    "Nào, xem thử lần này có ai hợp ý con không?"
     
    Thái Tử Phải Giữ Gìn Nam Đức
    Chương 4


    Hôm đó, ta lại mang thêm mười mỹ nam trở về Đông Cung.

    Mười người họ xếp thành hàng dài đầy hoa lệ đứng sau lưng ta, khiến sắc mặt Thái tử ngay lập tức xanh lè.

    "Thái tử phi thật là giỏi, chỉ một chuyến vào cung đã mang về cho ta nhiều huynh đệ thế này!"

    Thấy ngữ khí của hắn không đúng, ta vội vàng phân bua: "Những người này đều là mẫu hậu ban cho..."

    Một nửa là do Hoàng hậu đích thân chọn, nửa còn lại là ta nửa muốn nửa không mà chọn ra.

    Trước đây, những người Hoàng đế và Hoàng hậu gửi tới đều là những thư sinh yếu ớt nhưng đẹp trai, như Đào Tử Kinh.

    Nhưng lần này, trong số những người ta chọn, phần lớn đều là những nam tử cao lớn, dung mạo anh tuấn.

    Không thể phủ nhận, họ rất hợp ý ta.

    ——Nói cho cùng, tất cả cũng tại Thái tử không thể có con!

    Ta vừa nhắc đến Hoàng hậu, Thái tử liền chùn bước.

    Hắn liếc nhìn ta đầy lạnh lẽo, rồi lại quét mắt một vòng các mỹ nam sau lưng ta.

    Và không ngờ, khi quét qua, ánh mắt Thái tử dừng lại ở một người, trong mắt hắn tràn đầy kinh ngạc.

    "Tống Kiêu Trần!" Hắn chỉ vào một người trong số đó mà gầm lên, "Ngươi tại sao lại có mặt ở đây!"

    Tống Kiêu Trần là con trai của phó tướng dưới trướng phụ thân ta, từ nhỏ đã thích chơi đùa theo ta.

    Ta nặn đất, hắn đổ nước cho ta.

    Ta trèo cây hái đào, hắn đỡ thang giúp ta.

    Ta là con một, nên từ lâu đã coi hắn như đệ đệ ruột.

    Nhưng từ khi ta gả vào Đông Cung, hắn đã theo phụ thân ra biên cương chinh chiến, ba năm ròng rã không về.

    Ba năm trôi qua, hắn đã lột xác khỏi vẻ tròn trịa, ngây thơ của thời thơ ấu, mà thêm vào đó là s.á.t khí thuộc về một võ tướng, khiến ta suýt nữa không nhận ra.

    Nhưng dù có nhận ra, ta cũng không hề có ý định chọn hắn.

    Nhưng không hiểu vì sao, Hoàng hậu lại tự ý quyết định đưa hắn vào đây.

    Tống Kiêu Trần không vội vàng bước ra khỏi hàng, nhìn Thái tử, mỉm cười nhẹ.

    "Thái tử phi ở đâu, thần sẽ ở đó." Hắn nói lớn.

    Thái tử chỉ vào hắn, bàn tay khẽ run rẩy, khớp tay bóp chặt đến mức phát ra tiếng răng rắc.

    Ta cứ nghĩ hắn sắp nổi giận.

    Nhưng cuối cùng, hắn lại hít sâu một hơi, buông tay xuống.

    "Đã vào Đông Cung, thì mọi người đều là huynh đệ.”

    "Từ nay về sau, mọi người phải sống hòa thuận, cùng nhau nối dõi tông đường."

    Lời này của Thái tử nghe thật hiền hòa đức độ.

    Nhưng khi nghe hắn nói vậy, trong lòng ta lại không khỏi dấy lên chút cảm giác tội lỗi.

    Ba năm trước, trong ngày đại hôn, Thái tử từng nắm tay ta, nói rằng chỉ nguyện một đời một kiếp yêu một người.

    Nhưng thực tế lại biến đổi khôn lường, ai ngờ Thái tử còn chưa kịp nạp thêm ai, ta - một Thái tử phi - đã đi trước mà nạp thêm cả đống phu quân.

    Ôm lấy tâm trạng áy náy này, sau bữa tối, ta bưng một đĩa điểm tâm đến thư phòng.

    Thái tử không có ở đó, ta liền ngồi xuống một bên chờ đợi.

    Trong lúc chờ, ánh mắt ta vô tình lướt qua bàn làm việc của Thái tử, thấy trên đó có một cuốn sách.

    Cuốn sách đã hơi cũ, bên trong còn có dấu trang, xem ra đã được chủ nhân lật qua nhiều lần.

    Ta nhìn kỹ lại, mới phát hiện trên bìa viết hai chữ lớn:

    "Nam Đức.”

    Ta: "?"

    "Nam Đức" là cái quỷ gì vậy?

    Từ khi các mỹ nam được đưa vào, Đông Cung trở nên vô cùng náo nhiệt.

    Mỗi buổi sáng, ta theo Đào Tử Kinh học hành, buổi chiều thì cùng Tống Kiêu Trần cưỡi ngựa bắn cung, tối đến lại phải đối phó với Thái tử.

    Mệt.

    Ta thật sự rất mệt.

    Thể xác mệt, mà tâm hồn còn mệt hơn.

    Những ngày tháng kỳ lạ và yên bình như thế trôi qua hơn một tháng, rồi phụ thân ta khải hoàn trở về kinh thành.

    Man tộc phía Bắc từ lâu đã nhòm ngó triều đình ta suốt cả trăm năm.

    Chỉ đến vài chục năm trở lại đây, dưới sự cai trị của cố Thái hậu, triều đình ta chính trị trong sạch, mùa màng thuận lợi, bốn bể yên bình, cùng với sự xuất hiện của phụ thân ta - một thiên tài quân sự - mà quân lực ngày càng mạnh mẽ, Man tộc mới dần trở nên ngoan ngoãn.

    Lần này xuất chinh, phụ thân ta đã dẫn đại quân đánh thẳng vào kinh đô của Man tộc, khiến Hoàng đế của họ sợ đến mức phải lập tức cúi đầu thần phục, dâng vô số vàng bạc châu báu.

    Ngoài ra, phụ thân ta còn mang về một vị Vương tử của Man tộc.

    Nghe nói, vị Vương tử này đến để liên hôn với triều đình ta.

    Liên hôn?

    Ta hơi nghi hoặc.

    Phải biết rằng, hoàng tộc của triều đình ta vốn ít con cháu.

    Trong hoàng thất hiện tại, ngoài Hoàng đế, chỉ còn mỗi Thái tử.

    Phụ thân mang về một Vương tử Man tộc, bất kể với ai cũng đều không phù hợp về giới tính!

    "Con bé ngốc này." Hoàng hậu cười dịu dàng vỗ tay ta, "tự nhiên là với con rồi!"

    Ta: "?"

    Ta giật mình, nhảy dựng lên ba thước.
     
    Thái Tử Phải Giữ Gìn Nam Đức
    Chương 5


    "Mẫu hậu đừng lấy con ra làm trò cười!" Ta run rẩy cả chân, "Con làm sao có thể liên hôn với Vương tử Man tộc được? Vị vương tử đó liệu có đồng ý không?"

    Mấy trò nhỏ lẻ trong Đông Cung thì thôi không nói, nhưng liên hôn giữa hai nước là chuyện lớn, nếu sơ sẩy một chút, lại dấy lên chiến tranh thì phải làm sao!

    Hoàng hậu nghe vậy, nụ cười trên môi càng rạng rỡ.

    "Có gì mà không đồng ý?" Bà tự hào ngẩng cao đầu, "Thiên triều Đại Hạ là thượng quốc, chịu liên hôn với họ thì họ nên cảm ơn mới phải.”

    "Ninh nhi, con đừng lo lắng, cứ đến xem thử Vương tử Man tộc trông thế nào.”

    "Nếu hắn trông ưa nhìn, thì nhận cũng được. Còn nếu không đẹp, thì cứ để hắn trở về chỗ của mình!"

    Vương tử Man tộc hiện đang ở trong dịch quán, nơi phụ trách các vấn đề ngoại giao tại kinh thành.

    Ta nhận được khẩu dụ của Hoàng hậu, chuẩn bị đến gặp xem Vương tử Man tộc trông thế nào.

    Nhưng khi đến trước cửa dịch quán, ta lại bắt đầu do dự.

    Ta nên nói gì đây?

    Nói rằng ta đến xem ngươi trông thế nào à?

    Nếu trông được thì tối nay vào động phòng, còn không thì ngươi cứ ở chỗ nào mát mẻ mà đợi?

    Thế có lịch sự không?!

    Ta còn đang đi vòng vòng tại chỗ, thì bên kia, một tiểu tư trong dịch quán đã nhanh chóng mời ta vào.

    "Xin hỏi, có phải là Cố Tích Ninh cô nương không?" Hắn nhìn ta, đôi mắt lấp lánh, "Vương tử Phổ Lạp Tư muốn gặp cô nương."

    Tiểu tư dẫn ta đến trước một phòng riêng, thái độ nhiệt tình đến mức khiến ta cảm thấy rùng mình.

    Nhìn cánh cửa trước mặt, ta đưa tay gõ nhẹ, sau khi nhận được phản hồi, ta từ từ đẩy cửa vào.

    Trong phòng, đứng sẵn một nam tử có ngoại hình và phong cách ăn mặc đậm chất dị vực.

    Hắn có làn da ngăm đen, râu tóc rậm rạp, nhưng đôi mắt lại trong veo như đá lam ngọc, khiến người ta liên tưởng đến bầu trời.

    Vừa nhìn thấy ta, hắn liền cúi chào.

    "Tham kiến Thái nữ điện hạ."

    Ta: "???"

    Không phải! Ngươi đừng nói bừa!

    Ai là Thái nữ chứ! Ta chỉ là một Thái tử phi, sao lại thành Thái nữ được!

    Ta cũng biết việc phụ thân ta nắm tám mươi vạn thiết kỵ mà chưa tạo phản là điều khiến người ta khó hiểu! Nhưng một ngày phụ thân chưa tạo phản, thì một ngày ta vẫn là Thái tử phi mà!

    Nhìn thấy vẻ mặt kinh hoàng của ta, Phổ Lạp Tư lại tỏ vẻ như đã hiểu rõ.

    "Vẫn chưa phải à?" Hắn cười, "…Không sao, sớm muộn gì cũng sẽ là như vậy thôi."

    Ta: "…Cái gì sớm muộn cũng sẽ là?"

    Sớm muộn gì cũng là gì? Ngươi đừng có mà hù dọa bổn cung!

    Ai ngờ, Phổ Lạp Tư lại lục lọi trong hành lý, rồi lấy ra một cuốn sách.

    Chỉ thấy trên đó có ba chữ lớn: "Hoàng Thái Nữ”

    Ta: “???"

    Ta: "Đây đây đây là cái gì vậy?"

    "Thái tử phi không biết à?" Lần này đến lượt Phổ Lạp Tư ngạc nhiên, "Đây là cuốn sách bán chạy nhất ở Hạ quốc các ngươi suốt mười mấy năm qua, ngay cả nước chúng ta ai cũng có một cuốn."

    "Cuốn sách này, người thật sự không biết sao?"

    …Thật xin lỗi, nhưng ta không đọc loại sách nhàn nhã này.

    Từ nhỏ, phụ mẫu đã nghiêm khắc dạy dỗ ta.

    Kinh văn binh pháp, sử địa tạp học, không thứ gì ta không phải học, hơn nữa còn phải học đến mức thành thạo, có thể vận dụng linh hoạt, hiểu biết sâu rộng.

    Ngoài ra, cưỡi ngựa bắn cung, võ công, ta cũng được rèn luyện từ nhỏ, rất là khổ cực.

    Với lịch trình học tập dày đặc như vậy, ta làm gì còn thời gian để đọc mấy loại sách nhàn nhã này?

    Khi đi qua khu vực tiểu thuyết trong thư viện, ta đều chỉ lướt qua.

    Vương tử đã đưa cho ta cuốn "Hoàng Thái Nữ" này, còn dặn dò ta phải đọc kỹ.

    Lúc sắp rời đi, hắn còn e thẹn nói với ta rằng, nếu ta đồng ý, hắn có thể lập tức vào Đông Cung.

    Vừa lên xe ngựa, ta đã không kìm được mà mở ngay cuốn sách này ra.

    Cuốn sách kể về một cô gái từ nhỏ phải trải qua nhiều khó khăn, cuối cùng được Hoàng đế và Hoàng hậu nhận lại, phong làm Hoàng Thái Nữ.

    Cuối cùng, cô gái ấy đã thành công lên ngôi Hoàng đế, mang đến cảnh quốc thái dân an.

    Câu chuyện bắt đầu khi ngự y chẩn đoán rằng Hoàng hậu sức khỏe không tốt, sau khi sinh đứa con này xong, có lẽ khó mà có thể sinh thêm nữa.

    Triều đình thì đang bị phe bảo thủ thao túng, nếu Hoàng hậu sinh con gái, nhất định sẽ ép Hoàng đế nạp thêm phi tần.

    Nhưng Hoàng đế và Hoàng hậu tình thâm, Hoàng đế chỉ nguyện một đời một kiếp, chỉ yêu một người là Hoàng hậu.

    Đúng lúc đó, người bạn sinh tử của Hoàng đế - Cố tướng quân - vừa sinh được một bé trai.

    Vì thế hai gia đình bàn bạc, quyết định đổi hai đứa trẻ cho nhau, tuyên bố với bên ngoài rằng Hoàng hậu sinh ra Thái tử, còn nhà họ Cố sinh được một tiểu thư độc nhất.

    Trong tương lai, để hai đứa trẻ kết hôn với nhau, rồi sinh ra hậu duệ hoàng tộc để kế thừa ngôi vị.

    Như vậy chẳng phải là đôi bên cùng có lợi sao.

    Nhưng cô gái ấy lại thực sự xuất sắc.

    Không chỉ từ nhỏ đã học rộng biết nhiều, cưỡi ngựa bắn cung đều giỏi giang.

    Lũ lụt, nạn châu chấu, cứu trợ dân chúng… bất kể gặp phải khó khăn gì, cô cũng đều dựa vào sự thông minh tài trí của mình mà giải quyết thành công.

    Dân chúng yêu mến cô, Hoàng đế và Hoàng hậu cũng yêu quý cô.
     
    Thái Tử Phải Giữ Gìn Nam Đức
    Chương 6


    Cô có rất nhiều người theo đuổi, Thái tử cũng đối với cô si mê không rời.

    Cuối cùng, Hoàng đế và Hoàng hậu công khai thân phận của cô, trong tiếng hò reo của dân chúng, cô được lập làm Hoàng Thái Nữ.

    Sau đó, Hoàng đế thoái vị, cô lên ngôi Hoàng đế.

    Trong mấy chục năm cô trị vì, quốc gia hưng thịnh, tất cả dân chúng đều sống trong an lành, Hạ quốc trở thành quốc gia mạnh nhất thế giới.



    Càng đọc, ta càng đổ mồ hôi lạnh.

    Cuốn tiểu thuyết này quả thực văn phong lưu loát, cốt truyện chặt chẽ, nhân vật tính cách rõ ràng.

    Nếu như nhân vật nữ chính của cuốn sách này không tên là Cố Tích Ninh, có lẽ ta đã rất thích nó.

    ——Nếu như nhân vật nữ chính của cuốn sách này không tên là Cố Tích Ninh——

    ——Vấn đề là, ta tên là Cố Tích Ninh!

    "Thái tử phi?" Thị vệ bên ngoài xe nói, "Sắp đến hoàng cung rồi."

    "Không về cung nữa," ta nói, "quay xe, đến Cố phủ."

    Nếu Vương tử nói thật, thì cuốn sách này không chỉ lưu truyền khắp Hạ quốc mà ngay cả ngoại tộc cũng tranh nhau truyền tụng!

    Rốt cuộc là vì sao loại cấm thư này lại có thể lưu truyền rộng rãi đến vậy!

    Tác giả của cuốn sách này chẳng lẽ muốn liên lụy đến cả chín đời hay sao!

    Khi ta đến Cố phủ, phụ mẫu vừa mới thay triều phục, chuẩn bị vào cung.

    Thấy ta trở về, họ vừa bất ngờ, vừa vui mừng.

    "Con gái trở về rồi à? Mau, mau lấy món điểm tâm mới làm ở bếp ra—"

    "Phụ thân! Mẫu thân!" Ta cắt ngang lời họ, đặt cuốn sách này trước mặt họ, "Hai người có biết cuốn sách này không?"

    Phụ mẫu nhìn nhau ngơ ngác.

    Phụ thân cầm cuốn sách lên, lật xem vài trang rồi đóng lại, “Sao vậy? Cuốn sách này có gì không đúng à?"

    Thái độ bình tĩnh của họ khiến ta sắp phát đ.i.ê.n:

    "Cái gì mà có gì không đúng? Cuốn sách này viết rằng con không phải con ruột của hai người, rằng thân phụ, thân mẫu của con là Hoàng đế và Hoàng hậu—"

    "Đúng vậy!" mẫu thân ta chớp chớp mắt, “Con không biết sao?"

    Ta: "?"

    Ta: "Biết cái gì cơ?"

    Phụ mẫu lại nhìn nhau lần nữa.

    Họ đưa ta vào cung, gặp Hoàng đế và Hoàng hậu, rồi kể lại chuyện này.

    "Ninh nhi nói rằng con bé không biết mình mới là con gái ruột của hai người."

    Ánh mắt bối rối của phụ mẫu giờ chuyển thành bốn người cùng nhìn nhau.

    Cuối cùng, Hoàng hậu nhìn ta, ngập ngừng mở lời, "Ninh nhi, con thật sự không biết chuyện này sao?"

    Ta sắp phát đ.i.ê.n rồi.

    "Các người chưa bao giờ nói với con mà!"

    Hóa ra cả thế giới đều biết, chỉ có nữ chính như ta là không biết thôi đúng không!!!

    Bốn vị trưởng bối, mỗi người một câu, bắt đầu kể cho ta nghe câu chuyện liên quan đến cuốn sách này.

    Điều khiến ta không thể ngờ tới là tác giả của cuốn sách này lại chính là cố Thái hậu.

    Trong ký ức của ta, Thái hậu là một bà lão nhân từ, hiền hậu.

    Khi còn nhỏ, ta thường vào cung, mỗi lần đều được Thái hậu nắm tay trò chuyện một hồi lâu.

    Trước khi ta rời đi, bà còn thường chuẩn bị một hộp đầy điểm tâm để ta mang về nhà từ từ thưởng thức.

    Khi ta ba tuổi, Thái hậu đã tìm được một lô ngựa Hãn Huyết ở Tây Vực, và tặng cho ta một con làm quà sinh nhật.

    Cho đến bây giờ, con ngựa Hãn Huyết đó vẫn là người bạn trung thành nhất của ta, đã cùng ta chu du khắp nơi.

    Nhưng qua lời kể của họ, ta mới biết được một khía cạnh ít ai biết đến của Thái hậu.

    Thái hậu là một nữ nhân kỳ tài.

    Khi Tiên đế qua đời, ông không có con trai. Khi đó, quyền thần nắm quyền, trong hoàng tộc lại không có nam tử thích hợp để kế vị.

    Triều đại nhà Hạ đứng trước nguy cơ diệt vong.

    Đúng lúc đó, Hoàng hậu đương thời, chính là Thái hậu, đang mang thai bốn tháng.

    Nếu sinh ra Công chúa, không chỉ triều đại nhà Hạ bị tiêu diệt, mà cả mẫu tử họ cũng sẽ trở thành công cụ của triều đại mới để ổn định lòng dân.

    Nhưng, nếu sinh ra Hoàng tử, thì vẫn còn một chút hy vọng.

    Vì vậy, khi lâm bồn, Thái hậu đã tìm một vị trung thần thân tín, dùng đứa con trai mới sinh của ông ta để đổi lấy con gái của mình.

    Vị hoàng tử giả đó đã thuận lợi kế vị.

    Sau đó, Thái hậu tập trung vào việc đấu tranh chính trị, và mười lăm năm sau, bà đã thành công tiêu diệt quyền thần ngay trước điện.

    Bà từng định công khai thân phận con gái ruột của mình vào thời điểm đó, nhưng do phe bảo thủ trong triều quá mạnh, nếu thúc đẩy chế độ Nữ đế, chắc chắn sẽ gây ra xáo trộn lớn trong triều đình.

    Thêm vào đó, con gái ruột của bà và hoàng tử giả đã kết hôn, và đôi phu thê ấy lại rất yêu thương nhau, nên bà quyết định từ bỏ ý định đó.

    Sau này, cũng giống như những gì đã được miêu tả trong cuốn sách, khi Hoàng hậu sinh con thì bị tổn thương sức khỏe, hai người đã đổi đứa con trai của nhà họ Cố với con gái ruột của mình...
     
    Thái Tử Phải Giữ Gìn Nam Đức
    Chương 7


    "Phụ hoàng con ban đầu định tìm một đứa trẻ bị bỏ rơi, rồi gửi con ra ngoài cung cho một gia đình giàu có nuôi dưỡng, nhưng đúng lúc đó, mẫu hậu đã ngăn cản và đề nghị dùng con của nhà họ Cố để đổi." Hoàng hậu nhìn ta, mặt đầy áy náy.

    "May mắn là bà ấy đã ngăn ta lại, nếu không con đã phải chịu bao nhiêu khổ cực rồi."

    Ta bị choáng ngợp bởi lượng thông tin khổng lồ này đến mức không nói nên lời.

    "Về phần cuốn sách này, nó được mẫu hậu của con cho in và phát hành khi con tám tuổi." Hoàng đế tiếp lời Hoàng hậu, tiếp tục giải thích cho ta.

    "Lúc đầu, phạm vi lan truyền của cuốn sách này rất nhỏ. Nhưng theo thời gian, khi con lớn lên và trở nên nổi tiếng, cuốn sách này cũng được phát hiện và lan truyền rộng rãi."

    "Những người đọc được cuốn sách này đều kinh ngạc nhận ra rằng tất cả các câu chuyện trong sách đều đã trở thành hiện thực."

    "Những gì được miêu tả trong cuốn sách này về tương lai đã được coi là lời tiên tri."

    "Dân chúng đều tin rằng sẽ có một Nữ hoàng lên ngôi, đưa Hạ quốc trở thành quốc gia hùng mạnh, hưởng thái bình trăm năm."

    Ta nhìn cuốn sách trong tay.

    Cuốn sách viết về việc ta tiêu diệt quân giặc và bọn cướp, trị thủy, diệt trừ nạn châu chấu...

    Mỗi sự kiện, mỗi hành động, từng cử chỉ của mọi người, dù ta có là người trực tiếp trải qua, cũng không thể biết được chi tiết đến vậy.

    Nhưng Thái hậu đã qua đời vì bệnh khi ta mười tuổi, nếu bà là tác giả của cuốn sách này, làm sao bà có thể biết được những chuyện đó?

    Trong đầu ta suy nghĩ miên man, nhưng dù nghĩ thế nào cũng không thể tìm ra được lý do.

    Và ngay lúc đó, ánh mắt của ta dừng lại ở một dòng chữ.

    Cuốn sách này viết rằng, nửa năm sau, ta sẽ được Hoàng đế và Hoàng hậu công khai thân phận, và được phong làm Hoàng Thái Nữ.

    Khi trở về Đông Cung, ta liền đi thẳng đến thư phòng của Thái tử.

    Vừa bước vào, ta thấy Thái tử đang đọc một cuốn sách.

    Nhìn thấy ta, hắn vội vàng giấu cuốn sách xuống dưới cùng.

    Nhưng ta đã kịp nhìn thấy tựa đề lớn trên bìa sách.

    "Nam Đức"

    "Điện hạ từ nhỏ đến lớn, ngày nào cũng phải học những thứ này sao?" Ta khó tin hỏi.

    Thái tử: "Thực ra cũng không chỉ có những thứ này."

    Ta: "?"

    Thái tử: "Còn phải học cầm kỳ thi họa, làm thơ thêu thùa, quản lý gia đình, và lễ nghi cung đình nữa."

    Ta: "…"

    Không khí có chút ngưng đọng.

    Ta bỗng hiểu ra: Chẳng trách từ nhỏ, khi các cô gái nhà khác ngồi trong nhà thêu thùa, ta lại ở ngoài sân ném lao; các cô gái khác ngâm thơ vẽ tranh, ta thì lại ở trong quân doanh xem diễn tập sa bàn.

    Thì ra những gì ta không học đều do Thái tử học thay rồi!

    Thấy ta không nói gì, Thái tử đột nhiên tỏ ra lo lắng.

    "Ninh Ninh!" Hắn nắm chặt lấy tay ta, "Đào Tử Kinh học thức uyên bác, ta có thể học; Tống Kiêu Trần giỏi cưỡi ngựa bắn cung, ta cũng có thể học!"

    "Dù nàng thích gì, ta đều có thể học!"

    "Nếu nàng thích những người đó, ta cũng tuyệt đối không ghen tuông!"

    "Ninh Ninh, ta chỉ xin nàng một điều thôi!"

    "Đừng rời bỏ ta…"

    Trong giọng nói của hắn đã có chút khẩn cầu.

    Ta nhìn hắn một lúc lâu.

    Cuối cùng, ta mỉm cười nhẹ, ôm chặt lấy hắn.

    "Ngày mai ta sẽ vào cung, thưa với phụ hoàng và mẫu hậu, cho giải tán hết những người ở hậu viện."

    Ta thì thầm vào tai hắn.

    "Và cả vương tử Phổ Lạp Tư kia, ta cũng không cần."

    "Ta chỉ cần có chàng."

    Một đời một kiếp, chỉ hai chúng ta.

    Trong đêm tân hôn, ta và Thái tử đã nắm tay nhau, thề nguyện điều này.

    Từ khi còn nhỏ, ta đã biết rằng ta sẽ lấy người trước mặt, trở thành thê tử của hắn.

    Dù bây giờ có biến thành ta "lấy" hắn, thì cũng không thay đổi được một điều: Ta yêu hắn.

    Mười mấy năm bên nhau, cùng dựa vào nhau, từ thuở thiếu thời cho đến khi kết tóc se tơ.

    Mọi thứ đã gắn kết chúng ta lại, hòa vào xương tủy, không thể tách rời.

    Cuốn sách "Hoàng Thái Nữ" kia, dành một phần lớn để miêu tả sự phấn đấu của ta, nhưng lại rất ít đề cập đến tình cảm.

    Kết cục cuối cùng, chỉ nói đến việc ta lên ngôi Hoàng đế, sau đó mang thai và sinh hạ Hoàng trưởng nữ.

    Còn về hậu cung của ta có ai, có bao nhiêu người, đều không hề nhắc đến.

    Như thể bà lão nhân từ ấy cầm bút lên, nhìn ta, mỉm cười nói:

    "Ninh Ninh, bất kể con yêu ai, muốn có tình yêu như thế nào, đều được."

    "Chỉ cần con hạnh phúc, thì tất cả đều ổn."
     
    Thái Tử Phải Giữ Gìn Nam Đức
    Chương 8: Hết


    Một năm sau, Hoàng đế và Hoàng hậu công khai thân phận của ta, và dưới sự mong chờ của bách tính, ta trở thành Hoàng Thái Nữ đầu tiên trong lịch sử.

    Ba năm sau, phụ hoàng thoái vị, ta lên ngôi, trở thành Nữ đế đầu tiên được ghi nhận trong sử sách.

    Ngày ta đăng cơ, trời quang mây tạnh, mây lành lan tỏa, trong mây còn nghe được tiếng phượng hoàng hót.

    Sau khi lên ngôi, ta lập tức hạ chỉ, phong Thái tử - người đã được khôi phục thân phận là cốt nhục của Cố gia - làm Hoàng phu.

    Một năm sau, ta hạ sinh Hoàng trưởng nữ.

    Trong mười năm tiếp theo, lãnh thổ của Hạ quốc đều mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu.

    Bách tính sống trong cảnh yên bình, không còn chiến tranh hay phiêu bạt.

    Ba năm sau khi ta đăng cơ, phụ hoàng và mẫu hậu thấy ta xử lý quốc sự đâu vào đấy, liền nắm tay nhau rời khỏi hoàng cung, du ngoạn khắp nơi.

    Hai năm sau đó, phụ mẫu nhà họ Cố thấy tình hình chính trị ổn định, các tiểu quốc xung quanh cũng không dám xâm phạm uy nghiêm của triều đình ta, liền giao tám mươi vạn đại quân cho ta, sau đó cũng theo chân phụ hoàng và mẫu hậu ta, lui về ẩn cư.

    Hoàng trưởng nữ của ta cả ngày chỉ biết bi bô tập nói, vô cùng hiếu động và nghịch ngợm.

    May thay, Hoàng phu chăm sóc con bé rất chu đáo, nhờ vậy mà ta có đủ thời gian và tinh thần để xử lý chính sự.

    Do có tài năng và những thành tựu nổi bật, Đào Tử Kinh tuy còn trẻ đã được gia nhập Nội các.

    Tống Kiêu Trần thường xuyên lập công ở biên giới, kế thừa ý chí của phụ thân hắn.

    Hai người họ trên triều thường bất đồng chính kiến, ngoài đời cũng không mấy hòa hợp, nhưng lại có một điểm chung:

    ——Thường xuyên trao cho ta những ánh mắt đầy tình ý.

    Vương tử Phổ Lạp Tư tuy không kết thân thành công, nhưng vẫn ở lại kinh thành.

    Hắn nói rằng muốn học hỏi văn hóa tiên tiến của Đại Hạ.

    Qua hắn, ta mới hiểu được rằng, những thứ như muối tinh, kính trong suốt, máy dệt thay thế nhân lực ở Hạ quốc đều là những điều kỳ diệu đối với người ngoại tộc.

    Nhưng tất cả những thứ kỳ diệu đó lại đều được tạo ra bởi một người:

    Hoàng tổ mẫu của ta, cố Thái hậu, Trình Hoài Thu.

    Ta ra lệnh cho Lễ bộ biên soạn lại những lời nói và phát minh của bà thành sách, xuất bản dưới tên thật của bà.

    Những thành tựu và công lao như thế đáng lẽ ra phải được lưu danh thiên cổ.

    Nhưng chỉ vì bà là nữ giới, nên trong sử sách, bà lại bị ghi nhận như một Thái hậu tàn nhẫn, thao túng quyền lực.

    Thế giới này vốn dĩ không nên như vậy.

    Vài năm sau, khi đang xử lý chính sự trong Ngự thư phòng, ta bất ngờ phát hiện ra một ngăn bí mật dưới bàn làm việc.

    Tò mò, ta cố gắng mở ngăn bí mật ấy, và tìm thấy một cuốn nhật ký.

    Mở cuốn nhật ký ra, câu đầu tiên là một lời than thở:

    "Xuyên không hơn hai mươi năm rồi, ta đã làm đến Thái hậu, bây giờ lại bảo ta xuyên vào sách sao!"

    "Ta không phải là nữ chính, cháu gái của ta mới là nữ chính à!"

    "Năm xưa sao ta lại viết truyện ngược tâm nhỉ! Quả báo phản tác dụng lên cháu gái ta rồi! Nó là nữ chính trong truyện ngược à!"



    "Đám con vô tích sự của ta sao lại đi bế một đứa trẻ ngoài cung về mà đổi chứ! Đứa trẻ hoang dã đó di truyền không tốt, sẽ trở thành nam chính trong truyện ngược đấy!"

    "Nếu phải đổi, thì đổi lấy nam phụ tình thâm chứ! Làm sao cháu gái bảo bối của ta có thể chịu đựng những đau khổ như vậy?"

    "Không được, ta phải viết lại cuốn sách này! Sẽ viết về cháu gái bảo bối của ta lên ngôi làm Nữ đế!"



    "Đám lão già bảo thủ trong Nội các thật là cứng đầu! Mau về hưu đi trồng trọt cho rồi!"

    "Ninh Ninh hôm nay tròn một tuổi! Con bé đã bắt được ngọc tỷ của phụ thân nó trong lễ chọn đồ, ha ha ha!"



    "Ninh Ninh ba tuổi rồi! Ta đã tìm được một con ngựa Hãn Huyết từ Tây Vực, vừa vặn để cùng lớn lên với nó."



    "Ninh Ninh năm tuổi rồi! Hôm nay vào cung vấn an còn gọi ta là Hoàng tổ mẫu, thật là một cô bé dễ thương."

    "Thằng nhóc nhà họ Cố có phải hơi yếu đuối không nhỉ, cháu gái bảo bối của ta không thể không có tam cung lục viện được…"

    "Cần có một người biết chữ, một người giỏi quân sự, còn cần cả người chơi đàn, chơi cờ, viết chữ, vẽ tranh nữa, tất cả đều phải sắp xếp cho Ninh Ninh!"

    "Thêm một Vương tử ngoại tộc để thay đổi khẩu vị nữa, ha ha ha."



    "Thôi thôi, chuyện hôn nhân của Ninh Ninh cứ để nó tự quyết định đi! Chỉ cần đừng để lặp lại số phận ban đầu của nó là được."

    "Chậc, hay là bắt nam chính vào cung làm thái giám sớm đi, cho xong chuyện!"



    "Ha ha ha! Cuốn Hoàng Thái Nữ bán chạy rồi! Dù có xuyên không, ta vẫn là tác giả của sách bán chạy!"



    Nhật ký dừng lại ở đó.

    Ta chạm vào khóe mắt, phát hiện ra nơi ấy đã ướt đẫm từ lúc nào.

    Dù ký ức đã phai nhạt, nhưng ta vẫn mơ hồ nhớ lại hình ảnh của bà lão ấy.

    Bà trang điểm tinh tế, mái tóc bạc phơ, mỉm cười đưa cho ta một miếng điểm tâm.

    Khi đó ta chỉ khoảng năm, sáu tuổi, ăn điểm tâm mà vương vãi đầy người.

    Bà không bận tâm, chỉ mỉm cười hỏi ta:

    "Ninh Ninh lớn lên có nguyện vọng gì không?"

    Ta cố gắng nuốt miếng bánh, nhìn bà, lớn tiếng trả lời:

    "Sau này con sẽ chăm chỉ học hành, trở thành trụ cột của đất nước!”

    "Sẽ khiến dân chúng sống yên bình! Sẽ khiến đất nước của chúng ta trở thành quốc gia hùng mạnh nhất thế giới!"

    Trong ký ức, bà lão nhân từ ấy mỉm cười, vuốt nhẹ đầu ta.

    "Ninh Ninh thật tuyệt!" Bà nói, "Sau này, cũng phải luôn cố gắng nhé!"

    Hết.
     
    Back
    Top Dưới