Cập nhật mới

Khác Thái sư Trần Thủ Độ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
404147492-256-k223464.jpg

Thái Sư Trần Thủ Độ
Tác giả: pc6nryjsdjprivaterel
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thái sư Trần Thủ Độ?

Một nhân vật bị người đời ghét vì chia rẽ uyên ương, xem người khác như con rối.

Có phải ông thật sự tàn nhẫn như vậy hay cũng chỉ vì để sinh tồn giữa chốn thâm cung, giữa xã hội này?



sư​
 
Thái Sư Trần Thủ Độ
Chương 1: thân thế


Trần Thủ Huy vốn là một trang nam nhi tuấn tú và dũng mãnh.

Lúc gặp người bị nạn, Thủ Huy đã ra tay cứu giúp.

Không ngờ người đó lại là vị thái tử nhà Lý, tên là Lý Long Xưởng, con vua Lý Anh tông.

Thái tử mang ơn, đã kết tình huynh đệ với Thủ Huy.

Là người giỏi võ nghệ và có tài thao lược, Trần Thủ Huy đã có công lớn, dẹp loạn trừ gian trong hoàng tộc nhà Lý, nên được nhà vua gả công chúa Đoan Nghi, ông trở thành vị phò mã tài ba của triều đình.

Thế nhưng, sau này nghe theo lời gièm pha, nhà vua đã bắt Trần Thủ Huy và công chúa Đoan Nghi đi sứ phương xa, tận đến nước Kim, nước Liêu (thuộc Mông Cổ ngày nay).

Đường xá xa xôi, trên một bến đò, công chúa Đoan Nghi trở dạ, sinh được một bé trai, công chúa muốn đặt tên cho con trai có chữ "đò" để ghi nhớ sự kiện này.

Trần Thủ Huy liền đặt tên cho con là "Độ" có nghĩa là "bến đò".

Từ đó đứa trẻ được mang tên là Trần Thủ Độ.

Trần Thủ Độ lớn lên nơi thảo nguyên Mông Cổ, nên bị ảnh hưởng bởi văn hóa vùng thảo nguyên.

Sau này, sứ giả nhà Lý đến Mông Cổ đón phò mã và công chúa về, nhưng Trần Thủ Huy thấy nhà Lý bội bạc với mình, nên quyết định không trở về nữa.

Vậy là công chúa Đoan Nghi mang theo con là Trần Thủ Độ trở về Đại Việt.

Bất hạnh thay, công chúa Đoan Nghi qua đời trên đường trở về.

Đến Đại Việt, Trần Thủ Độ ở với bác của mình là Trần Lý.

Đến thời điểm này, các sử liệu mới đề cập về Trần Thủ Độ, các giai đoạn tuổi thơ khi ông ở Mông Cổ thì nhiều sách sử đều không hề nhắc đến.

Lớn lên ở nơi thảo nguyên, văn hóa Mông Cổ đã ăn sâu vào nếp nghĩ của Trần Thủ Độ.

Chính vì thế mà ông có những quyết định hết sức khó hiểu, thậm chí trái với đạo lý.

Sau này, Trần Thủ Độ bị các nhà sử học kịch liệt phê phán.

Không ai biết rằng đó là do ảnh hưởng văn hóa Mông Cổ mà ông đã trải qua từ thở nhỏ.

****************

Ở Hải ấp, tỉnh Thái Bình

– Dung!

Về nhà đi em!

Cha em gọi kìa.

Trần Thủ Độ đứng trên bờ kêu lớn

Trần Thị Dung đang lặn xuống ao bắt cá thì bơi lên bờ.

Thị Dung vừa chạy về phía Thủ Độ vừa cầm con cá đang vùng vẫy, người ướt sũng, mặt tươi tắn.

– Đàn bà con gái gì mà đi lặn sông lặn biển bắt cá thế này?

Ướt hết cả người rồi.

Thủ Độ vừa nói vừa choàng khăn cho Thị Dung không bị lạnh.

– Ơ hay cái anh này, con gái thì sao?

Bộ không được đi lặn bắt cá hả?

Bộ làm con gái thì chỉ được ở nhà thôi hả?

Thị Dung vừa nhõng nhẽo vừa bướng bỉnh trả lời

– Chịu, anh hết nói nổi với em rồi!

****************

Cả hai về nhà

– Cái con này, mày đi đâu mà người ướt sũng thế hả?

Trần Lý tức giận quát

– Dạ, con đi bắt cá.

Trần Thị Dung cầm con cá mới bắt lúc nãy giơ lên

– Mày là đồ hư đốn!

Tao không có đứa con gái như mày.

Đàn bà con gái mà đi lặn ao lặn bể, ướt sũng cả người thì còn ra thể thống gì?

Mày ra xuống sông mà mày ở, đừng về nhà tao nữa.

Trần Lý vừa tức giận vừa đuổi Thị Dung đi

– Hứ!

Đúng là cái tư tưởng trọng nam khinh nữ mãi không hết, cổ hủ!

Tôi sẽ chứng minh cho ông thấy nữ nhi cũng lập nên đại nghiệp.

Nói xong, Trần Thị Dung tức giận bỏ ra khỏi nhà.

Cả nhà náo loạn, Trần Thừa và Trần Tự Khánh đang luyện võ sau nhà cũng nghe thấy tiếng cãi vả của em và cha mình chắc cũng đã quen.

Hai cha con vốn xích mích, Trần Lý rất thương đứa con gái duy nhất này, gia đình toàn con trai cứng rắn, mạnh mẽ, chỉ mong có đứa con gái dịu dàng, thuỳ mị để xoa dịu nhưng Trần Thi Dung lại không khác gì đàn ông, quậy phá, cá tính.

Tô Phong – vợ Trần Lý, mẹ của Trần Thừa, Trần Tự Khánh, Trần Thị Dung, bà vội chạy ra khuyên chồng bớt giận.

Trần Lý hất bà ra:

– Xem như tôi không có đứa con gái này, từ bây giờ bà bỏ hết đồ của nó đi cho tôi.

Nó có về thì đuổi nó đi cho tôi

– Dung!

Dung!

Thủ Độ vội vàng đuổi theo Thị Dung....
 
Thái Sư Trần Thủ Độ
Chương 2: tuổi thơ


Trần Thị Dung tức giận bỏ ra khỏi nhà.

Trần Lý tức lắm, cả nhà đều chạy ra can ông.

Trần Thủ Độ định đuổi theo Thị Dung nhưng thấy người nàng đang ướt, mới về chưa kịp thay đồ đã bỏ đi.

Thủ Độ chạy vào trong lấy đồ rồi mới đuổi theo Thị Dung.

Thị Dung vừa bỏ chạy vừa khóc vừa tức, Thủ Độ đuổi theo ra đến tận bờ sông.

– Thôi mà Dung, thay đồ đi em, người em ướt hết rồi coi chừng cảm lạnh bây giờ.

Thủ Độ vừa lau nước mắt cho Thị Dung vừa dỗ dành

– Em không sai!

Cha cổ hủ lắm!

Em ghét cha, em không về nhà nữa đâu

– Em có thôi cái tính trẻ con đó đi không?

Em còn cha mẹ là may mắn lắm rồi!

Em thấy anh có cha mẹ không hả?

Thị Dung nghe xong liền trầm lại, nhớ lại Thủ Độ còn không có cha mẹ, mồ côi còn mình có mà suốt ngày chỉ hỗn hào.

Nàng im lặng lấy đồ rồi vào trong bụi cỏ thay.

Thủ Độ cũng không biết tại sao mình lại nói ra những lời này được, đây là lần đầu tiên chàng nhắc về cha mẹ – nỗi mất mát lớn của đời mình.

Thay đồ xong, Độ dắt Dung về xin lỗi cha.

Trần Lý tuy giận nhưng vẫn mềm lòng khi con gái xin lỗi.

Tô Phong nấu cơm rồi cả nhà cùng quay quần bên nhau ăn vui vẻ.

Trần Lý gắp cho các con Trần Thừa, Trần Tự Khánh, Trần Thị Dung miếng cá mà lúc nãy Dung bắt được.

Nhưng ông dường như quên mất còn đứa cháu Trần Thủ Độ này.

Thủ Độ hiểu chuyện, thấy mình chẳng là gì, chỉ là ăn nhờ ở đậu nhà của bác, không phải con người ta thì sao người ta thương?

****************

Trong hoàng cung

Vua Lý Cao Tông đang ngồi uống rượu, say mê xem các vũ nữ múa.

Thái giám Phạm Bình Di đứng bên cạnh hầu hạ vua, thái tử Lý Hạo Sảm ngồi cạnh phụ hoàng.

– Này Sảm, trẫm từ lâu đã không muốn làm vua, chỉ muốn sớm truyền ngôi cho con để trẫm được đi ngao du thiên hạ, sống đời yên bình.

Cao Tông buồn chán nói

– Thưa phụ hoàng, hoàng nhi bất tài làm sao có thể gánh vác cả giang sơn Đại Việt được?

Xin phụ hoàng giữ ngôi, từ lâu hoàng nhi chỉ muốn làm một người phàm phu, chưa bao giờ mong muốn quyền lực.

Thái tử sợ hãi quỳ xuống tâu.

Đàm hoàng hậu cùng em trai mình là thái sư Đàm Dĩ Mông đột nhiên đến.

Vua hoảng hốt kêu đám vũ nữ lui ra ngoài.

– Hoàng thượng, đã lâu rồi người không thượng triều chỉ mãi lo xem mấy con hồ ly tinh này múa hát.

Nay thiếp xin cho thái sư đến bàn chuyện triều chính.

Hoàng hậu nói

– Láo xược!

Ý nàng là trẫm bất tài, chỉ ham mê nữ sắc thôi à?

– Hoàng thượng, nếu thiếp có lỡ miệng thì thiếp xin chịu tội nhưng an nguy xã tắc là trên hết, xin nghe lời của thái sư muốn tâu

– Mọi chuyện trong triều đều có hoàng hậu và thái sư định đoạt thì đâu cần đến trẫm nữa, các người muốn làm gì thì làm đi.

Trẫm đau đầu quá, trẫm hồi cung đây.

Vua đứng dậy, thái giám đỡ vua về cung

– Đúng là tên vua bất tài vô dụng, bổn cung đã nhịn lâu lắm rồi.

Hắn không làm được gì chỉ lo uống rượu ngắm hoa, ham mê tửu sắc.

Đàm hoàng hậu tức giận nói

– Hoàng hậu bớt giận, hoàng thượng càng bất tài thì chúng ta càng dễ thao túng.

Đệ có ý này...

Đàm Dĩ Mông thì thầm vào tai của hoàng hậu.

Nghe xong, Đàm thị cười mưu mô, suy nghĩ gì đó sâu xa

----------------

Ở cung thái tử

Thái tử Sảm ngồi trầm ngâm bên cửa sổ.

Nhìn xa xăm, ánh mắt vô định xen lẫn nỗi buồn sâu kín.

Chàng hỏi thái giám Dần hầu cận bên cạnh

– Dần, ngươi có muốn nghe ta làm thơ không?

– Điện hạ đã muốn làm thơ cho hạ thần nghe thì sao thần dám từ chối được.

" Quyền thế mong manh như gió thoảng,

Đời tựa hoa rơi giữa lối xưa

Chớp mắt công danh thành mây khói,

Kiếp người tàn úa tựa chiều buông."

.....

(Tớ tự sáng tác, chứ Lý Huệ Tông không có làm thơ)
 
Thái Sư Trần Thủ Độ
Chương 3: Trần Thị Dung


Đại Việt, năm 1209

----------------

Năm nay Trần Thủ Độ đã 16 tuổi, đã là một thanh niên cao lớn, gương mặt góc gạnh, mày ngài thanh tú, đôi mắt sâu thẳm, đã trưởng thành, chững chạc hơn xưa.

Trần Thị Dung cũng đã trở thành thiếu nữ tròn 15 tuổi, sắc đẹp mặn mà như muối biển, làn da ngăm bánh mật khoẻ mạnh, thân hình mảnh mai, nhanh nhẹn, đôi mắt hoa đào to tròn hút hồn.

Vẻ đẹp của nàng đẹp đến nao lòng khiến ai cũng rung động.

Vì vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành ấy càng khiến Trần Lý lo sợ con mình sẽ bị đám đàn ông dòm ngó nên không cho Thị Dung ra ngoài.

Gia đình Trần Lý làm nghề chài lưới, hàng ngày đi đánh bắt lênh đênh trên sông trên biển cuối cùng cũng đã làm ăn khá giả, trở thành hào trưởng trong làng nên Thị Dung chỉ việc ở nhà nhưng tiểu thư, có người hầu hạ.

Trần Thừa là anh cả, tính cách điềm đạm, hiểu lễ nghĩa nên rất hợp với Trần Thủ Độ.

Trần Tự Khánh là anh hai, tính cách nóng nảy, bộc trực, kiêu căng nên rất ghét cái tính bướng bỉnh, năng động của em gái mình và rất khinh thường Thủ Độ mồ côi, luôn xem chàng là người ăn kẻ ở chứ chưa bao giờ xem là anh em họ trong gia đình.

Hằng ngày, Trần Lý đều luyện võ cho hai con và cháu Thủ Độ.

– Đánh mạnh tay lên!

Đúng rồi, Thủ Độ giỏi lắm.

Trần Lý nghiêm khắc dạy ba người

– Sao cha cứ thiên vị, khen thằng Độ mãi thế?

Rõ ràng con đánh nhanh, mạnh hơn nó mà?

Tự Khánh tức giận hỏi

– Cha không thiên vị ai cả.

Tuy mày đánh nhanh hơn mạnh hơn nhưng mỗi động tác của mày đều lộ rõ hết tính cách nóng nảy của mày.

Đối thủ sẽ biết sắp tới mày sẽ đánh chiêu gì mà kịp đỡ, sẽ biết được con người thật của mày mà bày mưu.

Còn Thủ Độ tuy đánh không nhanh, không mạnh bằng nhưng lại biết cách không để lộ tính cách thật, không để đối thủ biết sắp tới sẽ ra đòn gì, mỗi động tác của Thủ Độ đều điềm đạm, khôn ngoan, biết lúc nên đánh lúc nên tránh.

Trần Lý nói

– Con không học nữa, cha thích thì cha dạy anh Thừa với thằng Độ đi.

Tự Khánh tức giận ném gươm rồi bỏ đi

– Tự Khánh không khác gì con Dung, ngang bướng, nóng nảy như nhau.

Trần Thừa bất lực nói

Thủ Độ biết Tự Khánh không thích mình, nếu như vậy thì Tự Khánh sẽ càng ghét mình hơn.

Nên chàng vội vàng đuổi theo.

– Anh Khánh, em xin lỗi.

Bác thương anh nên mới nói lỗi sai để anh sửa thôi chứ không có phải chê bai gì đâu.

Anh đừng giận bác

– Tôi làm gì giận cha, tôi chỉ giận chú đấy!

Từ khi chú tới cái nhà này ăn nhà ở đậu thì cha tôi phải tốn cơm tốn nước nuôi chú, chú còn giành cha với tôi.

Cũng tại chú nuông chiều con Dung quá mà nó suốt ngày nhõng nhẽo, bướng bỉnh đó thôi.

Tự Khánh không nghĩ ngợi gì nhiều mà nói những lời đó ra

Thủ Độ nghe xong rất buồn và lại ra bờ sông ngồi suy nghĩ.

Tại sao mình lại bất hạnh như vậy?

Mình sống chỉ là dư thừa?

Thủ Độ chỉ muốn nhảy xuống sông tự vẫn cho xong.

----------------

Thị Dung trong nhà vừa làm bánh xong, chờ Thủ Độ luyện võ rồi sẽ tạo bất ngờ.

Nàng thấy Tự Khánh, háo hức chạy đến.

– Anh Khánh, các anh tập võ xong rồi à?

Anh Độ đâu anh?

– Tao không biết, mặc kệ nó

Thị Dung khó hiểu, đi khắp nhà không thấy Thủ Độ đâu hết liền có cảm giác không hay.

Nàng cầm giỏ bánh chạy ra chỗ bờ sông mà mình và Thủ Độ hay hẹn ra chơi.

Vừa đến, nàng thấy Thủ Độ đang đứng kế sông, trầm ngâm nhìn xuống.

Nàng hốt hoảng chạy đến ôm Thủ Độ, mếu máo khóc xin đừng dại dột.

– Anh Độ!

Anh đừng dại dột mà!

Có em ở đây!

Em yêu anh nhất

Thủ Độ suy sụp bỗng được Thị Dung ôm, an ủi làm chàng bừng tỉnh.

Thị Dung đưa giỏ bánh mình mới làm cho Thủ Độ

– Anh ăn bánh đi, em chờ các anh luyện võ xong rồi làm cho anh ăn đó.

Anh Tự Khánh có nói gì thì kệ anh ấy đi!

Cả hai ngồi xuống, Thị Dung tươi cười đút bánh cho Thủ Độ.

Chàng lần đầu cảm nhận được tình cảm khó tả của Dung dành cho mình.

– Ngon không anh?

– Ngon ... ngon lắm

– Em yêu anh lắm đó anh Độ, anh có yêu em không?

Thủ Độ bất ngờ vì không nghĩ Thị Dung lại yêu mình?

– Cũng có...

– Vậy cả đời này em là của anh, em chỉ yêu anh thôi!

Nàng dựa vào lòng Thủ Độ.

Chàng cũng ôm nàng

Nhưng tình yêu này vốn trái với luân thường đạo lí, dù Trần Thị Dung có nhỏ tuổi hơn Trần Thủ Độ thì theo vai vế vẫn là chị em họ.

Yêu nhau như vậy chẳng khác nào loạn luân
 
Thái Sư Trần Thủ Độ
Chương 4: triều đình lục đục


Vua Lý Cao Tông hằng ngày đều mê say tửu sắc, thái giám hầu cận là Phạm Bình Di bên cạnh chỉ biết nuông chiều vua.

Mỗi lần ai nhắc đến việc triều chính thì vua đều than nhức đầu, bỏ bê đất nước...

Trong cung hoàng hậu

Đàm hoàng hậu và Đàm Dĩ Mông đang ngồi bàn mưu hãm hại Bình Di

– Hoàng thượng ngày đêm đắm chìm trong dục lạc không lo an nguy xã tắc cũng vì cái tên hoạn quan đó bên cạnh không biết khuyên vua.

Hoàng hậu nói

– Hoàng hậu bớt giận.

Đệ nghĩ chúng ta cần nên giết cái tên này để triệt cái gai trong mắt.

Đàm Dĩ Mông mưu mô đáp

– Ngu xuẩn!

Bổn cung đã dặn đệ nhiều lần rồi, làm gì cũng phải tính trước tính sau, khi không đi giết Phạm Bình Di thì hoàng thượng sẽ xem chúng ta là độc ác, không có bằng chứng gì mà giết oan

– Đệ ...

đệ thiếu suy nghĩ, tỷ tỷ đừng giận.

– Hoàng hậu, thái sư!

Có tấu chương!

Một tên lính chạy đến thưa

– Tỷ tỷ, chúng ta đi đưa tấu chương cho hoàng thượng đi.

– Hoàng thượng bất tài, vô dụng, chẳng quan tâm triều chính thì tấu chương này cũng vô nghĩa.

Đưa bổn cung xem.

Hoàng hậu vừa xem vừa mưu mô, cười nham hiểm

----------------

Hôm sau, ở điện thái hoà

Các bá quan văn võ vừa đi vào triều vừa đoán xem hôm nay vua có thiết triều không?

Mọi người đã đông đủ chỉ chờ vua Cao Tông đến.

– Hoàng thượng, người dậy đi thiết triều đi hoàng thượng.

Trang quý phi đêm qua thị tẩm gọi vua dậy

– Trẫm không thiết triều đâu, trẫm chỉ muốn nằm với nàng thôi.

Cao tông lười nhác trả lời

Đàm hoàng hậu đột nhiên bước vào

– Cái con hồ ly tinh này!

Ngươi dám quyến rũ hoàng thượng làm hoàng thượng bỏ bê triều chính à?

– Hỗn xược, trẫm đang nghỉ ngơi tại sao nàng dám xông vào đây

– Hoàng thượng, người mau thay y phục rồi thiết triều đi.

Đã lâu rồi người chưa thiết triều, các bá quan văn võ có nhiều điều muốn tâu.

Đàm hoàng hậu nói

– Trẫm nhức đầu quá, nàng lui ra đi.

Trẫm không thiết triều gì hết

– Nếu hoàng thượng không thiết triều thì đừng trách thiếp mạnh tay với con hồ ly tinh Trang quý phi này!

Lý Cao Tông sợ hoàng hậu ghen tuông nên đành thay y phục thiết triều.

----------------

– Hoàng thượng giá lâm!

Tất cả bá quan văn võ đều quỳ xuống hành lễ.

Thái tử Sảm và thái sư Đàm Dĩ Mông cũng hành lễ.

Lý Cao Tông bước lên ngai vàng, thẩn thơ nghe tấu

– Bẩm hoàng thượng, có tấu chương dâng lên nói rằng ở Đằng Châu có tên giặc Phạm Du và Hồng Châu có tên giặc Đoàn Thượng đang mưu mô chống lại triều đình.

Xin hoàng thượng cho người đi dẹp loạn.

Đàm Dĩ Mông tâu

– Được rồi, chuẩn tấu

– Nhưng bẩm hoàng thượng, triều đình đang dần suy yếu, các quan lại, binh sĩ không được phát đủ lương thực thì làm sao đánh nổi giặc?

Thái giám Phạm Bình Di tuy là hoạn quan nhưng sống trong cung ăn sung mặc sướng, dưới một người trên vạn người.

Hoạn quan không chỉ để phục vụ hoàng cung mà còn phải tận trung vì nước.

Xin hoàng thượng để Phạm Bình Di đi đánh dẹp giặc nổi loạn để lập công, được người đời xem trọng.

Đàm hoàng hậu nói

Rõ ràng là hoàng hậu và Đàm Dĩ Mông đã có mưu đồ hãm hại Phạm Bình Di.

Ở thời đó thì hoạn quan không chỉ hầu hạ hoàng cung mà còn phải biết văn, võ, có khi còn phải đi đánh giặc như những tướng quân khác.

Bình Di thông minh đã sớm biết số mình đã tận, ngày đi không trở về.

Chấp nhận để lập công lần cuối....

----------------

Ở cung thái tử

– Bẩm thái tử, có đại thần Tô Trung Từ đến muốn gặp người.

– Ta đâu có quen gì ông ấy, tại sao ông ấy lại muốn gặp ta chứ?
 
Thái Sư Trần Thủ Độ
Chương 5: lên kinh (1)


Tô Trung Từ – một quan đại thần, em trai của Tô Phong, em rể của Trần Lý, cậu của Trần Thừa, Trần Tự Khánh, Trần Thị Dung, Trần Thủ Độ.

----------------

– Thưa thái tử điện hạ.

Hạ thần là Tô Trung Từ xin được yết kiến.

Có điều muốn bàn riêng với thái tử.

Tô Trung Từ nói

– Khanh có gì mà muốn bàn với ta?

– Nói ra thật là đại nghịch bất đạo nhưng vì Đại Việt, thần cầu xin thái tử nối ngôi sớm vì an nguy của xã tắc

– Ngươi...ngươi nói gì thế hả?

Thái tử Sảm hốt hoảng vội chạy đến ngăn Tô Trung Từ nói tiếp

– Hoàng thượng mới 3 tuổi đã lên ngôi, mọi quyền hành đều do thái hậu quyết định, nay hoàng thượng cũng đã trung niên, đã tuổi trưởng thành mà vẫn không lo triều cương, ham mê tửu sắc làm dân đói khổ, loạn lạc khắp nơi.

Vua còn ra lệnh thái giám Phạm Bình Di đi đánh giặc thì thử hỏi xem có xứng làm thiên tử, làm hoàng đế Đại Việt không?

– Ngươi...đừng nói nữa.

Người khác mà nghe thấy thì ngươi sẽ tiêu đời mất!

– Hạ thần van xin thái tử!

Chỉ có thái tử mới cứu được Đại Việt khỏi suy vong.

Thần chỉ dám nói cho thái tử điện hạ biết vì thần tin người là chính nhân quân tử, có tấm lòng từ bi, thương dân như con, không màng danh lợi.

Trung Từ vừa quỳ vừa tâu

– Ta làm sao dám chứ?

Ngươi đứng lên đi, ta tha cho ngươi, những lời hôm nay ngươi nói với ta thì được chứ đừng ăn nói xằn bậy như vậy với người khác nữa.

E rằng ta cũng không cứu nổi ngươi.

– Thưa thái tử, nếu người muốn Đại Việt tồn vong thì thần có cách giúp nhưng sợ mình tài hèn sức mọn, thái tử chỉ có một mình.

Chúng ta không làm được gì đành phải nhờ cậy anh rể của thần là Trần Lý – một hào trưởng ở Hải ấp và các cháu giúp đỡ.

– Ngươi ... ngươi muốn làm gì thì làm đi.

Ta chỉ như con rối cho các ngươi điều khiển, các ngươi muốn làm gì thì làm miễn đừng làm hại người khác.

Tô Trung Từ lui ra đầy vẻ toan tính, thái tử Sảm vừa suy nghĩ những lời ông ta nói vừa nhìn xa xăm.

Tại sao ta phải làm thái tử?

Phải nối ngôi vua chứ?

Ta chỉ muốn làm một người bình thường, tại sao ông trời lại thử thách ta đến vậy?

----------------

Ở Hải ấp

– Cha, các anh!

Cậu Từ gửi thư cho mình nè.

Trần Thị Dung vừa chạy vừa cầm bức thư

– Đưa đây cho cha

– Cha đọc cho con nghe với

– Đây là chuyện đàn ông, đàn bà con gái không được xen vào.

Đi ra nhà sau!

Trần Lý nói

– Hứ, con không nghe được thì con hỏi anh Độ

Trần Lý gọi Trần Thừa, Trần Tự Khánh, Trần Thủ Độ ra xem bức thư:

" Gửi huynh, Trần Lý

Đệ, Tô Trung Từ muốn nhờ cậy huynh vài việc.

Gia tộc họ Trần xưa nay làm nghề chài lưới, sống ở Hải ấp, nay đã giàu có, trở thành hào trưởng vậy huynh chẳng lẽ không muốn cầu tiến chăng?

Đệ đang làm quan triều đình, được thái tử tin tưởng, trọng dụng.

Nay thái tử điện hạ muốn lên ngôi thay thế vua cha, giúp đất nước thái bình nhưng chỉ có đệ và người thì thật không bền vững.

Đệ ngỏ ý mời huynh, tỷ và các cháu cùng dọn lên kinh sống và phò tá thái tử.

Tô Trung Từ "

– Cậu muốn mình lên kinh kìa cha!

Ở kinh thành sẽ có cuộc sống tốt hơn Hải ấp này.

Biết đâu còn lập nên đại nghiệp?

Trần Tự Khánh háo hức nói.

– Cậu đã ngỏ ý đến mức này thì chắc cũng có kế gì đó rồi cha, chúng ta nên suy tính kỹ.

Triều đình rối ren, loạn lạc, cao ngạo chắc chắn sẽ khinh thường nghề chài lưới chúng ta.

Trần Thừa điềm tĩnh nói

– Cháu thấy hai đứa nói đều có lý.

Nhưng đất nước loạn lạc mà không có người đánh dẹp thì loạn càng thêm loạn.

Phải dấn thân vào gian khó mới lập nên nghiệp lớn.

Trần Thủ Độ nói

– Được rồi, ngày mai chúng ta sẽ lên kinh, mấy đứa nhớ lên kinh thì phải lịch sự, điềm đạm, thông minh chứ không được lỗ mãn như Hải ấp này biết chưa?

Trần Lý vừa nói vừa liếc Trần Thị Dung đang núp nghe lén.
 
Thái Sư Trần Thủ Độ
Chương 6: lên kinh (2)


Hoàng cung

– Ngươi nói gì?

Cái lão Tô Trung Từ ấy dám có âm mưu phản nghịch như vậy à?

Còn kéo cả lũ đánh cá dơ bẩn kia đến Thăng Long.

Đàm hoàng hậu nghe tên nội gián kể liền tức giận

– Tỷ tỷ, hay chúng ta tìm cách diệt cái tên Tô Trung này, lấy danh hắn mưu tính giết vua cướp ngôi.

Đàm Dĩ Mông nói

– Nếu như vậy thì lỡ hắn kéo thái tử theo thì sao?

Hắn mà nói thái tử cũng là đồng loã thì khác nào nói chúng ta là chủ mưu.

Hoàng hậu bèn suy nghĩ kế hoạch

– Tỷ Tỷ, ngày mai đám họ Trần sẽ đến Thăng Long, có thứ tử Trần Tự Khánh và tiểu nữ Trần Thị Dung – con của Trần Lý, hai kẻ đó vốn nóng tính, bướng bỉnh.

Chúng ta cố tình xuất thành đi hóng mát rồi chặn kiệu bọn chúng.

Chắn chắc Trần Tự Khánh và Trần Thị Dung sẽ nông nổi, láo xược, bất kính với hoàng hậu, làm hỏng hết kế hoạch của Trần Lý và Tô Trung Từ.

Rồi nhân cơ hội đó chúng ta nói chúng bất kính, bắt được cả đám họ Trần rồi thì một mình Tô Trung Từ không làm được gì đâu.

– Lâu rồi bổn cung mới thấy đệ thông minh như vậy.

Kế hay!

Kế hay!

----------------

Kinh thành Thăng Long

Một đoàn người đi đến.

Trần Lý và Trần Thừa, Trần Tự Khánh, Trần Thủ Độ cưỡi ngựa đi trước, đi sau là Trần Thị Dung ngồi trong kiệu với Tô Phong và đám tuỳ tùng xung quanh bảo vệ.

Trần Thị Dung ngồi trong kiệu háo hức vén rèm ra ngắm phố xá.

– Dung!

Cha bảo con phải ngồi yên trong kiệu rồi mà.

Con là con gái, là ngọc là hoa phải giữ phẩm giá chứ con.

Trần Lý quát

– Con không ngồi kiệu đâu, tù túng quá!

Cha cho con ra cưỡi ngựa với các anh đi!

Không thì đi bộ cũng được.

Trần Thị Dung nhõng nhẽo nói

– Im ngay, cha bảo con vào trong kiệu ngồi với mẹ.

Đây là Thăng Long chứ không phải Hải ấp mà muốn làm gì thì làm.

Nếu không người ta nói mình đánh cá chẳng biết lễ nghĩa là gì.

Trần Lý nói

Trần Thị Dung hờn dỗi ngồi lại vào kiệu với mẹ.

Đoàn người tiếp tục đi.

Bỗng nhiên mọi người xung quanh tản ra hết và quỳ xuống.

Một chiếc kiệu sang trọng phủ đầy vàng, ngọc và nhiều binh lính, cung nữ xung quanh hộ giá.

Trần Lý và mọi người cũng xuống ngựa hành lễ.

Trần Thị Dung hờn dỗi chẳng thèm bước xuống.

– Tên tiểu tử kia, bổn cung là mẫu nghi thiên hạ sao thấy mà không hành lễ.

Thật hỗn xược!

Đàm hoàng hậu bước ra nói

Trần Thị Dung hóng hách đi tới, đứng đối mặt với hoàng hậu

– Sao bà dám mắng cha tôi hả?

Bà đừng tưởng bà là hoàng hậu muốn làm gì thì làm

– Dung!

Nhịn đi em!

Trần Thủ Độ đi đến kéo Trần Thị Dung lại

– Cha bảo con đây là kinh thành, không được lỗ mãn rồi mà?

Dung!

Xin hoàng hậu thứ lỗi cho tiểu nữ Trần thị, nó chỉ mới 15 tuổi còn non trẻ khờ dại.

Hoàng hậu độ lượng xin bỏ qua cho nó.

Trần Lý đến chỗ hoàng hậu cung kính cúi đầu nói

– Con hư tại cha mẹ không biết dạy, láo xược!

Bắt cả lũ này lại cho ta!

– Tôi nhịn bà đủ lắm rồi đấy bà già lắm mồm dám xúc phạm cha mẹ và em gái tôi!

Trần Tự Khánh tức giận leo lên ngựa, rút gươm ra.

Cả đám lính bao vây nhưng Trần Tự Khánh một tay chém sạch đám lính khiến mọi người đều kinh sợ.

Trần Thủ Độ cũng lên ngựa, kéo Trần Thị Dung lên rồi cả ba nhanh chóng trốn khỏi sự truy sát của đám hộ vệ triều đình.

Trần Thừa đã tính trước sẽ có ngày này nên theo cha mẹ để chăm sóc, Trần Tự Khánh dũng mạnh dẹp đám hộ vệ rồi theo Trần Thủ Độ và Trần Thị Dung cùng nghĩ cách cứu cha mẹ.

Trần Thừa quỳ xuống cùng cha mẹ xin hoàng hậu tha lỗi rồi bị bắt đi vì nếu bỏ chạy hết sẽ trở thành tội nhân, hèn nhát.

Hoàng hậu tức lắm vì chỉ bắt được Trần Lý, Tô Phong, Trần Thừa chứ chưa bắt được Trần Tự Khánh dũng mãnh, Trần Thủ Độ thông minh, Trần Thị Dung xinh đẹp, mạnh mẽ kia.
 
Thái Sư Trần Thủ Độ
Chương 7: tù lao


Cung thái tử

– Chết thật!

Chết thật!

Thái tử điện hạ à!

Tô Trung Từ đứng ngồi không yên

– Sao thế Tô đại nhân?

Thái tử Sảm vừa cho chú chim hoàng anh của mình ăn vừa hỏi

– Gia đình của chị thần đã bị hoàng hậu bắt vì dám chặn kiệu rồi.

Chắc sẽ bị xử trảm

– Sao mẫu hậu lại làm thế chứ!

Không được, ta sẽ đi xin mẫu hậu tha chết cho họ.

– Đừng, thái tử!

May mắn là các cháu của thần là Trần Tự Khánh, Trần Thủ Độ, Trần Thị Dung đã kịp chạy thoát, chắc chắn chúng nó sẽ tìm thái tử điện hạ và hạ thần để cầu cứu.

Đợi đến đó rồi thái tử hãy đi xin ân xá với hoàng hậu, lấy danh nghĩa là hoàng hậu độ lượng, đại từ đại bi mà tha thứ.

Lúc đó thái tử sẽ lấy lòng đc anh rể Trần Lý và mấy đứa cháu của thần rồi nhờ họ giúp đỡ để lên ngôi.

Tô Trung Từ nói

– Ta...ta không làm vua đâu!

Ta chỉ muốn giúp các ngươi khỏi tội chết thôi!

Ngươi đừng bày mưu tính kế nữa.

Thái tử Sảm sợ hãi nói

– Rồi thái tử sẽ phải suy nghĩ lại, hạ thần cáo lui và chỉ mong thái tử sáng suốt, làm theo những lời thần nói để cứu Đại Việt khỏi lầm than.

Nói xong, Tô Trung Từ lui ra chỉ còn thái tử trầm ngâm trong cô phòng.

Thái tử nhìn lên bầu trời, đôi mắt xa xăm chứa đầy nỗi buồn, tuyệt vọng.

----------------

Ở bãi cỏ lau vắng vẻ những tiếng ngựa chạy thật nhanh rồi bỗng dừng lại.

Trần Thị Dung đang ngồi trong lòng Trần Thủ Độ trên lưng ngựa thì lại đòi nghỉ.

Trần Tự Khánh đang cầm kiếm dính đầy máu, hùng hổ nhảy xuống ngựa.

– Cái con này, mày gây chuyện cho đã rồi bây giờ còn đòi nghỉ.

Bọn lính đuổi đến bắt thì chết cả lũ.

Trần Tự Khánh nói

– Cha bảo em ngồi ngoan trong kiệu, không được ra ngoài thì em làm theo thôi.

Trần Thị Dung lười biếng, trả lời

– Tại mày mà bây giờ anh Thừa với cha mẹ bị con mụ kia bắt đi rồi đó!

Mày vừa lòng mày chưa.

– Thôi anh Khánh đừng mắng Dung nữa.

Chúng ta ngồi nghỉ một chút rồi tìm cách cứu bác Lý và anh Thừa.

Trần Thủ Độ nói

– Anh Độ, em khát nước, em muốn uống nước!

Trần Thị Dung nhõng nhẽo nói

– Được rồi để anh đi tìm nước cho em

– Chú mày chỉ biết chiều nói mãi, hỏi sao nó lại bướng bỉnh cũng do chú mày đó.

Thủ Độ nhảy lên ngựa, Thị Dung cũng đòi đi.

– Chúng mày đi nhanh rồi về, tao mà chờ lâu là đừng trách tao.

Tự Khánh cọc cằn nói

----------------

Trong lao ngục, Trần Thừa trầm ngâm suy nghĩ

– Thừa, cha thương con quá.

Phận làm anh, làm trưởng tử phải gánh vác cả gia đình.

Phải theo phụng dưỡng cha mẹ trong lao ngục tăm tối này.

Không được đi ngao du thiên hạ, tự do như các em.

Trần Lý thương xót nói

– Cha, con không sao đâu.

Trần Thừa an ủi

Trần Lý rõ ràng nói chuyện với Trần Tự Khánh và Trần Thị Dung thì toàn la rầy, nghiêm khắc nhưng khi nói chuyện với Trần Thừa thì lại nhẹ nhàng, thương xót.

Có lẽ ông luôn xem Trần Thừa là anh cả, hiểu chuyện nên chẳng còn gì để mình phải bận tâm, la rầy nữa.

Còn Khánh và Dung là con thứ, chẳng cần quan tâm gia đình gì hết, thường nông nổi, bướng bỉnh nên ông tỏ vẻ nghiêm khắc, chửi mắng chỉ vì thương con.

----------------

Ở Đằng Châu, nơi của giặc Phạm Du

– Bẩm chủ công, triều đình nói rằng chúng ta làm phản, cử Phạm Bình Di đi giết giặc.

Một tên lính thưa

– Ngươi cứ yên tâm, Đàm hoàng hậu và Đàm Dĩ Mông đã cấu kết với ta cùng nhau diệt Phạm Bình Di rồi!

Chúng ta phải trốn khỏi đám lính của Phạm Bình Di đang tới để lên kinh gặp lão hoàng thượng sa đoạ rồi vu oan cho gã thái giám Bình Di kia.

Phạm Du nói

Sau đó Phạm Du và một số binh lính âm thầm lên kinh.

Phạm Bình Di vẫn đang đi đến Đằng Châu, ông không biết rằng số mình đã sắp tận...

K
 
Thái Sư Trần Thủ Độ
Chương 8: chết oan


Phạm Bình Di vừa đi đến Đằng Châu bỗng có linh cảm chẳng lành.

Quả nhiên vừa vào trong thành thì chẳng thấy Phạm Du đâu nữa.

– Chủ công, chúng ta trúng kế của Phạm Du rồi.

Quách Bốc – thuộc hạ của Bình Di nói

– Số mệnh ta đã tận, đất nước suy vong, gian tặc họ Đàm lộng hành.

Trước sau gì cũng không sống được nữa, thôi ta về kinh gặp hoàng thượng lần cuối.

Bình Di nói

– Đừng mà chủ công, nếu người về kinh thì chắc chắn sẽ chết

– Lần này ta đi không có ngày về, thôi thì ta về kinh gặp vua lần cuối vậy

– Cha, nếu cha đi thì con sẽ đi theo cha.

Phạm Phụ – con trai Bình Di nói

Nói xong, Phạm Bình Di cưỡi ngựa cùng con về kinh.

Căn dặn Quách Bốc ở lại canh giữ, tuyệt đối không được nóng nảy, phản vua

----------------

Ở Hồng Châu

Đoàn Thượng – một trung thần nhà Lý đang nổi lên, chống lại Đàm hoàng hậu và Đàm Dĩ Mông vì ông nhìn ra được bộ mặt thật của họ chỉ muốn họ Đàm lớn mạnh.

Nhưng hai bọn họ đã lấy danh nghĩa của vua Lý Cao Tông sai Phạm Bình Di đi đánh dẹp.

Đoàn Thượng biết rõ không có mình thì nhà Lý sẽ suy vong, hay tin Phạm Du đang lên kinh để vu oan, giết chết Bình Di, Đoàn Thượng cũng hùa theo, chạy lên kinh cầu cứu vua....

----------------

Đêm hôm đó – một đêm đầy biến động...

Trần Tự Khánh, Trần Thủ Độ, Trần Thị Dung đang ngồi dưới gốc cây bày kế cứu cha mẹ.

– Dung, bây giờ mày mặc đồ thật đẹp, gợi cảm và đi vào trong dụ dỗ bọn lính canh, cứu cha mẹ.

Còn tao và Thủ Độ sẽ ở ngoài đánh bọn chúng.

Trần Tự Khánh nói

– Sao anh lại nỡ làm như vậy thế anh Khánh!

Em không chịu đâu!

Trần Thị Dung lắc đầu

– Nếu em chịu ngoan, cứu được cha mẹ thì anh sẽ dắt em đi chơi được không?

Trần Thủ Độ dịu dàng dỗ

----------------

Trong ngục, hai tên lính canh đang đứng thì một cô gái chỉ mặc chiếc yếm đào, lộ ra cơ thể mịn màng, làn da bánh mật khoẻ khoắn, đôi mắt hút hồn cầm một chiếc giỏ tre bước vào.

– Này cô em, em đi đâu vào đây thế hả?

Tên lính gác thèm thuồng hỏi

– Em vào đây thăm cha, cha em bị bắt vào đây đã mấy ngày rồi.

Em nhớ cha lắm, các anh cho em gặp cha được không?

Trần Thị Dung vừa khóc vừa liếc mắt đưa tình.

– Được được!

Nhưng em phải cho bọn anh thứ gì đó chứ

– Em đây chỉ có vài bình rượu, các anh uống tạm rồi cho em gặp cha được không?

Thị Dung vừa nhẹ nhàng nói vừa lấy bình rượu trong giỏ ra

Hai tên lính say mê ngắm nhìn nàng yểu điệu, Thị Dung uyển chuyển rót rượu cho hai gã uống rồi dụ uống tiếp đến khi mặt cả hai đã đỏ bừng, say xỉn.

Nàng leo lên đùi một tên và sờ người hắn tìm chìa khoá.

Tên còn lại thấy được và định la lên thì bị Tự Khánh Thủ Độ lao đến đánh cho cả hai tên lính bất tỉnh.

Thị Dung lấy được chìa khoá bèn chạy đến nơi nhốt Trần Lý, Trần Thừa và Tô Phong để cứu.

----------------

Phạm Du và Đoàn Thượng đã đến Thăng Long, Đoàn Thượng bắt Phạm Du phải cấu kết với mình để thoát chết.

Phạm Du theo phe của Đàm hoàng hậu nên rất ghét Đoàn Thượng theo phe nhà Lý nhưng hắn cũng giả vờ đồng ý.

Cả hai vào cung và xin gặp hoàng thượng, hoàng hậu

– Hoàng thượng, hoàng hậu!

Gian thần Phạm Bình Di có mưu đồ làm phản, hắn đánh chúng thần rồi cướp luôn Đằng Châu, Hồng Châu để chống lại triều đình.

Phạm Du tâu

– Ấy chết, hoàng thượng à!

Phạm Bình Di thật đúng là gian xảo, trước thì là thái giám hầu cận người để lấy thông tin, sau thì mưu đồ làm phản.

Ta phải giết hắn để trừ hoạ về sau.

Đàm hoàng hậu nói

Lý Cao Tông chưa biết thực hư thế nào nhưng nghe hoàng hậu nói có lý bèn cho người đi bắt Phạm Bình Di.

Bình Di vừa đến kinh thành đã thấy đám lính vây quanh.

Ông biết ngay là có chuyện chẳng lành.

Ông và con trai cùng đi vào gặp vua, hoàng hậu

– Phạm Bình Di, ta xem ngươi như bằng hữu, bạn tâm giao, ngươi đã làm thái giám hầu cận ta từ nhỏ đến nay, vậy sao ngươi lại làm chuyện bất trung với ta vậy?

Lý Cao Tông hỏi

– Hoàng thượng, người đừng nghe lời bọn gian thần họ Đàm, Phạm Du nói!

Bọn họ đang muốn lật đổ nhà Lý, nếu hoàng thượng giết ta thì bọn họ sẽ ngày càng lộng hành.

Phạm Bình Di tuyệt vọng nói

– Láo xược, ý ngươi nói bổn cung và thái sư Đàm Dĩ Mông là gian thần à?

Ban rượu độc cho ta.

Đàm hoàng hậu tức giận nói

Tên người hầu mang rượu độc đến, Phạm Bình Di thất vọng cầm ly rượu lên rồi uống, máu từ cổ họng ông chảy ra rồi ông lăn ra chết.

Phạm Phụ tức giận liền đứng dậy phản kháng nhưng bị đám lính giữ lại, dùng gươm chém chết

Đám người hầu dọn dẹp thi thể Phạm Bình Di và Phạm Phụ đi, Đàm hoàng hậu mặt lạnh lẽo nhìn Lý Cao Tông đang hoảng sợ.

----------------

Quách Bốc ở Đằng Châu nhận được tin dữ liền tức giận, kéo binh lên kinh lật đổ triều đình thối nát này...
 
Thái Sư Trần Thủ Độ
Chương 9: đi chơi


Cả gia đình Trần Lý đã trốn thoát được khỏi tù lao.

Triều đình đang rối loạn, chẳng ai nhớ đến họ.

Tô Trung Từ cho người đến đón về phủ của ông ta

– Anh rể, chị hai.

Em có chuyện muốn bàn riêng với anh chị.

Tô Trung Từ nói

– Mấy đứa ra sau nhà chơi chút đi, cha mẹ và cậu có việc riêng.

Trần Lý đuổi các con ra nhà sau

Trần Thừa, Trần Tự Khánh, Trần Thủ Độ, Trần Thị Dung ở nhà sau, buồn chán.

Tự Khánh đói bụng liền đi vào bếp tìm thức ăn.

– Anh Độ!

Lúc nãy anh hứa nếu em dụ mấy tên lính cứu được cha mẹ thì anh dắt em đi chơi mà.

Thị Dung hớn hở nói

– Được rồi, đi chơi.

Thủ Độ lười biếng nói

– Hai đứa mặc đồ thường dân vào, không được để bị phát hiện đó nghe chưa.

Trần Thừa nói

– Dạ!

Thị Dung kéo Thủ Độ đi chơi

Cả hai mặc đồ người hầu rồi nắm tay nhau ra phố chơi

Ở Thăng Long này, đêm rồi mà phố xá vẫn tấp nập, nhiều chiếc đèm lồng đầy màu sắc chiếu sáng rực trông rất đẹp.

– Anh Độ!

Con tò he này đẹp quá!

Thị Dung chạy đến hàng tò he rồi nói

– Đi thôi.

Thủ Độ kéo tay Thị Dung đi

– Anh Độ!

Em đói bụng, mua thịt xiên nướng này cho em đi!

Thị Dung kéo Thủ Độ đến hàng xiên nướng

– Cho tôi một xiên thịt.

Thủ Độ nói với ông chủ

– Anh không ăn hả?

– Không.

Thủ Độ lạnh lùng đáp

Thị Dung vừa đi vừa ăn.

Một tay thì cầm xiên thịt ăn ngon lành, một tay thì choàng vào tay Thủ Độ.

Dung bỗng đút xiên thịt vào miệng Độ

– Anh Độ ăn đi!

Dung tinh nghịch chạy đi chơi

Thủ Độ sững người, không ngờ Thị Dung lại ấm áp với mình như vậy.

Dung tinh nghịch chạy vào một con hẻm nhỏ, gặp một ông thầy bói mù đang ngồi.

Độ đuổi theo và cũng thấy ông cụ ấy.

– Đôi nam nữ kia có muốn xem bói không?

– Dạ muốn!

Thị Dung chạy đến bỏ tiền vào bát

– Mời cô xoè tay ra.

Ông cụ tuy bị mù nhưng biết xem chỉ tay.

Ông sờ vào từng đường chỉ tay của Dung rồi hoảng hốt

– Ôi!

Hoàng...hoàng hậu!

Cô sau này sẽ trở thành hoàng hậu Đại Việt!

– Ông nói xàm gì thế hả?

Sao tôi lại thành hoàng hậu được chứ?

– Cậu kia lại đây.

Ông cụ gọi Thủ Độ, cũng sờ vào chỉ tay, mặt ông nhăn nhó rồi sờ lại tay của Thị Dung.

Ông tức giận quát

– Các ngươi là đôi gian phu dâm phụ!

Ngươi thì giết vua cướp ngôi, con ả này thì gian dâm, bỏ chồng theo trai.

Triều Lý suy vong cũng do các ngươi!

Biến ngay cho ta.

Ông thầy bói tức giận ném trả lại tiền và đuổi cả hai đi

– Đồ điên khùng!

Trần Thị Dung tức giận kéo Trần Thủ Độ bỏ đi

Thủ Độ mặt vô cảm, suy ngẫm những lời ông thầy bói nói.

– Huhu...

Triều Lý sắp suy vong rồi!

Ông thầy bói gục xuống khóc

----------------

Trần Thị Dung và Trần Thủ Độ về phủ của Tô Trung Từ

– Mấy đứa tạm thời đêm nay ngủ lại nhà cậu Từ nha.

Mai chúng ta về Hải ấp.

Trần Lý nói với các con

Đêm đó, Trần Thị Dung ngủ mãi chẳng được, cứ trằn trọc suy nghĩ mãi.

Nàng bỏ ra sân vườn đi dạo.

Thị Dung buồn chán không muốn về Hải ấp chỉ muốn đi chơi tiếp nên lén trèo ra ngoài phủ đi chơi tiếp cho hết đêm nay

Nhưng đã khuya, ai cũng về hết, phố xá tối mịt.

Thị Dung vừa sợ lại vừa thích thú, nàng cầm đèn đi dạo chơi mà chẳng sợ gì hết.

----------------

Quách Bốc đã đến kinh thành, mệt mỏi liền dừng lại nghỉ ngơi.

Đột nhiên Bốc thấy một cô nương xinh đẹp đi một mình giữ đêm khuya thanh vắng, liền cho người đến bắt Dung lại.

– Đêm tối thế này mà ngươi đi đâu thế hả?

Quách Bốc nâng cằm Thị Dung và hứng thú hỏi

– Thả ta ra!

Tên dâm tặc

– Haha!

Chủ tướng của ta đã bị bọn gian thần và tên cẩu hoàng đế giết chết.

Nay ta đến đây báo thù.

Cô nương có muốn cùng ta giết giặc không hả?

– Giúp...làm sao?

– Trước khi ta giết giặc thì cần một trinh nữ hiến thân cho ta.

Cô nương hãy hi sinh thân mình vì non sông xã tắc đi!

Quách Bốc nham hiểm nói

– Không!

Tôi...tôi có chồng rồi!

----------------

Trần Thủ Độ ở phòng riêng cũng chẳng ngủ được, cũng ra sân vườn dạo chơi.

Chàng ngồi tương tư Thị Dung, muốn gặp Dung.

Thủ Độ lén đến phòng Thị Dung nghĩ rằng chỉ muốn ngắm nàng lúc ngủ thôi.

Việc tưởng chừng như biến thái đó không ngờ lại cứu cả Đại Việt.

Thủ Độ mở cửa chẳng thấy Thị Dung đâu, chàng liền biết Dung rất quậy phá, chắc chắn đã trốn đi chơi.

Thủ Độ vội chạy khắp kinh thành để tìm.

----------------

– Chồng ngươi là ai hả?

Quách Bốc hỏi

– Là...là Trần Thủ Độ.

Trần Thị Dung ngại ngùng nói

– Nhưng ngươi đẹp quá!

Mặc kệ ngươi còn trinh trắng hay không, ngươi phải hầu ta đêm nay

----------------

Trần Thủ Độ đang lo lắng đi tìm thì đột nhiên nghe tiếng kêu cứu của Trần Thị Dung từ doanh trại gần đó.

Trần Thủ Độ vội xin vào nhưng bị chặn lại

– Dung!

Em ở trong à?

Thủ Độ la lên hỏi

– Anh Độ!

Phu Quân của tôi đến kìa.

Thị Dung la lên nói

Thủ Độ thông minh liền biết hết mọi chuyện, giả vờ nhận mình là chồng của Thị Dung

Quách Bốc tức giận nhưng thôi.

Cho Thủ Độ vào...
 
Thái Sư Trần Thủ Độ
Chương 10: loạn Quách Bốc


Trần Thủ Độ bước vào doanh trại của Quách Bốc, trong áo đã giấu sẵn một con dao.

– Phu quân!

Đây là chồng tôi.

Trần Thị Dung chạy đến ôm Trần Thủ Độ

Thủ Độ đỏ mặt, ngại ngùng nhưng vẫn diễn tiếp.

– Nương tử, nàng đi đâu đêm hôm khuya khoắc thế này?

Nàng biết ta lo lắm không?

– Xin lỗi tướng quân, vợ tôi hơi có vấn đề về thần trí.

Mong ngài tha lỗi.

Thủ Độ vừa nói vừa ôm Thị Dung vào lòng

– Hừ!

Tên tiểu tử này có vẻ không tầm thường, ngươi cũng thông minh lắm.

Quách Bốc nhìn Thủ Độ đánh giá

– Vào đây uống rượu với ta!

– Tại hạ chỉ là kẻ bần hàng, làm sao mà có thể cùng tướng quân uống rượu chứ.

– Ngươi không uống với ta thì ta giết vợ chồng chúng bây.

Thủ Độ và Quách Bốc thế là cùng nhau ngồi uống rượu, Thủ Độ thông minh, mưu kế làm Quách Bốc rất thích bèn kết nghĩa, làm bằng hữu cùng nhau lật đổ nhà Lý đổ nát.

Thủ Độ giả vờ làm theo, Thị Dung sợ hãi núp sau lưng Thủ Độ.

Sau khi uống rượu, Trần Thủ Độ và Trần Thị Dung được thả về.

Trên đường đi

– Anh Độ đừng nói với cha chuyện này nha

– Ừ.

Mà sao...em lại nhận anh là chồng em vậy?

Thủ Độ ngại ngùng hỏi

– Em...em không biết nữa, về thôi!

Thị Dung đỏ mặt bỏ chạy

Về đến phủ Tô Trung Từ, chưa ai phát hiện, Độ và Dung âm thầm về phòng xem như chưa có chuyện gì.

----------------

Đàm Dĩ Mông đang ngủ bỗng mơ thấy cha con Phạm Bình Di với gương mặt đầy máu, đi đến bóp cồ mình.

Hắn giật mình tỉnh dậy

– Thái sư, có chuyện gì thế?

Tên người hầu hỏi

– Vào...vào cung.

Ta cần gặp hoàng hậu

Đàm Dĩ Mông thay y phục đến cung hoàng hậu đang ngồi ở Ngự Hoa viên ngắm trăng

– Tỷ tỷ, đệ...đệ sợ quá.

Đệ mơ thấy Phạm Bình Di đến giết đệ

– Thật là chết nhát.

Mới có bấy nhiêu mà đã sợ rồi à?

Đàm hoàng hậu mặt lạnh lẽo, vô cảm nói

– Muốn lên đỉnh cao quyền lực thì phải giẫm lên xác của kẻ thù.

Thôi bổn cung về cung nghỉ ngơi đây.

Đàm hoàng hậu trầm tĩnh nói rồi bỏ đi

Đàm Dĩ Mông vẫn sợ xanh mặt, không hiểu tại sao chị mình lại có thể bình tĩnh đến như vậy

----------------

Sáng sớm, cả gia đình Trần Lý dọn đồ trở về Hải ấp.

Tô Trung Từ đi ra tiễn anh chị mình và các cháu.

Trên đường ra khỏi kinh thành, Trần Lý bỗng thấy có đám lính xông vào cổng thành.

Trần Thủ Độ trên ngựa nhìn xuống liền biết đó là Quách Bốc.

Mọi người dừng lại và vào tạm một quán ăn để tránh

Quách Bốc tức giận kéo nhiều binh mã xông vào hoàng cung.

Lý Cao Tông, Đàm hoàng hậu đến xem thì Quách Bốc tức giận nói

– Các ngươi cấu kết giết chủ công Phạm Bình Di của ta!

Nay ta thay chủ công giết các ngươi!

Quách Bốc xông vào điện Càn Nguyên, ngồi lên ngai vàng.

Binh lính triều đình cũng không chặn nổi.

Đàm Dĩ Mông ở Ngự Hoa viên nghe chuyện cũng đến.

Thái tử Sảm vừa thức dậy cũng nghe tin khẩn rồi chạy đến.

Đoàn Thượng, Phạm Du, Tô Trung Từ và các bá quan văn võ nghe tin cũng thay y phục đến hoàng cung gấp

– Hai tên gian tặc họ Đàm này!

Ta phải giết chết các ngươi.

Quách Bốc lao đến chỗ Đàm hoàng hậu và Đàm Dĩ Mông.

Đoàn Thượng đến kịp và cứu vua, hoàng hậu.

Đoàn Thượng, Lý Cao Tông, Đàm hoàng hậu bỏ chạy cùng đám cận thần.

Phạm Du vừa đến thì bị Quách Bốc chém chết.

Thái tử Sảm đang đi đến điện Càn Nguyên thì thấy binh lính đang chạy đến chỗ mình, thái tử và thái giám Mão sợ hãi cùng nhau chạy trốn.

Thái tử trốn sau tượng hổ đá, đang sợ hãi thì thấy Tô Trung Từ, Trần Tự Khánh, Trần Thủ Độ đến cứu.

– Thái tử, đây là các cháu gọi thần là cậu.

Mọi người đến đây cứu thái tử.

Còn anh rể Trần Lý và cháu Trần Thừa của thần đang trên thuyền chờ đón chúng ta đến.

Tô Trung Từ nói

– Tô đại nhân và họ Trần thật tốt với ta.

Thái tử Sảm mừng rỡ nói.

Trần Tự Khánh xông lên đánh đám lính của Quách Bốc.

Thái giám Mão và Tô Trung Từ dẫn thái tử đi, Trần Thủ Độ vừa cầm gươm vừa đi theo sau hộ giá.

Đoàn Thượng đưa vua và hoàng hậu cùng đám cận thần ra khỏi cung an toàn.

– Còn Sảm với Thẩm nữa thì sao?

Lý Cao Tông hỏi

– Hoàng thượng yên tâm, thái tử Sảm đã có Tô Trung Từ cứu, thần chỉ e rằng hoàng tử Thẩm sẽ gặp chuyện.

Đoàn Thượng nói

– Hoàng tử Thẩm năm nay chỉ mới 6 tuổi mà còn trong tay giặc nữa.

Ôi con ta!

Lý Cao Tông đau buồn nói

– Hoàng thượng bớt đau buồn, Quách Bốc chẳng dám làm gì Thẩm đâu.

Đàm hoàng hậu lạnh nhạt nói.

Vì Lý Thẩm là con của cung nữ chứ chẳng phải con bà ta nên bà ta không thèm quan tâm....
 
Thái Sư Trần Thủ Độ
Chương 11: lánh nạn (1)


Trong điện Càn Nguyên

Quách Bốc dũng mãnh đứng trên ngai vàng, bắt hoàng tử Thẩm lập làm vua.

Hắn cầm kiếm chỉ vào mặt các quan đại thần, quát lớn

– Nay ta thay trời hành đạo, thay chủ công Phạm Bình Di phế tên cẩu hoàng đế Lý Cao Tông lập hoàng tử Lý Thầm lên làm vua.

Ai không phục bước ra đây!

Chẳng ai dám bước ra, các bá quan đều khép nén cúi đầu.

– Đàm Dĩ Mông!

Ngươi có phục không?

Quách Bốc cầm gươm kề cổ Dĩ Mông

– Hạ...hạ thần bái kiến tân đế.

Dĩ Mông hèn nhát quỳ lạy.

Các đại thần sợ hãi quỳ xuống hành lễ

– Hahaha!

Ngay cả thái sư Đàm Dĩ Mông cũng phải bị ta khuất phục.

Bày rượu tiệc ăn mừng nào!

Nhiều món ngon và rượu được đem lên, nhiều mỹ nữ múa hát.

Quách Bốc bắt hoàng tử Thẩm ngồi trên ngai vàng và các bá quan văn võ cùng hưởng thụ chung.

----------------

Thái tử Sảm và thái giám hầu cận cùng Tô Trung Từ, Trần Thủ Độ, Trần Tự Khánh chạy đến một cái ao.

– Thái tử, giặc sắp đuổi đến, chúng ta cần bơi qua ao cho kịp gặp Trần Lý.

Tô Trung Từ nói

– Ta...ta không biết bơi

– Ao này cạn lắm thái tử!

Trần Tự Khánh nói

Tô Trung Từ và thái giám Mão tuy không biết bơi nhưng vẫn nhảy xuống, nước chỉ mới đến bụng.

– Thái tử mau xuống đi ạ!

Thái giám Mão nhẹ nhàng nói

– Các ngươi đi trước đi...ta sợ lắm!

Trần Thủ Độ kêu Tô Trung Từ và thái giám Mão bơi qua trước còn mình cõng thái tử.

Trần Tự Khánh thấy binh lính đuổi tới vội chạy ra đánh

– Thủ Độ!

Chú mày cõng thái tử đi.

Tao ở đây chặn

– Mời thái tử lên lưng thần!

Thủ Độ nói

– Vậy...cảm ơn ngươi.

Thái tử Sảm nhút nhát đạp lên người Thủ Độ

Thủ Độ vừa bơi vừa cõng thái tử qua ao

Lên bờ, Tô Trung Từ và thái giám Mão chạy đến đỡ thái tử xuống lưng Thủ Độ nhưng thái tử lại đòi cõng tiếp

– Ta đau chân quá, Thủ Độ cõng êm quá.

Ta muốn Thủ Độ cõng tiếp.

Thủ Độ nặng trĩu cõng thái tử Sảm đi tiếp một đoạn đến chỗ thuyền của Trần Lý rồi thả xuống.

Trần Tự Khánh vội đuổi kịp rồi nhảy lên thuyền, Trần Lý vội câu dây neo lên để thuyền chạy, cắt đuôi đám lính.

----------------

Đoàn Thượng cùng đám tuỳ tùng và vua, hoàng hậu đang núp trong căn nhà tranh cũ kỹ

– Trẫm đói quá.

– Hoàng thượng ăn chút cháo đi ạ.

Đàm hoàng hậu vừa khuyên vừa cầm bát cháo trắng lạnh ngắt

– Đồ ăn thế này mà kêu trẫm ăn à?

– Hoàng thượng à, đây không phải hoàng cung.

Chúng ta đang chạy nạn, có cháo ăn là quý lắm rồi.

– Nàng thích thì ăn đi, trẫm nhịn.

– Hoàng thượng không ăn thì sức đâu mà chống lại giặc?

– Trẫm từ lâu đã không muốn làm vua rồi, trẫm chỉ muốn có cuộc sống bình thường, yên thân thôi

– Hoàng thượng thật đúng là...

Haizz, thần thiếp cũng chán lắm rồi!

Người chỉ biết nghĩ cho mình mà không biết nghĩ cho Đại Việt.

Hoàng hậu tức giận bỏ đi.

----------------

Trên thuyền, Tô Trung Từ giới thiệu Trần Lý cùng các cháu cho thái tử.

– Đây là anh rể của thần, tên Trần Lý.

Là một hào trưởng ở Hải ấp, thôn Lưu Xá.

Còn đây là các cháu trai của thần, Trần Thừa là con trưởng, Trần Tự Khánh là con thứ, Trần Thủ Độ là cháu gọi Trần Thừa là bác và một đứa cháu gái, con út của Trần Lý tên Trần Thị Dung.

– Trần Thị Dung ở đâu?

Sao ta không thấy?

Thái tử Sảm nhìn quanh, tò mò hỏi

– Thưa thái tử, tiểu nữ Trần Thị là thân nữ nhi, e thẹn nên không dám ra mặt.

Trần Lý tâu

– Ai nói là Trần Thị Dung đây e thẹn?

Thị Dung ngang bướng đi ra chào thái tử

– Ôi!

Sao trên đời này lại có người đẹp như Trần tiểu thư đây nhỉ?

Thái tử ngạc nhiên nói

– Con vào trong cho cha, chuyện đàn ông không tới lượt đàn bà, con gái xen vào.

Trần Lý tức giận nói

– Không sao!

Tiểu thư đây quả thật không giống những nữ nhi khác.

Thật là mạnh mẽ, sắc xảo, thông minh!

Ta cho phép tiểu thư được bàn chuyện triều chính.

Thái tử mê mẩn nói

Trần Lý và Tô Trung Từ nhìn ra thái tử Sảm đã thích Trần Thị Dung...
 
Thái Sư Trần Thủ Độ
Chương 12: lánh nạn (2)


Trong hoàng cung, Quách Bốc cùng các bá quan văn võ cùng ăn chơi vô độ.

Đàm Dĩ Mông cũng bị đám vũ nữ mê hoặc, uống rượu say sưa.

Hoàng tử Lý Thẩm ngồi trên ngai vàng chẳng biết chuyện gì, thấy chán quá thì đòi về cung để ngủ.

– Ta...ta về cung ngủ được không?

Lý Thẩm hỏi Quách Bốc

– Về đi!

Về đi!

Quách Bốc say xỉn đuổi hoàng tử đi

Quách Bốc cười lớn rồi ngồi lên ngai vàng, đội mũ vua.

– Hahaha!

Các ngươi thấy ta có hợp làm vua hơn là thằng nhóc đó không?

– Dạ hợp.

Đàm Dĩ Mông say xỉn nói rồi lăn ra ngủ

– Hahaha!

Ta là Quách thái tổ!

Ta sẽ mở ra Quách triều như Lý thái tổ năm xưa

Mọi người say xỉn, sa đoạ.

Chỉ có một tên tướng lĩnh tên Nguyễn Nộn vẫn đang tỉnh táo, giả vờ uống rượu rồi xin về.

Nguyễn Nộn về đến phủ liền cho người đi báo tin cho Đoàn Thượng – người anh em kết nghĩa của mình biết về những việc trong triều

----------------

Ở căn nhà tranh dột nát

– Hoàng thượng, hoàng hậu, Đoàn tướng quân!

Có chủ tướng Nguyễn Nộn của tại hạ gửi thư đến.

Một tên lính của Nộn chạy đến nói

– Suỵt!

Hoàng thượng đang ngủ.

Đàm hoàng hậu vội vàng lấy bức thư rồi đuổi tên lính đi.

Đàm hoàng hậu vội giấu bức thư và lén đọc trước.

Bà liền biết Quách Bốc ăn chơi sa đoạ, em trai mình đầu hàng giặc.

Nếu chuyện này đến tai hoàng thượng và Đoàn Thượng thì Đàm Dĩ Mông sẽ thành tội nhân thiên cổ.

Bà liền viết lại một bức thư giả y hệt nhưng không có nội dung Đàm Dĩ Mông đầu hàng giặc rồi bà đốt bức thư gốc đi rồi mới đưa cho vua và Đoàn Thượng xem.

----------------

Con thuyền gỗ đang lênh đênh trên sông, màn đêm dần buông xuống.

Thái tử Sảm cùng Tô Trung Từ ngồi uống trà

– Tô đại nhân, phụ hoàng và mẫu hậu ta đâu?

– Hạ thần đã cho người liên lạc với hoàng thượng và hoàng hậu rồi ạ.

Họ đang ở chỗ Đoàn Thượng rất an toàn.

Tô Trung Từ nói

– Ta...ta nhớ họ quá.

Khi nào mới được về hoàng cung?

Thái tử lo lắng hỏi

– Bây giờ Quách Bốc ngông cuồng xưng đế, ăn chơi vô độ cùng các bá quan văn võ.

Chỉ thương hoàng tử Thẩm nằm trong tay bọn chúng...

– Thẩm!

Thẩm thế nào?

– Quách Bốc ngạo mạn, tự ý phế đế.

Lập hoàng tử Thẩm lên làm vua nhưng quyền thật là của hắn.

Tô Trung Từ bất mãn nói

– Ôi hoàng đệ của ta.

Thái tử buồn bã nói

Trong thuyền, Trần Lý gọi Trần Thị Dung

– Dung, ra đây cha bảo.

Trần Lý nói nhỏ

– Sao thế cha?

Trần Thị Dung hỏi

– Nói ra cha sợ con buồn nhưng...thái tử có vẻ thích con rồi đó.

Trần Lý ấp úng nói

– Cha nói gì thế?

Làm sao thái tử thích con được?

Với cho dù có thích con thì con cũng không thích cái tên công tử bột, nhát gan đó đâu!

– Suỵt!!!

Dung nghe cha bảo, lát nữa con ra mời thái tử dùng trà đi con.

Nghe lời cha đi con, vì quyền lực của họ Trần, vì tương lai Đại Việt.

Trần Thị Dung tức giận bỏ đi tìm Trần Thủ Độ đang ngồi trên mui thuyền.

– Anh Độ!

– Gì thế Dung?

– Cha nói cái tên Lý Hạo Sảm đó thích em kìa, còn bắt em đi mời trà hắn nữa.

Mai mốt chắc cha gả em vào cung luôn quá

Trần Thủ Độ giật mình nhớ lại những gì ông thầy bói mù đã nói.

Chẳng lẽ sau này Dung sẽ trở thành hoàng hậu?

Vậy Thủ Độ sẽ thế nào?

– Anh Độ!

Anh bị sao thế?

– Không...không có gì.

Thủ Độ giật mình hoàng hồn trở lại

– Em...em thích anh lắm đó.

Em chỉ muốn cưới anh thôi chứ không muốn cưới ai khác.

– Dung...Dung em nói gì thế?

Sao em lại thích anh được chứ.

– Được chứ!

Cha từ lâu cũng đã nhìn ra anh và em yêu nhau nhưng cha cũng có nói gì đâu.

Đột nhiên Trần Lý đi ra bảo

– Dung vào đây đi con!

Rót trà mời thái tử đi mà con

----------------

Thị Dung đỏng đảnh vào trong rót trà cho thái tử dùng.

– Mời thái tử dùng trà ạ.

Thị Dung vừa bực mình, vừa cố tỏ ra dịu dàng, nết na

– Cảm...cảm ơn tiều thư.

Thái tử Sảm ngại ngùng

– Trà ngon không thái tử?

– Ngon...ngon lắm!

................

Bên ngoài chỉ còn lại Trần Lý và Trần Thủ Độ nói chuyện....
 
Thái Sư Trần Thủ Độ
Chương 13: tình cảm


Ở ngoài mũi thuyền chỉ còn Trần Lý và Trần Thủ Độ

– Độ à, bác biết cháu và con Dung có tình cảm với nhau.

Bác quý cháu lắm, bác xem cháu như con mình và cũng đã định gả con Dung cho cháu.

Trần Lý nói

– Dạ...dạ.

Cháu cảm ơn bác.

Trần Thủ Độ đỏ mặt nói

– Nhưng...bác xin lỗi cháu.

Có vẻ thái tử cũng thích con Dung, nếu lỡ mai này dẹp được bọn Quách Bốc, thái tử về cung rồi bắt con Dung vào làm phi thì sao?

Vì đại nghiệp, quyền lực của họ Trần nên bác không thể gả nó cho cháu được.

Bác áy náy lắm.

– D...ạ không sao.

Trần Thủ Độ buồn bã nói

– Thôi cháu đừng buồn, trên đời này thiếu gì nữ nhân tốt hơn con Dung.

Cháu thích ai thì bác cưới cho.

– Cháu không thích ai hết.

Cháu đi về phòng nghỉ ạ.

Trần Thủ Độ rời đi

----------------

Trong hoàng cung, Quách Bốc say xỉn đã dần tỉnh lại.

– Nguyễn Nộn đâu?

Nguyễn Nộn!

Quách Bốc kêu to

– Dạ tướng quân đã về phủ nghỉ ngơi rồi ạ.

Tên thái giám bên cạnh nói

– Ta chưa cho ai về hết sao hắn dám tự ý bỏ đi hả?

Kêu vào triều cho ta!

Quách Bốc quát

– Dạ

Lát sau, Nguyễn Nộn vào tâu

– Tướng quân cho gọi thần có việc gì ạ?

– Tên phế đế và phế hậu đâu?

– Dạ hoàng thượng với hoàng hậu đã trốn cùng Đoàn Thượng rồi ạ

– Tên thái tử nhu nhược đâu?

– Dạ thái tử Sảm đã bỏ trốn cùng Tô Trung Từ lên thuyền của đám họ Trần rồi ạ

– Hừ.

Lo chạy trốn mà bỏ con mình, đúng là cẩu hoàng đế!

Nhưng hắn ta và con mụ phế hậu đó ở chỗ Đoàn Thượng rồi.

Mặc kệ chúng, ngươi đi bắt tên thái tử đó lại cho ta.

Cái tên Lý Hạo Sảm đó dựa vào Tô Trung Từ và đám họ Trần sẽ lật đổ ta mất.

Ngươi không bắt được chúng thì chết với ta.

– Dạ vâng!

Nguyễn Nộn tâu rồi dẫn quân đi

----------------

Trên thuyền, Trần Thủ Độ buồn bã nhìn xuống dòng nước bỗng thấy nhiều bóng thuyền đang đuổi tới.

Thủ Độ vội đứng dậy xem và thấy có rất nhiều thuyền của triều đình vây quanh.

Thủ Độ vội la lên

– Có giặc!

Có giặc!

Trần Lý, Trần Tự Khánh, Trần Thừa vội cầm gươm đao chạy ra.

Thái tử Sảm và Tô Trung Từ đang uống trà đàm đạo, Trần Thị Dung hầu hạ kế bên thì bỗng nghe tiếng kêu.

Tô Trung Từ vội ngăn cả hai không cho ra ngoài.

– Thái tử tuyệt đối không nên ra ngoài!

Bọn chúng chỉ muốn giết thái tử để không ai giành ngôi với chúng.

Tô Trung Từ nói

– Ta sợ lắm!

Đừng để ta chết!

Thái tử Sảm sợ hãi ngồi xuống đất, ôm đầu nói

Trần Thị Dung đứng bên cạnh khó chịu.

"Thái tử gì mà mới có tí lại sợ như thế chứ?

Đúng là yếu đuối, nhu nhược" Dung nghĩ trong đầu

– Tô Trung Từ!

Ngươi có giỏi thì ra đây nói chuyện với ta!

Nguyễn Nộn khiêu khích nói

Tô Trung Từ đi ra, vừa sợ bị giết vừa mưu mô tính kế.

– Cậu Từ, cậu không cần nể tên giặc này đâu, hắn mà dám làm gì thì cháu sẽ giết chết hắn.

Trần Tự Khánh dũng mãnh cầm gươm nói

– Không được nông nổi!

Tô Trung Từ nói rồi nhẹ nhàng quay sang Nguyễn Nộn

– Tô Trung Từ! ta phụng lệnh Quách Bốc đại vương đến đây đưa thái tử về cung.

Các ngươi bắt cóc thái tử lên thuyền rồi đưa đi nơi lạ, tội ác tày trời.

Nay ta đến giết hết cả lũ đánh cá các ngươi cứu thái tử về.

Nguyễn Nộn nói

– Tướng quân, tại hạ thừa biết ngài là huynh đệ kết nghĩa với Đoàn Thượng, tình bạn sắt son.

Đoàn Thượng trung thành nhà Lý, bảo vệ hoàng thượng, hoàng hậu vậy sao ông lại đi theo Quách Bốc?

Rồi bắt thái tử về tay giặc?

Tô Trung Từ nói

– Các ngươi còn nguy hiểm hơn cả Quách Bốc, ta và Đoàn Thượng, Đàm hoàng hậu, Đàm Dĩ Mông từ lâu đã chẳng ưa nổi ngươi.

Nay ngươi còn dẫn cả đám đánh cá tanh hôi này bắt cóc thái tử thì ta quyết bắt các ngươi cho bằng được.

Nguyễn Nộn nói xong liền cầm kiếm nhảy lên thuyền Trần Lý và kéo cả đám lính sang.

Trần Lý, Trần Thừa, Trần Tự Khánh, Trần Thủ Độ xông ra đánh, chống lại đám Nguyễn Nộn.

Tô Trung Từ chạy vào trong bảo vệ thái tử và Trần Thị Dung.

Nguyễn Nộn vừa đánh vừa dồn Trần Thủ Độ vào đường cùng

– Ngươi có biết ta là huynh đệ kết nghĩa của Quách Bốc không hả?

Thủ Độ đang chống cự đột nhiên nghĩ ra và nói

– Xằng bậy, làm sao ngươi kết nghĩa được với tên Quách Bốc đó chứ?

Nguyễn Nộn bàng hoàng hỏi

– Không tin thì hỏi Quách Bốc xem?

Nguyễn Nộn cho người đi truyền tin

----------------

– Trần Thủ Độ à?

Là cái tên đó, kêu Nguyễn Nộn rút quân cho ta!

Không đánh nữa.

Quách Bốc nhận được tin và nói

.....
 
Back
Top Bottom