Cập nhật mới

Khác Thạch Sanh - Chuyện chưa kể

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
343932392-256-k475690.jpg

Thạch Sanh - Chuyện Chưa Kể
Tác giả: Lowf2604
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một dị bản kinh dị tâm linh khác của truyện cổ tích Thạch Sanh.

Tác giả : Trần Lợi



thachsanh​
 
Thạch Sanh - Chuyện Chưa Kể
Chap 1: Chạy đi !!!


Phần 1: Chạy đi !

Phía cuối ngôi làng, có một ngôi nhà lá lụp xụp, bên trong ba người đang như ngồi trên đống lửa.

Ngoài trời, sấm chớp đùng đoàng như báo hiệu một cơn giông sắp tới, lẫn vào đó là tiếng gậy gộc, tiếng hò hét của dân làng tạo nên khung cảnh kinh hoàng đầy mùi chết chóc.

Người đàn bà trong ngôi nhà lá hỏi gấp :

" Bây giờ phải tính thế nào đây ông, dân làng họ kéo đến nơi rồi ?"

Người đàn ông nhìn đứa nhỏ, trầm ngâm rồi trả lời:

" Tôi biết thế nào bây giờ, có muốn thanh minh cũng chẳng được nữa.

Hay bà và con chạy thật xa, chạy khỏi cái chốn này đi."

" Thế còn ông thì sao ?"

- Người đàn bà càng hỏi gấp.

" Tôi sẽ ở lại giữ chân dân làng."

" Không được, chúng ta cùng sinh cùng tử."

" Nhưng còn thằng con thì sao ?"

Lúc này tiếng gậy gộc, tiếng hò hét của dân làng đã át hẳn tiếng cơn mưa.

Một ai đó từ phía ngoài hét vọng vào nhà.

"Thạch Nghĩa !!!

Mau ra đây nhận tội!"

"Thạch Nghĩa !

Mau nhận tội đi, ngày hôm nay ông phải trả giá!."

...

Cơn giông đã đến, sấm chóp sáng cả bầu trời, nhưng cơn thịnh nộ của dân làng vẫn không chịu thua, dường như thù hận của cả một làng đang tập trung trước ngôi nhà ấy.

Thạch Nghĩa, cũng chính là người đàn ông trong ngôi nhà từ từ bước ra, ông khụy xuống, thấp giọng nói :

"Tôi van xin mọi người, oan quá, tôi đã làm gì nên tội thế này."

"Không làm gì à !?

Cả làng đã biết ông là người báo cho bọn quan lại đến cướp đất rồi."

"Tôi nào có làm thế, van mọi người, tôi oan quá, tôi có biết chi đâu."

"Không phải chối nữa, chứng cứ rành rành rồi, đánh chết hắn!!!"

"Đúng rồi, đánh chết hắn, cả vợ con của hắn nữa"

"Đốt nhà hắn, để hắn thấy phản bội dân làng sẽ nhận kết cục như thế nào"

Thạch Nghĩa biết, mình đã không con đường thoát, ông quay người ra sau hét lớn:

" CHẠY ĐI !!!"

Dân làng lao đến, dưới cơn mưa gậy vào người, ông chỉ như một cái xác không hồn, tay chân đầy rẫy vết thương, cơ thể mềm oặc, gương mặt biến dạng, nhưng duy chỉ còn đôi mắt mở to, những đường gân máu nổi lên dày đặc như muốn che lấp đi sự oan ức này.

Đêm hôm ấy, cơn thù hận nuốt trọn cả ngôi làng, tiếng hò hét, tiếng gậy gộc, tiếng sấm chớp đan dệt vào nhau, cùng với lửa bắt đầu cháy ngùn ngục từ ngôi nhà tạo nên khung cảnh đầy vẻ chết chóc.

Trong lúc ấy có hai mẹ con dắt tay nhau chạy trối chết vào sâu trong núi, chạy trốn khỏi cơn thịnh nộ của đất trời và cả của dân làng.

Trong cơn thịnh nộ ấy, có một tiếng cười mỉa mai.
 
Thạch Sanh - Chuyện Chưa Kể
Chap 2: Họ Lý


Sau cái ngày định mệnh đó, ngôi làng tiếp tục trở về bình yên, cho đến hai mươi năm sau.

Trong làng xuất hiện một thanh niên cường tráng, vẻ mặt đâm chiêu như đang nghĩ gì đó, lưng anh vắt chéo một chiếc rìu bằng sắt đã cũ.

Anh thanh niên ấy tìm vào một quán rượu để hỏi đường.

May thay, anh gặp được một người đi buôn rượu cho quán, bèn hỏi vài câu.

...

“Ta là Lý Thông, người buôn rượu ngang qua đây, chẳng hay tráng sĩ là ai, trông mặt như không phải là người làng này?”

“Ta tên Thạch Sanh, cũng thật là từ nơi khác đến, ta đi tìm quê hương của mình.”

“Quê của tráng sĩ ở đâu?”

“Ta cũng không biết, vốn mồ côi cha từ nhỏ, mẹ mất khi mới 13 tuổi, ta được một ông lão nhận nuôi, giờ muốn tìm lại quê hương của mình.”

“Ra là thế.

Gặp nhau cũng là có duyên.

Nếu hôm nay tráng sĩ chưa kiếm được chổ ngủ.

Có thể đến nhà ta mấy hôm.”

Nói đoạn thì Thạch Sanh đồng ý, vẫn là vẽ mặt đâm chiêu ấy, Thạch Sanh cùng Lý Thông đi thẳng về nhà.

Đến nhà Lý Thông, đứng trước căn nhà ngói lợp có phần đơn sơ, bầu trời xám xịt, gió rít từng cơn nỉ non – ai oán, cùng cái sân trống và điều hiêu tạo nên cảnh ảm đạm thê lương.

Thạch Sach hít sâu một hơi, bước tiếp vào trong.

Lý Thông nói cho mẹ về người bạn mới gặp.

Mẹ Lý Thông, người đàn bà có khuôn mặt khắc khổ, dường như hôm nay dáng vẻ ấy lại tiều tụy hơn thường ngày.

Lý Thông thấy có điều không đúng, bèn hỏi:

“Có chuyện gì vậy mẹ?”

Người đàn bà thở dài, nói:

“Bấy lâu nay, trong làng xuất hiện một con chằn tinh, con đi buôn nhiều nên không biết, mỗi năm phải hiến cho nó một mạng người, nếu không sẽ giết cả làng, và hôm nay dân làng họ bóc trúng con làm người hiến tế”

Lý Thông bần thần nhìn mẹ, anh không tin vào tai mình, người như khụy xuống.

Bỗng có một bàn tay đặt lên vai anh.

“Huynh đừng lo, ta sẽ đi thay huynh, ta từ nhỏ đã được dạy vài thế võ, biết đâu lại tiêu diệt được con chằn tinh đó.”

Thạch Sanh với giọng tự tin, nói.

Sau một hồi thảo luận địa điểm và cách giết con Chằn tinh, Thạch Sanh xách cây rìu cũ của mình lên rồi bước ra khỏi nhà trong ánh nắng chiều chập choạng.
 
Back
Top Bottom