Cập nhật mới

Khác THẠCH LỰU ĐỎ GIANG SƠN

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
390907157-256-k307856.jpg

Thạch Lựu Đỏ Giang Sơn
Tác giả: Twahoa
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Dao Đài mất đi ký ức, từng cứu Bạt Bạc một mạng, đưa hắn trở về Bắc hoang, cưới được công chúa xinh đẹp.

Thay đổi Phi Nhã tên vua tàn bạo đất Miễn, giúp hắn quên đi tình đầu đã bị hắn hại chết.

Giúp Sở Lưu Chi tìm lại trí nhớ, cưới vợ sinh con.

Giúp Triệu Bồng lên ngôi, hậu cung đầy đàn.

Nhưng nàng tìm lại được ký ức, thì ra nàng lại là nữ đế.

Dao Đài đã mơ một giấc mơ dài, thấy mình mới 5 tuổi, sân nhà trồng một cây thạch lựu đỏ, nàng đòi phụ hoàng hái những quả to nhất, vị thạch lựu ngọt lịm, man mát như gió mùa thu.

Rồi nàng lại mơ về năm 15 tuổi, ngồi lơ đễnh dưới gốc hoa lê, sư phó vẫn đang giảng bài, chòm râu dài trắng muốt như màu hoa lê, thanh nhã nhẹ nhàng.

Một giọt nước mắt rơi trên mi, khi mở mắt tỉnh lại, bên ngoài thạch lựu đã héo khô, hoa lê cũng đã tàn.

Lưu ý: những nhân vật trong truyện đều hư cấu, sự kiện lịch sử không đúng với thực tế.

Có tham khảo lịch sử



vietnam​
 
Thạch Lựu Đỏ Giang Sơn
Chương 1. Mê hoặc quân chủ


Nguyên Tiêu nói, nàng ấy không phải là người của thế giới này, nàng chết đi cũng thế, sống cũng được, nhưng nàng càng muốn sống hơn.

Dao Đài vốn không hiểu, phải chăng khát khao được sống chính là bản năng của con người.

Nhưng vì sao nàng lại không có bản năng ấy.

Nguyên Tiêu khóc nấc, nước mắt lăn dài, quỳ xuống bên chân nàng.''Bạt Bạc, Phi Nhã, hoặc Triệu Bồng cũng được, chỉ cần người nói một tiếng, họ chắc chắn sẽ giúp người...mười vạn quân của Trần chiêu thì sao chứ, kể cả Sở quốc cũng chẳng là cái thá gì.''

Dao Đài nhìn Nguyên Tiêu trìu mến, đôi mắt chẳng buồn bã cũng chẳng hoảng sợ.

''Chỉ có ta mới có thể giúp bản thân mình mà thôi...'' Rồi ánh mắt nàng lại xa xăm, nhớ về những gì đã trôi qua, kỷ niệm cũng chỉ còn là ký ức mà thôi.

''Để bọn hắn...cứ yên ổn như vậy đi...''

Còn La Ô, ngày hôm đó, khi bất chấp hiểm nguy đến tiễn biệt, La Ô đã hỏi nàng một câu.

"Em không còn là quân chủ, cũng chẳng còn là nữ quân.

Vì sao lại phải chấp nhận hy sinh bản thân?

Chẳng lẽ không thể vì bản thân mà sống cho chính mình một lần ư?"

Nàng chỉ nhàn nhạt nhìn hắn, nàng nói.

"Ta sinh ra vì Thịnh Việt, chết đi, cũng sẽ là vì Thịnh Việt.

Ta cũng chỉ là ước mong quốc gia ta thịnh vượng, con dân ta ăn no, mặc ấm, thuận hòa.

Vạn dặm đất đai màu mỡ, lúa chín nặng trĩu cành, trẻ con học được chữ lễ, chữ nghĩa, sớm trở thành trụ cột quốc gia.

Ta là vua của một nước, đến nay có còn là thế hay không, dù cho có phải tan xương nát thịt, ta cũng phải bảo hộ con dân có được cuộc sống bình an.

''

La Ô nhìn nàng, hắn chỉ cười nhàn nhạt, nụ cười và gương mặt hắn xinh đẹp và mỹ lệ, nhưng đó lại chẳng phải điều gì may mắn.

''Còn ta...chỉ là một kẻ tầm thường, ta không có chí lớn gì cả, chỉ mong một đời này của mình được tự do tự tại mà thôi.'' Hắn nói ra, nhưng trong lòng lại nặng nề.

Còn nàng, nàng chưa từng nhẹ nhõm đến thế.

Từ khi khoác lên mình hoàng bào, Dao Đài đã ý thức được gánh nặng của nó.

Nàng hãy còn nhớ, áo bào thêu hình rồng phấp phới bay giữa hoàng thành, đầu nàng đội lên khăn vàng gấm, giầy phượng dìu gót ngọc lên ngai vàng.

Vẫn nhớ văng vẳng bên tai là muôn ngàn tiếng tung hô vạn tuế, bên dưới là bách quan thần tử đang quỳ lạy nàng.

Võng lọng rực rỡ, kèn nhạc rộn ràng chưa từng thấy.

Nhưng ngày hôm nay, cũng tại nơi này, tất cả đã chỉ còn là quá khứ.

Thời hạn ba năm đã hết, cánh cửa Thượng Hành cung mở ra, ánh nắng mặt trời đột ngột làm nàng có chút không thích ứng được.

Trong ba năm đằng đẵng này nàng đã hiểu ra nhiều điều.

Dù vậy tất cả đã không thể cứu vãn.

''Phu nhân, mau đi thôi, nếu không sẽ chậm trễ giờ khởi hành.''

Giọng nói của cung tỳ vang lên, phút chốc đã kéo nàng trở về với thực tại.

Phu nhân...phải rồi, đến nay ngay cả danh xưng hoàng hậu nàng cũng không còn nữa.

Nàng đã quen xưng là quả nhân, dù cho là hoàng hậu, nàng vẫn giữ thói quen này.

Trần Chiêu không dám ý kiến gì, nhưng hiện tại, nàng chỉ còn là một phu nhân.

Dao Đài không lên tiếng, thu ánh mắt lạnh lẽo về, đứng dậy, chậm rãi bước đi.

Đám cung tỳ hầu hạ nàng tắm rửa, điểm trang rồi thay một kiện y phục đỏ rực.

Bàn tay khẽ chạm tới bờ môi lạnh nhạt phiếm hồng kia, nàng thậm chí chẳng còn nhớ dung mạo của mình khi xưa như nào nữa, chỉ là nhìn gương mặt kia trong gương, những chuyện đã từng xảy ra cứ như một dòng lũ tràn tới từng chút từng chút một.

Nhấn chìm hết tất cả mạnh mẽ và ngụy trang của nàng.

Một giọt nước mắt trong suốt lặng lẽ rơi xuống bàn tay, nàng chỉ cảm thấy nóng rát.

Tất cả đã xong xuôi, cung tỳ dìu Dao Đài dời đi, khi bóng hồng đã biến mất, nơi ánh sáng hơi chói lòa cuối cùng cũng chỉ để lại một mảnh hồng y mờ ảo.

Bên ngoài mộc lan rơi lả tả, theo gió bay vào căn phòng, một cánh hoa đáp xuống cuộn gấm vàng trên bàn.

Con chim họa mi trên bệ của sổ thấy thế, liền bay tới mổ lấy cánh hoa, làm cho cuộn gấm vàng một nửa bị rơi xuống đất.

Một góc áo hoàng bào phất tới, nhận thấy sự uy hiếp, họa mi liền vỗ cánh bay đi.

Nam nhân cầm lấy cuộn gấm ấy lên, thần sắc trên khuôn mặt thật khiến cho người ta khó đoán.

Hắn cứ đứng như thế một hồi, cho đến khi không nhịn được nữa, tự bật cười một tiếng.

Hoạn quan theo hầu thấy thế thì sợ hãi.

''Hoàng thượng...''

Nam nhân nắm chặt ý chỉ trong tay, hắn không cần nàng, nàng là mối đe dọa lớn nhất của hắn, hắn sớm nên diệt trừ nàng rồi.

Phải...chính là thế, nhưng nàng đi rồi, hắn lại càng thấy hận nàng hơn.

Nàng khinh bỉ kẻ như hắn, nhưng rồi nàng thấy chưa, hắn đã trở thành hoàng đế, còn nàng thì sao, vì sao không quy phục hắn, cũng chẳng thèm cầu xin hắn một câu.

Nếu như...nếu như nàng chịu cầu xin, thì hắn có lẽ...có lẽ sẽ tha cho nàng...

Nhưng có thể sao...

''Nàng chưa từng đọc bức hưu thư này có phải không....''

Hoạn quan cúi đầu.

''Bẩm hoàng thượng, phu nhân chỉ nói...đã biết.''

''Vậy nên...đối với nàng tất cả đều chẳng quan trọng ư...'' Hắn cảm thấy nực cười.

Hoạn quan dè dặt nhìn hắn, rõ ràng là chính hắn đem hoàng hậu giáng thành phu nhân rồi dâng lên cho quân giặc.

Nếu người thực sự thích nàng, vì sao còn làm như vậy?

Gấm vàng trên tay hơi ươn ướt, Trần Chiêu cúi đầu xuống, hoảng hốt nhìn những giọt nước mắt đang rơi.

Chúng giống như giọt mưa rơi xuống giếng sâu, tĩnh lặng song lại trống trải khôn cùng.

Một cơn đau đớn từ lồng ngực bộc phát, hắn nhăn nhó ôm lấy ngực mình, hoạn quan vội vàng đến đỡ lấy hắn, chỉ là không còn kịp nữa, một ngụm máu phun lên gấm vàng kia, nhuốm đỏ ba chữ Lý Dao Đài đẹp đẽ nọ.

Thịnh Việt trải qua nhiều sóng gió, nhiễu loạn, cho đến lúc Duệ Tông lên ngôi, Thịnh Việt đã không còn phồn thịnh như trước.

Duệ Tông tính tình mềm yếu, có tài nhưng không có chí lớn, lại chẳng gan dạ.

Chỉ có hai người con gái, trưởng công chúa Lý Thiên Thành và thứ công chúa Lý Dao Đài.

Trưởng công chúa nhu mỳ, dịu dàng xinh đẹp.

Thứ công chúa Dao Đài lại ngây thơ hoạt bát đáng yêu.

Tuy là hai chị em, song hai người lại không hề thân thiết.

Thiên Thành được lòng Dung hoàng hậu, còn Dao Đài lại là vật quý trong tay Duệ Tông.

Mà từ lâu, Duệ tông và Dung thị đã vô cùng xa cách lạnh nhạt.

Đặc biệt là từ khi Duệ Tông một mực phong Lý Dao Đài làm thái tử, Dung thị lại càng phẫn nộ hơn.

Ỷ vào anh họ của mình Trần Đồ là thái sư mà Dung thị lại càng can thiệp sâu hơn vào triều chính.

Thế nên kể cả triều chính hay hậu cung đều là địa bàn của Dung thị.

Cho đến một ngày, Lan Thị đến nơi ở của thái tử.

Bà rất ít khi đến đây, nhưng nếu đã đến, chắc chắn không có việc gì tốt đẹp.

Gương mặt Dung thị rất đẹp, sắc xảo lại thâm sâu, nhưng ánh mắt bà bao giờ cũng vô hồn, lạnh lẽo.

Dao Đài khi ấy mới tám tuổi, khép nép trốn sau nhũ mẫu, chỉ dám lộ ra nửa mặt trộm nhìn bà ấy.

Mẫu hậu vẫn là bộ dạng uy nghiêm ấy, người ngồi xuống ghế khảm phượng, tà váy dài đỏ rực chạm đất, cung tỳ bên cạnh rót trà.

Người ngồi điềm tĩnh uống trà, nhìn nàng một hồi rồi mới nói: "Thái tử, người là do ta sinh ra, người nên biết thuận ai mới phải...!"

Nàng chớp mắt, đương nhiên hiểu bà ấy nói gì.

Dung mạo của Dao Đài khiến Dung thị chán ghét, nhẫn nhịn đã chán, bà cũng chẳng ép bản thân thêm khó chịu.

''Ngươi trông y hệt kẻ đó, chẳng trách luôn đối đầu với ta...''

Nhấp thêm ngụm trà rồi đứng dậy, tay vịn vào tay cung tỳ, Dung Thị nói.

"Thái tử, từ nay phụ hoàng người sẽ không tới đây nữa, người nên chăm chỉ đọc sách luyện chữ, có thời gian thì đừng lo mấy trò vô bổ, rồi chạy lung tung gây ra họa lớn.

Đến lúc đó, đừng trách ta nhẫn tâm...!".

Nói xong, Dung Thị chậm rãi quay lưng đi, nhanh chóng khuất khỏi tầm mắt của nàng.

Khi đó nàng chỉ cho rằng bà ấy chán ghét mình, nhưng sau này nàng mới hiểu ra, bà ấy không phải ghét nàng, mà là hận, hận thấu xương.

Thời gian dài đằng đẵng, nàng không biết 10 năm tiếp theo bản thân đã sống như thế nào.

Nàng chỉ biết trong thời gian bị nhốt trong cung điện thái tử lạnh lẽo, nàng đã từ một đứa trẻ ngây thơ không lo sự đời dần trở thành kẻ giả tạo mà nàng đã từng ghét bỏ nhất.

-------------------------

Thịnh Việt 10 năm sau.

Nắng chiếu lọt qua khe lá, rọi vào đôi mắt xoe tròn của Dao Đài, bàn tay bé nhỏ của nàng giơ lên cao, ngắm nghía hòng thâu tóm mặt trời kia.

Những năm này nàng bị nhốt trong điện thái tử, không có ai chơi cùng, cũng chẳng ai quản nàng, nàng tự mình bày trò, trèo cây bắt chim hay lội ao bắt cá, không có trò gì là nàng chưa nghịch qua.

Nàng bắt chim ngắm hoa chán, thì lại ngủ thiếp đi, miệng hãy còn ngậm một chiếc lá cỏ tranh.

Xuân Đào đứng dưới gốc cây cầm áo choàng, ngó lên.

''Thái tử, trời lạnh lắm, mau xuống đi!''

''Lạnh gì chứ, đã tháng ba rồi, mặt trời đã lên cao thế này, ta không sợ!'' Nàng vẫn nhắm mắt mở miệng nói.

Xuân Đào bồn chồn chẳng biết phải làm thế nào mới phải.

Đúng lúc này, Thu Thành liền chạy tới.

''Thái tử, Sư Phó đến!!!''

Nghe thấy cái tên này, Dao Đài mới giật mình mở choàng mắt.

''Sư phó đến rồi?

Không phải hôm nay ta cáo bệnh rồi ư?''

Thu Thành còn chẳng kịp nói lời nào, từ phía sau đã truyền đến tiếng bước chân trầm ổn.

Một ông lão râu tóc bạc phơ mặc quan y xanh thẫm xuất hiện.

''Thiên tài cũng cần ba năm đèn sách mới có mão quan, chữ nghĩa lý giải đến trăm năm, làm người là đạo nan giải nhất trên đời.

Thân là thái tử, người lại tự ý lười biếng bỏ bê đèn sách, như thế có xứng với thiên hạ hay không!''

Dao Đài hoảng hốt sợ hãi, cành cây lung lay.

Nàng chỉ kịp hét lên một tiếng, Thu Thành và Xuân Đào còn chưa kịp đỡ lấy nàng thị nàng đã ngã úp mặt xuống đất.

''Thái Tử!!!'' Xuân Đào luống cuống hét lên.

Nàng choạng vạng ngẩng đầu, thấy gương mặt của Nguyễn Túc thì rất sợ, vội vàng quỳ sụp dưới đất.

''Sư phó, con sai rồi...''

Nguyễn Túc mặt mày tức giận, phất ống tay áo quay đi nửa người.

''Không dám, người là thái tử, còn ta cũng chỉ là một sư phó.

Gan lớn bằng trời cũng không dám dạy dỗ người.

''

''Không!!

Sư phó, con...là con ham chơi, từ sau con sẽ không dám nữa!''

Nguyễn Túc không nhìn nàng, chỉ để tay sau lưng, nói đoạn, đã bước vào trong.

''Thái tử...nếu như người còn ham chơi như vậy, vậy thì từ nay về sau cũng không cần học nữa.

Ta không thích người khác ép buộc ta, cũng không thích ép buộc người khác, duyên thầy trò của chúng ta, hãy xem như tận đi.''

Dao Đài có chút không tin nổi mà ngước lên nhìn sư phó.

Sau đó, nàng bừng tỉnh mà chạy theo ông.

''Sư phó...''

Xuân Đào muốn đi theo, ngay lập tức đã bị Thu Thành kéo tay lại.

''Không cần đi theo, Sư phó rất nghiêm khắc, nhưng cũng rất coi trọng thái tử.''

Xuân Đào nhìn hắn, bực dọc mím môi.

''Ngươi cũng biết ông ấy nghiêm khắc, chẳng lẽ nhẫn tâm nhìn thái tử lại bị phạt sao?''

Thu Thành không nói gì, hắn nhẫn tâm ư, phải, nhưng người duy nhất trên đời này hắn không dám nhẫn tâm chỉ có thái tử.

Dao Đài quỳ trên đất được một hồi, các cung tỳ đi qua đi lại đều nhìn thấy rất rõ, thậm chí còn dám xì xào bàn tán.

Nàng hơi hé mắt nhìn sư phó đang chậm rãi viết gì đó trên bàn, khẽ nhích đôi chân đang tê cứng.

Cho đến khi mặt trời xuống núi, Sư phó mới nhìn nàng một cái, quan sát phía cửa, rồi chậm rãi nói.

''Người đi đóng cửa lại đi.''

Dao Đài lúc này mới vui sướng đứng dậy, nhưng rất nhanh đã bị ngã xuống, bởi lẽ quỳ quá lâu, hai chân nàng thực giống như phế rồi.

Nàng đi đến đóng cửa, nhìn một hồi bên ngoài thấy không còn ai, lúc này mới thở phào một hơi.

Giờ này hẳn là giờ say giấc, đáng lẽ sẽ có người thay nhau gác, nhưng nàng là một thái tử bị lạnh nhạt, lấy đâu ra nhiều người thế để cho nàng dùng.

Lúc nàng quay lại, đã thấy trên ghế một tấm đệm bông trắng muốt êm ái.

Nàng như thường lệ đi tới ngồi xuống.

''Đa tạ sư phó...''

Lúc này Nguyễn Túc đã không còn vẻ mặt ngưng trọng như ban đầu.

Tự tay rót trà, đưa đến cho Dao Đài.

''Thái tử...đã để người ấm ức.''

Nàng cẩn thận nhận lấy, hương trà thoang thoảng ấm áp, nhấp một ngụm, cả bụng dạ đều ấm áp.

Nàng chỉ cười khẽ.

''Ta đã quen rồi, tai mắt của người đó ngay bên cạnh, nếu như ta không phải là một thái tử ngu ngốc chỉ thích chơi bời thì sao có thể sống được đến lúc này.

Ta biết, những lời đó chỉ là để nói cho những kẻ đó nghe.''
 
Thạch Lựu Đỏ Giang Sơn
Chương 2. Mê Hoặc Quân Chủ 2


Những năm qua, nàng che giấu bản thân cũng thực cực khổ, nhưng nếu như không có Nguyễn Túc dạy dỗ, có lẽ nàng thực sự đã trở thành kẻ vô dụng như người khác mong muốn.

Nguyễn Túc không chỉ hết sức truyền dạy cho nàng những cơ bản như Tứ thư, Ngũ kinh, mà đạo trị quốc, nhân tâm cũng không thiếu.

Dao Đài cũng biết cố gắng, địa lý và lịch sử cũng tường tận, ngay cả tiếng ngoại quốc cũng biết dùng.

Dung thị càng ngày càng lộng hành, đã sớm lấn át Duệ Tông.

Để có thể đưa được sư phó tới bên cạnh nàng, Duệ tông đã thực sự dùng đến điều kiện khó chấp nhận nhất, nhượng bộ hoàn toàn Dung thị.

Dao Đài biết được điều đó, thế nên bản thân chưa từng quên phải nỗ lực đến đâu.

Chỉ là lần này Sư phó rất khác mọi lần.

''Không...'' Nguyễn Túc chợt lên tiếng, ''...lần này...chỉ sợ rằng duyên thầy trò giữa chúng ta thực sự đã tận.''

Ánh mắt Dao Đài hiện lên tia sửng sốt.

''Sư phó...''

Nguyễn Túc thở dài.

''Thái tử...người cũng biết, Dung thị và anh họ của bà ta đang mưu toan điều gì, người còn quá trẻ để có thể hiểu hết được những mưu mô đó.

Nhưng ta có nghĩa vụ phải nói cho người biết.

Ta đã giấu người nhiều điều, nhưng khi thời cơ tới, người chắc chắn sẽ biết được sự thật''

Nguyễn Túc vừa nói, vừa cuộn lại xuyến chỉ đã khô mực kia.

''Là đế vương, tuyệt đối lòng phải nguội lạnh, người có trái tim, nhưng đừng đánh mất nó vì ai khác, cũng đừng để nó trở thành điểm chí mạng của người.''

Trong lòng dâng lên một cỗ bất an, Dao Đài cảm thấy lòng như lửa đốt.

''Ta biết...''

Phụ hoàng của nàng có kết cục như ngày hôm nay là chính vì ông quá yêu Dung thị, ban đầu là vị tha, về sau là dung túng, cho đến cuối cùng lại mất kiểm soát.

Nguyễn Túc nhìn cô gái nhỏ nhắn với gương mặt cương nghị kia.

Thực ra nàng mới bao nhiêu tuổi chứ, gánh nặng này, sao có thể nhẫn tâm đặt hết lên vai nàng.

Nhưng chẳng còn cách nào khác nữa.

Khóe mắt của ông chợt hơi ươn ướt.

Ông thở dài, nhưng lại chẳng thể khiến cho lồng ngực mình dễ chịu hơn.

''Ta có lẽ không thể dạy dỗ người được nữa...''

''Sư phó!!!'' Dao Đài đứng dậy.

''Lỗi là do ta, ta sẽ học hành chăm chỉ hơn nữa, người đừng đi.''

Ông lắc đầu.

''Không, người không có lỗi, là thực sự đã đến lúc ta phải đi rồi.''

''Lẽ nào hoàng hậu...bà ấy đuổi người đi sao?''

Nguyễn Túc không nói gì, xuyến chỉ kia đã được ông gấp gọn để vào trong chiếc hộp gấm.

Sau đó, lại nhẹ nhàng được đặt lên tay Dao Đài.

''Người có biết Triều đại thế nào sẽ còn không?''

Không đợi nàng trả lời, ông chỉ cười một cái, nếp nhăn trên mắt cong thành một đường thực hiền từ.

''Là vì nước, vì dân... người còn thì Triều đại còn.''

Lý Dao Đài còn, Triều Lý ắt sẽ còn.

Ánh mắt Dao Đài rưng rưng.

''Thái tử, sau này, người nhất định phải là một vị vua tốt.

Thịnh Việt ta phải phồn thịnh, an yên.

Nên nhớ...Dân là đại trọng, kế đó là xã tắc, rồi mới đến vua.

Thiên thời, địa lợi, chẳng bằng nhân hòa.

Có được lòng dân mới là có được nhân mạch của quốc gia.

Lương thực đủ, binh lực đủ, chẳng bằng được dân tin cậy.''

''Ta...''

Dao Đài nhìn hộp gấm trên tay rồi lại nhìn Nguyễn Túc, nàng rất muốn nói gì đó, nhưng lại không có sức lực, hai mí mắt như dính lại với nhau, rồi nàng ngã xuống ghế, ánh mắt yếu ớt chạm tới ly trà đã uống đặt trên bàn kia, lúc này, đã thực sự hiểu hết tất cả.

Nước mắt trào ra từ khóe mắt, nàng đau đớn, giọng nói ngắt quãng như nức nở ''Sư phó...người sẽ đi thật sao...?''

Nguyễn Túc không dám nhìn nàng, đôi mắt ông cũng đã hoen đỏ, ông có chút thương hại đứa trẻ này.

Nàng chỉ còn mơ hồ nhìn thấy chiếc bóng của ông, chòm râu dài hiền từ cùng dáng lưng cong gầy gò.

Và rồi, như nghẹn uất thực lâu, lão nói với nàng.

''Nếu...nếu như không được...vậy thì người hãy trở về là Yên Cảnh, tìm một đất tốt, tìm một người chất phác sống qua ngày, một đời như thế...cũng là tốt rồi...hãy trồng một vườn thạch lựu, mỗi năm, hãy mang đến cho ta một giỏ được không...''

Những lời sau đó, hoặc có hoặc là không, Dao Đài cũng chẳng còn nghe thấy được nữa, nàng đã sớm chìm vào giấc mê man.

Nguyễn Túc run run đứng dậy, hai tay chắp ra sau lưng, khi bước ra cửa, ánh trăng đã lên cao rõ mòn một, tròn vanh vách.

Người quân tử không thẹn với lòng chính là có thể ngẩng đầu lên nhìn trời.

Nửa đời này lão đã tận lực rồi, chết đã là gì, sống trong nhục nhã mới là khó.

Sân điện không lửa cũng sáng vành vạch, lão chẳng thèm ngồi trên ghế, bệt xuống dưới đất cười lớn, tiếng đàn cò kéo lên.

Lão gân cổ mà hát chẳng mặc trời đất.

Đám cung tỳ nghe thấy động tĩnh liền từ đâu chạy đến, thế nhưng chúng lại chẳng dám tới gần, chẳng ai dám hó hé một câu.

Cho đến khi nghe thấy lời mà lão hát là gì, bọn họ liền xanh mặt.

''Sư phó điên rồi ư, sao lại dám hát mấy lời đó...''

Rầm một tiếng, lúc này cánh cổng bị đẩy ra, ngoài sân đã có một đám quân sĩ hung hăng xông vào.

Thật dễ dàng nhận ra kẻ cầm đầu là Trần Uẩn, cháu trai cả của Trần Đồ, một tên tướng quân hung hăng tàn bạo.

Hắn chỉ thẳng tay vào Nguyễn Túc, hét lên.

''Tóm lấy tên gian thần mê hoặc quân chủ này cho ta!''

Nguyễn Túc vẫn ung dung hát, vẻ mặt lão tươi cười, cho đến lúc cuối cùng khi đám quân sĩ đã trói lấy, đeo lên gông kìm đúc sắt, vẻ mặt của lão vẫn chưa từng khuất phục.

------------

Một cảm giác thật lạnh lẽo bao trùm khắp cơ thể, đầu nàng đau đớn, trước mắt vẫn chỉ là một màu đen kịt.

Bước chân cũng khựng lại chốc lát như có một sức mạnh vô hình giữ lấy.

Rầm rầm một tiếng, tia sét lóe lên xé tan màn đêm.

Đồng thời cũng đã khiến cho Dao Đài giật mình choàng tỉnh từ cơn mơ.

Mồ hôi nhễ nhại trên khuôn mặt làm cho nàng cảm thấy lạnh toát.

Đây là gian phòng của nàng.

Nhưng nàng vẫn còn nhớ, vừa rồi chẳng phải vẫn còn ở thư phòng sao.

Nàng cảm thấy bất an và sợ hãi.

Sư phó....

Dao Đài còn chưa kịp xuống giường, Xuân Đào đã chạy tới.

''Thái tử...gượm đã.''

''Tại sao ta lại ở đây?

Sư phó đâu rồi?''

Xuân Đào bất chợt hốt hoảng, nhất thời không biết trả lời như thế nào.

''Ta hỏi em, sư phó người đâu?''

''Thái tử...người cứ nghỉ ngơi trước đã...chuyện đó...''

Dao Đài gạt tay Xuân Đào ra, định tự mình đi tìm người.

Nhưng nàng vừa đi đến cửa, một cái bóng cao lớn đã chặn lấy đường đi.

Dao Đài cau mày.

''Ngươi tránh ra!!!''

Thu Thành cắn răng không di chuyển.

''Bổn thái tử nói ngươi cút, ngươi không nghe thấy sao??!!!'' Dao Đài hét lên.

''Người không gặp được Sư phó đâu.

Ông ấy đã bị giam vào ngục rồi.''

''Ngươi...ngươi nói cái gì???'' Trong đầu nàng như có một tiếng nổ lớn, chân tay mất hết sức lực.

''Sư phó lừa lấy ấn vàng từ tay Hoàng hậu, Trần Uẩn thừa lệnh thái sư bắt giam sư phó, hiện giờ, ông ấy chỉ là một tên tội nhân.

Người tốt nhất đừng nên dính dáng tới chuyện này.''

''Ngươi câm miệng!!!'' Dao Đài không thể tin nổi những gì hắn vừa nói.

Bàn tay nàng bám lấy thành cửa, một nửa người dựa vào tường, nếu không thực sự đã gục ngã.

Lúc này, bên ngoài một đám hoạn quan đi tới.

Nàng nhìn người đứng đầu, quả nhiên không ai khác chính là tên hoạn quan chuyên hầu hạ bên cạnh Dung thị.

Hắn nhìn thấy bộ dạng của nàng thì không có biểu tình gì.

Vẫn bộ dáng cúi người hèn mọn đó.

''Tâu thái tử, thánh thượng đã giao thái sư điều tra án Sư phó Nguyễn Túc ăn trộm Ấn vàng.

Có lệnh lục soát nơi này, xin người đừng trách tội chúng nô tài vô lễ.''

Lời lẽ của hắn có bao nhiêu cung kính, nhưng lại chẳng đợi đến ý kiến của nàng, ngay lập tức đã ra lệnh cho đám hoạn quan kia xông vào gian phòng.

Đám người xông tới, Dao Đài choáng váng suýt ngã, Xuân Đào và Thu Thành may là đã đỡ được nàng, nhưng bọn họ lại chỉ có thể trơ mắt nhìn đám người kia lục tung cung điện thái tử.

Cho đến khi mọi ngóc ngách đã bị tra xét, bọn chúng cũng chẳng thể tìm được chiếc ấn vàng kia, cuối cùng bực bội lũ lượt kéo nhau ra về.

Dao Đài ngồi ngẩn ngơ trên phản, nàng nhớ đến những lời mà sư phó đã nói với nàng, đã căn dặn nàng.

Nàng nên sớm nhận ra rồi mới phải, nàng mỉm cười một cái.

Xuân Đào thấy thế thì sợ hãi.

''Thái tử, người có đói không?

Cả đêm người vẫn chưa ăn gì, hay em lấy cho người chút điểm tâm nhé.''

Nàng vẫn cứ bất động, đôi mắt đỏ lên.

Xuân Đào lại rụt rè ''Hay người uống chút trà ấm được không....''

Thu Thành đứng bên ngoài đã lâu, cuối cùng hắn không nhịn được bước vào, kéo Xuân Đào đứng dậy.

''Để thái tử nghỉ ngơi một lát đi.''

Xuân Đào ánh mắt trở nên sắc bén.

''Ngươi lòng dạ sắt đá, ngươi có nhìn thấy thái tử....''

''Các ngươi ra ngoài đi, ta muốn ở một mình.'' Dao Đài bỗng lên tiếng.

Lúc này Xuân Đào nhìn nàng, nhưng cũng không dám phản bác gì.

Nhẹ nhàng đặt ly trà lên bàn.

''Vậy...người nghỉ ngơi đi, có việc gì cứ gọi em nhé.'' Sau đó bước ra ngoài, lườm Thu Thành một cái.

Thu Thành không để ý đến ánh mắt kia, từ đầu tới cuối hắn chỉ nhìn Dao Đài.

Khi cánh cửa được nhẹ nhàng đóng lại.

Dao Đài mở mắt, lấy từ trong ống tay áo ra một chiếc hộp.

Là chiếc hộp mà Sư phó đã đưa cho nàng.

Nàng sớm đã quên mất sự tồn tại của nó.

Cho đến khi đám người đó tới lục soát.

Nhìn chiếc hộp gấm trên tay, nàng tự hỏi, phải chăng thứ mà bọn chúng muốn tìm chính là thứ này.

Bàn tay Dao Đài hơi run rẩy, khi sư phó đưa nó cho nàng, người đã nghĩ gì, và tại sao người lại đưa cho nàng.

Những nghi vấn chen nhau thôi thúc nàng mở nó ra.

Cạch một tiếng, khoá được mở ra.

Khoảnh khắc nhìn thấy chiếc ấn vàng kia, nàng thực sự kinh ngạc.

''Quả nhiên...''

Ấn vàng chạm khắc hình rồng uy nghiêm, đây vốn là vật chí bảo của hoàng đế, tuy nó đã sớm rơi vào tay Dung thị và Trần Đồ.

Nhưng vì sao sư phó lại trộm nó.

Bên trong còn có một bức thư và một chiếc trâm ngọc.

Nàng cẩn thận mở bức thư đó ra. những nét chữ ngay ngắn đẹp đẽ hiện ra trước mắt, mùi giấy và mực hãy còn rất mới, người chỉ vừa viết cách đây không lâu, nàng nhận ra, tờ xuyến chỉ này là khi nói chuyện với nàng, người đã cẩn thận bỏ vào hộp.

[ Tội thần Nguyễn Túc tuyệt bút.]

Đọc những chữ đầu tiên, trái tim nàng bất chợt thắt lại.

Và những lời sau đó, thực sự đã khiến nàng như chết lặng.

Xuân Đào vẫn không yên tâm về Thái tử, vẫn luôn đứng canh bên ngoài.

Lúc này, một tiếng đổ vỡ khiến cho tịch mịch của màn đêm bị xé rách.

Xuân Đào hốt hoảng đẩy cửa vào thì liền bị dọa cho sợ đến ngây người.

Bàn trà đã bị lật đổ xuống dưới đất, những mảnh vỡ hãy còn lăn lốc.

Gương mặt Dao Đài chảy đầy nước mắt, hốc mắt nàng đỏ hoe, giăng kín tơ máu.

Tóc dài che đi một nửa khuôn mặt xinh đẹp của nàng, nhưng lại không thể che đi được nét thống khổ kia.

''Thái...thái tử, người...'' Xuân Đào ấp úng quỳ xuống.

Dao Đài đưa tay lau đi nước mắt trên mặt mình.

Lững thững đi đến cầm lấy ngọn nến, nàng nhìn tờ xuyến chỉ, rồi không hề do dự mà thả ngọn nến kia xuống.

Phút chốc ngọn lửa bùng lên đã đốt nó thành tro bụi.
 
Thạch Lựu Đỏ Giang Sơn
Chương 3. Ăn mật quên gừng


Dưới ánh mắt kinh ngạc của Xuân Đào, Dao Đài ngoài ý muốn lại cực kỳ bình tĩnh.

Nàng nói.

''Truyền lời của ta cho Hoàng hậu, ta muốn gặp phụ hoàng.''

Xuân Đào lại kinh hoảng, những năm này hoàng hậu giam người tại đây, hoàng thượng không đến nơi này, càng không có chuyện thái tử có thể ra bên ngoài.

Dù cho như vậy, người cũng chưa từng có ý định cầu xin thứ gì với Hoàng hậu.

Nhưng lời nói này là sao...

''Nói với bà ấy, bổn thái tử muốn gặp hoàng thượng.''

Lời nói của Dao Đài dường như chẳng còn chút hơi ấm nào, Xuân Đào sợ hãi cúi đầu, chỉ dám tuân lệnh mà lui ra.

Nàng đứng bên ngoài một hồi lâu, do dự hồi lâu, đi hỏi khắp nơi cũng chẳng thấy bóng dáng của Thu Thành, sau đó mới cắn răng đi ra đến cổng điện.

Tên gác cổng chặn nàng lại, khi biết lý do, hắn suy nghĩ chốc lát, dặn dò tên lính gác còn lại rồi đích thân đưa Xuân Đào đi.

Đó là chân tay của Dung thị, chắc chắn sẽ không để người của Dao Đài tự tiện ra ngoài.

Mắt thấy Xuân Đào đã đi khỏi, bước chân Dao Đài dừng ngay trước thềm, tà áo dài bay bay trong gió, nàng quay đầu, nhìn bức thư đã bị cháy thành tro bụi kia, ngọn lửa chiếu lên trong mắt cũng đã lụi tàn.

Màn đêm đen kịt nọ dần bao trùm thân ảnh của nàng, nàng nhẹ nhàng bước đi như một cơn gió.

Đến trước tẩm điện, Dao Đài đứng sau một thân cây mộc lan lớn đang nở rộ, tận mắt thấy hai dược y lén lút đi ra từ cửa sau của chính điện.

Hai dược y đi ra một cách vội vàng, hộp thuốc đeo trên vai bị tuột dây, vấp chân một cái, thuốc bên trong đã rơi hết ra ngoài.

Nhưng Dao Đài tinh mắt nhận ra, đó không phải là thuốc, mà toàn bộ đều là kim châm.

Có lẽ vì đây là cửa sau của chính điện nên không có lính gác, Dao Đài đợi hai tên dược y đi khuất rồi mới lẻn vào.

Lối đi này ngày nhỏ nàng đã từng đi, tuy đã nhiều năm trôi qua, nhưng nàng vẫn có thể nhớ rất rõ.

Dao Đài từng bước tiến vào bên trong, đến khi nàng nghe thấy giọng nói của phụ hoàng thì ánh mắt lập tức sáng lên, phía trước tấm rèm mỏng manh kia chính là phụ hoàng.

Nhưng Dao Đài vừa đưa tay vén lên, từ bên trong đã xốc ra một mùi hương nồng nặc như mùi thuốc nhưng lại gây cho người ta cảm giác khó chịu nôn nao.

Nàng cũng bị mùi hương lạ này làm cho một phen nhức óc, toàn thân bủn rủn không còn sức lực, liền gục ngã xuống đất.

Tuy vậy ý thức của nàng vẫn còn, nàng nhận ra ngoài tiếng của phụ hoàng còn có giọng của một nữ nhân và một nam nhân.

Duệ tông người gầy guộc như một bộ xương, nằm trên giường bất động, nửa thân trên được đắp một tấm chăn gấm vàng.

Đứng bên cạnh là Dung thị và thái sư.

"Những gì các ngươi muốn ta đã đáp ứng, còn điều gì chưa thoả mãn nữa?"

Duệ tông khàn giọng yếu ớt nói.

"Hoàng thượng, những gì người nợ chúng ta cả đời này cũng không thể trả hết được..."

Trần Đồ mở miệng.

Lời này khiến cho kẻ đã đặt một chân đến hoàng tuyền như Duệ tông cũng phải bật cười.

"Trần Đồ à Trần Đồ....trên đời này điều ta hối tiếc rất nhiều, nhưng chỉ có duy nhất một điều mà ta chưa từng hối tiếc, đó chính là năm ấy đã đem Dung thị về hoàng thành."

Ánh mắt Trần Đồ vì lời nói này mà sắc bén, dưới ống tay áo, bàn tay hắn đã nắm nghiền thành một khối trắng bệch.

Nói rồi Duệ tông lại cười thêm một tràng nữa, cười xong lại sặc sụa một phen điên đảo, xem chừng như muốn đưa cả lục phủ ngũ tạng ra ngoài.

"Ngươi nói...là ta nợ ngươi, ngươi sai rồi, trước giờ ta chưa từng nợ ngươi, ta nhượng bộ ngươi, dung túng các ngươi, tất cả những gì ta làm cũng chỉ là vì nữ nhi của ta và Dung Thị mà thôi"

Duệ tông đưa ánh mắt thâm tình phủ lên người Dung thị đang có vẻ thờ ơ bên cạnh.

Dung thị mi mắt giật giật, phất tay áo.

"Duệ tông!!

Đừng nói nữa, sai lầm lớn nhất cả đời này của ta chính là đã đi theo ngươi, trước giờ ta căn bản không hề có tình cảm gì với ngươi, còn về Dao Đài....nó đáng lẽ không nên tồn tại trên cõi đời này...!"

Từng lời từng chữ từ miệng Dung Thị phát ra rõ ràng không chút do dự.

Đầu lông mày Duệ tông nhăn lại, ông ta đau đớn.

Dao Đài đối với ông chính là món quà quý giá nhất mà thế gian này đem lại cho ông.

Đó là kết quả của tình yêu mà ông dành cho Dung thị, một tình yêu dùng cả trái tim và cả máu thịt để cảm thấu.

Thế như thứ tình cảm mà ông trân trọng muôn phần ấy, hóa ra trong mắt Dung thị lại là điều sỉ nhục thế ư.

Hốc mắt Duệ tông nóng ran, chẳng biết từ khi nào đã rơi ra những giọt nước mắt.

Trần Đồ không có thể kiến nhẫn thêm nữa, lục áo đưa ra một bức chiếu thư đã soạn sẵn, đưa đến trước mặt Duệ tông, nói.

"Dai dẳng chi bằng kết thúc nhanh chóng, dù gì người cũng chưa từng bạc đãi họ Trần ta, chỉ cần người chuẩn bức chiếu thư này, tuyệt nhiên sẽ không có cảnh máu chảy đầu rơi!"

Duệ tông gắng sức đưa tay tới bức chiếu thư, ánh mắt đảo qua một lượt.

Miệng nở một nụ cười mỉa mai, xé nó làm hai."

Thì ra cũng chỉ vì cái vương vị nhuốm đầy máu tươi này.

Các ngươi là đang định giết vua đoạt quyền ư?

Lý Duệ ta tuy rằng kém cỏi, nhưng ta quyết không để cho Thịnh Việt bị hủy hoạt trong tay các ngươi!!''

Trần Đồ tức giận, đưa tay tóm lấy cổ áo Duệ tông.

"Ngươi cho rằng ngươi không nhường vị thì Thịnh Việt này vẫn sẽ an bình sao, ngươi chỉ là một tên phế vật, đến mạng của mình còn không biết giữ được bao lâu.

Nói gì đến làm vua một nước, chăm dân trong lo giặc ngoài, chi bằng ngươi hãy từ bỏ đi.

Vì con dân, vì lãnh thổ Thịnh Việt, chút sĩ tôn của một triều đại có là gì!...vả lại thái tử chỉ là một nữ nhi, ngươi nên biết một nữ nhi như nàng ta thậm chí còn chẳng thể tự bảo vệ bản thân mình.

Rồi một ngày nào đó, nàng ta cũng sẽ giống như ngươi thôi, nên nhớ ngươi không đối phó nổi ta, Lý Dao Đài cũng thế!!!!''

Lời Trần Đồ phát ra khiến Duệ tông kinh ngạc, ông đưa mắt nhìn Dung thị, nhưng bà ta lại dường như chẳng có chút can hệ nào.

Duệ tông uất ức nghẹn lời, ông hét hên.

''Dao Đài cũng là cốt nhục của ngươi mà!!!'' Nhìn khuôn mặt bàng quang của Dung thị mà ông ta hận không thể cho bà ta một cái bạt tai thật lớn.

Nhận thấy ánh mắt thất thần của Duệ tông, Trần Đồ kịp thời nắm chắc thời cơ, hắn đưa chiếu thư lại lần nữa, ra vẻ cung kính.

"Thánh thượng, nếu đã thấu, xin người hãy làm điều nên làm đi!"

Thái tử sau rèm hiểu hết tất cả, thì ra những gì sư phó đã nói là thật, phụ hoàng từ sớm đã bị hai con người kia hãm hại, còn nàng, vốn chỉ là một quân cờ chờ ngày bị tiêu diệt.

Sư phó biết Phụ hoàng chẳng còn nhiều thời gian nữa, đến lúc đó nàng sẽ mất đi ngôi vị thái tử, thế nên ông liều mình lừa trộm ấn vàng.

Khiến cho mưu đồ của bọn chúng không thể thành công.

Nhưng đổi lấy...lại là tính mạng của ông.

Thâm tâm Dao Đài như nghẹ uất lại, nàng chỉ cảm thấy khó thở, khó thở vô cùng, môi nàng đã bị bản thân cắn chặt đến nỗi bật máu.

Nước mắt không ngừng rơi.

Nhưng chẳng mấy chốc đã cạn, nàng muốn chạy đến ngăn chặn hai con người bội bạc kia nhưng bất lực, thân thể dần mất hết sức lực, mắt nàng không thể khống chế dần nhắm lại.

--------------------------------

"Thái tử, người tỉnh rồi, thật tốt quá!"

Đó là giọng nói trong trẻo của Xuân Đào.

Dao Đài mơ màng ngồi dậy, đây là, đây là tẩm điện của nàng, là Khang cung.

Nàng nhớ lại rằng mình đang ở chính điện, đang chứng kiến cảnh đoạt ngôi của Dung thị và Trần Đồ, rồi đột nhiên ngất đi.

Nàng hất chăn toan xuống giường, Xuân Đào cuống quýt.

"Thái tử, người sao vậy, người vẫn còn chưa khoẻ mà, người đã hôn mê ba ngày rồi!!"

Dao Đài thờ ơ "Không được, phụ hoàng, ta phải đến gặp phụ hoàng...!"

Dứt lời, từ cửa Thu Thành đã đi vào, hai tay bưng khay trảm trên có một bộ y phục vàng gấm, một mũ miện vàng ngọc trai.

Thu Thành từ tốn đặt lên bàn rồi đến hành lễ với Dao Đài, nét mặt hắn bình tâm đến lạ, quỳ nói.

"Hoàng thượng, người đã tỉnh lại rồi, thì nên đến chính điện, bái kiến thái hậu thôi."

Dao Đài ánh mắt kinh ngạc, nhưng ngoài chút sợ hãi của Xuân Đào thì Thu Thành lại cực kỳ bình tĩnh.

Và rồi nàng cũng đoán được, nhưng...nhưng lý ra...lý ra nàng phải bị phế truất mới đúng.

Sao bọn chúng lại có thể cho nàng lên ngôi.

Một ý nghĩ khủng kiếp xẹt qua trong đầu.

Không kịp để bản thân chấp nhận, Dao Đài ngay lập tức chạy ra khỏi căn phòng, khi cánh cửa bị đẩy ra, đập vào mắt nàng là những mảnh trắng vô hồn, gió thổi những tấm vải bay bay, cuốn theo cánh hoa lê trắng muốt phủ đầy sân đá, hai chiếc lồng đèn trắng muốt treo trước cửa không ngừng theo gió đung đưa.

Hai chân Dao Đài mềm nhũn, cả người gục xuống dưới đất, nước mắt không ngừng rơi, trái tim ngay phút giây ấy đau đớn đến nát tan.

Xuân Đào chạy tới ôm lấy nàng, chợt thấy cả người nàng đã lạnh toát không còn chút hơi ấm nào.

''Thái tử!!!"

------------------

Dao Đài đã mơ một giấc mơ dài, thấy mình mới 5 tuổi, sân nhà trồng một cây thạch lựu đỏ, nàng đòi phụ hoàng hái những quả to nhất, vị thạch lựu ngọt lịm, man mát như gió mùa thu.

Rồi nàng lại mơ về năm 15 tuổi, ngồi lơ đễnh dưới gốc hoa lê, sư phó vẫn đang giảng bài, chòm râu dài trắng muốt như màu hoa lê, thanh nhã nhẹ nhàng.

Một giọt nước mắt rơi trên mi, khi mở mắt tỉnh lại, bên ngoài thạch lựu đã héo khô, hoa lê cũng đã tàn.

Sau khi Hoàng thượng băng hà không lâu, lễ đăng quang của Lý Dao Đài cũng được cử hành.

Canh năm, ở lầu Ngọ Môn vừa gióng lên 3 hồi trống, trên Kỳ Đài lập tức treo cờ khánh hỷ, biền binh đưa đại giá lỗ bộ đến sân sau điện Thái Hoàng, đặt một long đình có che tàn lọng trước cửa Ngọ Môn và dàn bày nghi thức thường triều tại sân Chính điện.

Nội Các cử người đến chính điện lĩnh hòm ấn ngọc, hộp son, ống kim phụng đựng tờ chiếu đưa ra điện Thái Hoàng.

Đến giờ, sau khi bộ Lễ và viên Thị vệ đại thần bẩm báo công việc sửa soạn đã xong xuôi, Dao Đài mang trên mình y phục đại triều từ nội điện bước ra, uy nghi lên ngự tọa ở chính điện.

Ty Loan giá đưa kiệu tới thềm điện.

Chuông trống gióng giả vang lên trên lầu Ngọ Môn.

Đến thềm phía bắc điện Thái Hoàng, Dao Đài ung dung bước lên các bậc cấp.

Chuông trống ngừng bặt trên lầu Ngọ Môn.

Nàng ngự lên ngai vàng.

Thái giám đốt lò trầm hương nghi ngút.

Bách quan, chư thần đồng loạt quỳ lạy 5 lạy làm lễ tấn tôn.

Tất cả xong xuôi, lúc này đã đến lúc thái hậu xuất hiện đội mũ miện ngọc cho hoàng thượng.

Dung thị vốn rất đẹp, khi đã là thái hậu, trang phục lộng lấy lại chẳng khiến bà ta già đi, ngược lại còn rất đẹp.

Bên kia, Trần Đồ quỳ lạy nàng nhưng vẻ mặt lại vô cùng thờ ơ.

Nàng lại liếc mắt qua Dung thị, gương mặt bà ta đẹp đẽ là thế, xong lại có chút tái xanh, hốc mắt sâu hoẵm.

Môi nàng khẽ nhếch lên.

Phải rồi, nếu như không phải Duệ tông chết trước khi kịp chuẩn chiếu nhường ngôi thì vị trí ngày hôm nay sẽ mặc cho bọn họ toan tính.

Sẽ đâu khiến cho hai loại người kia phải bất an như thế này.

Bàn tay Dung thị cầm chặt chiếc mũ miện, đến lúc cài lên trên tóc nàng, lời nói rất nhỏ thoảng phất qua tai.

"Ngươi đừng tưởng lên được ngôi vị này là xong.

Tốt nhất đừng chống lại ta, nếu không, đừng trách ta vô tình...''

Bà ta nở một nụ cười hiền từ, nhưng đó là trong mắt người khác, nàng biết, ẩn sâu sau đó có bao nhiêu tàn độc.

Dao Đài cười đáp.

"Thái hậu, người nói gì vậy, quả nhân làm sao có thể làm như thế, lời dạy của sư phó hãy còn đó, kẻ Rước voi giày mả tổ, Được chim quên ná, được cá quên cơm sẽ không có kết cục tốt.

Sống dơ bẩn sớm muộn cũng chết không sạch sẽ...Thái hậu...người nói có đúng không?''
 
Thạch Lựu Đỏ Giang Sơn
Chương 4. Mâu thuẫn


Dưới kia, có biết bao nhiêu ánh mắt hướng lên trên này, Dung thị phút chốc sắc mặt đã trắng bệch.

"Mi dám..."

Nhưng đối diện, Dao Đài vẫn cười rất tự nhiên.

"Người nói gì?

Ta nghe không rõ."

Môi Dung Thị run run.

''Đừng đắc ý sớm, Nguyễn Túc chết rồi, cả thiên hạ này, cũng chẳng có ai đi theo ngươi, không người phò tá, không có ấn, ngươi cũng chỉ là kẻ vô dụng mà thôi, để ta xem cái bộ dạng kệch cỡm này của ngươi kéo dài được bao lâu!!!''

Dao Đài không nói gì, lại nhướng mày, nhìn qua Xuân Đào, Xuân Đào biết ý liền tiến lên phía trước, cúi đầu dâng lên một chiếc hộp gấm.

Dao Đài đưa bàn tay xinh đẹp mở ra chiếc hộp, nhẹ nhàng lấy ra vật kia.

Giọng điệu thực ngọt ngào lại khiến người ta ngứa ngáy.

''Người nhắc đến là vật này sao?''

Ấn vàng khắc hình rồng rực rỡ như lửa xuất hiện trên tay nàng, phút chốc đã thu hút tất cả ánh nhìn, tất cả đều tỏ vẻ kinh ngạc không tin nổi, chẳng phải ấn vàng này đã bị Nguyễn Túc lấy trộm mất rồi ư.

Duy chỉ có Trần Đồ là bình tĩnh, hắn dường như đã sớm đoán ra chuyện này, một vài quan lại cũng đoán được vật mất trong tay Nguyễn Túc rồi rốt cuộc sẽ vào tay ai, cho nên cũng không quá bất ngờ.

Ai cũng biết Nguyễn Túc chính là thầy của Hoàng thượng.

Mắt Dung thị giật giật, ngón tay muốn chỉ thẳng mặt nàng nhưng bị khựng lại.

''Mi...thì ra trước giờ là mi giả vờ?''

Dao Đài có chút buồn cười.

''Người già rồi, ánh mắt cũng kém tinh tường, con mắt nào của người thấy quả nhân giả vờ?

À...'' Nói đọan, nàng còn đưa tay che miệng, ra vẻ mỉa mai.

''....ta quên mất, sư phó cũng đã từng dạy ta một câu ''Dạ tiểu nhân đo lòng quân tử.''

Nhưng ngay lập tức, ánh mắt Dao Đài đã đổi, nàng nói.'' Người cho rằng thế gian này ai cũng giống như người sao?''

''Hỗn trướng!!!!'' Dung thị tức đến muốn hộc máu, đưa tay lên muốn tát Dao Đài.

Trần Đồ híp mắt, biết tình thế không ổn, liền nháy mắt cho cung tỳ thân cận tới đỡ Dung thị xuống.

Dung thị không cam lòng muốn đẩy cung tỳ ra.

Cho đến khi nhìn thấy biểu tình của Trần Đồ thì mới bình tĩnh lại, nuốt cơn tức giận xuống, chân hơi lảo đảo lùi về sau.

Cung tỳ đỡ Dung thị lui về sau tấm mành nghỉ ngơi, khi đã yên vị, lúc này bà ta mới hết thở dốc, uống hết một chén trà, bà ta tỉnh táo mà ngẫm nghĩ, từ lúc nào đứa con gái này lại thay đổi thành bộ dạng này.

Sau đó bà ta mới bắt đầu nghi ngờ những gì bản thân biết được những năm qua, hay lắm.

Môi Dung thị chợt bật cười tự giễu.

''Mi cũng giống như hắn, đều là kẻ gian tâm...ha ha...''

Cảnh tượng vừa rồi diễn ra chóng vánh, tiếng đàn át đi âm thanh, tầm nhìn xa nên chẳng ai nghi ngờ gì.

Lễ đăng quang nhanh chóng đã hoàn thành.

Thịnh Việt lần đầu tiên trong lịch sử có một nữ nhân lên ngôi.

Điều này đã dấy lên không ít sóng gió.

Sau khi lên ngôi, thực chất những việc triều chính vẫn không đến tay Dao Đài, tất cả đều bị Trần Đồ thâu tóm.

Nàng dẫu sao cũng chỉ là một người con gái, so với hiểu biết và thủ đoạn đối với Trần Đồ thực sự vẫn còn kém xa.

Nhưng nàng không chấp nhận thua cuộc như vậy, bắt đầu từ những việc nhỏ nhất, sư phó đã nói, rèn luyện không bao giờ là phí, hạt cát nhỏ góp thành sa mạc, dù chỉ là một hạt cát nhỏ, nàng cũng nhất định phải kiếm từng hạt.

Trong bức thư của sư phó để lại, có nói với nàng, Duệ tông từ sớm đã lập nên mười hai phường đúc binh khí tại các châu khác nhau, nhưng sau khi bệnh nặng thì không còn tin tức nữa.

Chiếc trâm ngọc mà Nguyễn Túc để lại cho nàng chính là vật tin để nhận biết chủ nhân phường đúc.

Dao Đài tuy rất muốn xuất cung nhưng lại lực bất tòng tâm, liền giao cho Thu Thành đi làm việc này, hắn là người có năng lực, lại kín kẽ, nàng thực sự yên tâm giao việc cho hắn.

Thu Thành nhận trâm ngọc từ nàng thì không nói nhiều, ngay lập tức theo phân phó mà bí mật xuất thành.

Sau khi Dao Đài lên ngôi, những người thân cận cũng được thăng cấp.

Xuân Đào trở thành Thủ đẳng cung tỳ, trưởng ban Thiều Quang, cũng được xem như một nửa nữ quan hầu cận bên cạnh Dao Đài.

Thu Thành được phong lên làm Tả kim ngô.

Lần đó khi Dao Đài bị ngất tại chính điện, người đưa nàng trở về chính là hắn.

Nàng không rõ hắn đã biết được những gì, hoặc hắn vì sao lại có mặt ở đó, nhưng nàng chắc chắn một điều rằng, có thể hắn có ý đồ riêng, nhưng sẽ không bao giờ phản bội nàng.

Vì chính nàng, đã cứu mạng của hắn.

Năm đó Thu Thành bị bán đến Hồng lâu, hắn trắng trẻo gầy gò, là miếng mồi ngon của những gã nam nhân có sở thích quái đản.

Ngày ngày trải qua những chuyện bẩn thỉu nhất trên đời.

Khi nàng gặp hắn, khắp thân thể đều là dấu vết đáng thương, duy chỉ có khuôn mặt đó là vẫn luôn bình tâm.

Nàng đã từng thắc mắc, vì sao hắn khi đó lại có thể bình tâm như thế.

Hay là vì đã chai sạn đi những xúc cảm của con người.

Phải chăng hắn khi đó cũng cảm thấy chính mình không còn là con người nữa.

Nguyễn Túc nói, người này không được, hắn quá vô cảm, lại quá bi thảm.

Người có thể hết lòng bảo vệ người không thể là kẻ như vậy.

Nhưng khi đó nàng lại chọn hắn, nói đến lý do, chính nàng cũng không thể lý giải.

Có thể là vì thấy hắn đáng thương, hoặc là cảm thấy, hắn giống nàng, đều là kẻ cô độc.

Năm đầu tiên Dao Đài lên ngôi, nàng cho rằng nên thực hiện theo như chính sách của các đế vương đời trước, nông nghiệp được đẩy mạnh, nàng coi trọng những chính sách khuyến nông.

Thường niên vua thân chinh cày tịch điền cũng được nàng để tâm.

Đây là điều cần thiết và quan trọng, nàng sẽ trực tiếp thực hiện.

Vua làm gương, ắt dân chúng sẽ làm theo, từ đó phát triển không ngừng, lương thực là long mạch, giàu mạnh từ đâu chắc chắn là nhờ lúa chín ngô thơm.

Ngoài ra triều đình còn cần tổ chức tu sửa, đào sông chống lũ lụt, hạn hán phải được thực hiện đầy đủ, kịp thời.

Lệnh cấm giết trâu, bò, ban thưởng ruộng cho người có công, bất kỳ ai là con dân Thịnh Việt cũng đều phải có ruộng đất để sinh canh.

Mà để có thể làm được những điều đó, nàng phải lấy lại quyền lực từ tay Trần Đồ càng sớm càng tốt.

Thời gian này, phía nam xuất hiện mưa lớn nhiều ngày, chẳng mấy chốc lũ lụt đã xảy ra.

Trung thư thị lang Bùi Hoài Trung được phái đi giám sát cứu tế nhiều ngày cuối cùng cũng đã gửi tin về.

Đất Phong Châu bị ngập lụt vô cùng nặng nề, hoa màu toàn bộ đã bị cuốn trôi, người và của thiệt hại không biết bao nhiêu.

Có nhà chỉ còn sống sót một người, nhưng cuối cùng cũng vì đói rét mà đã không còn mạng.

Dao Đài sốt sắng, ngay lập tức truyền lệnh trích ngân khố cứu nạn.

Nhưng ngay lập tức đã vấp phải sự phản đối của rất nhiều người, đặc biệt là Trần Đồ.

''Ngươi có thể không thuận quả nhân, nhưng ngươi không thể vì vậy mà làm phương hại đến đại cục, đây là việc xã tắc chứ không phải trò đùa!!'' Dao Đài tức giận đến đỏ mặt, đập mạnh một phát xuống bàn.

Trần Đồ vẫn luôn bất động, lúc này mới hơi nâng mi mắt lên.

''Ngân khố là chuyện hệ trọng, nếu không điều tra rõ ràng chuyện lũ lụt, thì không những không cứu được người mà còn thiệt hại tiền của.''

''Bùi Hoài Trung lại chẳng phải người của ngươi sao, điều tra rõ ràng?

Đợi đến lúc ngươi điều tra rõ ràng, vậy thì con dân của ta đều đã không còn mạng nữa rồi.''

Đương nhiên Dao Đài biết chuyện cứu tế cần phải được điều tra cẩn thận, nhưng hai chữ điều tra của Trần Đồ đã kéo dài ba tháng.

Giờ đây ngay cả dân chúng tại hoàng thành cũng đã biết đến Phong Châu gặp nạn, tị dân sẽ chẳng mấy chốc tiến đến hoàng thành.

Khi đó sẽ còn xảy ra nhiều tệ nạn hơn nữa.

''Thánh thượng, người chớ nóng lòng, Bùi Hoài Trung cũng đã bẩm báo, một phần thượng nguồn đã được kiểm soát, thu thập lương thực từ các Tổng trước mắt cũng đủ cứu vãn tình hình rồi...''

Cứu vãn được tình hình ư, thật nực cười, nếu như không phải Dao Đài cử Thu Thành xuất thành tìm đến phường đúc thì thật sự còn không phát hiện ra lời nói của Trần đồ chỉ là bao biện.

Các tri huyện đem lương thực ra cứu tế, cháo nấu ra vớt mười lần cũng không vớt nổi một hạt gạo, không có nơi trú ngụ, nhiều kẻ cướp bóc.

Một phần nhỏ dân chúng chạy nạn đã theo đến hoàng thành, có kẻ được phường đúc cưu mang mà không chết đói.

Nhưng đa số trong đó đều đã thiệt mạng.

Dao Đài cố nến sự tức giận vào trong.

Cả triều đình này, chẳng có một tên quan nào là đứng về phía nàng.

Hay nói một cách trần trụi hơn chính là ai cũng chọn đối đầu với nàng.

Lý Dao Đài nhìn ấn vàng, ngón tay miết miết đầu rồng, thứ này trân quý biết bao, nhưng rốt cuộc cũng chẳng thể giúp nàng.

''Vậy nếu quả nhân cứ nhất quyết cứu tế thì sao...?''

Trần Đồ khom người.

''Gián nghị đại phu luôn sẵn sàng được triệu kiến.''

''Ngươi!!!'' Dao Đài tức giận đứng phắt dậy.

''Ngươi muốn ép quả nhân?''

''Thánh thượng, ta là muốn tốt cho người, thần cũng đã nhắc nhở người.

Cứu tế không phải là chuyện không thể, chỉ là phải xem người có thực sự muốn hay không mà thôi.''

Một quyển tấu chương bị ném xuống dưới đất, Lý Dao Đài híp mắt.

''Muốn ta lấy cháu trai của ngươi?

Được, quả nhân đồng ý!!!''

Âm thanh vừa dứt, Trần Đồ dường như không tin vào những gì mình nghe được, hắn ngẩng đầu nhìn nàng, nhưng bất kể ra sao vẫn không thể nhìn thấu nàng.

Dao Đài hơi nhếch mép.

''Sao?

Khiếp đản như vậy?

Yên tâm, lẽ nào quả nhân còn có thể ăn thịt hắn ư?''

''Thánh thượng, xin người cẩn trọng ngôn từ.''

Trần Đồ muốn nhét họ Trần vào hoàng tộc, hay lắm tên cáo già.

Còn dám dùng chuyện này làm điều kiện với nàng, nàng đã làm lơ nhiều lần, cuối cùng hắn lại lợi dụng chuyện cứu tế để ám chỉ.

Binh đến tướng chặn, để nàng xem, đến một tên nào, nàng sẽ diệt một tên đó.

''Ở đây chỉ có quả nhân và ngươi.

Ngươi là trung thần của ta, lẽ nào còn nghi ngờ nhân phẩm của ta?''

''Thần không dám.''

Dao Đài ngồi phịch xuống ghế.

Cười giễu.

''Cớ chi mà không dám, ngươi chẳng lẽ đã quên, ta là học trò của kẻ đã rơi vào lao ngục kia ư?

Rơi vào lao ngục, ắt hẳn chẳng tốt đẹp gì, thế nên kẻ như ta, cũng không phải là quân tử gì cho cam.''

Trần Đồ cảm thấy lòng bàn tay mình hơi ươn ướt, ông ta biết Lý Dao Đài này không đơn giản.

Muốn đối phó với quân tử thì dễ, chẳng hạn như Duệ tông, hắn có thể dùng nghĩa lý và đạo làm người ra trói buộc ông, nhưng còn Lý Dao Đài không quy củ này thì ngược lại.

Cứng không được, mềm cũng chẳng xong, thực khó đối phó.

''Thánh thượng là vua của Thịnh Việt, là người cao quý nhất trên đời, sao có thể như vậy được.'' Hắn vẫn bình tĩnh đáp.

Dao Đài chỉ thiếu chút nữa là bật cười ra tiếng.

Buồn cười nhất là hai người đều hiểu rõ về đối phương, chỉ hận không thể chém đầu nhau xuống lại phải qua quýt nói những lời giả nhân giả nghĩa buồn nôn.

''Hơn nữa, người đã lên ngôi, hôn sự cũng không thể cứ kéo dài mãi được.

Nếu như tổ chức hôn sự, cũng có thể lấy cớ này thực hiện cứu tế.

Điều này sẽ càng giúp cho danh tiếng và vị thế của người, có như vậy...''

''Được.'' Hắn chưa kịp nói tiếp thì đã bị Dao Đài cắt ngang.

Nàng lạnh lùng.

''Không phải chỉ là hôn sự thôi sao, quả nhân đồng ý lấy cháu trai ngươi, nhưng chuyện cứu tế, ngươi chớ có nuốt lời, ngươi cũng biết ta là học trò của ai rồi đúng không.

Còn nữa, hôn sự, ta muốn tổ chức ngay ngày mai, thủ tục thì miễn đi, dân chúng đang lầm thân, ta cũng không muốn phô trương, cứ để hắn dọn vào đây, nhưng muốn vào cung của ta, toàn bộ nhà hắn phải đến giập đầu với ta, thiếu một người cũng không được.

Sính lễ ta muốn 1000 Quan vàng đúc, trang sức châu báu thì miễn đi, mười voi chiến, năm ngàn ngựa.

Chừng ấy chắc cũng không quá sức hắn đâu nhỉ, hắn còn có một bá thúc quyền cao chức trọng thế này mà.''

Nàng đi đến vỗ vai hắn, rồi cao ngạo đi qua, vừa đến ngưỡng cửa, bỗng đứng lại.

''À phải rồi...ta quên mất, nếu ngày mai tổ chức hôn lễ thì làm gì có thời gian đến dập đầu với ta.

Xuân Đào...''

Xuân Đào từ ngoài đi tới cúi đầu.

''Dạ có nô tỳ.''

Nàng đưa tay day trán.

''Đêm nay quả nhân đành ngủ muộn một chút vậy, dọn dẹp Thượng Hành cung một chút, nhớ chuẩn bị nệm, chẳng may khiến thân quyến thái sư giập đầu chảy máu thì quả nhân thấy có lỗi lắm.''

Xuân Đào gật đầu.

''Nô tỳ đã biết, nhất định sẽ chuẩn bị chu đáo.''

Nàng ừm một tiếng, đưa tay cho Xuân Đào dìu ra khỏi chính điện.

Từ góc này, mặc dù nàng đã quay mặt đi, Trần Đồ vẫn có thể nhìn thấy một góc má phải của nàng đang nâng lên.

Nàng không nhịn được cười.

Không gian ngay lập tức trở về yên tĩnh hơn, không ai biết, Trần Độ cứ thế mà đứng tần ngần một hồi, một lúc lâu sau, hắn cúi xuống nhặt quyển tấu chương khi nãy bị ném dưới đất, ánh mắt dừng tại đó không ngắn.

Sau đó ánh mắt lại hướng về phía người vừa rời đi, quyển tấu chương trong tay sớm đã bị bóp nhàu nát đến không còn hình dạng.

--------------

''Chàng điên rồi sao?

Nó đúng là quỷ đòi mạng mà!!!

Không được, ta phải ngăn nó lại!!!"

''Đứng lại!!'' Thấy Dung thị mất bình tĩnh, Trần Đồ hét lên.

''Chàng còn muốn ngắn cản ta, trước kia chàng cứng rắn biết bao nhiêu, sao giờ đây lại nhu nhược như vậy?

Nó chỉ là một đứa con gái thiếu hiểu biết, ngông cuồng tự đại, phải mạnh tay trừng trị thì mới biết điều.''

Trần Đồ nâng trên tay ly trà, vẫn từ tốn nhấm nháp.

''Thái hậu trước kia người cũng đã từng nói với ta như thế, nhưng người có thực sự đã hiểu rõ về Lý Dao Đài không?''

Lời này khiến cho Dung thị đứng hình, phải rồi, nếu là trước kia, bà ta có thể tự tin khẳng định như thế, cũng đã nhiều lần nói với Trần Đồ như thế.

Nhưng lúc này thì sao, bà ta cũng không chắc nữa.

Nhất là từ sau khi đối chất vơi Dao Đài tại lễ đăng quang, bà cảm thấy dường như Lý Dao Đài không phải là Lý Dao Đài trong hiểu biết của mình nữa.

''Nhưng nó làm như vậy là muốn sỉ nhục chúng ta, chàng không thể để nó đắc ý thế được!''

Trần Đồ nhìn bà ta.''Vậy ta phải làm sao?

Lý Dao Đài đã lên ngôi, là vua, không phải con chim nhỏ trong cái lồng của thái hậu nữa.''

Dung thị bực tức hất đổ ly trà của mình xuống đất.

''Không được, ta không thể để mọi chuyện xảy ra như thế được!!!'' Nói rồi Dung thị tức tốc đứng dậy, dẫn theo một đám cung tỳ và hoạn quan ra ngoài.
 
Back
Top Bottom