Cập nhật mới

Khác Thạch Giang Kì Án

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
395818410-256-k457877.jpg

Thạch Giang Kì Án
Tác giả: CeenDy0808
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Bộ truyện mô tả hủ tục ở làng quê theo trí tưởng tượng xem phim kinh dị của tác giả.

Dưới triều Lê, tri huyện trẻ Phạm Chi Vũ về nhậm chức tại Thạch Giang - vùng quê u mê, đầy hủ tục.

Tại đây xuất hiện nhiều vụ án mạng khủng khiếp như : một xác chết quỳ trước miếu Tà Thần, mắt bị móc, tay ôm thư tuyệt mệnh.

Dân làng gọi là "quỷ phạt".

Bài đồng ca kì quái.

Xác cô gái mất tích trở về trong quan tài.Thơ máu thay lời thú tội.Trẻ con suýt bị tế sống vì bị nghi "quỷ nhập".Ẩn sau tất cả là một âm mưu kéo dài nhiều năm, bị che giấu bằng máu, quyền lực và những khế ước cháy dở.



pháán​
 
Thạch Giang Kì Án
Thạch Giang Kì Án


NHÂN VẬT CHÍNH

📜 Phạm Chi Vũ (26 tuổi) – Tân Tri Huyện huyện Thạch Giang thông minh sắc sảo lý trí, hiểu dân tình, có một trái tim công lý nhưng cũng biết uyển chuyển.

Mang trong mình lí tưởng: Phá án không chỉ để giúp người sống giải oan mà còn giúp người chết có thể nói ra nỗi oan khuất.

- Thanh Nhiên (24 tuổi) – Vợ của Chi Vũ.

Dịu dàng, nhạy bén, tinh tế và có tầm nhìn xa.

Luôn bên cạnh Chi Vũ, lặng lẽ quan sát người và việc, nhiều lần giúp anh nhìn ra kẽ hở trong lời khai, hiểu thấu tâm lý nghi phạm.

- Tiểu Lục – Nha dịch theo chân Chi Vũ.

Nhanh nhẹn, lanh trí, giỏi điều tra và thẩm vấn, tinh ý tìm ra được những manh mối ở hiện trường dễ bị người khác bỏ qua.

-Ty Án – Bộ ba điều tra pháp y

Gồm ba người, mỗi người một nhiệm vụ:

1.

Lão Hồ – Trưởng Ty Án: khám nghiệm tử thi, hiểu rõ cơ thể người, dấu hiệu đầu độc, bóp cổ, dao đâm...

2.

Cô Dung – Ghi chép hồ sơ và tra giấy tờ, tài sản: từ khế đất đến thư tuyệt mệnh, ghi nhận mối quan hệ xã hội của nạn nhân.

3.

A Ký – Người chuyên tìm dấu vết hiện trường: vết chân, vết máu, dị vật trên hung khí, lối đi lạ quanh hiện trường...

- Thạch Văn- là quan võ ở Thạch Giang chuyên giúp Chi Vũ truy bắt hung thủ, làm sáng tỏ những vụ án bị cho là do quỷ thần làm.

Giỏi võ mạnh mẽ là người đáng tin cậy.
 
Thạch Giang Kì Án
Chương 1: Trước khi bước vào sương mù.


Hoàng cung – chính điện Cần Chính – năm Hồng Đức thứ 10( Vua Lê Thánh Tông trị vì).

Sương sớm giăng như tấm màn bạc trước sân rồng.

Ánh dương đầu ngày chưa đủ xua đi hơi lạnh thấm qua tầng áo gấm.

Trong điện Cần Chính, tiếng guốc ngọc của nội giám vang nhẹ trước khi hô lớn:

– Tri huyện Phạm Chi Vũ, khấu kiến!

Một người trẻ tuổi bước vào.

Dáng thẳng, mắt sáng, thần sắc nghiêm túc.

Chàng cúi rạp người, trán chạm nền ngọc.

– Thần, Phạm Chi Vũ, khấu kiến Hoàng Thượng.

Trên ngai vàng, vua Lê Thánh Tông khoác hoàng bào tía, ánh mắt như soi thấu lòng người.

Ông im lặng một lúc lâu, đoạn lên tiếng, giọng trầm tĩnh:

– Khanh tuổi trẻ học rộng, thi đậu cao, lại có lòng chính trực, chẳng cầu vinh thân.

Trẫm vốn định giữ khanh ở Kinh để làm trợ thủ, nhưng có một nơi... cần người như khanh.

Chi Vũ ngẩng đầu, mắt không tránh né:

– Xin Bệ hạ chỉ dạy.

Dẫu là nơi cùng cốc hoang vu, thần cũng xin tận tâm tận lực.

– Nơi ấy tên gọi Thạch Giang.

Là vùng núi giáp ranh tứ trấn, đất nghèo, dân thưa, phong tục cổ xưa pha lẫn dị đoan.

Quan lại tiền nhiệm đều không trụ nổi lâu... có kẻ còn chết bí ẩn.

Chi Vũ thoáng chau mày:

– Chẳng hay triều đình đã điều tra?

Lê Thánh Tông khẽ gật đầu, ánh mắt chợt sâu xa:

– Có điều tra.

Nhưng... báo cáo gửi về đều nửa thật nửa giả.

Gần đây, lại xảy ra chuyện xác người chết quỳ gối trước miếu Tà Thần.

Mắt bị móc, tay ôm thư tuyệt mệnh.

Người dân ở đây gọi là “quỷ phạt”.

Ngươi nghĩ sao?

Phạm Chi Vũ siết tay, ngữ khí kiên định:

– Hoặc là mê tín dẫn lối, hoặc có kẻ lợi dụng u mê mà che giấu điều khuất tất.

Thần nguyện đến đó.

Dù là quỷ, cũng sẽ tìm ra.

Nếu là người... thì càng không thể tha.

Lê Thánh Tông nhìn thẳng chàng trai trẻ.

Một thoáng im lặng như cả gian điện ngưng thở.

Rồi nhà vua gật đầu, nói chậm rãi:

– Tốt.

Trẫm cần một người như thế.

Nhưng nhớ kỹ, Chi Vũ Ngươi điều tra án, nhưng chớ để mình thành con cờ trong ván cờ đã bày ra từ lâu...

– Thần đã rõ.

Vua không đáp, chỉ phất nhẹ tay áo.

Gió từ sân ngoài thổi vào mang theo mùi ngai ngái của gỗ mục và cỏ ẩm giống như một điềm báo...

Trời về chiều gió xào xạc bên hiên, từng nhành liễu lay động như thì thầm những lời báo mộng.

Trong phòng, Thanh Nhiên ngồi lặng trước khung cửa sổ mở, váy lụa màu thiên thanh lặng lẽ đung đưa theo gió.

Nàng đã ngồi như thế rất lâu kể từ khi nghe tin.

Cánh cửa kẽo kẹt mở ra.

Chi Vũ bước vào, nhẹ nhàng khép lại sau lưng.

–Thanh Nhiên!

Nàng không quay đầu.

Giọng bình lặng nhưng cất giấu cả trăm mối tơ lòng:

–Chàng được điều đến Thạch Giang?

Chàng nhẹ nhàng đáp:

–Ừm, là thánh chỉ.

–Chàng… có thể từ chối mà.

Chẳng phải bao người cũng từng làm vậy?

Đó là nơi…

Nàng ngừng lại, như không dám thốt ra.

Chi Vũ đến bên, đặt tay lên vai nàng, dịu giọng:

– Là nơi nhiều lời đồn kỳ quái, anh biết.

Nhưng càng nhiều bóng tối, càng cần người soi sáng.

Không lẽ ta vì sợ mà để dân phải sống trong hủ tục, oan hồn không siêu thoát.

Thanh Nhiên xoay người lại, mắt long lanh:

– Nhưng còn thiếp?

Còn chàng?

Có bao nhiêu người đã vào Thạch Giang rồi... không trở ra nữa?

Có kẻ treo cổ giữa rừng, có kẻ hóa điên, có người nửa đêm la hét.

Thiếp sợ, Chi Vũ à.

Chàng siết tay nàng:

– Ta không phải kẻ liều mình, cũng không phải kẻ ngu ngốc.

Ta chỉ tin rằng nếu có người gài nên ván cờ máu, thì phải có người đủ tỉnh táo để phá giải nó.

Nhưng... ta không ép nàng phải đi.

Kinh thành vẫn an toàn, nàng ở lại sẽ bình yên hơn.

Thanh Nhiên cúi đầu.

Một hồi lâu mới cất giọng nhỏ như gió thoảng:

– Bình yên... nếu không có chàng, thì với thiếp cũng chỉ là chiếc lồng trống.

Dù là quỷ hay người thiếp cũng sẽ đi cùng chàng.

Chi Vũ nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng xen lẫn lo lắng.

– Nơi đó... không giống bất kỳ nơi nào ta từng đi qua, Thanh Nhiên.

Một bước vào là cuốn theo cả đời...

– Thiếp biết nhưng nếu để chàng đi 1 mình thì thiếp không yên tâm, vậy nên thiếp sẽ đi cùng chàng nếu sống thì cùng sống sót trở về nếu chết thì cùng chết.

Chi Vũ bước đến, nắm tay nàng.

Rất lâu.

Không nói gì.

Gió ngoài sân quét qua hàng cột gỗ, vang lên một tiếng kẽo kẹt dài đầy u tối...

Sáng hôm sau, trời chưa quá giờ Thìn, sương còn đọng trên cỏ, cổng huyện đường đã vang tiếng vó ngựa gõ nhịp đều.

Tiểu Lục cưỡi ngựa đi đầu, quay lại vẫy tay:

– Thưa Tri huyện, đường qua bến Đông đã thông, kịp giờ ngọ sẽ đến Thạch Giang!

Phạm Chi Vũ khoác áo lam đại triều, ánh mắt sáng như kiếm, cất giọng dứt khoát:

– Đi thôi.

Đã là quan, thì có đường hiểm cũng phải bước.

Dân kêu oan thì quan không thể chậm chân.

Bên cạnh, Thanh Nhiên mặc áo tứ thân lụa trắng, vấn tóc bằng dải lụa tím than.

Tay nàng ôm một tráp gỗ, trong đặt sổ sách và hương liệu.

Nàng nhẹ nhàng nói:

– Chàng từng nói: ‘Quan là để trị bất công, không phải để giữ ghế.’ Thạch Giang, nghe nói có ma, nhưng thiếp nghĩ điều đáng sợ hơn là người sống.

Chi Vũ khẽ gật.

Lên Ngựa.

Đoàn người rời cổng phủ, cờ hiệu Tri Huyện bay phấp phới.

Trên đường, sương vẫn dày, nhưng trước mắt là Thạch Giang là nơi những cái chết biết cười, và bóng quỷ đội lốt người đang chờ được vạch trần.

Sương mù Thạch Giang còn chưa tan, Phạm Chi Vũ cùng Thanh Nhiên và Tiểu Lục đến hiện trường.

Chi Vũ ra lệnh: Niêm phong hiện trường.

Cấm đụng vào thi thể.

Gọi Ty Án đến lập biên bản.

Ai loan tin 'quỷ phạt' sẽ bị tạm giam tra hỏi.

Miếu Tà Thần nằm giữa rừng tre rậm rạp, lâu năm không ai tu sửa.

Nơi xác chết quỳ chính giữa bậc thềm, dưới mái ngói rêu phủ đen sì.

Mùi máu tanh vẫn còn vương, lũ ruồi kêu vo ve.

– Tiểu Lục rùng mình.

– Người ta nói... ai nhìn vào hốc mắt bị móc của xác chết này sẽ thấy hình bóng của chính mình bị trói nơi âm phủ.

Phạm Chi Vũ đáp, giọng lạnh lẽo.

– Ta không cần thấy quỷ.

Ta muốn thấy sự thật.

Ngay lập tức, Phạm Chi Vũ ra lệnh cho Ty Án bắt đầu thực hiện nhiệm vụ của mình.

Lão Hồ bắt tay vào khám nghiệm phát hiện.

Dấu vết cắt sắc, tròn đều.

Vết khô không loang rõ ràng là bị cắt sau khi chết.

Lưỡi bị cắt sát gốc, vết sắc bén, không phải do cắn.

Da cổ còn vết dây siết, dưới cằm có vết bầm nghẹt thở trước khi chết.

Không phải tự tử.

Không thể vừa siết cổ, vừa móc mắt, vừa tự viết thư máu rồi quỳ chết.

Cô Dung tra cứu sổ dân đinh, phát hiện trước đây Trình Dậu từng bị kiện vì phá ranh đất nhưng vụ án bị dẹp lặng.

A Ký lần theo vết bùn dính trên thềm miếu.

Có dấu chân lẫn với vết kéo lê.

Sau miếu có vết dọn đất, dọn lá, như thể ai đó cố che dấu.

Một đoạn dây gai dính máu bị vứt dưới gốc cây cách miếu bốn trượng.

Thi thể bị kéo từ sau miếu ra.

Không phải chết tại chỗ.

Bị dựng tư thế sau khi đã chết.

Tiểu Lục kiểm tra nét chữ rồi đến nhà nạn nhân đối chiếu sổ thuế cũ.

Chữ viết khác hẳn nét chữ của nạn nhân khi viết đơn thuế năm ngoái.

Có nét do người quen giả nét run, nhưng không quen tay.

Người viết không phải nạn nhân.

Giả chữ, cố tình bôi máu vào.

Đây là thư dựng lên để đổ tội cho thần linh.

Nạn nhân tên Trương Đông từng làm trương tuần, vài năm nay lui về làm ruộng.

Khi hỏi vợ nạn nhân:

– Ông nhà có ai thù oán?

– Không... không...

ông ấy ngoan đạo, tháng nào cũng cúng miếu Tà Thần…

Nhưng Thanh Nhiên tinh ý nhắc:

– Nếu ông ấy sợ Tà Thần đến vậy, sao lại dám phạm lời hứa với quỷ như lời thư viết?

Tiểu Lục đối chiếu thêm:

Vợ hắn khai rằng đêm đó chồng về muộn.

Hàng xóm lại bảo “thấy ông ra ngoài vào giờ Tuất”.

Đứa con nhỏ thì lén thều thào: “Con thấy cha bị ai đó gọi ra sân rồi đi mất…”

Phạm Chi Vũ họp ngay trong huyện đường, vẽ sơ đồ hiện trường.

–Xác bị dàn dựng để trông giống quỷ phạt.

Mắt móc, lưỡi cắt, thư máu vậy nên những điều này đều phục vụ cho một mục đích: dọa người.

Thanh Nhiên bất ngờ nói:

Doạ người?

Hắn dùng bút đỏ khoanh ba điểm bất hợp lý:

Thứ nhất hông có dấu tay của nạn nhân trên thư tuyệt mệnh.

Thứ hai dấu chân bị dọn sạch cho thấy thủ phạm lo lắng bị phát hiện.

Thứ ba làng không ai dám đến miếu, nhưng hung thủ không chỉ đến mà còn dựng xác chết giữa đêm.

Vậy nên vụ án này nhất định là do người làm họ muốn che giấu điều gì đó.

Trong phủ, Phạm Chi Vũ khoanh tay bước tới lui, mắt không rời sơ đồ hiện trường được vẽ chi tiết trên lụa.

Hắn chỉ vào ba điểm then chốt:

1.

Miếu Tà Thần – nơi dựng xác.

2.

Gốc đa sau miếu – nơi phát hiện sợi dây gai dính máu.

3.

Nhà nạn nhân Trình Dậu.

– Từ nhà đến miếu là ba dặm.

Đường núi, tối, trơn.

Nạn nhân hơn năm mươi, không thể tự đi đến đó giữa đêm.

Càng không thể quỳ gối chết như thế được...
 
Thạch Giang Kì Án
Chương 2:TRUY VẾT DẤU CHÂN


Sau đó họ bắt đầu truy tìm hung thủ.

A Kỳ chuyên dò dấu vết trở lại hiện trường lần nữa, lần này đào kỹ các bậc đá phía sau miếu.

Hắn phát hiện:

Một vết lõm rất nông hình tròn, lặp đều.

Không phải vết chân trần, mà là vết dép gỗ loại dép chỉ dân trong làng dùng để đi lễ.

Đối chiếu, hắn đo được kích cỡ:

– Cỡ 39, nhỏ hơn chân ông Trương Đông.

Khả năng rất cao là một người trẻ hơn, nhẹ hơn, đi quen đường rừng.

Phạm Chi Vũ khẽ gật:

– Tìm tất cả những ai vắng mặt từ giờ Tuất đến giờ Sửu đêm hôm đó.

Đặc biệt là người có dáng người nhỏ, biết rõ đường sau miếu.

Tại nhà nạn nhân:

Tiểu Lục nhanh nhẹn lục soát lại căn nhà nạn nhân.

Trong gian bếp, hắn tìm thấy một mảnh vải bị đốt dở trong lò tro.

Mảnh vải có một dấu vết máu nhỏ, nhưng đặc biệt là thêu hoa văn cổ trùng không giống y phục thường dân.

Cô Dung tra sổ nhân đinh.

Tìm được một cái tên thú vị:

– Lý Văn Thụ học trò cũ từng theo thầy phong thủy vẽ bản đồ miếu Tà Thần.

Sau này sống ẩn trong làng.

Thanh Nhiên khẽ cau mày:

– Người này sống một mình ở cuối làng, ít ai lui tới.

Lạ ở chỗ là từng nghiên cứu miếu Tà Thần, nhưng nay luôn miệng bảo tin quỷ thật sự tồn tại.

– Có thể là hắn dựng nên nỗi sợ để che thứ gì đó khác.

Sau đó.

Phạm Chi Vũ cho gọi Lý Văn Thụ đến công đường.

– Đêm hôm đó ngươi ở đâu?

– Ở nhà.

Ta bị sốt, không ra ngoài.

– Có ai chứng kiến?

– Không…

Hắn để Ngô Thanh ghi lời khai.

Sau đó lại gọi ba đứa trẻ thường chơi gần bờ ruộng.

– Có ai đi ngang nhà chú Lý đêm hôm đó không?

Một đứa bé bảo:

– Cháu thấy đèn sáng phía sau nhà chú Lý... chú ấy bê gì đó lên xe bò, có sợi dây quấn quanh... cháu tưởng chú bê củi…

A Kỳ lập tức kiểm tra lại sợi dây gai:

Đặc điểm đúng loại dân gùi củi hay dùng.

Trên dây còn sợi tóc dính nhựa quế, loại nhựa chỉ có ở cây sau nhà Lý Văn Thụ.

Đêm đó, Phạm Chi Vũ lập một cái bẫy thử tâm lý.

Hắn bảo Tiểu Lục loan tin:

–Tri huyện tìm được một vết máu ở mép suối.

Có thể hung thủ bị thương khi vác xác.

Tin này lan ra.

Sáng hôm sau, Lý Văn Thụ tự đến huyện đường, mặt tái mét, tay băng kín.

– Ta... ta té lúc đốn củi.

Có máu thật.

Không liên quan…

Nhưng hắn không biết: chuyện 'vết máu mép suối' là bịa.

Phạm Chi Vũ bước tới, giọng lạnh:

– Vậy ra ngươi biết có vết máu ở đâu trước cả khi ta công bố thật sự?

Phạm Chi Vũ ra lệnh:

– Tạm giam Lý Văn Thụ để điều tra.

Tiếp tục lục soát khu vực sau nhà.

Nếu tìm được quần áo dính máu, thư giả, hoặc hung khí sẽ có đủ bằng chứng.

Sáng tinh mơ, đoàn huyện binh do Phạm Chi Vũ phái đến gồm Thạch Văn, Tiểu Lục và A Kỳ áp giải hắn về lại nhà để khám xét.

Dân làng rì rầm tụm lại từ xa, không dám tiến gần.

Phạm Chi Vũ không mặc quan phục, chỉ khoác áo chàm đậm, tay chắp sau lưng.

Mắt lạnh như sương núi, nhìn ngôi nhà tranh của Văn Thụ như đang đọc từng lớp da giả dối.

Chàng lặng lẽ nói.

–Kẻ muốn giết người rồi dựng vở tế quỷ, sẽ giấu máu ở những nơi sạch nhất.

Tiểu Lục mở nắp lò, quậy nhẹ trong tro còn ấm.

Hắn cau mày:

– Có vết mỡ động vật.

Nhưng lẫn trong đó là vải cháy, có mảnh áo bị rách Trương Đông đã chết.

Thạch Văn trầm ngâm:

– Mảnh áo rách này không có trong hành lý nạn nhân.

Có thể hung thủ cố đốt để phi tang dấu vết thân quen.

Một mẩu dây gai cháy dở cũng được phát hiện, đầu sợi có dấu siết mạnh và vết móng tay cào, chứng tỏ có vật sống từng bị trói và vùng vẫy trong sợ hãi.

Phạm Chi Vũ tự tay gỡ tấm phản gỗ, dưới đó là một hộp gỗ nhỏ phủ dầu thông.

Bên trong là một cuốn sổ tay dày, giấy đã ngả vàng.

Cuốn sổ chép tay đầy những đoạn rời rạc:

Sơ đồ miếu Tà Thần với các ghi chú: Điểm quỳ giờ Tý, Lệ cũ: ai phạm lời thề sẽ bị phạt xác không mắt…

Một trang khác viết:

Quỷ phạt không cần quỷ.

Chỉ cần máu, một thân xác quỳ, và ánh nến vào canh ba.

Phạm Chi Vũ hạ giọng:

– Hắn không tin quỷ.

Hắn muốn người khác tin, để biến sự thật thành lời đồn.

A Kỳ đào nhẹ nền đất sau góc nhà, nơi có vết dẫm giày đi từ đêm trước.

Tại đó, họ tìm thấy:

Một dụng cụ bằng tre vót nhọn có dính máu tươi ở đầu.

Một mảnh giấy nháp có nét chữ lặp đi lặp lại dòng tuyệt mệnh nhưng không khớp hoàn toàn với thư để lại trên tay xác nạn nhân.

Tiểu Lục nói ngay:

–Thư tuyệt mệnh của Trương Đông là giả.

–Dòng đầu tiên trong thư có dấu chấm lửng nạn nhân viết trong tuyệt vọng không bao giờ để câu lửng.

Đây là ngụy tạo.

Phạm Chi Vũ gật đầu:

– Hung thủ dàn dựng để biến Trương Đông thành người phạm lỗi bị quỷ phạt.

Một màn kịch chỉ để che giấu tội ác máu lạnh.

Cùng lúc đó.

Bà lão hàng xóm tên Mụ Tâm, được mời lên làm chứng.

Bà khẽ nói:

– Tôi… tôi từng thấy Văn Thụ vác bao lớn đi lúc gần canh ba.

Lưng hắn ướt máu mà không biết.

Tôi tưởng hắn đi tế miếu…

Hắn lẩm bẩm gì đó về 'bài học cho kẻ không giữ lời thề'…

Phạm Chi Vũ:

– Lời thề gì?

– Tôi không rõ.

Chỉ biết hắn thường nói ‘ai dám trái tục làng, sẽ phải quỳ chịu phạt…’

Buổi xét xử được tổ chức ngay tại đình Thạch Giang.

Mưa đã tạnh, trời xám đục, dân chúng đứng chật kín sân đình.

Trên công đường, Phạm Chi Vũ mặc triều phục, ngồi ghế xử, bên trái là Thanh Nhiên, bên phải là Ty Án và Tiểu Lục.

Lý Văn Thụ bị áp giải lên, đầu tóc rũ rượi, mắt thất thần, nhưng ánh nhìn vẫn đầy ngoan cố.

Phạm Chi Vũ đập mạnh mộc bài xuống bàn gỗ:

– Lý Văn Thụ!

Bản chức đã xem xét vật chứng, thư tuyệt mệnh ngụy tạo, lời khai nhân chứng và dấu máu trong nhà ngươi.

Tội trạng đã rõ ràng.

Ngươi có còn gì để chối?

Lý Văn Thụ không đáp, chỉ lẩm bẩm:

– Nó phá tục làng… nó phải chịu phạt… quỷ xử nó, không phải ta…

Phạm Chi Vũ gằn giọng, chậm rãi đứng lên.

1.

Tội giết người có mưu tính

"Kẻ nào vì tư oán mà cố ý giết người, dùng mưu mô để che giấu hành vi, sẽ bị xử trảm quyết."

– Ngươi đã dùng thủ đoạn dàn dựng, phi tang, nguỵ tạo chứng cứ để giết Trương Đông, còn dựng thi thể quỳ trước miếu nhằm che tội bằng sự mê tín.

Hành vi ấy không chỉ sát nhân, mà còn xúi giục dân chúng sa vào sợ hãi dị đoan, làm rối trật tự hương thôn.

2.

Tội giả tạo thư tuyệt mệnh.

3.

Tội xâm phạm thi thể người đã khuất

– Ngươi đã móc mắt Trương Đông dựng xác ngồi quỳ, coi người chết như công cụ diễn trò.

Đó là trái luân thường, nghịch đạo lý, càng đáng tội.

Phán quyết cuối cùng:

Phạm Chi Vũ dõng dạc tuyên:

– Lý Văn Thụ, bản huyện xét rằng:

Một, ngươi cố ý giết người có mưu mô.

Hai, giả tạo thư tuyệt mệnh, ngụy chứng che đậy tội lỗi.

Ba, xâm phạm thi thể, gây hoang mang trong dân, làm đảo điên tín ngưỡng.

Theo Luật Hồng Đức – Chương Hình Luật, ba tội hợp lại, đủ yếu tố cấu thành trảm quyết giữa chợ, sau khi tuyên cáo ba ngày.

– Lập tức giam giữ Lý Văn Thụ vào ngục đá, chờ ngày thi hành án.

Trống đình nổi lên.

Dân làng ban đầu sững sờ, sau đó rì rầm gật đầu, có người òa khóc vì oan hồn Trương Đông cuối cùng cũng được trả lại sự trong sạch.
 
Back
Top Bottom