Ngôn Tình Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,538,241
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
thac-nhap-hao-mon-lao-cong-dung-cham-vao-ta.jpg

Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta
Tác giả: Duy Nhất Đích Mê Điệp
Thể loại: Ngôn Tình, Khác
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

[Tác giả Duy Nhất Đích Mê Điệp -- Thể loại: Ngôn Tình ]

Vừa yêu vừa hận, hận quá chẳng biết mình đã yêu, cả hai người cứ thế mà dày vò dằn vặt lẫn nhau. Năm tháng trôi qua, liệu tình yêu hay thù hận sẽ chiến thắng? Liệu và cô có tìm được câu trả lời cho tình cảm của bản thân?

Đêm tân hôn cô phòng không gối chiếc, bên cạnh lại truyền đến tiếng hắn triền miên với tình nhân. Cuối cùng cô chọn cách giày vò bản thân đến thương tích đầy mình với mong muốn trả hết hận thù cho hắn. Và lúc cô muốn buông tay thì hắn lại quan tâm, dịu dàng chăm sóc. Cô cho là hắn đã thích mình nhưng rồi hắn lại khoác tay với một cô gái xinh đẹp, cao giọng nói sẽ kết hôn với cô ta và vứt thẳng vào mặt cô tờ thỏa thuận ly hôn.

Đứng ở vách biển cuồn cuộn bao la, bên tay vang lên câu nói của hắn: "Ngay cả khi cô chết, tôi cũng phải chiếm đoạt linh hồn của cô".

Nhiều năm sau đó, thấy cô quyến rũ nằm trên giường người đàn ông khác, hắn tức giận la lên:

- Thích câu dẫn người khác như thế, vậy thì câu dẫn tôi đi!

Cô quyến rũ cười một tiếng, ngón tay quét trên lồng ngực của hắn, thì thầm bên tai hắn:

- Người tôi câu dẫn là đàn ông, mấy năm nay ngay cả phụ nữ anh cũng không đụng vào, anh thực sự là đàn ông hay sao?

Là một trong những truyện ngôn tình hay, Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta hứa hẹn sẽ là tựa truyện đầy lôi cuốn, thu hút bạn đọc ngay từ giây phút đầu tiên với nội dung mới lạ và ngôn từ đầy sắc sảo. Mời các bạn tiếp tục đọc!​
 
Có thể bạn cũng thích !
Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta
Chương 1: Tin dữ


Lục Thừa Phong sốt ruột chờ ở sân bay.

Rõ ràng là hắn đã nói rõ thời gian với ba mẹ nhưng máy bay hạ cánh cũng đã hơn mười phút rồi mà bóng dáng ba mẹ còn chưa thấy ở đâu, điện thoại di động cũng không gọi được, điều này làm cho hắn rất không vui, từ trước tới nay "chờ đợi" không bao giờ xuất hiện trong từ điển của hắn, dáng vẻ cuống cuồng nôn nóng làm cho những người khác có chút khiếp đảm.

Hai mươi phút đã trôi qua, ba mẹ hắn vẫn chưa xuất hiện, hắn đứng lên, sãi bước rời đi, điện thoại di động trong túi rung lên, hắn không vui mà nhận điện thoại, nói:

- Lão Vương, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra? Tại sao ba mẹ còn chưa tới đón tôi?

- Thiếu gia, không xong rồi, lão thiếu gia và phu nhân đã xảy ra chuyện, bây giờ họ đang ở trong bệnh biện. Tôi đã đến sân bay rồi, cậu nhanh đi ra đi, trễ chút nữa phỏng chừng không kịp nữa đâu.

Vừa nói dứt câu thì âm thanh tít tít cũng đã vang lên.

Lục Thừa Phong cho là mình nghe lầm, nhưng nhìn tới điện thoại di động ở trong tay thì rõ ràng không phải là mộng, không phải nghe lầm. Ba mẹ hắn không có mặt đúng giờ không phải là do sai hẹn mà là đã xảy ra chuyện, là đã xảy ra chuyện. “Không còn kịp nữa!” Nghĩ đến câu nói của Lão Vương, Lục Thừa Phong với tốc độ nhanh nhất đi ra ngoài, thấy chiếc xe thể thao chói mắt thì trực tiếp ngồi lên, không chờ lão Vương nói chuyện, hắn đã nói ngay:

- Tôi không muốn nghe điều gì nữa hết, với tốc độ nhanh nhất hãy chạy tới bệnh viện đi, tôi không muốn ba mẹ tôi có chuyện gì hết.

Lão Vương không nói gì mà khởi động xe, lộ trình vốn là nửa giờ vậy mà lúc này chỉ cần một nửa thời gian. Lục Thừa Phong ngồi trong xe, lòng bàn tay đổ mồ hôi ướt đẫm.

Hình như hắn đang sợ hãi, hắn sợ!

Một loại sợ hãi vô hình nào đó chiếm cứ tất cả hơi thở của hắn, từ nhỏ đến lớn loại chuyện gì hắn cũng đã trải qua nhưng chưa có bao giờ hồi hộp như bây giờ, thì ra là ở trước mặt tử thần hắn cũng chỉ là một người bình thường mà thôi.

Cho dù muôn vàn không muốn chấp nhận sự thật này nhưng mà xe vẫn là dừng ở trước bệnh viện, lão Vương nhanh chóng mở cửa xe. Hắn vừa mới xuống xe thì viện trưởng và cảnh sát cũng đã xuất hiện, bọn họ cùng đi theo sau Lục Thừa Phong, vì người đàn ông này bọn họ hay bất kỳ ai cũng không dám đắc tội.

Cảm giác lúc này như có muôn vàn trọng lượng treo trên chân, mỗi bước chân đều rất khó khan. Mùi thuốc sát trùng của bệnh viện xộc vào mũi làm cho hắn muốn nôn mửa, nếu như có thể thì cả đời hắn cũng không muốn tới chỗ này. Từ bé hắn đã không ở cạnh ba mẹ, thật vất vả lắm mới trưởng thành rồi quay về, chỉ muốn ở cùng một chỗ với mọi người, xin các người nghìn vạn lần đừng xảy ra chuyện gì, đáp ứng ta, không thể để cho mình xảy ra chuyện gì, ba mẹ, các người phải tiếp tục sống, nhất định phải tiếp tục sống.

- Lục tiên sinh, xin cậu kiềm chế đau thương thuận theo thay đổi, bởi vì tai nạn xe rất nghiêm trọng nên Lục tổng đã tử vong trên xe cứu thương, Lục phu nhân vẫn còn đang cấp cứu.

Cảnh sát có chút run rẩy, nói.

Lúc những lời này vừa nói ra khỏi miệng, Lục Thừa Phong có thể nghe được tiếng lòng hắn tan nát, hắn khẩn cầu cũng vô ích, vậy mà hắn cũng nghe được tin dady hắn đã tử vong, hắn cảm thấy toàn thân lạnh cóng, hàn khí bức người.

Mới vừa nói xong câu đó thì tên cảnh sát kia liền có thể cảm giác được hàn khí trên người Lục Thừa Phong tỏa ra, người không liên quan cũng sẽ gặp họa.

- Nói cho tôi biết, chuyện gì đã xảy ra?

Lục Thừa Phong kiềm chế tâm tình của mình, buộc bản thân phải dùng giọng nói bình thường nhất để nói ra mấy chữ đó, nhưng hắn đã đến cực điểm rồi. Tử vong, từ này quả thực là đáng sợ biết bao nhiêu vậy mà lại xảy ra ở trên người baba của hắn, đó chính là người ba mà hắn yêu thương nhất, người ba hắn kính trọng nhất. Ngay cả nói lời tạm biệt mà hắn cũng không có cơ hội, nắm chặt quả đấm bước đi thật nhanh, hắn thà rằng hết thảy đều là giả.

- Là lỗi của đối phương, đối phương chạy rất nhanh rồi vượt đèn đỏ. Sau đó còn phát hiện lái xe đã say rượu, Lục tổng và Lộ phu nhân thật là vô tội.

Cảnh sát có phần chột dạ nói, càng nhiều hơn chính là hồi hộp, sợ sơ ý một chút sẽ liên lụy tới bản thân.
 
Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta
Chương 2: Tiếng khóc ở nhà xác


- Tôi muốn đi gặp ba tôi.

Lục Thừa Phong không để ý đến những lời thừa thải kia, lái xe say rượu là người nào thì hắn nhất định chết chắc rồi.

- Được, mời đi theo tôi.

Nói xong, người kia liền dẫn đường.

****

Tuyết Nhi không biết tại sao cô lại tới đây, cũng không biết bác sĩ và cảnh sát rốt cuộc đã nói gì, đầu óc cô ong ong cứ như một cái xác không hồn vậy. Lúc cô đi vào nơi lạnh như băng này, nhìn thi thể được che bằng miếng vải trắng kia, Tuyết Nhi đi lại gần, cố gắng làm cho mình thật bình tĩnh, trong miệng không ngừng lẩm bẩm:

- Không phải là ba mẹ đâu, sẽ không phải, tuyệt đối không phải đâu! Hôm nay là sinh nhật mình, mình muốn cầu nguyện hết thảy những điều này đều là mộng, đều là mộng, cầu nguyện đó, cầu nguyện đó, người đáp ứng con đi, người đáp ứng con đi mà.

Tay Tuyết Nhi từ từ vén miếng vải trắng lên, khi thấy gương mặt tái nhợt của ba mẹ xuất hiện trước mặt cô, trong phút chốc cô biết nguyện vọng ngày sinh nhật đều là giả, cái gì là y thuật cao minh cũng đều là giả, cái gì mà chết rồi sống lại cũng đều là giả,

- Ba, mẹ, hai người tại sao lại ngủ ở chỗ này chứ? Đừng đùa nữa, đứng dậy nhanh lên đi, cứ như vậy sẽ mắc bệnh đó, nhanh lên đi, hai người không mau đứng lên thì Tuyết Nhi sẽ giận hai người đó.

Tuyết Nhi vừa cười vừa nói, nhưng mà ba mẹ cô vẫn không nhúc nhích, khoảnh khắc kia Tuyết Nhi nghe được tiếng lòng cô tan nát.

- Hai người tỉnh lại đi, đừng làm con sợ mà! Ngoại trừ hai người thì cái gì con cũng không có, ba mẹ, cầu xin hai người đấy! Con không muốn bánh sinh nhật nữa, con không cần nữa, con chỉ muốn hai người thôi, con chỉ muốn hai người thôi.

Nói xong, Tuyết Nhi lại lôi tay của bác sĩ, lớn tiếng cầu xin, nói:

- Cầu xin ông, mau cứu ba mẹ cháu đi, ngoài ba mẹ ra thì cháu không còn cái gì nữa hết! Các người mau cứu ba mẹ cháu đi có được hay không? Cháu có tiền, cháu có tiền mà.

Nói xong, cô lấy từ trong quần áo ra mấy tờ một trăm đồng, nhưng mà lúc tờ giấy bạc màu đỏ rơi xuống đất thì Tuyết Nhi giống như trút hết cả sức lực, cô đau đớn ngồi xuống đất khóc òa lên, bác sĩ và cánh sát không khỏi không đau lòng.

Tuyết Nhi cho rằng đây là một cơn ác mộng, loại chuyện xảy ra như vậy quả thực có thể lấy mạng của mình bất cứ lúc nào. Trong lòng cô đau đớn, sợ hãi vô cùng mà không cách nào nói ra được. Đang lúc Tuyết Nhi cực kỳ bi thương đắm chìm trong tang thương thì cô không chút nào cảm giác được ánh mắt hận thù đang nhìn mình.

Lúc Lục Thừa Phong đi tới phòng xác thì tiếng khóc tê tâm liệt phế kia làm cho hắn lại cảm thấy khó thở lần nữa. Ba hắn cũng đang ở trước mặt hắn, ngón tay thon dài nhẹ nhàng vén miếng vải trắng lên thì thấy gương mặt kia không có chút huyết sắc nào, hắn nắm chặt quả đấm, cố gắng kiềm chế để không cho nước mắt của mình chảy xuống, nhưng mà tim hắn thì đang rỉ máu.

Tiếng khóc của Tuyết Nhi làm cho Lục Thừa Phong cảm thấy đặc biệt khó chịu, nhận thấy Lục Thừa Phong bực bội, cảnh sát nhẹ giọng nói:

- Chính mà ba mẹ cô ấy đã say rượu nên vượt đèn đỏ.

Lúc câu nói này của cảnh sát vừa ra khỏi miệng, Lục Thừa Phong vốn đã ngấm ngầm chịu đựng rất lâu bỗng trở nên điên cuồng, trực tiếp tóm lấy cô gái Tuyết Nhi gầy nhỏ kia, đè sát cô trên vách tường, gầm nhẹ:

- Cô câm miệng cho tôi, hung thủ giết người chính là ba mẹ của cô, người bị hại là ba mẹ của tôi, bởi vì sai lầm của các người mà ba của tôi nằm ở chỗ này, mẹ của tôi phải nằm ở trong phòng cấp cứu, cả nhà cô đều đáng chết.

- Không, không phải vậy, ba tôi không phải cố ý. Hôm nay là sinh nhật tôi, ba tôi muốn quay về sớm nên mới có chuyện như vậy, ba mẹ tôi cũng đã qua đời rồi, bọn họ cũng là người bị hại, cho nên đừng … đừng nói ba mẹ tôi như vậy.

Tuyết Nhi che tai lại, cô không muốn nghe đến tai nạn ô tô nữa, đây hết thảy đều là những chuyện cô không muốn nghe đến. Vì ba cô vượt đèn đỏ cũng là do vô, nguyên nhân vì sinh nhật của cô mà đã hại chết ba mẹ mình và cũng đã phá hủy gia đình một người khác, cô thật sự là người có lỗi.
 
Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta
Chương 3: Nợ ba, con gái trả


- Nếu như không phải ba cô, ba tôi sẽ nằm ở nơi đó sao? Nếu như không phải ba cô, mẹ tôi sẽ nằm ở phòng cấp cứu sao? Nếu như không phải ba cô vượt đèn đỏ thì bây giờ gia đình của chúng tôi đã ở Canada rồi, đều là người cha đáng chết của cô hại người hại mình, tôi muốn cô phải đền mạng.

Lục Thừa Phong phát điên lên hét thật lớn.

Lục Thừa Phong 22 tuổi, hắn đã là người trưởng thành cường tráng, cường độ âm thanh lớn như vậy làm cho Tuyết Nhi đau đến nói không ra lời. Lúc đôi mắt lạnh lùng tràn đầy hận thù ấy nhìn Tuyết Nhi, Tuyết Nhi đã bị hàn khí của hắn lây nhiễm toàn thân, khoảng khắc kia Tuyết Nhi muốn thoát ra, đối diện với cô ngoại trừ lạnh lùng thì chính là đau đớn như chết.

- Lục thiếu, tình hình phu nhân có thay đổi! Chúng tôi đã liên lạc với bệnh viện bên Canada rồi, trực thăng cũng đã chuẩn bị xong, cậu nhanh chóng đi ngay để không kịp nữa.

Bác sĩ trưởng khoa thở hổn hển nói.

Nghe được tình hình của mẹ, Lục Thừa Phong hung hăng ném Tuyết Nhi một cái rồi giống như gió mà rời đi. Tuyết Nhi cho tới giờ vẫn còn không kịp phản ứng, cô vẫn còn đang run rẩy mà quay đầu nhìn lại thi thể của baa mẹ mình lần nữa, nước mắt lại rơi.

****

- Xin lỗi Lục tổng, tình hình phu nhân gần đây vẫn giống như trước, nhưng mà cậu không nên nản chí, bây giờ khoa học kỹ thuật rất phát triển, việc điều trị cũng rất tiến bộ nên không bao lâu nữa thì phu nhân có thể tỉnh lại, chúng tôi rất có lòng tin.

Bác sĩ ngoại quốc dùng quốc ngữ nói trôi chảy.

- Chỉ cần mẹ tôi có hy vọng sống sót thì tốt rồi, cảm ơn ông, tôi muốn một mình nói chuyện với mẹ tôi một chút.

Lục Thuận Phong nhìn người phụ nữ đang ngon giấc nằm trên giường bệnh, nói.

- Được.

Nói xong, bác sĩ nhanh chóng rời đi.

- Mẹ, năm năm rồi, đủ rồi, mẹ đừng ngủ nữa có được không? Con đã không còn ba nữa, con không muốn ngay cả mẹ cũng mất đi. Hy vọng mẹ nhanh tỉnh lại một chút, con vẫn luôn ở bên cạnh mẹ, vĩnh viễn chăm sóc cho mẹ. Mẹ, con thật sự rất nhớ mẹ và ba!

Lục Thuận Phong nắm lấy bàn tay của mẹ, giọng nói có chút cầu xin nhưng mẹ hắn vẫn luôn dùng im lặng trả lời lại hắn, đã nhiều lần muốn bỏ đi nhưng vẫn không nỡ, thật sự là không nỡ.

- Thiếu gia, toàn bộ thứ cậu muốn đều được chuẩn bị cả rồi, đây là những thứ cậu cần.

Lúc Lục Thuận Phong đi ra khỏi phòng bệnh, trợ lý dò hỏi.

- Đem tư liệu đưa cho tôi.

Lục Thuận Phong lãnh đạm nói. Lúc cầm lấy tư liệu mà trợ lý đưa, máu hắn lại sục sôi.

Một đêm vào năm năm trước lại quay trở lại!

Một loại tuyệt vọng, phẫn nộ, bất lực lại lần nữa quay trở lại! Ngón tay lật đến trang thứ hai, khi thấy gương mặt cô gái trong hình chính là cô ấy, là cô gái đêm hôm đó khóc lóc đau đớn đến chết đi sống lại, thân thể cô gầy gò, gương mặt cô run rẩy nép mình trong góc tường, tình cảnh đêm hôm đó hắn mãi mãi không quên.

- Từ bé tôi đã tự nói với mình, tuyệt đối không để cho bất cứ người nào chạm vào ranh giới cuối cùng của tôi, tuyệt không cho phép người khác làm tổn hại đến hạnh phúc của tôi. Nếu như vi phạm thì chỉ có tự mình phải gánh chịu đau khổ, vốn không liên quan gì đến người khác, nhưng mà nợ của cha thì con phải trả, đó là đạo lý hiển nhiên. Tôi sẽ làm cho cô hiểu rõ điều đó, làm tổn hại đến hạnh phúc của tôi thì cô phải hối hận, tôi sẽ làm cho cô nếm được đủ loại đau đớn khốn cùng.

Lục Thừa Phong vuốt gương mặt của cô gái trong hình, cuối cùng hung hăng ném xuống đất, dung chân đạp thẳng lên tấm hình. Quyết tâm của hắn đã định vào lúc việc điều trị cho mẹ của hắn không hề có chuyển biến tốt hơn.

****

- Không, không được.

Tuyết Nhi bừng tỉnh, mở to hai mắt. Cô lau mồ hôi lạnh trên mặt mình, thì ra là mộng, một cơn ác mộng mà thôi.

Năm năm rồi, đã năm năm trôi qua, mỗi khi cô nằm mơ thấy người con trai kia, thấy ánh mắt oán hận của hắn nhìn chằm chằm cô, chỉ ánh mắt kia cũng đủ làm cô phát điên. Năm năm, cô cho rằng có thể quên được nhưng mọi thứ vẫn cứ rõ ràng như vậy, nếu năm năm trước vị bác sĩ kia không bất ngờ xuất hiện thì đoán chừng bây giờ cả gia đình cô đã nằm cùng một chỗ rồi.

Và sau đó thì cũng không thấy người con trai kia!
 
Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta
Chương 4: Chuẩn bị đính hôn


Tuyết Nhi mở đèn, ánh đèn lờ mờ trong căn phòng nhỏ hẹp làm cho người ta cảm thấy sợ hãi. Tuyết Nhi có thể nghe thấy tiếng thở của chính mình. Tuyết Nhi không nhớ rõ cô đã co rúc ở trong chăn như thế nào, trải qua vô số cả ngày lẫn đêm ra sao để có thể tiếp tục sống.

Trong căn phòng này, chỉ có một chén trà, một cái ghế, cũng tốt, mọi thứ đều lẻ loi một mình.

Không, mọi thứ của cô không phải chỉ có một mình, cô còn có cái bóng của cô, cái bóng in trên vách tường kia kìa. Tuyết Nhi ôm chính mình, quay về phía cái bóng kia, nhẹ giọng nói:

- Cái bóng à, mấy năm nay cũng chỉ có bạn đi theo mình, chỉ có bạn là không vứt bỏ mình, cái bóng này, bạn có biết không? Mình rất nhớ ba mẹ, mình cũng hy vọng có thể gặp được người của gia đình kia, mình muốn nói lời xin lỗi cùng với bọn họ. Dù sao cũng là ba mình vượt đèn đỏ đụng người ta … Thật ra thì mình rất hổ thẹn, nếu như có thể, mình nguyện ý bồi thường, chỉ cần bọn họ không hận ba mẹ mình thì tốt rồi.

Tuyết Nhi nhìn cái bóng của mình, cuối cùng vẫn là mỉm cười mà nói:

- Tuyết Nhi, thời gian khó khăn nhất cũng đã trôi qua, mọi thứ đều sẽ tốt đẹp cả thôi, đều sẽ tốt cả thôi.

Tắt đèn đi ngủ!

****

- Tuyết Nhi, mọi thứ đều đã chuẩn bị xong hết, chín giờ ngày mai ở tại nơi này sẽ tổ chức lễ đính hôn của chúng ta, thật là tốt, có thể cùng với em thật là tốt.

La Hải nắm tay của Tuyết Nhi, hưng phấn nói.

Yêu một cô gái, rốt cuộc thì cô ấy cũng trở thành người của mình. Sau khi đính hôn sẽ chọn một ngày thật tốt rồi tổ chức đám cưới, sau này hai người có thể chung sống hạnh phúc với nhau. Nghĩ tới đây, hắn liền hưng phấn không thôi.

Tuyết Nhi, hắn yêu Tuyết Nhi nhất, nhất định hắn sẽ bảo vệ Tuyết Nhi. Cuối cùng thì cô cũng phải thuộc về hắn.

- La Hải, cảm ơn anh, em cảm thấy rất hạnh phúc, rất mãn nguyện! Có anh thật là tốt, em rất là mong đợi ngày mai.

Tuyết Nhi vừa cười vừa nói, cuối cùng vẫn là cùng với anh ấy. Mặc dù người nhà anh ấy phản đối, mặc dù bạn bè không coi trọng nhưng mà hai người vẫn vượt qua tất cả khó khăn để ở cùng nhau, đây là một loại tâm tình vui sướng mà không một ngôn ngữ nào có thể biểu đạt.

- Đồ ngốc, cái gì mà có anh thật tốt chứ. Anh vốn là muốn đối với em thật tốt, em cùng với anh, anh sẽ bảo vệ em. Bởi vì em là cô gái tốt nhất trên thế giới này nên anh sẽ dùng tất cả hơi sức để bảo vệ em, biết không? Về chuyện ngày mai thì anh còn khẩn trương hơn em nữa, ha ha, Tuyết Nhi, em không biết đâu, mỗi ngày anh đều nằm mơ thấy em trở thành vợ của anh, rồi anh sẽ bảo vệ cho em, cuối cùng cũng đã thực hiện được, tuy là không phải đám cưới nhưng anh vẫn rất kích động, rất hồi hộp. Tuyết Nhi, chúng ta sẽ hạnh phúc, phải tin tưởng như vậy.

La Hải ôm Tuyết Nhi nói.

- Dĩ nhiên sẽ hạnh phúc, lúc cùng với anh thì em đã biết em sẽ rất hạnh phúc, bởi vì anh sẽ làm cho em hạnh phúc.

Tuyết Nhi vừa cười vừa nói, gặp được một người đàn ông tốt với mình, phấn đấu quên mình vì mình thì còn có gì không thỏa mãn chứ? Lúc này cô cảm thấy rất hạnh phúc, rất thỏa mãn.

- Chậc chậc chậc, dường như ngày mai hai người sẽ đính hôn phải không? Lại cứ quấn quýt lấy nhau như thế này làm tôi phải sởn gai ốc rớt đầy đất rồi đây, hai người tìm giúp tôi xem?

Vũ Tâm trêu ghẹo nói.

- Vũ Tâm, lần nào cậu cũng đều trêu ghẹo như tớ như vậy cả!

Tuyết Nhi có chút ngượng ngùng, nói.

- Ha ha, đã mấy tuổi rồi mà vẫn còn xấu hổ vậy? Bộ dạng Tuyết Nhi bây giờ đừng nói là La Hải, ngay cả tớ cũng thích cậu đấy.

Vũ Tâm cười ha hả nói.

Tuyết Nhi nhìn nụ cười của Vũ Tâm, bản thân cũng không nhịn được cười, đây chính là bạn tốt nhất của cô, chị em tốt cả đời,

- La Hải, ngày mai sẽ làm lễ đính hôn, qua một thời gian ngắn nữa thì sẽ kết hôn nên tối hôm nay nhất định phải cho tôi mượn Tuyết Nhi nha, nói gì thì tối nay Tuyết Nhi cũng phải đi cùng tôi, không thể từ chối.

Vũ Tâm kéo Tuyết Nhi về phía mình, nói.
 
Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta
Chương 5: Cậu sẽ rất hạnh phúc!


- Làm gì thì cô cũng không được quên ngày mai Tuyết Nhi phải đính hôn đấy!

La Hải vội vàng nói.

- Anh yên tâm, chín giờ ngày mai đúng không? Tôi rất là biết chuyện mà, đến lúc đó nhất định sẽ có một Tuyết Nhi xinh đẹp, được chưa nào? Còn bây giờ thì cho tôi mượn cậu ấy đi ăn cùng bạn bè một chút đi, dù sao thì bà mối của hai người cũng là tôi cơ mà! Hơn nữa anh xem, một đám bạn bè cũng đang chờ Tuyết Nhi đấy, sẽ không phải không nể mặt một chút đấy chứ?

Vũ Tâm chỉ vào đám người ở phía sau, nói.

Tuyết Nhi nhìn về phía bên kia, đó không phải là bạn cùng học đại học sao? Nhìn nụ cười của tụi bạn, Tuyết Nhi nói với La Hải:

- Hải, em không sao đâu! Những người kai đều là bạn học chung thời đại học, mời bạn bè ăn cơm cũng cần phải làm mà, anh đi về trước đi, không phải anh nói âu phục của anh không vừa người sao? Anh lập tức đi sửa một chút đi chứ, em cũng không hy vọng ngày mai sẽ thấy vị hôn phu của em rất khó coi đâu.

Nghe lời nói của Tuyết Nhi, La Hải cười một tiếng, dặn dò một câu rồi sau đó hôn nhẹ lên trán Tuyết Nhi, rồi nhanh chóng rời đi.

****

- Thật ngại quá, vì lễ đính hôn rất vội nên tớ cũng không có thông báo cho mọi người được, đây là lỗi của tớ, ở tại đây tớ tự phạt mình một ly.

Nói xong, Tuyết Nhi liền uống một ly bia, giao tiếp như thế này vẫn là nên biết, nhưng thực sự là cô không biết uống rượu, cho nên cố hết sức uống ít thật ít.

- Tuyết Nhi, cậu thực sự không phải là bạn bè mà. Nếu như không phải Vũ Tâm nói thì chúng tớ cũng không biết cậu kết hôn đâu. Cái này thì cậu phải uống rồi, tớ mời cậu, chúc cậu và La Hải vui vẻ hạnh phúc, Tuyết Nhi cậu phải hạnh phúc.

Lúc nói ra câu nói sau cùng thì con mắt của nữ bạn học kia cũng đã có chút ửng đỏ.

Tuyết Nhi nhìn ánh mắt của người bạn học kia, cô cũng có chút cảm động. Đã trải qua quá nhiều chuyện, đột nhiên có được hạnh phúc thì loại cảm giác này thật là khó tin. Cô không nói gì mà liền uống cạn ly bia, thực ra thì cô biết tối hôm nay nhất định sẽ bị chuốc say, nhưng mà tính toán một chút, nếu là hạnh phúc vậy thì cứ việc uống đi.

- Tuyết Nhi, tớ … tớ thấy bộ dáng này của cậu thì thực sự là cậu rất hạnh phúc đấy biết không? Từ lúc cậu và La Hải quen biết nhau, tớ cũng biết hắn sẽ đối xử với cậu thật tốt, biết cậu, biết rõ chuyện của cậu, tớ biết cậu nhất định sẽ hạnh phúc bởi vì cậu là người con gái tốt. Tuyết Nhi, ngày mai làm lễ đính hôn rồi, ha ha, tớ muốn cậu cảm thấy thật vui vẻ, sau này cậu sẽ không phải cô đơn nữa, không phải là một người cô độc nữa. Tuyết Nhi, cậu sẽ hạnh phúc!

Sau khi nói xong, Vũ Tâm kích động khóc òa lên. Tuyết Nhi quá khổ rồi, người khác không rõ lắm nhưng cô thì biết rất rõ. Bây giờ cô ấy sắp đính hôn, cô cảm thấy thật là vui nhưng nước mắt lại không ngưng lại được, hơn nữa đầu cô cũng choáng váng, đã có chút không khống chế được bản thân, đoán chừng đã uống say rồi.

- Vũ Tâm, cậu là bạn tốt nhất của tớ, tớ gặp chuyện gì thì cậu cũng luôn ở bên cạnh tớ. Tớ thực sự rất cảm ơn cậu, cái này … ly này là tớ mời cậu, tớ uống.

Nói xong, một ly bia thật to nữa được uống cạn.

Lúc bữa cơm được ăn xong thì mọi người đều đã say thất bát.

- Vũ Tâm, cậu … cậu uống say rồi, ha ha? Cậu cũng biết uống say sao?

Tuyết Nhi cười ha hả nói.

- Đồ ngốc này, tớ … tớ mới không có say đấy. Cậu … cậu mới uống say, ha ha, chúng ta đều say, đi … đi đến bar đi, đi bar nào.

Nói xong, Vũ Tâm gọi một chiếc taxi, lấy danh thiếp trong túi ra, tài xế dựa vào địa chỉ mà lái xe đi, nhưng mà nhìn hai cô gái ở sau xe làm ông không nhịn được lắc đầu. Con gái bây giờ làm sao đấy, mỗi lần say thì đều là say khướt, lẽ nào ba mẹ cũng không quản hay sao? Con gái bây giờ thật là …!

Lại không nhịn được mà lắc đầu!
 
Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta
Chương 6: Thiên thần say


- Lục tổng, chuyện căn nhà ấy đã sắp xếp xong xuôi rồi, không có bất kỳ thay đổi nào nữa. Bên phía Canada cũng rất tốt nên cậu cứ yên tâm, đại thiếu gia nói sẽ chăm sóc phu nhân thật tốt, cậu cũng nên nghỉ ngơi sớm một chút đi.

Trợ lý báo cáo mọi thứ.

- Được, đã như vậy thì trở về quán bar đi, tôi có chút mệt mỏi.

Nói xong, Lục Thừa Phong liền nhắm mắt lại, yên lặng nghỉ ngơi.

“Mẹ yên tâm, con nhất định sẽ khiến cho những người làm tổn thương đến ba mẹ phải trả giá thật lớn, hy vọng lúc con quay về thì mẹ đã đã tỉnh lại. Mẹ yên tâm, con sẽ quay về gặp mẹ, sẽ gặp lại.”

**** Sau khi hai người xuống xe, đầu óc choáng váng muốn té ngã, cũng không biết là ai đã giúp các cô ấy, nhưng mà cho thấy hai cô đã ói ra đầy đất.

- Tuyết Nhi, hôm nay chúng ta không say không về, ngày mai cậu phải đính hôn rồi, ha ha, tớ … tớ sẽ tặng cậu một bao lì xì thật to, cậu sẽ rất hạnh phúc, đi thôi … chúng ta tiếp tục đi uống rượu, tiếp tục tiếp tục nào.

Vũ Tâm kéo Tuyết Nhi vào trong đại sảnh của một quán bar, cô ấy còn hướng về những người đi đường mà cười khúc khích.

- Được, tớ uống với cậu … tớ uống với cậu, hì hì .. ha ha, đúng rồi .. đúng rồi, nói cho cậu biết, tớ … tớ sắp đính hôn, hạnh phúc há … nhưng mà đầu tớ đau quá … tớ muốn đi ngủ, phòng ở đâu rồi? Cậu nói là căn phòng kia sao? Tớ không tìm được.

Đầu óc Tuyết Nhi không tỉnh táo cho lắm, cô vừa cầm thẻ mở cửa phòng kia ở trong tay, vừa một mực tìm kiếm nhưng cuối cùng đầu cũng vẫn là choáng váng, vẫn không tìm được ...

- Đồ ngốc, không phải là ở đây. Tuyệt Nhi, cậu đi vào trong đi … cậu đi vào trong trước đi, tớ … cái túi xách của tớ đâu? Tớ muốn tìm cái túi xách của tớ? Cậu đi vào trước đi.

Nói xong, Vũ Tâm đẩy Tuyết Nhi vào trong một căn phòng, còn bản thân thì đi tìm túi của mình, nhưng thật ra túi của Vũ Tâm đang ở trên tay của cô. Uống say nên hai người đều không nhớ rõ bất cứ thứ gì, một chút tỉnh táo cũng không có.

Tuyết Nhi cảm thấy cả người đều mềm nhũn, mới vừa rồi rõ ràng còn không có cảm giác như thế này nhưng vừa rồi ngồi lâu ở trong xe nên cảm thấy đầu óc choáng váng, cả người cũng không còn sinh lực.

Chết tiệt, lần đầu tiên uống say đã như thế này rồi! Điện thoại di động rung vang hồi ở trong túi mà bản thân cũng không biết một chút nào.

- Trợ lý thật sự đã suy nghĩ quá nhiều.

Trong bóng tối, người đàn ông kia giương đôi mắt sáng ngời nhìn chằm chằm cô gái uống say mèm kia.

Lúc tắm xong, hắn định bụng sẽ nghỉ ngơi một chút nhưng trên giường đột nhiên lại xuất hiện một cô gái. Nghe mùi hương dễ chịu tỏa ra từ cô ấy cùng với việc có thể nhìn ra được hình dáng tuyệt mỹ kia mặc dù ở trong bóng tối thì hắn hơi ngạc nhiên. Thiên thần, người con gái này tựa như một thiên thần vậy, dù cho biết rõ xu hướng của các quán bar như thế nào nhưng thiên thần thì thật khó để dùng từ ngữ để diễn tả độ thuần khiết ấy. Chẳng qua không biết thiên thần ở dưới thân thì sẽ biến thành thế nào?

Tuyết Nhi cảm thấy có tiếng động, cô mở mắt ra, mơ mơ màng màng thấy có người ở trên giường, còn là một người đàn ông nữa. Không đúng, người đàn ông này là ai? Tại sao ánh mắt của người đàn ông này lại sáng như vậy? Chẳng lẽ là mèo sao? Ở trong bóng tối như thế này, ngoại trừ ánh mắt của mèo thì còn có thể có ánh mắt của ai mà phát sáng như thế chứ? Nhưng mà hình như mèo thì không biết nói chuyện, vậy tại sao người đàn ông này lại nói chuyện được chứ? Hơn nữa tiếng động ấy rất có từ tính, chẳng lẽ cô sinh ra ảo giác? Đúng vậy, nhất định là sinh ra ảo giác, nhất định là như thế.

- Không ngờ là một cô gái đã uống say? Đây là vũ khí mới của quán bar sao? Thiên thần say?

Lục Thừa Phong vừa cười vừa nói.

Cách thức của quán bar càng ngày càng nhiều rồi! Lúc nghe được mùi rượu tản ra từ cô gái này, kết hợp với mùi thơm trên cơ thể cô, trong nháy mắt hắn đã bị cô gái này hấp dẫn. Tất cả h*m m**n đều bị k*ch th*ch trong nháy mắt! Từ trước tới nay hắn cũng không phải là người có thể che giấu được t*nh d*c của bản thân, hơn nữa đối với loại người đưa tới tận cửa, mặc dù không thể từ chối nhưng hắn quả thật là bị cô gái này hấp dẫn, đối với việc ôm ấp yêu thương phụ nữ, vẫn là lần đầu tiên hắn có h*m m**n như vậy.
 
Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta
Chương 7: Mê hoặc triền miên


Tuyết Nhi mở mắt nhìn người bên cạnh. Cô cố gắng mở to hai mắt nhưng đầu của cô lại choáng váng, căn bản là không thấy rõ người trước mắt là ai, nhưng mà hai bàn tay người kia lại không ngừng dạo chơi trên cơ thể cô, mang đến cho cô những cảm giác không giống nhau. Cô rất khó chịu, rất kiềm chế nhưng mà có một loại hưng phấn không nói ra được. Đây là lần đầu tiên cô có cảm giác như vậy, giống như đang mong chờ lấp đầy, còn có chút cấp bách, thanh âm êm ái của Tuyết Nhi phát ra ngoài:

- Anh là ai?

Lúc thanh âm nhẹ nhàng của Tuyết Nhi vang lên, người đàn ông kia lười biếng ngã lên trên người Tuyết Nhi, bắt đầu hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô. Tuyết Nhi muốn đứng dậy, muốn chạy trốn nhưng mà sau nhiều lần cố gắng bị thất bại, bản thân cuối cùng cũng buông xuôi.

- Tôi là ai không quan trọng, quan trọng là .. tôi là một người đàn ông.

Nói xong, Lục Thừa Phong liền hôn lên đôi môi đỏ mọng của Tuyết Nhi. Hắn cắn xé giống như đang phát điên vậy. Người con gái này tạo sao lại ngọt ngào như vậy chứ? Cô ấy làm cho hắn muốn ngừng mà không ngừng được, nhưng tại sao cô gái giống như thiên thần này lại sống trong địa ngục chứ?

Trên thế giới này khắp nơi đều là loại đàn bà không biết xấu hổ, vì tiền mà bỏ ra hết thảy mọi thứ.

- Ừm.

Tuyết Nhi ngoại trừ "ưm" một tiếng thì tất cả mọi lời nói đều bị nuốt trôi. Lục Thừa Phong đột nhiên rất muốn nhìn xem rốt cuộc người con gái nằm dưới người hắn có dáng dấp như thế nào. Cô ấy tựa như là thiên thần, vậy thì rốt cuộc thiên thần có hình dáng gì đây? Nghĩ tới đây, Lục Thuận Phong đứng dậy muốn đi bật đèn lên. Đột nhiên một đôi tay nhỏ nhắn lại ôm hắn rất chặt từ phía sau, một loại cảm giác làm cho bụng dưới căng lên, hạ th@n lập tức dựng đứng.

- Không cần đi.

Tuyết Nhi chỉ có thể nhìn thấy ánh mắt lấp lánh sáng rỡ kia, những thứ khác đều không nhìn thấy. Lúc này cô chỉ không muốn để cho người đàn ông kia rời đi, tuy là rất khó chịu nhưng mà loại cảm giác này lại làm cho cô mất hồn, bản thân cô luyến tiếc, không nỡ để cho cảm giác như vậy rời khỏi cô.

- Được, tôi không đi, tôi xem cô cũng không thể chờ đợi được nữa. Được rồi, tôi sẽ làm cô thật thoải mái.

Nói xong, Thừa Phong cởi qu@n áo của hắn ra, dĩ nhiên quần áo của Tuyết Nhi cũng đã không cánh mà bay.

- Lạnh! Lạnh quá! Đưa quần áo lại cho tôi. Anh lấy quần áo của tôi làm gì vậy?

Tuyết Nhi cảm thấy toàn thân lành lạnh một cách khó hiểu.

- Yên tâm đi bảo bối, chờ chút nữa tuyệt đối sẽ không lạnh. Lấy quần áo cô làm cái gì sao? Đã lên giường thì còn hỏi làm gì sao? Cô không cho rằng đã muộn rồi à? Muốn biết tôi sẽ làm cái gì thì chờ chút nữa sẽ biết.

Nói xong, hắn lại hôn lên đôi môi đỏ mọng của Tuyết Nhi, cô gái này làm sao vậy, mùi hương thật là dễ chịu? Đôi môi đỏ mọng lúc nào cũng mịn màng, mềm mại, mà cảm giác này thì thật là tuyệt. Lúc Thừa Phong hôn lên gương mặt cô thì cảm thấy càng khó tin hơn nữa! Cô gái này vậy mà không hề trang điểm, hoàn toàn không có mùi vị của mỹ phẩm, cô gái ở trước mắt hắn thật sự quá tuyệt.

Tuyết Nhi cảm thấy thật khó thở, tại sao người đàn ông này lại phải đè ở trên người cô chứ, tại sao còn muốn hôn cô chứ? Nhưng mà lửa nóng trong cơ thể cô lại bị người đàn ông này châm lên, bây giờ cái gì cũng đều không biết. Người đàn ông này gắt gao đè lên người cô, thật là nặng … nặng quá đi. Cô cảm thấy hít thở thật khó, bản thân có chút tỉnh táo muốn đứng dậy nhưng người đàn ông kia vẫn còn gặm lấy đôi môi đỏ mọng của mình, không để cho cô hít thở, thật sự là rất khó chịu, có chút đau đớn, cảm thấy giống như một loại hít thở không thông vậy.
 
Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta
Chương 8: Thất thân


- Cô gái, tại sao cô lại khẩn trương như vậy chứ? Dường như đây là lần đầu tiên?

Thừa Phong châm chọc nói.

Đối với loại phụ nữ như vậy còn có thể là lần đầu tiên sao? Buồn cười, thật là buồn cười, nhưng mà động tác của cô gái này rõ ràng giống như là lần đầu tiên. Nhưng mà mới vừa rồi cô đã ôm hắn lại, không để cho hắn đi, hành động đó tại sao lại không giống lần đầu tiên chứ? Người con gái ở trên giường này, có phải biểu hiện không giống như vậy hay không? Nói cho cùng thì cái này là trò lạt mềm buộc chặt hay dùng với đàn ông hay sao? Nghĩ đến việc cô gái này cũng từng bị người đàn ông khác hưởng thụ qua làm cho hắn đột nhiên có chút không vui. Tại sao hắn lại không gặp cô gái này sớm một chút chứ?

- Tôi, tôi ...

Tuyết Nhi không biết người con trai kia nói gì, cô mơ mơ màng màng nghe không hiểu, cũng không biết gì nhưng mà thật khó chịu, thật không thoải mái, cô không thích cảm giác như vậy. Tuyết Nhi uốn éo người, nhưng uốn éo một cái thì người người con trai kia lại đi theo cô, căn bản cũng không cho cô bất kỳ cơ hội nào.

Một đêm ân ái kéo dài.

Đêm rất tối, rất yên lặng. Sau khi ân ái đi qua chỉ còn lại đêm đen lạnh lùng. Mới vừa nhiệt tình như lửa, cuối cùng chỉ còn lại nhạt phai. Ước gì cứ mãi êm ái như bây giờ, cứ tiếp tục bình thản giống như vậy …

****

- Ồn ào quá, cô nghe điện thoại cho tôi.

Lục Thừa Phong gầm nhẹ một tiếng. Hắn ghét nhất là bị người khác làm phiền lúc hắn đang nghỉ ngơi.

Tuyết Nhi mơ mơ màng màng, nghe được tiếng chuông điện thoại di động của mình, vừa định đi lấy điện thoại di động thì đột nhiên cảm thấy cơ thể thật là đau, nhất là nửa mình dưới, đau nhức như vậy làm cho cô hoàn toàn tỉnh táo.

Tuyết Nhi nhìn cảnh vật chung quanh, cái này ... đây là quán bar, tại sao cô lại ở trong quán bar chứ? Hôm qua cô cùng Vũ Tâm uống rượu, sau khi uống say thì tìm một căn phòng, sau đó thì ngủ … Vũ Tâm.

Tuyết Nhi cho rằng người ngủ cạnh mình chính là một cô gái, nhưng mà lúc đảo mắt qua bên cạnh thì mới phát hiện người nằm ở cạnh mình lại là một người đàn ông.
 
Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta
Chương 9: Khỏa thân!


Tuyết Nhi cho là người ngủ bên cạnh cô là con gái nhưng mà lúc đảo mắt đến vị trí bên cạnh giường thì mới phát hiện nằm ở bên cạnh cô lại là một người đàn ông!

Tuyết Nhi có chút luống cuống, không nhịn được nuốt nước bọt một cái. Cô nhẹ nhàng vén chăn bông lên, nhìn vào bên trong.

“Ông trời, cầu xin người đừng như vậy … hy vọng con còn mặc quần áo … nhất định phải còn mặc quần áo.”

Nhưng mà trong chăn bông là thân thể tr@n truồng của cô. Thân thể tr@n truồng, Tuyết Nhi lại lần nữa kinh hãi!

Trời ạ, ngày hôm qua, đêm hôm qua cô đã cùng với người đàn ông này xảy ra quan hệ sao?

Một đêm trước ngày đính hôn?

Tuyết Nhi chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, trong lúc nhất thời không biết phải làm sao?

Nhưng mà điện thoại di động lại lần nữa vang lên, Tuyết Nhi hoàn hồn vội vàng nhận điện thoại, vẫn không nói gì, thanh âm của đối phương vang lên:

- Tuyết Nhi, em xuất phát rồi chưa? Em không được quên là đã hẹn người trang điểm vào lúc 8g đấy nha. Bây giờ đã 7g30 rồi, anh chỉ muốn gọi điện nhắc nhở em một chút thôi.

Nghe được thanh âm dịu dàng của La Hải, lỗ mũi cô đau xót, lệ trên khóe mắt như sắp trào ra nhưng cô phải kiềm chế được, cô không thể để cho La Hải phát hiện được cái gì hết. Tuyết Nhi nuốt nước mắt vào trong lòng, ổn định tâm tình của mình, nhẹ giọng nói:

- Em … em đã rời khỏi giường rồi, em sẽ đi ngay đấy La Hải. À, có phải mọi người đều đã chuẩn bị hết rồi hay không?

Tuyết Nhi không biết tại sao cô lại hỏi như vậy? Nhưng phút chốc cô thật sự muốn mình sẽ thất hứa. Cô đã biết thân thể mình không còn xứng với La Hải nữa, thực sự là không xứng nữa …

- Dĩ nhiên rồi! Sáng sớm thì anh đã chuẩn bị hết thảy mọi thứ, bây giờ còn nhiều việc bề bộn lắm nên anh chỉ muốn gọi điện nhắc nhở em một chút thôi. Được rồi, anh còn có chuyện, anh phải đi làm đây, yêu em lắm, ha ha.

Nói xong anh ấy cũng vội vàng cúp điện thoại.

Tuyết Nhi nhìn điện thoại rồi lau sạch nước mắt. Cô nhanh chóng mặc quần áo của mình vào, cũng không nhìn người đàn ông trên giường mà một mạch đi ra ngoài.

Sau khi Tuyết Nhi đã ngồi trong taxi, cô không kiềm chế được nữa mà bật khóc nức nở. Hôm qua, hôm qua làm sao lại xảy ra chuyện hoang đường như vậy chứ? La Hải, cô phải làm sao với La Hải đây? Ngay lúc sắp đính hôn lại xảy ra chuyện như vậy, cô phải làm như thế nào đây chứ? Cô có nên tiếp tục cùng với anh ấy đính hôn hay không chứ? Nếu như anh ấy biết đêm hôm qua cô đã phản bội anh thì cô phải đối mặt với anh như thế nào đây? Liệu khi anh ấy biết thì anh ấy sẽ đối xử với cô như thế nào đây? Tuyết Nhi luôn luôn thuần khiết rốt cuộc lại không thuần khiết, cô thật sự là đau khổ, thật sự rất là đau khổ.

Lúc bản thân đang thống khổ nhất thì điện thoại di động lại lần nữa vang lên, từng tin nhắn chúc phúc đập vào trước mắt cô, nước mắt cô càng không khống chế được mà tuôn ra như mưa, cô làm sao xứng với lời chúc phúc như vậy đây?

- Con gái thì không nên khóc, khóc lóc sẽ không đẹp đâu!

Tài xế an ủi.

- Tôi .. tôi không muốn, nhưng tôi thật sự không khống chế được bản thân, tôi phải làm sao đây? Tôi thật sự rất đau khổ.

Tuyết Nhi nói đứt quảng.

- Thật ra thì như vậy nhé! Mọi người đều thích làm cho vấn đề của mình trở nên rất phức tạp, đem tất cả mọi chuyện phóng to ra, đợi sau này quay đầu nhìn lại thì cô sẽ phát hiện một chút chuyện nhỏ này có là cái gì đâu chứ. Mọi chuyện trên thế giới này không có chuyện gì là không thể giải quyết, chỉ cần cô muốn, chỉ cần cô nổ lực thì hết thảy mọi chuyện đều có thể giải quyết. Không phải là ngày tận thế đâu mà!

Tài xế lớn tiếng nói.

- Chuyện gì cũng có thể giải quyết? Tất cả đều dựa vào nổ lực của chính mình?

Tuyết Nhi lặp lại mấy câu nói đó.

Tuyết Nhi đứng trước tiệm trang điểm.

Đi thôi Tuyết Nhi, mọi chuyện đêm hôm qua đều quên hết đi. Mọi thứ đều chưa từng xảy ra, hết thảy mọi chuyện đều quên hết đi! Hôm nay là ngày lành tháng tốt để mình và La Hải đính hôn, tất cả mọi người đều chúc phúc mình mà, dù sao cũng phải kiên trì, không thể bởi vì chuyện này mà rút lui được. Phải biết rằng mọi chuyện đều đã chuẩn bị xong, nếu như không có sự xuất hiện của mình thì hết thảy mọi thứ được chuẩn bị sẽ đều bị hỏng hết. Hạnh phúc thuộc về Tuyết Nhi mình không nhiều đâu, đừng do dự nữa, sau khi đính hôn thì đối với La Hải thật tốt, bù đắp cho La Hải, anh ấy sẽ tha thứ cho mình, hết thảy đều sẽ tốt thôi.
 
Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta
Chương 10: Da toàn thân đỏ hồng


Tuyết Nhi ngẩng đầu, đẩy cửa bước vào.

- Tuyết Nhi, cô đã đến rồi sao? Vẫn còn kịp giờ đấy! Đây là lễ phục đính hôn của cô, cô xem thử một chút đi.

Nhà thiết kế Cầm Cầm mang trên tay bộ lễ phục xinh đẹp nói.

- Cảm ơn cô.

Sau khi cầm lấy lễ phục thì Tuyết Nhi liền đi vào phòng thay đồ. Lúc cởi bỏ quần áo trên người mình xuống, cô cúi đầu xuống nhìn những vết hôn trên cổ. Trời ạ! Bộ lễ phục này là loại hở ngực, mặc lễ phục như vậy chẳng phải là tất cả mọi người đều có thể thấy hết rồi sao?

Bởi vì trải qua hoán ái lại không hề tắm rửa nên trên người còn thoang thoảng mùi sau khi h**n **, bỗng nhiên cô có cảm giác muốn ói, không được, không thể cứ như vậy mà đính hôn được, nếu không thì mọi thứ sẽ hỏng mất.

- Cầm Cầm, ở đây có chỗ nào có thể tắm được không?

Tuyết Nhi có chút lúng túng hỏi.

- Tắm? À, có, có, tôi dẫn cô đi.

Cầm Cầm sửng sốt, nhưng vẫn dẫn Tuyết Nhi đi vào nhà vệ sinh.

Tuyết Nhi dùng sức chà sát cơ thể mình làm cho toàn bộ da thịt đều bị ửng đỏ, vừa chà vừa khóc, trông cô thật là mệt mỏi. Một lúc lâu thì cô cũng đi ra ngoài, thừa dịp không có ai chú ý cô lại lấy kem che đậy những tì vết kia, đem toàn bộ những vết hôn trên cổ đều che giấu đi.

Lúc thay y phục bước ra, Tuyết Nhi nhìn bản thân ở trong gương. Đẹp, thật sự là rất đẹp! Đây là một loại cảm giác thuần khiết như chưa từng vướng vào bụi trần gian.

Cô cảm thấy thật mỉa mai! Thật ra thì cô có một thân thể rất bẩn thỉu, nghĩ tới đây cô chỉ muốn tát bản thân mình mấy cái.

- Thật xinh đẹp! Tuyết Nhi, cô giống như thiên thần vậy! Giờ thì bắt đầu trang điểm đi nếu không thì không còn kịp.

Nói xong, Cầm Cầm lại bắt đầu làm việc của cô.

Lúc trang điểm Tuyết Nhi luôn nhắm mắt lại, cô liên tục suy nghĩ về chuyện này. Có lẽ bởi vì ích kỷ, có lẽ bởi vì thật sự yêu La Hải nên cô tự nói với mình rằng không được nhớ đến chuyện ngày hôm qua, hết thảy đều là quá khứ, cứ coi như là một cơn ác mộng mà thôi. Bây giờ người ta đã không có để ý đến chuyện vợ mình có còn là xử nữ hay không đâu, chỉ cần yêu là được, vì vậy Tuyết Nhi cô phải cười thật cươi, cùng với La Hải sống hạnh phúc với nhau, nhất định phải cười, nhất định.

Ánh mặt trời chói mắt chiếu xuống, Lục Thừa Phong bật ngồi dậy. Nhớ tới mọi chuyện xảy ra tối hôm qua, hắn dùng ánh mắt nhìn một vòng xung quanh, vậy mà không có phát hiện được cô gái kia, như vậy là cô ấy cũng không muốn lấy tiền rồi, thật sự là ngu ngốc, nhưng mà mùi vị ngày hôm qua quả thật là không tệ, làm cho hắn không tắm rửa gì mà ngủ thiếp đi.

Cảm giác cơ thể không thoải mái, hắn đứng dậy, cơ thể tr@n truồng bước vào phòng vệ sinh.

Một tiếng đồng hồ, Tuyết Nhi rốt cuộc cũng trang điểm xong.

Lúc Tuyết Nhi mở mắt ra, nhìn bản thân xinh đẹp thực sự giống như thiên thần vậy, khóe miệng không tự chủ được mà cong lên, vừa vặn lúc này La Hải đẩy cửa bước vào, hình ảnh Tuyết Nhi xinh đẹp mỉm cười cả đời La Hải cũng không quên được, nhiều năm sau, nhớ tới hình ảnh này trong lòng hắn vẫn đau nhức không thôi.

- Tuyết Nhi, em thật đẹp, đẹp đến mức làm cho anh không thể thở nổi.

La Hải nắm tay Tuyết Nhi, nhẹ giọng nói, muốn làm động tác thân mật hơn nhưng mà Tuyết Nhi ngăn cản.

- La Hải, thời gian không còn kịp nữa rồi, chúng ta nhanh lên một chút đi.

Tuyết Nhi nói mà có chút mất tự nhiên, bản thân không thể chấp tiếp nhận được, dù sao thì tối hôm qua ...

- Ừ, chúng ta đi thôi.

La Hải không chút nào hiểu được hành động vừa rồi của Tuyết Nhi, chỉ cười rồi nắm tay Tuyết Nhi rời đi.

La Hải, tay của anh thật lớn, thật dịu dàng, có thể được anh nắm tay dắt đi em cảm thấy thật hạnh phúc, thật là hạnh phúc. Hy vọng chúng ta có thể mãi nắm lấy tay nhau, cùng nắm tay nhau đến già, nhưng mà có thật là em có thể sẽ được hạnh phúc như vậy không?
 
Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta
Chương 11: Không phải quá trùng hợp sao?


- Anh họ, anh họ, anh nhanh lên một chút đi! Em sắp trễ mất rồi. Bây giờ đã 8g45 rồi đấy, 9g bắt đầu rồi kìa.

Vũ Tâm điên cuồng gõ cửa, nói.

Hôm qua uống say, lúc tỉnh lại không hiểu sao đã nằm ở trong phòng, vừa rời khỏi giường thì đã hơn tám giờ, nghĩ đến tiệc đính hôn của Tuyết Nhi cô nhanh chóng sửa soạn, tới tìm anh họ. Nghĩ đến sẽ phải gặp mặt bạn trai cũ đã đá cô trước đây, cô nhất định phải mang anh họ theo để giữ chức vụ làm bạn trai cho cô, làm cho những người đó phải mở mắt một chút.

- Vũ Tâm, lần nào em cũng đều như vậy, mười phút là có thể tới đó rồi.

Lục Thừa Phong bất đắc dĩ nói, không có cách nào khác đành cùng với biểu muội làm chuyện như vậy, bản thân thật sự không muốn đi nhưng mà vừa khóc, vừa ầm ĩ rồi còn đòi treo cổ đều bị cô ấy dùng đến nên chỉ có thể đáp ứng cô.

- Vậy nhanh lên một chút đi mà.

Nói xong, hai người nhanh chóng tiến bước.

Vũ Tâm thực sự đắc ý đến cực điểm, tất cả mọi người đều hâm mộ cô vì đã tìm được một "người yêu ngon" như vậy, ánh mắt như hai viên trân châu muốn rớt xuống đất, trong lòng Vũ Tâm đắc chí, hả hê.

Lục Thừa Phong thấy rất ấu trĩ nhưng cũng không muốn nói bất cứ gì.

Lúc La Hải dắt Tuyết Nhi đi ra, làm cho dưới đài vang lên những tiếng thét chói tai.

Vũ Tâm kéo tay của Lục Thừa Phong, lớn tiếng nói:

- Anh Thừa Phong, anh xem đi, cô gái trên đài kia chính là người bạn thân nhất của em, Nhiễu Tuyết Nhi.

- Nhiễu Tuyết Nhi?

Lục Thừa Phong lập lại, tên này hắn rất là quen thuộc, bởi vì trong tư liệu trợ lý đưa cho hắn chính là cái tên này.

- Đúng vậy, Tuyết Nhi là người bạn tốt nhất của em, em đã nói với anh rồi đó, hôm nhay cô ấy thật là đẹp, thật là hạnh phúc nha, em thật hâm mộ quá đi.

Vũ Tâm không hề phát hiện ra anh họ của cô không giống thường ngày, nhìn hôn lễ ngọt ngào kia mà cô thấy hâm mộ.

Sẽ không trùng hợp như vậy chứ, hắn ngẩng đầu lên nhìn về hướng trên sân khấu, nhưng mà khi thấy được lúm đồng tiền kia thì không sai, chính là cô ấy, tấm ảnh hắn từng xem qua, tấm ảnh đó cũng đã nhanh chóng bị nát vụn, người trên tấm ảnh đã khắc sâu vào trong lòng của hắn, chính là cô, thì ra cô và Vũ Tâm là bạn bè. Thực sự không phải là quá trùng hợp hay sao?

Cô gái! Cha tôi đã chết, mẹ tôi thành người thực vật, một gia đình vốn đang hạnh phúc lại bị cha cô hủy hoại tan nát, vậy mà cô lại ở chỗ này đính hôn sao? Được, không có vấn đề gì, cô cứ đính hôn đi, rồi tôi sẽ làm cho cuộc sống hạnh phúc này của cô cả đời phải rơi vào trong vực thẳm, Nhiễu Tuyết Nhi.

Tuyết Nhi chợt run lên, cảm thấy có một ánh mắt sắc bén đang nhìn mình, đột nhiên nhớ tới ánh mắt của người con trai 5 năm trước, quả thật là rất đáng sợ.

- Làm sao vậy?

La Hải nhỏ giọng hỏi.

- Không sao, không sao.

Tuyết Nhi vừa cười vừa nói, ảo giác, năm năm cũng không hề xuất hiện, bây giờ cũng sẽ không xuất hiện, do mình quá nhạy cảm rồi, nhất đinhk là quá nhạy cảm.

- Vũ Tâm, người này là bạn trai của cô phải không? Thật là đẹp trai nha, nha đầu cô giữ bí mật thật tốt đấy.

Lúc La Hải nắm tay Tuyết Nhi mời rượu, nói.

- Ha ha, Lục Thừa Phong.

Vũ Tâm có chút ngượng ngùng nói, đây là tôi nhờ anh họ tôi mà.

- Xin chào, chúc hai người hạnh phúc.

Lục Thừa Phong vừa cười vừa nói, ánh mắt sắt bén nhìn Tuyết Nhi, trước mắt Tuyết Nhi vụt qua một hình bóng, người đàn ông này thật là quen thuộc, vừa muốn nhớ lại thử xem là ai thì lại bị La Hải dẫn đi tới bàn kia, trong lúc nhất thời cô chưa nhớ lại kịp.

- Vũ Tâm, anh có chuyện, anh đi trước.

Lục Thừa Phong nói.

- À, như vậy hả, vậy được rồi, anh họ, anh đi đi.

Vũ Tâm có chút không bằng lòng, nói, nhưng mà hiểu rõ anh họ là một người rất bận rộn, có thể đi theo mình đến đây thì đã rất tốt rồi, cho nên cô cũng không dám cưỡng cầu.

Lục Thừa Phong đi ra khỏi lễ đính hôn liền gọi điện thoại cho trợ lý, có một số chuyện vẫn cần phải bắt đầu.
 
Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta
Chương 12: Ở lại với anh


Lễ đính hôn cuối cùng cũng kết thúc, nếu nói không mệt thì là nói dối, lễ đính hôn đều rất mệt mỏi, lễ kết hôn sau này thì càng khỏi phải nói.

- Tuyết Nhi, hôm nay ở lại với anh đi, sau này sẽ không có ai nói gì nữa?

La Hải ôm lấy Tuyết Nhi từ phía sau, nói.

h*m m**n của hắn đối với Tuyết Nhi từ trước tới nay đều không thay đổi, nhưng mà nghĩ đến Tuyết Nhi là cô gái bảo thủ nên hắn cũng không muốn hù dọa Tuyết Nhi, cho nên bây giờ sau khi đính hôn thì Tuyết Nhi đã là người phụ nữ của hắn, cho nên hắn có thể.

- Đừng như vậy mà La Hải, em ... em có chút không quen, anh ... anh có thể chờ em thêm một chút nữa được không? Em muốn sau khi kết hôn ...

Tuyết Nhi cố ý tránh né La Hải.

Thật xin lỗi La Hải, nếu như ... nếu như không có xảy ra chuyện tối hôm qua, cô nhất định sẽ cho anh. Nhưng mà hôm qua cô mới cùng với người con trai khác quan hệ, bây giờ cùng với anh, cô thật sự cảm thấy rất buồn nôn. Cô không xứng với anh, hơn nữa cô không thể tưởng tượng được nếu như anh vẫn giữ gìn sự trong trắng cho một cô gái mà cuối cùng lại không có "lạc hồng", anh sẽ điên cuồng thế nào đây? Cô không thể tàn nhẫn với anh như vậy được, không thể để cho anh đính hôn vui vẻ rồi sau đó lại điên cuồng hủy hôn, mà cô cũng không có chuẩn bị sẵn sàng, chờ đợi vậy, chờ trong lòng cô có thể chấp nhận được hết thảy mọi chuyện, cô sẽ thẳng thắng nói với anh, nếu như lúc đó anh anh vẫn một lòng một dạ chấp nhận cô, La Hải, thế thì cả đời này dù có chết cô cũng sẽ đi theo anh.

- Được, chỉ cần em nói thì anh đều đồng ý, tuy là anh rất muốn nhưng mà anh biết em là một cô gái bảo thủ, anh sẽ chiều theo ý của em, anh sẽ tôn trọng em, bởi vì anh yêu em.

La Hải nén d*c v*ng trong lòng xuống mà cười nói, chỉ cần Tuyết Nhi nói thì hắn đều sẵn lòng đáp ứng.

- La Hải, cảm ơn anh, cảm ơn anh đã đối với em thật tốt, em càng càng càng cảm thấy không có anh là không sống được nữa, La Hải, đồng ý với em, đừng rời bỏ em, bất luận chuyện gì xảy ra cũng đừng rời khỏi em, được không? Cả đời này anh đều ở bên cạnh em, có được hay không?

Tuyết Nhi dùng sức ôm La Hải, nói.

Bản thân cô vô cùng hoang mang, cho rằng đây hết thảy đều mà nằm mơ, tỉnh mộng rồi thì tất cả hạnh phúc đều không thuộc về cô, cô thật sự rất khó chịu, rất sợ hãi, thật sự là không chịu nổi đâu.

- Đồ ngốc này, dĩ nhiên là anh sẽ không rời khỏi em rồi, anh yêu em nhất, quan tâm nhất cũng chính là em, anh thật vất vả lắm mới có thể cùng với em, anh sẽ không để cho em rời khỏi anh đâu, Tuyết Nhi, anh yêu em.

La Hải vừa cười vừa nói, Tuyết Nhi này mãi mãi đều không có tự tin như thế, cô không biết rằng có bao nhiêu người đàn ông hâm mộ đố kỵ với hắn vì có được cô, cô mãi mãi không biết những tốt đẹp của cô người khác vĩnh viễn không thể so sánh được.

- Tuyết Nhi, anh đưa em về.

La hải mở cửa xe, nói.

- Không cần đâu, hôm nay anh đã mệt mỏi lắm rồi, anh nghĩ sớm một chút đi, hơn nữa vừa đúng lúc ngày mai công ty anh kỷ niệm tròn năm năm, không chừng sẽ bận rộn lắm đó.

Tuyết Nhi cười, cự tuyệt.

- Được, vậy anh đi đây, em cũng nghỉ ngơi sớm một chút đi, hôm nay thật sự mệt lắm rồi, anh yêu em.

Nói xong hắn hôn lên môi Tuyết Nhi, cười rồi rời đi.

Tuyết Nhi nhìn La Hải đi xa dần, đôi mắt khô khốc lại giàn dụa nước mắt, cảm giác áy náy lại xuất hiện, cuộc sống này thật là áp lực, chỉ có một hôm thôi mà cô muốn điên rồi, nếu như tiếp tục thì không phải sẽ chết sao?

Tuyết Nhi lê thân thể mệt mỏi của mình đi lên lầu, mỗi một bậc thang đi qua đều hiện về ký ức của ba mẹ cô, thời gian hạnh phúc ấy đều ở trong căn phòng cũ kỹ này, nhưng tất cả chỉ còn lại những kỷ niệm mà thôi, cho nên cô không được rời xa nơi này.

- Ba, mẹ, hôm nay con đã đính hôn, thật sự rất hạnh phúc, ngày mai con sẽ đưa La hải đi gặp hai người, xin hai người bảo vệ cho con có được không?

Tuyết Nhi vừa cười vừa nói.

Lúc cô đứng trước cửa phòng mình, cô lấy chìa khóa ra, vừa muốn mở cửa thì nghe được bên trong có rất nhiều tiếng động.
 
Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta
Chương 13: Hắn xuất hiện


Sẽ không phải chứ? Lúc cô ra khỏi nhà đã khóa cửa lại, chìa khóa vẫn ở đây thì tại sao bên trong lại có tiếng động chứ? Hơn nữa còn có ánh đèn, chẳng lẽ có ăn trộm sao? Nghĩ tới đây, Tuyết Nhi nhanh chóng cầm chìa khóa mở cửa, lúc cô đi vào trong thì thấy trên mặt đất toàn bộ đều là ảnh chụp, đó là những bức ảnh hạnh phúc của gia đình cô.

Tuyết Nhi đau lòng nhặt ảnh chụp dưới đất lên, lau chùi từng tấm một, ảnh của ba mẹ cô, đó là những thứ còn lại duy nhất của ba mẹ cô đó, tại sao lại có người đáng ghét như vậy chứ? Tại sao lại đối với cô như vậy chứ, đây chính là những báu vật của cô, so với tính mạng của cô còn quan trọng hơn.

Sau đó liền nghe tiếng "binh binh pằng pằng", Tuyết Nhi vội vàng chạy đến trong một căn phòng bên cạnh, khi thấy toàn bộ ảnh chụp, hàng mỹ nghệ, còn có quần áo đều bừa bộn khắp nơi, nhìn thấy dáng vẻ của mấy người đàn ông kia, Tuyết Nhi xông lên, kích động quát lớn:

- Các người làm gì vậy? Các người có biết các người đang làm gì hay không?

Những người đàn ông kia không để ý đến Tuyết Nhi, họ tiếp tục phá hủy mọi thứ trong căn nhà này. Tuyết Nhi liền xông tới, cô dùng cơ thể nhỏ bé ngăn tất cả bọn họ lại. Nhưng những người đàn ông kia không hề thương hoa tiếc ngọc mà thẳng tay đẩy Tuyết Nhi ra, Tuyết Nhi té lăn trên mặt đất. Và vào lúc này, môi đôi giày da màu đen lại đập vào tầm mắt cô.

Người nam nhân kia dùng ngón tay cái và ngón trỏ, dùng sức nắm cằm cô, lời nói lạnh như băng truyền tới:

- Thế nào? Đau lòng sao?

- Là anh? Bạn trai của Vũ Tâm sao? Anh … tại sao anh lại ở chỗ này?

Tuyết Nhi dùng sức giãy giụa khỏi tay của người đàn ông này nhưng mà hắn dùng sức quá mạnh, căn bản là không thể giãy dụa được.

- Ngoại trừ bạn trai ra thì thực sự cô không nhớ tôi sao?

Lục Thừa Phong gia tăng lực độ làm cho cằm Tuyết Nhi trong nháy mắt tưởng chừng như có thể bị bóp nát.

Tuyết Nhi không hiểu mà nhìn người đàn ông này, nhìn gương mặt hoàn mỹ đang ở gần cô, đúng vậy, hắn thật sự rất quen, thực sự rất thuộc, đã gặp qua ở nơi nào đây? Cô cố gắng lục lội quá khứ thuộc về hắn.

Là hắn? Tuyết Nhi mở to hai mắt, năm năm trước hắn đã xuất hiện, năm năm sau vào ngày đính hôn hắn lại xuất hiện, hắn, tại sao hắn lại xuất hiện chứ? Nhớ tới ánh mắt lạnh như băng kia, cô sợ hãi không thôi.

- Tốt, xem ra đã nhớ ra tôi rồi, trí nhớ cũng không tệ!

Lục Thừa Phong cười khẩy.

- Anh ... anh ... tại sao anh lại có mặt ở đây? Ai ... ai chỉ cho anh chỗ này?

Tuyết Nhi run rẩy nói, sợ hãi lan tràn khắp nơi đây.

- Cô cũng có thể kết hôn hạnh phúc như vậy sao? Không còn nhớ cô chính là con gái của hung thủ giết người sao? Mà tại sao tôi lại không thể xuất hiện ở nơi này?

Lục Thừa Phong tiếp tục hỏi.

- Rốt cuộc anh muốn thế nào? Năm năm trước đã nói rất rõ ràng rồi, ba mẹ tôi cũng đã qua đời, coi như là huề nhau, tại sao bây giờ anh lại xuất hiện nữa chứ, mà lại còn xuất hiện ở nơi này? Anh có biết phép lịch sự hay không? Không hiểu cha mẹ anh đã dạy anh như thế nào nữa?

Tuyết Nhi kích động nói tiếp:

- Con gái hung thủ giết người! Vụ tai nạn xe kia đích thật là do lỗi của ba tôi, nhưng mà ba mẹ tôi cũng đã đền mạng tồi, chẳng lẽ như vậy còn chưa đủ hay sao? Vẫn phải vĩnh viễn đem bốn chữ "hung thủ giết người" đổ lên trên đầu của ông ấy, làm cho ông ấy suốt đời đều không được an giấc sao? Mà tôi cũng phải vĩnh viễn mang mấy chữ "con gái hung thủ giết người" đó suốt đời sao? Tôi không muốn, không muốn.

- Đúng, ba tôi khi còn sống đã dạy tôi như thế, nhưng mà bây giờ không có dạy cho tôi được nữa rồi. Hơn nữa xin cô làm rõ ràng một chuyện, căn nhà này rốt cuộc là của người nào?

Lục Thừa Phong châm chọc nói, nhưng mà lúc nghe được câu "baba" thì trong lòng hắn lại càng hận thù thêm sâu sắc.

- Anh nói những lời này là có ý gì? Tôi đã ở trong căn nhà này đã 20 năm rồi, chẳng lẽ lại là của anh sao?

Tuyết Nhi nói không khách khí, dù cho ba có lỗi với hắn nhưng mà không đến mức khinh người quá đáng như vậy chứ.
 
Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta
Chương 14: Bức hôn


- Thật ngại quá Nhiêu tiểu thư, căn nhà này là do Lục tiên sinh đứng tên, đây là giấy chứng nhận bất động sản, cũng đã kí kết hợp đồng rồi, Lục tiên sinh có quyền mời cô rời khỏi đây bất cứ lúc nào.

Luật sư đứng bên cạnh lấy ra giấy chứng nhận chứng minh căn nhà này là của hắn ta. 3 giờ trước đây toàn bộ đã thuộc về hắn.

- Ông ... ông nói cái gì? Căn nhà này không phải của tôi?

Tuyết Nhi có phần khó tin mà hỏi lại, không phải vậy, nơi này là nhà của cô, cô đã ở đây 20 năm rồi, đột nhiên nói với cô nơi này không phải nhà của cô, không, không thể nào, trước đây ba mẹ cô đã cố gắng làm đến mấy công việc để có thể mua được căn nhà này, làm sao có thể chuyển cho hắn ta chứ, không phải vậy, tất cả đều là giả.

- Tôi nghĩ ông hiểu lầm rồi, toàn bộ căn nhà này là do ba mẹ tôi mua, không thể nào chuyển nhượng lại được.

Tuyết Nhi lại lần nữa nói khẳng định.

- Nhiêu tiểu thư, chủ nhân chính của căn nhà này căn bản không phải là ba mẹ cô, vì năm đó mua căn nhà này không có giấy tờ chúng nhận cho nên coi như là nhà trái phép, Lục tổng nhìn trúng nên liền dùng tiền mua được, hơn nữa toàn bộ giấy tờ đều đứng tên cậu ấy, cậu ấy mới là chủ nhân thật sự của căn nhà này, nếu như cô không phục thì cô có thể đi kiện, nhưng mà tôi nghĩ phần thắng không lớn đâu.

Luật sư nói lần nữa, từng lời nói đều rõ ràng.

- Không, không thể nào, tôi không tin các người, tôi có bạn là luật sư, các người cho là như vậy thì có thể gạt được tôi hay sao? Tôi lập tức điện thoại cho bọn họ tới.

Nói xong Tuyết Nhi liền lấy điện thoại di động ra, bắt đầu gọi những người bạn học kia, sau nửa giờ, có tới mười mấy luật sư còn chưa tốt nghiệp xuất hiện.

- Cầu xin cậu, giúp tớ một chút đi, tớ không thể không có căn nhà này, cầu xin các cậu.

Tuyết Nhi lại cầu xin.

Căn nhà này có tất cả hồi ức hạnh phúc, ngọt ngào của cô, căn nhà này chính là trụ cột tinh thần của cô, nếu như ngay cả căn nhà này cũng không có thì trên thế giới này cũng sẽ không thể thấy được hồi ức về ba mẹ cô ở nơi nào nữa cả, nhue vậy thì cô thực sự là không có nhà rồi. Căn nhà này tuyệt đối tuyệt đối không thể bị hắn lấy đi, ba mẹ, phù hộ cho chon, nhất định phải kiên trì đến cùng, nhất định phải bảo vệ nhà của chúng ta, nhất định phải như vậy.

- Tuyết Nhi, nói thật ra thì căn nhà này quả thật của của hắn ta, tất cả giấy tờ đều đứng tên hắn, hơn nữa những giấy tờ này đều hợp pháp cả, dù cho cậu kiện lên tòa thì tối đa thẩm phán cũng chỉ bồi thường một chút, nhưng mà căn nhà này không thể giao cho cậu, nếu như nói, cậu bỏ tiền mua căn nhà này cũng phải xem hắn ta có đồng ý hay không, cho nên căn nhà này đúng là không thể nào trở lại tên của cậu.

Cuối cùng các bạn học đều vô lực nói ra, hết thảy đều là chứng cứ, trước mắt luật pháp chỉ cần những thứ này.

Nhìn dáng vẻ bất lực của các bạn học, Tuyết Nhi cảm ơn bọn họ đã giúp đỡ, khi mọi người rời khỏi, Tuyết Nhi đi đến bên cạnh Lục Thừa Phong, kiềm chế nước mắt, nói:

- Rốt cuộc anh muốn thế nào?

- Gả cho tôi, căn nhà này liền chuyển qua tên của cô, tôi sẽ không động đến bất kỳ thứ gì trong căn nhà này.

Ngón tay Lục Thừa phong nhẹ nhàng nâng càm Tuyết Nhi lên, vì động tác như thế nên nước mắt Tuyết Nhi chảy dài trên gương mặt, bộ dáng càng điềm đạm đáng yêu thì càng đáng thương, trong lòng Lục Thừa Phong càng hận, bởi vì hôm này là ngày giỗ cha hắn thì thử hỏi làm sao hắn không đau chứ?

- Không, không thể nào. Tôi không thể nào gả cho anh được. Không có lý do gì để gã cho anh cả. Hơn nữa tôi đã đính hôn rồi, tôi sẽ không gã cho anh được, anh g**t ch*t tôi đi.

Tuyết Nhi giãy dụa khỏi Lục Thừa Phong, cô cho là mình nghe nhầm rằng người này ông này muốn cưới cô, nhưng nhìn đến ánh mắt kiên định của hắn thì cô biết hết thảy những thứ này đều là thật, cũng không phải là mộng.
 
Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta
Chương 15: Nơi tối tăm, dơ bẩn nhất


- Tôi tin là cô sẽ phải gả cho tôi, nếu không thì ba mẹ cô muốn tìm cô cũng sẽ không tìm được, muốn về cũng không có chỗ quay về đấy. Đây chính là căn nhà mà ba mẹ cô cực khổ, vất vả mười mấy năm trời mới có được lắm mới có được, cô thật sự nhẫn tâm đem nó giao cho tôi sao, nếu như cho tôi, như vậy thì tôi chỉ biết phả hủy nó thôi, tất cả ở nơi này tôi đều hủy diệt hết, dù cho là một tấm hình.

Nói xong, hắn cầm bức ảnh một gia đình đang cười vui vẻ xé nát trước mặt Tuyết Nhi.

- Không, không được ... anh không được làm như vậy, cầu xin anh đừng như vậy.

Tuyết Nhi muốn giật lấy tấm hình kia nhưng mà người hắn quá cao lớn, cô không có cách nào với tới cả.

- Cho cô ba ngày, ba ngày sau tôi sẽ trở lại, nếu như khi đó không có câu trả lời vừa ý thì tôi nhất định sẽ mở một quán rượu ở tại đây, nơi này sẽ là nơi tối tăm dơ bẩn nhất để đón chào ba mẹ cô. Tôi đợi điện thoại của cô.

Nói xong, hắn xoay người rời đi mà không hề nhìn lại một cái.

- Tại sao?

Tuyết Nhi thống khổ hỏi, mặc dù cô biết hắn rất hận cô, nhưng tại sao hắn lại tàn nhẫn như vậy? Không phải ba mẹ cô cũng đã qua đời cả rồi sao?

- Thiếu nợ thì bao giờ cũng phải có một người đứng ra trả nợ.

Nói xong hắn sải bước rời đi, còn lại chỉ là tiếng khóc đau đớn nức nở của Tuyết Nhi, cơn ác mộng từ giờ phút này đã bắt đầu rồi.

- Ba mẹ, hôm nay công ty La Hải có chuyện nên không thể tới đây được, vì vậy chỉ có một mình con đến thăm hai người thôi. Hai người thấy dáng vẻ con bây giờ không? Con rất là hạnh phúc đấy, cho nên hai người không cần lo lắng cho con đâu, con sẽ rất hạnh phúc.

Tuyết Nhi với đôi mắt sưng đỏ đứng ở trước mộ nói, nhưng trong giọng nói ấy lại tràn đầy bất đắc dĩ.

- Ba mẹ, từ bé con đã được hai người chăm sóc, bảo vệ, mặc kệ xảy ra chuyện gì thì hai người đều sẽ giúp con giải quyết. Từ bé con đã rất hạnh phúc vì có hai người yêu thương, lần này con sẽ bảo bệ nhà của chúng ta, con sẽ không để cho hắn được như ý. Mọi thứ đều có cách giải quyết cả, con sẽ nghĩ tới cách tốt nhất. Ba mẹ, con ... con sẽ không để hắn biến nhà của chúng ta thành quầy bar, sẽ không để cho hai người không tìm được con.

Tuyết Nhi lớn tiếng nói, không biết là tự nhủ hay là làm cho ba mẹ cô cảm thấy an tâm.

****

- Ba, con đã quay về rồi, những người hại ba một người con cũng không để cho họ sống, con sẽ làm cho ba thấy được kết cục của bọn họ.

Lục Thừa Phong đứng ở trước mộ, đôi mắt bị mù quáng che lấp, lúc này mọi thứ cũng chỉ là thù hận.

****

- Tuyết Nhi, có chuyện gì mà cậu tìm tớ gấp dữ vậy?

Vũ Tâm khó hiểu hỏi.

- Vũ Tâm! Người ấy ... người ... bạn trai của cậu có rất nhiều tiền phải không?

Tuyết Nhi dè dặt nói, nếu là bạn trai Vũ Tâm thì có thể để cho Vũ Tâm giúp một tay, may ra mọi chuyện có thể chuyển biến tốt đẹp.

- Bạn trai? Cậu nói gì vậy? Tớ không có bạn trai.

Vũ Tâm khó hiểu, nói.

- Không có bạn trai? Làm sao có thể chứ? Cậu quên rồi sao, chính là người mà hôm qua xuất hiện ở lễ đính hôn của tớ đấy, người con trai kia đấy!

Tuyết Nhi có chút lo lắng nói, cô làm sao mà không có bạn trai chứ? Lẽ nào chia tay rồi sao? Nếu như vậy thì tìm Vũ Tâm như không rồi.

- À .. Cậu nói là Lục Thừa Phong hả, ha ha, đấy là tớ gạt người đấy, anh ấy không phải bạn trai của tớ đâu, bởi vì tên tiện nam kia nên tớ nhất định muốn trêu chọc hắn, vì vậy mới tới mới nhờ Lục Thừa Phong giúp tớ. Anh ấy không phải bạn trai tớ đâu, xin lỗi cậu nha Tuyết Nhi, tớ không phải cố ý đâu, lúc đầu muốn nói với cậu nhưng không kịp.

Vũ Tâm có chút ân hận nói.

- À!

Tuyết Nhi rất thất vọng nói, không phải là bạn trai Vũ Tâm vậy thì không còn có cách nào nữa hết, ba ngày, ba ngày cô có cách gì đây chứ? Không có cách nào cả.

- Tuyết Nhi cậu đừng giận tớ! Tớ không phải cố ý, ha ha, nhưng mà nói thật, nếu như không phải cậu đã có La Hải thì tớ còn định đem anh họ tớ giới thiệu cho cậu đấy, anh ấy thực là đẹp trai nha!

Vũ Tâm vừa cười vừa nói.

- Ai là anh họ cậu?

Tuyết Nhi không hiểu hỏi lại.
 
Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta
Chương 16: Chỉ cần cô ấy đồng ý


- Cậu ngốc sao? Anh họ tớ không phải Lục Thừa Phong thì là ai chứ?

Vũ Tâm gõ đầu Tuyết Nhi nói.

- Cái gì? Cậu ... anh họ cậu chính là Lục Thừa Phong, có thật không?

Tuyết Nhi kích động hỏi, nếu như .. nếu như là anh họ thì càng dễ xử lý.

- Dĩ nhiên rồi, không hề gạt cậu đâu.

Vũ Tâm vừa cười vừa nói.

- Vũ Tâm, cậu phải giúp tớ, lần này cậu nhất định phải giúp tớ, cầu xin cậu đấy.

Tuyết Nhi kéo tay Vũ Tâm cầu xin.

Đầu óc Vũ Tâm mơ hồ nhìn Tuyết Nhi, Tuyết Nhi im lặng một chút rồi kể qua loa về chuyện Lục Thừa Phong muốn mua căn nhà của cô, ân oán giữa hai người cũng không có nói ra, dù sao cũng là ba cô đụng chết nhà người ta, họ cũng là người thân của Vũ Tâm nên cô không muốn để cho Vũ Tâm biết rõ, hay là chờ một thời gian sau sẽ nói, nhưng mà Tuyết Nhi không muốn tự chính miệng cô nói ra.

- Như vậy sao? Cậu đã ở căn nhà đó lâu lắm rồi mà, làm sao mà anh họ lại vừa ý nó chứ? Được rồi, được rồi, cậu là chị em tốt nhất của tớ, cậu không cần lo lắng đâu, bây giờ cậu đi theo tớ, ngay bây giờ chúng ta sẽ đến công ty của anh họ, tớ sẽ giúp cậu.

Vũ Tâm vừa cười vừa nói.

Nghe được câu nói của Vũ Tâm, trong lòng Tuyết Nhi tràn đầy hy vọng. Vũ Tâm ơi Vũ Tâm, thực sự cảm ơn cậu!

****

- Tiểu thư, tổng tài đang hợp, cô có thể vào chờ trong phòng làm việc của cậu ấy.

Trợ lý hướng về phía Vũ Tâm lễ phép nói.

- Được rồi, anh bận thì mình cứ vào chờ trước đi.

Vũ Tâm vừa cười vừa nói, sau đó kéo Tuyết Nhi đi vào phòng làm việc.

Đây thật là phòng làm việc sao? Nơi này lớn như vậy, còn có cả phòng nghỉ ngơi, có cả phòng tập thể dục, tất cả dụng cụ đều đầy đủ hết, so với phòng La Hải còn lớn hơn rất nhiều.

- Ha ha, toàn bộ công ty này đều là của anh họ tớ.

Vũ Tâm đắc ý nói.

- Cái gì? Giàu như vậy sao?

Tuyết Nhi kinh ngạc hỏi.

- Đúng vậy, anh họ tớ nhiều nhất chính là tiền, nhà cửa cũng nhiều vô cùng.

Vũ Tâm gật đầu nói.

Nếu đã có nhiều tiền như vậy còn muốn căn nhà của mình để làm gì chứ? Người đàn ông này căn bản là muốn kiên quyết trả thù cô, cô phải làm sao đây? Vũ Tâm thật có thể giúp đỡ cô hay sao? Đột nhiên cô có chút hoang mang, nhưng mà đây là cơ hội duy nhất, cô nhất định phải đánh cuộc một bàn, nếu không ngay cả cơ hội cơ bản nhất cũng không có.

- Vũ Tâm, cậu ... anh họ cậu là người thế nào vậy?

Tuyết Nhi thận trọng hỏi. Đối với cô, ấn tượng đầu tiên về Lục Thừa Phong thì chỉ có lãnh khốc, cay nghiệt, hắn tựa như một người sống độc hành trong bóng tối vậy, vĩnh viễn cũng không biết biểu tình của hắn, không có bất kỳ tình cảm nào, ấn tượng thứ hai chính là bá đạo, một người đàn ông như vậy, Vũ Tâm làm sao sống chung với hắn được? Còn là anh họ nữa? Thật sự khó có thể làm cho người khác tin được.

- Anh họ tớ ...

Vũ Tâm còn chưa nói hết câu thì thanh âm từ tính của Lục Thừa Phong đã vang lên:

- Thật không ngờ cô vẫn có cách giải quyết. Không biết là tôi đã tự đánh giá cao tôi hay là đã xem thường cô?

Nghe lời nói có phần châm chọc của Lục Thừa Phong, cô không nói gì, chỉ cúi đầu, Vũ Tâm nhìn thấy Lục Thừa Phong, vội vàng nói:

- Anh họ, Tuyết Nhi là bạn tốt nhất của em, anh đừng đối với cô ấy như vậy được không? Căn nhà đó đối với cô ấy thực sự rất quan trọng, nể tình em đi anh họ, anh cho cô ấy căn nhà ấy đi nha.

- Từ trước tới nay anh chưa từng nói muốn căn nhà của cô ấy.

Lục Thừa Phong cười cười nói ra những lời này, đúng lúc Tuyết Nhi cho là cô đã có được hy vọng thì hắn nhếch miệng lên, nói tiếp:

- Chỉ cần cô ấy đáp ứng yêu cầu của anh.

- Tôi không thể nào đáp ứng yêu cầu của anh.

Tuyết Nhi có chút kích động nói.

- Yêu cầu? Tuyết Nhi, yêu cầu gì?

Vũ Tâm không hiểu mà hỏi lại, bọn họ đã trao đổi qua, hơn nữa còn có yêu cầu mà Tuyết Nhi lại không có nhắc tới.
 
Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta
Chương 17: Đường đi chỉ có một, không phải do cô lựa chọn


- Vũ Tâm, yêu cầu của anh họ cậu thực sự chẳng ra làm sao cả, tớ sẽ không đồng ý, tớ cầu xin cậu, lần này cậu giúp tớ đi, lấy căn nhà ấy lại cho tớ đi, ngoại trừ nguyện vọng ấy thì cái gì tớ cũng có thể đáp ứng được.

Tuyết Nhi kéo kéo tay của Vũ Tâm nói, cô đã từng phản bội La Hải một lần, không thể lại tổn thương đến La Hải nữa, cô không thể làm loại chuyện vô sỉ như vậy.

- Cái gì cũng đáp ứng? Không tệ, những lời này tôi rất thích nhưng yêu cầu của tôi cũng chỉ có một, nếu như cô không thể đáp ứng, chúng ta không còn gì để nói nữa. Vũ Tâm, chuyện này không liên quan đến em, em đừng tham gia vào, hơn nữa một người bạn tốt như Tuyết Nhi thật sự phải công nhận rất tuyệt. Có thể để cho em cam tâm tình nguyện bị sử dụng thì đích thật là có chỗ hơn người rồi.

Ánh mắt sắc bén của Lục Thừa Phong nhìn Tuyết Nhi, đem toàn bộ mọi thứ trên người Tuyết Nhi đều nhìn thấu.

Một cô gái nhìn thuần khiết như vậy mà lại có mưu tính như thế này? Lúc thấy Vũ Tâm cùng cô xuất hiện ở trước mặt mình thì hắn liền hiểu cô thực sự rất thông minh, vậy mà lợi dụng Vũ Tâm hơn nữa còn là cho Vũ Tâm cam tâm tình nguyện bị lợi dụng, xem ra mấy năm không gặp Vũ Tâm mà ở phương diện giao tiếp cô ấy đã không được giáo dục thật tốt, có như vậy mới có thể bị cô gái này đánh lừa,

- Lục tiên sinh, xin anh thu về lời nói của mình, giữa tôi và Vũ Tâm là tình bạn thật sự, không cho phép bất cứ người nào làm tổn hại đến, nếu như hôm nay tôi không hết cách thì tôi tuyệt đối sẽ không cầu xin cô ấy giúp đỡ, hơn nữa tôi chưa từng nghĩ qua sẽ lợi dụng cô ấy, tôi chỉ muốn cô ấy giúp tôi một tay mà thôi, xin anh đừng nói những lời như vậy.

Tuyết Nhi có chút kích động nói, cái khác cũng có thể chấp nhận nhưng mà bêu xấu tình bạn của cô và Vũ Tâm, xúc phạm bản thân cô thì cô nhất định phải cải chính lại.

- Anh họ, anh hiểu lầm rồi. Em và Vũ Tâm rất tốt, hôm nay ... haizzz, dù sao thì em cũng hy vọng anh họ có thể nể mặt em mà đưa căn nhà ấy cho Tuyết Nhi.

Vũ Tâm không biết phải giải thích thế nào, thấy ánh mắt Tuyết Nhu đỏ lên, cuối cùng nói như vậy.

- Được, căn nhà ấy có thể cho cô ấy, nhưng mà anh muốn nói chuyện riêng với cô ấy.

Lục Thừa Phong đột nhiên trở mặt, nói.

- Anh họ, có thật không? Anh thực sự sẽ đồng ý sao?

Vũ Tâm có phần kích động.

- Lời anh đã nói thì chính là như vậy, nhưng mà anh có mấy lời muốn nói nói riêng với vị tiểu thư này, nếu như em còn không đi, qua thời gian này thì anh coi như không giữ lời.

Lục Thừa Phong sờ đầu Vũ Tâm, giọng nói hoàn toàn không giống trước.

- Tuyết Nhi, tớ đi nha, nếu anh họ tớ đã nói như vậy thì nhất định là anh ấy đã đồng ý rồi, cậu nhất định nắm chắc cơ hội này nha.

Nói xong cô cảm kích nhìn anh họ một cái rồi rời đi.

- Lục tiên sinh, nếu như là yêu cầu trước kia của anh thì tôi sẽ không đáp ứng.

Tuyết Nhi lại nói rõ lần nữa.

- Thật ra cô đã không có lựa chọn rồi. Đây là hợp đồng Vương tổng mới gửi tới! Vương tổng chính là ông chủ quán bar lớn nhất toàn thành phố, tôi đã thương lượng với hắn một chút, chuyện mở một quầy bar hắn cảm thấy rất tốt. Vì vậy quyết định mua chỗ đó mở quán bar, nếu như bây giờ tôi kí tên vào đây thì ngày mai là có thể bắt đầu phá bỏ và dời nơi đó đi.

Lục Thừa Phong lấy ra một bản hợp đồng, nói.

- Anh đừng gạt tôi, ở bên cạnh có nhiều phòng như vậy, anh cho rằng anh là thần thánh sao? Có thể dễ dàng phá bỏ và di dời hay sao? Tôi cho anh biết, đừng có uy h**p tôi, tôi không sợ đâu.

Tuyết Nhi nắm chặt quả đấm mà nói, chỉ cần nghĩ đến từ nhỏ đến lớn cô đã sống ở nơi đó, giờ nó lại biến thành quán bar cô liền cảm thấy khó chịu đến cực điểm.

- Phải không? Đây là văn kiện đồng ý của những chủ sở hữu của toàn bộ người sống ở đó, chỉ cần tôi ký tên thì bọn họ đều có thể nhận được 50 - 100 vạn tiền bồi thường, cô nghĩ rằng bọn họ không muốn sao? Hơn nữa tôi có một khu chung cư mới, bất cứ lúc nào cũng có thể dành chỗ ở cho bọn họ, cô cho rằng điều kiện tốt như vậy bọn họ có thể không đáp ứng sao? Cô gái, nếu như cô không tìm Vũ Tâm, nếu như cô không lợi dụng lời nói của Vũ Tâm thì tôi còn có thể cho cô hai ngày, nhưng mà cô lại đối với người thân của tôi như vậy thì tôi cũng không khách khí nữa, trước đây nói ba ngày tôi thu hồi lại, cho cô năm phút, cô tự lựa chọn đi, hoặc là làm vợ của tôi, trở thành thiếu phu nhân Lục gia, hoặc là tận mắt nhìn thấy nhà của cô bị phá hủy, tôi bắt đầu tính giờ.

Nói xong hắn ngồi yên lặng hưởng thụ vẻ mặt phức tạp cảu Tuyết Nhi.
 
Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta
Chương 18: Đấu không lại hắn


Tuyết Nhi xin thề, nếu như bây giờ pháp luật cho phép giết người thì cô sẽ giết tên đàn ông đó, nhưng cô lại không thể, không thể nào làm như vậy.

Nhà cô? La Hải? Ba mẹ cô? Hôn nhân, tình yêu? Rốt cuộc cô phải lựa chọn thế nào đây? Đã từng phản bội La Hải một lần, không hy vọng còn có lần tiếp theo, nhưng mà nhà của cha mẹ cô đối với cô rất có ý nghĩa, cô biết làm sao cho trọn vẹn đôi đường đây?

Nhìn dáng vẻ đang nhắm nghiền mắt của người đàn ông kia, cô hoảng sợ đến cực điểm, cô cảm thấy giống như mình đang nằm mơ, đang ở thời khắc hạnh phúc nhất sau khi đính hôn lại xảy ra chuyện như vậy, là ông trời trừng phạt cô hay sao? Câu nói kia không hề sai, chỉ cần phạm nhân thì đã mắc sai lầm, một khi phạm sai lầm thì sẽ phải chịu trừng phạt, trên thế giới này, người làm tổn thương người khác cuối cùng sẽ có người tới làm tổn thương mình, lỗi của ba mẹ, bây giờ cô phải trả, nhưng mà lúc này thực sự cô lại không biết phải lựa chọn thế nào.

- Năm phút rồi, thế nào?

Lục Thừa Phong mở to đôi mắt mê người kia ra, nói.

- Có cần phải tàn nhẫn như vậy hay không? Tôi gã cho anh, anh sẽ đối xử với tôi thế nào đây?

Tuyết Nhi giống như tuyệt vọng mà nói ra, tuy là đã biết Lục Thừa Phong rõ ràng là báo thù, nhưng mà thật không nghĩ ra được cách hắn báo thù lại khác thường như vậy.

Hôn nhân không phải trò đùa mà hắn lại muốn kết hôn với con gái của kẻ thù làm vợ, trong lòng hắn rốt cuộc muốn thế nào đây?

- Tàn nhẫn? Tôi còn chưa hành động đâu. Về phần câu hỏi sau thì tôi không thể trả lời, nếu như cô tò mò thì tôi liền cho cô nếm thử một chút, tôi sẽ làm cho cô cả đời không thể quên được. Trở lại vấn đề chính đi, cô quyết định thế nào?

Lục Thừa Phong cầm hợp đồng, nói.

Nhìn dáng vẻ do dự của Tuyết Nhi, Lục Thừa Phong cầm bút lên, lúc cầm lấy hợp đồng đang muốn ký tên thì đôi tay xinh đệp kia lại ngăn cản.

Lục Thừa Phong không nói gì, chỉ nhíu mày hỏi cô dự định như thế nào?

- Để cho tôi suy nghĩ một chút, để cho tôi suy nghĩ một chút, cầu xin anh đó, tôi ... tôi không biết phải làm sao nữa!

Tuyết Nhi khóc lóc cầu xin, cô thực sự không biết nên làm cái gì bây giờ.

- Giả sử cô là người con hiếu thảo thì tôi thấy những chuyện này cũng chẳng có gì, còn nếu như vì tình yêu mà có thể để cho nhà mình biến thành quán bar, trở thành một nơi ăn chơi dơ bẩn nhất thành phố này thì ...

Lục Thừa Phong châm chọc nói.

- Không, không phải như vậy, anh không hiểu tình cảnh của tôi, tôi không phải là không muốn căn nhà này, chỉ là ... là ... tôi không thể có lỗi với La Hải, tôi không thể đối với anh ấy như vậy được, không thể được.

Tuyết Nhi lắc đầu phủ nhận, cô không phải là đứa con không hiếu thảo, nhưng lúc này cô hiểu được trên thế giới này khó khăn nhất chính là việc lựa chọn, nếu như có thể, cô vĩnh viễn không muốn lựa chọn.

- La Hải, năm nay 26 tuổi, 21 tuổi bắt đầu thành lập công ty của mình, hôm nay là ngày kỷ niệm 5 năm thành lập, công ty của bọn họ chủ yếu là ...

Lục Thừa Phong vẫn chưa nói hết câu thì Tuyết Nhi đã giống như phát điên, hét to:

- Anh điều tra cả La Hải? Anh muốn làm gì với La Hải?

Lục Thừa Phong không nói gì, chỉ nhìn Tuyết Nhi một cái mà đã làm cho Tuyết Nhi hiểu rõ, chỉ cần hắn muốn biết thì không có thứ gì giấu được hắn.

- Đừng, đừng làm tổn thương La Hải, anh đừng tàn nhẫn như vậy có được hay không?

Tuyết Nhi lại lần nữa cảm thấy thật kinh khủng. Người đàn ông này là ác ma, là hắn cố ý, hắn thật quá kinh khủng, hết thảy mọi chuyện đều là chủ ý của hắn, bất luận thế nào cô cũng không tránh được, hết thảy đều đã được định trước.

- Mọi thứ đều phải xem cô thế nào, chỉ cần cô lựa chọn, bọn họ cũng sẽ không bị tổn thương.

Lục Thừa Phong chậm rãi nói, đúng vậy, nếu như hắn đã quay trở lại thì mọi thứ đều đã chuẩn bị cả rồi, kế hoạch này nhất định sẽ tiến hành, bất luận kẻ nào cũng không thể ngăn cản hắn.
 
Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta
Chương 19: Ba ngày cuối


- Tôi đáp ứng anh, tôi đồng ý gả cho anh, tôi sẽ lấy anh. Lục Thừa Phong, tôi sợ anh, tôi đấu không lại anh. Anh đã trở về để gặp tôi thì hết thảy mọi thứ đều đã được chuẩn bị trước, mặc kệ tôi lựa chọn thế nào thì anh đều có cách làm cho tôi phải gả cho anh, bây giờ không gả thì sau này cũng sẽ gả cho anh có đúng hay không? Anh có cách làm cho tôi phải lấy anh, cùng với tất cả những tổn thương phát sinh trước khi lấy anh, không bằng bây giờ lấy anh, Lục Thừa Phong, đây lần đâu tiên có người đối xử tàn nhẫn với tôi như thế.

Tuyết Nhi đau đớn nói, nước mắt không giữ được mà chảy ra.

- Tàn nhẫn đối với cô như vậy là vì có người đối với tôi còn tàn nhẫn hơn, người khác làm tôi đau đớn, làm tôi không sống tốt được, như vậy thì đời đời kiếp kiếp cũng không thể sống tốt hơn, đã như vậy, chúng ta cùng nhau thỏa thuận, sau này cô chính là Lục phu nhân của tôi.

Lục Thừa Phong v**t v* gò má Tuyết Nhi, cứ như đùa giỡn với một đứa con nít vậy.

- Tàn nhẫn như vậy với tôi, được, được, tôi hiểu, nếu tôi đã đáp ứng yêu cầu của anh, như vậy thì tôi cũng có điều kiện.

Tuyết Nhi ngẩng đầu lên, kiên cường nói, ánh mắt này suốt đời Lục Thừa Phong không thể nào quên được.

- Cô cũng có tư cách nói điều kiện sao?

Lục Thừa Phong cười châm biếm, đem những hợp đồng kia toàn bộ xe bỏ ném vào trong thùng rác.

- Tôi đương nhiên là có tư cách, tôi là người, tôi đáp ứng yêu cầu của anh, không có nghĩa là tôi sẽ không có quyền lợi nói chuyện. Nếu như anh không đáp ứng yêu cầu của tôi, tôi xin thề, tôi sẽ không gả cho anh, anh muốn đối phó thế nào thù cứ đối phó như vậy, dù sao tôi cũng chỉ có một cái mạng rẻ tiền thôi. Chúng ta đều nợ thượng đế một mạng sống, chết sớm hay chết muộn cũng đều là chết, cho nên không có gì quan trọng. Khi tôi không muốn sống tiếp thì tôi sẽ chết cho anh xem, đến lúc đó thì cả nhà tôi đều chết hết, anh trả thù ai? Chết rồi thì mọi chuyện sẽ kết thúc, còn anh thì làm sao báo thù cho baba mama anh được hả?

Tuyết Nhi đứng thẳng lên, cười mỉa mai, lúc hiểu hết thảy mọi chuyện đang xảy ra thì cô không còn có gì phải sợ nữa hết.

- Mắc nợ thượng đế? Không sai, tôi rất thích những lời này, được, cô nói xem, xem xem rốt cuộc cái mạng rẻ tiền sẽ muốn nói điều kiện gì?

Lục Thừa Phong cười nhạt hỏi.

- Có thể gả cho anh thì căn nhà đó mãi mãi đứng tên tôi, cho dù tôi già rồi hay đã chết thì cũng không thể lấy lại, đây là thứ duy nhất mà baba mama đã để lại cho tôi, tôi không thể đưa cho người khác, thứ hai, không được làm tổn thương La Hải, mãi mãi không được.

Tuyết Nhi từng câu từng chữ nói ra.

- Tôi có thể đáp ứng cô, nhưng mà nếu như cô gả cho tôi mà vẫn còn liên lạc với người đàn ông kia, như vậy thì tôi sẽ không bảo đảm được, bởi vì tôi không cho phép người đàn bà của tôi cắm sừng tôi, cô hiểu chưa?

Lục Thừa Phong bóp cằm Tuyết Nhi mà nói, không tệ, có được thứ mà cô gái này quan tâm là tốt rồi, như vậy mới có thể khống chế được.

- Anh yên tâm, tôi sẽ xử lý tốt hết thảy mọi chuyện, nhưng mà bây giờ tôi không thể nói thẳng mọi chuyện với La Hải được, cho tôi một tuần, tôi sẽ thu xếp hết được mọi chuyện để bắt đầu làm Lục phu nhân của anh.

Tuyết Nhi nói.

- Ba ngày.

Lục Thừa Phong kiên định nói.

- Năm ngày?

Tuyết Nhi cò kè mặc cả.

- Nếu 3 ngày không giải quyết được, tôi sẽ điện thoại đến chỗ này, trong 3 tiếng sẽ có thể làm được ngay.

Nói xong hắn cầm điện thoại di động lên, nhấn số.

- Ba ngày, tôi sẽ sử dụng thật tốt 3 ngày này. Lục Thừa Phong, ba ngày sau tôi sẽ có mặt ở đây, cho nên xin anh hãy cho tôi 3 ngày cuối cùng này, đừng quấy rầy cuộc sống của tôi nữa. Chỉ cần 3 ngày này thôi, tôi xin anh.

Nếu như không phải vì tự tôn, Tuyết Nhi cũng đã quỳ gối dưới đất.
 
Back
Top Bottom