Cập nhật mới

Khác Thác Không Đàm Thoại

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
399800902-256-k968471.jpg

Thác Không Đàm Thoại
Tác giả: lwayshappy
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Yến Tước Đại Công Tử

Biên tập: Vĩnh Viễn Khoái Lạc

Tên gốc: 诡异复苏:和过去双排,嘎嘎乱杀 (错空谈话)

Thể loại: Twist + Huyền nghi + Linh dị + Sinh tồn + Nam chủ

Nguồn raw: Cà Chua

__________

Lễ Vu Lan, năm 2025.

Siêu trăng máu xuất hiện, mặt trăng đỏ không tan, quỷ dị phục sinh.

Tả Dương tình cờ phát hiện rằng mình có thể dùng điện thoại để liên lạc với quá khứ.

Trong hành lang, quỷ gõ cửa - mở cửa là sẽ bị giết, nhưng có người phát hiện ra nó bỏ qua tầng một rồi mới bắt đầu gõ cửa.

Vì vậy, Tả Dương đã liên lạc với chính mình của quá khứ.

【 Phiền tôi của một tháng trước, đi thuê tầng một! 】

Hiệu ứng cánh bướm xảy ra, Tả Dương bất ngờ phát hiện mình đã xuất hiện ở tầng một, tránh được một kiếp nạn.

Trong khu dân cư có một nữ quỷ bò trườn lang thang, nhưng có người phát hiện rằng nó lại sợ chó đen.

Thế là Tả Dương lại liên hệ với chính mình trong quá khứ.

【 Phiền tôi của một tháng trước, mua một con chó, phải là màu đen toàn thân! 】

Cứ như vậy, dựa vào việc liên lạc với quá khứ, cậu bắt đầu hành trình sinh tồn trong thời kỳ quỷ dị phục sinh...

__________

Hiện tiểu thuyết đã được phát hành dưới dạng hoạt hình điêu khắc cát trên Bilibili.

Tìm kiếm "敲门诡" (Xao Môn Quỷ) để xem

Animator: Ăn Cam Không Bỏ Vỏ (吃橙子不吐程子皮)

Hiện tiểu thuyết đang ở bản beta, bị rush tình tiết do tác giả gặp vấn đề không thể hoàn thiện nó.

Nếu sau này có bản hoàn thiện thì sẽ up lại riêng thành một quyển khác.

*01/09/2025 -> ...... (khi nào lấp hố thì không biết)



thackhongdamthoai​
 
Thác Không Đàm Thoại
Chương 01: Quỷ tới rồi sao? Mới mở đầu đã giết người? (Thượng)


PS: Truyện sảng văn não tàn, theo hướng ích kỷ, thoải mái.

Ai còn não thì cất vào trong hộp.

Top 100 người đầu tiên, chiếc hộp sẽ bị Quỷ Mộng Đẹp nhặt đi.

......

【 Siêu trăng máu xuất hiện, các chuyên gia cho biết đây có thể là hiện tượng thiên văn hiếm gặp vạn năm mới có một lần!】

【 Theo báo cáo, trăng đỏ lần này sẽ kéo dài trong một khoảng thời gian rất dài!】

【 Về nguyên nhân hình thành trăng đỏ, có người suy đoán rằng không chỉ đơn giản là do ánh sáng.】

Lễ Vu Lan, năm 2025, bảy giờ tối.

Trong tivi đang phát bản tin thời sự.

Tả Dương mở tivi, ngồi co ro trên ghế sa lon.

Không hề để tâm đến tiếng tivi, cậu chỉ mải nhìn vào điện thoại.

“Mẹ nó!

Ba đánh một mà còn bị phản sát!

Có biết chơi game không vậy?”

“Bên kia cứ cướp rừng tao mãi!

Tao chơi thế nào được hả!”

Nhiệt liệt chửi bới.

Đây là khoảng thời gian giải trí hiếm hoi mỗi tối sau khi Tả Dương tan làm.

“Chết tiệt!”

“Lại thua nữa!”

Khi trụ chính bị phá, Tả Dương mất hứng quăng điện thoại xuống ghế sa lon.

Cậu đứng dậy định rót ly nước.

Ngoài cửa sổ phả vào một cơn gió lạnh, xua đi tầng mây đen, để lộ ra một vầng trăng tròn đỏ như máu.

Ánh trăng đỏ rực tựa máu, giống như đang nhuộm cả thế gian bằng máu tươi.

Ánh sáng ấy chiếu vào căn phòng của Tả Dương, phản chiếu lên mặt nước trong chiếc cốc trên tay cậu.

Nước trong cốc trông chẳng khác gì máu.

“Ài ~”

“Đây là cái thiên văn kỳ quan gì thế?

Quá khiếp người!”

Lầm bầm một câu.

Tả Dương bước lại phía cửa sổ nhìn lên mặt trăng đỏ thẫm.

Ngoài việc đỏ như máu và khiến cảnh vật trông quỷ dị, thì nó cũng không có gì kỳ lạ.

Rầm rầm rầm.

Đột nhiên!

Ngay khi cậu đang chăm chú nhìn mặt trăng, phía dưới lầu vang lên những tiếng động lạ.

Giống như...có người đang gõ cửa...

Tả Dương nheo mắt lại, nhìn xuống dưới lầu theo hướng phát ra tiếng động.

Phòng cậu thuê ở tầng bảy.

Là loại nhà chung cư cũ có thang máy.

Mỗi tầng có hai căn hộ, tính cả sân thượng thì chung cư chỉ có chín tầng.

Tiếng động vừa vang lên chắc chắn phát ra từ tầng một...

“Tầng một?”

“Mình nhớ tầng đó có người chết mà?

Rất xui xẻo nên không ai dám thuê mà đúng không?”

Ngạc nhiên nhìn chằm chằm xuống tầng một.

Trước khi chuyển đến khu cư xá Lâm Bình, cậu từng xem quảng cáo cho thuê.

Tầng bảy chỗ cậu thuê giá hai nghìn tệ một tháng, nhưng mà tầng một chỉ có tám trăm thôi!

Vì sao lại rẻ vậy ư?

Rất đơn giản!

Phòng 101 trước đây là thuộc về một gia đình bốn người.

Bố mẹ đi làm xa quanh năm, con còn nhỏ không có ai quản giáo, chỉ có bà ngoại ở nhà trông.

Bởi vì không được dạy dỗ đàng hoàng nên thằng nhóc này rất nghịch ngợm, suốt ngày chạy loanh quanh bấm chuông cửa nhà người khác.

Bà ngoại lại thương cháu nên hay mua pháo cho cháu đốt chơi.

Có lẽ do số phận xui xẻo.

Có một hôm thằng bé đem pháo đốt ngay cạnh bếp gas trong nhà.

Trong nhà trực tiếp nổ tung.

Vào lúc đó, một già một trẻ lúc bị ngọn lửa thiêu cháy đen, cả hai đều tử vong.

Từ đó.

Phòng 101 tầng một kéo theo phòng 102 bên cạnh, cũng chẳng còn ai dám vào ở nữa.

Trong trí nhớ của Tả Dương, tầng này bị bỏ hoang đã lâu.

Cậu cố căng mắt, muốn nhìn xem dưới đó đang xảy ra chuyện gì.

Xì xì xì.

Dưới lầu, bên trong tầng một tối tăm bất ngờ lóe lên một ánh lửa.

Ánh lửa kia không lớn, không giống lửa bếp mà giống như dây pháo hoa bị châm.

“Ôi ~ Thằng nào não úng nước đi thuê tầng một vậy?”

Nhìn một hồi lâu, Tả Dương chỉ thấy đốm lửa ấy dường như đi ra khỏi phòng tầng một rồi hướng về phía hành lang mà đi.

Cậu gãi gãi đầu, cũng không suy nghĩ nhiều.

“Thôi vậy, lúc nào chả có đứa ham rẻ.”

“Làm trận nữa!

Làm trận nữa!”

Vừa nhắc tới chuyện game, tivi trong phòng khách đột nhiên nhấp nháy tuyết nhiễu!

Xẹt.

Lập tức!

Trên màn hình TV đột nhiên hiện lên một dòng chữ.

【 Thông báo: Do tình huống đặc biệt, đề nghị tất cả cư dân tạm thời không nên ra ngoài!】

“Lại làm gì nữa vậy?”

“Làm diễn tập bất ngờ à?”

Chuyện kỳ lạ nối tiếp nhau khiến Tả Dương nhíu mày.

Cộc.

Cộc.

Cộc.

Đúng lúc này, trong hành lang vang lên tiếng đập cửa kịch liệt.

“Ai vậy!”

Kèm theo là một giọng mắng to khàn khàn.

Đấy là Lý Hữu Minh ở tầng hai, Tả Dương đã quá quen thuộc với cái giọng to như loa này.

Người này làm đầu bếp.

Ngày nào về nhà không phải la lối om sòm, cũng là uống rượu chửi bới, rất thiếu văn hoá.

Chỉ có điều e ngại là ông ta cao to lực lưỡng nên cho tới bây giờ Tả Dương cũng chỉ cười cho qua chuyện.

Cộc!

Cộc!

Cộc!

Tiếng đập cửa kịch liệt vẫn còn văng vẳng.

Đập cửa mà ở tầng bảy còn nghe được thì có thể tưởng tượng người gõ cửa dùng lực mạnh thế nào.

“Đệch mẹ!”

“Ai đó?”

“Đêm hôm khuya khoắt còn đập phá hả!”

Giọng quát lớn truyền đến.

Sau đó là tiếng rầm như ai đó mở cửa rồi đánh mạnh một cái.

“Được!

Để cho tao nhìn xem thằng nào không có mắt!”

“...”

“Mày!

Mày!”

“Mày là thứ quái quỷ gì vậy?!”

“Mày!!!”

“Mày…mày…”

Giọng quát giận dữ đột nhiên trở nên kinh hãi vô cùng rồi dần yếu đi.

Ầm!!!

Sau vài giây im lặng, dội lại một loạt tiếng động như tiếng pháo nổ.

Phụt.

Ngay sau đó là một tràng âm thanh bắn tung tóe, từ dưới lầu lờ mờ bốc lên mùi máu tanh...

Cả hành lang chìm vào yên lặng trong chốc lát.

“Mẹ khiếp…có chuyện gì vậy?”

Tả Dương im lặng nghe ngóng động tĩnh dưới lầu.

Tính tò mò thì ai cũng có.

Xét theo lẽ thường mà Tả Dương đoán.

Tên gõ cửa kia chắc là gõ phòng 201 muốn bị Lý Hữu Minh đập cho một trận.

Nhưng mà…

Vậy làm sao lại đột nhiên yên lặng luôn rồi?

Ting.

Ting.

Đúng lúc này, trên màn hình điện thoại vang lên âm báo tin nhắn

【 Nhóm Chat Cư Dân Tòa Bảy 】

【 Phòng 202 Vương Mỹ Mỹ: Ê!

Mọi người trong nhóm, có ai biết nhà anh Lý xảy ra chuyện gì không?

Tại sao không có tiếng động gì luôn vậy?】

【 Phòng 301 Hầu Tuấn Kiệt: Ai biết được!】

【 Phòng 402 Mẹ của Trương Nhất Đóa: Sẽ không phải đánh nhau chết người rồi chứ?!】

Là người ai cũng sẽ tò mò.

Trong nhóm cư dân, lúc này đang xôn xao bàn tán.

Cũng phải, chuyện vừa rồi quá kỳ quái.

【 Phòng 501 Chu Khả Hân: Chị Mỹ Mỹ, chẳng phải chị ở kế bên sao?

Chị ghé mắt mèo nhìn thử xem!】

Tin mới gửi đi chưa lâu.

Đột nhiên!!!

Cộc!

Cộc!

Cộc!

Tiếng đập cửa mạnh kia lại tiếp tục lần nữa.

【 Phòng 202 Vương Mỹ Mỹ: Hả?

Có người đang gõ cửa nhà tôi này!】

【 Phòng 301 Hầu Tuấn Kiệt: Ai vậy?

Giữa đêm như thế quá vô văn hóa!

Nghe y hệt thằng nhóc tầng một hồi trước, thích gõ cửa lung tung, rất phiền phức!】

【 Phòng 401 Tiền Khang: Cô nhìn qua mắt mèo xem đi, nếu ai cố tình gây rối, cả tầng tụi mình kéo xuống xử đẹp nó luôn!】

Tiền Khang ở tầng bốn nổi tiếng nhiệt tình trong khu này.

Nghe hắn đề nghị thế, Vương Mỹ Mỹ nhắn “được”.

Cộc!

Cộc!

Cộc!

Tiếng đập cửa lần thứ hai vang dội.

Nhưng đúng lúc tiếng đập còn chưa dứt, Vương Mỹ Mỹ nhắn ngay một tin khiến ai nghe đều sởn gai ốc.

【 Phòng 202 Vương Mỹ Mỹ: Máu!

Máu!!!

Nhiều máu lắm!!!】

【 Cửa nhà anh Lý mở toang!

Trước cửa nhà anh ấy đầy máu!!!

Anh…đầu của anh ấy hình như...hình như mất rồi...】

【 Ngoài mắt mèo hình như có một người...không đúng, hình như là hai người!

Bọn họ đen thui, em nhìn không rõ...khoan đã...hình như một trong số họ còn cầm thứ gì như pháo hoa đang cháy...】

Cộc!

Cộc!

Cộc!!!

Ngay khoảnh khắc tin nhắn được gửi đi.

Tiếng đập cửa lần thứ ba vang lên!

Sau đó!

Rầm!

Một tiếng va chạm khủng bố vọng đi.

Như có ai dùng lực cực mạnh húc tung cửa nhà.

“A!!!!!”

Theo đó, tiếng thét chói tai của Vương Mỹ Mỹ truyền đến.

“Mày!

Mày là thứ...”

Trong giọng nói của cô ta tràn ngập sợ hãi và ngạc nhiên.

Nhưng chỉ được vài giây, lại là “ầm” một tiếng!

Sau tiếng giống như pháo nổ, rồi là âm thanh “phụt” bắn tung tóe.

Cả hành lang lại chìm vào tĩnh lặng...
 
Thác Không Đàm Thoại
Chương 02: Quỷ tới rồi sao? Mới mở đầu đã giết người? (Hạ)


Tĩnh.

Hoàn toàn yên tĩnh.

Không chỉ hành lang im lặng, mà cả nhóm trò chuyện cũng im lặng đến đáng sợ.

Rất lâu sau, cuối cùng mới có người lên tiếng trong nhóm.

【 Phòng 601 Triệu Nhã Vận: Này!

Mấy người không phải đang làm trò đùa ác nào đấy chứ?】

【 Phòng 301 Hầu Tuấn Kiệt: Không thể nào!

Cái gã như Lý Hữu Minh thì không có tâm trạng đi đùa như này đâu!】

【 Phòng 801 La Tây: Có chút kỳ lạ thật…Hay là báo cảnh sát đi?】

【 Phòng 301 Hầu Tuấn Kiệt: Đúng!

Đúng!

Báo cảnh sát liền...Đệch mẹ!

Hình như tôi thực sự ngửi thấy mùi máu rồi! 】

【 Phòng 302 Tùy Bình: Có thật hay không vậy?

Có đáng sợ như mấy người nói không?

Mẹ nó tôi còn đang trên đường về, kẹt xe chết đi được...】

Trong nhóm sau một hồi im lặng, tin nhắn bất ngờ bùng nổ liên hồi.

Tả Dương vừa định lên tiếng trong nhóm.

Cộc.

Cộc.

Cộc.

Tiếng đập cửa mạnh lại tiếp tục!

Lần này âm thanh càng rõ hơn, lại càng gần hơn!

“Vãi!

Vãi thật!”

“110 đâu rồi!

Báo bận máy là sao vậy!!”

“Ở ngoài kia, tao mặc kệ mày là thứ gì, tao nói cho mày biết, đừng động vào tao, tao là taekwondo đai đen đấy!!!”

Từ tầng 3 tiếng thở hổn hển của Hầu Tuấn Kiệt truyền tới.

Thứ gõ của kỳ quái kia đã từ tầng hai đi đến tầng ba.

Nhưng…

Cộc.

Cộc.

Cộc.

Cho dù hắn có phản ứng thế nào, tiếng đập cửa lập tức vang lần thứ hai.

“Mẹ mày!”

“Mày còn đập phải không?

Tao đệch mẹ mày!”

Tiếng gào thét giận dữ bất lực cất lên.

Mặc dù Hầu Tuấn Kiệt ngoài miệng thì hùng hổ, nhưng thực ra chẳng ai biết thứ ở bên ngoài kia là thứ gì.

Hắn cũng không dám mở cửa, lại càng không thực sự dám bước ra mà đánh thật.

Cộc.

Cộc.

Cộc.

Tiếng gõ lần thứ ba vang vẳng nặng nề.

Rầm!!!

Ngay sau đó là tiếng va chạm kinh khủng!

“Á!!!!!”

“Mày...Mày là!!!”

Giọng nói run rẩy cùng tiếng cửa vỡ phát ra, sau đó không còn ai nghe thấy bất kỳ âm thanh nào nữa.

Âm thanh như tiếng pháo nổ lại truyền đến, kèm theo là âm thanh bắn tung.

Trong hành lang, tiếng bước chân lộp cộp vọng đến.

【 Phòng 401 Tiền Khang: Hình như...Hình như thứ kia đang lên tầng 4 rồi!】

【 Phòng 402 Mẹ của Trương Nhất Đóa: Tiền Khang, không phải anh gan nhất sao?

Mau ra ngoài...Mau ra ngoài xem đi!!!】

Cộc.

Cộc.

Cộc.

Trong nhóm vừa gửi được vài tin thì tiếng đập cửa lại vang lần nữa.

Dường như thứ bên ngoài kia cảm nhận được ở đâu có người sống vậy.

Nó không hề gõ cửa phòng 302 không có người, trực tiếp đi thẳng đến phòng 401.

“Anh bạn à ~”

“Anh bạn ~ Chúng ta xưa nay không thù không oán.”

“Anh gõ cửa nhà tôi làm gì?”

Tiền Khang lên tiếng, giọng đầy vẻ thăm dò.

Cộc.

Cộc.

Cộc.

Lần thứ hai tiếng gõ cửa trỗi lên.

Trong hành lang trống rỗng, tiếng đập cửa chẳng khác nào một hồi chuông báo tử.

Tiền Khang bị đè nén đến mức nghẹt thở.

Hắn không ngu, hắn đại khái đoán được, ở bên ngoài là một kẻ giết người hay gì đó.

Đúng lúc gọi cảnh sát cũng không gọi được.

“Không được...Không được...”

“Mình nhất thiết phải sống sót!"

Hắn tự ép bản thân bình tĩnh, bắt đầu lấy ghế bên trong nhà chặn cửa.

Cộc.

Cộc.

Cộc.

Thế nhưng…

Tiếng gõ lần thứ ba vừa dứt.

Rầm một tiếng, cánh cửa chống trộm vừa dày vừa nặng cùng cả đống ghế chắn sau cửa bị hất bay toàn bộ.

Một bóng người đen ngòm, còng lưng bước vào từ hành lang tối tăm.

Sau lưng người này dường như còn cõng theo một người khác, trong tay của người kia còn cầm theo một dây pháo đang cháy…

“Bà!!!”

“Sao bà lại…”

“A!!!”

Lại là một tiếng thét thảm bi thảm vang vọng trong lầu!

Tiếp đó trong phòng 401 vang lên tiếng pháo nổ cùng với mùi máu tanh xộc ra ngoài.

Lần này trong nhóm không còn tiếng động nào nữa.

Ai trong lòng cũng hiểu, Tiền Khang chắc đã xảy ra chuyện rồi.

【 Phòng 402 Mẹ của Trương Nhất Đóa: Đừng mà!

Đừng mà!

Tôi còn con nhỏ!

Cầu xin mọi người, các bạn ở cùng tòa với tôi, ai tới giúp tôi với!

Ai tới giúp tôi với!】

Cộc.

Cộc.

Cộc.

Giữa lúc tất cả đều im lặng, tiếng đập cửa lại nổi lên.

Lần này là phòng 402.

Người ở phòng 402 không chỉ cầu cứu trong nhóm, mà tiếng gào khóc hoảng loạn của cô còn vang vọng trong hành lang.

“Mau cứu tôi!”

“Mọi người mau cứu tôi với!”

Cô ta gào khản cổ, nhưng gào lớn như vậy, cả tòa không ai đáp lại.

“Được!

Được!”

“Các người không cứu tôi, vậy thì đừng ai mong sống sót!”

“Cái thứ ngoài cửa kia mày là cái giống gì!

Bà đây liều với mày!”

Sợ quá hóa giận, một tiếng keng ngân vang như thể cô ta vừa cầm được vật gì bằng sắt.

Sau đó là tiếng cót két, nhân lúc tiếng đập cửa lần hai chưa kịp vang, cô ta kéo cửa lao ra ngoài!

“Bà chơi với mày!”

Tiếng gào đầy uất hận nổ ra.

Nhưng…

Chỉ vài giây sau, một âm thanh leng keng tựa như tiếng kim loại rơi xuống truyền tới.

Ầm.

Âm thanh giống như pháo nổ cùng âm thanh máu văng tung lại vang lên.

Trong hành lang không còn động tĩnh nào…

“Oa oa ~ oa oa ~”

Trong phòng 402, vì tiếng động mà đứa trẻ khóc thét lên.

Ầm.

Rồi lại là tiếng pháo vang, tiếng khóc của đứa nhỏ cũng lập tức biến mất...

Mọi thứ trở về sự im lặng chết chóc.

Tiếng bước chân cộp cộp lại vọng trong hành lang.

Lần này không còn ai nói thêm một lời nào.

Nhóm trò chuyện tựa như một mặt hồ chết.

“Khốn kiếp!”

“Rốt cuộc có chuyện quái gì đang xảy ra vậy?!”

Tay nắm điện thoại, tim Tả Dương đập loạn không hiểu lý do.

Dù cho cậu có ngu thì cậu cũng hiểu trong tòa nhà đang có một thứ rất khủng khiếp.

“Mẹ nó!”

Cộc.

Cộc.

Cộc.

Tiếng gõ cửa tử thần lần nữa nổi lên.

Ngay lúc đó!

Ting.

Chuông điện thoại vang báo tin nhắn.

Tả Dương tập trung nhìn thì phát hiện đó là một tin nhắn từ phía cơ quan chính phủ.

【 Cục An Ninh Quốc Gia: Thông báo khẩn cấp!

Thông báo khẩn cấp!

Toàn thế giới đang rơi vào hàng loạt sự kiện linh dị kỳ quái, xin tất cả mọi người tránh xa mọi sự kiện quỷ dị xung quanh mình.

Hãy cố gắng hết sức để sống sót!

Quốc gia đang suy nghĩ biện pháp cứu trợ.】

【 Năng lực của quỷ dị vô cùng cổ quái, có lẽ sẽ tuân theo một số quy tắc, nếu tìm ra được quy tắc, có thể tìm được đường sống!】

【 Nhắc lại lần cuối, xin mọi người, bằng mọi giá phải sống sót!】

“...”

Nhìn xem tin nhắn, mí mắt Tả Dương giật giật.

Gió lạnh từ ngoài cửa thổi vào, ánh trăng máu nhuộm đỏ gương mặt cậu.

Cậu hi vọng tất cả chỉ là một trò đùa.

Cộc.

Cộc.

Cộc.

Tiếc là!

Tiếng đập cửa quỷ dị kia kéo cậu trở về hiện thực.

【 Phòng 501 Chu Khả Hân: Sự kiện quỷ dị?

Là cái quỷ gì?

Chẳng lẽ chính là cái thứ đang xảy ra với tụi mình à?

Quỷ…Quỷ!

Xong!

Xong rồi!

Chúng ta chết chắc rồi!

Làm sao có thể đánh lại quỷ chứ ~】

Không giống những người khác, sau khi nhận tin chính phủ, cô ta càng tuyệt vọng hơn.

Cô ấy vừa gửi tin thì trong nhóm không ai trả lời.

Cộc.

Cộc.

Cộc.

Lần đập cửa thứ hai đã tới.

Nhưng ngay lúc này!

Kèn kẹt tiếng cửa phòng mở.

Nghe như lại có người mở cửa!

【 Phòng 502 Khoa Nguyên: Đừng ngu nữa!

Mấy người không nhận ra à?

Nó gõ ba lần cửa mới giết người!

Theo lời nhắc nhở của nhà nước, tranh thủ lúc nó chưa gõ cửa xong mà chạy đi!】

Một tin nhắn mới bật ra trong nhóm.

Lời của Khoa Nguyên như thắp lên một chút hy vọng sống cho tất cả.

Cót két.

Nối gót hắn, cửa phòng 501 cũng mở ra.

Có vẻ như hai người ở tầng năm quyết định liều mạng chạy trốn.

Nhưng mà!

Rầm!

Rầm!!!

Theo tiếng mở cửa là hai tiếng pháo nổ.

Hành lang vừa le lói một tia hy vọng lại lần nữa chìm vào tĩnh lặng.

Trong nhóm, chút sinh khí vừa lóe lên hoàn toàn biến mất.

Dù ra ngoài trước vẫn khó mà thoát được!

【 Phòng 601 Triệu Nhã Vận: Xong đời!

Xong đời rồi!

Tôi vẫn còn trinh mà!

Tôi không muốn chết đâu!】

【 Phòng 602 Lý Đại Gia: Ài ~ Tuổi già rồi lại gặp chuyện thế này...Cô gái à, nhìn thoáng lên một chút ~ Quỷ thần yêu ma đâu phải thứ người thường chúng ta có thể đối phó.】

Khó khăn lắm mới có vài người nói chuyện.

Nhưng toàn là sự tuyệt vọng.

Cũng chẳng còn cách nào khác.

Chạy cũng chết, không chạy cũng chết.

Một cục diện tất chết!

Cộp cộp cộp.

Tiếng bước chân trong hành lang vang lên lần nữa.

Tả Dương đứng trong phòng, nắm chặt điện thoại đến nóng cả tay.

“Chết tiệt!

Chết tiệt!”

“Sắp đến tầng sáu rồi!

Sau tầng sau chính là tầng của mình!”

“Giờ chạy sao?

Chạy đi đâu?

Lên sân thượng?!

Bị tìm tới thì cũng chết thôi!”

Cái chết tiến từng bước, sắc mặt Tả Dương tái xanh.

Dù cậu là trẻ mồ côi không có gì vướng bận, nhưng cậu phải khó khăn lắm mới có được cuộc sống như bây giờ, cậu không muốn chết!

“Mình không thể chết!”

“Không thể chết!”

Ôm lấy khao khát sống mãnh liệt, cậu nhìn chằm chằm cửa chính, nhưng không dám cử động loạn.

Về cơ bản cậu không còn cách nào hết!

Với độ cao của tầng bảy, cậu cũng không dám nhảy!

“Chẳng lẽ…Chẳng lẽ…”

“Mình thật sẽ chết sao?

Ngay ngày đầu tiên quỷ dị xuất hiện, mình sẽ chết?!”

Suy nghĩ tuyệt vọng ập đến.

Đúng lúc đó!

Màn hình điện thoại lại sáng lên!

WeChat báo đến một tin nhắn mới.

【 Thế Gian Một Hữu Hậu Hối Dược (Tả Dương) – 19:22 ngày 15/6: Ngày mai, thay mực máy in ở công ty và kiểm tra lại bản vẽ thiết kế.】
 
Thác Không Đàm Thoại
Chương 03: Liên lạc với quá khứ


“Cái gì...?”

“Cái gì thế này?”

Nhìn chằm chằm vào tin nhắn đó, Tả Dương nhất thời ngẩn người.

【 Thế Gian Một Hữu Hậu Hối Dược 】 Đó chính là biệt danh trên WeChat của cậu.

Còn về nội dung tin nhắn...

Tả Dương vốn có một thói quen là mỗi buổi tối đều gửi vào chính WeChat của mình những việc cần làm cho ngày mai.

Như vậy, hôm sau vừa mở WeChat lên là có thể thấy nhắc nhở công việc.

“Tin nhắn của tối ngày mười lăm tháng sáu sao lại xuất hiện lại vào hôm nay?”

Tả Dương cảm thấy có gì đó không đúng.

Trong lúc không hiểu chuyện gì, cậu vô thức bấm gửi một dấu chấm “.” gửi sang bên kia.

Không ngờ rằng!

Sau khi tin nhắn ấy vừa gửi đi, bản thân của ngày mười lăm tháng sáu lại trả lời lại!

【 Thế Gian Không Có Thuốc Hối Hận: Vãi chưởng?

Chết mẹ rồi!

Tự mình gửi dấu chấm cho chính mình?】

Bên kia trả lời cực nhanh, cứ như đang rảnh rỗi lắm vậy.

Mặc dù chỉ vài chữ, nhưng cách nói chuyện, phản ứng kia hoàn toàn chính là…cậu!

“Không lẽ… mình đang nói chuyện với chính mình của một tháng trước?”

Não Tả Dương như đứng hình.

Giao tiếp với quá khứ?

Điều đó có nghĩa là gì chứ...?

Tim cậu bắt đầu đập liên hồi.

Nếu...nếu có thể bảo bản thân của một tháng trước đi cá độ, mua vé số...

Cộc.

Cộc.

Cộc.

Ý nghĩ vừa mới bay xa một chút, tiếng gõ cửa rợn người lại vang lên trong hành lang.

Tim Tả Dương lập tức thắt lại.

Sắp tới lượt cậu rồi!

Còn mơ làm giàu cái gì nữa chứ!

“Mày!

Mày đừng tới đây!

Tao nhảy lầu bây giờ đấy!”

Từ phòng 601 dưới lầu vọng đến tiếng gào thét kinh hoàng.

Theo tin nhắn từ Cục An Ninh gửi đến, giờ ai mà không biết cái thứ ngoài kia là thứ quỷ gì, có không thể chống lại được hay không?

Đám đàn ông tầng dưới chết cả rồi, một mình Triệu Nhã Vận ở phòng 601 đâu dám vọng tưởng sống sót...

Cộc.

Cộc.

Cộc.

Tiếng gõ thứ hai vang lên.

“Không!

Không!!!”

“Đừng giết tôi!

Tôi thà tự tử còn hơn!”

Âm thanh giống như cửa sổ bật ra.

Rồi sau đó là một tiếng rơi nặng nề vang lên trong tòa nhà!

Tim Tả Dương giật thót, vội chạy ra cửa sổ nhìn xuống.

Triệu Nhã Vận, cô gái mới ngoài hai mươi, giờ đã nằm sõng soài trên nền đất tầng một, thân thể vặn vẹo, khuôn mặt vỡ nát.

Máu tung tóe khắp nền xi măng, cô ta chết không thể thảm hơn.

Nhưng quỷ dị đâu có dừng lại.

Nó cứ như thể cảm nhận được sinh mạng, lập tức quay sang gõ cửa phòng 602.

“Chết tiệt!

Chết tiệt!”

Tả Dương trong lòng nóng như lửa đốt.

Cứ như thế này thì người tiếp theo chính là cậu!

“Không được chết!

Mình không thể chết!”

Mắt cậu đỏ ngầu.

Cậu chỉ là một người bình thường, làm sao đấu lại quỷ dị?

“Phải…phải tận dụng tất cả mọi thứ mà mình biết!”

Cậu ép buộc bản thân bình tĩnh lại, hít thở thật sâu.

Ánh mắt cuối cùng dừng lại trên chiếc điện thoại.

Nếu như...

Thứ có thể cứu được mình…là khả năng trò chuyện với bản thân một tháng trước?!

Nếu...nếu để mình của quá khứ dọn khỏi khu Lâm Bình thì sao?

Như vậy liệu có thể tránh được quỷ gõ cửa?

“Không đúng!”

“Nếu một tháng trước rời khỏi đây, thì đúng vào ngày quỷ dị xuất hiện, mình không chắc sẽ ở đâu...có khi còn gặp phải thứ kinh khủng hơn…”

“Giờ mình biết rõ quỷ gõ cửa ở tòa này, nếu tránh xa nó thì nơi này còn an toàn hơn chạy loạn chỗ khác."

“Quỷ dị xuất hiện, quá nhiều biến số!”

Nghĩ đến đây, Tả Dương nhớ lại khi nó xuất hiện.

Tia lửa từ tầng một, tiếng gõ cửa, tiếng pháo nổ...

Có khả năng, con quỷ này chính là thằng nhóc và bà già chết oan ở tầng một lúc đó.

Có cách nào tránh được nó không?

Tả Dương suy nghĩ điên cuồng.

Bỗng!

Một tia sáng lóe lên trong đầu!

Tầng một!!!

Quỷ gõ cửa đi thẳng từ tầng 2 lên.

Nghĩa là…nó không thèm để ý tầng một, vì tầng một chính là nhà của nó!

Thử hỏi ai lại gõ cửa nhà mình?

Nếu...một tháng trước, mình không thuê tầng bảy...mà thuê luôn căn nhà xui xẻo ở tầng một?

Lúc này tim Tả Dương đập loạn lên.

"Được!

Được lắm!"

Như bắt được phao cứu sinh, cậu run lên phấn khích, vội vàng cầm điện thoại gõ tin nhắn.

【 Tả Dương: Này!

Dù cậu có tin hay không, tôi chính là cậu của một tháng sau.

Tôi đang gặp chuyện nguy hiểm đến tính mạng!

Nghe tôi, lập tức dọn nhà!

Chuyển xuống tầng một của tòa này!】

【 Thế Gian Một Hữu Hậu Hối Dược: Gì?

Tôi của một tháng sau?

Con mẹ nó!

Mày tưởng tao ngu à?

Giờ mấy chiêu lừa đảo cũng vừa vừa phải phải thôi chứ?】

Tin nhắn phản hồi ở bên kia gửi tới rất nhanh.

Nhìn dòng chữ đó, Tả Dương khẽ cười khổ.

“Không hổ là mình, tính cảnh giác y chang.”

Cậu nghĩ một chút rồi nói rõ hơn.

【 Tả Dương: Tao có cách để chứng minh tao là mày!

Mày, Tả Dương, lớn lên trong trại trẻ mồ côi, tốt nghiệp trường đại học hạng ba, hiện đang làm thiết kế trong một công ty, lương tháng bốn ngàn năm trăm, suốt ngày đi cầu trong giờ làm mà vẫn lãnh lương.

Tám tuổi thì thích cô bạn cùng bàn Tiểu Phương, mười hai tuổi lại thích cô giáo dạy nhạc mới tới.】

【 Mười ba tuổi lần đầu mộng tinh, đối tượng mộng tinh là...】

【 Cần tao nói thêm nữa không?】

【 Thế Gian Một Hữu Hậu Hối Dược: Vãi!

Mày gắn camera trong nhà tao hả?

Gỡ ngay!】

【 Tả Dương: Bây giờ hiểu chưa?

Ngoài bản thân mày ra, ai mà biết mấy chuyện này?】

【 Thế Gian Không Có Thuốc Hối Hận: Hừ ~ Nghe cũng có lý...vậy cậu thật sự là tôi của một tháng sau?

Cậu gặp phải cái gì thế?】

Vẫn là mình hiểu mình nhất.

Chỉ cần nghe mấy bí mật riêng tư đó, quá khứ lập tức trở nên nghiêm túc.

【 Tả Dương: Giờ không có thời gian giải thích!

Tóm lại lập tức xuống lầu dưới thuê căn tầng một!】

【 Thế Gian Không Có Thuốc Hối Hận: Nhưng...chỗ đó có người chết mà ~】

【 Tả Dương: Chính là vì có người chết!】

【 Thế Gian Không Có Thuốc Hối Hận: Được rồi được rồi!

Nhưng mà, tôi quên mất tôi làm gì còn tiền thuê nhà nữa!

Mới sắm điện thoại mới xong!】

【 Tả Dương: ......】

Tả Dương chết lặng nhìn điện thoại.

Quả thực...

Nghĩ kỹ lại, ngày mười lăm tháng sáu cậu đúng là cháy túi, không còn đồng nào.

“Vãi thật…”

“Tiền...phải có tiền trước đã!”

Mắt cậu đảo liên tục.

Ở thành phố này, cậu chẳng có bạn thân, đừng nói tám trăm, ngay cả mượn hai trăm cũng khó.

“Có rồi!

Tiệm vé số ở dưới khu!

Ngày mười lăm tháng sáu lúc bảy giờ rưỡi tối có người cào trúng vé sáu nghìn tệ!

Khi đó còn tụ tập bao nhiêu người đứng xem!”

“Mình nhớ rồi!”

Nghĩ tới đây, Tả Dương lập tức nhắn.

【 Tả Dương: Này!

Ngay bây giờ, lập tức xuống tiệm vé số dưới nhà mua vé cào!

Có một vé trúng sáu nghìn đó!】

【 Thế Gian Không Có Thuốc Hối Hận: Thật hả?

Được, để tôi thử...】

Tin nhắn gửi xong, bên kia không còn hồi âm nữa.

“Ha ~ Có tiền rồi chắc là đủ tiền thuê tầng một...”

Tả Dương vừa mới thở phào.

Trong phòng 602 dưới lầu, lại vang lên tiếng pháo nổ.

Mùi máu tanh lại lan lên.

Tiếng bước chân quỷ dị lại vang vọng trong hành lang.

Sắc mặt Tả Dương lập tức trắng bệch.

Con quỷ gõ cửa đang tiến đến phòng 701!!!
 
Thác Không Đàm Thoại
Chương 04: Thay đổi quá khứ, ảnh hưởng đến hiện tại


Khi tiếng gõ cửa rợn người vang ngay trước cửa nhà, lúc ấy Tả Dương mới thực sự hiểu được thế nào là bất lực.

Cậu có thể làm được gì?

Đi mở cửa hay trốn trong chăn run rẩy?

Hay là cầm dao phay liều mạng chiến đấu?

Tất cả sau cùng chỉ là sự giãy giụa trong tuyệt vọng mà thôi.

Con người trước quỷ dị thật sự là quá mỏng manh!

Tiếng gõ cửa thứ hai vang lên.

Tả Dương dán chặt mắt vào màn hình điện thoại, "Nhanh lên!

Nhanh lên!

Tôi của quá khứ!"

Lòng bàn tay cậu đã run lên vì sợ hãi.

Ting!

Đột nhiên, điện thoại sáng lên.

【 Thế Gian Không Có Thuốc Hối Hận: Vãi!

Tôi trúng thật rồi này!

Ghê thật đấy!

Thật sự nhận được 6000 tệ!

Ông chủ chuyển khoản luôn nè!】

【 Tả Dương: Bố mày lạy mày, đừng khoe nữa!

Dọn nhà ngay!

Nhanh lên!

Tao sắp chết rồi!!!】

【 Thế Gian Không Có Thuốc Hối Hận: Rồi rồi rồi!

Dọn liền!

Căng gì chứ ~ Có tiền dù có khuya khoắt cũng thuê được người dọn mà ~】

Mặc dù đã giục giã bản thân trong quá khứ, Tả Dương vẫn thở hổn hển trong hồi hộp.

Đầu bên kia không còn tin nhắn đến, có vẻ thực sự đã đi chuyển nhà.

Cũng chính lúc đó!

Tiếng gõ cửa thứ ba vang lên.

Cánh cửa chống trộm kiên cố bị một cú đập mạnh làm cho méo mó, khiến nó bật ngược vào phòng khách!

Bóng tối bên ngoài tràn vào phòng.

Cuối cùng thì Tả Dương đã nhìn rõ thứ đang gõ cửa là gì.

Đó là một bà lão lưng còng toàn thân đen kịt, tay cầm cây gậy chống đen sì.

Khuôn mặt bà ta đen như than, như thể từng bị lửa thiêu qua.

Quần áo trên người cũng cháy đen, chỉ còn một con mắt trắng dã.

Bà ta ngẩng đầu, ánh mắt vô hồn liếc nhìn Tả Dương.

Chỉ một cái nhìn ấy, toàn thân Tả Dương lạnh toát, lông tơ dựng đứng giống như rơi vào hầm băng!

Môi bắt đầu run rẩy, muốn lùi lại vài bước theo bản năng, nhưng phát hiện cơ thể không thể cử động nổi!

Thậm chí...

Môi mấp máy cũng không nói nổi thành lời.

Khoảnh khắc ấy, Tả Dương cuối cùng cũng hiểu...

Tại sao những người trước đó chỉ cần mở cửa là mất tích.

Chỉ cần nhìn thẳng vào quỷ gõ cửa là mất hết năng lực hành động.

Bà lão chống gậy, bước từng bước về phía Tả Dương.

Phía sau bà ta, ánh lửa lập lòe.

Một cái đầu nhỏ thò ra!

Thì ra bà ta còn cõng theo một đứa trẻ.

Đứa trẻ cũng cháy đen toàn thân, đôi mắt ánh lên vẻ tinh quái.

Trong bàn tay nhỏ bé, nó cầm một quả pháo; loại pháo nhỏ, kiểu giống pháo nhị cước, đốt lên là nổ đoàng một cái.

"He he ~" Đứa trẻ bật cười khẽ.

Bà lão bước đến trước mặt Tả Dương, nhìn cậu thêm một cái.

Miệng Tả Dương bỗng mở to, to đến mức đủ để nhét quả pháo vào.

"Các...các ngươi..."

Trong lòng cậu đã mơ hồ đoán được điều gì.

Gương mặt Tả Dương vặn vẹo, muốn nói, muốn phản kháng.

"He he ~"

Đứa trẻ đen toàn thân cười nham hiểm, leo xuống lưng bà lão, nhét quả pháo đang cháy vào miệng Tả Dương!

Nhìn quả pháo sắp nổ, Tả Dương gần như có thể tưởng tượng cảnh đầu mình nổ tung trong khoảnh khắc.

Không trách...

Không trách mỗi tầng đều phát ra tiếng nổ...

"Mẹ kiếp, bà chết rồi mà còn nuông chiều nó đến vậy hả?!"

Trong ánh mắt Tả Dương tràn đầy căm phẫn nhìn hai kẻ tà ác kia.

Nhưng...

Cậu không thể làm gì cả.

Ngòi pháo sắp cháy hết, mắt Tả Dương trợn to, lòng đầy tuyệt vọng.

Giờ khắc này, cậu chỉ có thể tin vào chính mình, chính mình trong quá khứ!

"Làm ơn đấy!

Tôi trong quá khứ!!"

Cậu đảo mắt, không dám nhìn quả pháo đang cháy trong miệng.

Tầm nhìn rời khỏi cửa...Đột nhiên!

Tả Dương khựng lại!

Bởi vì từng món đồ trang trí trong phòng khách đang lần lượt biến mất...

Đúng vậy!

Cứ như thể chúng biến mất trong không khí!

"Là...là mình trong quá khứ đang dọn nhà!"

Tả Dương lòng mừng như điên!

Vì nếu bản thân trong quá khứ đã chuyển nhà thì những vật này sẽ không còn ở phòng 701 nữa.

Thậm chí, bóng dáng của cậu cũng bắt đầu trở nên mờ nhạt.

Tả Dương hiểu, đây chính là hiệu ứng cánh bướm!

Nếu cậu đã dọn nhà, thì hiện tại...

Cậu phải ở tầng một!!!

"Hừ?!"

Cảnh tượng kỳ quái khiến bà lão chống gậy hơi ngạc nhiên nhìn Tả Dương.

Bà ta định vươn bàn tay đen sì ra, định tát văng quả pháo khỏi miệng cậu.

Nhưng khoảnh khắc tiếp theo, tay bà ta đập trượt!

Tả Dương đã biến mất...

Tầm nhìn quay cuồng.

Miệng Tả Dương vẫn mở to, sững sờ nhìn phía trước.

Chỉ khi làn gió đêm lạnh buốt từ ngoài lùa vào cậu mới hoàn hồn, phát hiện ra mình đã ở một nơi hoàn toàn khác.

Vẫn là trong nhà, cách bày trí giống hệt căn hộ 701, nhưng...nhìn ra ngoài cửa sổ lại không còn cảnh đêm trên cao.

Cậu đang ở tầng một.

Quả pháo đang cháy trong miệng cũng đã biến mất.

Tả Dương vội khép miệng, tim vẫn đập thình thịch.

"Cược đúng rồi!"

"Cược đúng rồi!!!"

"Quả nhiên, ở tầng một thì không sao!"

Trải nghiệm cận kề cái chết đi qua khiến cậu vui mừng khôn xiết.

Đúng lúc đó, điện thoại vang lên.

【 Thế Gian Không Có Thuốc Hối Hận: Sao rồi?

Không sao chứ?

Đừng nói là cậu chết rồi nha?】

"Mẹ nó!"

Chửi một câu, Tả Dương nhìn tin nhắn rồi cũng nhanh chóng trả lời.

【 Tả Dương: Cảm ơn nhé!

Tôi vừa thoát chết trong gang tấc đấy!】

【 Thế Gian Không Có Thuốc Hối Hận: Xì ~ Cảm ơn gi chứ, cảm ơn chính cậu đi!】

"Hahaha ~"

Nhìn tin nhắn trả lời nhanh ấy, Tả Dương bỗng bật cười.

Gió đêm nhè nhẹ thổi qua, mang theo mùi máu tanh từ tầng hai.

Tiếng gõ cửa vẫn vang lên trong hành lang.

Nhưng Tả Dương biết, mình đã thoát ra rồi.

【 Phòng 702 Trịnh Dương: Khốn kiếp!

Khốn kiếp!

Nó tới rồi!

Sao nó biết 701 không có ai?

Nó đến gõ cửa phòng tôi rồi!】

Trên nhóm chat WeChat, lại vang lên một tiếng chửi đầy căm phẫn.

Tả Dương liếc nhìn, tinh thần vẫn chưa ổn định lại.

"701 không có ai?"

"À phải rồi!

Mình đã dọn đi, nên con quỷ gõ cửa bỏ qua 701, chuyển sang 702?"

"Mày!!!"

"Mày...mày chính là con mụ già đó..."

Tiếng chửi và tiếng pháo nổ vang lên ở tầng trên.

Tả Dương nhắm mắt lại, trong mũi lại thoảng mùi máu tanh.

Cậu biết, có lẽ sau đêm nay, trong tòa nhà này, chỉ còn mình cậu là người sống...

Cố gắng giữ cho lòng bình tĩnh.

Dù bên ngoài, cuộc thảm sát vẫn đang tiếp diễn.

Cậu chỉ có thể co mình mà sống sót.

Cậu là người thường, không thể cứu ai, mà có cố cứu thì cũng là đi nộp mạng.

Ngay cả cảnh sát cũng bị cắt liên lạc.

Cái gọi là tận thế cứ thế lặng lẽ, tàn nhẫn mà ập đến.

"Khốn nạn thật!"

"Chẳng lẽ từ giờ về sau, ngày nào cũng phải sống kiểu sống giở chết giở như này sao?"

Ngước mắt nhìn ra ngoài căn hộ tầng một.

Huyết nguyệt nhuộm đỏ mặt đất, bên ngoài tựa như địa ngục tĩnh mịch.

Tả Dương liếc nhìn vài cái, lập tức từ bỏ ý định ra ngoài.

Ai mà biết, bây giờ ra ngoài sẽ gặp phải thứ gì?

Ngồi phịch xuống chiếc ghế sofa quen thuộc mà giờ đây đã trở nên xa lạ, Tả Dương không thể nào bình tĩnh được.

Bất ngờ, điện thoại lại sáng lên.

【 Phòng 802 Ngô Hải: Đậu xanh!

Có gì đó sai sai!

Tại sao tiếng bước chân lại dừng ngay trước cửa phòng tôi?

Tại sao chứ?

Dựa vào đâu mà nó bỏ qua phòng 801?!】
 
Back
Top Bottom