Lòng vòng xung quanh thị trấn vốn là thói quen của tôi thời thơ ấu.
Sau bao lâu bộn bề với cuộc sống thường nhật, có thời gian rảnh để lang thang khắp phố phường như thế này khiến tôi cảm thấy hoài niệm.
May mắn là tôi vẫn còn rất thích cái cảm giác này.
Cảm giác khám phá một con con đường rẽ mới hay phát hiện ra nhiều điều mới lạ của những con phố cũ quen thuộc thật kích thích làm sao.
Tôi cho rằng việc đó thoả mãn được thú thích tò mò tìm tòi của tôi.
Dường như là bạn rất quen thuộc từng ngõ ngách nơi bạn đã dành phần lớn cuộc đời gắn bó, và dường như bạn chưa bao giờ hiểu biết hết về chúng.
Đôi khi ta lại khám phá ra được một điều gì đó khác so với lần trước, ở cùng tại một con phố.
Mọi vật luôn thiên biến vạn hoá như thế, chưa bao giờ là giống như cũ.
Và khi mường tượng ra hình ảnh bản thân đi giữa một không gian tưởng chừng như quen thuộc lại mang lại cảm giác xa lạ đến khôn tả.
Cả ta lẫn cảnh đều ít nhiều thay đổi.
Sự vật và con người gợi lên một cảm giác khó tả.
Tôi chưa bao giờ lang thang được hết San Fier.
Chưa bao giờ!
Có một vài khu vực mà tôi tự tin mình biết rõ như năm trong lòng bàn tay, và điều đó có lẽ cần thiết cho một trò chơi trốn tìm hay truy bắt, rượt đuổi nhau chẳng hạn.
Nhưng có một vài nơi thì không như vậy được, những khu ổ chuột dành chỗ những người lang thang, cô độc, túng thiếu, những con người có lẽ sở hữu những tâm trí đã quá hỗn loạn vì bị mài mòn; những khu nhà hoang vắng bị bỏ trống mặc cho bị mục rữa đến nỗi thứ còn sót lại là cảm giác lanh lẽo của những bóng ma xưa cũ hoài niệm mà chúng tạo ra cho những người khác khi đến gần.
Và tôi đồ rằng toà nhà bỏ hoang rao bán trong tờ rơi từ túi áo Norman cũng thuộc trong số đó.
Thú thật, tôi chưa bao giờ thật sự hoàn toàn nắm rõ hết thị trấn San Fier.
Mà có ai thật sự sẽ có thể nắm rõ một nơi nào chứ, trong khi đến bản thân con người họ còn chưa thể tường tận rõ.
Già Aden, vị trưởng lão lớn tuổi nhất của thị trấn, cũng chưa dám thừa nhận mình hiểu San Fier.
Bên cạnh vẻ đẹp thơ mộng mà thiên nhiên hùng vĩ đem lại, nó còn mang dáng vóc của một lịch sử bí ẩn kéo dài đằng đẵng.
Mỗi một người dân ở đây nắm giữ một phần nhỏ linh hồn tạo nên nơi đây.
Vì thế, chẳng cá nhân nào có thể nắm rõ được một vùng đất cả.
Nhất là với nhịp sống nhanh và tốc độ phát triển đến điên rồ của thế giới lúc bấy giờ.
Một vùng quê hẻo lánh cũng không thể thoát khỏi những sự thay đổi chóng mặt để bắt kịp với guồng máy khổng lồ kia.
Bỗng dưng đối với tôi, San Fier trở nên to lớn bất thường, khó lòng mà so sánh với thành phố phồn hoa như Rocktelt, nhưng dường như cũng có điều gì đó đã thay đổi.
Toà nhà New Fier chính là ví dụ minh hoạ điển hình.
Theo như điều tra của tôi, nó từng là nhà máy sản xuất khung thép, bị bán lại cho một chủ đầu tư ẩn danh, rồi được nâng cấp, sửa sang lại thành toà nhà New Fier với dự án khách sạn cao cấp gì gì đấy.
Một công trình được hứa hẹn phát triển vùng quê San Fier theo hướng kinh tế hoá, là tiên phong dẫn đầu cho các toà nhà khách sạn, khu nghỉ ngơi sinh thái khác có cơ hội mọc lên, thu hút khách du lịch nhiều hơn.
Đấy là những gì tôi đọc được trên một trang web cũ về dự án này của công ty Basica.
Có vẻ người dân cư ngụ không mấy quan tâm liệu điều đó có dẫn đến nhiều hệ lụy sẽ khiến ảnh hưởng đến cuộc sống của họ tại nơi đây.
Có vẻ sự thật là thế!
Họ không để tâm nhiều đến vậy, và họ càng chẳng quan tâm khi dự án bị tạm ngừng, vốn đầu tư bị đứt đoạn, công trình xây dựng bị bỏ dở.
Thứ còn trơ trọi là một toà công trình bê tông u ám, xám xịt mà ai cĩng né xa.
Tuy đã bị bỏ hoang cho bị mục nát, người ta vẫn cố vớt vát tài sản của mình bằng hy vọng rao bán được nó với cái giá rẻ mạt.
Nó, cũng như bao bước đệm bị bỏ rơi khác trong công cuộc phát triển của xã hội, xuất hiện nhanh chóng và cụt tắt cũng nhanh chóng, chỉ trong khoảng thời gian tôi xa nhà ngắn ngủi.
Nhưng tôi biết mình phải đi tìm hiểu về nó, vì nó có thể sắp bị lợi dụng để trở thành một phần trong một kế hoạch không được tốt đẹp, một lớn hơn những vụ trộm cắp thế kỷ, tôi đoán chừng là thế.
- À, cái toà nhà cũ bỏ hoang ấy ư?
- vài phút trước, tôi vừa trò chuyện với một vài người hàng xóm và họ nói dạo gần đây xung quanh khu đó có nhiều tiếng ồn lắm.
- Hình như là lại thi công gì nữa rồi!
- một ông bác trung niên mới vừa chuyển tới thị trấn mà tôi chưa kịp biết tên cho hay.
Tiếng ồn à?
Tôi có cảm giác hoạt động này có mùi khả nghi, liên quan đến tên Norman Endeim cũng nên.
Một lúc sau, tôi đứng trước một cổng dựng công trình lớn ghi: "Không phận sự miễn vào".
Trên tay tôi, một túi zip nhựa đựng bên trong là tờ rơi quảng cáo lấy từ chỗ tên trộm đột nhập nhà tôi, lúc bấy giờ gần như bị nhàu nát và loang lổ những vệt nâu của máu đã khô.
Chính là chỗ này rồi!
Toà nhà xám xịt chưa được sơn sửa, chưa được lắp cửa sổ hay thiết bị, chỉ là một khối bê tông cốt thép theo khung dáng của một toà nhà cao chót vót.
Tôi đoán chừng nó cũng phải đến hơn hai mươi tầng.
Tôi ngửa đầu lên nhìn toà nhà một lúc rồi nhìn ngó xung quanh.
Toà nhà đã bị chặn các lối ra vào và chắn báo hiệu công trường nhưng dường như chẳng có một ai giám sát cả.
Không một công nhân, thợ sơn sửa hay quản lý, bảo vệ.
Lạ thật!
Ấy vậy mà có tiếng động trong toà nhà.
Sau khi đã chắc chắn không có ai xung quanh, tôi ghé sát mắt vào khe hở nhỏ trên cánh cửa công trường bị khoá chặt để xem bên trong.
Bên trong cũng không có người ráo, môi. trường tĩnh lặng ý hệt như tình trạng "bỏ hoang" thật sự.
Vậy tiếng động mà mọi người nói tới là sao nhỉ?
Ngay lúc tôi bắt đầu nghĩ rằng là những người hàng xóm đã "thêm mắm thêm muối" vào câu chuyện thì bên tai tôi vang lên tiếng động gì đấy.
Phải nói là tiếng động đã ở đó ngay từ đầu, vang lên theo một nhịp điệu đều đặn và chậm, phát ra từ sâu trong toà nhà, khẽ thôi.
Vì thế mà tôi dường như đã chẳng đến ý đến, chỉ khi lắng tai nghe kỹ, ta mới chắc chắn nó là một âm thanh va đập thật trầm, như gót giày da còn mới cứng đập đều vào một bề mặt gỗ dày.
Việc cố phân tích và suy đoán thứ âm thanh ấy làm tôi nhíu mày căng thẳng.
Tôi phải tìm cách đột nhập vào đó mới được.
Phải!
Tôi đã bắt đầu có những ý nghĩ đưa ra những lựa chọn hành động mạo hiểm, thâm chí phạm pháp như bây giờ đây kể từ sau lần chạm trán với gã Norman Endeim chết tiệt.
Phải nói là tôi đã không mấy thoải mái gì khi bị cuốn vào mớ rắc rối này ngay từ ban đầu rồi, và rồi sau khi chính thức gặp mặt được tên trộm xấc xược đấy, tôi vô cùng sôi máu.
Hắn đem theo cái ý niệm xem thường tôi, ví tôi. như một đứa trẻ khờ khạo, ra lệnh và đe doạ.
Hắn không sợ bị nuốt chửng bởi sự kiêu ngạo của mình ư?
Và tôi ghét cảm giác bị quay như chong chóng, bởi hắn, và cả Rollways nữa.
- Nhất định phải tóm được hắn!
- tôi đã nghĩ thế.
Không phải vì nguyên do theo đuổi chính nghĩa hay công bằng gì sấc, chỉ đơn giản là tôi sẽ tận hưởng cảm giác hả hê khi có thể cho kẻ mình ghét phải nếm mùi.
Nguy hiểm là thứ đáng sợ gì chứ?
Lúc này đây, sự tò mò mới là cơn đói tôi phải xoa dịu.
Tôi phải biết được tường tận bí mật nằm trong toà nhà đó và mối liên kết giữ nó với bọn siêu trộm kia.
Trong khi lang thang, lượn lờ quanh các bức vách chắn cao để tìm điểm hở đột nhập, tôi thầm nghĩ có khi nào hắn trốn ở đây?
Norman ấy!
Các kiến trúc khép kín xây dở hay bị bỏ hoang là những chỗ trú ẩn tốt, đáp ứng yêu cầu an toàn, vắng vẻ, dễ thao túng địa hình và còn"miễn phí" nữa chứ.
Đây rồi! một mảng vách thấp hơn so với các vách khác.
Tôi có thể bật lên và trèo qua ở đây dễ dàng.
Có khi nào mình sẽ bắt gặp hắn ở trong đấy nhỉ?
Tôi lại lạc vào suy nghĩ khi chuẩn bị sức cho màn hành động lèo rào.
Có thể lắm chứ và tôi nên chuẩn bị sẵn sàng cho màn đối đầu thứ hai.
Nghĩ đến đấy, tôi nhìn thấy ở dưới chân một thanh thép dài vừa đủ nhét vào trong áo, ngay trước một mảng vách leo vào thế này.
Phải nói là hơi thuận tiện quá mức.
Nhưng tôi quyết định không đẩy sự may mắn của mình xa hơn.
Không chần chừ, tôi nhặt nó lên để làm vũ khí, cho vào trong túi thắt lưng áo.
Nếu lẻn vào trong mà tìm thấy hắn, tôi sẽ đánh úp và tẩn hắn một trận.
Tuy nhiên để mà nói, xác suất hắn có mặt ở đây nay hiện tại là bào nhiêu đây.
Có thể suy đoán của tôi là sai.
Nếu thực sự bắt gặp được hắn thì sao?
Thế thì sẽ tiện phết.
Và cũng hơi dễ dàng quá, nhưng rất tiện.
Tôi sẽ không mất công phiền và rối mà lần theo từng manh mối nhỏ lẻ để điều tra.
Suy cho cùng, tôi không phải là một thám tử.
Tôi để bản thân cắt đứt dòng suy nghĩ bằng một cú nhảy thật gọn và đẹp.
Mặc cho bàn tay trái bị đau, tôi nắm chặt bờ vách, hít người vươn qua đỉnh vách ngăn rồi hất cẳng chân trái một vòng trên không trung qua miếng vách, đẩy người đáp xuống một cách nhẹ nhàng ở phía bên kia.
Chẳng cần phải phủi bụi bẩn gì trên người vì tôi đánh giá màn hành động vừa rồi của mình khá xuất sắc.
Toà nhà New Fier đã trong tầm với.
Để đến được bên trong toà nhà, tôi đã phải đi bộ thêm khoảng 20 mét nữa.
Bên trong tối, bụi bặm và ẩm thấp.
Tuy thế, tôi vẫn nhìn rõ được nhờ ánh sáng chiều vào từ hàng loạt các cửa sổ lớn xây xuyên suốt toà nhà, dọc các lối đi.
Nếu thử mường tượng những chiếc cửa sổ này được lắp kính và tường được sơn màu sáng thì sẽ có cảm giác cao cấp và sang trọng biết bao.
Có lẽ lời hứa hẹn trong quảng cáo là không phải nói đùa.
Không gian tĩnh lặng và tôi cố lắng tai nghe xem âm thanh đều đều kia ở hướng nào.
Tiếng vang của nó trong toà nhà khiến việc xác định hơi khó khăn một lúc chút, nhưng tôi biết được rằng nó ở phía trên.
Vì chẳng có cơ sở vật chất gì như thang máy và cũng chẳng có điện, tôi mò mẫm lên từng tầng cầu thang.
Càng đi lên các tầng cao hơn, âm thanh ấy càng rõ ràng hơn.
Tôi thở hỗn hển và đã khá thấm mệt khi đến tầng 15, nhưng âm thanh đó lớn hơn và dường như đã ngày một gần tôi hơn.
Tôi dừng lại nghỉ một lát, để những cơn gió nhẹ mát lạnh lưu thông qua các cửa sổ thổi mát lớp mồ hôi lấm tấm trên mặt và khắp người.
"Cạch!"
- một tiếng vang lên khiến tôi đôi chút giật mình, quay ngó xung quanh cảnh giác.
Tiếng động ấy chỉ nhỏ thôi, nhưng lớn hơn thứ âm thanh va đập đều kia, đột ngột và trở nên khuếch đại hơn trong không gian tĩnh mịch của toà nhà bỏ hoang.