Khác [TCF] Thế giới 141114

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,069
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
307230358-256-k577609.jpg

[Tcf] Thế Giới 141114
Tác giả: akunomuume
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Bộ truyện đăng trên Wattpad và chỉ đăng 30 chương đầu thôi, các chương tiếp theo các bạn hãy đón đọc tiếp tại lanhnguyet77.wordpress.com nha.

Còn giờ, chào mừng các bạn đến với Thế giới 141114.

Thể loại: Đồng nhân TCF, đam mỹ, sủng, mạt thế, dị năng, hành động

Tác giả: Lãnh Nguyệt

Số chương: Chưa rõ

Ngày sinh:10/4/2022 [Âm lịch: 10/3/2022]

Nhân vật chính: Cale Henituse | Các nhân vật khác: Dàn nhân vật trong TCF

Tóm tắt: Thần chết là một tên khốn điên xui xẻo!!!



tcf​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Không Thể Lường Trước
  • The trace office (BkB)
  • Thế Giới Mở
  • The World of Mafia
  • [TCF] Thế giới 141114
  • [Tcf] Thế Giới 141114
    Văn án


    Thần chết là một kẻ xui xẻo nhưng Anh hùng Kiên Bạc lại là người xui xẻo hơn gấp bội phần.
     
    [Tcf] Thế Giới 141114
    1


    Từ khi bắt đầu có ý thức, con người đã tôn thờ các vị thần.

    Mỗi vùng đất khác nhau đều có những vị thần khác nhau, nhưng được biết đến rộng rãi nhất chính là vị thần luôn xuất hiện khi một nền văn minh mới được hình thành – kẻ nắm trong tay quyền năng cai quản sinh mệnh: Thần Chết.

    Được xem là vị thần mạnh mẽ nhất trong số các thần, vậy mà lúc này đây, hắn lại đang vô cùng sầu não.

    Rượu – thứ khiến con người mất đi lý trí – ngay cả khi ngồi trên thần vị, vẫn là một tai họa.

    Chỉ mới hôm qua thôi, hắn đã lỡ tay ném một cá thể sang chiều không gian khác.

    Nếu chỉ vậy thì không có gì to tát… cho đến khi hắn biết “cá thể” đó chính là Cale Henituse, người được bảo vệ bởi năm con rồng và những kẻ có thể đánh sập nhà hắn, lột da hắn, xào hắn với hành thơm bất cứ lúc nào bọn họ thật sự muốn.

    Bên tai hắn văng vẳng những tiếng chửi bới của đứa con mình yêu quý, còn trước mắt là viễn cảnh chẳng chút vui vẻ.

    Thần chết thở dài.

    Hắn… sẽ không bao giờ đụng vào rượu nữa.

    Không bao giờ.

    Quay lại với cá thể xấu số bị vạ lây bởi cơn say xỉn của vị thần: Cale Henituse, thiếu gia Khiên Bạc của Đế quốc Roan.

    Bạn sẽ làm gì nếu khi tỉnh dậy, không còn nằm trên chiếc giường êm ái của mình mà bị trói chặt ở một nơi tối tăm, xa lạ và dơ bẩn?

    Sợ hãi?

    Hoảng loạn?

    Không hề.

    Điều đầu tiên vị thiếu gia này làm là… thở dài, sau đó thì nguyền rủa.

    “F*ck.

    Cái tên khốn điên đó sẽ không bao giờ để mình sống yên ổn và lười biếng.

    Và giờ thì hắn lại làm cái quái gì thế này…”

    “Cale, cậu có nghe thấy chúng tôi không?” – giọng nói trầm tĩnh của Đá Tảng Vĩ Đại vang lên.

    Cale nhăn nhó ngồi dậy.

    “Tên Thần Chết có để lại tin nhắn!” – tu sĩ háu ăn reo lên.

    Mặt đất phủ đầy bụi bẩn bất ngờ hiện lên những ký tự cổ của Đế quốc Roan.

    [Đây thật sự chỉ là một sai sót.

    Nhưng thế giới này có vẻ cũng rất cần một ‘Thiếu gia Khiên Bạc’.

    Tiện thể, vì là sai sót của ta nên ta sẽ gửi cả gia đình ngươi đến.

    Thú vị lắm đúng không?]

    Cale nghẹn họng.

    “Ư…” – não bộ cậu bị tấn công bởi hàng loạt hình ảnh hỗn loạn.

    Không đau, nhưng cực kỳ khó chịu.

    Cale cúi gập người, bắt đầu nôn khan.

    Thần Chết là một tên điên.

    Cậu đã nhiều lần khẳng định như vậy, nhưng chưa bao giờ nghĩ hắn lại điên đến mức này.

    Xóa bỏ sự tồn tại của một cá thể và ghi đè một cá thể khác lên khoảng trống đó.

    KẺ ĐIÊN.

    (Hiểu nôm na là xuyên người tới nhưng nhập vào thân phận có sẵn.

    Thần chết không xóa bỏ hoàn toàn sự tồn tại – chỉ thay thế "ký ức" của mọi người về người đó bằng Cale.

    Linh hồn cũ được chuyển tới thế giới khác.)

    Thế giới này không phải thế giới của Kim Rok Soo.

    Không có cánh cổng, không có quái vật.

    Chỉ là một thế giới yên bình, nơi con người sống hòa thuận.

    Thân phận của Cale tại đây: con cháu một gia đình giàu có.

    Mà… người gốc sống trong cơ thể này hôm qua vừa bị bắt cóc, rồi bị đâm chết.

    “Thật là một đứa trẻ đáng thương.

    Dù không đáng thương bằng tôi, nhưng cũng đáng thương…” – tu sĩ ăn nhiều thổn thức.

    “Tôi có thể XXX rồi XXX những kẻ đó không?” – Nước Nuốt Trời đầy phẫn nộ.

    “Thiêu cháy bọn chúng!”

    “Ném chúng lên cao rồi hất xuống!” – Lửa Hủy Diệt và Tên Trộm đồng thanh hưởng ứng.

    Mặt đất dưới Cale trồi lên, tạo thành một mảnh đá sắc nhọn cắt đứt dây trói.

    Cậu đã đỡ hơn, nhưng mặt vẫn trắng bệch.

    Cậu… phải giết tên Thần Chết chết tiệt kia.

    Cùng lúc đó – tại Đế quốc Roan.

    Tẩm cung hoàng đế như vừa trải qua một cơn bão.

    Giữa phòng, Hoàng đế đương nhiệm đang cố gắng áp chế aura vàng đen, mỉm cười với kẻ trước mặt.

    “Ngươi vừa nói cái quái gì vậy?”

    Thần quan lắp bắp.

    Hiển nhiên, anh ta bị khí thế của vị hoàng đế “luôn mỉm cười” này dọa cho sợ chết khiếp.

    “Ngài… ngài ấy nói… chỉ là…”

    “Sai sót nhỏ, đúng không?” – Alberu bật cười, aura bị kìm nén tràn ra như lưỡi kiếm sắc bén.

    “Sai sót nhỏ đến mức có thể ném Dongsaeng của ta, anh hùng của Đế quốc, sang một chiều không gian sắp bắt đầu ngày thanh trừng?”

    Thần quan không phải Cage, không có khả năng đối thoại bình tĩnh với hoàng đế, đặc biệt là vị hoàng đế là swordmaster đang trong cơn tức giận.

    Anh ta lắp bắp truyền đạt xong lời thần dụ rồi ngất xỉu.

    Vuốt ngược mái tóc vàng rực như mặt trời, đôi mắt xanh của hoàng đế Alberu lại trở nên điềm tĩnh khi thấy Cage xuất hiện.

    “Cage, phiền cô kết nối tới Rừng Bóng Tối giúp tôi nhé”

    Nữ thần quan nhìn nụ cười trên khuôn mặt đẹp trai thái quá kia, gật đầu.

    **********

    Sâu trong Rừng Bóng Tối, nơi cư ngụ của các anh hùng lục địa – lâu đài chìm trong bầu không khí nặng nề.

    Rồng Vàng ôm rồng đen và hai chú mèo nhỏ vẫn đang sụt sịt.

    Cả bốn đều từng nằm cùng giường với Cale trước lúc cậu biến mất.

    Rồng đen đang tự trách mình không trông nom kỹ con người yếu ớt kia.

    Khi thiết bị liên lạc vang lên lần thứ ba, Rosalyn – người đang nghỉ phép – khó chịu kết nối.

    Người hiện ra không phải hoàng đế, mà là… nữ thần quan bị trục xuất.

    “Cage” mana đỏ từ Rosalyn bắt đầu phân tán "lại là tên khốn đáng chết đó"

    Đáng lẽ ra họ phải nghĩ tới tên thần đáng nguyền rủa đó đầu tiên, sự lo lắng đã khiến họ bỏ quên hắn.

    “Vâng, là hắn” – Cage gật đầu.

    (Thật tội cho Thần chết…

    đến tên cũng không được gọi đàng hoàng…)

    ********

    “Được rồi, giờ ta cần chọn ba người đầu tiên.” – Thần chết có thể mở cổng tới thế giới kia, nhưng mỗi lần chỉ được ba người.

    “Tôi sẽ đi.” – Choi Han, vẫn luôn im lặng, nắm chặt thanh kiếm, bước tới.

    Không ai phản đối – cậu là người mạnh nhất, ngoài các con rồng.

    “Ta cũng đi.

    Ta phải bảo vệ con người.” – Raon đâm đầu vào người Choi Han.

    “Tôi là người cuối cùng.” – Beacrox lạnh lùng bước lên.

    “Được.

    Những người còn lại, hãy chuẩn bị.

    Tôi đi trước.”

    Thiết bị liên lạc vụt tắt.

    Ron vỗ vai con trai:

    “Con là người duy nhất ta tin tưởng.

    Trước khi ta đến… hãy chăm sóc chú cún con thật tốt.”

    Ông ấy đang cười, nụ cười hiền từ luôn làm Cale sởn gai ốc.
     
    [Tcf] Thế Giới 141114
    2


    “Xem cái việc tốt mà ngươi làm ra đi!” – Thần Mặt Trời gầm lên giữa đại sảnh.

    Nơi đây lúc này đang tụ tập vô số vị thần, thế nhưng chẳng ai mảy may chú ý đến người được xem là nhân từ nhất Thần giới đang nổi giận.

    Họ còn bận trao ánh nhìn đầy yêu thương tới kẻ vừa gây ra một đống rắc rối khổng lồ – Thần Chết.

    Ngay khi biết việc Cale Henituse mất tích có liên quan đến Thần Chết, gia đình của cậu đã nổi điên và thông tin rằng “Anh hùng lục địa biến mất vì một vị thần” lan rộng, nó đã châm ngòi cho một làn sóng giận dữ bao trùm toàn bộ hai lục địa Đông – Tây.

    Vô số đền thờ bị phá hủy bởi cơn thịnh nộ, thậm chí các Thánh nhân cũng nhập cuộc.

    Dẫn đầu là Kỵ sĩ hộ mệnh phương Bắc – Clopeh Sekka.

    Tên điên ấy chỉ mất đúng hai ngày để san bằng toàn bộ đền thờ tại vương quốc Paerun.

    “Anh nên cảm thấy may mắn khi ta đã cho nổ tung thông lộ dẫn tới Thần giới.” – Thần Mặt Trời mệt mỏi ngồi phịch xuống ghế, xoa thái dương.

    Cô và vài vị thần khác đã dồn gần như toàn bộ thần lực chỉ để tạm thời phá vỡ con đường lên Thần giới, nhưng sớm thôi… thông lộ sẽ tự động chữa lành.

    Khi đó, những kẻ đang nổi điên kia sẽ kéo đến.

    Vào được Thần giới không dễ.

    Không phải tự dưng mà kẻ mạnh như Sao Trắng – dù tái sinh suốt bao năm – vẫn mãi là phàm nhân.

    Nhưng với cái gia đình của Cale, cô dám khẳng định bọn họ sẽ làm được.

    Bởi họ là những kẻ mạnh mẽ, điên rồ, bất chấp tất cả để bảo vệ Cale.

    Họ được các Tinh linh nguyên tố ủng hộ.

    Thậm chí…

    Cây Thế Giới – tồn tại tưởng chừng không bao giờ đứng về phía ai – cũng đang giúp họ chống lại các vị thần.

    Có một điều tất cả các vị thần luôn chắc chắn: toàn thế giới sẽ không tiếc bất cứ giá nào để đòi lại Cale Henituse, dù có phải tuyên chiến với Thần giới.

    Thần Chết không dám nói gì, ngoan ngoãn rót một cốc nước đưa tới Thần Mặt Trời.

    Nhưng cô chỉ nhìn hắn chằm chằm, mắt rực lửa.

    “Anh có ba ngày.

    Tự nghĩ cách nào đó để xoa dịu họ.

    Ba ngày sau, thông lộ sẽ chữa lành hoàn tất”

    Thần Chết chán nản.

    Hắn biết làm gì bây giờ?

    Tất cả đền thờ của hắn đã bị phá hủy – không sót một cái nào.

    Tai hắn vẫn văng vẳng tiếng chửi rủa từ đứa con gái “yêu quý” và hàng ngàn tín đồ điên cuồng.

    Cuối cùng với bộ óc bé tý của mình, hắn quyết định:

    “Quẳng bọn họ tới nơi có Cale Henituse.”

    #

    #####$$$$

    Bộp.

    Một vật gì đó rơi trúng người Raon ngay khi nhóc lấy lại ý thức.

    Một quả trứng?

    — “Quái vật tỉnh lại rồi!”

    — “Quái vật đang nhìn chúng ta!”

    Raon ngẩng đầu, xung quanh là những đứa trẻ nhân loại, nhưng trực giác của loài rồng nói cho nhóc biết, bọn trẻ này không giống những đứa trẻ nhóc từng gặp tại Đế Quốc Roan, chúng mang theo ác ý mãnh liệt - thứ Raon không lạ gì – giống hệt tên khốn tóc vàng năm xưa.

    (…có ai nhớ Venion không? 🙂))

    Chưa để Raon hành động những đứa trẻ vây quanh nhóc bỗng hét ré lên và bỏ chạy toán loạn, một người mặc áo choàng đen xuất hiện trước mặt nhóc

    “Thật vinh dự được gặp ngài Rồng mạnh mẽ.

    Tôi là Jun Sock – người dẫn đường của ngài.”

    Raon nheo mắt.

    Hơi thở của Thần Chết vẫn vương quanh kẻ này.

    Hừ.

    Tìm con người yếu đuối trước.

    Tên Thần Chết kia để sau.

    “Trước hết, chúng ta nên thay đổi ngoại hình một chút…”

    “Đi thôi.”

    Dù còn nhỏ tuổi, Raon vẫn là một con Rồng – đứa con của Chúa tể Rồng hùng mạnh.

    Mana đen bao bọc lấy cơ thể nhóc, và khi tan đi, hiện ra một đứa trẻ tóc đen bồng bềnh, đôi mắt xanh đen đặc trưng của loài bò sát yêu dị.

    Raon đã thay đổi bản thân thành hình dạng giống lũ trẻ vừa rồi.

    Jun Sock gật đầu mỉm cười.

    Cả hai lập tức tàng hình rồi bay đi.

    Cùng lúc đó, Choi Han và Beacrox cũng đang lần theo vết tích thần lực mà Thần Chết để lại, tìm kiếm thiếu gia của họ.

    Tại vùng ngoại ô thành phố – một căn phòng trọ nhỏ.

    Người mà cả thế giới đang truy tìm… hiện vẫn đang ngủ say.

    Tính ra đã một tuần từ lúc Cale tới thế giới này.

    Mọi thứ khá yên ổn, ngoại trừ việc thân phận bản gốc quá nhỏ tuổi, khiến cậu cũng bị trẻ hóa theo.

    Cale Henituse, 14 tuổi, rất chật vật mới thuê được căn trọ xa xôi này.

    Từ lúc đến đây, Cale luôn cảm thấy buồn ngủ, dù ngủ bao lâu đi nữa.

    Tên Thần Chết đáng nguyền rủa kia bảo đó là hiện tượng bình thường của “ngoại lai xâm nhập”, và sẽ đỡ theo thời gian.

    “Cale, tôi đói.” – Tu sĩ háu ăn cất giọng than thở.

    “Chúng ta có thể ăn loại bánh mềm ngọt hôm qua không?”

    Cale thở dài, bắt đầu rời giường giữa tràng lảm nhảm của tu sĩ háu ăn – người có thể liệt kê 1001 món ăn trong đầu.

    Nhờ vậy, cậu khỏi phải nghĩ xem hôm nay ăn gì.

    Cậu mở máy tính, đặt đồ ăn.

    Hôm nay trời hơi nóng, một bát mì lạnh là tuyệt vời.

    Tiện tay, Cale lấy một chiếc bánh quy từ đĩa trên bàn, vừa nhai vừa nhớ về những món ăn của con trai lão sát thủ già có tình yêu đặc biệt với chanh.

    Chưa đến nửa tiếng, chuông cửa vang lên.

    Ngáp một cái, Cale lết ra mở cửa.

    Người giao hàng hôm nay không giống mọi ngày.

    Bình thường là một thanh niên có nụ cười ngốc nghếch – người duy nhất chịu giao tới vùng ngoại ô hẻo lánh mà chẳng được thêm tý tiền tip nào.

    Hôm nay lại là một người đàn ông chừng bốn mươi.

    “Đơn hàng của cậu.

    Tổng cộng 5467 won.”

    (Tác giả không biết giá – ghi bừa thôi.

    Bác nào ở Hàn thì cho mị xin giá chuẩn với…)

    Cale cau mày khi tay người đàn ông

    vô tình hay cố ý lướt qua mu bàn tay cậu.

    “Chờ một chút, tôi lấy tiền.” – Cale nói rồi đóng cửa.

    Đúng như cậu nghĩ gã đàn ông nhanh chóng ngăn cản

    “Sao phải vội vàng thế?”

    Pack Tee In – một tay côn đồ khét tiếng, trước đó vì tội giết người và cưỡng hiếp đã được nhà nước nuôi dưỡng tám năm.

    Mới ra tù năm ngoái và giờ làm giao hàng nhanh.

    Gã đã nghe về Cale: một cậu bé xinh đẹp sống một mình ở vùng ngoại ô.

    Tò mò, gã nhận đơn lần này.

    Và giờ, gã nghĩ mình chọn đúng.

    Mái tóc đỏ rực như hoàng hôn.

    Đôi mắt nâu lười biếng.

    Một cậu bé xinh đẹp đến mức khiến kẻ bệnh hoạn là hắn cảm thấy rạo rực.

    “Ta không thích ánh mắt của hắn.” – Tu sĩ háu ăn chán ghét lên tiếng Lạ thật, vị tu sĩ chỉ biết đến đồ ăn mà dùng giọng điệu này…

    — “Thiêu cháy hắn đi.” – Lửa Hủy Diệt nêu ý kiến, rõ ràng tức giận.

    — “Cái ánh mắt này… ta muốn nhấn chìm hắn.” – Nước Nuốt Trời cũng sôi máu.

    Cale uể oải.

    ‘Giải quyết nhanh rồi còn ăn sáng… buồn ngủ quá.’

    Dòng buồn ngủ như thủy triều kéo tới.

    Cale đưa tay, chuẩn bị dùng Gió hất văng tên giao hàng.

    Gã đàn ông nhanh như chớp tóm lấy cổ tay vừa mới nâng lên của Cale.

    Nụ cười gã hiện rõ ý đồ ghê tởm, phơi bày toàn bộ dục niệm.

    Và đúng lúc đó…

    Một vật lạnh như băng kề sát cổ hắn.

    “Ngươi định làm gì thế?”
     
    [Tcf] Thế Giới 141114
    3


    "Ngươi định làm gì thế"

    Cái lạnh từ dưới chân lan ra khắp cơ thể.

    Pack Tee In từ từ quay đầu lại.

    Không biết từ lúc nào phía sau hắn xuất hiện thêm một người đàn ông với mái tóc nâu cùng khuôn mặt lạnh như băng và thứ đang kề sát cổ hắn đấy, một con dao với hình thù khá kì lạ nhưng cực kì sắc bén.

    Pack Tee In không hề nghi ngờ việc gã đàn ông lạ mặt này sẽ cắt đứt cổ hắn bởi ánh mắt của gã đàn ông đóhệt như nhìn một con kiến nhỏ bé dám bén mảng đến lãnh địa của thợ săn, ánh mắt hắn từng thấy qua trong nhà ngục, trên người một tay sát thủ già lừng danh không biết đã giết qua bao nhiêu sinh mệnh.

    Beacrox đỡ lấy vị thiếu gia đang ngủ say trở vào phòng trọ.

    Nhìn một lượt trong phòng, không quá nhỏ nhưng lại quá bừa bãi vàthứ rác rưởi này là gì.

    Hộp đồ ăn lạnh lẽo bị quẳng sang một bên.

    Trước đó, nên dọn dẹp căn phòng này một chút.

    Có những thứ rác rưởi không nên tồn đọng quá lâu.

    Tỉnh dậy khỏi giấc ngủ ngắn, Cale lười biếng vươn vai, cậu ngửi thấy mùi đồ ăn thơm phức trong không khí.

    "Gã đầu bếp đã làm rất tốt" Nước nuốt trời cảm thán một câu làm Cale không hiểu chuyện gì.

    Trước khi ngủ mất cậu nhớ loáng thoáng một tay giao hàng ghê tởm và trước khi cậu kịp dùng gió ném hắn ra xa thì khuôn mặt lạnh te của tay đầu bếp có sở trường tra tấn xuất hiện.

    Bearcox???

    Đôi mắt nâu đỏ mở to vì khinh ngạc.

    Không thể nào, sao Bearcox có thể xuất hiện ở đây.

    "Đây thật sự chỉ là một sai sót, nhưng thế giới này có vẻ cũng rất cần ' thiếu gia kiên bạc' đấy.

    Tiện thể, vì đây là sai sót của ta nên ta sẽ gửi cả gia đình của ngươi tới, thú vị phải không" vò loạn mái tóc đỏ hoàng hôn tuyệt đẹp, chết tiệt sao cậu có thể quên mất lời nhắn của tên chết tiệt đó.

    "Nên dùng bữa trưa, thiếu gia" giọng nói đó làm Cale rùng mình, lê cái thân thể mệt mỏi ra ngoài, trên bàn, những món ăn tinh tế được trang trí đẹp mắt vẫn còn nóng hổi, Bearcox từ trong khu vực nhà bếp đi ra, trên tay là một bình trà.

    "Cha tôi đã căn dặn, một cốc trà tranh trước mỗi bữa ăn"

    Khuôn mặt lạnh lùng đó bắt đầu để lộ một nụ cười.

    Nó làm Cale nhớ tới Ron Molan, người cũng sẽ nở một nụ cười như thế kể cả khi ông ta tước đi tính mạng của kẻ khác.

    Ngày 22 thàng 4 năm XXXX, được biết đến là dấu mốc đầu tiên của kỉ nguyên tàn lụi kéo dài 57 năm.

    Khi ngôi sao băng đầu tiên đáp xuống Trái Đất ác mộng cũng theo đó mà bắt đầu.

    Thức dậy nhờ những tiếng la hét thất thanh là cảm giác không ai muốn có nhất trên đời này, đối với thiếu gia khiên bạc thì sự khó chịu này còn nhân lên gấp n lần.

    Lúc này mới là năm rưỡi sáng, bên ngoài vẫn còn khá tối.

    Ngáp một cái thật dài, Cale vén rèm cửa nhìn ra ngoài nơi mà tiếng hét thất thanh kia vang lên.

    Bên ngoài cửa sổ, trên con đường rải đầy ánh đèn màu vàng cam có hai người phụ nữ mặc đồ lao công đang chạy thục mạng về phía này, phía sau họ, ưm, là hai người thì phải.

    Người đàn ông vóc dáng đô con đè lên người phụ nữ gần như có thể che khuất cô ta, anh ta cúi đầu ở vị trí cổ cô ấy, không biết đang làm gì.

    Chuyện gì thế, dù đây chỉ là một tiểu khu ở vùng ngoại ô nhưng an ninh cũng khá tốt mà, tội phạm.

    Não bộ dừng suy nghĩ mất hai giây khi người đàn ông buông người phụ nữ mặc đồ lao công đang ôm trong ngực và quay đầu lại.

    Dù trời còn khá tối lại cách tương đối xa nhưng do hắn đứng ngay dưới ánh đèn Cale có thể nhìn rất rõ ràng.

    Khuôn mặt kẻ đó lấm lem toàn là máu, một bên khuôn mặt không biết bị gì mà lột ra mất một mảng thịt lớn.

    Hắn mặc trên người một bộ đồ thể thao màu đen bó sát để lộ hai cánh tay trần cắm một vài con dao nhỏ, loại dao dùng để gọt hoa quả mà nhà ai cũng có, thậm chí trên cổ hắn cũng có cắm một con dao.

    Người phụ nữ mà hắn ném xuống hai mắt mở lớn, có thể cô ấy rất sợ hãi làm đôi đồng tử dường như cũng sắp bị trừng ra ngoài, đầu nghẹo qua một bên nhìn qua rất kì lạ.

    Máu bắt đầu lan ra nhuộm đỏ con đường nơi cô ấy đang nằm.

    Da gà của Cale đã nổi đầy cả cánh tay.

    Cảm giác không tốt bắt đầu dâng lên điên cuồng.

    Cách giết một vị thần là như thế nào, Cale Henituse muốn có quyển sách mang tiêu đề 1001 cách giết Thần Chết, ngay bây giờ.

    [Đinhhệ thống số hiệu D001 kính chào chủ nhân, vui lòng chờ trong giây lát, có một tin nhắn đang được gửi tới bạn]

    Giọng nói ngọt ngào vang lên trong đầu làm Cale thoát khỏi dòng suy nghĩ, ngay lúc này một người với chiếc mũ chùm đen che kín khuôn mặt hiển thị trên màn hình ảo màu xanh trước mặt cậu.

    [Lâu rồi không gặp, là ta, vị thần âm thầm bảo hộ đáng yêu của cậu đây] Gân xanh trên trán thiếu gia khiên bạc bắt đầu nổi lên khi người đàn ông trong màn hình vãy tay chào cậu.

    [Hiện tại ta không có nhiều thời gian lắm, thế nên ta sẽ tóm tắt một chút tính huống đặc biệt quan trọng cho cậu.

    Một.

    Chắc cậu đã thấy rồi nhỉ, thế giới này đã bắt đầu tiến vào thời kì thanh trừng.

    Ôi chao, đừng nhìn ta như thế, dù sao đây cũng chỉ là một ghi hình thôi]

    Nếu ánh mắt của cậu là những con dao Thần Chết chắc chắn đã bị đâm thành con nhím

    [Hai.

    Ngày thanh trừng ở thế giới này khác với những gì cậu biết, à, sẽ không khác lắm] nói đến đây thần chết có chút chột dạ

    [Ba.

    Khi ta gửi cậu sang thế giới này ta đã vô tình phá vỡ liên kết không gian của cả hai thế giới, ngoại trừ những tai ương vốn có, thế giới này sẽ xuất hiện thêm các cánh cổng]

    Cale Henituse, với thân thể mười bốn tuổi cười dữ tợn.

    Cánh cửa sổ trước mặt bắt đầu xuất hiện các vết nứt

    "ÔNG-NÓI-CÁI-GÌ-CƠ"

    Trên màn hình vị thần cai quản cái chết vẫn cười gượng gạo [Ta sẽ gửi hỗ trợ tới thế giới này còn có một món quà nhỏ cho cậu, chúc may mắn, đứa trẻ đáng yêu của ta]

    UỲNH

    Cánh cửa sổ chính thức hi sinh.

    Quả nhiên, vẫn là nên giết chết tên khốn nạn này đi.
     
    [Tcf] Thế Giới 141114
    4


    Món quà Thần Chết gửi tặng là một cuốn sách.

    Giống như Kim Rock Soo đã được Thần Chết ném vào thế giới của “Sự ra đời của một anh hùng” lần này Cale Henituse tiếp tục bị hắn ta ném tới quyển sách khác mang tên “Thời kì tận diệt”

    Khả năng “ghi nhớ” cho phép Cale nhớ toàn bộ nội dung cuốn tiểu thuyết trong nháy mắt và sau đó cậu hi vọng mình đã không làm vậy.

    “Thời kì tận diệt viết về nhân vật chính Lee Chin Mae, ban đầu cô ta là một nhân viên văn phòng không đáng chú ý sau đó không hiểu vì sao mà xuyên tới thế giới này, cô ta được chuyển sinh sang thế giới này trong một thân thể cùng họ cùng tên với thân phận thiên kim nhà giàu và có một hệ thống trợ giúp cô ta khá nhiều trong tận thế.

    Gia đình Lee có mối liên hôn với gia đình Cha, vốn là gia đình của thân phận Cale đang sở hữu thế nhưng do Cha Dae Hyun đã chết nên hôn ước chuyển rời lên người anh trai cậu ta Cha Duck Hwan.

    Khi ngày thanh trừng diễn ra cũng là ngày đính hôn của hai người bọn họ.

    Sau đó là một màn gà bay chó sủa khi Cha Duck Hwan chẳng phải nam chính của tiểu thuyết và Cha Dae Hyun lại trở thành thực thể mạnh mẽ quay lại báo thù (Vua tang thi ấy).

    --------~-------

    “Mùi của con người” thiếu niên tóc đen khoảng mười bảy, mười tám tuổi ngẩng đầu, đáy mắt toát ra vui sướng.

    Đây là Raon khi thay đổi vẻ bề ngoài.

    Nhóc đã chọn bộ dáng của Cale khi lần đầu cả hai gặp mặt.

    Raon được gửi tới nơi cách Cale rất xa, nhóc đã đi theo người dẫn đường mà Thần Chết gửi tới băng qua đại dương, vượt qua những cánh rừng và những ngọn núi lớn thế nhưng khi ngày tận diệt bắt đầu anh ta cũng theo đó mà biến mất luôn.

    Raon có thể nhận thấy nhóc đã rất gần con người yếu đuối của nhóc rồi.

    "Xin…Xin lỗi”

    Ngay khi Raon quay đầu bước đi, một giọng nói run rẩy phát ra từ phía sau.

    Cô gái xinh đẹp với khuôn mặt trắng nhợt đáng thương, dùng đôi mắt to tròn ngập nước nhìn nhóc.

    " Cậu..có thể….dẫn tôi theo được không "

    Jeong Haneul là thiếu nữ trong mộng của rất nhiều chàng trai với nước da trắng nõn và đôi mắt nâu to tròn linh động, ở trường học cũng thuộc dạng top 1 top 2, khá nhiều người theo đuổi.

    Cô chắc chắn người trước mặt sẽ không từ chối cô.

    "Không thể" Đáng tiếc cho Jeang Haneul, trước mặt cô là một con rồng, thẩm mỹ của loài rồng thì khác loài người nhiều lắm.

    Với Raon thì cô ta không phải Cale, mà đã không phải thì tại sao phải giúp chứ.

    Jeang Haneul trừng mắt không thể tin nổi sau đó cúi đầu xuống, bờ vai run run, nước mắt như trân châu từng hàng rớt xuống.

    Hiện tại sinh vật ghê tởm chỉ xuất hiện trong phim sinh hóa chạy đầy đường cô đã từng tận mắt chứng kiến một bạn học bị cào trúng sau đó không lâu cậu ta bắt đầu sốt cao, làn da cũng từ từ mọc những bọc mủ vàng tanh tuổi.

    Chưa tới nửa ngày một người vốn khỏe mạnh đã biến thành quái vật tàn sát cả nhà.

    Ban nãy cô đã thấy thiếu niên này nhẹ nhàng giết chết toàn bộ quái vật có ý định tiếp cận cậu ta một, một kẻ mạnh như vậy nếu không bám lấy thì chính là não tàn ngu ngốc.

    Jeang Haneul cắn môi có chút run rẩy níu góc áo thiếu niên “Chỉ…chỉ cần cho tôi theo thôi, tôi…tôi có thể làm tất cả những gì cậu yêu cầu” nếu đã là một thằng đàn ông thì nhất định không thể từ chối một cô gái đẹp mời gọi.

    “Được” Cale cần có một người hầu.

    Raon nhớ tới việc nhóc đã giặt rách vô số bộ đồ của con người yếu đuối, việc giặt giũ là không nên có trong từ điển của một con rồng. (Nếu biết mục đích thật sự của Raon, ai đó sẽ khóc ngất ))

    Xoẹt….

    Choi Han nhìn đường phố ngập tràn quái vật không khỏi thở dài.

    Cale nim luôn dính vào các rắc rối không cần thiết.

    Cũng giống Raon, người dẫn đường của anh đã biến mất ngay khi ngày thanh trừng bắt đầu diễn ra.

    Chỉ trong một đêm rất nhiều người đã biến thành quái vật ăn thịt người.

    Xuất phát từ các ngõ nhỏ của khu dân nghèo trị an kém lan ra khắp thành phố làm cho các nhà cầm quyền trở tay không kịp.

    Choi Han biết đây không phải điều tồi tệ nhất.

    Điều tồi tệ nhất là những cánh cổng thông với thế giới có Đế chế Roan sắp mở ra, thậm chí có thể có các cánh cổng khác ở các Trái Đất khác (tôi chỉ nhớ Trái Đất 1 là nơi Kim Rock Soo sống, Trái Đất 2 hình như là nơi Cale làm bài kiểm tra và Trái Đất 3 là nới ra đời của vũ khí của Alberu, còn nữa hay không thì tôi chịu)

    Thở dài một hơi Choi Han tiếp tục đi theo ma lực của Thần Chết để lại đi về phía trước.

    Trước hết vẫn là nên tìm Cale nim đã.

    Trong lúc này tại ngoại ô thành phố không có quá nhiều Zombie.

    Đa phần người chọn tiểu khu Cale sống là nhưng người khá bận rộn, cả tuần chưa chắc đã về nhà ngày nào nên cũng không phải lo lắng đang ăn cơm mà cửa nhà được vài vị khách không mời tới gõ cửa.

    Điều mà Cale Henituse cảm thấy phiền phức nhất bây giờ có lẽ là hàng xóm nhà đối diện.

    Trong hai tuần ở đây cậu chưa từng gặp mặt người hàng xóm này, nghe nhà môi giới nói thì anh ta là một minh tinh đầy nổi tiếng với dàn anti fan hùng hậu không thua gì các ảnh đế.

    Nhà môi giới là một tay thích hóng hớt và nói cực nhiều nên Cale cũng đôi chút hiểu một vài nét về người hàng xóm chưa từng gặp mặt này.

    Anh ta debul cùng lúc với ảnh đế hiện tại nhưng quả thật một kẻ trên trời một người dưới đất và lượng anti khủng bố của anh ta đều đến từ fan của ảnh dế hiện tại khi anh ta thẳng tay đánh tên ảnh đế đó nhập viện trong khi đóng một bộ phim.

    Và hiện tại người hàng xóm hai tuần không thấy mặt đó đang trừng mắt nhìn chằm chằm cậu đây.

    “Anh có chuyện gì sao”

    “Cậu có quan hệ gì với thằng chó Cha Duck Hwan?”

    Thiếu gia khiên bạc hơi nhướm mày “ Lee Baek Hyeon”

    “Mẹ kiếp” đôi mắt người đàn ông đối diện bắt đầu nổi lên tia máu “Quả nhiên mày là chó săn của thằng chó chết Cha Duck Hwan”

    “Đừng hành động thiếu suy nghĩ” ngay khi Lee Baek Hyeon nhào lên con dao làm bếp sắc bén của gã đầu bếp đã chặn đứng anh ta lại.

    Cale cảm thấy thật mệt mỏi.

    Lee Baek Hyeon là nhân vật chính của thế giới này.

    Cũng như Choi Han trong bản gốc của “Sự ra đời của một anh hùng” anh ta cũng có những cuộc gặp gỡ định mệnh, đối đầu nhiều gian nan thử thách để rồi cùng với đồng đội của mình trưởng thành hơn và trở thành những Anh Hùng giải cứu nhân loại, chấm dứt kỉ thanh trừng trong 57 năm.

    Khác với Choi Han thì anh ta đã bị phản bội bởi người đồng đội mà mình rất tin tưởng, bị giết chết rồi trọng sinh trở lại và người đồng đội đó được miêu tả là hàng xóm của anh ta.

    Thật rắc rối.

    Cale chỉ muốn sống một cuộc sống an lành và lười biếng mà thôi.
     
    [Tcf] Thế Giới 141114
    5


    Lee Baek Hyeon trợn trừng mắt nhìn người trước mắt, cậu bé với mái tóc đỏ hoàng hôn ngáp một cái, đôi mắt dường như không thể mở ra nổi cuối cùng gục đầu xuống ghế sofa.

    Cậu ấy đã ngủ rồi.

    Cái đầu vì nóng giận cũng dần nguội đi đôi chút Lee Baek Hyeon bây giờ mới nhận ra, đây vốn dĩ không phải tên khốn khiếp đã giết chết anh ta.

    Trong kí ức, trước khi tận thế bắt đầu tên phản bội đã gặp anh ta trước trong một bộ phim và khi hắn về nhà mới biết hắn là hàng xóm nhà đối diện mới chuyển vào.

    Tận thế kéo đến khi hắn thức tỉnh lôi hỏa song hệ dị năng thì cứu được tên đó khỏi móng vuốt của tang thi, lúc đó họ mới chính thức làm quen và bắt đầu đồng hành.

    Trận chiến cuối cùng với vua tang thi, sau chiến tháng họ đã gần như kiệt sức, tất cả chỉ trừ tên đó.

    Hắn nhìn từng người đồng đội kề vai sát cánh bị con dao gắm do chính hắn tặng cướp đi sinh mệnh của mọi người, nhìn tên khốn khiếp đó cười vui vẻ với kẻ vừa xuất hiện.

    Cái tên Cha Duck Hwan và nụ cười mỉa mai đó lưu lại trong mắt hắn, đến tận khi hắn chút hơi thở cuối cùng.

    Con dao làm bếp chống trên cổ Lee Baek Hyeon đã rời đi, gã đầu bếp tóc nâu đi tới chỗ cậu bé tóc đỏ, bế người lên và đi vào phòng trong.

    Khuôn mặt anh ta lạnh lùng nhưng động tác lại cực kì nhẹ nhành.

    Cánh cửa vốn dĩ đã im lìm hồi lâu sau tiếng đập cửa của Lee Baek Hyeon lại tiếp tục ầm ầm vang lên, tiếng đập cửa phản ánh tâm trạng của người bên ngoài, cực kì sợ hãi và nôn nóng nhưng mà đây là nhà người khác, Lee Baek Hyeon cũng không thể làm gì ngoài việc nhìn tên đầu bếp đã ra tới.

    Beacrox nhìn qua lỗ mèo, bên ngoài là một kẻ lạ mặt nhưng ngoại trừ việc trên người hắn có chút mồ hôi thì gương mặt kia không lộ ra chút sợ hãi nào.

    Là người kế nhiệm gia tộc Molan, gia tộc đã từng đứng trên đỉnh Tây đại lục với những sát thủ mạnh mẽ làm sao không nhận ra ý định của kẻ đứng ngoài.

    Beacrox đã được Thần Chết giới thiệu sơ qua về thân phận hiện tại của Cale cũng đã đọc cuốn sách viết về thế giới này, theo đó cái chết của Cha Dae Hyun nhìn qua thì có vẻ giống sự trả thù của đám bắt cóc tới gia đình người bị bắt cóc khi họ gọi lực lượng trị an, khi Cha Dae Hyun chết, toàn bộ thứ vốn thuộc về cậu lại rơi lên người anh trai vợ kế hơn cậu 6 tuổi, bất kể là quyền thừa kế di sản do mẹ Cha Dae Hyun để lại hay cái ghế người thừa kế tiếp theo nhà họ Cha.

    Nó chẳng khác mấy với nội tình trong các gia đình quý tộc hoặc vương thất, để kể ra điển hình thì có nhà Stan.

    Bây giờ, nếu nhận ra Cha Dae Hyun chưa chết đương nhiên cái ghế vốn đã ngồi chắc kia sẽ lung lay.

    Trên thực tế Cha Dae Hyun đã chết ngày hôm đó, không có bất cứ ai nhặt xác cho cậu ta và bây giờ, kẻ bọn họ đang nhằm vào là thiếu gia nhà Henituse.

    Bất kể là các người là vương tộc hay thần linh, nhắm vào người nhà Henituse chỉ có một kết quả.

    Khuôn mặt lạnh của Beacrox có chút nhu hòa bởi nụ cười đang dần xuất hiện.

    Ron Molan, cha anh, đã từng nói, nụ cười là thứ tốt nhất để che đậy bản thân.

    Lee Baek Hyeon, người có góc nhìn tốt nhất khi đang ngồi đối diện cửa ra vào, rùng mình nhìn người gã đầu bếp đang kéo tới.

    Thật may mắn ban nãy mình không bị con dao kia hỏi thăm nếu không có thể hắn cũng giống như tên kia, không thể nhận ra mình chết thế nào.

    Đầu óc có hơi quay cuồng và bụng thì đói, Cale tỉnh dậy trong trạng thái đó.

    Thiếu gia kiên bạc lê cái thân mình xuống giường, mò ra phòng khách.

    Bên ngoài, gã đầu bếp đã dọn xong bàn ăn cùng tên nhân vật chính đầy rắc rối đang lau sàn.

    Hửm…tại sao hắn lại lau sàn nhỉ.

    Mà thôi, kệ.

    Dù sao cậu cùng không muốn dây dưa với hắn.

    Cuộc sống trước đó đã cho Cale biết, dây dưa với nhân vật chính là hủy hoại mong ước của cậu.

    Cale hướng mắt về phía bàn ăn.

    Bàn ăn sáng sang trọng này khác hẳn với bữa sáng qua loa lúc sống một mình, khiến cậu mỉm cười.

    Beacrox quả thật là một đầu bếp toàn năng.

    Trước tiên, cậu dùng dao cắt đôi miếng xúc xích.

    Đương nhiên Cale cũng nhận ra xúc xích này không phải mớ cậu mua bên ngoài đã yên vị nằm gọn trong ngăn đá tủ lạnh.

    Xúc xích tự làm được nướng một cách chuyên nghiệp, khoảnh khắc cậu cắt nó, nước từ từ rỉ ra, màu sắc sau khi được nướng của thịt kích thích vị giác và hương thơm kích thích thính giác, kể cả thị giác cũng được chiếu cố.

    Cale nở nụ cười hài lòng.

    Quả nhiên, đồ ăn của Beacrox vẫn là ngon nhất, trừ cốc nước chanh gần đó.()

    [Thông đạo kết nối thế giới AZML02 đã mở]

    [Các bảo hộ đang tiến vào thế giới]

    Cale ngẩng đầu nhìn tấm bảng màu xanh lủng lẳng treo trước mặt đôi lúc thiếu gia tóc đỏ cũng buồn phiền vì một số nhân tố luôn can thiệp vào lúc cậu dùng bữa, tấm bảng này đang che đi bữa trưa của cậu.

    [Sự lựa chọn bảo hộ đang diễn ra]

    Không chỉ Cale, có thể Beacrox và tên nhân vật chính cũng có môt tấm bảng tương tự chỉ là cậu không nhìn thấy chúng.

    Có lẽ chỉ bản thân mình mới nhìn thấy tấm bảng trạng thái của mình, hệt như trong những chò trơi mô phỏng nhập vai.

    Đặt xuống dao và dĩa, Cale bắt đầu để ý tấm bảng xanh lam trước mặt

    [Tên: Cale Henituse

    Tuổi:14 (22?) (40?)

    Bảo hộ: Thần giới

    Lớp nhân vật: Anh hùng

    Cấp độ:???

    Thể lực: 80 ( lưu ý: thể lực 100 - cực kỳ khỏe mạnh, giảm về 80 - khỏe mạnh, 50 - suy yếu, 30 - kiệt sức, có nguy cơ tử vong 10 - nguy cơ tử vong cao 0 - chết mong các người được chọn chú ý)

    Nhanh nhẹn: 10 (người bình thường: 20) (50???)

    Sức mạnh ma thuật:???

    Sức mạnh vật lý: 10 (người bình thường: 20)

    Kỹ năng độc quyền: ???

    Kỹ năng: ???

    Danh hiệu: Anh hùng lục địa (truyền thuyết); Bảo trợ thần linh (truyền thuyết)]
     
    [Tcf] Thế Giới 141114
    6


    ‘Anh hùng lục địa’ là cái quỷ gì lại còn ‘Bảo trợ thần linh’ nữa.

    Chiếc nĩa bạc sáng choang mạnh mẽ ghim vào thân chiếc xúc xích đang ăn dở trên đĩa.

    Một tên rác rưởi mang danh hiệu anh hùng, đám người rảnh rỗi đó luôn gán cho cậu mấy cái biệt danh ngớ ngẩn.

    “Đây là cái quái gì” Lee Baek Hyeon trông như một tên đần khi anh ta đang chọt lung tung vào không khí trong khi Beacrox chỉ cụp mắt như đang đăm chiêu với tấm bảng vừa xuất hiện.

    Gạt đi tấm bảng vẫn lơ lửng trước mặt, Cale cần đồ ăn hơn là tìm hiểu cái thứ có thể sẽ mang lại vô số rắc rối cho cậu trong tương lai mà không biết trong lúc cậu đang ăn, Đế Quốc Roan các anh hùng lục địa chưa di chuyển tới cạnh chỉ huy của họ vẫn đang theo dõi cậu nhờ tấm gương cướp được tầm hầm điện thờ thần chết.

    “Hình như em trai tôi có vẻ…dễ thương hơn nhỉ” hoàng đế đế quốc, người đáng lẽ phải là nhân vật bận rộn nhất hiện tại đang cùng những người khác, vây quanh chiếc bàn dài trong biệt thự đá tảng.

    Không ai phản đối.

    Cale của năm mười bốn tuổi quả thật lạ mắt với một số người.

    Khuôn mặt cau có hàng ngày của vị chỉ huy giờ đây có thêm nét mềm mại của một đứa nhóc, nhìn qua liền thấy đáng yêu vô cùng.

    Đặc biệt là gia đình công tước họ thậm chí buông bỏ toàn bộ công việc và chỉ ngồi chăm chú nhìn Cale.

    Sẽ chẳng có ai than phiền khi họ bỏ bê công việc của lãnh địa vì người cai quản cả một đế quốc cũng rất nhàn rỗi ngồi đây cơ mà.

    “Ông Ron, ông đi đâu thế” hai con mèo có vẻ buồn bã khi chúng không phải những người đầu tiên được di chuyển nhưng chúng cũng chỉ tỏ ra ủ rũ một chút rồi tiếp tục say mê với các loại độc dược được gửi đến trong ngày và cùng mọi người nhìn chằm chằm vào tấm gương.

    Quản gia nhà Henituse ôm lấy hai đứa nhóc đang nhào tới cười hiền từ.

    “Có vẻ chú cún nhỏ không còn hợp để uống trà chanh nữa, một chút loại bánh vị chanh là ý tưởng không tệ”

    Trước khi xuất phát Bearcox đã chuẩn bị vô số nguyên liệu nấu ăn được tài trợ từ hoàng đế, rừng Đại Ngàn, bộ tộc cá Voi và vô số nơi khác tất nhiên không thể thiếu nước chanh mà ông đặc biệt chuẩn bị nhưng không ai ngờ được tình huống phát sinh.

    “Miao…chị ơi, em muốn mua bánh táo cho thiếu gia và em út” chú mèo đỏ vui vẻ tới mức nhảy xuống đất đi lòng vòng quanh chân lão quản gia trong khi chú mèo bạc ngồi trên hai chân lật cái túi nhỏ treo trên cổ mình.

    Đây là túi không gian mà rồng vàng đặc biệt chế tạo cho hai chú mèo cũng là nơi đựng toàn bộ tài sản của chúng.

    Cô bé đang tính xem với số tiền mình có bọn họ có thể mua được bao nhiêu bánh nhưng cuối cùng vẫn chịu thua, khi họ ra ngoài, Cale sẽ không để lũ trẻ trả bất kì khoản phí nào dù luôn dạy chúng phải trả tiền cho bữa ăn của chúng.

    Cùng lúc đó tại Thần giới, Thần Chết u buồn nhìn tờ danh sách trên tay, cả người dường như bị bào mòn hết sức sống.

    Tại sao một tên hoàng đế mới lên ngôi cũng có mặt trong tờ danh sách này, làm hoàng đế rất rảnh rỗi sao.

    Công chúa kiêm chỉ huy quân trưởng quân đội vương quốc tại sao cũng đến góp vui.

    Đã nói Rồng cao quý không quan tâm tới con người mà, đây là tập hợp đi du lịch à.

    Còn có tộc cá voi, tộc hổ, tộc người lùn lửa, elf, dack elf và cả ma cà rồng cũng tham gia gọp mặt đông đủ này là cái quái gì.

    Hắn đồng ý cho bọn họ di chuyển để bảo vệ Cale Henituse nhưng đâu có muốn đưa người đi phá hủy thế giới đâu.

    Trong khi Thần Chết lo lắng muốn rụng hết đống tóc trên đầu, nữ thần Mặt Trời khá nhàn rỗi, cô lướt qua danh sách gần như có thể gom đủ một vòng các chủng tộc sau đó bật cười trên nỗi đau của người khác.

    Cô có thể hình dung ra thảm trạng của người đàn ông này nếu đứa trẻ kia bị thương cho dù đó chỉ là một vết xước nhỏ.

    -----~-----

    Bữa sáng trước kia là vừa vặn hiện tại có chút nhiều, Cale cảm thấy bụng có hơi chướng một chút lúc này cậu mới dành ra chút thời gian quan tâm tới tình huống bên ngoài.

    Vào tầm giờ này con đường bên ngoài cửa sổ phòng sẽ có khá đông người đi làm học các gia đình đưa con đi học hôm nay lại đặc biệt vắng tanh.

    Trên mặt đường rải rác một vài mảng đỏ sẫm và thân hình lắc lư lảo đảo của sinh vật mang bộ dạng giống hệt con người.

    Không, làm sao có thể nói là giống hệt trong khi ngày hôm qua chúng cũng giống như người khác, là con người bận rộn với vòng quay cuộc sống.

    Bản tin trên tivi vẫn liên tục nhắc nhở người dân không nên ra khỏi nhà trong khi nói đây là một loại bệnh dịch truyền nhiễm nhưng thiếu gia tóc đỏ biết thứ này không đơn giản chỉ là bệnh truyền nhiễm như cách chính phủ an ủi người dân, đây là một thảm họa.

    Trong “Thời kì tận diệt” con người đã gặp vô số khó khăn khi tai họa bất ngờ ập đến. gần một phần năm dân số chết đi trong năm đầu tiên và con số này không ngừng gia tăng nhưng hiện tại chắc sẽ khác.

    Nhân loại nhờ ơn một tên khốn đã có được sự bảo hộ của các vị thần.

    Điều đó đồng nghĩa với việc họ sẽ mạnh hơn nhân loại trong tiểu thuyết và trả giá cho sức mạnh đó, không biết bao giờ, thảm họa mới sẽ ập đến.

    Chí ít đến khi cấc cánh cổng xuất hiện con người cũng sẽ có cách phản công ngay.

    Chương này có hơi xàm xí nhỉ.

    Chương sau thiếu gia sẽ xuất phát.

    Hành chình hành zombie sắp bắt đầu rồi 😆😆😆
     
    [Tcf] Thế Giới 141114
    7


    Xin chào các bạn lại là Ốc đây.

    Tôi đã tìm được công việc mới và nó bận tới mức vỏ trên người tôi sắp rớt luôn rồi.

    À, trang chủ nhà tôi trên WordPress hiện tại chẳng còn ma nào quản cả nên sẽ không đăng và sửa chữa lại các chương cũ được vì bạn đồng nghiệp đã tiến vào thời kì năm cuối mất rồi nên ...ờ ừm...tôi lại xin phép lặn một thời gian nữa với các bộ truyện cũ.

    Bộ truyện mới nhà tôi đã viết xong mở đầu rồi mà còn bận sấp mặt chưa lên được kệ nữa.

    Thôi, than vãn chút đó thôi.

    Bây giờ là nội dung chính nhé.

    Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.

    #############################

    Trong trí nhớ về kiếp trước của Lee Baek Hyeon, không hề có sự xuất hiện của cặp đôi cậu bé tóc đỏ và tên đầu bếp tóc nâu đáng sợ.

    Tên phản bội đáng lẽ sẽ an toàn khi chết dí trong nhà tới khi được anh ta cứu đã chết.

    Hắn ta thuê căn phòng nằm gần thang máy nơi đáng lẽ vẫn luôn không tìm được chủ thuê cho tới khi mạt thế đổ bộ và đã bị một con zombie nữ trong phòng cắn chết.

    Lee Baek Hyeon rất tự tin về trí nhớ của mình và điều đó càng làm anh ta hứng thú với hai người lạ mắt này.

    Người em trai của tên khốn Cha Duck Hwan, đã chết trước khi ngày thanh trừng diễn ra hai tuần và được tìm thấy khi cơ thể đã bị phân hủy mạnh trong một tòa nhà kho bỏ hoang hiện tại đang an tĩnh ngủ say sau bữa trưa phong phú và tên đầu bếp với khuôn mặt lạnh te chỉ cần một con dao có thể đem đầu tang thi bổ ra như chơi chém hoa quả đang chuẩn bị bữa ăn nhẹ.

    Dường như với hai người bọn họ kỉ thanh trừng và một đám quái vật ăn thịt chạy đầy đường chỉ là một cái gì đó không đáng để tâm.

    Chỉ còn có...thứ khác lạ nhất...

    Lee Baek Hyeon nhìn bảng trạng thái giống tới 99,99% trong các bộ game nhập vai, đăm chiêu.

    Sức mạnh đạt được đều phải đánh đổi một cái giá tương xứng và với sự chúc phúc của một vị thần nói lên, nhân loại sắp phải đối mặt với thảm họa.

    Anh ta không ngu ngốc mà cho rằng đó là kỉ thanh trừng, một kẻ lăn lộn gần sáu mươi năm như anh ta biết rất rõ điều đó.

    Liệu nó có liên quan đến cậu bé tóc đỏ và tên đầu bếp kia không.

    Không giống như nội tâm phức tạp của nhân vật chính Cale vẫn đang chìm trong giấc ngủ say trong khi ôm trong ngực gối bông hình mèo đỏ thật dài.

    Hết cách, bọn nhỏ luôn quấn lấy cậu và dù có nhốt chúng ở ngoài chúng cũng có thể tìm mọi cách lẻn vào rồi làm ổ quanh cậu đã khiến Cale quen với việc phải ôm cái gì đó khi đi ngủ.

    Thế nhưng bên ngoài thật sự rất ồn ào.

    Cale có thể chịu đựng được đám nhỏ trong nhà chạy nhảy và la hét trong lúc mình ngủ (mặc dù chúng sẽ không làm vậy) nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc cậu chịu được tiếng gào rống đinh tai nhức óc của một đám xác sống, đấy là còn chưa kể tới những âm thanh khi chúng tông người vào cửa, cào móng tay lên tường hoặc bất cứ thứ gì.

    Lúc nào tỉnh dậy Cale đều bị những tiếng động đó hành hạ đến nhức óc.

    Thiếu gia khiên bạc bắt đầu tính tới việc chuyển chỗ ở rồi.

    Lần thứ n tỉnh dậy trong tiếng ồn, khuôn mặt vị chỉ huy nổi tiếng của đế quốc tràn đầy khó chịu tới mức nhăn tít lại.

    Cậu nhìn tên nhân vật chính vẫn chai lì ngồi trên ghế sofa.

    Rất muốn đạp tên thần chết khốn nạn xuống đất sau đó dùng bất cứ sức mạnh cổ xưa nào mà mình có phục vụ hắn.

    "Hừm...em trai tôi dường như không quá thích tên nhóc đó" Alberu nheo mắt Lee Baek Hyeon qua tấm gương.

    Nhân vật nam chính của thế giới, người được thiên đạo thế giới hết lòng che chở cũng là kẻ đầu tiên nhận được phước lành từ các vị thần.

    Nói đến đây thôi cũng đủ để hiểu đi bên cạnh kẻ này nguy hiểm thế nào mà em trai anh thì lại là một người cực kì xui xẻo.

    Những con rồng ngay từ đầu khi Lee Baek Hyeon xuất hiện cũng bị vầng sáng trên người anh ta thu hút thế nhưng họ rất nhanh đã mất đi hứng thú.

    Rồng thường xuyên bị các pháp sư thu hút nhưng cũng chỉ dừng lại tại đó thôi.

    "Sẽ rất rắc rối khi thiếu gia ở gần hắn" Rosalyn trầm tư

    "Bao giờ cổng được mở lần hai" rồng vàng gật đầu hỏi trong khi nữ quan bị trục xuất vẫn đang cố gắng liên lạc với thần chết.

    Đoạn thời gian gần đây số lần cô liên hệ với Thần Chết tăng lên đáng kể trong đó có một nửa cô liên hệ chỉ để chửi hắn ta cho đỡ bực.

    Dù sao thì...vị thần của cô đáng bị thế.

    "Khoảng một tuần nữa"

    -------

    Căn hộ Cale sống nằm trên tầng ba trung cư, không quá cao nhưng đủ để có thể nhìn toàn cảnh đường xá bên ngoài qua cánh cửa sổ đã bị cậu làm vỡ một mảng lớn.

    Mới tháng tư nhưng nhiệt độ bên ngoài lại rất nóng.

    Cale ôm gối ôm ngáp ngắn ngáp dài theo chân Beacrox xuống tầng.

    Bọn họ đã quyết định di chuyển sau hai ngày làm bạn với tiếng ồn và hơn hết Cale cần đi tìm gia đình mình.

    Dù khu trung cư không có quá nhiều người nhưng vẫn không tránh khỏi thảm trạng khi mạt thế đổ bộ.

    Bên ngoài hành lang máu tươi rải rác khắp nơi thậm chí Cale có thể thấy được những bộ phận cơ thể con người bị đứt lìa và khi đi xuống cầu thang cậu còn thấy được một xác người phụ nữ trần truồng với những vết cắn nham nhở, cổ gần như đã đứt lìa, bên cạnh đó là xác một con zombie.

    Cale biết người phụ nữ này.

    Cô ta thuê căn phòng cuối hành lang và là một gái bán hoa.

    Ngày đầu tiên chuyển tới Cale đã gặp cô ta đi về với hai gã đàn ông, một trong hai người đã đánh chủ ý với cậu sau đó bị cậu dùng hào quang thống trị ép cho quý xuống.

    Trên đầu cô ta có một lỗ đạn, mâu đỏ pha đen thấm đẫm sàn cầu thang.

    Cô ta đã bị bắn chết trước khi hóa thành zombie và làm cậu thấy bất ngờ là có người có súng.

    Thế giới trong "Thời kì tận diệt" được viết lên với những thiết lập pháp luật của đời thực và các quốc gia hòa bình rất nghiêm ngặt trong vấn đề sử dụng vũ khí nóng.

    Cầu thang tầng ba chỉ cách phòng Cale ba căn phòng và cậu cũng không nghe được tiếng súng chứng minh rằng súng được lắp giảm thanh.

    Lee Baek Hyeon nhìn cái xác ngã trên cầu thang dường như không có gì ngoài dự đoán mà lướt qua.

    Là nhân vật chính của thế giới còn là người trọng sinh anh ta biết cái gì đó, đáng tiếc Cale chỉ biết một số vấn đề chính thông qua việc đọc tiểu thuyết.

    Giá mà có cách nào đó để nhìn được quá khứ của anh ta.

    [Đinh....vị thần thời gian đã trao cho bạn một quyền năng, bạn có muốn nhận hay không?]

    Tiếng nói máy móc đột ngột vang lên làm thiếu gia tóc đỏ xém nữa là trượt chân té ngã.

    Trước mặt Cale, màn hình màu xanh hiển thị một lời mời.

    [Vị thần của thời gian đã nghe thấy yêu cầu của bạn và quyết định trao cho bạn một quyền năng.

    "Truy vết"

    Cho phép chủ sở hữu nhìn trước tương lai gần hoặc truy vết trong quá khứ trong thời gian 60s.

    Thời gian làm lạnh 24h.

    Bạn có muốn chấp nhận quyền năng này không?]

    Một quyền năng khá hữu ích.

    Trước mắt Cale hiện lên hình ảnh một người phụ nữ hoảng loạn chạy trốn, tới gần cầu thang cô ta không chú ý vấp chân, cả cơ thể đổ ra phía trước.

    Bàn tay mưng đầy mủ vàng ghê tởm bắt lấy cô ta.

    Trời đất đảo lộn.

    Zombie chỉ gãy chân bắt đầu cắn gặm cổ người phụ nữ đã mất đi khả năng phản kháng khi ngã xuống cầu thang sau đó một người đàn ông cao gầy xuất hiện dùng súng bắn chết zombie và người phụ nữ sau đó làm một hành động khiến Cale chú ý.

    Gã đàn ông không bỏ đi ngay mà dùng dao quân dụng bổ đầu zombie, móc ra một thứ gì đó rồi mới bỏ đi.

    Hình ảnh đến đây kết thúc.

    "Nhóc con, bị dọa rồi sao" Lee Baek Hyeon nhìn đứa trẻ tóc đỏ đứng chết chân nhìn xác người phụ nữ.

    Dù sao cũng chỉ là một tên nhóc mười bốn tuổi thôi.

    ###########
     
    [Tcf] Thế Giới 141114
    8


    Hình ảnh trước mắt như một thước phim đến hồi kết thúc mà dần dần tiêu tán cùng với đó là một lượng thông tin khá thú vị.

    Có một gã đàn ông lạ mặt đã xuất hiện trong trung cư, ngay gần phòng cậu, dùng vũ khí bị quốc gia kiểm soát chặt chẽ giết chết một con zombie mà không kinh động đến người thừa kế gia tộc sát thủ Molan, hơn thế nữa là thứ hắn lấy ra từ đầu zombie.

    Cale không thể xác định được đó là thứ gì khi vật thể đó dính đầy máu và dịch não và cậu cũng không cảm thấy tò mò.

    Cậu là một kẻ lười biếng và không có đủ tinh lực cho việc tìm hiểu thứ được lấy ra từ việc bổ đầu xác chết.

    Lee Baek Hyeon chậc lưỡi nhìn tên nhóc con đã lấy lại dáng vẻ mặc kệ sự đời cảm thấy có chút không thú vị.

    Dù là em trai Cha Duck Hwan, Cale Henituse rất khác với người anh trai của mình.

    Trong khi gia đình họ Cha luôn nở nụ cười nịnh nọt lố bịch, cả người tỏa ra đầy mùi của lũ nhà giàu mới nổi kệch cỡm thì đứa trẻ trước mắt anh ta, bị đồn thổi khắp chốn là kẻ ích kỷ, ngu dốt không bằng phần nửa người anh trai tài hoa xuất chúng lại giống vương tử thế gia hơn bất cứ ai.

    [Cảm giác quen thuộc thật đấy] giọng nói cảm thán của Tên trộm bỗng nhiên vang lên tiếp sau đó là Kẻ háu ăn

    [Tôi chẳng quan tâm đâu nhưng cứ thế này tôi sẽ lại không được ăn những đồ ăn ngon lành nữa]

    'Bọn họ đang nói cái quái gì thế!!!' người duy nhất nghe được giọng nói của các quyền năng cổ đại bắt đầu nao núng, Cale cảm thấy một điều gì đó không hay.

    [Thứ quái vật đó có mùi của tử mana nhưng lại không hoàn toàn là tử mana] Đá tảng vĩ đại như thể nghe được tiếng lòng cậu mà than thở trong khi Lửa hủy diệt và Nước nuốt trời tỏ vẻ không quan tâm.

    Ông ấy nói thứ này giống với tử mana.

    Khuôn mặt nấp sau gối ôm của Cale trầm xuống nhưng cậu vẫn như thường tránh đi những vết máu và dịch não dính khắp sàn cầu thang mà đi tiếp.

    [Nó quá hỗn tạp để gọi là tử mana.

    Để nói một cách dễ hiểu thì nó giống như một thứ nửa vời mà ai đó tạo ra ấy] Tu sĩ háu ăn dửng dưng.

    Cô ấy là người đã từng dùng cả sinh mệnh để ăn thứ đen xì ghê tởm đó vì vậy trong các quyền năng cổ đại cô ấy khá mẫn cảm với nó.

    [Dù ở thế giới nào cũng có những kẻ điên] Tên trộm thầm thì và ngay sau đó cô ấy vui vẻ reo lên [Dù sao cũng chẳng phải việc của tôi, chúng ta đang đi du lịch và chúng ta chẳng cần phải làm gì cả] điều này được tất cả các năng lực khác đồng tình.

    Du lịch?

    Trong cái thế giới mà quái vật chạy đầy đường.

    Cale không khỏi cảm thán gu thẩm mỹ của các sức mạnh cổ đại thế nhưng não bộ của cậu vẫn hoạt động nhanh chóng phân tích những thông tin ít ỏi mà cậu góp nhặt được về ngày tận thế của thế giới này.

    "Kỷ nguyên tàn lụi" gồm hai phần.

    Phần một nói về những cuộc chiến khốc liệt giữa nhóm nhân vật chính và tang thi cùng cái chết đầy đột ngột vì bị phản bội của nam chính trong khi phần hai nói về tình yêu giữa nữ chính xuyên không với bàn tay vàng thô to và sức mạnh buff quá đà của nam chính trọng sinh.

    Cả hai phần đều không hề đề cập đến nguyên nhân dẫn đến thế giới tiến vào kì thanh trừng.

    Đến cuối truyện cũng không đề cập đến việc con người chiến thắng zombie cùng các loài biến dị.

    Một câu truyện mang cái kết HE cho bộ đôi nhân vật chính cùng một cái kết OE cho toàn thế giới.

    Xuống dưới tầng hai, sàn cầu thang tầng hai cũng đều là một mớ hỗn độn.

    Xác tang thi cùng những người đã bị cắn nhưng chưa biến đổi nằm chất đống bên dưới, mùi hôi thối bốc lên nồng nặc.

    Vẫn là thủ pháp cũ.

    Một phát đạn liền giết chết nhưng Cale nhận ra điều thú vị hơn.

    Trong bốn cái xác chưa biến đổi có một cái đã không còn nguyên vẹn.

    Giống như con tang thi trên cầu thang tầng ba cùng ba con tang thi ở đây.

    Đó là một gã đàn ông cao lớn với khuôn mặt có thể dọa khóc bất cứ đứa trẻ nào.

    Khuôn mặt càng dữ tợn hơn với vết chém sắc ngọt chia đôi gần một phần tư khuôn mặt.

    Con người cũng có những thứ đặc biệt trong đầu và dường như không phải ai cũng có.

    'Tinh hạch' trong đầu Cale bật ra một cái tên.

    Trong 'Thời kì tận diệt' đến tận cuốn thứ hai khi nhân vật nữ chính chính thức lộ diện vật này mới được phát hiện.

    Tác giả không nói quá nhiều về tinh hạch chỉ sơ qua về việc nó được lấy ra từ zombie, có thể giúp dị năng giả đề thăng sức mạnh, nhanh chóng trở thành loại tiền tệ khá phổ biến giữa các dị năng giả.

    Dị năng giả cũng có tinh hạch, trong khi con người hấp thụ tinh hạch của zombie để trở nên mạnh mẽ hơn thì ngược lại zombie cũng đặc biệt thích nhân loại có dị năng biến dị năng giả tựa như miếng mồi thơm ngon tỏa ra mùi hương mê hoặc.

    Tựa hai cực nam châm, cực kỳ thu hút lẫn nhau.

    Có lẽ việc tìm lấy 1 viên xem xét là một việc cần thiết.

    Beacrox phát hiện thiếu gia nhà mình chìm vào suy nghĩ cũng không nói gì chỉ lẳng lặng dọn dẹp một đám sinh vật hôi hám cố gắng tiến đến gần họ.

    Không chỉ có Beacrox, phía bên kia mặt gương vô số ánh mắt bất lực nhìn chằm chằm thiếu gia tóc đỏ.

    Cậu ấy nói sẽ không làm gì cả và muốn được nghỉ ngơi như một kẻ lười biếng, đúng không?

    "Chúng ta sẽ cần chuẩn bị thêm kha khá thứ" Rosalyn day day hai bên thái dương đau nhức, một hành động không phù hợp với cô một chút nào.

    "Ha...tên khốn xui xẻo"

    Ai cũng đã quá rõ ràng về vị chỉ huy trẻ tuổi, chỉ cần cậu ấy lộ ra dáng vẻ đó thì những rắc rối sẽ vây quanh sớm thôi.

    Ví dụ điển hình nhất chẳng phải là tên Sao Trắng và vị thần bị phong ấn đó sao chẳng qua...như vậy mới là Cale Henituse.

    ~~~~~~~√~~~~~~~~

    Ngày thứ ba khi kỉ thanh trừng bắt đầu trời đổ mưa lớn.

    Từ khi Mặt Trời bị những đám mây đen tím che lấp Choi Han đã nhanh chóng tìm cho mình một nơi trú ẩn.

    Siêu thị mini đã bị càn quét vài lần bên trong còn sót lại chỉ là những kệ hàng đổ sụp trống rỗng cùng những dấu vết hỗn loạn.

    Chọn một góc sạch sẽ ngồi xuống nghỉ ngơi Choi Han bắt đầu dùng bữa.

    Túi không gian không phải vật phẩm quý hiếm đối với quý tộc lại càng là vật phẩm có thể tùy ý làm ra khi bạn là một pháp sư.

    Choi Han, người đang sống trong một gia đình pháp sư mạnh nhất đại lục phía Tây và tận bảy con rồng đương nhiên không thể không có.

    Từ trong túi lấy ra một chút bánh mì cùng bơ đậu phộng kiếm sĩ tóc đen mặt vô biểu cảm nhai nuốt, đôi mắt hướng ra phía bầu trời bên ngoài.

    Cảm giác quen thuộc mà bầu trời đem lại làm Choi Han cảm thấy khó chịu.

    Nó làm anh nhớ về cuộc chiến tại vương quốc Caro khi anh bị thu hút bởi tử mana.

    Ầm....

    Trong lúc Choi Han đắm chìm trong suy nghĩ, cửa chính của siêu thị bị húc bay, chiếc xe bọc khung thép chắc chắn cua một đường vòng cung đẹp mắt, va vào một số kệ đồ đổ và dừng lại.

    "Mẹ nó Dam Chun Ho cậu trước đây hay đua xe ngầm đúng không" cửa xe bị một người đàn ông khoảng bốn mươi giận đùng đùng đạp ra, bước xuống từ ghế lái là thiếu niên khoảng hai mươi tuổi cười rất gợi đòn.

    "Trưởng nhóm thật tài tình nha"

    Theo sau hai người còn có bốn người khác, ba nam một nữ.

    Trong đó nữ nhân là nổi bật nhất với mái tóc nhuộm màu vàng như ánh nắng, đôi mắt sắc bén bỏ qua một đám nam nhân đang om sòm mà chính xác nhìn tới Choi Han.

    "Tôi là Jang Hee-Young, thật xin lỗi vì đã làm phiền"

    Khi cô gái lên tiếng mấy người đàn ông liền dừng tay nhìn sang bên này, người đàn ông hơn bốn mươi ban đầu cau mày nhìn Choi Han đánh giá sau đó liền quay đầu thì thầm với một người nam khác trong đoàn.

    Choi Han gật đầu sau đó không quan tâm tới họ nữa.

    Đến khi những hạt mưa đầu tiên rơi xuống bên trong siêu thị đã hình thành hai trạng thái đối lập.

    Một bên là Choi Han bình tĩnh ăn bánh mì, một bên là đám người vừa tới.

    "Beak Yoonho, lập kết giới cách âm đi"

    Cô gái toac vàng, Jang Hee-Young đi sau cùng đội ngũ tới góc bên kia siêu thị nhỏ giọng, người được gọi là một thanh niên mười mười tám với cây kẹo ngậm trong miệng gật đầu.

    "Lee Minsung, anh có phát hiện gì không"

    Người đàn ông bốn mươi đưa mắt nhìn về phía Choi Han

    "Hắn rất mạnh, chỉ số sức mạnh của hắn không thể nhìn được" khuôn mặt anh ta hơi trầm xuống.

    "Lym Tae Guy, cậu thì sao" Jang Hee-Young nhìn về phía thanh niên gần như giống hệt với Beak Yoonho.

    "Không nên gây sự với hắn, sẽ chết"

    Jang Hee-Young cau mày.

    Trước đây năm ngày thực chất Jang Hee-Young vẫn còn là một giáo viên dạy võ, vì gặp sự cố trong chuyến du lịch cùng võ đường, cô cùng năm người khác đều tới thế giới này.

    Vào ngày đầu tiên đến đây cô đã biết thế giới này là gì.

    Cô là một fan cuồng của tiểu thuyết, đặc biệt dùng ba ngày đi hội sách để có bằng được chữ ký của đại thần.

    Và rồi sau tai nạn, cô ở đây, trở thành một nhân vật chết sớm trong cuốn truyện đắt khách nhất của vị đại thần kia.

    Không chỉ có cô, năm người khác cũng vậy.

    Bọn họ chỉ là những nhân vật qua đường làm nổi bật lên nhân vật chính.

    Khác với nguyên tác mà đại thần viết ra, đó chính là cửa sổ trạng thái trước mặt cô đây.

    "Kim Kyhon, cậu sử dụng kĩ năng đó đi" người cuối cùng là một thiếu niên khoảng hai tư, hai lăm với nụ cười cợt nhả.

    "Đã dùng rồi.

    Ngoại trừ tên ra, cái gì cũng không có"

    Kim Kyhon là người mang kĩ năng giám định.

    Bất cứ thứ gì lọt vào trong tầm mắt anh ta đều có đọc được chỉ là lần này, ngoại trừ tên tất cả mọi thứ hiển thị đều là những dấu hỏi chấm dày đặc.

    Bên kia, màn xanh trước mắt Choi Han hiện lên tất cả thông tin sáu người ngay khi bị giám định.

    Tất cả mọi thứ dù là nhỏ nhặt nhất mà họ có lẽ chẳng thể nhớ nổi.

    Cách Choi Han khoảng một nghìn cây số Raon cũng đã dừng lại và tìm một chỗ trú trước khi mưa rơi xuống, theo sau nhóc là cô gái nhân loại Jeang Haneul.

    Đi với nhau đã hai ngày Haneul quả thật chán nản với tên nhóc đẹp trai nhưng dầu muối đều không ăn này.

    Cô quyến rũ, cô nũng nịu, cô tỏ ra yếu đuối, toàn bộ cậu ta đều nhìn nhưng một chút cũng không phản ứng lại luôn miệng nói cần nhanh chóng tìm được con người của cậu ta.

    Haneul có đôi lúc hoài nghi Raon có thể trước đó trốn từ viện tâm thần nào đó ra nhưng cô không thể từ bỏ cái đùi vàng này.

    Dù cậu ta ngu ngốc nhưng cậu ta rất mạnh.
     
    [Tcf] Thế Giới 141114
    Thông báo


    Tác giả đã trở lại.

    Tối nay có chương mới nha các tình yêu.
     
    [Tcf] Thế Giới 141114
    9


    Bầu trời thành phố A nhuộm màu xám xịt bởi cơn mưa lớn, những dải sét đỏ tím giống như những con rắn khổng lồ bò trườn trong làn mây đục.

    Trong chiếc xe đen đang chạy băng băng trên đường quốc lộ, đứa trẻ với mái tóc màu hoàng hôn ngồi trên tấm đệm mềm mân mê cây bút.

    Cale đang tổng hợp lại các tình tiết của 'kỉ nguyên tàn lụi'.

    Những ngày đầu rất nhiều người sợ hãi 'quái vật' mà không dám ra khỏi nhà.

    Bọn họ chỉ biết lên mạng cầu cứu nhưng không phải ai cũng có thói quen tích trữ đồ ăn.

    Đợi đến khi ăn hết đồ ăn, nước và điện cũng bị cắt mất, đói đến không chịu nổi thì mới có người tính toán ra ngoài tìm đồ ăn.

    Chẳng qua, sau cơn mưa này hoạt động của 'quái vật' đã trở nên linh hoạt hơn rất nhiều so với những ngày đầu, các khớp tay chân hoạt động nhanh nhẹn giống như một người bình thường, chạy nhảy leo trèo dù hơi khó khăn nhưng cũng không làm khó được chúng nữa, muốn giết cũng sẽ khó giết hơn so với những ngày đầu.

    Còn về những người thức tỉnh dị năng, không một ai bỗng nhiên sở hữu năng lực mà thành thạo nó cả.

    Rất nhiều người thức tỉnh quá tự tin với sức mạnh mới của mình mà chết thảm dưới tay 'quái vật', sau thì đa phần người thức tỉnh sẽ được quân đội thu nhận chỉ có một số ít tự lập khu tự trị riêng giống Lee Baek Hyeon.

    Tiền kiếp anh ta đi theo quân đội sau đó bị phản bội, bị cả căn cứ quay lưng nên sau khi được sống lại 1 lần nữa anh ta tự tay lập nên căn cứ 'Rạng Đông' mà mai sau trở thành nơi được mệnh danh là đáng sống nhất.

    Bởi số lượng người thức tỉnh rất hiếm có nên trong các khu an toàn bọn họ rất được xem trọng, cũng vì vậy giữa người thường và dị năng giả dần dần hình thành một bức tường phân chia giai cấp cực mà bức tường này cao không với được.

    Trong khi thức tỉnh giả đồ ăn đuề huề bao nhiêu thì cuộc sống của người bình thường lại càng kham khổ bấy nhiêu.

    Nguyên tác cũng không thiếu phân cảnh các căn cứ dùng người bình thường làm con cờ thế mạng cho dị năng giả chạy thoát khi bị 'quái vật' vây thành,cũng không thiếu dị năng giả dùng người bình thường làm mồi câu dẫn 'quái vật'.

    Ngáp một cái dài, dạo gần đây Cale ngủ càng ngày càng nhiều, đôi lúc cơ thể mệt mỏi tới không muốn cử động.

    'Đá tảng vĩ đại' nói đây là do cậu đang dung hợp với thế giới, không cần quá lo lắng nhưng gã đầu bếp với khuôn mặt luôn khó đăm đăm chẳng bỏ vào tai.

    Cậu đã ăn chán các loại thức ăn dinh dưỡng rồi.

    Mặc dù chúng rất ngon nhưng ăn nhiều thì vẫn không yêu thích nổi.

    Mưa vẫn rơi tầm tã không có dấu hiệu dừng lại.

    Trong màn mưa, siêu thị kết hợp trạm xăng dần xuất hiện.

    Lee Baek Hyeon dừng xe cách đó không xa, trong trí nhớ của hắn nơi này có một chút phiền phức nhỏ.

    "Sao thế"

    Cale đã buồn ngủ lắm rồi nhưng cậu không muốn phải ngủ trên xe một chút nào, cậu nhớ chiếc giường rộng lớn êm ái của mình tại biệt thự đá tảng.

    Nếu không nhờ ơn gã thần chết đáng hận kia thì Cale có thể cho mọi người thấy 24h sinh hoạt trên giường như thế nào.

    "Không có gì" Lee Baek Hyeon nhún vai tiếp tục lái xe về phía trạm xăng.

    Kiếp trước hắn ăn quả đắng ở nơi này nhưng cũng chỉ là trong kiếp trước thôi, hơn nữa....

    Lee Baek Hyeon liếc mắt nhìn vào tên đầu bếp tóc nâu ngồi ghế phó lái.

    Với cái độ quái vật của gã này thì đúng là chỉ là chút phiền phức nhỏ.

    Cale ngồi trên cánh tay của Beacrox, mặc dù 14 tuổi nhưng cơ thể Cale không khác gì đứa trẻ 10 tuổi là mấy, cả ba cùng tiến vào siêu thị mini.

    Bên trong siêu thị, già trẻ lớn bé gì đều đó, chia làm vài nhóm ngồi với nhau, nhìn qua đều rất chật vật.

    Khi nhìn thấy nhóm Cale đi vào thì đều nhìn chằm chằm ba người mà đầy đề phòng cùng sợ hãi.

    Cale lại ngáp thêm 1 cái, cậu chỉ nhìn lướt đánh giá, đang định bảo Beacrox thả mình xuống thì một giọng nói vang lên bên trái bọn họ.

    "Đứng lại!"
     
    [Tcf] Thế Giới 141114
    10


    Lâu lắm rồi không viết lại, tay có hơi tàn nên tui viết lại CHƯƠNG 9 rồi.

    Hy vọng mn thông cảm cho tui và đọc lại CHƯƠNG 9 nha nếu không là thấy không khớp đâu.

    Tay tàn quá, não cũng đi chơi nênviết cũng lủng củng hơn, mong mn thông cảm.

    Thui vô chương nào.

    --------------++--------------

    "Đứng lại!"

    Cale có hơi giật mình, nhìn qua phía tiếng nói.

    Chỉ thấy một nam trung niên vẻ ngoài cao to, trên mặt có vài vết sẹo kéo dài từ mắt xuống tận cằm,vẻ mặt hung ác, phía sau còn đi theo mấy người tuổi chừng từ 30 trở xuống, tóc nhuộm đủ màu.

    Trên tay chúng còn có mấy cây mã tấu, ngay cả súng cũng có.

    Không cần nghĩ cũng biết cái đám người này lai giả bất thiện.

    Tên cầm đầu nhìn Lee Baek Hyeon và Beacrox một lát sau đó cười nhếch mép.

    "Hai đứa chúng mày nhìn không tồi chi bằng gia nhập cùng với bọn tao, thức ăn với gái đẹp đều có đủ, tuyệt không bạc đãi bọn mày"

    Beacrox hơi nhíu mày nhưng không nói gì.

    Lee Baek Hyeon thì ngược lại, bật cười.

    "Nói đi, mày muốn gì" trong kiếp trước khi hắn tiến vào nơi này còn bị gã đánh nằm sấp sao giờ niềm nở quá vậy.

    "Tao thích những đứa thông minh như mày" gã mặt sẹo cười lớn sau đó chỉ tay về phía Beacrox, chính xác hơn hắn chỉ về phía Cale.

    "Tao muốn nó, tao chưa chơi trẻ con bao giờ, không biết hương vị thế nào, chậc chậc, yên tâm mấy đứa ở đây tùy mày chọn" nói xong hắn chỉ vào nhòm các cô gái mặc đồng phục học sinh trong góc làm các cô run lên bần bật.

    Không khí dường như đông cứng lại.

    Cale có thể cảm nhận rõ ràng khí lạnh tỏa ra từ Beacrox, cậu được đặt xuống đất.

    "Phải thế...." gã mặt sẹo đưa tay tính túm lấy cậu nhưng chưa kịp động vào góc áo của Cale hắn thấy một vật gì đó vút qua, máu đỏ bắn ra, cánh tay của hắn đã đứt lìa.

    Không gian im lặng.

    "AAAAAAAA...ta..tay tao, thằng chó"

    Tiếng hét rất có lực nha, Cale lạnh nhạt nhìn một đám người đang ngơ ngác cùng tên mặt sẹo đâu đớn ngồi trên sàn nhà, chậc một tiếng xoay người đi về góc không người.

    "Mẹ kiếp, chúng mày còn đứng đó làm gid, lên hết cho tao, giết thằng chó đó" gã mặt sẹo đau đớn ôm tay gầm thét với đám tay sai phía sau, lập tức cả đám ùa lên như ong vỡ tổ chẳng có quy luật gì mà hướng về phía Beacrox.

    Đối với một sát thủ thì đám người này không khác gì đang diễn xiếc.

    Chẳng mấy chốc tất cả đã nằm ngang nằm dọc.

    Bất cứ kẻ nào động tâm tư dơ bẩn với người nhà Henituse sẽ phải trả một cái giá lớn.

    Lee Baek Hyeon cũng đã tới chỗ Cale đang ngồi không nhịn được ớn lạnh sống lưng.

    Một chiêu liền mất mạng, đúng là một tên đáng sợ mà điều đáng sợ hơn nữa là cậu bé bên cạnh anh ta đây, khuôn mặt bầu bĩnh trẻ con còn nhuốm một chút máu, trong đôi mắt đọng nước do buồn ngủ không hề có một chút sợ hãi nào.

    Dường như cậu đã quá quen với cảnh tượng này, quen với việc giết chóc.

    Gia đình họ Cha vốn là gia đình kinh doanh thông thường, mặc dù bọn họ rất giàu có nhưng không liên quan gì đến phía mặt tối.

    Lần đầu tiên Lee Baek Hyeon nghi ngờ, nghi ngờ rằng trước mặt hắn không phải....

    Đầu óc đột nhiên đau nhói, một chút hình ảnh mơ hồ hiện lên trong đầu.

    [Bức tường thứ nhất bị phá bỏ, phá bỏ giới hạn của nhân vật Lee Baek Hyeon]

    Bên tai Cale, giọng nói máy móc vang lên cùng lúc đó ánh mắt Lee Baek Hyeon nhìn về phía Cale.

    Cậu ta không phải người nhà họ Cha, cậu ta là ai?

    Tại sao hắn và dường như mọi người đều coi cậu ta là người nhà họ Cha, là Cha Dae Hyun.

    Vô số câu hỏi xoay quanh tâm trí Lee Baek Hyeon.

    [Đinh...

    Vị thần của giấc ngủ vĩnh hằng trao cho bạn một nhiệm vụ, bạn có muốn nhận không?]

    [Đinh...

    Xác nhận nhiệm vụ.

    Nhiệm vụ: Bí mật thân thế

    Bạn đã biết một bí mật nhỏ mà vị thần của giấc ngủ vĩnh hằng che giấu, ngài muốn bạn giữ bí mật này vĩnh viễn.

    Phần thưởng: Nếu bạn vô tình hoặc cố tình nói ra bí mật này bạn sẽ được gặp mặt vị thần của giấc ngủ vĩnh hằng đó nha~]

    Gặp mặt một vị thần.

    Nghe hay đấy nhưng vị thần của giấc ngủ vĩnh hằng chẳng phải thần chết sao.

    Chỉ có người chết mới gặp được vị thần này thôi.

    Một phần thưởng tuyệt vời.

    Giờ thì đống chỉ rối trong não Lee Baek Hyeon càng thêm rối.

    Dường như vị thần của giấc ngủ vĩnh hằng này rất che chở Cale Henituse.

    Cậu...rốt cuộc là ai.

    Phía bên này Beacrox đã giải quyết xong đang tháo đôi găng tay trắng đã nhuộm thành màu đỏ và đi về phía này.

    Ừm, trước khi cậu chủ nhỏ không mở nổi mắt nữa, một cốc sữa ấm là cần thiết cho cơ thể như suy dinh dưỡng kia.
     
    Back
    Top Bottom