Cập nhật mới

Khác TẤT CẢ LÀ DO THIẾP MÀ RA

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
330784257-256-k555032.jpg

Tất Cả Là Do Thiếp Mà Ra
Tác giả: Calanthalwaystanf
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nữ chính: Dương Mặc Ngọc con nhà thượng thư quyền cao chức trọng vì cảm mến lục vương gia Ngộ Tác và từ chối kết tóc se duyên với thái tử Ngộ Triết.

Một lòng một dạ trở thành thê tử, dốc lòng phò tá Ngô Tác lên ngôi vương.

Liệu nàng và lục vương gia có thể nắm tay nhau bước đến đỉnh cao cuộc đời không?

Liệu những gì đang chờ đón nàng tiếp theo.

Hãy cùng tác giả khám phá thế giới hôn nhân của hai người nha 3



truyệncổtrang​
 
Tất Cả Là Do Thiếp Mà Ra
CHƯƠNG 1: THỨC GIẤC


Nghe thấy tiếng khóc thút thít Mặc Ngọc từ từ mở mắt dậy thì nhìn thấy tì nữ thân thiết của mình là A Châu hai mắt sưng đỏ:

- Phu nhân!

Rốt cuộc người cũng tỉnh rồi tì nữ mừng quá.

Người có đói không?

Hay là người muốn ăn gì tì nữ bảo người chuẩn bị cho người liền!

A tóc người bị rối rồi hay để nô tì chải tóc cho người nha.

Nhìn thấy bộ dạng mắt mũi tèm nhem, tay chân luốn cuống của A Châu mà cô không thể nhịn cười

- Thôi nào muội bình tĩnh xem nào!

Muội đã nói xem ta đã ngất mấy bao lâu rồi nhỉ?

- Hức.Hức Người đã. ngất tận bốn ngày đó phu nhân..Nô tỳ còn lo..... người xảy ra chuyện không hay gì cơ hức hức

Con bé này lại lo xa rồi.

Giọng nói của cô ngọt ngào như chim hót, đôi tay thon dài mịn màng khẽ chạm lên mặt của A Châu ân cần hỏi thăm.

- Nín khóc đi!

Chẳng phải bây giờ ta đã ổn rồi xao.

Ta thì không sao nhưng hình như muội gầy đi mấy cân rồi đúng không nhỉ?

Lo mà ăn uống bồi bổ sức khỏe đi nha!

Mà mới có bốn ngày mà muội đã quên lời ta dặn rồi sao?

Cô khẽ nói vào tai A Châu, chất giọng nhẹ nhàng nhưng đầy trầm bổng giống như mật ngọt làm tan chảy đôi tai ta.

- Ta đã bảo muội phải gọi ta là tỷ tỷ chứ không được gọi là phu nhân và nô tì nữa!

A Châu cuối mặt ngại ngùng, bẽn lẽn nói:

- Muội, muội nhớ rồi!

Về sau muội sẽ làm theo không bao giờ trái lệnh tỷ tỷ nữa.

- Ngoan lắm.

Mà từ khi ta ốm đến giờ có bao nhiêu người đến thăm ta vậy?

- Để muội nhớ xem có nhiều lắm đó.

Nào là Hiền phi, Thục phi, tam công chúa,.....

- Vậy còn Ngộ Trác thì sao?

- Lục vương gia bảo người bận không có thời gian nên chưa đến thăm người được.

Ngoài ra mẫu thân của người cũng đến đó.

- Mẫu thân ta sao?

Người ở đây từ khi nào vậy?

- Từ khi tỷ bắt đầu ngất thì người đã đến đây cùng muội thay phiên chăm sóc.

Người chỉ mới về lúc sáng sớm nay thôi.

Nghe bảo có việc gì quan trọng bên hàng buôn cần phải giải quyết gấp.

Người còn bảo tí nữa người sẽ lại đến.

Nghe đến đây nước mắt của Mặc Ngọc lã chã rơi.

Đôi mắt tròn xoe long lanh trong nước.

Từng giọt nước mắt như từng viên ngọc rơi xuống đôi tay của nàng.

Đã bao lâu rồi nàng không về nhà nhỉ?

Lâu quá rồi, lâu đến nỗi nàng không nhớ nổi.

Nàng đến giờ mới hiểu lời dặn của mẫu thân rằng cho dù chuyện gì có xảy ra thì mẫu thân luôn ở bên người.

Nàng chấp nhận rời xa gia đình chỉ để lấy một tên đàn ông mà kể cả khi nàng đang nguy kịch thì cũng thèm đoái hoài.

Rốt cuộc là vì chàng vô tâm hay là vì nàng ngu ngốc.

Hơn cả nhớ, nàng cảm thấy có lỗi với mẫu thân vô cùng.

Nàng thèm cảm giác được nằm trọn trong vòng tay người, nghe người kể về câu chuyện ở một miền đất nào đó xa xôi.

- A Châu à.

Bây giờ ta với muội cùng nhau ăn sau đó muội nhớ sửa sang cho ta thật đẹp rồi chúng ta cùng nhau về quê nhá.

- Bây giờ ạ?

Thế này có hơi gấp?

Mình có cần báo trước cho Lục Vương Gia không ạ?

- Không cần đâu.

À muội nhớ dặn hạ nhân chuẩn bị vài khúc lụa thượng hạng, trang sức và nhân sâm giúp ta.

- Thế thì cần phải bảo với quản gia ít nhất 1 ngày đó tỷ ơi.

- Không sao.

Các muội cứ lấy đi.

Ta là chủ nhân của nơi này.

Ta muốn lấy cái gì còn phải hỏi ý kẻ khác sao?

- Vâng muội hiểu rồi.

Muội đi chuẩn bị liền đây.

Người chịu khó đợi muội xíu nha.

A Châu hớt hải chạy ra khỏi phòng.

Tức tốc kêu gọi hạ nhân chuẩn bị.

Chỉ còn một mình Mặc Ngọc trong phòng, ngắm nhìn mình trong gương, cô vừa say sưa vẻ đẹp của mình vừa tặc lưỡi.

- Có lẽ hôm nay không chỉ là thức giấc mà còn là sự thức dậy trong nhận thức của con mẫu thân nhỉ?

Rốt cuộc thì hài nhi bây giờ mới hiểu hết lời mẫu thân nói.
 
Back
Top Bottom