Ngôn Tình Tang Thi Cũng Ghét Bỏ Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,446,321
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
tang-thi-cung-ghet-bo-toi.jpg

Tang Thi Cũng Ghét Bỏ Tôi
Tác giả: Lạc Khê Nhi
Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Mạt Thế, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tên truyện: Tang thi cũng ghét bỏ tôi

Tác giả: Lạc Khê Nhi

Thể loại: ngôn tình, 1v1, hiện đại, HE, trùng sinh, truyện ngắn, mạt thế

Số chương: 14 chương

Chuyển ngữ: Thanh Ninh

– Edit: Miên Viễn, AQY

– Beta: Maria

– Check: Amin

Giới thiệu:

Trong kỳ huấn luyện quân sự của sinh viên năm nhất, đột nhiên bùng phát đại dịch zombie.

Tất cả giáo viên và học sinh trong trường đều vô cùng hoảng loạn chạy khắp nơi.

Chỉ có mình tôi, người vừa được chẩn đoán mắc bệnh ung thư giai đoạn cuối, mắt sáng ngời lao về phía bầy zombie, mong chờ mình bị cắn.

Ai ngờ, những con zombie này thấy tôi đến gần thì đều ghét bỏ tránh ra xa, có chết cũng không chịu cắn tôi.

Tôi không tin vào chuyện quỷ quái, trải qua trăm cay nghìn đắng tìm được Vua zombie.

Vua zombie vừa nhìn thấy tôi đã lập tức quỳ xuống, thậm chí tôi còn nghe thấy giọng của nó vang trong đầu.

“Tôi thật sự phục cô rồi, lão Lục, cầu xin cô mau tránh xa tôi ra.”

*

Lưu ý của chủ nhà: Trong truyện sẽ thay phiên linh hoạt sử dụng “thây ma”, “zombie” và “tang thi”, nếu ai không thích thế thì cân nhắc trước khi đọc nhé.​
 
Tang Thi Cũng Ghét Bỏ Tôi
Chương 1


Edit: Miên Viễn

Beta: Maria

Check: Amin

-

1

Nhóm sinh viên năm nhất đang trong kỳ huấn luyện quân sự, trong không khí tràn đầy hơi thở thanh xuân.

Tôi nhìn tờ giấy xét nghiệm trên tay mà cả người như rơi vào vũng lầy tuyệt vọng.

Bố mẹ tôi mất năm tôi mười tuổi, tôi không dễ dàng gì mới thi đậu vào trường đại học mà mình hằng mong ước.

Tôi cứ nghĩ rằng cuộc sống an nhàn sẽ tới nhưng thật không ngờ lại phát hiện ra mình bị ung thư tuyến tụy, căn bệnh hiểm nghèo một khi phát tác là có thể dễ dàng cướp đi mạng sống của một người.

Đầu óc tôi bây giờ trống rỗng, chỉ có một suy nghĩ duy nhất.

Tôi phải làm như thế nào để trải qua những ngày tháng đau đớn đến chết đi sống lại lúc cuối đời đây.

“Cứu mạng! A a a a! Zombie! Có zombie, cứu mạng với!”

Bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng hét kinh hoàng.

Mọi người trong lớp đều bị giật mình, đều đồng loạt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Chúng tôi nhìn thấy cảnh tượng đáng sợ tựa như địa ngục trần gian.

Một đám zombie đáng sợ với những vết lốm đốm đỏ tía và những đường gân đen lan rộng trên khuôn mặt.

Chúng giương răng nanh và mở rộng cái miệng đầy máu đỏ tươi, đánh gục rồi c ắn vào cổ những tân sinh viên đứng ngoài sân.

Máu bắn tung tóe, theo đó là tiếng la hét thảm thiết không dứt.

“Thây, thây ma! Thật sự là thây ma đó! Mẹ ơi, mau chạy đi!”

Không biết người nào ở gần đó sợ hãi hét lên.

Một giây sau, hầu hết sinh viên đã chạy ra khỏi lớp.

Thầy giáo cau mày bảo chúng tôi ở trong lớp để thầy ra ngoài xem sao.

Rất nhanh, mọi người từ các lớp khác cũng la hét chạy ra.

Bên ngoài hành lang trở nên đông đúc và hỗn loạn.

Bỗng có tiếng cười chế giễu truyền đến từ bên cạnh tôi.

“Trên thế giới làm gì có khả năng tồn tại zombie thật chứ. Chắc là trò đùa dai của đám tân sinh viên thôi.”

Là tên lưu manh Triệu Cường vẫn luôn cà lơ phất phơ của lớp tôi.

Cậu ta còn lấy điện thoại ra bắt đầu chụp ảnh.

Câu này của cậu ta khiến cho không ít người đang chuẩn bị chạy trốn cũng bình tĩnh lại.

Rầm.

Ầm!

Một bóng người rơi từ trên tầng xuống đất.

Mặt tất cả mọi người đều biến sắc.

Có người can đảm chút thì đang định thò đầu ra xem thử.

Gào!

Đột nhiên một khuôn mặt lốm đốm màu đỏ tía của zombie đầy ghê tởm và đáng sợ xuất hiện bên ngoài cửa sổ.

Nó chống hai tay lên kính, há miệng gầm lên với chúng tôi như muốn xông vào.

Tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn rõ đôi mắt lồi đục ngầu đỏ hoe của nó, cũng như vết thương đỏ sẫm chỗ cổ đã bị cắn mất một mảng thịt to.

Rất giống zombie từng xuất hiện trên TV lúc trước.

2

“A!”

Những người khác cũng thấy rõ hình dáng của thây ma, còn nhìn thấy những học sinh bên ngoài bị nó đè x uống cắn càng ngày càng nhiều.

Cuối cùng mọi người cũng nhận ra rằng đây hoàn toàn không phải là một trò đùa dai.

Càng nhiều người muốn chạy thì hành lang càng ngày càng đông nghịt người, hoàn toàn không chạy ra được.

Lúc này, lớp trưởng luôn bình tĩnh lập tức nói với mọi người: “Tất cả bình tĩnh lại, đừng hoảng! Trước tiên mọi người khóa kỹ cửa sổ lại!”

“Mọi người đều đã từng xem phim về zombie rồi, trong trường hợp này, tuyệt đối đừng để mình bị zombie cào hoặc cắn, nếu không thì chắc chắn sẽ biến thành zombie.”

“Việc chúng ta cần làm bây giờ là bảo đảm mình không đụng phải zombie!”

Có người hô về phía tôi.

“Tô Tiểu Thiển, cậu mau đóng cửa sổ bên cạnh cậu lại đi!”

Tôi nghe vậy theo bản năng đóng cửa sổ lại.

Một giây sau tôi mới phản ứng lại, tôi nhìn về phía lớp trưởng với đôi mắt sáng ngời.

“Bị zombie cào hoặc cắn thật sự sẽ biến thành zombie?”

Mọi người đều cau mày nhìn tôi.

Nhưng tôi chỉ nhìn lớp trưởng, thấy cậu ấy gật đầu.

Tôi vui mừng đến mức nhảy cao ba thước, trước khi cửa lớp bị mọi người đóng lại, tôi đã nhanh chân chạy ra ngoài.
 
Tang Thi Cũng Ghét Bỏ Tôi
Chương 2


Edit: Miên Viễn

Beta: Maria

Check: Amin

-

3

Tôi chen chúc trong đám đông, cuối cùng cũng ra khỏi được tòa nhà dạy học.

Sân vận động cách đó không xa là cảnh zombie và người đã biến thành một đám hỗn loạn.

Tôi phấn khích đến mức chạy ngược hướng với đám bạn học đang la hét chạy trốn, tôi lao về phía lũ thây ma, hy vọng chúng sẽ cắn tôi.

Bởi vì đây là cách duy nhất mà bây giờ tôi có thể nghĩ ra để cho mình chết mà ít đau đớn nhất.

Tôi nhắm một con zombie trông dữ tợn nhất, chắc chắn nó cắn vừa nhanh vừa chính xác!

Lúc này nó đang ôm một học sinh nam cao lớn trắng trẻo bị người khác đẩy về nó, há miệng định cắn.

Tôi lao về phía trước không chút do dự, dùng hết sức kéo học sinh nam đó ra.

Sau đó tôi giang hai tay ra, nhắm mắt lại chờ zombie cắn.

Một giây, hai giây... tám giây, chín giây trôi qua.

Những tiếng kêu gào thảm thiết ở xung quanh vẫn vang lên liên tục không dừng.

Nhưng cơn đau như dự tính mãi không đến.

Khi tôi vẫn còn đang nghi ngờ thì cảm giác được ai đó cẩn thận ôm tôi vào lòng.

Một mùi hương dễ ngửi như mùi thông lạnh trong tuyết truyền tới.

Mùi trên người thây ma thơm vậy á?!

Không phải trên TV đều nói thây ma tản ra mùi tanh như chuột chết à?

Tôi không nghĩ nhiều, ngẩng cổ lên để zombie cắn tôi dễ dàng hơn.

Nhưng đau đớn trong tưởng tượng vẫn không đến.

Thay vào đó, một giọng nam lạnh lùng dễ nghe có chút do dự phát ra từ trên đỉnh đầu tôi.

“Tô Tiểu Thiển, em muốn tôi lấy thân báo đáp ơn cứu mạng này của em? Nhưng mà đầu tiên có thể đổi chỗ khác không? Chỗ này có zombie.”

4

Giọng nói này sao lại quen quá vậy.

Tôi nhanh chóng mở mắt ra, ngẩng đầu.

Thứ đầu tiên đập vào mắt tôi là đường quai hàm duyên dáng.

Ngay sau đó là gương mặt đẹp trai, góc cạnh rõ ràng.

Vậy mà lại là trùm trường Hạ Phong Trạch.

Anh ấy ôm tôi làm gì?!

Zombie của tôi đâu!

Zombie vừa to lớn, hung dữ, xấu xí vừa nãy của tôi đi đâu mất rồi?

Tôi vội vã đẩy Hạ Phong Trạch ra, tìm những zombie khác cắn tôi.

Nhưng kỳ lạ là rõ ràng lúc nãy chỗ này có rất nhiều zombie đang cắn người, bây giờ chúng lại cách xa tôi mười mét, đang đuổi theo người khác.

Tôi chọn một con zombie trông nhanh nhẹn và linh hoạt nhất, thấy nó đang chuẩn bị đè một bạn học xuống đất, tôi nhanh chóng chạy về phía nó, miệng hét to: “Tao ở đây này, đến cắn tao đi!”

Con zombie đó bị tiếng hét lớn của tôi hấp dẫn, nó hơi dừng lại, quay đầu đối diện với tôi.

Nhưng một giây sau, nó đột nhiên xoay người bỏ chạy, đuổi theo người ở phía xa hơn.

Tôi chỉ đành tìm một zombie khác.

Nhưng không biết xảy ra chuyện gì mà những thây ma này thấy tôi lao tới đều lập tức xoay người đuổi theo người khác, hoàn toàn không để ý đến tôi.

Tôi mệt gần chết, thở hồng hộc.

Biết khó mà lui, tôi đuổi theo con zombie chạy chậm nhất, trong đó một chân của nó cứng đờ rũ xuống.

Nhưng tôi vừa bắt đầu đuổi theo, con zombie đang chạy chậm đó đột nhiên tăng tốc, chạy đi bằng cả tay cả chân.

Đến cả một cái chân bị rớt mất cũng không thèm đi nhặt.

Giống như phía sau có quỷ đuổi theo vậy.
 
Tang Thi Cũng Ghét Bỏ Tôi
Chương 3


Edit: Miên Viễn

Beta: Maria

Check: Amin

-

5

Tôi đuổi theo bọn thây ma chạy đến tòa thí nghiệm.

Thây ma vẫn không dừng lại.

Tôi định hét lên với bọn nó kêu bọn nó chờ tôi thì phía sau truyền đến một giọng nói thở không ra hơi.

“Tô Tiểu Thiển, em, em chờ tôi với.”

Tôi nghi ngờ quay đầu lại, nhận ra Hạ Phong Trạch vẫn luôn đuổi theo tôi.

“Chờ anh làm gì?”

Anh ấy không trả lời, sau khi chạy vài bước đến trước mặt tôi thì hơi căng thẳng nhìn lướt qua xung quanh.

Sau đó anh ấy đẩy cửa một phòng trong tòa thí nghiệm ra, kéo tôi vào đó, nhanh tay khóa cửa lại.

Tôi muốn nói chuyện nhưng anh ấy lại bịt miệng tôi lại.

“Suỵt!”

Anh ấy hạ thấp giọng, nói bên tai tôi: “Zombie cực kỳ nhạy cảm với âm thanh, em tuyệt đối đừng loạn lên tiếng.”

Có thể là vừa nãy anh ấy chạy quá nhanh, hơi thở ấm áp vừa nhanh vừa gấp phả xuống lỗ tai của tôi.

Tôi cảm thấy hơi ngứa, vô thức rụt cổ lại, không thoải mái lùi ra sau một chút.

Tôi nhỏ giọng hỏi anh ấy.

“Anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi, anh đi theo tôi à?”

Hạ Phong Trạch là nam thần trùm trường của trường, vừa cao vừa đẹp trai lại vừa có tiền.

Quan trọng là đánh nhau rất giỏi.

Nghe nói anh ấy đã từng một mình đánh bảy tám tên lưu manh muốn kiếm chuyện vào viện luôn.

Trong trường có rất nhiều người yêu thầm anh ấy, trong đó có cả tôi.

Nhưng đây đều là chuyện trước đây cả.

Từ thời khắc tôi được chẩn đoán ung thư giai đoạn cuối thì đều là hư vô cả rồi.

Nào ngờ, Hạ Phong Trạch hơi lúng túng nói: “Không phải em dựa vào chuyện vừa nãy em cứu tôi một mạng muốn tôi lấy thân báo đáp à?”

“Tôi vốn dĩ nghĩ, ơn cứu mạng đó kiếp sau tôi có thể làm trâu làm ngựa báo đáp em. Nhưng mà nếu em yêu cầu lấy thân báo đáp vậy thì sau này tôi sẽ là người của em.”

Đầu tôi đầy dấu chấm hỏi nhìn Hạ Phong Trạch.

Tôi nhanh chóng nhận ra, nam sinh bị người khác đẩy về phía zombie rồi lại được tôi kéo từ trong lòng zombie ra trước đó chính là Hạ Phong Trạch?

Nhưng mà…

“Tôi yêu cầu anh lấy thân báo đáp lúc nào?”

Hạ Phong Trạch vô cùng ngây thơ trả lời.

“Lúc em vừa mới cứu tôi thoát khỏi miệng zombie, em giang hai tay ra như thế không phải muốn tôi ôm em vào lòng rồi lấy thân báo đáp à? Dù sao cũng là ơn cứu mạng, tôi đồng ý rồi!”

6

Khuôn mặt lạnh lùng mê người của Hạ Phong Trạch lộ ra vẻ nghiêm túc.

Lúc nói ra bốn chữ “Tôi đồng ý rồi”, trong đôi mắt đẹp và sâu của anh ấy không hề có chút đùa giỡn nào.

Nếu như đổi lại là lúc trước, tôi nhất định sẽ mừng thầm trong lòng.

Thế mà cũng có một ngày tôi có thể khiến nam thần trùm trường lấy thân báo đáp.

Nhưng giờ đây tôi lại không chút do dự từ chối.

“Anh hiểu lầm rồi, tôi không cần anh lấy thân báo đáp. Bên ngoài nguy hiểm, anh trốn ở đây đi.”

Nói xong tôi lập tức mở cửa, chạy đi mà không thèm quay đầu lại.

Bên cạnh tòa dạy học có tiếng gầm thét của zombie và tiếng la thảm thiết.

Tôi dựa theo tiếng nhanh chóng tìm đến đó, vừa hay nhìn thấy mấy con zombie đang ném một nam sinh ngã nhào xuống đất.

Tôi lập tức xông đến hô to.

“Im miệng, cắn tôi trước!”

Tôi còn chưa nói hết câu, mấy con zombie đó không thèm quay đầu lại mà đã chạy mất.

Nam sinh bị đánh gục xuống kia và tôi bốn mắt nhìn nhau.

Nào ngờ chưa được hai giây, tôi đã bị người nào đó kéo tay chạy về phía trước.

Là Hạ Phong Trạch.

Anh ấy nhắc nhở nam sinh trên đất.

“Chạy mau, zombie đến rồi!”

Nam sinh kia ngơ ngác một lúc rồi vội vã bò lăn dậy chạy theo chúng tôi.

Lúc tôi vừa nghe thấy có zombie đến, muốn hất tay của Hạ Phong Trạch ra để chạy trở lại.

Nhưng lực tay anh ấy quá mạnh.

Tôi chỉ có thể giả vờ hiên ngang lẫm liệt hô lên: “Tôi không chạy nổi nữa rồi, đừng dẫn tôi theo làm vướng chân hai người nữa. Zombie sắp đuổi tới rồi, hai người mau chạy, tôi cản zombie lại giúp hai người!”

Tôi cố tình làm ra vẻ không chạy nổi nữa, chờ đợi Hạ Phong Trạch thả tôi ra.

Nhưng anh ấy không chút do dự đã lập tức ôm ngang tôi chạy về phía trước.

Nam sinh bên cạnh rất cảm động.

“Bạn học này, cậu vĩ đại quá! Huhuhu, thật ra tôi đã bị zombie cắn rồi, các cậu mau đi đi, tôi cản zombie cho các cậu.” Cậu ta nói.

Hạ Phong Trạch không quay đầu lại, nói: “Bị zombie cắn chưa chắc 100% sẽ biến thành zombie đâu, cũng có thể xuất hiện dị năng, tốt nhất là cậu tìm một chỗ an toàn không có người trốn đi.”

Nam sinh kia nghe vậy, bị dọa đến nỗi vội mở cánh cửa bên cạnh rồi chạy vào.

Tôi nghe câu đó mà choáng váng cả người.

Bị zombie cắn chưa chắc 100% sẽ biến thành zombie?!

Thế phải làm như nào để có thể chắc chắn 100% sẽ biến thành zombie đây?
 
Tang Thi Cũng Ghét Bỏ Tôi
Chương 4


Edit: Miên Viễn

Beta: Maria

-

7

Tôi vẫn chưa nghĩ xong nhưng Hạ Phong Trạch đã ôm tôi vào phòng hoạt động.

Chính là phòng hoạt động của hội sinh viên!

Hạ Phong Trạch là chủ tịch hội sinh viên nên anh ấy rất quen thuộc chỗ này.

Anh ấy thuần thục khóa cửa sổ, kéo rèm lại nhưng vẫn chưa thấy đủ, kéo tôi vào trong phòng để đồ.

Vừa vào tôi đã nhìn thấy bên trong có không ít đồ ăn vặt và nước uống.

Hạ Phong Trạch thở phào nhẹ nhõm.

“May là vẫn còn đồ, ít nhất đủ cho chúng ta ăn bốn năm ngày.”

Tôi từng là người cuồng xem phim zombie, nghe xong, tôi hơi phá vỡ bầu không khí hỏi anh ấy một câu.

“Anh muốn chờ ở đây bốn năm ngày? Anh có từng nghĩ chúng ta phải giải quyết vấn đề sinh lí như thế nào chưa?”

Hạ Phong Trạch đen mặt, không muốn để ý đến tôi nữa.

8

Tôi muốn lén trốn khỏi phòng hoạt động, đi ra ngoài tìm thây ma.

Nhưng mỗi lần tôi vừa chuẩn bị trốn đều bị anh ấy phát hiện.

Tôi thẳng thắn nói với anh ấy là tôi muốn rời đi, Hạ Phong Trạch lại nói chúng tôi phải đi cùng nhau.

Tôi đành phải giả vờ ngoan ngoãn hai ngày.

Trong khoảng thời gian đó tôi đã tìm rất nhiều lý do như là muốn ra ngoài đi vệ sinh, nhưng không ngờ Hạ Phong Trạch lại dẫn tôi đến góc tối nhất của phòng để đồ, ở đó có một nhà vệ sinh, là loại có thể tắm được!

Lần này, tôi lại tìm được lý do mới.

“Phòng hoạt động quá ngột ngạt, tôi sắp ngạt thở luôn rồi, tôi muốn ra ngoài hít thở không khí…”

Hạ Phong Trạch liếc tôi một cái, sau đó bình tĩnh nhìn tôi.

“Tô Tiểu Thiển, mấy ngày trước em cứ chạy về phía bầy zombie, có phải em muốn bị cắn rồi sau đó trở thành người có dị năng không?!”

Anh ấy chuyển đề tài hơi nhanh.

Tôi thật sự không muốn người khác biết bệnh viện đã đưa giấy thông báo tử vong cho tôi, tôi chỉ còn sống được nhiều nhất là nửa năm nữa thôi.

Tôi gật đầu với Hạ Phong Trạch.

“Đúng vậy. Tôi muốn trở thành dị năng giả.”

Trong lòng tôi hơi cảm thán, thế giới này thật sự đột nhiên trở nên huyễn hoặc như thế ư?

Không chỉ đối mặt với ngày tận thế mà còn xuất hiện dị năng giả.

Không biết dị năng mà Hạ Phong Trạch nói có phải là loại dị năng có thể phóng ra gió, lửa, điện, sấm sét linh tinh giống như trong tiểu thuyết viết hay không.

Cũng không biết tôi còn cơ hội nhìn thấy mấy dị năng thần kỳ này không nữa.

Lúc này, Hạ Phong Trạch nhìn tôi với ánh mắt vô cùng phức tạp.

Một lúc sau, anh ấy như là cuối cùng cũng quyết định, nói với tôi: “Vậy em hôn tôi đi.”

9

Đầu tôi đầy dấu chấm hỏi, ngốc nghếch nhìn anh ấy, giọng cũng lắp bắp.

“Anh… anh vừa nói cái gì đấy? Hình như tôi nghe nhầm rồi.”

Hạ Phong Trạch nhàn nhạt trả lời.

“Em không nghe nhầm, muốn có dị năng thì chỉ cần hôn tôi là được. Nước bọt của tôi có thể kích hoạt dị năng.”

Tôi nghe xong, bình tĩnh “Ồ” một tiếng nhưng trong lòng gào thét điên cuồng.

Toi rồi!

Hạ Phong Trạch bị zombie dọa tới phát điên rồi!

Thật tội nghiệp, rõ ràng là trùm trường mà giờ tinh thần lại rối loạn như thế này.

Không được, tôi không thể suy đoán bừa bãi như thế được.

Tôi hỏi anh ấy.

“Có phải anh muốn nói là nước bọt của anh có thể chữa trị được virus zombie không?”
 
Tang Thi Cũng Ghét Bỏ Tôi
Chương 5


Edit: Miên Viễn

Beta: Maria

-

10

Hạ Phong Trạch vẫn chưa trả lời thì bỗng nhiên bên ngoài truyền đến tiếng bước chân hỗn loạn và tiếng đập cửa.

“Nhanh, nhanh vào đi! Tên khốn nào khóa cửa phòng hoạt động lại thế, may mà tôi có cầm chìa khóa theo.”

Hạ Phong Trạch nghe thấy tiếng động bên ngoài, ánh mắt thoáng chốc trở nên lạnh lùng, kéo tôi vào phòng để đồ trong phòng hoạt động.

Anh ấy thấy tôi muốn nói chuyện liền vươn ngón tay thon dài xinh đẹp ra nhẹ nhàng đặt lên môi tôi, ra hiệu cho tôi yên lặng.

Cùng nhau dựa vào cửa nghe trộm.

Hình như có một nam một nữ vừa đi vào phòng hoạt động.

Nam sinh mở miệng nói chuyện có hơi cáu kỉnh.

“Mạng của Hạ Phong Trạch thật lớn, thế mà cũng không chết. Không biết cậu ta trốn ở đâu rồi, tìm lâu như vậy rồi mà vẫn không thấy.”

Tôi rất kinh ngạc, đột nhiên nhớ đến một chuyện.

Hạ Phong Trạch trùng hợp được tôi cứu là vì có người cố ý đẩy anh ấy về phía zombie.

Lẽ nào người trước đó đẩy Hạ Phong Trạch chính là người ngoài kia?

“Không phải nôn nóng như vậy, dựa theo kiếp trước thì ít nhất nửa tháng sau đội cứu viện mới đến trường được. Chúng ta vẫn còn thời gian tìm Hạ Phong Trạch rồi gi3t chết cậu ta.”

Lúc nghe được giọng nói của nữ sinh, khỏi nói tôi khiếp sợ nhường nào.

Vậy mà lại là hoa khôi của lớp chúng tôi, Triệu Lôi Nhi.

Cô ta nói kiếp trước là có ý gì?

Tại sao bọn họ lại muốn hại chết Hạ Phong Trạch bằng mọi cách?!

“Chẳng phải tôi sợ bị lộ chuyện nước bọt của cậu ta chẳng những có thể khiến người ta kích hoạt dị năng mà còn trị được virus zombie à? Như thế thì sẽ lại giống như kiếp trước, tất cả mọi người đều bảo vệ cậu ta, bảo vệ cậu ta kín đáo!”

ĐM!

Tôi vừa nghe thấy gì thế?

Nước bọt của Hạ Phong Trạch thật sự có thể chữa được virus zombie?

Vậy chẳng phải anh ấy là hy vọng của cả nhân loại à?

11

Lúc này, Triệu Lôi Nhi lại lên tiếng.

“Hình như bên ngoài không có zombie, phòng hoạt động không an toàn, vào trong lấy đồ ăn rồi đi trước.”

Hạ Phong Trạch thấy bọn họ muốn vào, vội vã nhìn xung quanh.

Anh ấy kéo tôi đến chỗ trong cùng, nơi chất đầy đủ loại đồ vật linh tinh, tìm một khe hở rồi chui vào ngồi xổm trong đó.

Hình như Hạ Phong Trạch sợ tôi lên tiếng, vẫn còn bịt miệng tôi.

Cửa phòng để đồ nhanh chóng bị mở ra.

Qua khe hở, tôi thấy một nam sinh rất cường tráng bước vào.

Tôi khó nén được sự kinh ngạc, đây không phải là anh em tốt của Hạ Phong Trạch – Tôn Cường ư?

Hắn nhìn thấy thức ăn và nước uống thì thở phào nhẹ nhõm.

“May là trước khi zombie bùng nổ những đồ ăn này không bị người khác ăn hết.”

Hắn cầm lấy balo leo núi, nhét đủ loại đồ ăn vào đó.

Chỉ lát sau, hắn xếp gần hết đồ ăn vào balo, chỉ chừa lại vài chai nước.

Bọn họ nhanh chóng rời đi, cửa cũng không thèm đóng lại.

Vừa nghĩ đến chuyện Hạ Phong Trạch là hy vọng của toàn nhân loại, mặc dù tôi sắp chết nhưng cũng không muốn thấy cảnh nhân loại vẫn luôn chịu cảnh khổ cực tìm cách sống sót trong tận thế, thậm chí đứng trước nguy cơ diệt vong.

Tôi vội vàng chạy ra ngoài muốn đóng cửa lại.

Vận may rất tốt, trên hành lang không có một con zombie nào.
 
Tang Thi Cũng Ghét Bỏ Tôi
Chương 6


Edit: Miên Viễn

Beta: Maria

-

12

Sau khi đóng cửa xong, tôi nhìn Hạ Phong Trạch, rơi vào trầm tư.

Chuyện mà Triệu Lôi Nhi vừa nói nghe thấy quá huyễn hoặc.

Nhưng tôi là người từng đọc qua đủ loại tiểu thuyết xuyên không trùng sinh rồi nên đoán được Triệu Lôi Nhi và Tôn Cường sống lại.

Chắc đầu óc của họ bị bệnh nặng rồi, rõ ràng biết Hạ Phong Trạch là hy vọng của toàn nhân loại vậy mà còn muốn giết anh ấy.

Biết được Hạ Phong Trạch là hy vọng của toàn nhân loại, bây giờ lại gặp nguy hiểm, tôi không có cách nào vứt bỏ anh ấy ở ngay lúc này.

Coi như là hành thiện tích đức đi, tôi quyết định thu xếp ổn thỏa cho Hạ Phong Trạch trước rồi mới tìm thây ma cắn tôi.

Triệu Lôi Nhi đã nói nơi này không an toàn, đồ ăn còn sót lại cũng bị lấy đi rồi nên tôi hỏi Hạ Phong Trạch.

“Anh có biết ở đâu trong trường tương đối an toàn không?”

“Chắc là nhà thi đấu.”

Tôi gật đầu: “Vậy đi tìm một ít thức ăn trước rồi đến nhà thi đấu xem thử?”

Nói xong, tôi đột nhiên nhớ đến một chuyện mà mình vẫn luôn không để ý đến.

“Làm sao anh biết nước bọt của anh có thể kích hoạt dị năng của người khác? Anh còn biết được nhà thi đấu an toàn nữa? Chắc không phải anh cũng sống lại giống bọn Triệu Lôi Nhi đấy chứ?”

Mắt của Hạ Phong Trạch đột nhiên co rút lại.

Anh ấy vô tội nói: “Trước khi zombie bùng phát tôi vô tình nghe thấy bọn họ nói vài câu nói kỳ lạ, tôi cũng không để ý. Sau khi zombie bùng phát, tôi mới biết hóa ra những lời bọn họ nói có nghĩa là gì.”

Tôi bỗng nhiên tỉnh ngộ, hơi thương hại liếc nhìn Hạ Phong Trạch một cái.

Bị anh em tốt của mình phản bội, còn suýt chút nữa bị hắn hại chết, lại chính tai nghe thấy Tôn Cường vẫn luôn tìm mình để lấy mạng, loại cảm giác này chắc là rất khó chịu.

13

Tôi định để Hạ Phong Trạch ở đây chờ tôi tìm đồ ăn về nhưng nói thế nào anh ấy cũng không chịu, chỉ muốn cùng đi với tôi.

Tôi nói với anh ấy: “Lát nữa gặp phải zombie anh tuyệt đối đừng để ý đến tôi, tự mình chạy, biết chưa?”

Hạ Phong Trạch mím môi không lên tiếng, chỉ có đôi mắt thâm sâu kia nhìn tôi chằm chằm.

Ẩn ý trong đôi mắt làm tôi nhìn không hiểu.

Tôi cẩn thận từng li từng tí dẫn Hạ Phong Trạch đi ra ngoài.

Trong lòng tôi thầm nghĩ được rồi, nếu như gặp phải zombie không chạy được thì tôi hi sinh mình vậy, tạo cơ hội cho anh ấy chạy thoát.

Vì để tránh zombie, tôi còn dẫn riêng Hạ Phong Trạch đi về hướng khá là yên tĩnh.

Tôi chuẩn bị lượn quanh căn tin và siêu thị lấy đồ ăn.

Điều thần kỳ là trên đường đi, hầu như không đụng phải một con zombie nào.

Từ đằng xa có trông thấy zombie nhưng những con zombie đó cũng không đến gần, còn mơ hồ tránh xa chúng tôi.

Có lẽ là lúc zombie bùng phát không phải là giờ ăn cơm cho nên lúc sắp tới căn tin không đụng phải zombie nào.

Tôi cảm thấy kỳ lạ, tang thi đi đâu hết rồi?

Tôi cũng không nghĩ nhiều.

Tôi đi vào trong căn tin với Hạ Phong Trạch, chuẩn bị đi vào nhà bếp phía sau xem thử.

Lúc muốn đẩy cửa, tôi phát hiện cửa nhà bếp phía sau bị khóa lại, bên trong còn truyền ra giọng nói căm ghét.

“Mấy người đi mau, đi nhanh chút đi! Đừng dẫn zombie đến đây.”

“Đúng vậy, chúng tôi tuyệt đối sẽ không mở cửa, mau chóng cút đi.”

Tôi: “…”

Không biết tại sao nhưng tôi cảm thấy rất khó chịu.

Tôi lập tức đe dọa: “Muốn tôi đi cũng được, mau mang ra đây cho tôi một ít đồ ăn nước uống, tôi muốn xúc xích và mì gói, mỗi loại ít nhất mười phần. Nếu không thì bây giờ tôi sẽ dẫn zombie lại đây, đến lúc đó tôi biến thành zombie rồi chắc chắn sẽ chỉ cắn mấy người.”

Toàn bộ căn tin đều rơi vào sự tĩnh lặng kì quái.

Bên trong truyền ra tiếng chửi thầm, tôi không nghe rõ.

Chẳng bao lâu sau, trước cửa sổ gọi món có một dì nhát gan đẩy một túi tầm mười gói mì và xúc xích ra rồi nói một câu: “Xin các người mau đi đi.”

Nói xong lại vội vã lui vào trong.

Tôi vô cùng bình tĩnh vẫy tay để Hạ Phong Trạch cầm đồ ăn giúp.

Anh ấy nhịn cười, giơ ngón tay cái lên với tôi.

Lấy túi ni lông ở bên cạnh cho mì gói và xúc xích vào đó, tiện thể cầm luôn vài chai nước khoáng ở ngoài.

Anh ấy xách đồ, hỏi tôi: “Bây giờ đi đâu?”
 
Tang Thi Cũng Ghét Bỏ Tôi
Chương 7


Edit: Miên Viễn

Beta: Maria

-

14

Từ căn tin đến nhà thi đấu hơi xa mà trời cũng gần tối rồi.

Tôi và Hạ Phong Trạch quay trở về phòng hoạt động cực kỳ suôn sẻ, không gặp chút trở ngại nào, chuẩn bị ngày mai lại đến nhà thi đấu.

Nhìn qua cửa sổ, tôi thấy không ít thây ma lang thang bên ngoài, thây ma trông tốt hơn một chút thì đều mặc đồ huấn luyện quân sự, nhìn là biết sinh viên năm nhất.

Ai có thể nghĩ tới zombie sẽ đột nhiên bùng phát như thế.

Chớp mắt đã được ba ngày rồi.

Ban đêm, tiếng gầm thét của zombie càng trở nên phấn khích và dồn dập hơn.

Thỉnh thoảng còn có tiếng rít và tiếng kêu thảm thiết.

Tôi nghe thấy mà trong lòng rất khó chịu.

Mặc dù trước đây tôi cũng từng tưởng tượng nếu zombie bùng phát thật thì tôi sẽ nhạy bén tự giải cứu mình thế nào.

Nhưng bây giờ thật sự trải qua, tôi chỉ có một ý nghĩ, hy vọng tất cả zombie lập tức biến mất.

Đột nhiên, loa phát thanh của trường vang lên.

“Mời toàn bộ giáo viên và sinh viên trong trường còn sống cố gắng hết sức đến nhà thi đấu tránh zombie vào trước trưa ngày mai, có đội cứu viện ở đây chờ.”

Loa phát thanh vang lên ba lần.

Tôi vô cùng ngạc nhiên, đội cứu viện đến nhanh như vậy?!

Tôi vui vẻ nhìn về phía Hạ Phong Trạch.

Anh ấy đúng lúc mở miệng hỏi tôi: “Tô Tiểu Thiển, em có nghĩ tới chuyện rời khỏi trường học không?”

Tôi không chút do dự lắc đầu.

Bố mẹ tôi mất sớm, tôi lại mắc bệnh nan y, rời trường học thì có thể đi đâu được chứ.

Tôi hoàn toàn không có xíu bận tâm nào với thế giới này.

Tôi hỏi Hạ Phong Trạch.

“Có phải anh lo lắng cho sự an toàn của gia đình, muốn về nhà xem sao?”

Chuyện tôi không ngờ đến là anh ấy lắc đầu.

Anh ấy nhìn tôi rồi nghiêm túc nói: “Tôi muốn cùng… quy ẩn núi rừng, nhưng mà em ấy từ chối, nói muốn đi cứu vớt thế giới.”

Anh ấy nói muốn cùng ai quy ẩn núi rừng cơ?

Sao tôi lại không nghe rõ.

Chẳng qua trong lòng tôi vô cùng kinh ngạc, Hạ Phong Trạch vậy mà có người mình thích rồi hay là bạn gái?!

Nếu là trước đây thì tôi sẽ âm thầm đau lòng một chút nhưng bây giờ nghĩ đến mình có thể chết bất cứ lúc nào, trong lòng cũng không còn cảm xúc gì lớn nữa.

15

Sáng sớm hôm sau, tôi giục Hạ Phong Trạch mau chóng đi đến nhà thi đấu.

Trên đường đi chúng tôi rất cẩn thận.

Nhưng mà lúc ở chỗ rẽ, chúng tôi đột nhiên đụng phải một con zombie.

Tôi muốn hét lên!

Gào!

Con zombie đó lại đột nhiên hoảng sợ rống to một tiếng, xoay người lếch thân thể cứng đờ chạy thục mạng.

Khuôn mặt tôi tràn đầy sững sờ.

Người nên la hét rồi chạy trốn không phải là chúng tôi à?

Tôi ngây người nhìn sang Hạ Phong Trạch.

Anh ấy lại rất bình tĩnh, còn ra hiệu cho tôi tiếp tục đi.

Trong lúc đó, chúng tôi lại mấy lần đụng phải vài con zombie nữa.

Tôi kéo Hạ Phong Trạch muốn chạy nhưng đám zombie lại mãnh liệt gầm lên một tiếng.

“Gào! Chạy mau!”

Hình như trong đầu tôi vang lên tiếng zombie nôn nóng chạy trốn.

Đầu óc tôi mơ hồ, nghi ngờ mình nghe nhầm.

Tôi để Hạ Phong Trạch đi theo tôi tiếp tục đi về phía trước, đi đến sân vận động.

Lúc này, trên sân vận động có không ít thây ma bị xuyên thủng đầu ngã xuống.

Cũng có mười mấy con zombie đang lắc lư ở bên đó.

Lúc tôi đang xoắn xuýt là có nên lấy mình dụ zombie sang chỗ khác để Hạ Phong Trạch một mình chạy đến nhà thi đấu hay không thì zombie cách phía trước không xa sau khi hít mấy hơi, lấy chúng tôi làm trung tâm, đang chầm chậm tản ra.

Tôi nhớ lại tất cả chuyện hôm qua lẫn hôm nay, cuối cùng nhận ra được có chỗ không bình thường.

Bọn thây ma này đang tránh né chúng tôi!

16

Tôi đột nhiên nhìn về phía Hạ Phong Trạch, dùng sức ngửi mùi trên người anh ấy.

Ba ngày không tắm rửa, mùi thông lạnh trong tuyết thuộc về một mình anh ấy vẫn còn thoang thoảng.

Hạ Phong Trạch hỏi tôi: “Em muốn làm gì?”

Tôi chân thành hỏi: “Tôi đoán là trên người anh có mùi hương mà zombie không dám đến gần. Có phải anh xịt loại nước hoa bí truyền nào đó khiến zombie chán ghét không?”

Tôi cảm thấy vẫn luôn không có zombie nào cắn tôi đều là do Hạ Phong Trạch cả.

Hạ Phong Trạch nhìn tôi một lời khó nói hết.

Hình như anh ấy muốn nói gì đó, môi giật giật, nhưng vẫn không nói gì, chỉ nhắc nhở tôi.

“Zombie đi hết rồi.”

Tôi thấy vậy, chỉ đành phải dẫn Hạ Phong Trạch tiếp tục đi về hướng nhà thi đấu.

Tôi rất ngạc nhiên, trong nhà thi đấu, sinh viên và giáo viên ngồi chật ních, sắp lên đến một nghìn người rồi.

Chuyện quan trọng nhất là đội cứu viện trang bị đầy đủ vũ khí thật sự ở đây!

Họ đang duy trì trật tự!

Lúc chúng tôi xuất hiện, người của đội cứu viện ngay lập tức mở cửa, để chúng tôi vào trong.

Lấy máu xong còn để chúng tôi cách ly ở bên cạnh.

“Thời gian ủ bệnh sau khi bị zombie cắn thường kéo dài nhiều nhất là bốn tiếng đồng hồ. Nếu không có chuyện gì ngoài ý muốn, chiều nay xe cứu viện sẽ tới, đưa tất cả mọi người đến căn cứ gần nhất, xin mọi người kiên nhẫn chờ đợi.”

Tôi và Hạ Phong Trạch ngồi ở trong góc, có rất nhiều ánh mắt của bạn học dừng trên người chúng tôi.

Tôi phát hiện thị lực của mình trở nên tốt hơn, rất nhanh đã phát hiện Triệu Lôi Nhi và Tôn Cường trong đám người.

Bọn họ đang nhìn tôi và Hạ Phong Trạch tràn đầy địch ý.

Tôi hơi lo lắng nhìn thoáng qua Hạ Phong Trạch, do dự có nên chờ Hạ Phong Trạch lên xe rồi sau đó mới rời đi hay không.
 
Tang Thi Cũng Ghét Bỏ Tôi
Chương 8


Edit: Miên Viễn, AQY

Beta: Maria

-

17

Tôi không định rời đi cùng với đội cứu viện.

Là một người sắp chết, không cần thiết lãng phí cơ hội sống tiếp.

Buổi chiều, bên ngoài vang lên tiếng ống giảm thanh và xe tải lái đến.

Chỉ qua vài phút đồng hồ, bên ngoài đỗ mười chiếc xe tải quân dụng!

Một chiếc xe có thể chứa ít nhất được trên dưới trăm người.

Các bạn học nhìn thấy xe đến, không ít người mừng đến phát khóc, vui mừng vì mình được cứu rồi.

Bọn họ giành nhau chen lấn muốn nhanh chóng lên xe.

Tôi lại lặng lẽ lùi về một góc khuất.

Tôi đang muốn trốn đi thì đột nhiên tay bị ai đó nắm lấy.

Tôi quay đầu thì nhìn thấy Hạ Phong Trạch.

“Đi thôi, cùng nhau đến căn cứ. Tin tôi đi, tận thế sẽ nhanh chóng kết thúc thôi.”

Tôi: “???”

18

Tôi bị Hạ Phong Trạch kéo lên xe.

Hai tiếng sau.

Lúc tôi nhìn thấy tường cao vững chãi của căn cứ, mắt chữ A mồm chữ O.

Đây mới chỉ là ngày thứ tư bùng phát zombie thôi mà.

Có lẽ là nhìn ra tôi nghi ngờ nên Hạ Phong Trạch lặng lẽ nói với tôi.

Thật ra từ hai tháng trước bên trên đã nhận ra được nguy cơ tận thế nên có chuẩn bị trước, cần phải hạ tổn thất xuống đến mức thấp nhất.

Tôi rất cảm khái, quả nhiên là trời có sập xuống thì vẫn có cái khác chống đỡ!

Trước khi vào căn cứ phải đăng ký thông tin cá nhân.

Tôi kinh ngạc là còn có mục chọn vào có dị năng hay không.

Lại nói, tôi vẫn chưa từng thấy người khác dùng dị năng đánh zombie đâu đó!

19

Đăng ký thông tin xong lại cách ly bốn tiếng.

Trong lúc đó, tôi có nghe thấy bên khu cách ly khác có người đột nhiên biến thành zombie, suýt chút nữa đã mất khống chế.

Tôi còn tưởng là tôi sẽ được sắp xếp ở khu lều vải chật chội đơn sơ nhất, không ngờ lại có người phụ trách riêng dẫn tôi đến chung cư đơn sạch sẽ, một ngày ba bữa còn chủ động đưa thức ăn nước uống cho tôi.

Tôi dò hỏi thì mới biết, Hạ Phong Trạch chủ động ngỏ lời dị năng của anh ấy là nước bọt của anh ấy có thể tinh lọc virus zombie.

Bị đưa đi kiểm tra mà vẫn cho người của căn cứ bảo vệ tôi cẩn thận.

Trong lòng tôi hơi lo lắng cho anh ấy.

Dù sao thì trong tiểu thuyết, người đặc biệt như Hạ Phong Trạch rất có thể sẽ bị cắt miếng linh tinh để nghiên cứu, hoàn toàn không về được.

Tôi chờ một tháng.

Tôi tận mắt nhìn thấy căn cứ ngay từ lúc bắt đầu còn hơi hỗn loạn đến bây giờ là ngay ngắn trật tự.

Còn có người có dị năng chỉ huy người bình thường ra ngoài tìm vật tư.

Tiền không biến thành giấy vụn mà vẫn có thể sử dụng như cũ nhưng lại cực kỳ mất giá, hai ba chục tệ nhiều nhất chỉ có thể mua được một cái bánh mì nhỏ xíu.

Ngọc và vàng trở thành đồng tiền mạnh.

Cuối cùng tôi cũng nhìn thấy dị năng giả trong truyền thuyết.

Dị năng giả hệ hỏa thì đầu ngón tay có thể tạo ra một quả cầu lửa nhỏ.

Dị năng giả hệ thủy thì đầu ngón tay có thể xuất hiện một chùm nước nhỏ.

Dị năng giả hệ sức mạnh thì có thể nhẹ nhàng bẻ cong ống sắt.

Dị năng giả hệ thổ thì có thể điều khiển đất cát.

Nhưng thật ra dị năng của họ nhìn thì đẹp chứ không dùng được, hoàn toàn không mạnh và ngầu như trong tiểu thuyết nói.

Chỉ dùng mỗi dị năng không thôi thì không thể nào đánh chết một con zombie.
 
Tang Thi Cũng Ghét Bỏ Tôi
Chương 9


Edit: AQY

-

20

Một tháng này, tôi cảm thấy cơ thể mình càng ngày càng kém, thường xuyên ảo giác nghe thấy đủ loại tiếng nói.

Thỉnh thoảng tôi có thể nghe thấy có người mắng tên cặn bã vì mấy miếng bánh mì mà lừa gạt tình cảm của cô ấy gì đó, thật ra cũng khá thú vị.

Tôi rất lo lắng cho Hạ Phong Trạch.

Rất nhiều lần tôi hỏi có thể đi gặp Hạ Phong Trạch hay không nhưng đều bị từ chối, họ còn dặn dò tôi phải giữ bí mật, tạm thời không thể để lộ chỗ đặc biệt của Hạ Phong Trạch.

Tôi hơi sợ, sợ mình không đợi được Hạ Phong Trạch mà đã chết trước rồi.

May là một tuần nữa trôi qua, Hạ Phong Trạch đã quay trở lại!

Sắc mặt anh ấy nhìn qua có hơi tái nhợt nhưng tinh thần thì lại không tệ.

Nhìn vẫn rất đẹp trai và chói mắt như cũ.

Lúc nhìn thấy tôi, anh ấy lộ ra một nụ cười đẹp vô cùng bắt mắt.

“Tiểu Thiển, vacxin phòng zombie sẽ nhanh chóng được nghiên cứu chế tạo thành công, thế giới sẽ không biến thành tận thế!”

Một giây đó, tôi cảm thấy cả người anh ấy như đang tỏa ra ánh sáng nhạt.

Tim tôi bất ngờ đập nhanh hơn.

Không hổ là trùm trường ba năm liên tiếp đứng đầu là người đẹp trai nhất, quá quyến rũ.

Tôi cũng theo bản năng nở một nụ cười.

Thật tốt, Hạ Phong Trạch không có chuyện gì, tôi cũng có thể yên tâm rời khỏi căn cứ đi tìm zombie cắn tôi.

Tôi không muốn để cho Hạ Phong Trạch hay bất kỳ người nào khác nhìn thấy thảm trạng vô cùng xấu xí và đau khổ trước khi chết của tôi.

21

Sáng hôm sau.

Tôi lén lút đi tìm đoàn mà trước đó tôi xem trọng, bày tỏ mình cũng muốn đi ra ngoài tìm vật tư.

Vừa mới lên xe, không biết Hạ Phong Trạch xuất hiện từ chỗ nào, cũng nhảy lên xe theo.

Tôi lơ mơ, vội vàng hỏi anh ấy.

“Anh tới làm gì?”

Anh ấy đàng hoàng trả lời tôi.

“Lấy chồng theo chồng, lấy chó theo chó. Anh lấy thân báo đáp rồi, em đừng hòng hất anh ra.”

Anh ấy vừa dứt lời, tôi có thể cảm nhận rõ ràng tất cả con gái trong thùng xe đều nhìn trộm tôi bằng ánh mắt hâm mộ và ghen tị.

Tôi suýt chút nữa hộc máu, nhỏ giọng nói với anh ấy: “Không phải tôi nói không cần anh lấy thân báo đáp rồi à? Kiếp sau làm trâu làm ngựa cho tôi là được.”

Tôi nói xong, Hạ Phong Trạch nhìn tôi với ánh mắt cực kỳ phức tạp.

Anh ấy hỏi tôi: “Em chắc chắn thật sự muốn anh làm trâu làm ngựa?”

Tôi theo bản năng gật đầu, cho là anh ấy nghĩ thông rồi, tự mình trở về căn cứ an toàn.

Anh ấy hơi do dự, lập tức ghé sát vào tai tôi, hạ giọng kêu hai tiếng.

“Ò~”

“Hí~”

Tôi: “???”

Còn ghẹo tôi như vậy nữa, tôi thật sự sẽ không nhịn được làm bẩn anh ấy trước khi chết!

22

Suy xét đến sự trong sạch của Hạ Phong Trạch, tôi dự định cách xa anh ấy một chút.

Tôi muốn tìm người khác trên xe tán dóc chút nhưng sự chú ý của họ đều bị zombie bên ngoài hấp dẫn.

Có người rất kinh ngạc nói.

“Thật kỳ lạ, sao hôm nay mấy con zombie này nghe thấy tiếng xe lại chạy trốn thế nhỉ?”

“Đúng vậy, phải nói hôm nay may thật sự, dọc theo đường đi rất ít zombie.”

Vừa nghe thấy ít zombie, lòng tôi hơi hồi hộp.

Hy vọng là chút nữa tôi có thể thuận lợi tìm thấy zombie cắn tôi hoặc cào tôi bị thương.

Lại qua nửa tiếng.

Xe dừng lại trước một tòa cao ốc.

Người dẫn đầu để cho mọi người nhanh chóng xuống xe nhân lúc không có zombie, đến các cửa hàng xung quanh tìm đồ ăn.

Đoàn của họ sẽ dọn sạch zombie ở gần cao ốc, đợi mọi người bốn tiếng.

Nếu như không quay về trong vòng bốn tiếng thì tự cầu phúc đi.

Cái này vừa đúng ý tôi.

Tôi vừa định rời đi, Hạ Phong Trạch đã lập tức nhắm mắt theo đuôi đi sát tôi từng bước.

Nghĩ đến bây giờ anh ấy cố chấp theo sát tôi, tôi lại đau đầu.

Tôi chỉ có thể kéo anh ấy đến một góc, khẽ cắn môi giả vờ khinh thường anh ấy rồi nói mấy câu tàn nhẫn.

“Hạ Phong Trạch, có phải anh thấy mình rất đẹp trai, có rất nhiều người muốn theo đuổi anh không? Thật ra anh cho không tôi thì tôi cũng sẽ không thèm đâu. Tôi hoàn toàn không muốn nhìn thấy anh, càng không muốn anh lấy thân báo đáp tôi, nếu như anh còn biết tự mình biết mình…”

Tôi muốn nói tiếp.

Hạ Phong Trạch lại giành nói trước: “Lập tức cút về căn cứ, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa. Đúng không?”
 
Tang Thi Cũng Ghét Bỏ Tôi
Chương 10


Edit: AQY

-

23

Tôi bỗng trợn to mắt, cực kỳ ngạc nhiên nhìn về phía anh ấy.

Anh ấy là giun trong bụng tôi hả?

Sao lại biết tôi muốn nói gì?

Tôi há miệng, ngây người nhìn anh ấy.

Đôi mắt thâm thúy của Hạ Phong Trạch nhìn tôi như muốn nhìn thấu nội tâm tôi.

“Lần thứ hai.”

Tôi cau mày, cực khó hiểu.

“Lần thứ hai gì cơ?”

Anh ấy không trả lời, xoay người đi về phía những người kia.

Tôi nhìn bóng lưng cao lớn rời đi không chút do dự của anh ấy, trong lòng lại bất giác có hơi buồn bực khó chịu.

Tôi không muốn nói những lời quá đáng như thế với anh ấy.

Nhưng tôi không có lựa chọn nào khác.

Tôi xoay người đi về hướng ít người.

Tôi chạy thật nhanh bởi tôi sợ mình sẽ không nhịn được quay về tìm Hạ Phong Trạch nói xin lỗi.

Tôi cũng biết, lúc này gần như là vĩnh biệt.

Tôi vẫn luôn chạy, muốn chạy đến chỗ càng xa càng tốt.

Như vậy thì chờ sau khi tôi biến thành zombie rồi cũng sẽ không dễ bị Hạ Phong Trạch nhìn thấy.

24

Tôi không biết mình đã chạy bao lâu.

Tôi cảm thấy tầm nửa tiếng, kỳ lạ là tôi không thấy mệt nhưng lại rất đói bụng.

Đau từng cơn một, không biết là đau do ung thư tuyến tụy phát tác hay là do đói quá nên đau nữa.

Tôi không tự hỏi quá nhiều.

Tôi nhìn xung quanh, vậy mà không có lấy một thây ma nào.

Rõ ràng trước lúc chạy đi, tôi vẫn nhìn thấy trước mắt và xung quanh tôi có rất nhiều zombie cũng đang liều mạng chạy.

Sao dừng lại rồi mà vẫn không thấy một thây ma nào thế?

Tôi đành phải đi tìm đồ ăn trước.

Vừa vặn bên cạnh có siêu thị.

Tôi đã từng nghe nói hình như siêu thị là nơi có nhiều zombie nhất.

Trong lòng tôi có chút sốt sắng cũng có chút nhảy nhót.

Tôi hy vọng mình bị cắn, cũng hy vọng lúc tôi đi vào siêu thị thì zombie đừng đột nhiên dí sát vào mặt tôi dọa tôi sợ là được.

Tôi mang theo tâm trạng thấp thỏm đi vào siêu thị.

Có tiếng sột soạt.

Nhất định là có zombie!

Tôi theo bản năng thả nhẹ bước chân, tìm kiếm xuyên qua giữa các kệ hàng.

Lúc tôi đi đến chỗ rẽ, nhìn thấy phía trước có vài con zombie, bọn nó quay lưng về phía tôi, không một tiếng động đi về phía trước.

Lúc này, trong đầu tôi lại xuất hiện ảo giác.

“Chạy… trốn… trốn…”

Tôi không để ý, không tiếng động theo sau.

“Tới… Tới rồi…”

Trong đầu vang lên tiếng nói hơi sợ hãi.

Mấy con zombie kia bước đi vội vàng hơn.

Thấy chúng nó giống như muốn chạy, tôi vội vàng hô to một tiếng.

“Tôi ở đây này, đến cắn tôi đi!”

Zombie đột nhiên quay đầu lại, thật sự rất xấu, khuôn mặt màu xanh đen khô quắt, nhìn thêm vài lần chắc chắn sẽ gặp ác mộng.

Tôi chờ mong chúng nó xông tới.

Ai ngờ, sắc mặt chúng nó đột nhiên thay đổi.

“Cứu mạng…”

Trong đầu lại vang lên tiếng nói.

Chúng nó tranh nhau chen lấn xoay người muốn chạy nhưng bởi vì quá cứng đờ nên đều vấp ngã hết, ngã xuống đất.

Tôi thấy cơ hội hiếm có, chạy nhanh đến trước.

Ai ngờ tiếng nói cùng với tiếng rống của zombie lại lần nữa vang lên.

“Cô đừng tới đây mà!!”

Tôi cau mày, tiếng nói này thật sự là ảo giác à?

Sao lại khá giống zombie đang nói chuyện thế?

Mặc dù nghi ngờ nhưng tôi vẫn đi lên bắt được một con zombie bò chậm nhất ở trong đó.

Tôi giữ chặt quần áo của nó, đặt tay mình bên miệng nó.

“Cắn tôi, cắn một cái!”

Thế nhưng zombie liều mạng ngửa đầu ra sau, tránh tay của tôi.

Cạch! Một tiếng động vang lên.

Đầu zombie nghiêng sang một bên, rũ trên đất, như là đứt cổ.
 
Tang Thi Cũng Ghét Bỏ Tôi
Chương 11


Edit: AQY

-

25

Tôi: “…”

Cái qq gì thế?!

Cổ zombie dễ gãy như thế á?

Tôi nhìn thấy con zombie này bất động thì lập tức đi lên bắt một con zombie khác.

Tôi lập tức nhét tay vào trong miệng nó.

Một tiếng cộp vang lên.

Tôi cảm thấy tay hơi ngứa, rút tay về.

Hoàn hảo không chút hư hại.

Nhưng mà hàm răng của zombie liên tiếp nhau rơi lộp bộp xuống đầy đất.

Chúng tôi đều choáng váng.

Con zombie này vậy mà lại bị sâu răng!

Không cắn nổi người thì thôi lại còn rụng hết răng nữa.

Đúng là phải ăn ít kẹo thôi, nếu không biến thành zombie lại không cắn được người nào thì lại thảm quá.

Tôi nhắm vào một con zombie cuối cùng nằm trên đất vẫn luôn cố sức muốn bò lên nhưng vẫn luôn không thành công.

Nó rất kỳ lạ, cẩn thận ngậm chặt miệng.

Tôi lấy lùi làm tiến, thấy móng tay của nó vừa đen lại vừa nhọn, suy nghĩ chút rồi nắm lấy ngón tay nó, cắn răng, cào thật mạnh lên tay mình.

Cạch cạch cạch cạch!

Móng tay zombie, gãy hết.

Trên cánh tay tôi không xuất hiện chút vết xước nào.

Không đúng!

Sao con zombie này cũng dễ gãy như thế?

Tôi cảm thấy quái lạ, thử nghiệm nắm lấy tất cả móng tay của ba con zombie này, thử cào lên cánh tay mình.

Không ngoài dự tính, toàn bộ móng tay của zombie gãy hết!

26

Tôi thất vọng ngồi xổm trên mặt đất, nhìn đám zombie bò đi bằng cả tay chân.

Trong đầu vang lên tiếng nói cứng đờ chậm rãi.

“Thật… đáng sợ…”

Tôi cũng cảm thấy thật đáng sợ.

Nếu như zombie đều yếu ớt như vậy, tôi phải làm thế nào để bị cắn bị cào bị thương rồi biến thành zombie đây!

Tôi hóa bi phẫn thành h@m muốn ăn uống, ăn rất nhiều đồ ở trong siêu thị, còn uống ba chai nước khoáng nữa.

Sau khi ăn uống no say, cuối cùng tôi nghĩ ra ý hay.

Chắc chắn những con zombie này là bị phơi khô quá lâu hoặc là cấp quá thấp.

Trong tiểu thuyết đã nói, zombie có cấp bậc!

Chắc chắn hàm răng và móng tay của vua zombie trong truyền thuyết còn cứng rắn hơn hẳn tường sắt!

Tôi tìm balo, đựng không ít thức ăn nước uống vào rồi bắt đầu con đường tìm kiếm vua zombie.

Dọc theo đường đi, tôi gặp không ít zombie, nhưng những con zombie này không chờ tôi tới gần đã chạy trốn rồi.

Tôi cũng nhận ra những con zombie lúc trước là ghét bỏ tôi chứ hoàn toàn không phải Hạ Phong Trạch!

Tôi vội ngửi mùi trên người mình, rõ ràng không có mùi thối!

Hai ngày sau.

Tôi đi đi, trong đầu bỗng nhiên truyền đến rất nhiều tiếng nói nôn nóng.

“Muốn ăn… bên trong… có đồ ăn…”

“Công phá cao ốc, tất cả bên trong đều là đồ ăn!”

“Làm sao bây giờ đây đội trưởng, bị vây hai ba ngày rồi, zombie bên dưới càng ngày càng nhiều, chúng ta hoàn toàn không ra được, chỉ có thể chờ chết!”

“Ha ha ha ha, đưa nhiều zombie tới như vậy, lần này Hạ Phong Trạch chết chắc rồi.”

“Tiếc là vắc xin phòng zombie sắp nghiên cứu ra rồi. Tuyệt đối không thể lại giống như đời trước, làm cho người ta phát hiện máu của Hạ Phong Trạch có thể nghiên cứu ra thuốc tiêu trừ dị năng của con người. Tôi không muốn lại làm người hạ đẳng bình thường nữa!”

Tôi hơi đau khổ ôm đầu, muốn bỏ hết đống ảo giác này ra ngoài.

Thế nhưng lúc nghe thấy Hạ Phong Trạch sẽ chết, tôi không bình tĩnh nổi.

Tôi không nghe lầm thì giọng nói Hạ Phong Trạch sẽ chết hình như là giọng của hoa khôi của khoa Triệu Lôi Nhi!

Tôi cố chịu đựng đầu khó chịu đi về phía trước.

Tiếng nói càng ngày càng rõ ràng.

Lúc tôi thấy trước mặt chí ít mấy ngàn con zombie vây quanh cửa ra vào của tòa cao ốc, tôi lập tức nhận ra, cao ốc này chính là nơi hai ngày trước chúng tôi xuống xe.

Lẽ nào ngày đó nhóm Hạ Phong Trạch không về, vẫn luôn bị vây ở trong cao ốc này?!
 
Tang Thi Cũng Ghét Bỏ Tôi
Chương 12


Edit: AQY

-

27

Góc phải trong tòa nhà, truyền đến tiếng nói của Triệu Lôi Nhi và Tôn Cường.

“Sao những con zombie này vẫn chưa phá cửa vọt vào thế, yếu thế không biết.”

“Nếu không chúng ta lén đi qua, nghĩ cách giữ cửa hoặc là làm hỏng thủy tinh công nghiệp?”

Tiếng bọn họ nói chuyện rất rõ ràng, như vang lên bên tai tôi.

Tôi nhìn thoáng qua chỗ tòa nhà đó, lại nhìn về phía bầy zombie.

Một con zombie nhìn rất sạch sẽ, mặt nó hơi xanh trắng nhưng vẫn rất sạch sẽ.

Lúc này nó đang mặt không cảm xúc nhìn cao ốc.

Trong đầu tôi vang lên tiếng chỉ huy rõ ràng của nó.

“Tất cả dùng sức chen cửa! Đồ ăn đang ở trước mắt, mau dùng sức chen đi!”

Tôi lập tức đoán ra, cấp bậc của con zombie này cao hơn những con zombie khác.

Tôi vội xuất hiện, vén tay áo lên hô tô về phía những con zombie kia.

“Nhìn ở đây này! Da của tao trắng nõn tinh tế thế này, chúng mày nhìn thấy mà không thèm hả? Không muốn cắn một cái thật mạnh hả?”

Có khả năng là tiếng của tôi quá to.

Sau khi con zombie cấp cao kia nhìn thấy tôi, tôi rõ ràng nhìn thấy nó có bao nhiêu sợ hãi.

Trong đầu tôi truyền đến tiếng rống to lắp bắp của nó.

“Chạy, chạy, chạy mau, nếu không chạy thì chết zombie á!”

Trong đầu còn vang lên cả tiếng zombie khác đồng ý.

“Chạy… chạy…”

Zombie muốn chạy?

Tôi lập tức khóa chặt con zombie cấp cao kia.

Những con zombie khác không biết xảy ra chuyện gì, chạy tứ tán như ong vỡ tổ.

Con zombie bị tôi nhìn vẫn không nhúc nhích, tôi cảm thấy đôi chân của nó hơi run rẩy.

Tôi sợ nó chạy trốn, xông lên với tốc độ nhanh nhất.

Tôi vừa đến trước mặt nó, vẫn chưa kịp nói gì.

Rầm một tiếng.

Con zombie cấp cao này đã quỳ xuống trước mặt tôi.

Tôi ngây người, con zombie này run chân hả?

Lúc này, trong đầu tôi vang lên giọng nói khiếp sợ của Triệu Lôi Nhi.

“Trời ơi! Xảy ra chuyện gì thế? Đó là Tô Tiểu Thiển đúng không? Sao vua zombie tương lai lại quỳ xuống trước Tô Tiểu Thiển thế?!”

“Cái qq gì kia?! Kia chính là vua zombie tương lai thao túng mấy chục triệu đến hơn trăm triệu zombie đó, sao lại quỳ xuống trước một người bình thường thế?! Chờ đã, a! Là zombie, chạy nhanh lên, rất nhiều zombie chạy vào đây!”

Tôi cũng rất kinh ngạc.

Quỳ trước mặt tôi là vua zombie tương lai hả?

Vậy thì hàm răng và móng tay của nó nhất định là cứng rắn nhất trong bầy thây ma rồi!

Tôi vội duỗi tay tới bên miệng nó.

“Nhanh cắn tôi hoặc là cào tôi một cái.”

Thế nhưng mặt không cảm xúc của nó lập tức ngửa ra sau tránh đi.

Đồng thời, trong đầu tôi vang lên tiếng của nó.

“Tôi thật sự phục cô rồi, lão Lục, xin cô mau cút đi.”

28

Tôi không phục lắm.

Sao tôi lại là lão Lục chứ!

Tôi tức giận nói: “Tốt nhất là mày mau cắn tao một cái, đừng ép tao cạy miệng mày ra!”

Lúc ánh mắt cứng đờ của vua zombie tương lai nhìn tôi, đều lộ ra không còn gì để nói với sợ hãi.

Tiếng của nó lại vang lên trong đầu tôi.

“Lão Lục này không chỉ ngày ngày đuổi theo đồng loại của mình mà còn có thể làm rụng hết răng của zombie, quá độc!”

Nó do dự hé miệng, thấy chết không sờn hung hăng cắn về phía cánh tay tôi.

“Không được!”

Tiếng Hạ Phong Trạch cực kỳ nôn nóng truyền đến từ cửa ra vào của cao ốc.

Anh ấy chạy vọt về phía tôi, trên gương mặt tuấn tú đều là sợ hãi và lo lắng.

Tiếc là không kịp nữa rồi.

Tiếng từng cái răng một rơi xuống đất vang lên.

Tôi hơi lơ mơ, vội rút tay về nhìn.

Chỉ có một ít dấu răng, không bị trầy da.

Hạ Phong Trạch vừa vặn vọt tới trước mặt của tôi, c*̃ng trợn mắt há hốc mồm mà trước cảnh tượng này.

“Huhuhu! Tôi không còn răng rồi. Lão Lục này xấu quá đi mất!”

Tôi thấy con vua zombie này nhe miệng không có răng muốn chạy, không để ý cái khác, bắt lấy tay nó cào lên tay mình.

Hạ Phong Trạch muốn ngăn cản, lại phát hiện móng tay của zombie gãy hết!

Anh ấy và vua zombie đều sững người.

Tôi không tin không bình thường, nhanh tay lẹ mắt cầm nốt cái tay còn lại của vua zombie lên.

Lấy móng tay của nó cào thật mạnh lên tay tôi.

Shh!

Theo tất cả móng tay của vua zombie gãy hết, cuối cùng tôi cũng cảm giác trên cánh tay hơi đau nhói.

Xuất hiện một vết thương nhỏ chảy máu!

Xuất hiện rồi!

Tôi đang hào hứng thì trong đầu truyền đến tiếng khóc bất lực.

“Hu hu hu hu! Không còn gì nữa rồi, răng và móng tay của tôi mất hết rồi. Tôi làm vua zombie còn có ý nghĩa gì nữa chứ, không bằng chết đi cho xong.”

Vua zombie khóc lóc chạy đi.

Tôi cực kỳ vui vẻ, tay lại bị Hạ Phong Trạch dùng sức nắm lấy.

Khuôn mặt vô cùng đẹp trai kia của anh ấy căng thẳng nhìn vết thương trên cánh tay tôi.

“Hoá ra miệng vết thương của em xuất hiện như thế!”

Có ý gì?

Tôi muốn hỏi anh ấy là có ý gì thì một đám người lao ra khỏi tòa cao ốc, tất cả đều đang kích động hô lên.

“Tranh thủ không có zombie đều mau chóng lên xe đi!”

Tôi nghe vậy, vội vàng nói với Hạ Phong Trạch: “Anh mau lên xe trở về căn cứ đi!”

Hạ Phong Trạch lại không hề bị lay động.

Anh ấy đỏ mắt, hỏi tôi.

“Sao em gạt anh?”

Tôi rất khó hiểu: “Tôi lừa anh cái gì?”

Anh ấy vẫn chưa trả lời, tòa nhà bên cạnh truyền đến tiếng kêu thảm thiết và tiếng cầu cứu.

“Cứu tôi! Phong Trạch, cứu chúng tôi! Nước bọt của cậu có thể cứu chúng tôi.”

“Tô Tiểu Thiển, cô, có phải cô còn giỏi hơn cả vua zombie không, nhanh đuổi zombie đi giúp chúng tôi với!”

Là Tôn Cường và Triệu Lôi Nhi.

Trên người bọn họ đang chảy máu, tôi thấy trên cánh tay Triệu Lôi Nhi có vết thương bị cào, trên cổ Tôn Cường bị cắn một miếng.

Nhìn vết thương của bọn họ biến thành màu đen, rõ ràng đều có dấu hiệu biến thành thây ma, nếu không có vắc xin phòng bệnh thì chắc chắn sẽ biến thành zombie.

Tôi thấy cảnh này không chỉ không muốn cứu còn cảm thấy vui vẻ.

Hai người kia vẫn luôn trăm phương ngàn kế muốn hại chết Hạ Phong Trạch, bây giờ bị zombie cắn, đều là báo ứng.

Tôi thấy zombie nhìn tôi thì hơi lùi bước, kéo Hạ Phong Trạch chạy đi.
 
Tang Thi Cũng Ghét Bỏ Tôi
Chương 13


Edit: AQY

-

29

Trong một biệt thự ở vùng ngoại ô yên tĩnh.

Hạ Phong Trạch nói đây là một trong những nơi anh ấy sống.

Anh ấy để tôi ngồi trên ghế sô pha.

Anh ấy kéo một cái ghế đến, kéo tay tôi, lẳng lặng nhìn vết thương trên cánh tay tôi.

Không biết có phải là tôi ảo giác hay không mà tôi cảm giác trên mặt anh ấy đều là bất lực và đau thương.

Cả người anh ấy tản ra cảm giác bất lực cô tịch.

Tôi hơi để ý chuyện trước đó anh ấy nói tôi lừa anh ấy.

Tôi mở miệng hỏi: “Tôi lừa anh chuyện gì?”

Hạ Phong Trạch chậm rãi ngẩng đầu.

Trong mắt anh ấy lộ ra cảm xúc khiến cho người ta nhìn không hiểu.

“Em có biết người trên cả thế giới lây nhiễm virus zombie anh có thể cứu hết, chỉ có mình em lây nhiễm là anh không cứu được hay không. Mặc kệ anh cố gắng thế nào đều không cứu được!”

“Anh chỉ có thể trơ mắt nhìn miệng vết thương của em chậm rãi biến thành màu đen, nhìn đồng tử của em biến đỏ, nhìn em biến thành thây ma từng chút một. Nhìn em quay lưng về phía anh, nói em không thích anh lấy thân báo đáp, nói không bao giờ muốn gặp lại anh.”

“Cuối cùng, em nói em muốn đi cứu vớt thế giới, kết quả là ôm vua zombie cùng nhảy xuống vách đá vạn trượng, đồng quy vu tận!”

Hạ Phong Trạch nói lộ ra bi thương và tuyệt vọng làm tôi hơi đau lòng.

Cũng làm tôi thấy hơi khó hiểu.

“Những lời anh nói có ý gì?”

Hạ Phong Trạch không nhịn được, anh ấy đột nhiên kéo tôi vào trong ngực, ôm tôi thật chặt.

“Tiểu Thiển, sao em lại chủ động muốn chết? Kiếp trước em c*̃ng như thế này, rõ ràng đã từng hẹn ước kết thúc tận thế sẽ cùng anh quy ẩn núi rừng. Nhưng em chỉ đi ra ngoài một chuyến thôi đã mang theo vết thương trở về, nói không cẩn thận bị zombie cào bị thương.”

“Có phải kiếp trước em cũng chủ động tìm zombie cào mình bị thương hay không? Anh thật sự rất hối hận, bởi vì muốn tìm dây thừng trói em trở về căn cứ nhưng quay đi đã làm em chạy mất.”

Kiếp trước?!

Tôi nghe hiểu.

Quả nhiên Hạ Phong Trạch cũng sống lại!

Thế nhưng mà, kiếp trước, tôi và Hạ Phong Trạch có ước hẹn cùng nhau quy ẩn núi rừng hả?

Không thể nào, tôi mắc bệnh nan y không sống được lâu nữa nên sẽ không dễ ước hẹn gì đó với người ta được.

Nhưng nghe giọng nói khó chịu của Hạ Phong Trạch.

Tôi thở dài, chân thành nói: “Xin lỗi anh, không phải tôi cố ý muốn chết. Thật ra tôi mắc bệnh nan y, ung thư tuyến tụy giai đoạn cuối. Coi như không biến thành zombie thì c*̃ng không sống nổi nửa năm nữa.”

Đồng tử Hạ Phong Trạch đột nhiên co lại, ấn hai vai tôi, không dám tin nhìn tôi.

“Hoá ra hai đời em muốn chạy vào trong bầy zombie đều là bởi vì cái này! Em có biết dị năng của anh là gì không? Loại dịch như nước bọt, máu thịt thậm chí là mồ hôi, có thể loại bỏ tất cả virus biến dị và tế bào biến dị, kể cả ung thư!”

Chúng tôi đều đã tê rần.

Ý của Hạ Phong Trạch là, nước bọt của anh ấy có thể trị hết ung thư?!

Vậy trước kia tôi trăm cay ngàn đắng muốn chết, chẳng phải là vẫn luôn vô ích?

Hạ Phong Trạch c*̃ng đã tê rần.

Chúng tôi nhìn nhau không nói gì.

Cuối cùng, anh ấy thở dài.

“Được rồi, ai bảo anh lại coi trọng bé ngốc như em chứ. Nếu muốn biến thành zombie vậy thì cùng nhau đi.”

30

Buổi tối, anh ấy muốn trông giữ tôi, chờ tôi biến thành zombie thì có thể cắn anh ấy đầu tiên.

Tôi kịch liệt từ chối.

Khóa trái cửa xong.

Tôi cảm giác bên người nóng lên, chắc là muốn biến thành thây ma.

Nhưng vết thương không biến thành màu đen, hơi quái lạ, tôi cũng không nghĩ nhiều, trước khi ngủ tôi lấy dây thừng đã chuẩn bị buộc lại eo mình.

Như vậy coi như tỉnh lại biến thành zombie rồi thì cũng không chạy loạn, hoặc là cắn người đi tới.

Ban đêm.

Tôi chìm trong mơ màng.

Trong đầu có rất nhiều cảnh tượng, hiện ra giống như đoạn phim.

Bắt đầu từ ngày bùng phát zombie.

Tôi thấy mình bởi vì ung thư không muốn sống, muốn đi tìm zombie chấm dứt lại được Hạ Phong Trạch cứu.

Anh ấy kéo tôi tránh né zombie sinh tồn ở trong trường học.

Chúng tôi đã cùng nhau trải qua rất nhiều lần bị người ta xa lánh, cự tuyệt ở ngoài cửa thậm chí là bị người ta cướp đồ ăn.

May là chịu đựng được đến lúc đội cứu viện đến.

Tôi và Hạ Phong Trạch đã trải qua rất nhiều chuyện, tôi hơi tiếc nuối rời khỏi anh ấy nhanh như vậy.

Vì thế, tôi theo anh ấy cùng đi đến căn cứ.

Sau đó mỗi lần tôi lấy cớ đi ra ngoài tìm vật tư, thật ra đều muốn nhân cơ hội đi tìm zombie.

Thế nhưng Hạ Phong Trạch vẫn luôn đi theo, tôi không muốn anh ấy gặp chuyện nên không dám quá rõ ràng.

Nhưng mà, có một lần vẫn xảy ra chuyện ngoài ý muốn, Hạ Phong Trạch vì giúp tôi chặn zombie mà bị cào bị thương.

Tôi khóc rất thương tâm.

Hạ Phong Trạch lại còn có tâm tình nói.

“Em khóc xấu quá, ơn cứu mạng này anh không cần em lấy thân báo đáp đâu, kiếp sau em làm trâu làm ngựa cho anh là được.”

Nhưng trước khi anh ấy hôn mê đã bày tỏ với tôi.

Đôi mắt anh ấy đầy vẻ không nỡ, nắm tay tôi nói: “Tô Tiểu Thiển, khi còn bé anh đã nghĩ, lớn lên muốn quy ẩn núi rừng với người mình thích. Anh rất muốn cùng quy ẩn núi rừng với em.”

Tôi không từ chối, chỉ gật đầu.

“Chỉ cần chúng ta có thể sống sót thì quy ẩn núi rừng.”

Thật ra lúc đó tôi nghĩ là, tôi cũng phải chết, cùng nhau biến thành zombie cũng không tệ.

May mắn là Hạ Phong Trạch không biến thành zombie.

Trở về căn cứ kiểm tra mới phát hiện anh ấy vẫn luôn có dị năng.

Nhưng dị năng của anh ấy rất đặc biệt, chuyên khắc zombie không nói, còn có thể kích hoạt dị năng của người khác!

Căn cứ cực kỳ vui vẻ, vắc xin phòng zombie ngay trong tầm tay.

Hạ Phong Trạch cũng thành đối tượng quan trọng nhất được toàn bộ căn cứ bảo vệ.

Thân thể tôi lại càng ngày càng khó chịu.

Hạ Phong Trạch coi tôi là bạn gái, đối với tôi rất tốt.

Anh ấy còn nói đợi đến lúc tận thế kết thúc, lập tức quy ẩn núi rừng với tôi.

Tôi lại rất hối hận, sao lúc đó lại nhanh miệng đáp lại anh ấy.

Vì để anh ấy hết hi vọng, tôi chỉ có thể lén lút đi tìm vua zombie, rốt cục làm mình bị cào bị thương.

Sau khi trở về, tôi cố nén đau lòng, nói lời tàn nhẫn với Hạ Phong Trạch, nói không hề thích anh ấy, càng không muốn lấy thân báo đáp anh ấy.

Lúc đó cơ thể tôi càng ngày càng kém.

Mà vua zombie kia lại càng ngày càng mạnh, nghe nói nó dẫn dắt zombie công phá vài căn cứ nhân loại rồi.

Lúc đó tôi đã đoán được dị năng của mình là khiến cho zombie tự nhiên sợ hãi, đến cả vua zombie cũng gần như không làm tôi bị thương được.

Tôi nói với Hạ Phong Trạch, tôi muốn đi cứu vớt thế giới.

Tôi tìm thấy vua zombie, kéo nó cùng nhau nhảy xuống vách núi.
 
Tang Thi Cũng Ghét Bỏ Tôi
Chương 14


Edit: AQY

-

31

Tôi không biết mình ngủ bao lâu.

Mở mắt ra, ánh mặt trời lấp lánh xuyên qua cửa sổ chiếu vào.

Tôi hơi mơ màng, vội nhìn cánh tay mình.

Đừng nói là biến thành zombie, đến cả vết thương đều sắp khỏi hẳn.

Tôi hoàn toàn khiếp sợ, tôi vậy mà lại không biến thành zombie?!

Lúc này cửa bị nhẹ nhàng mở ra.

Lúc Hạ Phong Trạch nhìn thấy tôi, rõ ràng c*̃ng thầm thở phào.

Sau đó giả vờ lạnh nhạt nói: “Anh nấu cháo, dậy ăn đi, ăn xong trở về căn cứ.”

Tôi vội nói với anh ấy: “Em không biến thành zombie!”

Hạ Phong Trạch rất bình tĩnh: “Ừ, không uổng công tối hôm qua anh được ăn cả ngã về không, giúp em trị miệng vết thương.”

Đầu tôi lập tức đầy dấu chấm hỏi.

“Anh trị như thế nào?”

Nhìn cánh môi đỏ thắm của anh ấy, trong đầu tôi xuất hiện hình ảnh không phù hợp.

Mặt tôi lập tức đỏ bừng.

Hình như Hạ Phong Trạch c*̃ng nghĩ đến gì đó, gương mặt tuấn tú cũng hơi ửng đỏ.

Anh ấy hơi xấu hổ nói: “Bụng của em đói đến độ hòa âm rồi kìa, còn không mau dậy ăn cơm.”

Anh ấy nói tôi mới cảm thấy mình vừa đói bụng vừa đau.

Đương nhiên, cũng có thể là đau ung thư.

Tôi yên lặng ăn cơm, nhưng mắt lại nhìn chằm chằm vào miệng anh ấy.

Tôi không quên, trước đó anh ấy nói nước bọt của anh ấy có thể chữa trị cả ung thư!

Giấc mơ tối hôm qua quá chân thật, bây giờ tôi nhìn Hạ Phong Trạch như là mỹ nhân tuyệt thế, hoàn toàn không muốn chết.

Tôi do dự rất lâu, yếu ớt hỏi Hạ Phong Trạch.

“Trước đó anh nói muốn lấy thân báo đáp em, còn giữ lời không?”

Anh ấy nhíu mày, nói: “Không phải em nói em không thèm khát hả?”

Tôi chỉ đành mặt dày mày dạn hỏi: “Kiếp trước sau khi anh bị zombie cào bị thương nói muốn cùng quy ẩn núi rừng với em, còn giữ lời không?”

Hạ Phong Trạch chợt quay đầu lại nhìn về phía tôi.

Sâu trong đôi mắt anh ấy lấp lánh niềm vui bất ngờ không cách nào che giấu.

“Em cũng có ký ức kiếp trước?!”

Tôi vừa gật đầu đã bị Hạ Phong Trạch kéo vào trong ngực.

32

Trở lại căn cứ được mấy ngày thì căn cứ cũng công bố tin tức tốt là nghiên cứu phát minh thành công vắc xin phòng zombie.

Tất cả mọi người nhảy cẫng hoan hô, xếp hàng chờ tiêm vắc xin phòng bệnh.

Bởi vì biến thành zombie là không thể đảo ngược lại, không thể biến về thành người bình thường, cũng không thể tìm ra nguyên nhân virus zombie bùng phát nên chỉ có thể khởi động kế hoạch loại bỏ triệt để zombie.

Người bên trên nói, muốn loại bỏ triệt để zombie ước chừng cần khoảng ba năm.

Tất cả mọi người rất tích cực phối hợp.

Tôi thì lại buồn phiền một chuyện khác.

Rõ ràng Hạ Phong Trạch đã đồng ý lấy thân báo đáp tôi nhưng lại luôn không chủ động đến hôn tôi.

Khiến cho tôi chỉ có thể bám riết không rời, kiếm cớ đi hôn anh ấy.

Ví dụ như hôm nay, anh ấy ngồi ở trên sô pha, đọc báo mới ra.

Tôi lập tức ca ngợi anh ấy.

“Oa, Hạ Phong Trạch, dáng môi của anh thật là đẹp, không mỏng không dày, hồng hào sáng bóng, mê người giống như thạch vậy. Rất muốn hôn một cái nha.”

Trong mắt Hạ Phong Trạch mang theo ý cười, gật đầu.

“Ừ, có thể.”

Vì sớm ngày trị khỏi ung thư, tôi tóm được cơ hội là cực dùng sức.

Hạ Phong Trạch đều phải xin tôi tha cho anh ấy.

Anh ấy thấy tôi chưa đã thèm, nhịn cười lặng lẽ nói bên tai tôi: “Thật ra còn có một cách có thể cho em nhận được nhiều hơn em muốn, làm em khỏi ung thư nhanh hơn.”

Tôi vội hỏi anh ấy.

“Cách gì cơ?”

Con ngươi Hạ Phong Trạch sẫm hơn, giọng nói hơi khàn lặng lẽ nói với tôi một câu.

Khuôn mặt của tôi trong nháy mắt đỏ bừng, hoàn toàn không dám nhìn anh ấy.

-

HOÀN
 
Back
Top Bottom