Cập nhật mới

Ngôn Tình Tặng Nàng Ngày Xuân - Học Giả Số Một Cấp Quốc Gia Về Lười Biếng

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
382,591
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
361,707
AP1GczOWj7AaQDqKQ_O5tJhm1Cw4ob-xhNy9qvOELCnEDPKuxwbCnIzOlwIhWCg2RjOnz8gCDfEm2r9bpYk7-xQRJY55xkrJpF8Wz6aSVGqTG7QdJZVN2nXWNuqW75r5RMJSXEFPyagvfD1eF5jBO3kd-Nie=w215-h322-s-no-gm

Tặng Nàng Ngày Xuân - Học Giả Số Một Cấp Quốc Gia Về Lười Biếng
Tác giả: Học Giả Số Một Cấp Quốc Gia Về Lười Biếng
Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Cổ Đại, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

TẶNG NÀNG NGÀY XUÂNTác giả: Học giả số một cấp quốc gia về lười biếngEditor: Thập NhấtBìa: Đậu Sốt Cà ChuaThể loại: Nguyên tác, ngôn tình, cổ đại, HE, trùng sinh, góc nhìn nam chính, ngôi thứ nhấtGiới thiệu:Ta là Thám hoa do bệ hạ chọn, được bệ hạ ban hôn, cưới Hòa Nghi công chúa.Nhưng vào ngày thành hôn, ta bị một con dã qu.ỷ đoạt x á.c.Hắn dùng c.ơ th.ể của ta chơi gái uống rượu, sống những ngày tháng phóng đãng, còn dám sủng thiếp di.ệt thê trong phủ công chúa, làm đủ trò để làm nhụ.c nàng.Công chúa c h.ết vào năm thứ sáu chúng ta thành hôn.Nàng bị é.p uống th.uốc p.há th ai dẫn đến sinh non, nhìn tuyết đọng ngoài cửa sổ, vẻ mặt nàng tiều tụy chẳng giống người.Sau khi công chúa c.h ết, mọi chuyện bị bại lộ, phò mã đương nhiên bị c hé.m đ.ầu.Còn ta cũng trở về ngày bị đoạt x á.c.​
 
Tặng Nàng Ngày Xuân - Học Giả Số Một Cấp Quốc Gia Về Lười Biếng
Chương 1


1.Mười dặm hồng trang, trăm vật sính lễ. Mọi người khua chiêng gõ trống, khắp phố đều đang phát tiền mừng và kẹo cưới.Mở mắt ra từ trong bóng tối, ta thấy ta đang cưỡi tuấn mã, khung cảnh trước mắt rất nhộn nhịp.Đi đến góc phố, tuyết rơi trắng xóa, vừa lúc chôn một khối ngọc bội đã cũ.Một cảnh tượng vừa bình thường vừa quen thuộc đã được ta nhớ lại không biết bao nhiêu lần sau khi ta bị đoạt xác.“Công tử?”Người hầu thân cận Thư Kỳ thấy ta bất động nên đi tới nhắc nhở.Chẳng lẽ trên đời này thật sự có cơ duyên để làm lại một lần nữa sao?“Thư Kỳ.” Ta hơi nhướng mày, cố xua tan cảm giác choáng váng, “Ngươi dùng khăn bọc lấy khối ngọc kia, đừng chạm tay vào.”Theo lời của con quỷ tự xưng là người chuyển kiếp, chỉ cần máu của người nào chạm vào khối ngọc thì gã có thể cướp lấy cơ thể của người đó.Ban đầu, khi ta nhặt khối ngọc, ta không cẩn thận bị xước ngón tay. Gã rất vừa ý cơ thể của ta, còn đắc ý một thời gian.Đã là tà ma mang ác niệm trong lòng, nếu để gã ở đây, lỡ bị người khác nhặt được thì cũng chỉ gây thêm tai họa mà thôi.Chi bằng sau này mang gã đến chùa Thánh An, hỏi Đại sư Giác Độ rõ ngọn ngành, rồi tụng kinh siêu độ cho gã.Chẳng qua lúc này, Hòa Nghi công chúa vẫn còn ở trong phủ chờ ta, ta không thể vì chuyện này mà lỡ mất giờ lành.“Ừ.”Lễ thành hôn của người bình thường đã rắc rối, huống chi là của công chúa.Nghi lễ diễn ra từ sáng sớm đến tối muộn. Sau khi quỳ lạy trời đất, lạy vua và lạy cha mẹ, nhờ những chén rượu, ta cuối cùng cũng thôi không nghĩ tới những kí ức hỗn loạn kia.Sau nhiều lần tỏ ra tửu lượng kém, ta giả vờ say rượu, được Thư Kỳ dìu vào động phòng.Trong phòng, Hòa Nghi công chúa ngồi ngay ngắn trên chiếc giường trải đầy hoa quả mừng, khăn trùm che mặt, bất động như con búp bê tinh xảo.Ta đứng thẳng người, bảo Thư Kỳ lui ra.Ta tuy uống không ít nhưng dù sao cũng chỉ là giả vờ say, đầu óc vẫn còn tỉnh táo. Ta khẽ thở phào, vén khăn lên.Hàng mi của công chúa khẽ rũ xuống, môi đỏ răng trắng. Vì tuổi vẫn còn nhỏ nên trông nàng vẫn còn nét yểu điệu và thướt tha của thiếu nữ.Tim ta trong nháy mắt bị những cảm xúc phức tạp lấp đầy.Vừa là áy náy, vừa là bối rối, là buồn, cũng là thương tiếc.Trước lễ thành hôn, ta và Hòa Nghi công chúa chưa từng gặp nhau. Ta nghe nói nàng đoan trang, hào phóng, dịu dàng và hiền thục.Sau khi ta bị đoạt xác, vì sợ người khác phát hiện ra thân phận thật của mình nên gã chỉ dám hoành hành trong ổ, chỉ biết bắt nạt kẻ yếu.Thật ra ta không có nhiều người mà ta cảm thấy có lỗi.Chỉ có công chúa.Ta thiếu nàng hai mạng người.Sống lại một lần nữa, thù cũng phải báo, nợ cũng phải trả.Nhưng nên trả như thế nào?Chắc là nhận ra ta im lặng đã lâu nên công chúa hơi cử động, khe khẽ nói: “Dung công tử.”Lúc này ta mới nói câu đầu tiên: “Công chúa có mệt không?”Hoài Nghi công chúa lắc đầu một cái.Ta trầm ngâm trong chốc lát rồi giơ tay tháo chiếc mũ phượng trên đầu nàng xuống, rồi cẩn thận gỡ từng món trang sức màu men ngọc có gắn ngọc trai trên tóc nàng.Sao có thể không mệt được chứ?Ta nhìn mấy thứ này còn thấy nặng huống chi nàng còn đeo cả ngày, có khi cổ cứng đờ hết cả rồi.Công chúa lén nhìn ta. Mái tóc đen mượt luồn vào kẽ tay của ta, gò má kiều diễm được ánh nến hỷ chiếu vào tươi thắm tựa như hoa đào hoa mận.Nàng hình như hơi ngạc nhiên, cũng hơi xấu hổ nhưng ánh mắt mãi không chịu rời khỏi mặt ta.Động tác của ta hơi dừng lại, giọng điệu bông đùa: “Công chúa, đẹp không?”Mặt nàng không biểu cảm, lông mi rũ xuống, ngón tay co quắp.Thật ra ta nhìn quen nên thấy rất bình thường.Dẫu sao ta được mệnh danh là đệ nhất công tử ở kinh thành, có một gương mặt thường được các tiểu thư ném hoa lụa.Bộ trang sức nặng nề trên đầu đã được ta tháo xuống, ta mỉm cười nhìn nàng: “Vi thần lấy cho công chúa vài món đồ ăn nóng nhé, cùng ăn chung?”Dừng lại một chút, ta lại hỏi: “Hay công chúa muốn rửa mặt trước?”Nàng hơi ngẩn người, không ngờ ta lại có thái độ như vậy.Công chúa chợt nói: “Rửa mặt chải đầu trước đi.”“Tuân chỉ.”Sau khi gọi nước cho công chúa, ta sang gian phòng khác rửa mặt chải đầu, tiện thể thay một bộ y phục khác.Khi về phòng và gõ cửa, trên bàn đã có một bát canh giải rượu và một bát bánh trôi nhân đậu đỏ.Bánh trôi nhân đậu đỏ là món điểm tâm ta thích nhất. Nàng chắc hẳn đã cẩn thận tìm hiểu qua sở thích của ta.Công chúa đã thay bộ y phục khác, sau khi rửa bỏ lớp trang điểm dày, trông nàng vừa xinh đẹp vừa không dính bụi trần. Khi thấy ta tới, ánh mắt nàng sáng lên, sau đó nàng nở một nụ cười dịu dàng với ta.Vào thời khắc này, trong lòng ta hiện lên một suy nghĩ: Nếu không thì tối nay đập vỡ khối ngọc bội đó đi.Dù sao thì sau khi hành hạ công chúa, gã quỷ đó cũng chết không nhắm mắt.
 
Tặng Nàng Ngày Xuân - Học Giả Số Một Cấp Quốc Gia Về Lười Biếng
Chương 2


2.Ta sinh ra ở phủ An Quốc hầu, một gia tộc nhiều đời trung lương. Cha ta thừa kế tước vị sau khi lập nhiều chiến công, nắm giữ binh quyền. Mẹ ta là con gái của Thủ phụ, chú bác đều là trụ cột trong triều đình, cận thần thân tín.Đại tỷ được phong làm An Bình huyện chúa, còn đại ca vừa dẫn binh dẹp loạn, là tướng quân trẻ tuổi được nhiều người chú ý nhất triều Cẩm.Phủ An Quốc hầu đã rất hưng thịnh. Ta cũng đỗ khoa cử, được khen là đệ nhất công tử ở kinh thành, thanh danh vang đến tận tai vua.Ta đã đỗ đầu ở kỳ thi Hương và thi Hội nhưng đến kỳ thi Đình, ta lại được bệ hạ chọn làm Thám hoa và được ban hôn với Hòa Nghi công chúa.Tin tức vừa truyền ra. Những gia đình trong kinh thành muốn kết thân đều tiếc nuối, than ngắn thở dài.Chỉ có ta hiểu rõ, được ban hôn là ân huệ của Thánh thượng.Phủ An Quốc hầu quyền thế ngất trời. Nếu ta lại vào triều làm quan, dựa vào sự che chở của ông nội thì chắc chắn ta sẽ một bước lên mây... Nhưng đây không phải chuyện gì tốt.Thịnh cực ắt suy. Tình cảnh nhà ta bây giờ chẳng khác gì thêm dầu vào lửa.Cưới công chúa thì không được phép vào triều làm quan. Nhưng nếu phủ An Quốc hầu và hoàng gia kết làm thông gia thì con cháu ta chưa chắc không thể tiếp nối vinh quang của Hầu phủ.Chuyện này vừa là chuyện tốt đối với Hầu phủ, vừa là chuyện tốt đối với bệ hạ.Còn đối với ta, chuyện này chẳng có gì phải chê, cưới được công chúa, đó chính là một ân huệ lớn.Vả lại thế đạo bây giờ rất khoan dung với đàn ông. Nếu ta muốn ra ngoài tìm niềm vui, bệ hạ do hổ thẹn với nhà ta nên người sẽ nhắm mắt làm ngơ.Điều duy nhất không tốt đó là Hòa Nghi công chúa bị coi như công cụ liên hôn, bị ban hôn cho ta.Hòa Nghi công chúa thuở nhỏ mất mẹ, được nuôi dưới gối Thái hậu. Nàng dịu dàng, hiền thục, đoan trang và hào phóng, nổi danh là tài nữ.Chẳng qua nàng không phải con của Hoàng hậu, cũng không phải là Trưởng công chúa, không được sủng ái, cũng không có nhà ngoại ở bên. Sau khi Thái hậu về cõi tiên, nàng không còn ai để dựa vào.Chắc do số phận lận đận nên tính cách của Hòa Nghi công chúa không hề ngang ngược mà trái lại còn rất ngây thơ và hiền lành.Nàng cảm thấy vì nàng gả cho ta nên ta mới không thể làm quan. Rõ ràng là do khó làm trái thánh chỉ nhưng nàng vẫn luôn tự trách, bị người chuyển kiếp hành hạ mà vẫn nhẫn nhịn.Gã quỷ đương nhiên cho rằng do công chúa thiếu gã.Gã ngu xuẩn kia cảm thấy mình nắm giữ thiên mệnh, đáng lẽ phải một bước lên mây, được phong làm quan nhất phẩm, thậm chí còn mơ ước đến ngôi vị chí tôn.Nhưng thân phận Phò mã chặt đứt đường đi của gã. Gã biết mình không thể thực hiện hoài bão nên mang hết tức giận phát tiết lên người công chúa.Gã không chỉ đánh đập trên giường, dùng lời lẽ nhục mạ, khiến công chúa thương tích đầy mình mà còn không cho công chúa ra ngoài, giảm lỏng nàng.Sau khi đổi đám tì nữ cạnh công chúa, gã ngày càng vô pháp vô thiên, ở trong phủ công chúa uống rượu mua vui.Công chúa không phải không biết gã nuôi gái ở bên ngoài nhưng vì bản thân nhiều năm không mang thai, nàng cảm thấy gã đang buồn bực nên giúp gã giấu mấy chuyện hoang đường này.Khó quản chuyện nhà, Hoài Nghi công chúa còn không được sủng ái nên thế nhân chỉ cảm thấy tiếc hận cho nhị công tử phủ An Quốc hầu khi bị mất con đường một bước lên mây, sẽ không cảm thấy Hoài Nghi công chúa bị ép lập gia đình có gì mà phải đáng thương.Năm thứ sáu sau khi thành hôn, gã rước một ả ca kỹ Dương Châu vào cửa.Công chúa có thai sáu tháng bị ép uống thu.ốc ph.á th.a.i, buồn bực mà ra đi.Thập Nhất hoàng tử, em trai cùng mẹ của công chúa vừa lúc đến thăm, sau khi điều tra hết tất cả mọi chuyện, hắn liền tố cáo phủ An Quốc hầu bất kính với bệ hạ.Gã quỷ đương nhiên vì hành động của mình mà phải trả giá, đ.ầu rơi xuống đất.Sỉ nhục công chúa là tội tày trời, ấy vậy mà gã lại cảm thấy đàn bà con gái sinh ra vốn nên nằm dưới thân gã.Không biết là tên ngu đến từ chỗ nào.Hoài Nghi công chúa có danh tài nữ. Mười một tuổi, nàng ngẫu hứng làm bài thơ Tuyết mùa đông khiến thiên hạ trầm trồ. Mười ba tuổi, nàng có thể cùng bệ hạ thảo luận tấu chương. Mười năm tuổi, nàng dâng sách xin lập Nữ y quán, để nữ y có chỗ đứng ở kinh thành.Mẹ đẻ của nàng có địa vị thấp kém. Nếu không phải là người có tài hoa hơn người thì sao có thể tự lập phủ riêng, ra cung từ sớm.Đáng tiếc công chúa chỉ là phận nữ nhi, làm mấy câu thơ đã là giới hạn. Dù bệ hạ tán thưởng tài năng của nàng thì cuối cùng cũng tiện tay gả nàng cho ta, khiến nàng rơi vào chốn hậu trạch.Ta từng tức giận và cười nhạo người chuyển kiếp: “Lòng công chúa mang thiên hạ, hàng năm phát cháo cứu người, hơn ngươi không biết bao nhiêu lần.”Gã giận tím mặt, sau đó cười khẩy: “Dù có hơn ta thì vẫn chỉ là đồ chơi dưới háng ta thôi.”Đêm đó, gã càng tàn bạo làm nhục.Gã thậm chí còn hét ở trong lòng: “Thế nào, Dung nhị công tử? Thấy ta ngủ con đàn bà của ngươi, ngươi có cảm giác gì?”Nàng cắn chặt môi, không kêu lên tiếng nào. Cả người toàn vết tím bầm, trên gò má lại chảy một hàng nước mắt nhưng lại nhanh chóng bị lau đi.Ta nhắm mắt lại, không đành lòng nhìn.Mặc dù biết là do tên cặn bã nhưng sao ta có thể không tự trách? Công chúa bị như vậy đều do ta.Nếu ta không cãi nhau với gã thì tốt rồi.Từ ngày đó, ta không nói thêm câu nào nữa.Đây là ta thiếu nàng.3.Bánh trôi nhân đậu đỏ khi ăn trong miệng vừa dẻo vừa thơm. Khi ta ăn được hai miếng thì ta thấy công chúa đang chống cằm nhìn ta.“Thật ra ta biết chàng không được phép vào triều làm quan.” Nàng đắn đo một lúc rồi nói: “Đây là...”Nàng muốn nói đây là lỗi của nàng.Bởi vì hôm đó là ngày bảng vàng kén rể, Hoàng thượng hỏi nàng sĩ tử khóa này như thế nào. Nàng không để ý, qua loa nói rằng Dung nhị công tử tài hoa xuất chúng.Nàng tưởng do nàng khen nên bệ hạ tứ hôn nhưng nào ngờ chuyện này không liên quan đến nàng, tất cả đã được định đoạt sẵn.“Công chúa quốc sắc thiên hương.” Ta ngắt lời nàng, “Cưới được công chúa là vinh hạnh của vi thần.”Hòa Nghi ngơ ngác, rồi buồn bực, “Chàng không biết rằng chàng có thể leo lên cao hơn.”Lông mày của ta hơi nhếch lên, “Vi thần chẳng qua chỉ là một Thám hoa nhỏ nhoi, công danh có khi nhờ mặt mới có được, làm sao có thể leo lên cao.”Chắc Hòa Nghi công chúa chưa bao giờ nhìn thấy nam nhân nào khoe khoang vẻ ngoài của mình như vậy, nàng trầm mặc một lúc rồi mới đáp: “...Dung công tử quả thật rất đẹp.”Phải trả nợ như thế nào đây?Ta nhìn nàng, chợt nhớ ra ở kiếp trước, nàng đã viết rất nhiều sách luận, trong lòng ta dần có đáp án."Vi thần không có chí lớn nhưng công chúa lại là người có lòng mang thiên hạ.” Ta mỉm cười, “Ta nguyện làm phụ tá phía sau điện hạ, làm mọi thứ vì người.”Nàng muốn làm gì, ta sẽ toàn lực giúp nàng.Nếu nàng thích ta, ta sẽ làm Phò mã cả đời cho nàng.Nếu nàng không thích ta, ta sẽ tìm cách để hòa ly với nàng, trả nàng tự do.Nhưng hiện tại chưa đến lúc, chúng ta chỉ là người xa lạ, nàng sẽ không thổ lộ tâm sự với ta.Đêm đã khuya.Ta định nói đi nghỉ ngơi, xoay người về phía giường thì một bàn tay trắng nõn như ngọc chạm vào dải áo của ta.Ta nghiêng đầu thì bắt gặp một đôi mắt đen láy. Ta cười sượng trân.Ta suýt chút nữa quên mất đêm nay là đám cưới của chúng ta, theo như quy củ thì giờ đáng lẽ nên làm chuyện vợ chồng.“Công chúa, vi thần...” Ta không biết nên nói như thế nào, chợt cảm thấy hơi nhức đầu.Gia tộc ta từng dạy ta chuyện này. Ta không phải là người còn trẻ, đương nhiên biết đêm động phòng nên làm gì.Do gia quy phủ An Quốc hầu nghiêm ngặt. Tính tình ta và đại ca giống nhau, đều không gần nữ sắc, bên người đừng nói là nha hoàn thông phòng, ngay cả một thị nữ cũng không có, toàn là mấy gã sai vặt, chính vì thế mà gần hai mươi tuổi mà ta vẫn không có kinh nghiệm trên lĩnh vực này, toàn là lý thuyết suông.Đàn ông chắc là thích, nhưng sau khi tận mắt chứng kiến những nhục nhã mà gã quỷ kia đã làm với nàng, ta luôn cảm thấy chuyện này đối với người con gái là một sự đau khổ.Ta chăm chú nhìn nàng. Gò má ửng hồng của nàng hiện lên sắc thẹn thùng dưới ánh nến. Vẻ mặt nàng dần lo lắng nhưng bàn tay nắm lấy dải áo lại dần siết chặt hơn.Chúng ta là vợ chồng. Đêm thành hôn, dù có lý do nào chăng nữa, nếu ta không chạm vào nàng thì nàng sẽ cảm thấy lo lắng.Suy nghĩ lung tung trong đầu ta chợt biến mất. Ta kéo màn che xuống, thổi tắt nến.“Công chúa, nếu có chỗ nào không thoải mái thì cứ nói với ta.”Giữa những âm thanh sột soạt, ta rũ mắt nhìn bờ vai trắng nõn lộ ra ngoài của nàng, rồi cởi sợi dây buộc cuối cùng trên y phục.Mái tóc đen nhánh dài tới eo che lấy bầu ngự.c trắng như tuyết, phơn phớt sắc anh đào. Ta từng chút một từng chút một lần xuống dưới. Ngón tay nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt ửng hồng của nàng.Đêm gió tuyết bão bùng. Những tiếng r*n r* không ai nghe thấy hòa vào trong sân.Ngón tay của nàng hơi run. Đôi mắt phủ một lớp sương mù. Nàng không còn sức, ôm lấy cổ ta. Ta ôm lấy eo của nàng, khẽ hỏi bên tai nàng rằng nàng có đau không. Nàng chỉ nói những từ không rõ nghĩa. Đôi môi bị ta hôn nhiều đến mức sắp rỉ ra má.u.Ta hiểu ý, ôm lấy eo nàng rồi nhấc nàng lên. Ngón tay của nàng co lại. Nàng cắn cổ ta, nức nở.Lần này ta nghe rõ, nàng nói không đau.Siết chặt. Va chạm. x** n*n. Chiếc áo ngủ sau nhiều lần dày vò đã bị nhăn nhúm như từng gợn sóng biển.Cuối cùng, cơn bão tuyết ngừng.Nước nóng trong thùng tỏa ra làn hơi nghi ngút. Ý thức của nàng mê man, nửa tỉnh nửa mê nhưng đôi mắt đen láy vẫn nhìn chằm chằm ta, lấp lánh ánh sáng.Ta cười với nàng, xoa đầu nàng, giọng nói dịu dàng: “Công chúa, ngủ đi.”Mùa đông lạnh giá. Trong chăn, nàng vô thức nép vào lòng ta, tựa như con vật bé nhỏ nào đó đang tìm kiếm hơi ấm.Ta kéo chăn cho công chúa, trong lòng nghĩ, xem ra không cần hỏi nữa.Dù chỉ có lý thuyết suông nhưng chắc chắn ta đã làm không tệ.
 
Tặng Nàng Ngày Xuân - Học Giả Số Một Cấp Quốc Gia Về Lười Biếng
Chương 3


4.Hòa Nghi công chúa có phủ riêng.Đó là ân điển do Thái hậu xin Hoàng thượng trước khi Người về cõi tiên. Đúng lúc vào lễ thành niên, nàng xuất khẩu thành thơ, đối đáp và bàn sách luận trôi chảy nên bệ hạ vui mừng, thuận theo ý trời mà tặng nàng phủ riêng.Kiếp trước, gã quỷ sợ nhà ta phát hiện manh mối dẫn đến thân phận bị bại lộ nên sau mấy ngày lập gia đình, gã liền cùng công chúa về phủ công chúa, đóng cửa phủ, mở ra cuộc sống thần tiên.Sáng tinh mơ, sau khi thay y phục xong, ta dặn dò thị nữ của công chúa rằng đừng gọi nàng, để cho nàng nghỉ ngơi cho khỏe.Công chúa là quân, trên dưới phủ Hầu là thần. Chúng ta nên lấy lễ quân thần để đối đãi. Cả phủ đáng lẽ phải kính trọng nàng nhưng công chúa thân thiện và dễ gần, trước giờ lúc nào cũng dịu dàng và hiếu thuận, ngày nào nàng cũng đến chỗ Hoàng hậu để thỉnh an.Sáng nay, theo như quy củ thì con dâu phải đi dâng trà. Chắc chắn công chúa sẽ dậy sớm, dù đây không phải là bổn phận của nàng.Nhưng thành hôn là một chuyện mệt mỏi. Ta thấy nàng mệt lả người nên muốn nàng nghỉ ngơi thêm chút nữa.Mẹ ta là người hòa nhã. Còn người làm ở phủ An Quốc hầu rất kín miệng nên dù chuyện lớn hay chuyện nhỏ thì sẽ không bị truyền ra bên ngoài. Cho nên dù nàng dậy trễ một chút thì cũng không ảnh hưởng gì.Ta bảo Thư Kỳ dẫn ta đi xem khối ngọc bội.Gã quỷ chính là một mối họa. Mặc dù theo lời của gã, phải dính má.u thì gã mới có thể đoạt x.ác nhưng ngọc có tác dụng nuôi dưỡng hồn phách, không chừng mai sau gã lại có thêm thủ đoạn mới.Chậm thì dễ sinh ra biến cố. Ta phải mang khối ngọc bội này đến chùa Hộ Quốc càng sớm càng tốt.Chùa Hộ Quốc nằm trên núi Thanh Nguyên. Nơi đây có mây mù che phủ quanh năm, đẹp tựa như cảnh tiên.Thái hậu từng ở đây tụng kinh bái Phật, cầu phúc mỗi ngày, cúng tế và làm lễ. Bệ hạ cũng sẽ đích thân đến chùa Hộ Quốc để viếng thăm. Chùa có Phương trượng là đại sư Giác Độ, một người có lòng từ bi, tu vi cao thâm, ở trong kinh thành có tiếng là người lương thiện.Chuyện này rất quan trọng. Ta phải tự mình đi.Nhưng hôm nay là ngày ta và công chúa mới thành hôn. Mọi hành động đều sẽ khiến người khác chú ý, nếu không suy nghĩ kĩ càng mà đến chùa Hộ Quốc thì sợ sẽ khiến người ta nghi kị.Nên chọn ngày nào mới ổn đây?Ta vừa suy nghĩ, vừa cẩn thận bọc ngọc bội lại, rồi bỏ vào một ngăn bí mật trong thư phòng.Vừa ra thư phòng, ta liền thấy công chúa đang đi tới. Dáng đi vội vã, vẻ mặt hơi sốt ruột. Sau khi nhìn thấy ta, đôi mắt đen láy kia lập tức sáng lên.“Công chúa?”“Đã đến giờ này rồi! Sắp muộn giờ thỉnh an rồi!” Nàng đến bên cạnh ta, chắc là do sốt ruột nên giọng điệu của nàng mang theo chút trách móc, “Chàng... Tại sao chàng không gọi ta dậy?”Chắc do gấp gáp nên công chúa không đeo những thứ trang sức phiền phức kia, chỉ mặc bộ y phục rực rỡ. Dù không trang điểm nhưng gò má nàng vẫn trắng hồng như quả vải mới bóc vỏ, môi đỏ răng trắng, vừa duyên dáng vừa yêu kiều.Không khoác lên mình hình tượng đoan trang và điềm tĩnh trong các yến hội, không phải dáng vẻ héo úa và tiền tụy khi bị hành hạ, giờ đây, nàng như là một thiếu nữ hoạt bát và tràn đầy sức sống.Trái tim ta như bị tan chảy.Trước khi thành thân, ta với nàng chỉ quen biết sơ sơ. Khi thành thân, nàng lo lắng và bất an. Ở kiếp trước, sau khi nàng bị đối xử như vậy, ta ngày càng không nhìn thấy nụ cười trên gương mặt của nàng nữa.Thiếu nữ nhà ai mà không mộng mơ, cho dù là công chúa cao quý. Ở cái thời đại mà hôn nhân do người khác định đoạt, chắc hẳn nàng đã từng ôm kì vọng với người chồng tương lai. Không cầu loan phụng hòa minh mà chỉ mong tôn trọng nhau như khách.Cuộc hôn nhân này là ván đã đóng thuyền. Thiên tử bảo cưới thì không thể không gả. Ta từng nghĩ đến chuyện hòa ly nhưng sau khi suy nghĩ kĩ càng thì ta sợ khó mà làm được.Huống hồ công chúa cũng không phải không muốn. Chí ít thì nàng không ghét ta. Từ sau buổi tối hôm qua, nàng còn gần gũi và tin tưởng ta hơn, tựa như một hạt giống vừa nảy mầm.Nếu ván đã đóng thành thuyền thì ta nên hoàn thành nguyện vọng của nàng, bảo vệ nụ cười ấy suốt cả một đời.Hoàng Thiên Hậu Thổ chứng giám, Dung Tự nguyện lấy tính mạng của mình để che chở cho Hòa Nghi công chúa, bảo vệ nàng suốt đời bình an.Đây là ta thiếu nàng.Ta mong công chúa sẽ luôn như vậy, lúc vui có thể vui, lúc giận có thể giận, luôn tràn đầy sức sống.“Ta chỉ muốn công chúa nghỉ ngơi cho khỏe.” Ta mỉm cười nhìn nàng, thuận theo ý nàng, “Là vi thần suy xét không chu toàn.”Tim công chúa đập thình thịch. Sau đó, không biết nàng nghĩ tới điều gì mà gò má nóng lên.Nàng rũ mắt, lí nhí: “Ta không có ý trách chàng.”“Ta biết.” Ta nắm tay nàng một cách rất tự nhiên và dẫn nàng đến sân của mẹ ta, “Ăn sáng chưa?”Công chúa bối rối muốn rút tay ra nhưng tay bị ta nắm chặt, nàng đành coi như không có gì xảy ra: “Còn chưa ăn.”Thị nữ cười trộm ở phía sau. Mặt ta không thay đổi biểu cảm, “Không sao. Mẫu thân sẽ chuẩn bị cho chúng ta.”Thấy nàng vẫn còn lo lắng, ta đành an ủi nàng: “Công chúa là cành vàng lá ngọc, còn là hậu duệ của hoàng gia quý tộc, không cần phải ngại. Mẫu thân hiền lành và dịu dàng, nếu thấy chúng ta cùng đi thì bà sẽ rất vui... Vả lại, người phải lo lắng là ta mới phải.”Nàng chớp mắt, khó hiểu: “Vì sao?”Ta cảm thấy nàng rất đáng yêu nên đã xoa đầu nàng: “Đến thì biết.”Đúng như ta dự đoán, khi vừa đến chính phòng, mẹ chào đón ta bằng một tràng mắng mỏ.“Cẩn Nhiên, công chúa còn nhỏ, giờ là lúc cần nghỉ ngơi cho khỏe. Hôm nay trời còn chưa sáng, con mang con bé đến làm gì?” Dung phu nhân kéo tay công chúa, thấy nàng yếu ớt nên đau lòng nói: “Thằng bé này còn không biết đường đưa công chúa đi ăn sáng.”Rồi nói với người hầu: “Bảo phòng bếp mang đồ ăn sáng lên trước đi.”Ta uể oải cười: “Sớm biết mẹ chuẩn bị đồ ăn ngon như thế này thì con đã dẫn công chúa đến ăn ké rồi.”Vì ta thành thân nên cha ta và đại ca được nghỉ phép ba ngày. Hai người đang ngồi trong chính viện uống trà và đánh cờ.Nghe ta nói như vậy, cha ta lườm ta một cái: “Đã thành thân rồi mà vẫn chưa trưởng thành.”Trông ông dữ như hung thần, ở kinh thành có tiếng là dọa trẻ con nín khóc nhưng trước mặt người nhà chúng ta thì ông chẳng có chút đáng sợ nào.Ta coi như không thấy, thản nhiên thay công chúa đòi lì xì.Dường như đã lâu lắm rồi ta mới nhìn thấy những người thân cùng chung huyết mạch với ta.Khi ta còn đang ngẩn ngơ thì đại ca đã bê một cái rương tặng cho công chúa, lời ít ý nhiều: “Em dâu, đây là quà gặp mặt.”Thấy đại ca nói hai chữ “em dâu” tự nhiên như thế, mẹ ta muốn nói lại thôi. Cha ta ngồi bên cạnh, ra hiệu bằng mắt đến mức mắt sắp lòi đến nơi mà anh ấy vẫn không thấy.Công chúa không biết chuyện gì nên đã nói “cảm ơn đại ca” rồi vươn tay ra nhận nhưng bị ta nhanh tay nhanh mắt ngăn lại.Nàng không biết nhưng ta chẳng lẽ không biết sao?Cái rương trong tay đại ca trông nhẹ như bông nhưng công chúa dù có dùng cả hai tay để bê thì chưa chắc đã bê được.Ta nhỏ giọng giải thích cho công chúa rồi thay mặt nàng nhận cái rương, đặt nó lên bàn.Nàng tò mò, vươn tay muốn đẩy thử cái rương nhưng đẩy mãi mà nó vẫn không nhúc nhích. Nàng đành coi như không có chuyện gì xảy ra, thu tay lại.Ta nhìn thấy hết, không nhịn được mà cười một tiếng.Đại ca của ta là người ngay thẳng. Anh ấy chưa lập gia đình nên không biết sở thích của nữ nhân. Sợ rằng bên trong cái rương kia đều là thỏi vàng được anh ấy sai người đi đúc.Cha mẹ ta thì khỏi cần phải nói, trừ lì xì ra thì tất cả đều là quà.Những món quà này không bao gồm trong sính lễ, là tấm lòng của bọn họ.Kiếp trước, gã quỷ không cùng công chúa đi dâng trà. Sau đó, cha mẹ định đi răn dạy gã thì nhìn thấy gã uống say như chết.Dung nhị công tử dường như không còn tồn tại. Không ai có thể giải thích được vì sao hắn thay đổi nhiều như vậy, chỉ cho rằng đường công danh của hắn bị hủy hoại, hắn không thể vượt qua được cửa ải ấy.Ánh mắt của họ lộ rõ vẻ buồn bã, nhất là mẹ ta. Bà cho rằng trước đó ta độ lượng, phóng khoáng là diễn cho bà xem. Tim bà đau như bị dao cắt, buồn rầu cả ngày lẫn đêm, thân thể dần ốm yếu.Mẹ ta bệnh nặng. Gã quỷ không thèm về thăm lấy một lần. May có công chúa chăm sóc, bà mới dần tốt hơn.Cha thấy ta ngày càng phóng túng nên cảm thấy có lỗi với công chúa, có lỗi với bệ hạ. Cha dâng thư, dùng danh dự và công trạng của phủ An Quốc hầu để xin lỗi.Công chúa vào cung xin tha thứ, nói rằng mình vẫn rất tốt, nói rằng gã quỷ đối xử với nàng rất tốt.Chỉ có ta biết nàng nào có sống tốt.Dưới ánh mắt càng ngày càng oán hận của gã quỷ, giữa những lời đồn trong kinh thành, trong sự im lặng ngầm đồng ý của bệ hạ, nàng bắt đầu hoài nghi chính mình, cho rằng tất cả đều là lỗi của bản thân.Từ nhỏ đã được dạy làm người lương thiện, từ đầu đến cuối, nàng vẫn luôn tự trách bản thân, vì câu nói vu vơ của mình mà chôn vùi tương lai vốn nên rực rỡ của vị Thám hoa.Vậy nên ta thiếu công chúa không chỉ một mạng.5.Trong mấy ngày sau khi thành thân, ta luôn đi cùng công chúa.Nàng ở cùng mẹ chồng rất tốt. Phủ An Quốc hầu rất kính trọng nàng. Dường như nàng thân thiết hơn với ta, bọn ta càng ngày càng giống một đôi vợ chồng mới cưới.Khi trời sẩm tối, sau khi ăn tối xong, bọn ta đi dạo ngoài sân. Khi nói về chuyện khi nào về phủ công chúa, công chúa kéo tay áo ta, muốn nói lại thôi: “Ta thích ở đây.”Ta cười, bảo: “Nếu nàng thích ở đây thì sau này thường xuyên về đây chơi.”Nàng do dự một lúc: “Nếu chàng không muốn thì chúng ta không cần về phủ.”Ta ngơ ngác, sau đó nhìn chằm chằm nàng, hỏi ngược lại nàng: “Vậy nàng thì sao?”“Hả?”“Công chúa có muốn không?” Giọng nói của ta dịu dàng, “Ta nghe nói phủ công chúa đều do công chúa thiết kế. Từng cành cây, ngọn cỏ đều do công chúa trồng. Đó là căn nhà do công chúa dày công vun xới. Ở đây, công chúa là con dâu nhưng ở trong phủ, công chúa là chủ nhân. Công chúa thật sự không muốn về nhà hay vì ta nên mới lùi một bước?”Công chúa nhìn ta, mãi không nói lời nào.Ánh trăng đêm nay rất đẹp, ánh sáng như bạc vụn.Nàng chợt cúi đầu xuống, khe khẽ nói một câu: “Bùi Thính Hòa.”Bùi là họ của vua. Mấy giây sau, ta mới nhớ ra đây là tên của nàng.Thành thân được mấy ngày rồi mà bọn ta vẫn chưa chính thức giới thiệu qua mấy thứ này.“Ta tên Dung Tự, nhũ danh là Cẩn Nhiên.” Ý cười vương trên khóe mắt ta, ta thuận theo nàng chuyển sang chủ đề khác, “Công chúa có nhũ danh không?”“Có, tên và nhũ danh của ta đều được Hoàng tổ mẫu đặt.” Nàng nói: “Là Nhiễm Nhiễm.”Thính Hòa. Nhiễm Nhiễm.Thái Hậu yêu tha thiết mảnh đất này.Khi Người còn khỏe, Người từng đưa con cháu hoàng tộc đến điền trang vùng ngoại ô xem nông dân trồng trọt. Người luôn tôn trọng họ, luôn mỉm cười, không hề ra vẻ.Người quý trọng lương thực, chưa bao giờ lãng phí, còn thường xuyên đi cứu nạn, quyên góp bạc cho nông dân, cô nhi, quả phụ và các sĩ tử. Người là một người lương thiện.Người từng nói, so với những bông hoa tranh nhau khoe sắc, Người thích những bông lúa trĩu hạt hơn.So với hoàng cung xa hoa, Người càng thích những vùng quê mênh mông và bát ngát. Sau nhiều năm tu hành ở bên ngoài, quan sát bách tính, Người thấu hiểu hoàn cảnh của người dân.Thái Hậu đã nuôi dưỡng Hòa Nghi công chúa, người có tính cách giống Người.“Hoàng tổ mẫu nói rằng Người thích nghe thanh âm của những cánh đồng lúa. Người mong ta có thể nghe thấy âm thanh như vậy nên đã đặt tên cho ta là Thính Hòa.” Công chúa chìm vào trong hồi ức, “Người còn nói mùa bội thu là lúc bách tính vui nhất, đồng ruộng trong mùa bội thu là hình ảnh tươi tốt nhất. Người hy vọng ta sẽ luôn tràn đầy sức sống, luôn luôn hạnh phúc nên đã gọi ta là Nhiễm Nhiễm.”Từng câu từng chữ đều chứa tình yêu thương dành cho Hòa Nghi công chúa.“Thái Hậu luôn nghĩ cho bách tính.” Ta sờ đầu công chúa, “Công chúa cũng vậy.”“Ta không bằng Hoàng tổ mẫu.” Nàng lắc đầu, “Nhưng ta sẽ cố hết sức.”“Không phải công chúa đã có rất nhiều kế hoạch trên lĩnh vực này sao?” Ta hỏi, “Ví dụ như cải tiến công cụ lao động, hạt giống và phân bón, mở Từ Tế Đường, Nữ Y quán và trường học dành cho nữ nhân.”Nàng vẫn luôn cố gắng.Năm ngoái, đúng lúc hạn hán kéo dài, mặc dù kinh thành đã dẫn nước tưới đồng ruộng nhưng hoa màu vẫn bị khô héo, trông như bị bệnh. Kinh thành gặp nạn. Sản lượng lương thực thấp nhưng giá thành lại cao. Vào lúc này, Hòa Nghi công chúa bỗng cầu kiến bệ hạ, dâng lên một cuốn sổ con, viết về một vài phương pháp cứu trợ thiên tai.Lúc đó, cha ta cũng ở ngự thư phòng nên đương nhiên biết chuyện này.Một công chúa mà lại quan tâm đến những tầng lớp thấp kém, còn viết quá trình sản xuất phân bón kĩ càng như thế. Việc đấy khiến bệ hạ không vui, nói với nàng rằng nàng không nên quan tâm đến những thứ dơ bẩn đó.Chỉ có ta biết rằng công chúa từ nhỏ đã đọc nhiều sách vở, thường xuyên cùng Thái hậu gặp gỡ nông dân, còn thường xuyên đến nông trang của mình để trồng trọt. Bên cạnh nàng có không ít những kỳ nhân dị sĩ đến từ nhiều nơi khác nhau nên những điều được ghi trong tấu chương đều có khả năng thực hiện được.Nhìn khắp kinh thành, chỉ có mỗi ruộng đất của công chúa là không bị ảnh hưởng về sản lượng.“Cuối cùng, phụ hoàng vẫn không nghe ta.” Ánh mắt của Bùi Thính Hòa hơi ảm đạm, “Có nhiều thứ ta vẫn không thể làm được.”“Vậy để ta giúp nàng.” Ta nói: “Ta là Phò mã, dù sao cũng là quan, lại là con trai thứ của phủ An Quốc hầu, hành sự trong triều dễ hơn công chúa.”Bùi Thính Hòa ngạc nhiên: “Nhưng thân phận Phò mã sẽ hạn chế chàng. Dù chàng có lập được công thì cũng không thể tiến chức.”“Vậy thì sao chứ.” Ta phủi cánh hoa rơi trên đầu công chúa, thản nhiên nói: “Công lao của ta vốn là công lao của công chúa, ghi là công lao của nàng là được rồi.”Nàng bị ta chọc cười, cười híp mắt, “Ta chỉ là một công chúa, lập được công lao thì có tác dụng gì chứ?”Một câu nói tưởng chừng rất hiển nhiên nhưng lại khiến lòng ta thắt lại.Một công chúa không được coi trọng, bị dùng như công cụ liên hôn, lập được công lao thì có ích gì chứ?Khi ta bị giam cầm trong thân xác này, ta không lúc nào là không nghĩ đến chuyện này.Gã quỷ có thể ngang nhiên hành hạ công chúa, không chỉ vì công chúa là vợ gã, là “bù đắp” của bệ hạ mà còn là một công chúa không chỗ nương tựa, không được sủng ái, là... một nữ nhân không có quyền có thế.Ta phải đề phòng lỡ ta bị đoạt xác một lần nữa. Ta sẽ không để bất kì ai làm hại công chúa.Nàng có hoài bão và lý tưởng của riêng mình. Vì sao không thể đứng ở vị trí cao hơn?Ta đã suy nghĩ chuyện này suốt một thời gian.“Công chúa đã từng nghe qua chuyện về Thái sư tiền triều Quan Sơn Nguyệt chưa?”Vị Trạng nguyên có tài hoa xuất chúng ấy, bằng sức của một mình mình đã cứu cả một triều đại đang trên bờ vực sụp đổ, bồi dưỡng ba đời thánh quân, quyền thế ngất trời nhưng đến cuối đời lại tự nguyên buông bỏ hết tất cả để đi ngao du. Đó chính là Thái sư Quan Sơn Nguyệt.Bà ấy là một nữ nhân, là nữ quan đầu tiên, có một không hai trong hàng trăm năm qua.Ta hỏi: “Vì sao công chúa không noi theo?”Màn đêm buông xuống. Ngôi sao dường như rơi vào trong mắt nàng. Nàng ngơ ngẩn: “Ta cũng có thể làm được sao?”Không phải nàng không tự tin mà do nàng hoang mang vì nàng chưa bao giờ nghĩ tới, còn có chút mong đợi như những tia sáng le lói chiếu vào.“Đương nhiên.” Ta hành lễ với nàng, thản nhiên ngẩng mắt lên, “Vi thần xin nguyện dốc hết sức lực vì Người.”
 
Tặng Nàng Ngày Xuân - Học Giả Số Một Cấp Quốc Gia Về Lười Biếng
Chương 4: Hoàn


6.Sau những ngày nghỉ, khi vào triều, ta dâng sớ cho bệ hạ.Phò mã là chức quan nhàn tản. Bệ hạ cho ta ân điển, có thể không cần vào chầu. Thấy ta xin vào tâu, bệ hạ hơi ngạc nhiên nhưng vẫn tươi cười cho vào.Ngày hôm sau, Người liền gọi ta vào thư phòng, bên cạnh còn có cha ta.Cha con chúng ta mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim. Bệ hạ cười nói: “Dung khanh, hình như sớ không phải do ngươi viết.”Ta cung kính hành lễ: “Bệ hạ anh minh, những phương pháp canh tác ở trong đây đều do một cử nhân trong điền trang của công chúa nghĩ ra.”“Vậy sao?” Bệ hạ có vài phần hứng thú, “Còn là một cử nhân?”Mặt ta không đổi sắc, “Vị cử nhân họ Tào ấy xuất thân từ huyện Tào Thủy thuộc vùng Giang Nam, là người duy nhất trong làng đỗ cử nhân. Thuở nhỏ, hắn thường cùng người nhà làm ruộng. Theo như lời hắn nói thì hắn đọc sách là vì muốn cả nhà được ấm no. Sau khi đến kinh thành, hắn một lòng nghiên cứu nông nghiệp. Ai ngờ nghiên cứu ra vài phương pháp. Năm đó hắn còn được Thái hậu khen ngợi. Bây giờ hắn đang làm quản lý ở nông trang của công chúa.”“Nói như vậy thì những đề xuất trong bản tấu mà Hòa Nghi dâng vào năm ngoái là do Tào cử nhân nghĩ ra?” Bệ hạ dường như nghĩ gì đó, “Quả thực từng nghe nói điền trang của Thính Hòa không chịu tổn hại gì mấy sau thiên tai.”“Vâng.” Ta thẳng thắn: “Công chúa quý người tài. Người hi vọng những phương pháp do Tào cử nhân nghĩ ra có thể giúp ích cho việc canh nông nên mới nhờ thần dâng lên.”Bệ hạ cảm khái: “Thính Hòa đúng là một đứa trẻ lương thiện, có tấm lòng thật đáng quý.”Ta cười: “Công chúa đương nhiên là tốt.”Người ngừng một chút rồi trêu ta: “Nhìn ngươi với Thính Hòa cảm tình cũng không tệ. Trông ngươi còn đắc ý hơn trước.”“Công chúa là cành vàng lá ngọc, còn vừa dịu dàng vừa tốt bụng. Thần kết được mối lương duyên, ngày ngày đều rất vui vẻ, bị người nhà chọc ghẹo suốt một thời gian.”Bệ hạ cười to: “An Quốc hầu, con trai ngươi ở trước mặt trẫm đang oán trách ngươi đấy!”Thấy cha ta lườm ta một cái, bệ hạ càng cười to hơn.Người vui mừng, ban cho ta không ít thứ, suy nghĩ một chút rồi nói: “Không phải trước đây Thính Hòa vẫn luôn đến Từ Tế Đường để hỗ trợ sao? Mùa đông năm nay lạnh, trong kinh lại thiếu người. Trẫm vẫn luôn tin tưởng khanh. Nay khanh và nàng đã là vợ chồng, chi bằng cùng nhau đi giúp đỡ những bà mẹ góa con côi trong kinh thành?”Ta vội vàng quỳ xuống lĩnh chỉ.Trước khi đi, bệ hạ còn nói: “Ngày mai bảo Tào cử nhân vào cung. Trẫm đọc sớ thấy hắn không phải người lý luận suông. Nếu những kế sách kia dùng được, trẫm sẽ thưởng lớn!”Ta cười nói: “Vậy bệ hạ thưởng cho công chúa là được rồi. Hắn vốn được công chúa giúp đỡ. Vi thần không muốn cướp công.”“Ngươi đó!”Bệ hạ vừa cười, vừa chỉ tay vào ta, nói với cha ta: “Ngươi sinh ra đã mang hạt giống si tình. Quả thật giống hệt ngươi.”Cha ta than thở: “Chỉ có mỗi cái này giống thần.”Sau lưng, bầu không khí trong ngự thư phòng rất thoải mái. Bờ vai căng thẳng của ta được thả lỏng. Ta vừa huýt sáo vừa về phủ công chúa.Bùi Thính Hòa đang tính sổ sách trong thư phòng. Lụa mỏng bay phất phơ. Ánh nắng nhảy nhót trên hàng mi của nàng, long lanh mà rực rỡ.Nàng nói chuyện với quản gia và thị nữ đứng bên cạnh: “Số bạc này dùng để giúp đỡ cho những hộ gia đình bị tuyết đè sập nhà...”Dường như nhận ra ta đã về, nàng đưa mắt nhìn ta, mỉm cười. Đôi mắt đen láy, trong trẻo tựa như một dòng nước suối ngọt ngào: “Dung Tự?”Ta ngẩn người tại chỗ.Trái tim chưa bao giờ đập nhanh dù diện kiến vua ở ngự thư phòng nhưng trong khoảnh khắc này, nó chợt đập rất nhanh.Một lúc lâu sau, ta mới nói: “May mắn không phụ lòng tin của Người.”Sắp hết mùa đông.Ban đêm, trên giường, ta hôn đầu ngón tay của nàng.Môi dần đi xuống phía dưới. Ta vén váy của nàng, mò vào trong đồ lót.“Dung Tự, đừng...”Nàng hoảng hốt nhấc chân, nhưng lại bị ta nắm lấy cổ chân, đè xuống chăn gấm.“Nhiễm Nhiễm.” Ta gọi nàng bằng nhũ danh.Cứ thế mà vùi mình vào nơi cỏ hoa rậm rạp, vào vùng đất có tuyết tan ấm áp.Tiếng nước chảy róc rách. Sắc xuân khiến chim khách giật mình bay đi.Ngày hôm sau, ta dậy sớm, sai Thư Kỳ nấu thuốc cho ta.Bát thuốc màu đen nóng bỏng, vị đắng ngắt. Ta uống cạn sạch, không nhăn mày một lần nào.“Dung Tự.” Một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng.Ta ngạc nhiên. Khi ta quay lại thì thấy công chúa còn chưa kịp chải tóc, đôi mắt mơ màng nhìn ta.Ở nhà mình, nàng thoải mái hơn so với bình thường. Tuy vẫn còn ngái ngủ nhưng nàng vẫn chạy đi tìm ta.Ta cau mày, cởi áo bào, khoác lên vai nàng: “Công chúa, ở đây lạnh. Người về phòng đi.”“Khi ta dậy, ta không thấy chàng đâu...” Nàng chỉnh lại áo bào, nhìn thấy bát thuốc trên bàn ta, “Đây là gì?”Ta khựng lại một chút.Ta định kiếm đại lý do nào đó để cho qua chuyện nhưng khi nhìn vào đôi mắt của nàng, ta biết ta không thể lừa nàng, đành phải nói thật: “Thuốc trá.nh tha.i.”“Ta uống thuốc này, không phải không muốn cùng nàng có con.” Đã quyết định nói thật nên ta nói hết với nàng: “Nhưng nàng còn nhỏ. Ta sợ sinh con ảnh hưởng đến sức khỏe của nàng.”Bùi Thính Hòa im lặng vài giây: “Vậy sao không nói cho ta?”“Nếu ta nói thì công chúa sẽ tự chuẩn bị thuốc trá.nh tha.i.” Ta nói: “Thuốc này đắng lắm! Còn hại sức khỏe. Ta không muốn nàng uống.”Nàng ngạc nhiên: “Nam nhân thì làm gì có chuyện uống thuốc tránh thai. Ta chưa từng nghe bao giờ.”Bùi Thính Hòa không biết ở kinh thành, có người đàn ông vì không muốn thê tử của mình uống thuốc đắng nên đã tự uống loại thuốc này.Ta mỉm cười, sờ đầu nàng: “Thuốc do đại phu kê, chứng tỏ không chỉ mình ta là nam nhân uống đâu.”Nàng rũ mắt, chợt ôm lấy ta.“Dung Tự.”Nàng nói: “Từ hoàng tổ mẫu ra thì chưa có ai đối xử với ta tốt như chàng.”“Công chúa là công chúa giỏi nhất.” Ta cảm giác như tim mình bị ai đó bóp chặt, đau lòng đến mức chân tay luống cuống, “Ta đối tốt với công chúa là chuyện nên làm thôi.”Sao như vậy mà gọi là tốt chứ?Kiếp trước nàng đã quá khổ rồi nên ta không muốn nàng phải chịu khổ thêm nữa.7.Sau khi yết kiến bệ hạ, Tào cử nhân rất được bệ hạ tán thưởng. Mấy ngày sau, hắn được cử đến Tư Nông Thự nhậm chức.Sau khi vào triều, hắn rất bận rộn. Hằng ngày, hắn đều đến các nông trang trong kinh thành để truyền dạy kinh nghiệm, làm nhiều đến mức đầu tắt mặt tối. Còn bệ hạ thì ngày càng yêu quý hắn nên hắn trở thành tân quý nhân có quyền có thế trong triều.Sau khi tiếp nhận Từ Tế Đường, công chúa rất bận.Có thánh chỉ của bệ hạ nên quan viên trong triều không dám lừa nàng. Bộ Hộ quyên góp tiền từ thiện. Bộ Công phái người đi sửa những căn nhà bị đổ cùng với Từ Tế Đường.Hằng ngày công chúa đều phát cháo. Việc gì công chúa cũng tự tay làm. Còn những người khác trong phủ thì ghi chép tình hình của những người gặp nạn. Mọi chuyện đều rất rõ ràng và có trật tự.Ta như một vị quan ghi chép, mỗi ngày đều báo cáo công chúa đã làm được gì, đạt được những thành tích gì.Có người trong triều cười ta: “Xưa là Thám hoa mà giờ chẳng khác nào một phụ tá chỉ biết nịnh nọt.”Ta chẳng quan tâm: “Làm phụ tá của công chúa thì có gì không tốt?”Bọn họ tức mà không dám nói gì.Bởi vì bệ hạ dường như rất quý ta.Ta không nhiều chuyện, không cướp công, không muốn leo lên cao, không có dã tâm. Ta chỉ là một người rảnh rỗi đi giúp công chúa. Điều này khiến Người ngày càng hài lòng ta, hay khen ta và công chúa trước mặt bá quan trong triều.Đông qua xuân tới, như thường lệ, Hoàng thượng đến chùa Hộ Quốc để cầu phúc.Bệ hạ chọn ta và Hòa Nghi công chúa cùng đồng hành.Đây là đãi ngộ mà Hòa Nghi công chúa, người không được yêu quý chưa từng có.Dù sức khỏe của Hoàng hậu không tốt, ít xuất hiện trước thế nhân nhưng tình cảm của Người và bệ hạ rất tốt. Hai người là vợ chồng từ thuở niên thiếu, đến bây giờ vẫn rất tôn trọng nhau. Hoàng hậu quản lý mọi việc trong cung rất trật tự nên bệ hạ cho Người sự kính trọng và thể diện.Hoàng hậu tin Phật, hằng ngày đều ăn chay niệm Phật. Mỗi khi đến chùa Hộ Quốc, Người đều sẽ ở lại đây một tháng để chép kinh Phật.Trước khi lên đường, ta hỏi công chúa: “Hoàng hậu nương nương và nàng có gần gũi với nhau không?”Công chúa lắc đầu: “Hoàng hậu nương nương và ta không thân thiết với nhau nhưng Người rất công bằng, không để ta phải chịu ấm ức. Mấy năm nay, sức khỏe của Người không tốt, không thể quản lý việc trong cung nên hiện tại, việc trong cùng do Tĩnh phi và Thục phi quản lý.”“Công chúa không phải từng nói muốn mở trường học dành cho nữ sao?” Ta nói: “Nàng cũng không thể cứ thế mà đề nghị với Hoàng thượng. Nàng nên tìm vài đồng minh.”Bùi Thính Hòa hiểu ý ta nhưng vẫn hơi do dự: “Nhưng Hoàng hậu nương nương sẽ không quan tâm chuyện này, còn Thục phi nương nương và Tĩnh phi nương nương...”Tĩnh phi nương nương thì lạnh lùng, còn Thục phi nương nương thì kiêu căng. Họ đều không phải là người thân thiện.Nhưng nàng chỉ do dự trong chốc lát, ánh mắt nàng dần kiên định, “Để ta thử xem.”Trường học dành cho nữ mà nàng nói không chỉ là lớp học dành cho các bé gái mà còn là nơi để tất cả nữ nhân trên thiên hạ này học được một cái nghề.Sự thành công của Nữ Y quán đã khiến công chúa nảy ra một ý tưởng. Nàng muốn tìm các nữ đầu bếp, thợ thêu, thợ trồng hoa,... tài giỏi để dạy cho những nữ nhân không nơi nương tựa một cái nghề mưu sinh.Công chúa có điền trang và cửa hàng. Nàng biết làm ruộng, hiểu chuyện buôn bán. Nàng không bao giờ có định kiến với những người thương nhân có thân phận thấp hèn.Nàng còn muốn tự buôn bán, mở một cửa hàng do nữ nhân làm chủ, giúp đỡ các góa phụ và trẻ mồ côi, giúp họ một kế sinh nhai để tự nuôi sống bản thân.Công chúa nói: “Giúp người một miếng ăn không bằng dạy họ cách kiếm sống.”Chẳng qua chuyện này hơi kinh thiên động địa. Sợ rằng bệ hạ sẽ không dễ dàng đáp ứng.“Công chúa sẽ thành công thôi.” Khi nhìn vào gương mặt của nàng, ta chưa bao giờ nghĩ rằng nàng sẽ thất bại.Bùi Thính Hòa cười: “Dung Tự, dường như chàng còn tự tin hơn cả ta.”Nàng rực rỡ hơn trước kia rất nhiều. Ai đứng bên cạnh nàng cũng sẽ bị nàng thu hút.“Đương nhiên.” Ta nhướng mày, “Nguyện th.ịt nát xương tan vì công chúa.”“Vớ vẩn.” Nàng đánh ta một cái rồi bị ta nắm lấy, đôi mắt long lanh ngấn nước nhìn ta rất nghiêm túc, “Ta không cần chàng tan xương nát t.hịt vì ta. Ta chỉ cần chàng sống tốt.”Ta lẳng lặng nhìn nàng, mỉm cười: “Ta cũng muốn Nhiễm Nhiễm sống tốt.”Mong nàng đứng ở nơi cao, không cần phải cúi đầu với bất kì ai....Chùa Hộ Quốc.Sau khi cầu phúc xong, Hoàng hậu và công chúa đi chép kinh Phật. Còn ta đến tìm đại sư Giác Độ.Sau khi đưa cho ngài chiếc ngọc bội được bọc bằng khăn, đại sư Giác Độ râu tóc bạc trắng vừa nhìn một cái đã biết ngọc bội có vấn đề.“Một linh hồn độc ác ở trong đây.” Ngài lắc đầu, “Tiếc cho khối ngọc dưỡng hồn.”Ta gật đầu: “Xin đại sự hãy hóa độ cho hắn."Hóa độ sao cho hắn hồn phi phách tán là được.“Vốn là một linh hồn bị tội nghiệp quấn thân, không thể đầu thai, chỉ có thể trấn áp trong chùa, hằng ngày thanh lọc, coi như là làm một việc tích đức. Nhưng lão nạp thấy linh hồn này và công tử có muôn vàn mối liên hệ với nhau, e rằng là duyên từ kiếp trước đến kiếp này.” Giác Độ đại sư nhìn ta thật sâu, “Ta có thể xem tay công tử một chút được không?”Ta thản nhiên đưa tay ra.Giác Độ đại sư cười: “Công tử là người có phúc, chẳng qua đang mang nợ nên phải trả nợ thôi.”“Ta biết.”“Vậy công tử có biết cơ duyên được sống lại của ngài là do vị quý nhân kia cầu xin mà có?”“Nàng mang long khí trong người, lại thành tâm cầu phúc nên hồn phách của ngài mới không bị tan biến dù từng sống chung với linh hồn độc ác này và có được cơ hội sống lại một đời nữa.”“Duyên phận của hai người là do trời xui đất khiến nhưng lại quấn lấy nhau. May mà xứng đôi vừa lứa.”Ta ngây người tại chỗ.Như cảm thấy điều gì đó, ta ngẩng đầu lên. Dường như ta nhìn thấy bóng dáng ai đó quỳ trước tượng Phật.Bên trong chính điện vắng vẻ, có một thiếu nữ chấp tay rất thành kính. Thân hình như áng phù vân.Nàng đang cầu xin cái gì?Trong thoáng chốc, ta cảm giác như nàng cách ta rất xa.Nhưng chỉ trong chớp mắt, nàng ngoảnh lại, nở nụ cười với ta.Nàng gọi ta: “Dung Tự.”8.Hòa Nghi công chúa giúp Hoàng hậu chép kinh Phật trong một tuần.Sau khi về phủ, nàng nói với ta: “Ta đã nói với nương nương ý của ta. Nương nương chỉ bảo ta về đi.”Nàng không tức giận, vào cùng tìm Tĩnh phi và Thục phi.Nhưng lần đầu tiên vào nàng đã bị chặn lại ngoài cửa, còn gặp An Bình công chúa.An Bình công chúa trước giờ được sủng ái nên tính cách ngông cuồng. Nàng ta và Hòa Nghi công chúa không hợp nhau. Mỗi khi gặp nhau, nàng ta phải châm chọc Hòa Nghi mấy câu rồi mới để cho nàng đi.Thị nữ của công chúa rất bất bình. Mỗi khi nhắc đến chuyện này, đôi mắt liền đỏ ửng. Nhưng công chúa vẫn rất bình tĩnh.Nàng nói: “An Bình không phải người xấu.”Thị nữ ấm ức: “Hai năm trước thì tốt nhưng tính tình của An Bình công chúa bây giờ thì càng ngày càng nóng. Không phải Người ấy cố tình trút giận lên người của Người sao?”Bùi Thính Hòa im lặng. Vào buổi tối, nàng nói với ta: “Phò mã của An Bình... đối xử không tốt với nàng ấy.”Vì mấy năm nay không có con nên Phò mã của nàng ta đã nạp thiếp. An Bình bèn vào cung, khóc lóc với Hoàng thượng nhưng Hoàng thượng chỉ thở dài, bảo nàng ta phải biết điều.Dù sao An Bình cũng là công chúa nhưng Phò mã của nàng ta không chỉ nạp thiếp, còn không quan tâm nàng ta, cả tháng không vào phòng nàng ta lấy một lần. Những chuyện này thì ngay cả bệ hạ cũng không thể can thiệp được.“Phò mã của nàng ta không tốt nhưng nàng ta không nên tức giận với nàng. Nàng ta làm thế là không đúng.” Ta sờ mái tóc của công chúa, “Nhiễm Nhiễm, không cần phải hiểu chuyện như vậy.”Nàng liền xích lại gần ta, hơi ấm phả vào sau tai ta, thì thầm: “Chắc do Phò mã của ta tốt như vậy nên ta cảm thấy nàng đáng thương. Nàng ấy trút giận lên ta cũng chẳng sao.”“Công chúa học ở đâu mấy lời đó vậy?” Ta buồn cười, “Còn biết dỗ ta vui.”“Ta nói thật mà.” Nàng cười híp cả mắt, gương mặt tràn đầy niềm vui, “Dung Tự là phu quân tốt nhất trên đời này.”Tay ta hơi khựng lại, “Nàng gọi ta là gì?”“...Phu quân.”“Ta đây.”Đây là lần đầu tiên trong đời ta cảm giác trái tim ta như hóa thành nước.Ta hôn lên đôi môi của nàng, thổi tắt ánh nến.Một đêm mộng đẹp.Ngày Hoàng hậu về cung cũng là ngày sinh nhật của bà ấy. Trong cung tổ chức yến tiệc. Ta và công chúa cùng đi.Trong tiếng sáo, Hoàng hậu từ từ lấy ra một quyển kinh Phật.“Đây là món quà sinh nhật Bổn cung thích nhất.” Bà nói: “Một đứa bé dưới chân núi đã mang đến, nói là tặng cho ta.”Quyển kinh Phật được mở ra. Nét chữ tuy vẫn còn non nớt nhưng viết rất đẹp và sạch sẽ.“Là một tiểu cô nương rất đáng yêu. Bé nói rằng bé được các nữ quản sự ở Từ Tế Đường dạy chữ, còn cảm ơn bệ hạ vì đã cho công chúa dạy bé những thứ này. Bé là cô gái duy nhất trong thôn biết chữ.”Vị Hoàng hậu đoan trang ngước mắt lên nhìn: “Bệ hạ nhìn nét chữ này xem. Người cảm thấy như thế nào?”Xung quanh yên tĩnh.Nụ cười trên mặt của bệ hạ dần biến mất: “Ý của Hoàng hậu là gì?”Vị Thục phi nương nương luôn kiều diễm cười khẽ lên một tiếng: “Bệ hạ, thần thiếp cũng cảm thấy nét chữ này rất đẹp. Nếu như trước kia, thần thiếp cũng được học chữ như anh em trong nhà thì giờ có thể ngâm thơ cùng với bệ hạ, viết mấy bức tranh chữ để bệ hạ treo trên tường. Chỉ tưởng tượng thôi mà đã thấy đẹp.”Ngay cả Tĩnh phi luôn ít nói cũng buông ly xuống: “Dạo này hoa trong cung khá đẹp. Hình như do Hòa Nghi công chúa dâng lên.”Im lặng một lúc lâu, An Bình công chúa khoanh tay, bất đắc dĩ đành nói: “Nhi thần biết thợ trồng hoa đó. Là một góa phụ do Hòa Nghi tìm đến. Không một ai trong kinh thành trồng hoa giỏi hơn bà ta. Bà ta làm phấn cũng rất thơm. Nhi thần mua phấn của bà ta mấy lần rồi.”Sau đó, những phi tần khác cũng tiếp lời.Dường như các nàng đang chào đón mùa hoa thứ hai, khoe sắc rực rỡ trong bữa tiệc chốn cung đình này.Đôi mắt của Bùi Thính Hòa đỏ lên.Nàng bước lên phía trước, quỳ mọp về phía bệ hạ: “Cầu xin phụ hoàng cho phép nhi thần mở trường học dành cho nữ nhân.”Ta thong dong bước lên phía trước, vén áo bào, quỳ xuống cùng công chúa.Tiếng sáo dừng lại.Lúc lâu sau, ta nghe thấy câu hỏi không rõ cảm xúc của bệ hạ: “Nếu thành lập thì ai là người quản lý?”Ngay lập tức, giọng nói hờ hững của Hoàng hậu vang lên: “Hòa Nghi đề nghị thì nên cho Hòa Nghi quản lý.”Thục phi cười nói: “Thần thiếp cảm thấy đề nghị này rất tốt.”Tĩnh phi nói: “Thần thiếp cũng nghĩ vậy.”Cuối cùng, An Bình công chúa hừ nhẹ một tiếng: “Phụ hoàng, nếu Hòa Nghi không làm tốt thì Người giao việc này cho nhi thần. Nhi thần nhất định làm tốt hơn.”Bệ hạ thở dài một tiếng: “Cũng được.”Mọi chuyện đã thành công.Ta nhớ ngày hôm đó, công chúa đã nói với ta rằng: “Thực ra, ta cũng rất tự tin.”Ta hỏi: “Vì sao?”Nàng cười híp mắt: “Bởi vì chúng ta đều là nữ nhân.”Bởi vì đều là nữ nhân nên những lúc như thế này, chúng ta không do dự mà đứng ra.Dù là An Bình công chúa, người luôn không ưa nàng.Vì vậy, sau khi bình thân, ta và nàng nhìn nhau, cười với nhau một cái.9.Ngày trường học dành cho nữ khai giảng, hai vị công chúa mặc triều phục tham dự buổi chầu.Trong triều đương nhiên có người phản đối nhưng điều bất ngờ là gia tộc của các phi tần vốn hay hoạt động sôi nổi nay lại không nói lời nào.Có rất nhiều người ủng hộ. Phủ An Quốc Hầu còn đi đầu khen ngợi hành động sáng suốt của bệ hạ. Người mới được bệ hạ trọng dụng là Tào Đại tư nông cũng vì chuyện này mà tâng bốc bệ hạ suốt ba ngày, khiến bệ hạ cười suốt.Chức quan của ta ở dưới công chúa nên ta đứng sau nàng.Ta nghe thấy tiếng An Bình công chúa thì thầm: “Đây là em nói đấy nhé. Giúp chị hòa ly đi.”Còn Bùi Thính Hòa thì cười đáp: “Hoàng tỷ, với thân phận của chị thì chị bỏ hắn cũng được mà.”Ta: “...”Công chúa thay đổi nhiều quá.Nhưng ta tin rằng nàng sẽ không bao giờ bỏ ta.Sau khi bãi chầu, có người kéo ta lại để chế nhạo: “Dung huynh, lần này trở thành nữ quan phụ tá thật rồi sao?”Ta cười híp mắt, đáp lại rằng: “Sao? Ngươi hâm mộ lắm à?”Hắn cứng họng.Trước cửa cung, có người đang đợi ta để cùng về nhà.Nàng gọi ta: “Dung Tự.”Ta ung dung bước lên xe ngựa, bước vào dưới trướng(*) của nàng.(*)Đoạn này có hai nghĩa: một nghĩa là nam9 vào xe của nu9, đi qua trướng (trướng ở đây là chỉ tấm màn, tấm khăn), một nghĩa là nam9 trở thành người phụ tá dưới quyền của nu9, thể hiện sự quy thuận. Vì mình chưa tìm được từ nào thay thế nên mình tạm thời để nguyên.“Nhiễm Nhiễm.”Ý xuân dạt dào, vạn vật hồi sinh, đua nhau thay áo mới.Ta xin tặng nàng muôn vàn làn gió xuân.Chúc nàng đi lên như diều gặp gió.(Hết)
 
Back
Top Bottom