Cập nhật mới

Khác Tản văn.

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
341618108-256-k840627.jpg

Tản Văn.
Tác giả: andrayla
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Xao xuyến;



yeu​
 
Tản Văn.
1.


và rồi cậu để kẻ sát nhân này đây sống trong hai thái cực dằn vặt tội lỗi trong tâm tưởng nhơ nhuốc, đê tiện.

tôi sống trong khi cái mộng của tôi là được ôm trọn cậu trong tay đẫy đà ngọt nước, siết cậu trong tay mềm đến tan rã trong khoang miệng, khảm cậu trong lòng với cái cành lành lặn duy nhất trong khi đống rễ đâm sâu dưới lòng đất thối rữa đến tận cùng. tôi muốn thấy cậu nỉ non thủ thỉ gọi tên tôi, ôm lấy tôi như thể tôi là tận cùng của cõi hồn hoang sâu thẳm giữa cô độc, cậu.

vì tôi lỡ yêu cậu quá sâu.

sẵn sàng giết chết linh hồn già cỗi trong thân xác tôi, phần con tôi, phần thú tôi. cái phần đáng hờn trách mà chẳng tài nào! chẳng tài nào!

ôi! chẳng ai có thể yêu lấy nó. cái phần mà từ ngày tôi nhận thức được rằng dòng máu mình khác biệt. có lẽ là khi tôi tìm hiểu trong bộ óc chẳng phải của thiên tài như mấy cuốn tiểu thuyết trinh thám, viễn tưỡng, tâm lý nào đó. có lẽ là khi tôi ăn, có lẽ là khi tôi ngủ với những giấc mơ được hít lấy hơi ấm dần mất đi cùng mùi tanh nồng đượm trong không gian thoáng đãng. không. có lẽ là khi tôi sinh ra vốn đã là nguyên bản. cậu có thấy nó đẹp đến ngỡ ngàng không?

tôi muốn nâng niu cậu như giọt nước mắt trên khóe mi ướt nhèm không ngừng rền rĩ.

nhưng, tôi vẫn muốn xé cậu ra từng mảnh trong sự quẫn bách của tâm trí chập choạng khi mạch máu không ngừng nóng lên trong thân thể. tôi muốn bóp nghẹt đến khi không còn ai chạm đến giới hạn duy nhất của kẻ đê hèn này. tôi muốn bấu chặt lấy từng mảnh da nõn nà trên thân thể như trăng cậu, rồi kéo phứt ra đến khi chúng tách khỏi bộ xương và mớ thịt đỏ ung. tôi muốn xem xem, đằng sau vẻ đẹp này có những gì. tôi muốn.

nhưng than ôi, tôi yêu cậu quá đỗi đến nỗi không muốn phá hủy cậu. nhưng than ôi, tôi ước chi, ước chi cậu hiểu cho tôi và vẫn hôn vồn vã trên môi tôi bằng đôi môi đã nứt toác, và vẫn thì thầm tên tôi bằng cả chân, tay, tai, mắt, bằng cả cậu rồi kiềm hãm con thú vật trong tôi.

và vì cậu nói tôi vá cậu bằng đường chỉ đỏ khi cậu muốn tan vỡ.

và vì tôi chìm trong tuyệt vọng như con thú thảm thương trong mắt cậu.

sự ngây thơ này là gì đây?
 
Tản Văn.
2.


nếu mọi thứ vốn là trần trụi, hiện rõ mồn-một bất kể những cái trần tục nhất - chúng ta đã sống mà không phải thắc mắc.
 
Tản Văn.
3.


- Lan này, sao Lan hay khóc thế?

Em ngồi gọn lỏn trong lòng Lan, nhỏ giọng hỏi.

Em hay thấy Lan khóc.

Lan lúc nào cũng gục đầu xuống đầu gối mình, tóc Lan dài, trễ xuống vai gầy, rồi khi không ai nhìn thấy được mặt mình, vai Lan bắt đầu run lên, tiếng thút thít mới dần thoát ra khỏi vòm họng.

Giống như chiếc giẻ lau nhúng vào chậu nước, rồi vắt đi, vắt lại.

Em hay tự hỏi vì sao Lan gầy như thế, mà vắt bao nhiêu thì dường như nước cũng không hết được, mặc cho Lan cứ tàn tạ dần.

Lan vẫn im lặng, em nhìn đăm đăm vào Lan, Lan là thế, không bao giờ chất vấn hay trách móc ai, em chưa thấy Lan lớn tiếng bao giờ, nên giọng Lan cứ nhỏ nhẹ.

Lan giữ khư khư nụ cười trên môi, giống như nó đã dán chặt vào môi Lan từ khi sinh ra, mọi người thường nói là nụ cười hiền, như gió xuân.

Mỗi khi nghe thế, em lại nhìn Lan, nhưng ngoài vỏ bọc rỗng tuếch ra thì em không thấy gì khác, thứ em nhìn được chỉ là màn sương mờ nhạt, che khuất đi Lan, che mất con người Lan, khóa hết tâm hồn và cơ thể Lan, đóng đinh sức trẻ và mầm xanh vào án tử.

Có lẽ mọi người chỉ nhìn thấy môi Lan, nên chẳng nhìn được mắt Lan đỏ hoe, ướt nước.

Lan nhìn vào mắt em, em mới thấy mắt Lan đẹp, gợn sóng, lấp lánh.

Ánh mắt mà em tự hào vì Lan chỉ dành cho riêng em.

- Lan không biết, chỉ là Lan muốn khóc thôi.

Nói xong, Lan cúi đầu hôn lên trán em, hôn xuống má em, cứ thế; nhẹ thôi.

Em sớm quen với việc được Lan hôn, nên em mặc Lan, để yên vậy.

Hôn xong, như thói quen, Lan gục đầu vào vai em, dụi khẽ.

Em biết so với việc hôn, Lan thích ôm em hơn.

Vai Lan gầy, ụp xuống, ôm trọn lấy người em.

Xúc cảm từ Lan đến lưng em vẫn quen thuộc, lần nào cũng thế, nó như bông hoa sắp sửa tàn lụi chờ mong một cơn mưa nào đến mòn, nó như đợt thủy trào phá nát ngôi làng nằm cạnh biển vào đêm đen không có lấy một ngôi sao; đến mức khiến người ta ghét bỏ.

Xúc cảm ấy vẫn thế, nó như hơi ấm của một linh hồn sắp chết trong cơ thể non trẻ mà nó không được phép, nó như tiếng gào thét đến từ hư vô không thể thốt ra bằng lời, sự thống khổ mỏi mệt trong tiếng gào thinh lặng ấy làm mắt em nhòe đi.

- Lan không biết.

Em ạ, Lan khóc mỗi khi Lan buồn, và vì nỗi buồn nhiều đến nỗi không thể chắp vá nổi, nên Lan khóc.

Lan thủ thỉ khi đầu vẫn gục trên vai em, rồi em lại nghe tiếng thút thít khẽ.

Lan ôm em đi.

Khỏa lấp tâm hồn rỗng của Lan bằng em.

"Lan ơi, ôm em đi.

Ôm em.

"

幽玄
 
Tản Văn.
4.


thời mà gã còn điên, bộ thây gầy còm không lúc nào ngưng thu lại, tấm xương sống cong veo mỗi lần thu thân.

rồi bộ răng lập cập va vào nhau, cộp, cộp, đến tận phút tứa cả máu ra rồi mà nào có ngưng. gã sướt mướt.

đau đớn suốt thế đấy.

gã điên, chỉ đơn thuần là gã điên thôi.

nhưng bây giờ gã có thêm lý do để điên hơn thảy, gã điên tình.
 
Tản Văn.
5.


Và mình: hôn em, thật khẽ.

Ngay khi mà cái chạm nơi một-thứ-bộ-phận-trên-hai-thân-thể vưa-chạm tới, ngay khi cái nóng hôi-hổi từ hơi thở còn chưa hẵng vơi; mình tha thiết muốn cho em biết, rằng:

Nếu em cho em có thể kéo ra hết toàn bộ phần tình đang dính chặt lấy lớp vỏ ngoài mình (cái loại keo sữa mà mình thường dùng dán vài ba tờ giấy trắng lúc rỗi giờ, cái loại đường dẻo thắng lên với nước em khen ngòn ngọt), ấy là không thể, em à.

Mình và tình mình, tình mình cho-em đang dính chặt lấy nhau như thể sợi dây của định mệnh, cuốn chặt lấy sinh mệnh đời mình.

Thít lấy đến mức ngỡ ngàng.

Hồn mình có ba phần, mình dành trọn cho em hai phần còn vẹn nguyên; hai phần hồn tốt đẹp nhất mà mình cất sâu trong lòng, cái trong trắng, cái bóng bẩy mà mình đánh hằng-sa-số giây phút trong cuộc đời chỉ để chờ ngày em tới.

Vì em biết không, cái hồn mình, cái hồn còn lại mình không (không bao giờ có thể) trau chuốt, kéo từng hơi thở chải đi chải lại đến khi nó bóng loáng được đẹp đẽ thế.

Ấy là hồn mình - cái phần mà tất thảy những dối trá, oan khuất, nỗi đớn đau vô ngần trong suốt chuỗi ngày mình lớn; mình, mình sinh ra đã là một nỗi đau.

Cái mình mục ruỗng, đen đúa, đặc quánh cái thứ nước lỏng sền sệt không ngừng rót thẳng vào hồn mình, rót chậm thôi em ơi, nhưng nó không ngừng, nên thân mình giữ nguyên, nhưng trong thân mình - lớp vỏ bọc kia là nơi để cái hồn kia điên cuồng phá nát từng tế bào nội tạng.

Nên mình chẳng tài nào đưa nguyên vẹn cho em hết ba phần ấy, em đừng trách mình, có được không?

Mình yêu em da diết một cách điên dại.

Nhưng mình sẽ không phá nát em đâu, vì mình dành trọn cho em hai phần hồn đẹp đẽ nhất, nên em đừng bỏ rơi mình, nhé, em.

Em nỡ bỏ rơi mình, thì hai phần hơi thở trong thân thể mình cũng rơi-vỡ mất thôi.

Mà mình thì chẳng muốn đâu em à.

Nên em, trước khi hơi thở trên bờ môi chúng ta sắp tan lạnh.

Mình có thể hôn em thêm nữa được không?

(Vô tính vì mình chẳng nói rõ)
 
Tản Văn.
6.


- Người ơi, tôi sẽ chết mất, tôi sẽ chết, nên xin người, xin người...

Nước chậm mắt rơi từ khóe mi tôi, rồi chúng không ngừng lại, tiếp tục dòng chảy như vô tận đó, cho dù mảnh đất đấy đã úng nước, sưng tấy, đỏ hoe.

Tôi đưa tay lên, tìm mọi cách để xóa đi dấu vết tàn lụi đó trên khuôn mặt, nhưng dù tôi thử lại bao lần, nó vẫn chảy mãi, thấm nhuần vào linh hồn tôi, trộn thứ nước mặn đó với linh hồn sớm đã mục ruỗng.

Tôi tan hoang, bàng hoàng.

- Người ơi, người là niềm hy vọng duy nhất của tôi, người là ánh sáng của tôi, người ơi...
 
Tản Văn.
7


"Làm ơn, đừng như thế."

Tôi gào lên giữa căn phòng trắng toát, tường trắng ngà, sàn gạch men trắng sáng, bàn gỗ trắng lạnh, ghế sô pha trắng sữa, trắng, trắng đến loá cả mắt.

Dường như từng tế bào trong tôi đang thay nhau điên loạn, nóng lên hầm-hập, và trong thoáng chốc, tôi tưởng mình đã trở mình thành con thiêu thân đang vùng vẫy trong vũng lửa không lối thoát.

Căn phòng lạnh nhưng tôi không cảm nhận được.

Thứ giọng rền rĩ tôi phát ra một cách đau khổ vô tình đấy vang vọng, căn chung cư cũ kỹ bị tiếng nói của tôi đánh vào, rồi dội về, đến mức em, ngồi ngay trước mắt tôi quay đầu, nhìn về phía người-tình-cũ-của-em.

Mắt em tròn xoe, nhìn tôi.

Ánh mắt em ngây ngô, dưới đáy mắt nương khó hiểu.

"Làm ơn đấy, xin em đừng thế."

"Như thế là thế nào ạ?"

Em hỏi tôi, ngây ngốc.

Tại sao em không nhìn?

Tại sao không thử nhìn em đi?

Tôi cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình sôi lên, rồi tựa như sóng biển rút về, cả người tôi ngã khuỵu xuống nền gạch lạnh lẽo,

vô lực.

"Đây không phải là yêu, không phải đâu em à.."

Em nghiêng đầu,

Tôi lết đến bên em, quằn quại tay bám lấy ống quần em, tôi run rẩy, không biết mình đã trở nên như thế nào trong giây phút ấy.

"Làm ơn.

Người đó chỉ đang lạm dụng em mà thôi, sao em không nhìn lấy những vết thương này?

Em không thấy à?

Nó đang rỉ máu!

Nó đang rỉ máu mà em!"

Tôi nắm lấy cổ tay chăng đầy rẫy vết thương của em kéo về, những vết rạch dài nay trở thành sẹo lồi chồng chéo lên nhau trên làn da trắng bệnh đầy đối lập, người ngoài nhìn vào sẽ phải ngưng lại trong giây lát, làn da mềm mại mà tôi thích hôn lên nay trải những vết bầm, xanh rồi tím.

Tôi khóc.

Tôi không còn nghe được giọng của mình nữa.

Em vẫn nhìn tôi, đôi mắt em đang nói rằng tôi thật quái dị và phiền nhiễu vì đã làm phiền em, em còn chẳng thèm giấu đi sự ghê tởm nơi đáy mắt.

"Đấy là dấu hiệu cho thấy người đó yêu em."

Em nói, với chất giọng dễ nghe đong đầy tự hào, em gạt tay tôi ra rồi ngắm lấy những vết sẹo ấy, vuốt ve, áp đôi môi khô nứt lên chúng.

Cổ họng bỏng rát như than lửa đau rát.

Tôi không nghe được giọng của mình.

"Em ơi..."
 
Tản Văn.
8.


Chiếm đoạt:

Gã ngồi thẫn thờ bên khung cửa sổ, hàng mi nhắm chặt, run lên khẽ-khàng.

Gã đang cảm nhận, cảm nhận cái ấm áp ướm lên da thịt mềm nơi khuôn mặt.

Thứ màu loang-lổ đấy vàng sáng, rạng lắm, đẹp như dải lụa lả lướt ấy, nó không âu yếm mỗi khuôn mặt được tạc nên kia, nó còn tham lam hôn lên yết hầu rồi vân vê xương quai xanh cùng vòm ngực rắn chắc sau lớp áo sơ mi gã.

Và thế là tôi nuốt khan.

Gã đang cảm nhận nắng chiều vào một ngày nào đó của mùa đông.

Còn tôi, tôi đứng yên lặng như thế, ngây ra, lần đầu tiên tôi thấy ghen tị với sắc vàng đấy đến thế, tôi trở nên ích kỷ khi nghĩ rằng chúng được hôn lên từng tấc thịt trên thân thể gã, cái điều mà tôi ước ao đến cả trăm lần, triệu lần, tỉ lần trong những giấc mơ trải dài mỗi đêm.

Tôi yêu người.

Lời nói tôi bật ra khỏi đôi môi khi chưa kịp nghĩ thêm gì khác, nhưng tôi không bất ngờ đến thế, vì tôi đã nói ra biết bao nhiêu lần nhỉ?

Tôi chẳng còn nhớ nữa.

Có lẽ là từ lâu lắm.

Gã quay lại nhìn tôi rồi cười cái nụ cười quen thuộc, và bây giờ thay vì ghen tức với ánh nắng, thì tôi dành sự chú ý cho môi gã.

Nó khô khốc, và rách tươm.

Gã có một tật xấu tệ lắm, mỗi khi ngồi một mình suy ngẫm điều gì đó, gã lại cắn môi, chúng bị in hằn lên vết răng của chính chủ nhân nó, nơi đấy đỏ ửng và xung quanh môi gã lại hồng.

Nhìn kìa, trông như gã đang chờ mong thứ gì đó làm tắm ướt bông hoa héo úa hiu hắt kia, chúng đang chờ mong đôi môi của tôi, rồi tôi cắn môi mình trong vô thức.

Hoặc là tôi nghĩ thế.

- Người làm gì thế?

Tôi hỏi bâng quơ, sải bước chân về tình yêu đang yên lặng ngồi đấy, đan tay mình vào mái tóc ánh kim mềm mượt, tôi bồi hồi nhìn mãi vào đôi mắt đang lay động với hàng mi run.

Có Chúa mới biết tôi yêu bao nhiêu màu xanh của hòn ngọc này, rừng thông trong một ngày mù sương, có lẽ đó lời đúng nhất để diễn tả nó.

Nghĩ thầm, và ngón cái không tự chủ được vuốt ve lên khóe mắt gã.

Và dường như gã cũng trở nên nghe lời, không phải, gã đã sớm nghe lời từ lâu rồi, lần mà gã sợ hãi và giận giữ nhất là lúc nào nhỉ, tôi tự nhủ.

Và nhìn sắc đẹp kia kìa, trông gã có khác gì bức tượng được ưu ái đục đẽo trong hàng thập kỉ không kia chứ?

Nhưng trông gã lúc nào cũng buồn dù cho gã không như thế, bao lần tôi trông gã như sắp khóc, nên có lẽ gã bị bỏ quên đằng sau trong phút giây nào đó, trở nên ám bụi, như thứ đồ cổ.

Gã khẽ cử động, dụi khuôn mặt thật nhẹ lên bàn tay tôi, trông như một con thú đáng thương cầu xin chút tình cảm nơi chủ nhân nó.

Đột nhiên tôi nhớ ra rồi, sao tôi lại quên đi được cơ chứ, đó chính là lần đầu tiên gã được đưa tới căn phòng này, trong tư thế không mấy thoải mái, gã bị nhốt, bởi tôi.

Tôi có lẽ mãi sẽ không bao giờ có thể quên được ánh mắt kia.

Thật khó để diễn tả nhưng đôi khi, chúng hiện lên trong não tôi và các dây thần kinh tôi đau đớn.

Quay trở về khỏi mớ suy nghĩ bòng bong của mình, lại bắt gặp ánh mắt dịu dàng xen lẫn vài tia tham muốn của gã, tôi cúi người.

Rồi đặt môi lần lượt lên trán, mi mắt, sống mũi, má mềm và vành tai đỏ, tôi dừng lại, nhìn thẳng vào gã.

Trông mới hưởng thụ thật đấy, tôi nghĩ thầm khi gã kéo tay tôi xuống và ấn đôi môi khô rát kia vào lòng bàn tay mình.

Ngưa ngứa.

Ngoan.

Tôi nói.

Gã gật đầu rồi hưởng thụ môi được tắm ướt bởi tôi.

Tôi chiếm đoạt gã.

Và có lẽ tôi cũng khiến gã nghiện tôi như ma túy.
 
Tản Văn.
9.


Anh là giọt dịu dàng duy nhất còn đọng lại nơi rặng mi em,

van nài anh đừng rơi.

Em sẽ vỡ vụn thành trăm mảnh, tan-hoang nhìn anh hòa vào đại ngàn.
 
Tản Văn.
10.


Anh là một sợi tơ đượm tình, vấn vít vầy hồn tôi.

Còn tôi,

sợi hồn tang thương đọng đầy li ti đốm nhỏ chỉ để chắt lọc hồn anh.

Trinh nguyên.
 
Tản Văn.
11.


Xin chị cho anh thêm một lần đau với.

Anh chìm trong cái nắng mật vô hình này lâu đến mức anh mất nhận thức về thế giới trong anh rồi.

Chị đừng rót thêm nữa, tế bào anh bây giờ chỉ cần chị siết nhẹ thôi là đã vụn thành từng mảng rơi rắc dưới bàn tay chị rồi.

Vậy thì thà cho anh một lần đau đến chết đi, còn hơn cứ để anh ngày một trở nên yếu đuối trước chị thế này, trông chờ và sợ hãi chẳng may chị rời khỏi không một lời báo lại.

Anh yêu chị đến mức muốn chết đi.
 
Back
Top Bottom