Cập nhật mới

Khác Tần Thiên Chi Luyến[Truyện dã sử Việt]

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
363510812-256-k612686.jpg

Tần Thiên Chi Luyến[Truyện Dã Sử Việt]
Tác giả: Jennynek
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Hóa ra, nàng cũng đã từng thích ta...đúng không?"

- Câu hỏi của chàng mãi mãi...nàng chẳng thể trả lời...

-----------
Lưu Ý : Đây chỉ là sản phẩm trí tưởng tượng của tác giả , hầu hết tình tiết là hư cấu, nên chỉ đọc cho vui, không dùng để tham khảo lịch sử.

Kết truyện cũng là hư cấu, do để phù hợp với mạch truyện, sẽ thay đổi một số thông tin.



ngontinhlichsu​
 
Tần Thiên Chi Luyến[Truyện Dã Sử Việt]
Chương mở đầu


Tần Thiên Chi Luyến, câu chuyện kể về cuộc sống sau khi Chiêu Hoàng gả cho Lê Tần, có một chút phi hư cấu khác với lịch sử.Hoàn toàn không liên quan gì tới truyện Thiên Thiên Thành Vũ mình đã viết nha.

Chúc mn đọc vui vẻ nha, tối nay mình sẽ up chương đầu nha.=)))

À, ảnh truyện là mình lấy trên Pinterest nhoa, cả hai truyện đều vậy, cũng muốn tự vẽ lắm mà không đủ trình =]
 
Tần Thiên Chi Luyến[Truyện Dã Sử Việt]
Chương 1 : Đại hôn


Lưu Ý * : Vì để phù hợp với mạch truyện , sẽ thay đổi một chút thông tin

Trần Thái Tông gả vợ cũ của mình tức Chiêu Thánh công chúa cho Lê Tần năm bà 36 tuổi

Xin đính chính là trong lịch sử năm bà gả cho Lê Tần là lúc 40 tuổi

------------

Điện Thái Nguyên.

Các cung nữ đứng hai bên rải những cánh hoa xuống bậc thang được trải tấm thảm.

Khắp nơi trong cung đều dán chữ "Hỉ" và treo đèn lồng đỏ.

Trần Thái Tông mặc hoàng bào, đứng trên bậc thang cao nhất, ánh mắt hắn chứa đầy sự hỗn loạn.

Bên cạnh là thái tử Trần Hoảng.

Văn võ bá quan trong triều cũng có mặt đầy đủ.

Tất nhiên , Trần Thủ Độ cũng có mặt, hắn quan sát sắc mặt của Trần Thái Tông

Bá quan trong triều cũng vậy.

Vài ngày trước, Trần Thái Tông hạ chỉ gả Chiêu Thánh công chúa cho Lê Tần khiến cả triều đình dậy sóng.

Chiêu Thánh đâu phải là nữ nhân bình thường,nàng là hoàng đế cuối cùng của nhà Lý , lại là vợ cũ của Thái Tông.

Trước giờ chưa từng có việc vua gả vợ cũ cho thần tử.

Bọn họ đứng ở dưới, cũng chả ai thật lòng ủng hộ cuộc hôn nhân này.Nhưng biết sao được, ý của thiên tử đã vậy,bọn họ chỉ còn cách tuân theo.

Tại Cung Thanh Loan.

Từng cung nữ đi vào, trên tay bưng những khay đồ.

"Chúc mừng ngày đại hỷ của công chúa"

Lý Chiêu Thánh đưa mắt nhìn những món đồ được đưa đến.

Nàng khẽ nở nụ cười.

Có lẽ đây là sự giải thoát tốt nhất cho cả hắn và nàng.

Năm 7 tuổi, dưới sự sắp xếp của Trần Thủ Độ, nàng gả cho hắn.

Nàng trao cả giang sơn mà đã tồn tại hơn 200 năm cho hắn, rồi lại trở thành hoàng hậu của hắn.

16 năm qua đi, kể từ ngày hắn phế nàng.

Nàng và hắn lại lần nữa gặp nhau.

"Trang điểm cho ta đi"- Nàng nói .

Các cung nữ giúp nàng chải tóc, búi lên trên đầu.Lại giúp nàng đội phượng mão.Tuy nói là phượng hoàng chỉ dùng cho hoàng hậu, nhưng khi công chúa đại hôn, cũng sẽ được phá lệ dùng phượng mão.

Bộ hỉ phục màu đỏ thẫm được thêu hình phượng hoàng trên vạt áo.Nàng mặc lên vẫn có thần thái của một bậc mẫu nghi thiên hạ.

Nhìn chính mình trong gương, nàng nhớ tới lúc được gả cho hắn , sau gần chục năm, nàng lại diện lên bộ hỉ phục, nhưng có điều, tân lang của nàng ...không phải hắn.

Cung nữ giúp nàng hỉ phục xong cũng thốt lên" Công chúa đúng là dung mạo quốc sắc thiên hương, khó ai bì được, có thể dùng được từ thiên hạ đệ nhất mỹ nhân để chỉ người đó"

Nàng nghe vậy thì khẽ miễng cưỡng cười nhẹ.

Từ nhỏ, dung mạo của nàng được nhận xét là hơn hẳn chị gái mình là Thuận Thiên.

Nàng toát ra vẻ nhẹ nhàng và dịu dàng.

Khác hẳn với chị mình. cũng có thể dùng từ nghiêng nước nghiêng thành để chỉ dung nhan của nàng.

" Bẩm công chúa, chúng ta nên tới điện Thái Nguyên rồi ạ, tân lang sắp tới rồi"-chưởng sự nói

Chiêu Thánh nhìn cô ấy mỉm cười" Được, ta biết rồi".

Nàng theo chưởng sự lên kiệu đi đến điện Thái Nguyên.

Trên tay cầm một chiếc quạt thêu hình đôi chim uyên ương.

Lòng nàng rối bời, nàng rất muốn gặp hắn một lần cuối cùng, nhưng lại sợ không đủ dũng khí để gặp hắn.

Chợt...một giọt nước mắt rớt xuống trên tay nàng.

Nàng gắng dùng tay lau đi nó.

Cuối cùng...cũng tới điện Thái Nguyên

"Tân nương tới"- giọng nói của một thái giám truyền đến.

Mọi người đều nhìn về phía đó.

Bức rèm kiệu được vén ra, nàng đặt tay lên chiếc quạt trong tay cung nữ, bước ra khỏi kiệu.

Một bàn tay dịu dàng đưa ra trước mặt nàng, nàng ngước mắt nhìn lên.

Là hắn...rõ ràng nàng và hắn vừa gặp nhau vài ngày trước...nhưng nàng có cảm giác như đã mấy chục năm...mấy ngày không gặp, hắn dường như gầy đi rất nhiều.Nàng ngẩn người, nhìn khuôn mặt của hắn ,nàng muốn khắc ghi thật kĩ dung mạo của hắn lần cuối, ánh mắt hắn nhìn nàng vẫn rất dịu dàng như trước đây,đặt tay lên tay hắn, hai người cùng bước lên bậc thang trước mặt quan viên triều đình.

Hình như...lúc hắn sắc lập nàng làm hoàng hậu...cũng đã nắm tay nàng đi lên bậc thang như vậy nhỉ?

Trên bậc thang cao nhất, ngoài thái tử Trần Hoảng, còn có một người.

Người đó mặc bộ hỉ phục tân lang màu đỏ, viền áo được thêu thêm hoa văn màu vàng,dung mạo anh tuấn, khuôn mặt lại toát ra vẻ ấm áp.

Trần Thái Tông trao tay nàng vào tay hắn, khẽ mỉm cười với nàng, có lẽ đây là nụ cười cuối cùng mà hắn dành cho nàng.

Ánh mắt hắn lộ rõ vẻ chua xót khó tả.

Lúc hắn quay lưng rời đi, nàng nhìn theo bóng lưng hắn rất lâu.

Nàng cố gắng điều chỉnh cảm xúc, không để bản thân rơi lệ, lúc này, nàng đưa mắt nhìn người đang đứng kế bên mình.

Người đó cũng đang lẳng lặng nhìn nàng.

"Di nương"- Trần Hoảng tiến lên .

Nàng cũng mỉm cười với hắn.

Trần Hoảng là con trai cả của Trần Thái Tông và Thuận Thiên Hoàng Hậu, người chị gái của nàng.

Thuận Thiên đã qua đời, Trần Hoảng luôn coi nàng như mẹ ruột, vô cùng hiếu thảo.

Trần Hoảng lấy ra một chiếc hộp nhỏ đưa cho nàng

" Con muốn đưa cái này cho người, sau này , con sẽ xem người như mẹ ruột mà hiếu thảo với người".

Nàng đưa tay nhận lấy chiếc hộp đó " Đa tạ con, chỉ cần sau này con sống được vui vẻ, làm một minh quân ,ta và mẹ con cũng đã hài lòng rồi"

Thái giám bên cạnh Trần Thái Tông bước lên nói " Bẩm bệ hạ, người nên đội khăn cho công chúa , để công chúa vui vẻ xuất giá"

Chiêu Thánh và Lê Tần chợt quay ra nhìn nhau, hai người bước ra chính giữa , trước mặt Trần Thái Tông rồi quỳ xuống.

"Thần Lê Tần, được bệ hạ tin tưởng, sau này nhất định đối tốt với công chúa"

Trần Thái Tông rảo mắt nhìn nàng .

Trong lòng hắn lúc này cũng đau khổ giống nàng.

Làm sao hắn không biết tình cảm của mình chứ, người mà hắn trọn đời trọn kiếp yêu là nàng, nàng cũng yêu hắn hết lòng, hắn cũng biết nàng vì hắn , vì nhà họ Trần của hắn mà đã chịu rất nhiều đau khổ.

Hắn từng muốn che chở cho nàng, làm bầu trời của nàng.

Nhưng hai người đã định sẵn là có duyên không phận.

Hắn không thể che chở cho nàng, đành phải giao nàng cho người hắn tin tưởng nhất, chỉ cần được nhìn nàng được hạnh phúc, hắn cũng mãn nguyện.

" Ta tin khanh sẽ làm vậy"- hắn quay sang nói với Lê Tần

" Giờ lành đã tới"

Chiêu Thánh gắng kìm chế giọt nước mắt, không dám nhìn thẳng vào mắt hắn.

Nhưng một lúc sau lại không nhịn được.

Nàng hít một hơi thật sâu, lấy hết dũng khí cuối cùng ...mà ngẩng đầu nhìn hắn.

Người nam nhân này, là người nàng yêu nhất, lại là người làm tổn thương nàng nhiều nhất, hắn từng là tất cả của nàng, nhưng giờ đây, hắn lại trao nàng cho người khác.

Nhưng...trong lòng nàng lại không tài nào hận hắn được...vì sao chứ?

Mặc dù nàng biết...hắn cũng không đành lòng...nhưng tại sao hắn lại không thể nói cho nàng biết chứ?

" Lý Chiêu Thánh, tại đây...xin cáo biệt bệ hạ...mong từ nay...bệ hạ hãy bảo trọng".

Nàng cúi người...và khấu đầu với hắn.

Tay Trần Thái Tông dường như muốn đưa ra , đỡ lấy nàng.

Mười mấy năm làm phu thê, tuy nàng phải hành lễ với hắn...nhưng hắn chưa bao giờ để nàng quỳ và khấu đầu với mình...giờ đây nàng phải khấu đầu với hắn.

Hắn muốn đỡ nàng, nhưng chợt rút tay lại...ruốt cuộc là không dám.

" Trần Cảnh, nếu được làm lại...ta hy vọng...chưa từng gặp chàng" Giọng nàng yếu ớt và đầy sự đau lòng.

Hắn có nghe thấy không nhỉ?

Tiểu thái giám đưa khăn đội đầu tân nương đến cho Trần Thái Tông.Hắn nhìn một lúc lâu.

"Bệ hạ"

Lúc này hắn mới đưa tay ra, nhận khăn .Tận tay hắn đội lên đầu cho nàng.

Từ nay về sau, chàng và ta , vĩnh viễn không bao giờ có thể gặp lại ...duyên phận đời này...kết thúc tại đây...

-HẾT-
 
Tần Thiên Chi Luyến[Truyện Dã Sử Việt]
Chương 2 : Cố nhân xưa kia


LƯU Ý :

Lý Chiêu Hoàng sinh năm 1214 ( trong lịch sử là năm 1218).

Lê Tần còn được gọi là Lê Phụ Trần nhưng vì tác giả thấy tên Lê Tần hay hơn nên sẽ lấy tên Lê Tần.

Hoàng hôn buông xuống.

Một màu sắc ảm đạm phủ lên bầu trời thâm cung.

Cung Nguyên Long.

Thân ảnh trông rất cô độc đang đứng nhìn ngắm một bức ảnh.

Hắn dường như đã đứng một lúc lâu, ánh mắt thẫn thờ

Trong tranh , một thiếu nữ dung nhan diễm lệ đang ngồi bên một khung cửa sổ ngắm hoa được họa lại dưới ngòi bút tinh xảo.

" Thiên Hinh...ta xin lỗi nàng...ta chỉ có thể bảo vệ nàng bằng cách này...nhưng nếu hận ta có thể khiến nàng sống được bình an...ta nguyện để nàng hận ta cả đời"

"Nếu nàng và ta không phải là Lý Chiêu Thánh và hoàng đế nhà Trần ,mà chỉ là Lý Thiên Hinh và Trần Cảnh...thì tốt biết bao"

" Khắp thế gian này...người duy nhất chiếm trọn trái tim của Trần Cảnh ta...chỉ có nàng..."

Hắn nắm chặt kỷ vật của hai người không buông...

Trên khuôn mặt đó xuất hiện một giọt lệ...

Người ta nói nước chưa tàn thì giọt lệ quân vương không bao giờ rơi...xem ra đã sai rồi.

Chợt có tiếng bước chân bước vào.

" Con xin tham kiến phụ hoàng"

Thân ảnh đó liền quay người lại .

"Lan...con tới rồi"

Trần Thị Lan* bước vào trong, cô nhìn thấy bức ảnh đó.

Chợt suy tư một lúc , cuối cùng cô cũng đã hiểu ra.

"Phụ hoàng , đây là Chiêu Thánh công chúa , hoàng hậu đầu tiên của người đúng không ạ?".

Từ nhỏ , cô đã nghe người trong cung lâu lâu lại bàn tán về chuyện năm đó giữa phụ hoàng và vị công chúa này.

Trần Thái Tông gật đầu.

"Hình như...trước đó công chúa sống ở Tuyên Hoa quán ở ngoại ô kinh thành"

Trần Thái Tông ngạc nhiên nhìn con gái mình , năm đó sau hắn phế nàng, nàng đi đâu không ai biết cả, chỉ có mình hắn biết.

" Sao con biết?"

Trần Thị Lan nói " 2 năm trước, con và Quốc Tuấn* cùng nhau ra gần ngoại ô kinh thành, tình cờ con lại phát bệnh, may mắn gặp được công chúa, người đã cho con ở nhờ và trị bệnh cho con , tình cảm của con và người rất thân thiết...hôm nay lúc con gặp lại người ở điện Thái Nguyên, mới biết người chính là Chiêu Thánh công chúa"

Trần Thái Tông im lặng không nói gì.

" Phụ hoàng, nếu người thật sự yêu công chúa, tại sao năm đó lúc người bị ép phế ngôi hoàng hậu của cô ấy , lại không giáng cô ấy làm phi tần.

Như vậy không phải hai người vẫn sẽ được ở bên nhau sao?"

" Với tình thế năm đó, quyền lực trong triều đa phần đều do thái sư* nắm giữ, nếu ta cứ cố chấp giữ nàng ấy lại nơi này, e là tính mạng của nàng ấy sẽ gặp nguy hiểm...hơn nữa...ta không muốn nàng ấy đau lòng khi phải nhìn cảnh phu quân ở bên chị gái mình"

Trần Thị Lan suy nghĩ một lúc, cuối cùng nói " Phụ hoàng...con có một thỉnh cầu...không biết người có đồng ý không?"

Trần Thái Tông đáp : " Con cứ nói đi"

" Con muốn nhận Chiêu Thánh công chúa làm dưỡng mẫu"

Trần Thái Tông ngạc nhiên

" Con muốn nhận Thiên Hinh làm dưỡng mẫu?"

" Vâng ạ, con từ nhỏ con rất muốn biết cảm giác có mẫu thân là như thế nào, đáng tiếc con không có, mặc dù con và công chúa chỉ ở tiếp xúc với nhau hơn 1 tháng, nhưng tình cảm rất thân thiết...hơn nữa sau này khi con xuất giá, cũng muốn có mẫu thân đội khăn cho con"

Thái Tông thở dài " Được rồi, nếu con muốn, sáng mai ta sẽ hạ chỉ"

Trần Thị Lan vui vẻ tạ ơn " Đa tạ phụ hoàng"

Tại Bảo Văn Hầu phủ* , đèn lồng đỏ treo khắp nơi, người hầu cũng đã về phòng hết.

" Lão gia, người về rồi" - Phạm Duy ,chưởng quản trong phủ nói.

" Phu nhân đâu?"

- người đó hỏi

"Dạ ở trong ạ...Phạm Duy cáo lui trước"

Tân nương đang ngồi ở trong phòng, đầu vẫn còn đội chiếc khăn đỏ.

Chợt có tiếng mở cửa.

Nàng nghe thấy có ai đó đang tiến về phía mình.

Chiếc khăn trên đầu nàng được mở ra.

Khiến ánh nến trong phòng chiếu lên khuôn mặt diễm lệ của nàng.

Nàng ngẩn đầu lên nhìn người trước mặt mình.

Không phải nói là hai người cực kỳ xứng đôi.

Hắn dung mạo tuấn tú, dịu dàng ấm áp, phong thái tao nhã, hơn nữa có đường chân mày sắc nét, sống mũi cao.

" Công chúa không cần sợ"

Thấy nàng nhìn mình bất động, hắn lên tiếng.

"Công chúa không cần sợ hãi"

Chiêu Thánh lúc này mới định hình lại.

Hắn liền ngồi xuống bên cạnh nàng.

" Từ giờ...Nàng chính là nữ chủ nhân của nơi này...nàng không cần sợ như vậy"

Lê Tần vừa nói, vừa giúp nàng cất cây quạt đang cầm trên tay đi.

Nàng dè dặt hỏi " Có phải...chúng ta nên dùng rượu hợp hoan rồi không?"

Hắn nhìn lên trên chiếc bàn gần có, ánh nến làm cho những giọt rượu trở nên lấp lánh như những ánh sao bên ngoài.

Hắn bước đến chiếc bàn, lấy đi hai ly rượu trên đó và đưa cho nàng một cái.

Nhìn những giọt rượu óng ánh trên tay.

Nàng nhớ tới...nhớ tới ngày thành thân của nàng và Trần Cảnh.

Năm đó...nàng và Trần Cảnh chỉ là hai đứa trẻ mới gần 10 tuổi, lần đầu được nếm thử mùi vị của rượu, hai người đều cảm thấy nó thật đắng.

Nhưng hôm nay...người cùng nàng uống rượu hợp hoan lại không phải hắn nữa.

Nàng nhìn Lê Tần một lúc lâu..hai người đan tay vào nhau...uống hết rượu.

" Dường như nàng không thấy nồng?"

" Ta đã uống một lần...dĩ nhiên không còn thấy nồng nữa..."

- nàng khẽ đáp.

Hắn nhìn nàng.

Sau đó lại giúp nàng để lại hai chiếc ly trên bàn.

" Ta biết tình cảm của nàng đặt ở đâu...nhưng ta muốn cho nàng biết một chuyện...quá khứ của nàng...ta sẽ không để tâm...vì tương lai của nàng...từ giờ thuộc về ta...sau này...ta chính là phu quân của nàng...ta sẽ bảo vệ nàng"

" Quá khứ của ta...ta cũng có thể cho nàng biết ...bởi vì đó là quyền của nàng"

Rồi hắn mỉm cười nhìn nàng.

Trong đêm tĩnh mịch khiến thứ ánh sáng người ta nhìn thấy duy nhất là ánh trăng.

Nàng và Lê Tần...từ giờ đã chính thức trở thành phu thê.

Nụ cười Lê Tần dành cho nàng ấm áp như mặt trời...có lẽ sau này hắn là điểm tựa duy nhất của nàng.

Hắn lại tới ngồi bên cạnh nàng

" Được rồi...hôm nay nàng cũng mệt rồi...nghỉ ngơi sớm đi...đêm nay...nàng ngủ trên giường...ta ngủ ngoài kia"

Trong đêm tân hôn, tân lang tân nương mỗi người một nơi

-HẾT-

*Trần Thị Lan : con gái của Trần Thái Tông

*Quốc Tuấn : Trần Quốc Tuấn, con trai Trần Liễu

*thái sư : ý chỉ Trần Thủ Độ

*Bảo Văn Hầu : tước vị của Lê Tần.
 
Tần Thiên Chi Luyến[Truyện Dã Sử Việt]
Chương 3 : Nữ chủ nhân


LƯU Ý: trong truyện có vài phân cảnh được lấy ý tưởng từ những truyện và phim khác, mọi người đọc trong vui vẻ.

Sáng hôm sau.

Tiết trời mùa xuân ấm áp khiến cho các loài hoa cũng nở sớm hơn.

Hương hoa nhẹ nhàng được gió thổi bay đi khắp phủ.

Chiêu Thánh từ từ mở mắt ra.

"Phu nhân...người dậy rồi ạ"- tiếng của cung nữ truyền đến bên tai nàng"

Cô ấy giúp nàng ngồi dậy, nàng nhìn sang kế bên, một chỗ trống không.

À đúng rồi, đêm qua nàng và hắn không ngủ cùng.

Thấy nàng nhìn lâu như vậy, hình như cung nữ đó cũng đã hiểu ý " Lão gia đã thượng triều rồi ạ...lão gia nói thấy phu nhân ngủ ngon quá nên không đánh thức người dậy"

Nàng nghe vậy cũng chỉ mỉm cười với cô ấy.

" Được rồi...ngươi giúp ta chuẩn bị nước đi"

"Vâng ạ"

Cô ấy liền ra ngoài chuẩn bị.

Lúc này nàng mới rời khỏi giường.

Đứng lên đi dạo quanh phòng.

Nàng nghiêm túc đánh giá cách bài trí trong phòng.

Trong phòng bày những đồ trang trí tao nhã, được sắp xếp gọn gàng trên kệ.

Còn có một chậu hoa nhỏ trong phòng, làm cho người ta cảm thấy dễ chịu.

Xung quanh dán chữ " Hỉ".

Ánh nến đêm qua vẫn còn đang cháy một ít.

Xem ra người bố trí căn phòng này có tính thẩm mỹ rất cao.

Cung nữ lúc nãy đã quay lại, bưng thêm một chậu nước, bên trong có một chiếc khăn sạch.

Cô ấy cẩn thận đem nó đến trước mặt Chiêu Thánh, nàng lấy chiếc khăn trong chậu, và bắt đầu rửa mặt.

Sau đó, nàng được cô ấy kéo đến bàn trang điểm.

" Giờ nô tỳ sẽ chải đầu trang điểm cho người ạ"

Cô ấy nhanh chóng bắt tay vào việc.

Sau khi giúp nàng chải tóc, cô ấy liền lấy trâm cài lên đầu nàng.

Tay cô ấy đang cầm một chiếc trâm hoa màu ngọc bích, bên trên có hình một con phượng hoàng nhỏ.

" Cây trâm này phô trương quá rồi"

Cung nữ ấy liền cười

"Phu nhân...hiện giờ người là nữ chủ nhân của phủ này...nếu trang điểm quá nhạt...sẽ khó tránh được bị người ta cười chê"

Ba chữ " nữ chủ nhân" như thức tỉnh nàng.

Đúng rồi, nàng bây giờ đã có một thân phận khác, chính là phu nhân của Bảo Văn hầu, và hiện giờ...nàng đã sống cuộc đời khác...không còn có người nàng từng yêu nhất nữa.

Nàng khẽ mỉm cười, tự nhủ rằng phải quên đi quá khứ...và quên đi...người đó...nhưng liệu có thể không?

Bảo Văn hầu phủ là một nơi khang trang, mọi vật xung quanh đều có sức sống.

Tại chính điện, các nô tài trong phủ đã tập hợp ở đó.

Ngày đầu tiên trong phủ có nữ chủ nhân , đương nhiên bọn họ phải ra diện kiến.

"Phu nhân đến rồi"

Tấm rèm được vén lên, một nữ tử bước vào.

Chiêu Thánh mặc một bộ y phục màu đỏ nhạt, tóc được búi một nửa lên, trên đầu cái trâm hoa.

Tuy nàng trang điểm không quá đậm, nhưng vẫn toát lên vẻ sang trọng.

Hạ nhân trong phủ đều quỳ xuống " Nô tài diện kiến phu nhân"

Nàng ngồi lên một chiếc ghế

"Đứng lên đi"

"Tạ phu nhân"

Nàng lướt nhìn toàn bộ hạ nhân có trong phủ, cũng không quá 20 người.

"Hôm nay ta mới vào phủ, nên có gì ta không biết...mọi người cứ nói cho ta biết"

Dương tổng quản đưa cho nàng một danh sách " Phu nhân...trong đây là danh sách tất cả gia nô trong phủ...mời phu nhân xem qua"

Nàng nhận lấy danh sách , xem qua một lúc, sau đó hỏi

" Hình như trước kia gia nô trong phủ không nhiều lắm...bọn họ là mới tới gần đây sao?"

Dương tổng quản đáp " Phu nhân...trước kia lão gia nói không cần quá nhiều gia nô hầu hạ...nên trong phủ tổng cộng chỉ có 5 người"

"

Sau này lão gia nói ...trong phủ sắp có nữ chủ nhân...cho nên mới bảo lão tuyển thêm"

Nàng khẽ mỉm cười " Được rồi...ta biết rồi"

Rồi nàng đứng lên, chầm chậm bước tới trước mặt bọn họ, giọng nghiêm nghị nói

"

Sau này các ngươi làm việc dưới danh nghĩa của ta và lão gia, phải nhớ kĩ...tuyệt đối trung thành...nếu các ngươi làm tốt...đương nhiên có thưởng...còn nếu không...Bảo Văn Hầu phủ...tuyệt đối không thể giữ các ngươi ở lại...nghe rõ chưa"

Bọn họ đồng thanh đáp " Nô tài xin nghe theo chỉ dạy của phu nhân"

Nàng liền nhìn sang Dương tổng quản

"Phiền Dương tổng quản đưa lai lịch của từng hạ nhân trong phủ tới phòng của ta"

Dương tổng quản cúi người " Dạ"

Nàng phất tay , nói với cung nữ bên cạnh

" Ban thưởng"

Cô ấy liền tiến lên, lấy từ trong túi ra, đưa cho mỗi người một thỏi bạc.

Cách quản lý hạ nhân thế nào, lúc trước mẫu hậu cũng đã từng dạy nàng, lúc nàng làm hoàng hậu cũng đã quản lý hậu cung, mấy việc này đương nhiên nàng có thể giải quyết.

"Lão gia thông thường mấy giờ hồi phủ"- nàng lên tiếng hỏi.

Dương tổng quản đáp

" Hồi phu nhân, thông thường sau khi lão gia lên triều...tầm 1 canh giờ sau sẽ hồi phủ"

" Sau đó mới dùng bữa sáng sao?"

"Dạ phải"

Nàng gật đầu "Được rồi...các ngươi đi làm việc hết đi"

Bọn họ liếc nhìn sau, sau đó nói " Dạ"

Nàng bước ra khỏi chính điện, đi dạo trên con đường.

Xung quanh phủ Bảo Văn Hầu được xây dựng hồ nước và hòn non bộ, lúc nào cũng có thể nghe thấy tiến nước chảy róc rách.

Nghe thật thư thái và dễ chịu.

Cũng đã lâu rồi tâm trạng nàng không được thoải mái thế này.

Nàng đứng bên hồ nước, tận hưởng không khí mát mẻ mà gió và nước hòa quyện lại với nhau.

Cung nữ đứng bên cạnh nàng dường như có chuyện muốn nói...nhưng cứ ấp úng

" Phu nhân...vậy chúng ta...dùng bữa sáng trước...hay là...đợi lão gia về ạ"

-HẾT-
 
Tần Thiên Chi Luyến[Truyện Dã Sử Việt]
Chương 4 : Hồi ức cũ(1)


LƯU Ý : Trong khi đọc, nếu thấy có chi tiết nào vô lý thì hãy nhẹ nhàng góp ý.

Câu hỏi của cung nữ khiến Chiêu Thánh đứng hình.

Nàng nên trả lời thế nào đây?

Nàng chợt suy tư một lúc, liền nói " Ta còn chưa đói lắm...nên đợi lát nữa đi", rồi chợt nhắm mắt lại

Nàng đứng đó, mặc cho gió thổi qua gương mặt nàng và xiêm y.

Cung nữ đó hỏi nàng : " Phu nhân...không biết người có thích hoa sen không ạ? ...nếu người thích nô tỳ tới hoa phòng lấy một ít đem tới phòng của người"

Nàng nhẹ nhàng trả lời " Không cần đâu"

Nàng cứ tiếp tục đứng đó, gió phương bắc thổi về mang theo không khí se se lạnh.

Từng đợt gió thổi đến, hết đợt này đến đợt khác.

" Phu nhân...gió bắt đầu thổi mạnh rồi ạ...hay là chúng ta vào trong đi, cẩn thận bị cảm lạnh đó ạ"

Nàng nhẹ nhàng trả lời : " Không sao ...ta không lạnh"

Gió phương bắc có lạnh thế nào, cũng không lạnh bằng lòng người...

Ở trong thâm cung từ nhỏ...nàng cũng đã nhìn thấy sự lạnh lẽo đó.

Lúc người thiếu niên của nàng đến tìm nàng hơn 1 tháng trước...chính miệng hắn nói là sẽ gả nàng đi...lúc đó...trái tim nàng hoàn toàn đã chết,chỉ toàn sự lạnh lẽo.

Thời gian cứ thế trôi qua, những cánh hoa tiếp tục rơi lã chã xuống hồ,chỉ có Chiêu Thánh đang đứng bất động bên hồ nước,không biết đã qua bao lâu,nàng chợt nghe thấy tiếng chim hót du dương.

Mở mắt ra, nàng liền tìm kiếm nơi phát ra âm thanh đó.

Phía xa bên kia hồ nước, có một cây hoa đào, trên đó có một tổ chim.

Có lẽ mấy chú chim đã ra ngoài kiếm ăn, nên trong tổ trống không.

Nhưng nếu chim không ở trong tổ thì tiếng hót vừa rồi truyền từ đâu ra chứ?

Chợt hai chú chim với bộ lông sặc sỡ, đủ màu sắc vỗ cánh bay về tổ

Cung nữ liền thốt lên " Phu nhân...hình như là loài chim uyên ương đó ạ...chúng đẹp quá"

Mọi người thường truyền tai nhau rằng chim uyên ương là loài chim đại diện cho sự chung thủy , mãi mãi chỉ yêu một người.

Nên thường loài chim này rất được mọi người yêu thích.

Vì vậy trong các đồ dùng dùng trong tiệc cưới...người ta thường lấy loài chim này làm biểu tượng.

Cung nữ đó chợt buồn bã, Chiêu Thánh thấy vậy liền hỏi : " Ngươi sao vậy?

Sao đột nhiên ủ rũ vậy?"

Cô ấy nức nở đáp : " Nô tỳ...thấy nhớ chị gái mình lắm"

Nàng trầm xuống, lúc sau mới hỏi

" Chị gái ngươi xảy ra chuyện gì sao?"

"Chị ấy mất rồi"

Cô ấy nói với giọng nghẹn ngào

" Lúc còn nhỏ...nô tỳ và chị gái thường cùng đi chơi, có lần bắt gặp một con chim uyên ương...nên khi nhìn thấy hai chú chim đó...nô tỳ thấy nhớ chị ấy"

Lòng nàng nặng trĩu khi nghe thấy những lời đó.

Nàng cũng đã nhìn thấy loài chim uyên ương một lần.

Đó là lúc nàng 6 tuổi.

Hôm đó...trời trong nắng ấm, nàng cùng Lý Thiên Oanh* ra vườn hoa chơi đùa.

"Oa...chị ơi...chị xem kìa...bướm lớn quá!"

Một cô bé mặc y phục hồng phấn lẽo đẽo chạy theo chị gái mình.

Mái tóc tung bay trong gió.

Thiên Oanh nắm tay nàng lại " Thiên Hinh...em chạy từ từ thôi...cẩn thận ngã đấy"

Đúng là trẻ con nhiều năng lượng...Lý Thiên Oanh cố đuổi theo nhưng chẳng theo được em gái của mình.

Cô cũng chỉ đành bất lực cười, chiều theo em mình.

Từ phía xa,Thiên Oanh có thể nhìn thấy một cục đá nhỏ dưới chân nàng, liền hét lên " Thiên Hinh...Thiên Hinh...cẩn thận đó"

Trong phút chốc, cô lao về phía Thiên Hinh.

Thiên Hinh vấp phải cục đá nên cả người ngã về phía trước.

Thiên Oanh kịp chạy đến, cô nắm lấy tay Thiên Hinh, kéo nàng lại, nhưng vì không kiểm soát được lực, cả hai bất ngờ ngã nhào xuống.

Hai người ngã xuống bãi cỏ.

Thiên Oanh nhanh chóng đứng lên...kéo luôn Thiên Hinh lên.

Bất lực nói

" Em đó...sao không cẩn thận gì hết vậy...xém xíu nữa là té rồi"

Cô gõ lên trán Thiên Hinh một cái rồi bật cười : " Nếu mà em cứ như vậy,xem sau này có ai dám lấy em không"

Thiên Hinh liền làm nũng

" Chị gái tốt của em ơi...là em không tốt...làm liên lụy đến chị rồi"

Thiên Oanh khẽ đặt tay lên vai nàng : " Được rồi...tha cho em lần này đó"

"Soạt...soạt...soạt" - một âm thanh truyền đến.

Thiên Hinh đưa mắt nhìn xung quanh...nhưng chẳng thấy gì cả.

Chợt Thiên Oanh kéo tay nàng lại.

Để nàng đứng sau lưng mình.

...

Lý Thiên Oanh* : Con gái trưởng của Lý Huệ Tông và Hoàng hậu Trần Thị Dung, sau khi xuất giá được ban hiệu Thuận Thiên.

-HẾT-
 
Tần Thiên Chi Luyến[Truyện Dã Sử Việt]
Chương 5 : Hồi ức cũ(2)


Phía sau bụi cây, tiếng động vẫn không ngừng vang lên.

"Á...tỷ tỷ...đó là..."

Thiên Hinh chợt hét lên.

Con vật đó màu trắng tinh, dài ngoằn, đang bò đến bên chỗ nàng.

Là một con rắn.

Thiên Oanh lập tức giữ chặt tay nàng lại, từ từ lùi về phía sau.

" Thiên Hinh, làm theo tỷ...từ từ lùi về phía sau"

Nàng không hiểu, nhưng vẫn làm theo lời tỷ ấy.

Dường như đã kinh động đến con vật đó, nó liền đuổi theo.

Hai người lập tức tăng tốc chạy, không cần biết chuyện gì...cứ chạy trước đã.

Chả biết chạy được bao xa, cuối cùng cũng dừng lại, nàng liền thở hổn hển, ngước lên " Chúng ta...an toàn chưa vậy?"

Thiên Oanh quay người lại nhìn

" Nó không đuổi theo, tạm thời an toàn rồi"

"Đa tạ tỷ...nếu không phải tỷ nhanh trí, chúng ta đã tiêu rồi"

"Oa tỷ tỷ...tỷ nhìn kìa"- Thiên Hinh chỉ tay lên bầu trời.

Màu sắc bắt đầu chuyển từ màu xanh ngát sang ửng hồng.

Đúng rồi, hai nàng đã ra ngoài khá lâu rồi nhỉ?

Nhưng không khí ở đây thật trong lành, hai nàng ngẩn ngơ nhìn lên bầu trời.

" Thiên Hinh..."

"Hả"

"Muội nhìn bên đó kìa"

Nàng liền nhìn theo.

Một gia đình chim uyên ương vừa đi kiếm ăn về.

Con non đi ở phía trước, và đôi chim uyên ương đi phía sau.

Khoảnh khắc này thật yên bình.

So với sự đấu đá tranh quyền đoạt lợi như thâm cung, đây có lẽ là thời khắc yên bình nhất mà hai nàng được tận hưởng.

"Phu nhân"- Giọng nói của Lê Tần đã kéo nàng về thực tại.

Trên người hắn đang mặc quan phục, bên ngoài khoác thêm một chiếc áo choàng,chắc là vừa thượng triều về.

Ánh mắt hai người chạm nhau, thời gian như ngừng lại, chỉ còn tiếng gió thoảng bên tai.

Mặc dù giờ nàng đã là vợ hắn, nhưng lúc đối diện với hắn thì cũng rất ngượng ngùng...dù sao nàng là người từng có một đời chồng.

"Nàng đứng đây như vậy...không sợ lạnh sao?"

-Hắn trầm giọng xuống, hỏi nàng.

Nàng nhất thời không biết trả lời thế nào

Chợt một chiếc áo khoác lên người nàng, nhiệt độ cơ thể của hắn bỗng chốc bao trùm lấy nàng.

Nàng khẽ mỉm cười ngẩn lên nhìn hắn.

Liền bắt gặp ánh mắt dịu dàng của hắn.

" Hà à, ngươi hầu hạ phu nhân thế nào vậy?"

Không phải nói, nhưng ánh mắt của hắn nhìn nàng dịu dàng thế nào, thì ánh mắt nhìn Hà lại nghiêm nghị bấy nhiêu.

Hà hoảng sợ quỳ xuống " Lão gia, nô tỳ biết tội "

Chiêu Thánh không thể không lên tiếng

" Được rồi, chàng đừng dọa cô ấy nữa"

Lê Tần lúc này mới thả lỏng " Được rồi, hôm nay có phu nhân xin cho ngươi, ta không phạt ngươi , đứng lên đi"

Hà liền vội vàng đứng lên.

Vì để làm cho bầu không khí đỡ hơn, nàng liền chủ động mở lời nói chuyện với hắn

" À...chàng...đã ăn gì chưa?

Ta nghe Dương tổng quản nói...bình thường chàng thượng triều về mới dùng bữa"

Hà liền hào hứng nói

" A...vậy thì chi bằng lão gia và phu nhân cùng nhau dùng bữa đi...đúng lúc nhà bếp đã chuẩn bị xong rồi ạ...nô tỳ lập tức đi sắp xếp ạ"

Thế rồi cô ấy biến mất ngay tức khắc.

Nàng còn chưa kịp phản ứng, thì bàn tay của Lê Tần đã nắm chặt lấy tay nàng, nhiệt độ ấm nóng từ tay hắn lập trức truyền sang.

Hắn kéo nàng đi tới điện trước.

Một lúc sau, trên bàn đã được dọn món lên.

Nhưng mà trong cái không khí ngượng ngùng này, Chiêu Thánh thật sự không nuốt trôi được.

Nàng miễn cưỡng gắp một miếng vào bát.

" Nàng bị dị ứng với thứ này...không nên ăn đâu"

Thế rồi hắn gắp miếng trứng ra khỏi bát của nàng, thay vào đó là một miếng cá.

Nàng ngạc nhiên nhìn hắn, trên đời này, ngoài tỷ tỷ ra, thì chỉ có Trần Cảnh quan tâm nàng, biết nàng bị dị ứng với gì , sao hắn lại biết?

Hắn dường như cảm nhận được sự ngạc nhiên của nàng.

" Là bệ hạ đã nói với ta"

Thì ra là Trần Cảnh đã nói với hắn.

Chợt hắn hạ đũa xuống, nhìn nàng.

" Hôm nay bệ hạ đã một ý chỉ"

"Ý chỉ gì vậy?"

-nàng hỏi

" Bệ hạ nói...trưởng công chúa muốn nhận nàng làm dưỡng mẫu"

Nàng hết sức ngạc nhiên

" Trưởng công chúa sao?"

Hắn gật đầu.

"Đã hạ chỉ rồi, có lẽ vài ngày nữa, công chúa sẽ tới phủ gặp nàng"

Sau đó hai người không hề nói gì với nhau nữa.

Nàng chỉ nhẹ nhàng gắp miếng cá lúc nãy cho vào miệng.

Bầu không khí này thật khó xử.

Tay áo hắn chợt lộ ra, nàng thấy rõ một vết sẹo dài.

" Chàng không sao chứ"

"Nàng có sao không"

Chuyện gì đây?

Hai người cùng nhau thốt ra lời nói quan tâm đối phương sao ?

Thấy cảnh này, Hà và Dương tổng quản không khỏi che miệng lại cười nhưng chợt bắt gặp ánh mắt sắc bén của Lê Tần...

Hai người họ đều phải ngậm miệng lại thôi

- HẾT chương-
 
Tần Thiên Chi Luyến[Truyện Dã Sử Việt]
Chương 6: Lời đồn


Bữa ăn cuối cùng cũng xong.Lê Tần cũng trở vào thư phòng ngồi đọc sách.

Trôi qua mấy canh giờ.

Chiêu Thánh ở không cũng thấy chán nản,bèn đi qua đi lại trong phòng.

Ánh nắng bên ngoài chiếu vào qua khung cửa bằng gỗ.

Đúng là giữa trưa khiến cho trời nắng nóng hơn.

Hà khẽ quạt cho nàng.

"Phu nhân...trời nóng như vậy...người có muốn dùng chút gì đó giải nhiệt không ạ?"

Chiêu Thánh đáp lại

"Cũng được"

"Dạ vâng ạ, giờ nô tỳ tới ngự phòng* lấy cho người"

Cô ấy liền nhanh chóng bỏ cây quạt xuống, chạy ra ngoài.

Chiêu Thánh liền nhìn ra ngoài cửa sổ, vườn hoa bên ngoài lọt vào tầm mắt nàng.

Không thể không nói, nơi này cũng không thua gì hoa viên trong hoàng cung.

Muôn hoa thi nhau khoe sắc, nàng đang nghĩ tới việc...có nên lấy hoa làm chút trà cho...Lê Tần hay không nhỉ?

Mà thôi...chắc gì hắn đã thích...dù sao cũng vì việc Trần Thái Tông gả nàng cho Lê Tần mà các quan trên triều bàn tán không ít, có lẽ hắn ngày nào cũng phải nghe những lời khó nghe...

Chiêu Thánh bức tới gần cửa, dựa mình vào tường, hai mắt nàng nhắm nghiền lại.Đúng lúc này , có hai thị nữ đi ngang qua, họ không phát hiện nàng ở đó.

"Haiz, ngươi nói xem...tại sao lão gia lại cưới một người như phu nhân về vậy chứ?"

Cô thị nữ đi bên cạnh cô ấy liền hoảng hốt, vội vã đưa tay lên bịt miệng cô ấy lại

"Này...cô chán sống hả?

Lại dám nói sau lưng phu nhân như vậy?

Lỡ có ai nghe được thì cô không được yên đâu đó!"

Cô ta hất tay cung nữ đó ra, tiếp tục mạnh miệng nói

"Cô sợ gì chứ...chẳng lẽ ta phải đi sợ hạng phụ nữ đó sao?

Đồ không biết giữ chồng...không chừng do cô ta ăn ở thất đức nên mới bị bệ hạ phế bỏ hậu vị đó"

"Cô...Dù có chuyện gì...thì cô ấy vẫn có thân phận công chúa...hơn nữa,ai chẳng biết là do năm đó thái tử mất sớm, nên mới..."

"Nên mới làm sao...toàn lấy lý do...nghĩ lại ta càng thấy thương cho lão gia chúng ta...khi không cưới một người như vậy vào nhà..."

"Hiện giờ cô ấy đã là nữ chủ nhân của nơi này...cô cẩn thận cái miệng của mình đi...kẻo lại lại thân mình"

"Ta mới không sợ đó..."

"Đợi tới lúc lão gia biết được thì cô không xong đâu đó..

"

"Chát"- Một cái tát đau điếng giáng xuống trên khuôn mặt của cô thị nữ đó

"Hay cho ngươi đó...còn dám đi mách lẻo với lão gia...cô cẩn thận đó...chờ một ngày ta trở thành trắc phu nhân của cái phủ này thì sẽ cho ngươi biết tay..."

"Tới lượt cô ngồi ở vị trí đó hay sao?"

"Đủ rồi đó nha, hai ngươi tính làm loạn ở đây hay sao?"

-Hà vừa từ ngự phòng trở về đã bắt gặp cảnh này.

Hai cung nữ đó liền hoảng sợ

"Chị Hà"

Hà tuy là gia nô cùng với bọn họ, nhưng từ nhỏ cô ấy được mẹ của Lê Tần chăm sóc, Lê Tần cũng xem cô như em gái, cho nên các gia nô trong phủ đều không dám coi thường cô.

"Các ngươi làm gì ở đây vậy?"

"Dạ...bọn em tình cờ đi ngang qua thôi ạ...bọn em đi ngay"

Nói rồi hai người họ liền bỏ đi

Hà trở vào trong phòng, trên tay là một bát trà sen thanh mát.

Cô đặt bát trà xuống bàn

"Phu nhân...nô tỳ lấy cho người chút trà sen...người uống đi ạ..."

Không thấy tiếng Chiêu Thánh trả lời, cô liền tìm kiếm xung quanh

Lúc này cô mới phát hiện, Chiêu Thánh đang đứng dựa vào một góc tường...sắc mặt tiều tụy...

Cô hoảng hốt chạy tới...

"Phu nhân...người...sao vậy ạ..."

Chiêu Thánh vẫn đứng bất động...không hề trả lời...

Không cần nói cũng biết...có lẽ là Chiêu Thánh đã nghe được những lời mà lúc nãy hai cung nữ kia nói rồi

Trong lòng Chiêu Thánh lúc này rất rối loạn...

Thì ra...tới thị nữ trong phủ cũng nói nàng như vậy...

Nàng không biết nên tức giận cô thị nữ đó...hay là trách Trần Cảnh đã gả nàng cho Lê Tần, rồi khiến nàng rơi vào tình cảnh này đây...?

Nhưng mà nếu nói Trần Cảnh đẩy nàng vào tình cảnh này...cũng không đúng...nàng biết...hắn cũng lực bất tòng tâm...hắn căn bản cũng không muốn như vậy mà...

Xem ra cuối cùng...chỉ có thể trách số phận...

Nàng chỉ là một quân cờ chính trị mà thôi....

Thư phòng.

Lê Tần ngồi trên một chiếc ghế, tay cẩm quyển sách.

Dương tổng quản tiến vào

"Lão gia...đồ mà lão gia cần...tôi đã tìm thấy rồi ạ..

"

Hắn bỏ cuốn sách trên tay xuống, nhận lấy món đồ từ tay của Dương tổng quản

"Được rồi...ta sẽ tìm cơ hội đưa cho nàng ấy"

Dường nhu Dương tổng quản muốn nói gì đó...nhưng lại ấp a ấp úng

"Ngươi muốn nói gì thì cứ nói"

Dương tổng quản lấy hết can đảm

"Lão nô nghĩ tới việc trên triều sáng nay...quan viên trong triều vẫn bàn tán về việc đó...e là...sau này sẽ càng khó thu xếp...quan viên trong triều "

Lê Tần nhíu mày, nhưng giọng nói vẫn rất bình thản...

"Không cần để tâm quá nhiều vì những việc không đáng...ta chờ hơn mấy chục năm mới thực hiện được giấc mơ của mình...sẽ không vì mấy việc này mà từ bỏ"

"Vậy đối với lão gia...việc gì là việc đáng để tâm..."

Lê Tần không mất quá nhiều thời gian để suy nghĩ

"Việc của nàng ấy..."

...

*ngự phòng : ở đây chỉ phòng bếp

HẾT chương
 
Tần Thiên Chi Luyến[Truyện Dã Sử Việt]
Chương 7: Thê tử của ta


Câu trả lời của Lê Tần thật sự khiến Dương tổng quản đứng hình

Dương tổng quản:....

Chỉ có trong lòng Lê Tần mới hiểu, hắn yêu nàng nhiều bao nhiêu, từ đó đến giờ hắn chưa thành gia lập thất, đều là vì nàng...trong lòng nàng không có hắn cũng không sao...chỉ cần trong lòng hắn có nàng là được rồi

Trong phòng

Chiêu Thánh ngồi thẫn thờ trên ghế, bát canh hạt sen cũng đã lạnh ngắt từ lâu rồi nhưng vẫn chưa vơi đi tý nào

"Cốc cốc cỗ..."

- Tiếng gõ cửa vang lên bên ngoài

"Vào đi" - Giọng của Chiêu Thánh cũng lạnh lẽo như băng

Hà bước vào, nhìn thấy bát canh hạt sen đã lạnh ngắt như tâm hồn của Chiêu Thánh ấy

"Phu nhân, canh sen không hợp khẩu vị của người hay sao ạ...nô tỳ có thể đổi món khác cho người..."

Chiêu Thánh mím chặt môi

"Không cần đâu...chỉ là đột nhiên...ta không muốn uống nữa thôi..."

Hà biết Chiêu Thánh đang phiền lòng vì những gì thị nữ kia nói lúc nãy

Cô cũng không muốn làm phiền Chiêu Thánh nữa...liền cầm bát trà hạt sen đó đi...

Cô bưng bát trà trở về phòng bếp, đi ngang qua ngự viên, chợt cô dừng chân lại...ngẩn đầu lên...là một tấm bảng lớn

"Thư phòng"

Một lúc sau

Sắc mặt của Lê Tần thay đổi...hắn đập mạnh tay xuống bàn"

"Rầm"

Giọng hắn nghe như có chuyện gì đó đi quá giới hạn của hắn vậy

"Dương tổng quản..."

Dương tổng quản bị sắc mặt này của Lê Tần dọa cho sợ hãi...đang đứng ở cửa liền vội vàng chạy vào...

"Lão gia có gì cần căn dặn sao ạ..

"

Ánh mắt sắc bén của hắn quét qua người Dương tổng quản

"Điều tra thị nữ tên Kiều Lan này cho ta...xem rốt cuộc là cô ta ăn phải thứ gì mà lá gan lại to đến vậy...dám nghị luận sau lưng thê tử của ta"

Lần này hắn thật sự nổi giận rồi...mọi người nghị luận hắn ra sao...hắn đều có thể nhắm mắt làm ngơ...nhưng không được phép nghị luận sau lưng nữ nhân mà hắn yêu...

"Dạ dạ...lão nô lập tức đi điều tra ngay ạ"

Dương tổng quản : "Lão gia...ngài thực sự dọa ta sợ đến chết rồi...còn tưởng sảy ra chuyện động trời gì đó nữa"

............

HẾT CHƯƠNG
 
Back
Top Bottom