Lưu Ý * : Vì để phù hợp với mạch truyện , sẽ thay đổi một chút thông tin
Trần Thái Tông gả vợ cũ của mình tức Chiêu Thánh công chúa cho Lê Tần năm bà 36 tuổi
Xin đính chính là trong lịch sử năm bà gả cho Lê Tần là lúc 40 tuổi
------------
Điện Thái Nguyên.
Các cung nữ đứng hai bên rải những cánh hoa xuống bậc thang được trải tấm thảm.
Khắp nơi trong cung đều dán chữ "Hỉ" và treo đèn lồng đỏ.
Trần Thái Tông mặc hoàng bào, đứng trên bậc thang cao nhất, ánh mắt hắn chứa đầy sự hỗn loạn.
Bên cạnh là thái tử Trần Hoảng.
Văn võ bá quan trong triều cũng có mặt đầy đủ.
Tất nhiên , Trần Thủ Độ cũng có mặt, hắn quan sát sắc mặt của Trần Thái Tông
Bá quan trong triều cũng vậy.
Vài ngày trước, Trần Thái Tông hạ chỉ gả Chiêu Thánh công chúa cho Lê Tần khiến cả triều đình dậy sóng.
Chiêu Thánh đâu phải là nữ nhân bình thường,nàng là hoàng đế cuối cùng của nhà Lý , lại là vợ cũ của Thái Tông.
Trước giờ chưa từng có việc vua gả vợ cũ cho thần tử.
Bọn họ đứng ở dưới, cũng chả ai thật lòng ủng hộ cuộc hôn nhân này.Nhưng biết sao được, ý của thiên tử đã vậy,bọn họ chỉ còn cách tuân theo.
Tại Cung Thanh Loan.
Từng cung nữ đi vào, trên tay bưng những khay đồ.
"Chúc mừng ngày đại hỷ của công chúa"
Lý Chiêu Thánh đưa mắt nhìn những món đồ được đưa đến.
Nàng khẽ nở nụ cười.
Có lẽ đây là sự giải thoát tốt nhất cho cả hắn và nàng.
Năm 7 tuổi, dưới sự sắp xếp của Trần Thủ Độ, nàng gả cho hắn.
Nàng trao cả giang sơn mà đã tồn tại hơn 200 năm cho hắn, rồi lại trở thành hoàng hậu của hắn.
16 năm qua đi, kể từ ngày hắn phế nàng.
Nàng và hắn lại lần nữa gặp nhau.
"Trang điểm cho ta đi"- Nàng nói .
Các cung nữ giúp nàng chải tóc, búi lên trên đầu.Lại giúp nàng đội phượng mão.Tuy nói là phượng hoàng chỉ dùng cho hoàng hậu, nhưng khi công chúa đại hôn, cũng sẽ được phá lệ dùng phượng mão.
Bộ hỉ phục màu đỏ thẫm được thêu hình phượng hoàng trên vạt áo.Nàng mặc lên vẫn có thần thái của một bậc mẫu nghi thiên hạ.
Nhìn chính mình trong gương, nàng nhớ tới lúc được gả cho hắn , sau gần chục năm, nàng lại diện lên bộ hỉ phục, nhưng có điều, tân lang của nàng ...không phải hắn.
Cung nữ giúp nàng hỉ phục xong cũng thốt lên" Công chúa đúng là dung mạo quốc sắc thiên hương, khó ai bì được, có thể dùng được từ thiên hạ đệ nhất mỹ nhân để chỉ người đó"
Nàng nghe vậy thì khẽ miễng cưỡng cười nhẹ.
Từ nhỏ, dung mạo của nàng được nhận xét là hơn hẳn chị gái mình là Thuận Thiên.
Nàng toát ra vẻ nhẹ nhàng và dịu dàng.
Khác hẳn với chị mình. cũng có thể dùng từ nghiêng nước nghiêng thành để chỉ dung nhan của nàng.
" Bẩm công chúa, chúng ta nên tới điện Thái Nguyên rồi ạ, tân lang sắp tới rồi"-chưởng sự nói
Chiêu Thánh nhìn cô ấy mỉm cười" Được, ta biết rồi".
Nàng theo chưởng sự lên kiệu đi đến điện Thái Nguyên.
Trên tay cầm một chiếc quạt thêu hình đôi chim uyên ương.
Lòng nàng rối bời, nàng rất muốn gặp hắn một lần cuối cùng, nhưng lại sợ không đủ dũng khí để gặp hắn.
Chợt...một giọt nước mắt rớt xuống trên tay nàng.
Nàng gắng dùng tay lau đi nó.
Cuối cùng...cũng tới điện Thái Nguyên
"Tân nương tới"- giọng nói của một thái giám truyền đến.
Mọi người đều nhìn về phía đó.
Bức rèm kiệu được vén ra, nàng đặt tay lên chiếc quạt trong tay cung nữ, bước ra khỏi kiệu.
Một bàn tay dịu dàng đưa ra trước mặt nàng, nàng ngước mắt nhìn lên.
Là hắn...rõ ràng nàng và hắn vừa gặp nhau vài ngày trước...nhưng nàng có cảm giác như đã mấy chục năm...mấy ngày không gặp, hắn dường như gầy đi rất nhiều.Nàng ngẩn người, nhìn khuôn mặt của hắn ,nàng muốn khắc ghi thật kĩ dung mạo của hắn lần cuối, ánh mắt hắn nhìn nàng vẫn rất dịu dàng như trước đây,đặt tay lên tay hắn, hai người cùng bước lên bậc thang trước mặt quan viên triều đình.
Hình như...lúc hắn sắc lập nàng làm hoàng hậu...cũng đã nắm tay nàng đi lên bậc thang như vậy nhỉ?
Trên bậc thang cao nhất, ngoài thái tử Trần Hoảng, còn có một người.
Người đó mặc bộ hỉ phục tân lang màu đỏ, viền áo được thêu thêm hoa văn màu vàng,dung mạo anh tuấn, khuôn mặt lại toát ra vẻ ấm áp.
Trần Thái Tông trao tay nàng vào tay hắn, khẽ mỉm cười với nàng, có lẽ đây là nụ cười cuối cùng mà hắn dành cho nàng.
Ánh mắt hắn lộ rõ vẻ chua xót khó tả.
Lúc hắn quay lưng rời đi, nàng nhìn theo bóng lưng hắn rất lâu.
Nàng cố gắng điều chỉnh cảm xúc, không để bản thân rơi lệ, lúc này, nàng đưa mắt nhìn người đang đứng kế bên mình.
Người đó cũng đang lẳng lặng nhìn nàng.
"Di nương"- Trần Hoảng tiến lên .
Nàng cũng mỉm cười với hắn.
Trần Hoảng là con trai cả của Trần Thái Tông và Thuận Thiên Hoàng Hậu, người chị gái của nàng.
Thuận Thiên đã qua đời, Trần Hoảng luôn coi nàng như mẹ ruột, vô cùng hiếu thảo.
Trần Hoảng lấy ra một chiếc hộp nhỏ đưa cho nàng
" Con muốn đưa cái này cho người, sau này , con sẽ xem người như mẹ ruột mà hiếu thảo với người".
Nàng đưa tay nhận lấy chiếc hộp đó " Đa tạ con, chỉ cần sau này con sống được vui vẻ, làm một minh quân ,ta và mẹ con cũng đã hài lòng rồi"
Thái giám bên cạnh Trần Thái Tông bước lên nói " Bẩm bệ hạ, người nên đội khăn cho công chúa , để công chúa vui vẻ xuất giá"
Chiêu Thánh và Lê Tần chợt quay ra nhìn nhau, hai người bước ra chính giữa , trước mặt Trần Thái Tông rồi quỳ xuống.
"Thần Lê Tần, được bệ hạ tin tưởng, sau này nhất định đối tốt với công chúa"
Trần Thái Tông rảo mắt nhìn nàng .
Trong lòng hắn lúc này cũng đau khổ giống nàng.
Làm sao hắn không biết tình cảm của mình chứ, người mà hắn trọn đời trọn kiếp yêu là nàng, nàng cũng yêu hắn hết lòng, hắn cũng biết nàng vì hắn , vì nhà họ Trần của hắn mà đã chịu rất nhiều đau khổ.
Hắn từng muốn che chở cho nàng, làm bầu trời của nàng.
Nhưng hai người đã định sẵn là có duyên không phận.
Hắn không thể che chở cho nàng, đành phải giao nàng cho người hắn tin tưởng nhất, chỉ cần được nhìn nàng được hạnh phúc, hắn cũng mãn nguyện.
" Ta tin khanh sẽ làm vậy"- hắn quay sang nói với Lê Tần
" Giờ lành đã tới"
Chiêu Thánh gắng kìm chế giọt nước mắt, không dám nhìn thẳng vào mắt hắn.
Nhưng một lúc sau lại không nhịn được.
Nàng hít một hơi thật sâu, lấy hết dũng khí cuối cùng ...mà ngẩng đầu nhìn hắn.
Người nam nhân này, là người nàng yêu nhất, lại là người làm tổn thương nàng nhiều nhất, hắn từng là tất cả của nàng, nhưng giờ đây, hắn lại trao nàng cho người khác.
Nhưng...trong lòng nàng lại không tài nào hận hắn được...vì sao chứ?
Mặc dù nàng biết...hắn cũng không đành lòng...nhưng tại sao hắn lại không thể nói cho nàng biết chứ?
" Lý Chiêu Thánh, tại đây...xin cáo biệt bệ hạ...mong từ nay...bệ hạ hãy bảo trọng".
Nàng cúi người...và khấu đầu với hắn.
Tay Trần Thái Tông dường như muốn đưa ra , đỡ lấy nàng.
Mười mấy năm làm phu thê, tuy nàng phải hành lễ với hắn...nhưng hắn chưa bao giờ để nàng quỳ và khấu đầu với mình...giờ đây nàng phải khấu đầu với hắn.
Hắn muốn đỡ nàng, nhưng chợt rút tay lại...ruốt cuộc là không dám.
" Trần Cảnh, nếu được làm lại...ta hy vọng...chưa từng gặp chàng" Giọng nàng yếu ớt và đầy sự đau lòng.
Hắn có nghe thấy không nhỉ?
Tiểu thái giám đưa khăn đội đầu tân nương đến cho Trần Thái Tông.Hắn nhìn một lúc lâu.
"Bệ hạ"
Lúc này hắn mới đưa tay ra, nhận khăn .Tận tay hắn đội lên đầu cho nàng.
Từ nay về sau, chàng và ta , vĩnh viễn không bao giờ có thể gặp lại ...duyên phận đời này...kết thúc tại đây...
-HẾT-