Ngôn Tình Tân Lang Của Tôi Bị Cướp Hôn Rồi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,519,391
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
ADCreHdNP6r430XVk_OhAoJ8JnHaVrXHKYgykNpZODkpGDE4c28iss7fBMPSppGEoBwNENBcfOYJx0bpyRAtZGitceZ0rDuuIKJCxJwtGcEldQ1ZsNo89rKhj8t8zeAW_2lnhFD--F64WkyYRdNPvZ8j-cfv=w215-h322-s-no

Tân Lang Của Tôi Bị Cướp Hôn Rồi
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Hài Hước, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tân lang của tôi bị cướp hôn rồi

Tác giả: 从夏

Editor: LVLNa

Beta: Heto

Văn án:

Vào ngày tôi và Tống Thành kết hôn, bạn gái cũ của anh ấy mặc váy cưới đến cướp hôn.

"Tống Thành, cả đời này em đã dũng cảm một lần như vậy rồi, anh đi theo em đi?".

Tôi nhìn khuôn mặt đầy bối rối của Tống Thành, đang muốn xúc động với cảnh tượng cẩu huyết như thế lại xảy ra với mình.

Tống Thành đã giật lấy micro của MC, lớn tiếng nói:

"Mịa nó mày là con nào hả? Đi nhầm sân khấu à?".

“Nếu mày còn quấy rầy hôn lễ của bố mày, tao sẽ lấy con mắt trái của mày nhét vào trong hốc mắt phải của mày đấy".​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [Đô Thị] Ngọa Hổ Tàng Long
  • 24 “Tầng” Nói Dối (24 Lügen)
  • Chuyện Cũ Afghanistan 1986
  • Tan Học Tớ Sẽ Chờ Cậu
  • Tân Lang Của Tôi Bị Cướp Hôn Rồi
    Chương 1


    1

    Thuở mới yêu đương, bạn thân đã bí mật nói với tôi: "Bạn trai của cậu vừa đẹp trai vừa giàu có, cậu phải để ý anh ấy vào đấy".

    Một tháng sau, bạn thân của tôi ngập ngừng không nói nên lời, nhịn vài lần mới hỏi:

    "Lúc Tống Thành theo đuổi cậu, anh ấy có bị viêm vòm họng không?”

    Điều này nói ra thì cũng có lý, Tống Thành cái gì cũng tốt, ngoại trừ cái lắm mồm.

    Khi tôi đắm chìm trong suy nghĩ, Tống Thành đang nấu ăn trong bếp, hai tay vòng sau lưng, đeo một chiếc tạp dề hình con chó màu quế màu hồng.

    Anh quay đầu lại, thấy tôi đang nhìn anh qua cửa kính, nhe răng cười toe toét:

    "Đợi đi, ba món ngon của anh sắp ra lò rồi. Bằng kỹ năng của anh, anh phải được trao huy chương khi gửi chúng đến Liên Hợp Quốc."

    Tôi mỉm cười gật đầu, rất tốt, bệnh tình vẫn ổn định.

    Tôi yêu Tống Thành được ba năm, ngoại trừ thỉnh thoảng hay chửi thề thì anh ấy luôn đối xử rất tốt với tôi.

    Vì vậy, vào ngày cưới của tôi, khi nhìn thấy một người phụ nữ mặc váy cưới đột nhiên xuất hiện trước cửa, tôi hoàn toàn mù mịt.

    Cô dâu của ai đi nhầm sân khấu à?

    Mọi người trên khán đài hết nhìn người phụ nữ xa lạ rồi lại nhìn tôi, còn tôi chỉ có thể sửng sốt, nghi hoặc mà nhìn Tống Thành.

    Tổng Thành vẫn còn ngây ngốc nhe răng ra cười, nhưng khi nhìn thấy nữ nhân này, nụ cười của hắn liền biến mất, trong mắt vẫn còn sót lại một chút hoảng sợ.

    WTF???

    Cướp hôn tại chỗ? Cướp rể? Cẩu huyết vậy luôn?

    Đời người như một vở kịch, nếu như Tống Thành chạy trốn thật thì phải làm thế nào đây?

    Trong nháy mắt, trong đầu tôi hiện lên hàng vạn suy nghĩ, nếu biết trước chuyện này sẽ xảy ra hôm nay, lẽ ra tôi đã rẽ trái sang sảnh bên cạnh để ly hôn luôn cho xong.

    Có lẽ là sự im lặng của tôi khiến Tống Thành cảm thấy nguy cơ, anh cau mày nhìn tôi: “Không cho nghĩ nữa!”

    Tôi chưa kịp nói thì vị khách không mời mà tới đã lên tiếng trước:

    "Tống Thành, cả đời em dũng cảm như vậy một lần, anh đi theo em đi? Có được không?"

    Ò!

    Nào, chúng ta kết hôn đi!

    Nhân vật nữ chính đã thốt ra câu thoại kinh điển, khách khứa chỉ còn nước đổ dồn hết vào nhân vật nam chính của chúng ta ngày hôm nay.

    Nam chính lộ vẻ kinh ngạc, nhíu mày, thở gấp giật lấy micro của người chủ trì buổi lễ.

    Sau đó, giọng nói oang oang của anh lan khắp nơi tổ chức tiệc cưới:

    "Cô là cái thá gì? Hả?”

    "Có phải đi nhầm chỗ không?"

    Cô gái mặc váy cưới dưới sân khấu sững sờ trước lời anh nói, ánh mắt vốn đang xúc động đầy mong đợi bỗng chốc đông cứng lại.

    "Tống Thành, anh quên rồi sao, là anh nói muốn cưới em mà?"

    Tống Thành tức đến nghiến răng nghiến lợi: “Đừng có nói nhảm, cô không biết xấu hổ, nhưng tôi biết!”

    “Bất kể nam hay nữ dám quấy rầy hôn lễ của lão tử, tôi sẽ móc mắt trái của kẻ đó nhét vào hốc mắt phải."

    Cô gái mặc váy cưới rơm rớm nước mắt: "Em là Vi Vi đây."

    Tổng Thành sửng sốt, cẩn thận nhìn cô: “A, cô phẫu thuật thẩm mỹ à?

    "Vậy tiện thể sao cô không nắn lại đầu óc của mình luôn đi? Ai đưa cô đến đây, để tôi biết được, tôi sẽ băm hắn thành từng mảnh."

    Mặc dù bầu không khí rất kỳ lạ nhưng tôi không thể nhịn được cười khi nghe câu này.

    Trò hề nhanh chóng được chấm dứt và cô gái mặc váy cưới tên Vi Vi cũng bị bạn bè của Tống Thành lôi đi.

    Mọi người đều ngầm không đề cập đến vụ tai nạn này, nhưng từ vẻ mặt rạng rỡ của họ, có thể thấy rằng hot search list ngày mai nhất định phải có một vị trí cho tôi.

    2.

    Sau đám cưới, tôi mệt như c hó.

    Là tôi - cô dâu suýt bị cướp hôn, không những không được an ủi, mà còn phải cùng cả nhà an ủi chú rể.

    Khi mẹ tôi sắp đi, bà bảo tôi khuyên nhủ Tống Thành, đừng để trong lòng.

    Mẹ chồng vỗ vai tôi: "Con chăm sóc Tiểu Thành, khó quá thì cứ bảo mẹ, mẹ đưa cái chùy ở nhà cho con. Hồi còn nhỏ mẹ toàn dùng cái này tẩn nó."

    Tôi vội vàng từ chối.

    Nếu không phải đã từng chứng kiến cảnh mẹ chồng cầm chùy đuổi giết bố chồng mấy con phố, có lẽ tôi đã chấp nhận.

    Người thân và bạn bè đều đã rời đi, Tống Thành vẫn tức giận nằm trên sô pha.

    Tôi bất lực rót cho anh cốc nước ấm: “Anh còn giận à?”

    Tống Thành nghiến răng nghiến lợi nói: "Chờ anh điều tra ra người mang đến con c hó cái này đến, anh sẽ dạy cho bọn chúng một bài học."

    Tôi hỏi anh ấy, "Vi Vi này là ai?"

    Tống Thành lén nhìn trộm tôi, cắn rứt lương tâm nói: "Là bạn cấp ba của anh."

    “Chỉ là bạn cùng lớp?"

    "Bọn anh có hẹn hò được một tháng."

    "Uh-huh?"

    Tổng Thành lập tức đứng thẳng người: “Thật đấy, Tố Tố, anh thề anh không có bất cứ liên quan gì đến cô ấy! Bọn anh chia tay vì cô ta yêu bạn thân của anh, anh cảm thấy thật ngu ngốc khi đội một đồng cỏ trên đầu mà không hay biết.”

    “Anh và cô ta tám trăm năm không liên lạc, không biết hôm nay cô ta hút cái quái gì!"

    Tôi gật đầu, nghĩ thầm.

    Chuyện hôm nay sao lạ thế, ai lại đột nhiên đến nơi tổ chức hôn lễ mà không bàn bạc với chú rể?

    Chuyện này nếu báo công an là đủ bị giam giữ rồi.

    Ngay khi tôi đang nghĩ về điều đó, Tống Thành bên cạnh tôi lại thở dài.

    "Ai, anh vừa mới nói ngày lấy giấy chứng nhận quá vội vàng, nhất là hôn lễ của chúng ta."

    Sau khi nói xong, Tống - năm tuổi - Thành, đau khổ nhìn tôi: "Chúng ta ra nước ngoài hưởng tuần trăng mật đi, đền bù cho hôn lễ."

    Tôi hít một hơi thật sâu, không đành lòng từ chối người chồng nữ tính cao 188, nặng 160 cân của mình.

    Nguyên nhân chính để có thể lãnh chứng phần nào phụ thuộc vào tôi.

    Chúng tôi đã lãnh chứng vào năm ngoái, nhưng đám cưới vẫn luôn hoãn đến bây giờ.

    Về việc lãnh chứng, Tống Thành vẫn luôn canh cánh trong lòng.

    “Ai lại tổ chức đám cưới mà do cô dâu đề xuất trước?”

    “Nhẫn kim cương anh đã chuẩn bị xong, mấy đêm không ngủ để nghĩ về nó, chỉ nghĩ đến lúc đó sẽ cho em một bất ngờ.”

    "Cuối cùng lại là lúc em đang gặm móng giò heo, miệng thì đầy dầu. Đột nhiên, hẹn anh trước ở cục dân chính đi lãnh chứng”

    Hôm đó, cầm tờ giấy đăng ký kết hôn, vẻ mặt anh đau khổ: "Em còn chưa gội đầu!"

    Tôi nghĩ hai người lấy nhau rồi thì chủ khách đều phải vui vẻ nên đề nghị: "Rẽ trái ở sảnh bên cạnh nộp đơn ly hôn rồi chúng ta để anh cầu hôn lại theo đúng thủ tục?"

    Tống Thành nghe xong liền tức giận, không chịu nói chuyện, không đợi tôi liền lái xe đến bãi đậu xe.

    Tôi đứng bên đường muốn khóc, ở bên Tống Thành lâu lắm rồi cũng không nói nên lời.

    Một lúc sau anh lái xe quay lại, cầm trên tay một bông hồng, kéo kính xe xuống trao cho tôi:

    "Cầm đi, ai lấy chồng mà lại không có hoa chứ?"

    Tôi cầm bó hoa, lòng mềm nhũn, không nhịn được cười hỏi anh:

    “Lạnh như vậy anh mua hoa ở đâu vậy?"

    Tống Thành xấu hổ nhướng mày:

    "Ca ca không có năng lực này, làm sao có thể nuôi vợ?"

    Sau này gặng hỏi, tôi mới biết anh ta thấy đôi bạn trẻ đi lĩnh chứng mang hoa đến, liền đuổi theo đòi cho bằng được.

    Tống Thành đúng thực có tiềm năng làm một kẻ kh ủng bố xã hội.

    3.

    Ngày hôm sau, Tống Thành còn chưa tỉnh, tôi dậy trước đi tắm rửa.

    Đêm qua chú rể náo nhiệt, Tống Thành phấn chấn, cả đêm tìm kiếm kẻ phá hoại hôn lễ của mình, khi tôi dậy đi vệ sinh vào lúc 3 giờ đêm, anh ấy vẫn đang ngồi xổm trên ghế sofa và chăm chú gõ tìm kiếm.

    Thật đáng sợ khi có một người chồng như anh.

    Đánh răng xong, trước khi Tống Thành tỉnh dậy, tôi cầm điện thoại lên thì phát hiện nửa đêm hôm qua trên WeChat có thêm một lời mời kết bạn.

    Ảnh đại diện là lưng của một cô gái, giác quan thứ sáu của phụ nữ, tôi nghĩ đây là kẻ cướp hôn của ngày hôm qua.

    Cô ấy nói, "Cô không muốn biết chồng cô đã nói những gì với tôi sao?"

    Sau khi tôi đồng ý kết bạn, cô ấy ngay lập tức gửi cho tôi một tin nhắn, như thể suốt đêm qua cô ta chỉ ngồi trực chờ điện thoại của tôi vậy.

    "Tôi là Nhậm Vi Vi, bạn gái cũ của Tổng Thành."

    Tôi gửi lại một dấu hỏi.

    "Muốn xem lịch sử trò chuyện giữa tôi và chồng cô không?"

    Nghe vậy, tôi có chút khó hiểu, Tống Thành còn tán gẫu với cô ta??

    "Ngay cả khi cô uy h**p Tống Thành để lấy anh ấy lấy cô thì sao? Chồng cô còn muốn dỗ tôi cả đêm, một mình trong căn phòng trống đêm tân hôn cảm giác thế nào? Hạnh phúc chứ?"

    Tôi nhìn vào chiếc điện thoại của mình rồi chìm trong suy nghĩ.

    Chồng mới cưới còn đang ngủ mà tôi phải mai mối cho bạn gái cũ của anh ta?

    Tôi càng nghĩ càng tức.

    "Tống Thành!"

    Tôi hét lên và đá bay cái chăn của Tống Thành lên, Tống Thành ngơ ngác mở mắt ra, trên mặt hiện rõ vẻ khó hiểu.

    "Có chuyện gì vậy bảo bảo?"

    Tôi cười lạnh, khoanh tay đứng trước giường, cúi đầu nhìn anh:

    “Bạn gái cũ của anh nói, anh dỗ cô ấy cả đêm hôm qua.”

    Tổng Thành thoáng nghĩ đến bạn gái cũ, trên mặt nhất thời ngẩn ra.

    Rồi anh đột ngột bật dậy: "Chắc chắn cô ta bị điên rồi!"

    Đúng, tôi cũng nghĩ rằng Nhậm Vi Vi bị điên rồi.

    Dựa trên sự hiểu biết của tôi về Tống Thành, đừng nói là sau lưng tôi dụ dỗ bạn gái cũ, ngay cả việc uống rượu sau lưng tôi, anh ấy sẽ phải chuẩn bị tinh thần ba ngày mới dám nói cho tôi biết.

    Vẫn là mẹ chồng dạy con tốt, chồng sẽ không lừa gạt tôi. Lát nữa phải đặt một lô hàng về mới được.

    Anh vò đầu bứt tóc, mặt ủ rũ nói với tôi: “Đưa điện thoại cho anh”

    Tôi nhướng mày đưa điện thoại cho anh ta: "Cái gì? Mặt đối mặt?"

    Tống Thành không nói, nhấp vào hộp thoại của Nhậm Vi Vi, Nhậm Vi Vi vẫn kiên trì gửi ảnh chụp màn hình cuộc trò chuyện.

    Vừa gửi vừa không quên chế nhạo tôi: "Cho dù hai người có lãnh chứng thì sao? Tôi cũng có khả năng cướp anh ta về."

    Tổng Thành sắc mặt càng ngày càng đen, nhấc máy gọi điện thoại trực tiếp.

    "Kể chuyện hài đủ chưa, chịu không nổi nữa à?"

    "Tha thứ**. Có cái ** "

    Tống Thành vừa đính chính đó không phải anh ấy, vừa tiếp tục: "Cô có vấn đề về tâm thần không?”

    “Có bệnh thì đi bệnh viện, đừng ở đây ghê tởm tôi, tôi với cô có quan hệ gì? Kinh tởm. Nếu như cô còn quấy rối vợ tôi, tôi sẽ báo cảnh sát.”

    "Tống Thành! Anh quên ngày hôm qua dỗ dành em như thế nào sao?"

    Tổng Thành thở hổn hển: "Tôi dỗ cô? Cô còn chưa tỉnh mộng à? Còn dám tự so với vợ tôi? Hả? "

    Chồng tôi quả là hiểu rõ tinh hoa của ngôn ngữ. Cái mồm này của anh giống thầy Severus trong Harry Potter ghia.

    "Đừng quấy rối chúng tôi nữa, nếu không tôi sẽ tự mình gọi điện thoại cho bố cô để hỏi xem ông ấy dạy dỗ con gái mình như thế nào."

    Nhậm Vi Vi khóc lóc cúp điện thoại, Tống Thành vẫn lạnh lùng như cũ, cơn tức giận vẫn còn đọng lại.

    Tôi mỉm cười lắc đầu và đọc kỹ bức ảnh do Nhậm Vi Vi gửi.

    Bức ảnh thực sự chụp Nhậm Vi Vi đang trò chuyện tình cảm với một người đàn ông, nếu nhìn kỹ vào đầu của người đàn ông đó trong avatar thì có thể nhận ra được đó là ảnh của Tống Thành.

    Ò?

    Tôi đã nhấp vào vòng bạn bè của cô ta để xem có còn thông tin chi tiết nào không, nhưng cô ta đã xóa tôi.

    "Anh yêu, nhìn tấm này này, là anh sao?"

    Tống Thành nhíu mày, vẻ mặt khó hiểu.

    "Anh thề, anh thực sự không có nói chuyện với cô ấy."

    Tống Thành nói xong, thận trọng liếc nhìn tôi: “Em à, hôm nay là ngày đầu tiên chúng ta kết hôn, em đừng giận.”

    Tôi ngồi ở mép giường nhìn anh cười nửa miệng.

    Thấy vậy, Tống Thành càng thêm luống cuống, vô thức thẳng lưng.

    "Hay là lát nữa chúng ta đi mua sắm, em mua thêm vài cái túi? Nha?"

    "Uh – hửm?"

    Tôi tựa vào trong lòng anh cười đến run rẩy, Tống Thành càng hoảng sợ:

    "Anh thề cả đời này chỉ có em, cuối cùng chúng ta cũng kết hôn rồi, đừng vì người không liên quan mà nổi giận, được không?"

    "Tố Tố, em khóc sao?"

    Cuối cùng tôi cũng không nhịn được cười, Tống Thành trên mặt vẫn còn sót lại chút hoảng sợ, anh ấy sửng sốt một lúc mới nhận ra là tôi đang trêu chọc anh ấy.

    Anh bất lực thở dài, xoa đầu tôi: “Sẽ làm anh sợ đấy.”

    4.

    Sau khi Tổng Thành phát hiện tôi không tức giận, anh ấy ngâm nga một chút giai điệu với vẻ mặt thoải mái rồi vào bếp nấu ăn.

    Tôi đang ngồi trên ghế sofa trong phòng khách nhìn vào mấy bức ảnh và suy nghĩ về nó.

    Có khả năng ai đó đang yêu đương với Nhậm Vi Vi dưới danh nghĩa Tống Thành chăng?

    Tống Thành nói rằng anh ấy sẽ xử lý chuyện này, và trong tương lai Nhậm Vi Vi sẽ không thể làm phiền chúng tôi nữa, vì vậy tôi trực tiếp giao nó cho anh ấy.

    Nếu anh không xử lý tốt thì tôi sẽ đặt trước mặt anh mười cái chùy để anh tùy ý chọn lựa.

    Buổi trưa, Tống Thành đang trong kỳ nghỉ bị đối tác gọi về công ty.

    Anh bắt đầu kinh doanh riêng từ khi tốt nghiệp, và với sự hỗ trợ của bố mẹ chồng, công ty dần dà trở thành một doanh nghiệp vừa và nhỏ.

    "Anh đi công ty?"

    "Đi đi."

    Tống Thành đứng ở cửa r3n rỉ không chịu rời đi, tôi ngẩng đầu hỏi anh: "Làm sao vậy?"

    "Bảo bối, tại sao em không hôn tạm biệt anh? Em chưa bao giờ nghĩ về nó sao?"

    Tôi cười thở dài, đứng dậy hôn lên mặt anh: “Làm sao?”

    "Chờ chồng đi kiếm tiền cho em."

    Tống Thành bước nhanh đi ra ngoài.

    Không giống như Tống Thành, tôi là một người làm việc tự do kiêm luôn một blogger.

    Khi chỉnh sửa video, tôi tình cờ xem qua tin tức địa phương, quả nhiên tôi và Tống Thành đều có trong danh sách.

    “Người phụ nữ mặc váy cưới đi cướp hôn nhưng bị chú rể la mắng, khóc lóc.”

    Có người bình luận bên dưới: “Tin nội bộ, đây là bạn gái cũ của chú rể, cô ta cái gì cũng biết!”

    Dưới bình luận này, tôi nhìn thấy tài khoản quen thuộc "Chồng Tố Tố" và trả lời anh ấy: "Cô ta có biết 6666 không? " (đoạn này mị không hỉu
    2639.png

    )

    Công việc của Tống Thành khá nhàn rỗi, ngày nào anh cũng có thời gian xem lại video của tôi.

    Vì Tống Thành đã nói rằng anh ấy sẽ xử lý vấn đề này, nên tôi sẽ tập trung vào công việc của mình.

    Tống Thành xử lý được, tôi liền để anh làm, Tống Thành xử lý không được, tôi liền đi xử lý anh luôn, vội vàng tự mình tức giận làm gì?

    Buổi chiều, ngoài cửa sổ nắng chói chang, thiết nghĩ Tống Thành sắp tan sở, tôi nhắn tin WeChat bảo anh ấy đợi tôi ở cổng khu tập thể, cùng nhau đi siêu thị mua đồ với nhau.

    Thấy đã gần đến giờ, tôi thu dọn đồ đạc và đi xuống nhà.

    Cũng là thời điểm học sinh tan trường, nhiều phụ huynh trong xóm đưa con về.

    Không hiểu vì lý do gì, tôi luôn cảm thấy mọi người nhìn tôi hơi kỳ lạ.

    Mọi người cũng nhìn thấy tin tức kia đi?

    Dì Vương, sống ở tầng dưới nhà tôi, nhìn thấy tôi và chào tôi với vẻ mặt ngượng ngùng.

    "Tố Tố, chồng con có ở nhà không?"

    "Anh ấy đi làm rồi ạ, chắc sẽ về ngay thôi ạ!”

    Dì Vương gật đầu: "À, cô gái nhỏ này, con nên trông chừng kỹ người đàn ông của mình đó.”

    Tôi bối rối trả lời cô ấy: "Vâng, vâng ạ…..”

    Thím Vương hận không thể rèn sắt khi còn nóng: “Tiểu cô nương cô sao lại không hiểu?”

    "Dì Vương, ý của dì là….?"

    Dì Vương chưa kịp nói thì tôi bị một chai nước khoáng đã mở nắp ném vào sau lưng tôi, nước bắn tung tóe ra quần.

    Tôi giật mình, quay lại thì thấy một đứa trẻ đang nhìn tôi cười.

    “Phụ nữ xấu xí, đáng đời!"

    Mẹ thằng nhóc chỉ cách đó vài bước nhưng lại không nói tiếng nào khi nghe những lời đó mà thay vào đó trừng mắt nhìn tôi.

    "Cô quản lý con cái như thế sao?"

    Cô ta bĩu môi: “Chúng tôi nào so được với loại hồ ly tinh như cô.”

    Trong lúc tức giận, tôi định đi tới chỗ cô ấy để tranh luận, nhưng dì Vương đã ngăn tôi lại:

    “Tố Tố, cô ấy cũng rất đáng thương. Chồng của cô ta ngoại tình, lừa dối cô ấy và bỏ rơi vợ con. Nên cô đừng tức giận với cô ta làm gì.”

    "Chồng cô ấy ngoại tình thì liên quan gì đến tôi? Bất hạnh của cô ta thì cả thế giới phải trả giá cho cô ta sao?"

    “Đúng vậy, còn nữa. Con cô tạt nước làm hỏng giày tôi mua cho vợ. 12 vạn tệ, cô tính trả kiểu gì đây?”

    5.

    Tống Thành vừa đến đã sải bước ra chắn trước mặt tôi.

    Người phụ nữ vừa nhìn thấy anh đã hoảng hồn, dù sao thì hai cánh tay lực lưỡng đầy hình xăm của Tống Thành trông cũng vô cùng dữ tợn.

    "Trả tiền? Tại sao phải trả tiền? Tôi mắng cô ta là hoàn toàn chính xác a."

    Tống Thành mở miệng muốn tiếp tục tranh cãi với cô ấy, tôi giữ Tống Thành lại, lạnh giọng nói: "Cô nói ai là Tiểu Tam?"

    "Cướp bạn trai của người khác không phải sao mà cô còn khoe khoang sao?"

    Dì Vương thở dài, lấy điện thoại di động ra nhìn tôi:

    "Cô không ở trong nhóm chủ nhà khu này nên không biết. Hôm qua trong nhóm có người gửi đoạn ghi âm trò chuyện với chồng của cô, bọn họ tâm sự với nhau cả nửa năm, nhưng cuối cùng chồng cô lại cưới cô.”

    Tôi liếc nhìn điện thoại và thoáng thấy ảnh đại diện của Nhậm Vi Vi.

    Tại sao người đàn bà này lại điên đến vậy?

    "Hiện tại không còn gì để nói sao?"

    Người phụ nữ vẫn còn đang bức xúc, vì vậy tôi đã nhờ dì Vương kéo tôi vào nhóm, nhân tiện chụp một bức ảnh ghi lại cuộc trò chuyện nhóm.

    Tống Thành sắc mặt càng thêm khó coi nhìn điện thoại, lạnh lùng nói với người phụ nữ: "Tôi và Tố Tố yêu nhau ba năm, kết hôn được một năm, chúng tôi là hoàn toàn hợp pháp."

    “ Con của cô làm sai, cô nhất định phải đền, đừng vì đau lòng bản thân mà trút giận lên người vô tội. Vợ tôi không phải người mà cô có thể tùy tiện bắt nạt.”

    Người phụ nữ thẹn quá thành giận: "Anh là đang bảo vệ tình nhân của mình sao?”

    "Câm miệng."

    Tôi lạnh lùng nói: “Tôi đã ghi âm rồi, nếu cô tiếp tục sỉ nhục tôi và bịa đặt tin đồn, tôi sẽ lấy nó làm bằng chứng mời cô hầu tòa”.

    “Hừ, cô hù dọa ai?”

    Cô ấy nói rằng cô ấy không sợ, nhưng giọng điệu lại thấp hơn nhiều.

    “Cô có thể thử. Xem xem có phải tôi chỉ hù họa cô không?”

    "Quá khứ của cô rất đáng thương, nhưng đây không phải là lý do để cô công kích người khác. Là một người mẹ, cô nên làm gương tốt cho con mình và dạy con phân biệt đúng sai, thay vì kéo con vào những cảm xúc của cô và trút giận lên người khác.”

    "Cô giả bộ cái gì!”

    Người phụ nữ bế đứa trẻ nhanh chóng rời đi, sau khi cảm ơn dì Vương, tôi quay người về nhà, lúc này tôi không có tâm trạng đi siêu thị mua đồ.

    Tổng Thành đi theo định bắt chuyện với tôi, nhưng thấy vẻ mặt tức giận của tôi, anh cũng không dám mở miệng, vào nhà thì thầm:

    “Em yêu, anh sẽ lo việc này cho em! Nếu anh không thể xử lý tốt, chỉ cần ném anh vào bồn tắm rồi tẩn cho anh một trận."

    Tôi lườm anh, càng nhìn mặt anh càng tức: “Mai em cho anh đi phẫu thuật thẩm mỹ, càng xấu càng tốt, ngày nào cũng thu hút ong bướm, sớm muộn gì em cũng sẽ bị mắng không ngóc đầu dậy được”.

    Tống Thành thái độ thành khẩn: "Sửa. Ngày mai anh sẽ làm theo yêu cầu của em, đem cái miệng đặt lên trán, hai nhãn cầu đặt hai bên.”

    “Đều là lỗi của anh, bảo bối, chúng ta đừng tức giận, tức giận sẽ có thêm nếp nhăn. Không đáng đâu nhaa.”

    “Buổi tối anh nấu gà hầm nấm cho em. Mẹ anh mang đến một con gà nhỏ, lát nữa em chỉ cần phụ trách ăn cơm, chồng em sẽ lo phần chửi mắng bọn họ, trút giận thay em.”

    Đến tối, tôi ngồi xem Tống Thành đối đầu Nhậm Vi Vi trong nhóm chat khu dân cư. Sau khi đuổi được Nhậm Vi Vi rời nhóm, anh ấy vẫn chưa hết tức giận, nên anh ấy đã gọi gia đình đã tạt nước vào tôi trong ngày và mắng mỏ cô ta.

    “Lần sau còn muốn chọc giận vợ tôi, trước tiên hãy hỏi xem con giao long đằng sau lưng tôi xem nó có đồng ý không đã.”

    Trán tôi nhăn lại khi nghe thấy câu này, Tống Thành, quả là người đàn ông của tôi, luôn biết cách làm tôi xấu hổ.

    “Yo? Giao Long? Anh quên là anh bị mẹ đuổi đánh như thế nào rồi hửm?”

    “Tiểu vô lương tâm, là ai nói chồng mình người đầy hình xăm hả? Hại anh bị mẹ đuổi đánh tứ phương.”

    Tôi phì cười với đống lý lẽ của anh. Hình xăm của Tống Thành có từ khi anh theo đuổi tôi.

    Sau đó, anh ấy cười toe toét rồi đòi chụp ảnh với tôi: “Việc của em là chỉ cần tự hào khi có anh chồng đẹp trai thôi!”

    Tống Thành thực sự là một người đàn ông dịu dàng và đáng tin cậy.

    Note: 1 cân TQ = 0.5 cân VN
     
    Tân Lang Của Tôi Bị Cướp Hôn Rồi
    Chương 2


    6.

    Trước sự khăng khăng của Tống Thành, chúng tôi đã gọi cảnh sát.

    Trong đồn cảnh sát, tôi gặp lại Nhậm Vi Vi.

    Nhậm Vi Vi nói: “Nếu không phải anh luôn nói chuyện quan tâm em mọi lúc mọi nơi thì em cũng đâu có làm phiền anh.”

    Tống Thành tức giận cười: “Tôi đã từng nói với cô, WeChat này không phải của tôi sao? Tôi đã giải thích nhiều lần rồi, là cô già đến điếc tai, hay căn bản nghe không hiểu tiếng người?”

    Nhậm Vi Vi đau lòng đến rơi nước mắt: "Dù sao tôi cũng là người yêu cũ của anh, anh đối xử với tôi như vậy sao?"

    “Tôi làm gì cô, xây tượng đài cho cô hả?”

    “Cô thật không biết xấu hổ, mắng vợ tôi rồi còn tung tin đồn nhảm về tôi, cô còn mong tôi cho cô sắc mặt tốt được à. Sự thật đi hai dặm thì vẫn không đổi. Nhé!”

    Viên cảnh sát lập biên bản bật cười: “Đồng chí, chú ý lời nói của mình”

    Tôi ngồi ở một bên, nhìn Nhậm Vi Vi khóc nức nở, mỉm cười nói: “Cô Nhậm, cả tôi và Tống Thành đều đã nói rất nhiều lần rằng đó không phải WeChat của Tống Thành. Phản ứng của một người bình thường nên là điều tra xem ai đang mạo danh Tống Thành, thay vì vô cớ gây rắc rối.”

    “Kỳ thật cô biết tất cả những thứ này đều là giả, cô chỉ là không muốn tiếp nhận hiện thực, không muốn tôi và Tống Thành hạnh phúc mà thôi.”

    “Nhưng hành vi đáng khinh của cô sẽ không ảnh hưởng đến tình cảm của chúng tôi theo bất kỳ cách nào, nó sẽ chỉ khiến cho cô trông giống như một tên hề diễn xiếc mà thôi.”

    Nhậm Vi Vi mở miệng nhưng không nói được gì, trong lòng tràn đầy oán hận nhưng lại vô lực phản bác.

    “Tôi đã đưa WeChat mà cô nhắn tin cung cấp cho cảnh sát, chúng tôi sẽ tiếp tục truy tố hai người các cô, tôi tin rằng cô sẽ sớm gặp được những người đứng sau WeChat này.”

    “Người trưởng thành nên trả giá cho những gì họ làm, đến lúc đấy tôi hy vọng cô sẽ không hối hận.”

    Sau khi nói những lời này, tôi cũng chả thèm để ý đến Nhậm Vi Vi nữa.

    Cảnh sát nhanh chóng tìm ra một chủ nhân khác của "Tống Thành WeChat", quả nhiên là người quen cũ.

    Khi tôi nhìn thấy Trần Tuấn Vũ xuất hiện ở đồn cảnh sát, tôi không ngạc nhiên chút nào.

    Trong vài ngày qua, tôi đã yêu cầu Tống Thành chia nhân viên thành các nhóm và gửi chúng cho các nhóm bạn bè khác nhau, sau khi đọc nhật ký trò chuyện của Nhậm Vi Vi, tôi đã đoán được là ai đang mạo danh Tống Thành.

    Trần Tuấn Vũ là quản lý của công ty và là bạn học cấp 3 của Tống Thành, anh ấy cũng ở trong nhóm và biết đến Nhậm Vi Vi nên không nghi ngờ cũng khó.

    Chỉ là Tống Thành luôn cảm thấy Trần Tuấn Vũ ở bên cạnh mình nhiều năm cho nên sẽ không làm ra loại chuyện như vậy.

    Đôi khi chồng tôi quá tình cảm, nó có cái lợi nhưng cũng là cái hại.

    Ví dụ như lúc này nhìn thấy Trần Tuấn Vũ, tôi chỉ cảm thấy điều đó là hiển nhiên, nhưng Tống Thành lại cảm thấy rất đau lòng.

    Tất nhiên, nỗi buồn của anh không giống những người khác.

    "Trần Tuấn Vũ, cậu không biết xấu hổ sao? Cậu dùng ảnh của tôi để lừa gạt phụ nữ?”

    "Trông cậu như cô nhi bị người ngoài hành tinh xâm chiếm trái đất bỏ lại, sao dám giả làm tôi?"

    Càng nói, anh ta càng tức giận: “Anh còn tham dự hôn lễ của tôi, Nhậm Vi Vi chết tiệt kia đến mà anh không xì hơi lấy một tiếng sao?”

    “Cậu đúng là số một! Hai người các cậu nên trói chặt với nhau ở trong căn hộ 180 mét vuông rồi tâm sự.”

    Với vẻ áy náy trên mặt, Trần Tuấn Vũ cúi đầu xin lỗi Tống Thành: “Thành ca, anh đừng nóng giận, em thực sự là bị ám ảnh.”

    "Em thích Vi Vi rất nhiều. Em thích cô ấy từ khi còn đi học đến giờ thì không thể ngăn bản thân mình nữa.”

    "Nhậm Vi Vi đã đến hội trường hôn lễ, tại sao cậu không ngăn cản cô ta? Đừng nói với tôi cậu không biết, tôi không phải Thành ca của cậu, cậu có thể lừa cô ta, nhưng không thể lừa tôi."

    Tống Thành cau mày: "Vợ, em xem có đúng không?"

    Ta lạnh lùng liếc hắn một cái, Tống Thành lập tức thay đổi lời nói: "Vợ, em nói đúng lắm. Trần Tuấn Vũ, nói chuyện đi."

    Trần Tuấn Vũ cười khẩy: "Chị dâu…..”

    Tôi đứng dậy, không muốn nói thêm với anh ta: “Anh tự mình đi giải thích với Nhậm Vi Vi, tôi sẽ yêu cầu cô ta xin lỗi công khai.”

    7.

    Khi tôi và Tống Thành trở về nhà thì đã muộn, tôi không biết Trần Tuấn Vũ và Nhậm Vi Vi đã nói gì, hai người lần lượt xin lỗi trong nhóm chủ sở hữu, Nhậm Vi Vi cũng đăng một video xin lỗi trên trang cá nhân của cô ta.

    Buổi tối, Tống Thành dựa vào cánh tay của tôi, vẻ mặt có chút buồn bã: "Haizzz, không ngờ lại là Trần Tuấn Vũ làm."

    “Khi đó dự án của công ty bị hủy, mọi người đều bỏ đi, chỉ còn mỗi cậu ấy ở lại cùng anh làm lại từ đầu. Anh và cậu ta thật sự là anh em, nhưng nào có người anh em giả tạo như vậy!”

    Tôi nhìn Tống Thành không nói, trực giác của người phụ nữ nói cho tôi biết, chuyện sẽ không kết thúc đơn giản như vậy.

    Ngày hôm sau, Trần Tuấn Vũ đến xin lỗi, và Tống Thành đã khuyến mãi cho anh ta hai con mắt thâm đen.

    Trần Tuấn Vũ không đánh trả, cậu ta che mắt và nói: "Anh Thành, em thực sự biết mình đã sai."

    Tổng Thành lạnh lùng nói: “Cậu muốn làm thế nào cũng được, nhưng tại sao cậu lại lôi chị dâu cậu vào chuyện này.”

    “Xét đến tình bạn của chúng ta nhiều năm như vậy, cậu hãy xin nghỉ phép ba tháng, tôi sẽ an bài người làm thay việc trong tay cậu.”

    "Sau này đừng tới nhà tôi nữa."

    Trần Tuấn Vũ kinh ngạc ngẩng đầu lên: "Anh Thành?"

    Tống Thành quay đầu không nói lời nào, Trần Tuấn Vũ nhìn tôi: “Chị dâu, tôi cùng Thành ca qua lại nhiều năm như vậy, đắc tội với chị là tôi đáng chết, nhưng chị cũng không thể để cho Thành ca đối tôi như thế này…."

    "Trần Tuấn Vũ!"

    Tống Thành cả giận nói: "Cậu không phải đội thêm cái mũ khác cho Tố Tố, cậu thật cho rằng tôi không nghe thấy sao?"

    Anh nhìn chằm chằm Trần Tuấn Vũ với đôi mắt cực kỳ lạnh lùng và nói: “Nếu cậu coi tôi như anh trai, thì cậu nên tôn trọng vợ tôi. Khi cậu yêu cầu Nhậm Vi Vi can thiệp vào đám cưới và để cô ta tung tin đồn ra bên ngoài để mắng Tố Tố, cậu đã bao giờ nghĩ rằng tôi là anh trai của cậu chưa?”

    “Tố Tố không cần tha thứ cho cậu, chuyện liên quan đến cô ấy cũng là chuyện tôi, tôi là chồng của cô ấy, điều tôi có thể làm chính là không cho cậu xuất hiện trước mặt cô ấy, chứ không phải để cô ấy cản trở tôi tha thứ cho cậu - những người đã làm tổn thương cô ấy.”

    Đừng nói với tôi, ngoại trừ những lúc anh ấy không ngớ ngẩn ra thì chồng tôi khá đẹp trai.

    Trần Tuấn Vũ im lặng một lúc, xin lỗi tôi và rời đi.

    "Em yêu, hôm nay anh thế nào?"

    Tôi cười trừng mắt nhìn anh "Không tồi."

    Tổng Thành nhe răng, lớn tiếng hỏi tôi: “Vậy em đêm nay nhất định phải nghe lời anh!”

    "Chỉ hứa suông?"

    "Anh sẽ cho em thấy hứa hẹn là như thế nào!"

    Chậc!

    8.

    Sau khi giải quyết xong chuyện Nhậm Vi Vi và Trần Tuấn Vũ, tôi và Tống Thành đi hưởng tuần trăng mật trong yên bình.

    Để bù đắp cho sự tiếc nuối của Tống Thành về đám cưới, chúng tôi đã tổ chức một đám cưới nhỏ trên bãi biển ở nước ngoài.

    Tống Thành lần này lập kế hoạch vô cùng cẩn thận, chi rất nhiều tiền thuê ba vệ sĩ canh giữ, khống chế bất cứ kẻ nào có biểu hiện bất thường.

    "Không phải lần nào cũng có người cướp hôn."

    "Không, anh có một cái bóng ma tâm lí, vậy nên anh phải chuẩn bị trước."

    Tôi nhưởng mày: “Em đã là vợ của anh, bọn họ có thể làm gì chúng ta chứ?”

    Anh đứng sau lưng tôi chỉnh lại mạng che mặt:

    “Không được, vợ anh lấy chồng nhất định phải thật hạnh phúc” (
    1f603.png

    )

    “Lần này chỉ có hai chúng ta và mục sư làm chứng. Đây là lời thề của anh với tổ tiên và các vị thần. Chúng mình một lần nữa thực hiện nghi thức kết hôn ở nước ngoài và Chúa sẽ nghe thấy điều đó.”

    "Mọi người trên thế giới đều biết rằng chúng ta là một cặp."

    Tôi không nhịn được cười.

    Biển và trời cùng một màu, nắng chói chang, chúng ta là một đôi, thật tuyệt.

    Đám cưới nhỏ diễn ra suôn sẻ, và Tống Thành trông rất hạnh phúc.

    Chúng tôi chơi ở nước ngoài một thời gian, và trở về khi cả hai đã chơi mệt mỏi.

    Mẹ chồng lái xe đến sân bay đón chúng tôi, trên đường mẹ chồng tôi hỏi Tống Thành:

    "Mẹ nghe nói con đã yêu cầu Trần Tuấn Vũ nghỉ việc?"

    Tống Thành gật đầu: "Cậu ta đến tìm mẹ sao?"

    “Không phải, mẹ chỉ muốn nhắc nhở con, nếu đã cho cậu ta nghỉ thì đừng để cậu ta có bất cứ dính líu nào đến công ty cả.”

    "Nếu con mềm lòng thì cuối cùng chỉ có con là người chịu khổ thôi, sau này ra đường cũng đừng gọi mẹ là mẹ.”

    Lý do tại Tống Thành có thể sở hữu cái mỏ hỗn như vậy hẳn là liên quan đến giáo dục gia đình.

    Tôi đang cười khúc khích bên cạnh Tổng Thành, mẹ chồng nhìn tôi qua kính chiếu hậu cười nói:

    "Tố Tố yên tâm đi, nếu như con trai của mẹ phá sản, sau này mẹ sẽ hỗ trợ con, mẹ so với nó còn đáng tin hơn."

    "Vậy con sẽ cảm ơn mẹ trước."

    Tống Thành ậm ừ: "Làm sao vậy? Bỏ chồng theo mẹ chồng à?"

    "Đừng khiêu khích quan hệ mẹ con chúng em nữa!"

    9.

    Tuy rằng Tống Thành trên đường luôn tỏ vẻ không có tiếp thu mẹ chồng nói cái gì, nhưng anh vẫn nghe theo.

    Sau khi thu dọn đồ đạc vào buổi tối, Tống Thành nghịch điện thoại một lúc, đột nhiên nói: "Trần Tuấn Vũ và Nhậm Vi Vi đang ở bên nhau."

    "Ah?"

    Hai người bọn họ cuối cùng cũng trói chặt vào nhau? Đây quả là thiên đường cho bọn họ.

    "Nhậm Vi Vi đồng ý?"

    "Lần này chờ thôi, xem xem bọn họ có hối lỗi hay không thôi, từ đây để chúng ta suy xét xem có kiện Nhậm Vi Vi hay không."

    “Bọn họ ở bên nhau cũng tốt, vừa khớp là tình yêu của đời nhau. Nhưng nếu bọn họ còn dám chọc giận em thì phải hỏi ý kiến anh trước.”

    Công ty của Tống Thành từng có thời điểm bị nghi là có dính líu đến xã hội đen.

    Lúc ấy là Trần Tuấn Vũ kề vai sát cánh bên anh.

    Vậy nên khi tôi nghi hoặc hỏi anh sẽ để Trần Tuấn Vũ tiếp tục quản lý công việc kinh doanh khi hắn quay trở lại thì Tống Thành thở dài: “Anh không thể nhắm mắt làm ngơ trước chuyện xảy ra trong quá khứ, chúng ta cứ chờ xem đã.”

    Tống Thành mồm thì cười toe toét nhưng trong lòng lại vô cùng mềm yếu.

    Theo như tôi được biết, Trần Tuấn Vũ đã đi theo Tống Thành từ rất lâu, nói không có gì là giả, trực giác của phụ nữ mách bảo mọi chuyện sẽ không đơn giản như vậy.

    “Em có bao giờ nghĩ anh làm vậy là vô đạo đức không? Có nghĩ thì cũng phải chịu, cả đời em phải để cho anh bắt nạt.”

    Ba tháng sau, Trần Tuấn Vũ thực sự trở lại công ty.

    Trong vài ngày tiếp theo, Tống Thành rất hài lòng với cả Trần Tuấn Vũ lẫn công việc kinh doanh. Cẩn thận dò hỏi tôi mới biết, lần này Trần Tuấn Vũ và Nhậm Vi Vi thật sự muốn ở bên nhau.

    Thậm chí Trần Tuấn Vũ còn muốn tìm tôi để giảng hòa với Nhậm Vi Vi.

    Tống Thành hừ lạnh: “Đầu của Trần Tuấn Vũ bị lừa đá đến thế này luôn rồi! Cô ta đến tận văn phòng anh bày tỏ rồi còn ngồi đợi đến khi anh ra ngoài, đe dọa sẽ nhất định cướp được anh và sẽ tiễn bay màu anh em anh. Thật nực cười.”

    Cuối cùng anh thở dài: “Nhậm Vi Vi hiện tại là thư ký của Trần Tuấn Vũ.”

    Tôi vỗ vai an ủi anh: “Anh đã làm tốt rồi, hai người họ phải trói chặt lại với nhau.”

    Tống Thành chỉ lắc đầu không nói.

    Để bảo đảm danh tiếng cho công ty, Tống Thành chỉ yêu cầu Nhậm Vi Vi công khai xin lỗi nhưng việc xử lý riêng của hai người lại không đơn giản như vậy.

    Suy cho cùng, Trần Tuấn Vũ đã đi theo Tống Thành nhiều năm, hắn cũng biết rõ dã tâm của Tống Thành, sợ rằng cuối năm nay một đợt phong ba sẽ ập đến.

    Chỉ còn cách quan sát và xâu chuỗi các vấn đề để tìm ra kẽ hở thì mới có thể khiến Nhậm Vi Vi im lặng mãi mãi được.

    10.

    Tống Thành gọi điện cho tôi nói để quên tài liệu trong nhà. Anh nhờ tôi đưa tài liệu cho tài xế mang đến công ty.

    Cảm thấy cũng không có chuyện gì để làm tôi bèn cầm tài liệu trực tiếp đến công ty cho Tống Thành nhân tiện cùng ăn bữa cơm.

    Người từng là đối thủ trong ngành của Tống Thành giờ lại đang chuẩn bị đến công ty anh đàm phám. Trong thang máy, anh ta chỉ nói chuyện với Nhậm Vi Vi mà hoàn toàn phớt lờ tôi. Chà, cố tình cơ đấy.

    “Cô Nhậm, sớm gặp lại.”

    Anh ta gật đầu với tôi lấy lệ, rồi rời đi mà còn chẳng thèm mở mồm nói với tôi một câu.

    Nhậm Vi Vi quay lại nhìn tôi: “Anh ta đã làm việc ở công ty Tống Thành một năm nay rồi, cô có biết không.”

    Anh ta là cái quái gì? Cô rốt cuộc bao nhiêu tuổi vậy? Này hẳn là Trần Tuấn Vũ bỏ tiền ra thuê anh ta đi.

    “Cô có thể kề vai sát cánh bên anh Tống Thành sao? Hay cô có thể giúp đỡ gì cho sự nghiệp của anh ấy sao? Cô chỉ là một người phụ nữ ngồi xó bếp chờ chồng về mà thôi.”

    Nhìn vào đôi mắt tràn ngập tự đắc của Nhậm Vi Vi tôi chỉ muốn giật đống tóc trên đầu cô ta ra để xem não cô ta có chứa cái quái gì trong đấy.

    Chậc!

    Não nhẵn bóng quả thật là thương hiệu công nghiệp của riêng cô ta.

    “Tôi là gì? Tôi là bà chủ của cô đấy.”

    “Cô thật sự muốn nghe lời nói thật sao? Cô nghĩ Trần Tuấn Vũ thực sự đối tốt với cô sao? Nực cười.”

    Ấu trĩ!

    Thang máy dừng lại và tôi nhanh chóng bước ra.

    Tôi nhìn cô ta mỉa mai: “Cút về chỗ của cô đi.”

    Nhậm Vi Vi xấu hổ đến mức không nói nên lời, cô ta nhìn chằm chằm tôi bằng ánh mắt căm hận cho tới tận khi cửa thang máy đóng lại.

    Tôi chỉ đành thở dài, không biết cô ta đang giả vờ ngu hay là ngu thật. Không thể nhìn tiếp được mà.

    Tôi giao tài liệu cho Tống Thành và kể anh nghe toàn bộ sự việc vừa xảy ra.

    Vẻ mặt Tống Thành vô cùng khó coi: “Nhậm Vi Vi đã không có kỹ năng lại còn không có não?”

    Bỏ qua chuyện Nhậm Vi Vi, tôi nhìn hồ sơ rồi dò hỏi anh: “Sao đột nhiên anh lại bảo em mang cái này đến cho anh.”

    Tống Thành: “Công ty vừa đề ra dự án mới, trong nửa cuối năm, mọi công việc kinh doanh và lợi nhuận của công ty sẽ hoàn toàn phụ thuộc vào dự án này.”

    Anh vừa lảm nhảm vừa mở hộp bento tình yêu của tôi ra quan sát. Tống Thành nhìn hộp cơm không ngớt lời khen ngợi:

    “Niềm mong mỏi duy nhất của căn bếp nhà mình là em hãy tránh xa nó ra, càng xa càng tốt.”

    “Thức ăn bóng đêm, ăn cái là tỏa nhiệt, cảm giác thăng hoa!!! Cũng chỉ có mình anh mới dám ăn đồ em nấu thôi, giữ anh cho kĩ đi nè.”

    Rất tốt, hoàn toàn dập tắt nhiệt huyết nấu ăn của tôi.

    “Có giỏi thì từ nay anh tự đi mà nấu cơm.”

    “Tuân lệnh. Tất cả đều nghe em.”

    Được rồi, hết nói nổi anh.
     
    Tân Lang Của Tôi Bị Cướp Hôn Rồi
    Chương 3: Hoàn


    11.

    Những ngày gần đây, Tống Thành rất bận rộn.

    Anh hay phải ra ngoài và thường xuyên họp nhóm đến tối muộn, sau mỗi cuộc họp thường kỳ đều phải đề ra các dự án, phương pháp hợp lý và đầu tư vào nó rất nhiều chất xám.

    Vài ngày trước hội nghị đấu thầu, nhà thầu yêu cầu một tài liệu vô cùng khẩn cấp.

    Ngay trong cuộc họp công ty, Tống Thành đã phải nhờ tôi đem trực từ nhà đến cho anh.

    Trên đường đến phòng hội nghị chính, tôi gặp Trần Tuấn Vũ đang nhâm nhi ly cà phê trên tay gã.

    “Chị dâu? Đến đưa tài liệu cho Thành ca sao?”

    “Ừm.”

    Nói thật, tôi không có nhiều cảm tình vẫn anh ta lắm.

    Tôi gật đầu lấy lệ rồi nhanh chóng đi giao tài liệu cho Tống Thành.

    Lúc về đã tối muộn. Tống Thành rất ít khi để lộ vẻ mặt khi ở nhà, cũng hiếm lúc mang chuyện công ty cề nhà, xem ra hôm nay anh thực sự có chút cáu kỉnh.

    “Làm sao vậy. Hội nghị đấu thầu gặp vấn đề gì sao?”

    Tống Thành bưng cho tôi bát canh:

    “Anh không phải quân tử, nhưng anh vẫn coi trọng người anh em này. Chỉ là không ngờ hôm nay em gửi tài liệu cho anh, anh mới phát hiện ra chuyện.”

    “Anh vẫn quyết định đi chuyến này sao?”

    “Đi chứ. Tại sao lại không? Tên hai mặt đó, anh nhất định phải đi xem hắn dở trò gì.”

    Rõ ràng là huynh đệ tốt, cuối cùng lại đi đến bước đường này.

    Tống Thành cười châm chọc: “Trần Tuấn Vũ thực sự bắt tay với bên địch, làm rò rỉ bí mật công ty.”

    Tôi vỗ vai Tống Thành: “Không sao, cùng lắm phá sản về đây tỷ tỷ nuôi.”

    Tống Thành cuối cùng mới khẽ mỉm cười: “Thế tỷ tỷ tháng này tăng tiền tiêu vặt cho anh nhé.”

    Ngày hôm sau, Tống Thành đã nói cho tôi biết sự thật.

    Hội nghị đấu thầu bắt đầu vào lúc 10h và tôi đã biết tại sao anh lại chẳng một chút lo lắng gì.

    Lúc mười giờ, tôi nhận được cuộc gọi của Nhậm Vi Vi.

    “Diệp Tố, chẳng mấy chốc chồng cô sẽ mất hết tài sản.”

    Xem ra Nhậm Vi Vi đã thoát khỏi cái bóng của vụ việc lần trước rồi.

    Sự việc chưa chắc sẽ thành công, mà đã lo đi khoe khoang, thì đủ thấy cô ta có bao nhiêu ngu xuẩn.

    Tôi nhanh tay bật luôn ghi âm cuộc gọi, nắm bắt thời cơ lấy chứng cớ và lên kế hoạch của riêng tôi để dạy dỗ cô ta làm người.

    Đầu bên kia, Nhậm Vi Vi vẫn đang nói không ngừng.

    “Cô có muốn tôi phát sóng trực tiếp cho cô xem không? Xem xem Tống Thành phá sản thế nào rồi edit lại thành video rồi đăng nó lên. Dù gì cô cũng là một blogger cơ mà.”

    “Trước kia cô nhục nhã tôi bao nhiêu, bây giờ tôi sẽ trả lại gấp ngàn lần.”

    “Diệp Tố, lần này bọn tôi sẽ đoạt lại tất cả.”

    Câu hỏi này quá khó để trả lời: “Cô và Trần Tuấn Vũ bị cái quái gì vậy?”

    “Cô bị xuyên hồn à? Có cần tôi liên hệ đạo sĩ cho không?”

    “Nếu thấy không cần thiết thì hãy quyên góp bộ não cho đất nước đi.”

    Nói xong một tràng tôi lập tức cúp máy, ở chung với Tống Thành lâu tôi cũng hiểu được phần nào tinh hoa của nghệ thuật ngôn từ.

    Vào buổi chiều, Tống Thành hào hứng gọi điện cho tôi:

    “Vợ, em xài tạm ít tiền còn lại trong tài khoản, đợi anh kiếm tiền về cho em.”

    12.

    Tôi giao đoạn ghi âm cho Tống Thành nhưng anh nhận rồi cũng không nói gì, mãi đến rất khuya mới về nhà.

    “Bảo bảo, đống tài liệu đã bị thay thế hoàn toàn bằng giấy thường.”

    Tôi không biết cách an ủi, chỉ có thể âm thầm rót cho anh một ly nước ấm.

    Vẻ mặt Tống Thành đầy châm chọc:

    “Anh đã không sử dụng tài liệu trong hội nghị, thật may là mọi chuyện vẫn ổn.”

    “Vậy giờ anh định làm gì?”

    Tống Thành cong môi: “Việc đã xảy ra, chúng ta chỉ cần báo cảnh sát thôi.”

    “Trần Tuấn Vũ rất thông minh, cậu ta không tự mình tráo đổi tài liệu mà để cho Nhậm Vi Vi làm.”

    “Camera đã quay lại rõ ràng tất cả những gì xảy ra, Trần Tuấn Vũ biết rõ tầm quan trọng của những tài liệu này. Là cậu ta từ bỏ sự nghiệp của bản thân, cậu ta sẽ phải trả giá cho những gì cậu ta làm.”

    Tống Thành nói Nhậm Vi Vi đã bị cảnh sát đưa đi để điều tra sự thật, rất nhanh thôi sẽ đến lượt Trần Tuấn Vũ:

    “Trần Tuấn Vũ ngựa quen đường cũ, vì ghi thù chuyện lần trước mà dàn xếp hết thảy, vậy nên lần này giải quyết dứt điểm thôi.”

    Anh mỉm cười đầy châm chọc: “Cậu ta tính toán mọi thứ thực sự rất cặn kẽ.”

    Sáng hôm sau, Trần Tuấn Vũ gọi điện thoại cho Tống Thành.

    “Anh từ sớm đã biết đống tài liệu có vấn đề phải không?”

    “Là cậu năm lần bảy lượt muốn tổn hại chúng tôi và công ty, cậu cho rằng ai cũng là kẻ ngu mặc cậu tính kế sao?”

    Giọng Trần Tuấn Vũ trong điện thoại run run: “Anh đã biết sự thật từ lâu nhưng vẫn giả vờ cắn câu?”

    “Anh Thành, tôi sẽ trở thành kẻ thất nghiệp sau chuyện này. Từ khi kết hôn tới giờ anh hoàn toàn trở thành một con người khác. Anh quên tình nghĩa anh em chúng ta bao năm nay rồi sao?”

    “Anh em? Tôi cho cậu biết bao cơ hội cậu đều không thèm, còn quay lại cắn trả tôi.”

    “Không ăn được nên đạp đổ? Đừng oán trách tôi, có oán trách thì hãy oán trách chính mình. Nếu đánh cậu mà không vi phạm pháp luật tôi đã cho hai cái răng cửa của cậu từ biệt hàm và đống tóc trên đầu cậu say hello với sàn nhà rồi.”

    Sau khi cúp điện thoại, Tống Thành ngồi trầm mặc hồi lâu mới mở miệng nói:

    “Trần Tuấn Vũ nói cũng không phải sai hoàn toàn. Lúc anh không có gì trong tay là cậu ấy ở bên cạnh hỗ trợ. Chỉ tiếc sự chân thành năm đó dần bị bào mòn theo năm tháng.”

    “Sớm hay muộn chuyện này cũng sẽ xảy ra.”

    Khi chúng ta càng có nhiều mối quan hệ xung quanh hơn, thì các mối quan hệ cũ cũng theo đó mà trở nên xấu đi.

    Tôi an ủi anh: “Anh đừng tự trách.”

    Tống Thành lắc đầu: “Anh thì có thể tự trách thế nào được chứ. Anh cũng chưa có đánh anh em mình.”

    Rất tốt, logic tự hợp nhất.

    13.

    Nhậm Vi Vi nhanh chóng lên tiếng thanh minh, cố vấn pháp lý của công ty đã bắt đầu khởi kiện cô ta. Theo ước tính, cô ta phải dùng toàn bộ phần đời còn lại của mình để trả nợ.

    Ngay cả Trần Tuấn Vũ cũng không thoát được, việc này còn liên quan đến sự cạnh tranh hợp pháp trong kinh doanh, những kẻ đã nhận hối lộ cũng không một ai thoát.

    Những chuyện này đều nhờ cảnh sát tra ra chúng tôi mới biết được.

    Tống Thành đi công ty làm việc, nếu không có việc gì sẽ cùng tôi đi siêu thị mua sắm.

    Khi còn cách siêu thị mấy mét, sau lưng tôi vang lên tiếng bước chân, còn chưa kịp quay người lại, trên gáy đã truyền một trận đau đớn.

    Trước khi ngất đi, từ khóe mắt tôi nhìn thấy vẻ mặt hung dữ của Trần Tuấn Vũ.

    Một lần nữa mở mắt ra, xung quanh bao trùm bởi bóng đen, đầu đau muốn nổ tung.

    Sau nghi thích nghi với hoàn cảnh xung quanh, tôi mới nhận ra Trần Tuấn Vũ đã đứng trước mặt tôi nãy giờ.

    ???

    Bại dưới tay Tống Thành nên quay lại trả thù tôi?

    Tôi chắc chắn hắn sẽ làm vậy!

    “Diệp Tố Tố, tất cả là tại cô, là cô hại tôi đến bước đường này, đi đền tội đi.”

    Đến giờ tôi mới nhận ra mùi hăng trong không trung bốc ra từ thùng xăng trên tay gã.

    Giờ chỉ còn hy vọng Tống Thành sẽ nhanh chóng nhận ra tôi mất tích mà báo cảnh sát tới giải cứu tôi.

    ***, là xăng đấy!

    Tôi cố gắng bình tĩnh, tìm cách trì hoãn thời gian: “Tất cả những gì Tống Thành làm đều đang bảo vệ công ty, bao gồm cả việc mời cậu rời khỏi đó.”

    Trần Tuấn Vũ ngày càng điên cuồng: “Nếu không có cô, anh Thành có thể làm mọi việc anh ấy muốn. Nhậm Vi Vi thật sự vô cùng ngu xuẩn, tôi đã trải đường cho cô ta đi nhưng cô ta lại chả làm được cái tích sự gì.”

    Cô ta tác quai tác quái lâu như vậy mà còn chưa làm gì cả?

    “Thành ca, tại sao anh lại muốn kết hôn? Hai người chúng ta trong công ty là đủ rồi, không phải sao?”

    Tôi phải hít một hơi thật sâu giữ bình tĩnh, Trần Tuấn Vũ – người này ngay từ đầu đã không phải người tốt, từ ban đầu gã đã lên kế hoạch chu toàn cho mọi thứ!

    “Chả nhẽ không phải là cậu phản bội Tống Thành trước à?”

    “Cậu ăn hối lộ, tráo đổi tài liệu, thay đổi lịch trình công việc hàng năm. Cậu nghĩ thực sự Tống Thành không biết gì sao?”

    “Kết quả? Là cậu phản bội lại quay lại tính lên đầu chúng tôi?”

    Trần Tuấn Vũ giận dữ hét lên: “Câm miệng!”

    Đáy mắt gã đỏ lên, hưng phấn xoa xoa hai tay: “Anh Thành phá sản, chúng tôi sẽ lại một lần nữa cùng nhau làm lại.”

    “Cậu đã làm gì?”

    Gã nhếch miệng mỉa mai: “Nhậm Vi Vi đến công ty gây rối. Cô đoán xem anh Thành có kịp thời đến cứu cô không?”

    “A. Cô cũng thực bình tĩnh. Thành ca cmn bị cô mê hoặc đến thần hồn điên đảo rồi.”

    “Hôm nay tôi không chỉ muốn cô chết mà còn muốn cô hoàn toàn bị vấy bẩn để xem anh Thành còn bị cô mê hoặc thế nào nữa!”

    Gã vừa nói vừa điên cuồng tìm bật lửa, cả người tôi nhịn không được run lên, Tống Thành anh biến thành cái mốc khỉ khô ở đâu rồi?

    Chỉ cần gã tiếp tục trì hoãn và nói chuyện với tôi, tất cả đều còn hy vọng:

    “Trần Tuấn Vũ nếu cậu bị bắt thì sẽ không thể quay đầu được đâu, lý trí lên đi. Cậu bị Nhậm Vi Vi tiêm vào não cái quái gì vậy?”

    Trần Tuấn Vũ hừ lạnh một tiếng: “Khỏi cần trì hoãn thời gian. Chỗ này hẻo lánh như vậy, tín hiệu lại không có, hôm nay cô nhất định phải chết ở đây.”

    “Tôi chết thì cậu nhất định cũng không yên ổn.”

    “Lưới trời lồ ng lộng tuy thưa mà khó thoát, sớm muộn gì cậu cũng phải trả giá cho những hành động ngày hôm nay.”

    Gã thở hổn hển, trừng mắt với tôi:

    “Cô không phải lo nghĩ cho tôi, hãy cầu nguyện cho bản thân được chết ít đau đớn hơn đi.”

    Trần Tuấn Vũ dùng sức siết chặt dây trói trên tay tôi: “Cô chờ chết đi.”

    Nhưng đột nhiên ngoài cửa lớn phát ra tiếng “bang bang”, sau đó là ánh mặt trời chói mắt chiếu vào trong phòng.

    Cuối cùng thì anh cũng đến.

    Tống Thành nhìn thấy chiếc bật lửa trên tay trái của Trần Tuấn Vũ và can xăng trên tay phải của gã, khóe mắt anh đỏ lên, dùng chân đạp Trần Tuấn Vũ ra xa nửa mét.

    Xăng đổ lênh láng, Trần Tuấn Vũ đau đớn r3n rỉ: “Anh Thành?”

    “Đừng gọi tao là anh!”

    Tống Thành đạp không ngừng lên người gã trút giận rồi vội vàng chạy lại cởi trói cho tôi.

    Trần Tuấn Vũ thật bi3n thái, trói rõ chặt!

    “Không sao rồi em yêu, đừng sợ, chúng ta an toàn rồi.”

    Cảnh sát phía sau Tống Thành cũng chạy đến và nhanh chóng khống chế Trần Tuấn Vũ, khuôn mặt gã đỏ bừng, ánh mắt điên cuồng, cố rướn người với lấy chiếc bật lửa.

    Tống Thành nửa ánh mắt cũng không thèm chia cho gã, trực tiếp đưa tôi đến bệnh viện.

    14.

    Sau khi hoàn thành hết các thủ tục kiểm tra, bác sĩ nhìn vào kết quả với vẻ mặt nghiêm túc.

    Tống Thành vẻ mặt bấm loạn, liệu có phải để lại di chứng gì không?

    “Xin chúc mừng, cô đã có thai rồi.”

    “Ah?”

    Có thai?

    Nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Tống Thành, tôi thầm nghĩ chả lẽ anh không phấn khích khi được lên chức bố sao?

    Nhưng nhìn kỹ một chút mới phát hiện ra anh chồng mỏ hỗn của tôi đang

    đi cùng tay cùng chân.

    Mãi cho đến khi về đến nhà, Tống Thành mới như tỉnh mộng, ôm chầm lấy tôi, tựa đầu vào hõm vai tôi, cả người anh run lên.

    “Bảo bảo, anh sợ c.h.ế.t mất.”

    Giọng nói Tống Thành nghèn nghẹn: “Em thật sự đang mang thai. Biết vậy anh đã đá vào thằng chó kia thêm hai phát nữa rồi.”

    “Vợ, anh sẽ nhờ cố vấn pháp luật của công ty kiện Trần Tuấn Vũ, anh sẽ cho hắn một cuộc sống không khác gì địa ngục trong tù.”

    “Đều trách anh, ngay từ đầu không đủ tàn nhẫn, để cho Trần Tuấn Vũ có cơ hội làm hại em và con.”

    Quả thực, hôm nay tôi đã vô cùng sợ hãi nhưng cũng nhờ có anh tôi mới có thể bình tĩnh hơn nhiều.

    Tống Thành kể về những gì anh ấy đã làm, anh ấy nhất định sẽ không để Trần Tuấn Vũ và Nhậm Vi Vi sống yên ổn.

    Tất nhiên, việc thụ lý vụ án của Trần Tuấn Vũ vẫn cần rất nhiều thời gian.

    Trần Tuấn Vũ yêu cầu được gặp Tống Thành nhưng Tống Thành đã từ chối.

    Cũng kể từ đó trở đi, tôi không còn nghe thêm bất kỳ tin tức nào của Trần Tuấn Vũ nữa.

    Nói đến chuyện mang thai, anh cẩn thận hơn bình thường. Ngày ngày nghiên cứu đủ thứ khi mang thai, hận không thể nhét đứa trẻ vào bụng để thụ thai thay tôi.

    Cho đến này sinh nở, Tống Thành theo chân chạy đến cửa phòng sinh, cũng không thèm nghe mẹ chồng nhắc nhở.

    Trước khi vào phòng sinh, tôi nghe y tá bất lực nói:

    “Gia đình sản phụ, xin hãy ổn định tinh thần.”

    ………………..

    Mở mắt ra, tôi nhìn thấy Tống Thành ngồi xổm bên giường với đôi mắt đỏ hoe.

    “Bảo bảo, em muốn ăn gì không?”

    Toàn thân yêu ớt vô lực, tôi chỉ khẽ lắc đầu.

    “Con đâu? Trai hay gái?”

    Tống Thành vẻ mặt ngây ra một lúc, sau đó đột nhiên đứng lên:

    “Anh quên phải đi xem con mất rồi.”

    Mẹ chồng đứng ở cửa cười đến cong eo: “Ta bảo còn phải xem đến khi nào nó mới nhớ ra mình còn một đứa con nữa.”

    Vừa nói vừa ôm đứa bé đến gần: “Con xem, lông mày thật giống con, còn cái mũi này giống y hệt Tiểu Tống Thành.”

    Tống Thành cũng bước lên trước một bước nhìn con, nhíu mày do dự hồi lâu rồi phun ra một câu:

    “Sao Tống tiểu bảo lại xấu trai như vậy?”

    Một ngày anh không cất cái mỏ lại là không chịu được à.

    “Anh im ngay.”

    Nếu tôi có hai liều thuốc câm ở đây tôi nhất định sẽ nhét hết nó vào miệng Tống Thành.

    【HẾT TOÀN VĂN】
     
    Back
    Top Bottom