Cập nhật mới

Khác Tân 6/4 : Lớp Trưởng Truyện

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
401843998-256-k376706.jpg

Tân 6/4 : Lớp Trưởng Truyện
Tác giả: Cogaingokngek
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một lớp học tưởng chừng bình thường - 6/4 - nhưng bên trong lại là một "cung đình thu nhỏ".

Ngôi vị lớp trưởng giống như ngai vàng mà ai cũng muốn đoạt được.

Từ ngày đầu khai giảng, sự tranh chấp quyền lực đã bắt đầu và nhanh chóng biến thành một chuỗi đấu đá, âm mưu và cả những cái chết bí ẩn.



trinhthám​
 
Tân 6/4 : Lớp Trưởng Truyện
Tập 1: Khởi đầu


Buổi sáng đầu tiên của năm học mới, lớp 6/4 nhộn nhịp hơn hẳn.

Những tiếng ồn ào vang lên từ bàn ghế, tiếng cười nói, chen lẫn vài tiếng càm ràm vì chỗ ngồi chật chội.

Nhưng trên bục giảng, gương mặt nghiêm nghị của cô Trang – giáo viên chủ nhiệm – nhanh chóng kéo cả lớp vào trật tự.

“Các em, năm nay lớp ta sẽ tổ chức lại ban cán sự.

Sau khi thảo luận, cô quyết định giao cho Hân làm lớp trưởng.

Hân học giỏi, lại có tính kỷ luật, mong các em phối hợp.”

Lời cô Trang vừa dứt, cả lớp đồng loạt nhìn về phía Hân.

Con bé mái tóc buộc gọn, ánh mắt sắc bén, đứng dậy với vẻ tự tin.

“Em hứa sẽ quản lý lớp 6/4 thật tốt, không phụ lòng cô và các bạn.”

Tiếng vỗ tay vang lên, nhưng không phải ai cũng thật sự vui vẻ.

Ở cuối lớp, Như – phó học tập – chỉ khẽ gật đầu.

Nét mặt Như hiền thục, nhưng trong ánh mắt thoáng qua một chút e dè.

Kế bên, Hiếu (phó văn nghệ) chống cằm, cười nhạt:

“Lại thêm một lớp trưởng nghiêm khắc… vui đây.”

Bàn bên, Ánh (phó lao động) huých nhẹ vai Ngân (phó thi đua):

“Mày coi đi, chắc Hân quản lý còn gắt hơn My (phó trật tự) nữa đó.”

Ngân chỉ nhún vai, ánh mắt vẫn dõi lên bục giảng.

---

Buổi sinh hoạt đầu tiên do Hân chủ trì.

Con bé phân công rành rọt:

Như phụ trách học tập.

My giữ kỷ luật lớp.

Ánh quản lao động.

Ngân theo dõi thi đua.

Hiếu phụ trách văn nghệ.

Tường làm thủ quỹ.

“Lớp trưởng gì mà chia việc như chia binh quyền,” Hiếu lầm bầm.

Nhưng khi Hân liếc xuống, ánh mắt sắc lạnh khiến cậu ta nín bặt.

Không khí lớp học từ đó bắt đầu căng hơn.

Hân nghiêm khắc, phạt nặng những ai nói chuyện riêng hay quên bài tập.

Một số đứa ấm ức, trong đó có Hiếu và vài bạn khác.

Như thì ngược lại, cố giữ vai trò trung gian: vừa nghe lời Hân, vừa khuyên bạn bè nên nhẫn nhịn.

---

Giờ ra chơi, My kéo Như ra ngoài hành lang:

“Ê, mày thấy sao?

Hân mới làm lớp trưởng mà hống hách ghê.”

Như nhẹ giọng: “Thôi, miễn lớp đi lên là được.

Còn gì thì từ từ nói với cô Trang.”

My cười nhạt: “Mày hiền quá, không khéo sau này bị nuốt chửng thôi.”

Trong khi đó, Hiếu tụ tập với Tiền và vài đứa khác ở cuối sân trường, thì thầm chuyện gì đó.

Tiền chép miệng:

“Có khi nào tụi mình phải lật Hân sớm không?

Không thì khó sống lắm.”

Hiếu nheo mắt: “Chưa cần vội.

Chờ coi đã, mày.”

---

Buổi chiều hôm ấy, một sự kiện nhỏ xảy ra: tiền quỹ lớp thiếu mất 50 nghìn.

Tường – thủ quỹ – hốt hoảng báo với Hân.

Cả lớp bắt đầu xì xào, nghi kỵ lẫn nhau.

Hân nghiêm nghị:

“Chuyện này cô Trang sẽ xử lý, nhưng từ nay, mọi khoản thu chi phải có Như và Tường cùng ký nhận.

Không được tự ý tiêu xài.”

Quyết định này khiến vài đứa khó chịu, nhất là nhóm của Hiếu.

Như thấy bầu không khí nặng nề, khẽ thở dài.

Trong lòng cô bé, một linh cảm mơ hồ trỗi dậy: lớp 6/4 này, không chỉ đơn giản là học hành và vui chơi như trước.

---

Chiều muộn, trời bất ngờ đổ mưa.

Cửa sổ lớp 6/4 khép hờ, gió lùa vào, thổi bay tập vở.

Như đứng nhặt lại thì tình cờ thấy dưới gầm bàn có một mảnh giấy nhỏ rơi ra.

Cô nhặt lên, dòng chữ nguệch ngoạc khiến tim Như thoáng lạnh:

> “Lớp trưởng mới rồi cũng sẽ ngã.

Không ai ngồi yên trên cái ghế đó lâu đâu.”

Như ngẩng đầu, ánh mắt chạm phải Hiếu đang khoanh tay tựa vào tường, môi nhếch lên một nụ cười khó đoán.

Trong tiếng mưa rơi ào ào, cuộc tranh giành quyền lực ở 6/4 âm thầm bắt đầu.

---

Còn tiếp

---
 
Tân 6/4 : Lớp Trưởng Truyện
Tập 2: Những vết nứt


Sáng thứ hai, lớp 6/4 bắt đầu buổi sinh hoạt đầu tuần.

Hân – lớp trưởng – đứng nghiêm chỉnh trước hàng ngũ, giọng vang dõng dạc.

Cô vốn có tiếng nghiêm khắc, luôn bắt cả lớp phải tuân theo từng chi tiết nhỏ.

“Cả lớp xếp hàng ngay ngắn, không ai được nói chuyện!” – Hân quát, ánh mắt đảo khắp.

Một vài tiếng xì xầm bất mãn nổi lên từ dãy bên trái, nơi tổ 2 ngồi.

Vy thì thào với Bảo:

“Cái gì cũng ra lệnh, coi bộ làm chủ tịch nước chứ lớp trưởng gì.”

Bảo nén cười, nhưng ánh mắt lóe lên vẻ không phục.

Không chỉ bọn họ, Ánh – phó lao động – cũng bắt đầu khó chịu.

Từ hôm bầu ban cán sự, Hân luôn tìm cách áp chế cấp dưới.

Ngân, My, Ngọc… ai cũng bị gọi phạt vài lần chỉ vì mấy lỗi nhỏ nhặt.

Trong tiết Văn, thầy Dũng cho cả lớp làm bài tập nhóm.

Như – phó học tập – điều phối bài cho tổ 2.

Hiếu – phó văn nghệ – ngồi cạnh, thỉnh thoảng góp ý.

Tường – thủ quỹ – lặng lẽ ghi chép.

Không khí giữa các ban cán sự căng thẳng thấy rõ.

Hân từ bàn đầu nhìn xuống, giọng lạnh:

“Như, em làm gì mà mất trật tự vậy?

Lớp phó học tập mà ồn ào thì ra gì nữa?”

Như mím môi, kìm cơn tức.

Hiếu thì nhỏ giọng:

“Mày nhịn đi Như, giờ chưa phải lúc.”

Cuối tiết, Hân lại bắt thêm Ngân vì tội “ghi sổ thi đua cẩu thả”.

Cả lớp lác đác có tiếng thở dài.

Từng vết nứt nhỏ dần hiện rõ: uy quyền của lớp trưởng không còn được kính trọng mà chuyển thành nỗi bức bối.

---

Chiều hôm ấy, trong căn cứ tầng 3 – nơi “Quán gấu Nhỏ bé” đặt sát cầu thang – bốn, năm bạn tụ lại.

Đây vốn là chỗ bí mật để lũ học trò tụ tập bàn chuyện riêng.

Ánh đập bàn:

“Tao nói rồi, Hân làm lớp trưởng kiểu gì vậy?

Coi tụi mình như lính dưới tay nó.”

Ngân gật đầu:

“Không lẽ chịu hoài?

Cái chức lớp trưởng này đâu phải của nó vĩnh viễn.”

My chép miệng:

“Muốn lật Hân thì phải có chứng cứ.

Mày coi đi, cô Trang tin nó dữ lắm.”

Trong góc, Hiếu im lặng.

Cậu không ưa Hân, nhưng chưa muốn xen vào.

Như thì ngồi suy nghĩ, tay khẽ lật sổ ghi chép: “Nếu quyền lực đã bắt đầu lung lay, chắc chắn sẽ có người ra tay.

Nhưng ai sẽ là kẻ đầu tiên…?”

---

Cuối ngày, một tờ giấy lạ xuất hiện trong hộc bàn Hân.

Nét chữ nguệch ngoạc:

“Lớp trưởng à, coi chừng… không phải ai cũng muốn ngươi sống lâu đâu.”

Hân đọc xong, sắc mặt tái đi.

Cô vò nát tờ giấy, nhưng đôi mắt đầy lo âu.

Cả lớp không biết, một cái bóng trong hành lang đã chứng kiến hết.

Và đó chỉ là khởi đầu cho chuỗi bi kịch…

Còn tiếp

---
 
Tân 6/4 : Lớp Trưởng Truyện
Tập 3: Lời buộc tội


Sáng hôm sau, lớp 6/4 vừa vào tiết Toán thì bỗng nghe Hân hét lớn:

“Ai đã xé vở bài tập của tao?!”

Cả lớp xôn xao.

Quyển vở Toán của Hân bị rách một góc, nhiều trang nhăn nhúm, như bị ai cố tình làm hỏng.

Ánh mắt Hân lập tức lia về phía Như – phó học tập.

“Chắc chắn là ngươi!

Tối qua ta để vở trong hộc bàn, chỉ có ngươi ở lại kiểm tra bài tập.”

Không khí trong lớp chùng xuống.

Như bàng hoàng:

“Không phải tao!

Tao đâu có lý do gì để làm vậy?”

Nhưng mấy đứa ngồi gần hộc bàn Hân bắt đầu xì xầm:

“Đúng là hôm qua Như ở lại muộn thật.”

“Chắc ghen tị với Hân nên phá chứ gì.”

Hân khoanh tay, giọng đầy quyền lực:

“Nếu không phải mày, thì ai?

Tự biện minh cũng vô ích thôi.”

Như cắn môi, tay run run.

Đây là lần đầu tiên cô cảm thấy bị cả lớp nhìn bằng ánh mắt nghi ngờ.

---

Đúng lúc ấy, Hiếu bất ngờ đứng dậy.

“Khoan đã.

Hôm qua tao với Tiền đi ngang qua lớp lúc về, thấy có một thằng khác lục lọi hộc bàn Hân.”

Cả lớp im phăng phắc.

Hân nheo mắt:

“Ai?”

Tiền chậm rãi nói:

“Tao nhớ rõ…

đó không phải Như.

Như lúc đó đang ở phía bảng, còn thằng đó thì cúi trong hộc bàn.”

Hiếu thêm vào:

“Đúng rồi.

Nó mặc áo khoác màu xanh.

Cả lớp này có ai mặc áo xanh hôm qua không?”

Một loạt ánh mắt chuyển hướng sang Khánh, người hôm qua khoác chiếc áo xanh dương nổi bật.

Khánh ấp úng:

“Tao… tao chỉ ghé coi thôi, không có phá.”

Cả lớp bắt đầu xì xào, nghi ngờ giờ đổ dồn sang Khánh.

Như thở phào, nước mắt chực trào.

Hân cau mày, dù vẫn nghi hoặc nhưng không thể nói gì thêm.

---

Sau tiết học, Như chạy ra sau hành lang, ngồi bệt xuống tường.

Hiếu và Tiền tìm đến.

Hiếu cười nhẹ:

“Mày phải mạnh mẽ lên, đừng để người khác chèn ép.”

Tiền đưa cho Như hộp sữa nhỏ:

“Uống đi, để tỉnh táo.

Lớp trưởng hay ai nói gì cũng mặc, tụi tao tin mày.”

Như siết chặt hộp sữa, mắt đỏ hoe:

“Cảm ơn… nếu không có tụi mày, chắc tao bị ghim rồi.”

Ba đứa nhìn nhau, trong khoảnh khắc tưởng như bình thường ấy, một sợi dây vô hình đã hình thành.

Không chỉ là bạn cùng lớp nữa, mà là đồng minh thật sự.

Ở cuối hành lang, gió thổi nhẹ, như báo hiệu rằng bộ ba này sẽ là trụ cột trong những ngày bão tố sắp đến.

Còn tiếp

---
 
Tân 6/4 : Lớp Trưởng Truyện
Tập 4 Thù chưa trả, nghiệp phải trả


Trường 6/4 sáng hôm đó không còn cái vẻ ồn ào thường ngày.

Mọi đứa đều thì thầm, nhìn nhau bằng ánh mắt cảnh giác.

Cái chết của Hân chưa xảy ra, nhưng không khí đã nặng nề vì những mâu thuẫn trong lớp trưởng – lớp phó.

Như, trong vai trò phó học tập, đứng trước bảng chép lại bài tập cô giao.

Từ dưới lớp, vài tiếng xì xào:

“Tao thấy Như chảnh quá, chắc gì không chơi xấu Hân?”

“Ừ, hôm bữa Hân với Như cãi nhau ngay trước mặt tụi mình còn gì…”

Như nghe thấy hết, tay run run, viên phấn suýt rơi khỏi tay.

My – phó trật tự – tiến lại, nhỏ giọng:

“Ê kệ đi, mày đừng để ý.

Nhưng mà… coi chừng thật đó.

Người ta đang để mắt mày dữ lắm.”

Giờ ra chơi, Hân – lớp trưởng – đứng giữa vòng bạn bè.

Khuôn mặt nó có vẻ đắc thắng:

“Mấy đứa coi đó, tao nói rồi.

Con Như nó đâu có hiền gì.

Cứ đợi coi, sớm muộn gì nó cũng tự lòi đuôi ra.”

Câu nói này lan khắp lớp nhanh như gió.

Như bị đẩy vào thế bị cô lập.

Khi cô Trang bước vào, không khí càng căng hơn.

Một đứa nào đó buột miệng:

“Thưa cô, em nghĩ bạn Như đang tìm cách hạ bệ lớp trưởng…”

Cả lớp quay nhìn Như.

Tim nó đập mạnh.

Chưa kịp giải thích thì cửa bật mở, Hiếu và Tiền đồng loạt lên tiếng:

Hiếu: “Cô ơi, không phải vậy đâu!

Con với Tiền biết rõ Như không làm gì hết.”

Tiền gật đầu: “Đúng đó cô.

Hôm qua tụi con với Như còn học nhóm chung ở thư viện, Hân cũng biết mà.”

Lời chứng này khiến cô Trang cau mày, quay sang nhìn Hân:

“Hân, em đừng vội gán tội cho bạn khi chưa có bằng chứng.

Việc này cô sẽ để ý.”

Cả lớp im phăng phắc.

Như nhìn Hiếu và Tiền, mắt hoe đỏ nhưng đầy biết ơn.

Trong lòng, một sợi dây gắn kết lặng lẽ hình thành – ba đứa từ nay không chỉ là bạn cùng lớp, mà đã đứng chung một chiến tuyến.

Cuối buổi, khi về, Như chậm rãi nói với Hiếu và Tiền:

“Cảm ơn tụi mày…

Nếu không chắc tao sụp luôn rồi.”

Hiếu cười gượng: “Có gì đâu.

Bạn bè thì phải vậy thôi.”

Tiền chỉ thở dài: “Nhưng tao nghĩ…

Hân sẽ không bỏ qua chuyện này đâu.”

Bầu trời xám xịt, mây vần vũ như báo hiệu một điều gì u ám sắp đến.

Và đúng như linh cảm, tai họa sẽ ập đến vào tập 5, khi Hân chính thức ngã xuống.
 
Tân 6/4 : Lớp Trưởng Truyện
Tập 5: Cơm có gì đó không ổn


Trưa hôm đó, lớp 6/4 lặng lẽ ăn cơm trong lớp học.

Bầu không khí ngột ngạt từ sau vụ Như bị đổ tội vẫn chưa tan.

Hân – lớp trưởng – ngồi trên bàn đầu, vừa ăn vừa liếc xuống dưới, nụ cười nhếch mép.

Ở góc lớp, Hiếu đặt cặp xuống, rút ra một đôi đũa kim loại sáng loáng.

Nó quay sang Như và Tiền, ánh mắt tinh quái:

“Ê tụi mày biết không, ngày xưa người ta dùng đũa bạc để thử độc á.”

Như ngạc nhiên:

“Ủa, thiệt luôn hả?”

Tiền gãi đầu:

“Nghe xàm xàm… chắc trong phim thôi chứ.”

Hiếu gõ nhẹ đầu Tiền, cười khẩy:

“Không có xàm.

Tao đọc báo với coi clip rồi.

Nếu trong đồ ăn có mấy chất độc kiểu lưu huỳnh hay thủy ngân thì đũa sẽ đổi màu.”

Nói rồi, nó cắm đũa vào hộp cơm của mình.

Không có gì xảy ra.

Tiền lẩm bẩm:

“Thấy chưa, có gì đâu.”

Hiếu bặm môi, chuyển sang hộp cơm của Như.

Vừa chạm vào, đôi đũa sáng bạc lập tức chuyển màu đen xám.

Hiếu tái mặt, bật đứng dậy hét lớn:

“Có độc!!”

Cả lớp giật mình, đũa cơm rơi lộp độp xuống sàn.

Như hoảng hốt, bàn tay run rẩy làm rơi luôn hộp cơm, cơm văng tung tóe.

Khuôn mặt nó trắng bệch, miệng lắp bắp:

“Tao… tao đâu có…”

Hân đứng phắt dậy, khoanh tay, môi nhếch cười khinh khỉnh:

“Làm gì ghê vậy, chắc đồ giả thôi chứ gì.”

Hiếu quay ngoắt lại, đập mạnh đôi đũa xuống bàn:

“Giả cái đầu mày!

Đũa này tao mua hãng bên Trung, mười mấy triệu lận.

Sao mà giả được!!”

Cả lớp ồ lên, mặt đứa nào cũng biến sắc.

Mấy hộp cơm lập tức bị đẩy xa, chẳng đứa nào dám động đũa nữa.

Không khí ngột ngạt đến nghẹt thở.

---

Buổi chiều.

Mưa nặng hạt.

Hân bị một đứa “bạn thân” gọi ra hành lang tầng ba để nói chuyện.

Nó còn chưa kịp hiểu gì thì một lực đẩy mạnh từ phía sau khiến cả cơ thể mất thăng bằng.

Tiếng hét thất thanh xé toạc màn mưa.

Cơ thể Hân rơi thẳng xuống sân xi măng, máu loang đỏ giữa dòng nước mưa xối xả.

Tiếng la hét vang khắp trường:

“Aaaa!!!

Lớp trưởng… lớp trưởng rớt xuống rồi!!!”

Học sinh túa ra, hoảng loạn.

Cảnh tượng xác Hân nằm bất động khiến tất cả chết lặng.

Trong đám đông, Như run rẩy đứng nhìn, hai tay bấu chặt áo, tim đập loạn.

Hiếu nghiến răng, Tiền siết chặt nắm tay.

Cái chết của Hân không chỉ là một bi kịch – nó là khởi đầu của một chuỗi máu me, nơi từng người sẽ lần lượt ngã xuống.

Mưa vẫn trút xuống như trừng phạt.

Ba đứa lặng im, chỉ còn câu nói của Hiếu ban trưa vang vọng trong đầu Như:

“Có người muốn hại mày đó.”

---
 
Tân 6/4 : Lớp Trưởng Truyện
chương 6 : ngày nghỉ


Lời xin lỗi nhỏ đến độc giả:

Tác giả xin lỗi bà con vì để chờ hơi lâu mới có chương mới.

Mong mấy bạn thông cảm, giờ thì mình trở lại với câu chuyện của lớp 6/4 đầy sóng gió đây!

---

Sau cái chết bất ngờ của Hân, cả lớp 6/4 rơi vào trạng thái nặng nề.

Cô chủ nhiệm quyết định cho lớp nghỉ một ngày để bình tĩnh lại.

Không có tiếng trống trường, không có bước chân rộn ràng ngoài hành lang, chỉ có không khí u ám bao trùm.

Trong ngày nghỉ đó, Như, Hiếu và Tiền chọn cách ở nhà, không ra ngoài, mà lên TikTok nhắn tin, chat chit với nhau để vơi bớt buồn.

Cuộc gọi nhóm bắt đầu.

Hiếu xoay camera cho hai đứa kia coi, khoe khoang:

“Ê tụi bây coi nè, tao có cái máy chiếu, đang mở phim Chân Hoàn Truyện luôn.

Cái đoạn Kính Tần thử độc cho Thẩm My Trang, giống y như hôm bữa tao test cơm Như đó nha.”

Tiền vừa ăn mít vừa cười:

“Trời đất, mày rảnh ghê.

Xem phim mà cũng lôi chuyện đó vô.”

Hiếu nghiêm mặt, chỉ lên màn hình:

“Đó đó, bả quăng bát cơm bể cái rầm, giống y Như quăng hộp cơm bữa hén.”

Như đang ngồi chống cằm, hừ một tiếng:

“Ờ ờ, nhắc hoài mấy ông.

Mà vụ độc đó tính sao đây?

Chẳng lẽ để im ru?”

Tiền búng tay cái tách, cười nửa miệng:

“Không được đâu.

Phải điều tra cho ra.

Ai mà gan bỏ độc vô cơm bạn thì chắc chắn không phải chuyện nhỏ.”

Hiếu bỗng nhớ ra, quay cam vô góc phòng:

“Ê coi cái máy tính của tao nè.

Bữa chơi game tức quá tao đập bàn phím bể một góc luôn.

Giờ bấm còn kẹt kẹt nữa.”

Tiền phì cười:

“Gan dữ ha.

Má tao mà thấy chắc lấy cây chổi quất tao liền.”

Đang cười nói, ông ngoại Như ngoài bếp vọng vô:

“Như ơi, ra quét sân coi!”

Như thở dài, đưa tay tắt mic, giọng cà khịa trước khi thoát:

“Thôi, tao out trước, ông ngoại kêu rồi.

Hai đứa ở đó tám tiếp đi.

Bye nha.”

Màn hình còn lại Hiếu và Tiền, cả hai chợt im lặng.

Trong khoảnh khắc ấy, cả hai đều biết: cuộc sống của lớp 6/4 từ nay sẽ không còn yên bình như trước nữa.
 
Back
Top Bottom