Không sống, cũng không chết...
...
khi con người ở giữa thực và hư, thì đó là 1 cõi tạm mà người ta vẫn hay gọi là, mượn xác ở đời.
Nhiều nhà văn, nhà thơ đã ví von rất đẹp về cảnh sống này, ví như....
"... hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi..."
và rồi...
"... lũ chúng ta sống trong 1 tà áo đẹp..."
Đại loại là vậy, tôi không buồn nhớ chính xác.
Ở cõi tạm nơi tôi sống, tuyệt nhiên có khá nhiều niềm vui.
Niềm vui nhất là không cần phải suy nghĩ nhiều.
Nhưng khó khăn nhất mà con người cần vượt qua, là đi nốt những chặng ngắn khổ đau của mình, hay chăng làm quen với cái ý thức sống không lệ thuộc vào suy nghĩ đó.
Nó khó bởi chúng ta vẫn cảm nhận được cơn đau của cơ thể, vẫn thấy được những lời nói, cảm xúc của ai đó trong đầu, hay vẫn có những nghĩ suy trôi qua, trôi qua....
Điều này hẳn là mơ ước của rất nhiều đạo sư, từng muốn thoát khỏi mớ suy nghĩ hỗn độn đó, hay chăng vượt lên nỗi đau của xác thân.
Để làm được 2 việc khó khăn này, chúng ta không cần dùng đến cách cũ là cái chết, mà đơn giản chỉ là ngồi nhìn thời gian.
À, còn gì nữa nhỉ, chỉ khi đã làm sạch, khá sạch con người mình.
Nếu sạch rồi, thì tại sao vẫn phải chịu đựng những điều này.
Vì những giấc mơ dang dở, như tôi, đó là không thích sống với những suy nghĩ, rồi tình, rồi tiền.
Chúng ta đang nói về 1 câu chuyện có thật nhỉ?
Ồ, đó là câu chuyện của các bạn thôi.
Còn với tôi, cả cuộc đời này là ảo mộng.
Nhưng tôi vẫn sẽ nói về 1 câu chuyện có thật của mình.
Tại sao nhỉ?
Bởi khi sống giữa thực và ảo, thì việc luân chuyển qua lại là khá dễ.
Các bạn không thể hiểu được điều đó đâu, bởi các bạn vẫn luôn sống ở 1 thế giới thực dụng.
Các bạn, còn nhớ những ước mơ huyền ảo của mình không?
Hẳn là nỗi sợ, và thực tế đã nhấn chìm hoàn toàn chúng.
Thế giới thực của chúng ta đang chết dần, và hiển nhiên nó sẽ nhường chỗ cho một thế giới thực khác mới hơn.
Tôi không nói nó sẽ tốt hơn hay đẹp hơn, chỉ có 1 điều tôi chắc chắn là, ở đó, sẽ có ít cư dân sinh sống hơn.
Và với tôi vẫn vậy, yên tĩnh, thưa thớt là 1 điều tốt trong hoàn cảnh này rồi.
Chúng ta không cần trông mong gì quá xa xôi, khi ngay đến 1 ngọn cỏ đẹp ở cách nhà 100m thôi, cũng chẳng có....