Cập nhật mới

Khác TĂM TỐI & bệnh hoạn

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405986349-256-k206045.jpg

Tăm Tối & Bệnh Hoạn
Tác giả: wcrovv
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

1 câu chuyện có thật, trong trí tưởng tượng của rất nhiều người.

Nó có thể đẹp, hoặc xấu...

Và hôm nay là ngày chính thức mà 1 vị quan bước sang phần đời đẹp, của mình.

Thực ra thì tất cả vẫn đẹp thôi, nhưng chúng ta luôn hướng tới cái đẹp chói lọi, đều đặn, dễ thấy, và dễ được công nhận.

À, còn điều đặc trưng nhất cho vẻ đẹp này, chính là sự bất cần.



tiểu-thuyết-chung​
 
Tăm Tối & Bệnh Hoạn
A-


DI CHÚC CỦA MỘT LINH HỒN

Ông ấy, đã để lại cho tôi, Họa Tử 1 di sản lớn, đó là tất cả phước báu mà kẻ ấy có.

Kẻ đó, chính là vị chân sư chúng ta hay biết tới dưới cái tên Drakul.

À, và đó là 1 người khá đẹp.

Bù lại, tôi phải gánh vác nốt phần việc dở dang mà kẻ ấy để lại.

Ồ, lợi ích trao đổi là một thứ mà tôi rất ghét.

Trong tình yêu cũng vậy, không, và không bao giờ được phép có chuyện đó.

Bởi vậy, tôi đã từ chối phần việc còn lại ấy, nhưng vẫn đón nhận món quá hậu hĩnh kia.

Đúng vậy, người tốt thì cho đi vô tư, không toan tính, bởi vậy tôi cũng lấy nó mà chả cần suy nghĩ gì.

Nhưng, tôi cũng sẽ lại dùng nó vào một việc tốt.

Bởi suy cho cùng, tôi chả cần phước báu để làm gì.

Và nếu làm những việc ác dưới danh nghĩa tốt đẹp, thì luôn qua mặt được những con gà, và kẻ thù của mình.

Đó là lý do chúng ta vẫn còn sống, nhưng sẽ chết dần từ từ trong đau đớn vì sự tốt đẹp tàn ác đấy.

Tất nhiên, cuối cùng vẫn luôn là cái đẹp thôi.

Bởi ai đón nhận được cái đẹp đó, thì lại tỏa sáng một cách kỳ lạ.

Đó không phải là 1 câu chuyện cũ, bởi nó vẫn vậy nên nhiều người tưởng nó cũ.

Quan trọng là nó còn vui không.

Nếu hết hay không thấy vui, thì bạn nên xem lại tính đúng đắn của, nó.
 
Tăm Tối & Bệnh Hoạn
B-


Không sống, cũng không chết...

...

khi con người ở giữa thực và hư, thì đó là 1 cõi tạm mà người ta vẫn hay gọi là, mượn xác ở đời.

Nhiều nhà văn, nhà thơ đã ví von rất đẹp về cảnh sống này, ví như....

"... hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi..."

và rồi...

"... lũ chúng ta sống trong 1 tà áo đẹp..."

Đại loại là vậy, tôi không buồn nhớ chính xác.

Ở cõi tạm nơi tôi sống, tuyệt nhiên có khá nhiều niềm vui.

Niềm vui nhất là không cần phải suy nghĩ nhiều.

Nhưng khó khăn nhất mà con người cần vượt qua, là đi nốt những chặng ngắn khổ đau của mình, hay chăng làm quen với cái ý thức sống không lệ thuộc vào suy nghĩ đó.

Nó khó bởi chúng ta vẫn cảm nhận được cơn đau của cơ thể, vẫn thấy được những lời nói, cảm xúc của ai đó trong đầu, hay vẫn có những nghĩ suy trôi qua, trôi qua....

Điều này hẳn là mơ ước của rất nhiều đạo sư, từng muốn thoát khỏi mớ suy nghĩ hỗn độn đó, hay chăng vượt lên nỗi đau của xác thân.

Để làm được 2 việc khó khăn này, chúng ta không cần dùng đến cách cũ là cái chết, mà đơn giản chỉ là ngồi nhìn thời gian.

À, còn gì nữa nhỉ, chỉ khi đã làm sạch, khá sạch con người mình.

Nếu sạch rồi, thì tại sao vẫn phải chịu đựng những điều này.

Vì những giấc mơ dang dở, như tôi, đó là không thích sống với những suy nghĩ, rồi tình, rồi tiền.

Chúng ta đang nói về 1 câu chuyện có thật nhỉ?

Ồ, đó là câu chuyện của các bạn thôi.

Còn với tôi, cả cuộc đời này là ảo mộng.

Nhưng tôi vẫn sẽ nói về 1 câu chuyện có thật của mình.

Tại sao nhỉ?

Bởi khi sống giữa thực và ảo, thì việc luân chuyển qua lại là khá dễ.

Các bạn không thể hiểu được điều đó đâu, bởi các bạn vẫn luôn sống ở 1 thế giới thực dụng.

Các bạn, còn nhớ những ước mơ huyền ảo của mình không?

Hẳn là nỗi sợ, và thực tế đã nhấn chìm hoàn toàn chúng.

Thế giới thực của chúng ta đang chết dần, và hiển nhiên nó sẽ nhường chỗ cho một thế giới thực khác mới hơn.

Tôi không nói nó sẽ tốt hơn hay đẹp hơn, chỉ có 1 điều tôi chắc chắn là, ở đó, sẽ có ít cư dân sinh sống hơn.

Và với tôi vẫn vậy, yên tĩnh, thưa thớt là 1 điều tốt trong hoàn cảnh này rồi.

Chúng ta không cần trông mong gì quá xa xôi, khi ngay đến 1 ngọn cỏ đẹp ở cách nhà 100m thôi, cũng chẳng có....
 
Back
Top Bottom