Khác Tâm Như Xà Hạt

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
326493627-256-k132738.jpg

Tâm Như Xà Hạt
Tác giả: bachhoamot
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Gã sếp nam quấy rối tôi, sau khi xô xát một trận với tôi, đã chết thảm ngay trong đại sảnh công ty.

Giám đốc Cố sợ tôi nhân cơ hội chiếm đoạt vị trí, hãm hại đá tôi ra khỏi công ty, mấy ngày nay sau, thi thể của ông ta cũng bị phát hiện ngâm trong két nước trên tầng thượng...

...

Thể loại: Sát nhân, án mạng, báo thù, góc nhìn thứ nhất

Tác giả: Khát Mưa

Người dịch: Morela T. | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của người dịch, vui lòng không tự ý repost!



trinhthám​
 
Có thể bạn cũng thích
  • (Tạm Drop)|Cảm hứng Lịch Sử Việt Nam|Nữ chiến sĩ năm ấy
  • [TẤM CÁM - NGOẠI TRUYỆN]
  • [Edit] Game Hoa Diệc Sơn Tâm Chi Nguyệt - Cốt...
  • Sưu Tầm Sử Việt
  • Bạch Linh Tâm
  • Thượng Bát Ly Tâm[ Đam Mỹ]
  • Tâm Như Xà Hạt
    Chương 1


    Tác giả: Khát Mưa

    Người dịch: Morela T. | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của người dịch, vui lòng không tự ý repost!

    _______________

    Gã sếp nam quấy rối tôi, sau khi xô xát một trận với tôi, đã chết thảm ngay trong đại sảnh công ty.

    Giám đốc Cố sợ tôi nhân cơ hội chiếm đoạt vị trí, hãm hại đá tôi ra khỏi công ty, mấy ngày nay sau, thi thể của ông ta cũng bị phát hiện ngâm trong két nước trên tầng thượng...

    ...

    Thứ hai đi làm, tôi có một hợp đồng cần cấp trên Lý Lượng ký gấp, nhưng lão lại nói hợp đồng tôi đã gửi qua mail cần sửa vài chỗ, thế nên bảo tôi ngồi luôn vào bàn làm việc của lão mà sửa, sửa xong thì mới ký được.

    Lý Lượng nổi tiếng trong công ty là thích giở trò, nhưng hợp đồng này đã bị trì hoãn hơn nửa tháng nay, đáng lẽ phải ký xong từ tuần trước rồi, chỉ là vẫn luôn bị hắn đè lại, hôm nay tôi buộc phải đưa cho nhà cung cấp thì tuần này mới lên lịch trình được.

    Tôi còn cố ý lấy con dao dọc giấy trên bàn đặt bên cạnh bàn phím, ám chỉ lão đừng có lộn xộn, vốn tưởng có thể ngăn lão động thủ động cước.

    Kết quả là vừa mới ngồi xuống, lão đã duỗi tay choàng ra hai bên ghế, gần như ôm lấy tôi vào lòng, tay còn cứ đè lên cái tay tôi đang dùng chuột, đầu tựa vào vai tôi từ phía sau, sát đến mức như sắp chạm vào cổ, giả vờ lăn chuột bảo tôi nên sửa ở đâu, nhưng bàn tay đang đặt trên lưng ghế lại sờ đến lưng tôi, xoa lên xoa xuống.

    Tôi không thuận theo lão, lập tức đứng dậy cho lão một cái tát.

    Thế mà lão lại bảo rằng tôi đã phản ứng thái quá, thậm chí còn cố kéo tôi vào lòng.

    Lúc đó tôi quá giận dữ, bèn cầm cái bàn phím bluetooth, đập vào đầu lão một cái rồi bỏ đi luôn.

    Lão còn không biết xấu hổ đuổi theo, tôi biết lão cố tình chèn ép hợp đồng của tôi, chỉ chờ tôi dâng tới cửa là tìm cách lợi dụng.

    Tôi tức quá không thể nhịn được nữa, ngay trước mặt đồng nghiệp trong phòng nổ ra tranh cãi với lão, nhất thời giận quá mất khôn, buột miệng chửi lão là đồ cặn bã chuyên quấy rối phụ nữ, sao lại không đi chết đi.

    Kết quả...

    Ngày hôm sau, xác lão nằm trong khu chờ, giữa quầy thực dưỡng tại đại sảnh công ty.

    Mặc dù hiện trường đã bị bảo vệ phong tỏa ngay lập tức, nhưng tòa nhà văn phòng có nhiều lối ra vào, mà cửa ra vào đều là kính trong suốt từ trần đến sàn, lúc phát hiện lại đúng là giờ cao điểm đi làm.

    Có rất nhiều đồng nghiệp trong tòa nhà, chẳng mấy chốc, trong các hội nhóm đã tràn đầy hình ảnh và video.

    Người phát hiện thi thể cũng là một nhân viên, mặc dù bộ phận an ninh đã ngay lập tức bảo vệ hiện trường và gọi cảnh sát, nhưng lúc đợi cảnh sát đến, cả đại sảnh chật ních người, tiếng người ồn ào, ánh đèn flash chụp ảnh nhấp nháy liên tục, còn có người gọi điện cho bạn bè đồng nghiệp để truyền đạt lại sự kinh ngạc.

    Tôi và đồng nghiệp cùng bộ phận vào tòa nhà bằng cửa sau, sau đó cả bọn dựa vào lan can lầu hai, không ai dám nhìn cái xác, mà chỉ bàn tán đoán xem ai đã giết Lý Lượng, thậm chí còn bỏ xác vào đại sảnh công ty.

    Vì lão thường xuyên quấy rối các đồng nghiệp nữ trong công ty, thậm chí có tin đồn rằng nhiều nữ nhân viên của các nhà cung cấp cũng có quan hệ không chính đáng với lão, nên khả năng rất cao là một trong số họ đã giết lão.

    Mọi người đều đang tò mò phấn khích suy đoán, tôi vừa lướt xem những tấm ảnh trên điện thoại, vừa nhìn chằm chằm vào cái xác.

    Đột nhiên, phát hiện có thứ gì đó chợt động khẽ trên bụng lão, tiếp đó, bụng dưới của lão có thứ gì đó to bằng khúc ruột đang không ngừng trồi lên... vẫy động.

    Trên lầu đứng đầy đồng nghiệp, mọi người đều đang nhìn, tự nhiên cũng có đồng nghiệp khác phát hiện ra, vội hét lớn: "Có cái gì trong bụng lão ta..."

    Vừa hét một tiếng, các đồng nghiệp đang xem náo nhiệt ở đại sảnh phía dưới cũng tò mò nhìn qua, tiếng huyên náo càng lúc càng lớn, cả hội trường như muốn nổ tung ra vậy.

    Các bảo vệ đã kiểm soát hiện trường, vì sợ đám đông đến quá gần sẽ phá hủy hiện trường, nên đã dùng còi thổi.

    Nhưng vừa mới thổi, thứ trong bụng xác chết càng đâm chọc dữ hơn, rõ ràng là một sinh vật sống, có vẻ như đang tìm một nơi để luồn ra ngoài.

    Tất cả mọi người trong đại sảnh đều ồ lên, đúng lúc này, miệng thi thể dường như vừa động, sau đó từ trong miệng trườn ra một thứ gì đó.

    Người ở trên lầu lập tức hét thất thanh, còn trong sảnh thì không biết là ai đã la lên "Trong xác có rắn", còn vừa hét vừa chạy ra ngoài.

    Sau đó cảnh sát ập đến, phong tỏa hiện trường và sơ tán toàn bộ nhân viên của tòa nhà.

    Các đồng nghiệp đều đến công ty rồi, nhưng vì xảy ra việc này mà đành chuyển sang làm việc tại nhà.

    Nhưng xảy ra một sự kiện giật gân như vậy, mọi người đều có cảm giác tò mò và sợ hãi, không còn tâm trạng mà về nhà nữa, thế là hẹn nhau ra một quán cà phê gần đó ngồi làm việc.

    Trên đường đi, Trần Văn Vũ đặc biệt nhắc nhở tôi phải cẩn thận chút, bởi vì ngày hôm qua tất cả mọi người đều biết tôi và Lý Lượng đã xảy ra xô xát, tôi lại còn tát lão một cái, bảo lão đi chết đi, hôm nay lão lại chết thật, nhất định tôi sẽ bị cảnh sát triệu tập.

    Lúc đến quán cà phê, anh ta hào hứng nói với chúng tôi, rằng anh ta đã biết Lý Lượng chết như thế nào rồi, trong "Tam Ngôn Nhị Phách*" cũng từng có trường hợp tương tự.

    (*Tác phẩm rất nổi tiếng của Trung Quốc)

    Thủ thuật chính là sau khi khống chế nạn nhân, hung thủ đã lấy một ống tre dài bỏ rắn vào, chĩa đầu rắn nhắm thẳng hậu môn, bịt chặt rồi dùng nhang hoặc lửa đốt vào đuôi rắn.

    Như thế rắn chỉ có thể tiến lên chứ không thể lùi, rắn bị đau sẽ cố luồn vào trong.

    Một khi đã chui vào, nó sẽ rúc loạn ở trong đó, khuấy nát các cơ quan nội tạng của cơ thể.

    Chẳng trách hậu môn và miệng Lý Lượng đã bị bịt, chắc là sợ rắn chui ra.

    Anh ta còn kết luận rằng xác chết nhất định mới bị chuyển tới đây không lâu, con rắng chui rúc bên trong đã mệt rồi, vốn đã không còn cử động nữa, nhưng vì xung quanh quá nhiều người, quá ồn ào, con rắn bị kinh động nên lại tìm đường trốn chạy.

    Hung thủ không chỉ muốn giết người mà còn như là một lời cảnh cáo.

    Mà bây giờ con rắn trong thi thể của Lý Lượng có thể chính là chìa khóa để giải quyết vụ án.

    Nghe nói hung thủ đã lau người Lý Lượng bằng thuốc tẩy, nhưng lại để lại một con rắn rất có thể là manh mối trong thi thể, điều này cứ có cảm giác hơi mâu thuẫn.

    Thế nên đây có vẻ như đây là manh mối do hung thủ cố ý để lại, nhưng cũng có thể là một đầu mối cố tình đánh lừa cảnh sát.

    Gần tòa nhà văn phòng có camera giám sát, một kẻ to béo như Lý Lượng, hung thủ làm thế nào đưa lão vào đại sảnh mà không bị chụp lại?

    Lúc nói câu này, ánh mắt anh ta đảo qua tôi hết lần này đến lần khác, khi tôi nhìn sang, thì anh ta lại mỉm cười với tôi, rồi tiếp tục chụm đầu bàn tán với đồng nghiệp, sinh động và tỉ mỉ phân tích phương thức phạm tội.

    Mọi người đều thích thú lắng nghe, thậm chí còn nhập vai, nếu mình là hung thủ thì sẽ gây án như thế nào, lại đoán xem đó là nữ nhân viên bên nhà cung cấp hay nữ nhân viên lúc trước đã bị quấy rối lại còn bị buộc thôi việc.

    Đáng tiếc là còn chưa đoán tới cuối, tôi và Trần Văn Vũ đã bị triệu tập.

    Tôi là vì đã xảy ra xô xát với Lý Lượng ngày hôm qua, còn Trần Văn Vũ là vì đã đăng tin tức vụ việc vào nhóm chat của công ty.

    Bởi vì có quá nhiều người liên quan đến vụ án này nên thẩm vẫn diễn ra ngay tại văn phòng.

    Cả bộ phận đều biết mâu thuẫn giữa tôi và Lý Lượng, thế nên tôi cũng chẳng có gì phải giấu giếm nữa.

    "Vậy sau khi tan sở, cô đã đi đâu?"

    Nữ cảnh sát tên Vương Manh dịu dàng nhìn tôi, nhẹ giọng nói: "Đều đã náo loạn đến mức phải động thủ rồi, công ty lại không hề ra mặt giải quyết sao?"

    Tôi nghe xong thì bật cười, giám đốc nhân sự Cố Thành Tuấn lập tức ho khan một tiếng, liếc tôi một cái như đang cảnh cáo.

    Thấy vậy, đội trưởng Hàn phụ trách vụ án lập tức mở miệng nói: "Xin đừng xen vào công việc của chúng tôi.

    Giám đốc Cố, mời ra ngoài đi."

    Tôi cảm kích nhìn đội trưởng Hàn một cái, nhưng trước khi giám đốc Cố rời đi, lão vẫn nhìn tôi đầy vẻ cảnh cáo.

    Cho dù đội trưởng Hàn nhẹ nhàng nói với tôi, để tôi nói tiếp, không cần có gánh nặng tâm lý.

    Tôi vẫn mập mờ cho qua chuyện này, chỉ khai tường tận hành trình sau khi tan sở.

    Công ty giải quyết thế nào ư?

    Lý Lượng làm ở bộ phận thu mua nhiều năm như vậy, không phải cao tầng của công ty không biết những chuyện xấu xa của lão, họ chỉ là lựa chọn bảo vệ lão mà thôi.

    ...
     
    Tâm Như Xà Hạt
    Chương 2


    Tác giả: Khát Mưa

    Người dịch: Morela T. | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của người dịch, vui lòng không tự ý repost!

    _______________

    Rốt cuộc thì lợi ích trong bộ phận thu mua lớn như vậy, đám người điều hành cấp cao đó ít nhiều đã từng ăn lời từ Lý Lượng.

    Lôi Lý Lượng ra, lỡ như hắn chó cùng rứt dậu, chọc ra thứ gì đó, vậy thì đám trên cao kia cũng đừng hòng nhẹ nhàng.

    Thế nên hôm qua ồn ào đến tận phòng nhân sự, giám đốc Cố cũng có ra mặt, nhưng lão lại chỉ an ủi tôi rằng vô tình sờ tay, vỗ lưng một chút cũng chỉ là xã giao bình thường với cấp dưới thôi, tôi lại còn tát người ta, đập sưng cả đầu người ta lên, còn ở ngay trước mặt nhiều cấp dưới như vậy xé thể diện của cấp trên, nói rằng tôi đã phản ứng thái quá!

    Lão ta cũng cảnh cáo tôi, rằng bây giờ kinh tế suy thoái, tìm việc không dễ, công ty lại có phúc lợi tốt, quan hệ với các công ty khác cũng tốt, nếu chuyện này mà làm ầm ĩ lên, đối với một cô gái như tôi thì chẳng có lợi gì.

    Lại còn bảo mặc dù doanh thu của công ty vẫn tốt, những cũng có kế hoạch cắt giảm nhân lực.

    Thế nên, tôi chỉ có thể cố chịu đựng, nhưng càng nghĩ lại càng thất vọng, tôi lang thang vô định trên phố cho đến rất khuya, còn làm thế nào để chứng minh thì tôi vẫn chưa nghĩ ra.

    Sau khi lập xong biên bản, đội trưởng Hàn đã xem qua và nói, nếu tôi nhớ ra bất cứ điều gì thì có thể liên hệ lại với anh ấy.

    Tôi vừa bước ra thì đụng mặt giám đốc Cố đang đứng đợi bên ngoài, lão nhắc nhở tôi phải nói năng thận trọng gì đó, ngữ khí rất không tốt.

    Thuận miệng đối phó với lão vài câu, nhưng lúc tôi nhìn điện thoại mình thì mới thấy lão đã đưa ra thông báo hành chính trong nhóm chat lớn của công ty và cả những nhóm nhỏ của các phòng ban khác nhau nữa.

    Nếu có ai vì chuyện lần này mà nói gì đó không nên nói với bên ngoài, hoặc làm ảnh hưởng đến hình ảnh công ty trên các phương tiện truyền thông và dư luận, thì sẽ bị sa thải thẳng tay vì lý do làm tổn hại đến lợi ích công ty.

    Tôi liếc nhìn giám đốc Cố bên cạnh, lão cũng liếc mắt nhìn tôi, cười âm trầm: "Viên Nguyên, giám đốc Lý đã xảy ra chuyện, phòng thu mua nhất định sẽ có sự thay đổi nhân sự.

    Với lý lịch của cô, rất có khả năng sẽ có thể bước lên một bước đấy."

    Lời lão vừa dứt, cánh cửa bên cạnh đột nhiên "rầm" một tiếng.

    Trần Văn Vũ cũng vừa lấy khẩu cung ra, hơi xấu hổ lắc lắc tay: "Vừa rồi em căng thẳng quá, tay đổ nhiều mồ hôi nên hơi trơn, em đi rửa tay một chút."

    Nói xong liền vội vội vàng vàng đi vào nhà vệ sinh, nhưng tôi biết chắc, anh ta đã nghe thấy lời của giám đốc Cố rồi.

    Giám đốc Cố nhìn anh ta, hờ hững nhếch mép "a" một tiếng, lại chuyển mắt nhìn tôi rồi âm trầm nói: "Công ty có đội ngũ quan hệ công chúng rất hùng hậu, nếu cô cần giúp đỡ thì cứ đến tìm đến tôi nhé."

    Lão ta đang uy hiếp tôi!

    Năm ngoái, nữ nhân viên của một nhà cung cấp đã đến công ty gây rối, nói rằng Lý Lương đã nhân lúc cô ấy say mà phát sinh quan hệ.

    Lúc đó náo loạn đến nỗi mọi người đều biết, đồng nghiệp đều cho rằng ít nhất thì Lý Lượng cũng sẽ bị xử phạt hành chính, thế mà kết quả lại lộ ra video bằng chứng, rằng cấp trên của cô ta đã đưa cô ta vào phòng Lý Lượng, còn Lý Lượng thì lúc đó cũng say.

    Đọc full series tại bachhoamot.wordpress.com

    Trong cơn phẫn uất, cô nhân viên đó đã báo cảnh sát, sau đó còn đăng bài lên mạng muốn nhờ cậy sức mạnh dư luận.

    Nhưng sự việc cứ thế qua đi một thời gian dài, trên người cô không có bằng chứng mang tính thực tế nào chứng minh rằng Lý Lượng đã làm gì cô ấy.

    Ngược lại, sếp của nữ nhân viên này bị đuổi việc, mà nữ nhân viên này cũng vì sự việc kia mà bị phá vỡ một hợp đồng lớn sắp tới tay, ép đến mức cô ấy phải nhảy lầu tự sát, kể cả công ty hay Lý Lượng đều hoàn hảo tránh thoát.

    Hầu hết các cô gái đến công ty thực tập đều từng bị Lý Lượng lợi dụng, cuối năm ngoái, có một nữ thực tập sinh hẹn lão vài lần, muốn nhờ vào lão để được điều chuyển vào làm nhân viên chính thức của phòng thu mua.

    Kết cục là Lý Lượng vừa kéo quần lên đã không thèm nhận người, cô gái đó gây rối, Lý Lượng lại tung hết lịch sử trò chuyện mà cô ta từng nói muốn nhờ lão điều động mình về phòng thu mua ra, cuối cùng sự việc đã hoàn toàn biến thành do cô gái kia muốn dựa vào thân thể để thăng quan tiến chức, Lý Lượng bỗng trở thành nạn nhân.

    Nghe nói vì hai bên đều tình nguyện, nên cuối cùng cô gái đành xám xịt rời đi, thậm chí còn chẳng được nhận lương nữa.

    Tôi làm việc tại công ty đã mấy năm, biết tất cả những chuyện đó đều là do giám đốc Cố ở phía sau thao túng.

    Đấy là còn chưa kể đến đủ các phương thức chèn ép người khác, tôi biết sự lợi hại của bọn họ, thế nên đành cố hết sức không đụng vào đống dây mơ rễ má này.

    Giám đốc Cố tiễn tôi xuống tận dưới tầng trệt công ty, hết lần này đến lần khác nhắc tôi phải biết chừng mực, dặn tôi tuần này cứ nghỉ ngơi ở nhà đi, chờ cảnh sát triệu tập, không cần tới công ty nữa.

    Tôi chỉ cảm thấy xót xa, đi được một đoạn, liền ngồi xuống bồn hoa trước tòa nhà văn phòng, lấy từ trong cặp ra một gói bánh quy nhấm nháp.

    Đang ăn, tôi nghe thấy tiếng sột soạt trong bồn cây, tiếp đến là một cái đầu nhỏ màu nâu trắng đan xen, với một đôi tai tròn hơi nhọn thò ra khỏi bụi cây.

    Hít hít cái mũi, ngửi thấy mùi thơm của bánh quy, nó lập tức đứng lên khỏi bụi, chìa tay ra với tôi, khuôn mặt nhỏ lộ ra một nụ cười lấy lòng.

    Tôi lấy ra ít bánh quy đưa cho nó, lại lấy toàn bộ đồ ăn vặt trong túi ra nhét hết vào trong bụi: "Mấy ngày này có lẽ tao sẽ không thể tới đi làm, nên cho mày làm dự trữ nhé."

    Đây là một con gấu mèo, cũng không biết là ai nuôi chán rồi bỏ rơi nữa.

    Một ngày nọ, tôi đi làm muộn thì thấy nó nằm ven đường, bên cạnh bồn cây, chân bị gãy, bộ lông xinh đẹp bê bết máu, cũng đã chỉ còn thoi thóp hấp hối.

    Lúc đó tôi định mặc kệ nhưng ánh mắt nó lóng lánh nhìn tôi, trông y như có linh tính, cuối cùng, tôi cũng chẳng rõ tại sao mình lại nhặt nó lên, rồi đưa nó đến một bệnh viện thú y ở gần đó.

    Đến bệnh viện thú y mới biết, giờ muốn nuôi loại thú này cần phải được cấp phép, mà gấu mèo lại rất khôn, có nhốt cũng không nhốt được, khó nuôi lắm, tính công kích cũng mạnh, lại còn thích trộm đồ nữa.

    Mấy năm trước rất thịnh hành nuôi, chúng đều được nhập từ nước ngoài về, sau đó thì khó nuôi quá nên người ta cũng dần dần vứt bỏ.

    Tôi đi làm bận rộn, không có thời gian nuôi nó, vốn nghĩ đưa đến bệnh viện thú y chữa trị xong rồi xem xem có ai muốn nuôi không.

    Nhưng chân nó vừa di chuyển được thì đã chạy mất rồi.

    Sau đó thì có một lần, tôi lại thấy nó ở bụi cây dưới tầng trệt công ty, thế nên cứ thỉnh thoảng tôi lại ngồi đây ăn, để lại cho nó một ít, coi như là nuôi nó.

    Dần dần cũng quen, mỗi ngày nó đều sẽ đến một nơi cố định đợi tôi, đôi lúc tôi cũng sẽ than thở huyên thuyên vài lời với nó.

    Suy cho cùng, trong thời đại này, lòng người quá khó đoán, có vài chuyện không thể nói với người khác, trên mạng cũng không thể nói, nhưng vẫn phải có nơi trút bầu tâm sự chứ.

    Hôm nay tâm trạng tôi phiền muộn, không muốn nói năng gì, để lại đồ ăn xong liền rời đi.

    Gấu mèo cũng chỉ biết tất bật thu dọn đồ ăn vào bụi cây, thậm chí còn chẳng thèm nhìn tôi mấy cái.

    Về đến nhà, tôi quăng đồ đạc xuống, lót vào bồn tắm một cái túi tắm một lần, lúc này mới đổ đầy nước vào bồn, tranh thủ lúc đợi nước, lấy thuốc tẩy ra cọ sạch mọi ngóc ngách trong nhà tắm.

    Đợi nước đầy rồi, tôi nằm trong bồn, nhìn một đống thuốc tẩy trắng được quảng cáo đầy trên mạng trong góc phòng, từ từ nhắm mắt lại, tận hưởng cảm giác được vỗ về và thỏa mãn mà nước ấm đem lại.

    Đọc full series tại bachhoamot.wordpress.com
     
    Tâm Như Xà Hạt
    Chương 3


    Tác giả: Khát Mưa

    Người dịch: Morela T. | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của người dịch, vui lòng không tự ý repost!

    _______________

    Vì chuyện của Lý Lượng, mấy ngày sau tôi không đến công ty nữa, chỉ ở nhà giải quyết công việc.

    Đồng nghiệp vì thông báo của giám đốc Cố mà cũng không dám bàn luận quá nhiều.

    Những vụ án này, trên mạng có rất ít thông tin, có thể biết được cũng không nhiều lắm.

    Mãi cho đến thứ bảy, có một hợp đồng phải được xử lý ngay trong ngày và cần đóng dấu công ty.

    Thế nên tôi không thể không đến công ty, nhưng lại phát hiện ra thẻ ra vào của mình không thể quẹt được, vì vậy tôi đã gọi điện cho Trần Văn Vũ đến đón.

    Anh ta cũng thấy kỳ lạ, kết quả đợi tôi đi lên thì tình cờ gặp ngay giám đố Cố ở đó, thấy tôi, trên mặt lão còn lộ vẻ tiếc nuối: "Viên Nguyên à, sao gần đây cô không đi làm vậy?"

    Tôi choáng váng tại chỗ, chẳng phải lão bảo tôi tuần này ở nhà nghỉ ngơi mấy ngày sao?

    Đang nghĩ liệu có phải lão có chuyện gì đặc biệt tới tìm tôi không, thì giám đốc Cố bỗng nói: "Hôm nay tôi nhận được bảng chấm công, nói cô đã vắng mặt ba ngày rồi, nên tôi còn cố ý đến hỏi đây.

    Cô xem cô đi, rõ ràng không sao cả, mà sao lại không đi làm cơ chứ?

    Bây giờ công ty đang kiểm tra rất nghiêm ngặt việc chấm công, ba ngày vắng mặt không lý do coi như là tự ý thôi việc rồi, cô không biết sao?"

    Lão vừa nói, vừa lấy bảng chấm công đã in ra chỉ vào tôi, vẻ mặt tiếc nuối: "Cô xem xem, thật là đáng tiếc".

    Tôi ngẩn người: "Không phải sếp bảo tôi nghỉ ở nhà cả tuần này sao?"

    "Tôi đã nói lời đó khi nào chứ, tôi lại không phải là sếp của cô, cô sắp xếp công việc thế nào tôi cũng không biết, làm sao mà cho cô nghỉ phép được?"

    Giám đốc Cố cũng vẻ mặt khó hiểu nhìn tôi.

    Liên tục thở dài: "Tôi biết chuyện giám đốc Lý cũng ảnh hưởng một chút đến cô.

    Nhưng cô có muốn nghỉ ngơi thì cũng phải viết đơn hoặc là gửi email xin nghỉ chứ, cô nhìn cô xem, bỏ bê công việc, làm không đến nơi đến chốn là muốn làm gì cơ chứ."

    Vừa nói, lão vừa lắc đầu tiếc nuối, rồi yêu cầu tôi bàn giao công việc, xuống phòng tài vụ quyết toán lương.

    Tôi nhìn sự thương hại giả tạo của Cố Thành Tuấn, nhớ lại những lời dặn dò suốt quãng đường lão đưa tôi xuống lầu hôm đó, trong lòng hiểu ra là lão đã đào sẵn hố chờ tôi nhảy rồi.

    Trần Văn Vũ cũng giải thích giúp tôi, nói rằng tôi ở nhà cũng đã xử lý công việc trong suốt ba ngày, còn có email với các nhà cung cấp để chứng minh, các đồng nghiệp trong bộ phận cũng sẽ giúp tôi giải thích.

    Nhưng giám đốc Cố vẫn cắn chết một câu: "Tôi cũng hết cách rồi, công ty quy định vắng mặt chính là bỏ việc, ba ngày vắng mặt là tự ý thôi việc, cô xem lại cô đi, haiz!"

    Nhìn dáng vẻ tiếc hận của lão ta, tôi chỉ thấy buồn nôn!

    Lão nói cái gì mà làm tôi ở nhà nghỉ ngơi, hóa ra chính là vì sợ nếu công ty trực tiếp đuổi tôi thì sẽ phải bồi thường thôi, bây giờ vắng mặt ba ngày coi như tự ý thôi việc, tôi thậm chí còn bị trừ cả lương lẫn tiền thưởng nữa.

    Trần Văn Vũ còn khuyên tôi đừng tức giận, anh ta sẽ nghĩ cách xem liệu có thể cứu chữa được hay không.

    Nhưng tôi biết vô ích thôi, thế nên chỉ nhìn chằm chằm vào Cố Thành Tuấn, cười lạnh một tiếng: "Tôi sẽ đi!"

    Không phải lão vốn phụ trách những việc này sao?

    Dọn dẹp hết tất cả những người mà công ty không cần nữa, nghĩ cách để ép người ta tự mình rời đi, bới móc những sai lầm của người ta, như thế mới có thể tiết kiệm được khoản bồi thường của công ty chứ.

    Tuyển người càng rẻ càng tốt, đuổi người cũng không cần bồi thường, đây đều coi như là giúp công ty hút máu, thế nên hắn mới thành đại công thần của công ty!

    Tôi cầm luôn hộp đựng đồ, quét hết những thứ trên bàn làm việc vào, sau đó kéo ngăn kéo ra, đổ cả vào, ký đơn từ chức do Cố Thành Tuấn đưa cho, rồi lập tức rời đi.

    Trần Văn Vũ cùng một vài đồng nghiệp khác vẫn đuổi theo thuyết phục tôi, bảo tôi nghĩ cách, bây giờ Lý Lượng đã chết, bộ phận thu mua ít người có lý lịch sâu, bảo tôi nhất định phải ở lại, nếu không thì cả bộ phận sẽ loạn lên mất.

    Nhưng tôi biết, tại sao tôi lại phải đi.

    Xuống dưới lầu, tôi mới thở ra một hơi, ngồi bên bồn hoa vừa dùng điện thoại bắt taxi thì lại thấy con gấu mèo ló ra khỏi bụi cây, nghiêng đầu nhìn tôi.

    Tôi thoáng nhìn trong hộp đựng đồ còn có một hộp bánh quy, bèn lấy ra đưa cho nó: "

    Sau này mày phải tự kiếm ăn rồi, tao không đi làm ở đây nữa, không cho bọn chúng cơ hội hút máu tao nữa, mày cũng phải cố gắng mà sống sót nhé, đừng để người khác phát hiện ra."

    Lúc trước tôi cũng từng có ý định nuôi nó, nhưng gấu mèo tính công kích cao, thích đào hang, lại còn phải xin cấp phép nuôi, quá phiền toái.

    Mà nuôi gấu mèo quá gây chú ý, tôi cảm thấy như thế này cũng rất tốt rồi.

    Cười khổ với nó một cái, đợi xe đến là tôi rời đi luôn.

    Đồng nghiệp trong công ty cũng nhắn tin thuyết phục tôi, nhưng Cố Thành Tuấn rõ ràng đào hố chôn tôi như vậy, nhất định là đã hạ quyết tâm loại bỏ tôi, có tìm cách vớt vát gì, hay là có tìm trọng tài lao động thì cũng vô ích thôi.

    Mấy năm nay, vì công việc bận rộn, tôi phải làm lụng quên ngày quên đêm, dứt khoát nhân lúc không phải đi làm, tôi chỉ ở nhà xem phim chơi game, thỉnh thoảng lại giải quyết một số công việc khó, cần tìm đến mình.

    Từ sáng đến tối đều gọi đồ ăn bên ngoài, trà sáng cho bữa sáng, trà chiều cho bữa trưa, đêm thì ăn bữa khuya, trong ngày còn thỉnh thoảng gọi trà sữa, bánh ngọt, đồ ăn nhẹ lặt vặt và trái cây nữa, muốn ăn gì thì mua nấy, một ngày bảy tám bữa nhỏ, thật sự rất sảng khoái.

    Cứ sống như vậy không phân biệt ngày đêm, mơ màng qua đi, hôm đó, Trần Văn Vũ lại bỗng gọi điện thoại cho tôi, bảo tôi xem video mà anh ta gửi tới: "Cố Thành Tuấn chết rồi, chết trong két nước trên nóc tòa nhà!"

    Đoạn video mà Trần Văn Vũ gửi tới cũng chỉ là chuyển tiếp, quay không rõ ràng lắm, còn rất rung nữa.

    Chỉ nhìn thấy mỗi ánh sáng chiếu vào nước lấp loáng, một xác chết trắng bệch nổi lềnh bềnh trên mặt nước, ngay cả đầu cũng trọc lốc đến phát quang, thật sự không biết sao lại chắc chắn được đó là Cố Thành Tuấn nữa.

    Đằng sau còn có vài bức ảnh, được chụp lại sau khi vớt thi thể ra.

    Trần Văn Vũ cũng nhanh chóng gửi một đoạn chat voice cho tôi, nói rằng kể từ thứ bảy sau khi tan tầm, Cố Thành Tuấn đã không về nhà.

    Đám giám đốc lãnh đạo này, đôi khi tối thứ bảy sẽ có tiệc hội gì đó, người nhà cũng không chú ý lắm.

    Mãi đến sáng chủ nhật không thấy về, cũng không thể liên lạc được, người nhà mới gọi điện hỏi vài vị lãnh đạo công ty, lúc này mới biết là tối đó không hề có tiệc hội gì hết, mà xe của lão vẫn còn ở trong bãi đỗ xe của công ty, nhưng tìm khắp nơi lại chẳng thấy người đâu.

    Thứ hai mới báo mất tích, cảnh sát cũng sợ xảy ra thêm một vụ giết người tàn nhẫn như với Lý Lượng nên rất căng thẳng, xuất quân ra sức tìm kiếm, xem camera giám sát, cả ngày không thấy bóng dáng lão ra khỏi tòa nhà công ty, lại lần theo tín hiệu của điện thoại lão, lại phát thông báo phối hợp điều tra gì đó, tìm người khắp mọi nơi.

    Đọc full series tại bachhoamot.wordpress.com

    Phòng kế hoạch là nơi đầu tiên phát hiện nước có vấn đề, do tăng ca quá muộn nên một đồng nghiệp ngủ lại công ty nói sáng sớm thứ hai thức dậy, lúc vệ sinh cá nhân cứ cảm thấy là lạ, súc miệng cũng thấy mùi vị quái quái, kêu hành chính tìm người đến xử lý, khơi thông đường ống, tẩy sạch một chút.

    Nhưng một giám đốc điều hành của công ty đã chết và một người khác đang mất tích, mọi người đều hoảng loạn bất an, ai có tâm trí quan tâm đến mùi vị của nước chứ?

    Hành chính còn mắng đồng nghiệp phòng kế hoạch đó một trận, bảo anh ta về sau có tăng ca cũng đừng ngủ qua đêm luôn ở đây nữa, lãng phí tài sản của công ty, súc miệng thôi mà cũng ghét bỏ nước không tốt.

    Nói đến độ đồng nghiệp phòng kế hoạch đó giận quá mất khôn, buột miệng bảo Cố Thành Tuấn có xảy ra chuyện gì thì cũng là đáng đời, họ làm trâu làm ngựa cho công ty, lại bị chúng mắng mỏ như rác rưởi, không coi họ là người.

    Nhưng đến thứ tư, không cần đánh răng súc miệng, thậm chí cả khi rửa tay cũng có thể ngửi thấy mùi lạ trong nước, còn thoang thoảng mùi tanh của tóc.

    Bây giờ mọi người ít nhiều ai cũng từng xem phim ma, chẳng biết là ai nghĩ đến đầu tiên, hành chính vội vàng gọi an ninh và bộ phận quản lý điện nước đến, quả nhiên phát hiện thi thể Cố Thành Tuấn bên trong.

    Lần này không cần Trần Văn Vũ nói, chỉ cần nhìn ảnh thôi là biết không có ngoại thương rồi.

    Vì một khi có miệng vết thương, sau khi ngâm nước sẽ sưng lên rất rõ.

    Mà Trần Văn Vũ cũng nói với tôi rằng toàn bộ lông tóc trên cơ thể Cố Thành Tuấn đều đã bị cạo sạch.

    Thế nên, giờ mọi người đang đồn đoán rằng hung thủ là đàn ông, có thể là một người đàn ông quen dùng dao cạo kiểu xưa, vì nếu không có kinh nghiệm cạo râu, thì sẽ không thể cạo sạch hết lông tóc một cách hoàn hảo như vậy được.

    Tất nhiên, cũng có thể kẻ đó đã dùng kem tẩy lông, nhưng thi thể cũng đã bị lau chùi bằng thuốc tẩy, không phân biệt được là kem tẩy lông hay là dùng dao cạo.

    Chuyện này khiến cả công ty đều buồn nôn muốn chết, nhân viên tăng ca rất nhiều, nhiều người tăng ca quá muộn sẽ ngủ lại công ty, sau đó vào nhà tắm vệ sinh sức miệng, mặc dù từ sau khi cảm thấy nước có mùi, hầu hết mọi người đều không dùng nước máy đánh răng nữa, nhưng vẫn còn dùng để rửa tay rửa mặt.

    ...

    Đọc full series tại bachhoamot.wordpress.com
     
    Tâm Như Xà Hạt
    Chương 4


    Tác giả: Khát Mưa

    Người dịch: Morela T. | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của người dịch, vui lòng không tự ý repost!

    _______________

    "Viên Nguyên, thật là kinh tởm mà.

    Không ngờ cái loại tình tiết vốn chỉ xuất hiện trong phim ma này lại xảy ra trên người tôi, cảm thấy mình có rửa kiểu gì cũng không thể rửa sạch được.

    Phòng kế hoạch và phòng marketing tăng ca nhiều lắm, đều đã đi tắm suối nước nóng rồi, nói là phải mượn nước lưu huỳnh ngâm mình để giải xui."

    Trần Văn Vũ thở dài đầy cảm khái.

    Nhưng tiếp theo lại nói: "Mặc dù chúng tôi cũng từng mắng Cố Thành Tuấn là quỷ hút máu của công ty, là một con gà sắt rán sành ra mỡ."

    "Nhưng nếu hung thủ chính là kẻ đã giết Lý Lượng, vậy thì tố chất tâm lý của hắn cũng quá mạnh rồi đó.

    Bắt một con rắn, từng chút một chờ nó chui vào trong cơ thể Lý Lượng, để hắn phải chịu cảm giác như bị cưỡng hiếp..."

    "Cố Thành Tuấn còn kinh khủng hơn nữa.

    Hắn còn cạo sạch hết người lão, không để lại dù một sợi lông, cạo sạch đến nỗi như một con gà hấp, lại còn dùng thuốc tẩy trắng chà lau kỹ cái xác, tên hung thủ này ít nhiều cũng có chút biến thái!"

    Giọng điệu của Trần Văn Vũ có chút kỳ lạ, anh ta nói rất cẩn thận, giống như đang dẫn dụ, lại như đang phân tích.

    Tôi vội nói với anh ta: "Anh chú ý chút đi, công ty vừa mới chết hai giám đốc điều hành, anh lại phấn chấn bàn luận thủ pháp gây án như thế à, cho dù giả vờ thì cũng phải giả vờ như đang bi thương, đau buồn chứ."

    Hơn nữa Lý Lượng đã chết, tôi lại từ chức, anh ta chính là người có thâm niên nhất trong bộ phận thu mua, chính là người có khả năng cao nhất chiếm được vị trí của Lý Lượng, cũng khá dễ bị nghi ngờ.

    Trần Văn Vũ cười nhạt: "Hai người họ chết rồi, đồng nghiệp trong công ty suýt đốt pháo ăn mừng đấy."

    Chẳng qua là cũng ho khan một tiếng, nói anh ta sẽ kể với tôi là bởi vì tôi đã từ chức, còn người trong văn phòng thì không dám nói.

    Nhưng anh ta phân tích tỉ mỉ đến độ cứ khiến tôi phải suy nghĩ mãi, đang định bảo anh ta đừng nói nữa thì lại nghe thấy tiếng gõ cửa.

    Tôi cầm điện thoại trong tay ra mở cửa, thấy cảnh sát Vương Manh, người lần trước ghi lời khai cho tôi, đang ở bên ngoài cười với mình: "Viên Nguyên, lại gặp cô rồi."

    Trong điện thoại, voice chat của Trần Văn Vũ lại "đinh đinh" nhảy tới, tôi hơi căng thẳng cười, đáp lại Vương Manh: "Mời vào."

    Tôi biết cảnh sát sẽ đến tìm mình, nhưng tôi không ngờ lại đến nhanh như vậy, còn đến thẳng cửa luôn.

    ...

    Người đến cùng với Vương Manh là đội trưởng Hàn lần trước đã gặp, cùng với một người trẻ tuổi hơn, Tiểu Trần.

    Với thế trận này, ai có nói là không nghi ngờ tôi thì chính họ cũng không tin.

    Tôi ra hiệu cho họ tiến vào ngồi xuống, rồi xoay người đi rót nước cho họ.

    Vương Manh là người đầu tiên mở miệng hỏi tôi, có biết tại sao họ lại đến tìm tôi không.

    Tay cầm cốc nước của tôi hơi run, nhưng vẫn mở miệng nói: "Tôi biết.

    Vừa rồi đồng nghiệp đã nhắn tin cho tôi, giám đốc Cố chết rồi.

    Mấy ngày trước lúc tôi thôi việc rời đi, đã có xích mích không mấy vui vẻ với lão..."

    Tôi có cả động cơ giết Cố Thành Tuấn lẫn Lý Lượng, hiềm nghi không hề nhỏ.

    "Không phải không mấy vui vẻ, mà là bị ông ta hãm hại, đúng chứ."

    Vương Manh nhận lấy cốc nước trong tay tôi, cười nói: "Ông ta bảo cô ở nhà nghỉ ngơi, sau đó lại lấy cớ cô ba ngày liền vắng mặt để đuổi cô đi.

    Thủ đoạn không quá cao minh, còn có chút khiến người ghê tởm, nhưng lại thật sự dùng được."

    Cô ấy quay đầu đi, nói tiếp, "Tại sao Cố Thành Tuấn lại phải dùng phương thức đê hèn lộ liễu như vậy để sa thải cô?"

    "Sợ phải bồi thường thôi."

    Tôi cúi đầu cười khổ, đưa một ly nước khác cho đội trưởng Hàn, anh ấy không tiếp, hỏi thẳng tôi xem nhà vệ sinh ở đâu, anh ấy muốn đi vệ sinh nhờ.

    Tôi vừa nghĩ đến những thứ trong phòng tắm, tay cầm cốc nước chợt siết chặt, cốc nước đầy tám phần lập tức bị tràn ra.

    Vương Manh vội nhận lấy nước, đội trưởng Hàn lại rút khăn giấy đưa cho tôi, không nói gì cả, nhưng đôi mắt cứ nhìn chằm chằm vào tôi.

    Tôi cười gượng lau tay, dứt khoát bình tĩnh mở miệng nói: "ó đồng nghiệp nói rằng thi thể hai người kia đều bị chà lau bằng thuốc tẩy, trong phòng tắm của tôi có thuốc tẩy thế nên tôi hơi căng thẳng."

    "Ồ?"

    Đội trưởng Hàn nhìn chằm chằm tay tôi, rồi liếc phòng tắm: "Nhãn hiệu gì vậy?"

    Tôi cẩn thận lau nước đọng giữa các kẽ ngón tay, cười khổ: "Chính là loại ship từ trên Douyin* tới, trang phục đi làm yêu cầu phải có áo sơ mi trắng mà, nếu bị thấm gì đó giặt không sạch hoặc giặt quá mức mà bị ố, thì coi như vứt cả rồi, nhưng không thể mua mới mãi được phải không, thế nên mới..."

    (*Tiktok bản Tung Của nha)

    "Tôi biết, đồng nghiệp của các cô cũng đã mua.

    Loại thuốc tẩy này không chỉ có bộ phận các cô dùng, mà đa số người các bộ phận khác cũng đều dùng, đều do Trần Văn Vũ quảng cáo, nói là dùng rất tốt."

    Vương Manh cười với tôi.

    Tiếp theo lại khẽ nhướng mày: "Trước khi đến đây, chúng tôi đã đến nhà Trần Văn Vũ xác nhận, nhà anh ta cũng có loại thuốc tẩy đó."

    Lúc đầu tôi nghe vậy thì thấy nhẹ nhõm, nhưng sau đó ngực lại nặng trĩu, lúc nãy Trần Văn Vũ gửi tin nhắn cho tôi, hắn đã không hề nhắc tới chuyện cảnh sát đến nhà tìm hắn.

    Mà hắn vội vàng nói hết những gì mình biết cho tôi, lẽ nào cũng là đang đào hố tôi sao?

    Quả nhiên phòng làm việc cũng như bãi chiến trường, cho dù tôi đã bị đuổi đi rồi, cũng vẫn không dễ thoát.

    Thấy đội trưởng Hàn còn đang đứng đợi, tôi vội vàng dẫn anh ấy vào phòng tắm.

    Vương Manh bảo tôi đừng căng thẳng, chỉ là vì tôi và Cố Thành Tuấn có xích mích nên mới tới nhà tôi cho đúng quy trình.

    Nhưng lần trước Lý Lượng chết, họ cũng chỉ gọi điện kêu chúng tôi qua hợp tác điều tra thôi, lần này lại đến tận cửa.

    Những gì Vương Manh hỏi, không gì ngoài lịch trình mấy ngày nay của tôi.

    Đọc full series tại bachhoamot.wordpress.com

    Tôi hơi ngượng ngùng liếc nhìn chiếc váy ngủ vừa cũ vừa nhăn trên người mình: "Tôi chỉ một mực ở nhà thôi."

    "Có ai làm chứng được không?"

    Vương Manh liếc tôi một cái, lại nói vội: "Chỉ là một câu hỏi bình thường thôi, đừng căng thẳng."

    "Làm sao tôi chứng minh được khi mà tôi ở một mình chứ!"

    Tôi không muốn căng thẳng cũng không được.

    Tiếp theo lại suy nghĩ một chút, vội nói: "Thời gian đăng nhập vào trò chơi có được tính không?

    Còn có gọi đồ ăn ngoài, còn có... còn có lướt Douyin trong một thời gian dài và xem phim, tán gẫu, mắng giám đốc Cố..."

    Tôi cố hết sức nghĩ xem mình có thể lưu lại thứ gì trên mạng, liếc nhìn Vương Manh, thận trọng nói: "Với lại xuống lầu vứt rác, có tính không?"

    Nếu không thì không ai có thể chứng minh rằng tôi đã ở nhà một mình suốt cả!

    "Cô đừng căng thẳng."

    Thấy vậy, Vương Mông an ủi tôi, lại cùng với Tiểu Trần tra xét lịch sử lướt web của tôi một chút.

    Tôi hơi hoảng loạn tìm hết điện thoại, máy tính, máy tính bảng ra, đẩy cho Tiểu Trần, hoảng đến mức tay cũng đang run.

    Vương Manh vừa an ủi tôi đừng căng thẳng, vừa nhìn vào lịch sử order đồ ăn của tôi: "Cô đây là ăn từ sáng đến tối luôn hả, không sợ tăng cân à?"

    "Tâm trạng không tốt nên quay sang phục thù đồ ăn thôi."

    Tôi lướt các đơn hàng trên điện thoại, có chút ngượng ngùng nói: "Sẽ ảnh hưởng đến việc điều tra sao?"

    "Không ảnh hưởng.

    Tần suất giao đồ khá thường xuyên, đồ ăn vặt và trái cây đều đưa tới tận cửa à?"

    Vương Manh lướt nhật ký đặt hàng bên trên.

    Tôi nghe vậy mà càng lúc càng căng thẳng, đừng nói lòng bàn tay, đầu ngón tay cũng đã đổ đẫm mồ hôi rồi: "Tôi ở nhà lôi thôi lếch thếch, không trang điểm, cộng thêm tâm trạng thật sự không tốt nên không muốn ra ngoài..."

    Vương Manh liếc nhìn tôi, gật đầu, chỉ thêm Wechat của tôi rồi bảo tôi chụp ảnh màn hình gửi cho cô ấy.

    Tôi vội vàng chụp lịch sử đơn hàng thành từng bức ảnh dài, gửi tất cho cô ấy.

    Đội trưởng Hàn từ trong toilet đi ra, vừa rút khăn giấy lau tay vừa nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính mà Tiểu Trần đang xem xét: "Không phải cô đã nghỉ việc rồi à?

    Tại sao vẫn còn email công việc gửi tới?"

    Ngón tay tôi đang chụp ảnh lại siết chặt, cả một hình ảnh dài đã bị ngắt, bàn tay cầm điện thoại cũng run lên, nghiến răng, cười khổ nói: "Dù sao thì cũng không thể mặc kệ được mà?

    Tôi đi vội quá, mấy nhà cung cấp này nhận được đơn hàng cũng không dễ dàng gì, tôi chỉ chuyển tiếp hoặc gắn thêm CC cho mail để họ biết họ nên liên hệ lại với ai, sau đó giao vài điều cần lưu ý cho đồng nghiệp, nói lúc trước từng phát sinh vấn đề như này thì nên giải quyết thế nào."

    "Rất có tâm."

    Đội trưởng Hàn ném khăn giấy vào thùng rác, tặc lưỡi nói: "Cô mới đi làm có tám chín năm thôi nhỉ, vậy mà đã tự mình mua được một căn nhà lớn như này, cũng nhận không ít lời từ các nhà cung cấp nhỉ?

    Nếu không thì nghỉ việc rồi sao còn muốn giúp họ?

    Trang trí của căn nhà này đã chi không ít tiền phải không?"

    Ánh mắt anh ấy đánh giá khắp xung quanh, nhưng giọng điệu thì rõ ràng có gì đó không đúng.

    Tôi nắm chặt điện thoại, gật đầu với một nụ cười gượng gạo, cố giữ bình tĩnh nói: "Ăn chút chiết khấu, nhận chút lợi ích, đây cũng không phải là bí mật gì trong ngành này.

    Nếu anh mà không nhận thì nhà cung cấp còn không yên tâm ấy chứ, vậy sẽ phát sinh thêm nhiều vấn đề hơn.

    Nếu không thì chỉ chút tiền lương kia, mà cường độ công việc lại lớn như thế, tôi cũng không cần phải nhẫn nhịn một tên đồi bại như Lý Lượng..."

    Nhắc tới Lý Lượng, tôi không nói thêm gì nữa, chỉ hừ lạnh một tiếng, tiếp tục chụp ảnh màn hình: "Thật ra, Cố Thành Tuấn muốn sa thải tôi, ngoài việc sợ phải bồi thường, thì còn là vì Lý Lượng chết rồi, tôi chính là người đủ tư cách nhất ngồi lên cái vị trí đó."

    "Vậy thì ông ta phải lôi kéo cô thật tốt mới đúng chứ."

    Đội trưởng Hàn ra hiệu cho tôi nói tiếp.

    Tôi gửi ảnh chụp màn hình cho Vương Manh xong, lại liếc nhìn đội trưởng Hàn, tự cười giễu một tiếng: "Nhưng tôi là phụ nữ mà, có những việc không phù hợp với phụ nữ.

    Có một số thứ tôi không thể chấp nhận được, nhưng bọn chúng lại cần."

    "Là thứ gì?"

    Vương Manh vừa bấm vào ảnh chụp màn hình đối chiếu thời gian, vừa tò mò liếc nhìn tôi: "Các cô làm thu mua ăn chiết khấu, lại còn phải phân nam nữ sao?"

    Tôi bật cười, ánh mắt quét qua đội trưởng Hàn và Tiểu Trần: "Có phải Lý Lượng và Cố Thành Tuấn đều bị thiến rồi không?"

    ...

    Đọc full series tại bachhoamot.wordpress.com
     
    Tâm Như Xà Hạt
    Chương 5


    Tác giả: Khát Mưa

    Người dịch: Morela T. | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của người dịch, vui lòng không tự ý repost!

    _______________

    Thật ra thì cũng không có gì phải giấu diếm, tôi bấm thẳng vào tấm hình chụp xác chết mà Trần Văn Vũ đã gửi cho mình, đưa cho đội trưởng Hàn: "Cho dù có là ăn chiết khấu thì ăn bao nhiêu, làm sao ăn?

    Ai là người bàn đơn hàng, bên trong còn có nhiều thứ lòng vòng."

    "Rất nhiều nhà cung cấp, để giành được đơn hàng, sẽ đặc biệt tìm kiếm các nữ nhân viên xinh đẹp để làm bàn đạp, sau đó bảo họ bồi rượu gì đó, có lần còn mang mấy người, một mình Lý Lượng ăn không hết, thì sẽ gọi thêm những kẻ điều hành khác nữa."

    "Trong số đó nhất định sẽ có Cố Thành Tuấn.

    Dù sao ở chung một công ty, mọi người phải cùng tiến cùng lùi, tránh cho ở phía sau ngáng chân nhau."

    Những chuyện này là quy tắc ngầm, không coi như là bí mật gì, đều là việc ngươi tình ta nguyện cả thôi."

    Tôi có vài nhà cung cấp, sau khi thương lượng hợp đồng với tôi, họ sẽ cố ý tìm cớ để mời Lý Lượng đi ăn tối, tuy rằng cũng sẽ chào hỏi tôi nhưng những nơi họ đến đều không thích hợp với phụ nữ, cho nên sẽ không mời tôi đi.

    Đội trưởng Hàn vừa nghe vừa trầm ngâm gật đầu: "Những nữ nhân viên này không hẳn là hoàn toàn tự nguyện, đúng không?

    Cho nên năm ngoái mới có một cô gái họ Ngô của một nhà cung cấp đã tự sát."

    Quan hệ giữa nam và nữ, thế nào mới được coi là quan hệ tự nguyện?

    Sau khi báo cảnh sát, đàn ông nói đó là tự nguyện, phụ nữ nói đó không phải là tự nguyện, làm sao để phân chia?

    Người đã chết rồi, bây giờ còn lấy ra nói, tôi cũng không muốn nói nhiều nữa.

    Cho đội trưởng Hàn xem xong, tôi chỉ khách khí cười.

    Anh nhướng mày, cầm lấy di động của tôi, liếc một cái: "Trần Văn Vũ kể rất chi tiết những chuyện này với cô nhỉ?

    Lần trước lúc Lý Lượng chết, anh ta cũng phân tích vụ án với cô sao?

    Hận không thể một lần nữa tái dựng hiện trường với cô?

    Anh ta biết rõ tình hình vụ án như vậy?"

    "Có thể anh ta không biết nói với ai, vì tôi không làm ở công ty nữa nên cứ nói với tôi thôi."

    Tôi cười một cách bất lực.

    Đội trưởng Hàn lấy điện thoại, nghe tất cả voice chat Trần Văn Vũ đã gửi cho tôi rồi mới nói: "Phân tích không tồi.

    Mà nếu Cố Thành Tuấn không muốn cô được thăng chức, vậy thì không cho cô thăng chức là được rồi, tại sao lại dùng âm mưu như thế để đuổi việc cô?"

    "Bộ phận thu mua có rất nhiều dầu mỡ.

    Có lẽ lão đang muốn để một nhân viên nhảy dù qua, sợ tôi lấy lý lịch của mình ra làm khó dễ, ngáng đường bọn lão.

    Hoặc có thể lão có một người thân tín trong phòng thu mua, muốn đưa hắn lên nhưng có tôi ở đó, sợ tôi ghi hận lão, ngáng đường, ảnh hưởng đến lợi ích lão vốn hưởng, đuổi việc thì sẽ đầu xuôi đuôi lọt, không có hậu họa về sau."

    Tôi xua tay với anh, ra hiệu anh trả điện thoại lại cho tôi.

    Đội trưởng Hàn xoay điện thoại một chút, nhìn tôi chằm chằm, nói: "Vậy nếu đã không thể bước qua cô, tại sao lại không để cô thăng chức luôn?

    Tôi đã hỏi đồng nghiệp trong công ty cô rồi, họ đều nói cô đủ tư lịch, năng lực giỏi, trách nhiệm cũng cao, lại có uy tín hơn hẳn các đồng nghiệp khác, tại sao công ty nhất định cứ phải sa thải cô?"

    Anh cũng biết là công ty đã sa thải tôi chứ không phải là Cố Thành Tuấn!

    Tôi cười gượng liếc nhìn Vương Mông: "Đây không phải là lại quay lại câu hỏi trước đó sao!

    Đội trưởng Hàn là đàn ông, chắc là biết ở chốn công sở, rất nhiều đàn ông không thích làm việc với phụ nữ nhỉ."

    "Nếu phụ nữ ở cấp bậc thấp hơn, họ không cần phải quá kiêng kỵ, muốn nói lời tục tĩu thì nói lời tục tĩu, hoặc muốn làm gì đó với những người phụ nữ khác, nữ nhân viên cấp dưới kia, bởi vì bị chức vụ đè ép, sẽ không ngăn cản, mà cho dù có ngăn cản thì cũng vô ích."

    Đọc full series tại bachhoamot.wordpress.com

    "Nhưng một khi đã có phụ nữ ngang hàng hoặc trên cấp, có quyền ngôn luận và định đoạt nhất định, thì khi bọn họ ở chung với phụ nữ, sẽ phải chú ý lời nói, chú ý chừng mực, như vậy bọn họ sẽ có cảm giác như bị kiềm chế, hệt như là làm gì cũng phải nhìn sắc mặt của nữ đồng nghiệp kia vậy.

    Như tôi đã nói vừa rồi, nếu bên kia dùng nữ nhân viên để kéo đơn hàng, thì chắc chắn không thể qua mặt được tôi, vậy họ chẳng phải là không vớt được món hời nào rồi sao?"

    Tôi đặt điện thoại xuống.

    Nhìn về phía đội trưởng Hàn: "Lợi ích vớt từ thu mua không chỉ là tiền, mà còn là những thứ khác."

    Sau đó lại liếc nhìn người đứng bên cạnh rõ ràng đã đồng cảm - Vương Manh: "Thế nên anh xem các nhà điều hành của công ty đi, có bao nhiêu là phụ nữ?

    Có cũng là người bối cảnh thâm hậu, chắc chắn không có người từ bên dưới từng bước, từng bước đi lên."

    Đội trưởng Hàn chỉ trầm ngâm gật đầu, sau đó liếc nhìn Tiểu Trần: "Xong chưa?"

    Tiểu Trần gõ bàn phím, đưa máy tính cho tôi, nói là xong rồi.

    Họ còn phải đến hỏi các đồng nghiệp khác nên lập tức rời đi.

    Khi tôi đưa họ ra ngoài, đội trưởng Hàn đứng ở cửa, dường như nhớ ra điều gì đó, nói với tôi: "Cô ở một mình mà còn mua cái bồn tắm to như thế ư?

    Là bồn tắm đôi phải không?

    Mua ở đâu thế?

    Có đắt không?

    Tắm rất thoải mái nhỉ?"

    Tôi nghe mà mí mắt giật giật, nhưng vẫn bình tĩnh nói: "Cũng được, nó được lắp đặt trong lúc sửa sang nhà.

    Tôi lúc nào cũng phải tăng ca mệt mỏi quá, nên có thói quen tắm nước nóng trước khi ngủ, như vậy ngủ cũng ngon hơn một chút."

    "Có dễ dọn dẹp không?"

    Đội trưởng Hàn nghiêm mặt đứng ở cửa nói: "Thì cô là phụ nữ mà, lúc đi tắm, tóc tai gì đó, không dễ dọn sạch phải không?"

    "Sử dụng túi tắm dùng một lần ấy, dùng xong chỉ cần xé bỏ là được rồi."

    Tôi mỉm cười với đội trưởng Hàn.

    Nhẹ nhàng nói: "Còn tóc thì cứ đội mũ tắm, nếu sợ khó thay túi tắm thì có thể cắm thêm đầu lọc vào van xả nước của bồn tắm, cho dù xả nước chậm hơn chút nhưng những thứ như lông tóc đều sẽ được lọc sạch vào trong."

    Đội trưởng Hàn như có điều suy tư nhìn tôi, gật đầu.

    Vương Manh và Tiểu Trần đều liếc tôi, ánh mắt có hơi không đúng lắm.

    Tôi đưa họ đến tận thang máy, Vương Manh dặn tôi tạm thời đừng ròi khỏi thành phố này, họ có lẽ còn có chuyện cần hỏi thăm tôi.

    Lúc đội trưởng Hàn bước vào thang máy, đột nhiên lại nói với tôi, "Viên Nguyên, năm nay cô cũng gần ba mươi rồi phải không?"

    Tôi xoa xoa mặt mình: "Dạo này tôi thức khuya nhiều quá, trông già đi rồi sao?"

    "Không phải, tôi chỉ hơi tò mò, thu nhập của cô khá tốt, người cũng xinh đẹp, lại còn nhận chiết khấu từ phòng thu mua, có căn hộ lớn thế này, sự nghiệp cũng thành công.

    Nếu kết hôn thì có lẽ..."

    Đội trưởng Hàn quay sang tôi nhún vai, cười nói: "Tôi không có ý gì khác, chỉ là lớn tuổi thì thích làm mối thôi.

    Trong đội của chúng tôi còn nhiều đàn ông độc thân lắm, cô xem Tiểu Trần của chúng tôi xem!"

    Đội trưởng Hàn còn vỗ Tiểu Trần một chút, cười cười với tôi.

    Tôi nheo mắt, cũng phối hợp cười nói: "Đội trưởng Hàn không biết đúng không?

    Càng là phụ nữ có điều kiện tốt, thì càng khó lung lay, khó lấy chồng lắm."

    Đội trưởng Hàn gật đầu, nhưng ngay lúc tôi vừa xoay người, anh lại nói: "Vậy cô có thể tìm trong đám đồng nghiệp của mình ấy?

    Tôi thấy Trần Văn Vũ có chuyện gì đều nói với cô, những email không xử lý được cũng đều chuyển cho cô, hình như chẳng có gì kiêng kỵ với cô cả.

    Anh ta cũng sàn sàn tuổi cô, thật sự không tồi đâu.

    Hôm nay chúng tôi đến thăm hỏi nhà anh ta, cứ vài câu anh ta lại nhắc đến cô một lần, tình cảm giữa hai người có lẽ rất tốt nhỉ."

    "Tôi sẽ xem xét chuyện này, cảm ơn đội trưởng Hàn."

    Tôi mỉm cười vẫy tay chào.

    Đội trưởng Hàn này thật không hổ là đội trưởng.

    Tôi bước vào phòng, ngồi trên ghế sô pha, cầm điện thoại di động lên xem hết lịch sử giao hàng của mình, thời gian cách nhau xác thật là rất ngắn.

    Lại xem qua email trong máy tính và thời gian đăng nhập vào trò chơi thêm lần nữa.

    Đang xem, tôi chợt nghe thấy tiếng cào nhẹ phát ra từ chỗ quạt thông gió của nhà vệ sinh.

    Nhẹ cười một tiếng, tôi quay đi lấy cái ghế, mở lỗ thông gió ra.

    Một cái đầu lông xù xù, trắng đen mềm mại chui ra từ đó, nhìn tôi cười lấy lòng.

    ...

    Đọc full series tại bachhoamot.wordpress.com
     
    Tâm Như Xà Hạt
    Chương 6


    Tác giả: Khát Mưa

    Người dịch: Morela T. | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của người dịch, vui lòng không tự ý repost!

    _______________

    Tôi nhìn con gấu mèo chui ra từ lỗ thông gió, đeo găng tay vào, lấy ra từ ngăn kéo của bàn trà một chiếc chìa khóa bọc trong khăn giấy và đưa cho nó.

    Sau đó lại đưa cho nó một quả táo khác trên bàn, mỉm cười với nó.

    Con gấu mèo cắn quả táo, lấy chìa khóa, lần nữa chui vào ống thông gió.

    Tôi vặn lại con vít đã bật ra, ngồi trên ghế sofa, mang máy tính đến lướt xem những email bên trong.

    Những ngày sau khi Lý Lượng chết, tôi phải phụ trách việc đôn đốc các nhà cung cấp thường xuyên kiểm tra nguyên vật liệu, sắp xếp lịch trình mua, cũng như việc thanh toán và đối chiếu của một số nhà cung cấp.

    Sau khi tôi thôi việc, Trần Văn Vũ chỉ có thể lo liệu một mình, mặc dù có hơi lộn xộn nhưng hắn sẽ nhờ tôi giúp riêng, tôi cũng sẽ ổn định tâm lý của các nhà cung cấp, tránh cho họ đoạn cung hoặc vội vàng thanh lý nợ, cũng miễn cưỡng có thể duy trì, ít nhất không để dây chuyền sản xuất bị gián đoạn.

    Sau khi Cố Thành Tuấn chết, nhân tâm trong công ty đã phân tán, sợ khó có thể cân bằng được.

    Tôi đã lướt xem các email, hầu hết chúng đều là do Trần Văn Vũ gửi để tôi xử lý.

    Đang xem, Trần Văn Vũ đã gọi thẳng đến: "Cảnh sát tới tìm em rồi sao?"

    Tôi ậm ừ cho qua, hắn im lặng một lúc rồi rủ tôi đi ăn tối, hắn nói đồng nghiệp phòng thu mua và mấy nhà cung cấp lớn đều ở đó, mọi người cùng nhau thư giãn một chút, hắn sẽ đãi khách.

    "Không đi."

    Tôi từ chối thẳng thừng, lạnh lùng nói, "Tôi đã thôi việc nên chuẩn bị đi tìm việc khác rồi."

    Hắn bảo tôi đi, chính là vì để chứng minh dù trong khoảng thời gian này xảy ra quá nhiều biến cố, tôi vẫn sẽ đứng về phía hắn, giúp hắn ổn định nhân tâm.

    Trần Văn Vũ còn muốn nói gì đó nhưng tôi đã cúp điện thoại, sau đó nhìn lướt qua buồng tắm, không có đồ vật nào bị đụng chạm, nhưng tủ đồ rõ ràng đã từng mở ra.

    Tôi lấy thuốc tẩy, mặc kệ tiếng chuông điện thoại không ngừng reo bên ngoài, lau sạch bồn tắm, trùm túi tắm dùng một lần và cho nước nóng vào, tiếng nước át cả đi tiếng chuông điện thoại.

    Bồn tắm đôi khá to, muốn đổ đầy nước thì hơi lâu.

    Tôi lấy thuốc tẩy ra, lại bắt đầu cọ rửa mọi ngóc nghách trong nhà tắm.

    Lúc nước gần đầy, bên ngoài truyền đến tiếng đập cửa rầm rầm, đập đến nỗi ngay cả vách tường cũng rung chuyển.

    Liếc nhìn nước trong bồn tắm, đặt bàn chải xuống, tôi ra ngoài nhìn qua mắt mèo, chỉ thấy Trần Văn Vũ đứng đó, đã không còn vẻ chuyện trò vui vẻ và buôn dưa như trước nữa, sắc mặt âm trầm đứng mà đập cửa.

    Tôi vừa mở cửa, hắn đã đẩy tôi vào trong, lật tay đóng cửa lại, trừng mắt nhìn chằm chằm tôi: "Viên Nguyên, em có ý gì?"

    Giọng điệu này tệ đến mức không thể tệ hơn, có lẽ là không thể nhẫn nại nổi nữa rồi.

    Tôi lười để ý đến hắn, quay người lại nhìn nước trong bồn tắm, vừa nãy đã gần đầy rồi, chỉ sợ sắp tràn.

    Trần Văn Vũ thế nhưng lại đi theo tôi vào phòng tắm, trầm giọng nói với tôi, "Vì muốn rửa sạch hiềm nghi mà em đã khai với cảnh sát, là anh đã gửi ảnh thi thể Cố Thành Tuấn cho em, còn phân tích vụ án cho em hả."

    "Cái này tôi không cần phải nói, cảnh sát muốn tra cũng có thể tra ra được."

    Thấy nước đã đủ rồi, tôi vươn tay tắt vòi đi.

    Trần Văn Vũ liếc nhìn bồn tắm đầy nước của tôi, sau đó quét qua đống thuốc tẩy trong góc, lạnh lùng nói: "Nhưng em là người bị nghi ngờ nhiều nhất, phải không?

    Những gì Lý Lượng và Cố Thành Tuấn đã làm với em, anh khai hết với cảnh sát rồi, em chỉ hận không thể giết bọn họ thôi, đúng chứ?"

    Tôi chạm vào nước, nhiệt độ ấm vừa phải...

    Liếc nhìn Trần Văn Vũ: "Tôi muốn đi tắm, anh về đi."

    Nhưng Trần Văn Vũ lại duỗi tay lướt trên mặt nước trong bồn tắm, thô bạo nắm lấy tay tôi: "Viên Nguyên, nếu anh có thể đảm nhận vị trí của Lý Lượng, vậy thì em không đi làm cũng được.

    Sau này em tìm nhà cung cấp, có lợi thì chúng ta chia đôi, em không ở công ty thì càng tốt."

    Tôi dùng sức rút tay ra, nhưng Trần Văn Vũ thế mà lại nắm lấy cổ tay tôi, kéo thẳng tôi vào lòng, ấn chặt tôi, nâng cằm tôi định hôn xuống.

    Mặc dù tôi cố tránh né trái phải, nhưng sức lực giữa nam và nữ chênh lệch quá lớn, mấy lần môi hắn đã lướt qua mặt tôi.

    Trần Văn Vũ thở gấp nói: "Anh biết em hận Lý Lượng và Cố Thành Tuấn, nhưng khi đó anh buộc phải làm vậy, anh khác với bọn chúng, chúng ta kết hôn đi, được không?

    Như thế chuyện trong quá khứ sẽ không ai biết hết, anh sẽ đối xử với em thật tốt, Viên Nguyên à, anh thật sự rất thích em."

    Hắn vậy mà choàng luôn tay qua người tôi, ấn tôi vào bồn tắm, quần áo chưa kịp cởi đã đè hẳn lên.

    Tôi chỉ mặc có mỗi bộ đồ ngủ, bồn tắm tôi rất lớn, vừa mới bị đè xuống nước, sóng nước đã vập tới, chiếc váy ngủ co lên, miệng tôi sặc đầy nước, cơ thể cũng bị Trần Văn Vũ áp chặt, thật sự không thể động đậy được.

    Cho dù tôi đã tắm vô số lần ở nhà, nhưng lúc này vừa bị đè xuống, những ký ức tồi tệ trong quá khứ lập tức hiện về, nỗi sợ hãi sâu thẳm trong lòng hệt như cái váy ngủ đang dập dềnh theo làn nước này, điên loạn va đập vào tâm trí tôi,.

    Cánh tay đang đặt trên thành bồn tắm sờ soạng, tôi mò thấy một cái chai không biết là chai gì dựa ở gần tường, vội cầm lên đập mạnh vào đầu Trần Văn Vũ.

    Hắn ta rên lên một tiếng, tôi lại cầm cái chai, đập thêm mấy phát nữa vào lưng hắn, đạp hắn ra rồi vội vàng lật mình, nhào ra khỏi bồn tắm, đứng dậy.

    Vừa ho khan hai tiếng, nghẹn ngào phun nước ra, nháy mắt lại thấy Trần Văn Vũ đang che đầu, ánh mắt hung tợn nhìn chằm chằm tôi.

    Những cảnh tượng trong phim và tiểu thuyết, những cảnh tượng giết chóc đẫm máu lướt nhanh qua tâm trí tôi.

    Không kịp nghĩ ngợi gì, tôi lại vớ lấy cái chai, đập thật mạnh vào đầu Trần Văn Vũ lần nữa rồi liều mạng chạy ra ngoài.

    Đọc full series tại bachhoamot.wordpress.com

    Vừa chạy đến ngoài hành lang, tôi đã hô to: "Cứu mạng!

    Cứu tôi với!"

    Đằng sau dường như vang lên tiếng gầm của Trần Văn Vũ, tôi chạy như bay về phía thang máy, dùng sức ấn mạnh vào nút chờ.

    Mắt thấy thang máy sắp tới, bước chân Trần Văn Vũ cũng vang lên sau lưng: "Viên Nguyên, em chạy cái gì!

    Em mà chạy, có tin tôi sẽ phát tán những thứ đó ra ngoài hay không!"

    Tôi sợ đến mức tim thót lên, chạy thẳng đến cửa an ninh, nhưng vừa xoay người đã cảm thấy eo thắt lại, Trần Văn Vũ từ phía sau vươn một tay ra ôm eo tôi, kéo vào lòng, toan lôi tôi trở về.

    Hắn vóc dáng cao lớn, tôi bị một tay hắn ấn chặt vào lòng, tay chân thật sự không có chút sức chống cự nào.

    Những ký ức tồi tệ trong quá khứ lại ùa về, tôi gào thét, tay đấm chân đá giãy giụa.

    Lúc này tôi đã vô cùng hối hận, đáng ra tôi không nên mua loại căn hộ mỗi tầng một hộ này, nếu như có hàng xóm, dù có vài việc hơi bất tiện một chút, nhưng trong những tình huống như thế này, chí ít...

    Trần Văn Vũ lôi mạnh tôi về phía cửa, hai tay tôi cào cấu loạn xạ, ngay lúc mà tôi nghĩ rằng mình không thể thoát nổi thì...

    Đột nhiên, ai đó quát lớn lên một tiếng, tiếp đó, một bóng người sải bước tới, chỉ một động tác đã khóa chặt tay Trần Văn Vũ lại, vật hắn ra, ghì mạnh xuống đất.

    Trần Văn Vũ đau quá rống lên thất thanh, tôi nặng nề ngã ngồi trên sàn, há to miệng thở hổn hển.

    Bên ngoài lại vang lên tiếng bước chân, Vương Manh và Tiểu Trần vội vàng chạy tới.

    Đội trưởng Hàn ra hiệu cho Tiểu Trần khống chế Trần Văn Vũ, rồi nhìn tôi: "Em không sao chứ?"

    Tôi ngồi trên mặt đất, vẫn chưa hồi phục lại tinh thần sau cơn sợ hãi đó, toàn thân run rẩy, chỉ biết há miệng thở hổn hển.

    Đội trưởng Hàn liếc tôi một cái, cởi áo khoác ngoài ra ném cho tôi, sau mới nói với Vương Manh: "Giúp cô ấy đi vào nhà trước, để Tiểu Trần áp tải Trần Văn Vũ lên xe."

    Lúc này tôi mới nhận ra, chiếc váy ngủ của mình đã ướt đẫm nước, khi ngã xuống đất, hai chân co lại, vạt váy bị vén lên đến tận trên.

    Tôi vội vàng xốc lại áo khoác của đội trưởng Hàn, quấn quanh eo rồi vươn tay, chống tường toan đứng lên, nhưng gượng mấy lần, lại vì chân mềm nhũn mà bất lực trượt xuống.

    "Vương Manh!"

    Đội trưởng Hàn trầm giọng quát một tiếng.

    Vương Manh vội vàng đỡ tôi dậy, đưa tôi vào trong nhà: "Nếu không thì cô thay quần áo trước đi."

    Tôi run rẩy gật đầu, sau đó đi vào phòng ngủ, qua loa thay một bộ quần áo khác, mơ hồ có thể nghe thấy tiếng Trần Văn Vũ đang la hét bên ngoài, nói rằng chính tôi đã giết Lý Lượng và Cố Thành Tuấn, rằng tôi đã giết họ ngay tại nhà, rằng tôi muốn trả thù hai người rồi thăng quan tiến chức nên mới giết, còn nói mình có bằng chứng chứng minh chuyện đó...

    ...

    Đọc full series tại bachhoamot.wordpress.com
     
    Tâm Như Xà Hạt
    Chương 8


    Tác giả: Khát Mưa

    Người dịch: Morela T. | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của người dịch, vui lòng không tự ý repost!

    _______________

    Tôi nghe đội trưởng Hàn nói về cái bồn tắm trong phòng nghỉ của bọn người Cố Thành Tuấn, những ký ức xấu xa trong quá phút chốc khứ hiện về, bụng tôi quặn lên, không tự chủ nổi nôn khan một tiếng, vội vàng che miệng lại, thở hổn hển.

    Vương Manh nhìn tôi đầy vẻ đồng tình, đội trưởng Hàn cũng không nói thêm câu nào nữa.

    Khi tôi đến đồn cảnh sát, vẫn như cũ là đội trưởng Hàn và Vương Manh thẩm vấn tôi, nhưng lại có thêm thu hình.

    Tôi cầm chiếc cốc, bình tĩnh lại một lúc rồi mới chậm rãi nói: "Chuyện xảy ra khi tôi vừa mới vào công ty được gần hai năm, bọn họ vẫn còn chưa ngang ngược như bây giờ."

    Khi đó, tôi đã được thăng lên chức trưởng nhóm, phụ trách phần đóng gói bao bì, Lý Lượng đã mấy lần muốn nhúng chàm bên tôi nhưng đều bị tôi nghĩ ra cách cản lại.

    Lúc đó tôi còn tuổi trẻ khí thịnh, có mấy lần lão định chuốc rượu cho các nữ nhân viên, đều bị tôi cản lại, có lẽ lão đã ôm hận với tôi nên các đơn hàng của những cô gái đó đều bị trả lại hết.

    Về sau còn có cô gái nói là do tôi hại bọn họ gì đó, khiến cho tôi trong ngoài đều không phải, cho nên sau đó tôi cũng bớt quản những chuyện này.

    ...

    Đọc tiếp tại: https://bachhoamot.wordpress.com/2022/11/12/tam-nhu-xa-hat-chuong-8/

    *Dài quá nên cho lên WordPress nhé.

    Không có ý than thở đâu nhưng mà làm người, đặc biệt là phụ nữ, có một số chuyện thực sự khổ quá...
     
    Tâm Như Xà Hạt
    Chương 9


    Tác giả: Khát Mưa

    Người dịch: Morela T. | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của người dịch, vui lòng không tự ý repost!

    _______________

    Ngày hôm sau, tôi bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại, bên công ty gọi tới giục tôi đi làm gấp.

    Vì các sự kiện gần đây, rất nhiều nguyên vật liệu không thể cung cấp kịp, dây chuyền sản xuất cũng đình trệ rồi.

    Ngoài ra, các nhà cung cấp còn sợ công ty hoạt động không ổn định nên bắt đầu đòi thanh toán, thậm chí có những nhà cung cấp vốn cho phép trả ba tháng một cũng bắt đầu gửi phiếu đối soát cho phòng tài vụ, thậm chí còn tìm nhiều lý do khác nhau, không chịu chuyển hàng.

    Lúc này tôi mới biết Trần Văn Vũ vẫn luôn không được thả ra, hình như cảnh sát đã tìm thấy chìa khóa phòng nghỉ trong nhà hắn, mà hắn cũng không hề có chứng cứ ngoại phạm.

    Công ty đã thương lượng để cho tôi quay trở lại, lời lẽ vô cùng dễ nghe, nói nếu tôi có thời gian thì có thể đến gặp trực tiếp để bàn bạc.

    Người đảm nhiệm vị trí của Cố Thành Tuấn là Lý Hoa, cũng là phụ nữ, tôi đã từng tiếp xúc vài lần, là người có thâm niên trong công ty, chỉ không thường lộ diện mấy, nhưng trầm ổn, ấn tượng của tôi với cô ấy cũng không tồi.

    Khi tôi đến nơi, Lý Hoa đã đến trước rồi.

    ...

    Đọc tiếp tại: https://bachhoamot.wordpress.com/2022/11/12/tam-nhu-xa-hat-chuong-9/
     
    Tâm Như Xà Hạt
    Chương 10


    Tác giả: Khát Mưa

    Người dịch: Morela T. | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của người dịch, vui lòng không tự ý repost!

    _______________

    Lý Hoa sau đó cũng không nói gì nữa, chỉ dặn dò tôi cẩn thận chút, sau này có tôi và cô ấy ở đây, ít nhất những cô gái khác sẽ không phải chịu đựng loại chuyện kia nữa.

    Ngay lúc tôi đang voice chat nói chuyện với cô ấy, thì bên ngoài lại vang lên tiếng gõ cửa, tôi giật mình run tay, voice chat phát ra ngoài luôn.

    Nhìn vào mắt mèo thì thấy là đội trưởng Hàn và Vương Manh, lúc này tôi mới mở cửa.

    Vương Manh nói là đây là cuộc thăm hỏi bình thường, để xác nhận lại lịch trình công tác mà Trần Văn Vũ đã khai thôi.

    Đội trưởng Hàn vẫn loanh quanh trong nhà, nói với tôi, "Rất nhiều thứ trong nhà cô dều là Trần Văn Vũ mua cho đúng không?

    Tôi thấy có trong lịch sử thanh toán của hắn, nhưng nhà hắn lại không có, hóa ra là đến nhà cô rồi."

    ...Đọc tiếp tại: https://bachhoamot.wordpress.com/2022/11/12/tam-nhu-xa-hat-chuong-10/

    End rồi 👏👏👏 🎉🎉🎉

    Cảm ơn bé cột sống đã cầm cự đến cùng, cảm ơn mọi người đã ủn mông mị, love u all! 💋
     
    Back
    Top Dưới