Nóng quá, Shin nghĩ thầm.
Cái nóng như mặt trời vừa được lắp thêm một thấu kính khổng lồ, phóng đại từng tia sáng đủ sức thiêu rụi cả mặt đất.
Hồi nhỏ, anh từng lấy kính lúp đốt lũ kiến bò trên sân gạch.
Bây giờ, anh hiểu rõ cảm giác của chúng.
Khi ấy chỉ là trò nghịch ngợm con nít, còn giờ, cả mùa hè đang đổ lửa lên vai người.
Shinnosuke Tomari, hay chỉ đơn giản là Shin với mọi người, tựa như đang trôi giữa mùa hè oi ả, nơi nắng len vào từng kẽ da, dính chặt như nhựa đường nóng hổi.
Trưa đứng bóng.
Không khí trong xe đặc quánh.
Cái quạt chỉ kịp xoay nửa vòng rồi nghẹt, tắt ngúm.
Chiếc xe tải lớn của tiệm giặt là Rakia ì ạch bò qua những con phố hẹp.
Shin ngồi ghế phụ, tay phải cầm khăn lau mồ hôi, tay trái phe phẩy tờ giấy lượm được — vô ích.
Mồ hôi từ thái dương trượt xuống cổ, ướt đẫm cổ áo.
Tâm trạng uể oải, anh liếc sang Shouma, cuối cùng bật ra tiếng càu nhàu:
"Trời thế này mà ông còn cười được à?
Người thường chắc hấp hối hết rồi đấy."
Shouma nghiêng đầu, đáp lười biếng:
"Mùa hè mà không nóng thì đâu còn là mùa hè nữa.
Càng đổ mồ hôi, quần áo càng bẩn, tiệm giặt càng đông.
Cái nóng đang rót tiền vào túi tụi mình đấy, nên phải cảm ơn nó chứ."
Shin nhíu mày, vẻ mặt chán chường thấy rõ.
Shouma hỏi tiếp, giọng nửa trêu nửa thật:
"Ơ kìa, sao trông ông khổ sở thế?
Đừng nói là sợ nóng toàn thân nhé?"
Shin liếc qua, ánh mắt vừa mệt vừa cáu, ngón tay gõ nhịp nặng lên bảng táp-lô.
"Cảm ơn hả?
Nếu cái điều hòa này sống lại, tôi lập bàn thờ thờ nó luôn."
Shouma bật cười, hạ kính xuống.
Gió nóng hầm hập tạt vào mặt cả hai.
"Cậu mà vẫn cứ giữ vẻ lạnh tanh đó, khách hàng lại tưởng tụi mình nhận giặt cả nỗi buồn mất."
Shin lắc đầu, nửa bất lực nửa buồn cười.
"Mặt tôi sinh ra đã thế rồi."
Trong xe, tiếng ve hòa cùng tiếng động cơ ì ạch.
Một người cười để xua nóng, một người cau có như gánh cả mùa hè trên lưng.
Hai tính cách trái ngược vẫn ngồi cạnh nhau, chia sẻ cùng một chuyến đi dài trong cái oi nồng không dứt.
"Này, bật điều hòa đi, Shouma."
Giọng Shin vang lên như lời cầu cứu.
"Không được đâu," Shouma đáp.
"Cậu vẫn còn sốt nhẹ ấy, đổi nhiệt độ đột ngột là hại sức khỏe đấy."
Không sao, không cần lo cho sức khỏe của tôi đâu.
Này, nhìn mức độ nhão cơ trên mặt tôi đây.
Không nghĩ tới sức khỏe thì thôi, nhưng tiền điện tăng thế này thì không ổn.
À mà bật máy sưởi thì ok.
Shouma vẫn ngồi yên, dáng điệu bình thản đến mức khiến người khác phát bực.
Sau một hồi độc thoại, có vẻ vì thời tiết quá nóng, Shin đành viện cớ ra ngoài, miệng làu bàu nghĩ:
"Cái người này có phải là con người nữa không biết?"
Mặc dù thời tiết oi bức, nhưng thật ra Shin luôn thích ăn kem vào những ngày như thế này.
Anh thường ghé một quán nhỏ nép bên góc đường, tấm bảng treo viết tay "Flananarchy" lắc lư trong gió — vừa tự tin, vừa tệ hại một cách đáng yêu.
Anh chống khuỷu tay lên quầy, gọi món:
"Một ly vani."
Ông chủ, Ye Shungang, ló đầu ra.
Giọng ông ta vừa kéo dài vừa ra vẻ đau khổ:
"Lại vani nữa sao?
Trái tim tôi rạn nứt như flan bị úp ngược rồi!
Trong menu còn biết bao tuyệt phẩm — caramel cháy, matcha tan chảy, dâu đỏ mâm xôi... cậu không thấy chán à?"
Ye Shungang chìa tờ thực đơn ra, giọng đều đều, thao thao như thói quen của ông ta.
Shin liếc qua, nhún vai:
"Vẫn là vani."
Dù ông chủ cố làm ra vẻ đáng yêu, kết quả lại chẳng dễ thương chút nào.
Khuôn mặt được cạo láng bóng, làn da sáng rực dưới nắng trưa, nhưng cái khí chất thì... phóng túng khỏi nói.
Với dáng điệu kịch tính, Ye Shungang xoay người, đặt ly kem xuống bàn như đang quay quảng cáo tráng miệng.
Shin nhận lấy ly kem, nhưng Ye Shungang vẫn chưa chịu buông tay.
Ông ta nháy mắt, rồi lôi từ tủ lạnh ra một hộp nhỏ, nắp trong suốt lấp lánh.
"Khoan đã.
Hôm nay có món mới — kem socola muối biển.
Miễn phí, chỉ dành cho khách quen cứng đầu như cậu."
Ye Shungang xúc một muỗng nhỏ, đưa tận miệng Shin như dỗ trẻ con.
"Thử đi.
Không ngon tôi đền cậu cả tuần vani."
Shin cau mày, nhưng cũng há miệng.
Vị socola đắng nhẹ, muối biển lấm tấm tan dần trên đầu lưỡi — ngon thật.
Anh gật gù, nuốt xuống rồi đẩy muỗng lại:
"Cũng được.
Nhưng vẫn là vani."
Ye Shungang trợn mắt, ôm ngực như thể vừa bị phản bội.
Mặt ông đỏ gay, mạch máu nổi lấm tấm bên thái dương, môi mím chặt như đang kiềm một cơn bão.
Cuối cùng, ông bật ra một tràng lẩm bẩm đủ nghe:
"Trời ơi là trời!
Vani với chả vani!
Tôi bỏ công sáng tạo, còn cậu thì chỉ biết mỗi cái vị nhà quê ấy hả?
Thôi đi, về mà ôm cây vani của cậu ngủ cho rồi!"
Shin bật cười khẽ.
Ông này mà chịu ăn mặc bình thường chắc bán chạy gấp đôi.
Không phải anh có ý chê, nhưng rõ ràng Ye Shungang có khuôn mặt đẹp trai — chỉ là cái gu thời trang thì... khó hiểu thật.
Mà biết đâu, chính cái kiểu không giống ai đó lại khiến người ta nhớ.
Nghĩ vậy, Shin múc thêm muỗng vani, rồi gọi vài hộp mang đi.
Anh rút ví, đặt tiền lên quầy.
Tiếng xu lách cách vang lên, hòa cùng tiếng quạt quay lười nhác trên trần.
Ye Shungang chỉ gật đầu, không nói gì thêm, đôi mắt ánh lên tia hờn dỗi vụn vặt.
Shin cầm túi giấy, bước ra khỏi quán.
Nắng hắt xuống, đặc quánh.
Anh kéo chặt quai túi, lẩm bẩm:
"Thứ này mà tan giữa đường thì uổng lắm."
Anh quay lại con phố quen, xách kem đến chiếc xe tải.
Tiếng ve rền khắp nơi, nhưng ít ra, trong tay anh vẫn có chút mát mẻ để mang về.
Anh gõ nhẹ lên kính xe.
"Này, cứu tinh của ông đây."
Gương mặt Shouma phản chiếu trong kính, chồng lên chính anh.
Cả hai mờ đi trong cái nắng nhòe.
"Ăn nhanh đi, tôi không muốn chùi sàn xe đâu."
Shin đặt ly vào tay cậu, rồi ngồi phịch xuống ghế.
Shouma xúc một muỗng, mắt sáng lên:
"Mát thật.
Ông đúng là bạn tốt nhất của tôi."
Shin nhếch mép:
"Nếu là bạn tốt thì mai trả tiền kem."
Cả hai bật cười.
Trong chiếc xe tải nóng hầm hập, tiếng ve kêu như trút xuống đầu, nhưng chỉ một ly kem lạnh bé nhỏ thôi cũng đủ khiến họ thấy dễ chịu như mọi khi.
Trên đường về, chiếc xe tải lại lao đi giữa nắng.
Shin dựa đầu vào cửa kính, bóng mình phản chiếu lờ mờ.
Một năm trước, cũng trong cái nắng kiểu này, anh từng bắt đầu lại cuộc sống như vậy.
Shin từng là át chủ bài của câu lạc bộ bắn cung: bắn chuẩn, thành tích cao, cả đội dựa vào anh.
Nhưng tai nạn ập đến,va chạm mạnh làm đứt lìa đám rối thần kinh cánh tay, cung không còn nằm trong tầm kiểm soát.
Huấn luyện viên nhìn anh, nói thẳng:
"Đội không giữ người không bắn được.
Em nghỉ đi."
Bị đuổi khỏi câu lạc bộ, Shin bắt đầu lại từ con số không.
Anh rẽ sang con đường làm thuê, nơi mỗi công việc đều dạy anh một kỹ năng sống.
Dọn vườn, dắt chó, lau dọn nhà cửa, làm việc tại tiệm giặt ủi... việc gì cũng thử, và chẳng việc nào khiến anh chán.
Khác với những công việc phải đối mặt với ông chủ phiền toái, những công việc này mang lại cho anh cảm giác tự do nhẹ nhõm llàm gì cũng được, không áp lực, không phiền phức.
Một ngày nọ, Shin nhận được yêu cầu từ một khách quen: dọn nhà.
Công việc quen thuộc.
Anh khoác chiếc áo dài tay bạc màu, mang theo bàn chải, xô nhựa, vài tấm giẻ lau, chai tẩy.
Chiếc NVX 155 rồ máy, lướt đi giữa trưa hè.
Dạo này, vận may dường như đứng về phía anh có lần được bo hậu hĩnh, có lần bướm trắng đậu trên vai.
Anh mỉm cười trong lòng: chắc là điềm lành.
Cơn gió nóng quét qua gáy, mùi nhựa đường sực lên, nhưng tim anh nhẹ tênh.
Đến nơi, anh dắt xe lên bậc thang cũ kỹ, gõ cửa căn hộ theo tờ giấy hẹn.
Không ai trả lời.
Anh thử đẩy cửa.
Bản lề kêu két—âm thanh khàn khàn của kim loại mỏi mòn.
Bóng tối tràn ra, đặc quánh như hơi thở lâu ngày chưa dứt.
"Xin lỗi... tôi vào nhé."
Anh bật công tắc.
Ánh sáng đổ xuống căn phòng bừa bộn: tủ quần áo đổ nhào, giá sách nghiêng ngả, giấy tờ vương vãi khắp sàn.
Dưới đất là vô số mảnh gương vỡ phản chiếu chập chờn ánh đèn—như một bầu trời bị đập nát.
Một mảnh nhỏ găm vào chân anh, buốt đến tận tim
Shin khựng lại.
Cảnh tượng ấy... giống hệt căn phòng của chính anh năm xưa — cũng ngổn ngang, cũng tuyệt vọng, khi anh cắm đầu tìm kiếm một thứ gì đó vô nghĩa trong đêm cho đến khi bóng tối nuốt trọn mình.
Một giọt mồ hôi rơi xuống, tan giữa những mảnh gương.
Ký ức siết chặt lấy ngực, khiến tay anh run khi gỡ mảnh gương ra.
Anh hít sâu, nhìn quanh.
Trên bàn, những cuốn sổ rách nát nằm chồng lên nhau, vài cuốn dính lại bằng lớp keo cũ.
Và rồi, từ khe giấy, một tấm ảnh trượt ra.
Hai người đàn ông ngồi cạnh nhau giữa ánh sáng xiên qua khung cửa.
Một người nghiêm nghị nhìn vào bảng trắng, người kia nở nụ cười hiền.
Nụ cười đó lạc lõng, dịu dàng, như vệt sáng cuối cùng còn sót lại trong căn phòng ngột ngạt này