Cập nhật mới

Khác Tằm nhả chữ thương

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
400073692-256-k377060.jpg

Tằm Nhả Chữ Thương
Tác giả: caosaccaos
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Máu, nốt ruồi lệ và bộ xương khô trong lâu đài cũ kĩ.

Khi thời khắc đã điểm, mối duyên nợ kiếp trước sẽ đưa Nhật Du quay về....



viếtvăn​
 
Tằm Nhả Chữ Thương
Sau ống kính


Tiếng xe đạp lách cách đạp qua đồng vắng.

Những áng mây trên cao quyện hòa vào cái nắng chiều tạo nên từng chiếc bong bóng mờ ảo tựa xà phòng.

Chút hương thơm ngào ngạt tựa hoa dại quấn quýt lòng người.

Con đường ngày một hẹp hơn, người thiếu niên rạng rỡ cong cong môi cười, buông thả chiếc máy ảnh nhỏ xinh nơi giỏ xe với đôi ba đóa hướng dương vẫn còn tươi sự sống cho một ngày dài đằng đẵng.

Bóng cây ôm ấp lấy hơi thở của người lại thêm rậm rạp, và cánh bướm dập dờn hệt như đang đưa lối chàng thơ vào câu chuyện cổ tích.

Két

Xe đạp dừng lại trước một tòa lâu đài cũ kĩ mang hơi thở phương Tây, nhìn ra phía xa xa còn có thể thấy dòng sông trong veo được bao bọc bởi cánh rừng.

" Ôi!

Cậu Châu đến rồi đó à?"

Người đàn bà quý phái đang dạo lượn trong vườn nhanh mắt nhìn thấy Trần Thu Châu, bà đỏm dáng phẩy tay ra hiệu cho người gác vườn.

Anh chàng trẻ tuổi với nước da màu đồng và đôi môi trắng chợt vội ra mở cửa.

Châu chẳng câu nệ đạp thẳng xe vào bên trong, để xe nơi góc vườn, ánh hoàng hôn phủ xuống, hắt lên gò má người thiếu niên đẹp tựa tranh đang nương người nơi xe được gắn điểm bằng mấy cành hoa tươi.

" Tôi chờ cậu mãi đấy!

Cái lâu đài này xây từ kia nao rồi, gắn bao kỉ niệm với nhà tôi, mà tôi định bán nó nay mai nên mới nhờ cậu tới chụp cho gia đình tôi vài tấm ảnh!"

" Vâng, tôi rất sẵn lòng ạ!"

Châu cười xinh, cầm máy ảnh lên tay.

Quý phụ kéo vội tay Châu, đầy hoan hỉ bước vào bên trong lâu đài.

Bụi mịn phả vào chót mũi, Châu liếc nhìn xung quanh, chẳng có gì ngoài mạng nhện và vết hoen ố thời gian, tựa như cả trăm năm không ai đụng tới nơi đây.

Lạ thật....đó là suy nghĩ còn lại duy nhất trong lòng cậu lúc này.

Tòa lâu đài cũ kĩ rõ là cả mấy chục năm không ai đụng đến, rốt cuộc nó gắn kỉ niệm gì với quý phụ kia?

Bỗng từ trên lầu, bóng dáng gầy gò, già nua chống gậy bước xuống.

Là một ông lão tóc bạc phơ, vệt đồi mồi in đậm trên má.

" Ai vậy?"

Tựa như việc cất giọng lấy hết tâm sức của ông, khiến ông thở hỗn hển mãi cho tới lúc đi hết đoạn cầu thang.

" Cha ơi, là thợ chụp ảnh..."

Quý phụ cất giọng.

Ông gật gù như đã hiểu.

Theo sau ông là hai đứa trẻ, một trai một gái dí dỏm nhảy xuống dưới băng qua cả mấy bậc cầu thang dài.

Người quý phụ khẽ khuề hai đứa trẻ lại.

" Nào các cháu, lại đây chụp một tấm ảnh nào, rồi bà cho đi chơi!"

Thế là bốn người yên tĩnh đứng trong gian phòng lộn xộn, mang hơi thở của một thời dĩ vãng xa xôi.

Châu đưa máy ảnh lên, xoa ống kính vài vòng và....bỗng, qua lăng kính ấy, mùi vị xa lạ của thời gian lạnh buốt biến mất, một khung cảnh đẹp đẽ, những bức tranh quý tộc thay chỗ cho lớp mạng nhện dày, hàng ghế làm bằng gỗ quý cứng cỏi chồng lên không gian trống trải ban nãy.

Châu giật mình, vội ngẩng đầu lên, lạ thay vẫn là khung cảnh cũ với bốn người đang đứng đó.

Hai đứa trẻ mắt long lanh nhìn cậu đầy sự hiếu kì.

Cậu lắc nhẹ đầu, tự cho mớ ảo ảnh vừa rồi là suy tưởng của riêng bản thân.

Đôi mắt lại chăm chú nhìn vào ống kính.

Lần này, không gian kia không còn xuất hiện....nhưng lại có sự hiện diện của một người đàn ông.

Dư vị của sự xa lạ, hoặc thân quen?

Trái tim nhộn nhịp như đã tìm lại được một giấc mộng vốn đã tàn từ lâu.

Thịch....Thịch....Trái tim Châu loạn nhịp.

Cái tình vốn dĩ chưa từng gặp lại xâm chiếm từng mạch máu trong tim.

Nỗi niềm rung động không biết đến từ đâu kia lại quen thuộc tới rợn người.

Một suy nghĩ điên rồ xuất hiện trong cậu, rằng người đàn ông đó không phải ảo ảnh, là đến vì cậu, là muốn cậu nhìn thấy hắn dù chỉ là qua lăng kính kia thôi.

Là cố nhân có lời hẹn ước đã lâu?

Là đến đây để đòi lại một lời hứa Châu đã lãng quên?

Anh là ai vậy?

" Cậu...cậu Châu?"

Quý phụ bước lại gần cậu, ánh mắt tràn đầy sự lo lắng, hay là hoài nghi?

Hai đứa nhóc ôm chặt lấy nhau rồi nhảy cẩng lên.

" Ha ha, lớn rồi còn khóc nhè, lớn rồi còn khóc nhè!!"

Châu giật mình, khẽ đưa ngón tay chạm lên mặt.

Dẫu ngón tay đã ướt đẫm mồ hôi, nhưng Châu hiểu rõ dòng nước mình chạm phải không phải mồ hôi mà là nước mắt.

Cậu bối rối đưa máy ảnh lên một lần nữa, tâm trạng thêm trống rỗng và bối rối, khung cảnh kì lạ kia không còn, và người đàn ông cũng biến mất.

Chỉ là bốn người đang đứng nghiêm nghị chờ đợi bức ảnh kỉ niệm ra đời.

Chỉ là...như vậy mà thôi...

Hoặc mọi thứ vốn dĩ nên như vậy.

" Oa, anh khóc nhè chụp đẹp quá!"

" Ừ, đẹp đẹp, mình thích!"

Hai đứa trẻ lại ôm nhau reo hò khi cầm bức ảnh trên tay.

Ông lão đi xung quanh nhà và bắt đầu lẩm bẩm gì đó.

Người quý phụ thì tươi cười cảm ơn Châu.

" Cảm ơn cậu không ngại đường xa tới đây nhé!"

" Vâng, không có gì, thực ra nhà tôi cũng không xa đây mấy...."

Châu cũng chỉ biết cười đáp lại.

Ánh chiều tà chưa bao giờ hiểu rõ lòng người.

Ngày qua ngày nó vẫn cứ khoác trên mình lớp áo buồn thương với cánh chim về tổ tô điểm chút nét về cái sự sống vốn ít ỏi và xa xôi.

Hướng dương trong giỏ đã tàn, cuối cùng ngày dài chưa tắt mà hoa đã rũ mất rồi.

Trần Thu Châu chậm rãi đạp xe, cảm giác trống rỗng dâng trào.

Lòng chẳng nhẹ bỗng mà thổn thức đáng thương.

Cậu dừng xe, nhìn ánh đèn đường le lói dần được thắp sáng, nhìn dòng người vội vã đi qua, vẻ hoa lệ của đường phố khác xa tòa lâu đài trong rừng kia.

Châu chợt nghĩ...

Nhỡ người kia là chờ mình tới thì sao?

Nhỡ như đã chờ rất lâu rồi thì sao?

Nghĩ nghĩ, cuối cùng cậu lại quay xe, theo con đường ban nãy mà đạp.

Cậu không biết vì sao mình làm vậy, chỉ đơn giản là lý trí tê cứng của cậu không thể chống trả nổi sự sôi sục của trái tim.

Trần Thu Châu chưa bao giờ là kẻ vô tâm, nhưng cậu cũng chưa bao giờ là người có tâm.

Nét bút đời cậu quá ảm đạm, đằng đẵng hai mươi năm trôi qua cậu chưa từng bản thân đang sống vì điều gì.

Như thể có một Trần Thu Châu khác đã từng sống hết mình, và Trần Thu Châu bây giờ đang đánh mất nó.

Cậu từng khát khao, rồi cậu từng thất vọng, ôm lấy giấc mộng và trăn trở từng đêm bởi những kí ức xa vời mờ ảo tới điên người, giờ phút này cậu chỉ ước, trái tim mình đúng, nỗi trống rỗng trong tim sẽ được lấp đầy.

Anh đang chờ em tới đúng không?

Em không biết anh là ai

Nhưng trái tim biết anh là ai

Có lẽ tháng năm dài đã khiến ta lỡ mất nhau rồi...
 
Tằm Nhả Chữ Thương
Mình ơi


Tiếng rè rè phát ra từ chiếc đèn điện nhỏ kiểu cũ đang được treo trước lâu đài.

Châu chậm rãi len qua chiếc ô tô đang một mình oai nghiêm nơi cổng sắt mở toang.

Đặt lại xe đạp ở góc vườn, cậu thật sự không biết bản thân nên làm thế nào.

Chỉ một khắc ảo ảnh mà trở lại đây, nhỡ chỉ là sự tưởng tượng của mình mà bước vào nhà người ta.

Thật sự quá điên rồ rồi!

" Nó đâu rồi?"

Người quý phụ bối rối, mắt đỏ ửng lay người đứa bé trai, bàn tay đầy nết nhăn vì sợ mà run lên cầm cập.

Châu vô thức ngồi thụp xuống, để hoa và bóng tối che lấy thân mình.

" Không biết!

Không biết!

Chơi trốn tìm!

Em gái đi trốn rồi!"

Giọng cậu nhóc khẽ vang, âm thanh sống động hồn nhiên khác biệt với sự bất lực của người bà.

Mặc cho nền đất dơ dáy, quý phụ vô lực ngã khuỵu người xuống.

" Thật là!

Con phải trông em chứ!

Nhỡ em con bị thứ đó làm hại thì sao?"

Thứ đó?

Đứa trẻ khẽ gãi đầu, lúc sau liền gọi lớn.

" Chịu thua rồi!

Em gái xuất hiện đi, anh không tìm được!"

" Daaa!"

Giọng bé gái từ đâu cất cao, cô bé vui vẻ chui ra từ gầm xe ô tô, cả người dơ dáy vẫn cười rạng rỡ.

" Thắng rồi!

Thắng rồi!"

Quý phụ thấy bé gái thì vội đứng dậy, kéo tay bé trai, vội vã ôm lấy hai đứa trẻ đặt lên xe, không buồn trách mắng.

Đèn xe sáng chói, chiếc xe nhanh chóng rời đi.

Gió rít nhẹ qua cửa sắt, Châu có chút hối hận, ngước nhìn bóng trăng đêm nay.

Mọi vật trần trụi trước nó.

Cậu bỗng muốn về nhà.

Nhưng đã đến rồi, không thể quay đầu được.

Châu không muốn cảm giác bức bối vây giữ mình.

Tĩnh lặng mà không tĩnh lặng, vẻ yên ả vắng bóng người để cho tiếng xào xạc của cây rừng chiếm giữ.

Cậu đeo máy ảnh vào cổ, lẻ bóng đứng trước cánh cửa lớn của lâu đài, đầu óc Châu bắt đầu tê dại, nhưng cuối cùng cậu vẫn bỏ mặc niềm trăn trở của bản thân, dứt khoát đẩy cửa bước vào.

Ánh trăng xua đi bóng tối, cậu vẫn có thể nhìn rõ mọi thứ bên trong.

Cảm giác sợ hãi lúc này dâng trào dữ dội, người thiếu niên mím nhẹ môi, kìm chế khát khao bỏ chạy, giơ máy ảnh lên.

Qua lớp kính mờ, không có gì cả, không người đàn ông, không khung cảnh kì lạ.

Mọi thứ chỉ xuất hiện một lần và rồi lại biến mất.

Như thể mọi thứ thực sự chỉ là trí tưởng tượng mơ hồ của cậu tạo ra.

Bàn tay cậu trong vô thức nhấn chụp hàng chục bức ảnh, hành động vô tri và nực cười.

Cậu đoán mình nên rời đi.

Châu quyết định ra về.

Cạch cạch

Tiếng vật gì đó va vào nhau xuất hiện.

Âm thanh vang vọng, nó mang theo vẻ chần chừ do dự, lại cũng mang theo vẻ dục giã thôi thúc.

Châu sợ đến mức căng cứng cả người.

Là thứ đó à?

Lời của quý phụ văng vẳng bên tai cậu, ngay lúc này.

" Ôi, ngày hôm nay thật là...Mình đang làm hành động ngu ngốc gì vậy?"

Cậu vờ như cảm giác lạnh sống lưng là do bản thân tự tưởng tượng ra.

Tay chân khó khăn di chuyển.

Thế nhưng vừa quay lưng lại, thứ đối diện Châu lại là cánh cửa lớn đã đóng chặt từ khi nào.

Nếu lúc bước vào cậu có thể dễ dàng đẩy nó ra, thì bây giờ dẫu dùng toàn bộ sức lực Châu cũng không thể mở cửa.

" Này!

Tôi...tôi còn ở trong này...."

Thanh âm của cậu bị chặn lại, vang vọng trong tòa lâu đài cũ kĩ, chỉ mình cậu nghe thấy.

Quả nhiên, cậu đang làm một chuyện thật ngu ngốc và ngay lúc này cậu thật sự hối hận.

Cạch

Cạch

Tiếng động càng lúc càng lớn hơn, càng lúc càng dồn dập.

Giống như thể nếu cậu không tìm ra nó thì cậu sẽ không thể bước chân ra khỏi nơi này.

" Cái trò đùa gì đây chứ....tôi không sợ đâu..."

Châu cẩn thận bước lên từng bậc cầu thang, tự nhủ không thể có chuyện gì xảy ra được.

Tất cả chỉ là tưởng tượng của cậu, ước gì là vậy.

Bóng tối trở lại, ánh trăng bị ngăn cách bởi những bức tưởng dày, hành lang dài thênh thang, và đáng buồn thay tiếng động lại phát ra từ nơi cuối hành lang tăm tối, không thể biết thứ gì đang chờ đợi ở đó.

Những bộ phim kinh dị lúc này chồng chất nhau hiện lên, cảnh tượng máu me không thể rời khỏi tâm trí Trần Thu Châu.

Cậu muốn rời đi, bước chân dần lùi lại, và chiếc cầu thang cũ kĩ được làm bằng sắt hay thứ gì đó tương tự bắt đầu phát ra những tiếng kẽo kẹt rợn người.

Âm thanh cạch cạch kia tiếp tục thách thức cậu.

Châu nhẹ nâng chân, cầm máy ảnh lên, chuyển sang chế độ quay phim.

" Làm ơn, làm ơn, tôi sẽ chấm dứt trò đùa chết tiệt này, hoặc phải trả giá cho hành động vô lễ của chính mình..."

Cậu tự an ủi bản thân.

Cả người cậu co lại, bước chân nhẹ đến nỗi cậu không cảm thấy chân mình chạm sàn, phía cuối hành lang dần hiện ra.

Một chiếc cửa sổ nhỏ nằm ở trên tường, và căn phòng với cánh cửa gỗ mục rũa thì nằm ngay bên cạnh.

Mây nhanh chóng rời đi, nhường lại chỗ cho ánh trăng sáng rực.

Gương mặt Châu được mặt trăng an ủi khiến nỗi sợ vơi bớt đi đôi phần.

Cạch

Cạch

Châu giật mình, nhảy cẫng lên, tấm lưng yếu ớt đập mạnh vào tường vì sợ.

Cậu bịt chặt miệng để ngăn bản thân phát ra tiếng, lắng nghe tiếng động đầy trêu người nơi căn phòng.

" Mình ơi...mình ơi..."

Cổ họng Châu khô rát, đôi mắt đỏ ửng và cả người nổi lên từng lớp da gà.

Trong đó thực sự có người?

Cơ thể cậu tê rần, không dám cử động.

Cách nhau một cánh cửa, nhưng Châu lại có thể tưởng tượng một cách trần trụi rằng có một đôi môi đang run nhẹ mấp máy phát ra những từ đó trong vô thức và mơ hồ.

Như thể người kia không cần biết có ai lắng nghe hay không, chỉ biết bản thân cần nói gì.

" Làm ơn..."

Giọng nói lại tiếp tục vang lên.

Dư vị chua chát bắt đầu tràn ngập trong cổ họng làm lạnh buốt khớp hàm của cậu.

Châu đoán có người đang nói bên trong.

Chợt, cậu cảm thấy may mắn vì bên trong không phải điều gì quái dị, hay là " thứ đó", mà chỉ đơn giản là một kẻ kì lạ sống trong tòa lâu đài không đèn điện thôi.

Cơ thể cậu trai nhẹ buông lõng, cậu hít nhẹ bầu không khí ngột ngạt và bụi bặm xung quanh

Trần Thu Châu lại gần phía cửa, đưa tay đẩy nhẹ cửa ra.

Vẫn là tiếng két két rợn người.

Bên trong có một chiếc cửa sổ lớn, ánh trăng vờn chơi rèm cửa, xuyên vào trong phòng.

Cậu dịch mắt xuống một chút.

Căn phòng còn cũ hơn những gì cậu từng thấy trong lâu đài, một thân ảnh gầy gò quấn chăn ngồi trên ghế, có vẻ là người già.

Ông ta quay lưng về phía cậu.

Hình ảnh ông lão lúc ban chiều hiện về trong kí ức cậu.

" Xin hỏi?"

Không ai trả lời.

Châu chờ một lát, không động tĩnh gì.

Cuối cùng cậu mạnh dạn bước vào.

" Ông có cần giúp đỡ gì không ạ?"

Thiếu niên rụt rè đặt tay lên vai ông, cảm nhận lớp chăn bông lạnh lẽo.

Rầm!

" Ahhh!"

Cả người Trần Thu Châu ngã quỵt ra đất, cơ thể cứng đờ không dám cử động, đồng tử giãn ra vì sợ hãi.

Là...là một bộ xương....xương khô...

Bộ xương đó lăn xuống đất cùng với tấm chăn bông, đầu lâu lăn lóc trong góc phòng, cuối cùng là đối diện với Châu.

Ánh trăng tràn qua hốc mắt xương khô.

Cậu vội vã bò dậy, chân này quấn chân kia, không dám chậm trễ chạy khỏi căn phòng, chẳng còn bận tâm tại sao bây giờ cánh cửa lâu đài lại được mở ra mà chạy khỏi nơi đây.

Chạy mãi chạy mãi, cho tới khi đôi chân mỏi nhừ cậu cũng không dám dừng lại.

Nỗi sợ rằng " thứ đó" vẫn đang ở phía sau dõi theo khiến cậu rợn tóc gáy.

" Tránh đường!"

Trong rừng rậm u tối che mất bóng trăng, đèn pha mô tô chiếu rọi vào bóng dáng mệt nhoài của cậu.

Người trên xe vội vã hét lớn.

Đáng buồn thay chiếc xe lại ngã nhòa ra đất bởi cú phanh gấp không hề mong đợi.

Thu Châu khó khăn bước lại gần người kia, chần chừ nhìn vào gương mặt bị mũ bảo hiểm che khuất, chỉ lồ lộ đôi mắt sáng như sao.

" Làm ơn...cứu tôi với..."

" Có chuyện gì vậy?"

Người lái là một chàng trai.

" Tôi...tôi bị lạc đường...anh có thể đưa tôi về nhà được không?"

Cậu khẩn cầu, sợ rằng anh ta sẽ từ chối.

Thế nhưng, người đàn ông tốt bụng đó lại đồng ý.

Cái gật đầu của anh ta khiến linh hồn cậu được cứu rỗi.

Nhịp tim của Thu Châu vút cao, nỗi sợ hoà vào khát khao tìm kiếm ánh sáng cùng với con đường dẫn ra khỏi hố sâu trước mắt khiến cậu cảm thấy bản thân thật may mắn biết bao.
 
Tằm Nhả Chữ Thương
Vỡ


Căn phòng lập lòe ánh nến.

Trần Thu Châu vùi mình trong mớ chăn bông, để hương thơm từ nước xả vải ngập tràn khoang mũi và đánh tan đi cơn ác mộng ban nãy.

Cảm giác rợn người vẫn chưa biến mất, những ngón tay chạm vào cỗ xương khô kia tới giờ vẫn tê rần.

Keng

Keng

Cậu giật thót.

Cả người đang vùi trong chăn chợt cứng đờ.

Mồ hôi ướt đẫm trên trán, nhưng cậu không dám ló đầu ra.

Nỗi sợ hãi và mệt mỏi cuốn cậu chìm dần vào giấc ngủ mê từ lúc nào không hay biết.

Tiếng chuông gió du dương nơi cửa sổ khiến cả người cậu thả lỏng.

Êm đềm đi vào giấc mơ.

Mờ mịt

Mặt nước

Hương gỗ

Nốt ruồi son...

Những hình ảnh chồng chéo nhau xuất hiện, mờ ảo tựa như làn sương khuya, lại mang tới cảm giác chân thực đến độ khiến Thu Châu bất lực.

Cậu mặc cho những kí ức vừa xa lạ vừa thân quen kia điều khiển.

Tới cuối cùng bản thân lại thức dậy bởi tiếng điện thoại dai dẳng đang vang lên.

Ting

Ting

Là số điện thoại của người đàn bà trong lâu đài kia.

Nghĩ tới tòa lâu đài, tim cậu lại hẫng một nhịp.

" Vâng?"

Cậu e dè nghe máy.

" Cậu Châu?

Có chuyện gì sao?

Tôi nghe nói cậu để quên xe đạp tại nhà chúng tôi?"

Người quý phụ hơi lo lắng.

" À...thực ra thì...tôi quên mất...."

Châu ngập ngừng tránh né câu hỏi kia.

" Nếu là vậy thì cậu nên tới lấy trong ngày mai đi, chúng tôi định sẽ phá bỏ tòa lâu đài đó trong tuần này!"

Phá bỏ?

Cuộc điện thoại kết thúc nhưng lòng cậu vẫn lâng lâng.

Cậu chợt nghĩ tới " thứ đó".

Liệu có phải người đàn bà kia cũng biết sự hiện diện của nó hay không.

" Hả?"

Cậu giật mình.

Nhìn vào thứ ánh sáng đỏ nhấp nháy trên bàn.

Máy ảnh vẫn ở trong chế độ ghi hình chưa tắt.

Nghĩ tới việc nó có thể đã quay lại tất cả mọi thứ Trần Thu Châu lại thấy sợ.

Vội vã cầm nó lên tắt đi rồi không dám động đến nữa.

Nhìn chiếc máy ảnh nằm lẳng lặng trên bàn khiến cậu bỗng nặng nề dư vị.

Hay là...chỉ xem một chút thôi?

Nhưng...

Trần Thu Châu nhìn ra ngoài cửa sổ, chút nắng ban mai yếu ớt bắt đầu chiếu nhẹ lên chiếc chuông gió bằng thủy tinh.

Cậu nuốt nhẹ ngụm nước bọt vào sâu trong cổ họng khô khốc.

" Chờ chút nữa, nắng lên rồi xem vậy..."

Ánh nắng len lỏi, ôm ấp sự sống ngày mới và phủ đầy nét gan dạ lên tâm trí chàng trai trẻ đang ngủ quên trên tấm chăn mềm.

Leng keng

Leng keng

Tiếng chuông gió vui tai chơi đùa cùng gió.

Vài đóa hoa được cài cẩn thận bên then cửa đung đưa, sức sống tràn vào căn phòng mang tông vàng ngọt ngào và ấm áp.

Không biết có phải giấc ngủ đến vội vã ấy quá êm đềm hay không mà bàn tay thiếu niên vô thức buông thõng, để máy ảnh lăn xuống đất rồi vỡ tan.

Rầm

" Này khoan!"

Trần Thu Châu giật mình tỉnh giấc.

Mớ hỗn độn dưới sàn khiến cậu không dám tin, trái tim đang treo lơ lửng của cậu bay thẳng lên trời.

Không nỗi đau nào chua xót bằng cảm giác của Thu Châu lúc này, chiếc máy ảnh đó không phải là đồ mới, nhưng là món quà mà thầy của cậu tặng, là món đồ vô cùng quý giá...

Chàng trai bất lực tới mức phì cười, chỉ đành cẩn thận thu dọn mớ hỗn độn vào trong hộp rỗng.

" Một ngày mới thật là..."

Châu ủ rũ than thở.

" Cơ mà rõ ràng lúc nãy nhớ là đã đặt nó trên bàn rồi mà..."

Rồi cậu lại nghi hoặc trí nhớ của bản thân.

Mớ tóc rối buổi sáng bị cậu ra sức chà đạp lại càng trở nên thảm hại hơn.

Trút hết sự lười biếng và những câu chuyện ảo diệu ngày hôm qua cùng với giấc mơ nào đó...mà giờ cậu cũng không nhớ rõ nữa, Châu khoác trên mình chiếc áo sơ mi màu cà phê thanh lịch, cầm theo hộp máy ảnh vỡ và một túi nhỏ được gói ghém cẩn thận rời khỏi nhà.

Sắc thu vương đầy trên cành cây xơ xác, vài lá bàng rơi xuống đường mang theo tiếng xào xạc vui tai.

Con phố đầy bức tường hoài cổ với những nét vẽ phóng túng và tùy tiện, hương cà phê sữa quẩn quanh tà áo từng người đi qua cùng cái mùi vị bùi bùi của cốm rang khiến người ta tựa lạc vào miền đất Hà Nội những năm nào xa xôi.

Bước chân Trần Thu Châu nhẹ tênh và thong thả, cậu ngắm nhìn những cánh bồ câu chốc chốc lại bay ngang qua nền trời xanh pha chút đỏ.

" Con chào thầy!"

Châu bước nhanh chân vào con hẻm nhỏ dài, đi thêm mấy bước thì bắt gặp chiếc sân rộng làm bằng gạch đỏ bám đầy rêu cùng căn nhà cổ lợp bằng ngói cùng cọ khô.

Tiếng chim khách ríu rít, lồng chim xếp thành một hàng thẳng tắp trên thềm, đôi ba câu đối viết dở và nghiên mực cũng ở nơi đó mặc cho gió lộng.

Từ trong nhà một người đàn ông quá trung niên với mái tóc ướt được vuốt gọn ra sau, bước ra cùng chiếc kính gọng vàng.

Trên tay ông còn cầm theo bình trà hoa nhài và một cái chén ngọc.

Thấy Châu, ông thoạt bất ngờ nhưng rồi lại cười rạng rỡ.

" Thằng Châu đấy à?

Dạo này làm ăn thế nào mà có thì giờ tới thăm thầy đấy!"

" Ôi thầy ơi, con đến là có chuyện nhờ thầy đó ạ!"

Châu cong cong mí mắt cười theo.

Ông thầy tắc lưỡi tinh nghịch, trong tay vẫn cầm cốc mà chỉ chỉ cậu đang đứng trong sân.

" Nhờ với vả, có thầy anh ở đây chả tiện quá!

Thế lần trước thầy bảo mua hộ thầy mấy lạng chè Thái Nguyên anh mua chưa?"

Châu bước vào thềm, chẳng câu nệ gì ngồi xuống cạnh thầy, nghịch nghịch con sáo sậu đang liếc mắt với cậu trong lồng.

" Con sao quên được!

Con mua lận năm lạng cho thầy uống tới tết tây!"

Thầy cười.

" Gớm, quý hóa quá!"

Châu trịnh trọng đặt túi quà tới trước mắt thầy.

" Thưa thầy, này con biếu thầy ạ!"

Thầy cũng không ngại mà cầm lấy, không quên buông mấy câu đùa.

" Nhớ lắm cái chát của chè đây!"

" À mà anh tìm thầy làm chi?"

Không nhắc thì thôi, mà nhắc đến thì Châu lại thấy lắm lỗi.

" Chuyện là cái máy ảnh thầy tặng con...con lỡ tay làm rơi xuống đất, thầy xem có thể cứu vãn được không...Mà nếu không được cũng không sao, con chỉ cần cái thẻ nhớ là được rồi..."

" Máy ảnh hở?"

Châu gật nhẹ đầu, đưa cái hộp cho thầy săm soi.

Gió lộng nhè nhẹ phả cái mát rượi vào hồn người ta.

Mà lòng Châu bây giờ lại ngứa ngáy biết bao cái tò mò.

" Mà thầy này..."

Cậu hơi do dự cất lời.

" Hả?"

Thầy vẫn cặm cụi nhìn ngó cái máy.

" Cái máy này thầy lấy ở đâu vậy ạ?

Ý là....thầy dùng có thấy nó lạ gì không thầy?"

Nghe cậu bảo thế, thầy hơi khựng người, nghi hoặc nhíu mày.

" Lạ là lạ làm sao?"

Cậu nuốt nhẹ ngụm nước bọt, sắp xếp mớ rối rắm trong đầu mình thành câu từ dễ hiểu nhất.

Nhưng rồi cuối cùng vẫn là im lặng.

" Thôi thầy ạ, không có gì đâu..."

Trần Thu Châu ngửa mặt ngắm trời, tới thở dài cũng đâm ra khó khăn.

Cậu buông thả mớ tâm tư của mình trôi xa, chỉ mong có thể sớm nhận lại câu trả lời.
 
Tằm Nhả Chữ Thương
Nốt ruồi son


Chiếc máy ảnh yên vị ở chỗ thầy.

Bây giờ Trần Thu Châu đang đứng trước cánh cổng sắt cao chót vót của tòa lâu đài quái dị kia.

Vẫn cái vẻ trống trải không bóng người giống hôm qua, nhưng nhờ nắng mà giờ phút này nó mất đi cái rợn người hơn đôi chút.

Cậu liếc một vòng, ánh mắt dừng lại nơi căn phòng nằm ở phía lầu hai kia, rèm trắng...nằm ở phía cuối hành lang...kia hình như là căn phòng đó?

Cẩn thận đẩy cổng bước vào, cả người cậu lâng lâng cảm giác khó tả, nỗi lo sợ thì bắt đầu tràn đầy.

Xe đạp được bao bọc trong đám hoa cúc họa mi, nó vẫn ở đó cùng những bông hướng dương héo úa.

Cúc họa mi đầy sức sống và hướng dương héo tàn.

" Cậu làm gì thế?"

Châu giật mình quay người, bắt gặp gương mặt người gác vườn.

" À chào anh, tôi tới lấy xe đạp..."

Cậu ngập ngừng lên tiếng bởi cái vẻ của người kia có chút đáng sợ.

Anh ta gắt gỏng.

" Nhanh lên!"

Sao hôm nay người này lại mang vẻ gắt gỏng thế nhỉ?

Nhưng cậu cũng chỉ dám nghĩ mà không dám nói ra, đành gượng cười dắt theo xe đạp rời khỏi.

Lách cách

Đi thêm vài bước nữa.

Lách cách

Trần Thu Châu bất giác nhìn xuống giỏ xe.

Một chiếc vòng cổ được đặt cẩn thận trong đó, dây chuyền dài va chạm với thân xe tạo nên tiếng động.

" Đây là?"

Cậu thấy có chút quen thuộc.

Cầm trên tay ngắm nghía, bàn tay nhỏ nhắn của cậu trai bắt đầu chạm vào mặt dây chuyền bạc hình viên đá tròn hơi phồng lên, nó được chạm khắc hình hoa hồng.

" Xin hỏi!"

Cậu giơ sợi dây chuyền lên, ánh sáng xuyên qua khiến nó trở nên thật lung linh.

Người gác vườn nhìn thấy sợi dây thì hơi khựng người.

" Sao vậy?"

" Sợi dây chuyền này hình như có ai đó đánh rơi..."

Nghe vậy anh ta khẽ cười.

" Chắc cậu nhầm rồi, trong nhà này không ai có sợi dây chuyền như vậy hết!

Nó là của cậu?"

Cậu vô thức chỉ ngón tay về phía mình.

Của cậu?

Anh ta chắc chắn như vậy là có ý gì?

Lật đi lật lại, ngắm nghía sợi dây chuyền mãi rốt cuộc Trần Thu Châu đành phải cầm nó theo.

Xe đạp theo đường mòn lăn bánh, tiếng chim rừng nhộn nhịp như đang cùng hòa ca một bản nhạc tình.

Kétt

Bởi vì phanh gấp suýt chút nữa cả người cậu lăn nhào ra đất.

Phía trước là một cụ già lẩm cẩm đang ngồi đó, mái tóc trắng tựa như sợi tơ nhện cùng với cặp kính đen tròn hệt một lão thầy bói mù.

Lão cầm hạt tràng trên tay và lẩm nhẩm gì đó.

Khoan đã, đây không phải là ông cụ trong nhà kia đó chứ?

" Ông ơi!

Ông ơi!"

Tiếng gọi không ngừng được tiếng lẩm nhẩm của lão.

" Mùi, mùi của tội ác!"

" Dạ?"

Cậu dựng xe đạp lại một chỗ và bắt đầu tiến lại gần.

Vẻ mặt ông lão bỗng trở nên hốt hoảng, cả người co giật từng đợt.

" Vòng cổ, vòng cổ!

Khởi nguồn của tội ác!"

" Sao cơ?"

Đầu óc Trần Thu Châu thêm mù mịt.

Lão bắt đầu run rẩy, hai tay vô định giơ lên rồi giật mạnh chiếc vòng cổ trong lòng bàn tay cậu.

Ông ấy tựa tìm kiếm gì đó trong chiếc vòng cổ.

Một lúc lâu sau, chiếc vòng cổ bật mở ra thành hai mặt tựa vỏ sò, bên trong thậm chí còn chứa bức ảnh gì đó.

Châu ngỡ ngàng nhận lại sợi dây chuyền.

Bức ảnh đã bị ố vàng, vài chỗ chỉ còn mảng trắng loang lổ nhưng đủ để nhận diện một gương mặt.

Nốt ruồi son...

" Là người có nốt ruồi son trong mơ?"

Cậu giật mình, nhìn ông lão.

Cằm ông run lên.

Và từng nết nhăn chuyển động như sóng biển.

Ông ta chậm chạp đưa tay chạm kính, rồi từ từ gỡ nó xuống.

Lúc này cậu mới có thể nhìn rõ được ông.

Một nốt ruồi đỏ chót ẩn giấu trong lớp da nhăn nheo, chảy xệ nơi mí mắt.

Cảm giác rùng mình đến bất chợt và rõ rệt, Châu không nói nên lời.

Cậu ngơ ngác, giây phúc ấy ông lão lại nắm lấy tay cậu, đôi mắt mờ đục chớp từng đợt.

" Cứu với....xin cậu...cứu tôi với....Nhật Du....cứu tôi..."

Trần Thu Châu vô thức rụt tay lại.

" Ông...ông là ai?"

" Tôi đã chờ cậu rất lâu rồi...tôi đã chờ cậu từ 95 năm trước rồi...cứu tôi với...Phạm Nhật Du!!!"

Ông ta hét lên.

" Cha!

Sao cha lại ở đây!"

Quý phụ bỗng xuất hiện từ sau lưng Thu Châu, ôm chầm lấy ông lão.

Bà ta khẽ liếc gương mặt trắng bệch của cậu.

" Xin lỗi cậu, cha tôi ông ấy già rồi nên nói những lời kì lạ...Mong cậu không để bụng...."

Nói rồi bà đỡ ông lão đứng dậy, hai bóng dáng khập khiểng vội vã khuất sau cây cỏ.

Ông lão được đưa đi.

Chỉ còn lại gió và cậu trong khu rừng.

Chuyện gì vừa xảy ra vậy?

Cả người cậu không thể cử động nổi, ngón tay chậm rãi dịch chuyển, vô thức chạm phải mặt dây chuyền lạnh lẽo.

" Rốt cuộc?

Có ai đó đang chờ mình phải không?"

Cậu không biết, cậu thực sự không biết gì hết, đầu óc trống rỗng.

Và bây giờ cậu như một tên điên.

Những linh hồn đang quẩn quanh trong lâu đài kia là thật, mọi thứ đều là thật.

Và có lẽ những giấc mơ của cậu cũng thế, còn cậu là gì?

" Cậu đang cảm thấy hoang mang?"

Là người gác vườn.

Anh ta bước ra mang theo tiếng loạt xoạt của cây cỏ.

" Cậu muốn biết chuyện gì đã xảy ra không?"

Trần Thu Châu nhìn người đàn ông cao lớn hoàn toàn che khuất tầm mắt phía trước của mình.

" Anh là?

Người gác vườn?"

Anh ta trầm ngâm nhìn cậu thật lâu rồi lắc đầu.

" Không, tôi là người canh gác những linh hồn trong tòa lâu đài cậu vừa đến kia!"

Tim cậu trật nhịp.

Những suy đoán cậu vừa chắc chắn là sự thật, giờ đây lại thêm một người tới khẳng định về nó.

Cậu không còn khả năng chối bỏ.

" Thật sự...có những linh hồn và bộ xương...trong lâu đài kia?" ....

" Anh có muốn tìm ra sự thật không?"

Tên gác vườn hoàn toàn làm ngơ câu hỏi của Châu.

Cậu cẩn thận từ từ đứng dậy, cảnh giác nhìn người trước mặt.

" Rốt cuộc anh là ai?

Làm sao tôi tin anh được?

Và...và cái gọi là sự thật ấy là gì?"

" Trịnh Vạn Khanh!

Anh biết đó là ai không?

Người đó đã nhờ chúng tôi đưa anh trở về!"

Đầu óc Trần Thu Châu trống rỗng, lặp đi lặp lại cái tên đó như một lời nguyền.

Ước hẹn....

" Hình như...tôi đã từng gặp anh ta rồi....anh ấy đang ở rất gần đây..."
 
Tằm Nhả Chữ Thương
Tan


Băng qua khu rừng rậm rạp cỏ, Trần Thu Châu nhìn thấy một căn nhà gỗ nhỏ nằm ven dòng suối trong.

Tên gác vườn nhanh nhẹn mở cửa nhà rồi bước vào.

Châu vẫn đứng nguyên tại chỗ, không dám nhúc nhích.

Người kia nghi hoặc quay người.

" Sao cậu không vào?"

" Anh đã nói nếu tôi theo anh tới đây thì anh sẽ nói ra mọi chuyện cho tôi!"

" Hoàng Văn Anh..."

Anh ta bật cười.

" Đó là tên tôi.

Còn nữa, tôi không phải người giải đáp hết tất cả bí mật cho anh, sự thật là tôi không biết gì cả.

Chỉ có anh mới cho bản thân câu trả lời!"

Thu Châu nghi hoặc nhíu mày.

Nắm chặt sợi dây chuyền trong tay, cậu chậm chạp bước vào căn nhà gỗ.

Nó là một không gian nhỏ hẹp tựa nhà kho, bên trong có rất nhiều bùa chú xếp kín khắp tường, những chiếc bàn được phủ kín bằng vải khô đầy bí ẩn.

Hoàng Văn Anh bước lại những chiếc bàn, không giở vải xuống mà bắt đầu thò tay vào lục lọi.

" Gia tộc của chúng tôi vốn là những thầy phù thủy ẩn mình trong rừng sâu.

Nhưng trăm năm trước đã có chuyện xảy ra, không biết điều gì đã xảy ra với đời ông của tôi mà ông ấy đã để lại lời trăn trối tới các đời sau – phải tìm được cậu, phải đưa cậu trở về nơi cậu vốn thuộc về, như vậy tội nghiệp của ông mới có thể vơi bớt..."

" Bây giờ tôi hỏi cậu, cậu có bằng lòng đi tìm ra sự thật không?

Tìm cách để trở về?"

Một mớ câu hỏi xoắn lấy tâm trí Châu.

" Rốt cuộc những điều cậu nói là gì?

Tôi một chút cũng không hiểu, làm sao tôi có thể tin những điều vô lý này đây?

Tôi là ai?"

Cậu kìm chế cổ họng ngứa ngáy, cố gắng không hét lên.

" Tôi cũng không biết!

Tôi chỉ biết tôi phải hoàn thành sứ mệnh của ông mình.

Xin anh, hãy nhắm mắt lại và cảm nhận đi, trái tim anh đang đập rộn vì anh sắp trở về rồi..."

Người gác vườn bất lực thở dài.

Bất giác nghe theo lời anh ta, Châu nhắm mắt lại, nghiền ngẫm trái tim mình đang đập từng nhịp tựa trống đánh.

Liệu có phải nó đang cầu xin cậu đồng ý?

Từng nhịp đập kia dường như không thuộc về cậu, nó thuộc về một linh hồn không tên nào đó, và hiện đang ẩn giấu sâu trong cơ thể cậu.

Châu chưa từng nghĩ thực sự có sự có chốn được gọi là trở về dành riêng cho cậu.

Dải ngân hà bao la, những vì sao lấp lánh đều vì sứ mệnh của riêng nó, tất cả mọi thứ đều được sinh ra từ cái gì đó, nhưng sự sống của cậu là vô lý tới mức nực cười, nó khiến cậu chơi vơi, cảm thấy bản thân chơi vơi như đồi lau vắng người.

Nhưng, bây giờ có người nói...cậu phải trở về?

" Tôi nên làm gì?"

Cuối cùng, cậu thõa hiệp với trái tim mình.

Sự thật, cậu đã vượt qua sự hèn nhát trong tim mình để tìm ra người tên Trịnh Vạn Khanh kia là ai.

Những bóng dáng mờ ảo xuất hiện trong mơ, và lời cầu cứu của nốt ruồi son.

Nếu không phải bây giờ thì đến bao giờ mọi thứ mới được vén màn?

" Tôi cần máu anh và...thứ này!"

Hoàng Văn Anh lắc lư một chiếc lọ thủy tinh nhỏ chứa chất lỏng đỏ thẫm trong tay.

Trần Thu Châu do dự đưa tay ra, lưỡi dao sắc lạnh cứa nhẹ lên ngón tay cậu, máu đỏ nhỏ xuống, tỏ ra ánh đỏ sáng chói, chút máu ít ỏi đó vậy mà lay động cả những lá bùa.

Chúng bay lên, xoay vòng bên người cậu, đưa cậu vào trung tâm căn nhà.

Người gác vườn bắt đầu đổ chất lỏng trong lọ xuống, bùa vàng chuyển sang sắc đỏ rợn người, chúng chuyển động mạnh mẽ hệt như thủy triều dâng trào, đầu óc cậu trở nên mơ hồ, nhưng nhịp đập trái tim vẫn vang vẳng bên tai.

" Máu, thù hận và tình yêu.

Quá khứ và hiện tại, giọt máu cũ kĩ sẽ nhuốm đầy máu đỏ trong tim.

Xin hãy trở về, xin hãy trở về, xin hãy lắng nghe, lắng nghe con tim người vốn thuộc về!"

Gác vườn bắt đầu lẩm nhẩm thần chú.

" Khi sương sớm tan, khi ngày dài tàn, khi thời khắc trăm năm đã điểm, khi xương trắng hóa thành máu thịt.

Xin người hãy trở về, xin người hãy tha thứ cho tội lỗi của ta, xin hãy trở về!"

Anh ta hét lên, bùa chú ôm chặt lấy cơ thể của Trần Thu Châu, chỉ còn để lại đôi mắt đỏ ngầu không còn chớp.

Một giọt nước mắt rơi xuống, âm thanh vang vẳng tựa vĩ cầm, giọt nước mắt chạm vào khoảng không vô hình nào đó, lắng đọng trong không gian kì bí và khó tin.

Trái tim và ý niệm của người giờ đây chỉ còn một, đó là trở về.

Thật điên rồ, một câu chuyện không đáng tin, một quyết định không đáng tin, nhưng Trần Thu Châu lại tin nó, một cách mù quáng và chạy theo cái thứ được gọi là " con tim".
 
Tằm Nhả Chữ Thương
Cậu ba


Trầm Giang, năm 1929.

Dải áo dài tung bay trong gió, cái nắng nhẹ khẽ buông trên mi bao thiếu nữ mười chín đôi mươi.

Dòng người vội lướt nơi chợ lớn đông người tấp nập, có kẻ phải ngửa cổ hít hà hương đất ngai ngái để thõa nỗi nhớ người đi xa.

" Chà!

Ôi cái cảm giác này!

Về nhà rồi!"

Chàng trai vuốt nhẹ mái tóc được vuốt keo cứng ngắc của mình, nhìn ai cũng cười, thấy cô nào xinh tươi cũng phải liếc mắt đưa tình mấy giây.

" Cậu!

Cậu ba!"

Từ đâu xa xa, một tên nhóc loi choi mặc áo bà ba bạc màu len khỏi đám người đông đúc để chạy tới cạnh chàng công tử hào hoa.

Nó ôm lấy mặt cậu nó, nhìn qua nhìn lại, nhìn lên nhìn xuống, xác định không nhầm người mới thở hắt buông tay.

" Bỏ ra!

Cái thằng này, bẩn mặt tao!"

Cậu ba thì chẳng hề hào hứng, hắn lấy từ trong túi áo ra tấm khăn được dệt bằng lụa lau nhẹ lên mặt.

" Từ bao giờ mà gia nhân trong nhà lại trèo lên đầu lên cổ chủ thế hả?"

Tên hầu thấy mặt cậu ba nghiêm nghiêm cũng thấy sợ, nó bẽn lẽn.

" Cậu ơi, chuyện gấp mà cậu...ông biết cậu từ tây về nên sai con ra bứng cậu về liền hà..."

" Chào em, ôi em xinh quá!"

Cậu ba cười duyên, nháy mắt với cô nàng nồng nặc mùi son phấn vừa đi ngang, người ta chẳng thèm ngoái đầu mà vẫn nhìn tới tận xa tít.

" Chậc, đúng là gái dân mình vẫn là xinh nhất nhể?"

" Cậu!!!"

" Gì?

Mày hét vào mặt tao à?"

Cậu quát lên.

Hầu bất lực, nó dậm chân.

" Cậu không về là ông chửi chết đấy!"

" Kệ lão, tao đi đằng đẵng bao năm, ra rước tao về không thấy còn kêu cái đứa như mày ra đây thì mong tao lắm hở?"

Hắn tắc lưỡi, mắt vẫn đảo quanh như rang lạc.

" Con không nói với cậu nữa!"

Nói rồi thân hình nhỏ bé của nó kéo cậu chạy như bay, bỏ quên cả đống đồ đạc xếp thành núi ở góc chợ.

Chim nhẹ chân đậu lên mấy tầng mái ngói đỏ chót, chốc chốc mõ lại gõ nhẹ lên mấy con rồng phượng được chạm khắc tỉ mẩn bằng đá.

Mùi gỗ nồng từ gian nhà rộng lan ra, gió lay lay mấy cái cây xanh mơn mởn trong vườn, lay luôn cả dàn tử đằng tím đang bung nở để đón hương hạ vừa chạm ngõ.

Chữ hỷ đỏ thắm được dán cẩn thận trên cột nhà, hương rượu nếp quẩn quanh hệt như chuẩn bị đón xuân về.

Lão trung niên ngồi bên một góc sân có cây cao đổ bóng, sắp xếp lại bộ ấm chén bằng gỗ đen tuyền của mình.

Đôi mắt già nua của ông sáng tỏ tựa diều hâu, cứ một lúc lại nhìn ra sân.

" Cha đang chờ chú ba à?"

Ông quay đầu, thấy đứa con trai cả của mình đang đứng phía sau khẽ cười nhẹ.

Ông gật gật đầu.

" Thế này có vội quá không cha?

Con thấy em còn nhỏ, đang còn ham chơi lắm!"

Anh ngồi xuống đối diện ông.

" Nó chờ được, nhưng cha con không đợi được..."

Người buồn mà cảnh cũng buồn theo, ai cũng im lặng, chẳng nói gì thêm.

" Cha!!"

Ông chưa kịp ngẩng đầu lên đã bị một thân hình cao lớn ôm chặt tới nghẹt thở.

Người cha già hoài nghi.

" Thằng ba?"

" Con đây!!!

Con trai ngoan của ba về rồi đây!

Cha có biết con nghe cái thằng lấm lét kia bảo cha bệnh con lo thế nào không?"

Cậu ba rống lên.

Cha già cũng cảm động, chưa kịp đẩy người ra thì đứa con trai hiếu thảo đã quỳ rạp xuống đất, lạy ông ba lạy.

" Cái lạy đầu tiên là con lạy ơn sinh thành!"

Giọng hắn nghẹn ngào rõ thương.

" Cái lạy thứ hai con lạy công ơn nuôi dưỡng!"

Tiếng thút thít phát ra từ cổ họng.

" Cái lạy thứ ba con lạy mớ gia sản cha để lại cho con!"

" Khoan, khoan!

Mày nói gì cơ?"

Lời hắn nói ra khiến cho cha già phải giật mình.

Cậu ba nâng mặt cha lên, khiến mắt cha trắng chợt.

" Cha!

Cha tin con!

Con chắc chắn sẽ bảo vệ gia tài của cha thật tốt!

Chỉ cần cha giao lại hết cho con, con thề sống chết cúng giỗ cha đãi hết thảy cả làng!"

Mắt ông thêm trắng ra.

" Này, ba Khanh!"

Lúc này cậu ba Trịnh Vạn Khanh mới nhận ra sự hiện diện của anh trai mình bên cạnh.

Cậu hai Trịnh Hoàng Gia mặc bộ đồ xa tanh màu xanh cỏ cây nhẹ nhàng, thể hiện nét âm trầm và trưởng thành của anh.

Đôi mắt anh hiền từ khẽ cong.

" Chào mừng em ba về nhà!"

Hắn cảnh giác.

" Này anh, gia sản của cha phải chia đều, không thì chia tôi phần hơn, anh đừng hòng giở trò nh...!"

Chữ chưa kịp nói ra hắn đã bị cha già đá một phát vào bụng chẳng chút nể nang gì, ngã lăn ra đất, chiếc nơ đỏ chói trên cổ cũng lệch sang một bên.

" Cái thằng này!

Tao cho mày đi tây mà tâm tính mày vẫn không đổi!

Đúng là...đúng là..."

Ông cong tay run run chỉ vào thằng con nằm lăn trên đất mãi, cuối cùng lời vẫn không thể tìm được mà thốt ra.

" Tao cũng chẳng có rảnh mà rước cái thằng ăn cám nhà mày về nhà đâu.

Tao nói thẳng, lôi mày về lần này chính là để lấy vợ!"

Tiếng sét đánh giữa trời quang, cả đầu cậu ba rỗng tếch, miệng méo xệch, tạo thành đường song song với chiếc nơ.

" Lấy vợ?"

Hắn liếc nét mặt của cha rồi lại liếc nét mặt của cậu hai để chắc rằng mình không nghe nhầm.

Hắn đành bật cười.

" Này cha, cha ác vừa thôi nha!

Sắp xuống lỗ rồi còn muốn làm khổ tôi, tôi không cưới!"

Bao em dãi yếm áo đào vẫn đang chờ hắn mà.

" Không cưới cũng phải cưới!

Mày không cưới thì ra khỏi nhà này, một đồng cũng không được ngậm!"

Ông không tiếc ném bộ ấm chén mình vừa nâng niu ban nãy.

Hắn cẩn thận suy nghĩ, không có tiền thì hắn thiết sống làm gì nữa?

Cơ mà vì gia tài mà từ bỏ thân trai thì lại hời cho cái người định kết uyên ương kia quá.

" Thế...ít ra cha phải kể con xem người ta là ai, người đằng đâu mới được chứ!"

Nghe hắn thõa hiệp cha cũng dịu bớt cơn nóng.

" Cậu Du, con ông Phạm Văn Đằng!

Bây chả biết rõ nhau quá!"

Du?

Cái thằng Du ngày trước cùng hắn tắm ao mà giấu quần hắn đấy ư?

Cái thằng mang kiểu tóc hệt như cái bát úp ngược hở?

" KHÔNG!!

Cha!!

Nó thì không được!"

Cậu ba hốt hoảng nhảy cẩng lên, hệt lợn bị chọc tiết, bấy giờ cả người cậu phát lạnh tới run.

" Lấy nó là con chết!"

" Nó có gì không tốt?

Bây trước chả phải chí cốt của nhau hở?"

Cha khinh khinh nhìn hắn.

Tốt cái nổi gì?

Nếu cậu ba nổi tiếng hào hoa ba làng thì nó nổi tiếng quái gở tới bốn làng.

Nhà nó ở làng trên, nhà hắn ở làng dưới, hai đứa không gặp thì thôi mà gặp thì xác định gà bay chó sủa.

Lại nói, nhà nó cũng khá giả, một chín một mười với nhà Hội đồng Trịnh đây, nên nó kênh kiệu như ranh, coi đời chả ai phú quý bằng mình.

Phạm Nhật Du – cái thằng đó chỉ hình dung được bằng mấy từ như chảnh, điên, đã thế còn khùng khùng.

Có điên mới vớ phải nó vào nhà.

Cậu hai liếc thấy em mình thất thần cũng buồn cười, nhẹ khuyên lơi vài câu.

" Thằng ba này, em sang tây những năm năm, nhiều cái ở quê đổi thay, người cũng đổi thay nhiều, nên em đừng mang những suy nghĩ cũ mà áp đặt lên Du, tội nghiệp ẻm.

Bây giờ Du khác rồi em ạ!"

Hắn không nghe lọt chữ nào, cảm như đời không còn ai khổ bằng mình.

" Thôi, nhiều lời với nó làm gì, trầu cau sinh lễ bên kia nhận rồi, quần áo cũng may xong, mai cho cưới luôn!"

Cha dứt khoát buông lại một câu rồi phất áo vào nhà.

Mai cưới luôn?

" Thế...hóa ra cái cổng rồng phượng ở kia..."

Là cho hắn hả?
 
Tằm Nhả Chữ Thương
Nhật Du


Có một lễ cưới mà hai làng nhộn nhịp hẳn lên.

Ai cũng vui, ai cũng háo hức.

Bởi một bên là nhà Hội đồng đức cao vọng trọng, một bên là nhà thương buôn lành tiếng lành danh, đi đến đâu lụa đỏ được treo tới đó, hoa giấy bay bay khắp trời.

Đoàn rước dâu mặc áo dài màu vàng kim quyền quý, riêng chàng rể thì mang gương mặt bí xị và cam chịu trong nếu áo đỏ rực cùng nết khâu rồng phượng tỉ mỉ.

Trai tráng thì bưng rượu, gái thì bưng bánh phu thê.

Đến nhà dâu tưởng như được đón tiếp nồng hậu, ai ngờ lại bị gia nhân chặn cửa bên ngoài.

" Thằng Du!

Mày cố ý đúng không?"

Cậu Khanh chẳng nể nang gì, hét thẳng vào dinh cơ hoàng tráng của thương nhân Phạm.

Tiếng hét văng vẳng của hắn chẳng ai đáp.

Trời nắng chang chang, tới trưa ông Phạm mới hối hả chạy ra.

Tay ông nắm bắt lấy tay ông Trịnh, suýt xoa xin lỗi.

" Chao ôi các thằng nhà tôi, nó nhốt tôi trong phòng, không nhờ đám gia nhân phát hiện chắc tới giờ cũng không ra được đây!"

Ông Trịnh nể nang bạn hiền, cũng chỉ cười gượng cho qua.

" Này!

Đám bây chỉ biết nghe lời bậy bạ của cậu nhà bây, sao lại để khách quý đứng ngoài thế này?

Lôi cậu ra đây cho ông!"

Đám gác cổng nghe ông quát cũng sợ, định chạy vào thì bên trong có người đã đủng đỉnh đi ra.

Thiếu niên xinh đẹp nhỏ nhắn khoác tấm bà ba màu hồng nhẹ tênh, mà màu hồng này lại vừa in hệt cái má sữa đầy đặn của cậu ta, cậu vuốt nhẹ mái tóc bồng bềnh, cho hương dừa thoang thoảng bay ra.

" Khỏi kêu, cậu Du của bây ra rồi!"

Phạm Nhật Du lười biếng ưỡn vai.

" Này!

Sao còn không mặc đồ vào, hôm qua con Hạ không đưa áo dài cho con à?"

Dáng nhỏ nhỏ nhưng rõ kiêu căng, cậu sát lại gần cha, nhìn bằng nửa con mắt.

" Cha kính mến!

Cha quên là cha xin con lấy chồng à?

Cha chả bảo chỉ cần con cưới thì con muốn làm gì cũng được hết còn gì?"

Ông Phạm cứng họng, cái râu quai nón nơi cằm cũng chỉ biết giật giật.

" Cái này..."

Cậu hất mặt lên trời, tỏ vẻ lười biếng.

" Nào, đi thôi!"

Nãy giờ cậu ba nhìn Du không chớp mắt.

Lúc đầu là vì không ngờ cái thằng chẳng khác gì đít trâu ngày trước bây giờ lại trắng trắng tròn xinh như cục bột như thế, sau là bởi quá ngứa mắt vì cái thằng này ngoài cái bộ mặt thì chẳng có gì thay đổi.

Nó nói câu nào mà hắn ngứa mồm câu đó.

Bàn tay như bị kiến cắn râm ran, cố mãi mới không xông lên đánh người.

Lễ cưới cho sấp nhỏ mà người khổ là hai ông sui.

Mỗi ông kề kề theo bên một đứa, chỉ sợ mình lơ mắt là chúng nó đánh nhau, tanh bành cái lễ.

Tới tận lúc hai đứa cuối đầu trước bàn gia tiên, được tuyên đã thành vợ chồng hai ông mới thở ra hơi dài thườn thượt.

" Mẹ mày!

Thằng khốn!

Tránh xa tao ra!"

Đêm trăng thanh gió mát, lại thêm tiếng ve râm ran vẫn không khiến người qua kẻ lại ngơ được màn đánh đấm trong phòng tân hôn.

Du đánh đá không chịu thua, lấy chum rượu cưới đập mạnh vào người Trịnh Vạn Khanh rồi đuổi hắn ra khỏi phòng.

" Cút!

Ngứa cả mắt!"

Cửa đóng sầm trước mặt cậu ba.

Hắn nghiến răng nghiến lợi.

" Thằng Du!

Mày làm như tao muốn lấy mày lắm hở?

Ông đây đếch cần, đi ôm mấy cô đào còn sướng hơn nhìn cái mặt mày!"

Cạch

Đột nhiên cửa mở trong sự ngỡ ngàng của hắn.

Nhật Du nhẹ cười một nụ cười xinh xắn.

Hắn đang ngơ người không hiểu chuyện gì thì vốc rượu mát lạnh đáp thẳm xuống mặt, chui thẳng vào lỗ mũi.

" Câm cho tao ngủ!

Thằng ăn cám heo này!"

Cửa lại đóng lần nữa, không mở ra cho tới tận trưa hôm sau.

Gió thổi mát lạnh phả lên thềm đầy hoa giấy xác xơ, mặt nước lăn tăn tựa chất chứa bụi vàng ngay trước mặt.

Dùng xong bữa trưa cậu Du phè phởn ung dung gác chân lên đùi mà rung, để lồ lộ cái bụng tròn tròn no nê của mình nằm lê lết ở bờ thềm.

" Sướng quá nhỉ?

Ngủ phơi thây ra, mở mắt có người bưng cơm đổ tận họng!"

Cậu ba đi ngang qua nhìn mà ngứa mắt, không nhịn được đâm chọt mấy câu.

Du vờ chẳng nghe chẳng thấy mà nói bâng quơ.

" Chả sướng!

Cái nhà rõ cao rộng mà đãi dâu con gà còn dai hơn cả cái bánh xe bò, nhai xái cả quai hàm!"

" Đây có thứ mềm hơn đấy, ăn không?"

" Gì?"

Du hứng thú đáp lại.

Đôi mắt của hắn liếc liếc xuống dưới chân Du, cậu cũng nhìn theo thì thấy chiếc dép cao su đang lắc lư trên ngón chân ngắn củn của mình.

" Thằng đớp cám!"

Cậu chửi.

" Này!!"

Hắn bước lại, gương mặt mang theo chút nịnh nọt.

Du nhìn bằng nửa con mắt.

" Chuyện chi nữa?"

Cậu Khanh sát lại.

" Cái chuyện cưới xin này, mày không bằng mặt tao cũng không bằng lòng.

Mình cứ vờ như cái thuở còn chưa gạ gẫm gì mà sống, sao cứ phải giày vò nhau mãi thế!"

Nhật Du nghe xong bắt đầu đảo mắt suy tư.

Cái má cậu bị nắng hắt mà bắt đầu hây hây hồng.

" Không thích đấy!"

" Hả?"

" Mắc gì tao phải nhìn mày sung sướng!

Tao phải vắt mày thành nước mới hả dạ!"

Hắn tức giận đứng dậy cái một.

" Tao biết lắm mà!

Cái thân thì nhỏ mà rõ thù dai!

Mày vẫn hận tao cái thuở tao chuốc rượu mày khiến mày lỡ hẹn với em Bưởi chứ gì?"

" Ờ đấy!"

Cậu ken két hàm răng.

" Tại cái mặt mày đó!

Em Bưởi núp trong bụi chuối chờ tao cả đêm, muỗi cắn sưng vù cả mặt.

Xong cái mày bỏ sang tây thì còn biết gì nữa, còn tao này, cắn răng nhìn ẻm vì hờn tao mà nhận cau trầu nhà thằng ất ơ nào ấy!"

" Vớ vẩn!

Tại mày xấu nên ẻm mới lấy cớ đó thôi, tưởng bở lắm!

Hồi đó người trong làng đứa nào thèm thích mày, như cái bánh bò thế kia..."

Hắn căng cổ cãi cố.

" Vậy giờ tao có đẹp không?"

Du hét lên.

Nào ngờ hắn ngậm mồm luôn, không nói ra được lời nào nữa.

" Gì?

Sao không nói nữa?"

" Đẹp, thì đẹp đấy!

Nhưng đẹp người mà không đẹp nết thì bố ai cần!

Tao ghét!"

Du lồm cồm bò dậy, tay cầm dép, chuẩn bị xông lên chiến đấu.

Cậu Khanh cũng chẳng vừa, vào tư thế thủ sẵn, có thể đè đối phương ra bất cứ lúc nào.

" Này này!

Này, hai đứa!"

Từ đâu cậu hai xông ra, chen vào giữa hai đứa, cậu mang theo mùi hương gỗ của người điềm tĩnh trưởng thành.

" Thôi, hai đứa cho anh xin..."

Cậu hai cười cười.

Chả biết cậu hai buông lời thế nào mà hai đứa chó mèo kia lại ngoan ngoãn ngồi lại với nhau.

" Hai đứa hòa thuận một chút thì tháng ngày sau này mới dễ, chả lẽ không đành đi cùng nhau một đời à?"

Anh cười cười.

" Ai thèm!"

Du cãi.

" Đây cũng chả cần!"

Khanh cũng không vừa.

" Thôi, hai đứa ngắm trời kia kìa.

Đâu phải khi nào trời cũng xanh cho bây ngắm, mà cũng đâu phải đời người lắm lúc được ngồi yên tĩnh ngắm nhìn thế này đâu.

Bây giờ đối với mấy đứa việc ngắm trời trăng mây gió dễ quá đâm ra hai đứa coi khinh...nhưng tin anh đi, tới một ngày cậu Du với cậu Khanh sẽ phải luyến tiếc lắm đấy.

Đời người chắc chắn phải trải qua đắng, đắng ngắt hay đắng nhẹ phải tùy duyên số, nhưng ắt giông bão sẽ tới vào ngày không xa.

Hai đứa cứ thưởng thức đi, để mai sau lấy nó làm cớ để bước tiếp.

Có hiểu không?"

Du nghe cậu hai nói mà ngẩn cả người, cái mắt cứ dán vào cậu hai chẳng buông.

Có lẽ bởi là người vụng về trước nay chẳng mấy dịp được nghe lời hoa mỹ nên cậu ngưỡng mộ lắm.

Chợt, ánh mắt lại bắt gặp ánh mắt của Khanh, Du ghét bỏ thu lại ánh mắt.

Cậu chậm rãi ngửa mặt nhìn trời, hóa là nền trời lại yên ả và sống động đến thế.

Trước đây Du chỉ biết ngày mưa thì cậu ủ chăn nằm ngủ, ngày nắng thì cùng mấy đứa bạn trộm cóc trộm xoài còn đêm sáng trăng thì đi phá làng chọc chó.

Chẹp, tự nhiên ngứa tay quá đi mất.

Du nhích lại chỗ Khanh, khẽ khều.

" Ê, này bảo!"

Hắn nhíu mày.

" Tối nay tao với mày đi chọc chó đi, tao nghe đâu làng này có con chó dữ lắm, chưa đứa nào dám chọc, tao mà chọc nó là lưu danh anh hùng với cả lũ làng trên xóm dưới luôn đấy!"

" Mày điên à?"

Hắn hét lên, làm cậu hai cũng tò mò nhìn sang.

Hắn nhỏ giọng lại.

" Ấm đầu à con!

Nếu mày là nói tới cái con hắc cẩu của nhà ông tư thì bỏ đi con.

Nhà đó không chỉ chó dữ đâu, mà ông tư bà tư còn dữ hơn đấy!"

" Đếch sợ, ngon lành chuyến này hai đứa mình hất mặt mà sống, trẻ con đứa nào gặp chả nể!"

Du giao đấu ánh mắt với Khanh.

Hắn nghĩ một lát, cuối cùng đành gật đầu.

" Chốt kèo, chiều đi thám thính tình hình!"
 
Tằm Nhả Chữ Thương
Trò đùa mang tên tình ái


" Cao thêm tý nữa, có thấy chi đâu?"

" Hết sức rồi!

Kiến cắn tao!"

" Thêm tý coi!"

" Đấy, thấy chưa?"

Cái mái đầu tròm ủm của cậu Du cứ nhấp nhô mãi, bàn tay búp măng ôm chặt lấy bức tường đầy dây leo mà dòm ngó.

Khổ cho cậu Khanh, hắn phải gánh cái người đanh đá kia lên đầu lên cổ để đối phương thám thính tình hình.

" Này này, đừng cử động, hình như nó thấy tao rồi!"

Du ngoái đầu xuống thì thầm to nhỏ.

" Con chó á!"

" Chứ chả nhẽ là mày!"

" Ê ê, gãi hộ cái cổ cái, ngứa quá!"

Cậu ba ngứa tới điên người, cái cổ đỏ ửng lên.

" Cố chịu đi!"

Nói rồi Du quay đầu ngó tiếp.

Có ngờ đâu lại vừa hay lúc con chó dữ phi tới, nó cũng bám vào tường điên cuồng lao ra khiến cậu Du sợ quá mà kéo theo Khanh ngã nhào ra đất.

Hai đứa không kịp ú ớ gì, theo phản xạ kéo quần lên chạy thục mạng.

" GÂU GÂU!!!!"

Con chó đuổi dai, nó chạy theo cả một đoạn dài, sau đành tha cho hai con người kia, nhìn theo bóng lưng xa tít mà gầm gừ.

" Con này là con chim chứ con chó gì mày!"

Du chạy không ra hơi mà vẫn ra sức hét.

" Thôi thôi, nó không đuổi nữa!"

Cậu ba dừng lại, thở hổn hển rồi nằm nhoài ra đất, mặc kệ chiếc áo sơ mi của bản thân lấm bẩn.

" Tao đã bảo rồi, nó dữ với thính lắm, mày cứ cố!"

Du bước lại, chu mỏ kiên quyết.

" Ê, chắc nhà đó có gì mới nuôi con chó dữ thế chứ, hai đứa mình đi thám thính lại đi!"

" Tao nói mày nghe, cuộc đời mày muốn gì chả có, lại làm ba cái chuyện thất đức vậy con?"

Cậu ba ngồi dậy, hắn liếc mắt lẩm bẩm.

Cậu ngồi thụp xuống, lấy cỏ sờ sờ mũi hắn.

" Mày thì biết gì, cái này người ta gọi là dũng cảm đấy thây.

Nhỡ nhà kia làm gì khuất tất, hai đứa lại chả cứu làng này mấy mạng!"

" Thôi, nhỡ mày bị con kia nó cắn thì tao biết làm sao?"

Hắn nhất quyết từ chối.

Du bĩ môi.

" Gớm, thì mày chả vui quá cơ!

Đi lượn lờ với mấy cô đào!"

" Ờ ờ, mày đúng.

Thế đi một mình đi, tao không đi đâu, chó cắn vào gương mặt đẹp trai của tao là hết đường làm ăn!"

Hắn phẩy tay không quan tâm.

Nghe hắn nói thế Du ngẫm nghĩ, rồi cậu quay lưng cái đùng.

" Tao đi thì đi, ai cần mày vướng chân!"

Cậu chạy rõ nhanh, chân thoăt thoắt chạy trở về đường cũ.

Cậu ba giật mình chạy theo.

" Này này, chờ với!

Định đi một mình thật à?"

Chưa kịp nói xong, hắn đã bị Du ôm vào lòng, cái má mềm mềm của cậu áp lên ngực hắn chui vào bụi cỏ.

Mãi hắn mới thốt lên được câu.

" Gì đây?

Mày làm cái trò gì thê..."

" Suỵt!"

Du chu môi.

" Mày im coi!

Có người đi ra từ trong nhà đó kìa!"

Nhìn theo tay Du, hắn thấy bà tư đang quàng nón ra khỏi nhà, cửa được buộc lại bằng mấy cái dây thừng.

" À, là bà tư..."

Du đảo mắt.

" Thấy chưa thấy chưa!

Nhà này chắc chắn có điều lạ!"

Cậu ba nhẹ mím môi, mắt đảo đi chỗ khác, tránh đi đôi mắt long lanh của Du mà lẩm bẩm.

Thằng này nó có mùi sữa...

Đang nghĩ khùng nghĩ điên thì bị kéo phát một ra ngoài, hắn khó khăn lết theo tên nhỏ con kia.

" Chậm coi..."

Hai đứa thậm thụt, len lén trèo tường vào căn nhà tranh sập sệ kia.

Nhưng tiếng chó gầm gừ đâu đó lại khiến hai cậu rợn hết cả người.

Nhật Du đảo nhẹ mắt.

" Ê!

Này Khanh!"

Du chầm chậm lùi dần về sau.

" Hả?"

" Cố lên mày!"

Nói rồi cậu đẩy lưng người kia thật dứt khoát khiến hắn ngã chổng vó ra đất.

Chó dữ nghe thấy tiếng động lớn thì vồ lấy, cậu ba chỉ biết vội vã lồm cồm bò dậy, chạy vòng quanh để tránh nanh vút nó.

" Du, mày muốn tao chết à!"

" Suỵt!

Mày tranh thủ vờn với nó đi, tao vào trỏng thám thính!"

Du ỏn ẻn lẻn vào căn chòi gần bếp.

Mùi tro pha cùng chút ẩm ướt sộc lên mũi làm cậu nheo mày.

" Eo ôi..."

Cuộc đời cậu Du có mấy lần đi vào xó xỉnh này đâu, nên cậu nhón chân hệt mèo mà đi vào.

" Tự nhiên vào trong bếp nhà người ta có kì quá hông ta!"

Mắt cậu chợt quét được chùm bánh tro để gần đống củi, Du nuốt nước bọt, nhếch môi lại gần.

" Bánh nè!

Chuyến này hờn to!"

" Mày xạo đúng không con!"

Cậu ba thình lình xuất hiện, đứng chắn hết ánh sáng hắt vào căn bếp luộm thuộm.

" Ôi mẹ ơi!

Giật cả mình!!"

Cậu len lén giấu bẵng mấy cái bánh sau lưng.

" Chi?

Xạo cái chi?"

" Bày đặt dũng với chả cảm!

Mày chỉ muốn vào cuỗm đồ chứ chi!"

Hắn vồ tới giật mạnh cái bánh sau lưng Du.

Du cứng miệng không nói được gì, cao giọng trách móc.

" Mày không chơi với con chó, vào đây làm gì?"

" Nó chạy mệt đang thở hổn hển ngoải kìa!"

Hắn chỉ chỉ.

" Thế thì về!"

Du phẩy tay áo lướt qua.

Cả người cậu cứng lại, quay lại nắm chặt lấy tay Khanh.

Ba Khanh nghi hoặc nhướn mày.

" Sao nữa?"

" Á à!

Cái thằng ăn cắp!

Bà ơi, bà đừng hiểu nhầm!

Cháu thấy cái thằng này nó thập thụt vào nhà bà nên cháu đi theo, có ngờ đâu nó là trộm bà ạ!"

Du thốt lên một tràng khiến đầu óc Khanh quay cuồng.

" Mày nói cái..."

Có ngờ đâu vừa liếc ra sau đã thấy bà tư nheo mày phía sau, con hắc cẩu thì ngầm ngừ dưới chân bà.

" Cấm cãi!

Hai đứa ăn trộm!

Tao đưa cả lũ lên quan!"
 
Back
Top Bottom