Cập nhật mới

Khác TÂM MA

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,495
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
217425086-256-k688897.jpg

Tâm Ma
Tác giả: MinMin0919
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Hoa đầu mùa bao giờ cũng đẹp
Nắng đầu mùa bao giờ cũng say
Mối tình đầu bao giờ cũng vậy
Rất đậm đà nhưng cũng rất đắng cay"



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Tâm Ma
Chap 1


Vào thời Joseon, tại làng Utan chúng tôi đã và đang có một cuộc sống đầy ấp bình yên và hạnh phúc.

Sáng sớm người dân làng đi trồng khoai, gặt lúa đến tận xế tà là tất cả cùng kéo nhau về và tối nào cũng ca hát nhảy múa cùng nhau dưới ánh trăng tròn sáng.

Gia đình tôi cũng đầm ấm và yên bình mà sống tại đây cho đến khi tôi 18 tuổi.

Sau đó triều đại Min đã thu nộp thuế, cả làng tôi đều phải nộp số lượng cũng kha khá cho triều đình - có bữa no có bữa đói, nhưng vì mình thấp cổ bé họng nên đành ngậm ngùi mà chấp thuận.

Tôi làm nghề y, nối nghiệp mẹ và ngoài ra còn mở tiệm đồ ăn nhỏ bên nhà, cũng phải nói là bán đắt, trong làng chỉ có chỗ tôi là mở chi nhánh làm ăn nhiều như vậy nên việc nộp thuế xong gia đình tôi còn thừa về cả đồ ăn và ngân lượng.

Cha tôi mất từ khi còn bé, nhưng tôi hỏi lý do tại sao thì mẹ không nói, chỉ bảo là tôi còn nhỏ, không nên biết nhiều và sau này đừng hỏi về chuyện này.

Bên ngoài thì tôi một mực vâng lời, nhưng sâu thẳm đó thì vô cùng tò mò về cái chết của cha.

Bi kịch bắt đầu khi triều đình đòi nộp mỹ nữ, đặc biệt là còn trinh để tuyển phi tần và nô tỳ cho Bệ Hạ.

Năm đó tôi vừa tròn 19 và đương nhiên mẹ giấu tôi để không phải bị bắt đi.

Nhưng họ đã đá một cú đá vào đầu và vài cái vào bụng mẹ tôi.

"TAO BIẾT NHÀ MÀY CÓ ĐỨA CON GÁI, CÒN KHÔNG MAU GIAO NÓ RA !"

"Mấy ông có đánh chết tôi thì cũng vậy thôi !"

- mẹ tôi một mực nói.

Tôi ngồi núp trong góc rơm, nước mắt chảy ròng, tay bịt miệng cay buốt ở cổ họng khi chứng kiến cảnh đó mà chả làm gì được.

"ĐỂ TAO COI MÀY LÌ TỚI CỠ NÀO"

Hắn gọi đàn em kéo mẹ tôi lên, còn hắn ta cầm trên tay roi da dài.

Tôi không chịu nổi nữa nên chạy thẳng ra và ôm chân ông ta

"Tôi xin ông !

Ông hãy tha cho mẹ tôi đi !

Tôi sẽ đi theo các ông !"

Hắn ta nâng mặt cô lên, cười mãn nguyện :"Cuối cùng cũng chịu lộ mặt rồi à ?

Ái chà chà, nhìn không có tầm thường đâu."

- Hắn quay qua nhìn mẹ tôi và tiếp tục nói: "Mày và cái ông già tướng kia đẻ cũng khéo dữ, ráng mà dưỡng sức đẻ thêm nghen !"

Rồi cả đám cười ngạo nghễ lên.

Tôi quỳ xuống cầu xin ông ta: "Tôi xin ông, dù sao tôi cũng tự nguyện tìm đến, hãy cho tôi nói lời từ biệt mẹ tôi, chỉ một chút thôi, xin ông !"

Hắn ta quay mặt đi và nhếch môi: "Được thôi !

Cho mẹ con bây gặp mặt lần cuối."

Tôi lếch tới bên mẹ và chạm nhẹ vào các vết thương mà mấy tên khốn nạn đó gây ra.

Mẹ tôi trách móc và vô cùng lo lắng cho tôi khi phải vào cái triều đình tàn khóc đó, mẹ thì thầm nhỏ vào tai tôi một bí mật.

Sau đó họ bắt tôi đi, mặc cho mẹ tôi cứ khóc lóc và cầu xin.

Tôi bị bắt và cho vào 1 chiếc xe bự cùng nhiều cô gái khác, họ cũng như tôi, bị bắt xa gia đình với gương mặt buồn bã và sợ hãi, không khí âm u lạnh lẽo.

*Mọi người đọc cho tui ý kiến💛*
 
Back
Top Bottom