Cập nhật mới

Khác [Tạm DROP-Hậu cung Như Ý truyện] Cuối đời

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
305301324-256-k841238.jpg

[Tạm Drop-Hậu Cung Như Ý Truyện] Cuối Đời
Tác giả: DNT-TSN
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Xinloi
Tui sai rồi
Tui bẻ sang viết thành fic dài đây.

Mỗi fic một người nha.

Có thể khi viết hết rồi sẽ viết theo một kịch bản mới
Bắt đầu: 25(?)/3/2022



veyenuyen​
 
[Tạm Drop-Hậu Cung Như Ý Truyện] Cuối Đời
{Vệ Yến Uyển} Tro Tàn Trong Nhúm Than Hồng


Vệ Yến Uyển thần trí chẳng còn đặt lên những người ngồi đây nữa rồi.

Nàng đang nhớ lại những hồi ức trong quá khứ lừng lẫy không kém đau thương của mình.

Khi còn là nô tì đã trót mang ơn một vị nương nương, trót rơi vào lưới tình với thị vệ thiện lành.

Nàng dần chìm đắm vào những ngày tháng tươi đẹp năm xưa, quên mất bản thân đang quỳ lạy trước tro cốt của những con người mình đã hại qua.

Hồi tưởng lại một Vệ Yến Uyển như đóa Nghệ Tây mang sắc tím mộng mơ, nở rộ vào mùa xuân hàng năm.

Đã chẳng ai còn nhớ một tiểu cô nương mặt mày như hoa, luôn vui cười với hoa cỏ, với bạn bè.

Chẳng còn ai trong tâm đọng lại một tiểu cung nữ luôn quan tâm một thị vệ gác cổng.

Khắc sâu trong tâm trí những cung tần vương phi nơi đây chỉ có một Lệnh hoàng quý phi tâm cơ độc địa.

Chỉ có một Vệ Yến Uyển với những thủ đoạn dơ bẩn quyến rũ hoàng thượng ... một Vệ Yến Uyển biến chất.

Vệ Yến Uyển đang nhớ đến Lăng Vân Triệt - người mà nàng dùng cả thanh xuân để trao gửi.

Nhớ đến Xuân Thiền - nha hoàn mới đây đã khai ra toàn bộ kế hoạch của nàng.

Lướt qua một bóng hình sớm về trời cao là Thục Gia Hoàng quý phi - Kim Ngọc Nghiên, người đã gây nên biết bao khổ đau cho nàng khi còn phận tì nữ ở Khải Tường cung.

Có Hải Lan - người mà Càn Long đến giờ vẫn đinh ninh rằng nàng ta là một nữ tử an phận thủ thường ...

Cuối cùng, không phải là Càn Long, mẹ nàng hay em trai, mà chính là hoàng hậu.

Vị Kế Hoàng hậu Như Ý đang đơn độc lạnh lẽo nơi thâm cung tịch mịch.

Tới lúc gần chết, nàng mới nhận ra, Như Ý chính là vì muốn tốt cho nàng, nhìn ra nguyện mong được có con mà khuyên nàng bỏ thuốc đang uống theo Thư phi.

Vệ Yến Uyển lúc ấy chỉ vì thấy Thư phi đã có dấu hiệu mang thai mà liên tục uống thuốc 'thụ thai' liều lượng ngày càng nhiều.

Đến khi vỡ lẽ ra, nàng lại căm hận chính ân nhân của mình - người đã mở đường cho nàng có một công việc với tiền thưởng cao hơn.

Sự sủng ái và địa vị như làn khói trắng đục, chắn ngang tầm mắt của nàng.

Hối cũng đã muộn.

Mọi thứ so với quỹ đạo đã sớm chênh lệch quá lớn.

Có muốn quay lại cũng đã không kịp nữa rồi.

Vệ Yến Uyển giờ đây chỉ muốn nhắm mắt buông xuôi, mặc kệ trần tục thế gian đối nàng phản xử hay chê trách.

Nàng ... mệt rồi.

Nàng ... muốn gặp lại Vân Triệt ca ca của mình như năm xưa, muốn hướng Như Ý nói một câu "Tạ ơn nương nương".

Thật xin lỗi

Xin lỗi vì đã muốn thủ tiêu ngươi, Xuân Thiền.

Xin lỗi vì đã không thực hiện lợi hứa, Vân Triệt ca ca.

Xin lỗi vì không nghe lời, vì chưa gửi đến người một lời cảm tạ, Hoàng hậu nương nương.

Xin lỗi vì đã hại chết con ngươi, Du phi.

Xin lỗi mọi người, là Yến Uyển đã sai.

Khiến các vị chết trong tủi nhục.

____________________________________

Vệ Yến Uyển tới nay đã già, cả đầu nhuốm một màu trắng phớ.

Tóc khô ráp rối mù để xõa trên khối nằm.

Cả người tên cóng nắm chặt góc mền thầm rên rỉ mấy câu ngắt quãng.

Chỉ là ... trên tay nàng lại vẫn còn chiếc nhẫn định tình năm nào.

"Chủ tử, đã tới giờ uống canh."

Nàng giật mình tỉnh giấc, lấy bẩy xoay người về phía phát ra tiếng nói, liên tục lẩm nhẩm câu nói của thái giám vừa tới "Uống canh, uống canh ... ha ... a ... uống .. canh ..."

Vệ Yến Uyển thở dốc, nặng nề chống đỡ cơ thể ngồi dậy, hai tay run run đón lấy bát canh nóng hổi từ tay thái giám, mặt lộ rõ vẻ vui mừng cùng sốt sắng đón chờ: "Đưa ta uống ... ha ... a.. a ..."

Bỏ qua vẻ chán ghét cùng coi thường của tên thái giám kia, nàng kề môi lên miệng chén, nước canh nóng ấm từ từ tràn vào trên đôi môi nứt nẻ trắng bệch, chảy vào cuốn họng khô rát vì khí hậu lạnh giá của Trung Quốc vào mùa đông.

Đứng cạnh thái giám là Xuân Thiền, nay cũng đã xuống sắc ít nhiều.

Căn bản là so với năm ấy cũng chẳng khác biệt là bao.

Hắn ta tốt bụng nói một câu "Chậm thôi."

Vệ Yến Uyển nhanh chóng uống hết bát nước, thở ra một hơi đầy khói lạnh, thỏa mãn đưa trả chén sứ.

Hít vào thở ra thêm vài lần liền cảm nhận bản thân bất thường, mắt nàng mở lớn, quằn quại ôm lấy bụng, khó khăn rên rỉ.

Những âm tiết vụn vặt thoát ra từ cổ họng chỉ toàn là sự đau đớn.

"Đây ... là ca ... canh gì hả ... ?"

"Ai!

Lúc nãy nô tài quên nói, đây không phải là canh nấm dại ...

đây là chén ...

Hạt Đỉnh Hồng."

Vệ Yến Uyển biến sắc.

Bụng nàng lúc này sớm đã đau đến mệt nhoài.

Chỉ có thể gắng gượng bấu tay lên cạnh giường phía trên, hứng chịu sự đau đớn ngày một tăng: "Ngươi ... ngươi ..."

Hai người, một thái giám một cung nữ cất bước ly khai khỏi đó.

Vệ Yến Uyển vì chụp hụt góc áo của thái giám đã theo quán tính trượt xuống đất lạnh, ôm bụng đau đớn tiếp đất tạo ra một tiếng 'bộp' khá lớn.

Nàng lăn lộn dưới đất cho nhẹ bớt sự đau đớn mà chén canh gây ra.

Tâm trí của kẻ độc địa năm nào giờ đây đã lụi bại như tro tàn.

Cái kết cho nàng ... sẽ sớm đến thôi.

Đồng hồ cát đựng đầy những hạt màu trắng được xoay chiều, đổi phần chứa đầy cát lên trên, mọi thứ theo đó chảy xuống bên dưới ...

để đếm thời gian còn có thể ở nơi này.

....

Trần căn phòng dát gạch men hoa văn xanh tao nhã hiện rõ trong mắt người thiếu phụ đang quằn quại trên sàn, kèm theo đó là tiếng rên ai oán đầy đa đớn của nàng ta.

Mệnh đã tàn.

Có muốn giữ cũng không thể.

.

.

.

Càn Long năm 40,

Hoàng quý phi Vệ thị qua đời.

Hiệu là ...

Lệnh Ý Hoàng quý phi.

Kết thúc cuộc đời của một độc phụ.

Một cuộc đời chỉ toàn tranh sủng và tang thương.

________________________________________________________________________________________

Tự dưng nổi hứng viết chơi vậy á chứ có biết gì đâu.

Nhiều lúc thấy thương bả nên viết.

Hoàn thành: 21/03/2022
 
[Tạm Drop-Hậu Cung Như Ý Truyện] Cuối Đời
{Kim Ngọc Nghiên} Bẫy Đơn Phương


Author: DNT-TSN

───────

Sức khỏe Kim Ngọc Nghiên đã xuống dốc không phanh.

Dù vậy, nhan sắc mĩ miều thời trẻ vẫn còn hiện hữu rõ rệt trên gương mặt của người mẹ đã 4 con này.

Một Kim Ngọc Nghiên cao quý, đầy rẫy mưu mô lại vô cùng thận trọng ẩn giấu đã lụi tàn, dường như cuốn theo cơn gió bấc mùa đông mà tiêu tan.

Chỉ để lại nơi hậu cung khắc nghiệt một Kim Ngọc Nghiên bệnh tật, một Kim Ngọc Nghiên thua vì tình.

Từ ngày đầu tiên gặp mặt, trái tim ta đã rộn nhịp vì chàng.

Lúc ấy, ta cảm thấy mọi thứ xung quanh như bị lu mờ bởi nụ cười rực rỡ cùng ấm áp tựa ban mai của chàng.

Nụ cười ấy ... là thứ mà Kim Ngọc Nghiên ta mãi mãi không thể có được.

Rung động đầu đời, lại theo ta vào hậu cung khốc liệt của những cuộc tranh giành ngôi vị.

Ta yêu nụ cười của Thế tử.

Đó là lần đầu, ta cảm nhận được một cái nhoẻn miệng đón xuân lại đẹp đến lạ kì như thế.

Mọi thứ xung quanh ngày càng mờ nhạt xung quanh nơi chàng đứng.

Khắp người thế tử hữu duyên vô ý mà phát ra một thứ ánh sáng vàng nhạt, không chói như mặt trời, lại dịu dàng như hướng dương.

Ta yêu chàng rất nhiều.

Còn chàng ... chàng chỉ coi ta là một cống phẩm quý giá, đối với ngai vị chàng đang nhắm tới là rất cần thiết ... chàng, muốn dựa vào nhan sắc diễm lệ này của ta ...

để quyến rũ hoàng đế đại thanh, để giúp cho Ngọc thị nàng càng cường thịnh.

.

.

.

...

Chấp niệm duy nhất của Gia phi Kim thị độc chỉ có một: nụ cười của Thế gia.

Sự lợi hại của Kim Ngọc Nghiên đã khiến không ít phi tần khiếp sợ khi được nghe kể lại.

Mặc dù xuất thân cao quý nhưng lại thuộc hàng ngoại tộc, khi được gả vào phủ Bảo Thân vương , nàng chỉ được ban danh Cách Cách*.

Ngọc Nghiên nắm rõ địa vị của mình không được cao, lại chẳng phải nội tộc của triều Thanh nên giấu nhẹm đi sự thông minh tiề tàng trong con người nàng.

Mua chuộc Tố Luyện - thị nữ thân bồi giá của Phú Sát phúc tấn, thành công bỏ Linh Lăng Hương vào trong hai chiếc vòng được khảm vàng, khiến trắc phúc tấn Ô Lạt Na Lạp thị và cách cách Cao thị mất đi khả năng mang thai.

Khi Bảo Thân vương hoàng lịch được truyền ngôi, thay vua cha lên nắm quyền trong tay, mọi lí pháp từ đó đều do hắn gây dựng.

Ngày vua Càn Long cùng Sùng Khánh hoàng thái hậu bàn bạc phân vị để trao cho mỗi người, cao nhất đương nhiên thuộc về Phú Sát phúc tấn ngôi vị Hoàng hậu, tiếp đến là Quý phi Cao thị.

Còn Ngọc Nghiên chỉ được sắc phong chức Quý nhân, thấp hơn cả Trắc phúc tấn lúc xưa.

Gia quý nhân thông minh, biết dựa vào tài năng thơ ca đàn hát cùng mĩ sắc hút hồn của mình để câu dẫn hoàng thượng.

Chính mình một phương ngang dọc tung hoành thật lâu.

Cũng như mê đắm vị quân vương không biết bao nhiêu lần.

Vinh sủng vô vàn, phú quý ngút ngàn.

Tiếp đến là được tấn lên thành Gia tần, Gia phi, Gia quý phi.

Địa vị ngày một thăng tiến, đối thủ bị loại bỏ dưới tay nàng ngày một nhiều.

Hại Nghi tần sảy thai, Mai tần sinh ra một tiểu quái nhi, dụ dỗ A Nhược lén lút đâm sau lưng chủ tử của mình một đao chí mạng, khiến sủng phi của hoàng đế - Nhàn phi Như Ý bị đày vào lãnh cung với tội danh mưu hại hoàng tử, phế thành dân thường.

Không gì là không thể đối với vị nương nương được mọi người đặt cho một cái tên đầy oanh liệt: 'chiến thần Triều Tiên' cả.

Vị hoàng hậu đầu tiên của Càn Long hoàng đế - Phú Sát hoàng hậu cũng là do một tay Kim Ngọc Nghiên đẩy thuyền phía sau.

Khiến Nhị a ca vốn yếu ớt lại yểu mệnh qua đời sớm cũng là do nàng thầm lặng ném đá giấu tay, giả vờ vô ý nói ra kế hoạch cho Du phi.

Kim Ngọc Nghiên biết gảy đàn Bắc Cầm - cây đàn được đem vào cung, dành riêng cho nàng.

Nhờ nó, không ít lần cùng phối hợp với tì nữ thân cân Trinh Thục tấu lên một bài nhạc êm dịu, nàng đằng sau tấm màn che nhẹ nhàng nâng tay xoay gót, hai ba lần đều là các động tác mềm dẻo khác nhau, tạo thành một cảnh đẹp dưới trăng.

Vừa đúng lúc hoàng đế đi qua đã chiêm ngưỡng thấy, tất nhiên chẳng thể thoát khỏi mĩ nhân mà chọn Khải Tường cung nàng đêm nay.

Hãm hại con của Bạch Nhụy Cơ để nàng, chính Kim Ngọc Nghiên là người đầu tiên sinh con sau khi Bảo thân vương lên ngôi.

Ý nguyện đã thành, tứ hoàng tử Vĩnh Thành đã an toàn chào đời, hưởng mọi vinh sủng của vua cha.

Tiếp đến là bát hoàng tử Vĩnh Tuyền, Hoàng cửu tử, Hoàng thập nhất tử Vĩnh Tinh.

Vinh quang là thế, huy hoàng đến kì lạ ... cuối cùng vẫn lụi bại vì tình.

Kế hậu được chỉ định, ngày nàng ta tại vị tại long bào mà vị Hoàng hậu tiền nhiệm từng ngồi, phong thái của Kim Ngọc Nghiên đã không kìm nổi mà bắt đầu chống chế người kia.

Tất nhiên, vị ấy cũng 'tặng' cho nàng một đôi hồng ngọc tủy trên tai, khi đeo vào đã rỉ không ít máu.

Cuộc đời của Gia quý phi từ ấy dần trở nên sóng gió.

Sủng khuyển bị kẻ khác hãm hại, bức chết Ngũ công chúa Cảnh Hủy nhỏ tuổi sớm mang trong mình bệnh tim.

Chức vị vẫn là quý phi, nhưng đãi ngộ chỉ ở hàng đáp ứng hoặc thường tại.

Đại nhi tử (*) Vĩnh Thành do Kim Ngọc Nghiên hạ sinh cũng dần bị thất sủng, thay vào đó là Ngũ a ca Vĩnh Kì văn võ song toàn.

.

.

.

Vương gia ...

Cả đời này của ta đều vì chàng và Ngọc thị, vì mẫu tộc ...

Rốt cuộc ta nhận lại được cái gì kia chứ?

Tình yêu?

Sự yêu thương của phụ mẫu cùng tộc nhân Kim thị?

Có được cái để tâm của chàng sao?

Ha!

Ta vốn chẳng có gì cả ...

Ngay từ đầu đã là con tốt thí, quân cờ quý giá của chàng thôi sao?

Con ta bị hủy hoại đi tương lai, cũng là giúp chàng.

Con cùng ta chia cắt ... cũng tại chàng.

Ta đã thống khổ nhốt mình nơi thâm cung hiểm độc này ...

Chẳng phải đều do chàng sao?

Vương gia, ngài chỉ cho ta một nụ cười, cả cuộc đời này của Ngọc Nghiên đều hy sinh trọn vẹn cho ngài ...

Đến cuối cùng, không hề có bất kì điều gì ta yêu thương đều ở trong vòng tay ta ...

Trinh Thục, Vĩnh Hoàng, Vĩnh Tuyền, Vĩnh Tinh ...

Tất cả, đều rời xa.

Ngài biết không?

Hỡi người nam nhân đã đẩy ta vào con đường chết này?

Những người cuối cùng, ta nhớ đến ... mãi mãi cũng chẳng có ngài đâu.

Ta nhớ đến Trinh Thục luôn bên ta, nhớ đến đứa con trai tội nghiệp Vĩnh Hoàng, nhớ đến đứa nhỏ Vĩnh Tinh còn nhỏ đã phải xa mẹ, nhớ đến Vĩnh Tuyền cũng chẳng hơn là bao.

Thật ngạc nhiên ... lại có A Nhược, Nhị Tâm, Hy Nguyệt, Lang Hoa, Hải Lan, Nghi tần đoản mệnh, Thư phi, Dung tần xinh đẹp của Hàn thị, Dĩnh phi bị nàng hại cho mất đứa con trong bụng ... còn có ... cặp chủ tớ vừa rời khỏi: Như Ý và Dung Bội.

Ai ... cũng đáng thương.

Khi đã yêu một bậc đế vương, yêu một kết nhẫn tâm ... kết cục ... sẽ mãi không phải là màu của nhành đào đầu năm.

...

Kim Ngọc Nghiên khoanh tay đặt trên bụng, mặt mũi đều được trang thêm một lớp phấn son xinh đẹp.

Nàng thanh thản nhắn mắt, tựa đang chìm trong giấc nồng mà say giấc nghìn năm.

Nhan sắc theo tháng năm khó thấy dấu hiệu mai một, vẫn xinh đẹp như ngày đầu vào Tiềm đề.

Lệ Tâm vừa kéo vạt cửa sang hai bên liền nhìn thấy một thân chủ tử lạnh lẽo nằm trên đất.

Xót thương mà xuýt xoa vài tiếng, chân cũng khẽ lùi ra sau.

Khi định thần lại, Lệ Tâm nhanh chóng quỳ sụp xuống, bò lại gần Kim Ngọc Nghiên, ngón tay nhè nhẹ đưa lên mũi kiểm tra hơi thở, lại phát hiện vị chủ tử này sớm đã không còn.

Nàng đau thương run rẩy rút tay lại, kêu lên một tiếng đầy xót thương "Chủ tử ... hức ... hức ..."

Vừa khóc, nàng vừa đưa hai cánh tay lên cao, đan xen lại với nhau rồi dập đầu xuống đất.

Qua gần một khắc (*), Lệ Tâm cuối cùng cũng ngẩng đầu, mặt mũi đã sớm tèm nhèm nước mắt nước mũi.

Không dám nán lại lâu, vừa lạy một cái liền lui khỏi đó, mang theo tin tức khó tiếp thu ấy truyền đến tai thánh thượng.

Càn Long năm thứ 20,

Kim thị qua đời,

Được truy phong làm Thục Gia Hoàng quý phi

Một cuộc đời sống toàn vì người khác ... liệu ... ngươi có hạnh phúc không?

Kiếp sau ...

đừng lụy tình với kẻ bội bạc.

Bởi vì làm vậy ... người hứng chịu cũng chỉ có độc một mình ta mà thôi.

_______________________________________________________________________

(*) Đại nhi tử Vĩnh Thành: mình biết ông này là là Tứ chứ không phải đại.

Nhưng mà đang nói đến ổng với cương vị là con trai đầu của Kim Ngọc nghiên nên mình dùng như thế..

(*) Một khắc: tương ứng với 15 phút.

Hoàn thành: 03/2022 ~ 8:37-12/04/2022
 
[Tạm Drop-Hậu Cung Như Ý Truyện] Cuối Đời
Đổi lịch đăng truyện


Bộ này khác mấy bộ kia ở chỗ là phải tìm hiểu chức vị rất lâu.

Cộng thêm việc phải hoàn toàn cảm thấu được tình cảnh cũng như suy nghĩ và cuộc đời của mỗi một người nên sẽ mất rất nhiều thời gian mới viết được phần mới.

Đổi lịch ở đoạn tui viết Thứ 3 sẽ xong một phần truyện này nè.

Đổi lại là bộ nào thì không biết chứ [HCNYT] phải 1-2 tháng mới được một chương

Sorryyyyyyyyy
 
Back
Top Bottom