Nhà vua đi được hai hôm, tẩm cung đã vắng lặng như chốn không người.
Trời như hiểu được lòng Tấm, cứ đổ mưa rì rào không dứt.
Mấy hôm Tấm không ngủ được, phần vì nhớ nhà vua, phần vì ám ảnh chuyện con Cám.
Tấm nằm ôm chăn từ đêm tới sáng, nhìn ánh dương đầu ngày dần dần rọi vào cửa sổ.
Mấy ngày nay, hiếm có hôm nào trời lại không mưa vậy.
Tấm gọi tì nữ vào sửa soạn, muốn ra ngoài đi dạo cho khuây khỏa.
Đổ mưa mấy hôm xong, bầu trời được gột rửa một màu trong xanh, không khí trong lành thoáng mát.
Hương cỏ cây đong đưa nơi chóp mũi.
Tấm nhìn chiếc chum lớn đặt dưới hiên, qua mấy đêm mưa đã được nước tưới lấp.
Ngắm mình trong nước hồi lâu, Tấm vô thức đưa tay lên, khẽ chạm ngón tay vào khuôn mặt vuốt ve.
Mặt nước phản chiếu một thiếu nữ tuổi độ đôi mươi, mắt hạnh mày cong, môi đào chúm chím, làn da trắng sáng như noãn ngọc.
Khuôn mặt này, sao mà đẹp quá, cứ như tiên trên trời vậy.
Bao đêm mặn nồng, nhà vua cũng vuốt ve nàng mà khen như vậy.
Nhớ đến nhà vua, Tấm lại thất thần.
Một giọt nước đọng trên mái hiên trĩu mình rơi xuống, sóng nước bập bềnh lan tràn ra khắp miệng chum.
Ảo ảnh dập dờn trong mặt nước của Tấm hoá thành một khuôn mặt máu thịt lẫn lộn.
Ánh mắt trống rỗng vô hồn kia đâm thẳng vào lồng ngực nàng.
Ngực Tấm đau nhói, tiếng kêu không thoát ra được khỏi cổ họng.
Nàng hoảng hốt lùi về phía sau, ngã vào khoảng không chới với.
Ngày đó khắp hoàng cung nổi lên lời đồn đãi.
Nhà vua rời kinh được không lâu, hoàng hậu bỗng nhiên đổ bệnh nặng, không bước ra khỏi tẩm cung một bước, thật đúng là tình sâu như biển.
Từ khi bị ngã Tấm bệnh không đứng dậy nổi, uống vào bao nhiêu thuốc cũng không thấy khá lên, Thầy thuốc ra vào suốt cả ngày.
Cơn sốt luân phiên kéo đến rồi rời đi, Tấm thành ra mê sảng.
Nàng mơ thấy mình thủa ấu thơ, khi còn ở cùng Cám và mẹ ghẻ.
Con Cám vừa ngu vừa ác, lần nào cũng bày trò hành hạ, nói xấu nàng với mẹ ghẻ.
Mẹ ghẻ tâm trạng tốt thì thôi, hễ có bực bội ở đâu cũng lôi Tấm ra trút giận, oán giận của nàng cứ tích tụ ngày một nhiều.
Cho tới khi, nhà vua xuất hiện trong đời.
Lần đầu tiên, Tấm cảm thấy chiếc lồng tăm tối khóa chặt số phận nàng lọt xuống một tia sáng.
Nhà vua đứng đầu cả một nước, nhưng lại coi Tấm như trân bảo, yêu thương hết mực, không ngại thân phận mà đưa nàng lên làm hoàng hậu.
Hạnh phúc Tấm khó khăn lắm mới có được, lại liên tục bị con Cám kia quấy nhiễu, bảo nàng chịu sao cho thấu?
Cho tới khi Cám dâng lên một chậu đỗ quyên, Tấm nhìn thấy nhà vua nở nụ cười.
Tấm nhìn chăm chăm vào con Cám, càng nhìn càng chán ghét buồn nôn.
Nó xấu xí như thế, sao chàng lại cười với nó?
Sau đó khuôn mặt đen đủi của Cám hóa thành một đống thịt nát.
Toàn thân nó đã bị lột sạch da, chỉ còn máu với thịt, đang bò ra khỏi hố túm lấy tay áo nàng kéo xuống.
Tấm kinh hoàng mở mắt ra, đối diện với một khuôn mặt đầy máu ngay trước mặt, đôi mắt trắng ởn lộ ra toàn bộ nhãn cầu nhìn thẳng vào nàng.
Nàng ôm đầu thét lên, choàng tỉnh lại lần nữa.
Gấp gáp nhìn xunh quanh.
Tẩm cung ngoài nàng ra không có một ai cả.
Trong đêm yên ắng chỉ có tiếng ếch nhái xen lẫn tiếng bìm bịp kêu.
Là mơ, lại là mơ.
Mỗi lần Tấm nhắm mắt, khuôn mặt máu thịt be bét của con Cám lại hiện lên.
Tấm không dám ngủ nữa, cứ mê mê tỉnh tỉnh, bệnh càng không thể khỏi.
Tấm lâm bệnh nặng, suốt mấy đêm viết thư cho nhà vua, sai người cấp tốc gửi đi.
Ngày nào nàng cũng dựa vào chút ngóng trông thư về từ nhà vua mà chống đỡ, nhưng đợi mãi, đợi mãi mà chẳng có lá thư nào gửi về.
Tấm khóc, nhưng lần này bụt mãi chẳng hiện ra, mà nhà vua cũng không thấy.
Bệnh tới mê sảng, nàng đành cho người vời thầy pháp cao tay vào trong cung làm phép trừ tà.
Thầy pháp trừ tà xong, vẽ cho Tấm mấy lá bùa trấn trạch, dặn dò nàng.
Mấy tấm bùa này có thể ngăn được yêu ma quỷ quái quấy nhiễu, nhưng tuyệt đối không được mở cửa cho ma vào.
Có lẽ thầy pháp này thực sự lợi hại, Tấm vậy mà không gặp ác mộng nữa.
Nhưng mà nàng lại mơ thấy giấc mơ kì lạ khác.
Nơi ấy mây trắng vờn quanh, trùng trùng đài các nguy nga, vây quanh là cỏ lạ hoa kỳ.
Nhà vua mặc áo bào màu mây tía lười nhác tựa vào lan can bích ngọc, vung đồ ăn trong tay xuống hồ.
Cá chép trong hồ lấp lánh ngũ sắc thi nhau vọt lên, tranh nhau đớp lấy.
Nhà vua bỗng quay lại, nghiêng đầu nói gì đó vào tai thiếu nữ đứng đằng sau.
Thiếu nữ ngẩn ra, sau đó che miệng cười khúc khích.
Tay áo hạ xuống, Tấm lúc này mới nhìn rõ.
Khuôn mặt của thiếu nữ kia giống nàng y như đúc.
Những giấc mơ kì lạ cứ nối tiếp nhau không dứt.
Khi thì nhà vua ngồi đánh cờ, Tấm im lặng quỳ ở đằng sau.
Khi thì nhà vua chống cằm đọc sách, Tấm thay người rót một chén trà.
Ngày tháng ngọt ngào trôi qua như vậy, mỗi lần đều kết thúc bằng cảnh nhà vua ghé vào tai Tấm nói gì đó, nàng ôm mặt bật khóc.
Hai người đứng ôm nhau, Tấm muốn lại gần để nghe, nhưng vẫn không thể nghe rõ nhà vua đang nói gì.
Tấm tỉnh lại, ngẩn ngơ ngồi trên giường, nỗi nhớ nhung khôn xiết trào dâng.
"Tấm ơi, anh về rồi đây!"
Như một phép màu, tiếng nói ân cần của nhà vua vọng tới từ xa.
Tấm tung chân bật dậy, chân trần lao đi như chim non.
Nàng mở cửa ra, nhà vua hoàn hảo đứng trước mặt, cười cười nhìn nàng.
Tấm hạnh phúc ôm chầm lấy nhà vua, không để ý tới ánh mắt kia trống rỗng.
"Nàng khoan vội, để ta vào nhà đã."
Tấm sụt sùi, nắm tay nhà vua dẫn vào trong phòng.
Bàn tay như tạc của nhà vua nháy mắt trở nên sần sùi xương xẩu, lạnh ngắt như một khối thi thể.
Tấm sừng sờ nhìn xuống, một bàn tay lở loét đen sì, móng tay dài nhọn siết chặt lấy tay nàng.
Khuôn mặt nhà vua trở nên thối rữa, hai mắt lồi ra ngoài, da mặt phù thũng lở loét.
Con quỷ biến đổi xong, lộ nguyên hình là một con ngạ quỷ thân hình gớm ghiếc.
Tay chân nó xệ xuống lòng thòng, bụng phệ quá khổ, miệng ngoạc ra như chậu máu, tay chân đầy ghẻ lác.
Khuôn mặt kia Tấm có chết cũng không thể nào quên được.
Ngoài con Cám ra thì chẳng có ai khác.
Tấm cố hết sức giãy tay ra, nhưng bàn tay ngạ quỷ như gọng kìm siết lấy không để nàng thoát.
Con Cám ghé chiếc miệng tanh hôi vào sát gần mặt Tấm, cười khà khà:
"Da non thịt mềm, ăn ngon phải biết đấy!"
Tấm cố giãy dụa trốn tránh khuôn mặt kinh tởm tanh hôi kia.
Nàng cầu nguyện đây chỉ là một cơn ác mộng như bao cơn ác mộng trước kia.
Con Cám đè Tấm xuống mặt đất, móng tay sắc nhọn lướt lên trên cổ nàng.
Tấm hoảng hồn la lên:
"Cám ơi, chị Tấm, chị là Tấm đây!
Em tỉnh lại đi!"
Con quái vật ngưng lại trong khoảnh khắc.
"Chị Tấm?"
Tia hy vọng dâng lên, Tấm vội vàng đáp:
"Đúng rồi, chị là Tấm đây!"
"Phải rồi, tao đến tìm mày mà!"
Con quái vật bỗng cười lên khoái trá, "Mày phải sa đọa cùng tao, đợi mày biến thành quái vật rồi, để xem nhà vua có còn yêu thương mày nữa không?"
Quái vật một tay siết chặt lấy cổ Tấm.
Móng vuốt còn lại xuyên qua lớp da mỏng manh, định xé toạc bụng Tấm ra để ăn thịt.
Tấm đau đớn vẫy vùng, hô hoán kêu người tới cứu.
Nhưng không gian xunh quanh giống như bị bịt kín lại, chỉ còn nàng và con quái vật, không ai nghe thấy tiếng cầu cứu của nàng.
Đau đớn lẫn khó thở, Tấm dần lả dần đi.
Thấy vậy, con quái vật gầm gừ càng dữ tợn hơn.
Bỗng nó rít lên một tiếng bén nhọn, buông nàng ra chạy trốn.
Tấm nằm rạp trên nền đất thở hổn hển, khóe mắt liếc thấy mây ngũ sắc cuồn cuộn tỏa ra.
Bụt đến vừa kịp lúc.
Quái vật dường như rất sợ ông Bụt, chạy trốn khắp căn phòng.
Linh quang liên tiếp lóe lên như chớp, quái vật đẩy cửa sổ, xông ra khỏi phòng.
Tấm run rẩy từng trận, đau đớn lẫn nhục nhã dằng xé tim gan, nàng chỉ biết hờn tủi khóc trên sàn đá.
Bụt nhìn theo, trầm giọng.
"Thứ kia đã sa đọa thành ngạ quỷ, nó còn muốn kéo con theo!"
Tấm ngẩng đầu lên, thều thào: "Tại sao?
Tại sao chúng nó năm lần bảy lượt hãm hại con thì được.
Con chỉ muốn yên ổn sống bên nhà vua thôi, tại sao chúng vẫn không tha cho con!"
Tấm ôm lấy bụng bị con ngạ quỷ cào nát.
Trâm cài lộn xộn, mái tóc đen tuyền vốn được vấn lên tỉ mỉ đã bung xuống che khuất khuôn mặt nàng.
Máu tí tách chảy ra thấm đỏ cả cung trang, thế nhưng nỗi hận trong lòng còn khiến nàng thống khổ hơn thế.
Bụt nhíu mày, lát sau mới nói:
"Kẻ oán hận quá sâu sẽ trở thành ngạ quỷ.
Con tuyệt đối đừng để con Cám kéo xuống.
Chuyện còn lại, ông sẽ nghĩ cách."
Hơi lạnh từng chút ngấm vào lòng Tấm.
Nàng rất lạnh, thực sự rất lạnh.
Mây đen trong lòng không vì sự đảm bảo của ông Bụt mà vơi đi.
"Bụt ơi, dạo này con cứ mơ đi mơ lại một giấc mơ..."
Tấm kể cho Bụt nghe những giấc mơ của nàng và nhà vua.
Bụt nghe xong, lẳng lặng một lúc.
Một vầng hào quang phủ lên người ông Bụt, khuôn mặt hiền từ già nua bỗng hóa thành một người thanh niên mỹ mạo tuyệt luân.
"Thì ra là em đã nhớ ra rồi."
Tấm kinh nghi nhìn Bụt, không ra chân thân của ông hóa ra lại là một vị tiên cao quý nhường này.
Toàn thân y có mây tía vờn quanh, khí chất khoan hòa nghiêm nghị lại không thiếu phần ôn nhã.
Khoan Thanh nhìn xuống Tấm ngồi sõng soài, dáng vẻ chật vật không kể xiết.
Y khẽ vung tay áo, da thịt nát bươm chớp mắt liền lại như xưa.
Khoan Thanh quay lưng đi, trầm giọng:
"Khi đó em nằng nặc đòi ta tìm cách xuống trần cùng tiên thái tử lịch kiếp, ta can mãi mà em không nghe.
Bây giờ mới biết sợ thì đã muộn rồi."
"Tiên thái tử?"
Khoan Thanh ngừng một lát.
Lời nói đạm bạc như không nhưng lại làm Tấm khiếp sợ.
"Nhà vua chính là Tiên thái tử cõi Cửu Trùng Thiên.
Còn em, vốn dĩ là tiên tỳ đi theo hầu người."
Khoan Thanh thở dài, bình tĩnh kể chuyện xưa.
Y kể rằng, nhà vua chính là Tiên thái tử, còn Tấm là tiên tỳ theo hầu ngài, tự ý trái tiên quy mà theo xuống trần lịch kiếp.
Thực ra cõi tiên cũng chia phân vị, cao hơn tiên còn có thần.
Nhưng tiên muốn được ban thần cách, ngoài công đức viên mãn ra thì còn phải xuống trần gian, vào địa ngục.
Trải qua hỉ nộ ái ố tham sân si của thế gian, nếu tâm tính vẫn vững vàng khoan dung, trải qua bao kiếp nạn vẫn không hề sa ngã thì mới đủ tư cách đi vào cõi niết bàn.
Tiên thái tử muốn lên làm Ngọc đế, nhất định phải được ban thần cách.
Nhưng lịch kiếp đâu có dễ như vậy, làm người, làm súc sinh, làm cây cỏ, làm quỷ ma thì đều có xiềng xích.
Sân hận, keo kiệt, si mê, tham dục, kiếp nào cùng có trói buộc.
Nếu không cẩn thận sa ngã thì sẽ vĩnh viễn không được giải thoát.
Tấm vì yêu tiên thái tử nên gieo mình xuống trần.
Dù biết gian nan hung hiểm cũng nguyện dấn thân, chỉ mong vượt qua kiếp nạn xong sẽ đủ tư cách để sánh đôi với chàng.
"Thì ra, ta với nhà vua còn có nhân duyên thiên kiếp."
Tấm thì thầm.
Cho nên dù Tấm làm người, làm chim, làm cây xoan đào, vẫn nhớ mãi không quên được nhà vua.
Bỗng nàng nhớ ra gì đó, mặt tái nhợt.
"Khoan đã, nếu ta đã từng làm người rồi, vậy kiếp này của ta..."
"Đúng vậy, kiếp này của cô là kiếp ngạ quỷ.
Nếu cô còn giữ được nhân tính thì sẽ tự được hóa giải, còn nếu không.
Ta phải cảnh cáo cô một câu.
Cho dù là người tiên giới, đã sa đoạ thành ngạ quỷ rồi thì thì không thể quay lại cõi trời được nữa đâu."
Câu nói của Khoan Thanh như một chậu nước lạnh dội lên đầu Tấm, khiến toàn thân nàng lạnh lẽo.
Khoan Thanh đã rời đi một lúc lâu mà Tấm vẫn chưa khỏi ngỡ ngàng.
Những lời y kể đối với nàng cứ như một giấc mộng ban ngày.
Xa xôi quá, mà cũng đẹp quá.
Thì ra đây là kiếp cuối cùng rồi, nếu nàng vượt qua thì suốt đời này có thể sánh vai cùng nhà vua.
Tấm nâng niu túi tro phật mà Khoan Thanh đưa trong tay, áp vào lồng ngực.