Khác Tấm Cám Dị Truyện - Nói dối

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406763776-256-k739021.jpg

Tấm Cám Dị Truyện - Nói Dối
Tác giả: nhantranngot
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Nhân Trần

Thể loại: phóng tác, dark fantasy, kinh dị, tình cảm, siêu nhiên
Bối cảnh: Hậu truyện Tấm Cám
Lưu ý:
1.

Mọi tình tiết đều dựa trên tưởng tượng và logic riêng của tác giả
2.

Có nhiều tình tiết đen tối, kinh dị, m.á.u me, cân nhắc khi đọc
***



vietnam​
 
Có thể bạn cũng thích
  • (Tạm Drop)|Cảm hứng Lịch Sử Việt Nam|Nữ chiến sĩ năm ấy
  • [TẤM CÁM - NGOẠI TRUYỆN]
  • [Edit] Game Hoa Diệc Sơn Tâm Chi Nguyệt - Cốt...
  • Sưu Tầm Sử Việt
  • Bạch Linh Tâm
  • Thượng Bát Ly Tâm[ Đam Mỹ]
  • Tấm Cám Dị Truyện - Nói Dối
    [1]


    Mặt trời dần khuất bóng sau tường cung cao ngất, ánh chiều tà cũng man mác tản đi.

    Không biết quạ ở đâu bay lạc vào hoàng cung, lượn lờ vài vòng trên trời rồi đậu xuống chạc cây.

    Vài tiếng kêu khô khốc vang lên.

    Tấm phiền lòng, sai quần hầu lấy sào trúc đuổi đi.

    Con quạ vỗ cánh phành phạch bay đi, nàng nhìn theo mãi tới khi mất dạng, không dưng lại nhớ tới câu thơ nào đó.

    Trách ai bẻ cánh chim hồng,

    Để cho bầy quạ vẫy vùng trên cao

    "Chị Tấm ơi chị Tấm!

    Chị làm thế nào mà đẹp thế?"

    Tấm nhìn thoáng qua, con Cám đang thao láo đôi mắt nhìn nàng, nở nụ cười lấy lòng.

    Nó không cười thì thôi, hễ cười thì hàm răng lởm chởm vàng như bắp ngô lại nhe ra hết cỡ.

    Đá không thể mài ra ngọc, mỗi thứ sinh ra trên đời vốn dĩ đều có vận mệnh riêng.

    Con Cám cục mịch, vừa đen vừa thô.

    Trước kia không phải đụng tay vào việc gì cũng thế, mà vào cung rồi có kẻ hầu người hạ cũng chẳng khá lên là bao.

    Có đắp thêm lụa là gấm vóc, trâm vàng khuyên ngọc vào thì cũng chỉ thêm kệch cỡm.

    Xấu xí như nó, vậy mà cũng dám mơ làm vợ vua.

    Tấm không đáp, chỉ quay sang vuốt ve nụ hoa đỗ quyên mới chớm nở.

    Biết nhà vua thích hoa thơm cỏ lạ, Cám đi vời khắp nơi sưu tầm về.

    Chậu đỗ quyên này cũng là nó bỏ cả một mâm tiền mua về, chỉ để đổi một nụ cười của nhà vua.

    Đỗ quyên đang mùa nở rộ, từng đóa hoa diễm lệ mọc chen chúc nhau như đang vội vàng vươn lên lấy lòng.

    Cánh hoa tầng tầng lớp lớp xếp lên nhau, có lá xanh làm nền, màu đỏ rực càng nổi bật hơn.

    Đẹp thì có đẹp, nhưng rực rỡ quá, dễ chọc cho người ta gai mắt.

    Tấm siết chặt ngón tay, những cánh hoa mỏng tang bị vò nát, nhuốm lên bàn tay nàng như chảy máu.

    "Có muốn đẹp không để chị giúp?"

    Nàng hỏi.

    Cám bằng lòng ngay tắp lự.

    Chập tối, gió từ đâu thổi qua mang theo mùi vị nặng nề của hơi ẩm, cây cối đung đưa xào xạc như hàng trăm con quạ vỗ cánh bay lên.

    Cho tới tận khi ngồi vào trong chiếc hố cao hơn đầu người kia, Cám vẫn không mảy may nghi ngờ.

    "Tắm bằng nước sôi là đẹp thật hả chị?"

    Con Cám ngồi thu lu trong hố, chỉ nhìn thấy non nửa khuôn mặt.

    Tấm chỉ nở nụ cười dịu hiền.

    Nàng nhìn bọn quân hầu, khẽ gật đầu.

    Từng nồi nước sôi dội xuống, tiếng cười hí hửng nhanh chóng biến thành tiếng gào kêu thảm thiết.

    Cám dùng cả chân lẫn tay bò ra khỏi miệng hố, nhưng nó có ngoi lên bao nhiêu cũng đều bị gậy gộc nhấn chặt xuống.

    Nước sôi cứ đều đều đổ vào xuống, lớp da thô ráp như vỏ sắn của con Cám đỏ rực lên rồi bở ra, bị gậy gộc chọc vào nứt toác.

    Cám ré lên như lợn bị chọc tiết.

    Tấm muốn cười, nhưng không cười nổi.

    Mùi tanh tưởi xen hơi nóng của da thịt bị luộc nửa chín nửa sống bốc lên.

    Cung nữ xunh quanh đã bụm chặt lấy miệng, ánh mắt kẻ nào kẻ nấy đều nhuốm đầy kinh hãi.

    Cánh tay con Cám bỗng vươn lên chụp lấy tay Tấm.

    Nước sôi dội xuống, lớp da như bị lột ra khỏi cánh tay, trượt xuống để lộ máu thịt nhầy nhụa.

    "Lừa tao!

    Mày lừa tao!

    Tao có chết cũng không tha cho mày!"

    Tấm cuống cuồng lùi về phía sau.

    Nàng cố dằng tay ra, nhưng bàn tay kia bám chặt quá, cách nào cũng không gỡ ra được.

    Trong lúc cấp bách, quân hầu vác đao lao tới.

    Một đường máu vung lên, vết cắt ngọt lẹm chia cánh tay con Cám làm đôi.

    Tấm ngã ngồi về phía sau.

    Bàn tay chỉ còn gân thịt máu me vẫn bám chặt lấy tay nàng.

    Tấm hoảng sợ đến ngất đi, xunh quanh đã hoàn toàn hỗn loạn.

    Tiếng sấm đì đùng thi thoảng vang lên không át đi nổi tiếng kêu gào như quỷ khóc.

    Tấm ngã xuống bậc thềm, bên cạnh là chậu đỗ quyên đỏ tới chói mắt kia.

    Trước khi mắt nhắm lại, dường như đỏ tươi của hoa cùng với một màn máu tươi kia như dung hòa làm một.

    *

    Vậy là Cám chết.

    Chết theo cách tức tưởi, đau đớn nhất.

    Ai bảo nó ngu quá, tham vọng quá.

    Làm vợ ai không làm, vậy mà lại muốn làm vợ vua.

    Trời đã tối đen, có kẻ cầm đuốc lửa soi xuống hố.

    Tấm nhìn xuống chiếc hố chứa thi thể Cám.

    Khi còn sống đã là một kẻ xấu xí, chết rồi cũng chỉ biến thành một đống máu thịt bầy nhầy.

    Mùi thịt xen lẫn nội tạng hôi nóng xông thẳng vào mặt, Tấm lẳng lặng nhìn một lúc mới quay lưng đi.

    Về đến cửa cung nàng chợt bụm miệng, chạy tới gốc cây nôn thốc nôn tháo.

    Nôn mấy trận xong Tấm mới vịn tay cung nữ lảo đảo bước lên bậc đá.

    Bước tới cửa, bước chân của nàng lại chùng lại.

    Mẹ con nhà nó làm chuyện ác như thế, chết như vậy thì dễ dàng quá.

    Một tia sét rạch ngang bầu trời, đem theo mưa rào rào trút xuống.

    "Đem xác nó cho vào trong chĩnh làm mắm rồi gửi cho mẹ kế ta ăn.

    Sống sung sướng quen rồi, cũng phải nếm trải một chút mùi vị bình dân chứ."

    Cả đời này mẹ con nó lừa nàng hết lần này đến lần khác.

    Mà nàng, mới chỉ dối gạt một lần mà thôi.

    *

    Đêm muộn hôm đó hoàng thượng mới trở về tẩm cung.

    Ngày đó sau khi Tấm ngã lộn cổ xuống ao chết.

    Mụ dì ghẻ vội lấy quần áo của Tấm mặc cho Cám, đưa Cám vào cung lấy cớ là thay chị chăm sóc nhà vua.

    Sau khi Tấm trở về, vua cũng chẳng tiện đuổi Cám đi, chỉ bỏ ở một nơi không nhìn ngó tới.

    Con Cám mặt dày, hôm nào vợ chồng vua ngồi ăn cơm cũng mon men ôm bát tới.

    Nhà vua lâu ngày thành quen, hôm nay không thấy Cám đâu lại đâm ra kì lạ.

    Vua bâng quơ hỏi:

    "Mọi ngày không gọi mà vẫn thấy đến, sao hôm nay lại không thấy đâu?"

    Muỗng canh đưa đến miệng mất hết mùi vị.

    Tấm thả lại thìa vào trong bát.

    "Em Cám ham chơi, chẳng biết trốn đi đâu mà bọn hầu tìm mãi.

    Biết em ở nhà hay leo trèo, em mới bảo chúng nó ra cây ổi chỗ bờ hồ tìm.

    Lúc tìm thấy thì... người đã lạnh rồi."

    Nhà vua trầm ngâm: "Chắc là sảy chân ngã xuống ao hả?"

    Tấm không nói gì nữa.

    Nàng nhìn bát mắm đặt ở giữa mâm, một màn nhầy nhụa lại hiện lên trong đầu.

    Mùi thịt nửa sống nửa chín dường như còn quanh quẩn đâu đây, Tấm không tài nào mà ăn tiếp.

    "Thôi, người đi thì cũng đi rồi.

    Em đừng buồn nữa."

    Nhà vua thôi không ăn, nắm lấy tay Tấm khẽ an ủi.

    Ánh sáng đèn lồng nhẹ tô hồng mi mắt nhà vua, nhu tình của chàng khắc sâu vào tận đáy lòng Tấm.

    Nàng nở nụ cười hiếm hoi, gật nhẹ đầu.

    Một tay kia của Tấm khẽ rụt lại, giấu trong tay áo.

    Chẳng ai biết dưới lớp băng còn thấm máu lại không còn mảnh da nào.

    Nhà vua vòng tay ôm Tấm vào trong lòng, vuốt ve mái tóc dài của nàng.

    "Mấy hôm nữa ta có việc phải rời kinh, chuyến này đi cũng phải non nửa năm."

    Tấm ngước mặt lên, mắt hạnh đầy quang mang.

    Nàng vòng tay ôm lấy eo nhà vua, nhẹ giọng cầu xin: "Bệ hạ mang em theo với được không?"

    Tay nhà vua ôm lấy nửa bên mặt Tấm, lắc đầu.

    "Lần này ta xuôi Nam chiến chinh, chuyện này không thể được."

    Tấm biết chuyện này chẳng thay đổi được nữa, hụt hẫng cúi đầu.

    "Em ở nhà mọi sự cẩn thận, có buồn chán thì về quê chơi ít hôm cũng được.

    Đợi ta về sẽ đền bù cho em sau, nhé?"

    Nhà vua nâng cằm Tấm lên, tựa trán vào trán, khẽ dỗ dành.

    Chút ít không cam lòng cũng dần xuôi đi.

    Tấm cười tươi như hoa, gật đầu.
     
    Tấm Cám Dị Truyện - Nói Dối
    [2]


    Nhà vua đi được hai hôm, tẩm cung đã vắng lặng như chốn không người.

    Trời như hiểu được lòng Tấm, cứ đổ mưa rì rào không dứt.

    Mấy hôm Tấm không ngủ được, phần vì nhớ nhà vua, phần vì ám ảnh chuyện con Cám.

    Tấm nằm ôm chăn từ đêm tới sáng, nhìn ánh dương đầu ngày dần dần rọi vào cửa sổ.

    Mấy ngày nay, hiếm có hôm nào trời lại không mưa vậy.

    Tấm gọi tì nữ vào sửa soạn, muốn ra ngoài đi dạo cho khuây khỏa.

    Đổ mưa mấy hôm xong, bầu trời được gột rửa một màu trong xanh, không khí trong lành thoáng mát.

    Hương cỏ cây đong đưa nơi chóp mũi.

    Tấm nhìn chiếc chum lớn đặt dưới hiên, qua mấy đêm mưa đã được nước tưới lấp.

    Ngắm mình trong nước hồi lâu, Tấm vô thức đưa tay lên, khẽ chạm ngón tay vào khuôn mặt vuốt ve.

    Mặt nước phản chiếu một thiếu nữ tuổi độ đôi mươi, mắt hạnh mày cong, môi đào chúm chím, làn da trắng sáng như noãn ngọc.

    Khuôn mặt này, sao mà đẹp quá, cứ như tiên trên trời vậy.

    Bao đêm mặn nồng, nhà vua cũng vuốt ve nàng mà khen như vậy.

    Nhớ đến nhà vua, Tấm lại thất thần.

    Một giọt nước đọng trên mái hiên trĩu mình rơi xuống, sóng nước bập bềnh lan tràn ra khắp miệng chum.

    Ảo ảnh dập dờn trong mặt nước của Tấm hoá thành một khuôn mặt máu thịt lẫn lộn.

    Ánh mắt trống rỗng vô hồn kia đâm thẳng vào lồng ngực nàng.

    Ngực Tấm đau nhói, tiếng kêu không thoát ra được khỏi cổ họng.

    Nàng hoảng hốt lùi về phía sau, ngã vào khoảng không chới với.

    Ngày đó khắp hoàng cung nổi lên lời đồn đãi.

    Nhà vua rời kinh được không lâu, hoàng hậu bỗng nhiên đổ bệnh nặng, không bước ra khỏi tẩm cung một bước, thật đúng là tình sâu như biển.

    Từ khi bị ngã Tấm bệnh không đứng dậy nổi, uống vào bao nhiêu thuốc cũng không thấy khá lên, Thầy thuốc ra vào suốt cả ngày.

    Cơn sốt luân phiên kéo đến rồi rời đi, Tấm thành ra mê sảng.

    Nàng mơ thấy mình thủa ấu thơ, khi còn ở cùng Cám và mẹ ghẻ.

    Con Cám vừa ngu vừa ác, lần nào cũng bày trò hành hạ, nói xấu nàng với mẹ ghẻ.

    Mẹ ghẻ tâm trạng tốt thì thôi, hễ có bực bội ở đâu cũng lôi Tấm ra trút giận, oán giận của nàng cứ tích tụ ngày một nhiều.

    Cho tới khi, nhà vua xuất hiện trong đời.

    Lần đầu tiên, Tấm cảm thấy chiếc lồng tăm tối khóa chặt số phận nàng lọt xuống một tia sáng.

    Nhà vua đứng đầu cả một nước, nhưng lại coi Tấm như trân bảo, yêu thương hết mực, không ngại thân phận mà đưa nàng lên làm hoàng hậu.

    Hạnh phúc Tấm khó khăn lắm mới có được, lại liên tục bị con Cám kia quấy nhiễu, bảo nàng chịu sao cho thấu?

    Cho tới khi Cám dâng lên một chậu đỗ quyên, Tấm nhìn thấy nhà vua nở nụ cười.

    Tấm nhìn chăm chăm vào con Cám, càng nhìn càng chán ghét buồn nôn.

    Nó xấu xí như thế, sao chàng lại cười với nó?

    Sau đó khuôn mặt đen đủi của Cám hóa thành một đống thịt nát.

    Toàn thân nó đã bị lột sạch da, chỉ còn máu với thịt, đang bò ra khỏi hố túm lấy tay áo nàng kéo xuống.

    Tấm kinh hoàng mở mắt ra, đối diện với một khuôn mặt đầy máu ngay trước mặt, đôi mắt trắng ởn lộ ra toàn bộ nhãn cầu nhìn thẳng vào nàng.

    Nàng ôm đầu thét lên, choàng tỉnh lại lần nữa.

    Gấp gáp nhìn xunh quanh.

    Tẩm cung ngoài nàng ra không có một ai cả.

    Trong đêm yên ắng chỉ có tiếng ếch nhái xen lẫn tiếng bìm bịp kêu.

    Là mơ, lại là mơ.

    Mỗi lần Tấm nhắm mắt, khuôn mặt máu thịt be bét của con Cám lại hiện lên.

    Tấm không dám ngủ nữa, cứ mê mê tỉnh tỉnh, bệnh càng không thể khỏi.

    Tấm lâm bệnh nặng, suốt mấy đêm viết thư cho nhà vua, sai người cấp tốc gửi đi.

    Ngày nào nàng cũng dựa vào chút ngóng trông thư về từ nhà vua mà chống đỡ, nhưng đợi mãi, đợi mãi mà chẳng có lá thư nào gửi về.

    Tấm khóc, nhưng lần này bụt mãi chẳng hiện ra, mà nhà vua cũng không thấy.

    Bệnh tới mê sảng, nàng đành cho người vời thầy pháp cao tay vào trong cung làm phép trừ tà.

    Thầy pháp trừ tà xong, vẽ cho Tấm mấy lá bùa trấn trạch, dặn dò nàng.

    Mấy tấm bùa này có thể ngăn được yêu ma quỷ quái quấy nhiễu, nhưng tuyệt đối không được mở cửa cho ma vào.

    Có lẽ thầy pháp này thực sự lợi hại, Tấm vậy mà không gặp ác mộng nữa.

    Nhưng mà nàng lại mơ thấy giấc mơ kì lạ khác.

    Nơi ấy mây trắng vờn quanh, trùng trùng đài các nguy nga, vây quanh là cỏ lạ hoa kỳ.

    Nhà vua mặc áo bào màu mây tía lười nhác tựa vào lan can bích ngọc, vung đồ ăn trong tay xuống hồ.

    Cá chép trong hồ lấp lánh ngũ sắc thi nhau vọt lên, tranh nhau đớp lấy.

    Nhà vua bỗng quay lại, nghiêng đầu nói gì đó vào tai thiếu nữ đứng đằng sau.

    Thiếu nữ ngẩn ra, sau đó che miệng cười khúc khích.

    Tay áo hạ xuống, Tấm lúc này mới nhìn rõ.

    Khuôn mặt của thiếu nữ kia giống nàng y như đúc.

    Những giấc mơ kì lạ cứ nối tiếp nhau không dứt.

    Khi thì nhà vua ngồi đánh cờ, Tấm im lặng quỳ ở đằng sau.

    Khi thì nhà vua chống cằm đọc sách, Tấm thay người rót một chén trà.

    Ngày tháng ngọt ngào trôi qua như vậy, mỗi lần đều kết thúc bằng cảnh nhà vua ghé vào tai Tấm nói gì đó, nàng ôm mặt bật khóc.

    Hai người đứng ôm nhau, Tấm muốn lại gần để nghe, nhưng vẫn không thể nghe rõ nhà vua đang nói gì.

    Tấm tỉnh lại, ngẩn ngơ ngồi trên giường, nỗi nhớ nhung khôn xiết trào dâng.

    "Tấm ơi, anh về rồi đây!"

    Như một phép màu, tiếng nói ân cần của nhà vua vọng tới từ xa.

    Tấm tung chân bật dậy, chân trần lao đi như chim non.

    Nàng mở cửa ra, nhà vua hoàn hảo đứng trước mặt, cười cười nhìn nàng.

    Tấm hạnh phúc ôm chầm lấy nhà vua, không để ý tới ánh mắt kia trống rỗng.

    "Nàng khoan vội, để ta vào nhà đã."

    Tấm sụt sùi, nắm tay nhà vua dẫn vào trong phòng.

    Bàn tay như tạc của nhà vua nháy mắt trở nên sần sùi xương xẩu, lạnh ngắt như một khối thi thể.

    Tấm sừng sờ nhìn xuống, một bàn tay lở loét đen sì, móng tay dài nhọn siết chặt lấy tay nàng.

    Khuôn mặt nhà vua trở nên thối rữa, hai mắt lồi ra ngoài, da mặt phù thũng lở loét.

    Con quỷ biến đổi xong, lộ nguyên hình là một con ngạ quỷ thân hình gớm ghiếc.

    Tay chân nó xệ xuống lòng thòng, bụng phệ quá khổ, miệng ngoạc ra như chậu máu, tay chân đầy ghẻ lác.

    Khuôn mặt kia Tấm có chết cũng không thể nào quên được.

    Ngoài con Cám ra thì chẳng có ai khác.

    Tấm cố hết sức giãy tay ra, nhưng bàn tay ngạ quỷ như gọng kìm siết lấy không để nàng thoát.

    Con Cám ghé chiếc miệng tanh hôi vào sát gần mặt Tấm, cười khà khà:

    "Da non thịt mềm, ăn ngon phải biết đấy!"

    Tấm cố giãy dụa trốn tránh khuôn mặt kinh tởm tanh hôi kia.

    Nàng cầu nguyện đây chỉ là một cơn ác mộng như bao cơn ác mộng trước kia.

    Con Cám đè Tấm xuống mặt đất, móng tay sắc nhọn lướt lên trên cổ nàng.

    Tấm hoảng hồn la lên:

    "Cám ơi, chị Tấm, chị là Tấm đây!

    Em tỉnh lại đi!"

    Con quái vật ngưng lại trong khoảnh khắc.

    "Chị Tấm?"

    Tia hy vọng dâng lên, Tấm vội vàng đáp:

    "Đúng rồi, chị là Tấm đây!"

    "Phải rồi, tao đến tìm mày mà!"

    Con quái vật bỗng cười lên khoái trá, "Mày phải sa đọa cùng tao, đợi mày biến thành quái vật rồi, để xem nhà vua có còn yêu thương mày nữa không?"

    Quái vật một tay siết chặt lấy cổ Tấm.

    Móng vuốt còn lại xuyên qua lớp da mỏng manh, định xé toạc bụng Tấm ra để ăn thịt.

    Tấm đau đớn vẫy vùng, hô hoán kêu người tới cứu.

    Nhưng không gian xunh quanh giống như bị bịt kín lại, chỉ còn nàng và con quái vật, không ai nghe thấy tiếng cầu cứu của nàng.

    Đau đớn lẫn khó thở, Tấm dần lả dần đi.

    Thấy vậy, con quái vật gầm gừ càng dữ tợn hơn.

    Bỗng nó rít lên một tiếng bén nhọn, buông nàng ra chạy trốn.

    Tấm nằm rạp trên nền đất thở hổn hển, khóe mắt liếc thấy mây ngũ sắc cuồn cuộn tỏa ra.

    Bụt đến vừa kịp lúc.

    Quái vật dường như rất sợ ông Bụt, chạy trốn khắp căn phòng.

    Linh quang liên tiếp lóe lên như chớp, quái vật đẩy cửa sổ, xông ra khỏi phòng.

    Tấm run rẩy từng trận, đau đớn lẫn nhục nhã dằng xé tim gan, nàng chỉ biết hờn tủi khóc trên sàn đá.

    Bụt nhìn theo, trầm giọng.

    "Thứ kia đã sa đọa thành ngạ quỷ, nó còn muốn kéo con theo!"

    Tấm ngẩng đầu lên, thều thào: "Tại sao?

    Tại sao chúng nó năm lần bảy lượt hãm hại con thì được.

    Con chỉ muốn yên ổn sống bên nhà vua thôi, tại sao chúng vẫn không tha cho con!"

    Tấm ôm lấy bụng bị con ngạ quỷ cào nát.

    Trâm cài lộn xộn, mái tóc đen tuyền vốn được vấn lên tỉ mỉ đã bung xuống che khuất khuôn mặt nàng.

    Máu tí tách chảy ra thấm đỏ cả cung trang, thế nhưng nỗi hận trong lòng còn khiến nàng thống khổ hơn thế.

    Bụt nhíu mày, lát sau mới nói:

    "Kẻ oán hận quá sâu sẽ trở thành ngạ quỷ.

    Con tuyệt đối đừng để con Cám kéo xuống.

    Chuyện còn lại, ông sẽ nghĩ cách."

    Hơi lạnh từng chút ngấm vào lòng Tấm.

    Nàng rất lạnh, thực sự rất lạnh.

    Mây đen trong lòng không vì sự đảm bảo của ông Bụt mà vơi đi.

    "Bụt ơi, dạo này con cứ mơ đi mơ lại một giấc mơ..."

    Tấm kể cho Bụt nghe những giấc mơ của nàng và nhà vua.

    Bụt nghe xong, lẳng lặng một lúc.

    Một vầng hào quang phủ lên người ông Bụt, khuôn mặt hiền từ già nua bỗng hóa thành một người thanh niên mỹ mạo tuyệt luân.

    "Thì ra là em đã nhớ ra rồi."

    Tấm kinh nghi nhìn Bụt, không ra chân thân của ông hóa ra lại là một vị tiên cao quý nhường này.

    Toàn thân y có mây tía vờn quanh, khí chất khoan hòa nghiêm nghị lại không thiếu phần ôn nhã.

    Khoan Thanh nhìn xuống Tấm ngồi sõng soài, dáng vẻ chật vật không kể xiết.

    Y khẽ vung tay áo, da thịt nát bươm chớp mắt liền lại như xưa.

    Khoan Thanh quay lưng đi, trầm giọng:

    "Khi đó em nằng nặc đòi ta tìm cách xuống trần cùng tiên thái tử lịch kiếp, ta can mãi mà em không nghe.

    Bây giờ mới biết sợ thì đã muộn rồi."

    "Tiên thái tử?"

    Khoan Thanh ngừng một lát.

    Lời nói đạm bạc như không nhưng lại làm Tấm khiếp sợ.

    "Nhà vua chính là Tiên thái tử cõi Cửu Trùng Thiên.

    Còn em, vốn dĩ là tiên tỳ đi theo hầu người."

    Khoan Thanh thở dài, bình tĩnh kể chuyện xưa.

    Y kể rằng, nhà vua chính là Tiên thái tử, còn Tấm là tiên tỳ theo hầu ngài, tự ý trái tiên quy mà theo xuống trần lịch kiếp.

    Thực ra cõi tiên cũng chia phân vị, cao hơn tiên còn có thần.

    Nhưng tiên muốn được ban thần cách, ngoài công đức viên mãn ra thì còn phải xuống trần gian, vào địa ngục.

    Trải qua hỉ nộ ái ố tham sân si của thế gian, nếu tâm tính vẫn vững vàng khoan dung, trải qua bao kiếp nạn vẫn không hề sa ngã thì mới đủ tư cách đi vào cõi niết bàn.

    Tiên thái tử muốn lên làm Ngọc đế, nhất định phải được ban thần cách.

    Nhưng lịch kiếp đâu có dễ như vậy, làm người, làm súc sinh, làm cây cỏ, làm quỷ ma thì đều có xiềng xích.

    Sân hận, keo kiệt, si mê, tham dục, kiếp nào cùng có trói buộc.

    Nếu không cẩn thận sa ngã thì sẽ vĩnh viễn không được giải thoát.

    Tấm vì yêu tiên thái tử nên gieo mình xuống trần.

    Dù biết gian nan hung hiểm cũng nguyện dấn thân, chỉ mong vượt qua kiếp nạn xong sẽ đủ tư cách để sánh đôi với chàng.

    "Thì ra, ta với nhà vua còn có nhân duyên thiên kiếp."

    Tấm thì thầm.

    Cho nên dù Tấm làm người, làm chim, làm cây xoan đào, vẫn nhớ mãi không quên được nhà vua.

    Bỗng nàng nhớ ra gì đó, mặt tái nhợt.

    "Khoan đã, nếu ta đã từng làm người rồi, vậy kiếp này của ta..."

    "Đúng vậy, kiếp này của cô là kiếp ngạ quỷ.

    Nếu cô còn giữ được nhân tính thì sẽ tự được hóa giải, còn nếu không.

    Ta phải cảnh cáo cô một câu.

    Cho dù là người tiên giới, đã sa đoạ thành ngạ quỷ rồi thì thì không thể quay lại cõi trời được nữa đâu."

    Câu nói của Khoan Thanh như một chậu nước lạnh dội lên đầu Tấm, khiến toàn thân nàng lạnh lẽo.

    Khoan Thanh đã rời đi một lúc lâu mà Tấm vẫn chưa khỏi ngỡ ngàng.

    Những lời y kể đối với nàng cứ như một giấc mộng ban ngày.

    Xa xôi quá, mà cũng đẹp quá.

    Thì ra đây là kiếp cuối cùng rồi, nếu nàng vượt qua thì suốt đời này có thể sánh vai cùng nhà vua.

    Tấm nâng niu túi tro phật mà Khoan Thanh đưa trong tay, áp vào lồng ngực.
     
    Tấm Cám Dị Truyện - Nói Dối
    [3]


    Mùa mưa đã qua, đổi lại là những ngày hè nóng như thiêu như đốt, đến tận đêm không khí vẫn còn ngột ngạt.

    Cung điện Tấm thường ở giờ đây trống trải ám ách, không gian như bị nhốt trong một chum bịt kín nắp, ngay cả tiếng ếch dế kêu cũng không có.

    Ở giữa điện để một chiếc chum cao gần bằng người ở giữa, bên trong là những thứ mà con Cám thèm muốn nhất khi còn sống.

    Một chiếc áo bào của hoàng hậu, đôi giày thêu còn dính máu của Cám khi cắt gót chân, một chiếc gương đồng hoa văn tinh xảo, một nắm tóc đen dài của Tấm.

    Nơi này chỉ thắp một ngọn nến, ánh nến lập lòe không những không làm cho không gian sáng lên mà còn làm bóng đêm chập chờn, tranh sáng tranh tối như ma quỷ đang nhảy múa.

    Bỗng cuồng phong từ đâu nổi lên, ngọn nến phụt tắt, một mùi tanh hôi thối rữa xông vào trong phòng.

    Tấm nấp sau bình phong, mồ hôi tuôn ra như tắm, trống ngực liên hồi.

    Con quái vật đang khịt mũi ngửi xunh quanh.

    Ngửi được mùi thơm ngon, nó vội bò đến chiếc chum, leo vào.

    Tấm chỉ đợi có thế, nàng chạy đến vung bát tro phật vào trong chum, phủ một tấm vải tẩm đầy máu chó lên.

    Con Cám trong chum ré lên những tiếng đau đớn thảm thiết.

    Nó cố xông ra khỏi chum, nhưng miệng chum đã bị Tấm dùng dây dâu cuốn chặt lại.

    Da thịt nó dường như bị tro phật ăn mòn, phát ra tiếng xèo xèo như dầu sôi.

    Con Cám vẫy vùng điên cuồng khiến chiếc chum rung lên bần bật, Tấm phải dùng hết sức mới giữ lại nổi.

    Qua một lúc lâu, khi Tấm đã gần như kiệt sức, con Cám mới thôi giãy dụa.

    Nó bỗng nói tiếng người như hồi còn sống.

    "Mày sớm muộn cũng sẽ sa đọa giống tao mà thôi."

    "Chết cũng không biết đường hối cải."

    Tấm lạnh lùng nói.

    Con Cám đổi giọng, lại gọi Tấm bằng chị:

    "Chị Tấm ơi, thực ra tôi đâu có hận chị.

    Người tôi hận, chính là cái người đã đưa tôi vào cung ấy."

    "Nhà vua cho mày ăn ngon mặc đẹp, còn nâng mày lên làm kế hậu.

    Thế mà mày còn dám hận?

    Hai mẹ con nhà mày độc như rắn rết.

    Đã vậy lại còn tham lam ngu xuẩn.

    Nếu mày không hạ sát tao để vào cung cho bằng được, tao với mày có khi bây giờ vẫn còn là chị em!"

    Con Cám bỗng cười khằng khặc như nghe được chuyện gì thú vị lắm, một lúc lâu không ngừng lại được.

    "Chị Tấm ơi chị Tấm, thì ra chị cũng ngu lắm!

    Nhà vua đứng đầu một nước.

    Người không muốn, hai mẹ con nhà tôi có thể ép được người hay sao?"

    "Câm mồm!

    Mày nói láo!"

    Tấm la lên.

    "Khà khà, có biết tại sao lần nào tao cũng lần ra mày không?

    Là vì nghiệp chướng của nhà vua đã bị đẩy lên trên người mày hết rồi!

    Mày cũng bị gã lừa mà thôi!"

    Con ngạ quỷ ré lên đầy khoái trá.

    Nó cười ngặt nghẽo, có lúc lại như khóc than.

    Lồng ngực xương xẩu khô khốc chứa đựng tiếng kêu của ngàn oan hồn địa ngục đang rít gào.

    "Cái gì?!"

    Tấm hoảng hốt, lật tấm vải lên, con Cám đã không còn hình thù rõ ràng.

    Toàn thân nó bị tro phật thiêu cháy thủng lỗ chỗ, lẫn lộn đen đỏ.

    Tấm xô đổ chiếc chum, con Cám ngã nhào ra ngoài.

    Tấm chẳng màng kinh tởm, nắm lấy vai nó lắc liên hồi.

    "Mày vừa nói gì?

    Mày đã biết những gì rồi?

    Mày đừng hòng lừa tao!

    Đừng hòng!"

    Con Cám đã sắp chết, cúi xuống nôn ra tất cả những thứ nó đã từng ăn.

    Toàn bộ đều là rác rưởi hôi rình, còn có thịt vụn xen lẫn nội tạng thối rữa.

    Trong lúc nó hấp hối, Tấm chỉ nghe được vài tiếng vụn vỡ yếu ớt: "Mày...ha ha...bị lừa rồi..."

    Con ngạ quỷ không động đậy thêm nữa.

    Máu bùn tanh hôi tuôn ra khắp nơi.

    Tấm buông xác nó ra, chật vật lùi mình về phía sau.

    Cơn đau kéo đến như muốn bổ đầu nàng ra làm hai, Tấm cuộn mình trên nền đất, vùi đầu trong khuỷu tay.

    Trong đầu nàng văng vẳng một giọng nói quen thuộc.

    "Sau khi chàng lên làm Ngọc đế rồi, liệu có chê cười phận em thấp kém không?"

    "Làm sao mà ta nỡ chê em được chứ."

    Người kia cười đáp.

    Đoạn, chàng thở dài.

    "Nhưng tiên phụ tiên mẫu của ta sẽ không cho ta lấy em.

    Mà chúng tiên cũng sẽ dị nghị."

    "Vậy thì phải làm sao bây giờ?"

    Thiếu nữ bất an được người kia ôm vào lòng.

    "Hay là em theo ta xuống trần lịch kiếp.

    Trở thành thần rồi, sẽ không có ai dám ngăn cản chúng ta nữa!"

    Tấm trong mơ màng bỗng như được đánh thức.

    Một lúc sau, nàng đứng dậy, đi ra ngoài.

    Phía sau, máu ngạ quỷ chảy lênh láng trên sàn đá, nhưng xác chẳng thấy đâu.

    Tấm đưa tay vuốt ve khuôn mặt mình, sửa lại tóc mai đang xõa xuống.

    Khi cung nhân tìm đến, trên khuôn mặt trắng nõn của Tấm dường như còn đẹp hơn trước.

    Chỉ là nhìn vào đôi môi đỏ rực kia, kẻ nào cũng không nhịn được rùng mình.

    ***

    "Ngon ngòn ngòn ngon

    Mẹ ăn thịt con, có còn xin miếng."

    Đám trẻ con cứ chạy từ đầu tới cuối đường, đứa nào cũng nghêu ngao câu vè nghe mà rợn người.

    Nhà vua xuôi Nam mãi mới trở về.

    Mệt mỏi lẫn phong trần, chàng cũng chẳng còn hơi sức đâu mà truy cứu.

    Hoàng cung vẫn sừng sững nơi đó, có chút lạ lẫm mà cũng dường như chẳng đổi khác gì.

    Chàng đến thăm hoàng hậu.

    Một tháng không gặp, nàng hình như ngày càng đẹp lên.

    Mặt hoa da phấn, môi đỏ như máu, so với trăm hoa còn kiều diễm hơn.

    Tấm ngồi trên xích đu khẽ đung đưa, mặt quay về hướng Tây.

    Phía cuối chân trời, một màu đen của mây giông đang đến ngày càng gần như muốn nuốt chửng cả thế gian.

    Quạ bay đến đậu trên đầu cành.

    Tấm ngẩng đầu nhìn thoáng qua, không đuổi đi.

    "Tấm ơi!"

    Nhà vua dịu dàng gọi.

    "Anh về rồi đây!"

    Nàng quay đầu lại nhìn.

    Nhà vua mặt mày như họa đứng đó, đang nở một nụ cười như chứa đựng tình ái của cả thế gian.

    Tấm cũng cười, môi đỏ giương lên, ánh mắt như si như mê.

    Tiếng mưa mưa nhỏ giọt trên mái hiên từng chút một thấm vào lòng người.

    Trong thanh âm như tiếng xì xào rầm rì kia lại có một loại tĩnh lặng riêng biệt.

    Một đêm giông bão qua đi.

    Tấm chợt nhớ về một kiếp kia làm chim hoàng anh.

    Trốn trong tay áo thêu viền vàng chỉ bạc, nghe giọng người thủ thỉ bên tai.

    Cả một vùng trời cao xa rộng lớn, cũng không an yên tự tại bằng tay áo ấm áp ngát hương ấy.

    Bấc nến cháy gần hết, chập chờn muốn phụt tắt.

    Lời nói của Bụt hiện lên trong đầu Tấm.

    Đã sa đọa thành ngạ quỷ thì chẳng thể quay về cõi trời được nữa.

    Tấm xích thân thể mình lại gần, dán lên tấm lưng ấm áp vững chãi của nhà vua.

    Nàng vòng tay qua ôm lấy người, khẽ thỏ thẻ:

    "Bệ hạ, chàng có yêu ta thật không?"

    Nhà vua mơ hồ nói gì đó, nhắm mắt thiếp đi.

    Mưa bên ngoài dần tạnh, nước tí tách rơi xuống khuếch đại trong miệng chum sâu hoắm.

    Bàn tay ngọc ngà đặt trên lồng ngực nhà vua dần chuyển sang màu đen, móng tay nhọn hoắt dài ra cả thước, gân guốc nổi lên sần sùi.

    Ánh đèn phụt tắt, gian phòng bỗng tối đen.

    Đêm khuya thanh tĩnh, không biết là ai đang dối gạt ai.

    .Hết.
     
    Back
    Top Dưới