Khác Tales of Midgard

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
323520050-256-k817046.jpg

Tales Of Midgard
Tác giả: Kahangala
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"If you don't know history, then you don't know anything.

You are a leaf that doesn't know it is part of a tree"
-Michael Crichton-

Nhân loại bắt đầu hành trình của họ trên Trái Đất từ khoảng 200 đến 300 nghìn năm trước.

Kể từ đó đến nay, từ khi là một động vật đơn bào cho tới khi trở thành một con virus, nhân loại đã trải qua nhiều thăng trầm.

Bắt đầu từ nơi Tigris và Euphrates giao nhau, chúng ta đã vươn mình ra khắp hành tinh này, tại mọi ngõ ngách trong vũ trụ.

Nhưng dường như, những gì mà những người đi trước để lại, dường như đang bị lãng quên dần theo năm tháng, hoà tan theo từng nhịp chảy của thời gian.

Tôi rất thích Lịch Sử, không phải bởi những cuộc chiến mang tầm quốc tế mà nó kể mà là bởi những con người, những diễn viên thật sự của câu chuyện.

Những người nhỏ bé với một khát vọng lớn lao, họ là những chiếc bánh răng dù nhỏ nhưng lại vô cùng quan trọng với sự phát triển của xã hội.

Chúng ta biết về Edison nhưng không biết về con người thật của tay bán hàng bịp bợm ấy, chúng ta biết về Tesla chứ không phải là Nikola Tesla,....

Chúng ta biết nhiều điều nhưng đồng thời, chúng ta chẳng biết gì cả.

Câu chuyện này không phải là một tiết Lịch Sử khô khan, với một đống số phải nhớ; mà đây sẽ là câu chuyện về những diễn viên ấy, những diễn viên tài ba đã khắc tên mình lên Đại Sảnh Danh Vọng và sẽ được nhớ mãi tới tận cùng của thời gian.

Link background: https://pin.it/20FWxxg



ww2​
 
Có thể bạn cũng thích
  • The Saga Of Tanya the Evil, Vol. 12 ( Tanya Chiến Kí )
  • The fall of the Soviet Union
  • Secret of Above
  • 📖 Great War of Destroyer Chương ngoại truyện
  • The sound of a mermaid.
  • The epic of Middle-earth
  • Tales Of Midgard
    -Cha Đẻ Của Tương Lai-


    Đêm ngày 7 tháng 6 năm 1954, trái tim của vị Anh Hùng ấy đã ngừng đập.

    —————————

    Bên trong nhà thờ, ngỡ rằng sẽ chật kín những người đến mai táng ông, bày tỏ sự tiếc thương đến người hùng ấy nhưng không, ở đó ngoài một chiếc hòm gỗ với những vòng hoa được đặt nghiêm trang xung quanh và một người phụ nữ diện lễ phục đen thì chẳng còn ai khác.

    [Thứ Quái Thai !!]

    [Súc Vật !!!]

    [Mày Sẽ Bị Thiêu Cháy Dưới Địa Ngục !!!]

    Bên ngoài nhà thờ đang bị vây quanh bởi những đám đông biểu tình.

    Những tấm băng rôn, những tấm biển được viết đầy những lời lẽ miệt thị, khinh miệt đối với người hùng của họ.

    Những câu khẩu hiệu được hô vang khắp các dãy phố, những lời lẽ xúc phạm được reo hò xung quanh nhà tang lễ.

    Những hành động, những lời lẽ mà đáng lý ra vị Anh Hùng ấy không đáng phải nhận.

    "Chậc !!!

    Bọn vô ơn đấy."

    - Người phụ nữ lúc này lên tiếng - "Nếu không nhờ có anh ấy thì bọn bây đã nói tiếng Đức rồi.

    Hức hức."

    - Người phụ nữ nói bằng một giọng căm hận đối với bọn người kia.

    "Mrs Murray."

    - Một giọng nói ấm áp phát ra từ sau lưng bà.

    "Thưa Cha."

    - Người phụ nữ vội vàng lau đi những giọt nước mắt.

    "Cô thật tốt khi tới đây.

    Ở bên anh ấy hay đúng hơn là cô ấy vào những giờ cuối cùng này."

    "Vâng."

    - Cô sụt sịt nói - "Và Cha đừng có lo quá, anh ấy không để tâm đến cách xưng hô đâu."

    "Thật tiếc khi những việc như này lại xảy đến với cậu ấy."

    Cha nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh cô.

    "Một người đã vì nhân loại mà không màng danh lợi để rồi bị xem như thứ quái thai vì điều đó."

    Bỗng lồng ngực cô đau nhói trước những lời của Cha nói.

    "Liệu-liệu Ngài ấy sẽ chấp nhận anh ấy không thưa Cha ?"

    - Cô miễn cưỡng hỏi.

    "Tất nhiên rồi, con yêu.

    Nơi đó là dành cho tất cả mọi người.

    Ngài ấy sẽ luôn chào đón bạn của con.

    Dù cho anh ta có là ai đi chăng nữa."

    Một lần nữa, cô cảm giác lồng ngực mình đang co lại, ép chặt lấy con tim.

    Cô biết rằng đó là một lời nói dối, rằng anh ấy sẽ chẳng được chào mời tới nơi đó, rằng sau tất cả những gì mà mình đã làm, anh cũng sẽ mãi không thể yên nghỉ.

    Đang chìm đắm trong những dòng tâm tư thì bỗng nhiên.

    CHOANG.

    Một viên gạch đã phá tan bầu không khí tĩnh lặng của nhà thờ.

    Những tên ấy có vẻ đã hơi quá đáng rồi, thật không ngờ chúng dám phá hoại nơi này.

    "Ta nghĩ thăm viếng vậy là đủ rồi.

    Về đi.

    Ta sẽ báo con biết về nơi chôn cất sau."

    "Vâng.

    Tạm biệt Cha."

    - Cô nhẹ nhàng cúi đầu rời đi.

    Cánh cửa gỗ của nhà thờ khép lại sau lưng, hình bóng về chốn thanh bình và linh thiêng ấy đã rời đi để mặc cô lại với hiện thực nghiệt ngã phía trước.

    Cô vốn từng rất thích mưa.

    Ngày còn bé, cô sẽ thường tung tăng nô đùa dưới mưa, tận hưởng bầu không khí trong lành và tươi mát ấy, chìm đắm trong sự ban phước của Mẹ Thiên Nhiên.

    Nhưng không phải hôm nay, cơn mưa hôm nay không giống những gì mà cô nhớ.

    Nó.

    Nặng Trĩu.

    "Coi chừng bước chân đấy."

    Một giọng nói vang lên đưa cô khỏi những dòng suy tư.

    Những giọt mưa khi ấy đã dừng lại dưới ô dù.

    "Em tưởng đã bảo anh đợi em trong xe rồi cơ mà."

    - Cô lớn tiếng nói.

    "Tại anh thấy em lâu ra quá nên sợ có gì xảy ra, cho nên anh mới phải..."

    - Chồng cô nhẹ nhàng đáp.

    "Anh cũng thật là.

    Yếu mà còn khoái ra gió.

    Thôi được rồi,em bỏ qua cho anh lần này.

    Giờ thì lên xe đi.

    Không thì anh sẽ bị cảm mất."

    Anh mở cửa xe để cô vào rồi sau đó vòng qua phía bên kia.

    Cạch.

    "Buổi viếng thăm thế nào rồi ?"

    - Anh hỏi.

    "Cũng ổn."

    - Cô bâng quơ trả lời.

    Chiếc xe lăn bánh đưa cô đi khỏi nơi đây.

    Đi khỏi sự hỗn loạn đã vấy bẩn chốn linh thiêng này.

    Xe chạy đi, xuyên qua dòng người tấp nập, đưa cô đến với những cung đường của quá khứ.

    Hình bóng cô cùng anh trong những ngày Thế Chiến, cùng đèo nhau trên chiếc xe đạp của anh, ngắm nhìn dòng người tấp nập đang di tản, những hồi ức ấy cứ mãi ám ảnh cô, đưa cô chìm sâu vào giấc ngủ.

    Hai tiếng sau đó, chiếc xe dừng lại trước một ngôi nhà ở vùng ngoại ô.

    Cô được chồng mình dìu xuống xe và rồi trước hiên nhà, một hình bóng thân thuộc hiện lên.

    "Cheezz.

    Cô nhìn tệ hơn tôi tưởng."

    - Một giọng giễu cợt phát lên.

    "Anh bạn !

    Thật vui khi gặp anh."

    - Mr.

    Murray có vẻ rất vui khi gặp anh ta.

    "Nếu anh tới đây chỉ để đùa giỡn thì xin mời về cho.

    Tôi hiện tại không có tâm trạng thưa anh O'Donel."

    "Xin lỗi.

    Nhưng mà này, ít nhất cũng mời tôi một tách trà đi chứ.

    Tôi đã phải ở đây hơn hai tiếng rồi đấy.

    Được chứ, bạn hiền ?"

    "Haizzz.

    Thôi được rồi."

    Bên trong nhà hiện tại đang chật kín các văn bản, giấy tờ về luật pháp.

    Anh O'Donel đây được mời ngồi tại một chiếc bàn gỗ nhỏ, bên cạnh có một chiếc radio nhỏ đang đưa tin về đám tang của vị anh hùng.

    "Buổi lễ thế nào rồi ?"

    - O'Donel hỏi khi đang đọc một tờ giấy với tiêu đề [Anh Hùng Hay Quái Vật ?].

    "Sao anh không tự tới đó mà phải hỏi tôi ?"

    "Làm sao mà tôi có thể tới đó được ?

    Nhất là sau những lời lẽ không hay mà tôi dành cho cậu ấy chứ."

    - O'Donel buồn bã nói dứt câu - "Tôi thấy cô vẫn đang theo đuổi vụ kiện."

    "Trà tới rồi đây."

    - Mr.Murray bưng trà ra tiếp đãi.

    "Cảm ơn."

    Lặng lẽ đưa tay cầm tách trà, O'Donel quan sát phòng khách.

    Những tấm hình của họ, những bằng khen đã chạm đến con tim ông.

    "Tôi nghe bảo cậu ấy có quen một cậu trai trẻ."

    - O'Donel hỏi.

    "Hửm ?

    Ồ, đúng vậy.

    Murray.

    Cậu ấy là một cựu quân nhân."

    - Joan trả lời khi vẫn đang loay hoay với đống giấy tờ.

    "Tôi mới gặp cậu ta hôm qua."

    Cạch.

    Cô dừng bút lại.

    "Tôi gặp cậu ta lúc sáng sớm trước lối vào Công Viên.

    Tôi thấy cậu ta cứ loay hoay mãi ở đó, cứ đi tới đi lui.

    Tôi vốn không để tâm mấy cho tới khi tôi nghe thấy cái tên Joan.

    Thế nên tôi đã ghé lại nói chuyện một xíu."

    "Anh có nói lời lẽ nào mang tính xúc phạm không đấy ?"

    "Không.

    Tôi biết là mình cũng chẳng phải tốt đẹp gì nhưng tôi biết khi nào thì nên ngậm miệng lại."

    - O'Donel vừa nói vừa nhâm nhi nước trà.

    "Biết vậy là tốt.

    Vậy cậu ấy tìm tôi có chuyện gì ?"

    "Ồ phải rồi !

    Cậu ấy bảo trước lúc mất, anh ta có để lại một lá thư.

    Anh ấy dặn cậu Murray đây phải đưa cho người tên Joan."

    - Đặng O'Donel móc từ trong túi áo ra một lá thư được đựng trong túi chân không - "Tôi tin rằng cô chính là người nhận, thưa cô Joan Clarke."

    "Đưa đây cho tôi."

    - Cô giựt lấy lá thư từ tay O'Donel.

    "Tôi sẽ cho cô chút không gian riêng tư.

    Cần gì thì cứ kêu lên, tôi sẽ đi nói chuyện phiếm với chồng cô."

    - Anh ta đứng dậy cùng chiếc áo khoác rồi đi về phía nhà bếp.

    Cô ngồi đó.

    Nhìn vào mảnh giấy trước mặt mình.

    Tờ giấy rách nát, ướt nhẹp, lấm lem bùn đất nhưng cũng đủ để có thể đọc được - "Được rồi.

    Phù~" - Cô chậm rãi mở lá thư ra.

    [Chào em, Joan]

    Lá thư mở đầu bằng một câu chào như bao lá thư mà hai người họ trao đổi suốt những năm qua.

    [Nếu như em đang đọc được bức thư này thì đồng nghĩa rằng anh đã CHẾT.

    Thật tệ có phải không nào nhưng dù sao thì chuyện cũng đã xong xuôi, ta cũng chẳng thể thay đổi được nữa]

    "Tên ngốc này.

    Ta đã có thể cùng nhau thay đổi chuyện này.

    Cùng nhau vượt qua nó mà.

    Hức hức."

    - Cô nói trong sự ấm ức.

    [Giờ thì vào chủ đề chính nào.

    Ôi khoan !

    Anh có trò này vui lắm.

    Em có còn nhớ cái cây mà chúng ta lần đầu gặp mặt không ?

    Giờ hãy cùng nhau quay ngược thời gian về lại những năm cũ.

    Làm quen lại từ đầu như những đứa con nít nào.

    Nghe thú vị phải không ?

    Được rồi, anh trước.

    Chào cậu, mình tên là Alan.

    Mình rất thích sách và cam.

    Còn cậu thì sao ?]

    "Joan.

    Joan Clarke."

    - Cô mỉm cười nói.

    [Huh ?

    Xem chừng trò này cũng chẳng vui vẻ gì, suy nghĩ nên nói gì khiến đầu anh đau quá.

    Anh nghĩ mình nên tạm dừng trò này tại đây đi, khi khác chơi tiếp.

    Tới đâu rồi nhỉ ?

    À phải rồi.

    Trước hết thì anh muốn nói hai điều.

    Cảm ơn em vì đã luôn bên anh và xin lỗi vì em vì đã luôn bên anh]

    "Không !

    Đừng xin lỗi."

    - Cô nói.

    [Cảm ơn em vì đã đến bên anh những lúc khó khăn cũng như hạnh phúc.

    Anh đã từng không chắc rằng mình có vượt qua được giai đoạn đó nếu không có em nhưng em đã ở đó bên cạnh anh, động viên anh.

    Anh thật may mắn khi có một người đồng nghiệp, một người bạn hay đúng hơn là một người tri kỷ là em, Joan ạ]

    Những giọt lệ bắt đầu lăn dài trên má cô.

    [Kế đến, anh muốn gửi đến em một lời xin lỗi.

    Anh xin lỗi vì đã làm khổ em.

    Em chắc hẳn đã phải chịu đủ những điều không đáng có từ cả gia đình và dư luận vì anh.

    Anh xin lỗi vì đã không thể mang lại hạnh phúc cho em mà lại mang đến khổ cực và buồn bã.

    Nhưng nhìn vào mặt tích cực thì em cũng đã gặp được một người khác, một người tốt hơn anh cả bộn phần.

    Cho anh gửi lời chào tới John.

    Có vẻ nhiêu đây là đủ rồi.

    Anh cũng chả rõ giờ mình nên làm gì nữa.

    Bằng nghề cũng bị tước đi nên chả ai dám nhận nhưng mà ngồi không quài cũng chán nên là mai sau nếu có gì thì ta sẽ gặp lại và anh mong rằng khi hai ta gặp lại nhau thì em sẽ là một bà bà lão mập mạp, đáng yêu chứ không phải một người phụ nữ gầy gò, với quầng thâm ở hai mắt, còn miệng thì lúc nào cũng ngậm thuốc.

    Tạm biệt em, Joan.

    Ký tên: Alan Turing]

    "Hẹn gặp lại anh, tên khốn ngu ngốc này."

    Trời khi này đã ngừng mưa.

    Chim chóc cũng đã dang rộng đôi cánh ấy, bay đi để đón lấy vùng trời tự do, trong xanh trước mắt.

    "Vậyyyyyyy.

    Cuộc nói chuyện thế nào rồi ?"

    - O'Donel nói ở mép cửa.

    "Cũng ổn."

    - Joan vội vàng lau đi nước mắt.

    "Ổn.

    Ổn là tốt rồi."

    - O'Donel húp một ngụm trà.

    "Murray đâu rồi ?"

    - Cô hỏi.

    "Cậu ấy đang ở dưới bếp.

    Cậu ta nhờ tôi lên kêu cô xuống dùng bữa."

    "Được thôi.

    Còn anh thì sao ?

    Không định về à ?"

    "Tôi sẽ không về nếu chưa được thưởng thức món thịt của cậu ta đâu."

    - O'Donel cười nói - "Về vụ kiện~ Cô có còn chỗ trống không ?"

    "Sao anh lại hỏi thế ?"

    "Chẳng gì cả.

    Chả qua là tôi muốn tặng quà cho cậu ấy mà thôi."

    Lời của O'Donel làm cô rưng rưng nước mắt.

    "Cảm ơn anh, Conel."

    "Được rồi.

    Giờ thì đi thôi nào.

    Tôi đói rồi.

    Hahahahaha...."

    —————————

    Alan Turing, sinh ngày 23 tháng 6 năm 1912, mất ngày 7 tháng 6 năm 1954, là một nhà khoa học lỗi lạc của Anh Quốc đầu thế kỷ XX, cuộc đời ông gắn liền với một trong những thành tựu to lớn nhất lịch sử nhân loại, ông là cha đẻ của ngành khoa học máy tính hiện đại, khởi nguồn là chiếc máy Turing Bombe, thứ được xem là chiếc máy tính đầu tiên trên thế giới.

    Nhưng tiếc thay, cuộc đời ông lại tràn ngập bất hạnh.

    Từng giữ trọng trách là một thành viên của Bletchley Park, trung tâm giải mật mã của Anh hồi Thế Chiến II và chỉ huy của HUT 8, một nhóm các bộ não lớn của Anh Quốc thời đó được Chính Phủ đương thời giao cho nhiệm vụ giải mã các bức điện tín của quân Đức.

    Ông cùng cộng sự của mình đã phát triển vô số kỹ thuật nhằm tăng tốc độ phá mã của quân Phát Xít, bao gồm cả việc cải tiến máy Bombe (thiết bị giải mã của người Ba Lan trước Thế Chiến II).

    Ông và HUT 8 là một mắt xích quan trọng với Quân Đội Anh trong việc bẻ khoá các bức điện tín của quân Đức trong các trận đánh quan trọng ở Châu Âu, điển hình là Trận Đại Tây Dương.

    Nhưng tiếc thay, xã hội thời đó lại chẳng ưa thích ông.

    Ông bị buộc tội vì đã có hành vi quan hệ đồng tính luyến ái với một người đàn ông khác.

    Thứ mà bị xem là dị biệt đối với thời đó.

    Hoàng Gia cho ông hai lựa chọn: Chết hoặc chọn cách tiêm hóc môn nữ.

    Ông chọn cách thứ hai.

    Nhưng cũng chẳng sống được lâu thì ông đã qua đời vào ngày 7 tháng 6 năm 1954.

    Ông chọn cách tự tử như để giải thoát mình khỏi nỗi thống khổ suốt bấy lâu nay.

    Mãi cho đến ngày 19/08/2014, sau nhiều năm dài đấu tranh, Chính phủ Vương quốc Anh đã phải xin lỗi một trong những nhà toán học vĩ đại nhất của thế kỷ XX, Nữ hoàng Elizabeth Đệ Nhị đã ban bố lệnh ân xá đối với Alan Turing (1912-1954) - Người từng bị buộc tội có hành vi đồng tính luyến ái năm 1952 - sau khi ông mất.

    Chính thức khép lại những năm tháng bị đối xử bất công mà Alan Turing đã phải nhận từ chính phủ đương thời.

    -End-
     
    Tales Of Midgard
    -Sớm Nở Chóng Tàn-


    Đã từng có giai thoại về một Ngai Vàng.

    Một bệ đá cổ mà chỉ có Vua Của Những Đại Tướng mới có tư cách ngồi lên đó.

    Cái bệ đá ấy được phủ lên lớp bụi thời gian trong suốt cả hàng thiên niên kỷ, ấy là cho tới khi ông xuất hiện.

    Không phải Alexander cũng chả phải Napoleon.

    Người ngồi đấy chỉ mang dáng vóc của một đứa trẻ, một vị quân vương nhỏ tuổi, ra đi khi chỉ mới chớm nở...

    ~~~~~~~~~~~~~~~

    "Thưa Bệ Hạ, ngài Guy và ngài Balian xứ Ibelin đã tới rồi ạ."

    - Một tên lính gác mở cửa đưa hai vị hiệp sĩ đến diện kiến Đức Vua.

    Cánh cửa mở ra, đưa họ đến trước Đức Vua, lúc này đây đang ngồi tựa lưng lên đầu giường.

    "Chúng thần cung kính chào Ngài, Bệ Hạ."

    - Sir Guy và Balian quỳ gối, cúi đầu trước Ngài.

    " *Ho*.

    Đứng dậy đi. *Ho*.

    Anh biết là em không khoái cái vụ này mà, Guy."

    - Ngài nói.

    "Ha.

    Em đúng là giống hệt chị mình."

    - Sir Guy nói.

    "Hai người biết nhau à ?"

    - Thắc mắc trước bầu không khí thoải mái này, Sir Balian hỏi.

    "À !

    Cậu vẫn chưa biết.

    Bệ hạ đây là em dâu của tôi.

    Tôi cưới chị của nó là Sibylla."

    - Guy nói.

    " *Ho* Cậu chắc hẳn là vị hiệp sĩ đó. *Ho* *Ho*.

    Cậu trông trẻ hơn tôi tưởng."

    - Vua nói.

    "Cảm ơn Ngài đã quá khen."

    - Balian nói.

    " *Ho* *Ho* " - Phía sau tấm màn, vị Vua không tài nào ngừng được cơn ho.

    "Đây không phải là những gì chúng ta đã thỏa thuận, Guy."

    Bên dưới này, Sir Balian đang thì thầm một cách đầy giận dữ với Sir Guy.

    "Hửm ?

    Đây là thỏa thuận chứ còn gì nữa.

    Tôi trả ơn cậu bằng cách đưa cậu đến gặp Đức Vua."

    "Đúng !

    Là Đức Vua !

    Chứ chả phải một tên bệnh tật như này."

    - Sir Balian lớn giọng nói nhưng cũng đủ nhỏ để Đức Vua không nghe thấy.

    Vừa dứt câu, một lưỡi gươm sắt bén đã kề sát ngay cổ Balian, dù chẳng đủ để giết y nhưng cũng đủ để máu phải chảy.

    "Cẩn thận miệng của cậu đấy, Balian.

    Tôi không cần biết cậu có phải là vua của Ibelin hay không nhưng đã đặt một chân vào Jerusalem này thì đừng có mà ăn nói như thế với em trai tôi."

    - Sir Guy điềm tĩnh nói, dù chẳng biểu hiện sự tức giận nhưng sát khí tỏa ra từ đôi mắt ấy cũng đủ để làm xây xẩm mặt mày rồi.

    "Guy.

    Em đã bảo với anh thế nào về việc chĩa kiếm bừa bãi rồi hả ?"

    - Vị Vua lên tiếng.

    "Thứ lỗi cho tôi, Bệ Hạ.

    Chả là tôi không thể chịu đựng được lời lẽ phát ra từ tên lâu la này."

    - Sir Guy đáp.

    "Được rồi, đứng dậy đi".

    Ngài chuyển tầm nhìn của mình sang Sir Balian.

    Dẫu được che đi bởi tấm màn nhưng áp lực từ bậc Đế Vương khiến cho Balian đây tái mét.

    "Ta đã nghe về vấn đề của cậu rồi, Balian của xứ Ibelin.

    Cậu muốn mượn quân của bọn ta."

    - Ngài nói.

    "Vâ-vâng."

    - Balian run rẩy đáp.

    "Tiếc thay, ta đành phải từ chối lời nhờ vả này của cậu."

    - Nhà Vua ôn tồn đáp.

    "Như-nhưng..."

    - Định mở miệng để giải thích nhưng...

    [Vụt]

    Tựa như chim cắt, một thanh dao găm đã ghim vào phần đùi của Sir Balian.

    Đến cả một người đã bôn ba khắp các trận địa như Sir Guy cũng chẳng thể theo kịp.

    "Ta không nghĩ đó là cách mà một người muốn nhờ vả sẽ làm.

    Có phải thế không, Sir Balian ?"

    - Ngài hỏi.

    "Vâ-vâng, là lỗi của tôi, Bệ Hạ."

    - Tone giọng sợ hãi vẫn còn đó nơi Sir Balian.

    Y đau đớn quỳ xuống.

    "Thôi được rồi, suy cho cùng thì cậu đây cũng là ân nhân của anh tôi nên với trách nhiệm là một thằng em thì tôi cũng nên báo đáp cậu."

    - Bệ Hạ điềm tĩnh nói - "Sáu trăm.

    Ta cho cậu sáu trăm quân của ta."

    "Như-nhưng thưa, Bệ Hạ.

    Bọn chúng có hơn cả chục vạn quân.

    Chỉ với sáu trăm thì làm sau mà chống đỡ được."

    - Balian nói.

    "Vậy thì nói xem, tại sao ta phải cho cậu nhiều hơn chứ ?

    Cậu bước vào nhà ta, cầu xin sự trợ giúp, ta đã cho cậu sự trợ giúp ấy rồi thì cậu còn có quyền gì mà đòi thêm nữa chứ ?

    Vả lại, ta còn chưa xử phạt cậu vì tội bất kính đấy ?"

    "Tôi....

    Tôi...."

    Xét thấy cuộc trò chuyện ngày một xấu đi, Sir Guy buộc phải can thiệp.

    "Bệ Hạ, xin cho phép thần được nêu ý kiến của mình."

    Vị Vua vẫn giữ im lặng trước lời của Sir Guy.

    "Thưa Bệ Hạ, trước hết thì thần xin được phép nhận lỗi.

    Với cương vị là một hiệp sĩ, thần đã không thể hoàn thành trách nhiệm của mình trong việc bảo vệ công chúa Sibylla.

    Nhưng may mắn thay, nhờ có cậu Balian đây mà thần đã có thể may mắn nắm lấy công chúa khỏi cửa Tử.

    Cho nên, thần, Guy de Lusigna, với tư cách là một người chồng, một người anh và trên hết là một Hiệp Sĩ, cầu xin Ngài hãy giúp đỡ cậu ấy."

    Nhưng trước sự cầu xin của Sir William, Nhà Vua vẫn không hề đáp lại.

    Bỗng một cơn gió nhẹ thổi qua, phấp phới tấm màn che, Balian chợt thoáng thấy Đức Vua.

    "Một đứa trẻ ?"

    - Sir Balian thầm nghĩ, cho rằng mình đã nhìn nhầm.

    Một khuôn mặt non dại lấp ló phía sau tấm màn che.

    Rồi lần nữa, một cơn gió mạnh hơn thổi đến, đánh bay tấm màn, để lộ rõ hơn dung nhan của Đức Vua.

    "Ngài chỉ là một đứa trẻ."

    - Lần này không còn chút sự ngờ vực nào trong giọng nói của Sir Balian.

    Vị Quân Vương trước mắt Sir giờ đây chỉ đơn thuần là một đứa trẻ.

    Nhưng có điều gì đó nơi dung nhan ấy làm Sir khó chịu.

    Một con rắn dài chắn ngang khuôn mặt Nhà Vua, làm ô uế đi vẻ đẹp của Ngài.

    Thân hình của nó hằn lên trên dung mạo của Ngài, nuốt chửng lấy mũi Ngài, khiến Ngài trở nên ngột ngạt và cuối cùng là cắm sâu chiếc răng nanh ấy vào đôi mắt trái của Ngài.

    Từng chút một, rỉ vào đó thứ chất lỏng trắng đục.

    "Làm sao mà ?

    Làm sao mà Ngài có thể ?

    Trong cái tình trạng đó ?"

    - Hàng vạn câu hỏi cứ thế ập đến trong đầu của Balian khi Sir nhìn thấy Ngài.

    Có một câu chuyện đã từng được lưu truyền khắp vương quốc, mà hễ khi nhớ đến thôi cũng đều khiến ai nấy cũng phải rùng mình.

    Rằng bất cứ ai chỉ cần nhìn thấy dung mạo của Nhà Vua đều sẽ nhận lấy cái chết không toàn thây.

    "Ta chắc rằng cậu hẳn là cậu đã nghe thấy câu chuyện đó."

    - Nhà Vua nói.

    Lúc này đây, Balian cảm thấy mình thật nhỏ bé, tựa một chú thỏ con.

    Tại sao Sir lại cảm thấy như vậy nhỉ ?

    Anh đã trải qua vô vàn trận chiến, vạn lần đứng trước vòng tay của Tử Thần.

    Vậy thì tại sao ?

    Tại sao Sir lại đang run rẩy trước một tên nhóc chứ ?

    Tại sao phải hỏi khi sự thật lại đang ở trước mắt cơ chứ ?

    "Hai ngày.

    Ta cho cậu hai ngày để sơ tán người dân khỏi nơi đó."

    - Nhà Vua nói.

    "Nhưng thưa Ngài !!!"

    - Balian hét lớn.

    Mặt Sir Balian trở nên tái mét khi nghe thấy điều đó.

    "Ấy ấy ấy !

    Đừng có hét lên như vậy.

    Ta biết ngươi muốn nói gì.

    Đừng lo.

    Ta sẽ giải quyết chuyện nhà cửa.

    Một khi đã bước chân vào Jerusalem thì sẽ là thần dân của Jerusalem.

    Ta cam đoan với ngươi là như vậy."

    "Đó không phải là điều tôi muốn nói thưa Ngài.

    Ibelin là nhà của chúng tôi, chúng tôi không thể bỏ nó được.

    Đối với chúng tôi, việc rời bỏ Ibelin là một điều cấm kỵ, báng bổ cha ông chúng tôi."

    "Vậy thì nói xem, ngươi còn có cách nào hay hơn không ?"

    "Tôi.

    Tôi.

    Tôi...."

    Balian lẩm bẩm tìm kiếm câu trả lời nhưng đầu óc giờ đây lại đan lấy nhau tựa một mớ bồng bông.

    Chợt, Nhà Vua nói bằng một giọng nồng ấm.

    "Ta biết các ngươi sợ.

    Sợ khi phải rời bỏ mảnh đất đã chôn dây cắt rốn của mình.

    Sợ khi phải bỏ lại những ký ức hạnh phúc đấy.

    Nhưng liệu đó có phải là ý hay ?

    Liệu phải chăng đó là điều mà cha ông các ngươi muốn ?

    Nhìn thấy con cháu mình đổ máu, rơi lệ vì dăm ba tấc đất.

    Nhà mất thì có thể xây lại.

    Ruộng mất thì có thể cấy lại.

    Nhưng người mất thì dẫu thế nào cũng chẳng thể có lại được.

    Ibelin không phải là một nơi mà đó chính là người dân của nó."

    - Ngài nói - "Thế nên, ý của ngươi là thế nào: Vì sự an toàn của người dân ?

    Hay là vì sự cố chấp đầy tan thương ?"

    ...

    Ibelin, hai ngày sau.

    "Thưa Sir Balian, mọi việc thế nào rồi ?"

    Toà Thị Chính lúc này đang chật kín dân làng, đã lâu lắm rồi nơi này mới đông đúc như vậy.

    Ai nấy giờ đây đang vô cùng mong chờ để được nghe quyết định của Sir Balian.

    Sir Balian vẫn còn đang loay hoay với các nút thắt trong đầu mình.

    Vẫn không biết phải nói thế nào với mọi người.

    [Ibelin không phải là một nơi mà đó chính là người dân của nó]

    Chợt Sir nhớ về những lời cuối của Nhà Vua.

    Và rồi, chẳng tốn công là bao, những nút thắt trong đầu Sir cũng dần được tháo gỡ.

    "Tôi biết nói ra điều này sẽ khiến mọi người chả yên lòng gì mấy.

    Nhưng Nhà Vua đã ra một yêu cầu với tôi."

    - Sir nói.

    "Ngài ấy nói gì ?"

    - Một người trong đám đông hỏi.

    "Rời làng và trở thành người của Jerusalem."

    Vừa dứt câu, những lời bàn tán liền rộ lên.

    Người đồng ý, kẻ chán ghét đều có cả.

    Nhìn thấy được điều đó, Sir tự cảm thấy mình chẳng đáng với cái danh xưng Hiệp Sĩ này một chút nào.

    [Cạch]

    Đoạn Sir rút thanh kiếm đã cùng mình qua bao trận mạc, hằn sâu lên đó những vết tích của mồ hôi và máu.

    Chậm rãi ngắm nghía nó rồi đặt nó lên chiếc bàn.

    "Tôi xin lỗi vì đã không hoàn thành nghĩa vụ của mình với tư cách của Hiệp Sĩ.

    Tôi xin lỗi vì đã không thể bảo vệ mảnh đất này."

    Sir chậm rãi quỳ xuống đất trước tất cả mọi người.

    "Nhưng đây là tất cả những gì tôi có thể làm cho mọi người.

    Tôi không ép buộc bất kỳ ai cả.

    Mọi người có thể chọn đi hoặc ở.

    Đó là quyền của mọi người.

    Và dù có ra sao đi nữa thì tôi cũng hết lòng tôn trọng."

    Những lời bàn tán giờ đây đã dịu dần, trở thành những tiếng xầm xì.

    Anh có thể cảm thấy những ánh mắt đang dòm mình, ánh nhìn chứa đầy sự chán ghét và chê bai.

    Nhưng đâu đó vẫn còn những ánh nhìn chứa đầy sự thấu hiểu và đồng cảm.

    [Làm ơn]

    Giờ đây, quyết định là ở dân làng.

    Sir chả thể làm gì ngoài chờ đợi....

    ~~~~~~~~~~~~~~~

    "Có bao nhiêu người đồng ý rời làng ?"

    "Mười lăm tất cả, thưa Ngài..."

    ~~~~~~~~~~~~~~~

    "Đó là một quyết định hết sức dại dột và thiển cận thưa Bệ Hạ !"

    - Sir Guy hét lớn phản đối kế hoạch phản công.

    Đã hơn một tuần kể từ lúc cuộc chiến được khơi mào.

    Những kẻ tự xưng là "Tông Đồ Của Chúa" đã tấn công các làng mạc và giết hại dân lành.

    Chúng cho rằng những dân lành ấy là bọn ngoại lai và nhân danh Chúa, chúng tự cho mình cái quyền sinh quyền sát họ.

    "Thế theo Sir Guy đây thì ta có còn kế hoạch nào khác hay hơn không ?"

    - Đức Vua hỏi.

    "Haizzzz~ Xin thưa là không ạ."

    Trong bầu không khí căng thẳng ấy, tiếng mở cửa vội vã và lớn tiếng đã át đi cuộc đối thoại giữa hai người họ.

    "Thứ lỗi cho thần, thưa Bệ Hạ.

    Nhưng có một tên chuột nhắt trong nhà và nó muốn được gặp Ngài..."

    ...

    "Ôi tuyệt vời !

    Ngài đây rồi.

    Ngài mà chậm thêm giây nào nữa là tôi sẽ không nhịn được mà chém hắn mất."

    - Sir Balian thở phào nhẹ nhõm khi thấy Bệ Hạ từ xa.

    "Cảm ơn cậu, bạn tốt.

    Thế tình hình trong đó như nào rồi ?"

    "Hỗn loạn.

    Tên sứ giả ấy đang truyền đạo trong đó và rêu rao về việc Chúa sẽ trừng phạt chúng ta, blah blah.

    Tôi sợ nếu mình còn đứng ở đó thêm vài giây nữa thì không chừng Ngài sẽ phải nói chuyện với một vũng máu mất."

    "Tốt lắm bạn của ta. *Ho*"

    Những cơn ho thật là biết lựa ngày để quấy rầy.

    "Đây.

    Ngài thử đi."

    Sir Balian giơ một lọ thủy tinh nhỏ đựng một loại dung dịch màu cam óng ánh dưới ánh trăng.

    "Tôi không cam đoan nó sẽ chữa dứt điểm nhưng sẽ phần nào làm thuyên giảm những cơn ho."

    - Sir Balian nói.

    Nhìn lọ dung dịch trên tay mình, Đức Vua bỗng nhớ về những ký ức thời thơ ấu.

    Khi mà Ngài lần đầu thấy nỗi bất an hằn sâu lên mặt của cha và mẹ khi Ngài được chẩn đoán mắc "lời nguyền" ấy.

    Người chị vốn đã từng chẳng ưa gì Ngài, giờ đây đang ngồi cạnh Ngài với đôi mắt đỏ ngầu vì khóc quá nhiều.

    Chị nắm lấy tay Ngài, an ủi Ngài, ôm chằm lấy Ngài.

    Cũng lâu rồi, Ngài mới lại được cảm nhận thứ tình cảm ấy.

    "Cảm ơn anh, Balian."

    - Bệ Hạ cảm ơn Balian với một nụ cười, tựa một đứa em bé bỏng dưới sự chăm lo của người anh.

    [...]

    "Arghhh !!!

    TAY TA !!!"

    Tiếng la hét đầy đau đớn hoà trong hương thơm đầy tanh tưởi của máu tràn ngập khắp phòng.

    Sắc mặt kinh hãi của những người chứng kiến loé lên dưới lưỡi kiếm của Ngài.

    Ngay cả hai vị Hiệp Sĩ là Guy và Balian dù bề ngoài tỏ vẻ cứng rắn nhưng những giọt mồ hôi và đường nét trên khuôn mặt họ đã phản lại họ.

    Nhà vua chậm rãi tiến tới con chuột nhắt đang quằn quại trong đau đớn, ngắm nhìn nó bằng ánh mắt chứa đầy sự khinh bỉ.

    Từ từ, Ngài hạ mình xuống tựa một con thú đang rình mồi, đặt tầm mắt mình ngang với nó nhưng để đảm bảo nó không thể vùng vẫy bỏ chạy, những chiếc móng sắc nhọn đã được ghìm chặt vào chân nó.

    "Garghh!!!

    Ngư-ngươi dám..."

    - Tên sứ giả nói trong cơn đau.

    "Hãy xem cánh tay này như là một lời cảnh cáo đối với ngươi nói riêng và đối với hắn và lũ còn lại nói chung.

    Về nó lại với tên Saladouchebag ấy là: Ta không cần biết hắn là ai, có là Kẻ Chinh Phục Vĩ Đại hay là Sứ Giả Của Chúa thì cứ nằm đó mà mơ mộng tiếp đi vì có con C*C mà ta trả lại nơi này dù cho có là một hạt đất đi nữa."

    Lời của Đức Vua vừa dứt đã làm cả phòng phải choáng váng vì chả có ai lại đi nói thế cả, huống chi là một vị Vua đã được dạy dỗ đàng hoàng và còn là ở một thời điểm quan trọng như này.

    Riêng chỉ có một người là không mấy ngạc nhiên.

    "Khục.

    Khục."

    - Sir Guy lúc này đây đang gắng gượng nhịn cười.

    "Anh biết là cậu ấy sẽ nói vậy có phải không ?"

    - Sir Balian hỏi.

    "Tất nhiên rồi.

    Khục khục.

    Dù gì thì nó cũng đang ở tuổi nổi loạn mà.

    Há há há~."

    - Sir Guy nói cùng với tiếng cười the thé mà chỉ mỗi anh và Balian nghe được.

    Về phía Đức Vua, dường như nhận thấy sai sót trong lối ứng xử của mình, Ngài đã...

    "Ôi~ Ta thật lòng xin lỗi.

    Là Vua mà thốt ra những lời lẽ như vậy thật là.

    Haizzzz~" - Tiếng thở dài não nề đi kèm theo đó là tiếng thét đau đớn của tên chuột nhắt khi chiếc móng sắc nhọn được cắm sâu hơn.

    "Garghhh !!!

    Mẹ Kiếp !!!

    Ngư-ngươi sẽ bị TRỪNG PHẠT !"

    - Nó nói.

    "Ha.

    Trừng phạt ?

    Chú chuột nhỏ à.

    Ngươi chưa biết sao ?

    Từ khi sinh ra, cuộc đời ta đã luôn là chuỗi ngày sống trong đau khổ và tuyệt vọng rồi."

    - Ngài nói bằng chất giọng cay nghiệt.

    Từ từ, Ngài cởi bỏ chiếc mặt nạ mà mình luôn đeo.

    Khuôn mặt tên chuột nhắt mới khi nào còn đang kiêu ngạo, giận dữ thì lúc này đây lại thấm đẫm mồ hôi, tái xanh vì sợ hãi.

    [Một dung nhan đẹp tuyệt trần nhưng bị vấy bẩn bởi lớp vảy của mãng xà]

    Ngài đứng đủ để chỉ mình tên sứ giả có thể thấy, có thể "chiêm ngưỡng".

    "Quá-QUÁI VẬT !!!"

    - Hắn hét lên trong niềm kinh hãi tột độ.

    Theo bản năng, hắn lùi lại về sau, mặc kệ việc một mảng da to của chân hắn đã bị cắt đứt.

    Và theo những gì được dạy, hắn khua tay trong không trung, vẽ ra các ký hiệu, khấn vái Người.

    Ngài vẫn ở đó, thoải mái ngồi trên mặt đất, ngắm nhìn thứ sinh vật hèn mọn trước mặt mình với ánh mắt sắc sảo.

    "Ha.

    Cách này quả đúng là hiệu quả với mọi người nhỉ, Anh Rể ?"

    - Ngài vừa nói vừa ngắm nhìn chiếc mặt nạ.

    "Thật vậy, Bệ Hạ."

    - Sir Guy khúc khích nói.

    "Sir Balian.

    Liệu anh có thể giúp ta một việc không ?"

    "Tất nhiên rồi, Bệ Hạ.

    Đó là vinh dự của thần."

    "Tốt.

    Chuẩn bị giúp ta một món quà.

    Nhớ là gói thật kỹ, ta không muốn những gì tinh tuý nhất của nó bị chảy ra ngoài."

    - Vừa nói, Ngài vừa chậm rãi đeo lại chiếc mặt nạ.

    "Vâng !"

    - Sir Balian tiến tới nhặt lấy món quà dưới đất, kế bên Đức Vua và rời đi.

    "Người đâu !

    Tiễn khách !"

    ~~~~~~~~~~~~~~~

    "Sáu trăm ?

    Vậy là quá đủ rồi."

    ~~~~~~~~~~~~~~~

    "Nếu như không vì cuộc chiến này, hai ta đã có thể là bạn bè rồi ấy chứ."

    - Đức Vua nói.

    Trong khói bụi mịt mù nơi chiến trường khắc nghiệt, hiện lên bóng hình của một người đàn ông cao to ngồi trên lưng một con lạc đà.

    "Vậy ra lời đồn là có thật."

    - Người kia nói.

    "Ngươi có thể nói rõ hơn được không.

    Có cả tá lời đồn về ta nên ta cũng chẳng rõ ngươi đang nói về cái nào."

    "Có một câu chuyện đã được truyền đi khắp nơi chiến trường này, về một vị Vua trẻ ốm yếu, đầy bệnh tật nhưng vẫn siết chặt lấy dây cương và chém phanh tất cả những ai dám bén mảng tới Đất Thánh.

    Nó kể rất rõ về ngoại hình của vị Vua ấy: cao ráo, mảnh khảnh, toàn thân được bao phủ bởi màu trắng của bông băng và chiếc mặt nạ bằng bạc sáng lấp lánh dưới ánh sáng mặt trời."

    ~~~~~~~~~~~~~~~

    Ngày 16 tháng 3 năm 1185, Vương Quốc Jerusalem.

    Hình ảnh hối hả của một người phụ nữ thoắt ẩn thoắt hiện phía sau những dãy hành lang của lâu đài.

    Vội vã chạy về cùng một phía, tiến tới căn phòng ấy.

    [Rầm]

    Cô đẩy mạnh cánh cửa gỗ ấy, liến thoắng dòm xung quanh để tìm gì đó.

    Và rồi, điểm nhìn của cô dừng lại tại một chiếc giường.

    Trên đó, thấp thoáng hình bóng một thiếu niên trẻ tuổi đang nhăn mặt vì đau.

    "Ông có thể cho ta một ít phút riêng tư được chứ, bác sĩ ?"

    - Cậu ta nói với vị bác sĩ đang chăm chú theo dõi cậu.

    "Tất nhiên rồi thưa Ngài."

    - Vị y sĩ thu dọn đồ đạc của mình rời đi.

    Trên đường ra khỏi, ông không quên kính lễ với cô gái bên cạnh - "Hân hạnh được gặp Người, Công Nương Sibylla."

    "Cảm ơn ông vì đã chăm sóc nó thời gian qua."

    - Cô nói.

    Y sĩ cúi đầu cảm ơn và rời khỏi phòng.

    Hít một hơi thật sâu, cô chậm rãi tiến tới bên cậu thiếu niên.

    Từ tốn, cô dang tay vuốt lấy những lọn tóc vàng trên chiếc mặt nạ ấy.

    "Ha.

    Ha.

    Ha."

    - Cậu thiếu niên thở những tiếng thở yếu ớt - "Chị tới rồi."

    - Cậu nói.

    Cô nhẹ nhàng nắm lấy tay chàng thanh niên, người em mà cô từng ghét cay ghét đắng.

    "Vậy là chỉ có lúc sắp chết thì chị mới chịu tới gặp em."

    - Cậu nắm chặt lấy bàn tay đang run rẩy ấy.

    "Đứa ngốc này.

    Tại sao em lại ngoan cố đến vậy ?"

    - Cô nói trong niềm căm phẫn tột độ.

    Cậu chẳng nói gì, chỉ nằm đó dòm cô.

    Cậu nhớ về hình ảnh cô khi còn trẻ, mái tóc đỏ thướt tha, nước da trắng tựa bông thủy tiên, mềm mại tựa lông vũ.

    Nhớ đến những lần cậu cố làm cho cô cười nhưng không thành.

    Nhớ lấy những ánh mắt đầy hận thù mà cô dành cho cậu khi ấy.

    Nhưng hôm nay có gì đó khác.

    Không còn đôi mắt lúc nào cũng rực cháy ánh lửa giận dữ cùng cái liếc nhìn như đao kiếm, cô của hôm nay mang lại một thứ cảm giác mà cậu chưa từng thấy.

    Cậu thấy ở cô sự ân cần khi nâng niu lấy bàn tay bị thối rữa, sự lo lắng trong từng lời cô nói và trên hết là những giọt lệ tí tách nơi đôi mắt ấy.

    "Đừng khóc.

    Em không thích thấy điều đó."

    - Câu đưa tay lau đi những giọt nước mắt ấy.

    "Chị xin lỗi. *Hức* *Hức*.

    Chị xin lỗi vì đã không hoàn thành bổn phận là một người chị của mình. *Hức*.

    Chị đáng lý phải *Hức* *Hức* ở bên em từ những ngày đầu nhưng chị lại chọn cách.

    Cách.

    Cách."

    - Cô ấp úng trong lời nói như sợ khi nói ra sẽ càng khiến chính bản thân mình càng đau khổ hơn.

    "Em biết ý chị là gì.

    Nhưng em không vì lẽ đó mà ghét chị.

    Vì dù sao đi nữa, chị vẫn là CHỊ của em.

    Vẫn là GIA ĐÌNH của em."

    - Cậu nói.

    "Đứa ngốc này. *Hức* *Hức*.

    Sao em có thể từ bi thế chứ ?"

    - Cô cười nói một cách đầy gượng gạo trước điều cậu nói.

    "Ha.

    Nụ cười ấy là những gì em hằng mong muốn.

    Chỉ tiếc là em chẳng thể nhìn ngắm nó thêm một lúc nữa..."

    Bàn tay cậu buông lỏng người chị đang run rẩy của mình.

    Hơi ấm trên người cậu dần bay đi để lại một sự lạnh lẽo nơi căn phòng này.

    " *Hức* *Hức*.

    Oaaaaaa" - Cô gục xuống khóc trong đau khổ, ôm lấy thân thể đang nguội dần của cậu em.

    Tiếng khóc đầy đau đớn của cô vang khắp Jerusalem, báo hiệu cái chết của Bệ Hạ.

    ...

    Cách đó không xa, nơi mà tiếng hét vẫn có thể được nghe thấy.

    Tiếng khóc ấy đã làm lay động một con Mãnh Sư.

    "Thưa Ngài, đây là thời điểm thích hợp nhất để giành lại Đất Thánh.

    Chúng ta còn đợi gì nữa ?"

    "Không.

    Không phải hôm nay..."

    —————————

    Balwin IV, sinh năm 1161, mất ngày 16 tháng 3 năm 1185 tại Vương Quốc Hierosolymitanum hay còn được gọi với cái tên khác là Jerusalem.

    Ông là một trong những vị Vua trẻ tuổi khi lên ngôi lúc tuổi đời còn khá trẻ là 13 tuổi và mất khi tuổi xuân còn chưa qua hết.

    Từ khi còn nhỏ, ông đã bộc lộ khí chất của một nhà lãnh đạo tài ba.

    Thông minh, hiếu học là những tính từ có thể dùng được nói về ông.

    Điều mà được chính thầy của ông, William of Tyre công nhận, ông nói về vị hoàng tử trẻ tuổi này như sau:

    "Cậu ấy học hỏi mọi thứ rất nhanh và đẹp trai nữa.

    Thời gian trôi đi, cậu ấy tràn đầy niềm hy vọng và đã tự phát triển những khả năng tự nhiên của mình một cách thành thục.

    Trong việc điều khiển ngựa, cậu ấy tỏ ra còn giỏi hơn những người đàn ông lớn tuổi, thêm vào đó, Baldwin có một trí nhớ tuyệt vời cùng sở thích nghe những câu truyện đời xưa kể lại."

    Nhưng trớ trêu thay, khi ông được 9 tuổi, ông được chẩn đoán mắc bệnh hủi.

    Vốn ban đầu, ông William cứ ngỡ rằng việc hoàng tử bị trầy xước mà không kêu ca, vô tri trước bàn tay bị kiếm chém là do ông cứng cáp và dũng cảm nhưng mãi khi thấy hoàng tử nhấc cả một nồi súp đang sôi sùng sục thì ông mới vỡ lẽ rằng hoàng từ đã mắc phải bệnh hủi.

    Người Saracens - từ mà người Châu Âu dùng để gọi người Hồi giáo khi xưa - xem bệnh hủi như là sự trừng phạt của thánh Allah lên những kẻ ngoại đạo dám chiếm lĩnh Jerusalem của họ.

    Thế nên khi việc ông bị bệnh lộ ra thì ai nấy cũng xem đó như là hồi chuông báo hiệu sự sụp đổ của Vương Quốc Thiên Đàng.

    Dù vậy, hoàng tử Baldwin vẫn kiên trì chống chọi với lời nguyền, dẫu cho nó có khiến ông bị liệt đi chăng nữa.

    Chính ý chí kiên cường này của ông đã khiến cho Saladin - thủ lĩnh vương triều Ayyubid và cũng là thủ lĩnh thế giới đạo Hồi - năm phần sợ hãi mười phần kính nể ông.

    Thậm chí, Saladin còn đã gửi những y sĩ của mình sang Jerusalem để điều trị cho Baldwin IV vào những ngày tháng cuối đời của ông.

    Tài cầm quân của ông được ngay cả Saladin, khi đó là một trong những Kẻ Chính Phục có số má, cũng phải công nhận.

    Điều đó được thể hiện rõ vào năm 1183, khi đó nhân dịp đám cưới chị gái nhà Vua - Isabel, Saladin đã tập hợp quân lính bao vây lâu đài trong lúc mọi người đang ăn mừng.

    Baldwin IV khi này dù cho đã là một người tàn phế nhưng vẫn ra lệnh cho quân lính đặt mình lên cáng và đưa ra chiến trường.

    Nghị lực phi thường của ông đã làm cho Saladin phải khiếp sợ và lui quân.

    Sự việc tương tự xảy ra vào năm 1184.

    Nhưng ngọn lửa trong ông cuối cùng cũng lụi tàn vào ngày 16 tháng 3 năm 1185, sau 15 năm chống chọi với căn bệnh quái ác.

    Kết thúc câu chuyện về vị Vua Hủi cùng đội quân Thập Tự Chinh vĩ đại.

    -End-
     
    Tales Of Midgard
    -Kẻ Lái Đò-


    Tháng 5 năm 1942, tại Đại Học California.

    Khuôn viên trường vốn đã từng rất huyên náo, rộn rã tiếng cười đùa của các thanh thiếu niên trẻ.

    Hình ảnh chúng tụ tập trên những bậc thang, tựa mình dưới những tán lá cây, không quan tâm gì hết ngoài học hành và tận hưởng cuộc sống.

    Cứ ngỡ mọi thứ sẽ mãi như thế, chúng sẽ sống một cuộc đời viên mãn nhưng Chúa đã rẻ một nhánh bất ngờ trong đời chúng.

    Mùng 7 tháng 12 năm 1941, một cuộc tập kích với ý định ngăn chặn và giữ chân Hạm Đội Thái Bình Dương không chõ mũi vào hàng loạt cuộc chiến đang diễn ra quanh Đông Nam Á của Đế Quốc Nhật Bản đã diễn ra ở Hawaii.

    Cuộc tấn công bao gồm hai đợt không kích với tổng cộng 353 máy bay xuất phát từ 6 tàu sân bay Nhật Bản.

    Trận tấn công đã đánh chìm 4 thiết giáp hạm Hoa Kỳ (2 chiếc trong số đó sau này được vớt lên và đưa trở lại hoạt động), và gây hư hỏng cho 4 chiếc khác.

    Đồng thời còn phá hỏng hàng loạt tàu thuyền, máy bay và tước đoạt mạng sống của hơn hai nghìn người và hơn một ngàn người bị thương.

    Là giọt nước tràn lý khiến Mỹ gia nhập vào cuộc chiến đối đầu với phong trào Phát Xít đang bành trướng ở Lục Địa Già.

    Dẫu cho số lượng lớn các học sinh đã vác súng bay sang Châu Âu và Châu Á nhưng đâu đó trong trường vẫn vang lên những âm thanh lách cách viết bảng cùng tiếng những trang sách xào xạc mở rồi lại đóng.

    "Trên tay tôi đây là một quả bóng.

    Hãy lấy Josh đây là điểm A.

    Giờ thì chuyện gì sẽ xảy ra khi tôi ném nó về phía cậu ta ?"

    "Nó sẽ bay thẳng tới chỗ cậu ấy !"

    - Cả lớp đồng thanh đáp.

    "Rất tốt.

    Đúng như những gì các em nói.

    Khi chúng ta dùng cơ ném quả bóng đi, thì theo nguyên tắc vật lý thông thường, quả bóng ấy chắc chắn sẽ đi chuyển theo hướng và quỹ đạo mà các em muốn, tuỳ vào cách thức mà các em dùng cơ tác động vào nó."

    - Thầy nói - "Nhưng giả sử, bằng một cách thần kỳ nào đó, quả bóng giờ đây sẽ có kích thước hạ nguyên tử.

    Vẫn lấy điểm A là Josh, vẫn cứ thế ném nó tới điểm A nhưng lần này, thay vì đi từ O tới A, quả bóng lượng tử này sẽ di chuyển theo hướng và quỹ đạo bất kỳ.

    Nó có thể bay về phía điểm C là cậu David ở góc phòng, điểm B là cô Emma tận trên kia hay thậm chí là nó có thể bay theo tất cả các hướng này cùng một lúc dù cho cách các em tác động vào quả bóng ấy không đổi.

    Như vậy, toàn bộ thế giới vật chất này, bao gồm cả cơ thể các em, tuy nhìn nó có vẻ rắn chắc và cố định, nhưng nếu ở tầng mức cơ bản nhất, chúng sẽ là một tập hợp gồm những hạt nguyên tử/hạ nguyên tử di chuyển vô cùng hỗn loạn và rất khó xác định.

    Đặc biệt, mỗi hạt này dường như có thể tồn tại ở nhiều trạng thái và di chuyển trên nhiều quỹ đạo khác nhau cùng một lúc.

    Chúng ta gọi nguyên lý này là chồng chập lượng tử (Superposition).

    Có ai có câu hỏi nào không ?"

    Một tràng những lý thuyết dài dòng và khô khan, ấy vậy mà chẳng có ai thắc mắc.

    "Tốt.

    Vậy thì tiếp nào.

    Nhưng để giải thích rõ nguyên lý trên thì bấy nhiêu thôi là chưa đủ.

    Nguyên lý này được giải thích rõ ràng nhất qua thí nghiệm "khe kép" (double-split experiment)..."

    [Reng Reng]

    Tiếng chuông cất lên, cắt ngang bài giảng của thầy.

    "Huh ?

    Mới đây mà đã hết tiết rồi cơ à ?

    Ngồi xuống.

    Tôi chưa nói xong.

    Về phần bài tập của các em.

    Về nhà hãy tìm hiểu trước thí nghiệm "khe kép" cũng như là khái niệm "vướng mắc lượng tử" (Quantum Entanglement).

    Được rồi, tiết học hôm nay là kết thúc.

    Các em có thể ra về."

    Chỉ cần có nhiêu đó, các cô các cậu học sinh ồ ạt chạy ra khỏi phòng.

    "Bọn nhóc này thật là..."

    "Dada !"

    "Chào con, chú hổ nhỏ của bố.

    Hôm này của con thế nào ?

    Có vui không ?"

    Thầy về nhà lúc chập tối.

    Vừa mở cửa, thầy được chào đón bởi cậu con trai một năm tuổi, đang ngồi đọc sách với bác bảo mẫu.

    "Cậu về trễ hơn mọi lần nhỉ, Robert ?"

    - Bà bảo mẫu hỏi.

    "Xin lỗi bác, cháu phải ở lại chuẩn bị cho tiết học ngày mai nên có về trễ.

    Mong bác thông cảm."

    - Thầy nói.

    "Ôi !

    Xin lỗi gì chứ.

    Ta cũng chẳng ngại coi chừng nhóc Peter này lâu hơn xíu đâu."

    - Bà vừa nói vừa nựng má đứa trẻ - "Thôi ta phải về rồi, chồng ta ổng chắc cũng lo lắm rồi."

    "Vâng, tạm biệt bác.

    Cho cháu gửi lại chào đến bác trai."

    ...

    "Mơ đẹp nhé, chú hổ nhỏ của bố.

    Moa."

    Thầy hôn lên trán đứa bé.

    Nhẹ nhàng đóng cửa để đứa con thơ chìm vào giấc ngủ.

    [Cạch Cạch]

    [Xoẹt]

    "Phù~"

    Thầy tựa mình trên chiếc ghế sofa.

    Rít lấy một hơi thuốc lá cho tỉnh táo.

    "Để xem nào."

    Rất hiếm khi thầy nhận được thư, nếu không phải là thư từ liên quan tới thuế, người thân thì cũng là vài tờ quảng cáo nhảm.

    "Tiền nước lại tăng, phải nhắc cô ta ít tắm lại.

    Tiền điện vẫn như cũ, không thay đổi mấy.

    Blah blah blah."

    [Cốc cốc cốc]

    "Hửm ?

    11 giờ 30.

    Ai lại tới giờ này cơ chứ."

    [Cạch]

    "Xin lỗi, nhưng tôi nghĩ mấy người tới nhầm nhà rồi."

    "Vẫn không chịu bỏ cái tật bơ người khác khi nói chuyện ha, cậu Robert."

    Một giọng nói quen thuộc cất lên.

    Một tone giọng đầy chua chát nhưng cùng chất chứa ở nó sự quan tâm.

    Giọng nói mà ngỡ rằng anh sẽ chẳng bao giờ được nghe lại nữa.

    "Tôi có quen ông không ?

    Giọng ông nghe rất quen.

    Chúng ta là đồng nghiệp với nhau à ?"

    Và rồi khi thầy ngước nhìn lên, đập vào mắt thầy là hình bóng mảnh khảnh với mái tóc vuốt sắc ngược, lấm tấm những sợi bạc cùng cặp kính tròn, tô điểm thêm cho sự phúc hậu của ông.

    "Nhớ chưa ?"

    - Người đàn ông lạ mặt nói.

    "Ông là....

    Clark Gable à ?"

    "Không tên ngốc này !

    Ta là giáo viên của cậu hồi còn ở Harvard.

    Giáo sư James đây."

    "James ?

    Hmm~ James à ?

    À~ Là giáo sư James Conant có phải không ?"

    - Thầy mừng rỡ nói.

    "Cuối cùng cũng nhớ ra rồi à, tên đầu đất này."

    "Hehehe.

    Em không giỏi nhớ tên, mong thầy thông cảm.

    Mà thầy tới đây có chuyện gì vậy ?"

    "Ta và một vài người bạn có chuyện muốn bàn bạc với em.

    Có phiền không nếu ta vào trong không ?

    Đây là chuyện tuyệt mật."

    "O-Okay !

    Nhưng người bạn đó của giáo sư đâu ?"

    "Cậu ta sẽ tới sớm thôi.

    Trong lúc đợi, ta nghĩ chúng ta có rất nhiều chuyện để nói đấy."

    ...

    "Có hơi bừa bộn, mong thầy thông cảm.

    Cứ ngồi đâu thầy muốn."

    Thầy đưa Giáo sư vào phòng làm việc của mình.

    Một căn phòng nhìn đôi phần cũ kỹ so với căn phòng khách xa hoa.

    Hai bên phòng là những chiếc kệ chất đầy sách chuyên ngành, từ vật lý lượng tử cho tới vũ trụ học - một vấn đề đang khá được quan tâm dạo gần đây.

    Ở cạnh khung cửa sổ là một chiếc bàn làm việc xập xệ với một chiếc máy đánh chữ cũ kỹ, không rõ tên nhà sản xuất.

    Ở góc bàn là một tấm hình nhỏ được đóng khung, trên đó là tấm hình của Robert cùng gia đình của thầy, cậu con trai Peter hai tháng tuổi và người vợ Katherine.

    "Tôi nghe chúng nó nói rằng em đã kết hôn.

    Chúng mừng em."

    "Vâng.

    Cảm ơn Giáo sư."

    - Thầy nói - "Chúng em cưới nhau độ hai năm trước.

    Mới tầm này năm trước, bọn em vừa có với nhau một đứa con.

    Tên nó là Peter.

    Cũng muộn rồi, để hôm nào em giới thiệu nó với thầy.

    Thầy có muốn uống gì không ?

    Em có trà đen, trà Sassafras và trà bạc hà."

    "Cho ta trà đen đi."

    ...

    [Cốc Cốc Cốc]

    "Ah~ Chắc cậu ta tới rồi đấy.

    Em có thể xuống mở cửa giúp ta không ?"

    "Vâng, để em."

    [Cạch]

    "Cho hỏi là đây có phải nhà của ông Robert không ?"

    - Người đàn ông lạ mặt ấy mở lời.

    Thầy không mấy ngạc nhiên mấy khi thấy ông ta.

    Một người đàn ông với tướng tá tựa như bao đàn ông Mỹ tuổi xế chiều, thứ mà thầy thực sự quan tâm là chiếc xe Jeep được đậu trong con hẻm nhỏ, tối om cách vài ba căn.

    "Vâng, tôi là Robert đây.

    Ông đây chắc là bạn của Giáo sư.

    Mời vào."

    Xét theo cách ăn mặc của lão thì chắc đây cũng là dạng tai to mặt lớn trong quân đội.

    [Cạch]

    "Ah~ Trung tướng Leslie !

    Cậu tới rồi."

    Thầy không nói gì mà chỉ chậm rãi bước lại bàn làm việc của mình, kéo ngăn tủ ra và lên cò cho khẩu TT-33 được tặng bởi người quen.

    "Vậy~ Chuyện quan trọng mà Giáo sư muốn nói ở đây là gì ?"

    - Thầy mở lời - "Em không muốn tỏ ra là một người thô lỗ nhưng Giáo sư thấy đấy, em vẫn còn có lớp phải dạy vào sáng mai và một đứa con cần phải săn sóc.

    Vả lại, em cũng có ấn tượng không mấy là tốt với Quân Đội, nhất là khi em là người gốc Đức và sự có mặt của vị Trung tướng này đã làm tăng nỗi lo âu đó của em.

    Nên giờ chuyện như nào thì hẳn Giáo sư cũng đã rõ."

    "Chúng tôi rất xin lỗi vì đã làm anh sợ, thưa anh Robert.

    Nhưng chúng tôi ở đây là để..."

    - Vị Trung tướng đột ngột bị ngắt lời.

    [Cạch]

    Đặt súng lên bàn, chĩa về phía Trung tướng, Thầy nói - "Sợ ?

    Ồ~ Tôi không sợ.

    Tôi chỉ đang thắc mắc là mấy người muốn cái đ*o gì từ chúng tôi thôi."

    "Bọn Thầy ở đây là để đưa ra một lời đề nghị hợp tác với em, Robert."

    - Giáo sư nói.

    "Ồ vậy sao !?

    Thế tại sao lại là giờ này mà không phải là khi khác ?

    Các người có thể tới trường của tôi tầm trưa rồi khi ấy tôi có thể mời các người một bữa Fish and Chips kiểu Cali và bàn bạc công việc."

    "Chúng ta đang phải đối mặt một vấn đề rất lớn liên quan tới an ninh quốc phòng sau vụ việc tại Hawaii, thưa cậu Robert.

    Nhiều nguồn tin mật cho thấy có sự xuất hiện của một lượng lớn những gián điệp tới từ phía Nhật Bản và Đức.

    Chúng tôi không thể liều lĩnh đặt tính mạng của những mầm non tương lai của Tổ quốc."

    [Pằng]

    Một phát đạn lao nhanh qua nền gỗ, cách chân vị Trung tướng vài thước.

    "Thế còn con trai của tôi thì sao ?

    Chả lẽ tính mạng nó không quan trọng ?"

    "Có lẽ chúng ta vẫn chưa suy nghĩ thấu đáo nhỉ, Trung tướng."

    - Giáo sư nói - "Robert !

    Hôm nay bọn ta tới đây cùng với mục đích là muốn mời cậu vào một dự án."

    "Chi tiết hơn đi."

    "Vào năm 1905, Einstein lần đầu nhắc tới nó thông qua một bài báo, công thức tương đương khối lượng-năng lượng: E = mc^2."

    - Giáo sư nói - "Và dựa vào đó, ta và một số nhà khoa học khác dưới sự tài trợ của Chính phủ đã lên kế hoạch chế tạo một thứ vũ khí, thứ sẽ là chìa khoá để kết thúc cuộc chiến này."

    "Các người điên rồi."

    - Thầy nói, trên tay lúc này đã buông bỏ khẩu súng - "Thứ các người định tạo không đơn thuần chỉ là một vài ba trái lựu đạn.

    Nó sẽ là thứ xoá sổ cả cái nền văn minh này."

    "Tôi phản đối.

    Tôi sẽ không tham gia vào cái dự án vô nhân tính ấy của các người."

    - Thầy kịch liệt phản đối lời đề nghị này.

    Tất nhiên Thầy cũng muốn kết thúc cuộc chiến này nhưng không phải bằng cách này.

    "Em có thể chọn không tham gia nhưng không có nghĩa là em sẽ được an toàn khỏi cuộc chiến này.

    Nhất là khi Mỹ không phải nước có suy nghĩ này."

    Thầy hiểu ý của Giáo sư.

    Thầy cũng đã từng rất lo sợ sự việc tương tự như vậy nhưng rồi cũng chẳng mấy quan tâm nó lâu.

    Nhưng sau vụ Hawaii và lúc này đây, sự ớn lạnh ấy lại lần nữa xuất hiện.

    "OSS đã thu thập được một số chứng cứ cho thấy Đức cũng đang phát triển một loại vũ khí tương tự."

    - Giáo sư nói - "Không sớm hoặc muộn, Châu Âu cũng sẽ là của chúng và điều gì khiến em nghĩ rằng tham vọng của chúng chỉ có nhiêu đó ?

    Vậy thì ý em thế nào, Robert ?"

    "Cho tôi một chút thời gian.

    Tôi sẽ nói lại với các người sau."

    "Được rồi, đây là danh thiếp của ta.

    Trên đó có cả số điện thoại và địa chỉ nhà ta."

    [Brừm Brừm~]

    Tiếng xe lăn bánh khỏi con hẻm nhỏ, dần dần khuất bóng sau lớp sương mụ dày đặc.

    Giờ đã là ba giờ, đáng lý giờ này anh phải đang ở trên giường, chùm chăn ngủ nhưng với những gì đã xảy ra, anh không chắc việc ngủ là ưu tiên hàng đầu khi này.

    [Cạch Cạch]

    [Xoẹt]

    "Phù~"

    Dưới ánh trăng đêm mùa hạ, Thầy ngồi đó, trầm ngâm suy nghĩ về tương lai.

    Thầy thấy một tương lai nơi con trai mình hạnh phúc chơi đùa dưới ánh nắng của mùa xuân.

    Thấy cậu chàng vui đùa nghịch nước ở con ao gần nhà ông bà nó lúc mùa hạ nắng gắt.

    Bực cười trước cảnh nó khóc lóc vì sâu răng khi ăn quá nhiều kẹo vào đêm Halloween.

    Đau đớn khi thấy nó bệnh tật trước cái lạnh của mùa đông.

    Và trên hết là sự sợ hãi khi nghĩ tới cảnh đôi tay nó vương lên từ đống đổ nát của vụ nổ.

    "Mẹ kiếp..."

    Ngày 16 tháng 7 năm 1945, Trinity được triển khai.

    Tại sa mạc Jornada del Muerto nằm cách Socorro, New Mexico khoảng 35 dặm (56 km) về phía Đông Nam.

    "Mọi việc thế nào rồi ?"

    "Mọi thứ vẫn ổn thưa ông Robert.

    Những gì cần phải làm giờ đây là bấm chiếc nút này và cầu nguyện."

    [Cạch]

    "Xin chào, tên tôi là Robert;...

    Rè rè... một thành viên thuộc dự án Manhattan.

    Và để đề phòng những biến cố không lường trước...

    Rè rè...

    được thì cuộn băng này sẽ là thứ còn sót lại.

    Hôm nay là ngày cuối cùng của dự án, chúng tôi dự định sẽ cho quả bom...

    Rè rè... phát nổ dưới lòng đất...

    Rè rè....

    Chúng tôi đã đưa ra ba trường hợp có thể xảy ra trong vụ thử nghiệm...

    Rè rè... lần này:

    1.

    Quả bom sẽ có sức công phá lớn hơn dự kiến và chúng tôi sẽ bị nó xoá...

    Rè rè... sổ trong nháy mắt dưới nhiệt độ mà có thể vượt qua khả năng nhận biết của não bộ, một cái...

    Rè rè... chết nhẹ nhàng.

    Hoặc tan xương nát thịt dưới sóng xung kích mà nó gây ra.

    2.

    Vụ thử nghiệm...

    Rè rè... thất bại, chúng tôi sẽ sống sót.

    Ít nhất đó là những gì chúng tôi nghĩ.

    Vụ thử nghiệm này đã ngốn...

    Rè rè... ngân sách khoảng 2 tỷ USD nên không có chuyện họ sẽ để chúng tôi được yên thân.

    3.

    Là trường hợp tồi tệ...

    Rè rè... nhất có thể xảy đến: thử nghiệm...

    Rè rè... thành công và cuộc chiến này sẽ kết thúc.

    Gửi tới những ai sẽ xem tấm băng này: chúng tôi biết rằng đây có thể không phải...

    Rè rè... những gì các bạn muốn, có hàng tá cách để chấm dứt cuộc chiến vô nghĩa này.

    Nhưng...

    đây...

    Rè rè... là cách duy nhất khả dĩ mà chúng tôi có thể nghĩ tới.

    Và cầu Chúa rằng những...Rè rè... gì chúng tôi dự đoán là sai."

    "Nếu như có trăm nghìn mặt trời cùng lúc chiếu rọi trên bầu trời thì ánh sáng của chúng có thể sẽ giống như hào quang tỏa ra từ vóc thể vũ trụ của Đấng Tối Cao."

    Ngày 6 tháng 8 năm 1945

    Mỹ

    Hiroshima

    "Chào mừng quý vị đã

    tới với bản tin đặc biệt

    của chúng tôi ngày

    hôm nay..."

    "Haruki !

    Chậm lại nào,

    con sẽ té đấy !"

    "Tên tôi là Robert..."

    "Báo đây !

    Báo mới

    ngày hôm nay đây !"

    "...Vào ba năm

    trước, chúng ta đã bị

    đánh lén bởi lũ hèn

    mắt híp ấy.

    Những người vô tội,

    những binh lính

    quả cảm đã bị chúng

    giết chết tại sự kiện

    cảng Trân Châu..."

    "Ah !

    Bà Ema !

    Tôi có thể

    giúp gì bà hôm nay ?"

    "Vâng, tôi muốn gửi là thư

    này cho cháu trai mình."

    "...Những kẻ sống với lời

    thề của một samurai đã

    hèn nhát chơi chúng ta

    một vố đầy đau điếng..."

    [Brừm Brừm~]

    "Hửm ?

    Cái gì kia ?"

    "Máy bay quân đội làm

    gì ở đây cơ chứ ?"

    "...Hơn ba năm trời, tôi

    và những đồng sự đã

    miệt mài nghiên cứu chiếc

    chìa khoá đầu tiên để kết

    thúc cuộc chiến vô nghĩa này..."

    "Hình như họ đang

    thả gì xuống ấy ?"

    "Họ đang tập trận à ?"

    "Không phải lính nhảy dù.

    Mà là thứ gì đó khác."

    "Hôm nay chính là ngày chúng ta trả thù cho những sinh linh vô tội trong sự kiện ấy.

    Hôm nay chính là ngày mà Mặt Trời sẽ vĩnh viễn lặn trên bầu trời Đế Quốc Nhật Bản..."

    "Hôm nay trời đẹp ghê,

    phải không ông ?"

    "Mẹ ơi !

    Con thèm

    udon !"

    "Oa oa oa !"

    "Thôi nín đi con !

    Có mẹ đây rồi."

    "Kính thư quý ông và quý bà, chúng tôi xin hân hạnh giới thiệu đến với mọi người quà tặng của Chúa, bảo bối Tử Thần: Little Boy."

    [Đùng]

    Một ánh hào quang thắp sáng cả vùng trời Hiroshima.

    Gây mù loà cho bất kỳ ai nhìn thẳng vào nó.

    Từ phía nơi ánh sáng ấy xuất hiện, một lượng nhiệt khổng lồ đủ sức thiêu rụi mọi thứ trong bán kính 13 km.

    Những con đường bắt đầu tan chảy, những toà nhà bắt đầu sụp đổ, những ngọn lửa cứ ngày một lớn dần và cứ thế cháy mãi cho tới khi những gì còn sót lại là tro cốt của những kẻ xấu số.

    Để lại cho bầy quạ và chuột, một bữa tiệc no nê.

    Trong bán kính 8 km tính từ trung tâm vụ nổ, khi mà âm thanh bị xé toạc, các toà nhà bị xé toạc tựa giấy, đến cả những cơn bão khi ấy cũng phải chào thua trước sức mạnh ấy.

    Những kẻ may mắn sống sót chưa hẳn đã thật sự may mắn.

    Chúng có thể toàn mạng sống tiếp quãng đời còn lại nhưng những hạt giống mới sẽ chẳng thể được như vậy.

    Mầm mống của khổ đau sẽ luôn tồn tại trong chúng.

    Từ thế hệ này tới thế hệ sau, bọn chúng sẽ luôn phải chịu đựng ĐAU KHỔ.

    "Vishnu..."

    "Đang cố gắng thuyết phục vị Hoàng Tử..."

    "Rằng anh ta nên làm tròn trách nhiệm của mình

    ..."

    "Và để chứng minh sức mạnh,..."

    "Ngài trở về hình dạng nhiều tay và nói..."

    "Giờ đây ta là cái..."

    "C.H.Ế.T"

    "Đấng hủy diệt vĩ đại của mọi cõi thế

    ..."

    Julius Robert Oppenheimer, sinh ngày 22 tháng 4 năm 1904, mất ngày 18 tháng 2 năm 1967.

    Ông là một nhà vật lý lý thuyết người Mỹ, giáo sư của đại học California tại Berkeley và được nhớ đến bằng cái danh xưng không được tốt đẹp mấy - Thần Chết.

    Tại sao lại là Thần Chết ?

    Ấy là do ông chính là Cha Đẻ của hai quả bom nguyên tử được thả xuống Hiroshima và Nagasaki.

    Nhưng trước khi đi vào giai đoạn đó thì ít nhất ta cũng nên tìm hiểu một số điều về giai đoạn trước đó.

    Oppenheimer sinh ra trong một gia đình Do Thái tại New York.

    Có cha là Julius Oppenheimer - một nhà nhập khẩu hàng dệt may giàu có di cư từ Đức tới Hoa Kỳ năm 1888, mẹ là họa sĩ Ella Friedman và cậu em trai, Frank Oppenheimer - người về sau cũng trở thành một nhà vật lý.

    Ngay từ khi còn nhỏ, Oppenheimer đã bọc lộ bản thân mình là một thiên tài, được ví von với Chris Langan.

    Ông hoàn thành chương trình học lớp 3 và lớp 4 trong vòng 1 năm, và nhảy cóc vào giữa năm lớp 8.

    Vào năm cuối trung học, ông bắt đầu quan tâm tới hóa học.

    Ông vào học trường Harvard ngành hóa muộn một năm, ở tuổi 18.

    Bên cạnh chuyên ngành hoá học, quy định của Harvard cũng yêu cầu ông phải học lịch sử, văn học và triết học hoặc toán học.

    Ông bù đắp cho việc nhập học muộn bằng cách học mỗi kỳ 6 khóa trình và được nhận vào hội danh dự Phi Beta Kappa.

    Ngay trong năm đầu tiên ông đã được nhận dự thính sau đại học về vật lý dựa trên kết quả tự học, nghĩa là ông không phải qua các khóa cơ bản và có thể học luôn các khóa chuyên sâu.

    Một khóa về nhiệt động lực học do Percy Bridgman đứng lớp đã lôi cuốn ông đến với vật lý thực nghiệm.

    Ông tốt nghiệp loại ưu chỉ trong 3 năm.

    Ông thực hiện những khám phá quan trọng về thiên văn học lý thuyết.

    Đặc biệt là về thuyết tương đối tổng quát và lý thuyết hạt nhân, vật lý hạt nhân, phổ học, và lý thuyết trường lượng tử, mở rộng lý thuyết này vào điện động lực học lượng tử.

    Ngày 9/10/1941, ít lâu trước khi Hoa Kỳ chính thức tham chiến vào Chiến tranh thế giới thứ hai, Tổng thống Franklin Roosevelt phê chuẩn một chương trình khẩn cấp phát triển bom nguyên tử, về sau được gọi với cái tên: dự án Manhattan.

    Tháng 5/1942, Chủ tịch Ủy ban Nghiên cứu Quốc phòng James Bryant Conant, người khi còn là giảng viên ở Harvard có dạy Oppenheimer, mời ông tới đảm nhận công việc tính toán neutron nhanh.

    Một nhóm những nhà vật lý châu Âu cùng với sinh viên theo học ông, trong số đó là Robert Serber, Emil Konopinski, Felix Bloch, Hans Bethe và Edward Teller.

    Những người bận bịu tính toán những thứ cần thiết phải thực hiện, và thực hiện theo trình tự nào, để chế tạo quả bom.

    Nỗ lực của các nhà khoa học ở Los Alamos được hiện thực hóa trong vụ thử hạt nhân đầu tiên gần Alamogordo vào ngày 16/7/1945, một nơi Oppenheimer đặt cho mật danh "Trinity" vào giữa năm 1944.

    Nhưng họ chẳng mấy làm tự hào mấy khi dự án thành công vì họ biết rằng thứ mà mình tạo ra sẽ là dấu chấm hết của nhân loại.

    Và đúng theo kế hoạch, ngày 6 tháng 8 năm 1945, quả bom nguyên tử đầu tiên được mang vào sử dụng và mục tiêu của nó là Hiroshima, Nhật Bản.

    Tuy nhiên, ông và nhiều thành viên dự án khác đã cảm thấy rất buồn về vụ ném bom Nagasaki sau đó 3 ngày, bởi họ cảm thấy quả bom thứ hai là không cần thiết từ quan điểm quân sự.

    Một thời gian sau, Oppenheimer dấn thân vào chính trị để ngăn cản việc Chính Phủ Mỹ công nghiệp hoá vũ khí hủy diệt hàng loạt kiểu mới.

    Nhưng cũng như Alan Turing, ông đã bị chính bộ máy nhà nước mà mình từng hết lòng phụng sự quay lưng.

    Năm 1949, một quả bom nguyên tử đã được thử nghiệm tại Xô Viết, sớm hơn rất nhiều so với ước tính của Chính Phủ Mỹ.

    Mọi ánh mắt khi ấy đổ dồn về Oppenheimer, cho rằng ông là gián điệp của Liên Xô, là người đã gián tiếp giúp cho Liên Xô có được công nghệ nguyên tử.

    Căn cứ vô lý đã được những kẻ luận tội thời điểm đó đưa ra là dựa vào các mối quan hệ của ông với Cộng Sản, khi mà vợ và bạn gái cũ của ông đều có liên quan tới Cộng Sản và các đồng sự trong dự án Manhattan cũng vậy.

    Từ những nghi ngờ vô căn cứ ấy, ông bị tước đi những đặc quyền vốn có, đưa ông trở về với nghề giáo viên thay vì một nhà khoa học vĩ đại.

    Các nhà khoa học lỗi lạc cùng thời như Albert Einstein hay Wernher von Braun - cha đẻ của khoa học tên lửa, đã lên tiếng bảo vệ Oppenheimer nhưng bất thành.

    Sau một thời gian, sau khi trở thành tổng thống, John F Kennedy đã muốn đưa Oppenheimer trở lại Nhà Trắng nhưng đã bị ông từ chối.

    Năm 1965, cuốn sách ngắn ngủi, đầy sự cô đơn và hiểu lầm về cuộc đời ông đã tới với những chương cuối cùng.

    Sau khi hút thuốc lá cả đời, ông đã mắc ung thư vòm họng và trút hơi thở vào năm 1967, tại nhà riêng ở Princeton.

    Về sau, chỉ mới đây thôi, vào ngày 16 tháng 12 năm 2022, tổng thư ký bộ Năng lượng Hoa Kỳ đã chính thức bác bỏ mọi cáo buộc cho rằng ông là gián điệp, cho rằng mọi tài liệu tố cáo ông vào những năm 50 là lố bịch.

    "Thương vong trong chiến tranh không phải là lỗi của chúng tôi, các nhà khoa học.

    Chúng tôi đơn thuần chỉ là làm theo lệnh.

    Lỗi là nằm ở các nhà cầm quyền..."

    -J.Robert Oppenheimer-

    -End-
     
    Tales Of Midgard
    -Nữ Hổ Phương Bắc-


    Chiến tranh là điều không thể tránh khỏi.

    Để có được một thế giới hoà bình, chúng ta cần một dẫn chứng về cái giá phải trả khi giải quyết vấn đề bằng vũ khí.

    Và còn gì tuyệt vời hơn thế bằng cách tổ chức một cuộc chạy đua vũ trang và mạng hạ gục xuyên quốc gia.

    Thí sinh từ hơn chục quốc gia, những kẻ định đoạt số phận đã tề tựu lại góp vui.

    Mỹ và Phần Lan và Đức không phải là những Thần Chết duy nhất của cuộc thi này, trong tất cả những thí sinh ấy, chỉ có một người có thể vượt lên trên cả thí sinh của xứ cờ hoa và hậu duệ của Viking, để có thể đứng ngang hàng với với thí sinh của Phần Lan, ấy là Quý Cô Tử Thần của xứ Bạch Dương.

    Năm 1941, vài tuần sau chiến dịch Barbarossa, tại một căn cứ ở Odessa.

    "Ôi đau quá !

    Làm ơn,

    GIẾT tôi đi !

    Giải thoát

    tôi khỏi ĐỊA NGỤC

    này đi !"

    "Chúng ta hết băng gạc rồi !

    Đưa tôi một ít thuốc súng !"

    "Hức hức~ tôi muốn về

    nhà.

    Hức hức.

    Tôi nhớ

    nhà."

    "Này.

    Này.

    NÀY !

    Ai đó ngăn anh ta lại đi !

    Lấy khẩu súng đó ra khỏi anh ta !"

    "Мне жаль, мэм."

    [Pằng !]

    Hỗn loạn là những gì có thể miêu tả với khu trại này.

    Tiếng hét, tiếng súng hoà cùng mùi máu và mùi thuốc súng là những gì có thể tìm thấy tại nơi này.

    Người thì băng quấn đầu mình, người thì tay đứt chân gãy.

    Những chiếc mộ tạm bợ không rõ tên tuổi cứ như thế mọc lên từng ngày.

    "Xin lỗi thưa cô Mikhailovna nhưng chúng tôi cần ở đây không phải là một siêu mẫu."

    Vị chỉ huy nói với cô gái trong bộ đồ sang trọng cùng bộ móng tay gọn gàng.

    "Người Pháp sẽ rất thích cô nhưng tôi không nghĩ họ sẽ có đầu óc để nghĩ về nó vào lúc này."

    - vị ấy nói - "Những gì chúng tôi cần là người lính, những người mà sẽ pằng pằng chíu chíu và lụm xác của lũ chó Đức, chứ không phải là một người mẫu."

    "Ôi~ tôi có thể làm điều đó."

    - cô gái ấy đáp.

    "Siêu mẫu á ?"

    - vị ấy châm thuốc nói - "Tất nhiên rồi."

    "Không~ ý tôi là việc pằng chíu mà ngài nói ấy."

    - cô cười nói.

    Ông không nói không rằng, chỉ nhìn cô bằng ánh mắt đầy sự ngờ vực, không tin rằng cô người mẫu này có thể bắn súng chứ chưa nói đến là có cầm được không.

    Cô cũng vậy, chẳng nói chẳng rằng, liền đi xung quanh tìm kiếm gì đó.

    Và rồi...

    "Ah !"

    Cô cúi xuống và lấy lên một khẩu Mosin–Nagant Model 1891/30.

    "Ha.

    Cầm được nó chẳng có nghĩa lý gì khi mà cô không thể bắ-"

    [Pằng]

    Điếu thuốc vừa châm đã tắt.

    Vị ấy bàng hoàng nhìn người phụ nữ đang đứng trước mắt mình, không còn là hình ảnh người thiếu nữ khi nãy nữa, cô giờ đây như là một con người khác, động tác dứt khoát cùng ánh mắt kiên định khiến cho ai nấy xung quanh đều bàng hoàng.

    Và để khiến cho cả khu trại thêm phần kinh ngạc, cô rút từ trong chiếc túi xách ra một tờ giấy nhỏ và đặt lên bàn vị chỉ huy.

    "OSOAVIAKhIM.

    Đóng mộc đàng hoàng, có cả chữ ký của cấp trên nếu ông không tin."

    Loáng thoáng cô thấy được một nụ cười trên mặt ông.

    "Cô đã làm được thưa cô Mikhailovna.

    Cô đã khiến cho tôi phải mở mang tầm mắt của mình."

    - vị chỉ huy ấy vừa cười vừa nói.

    Không có chút gì là thù ghét trong giọng nói của ông mà thay vào đó là sự cảm phục đối với cô.

    Ngài đưa tay ra phía trước, biểu thị một cái bắt tay.

    "Chúng ta hết mực rồi nên hãy coi như cái bắt tay này là cách mà bản hợp đồng này được ký."

    - vị chỉ huy nói - "Thôi nào~ nhanh lên đi.

    Chúng ta còn nhiều việc phải làm lắm thưa cô Mikhailovna."

    Cũng không nhiều lời, cô nắm lấy tay người chỉ huy.

    "Thủ tục đã xong.

    Giờ thì, thưa cô Mikhailovna, tôi mong rằng chúng ta sẽ có khoảng thời gian vui vẻ ở đây.

    Chào mừng cô tới với ĐỊA NGỤC."

    ...

    Đã hơn hai tháng kể từ khi quân Trục triển khai chiến dịch Barbarossa.

    Từ đó đến nay, đã gần nửa triệu lính Hồng quân bỏ mạng, hàng ngàn người mất tích và số lượng người bị thương cũng nhiều không kém.

    Ngày ngày, nơi đây đón tiếp không biết bao nhiêu là binh sĩ bị thương.

    Đạn bắn, dao đâm.

    Lồi ruột, lồi xương.

    Cô cùng đồng nghiệp đã chứng kiến hết.

    "Sẽ hơi đau đấy.

    Tôi cần anh ngậm miếng khăn này.

    Ngậm chặt vào.

    Tôi không muốn anh vô tình cắn lưỡi mà chết đâu."

    - cô nói - "Sẵn sàng chưa ?"

    "Àm đi."

    - binh sĩ ấy trả lời.

    "Một.

    Hai...

    BA !"

    [Rắc Rắc !]

    "ƯMMMMM !!!"

    "Một lần nữa.

    Một.

    Hai...

    BA !"

    [Rắc Rắc !]

    "ƯMM !!!"

    "Ha.

    Vậy là được rồi.

    Việc tôi làm chỉ là nhét đống xương đó vào lại bên trong thôi nên có thể sẽ không được như các bệnh viện."

    "Liệu tôi còn có thể ra ngoài đó được không ?"

    Đó là câu hỏi mà hằng ngày cô được nghe.

    Tôi vẫn có thể chiến đấu được; Chỉ là một cái chân thôi, tôi vẫn còn một chân còn lại cơ mà...

    "Tại sao anh lại cố gắng tới mức này ?

    Tại sao lại vác xác tới cái nơi này làm gì ?"

    Cô chợt thốt ra câu hỏi ấy.

    Câu hỏi ấy đã theo cô từ những ngày đầu của cuộc chiến này, ngày ngày thấy những chiếc mộ tạm bợ không tên tuổi được xây lên, thấy những lá thư không có hồi âm cứ thế được gửi đến.

    Liệu chuyện này có thật sự đáng để hi sinh mạng sống của mình không ?

    "Thế tại sao cô lại tham gia trận chiến này ?"

    - cô ngạc nhiên với câu hỏi ấy.

    "Để bảo vệ Tổ quốc của mình."

    - cô đáp.

    "Vẫn chưa hết có phải không ?

    Đó không phải lý do duy nhất cô tham gia vào cuộc chiến này có phải vậy không ?"

    - anh nói - "Tôi cũng giống như cô, tôi tham gia vào cuộc chiến này là vì để bảo vệ quốc gia này nhưng trên tất thảy, tôi tham gia là vì để bảo vệ GIA ĐÌNH mình."

    Gia đình ư ?

    Chợt cô nhớ về hình ảnh cha mẹ mình.

    Nhớ lại khuôn mặt của bà khi hình bóng đứa con gái khuất dạng sau màn sương sớm.

    Nhớ lại hình ảnh tuyệt vọng của bố vào cái ngày mà cô bảo mình sẽ nhập ngũ.

    Cô từng cho rằng mình tham gia chiến đấu là để bảo vệ tổ quốc nhưng đó chỉ là một phần nhỏ.

    Lý do thật sự là vì những cơn ác mộng ấy, cơn ác mộng về việc bọn lính Đức ấy nả đạn vào cha mẹ cô, giẫm đạp lên thi hài của họ.

    Cô nằm đó và chẳng thể làm gì để cứu họ.

    "Chúng ta đều có cho mình một lý do riêng.

    Danh vọng, quyền lực, tiền tài,... nhưng sự thật chỉ có một.

    Chúng ta đều muốn gia đình nhỏ của mình được an toàn."

    "Mẹ anh hẳn sẽ tự hào về anh lắm."

    - cô nói, vội vàng lau đi những giọt nước mắt.

    "Mẹ cô cũng sẽ như vậy thôi."

    "Tôi không rõ khi nào thì chân anh sẽ hoàn toàn bình phục nhưng hãy nghỉ ngơi cỡ một tuần và anh sẽ lại có thể ra ngoài đó."

    "Một tuần ư ?

    Tôi sẽ không nằm đây hết một tuần đâu, cho tôi hai ngày và tôi sẽ lại có thể nả vài tên Đức liền ấy chứ."

    - anh vui vẻ nói.

    "Một tuần là tôi còn đang nói giảm nói tránh đấy thưa anhhhh..."

    "Alexei Kitsenko.

    Cô có thể gọi tôi là Alex.

    Còn cô ?"

    "Mikhailovna..."

    ...

    Đúng như lời đã nói, Alex rời đi chỉ sau hai ngày dưỡng bệnh.

    Hai ngày đó là khoảng thời gian tuyệt vời nhất của hai người.

    Ban ngày, cô vừa làm vừa trò chuyện cùng anh, từ chuyện gia đình cho đến những gì đang xảy ra ngoài kia.

    Ban đêm, cả hai sẽ cùng nhau ngắm những ngôi sao trên trời.

    Rồi bất ngờ như lúc xuất hiện, sáng ngày thứ ba, anh biến mất không một lời tạm biệt, chỉ để lại một mảnh giấy nhỏ trên chiếc giường: Tôi Sẽ Quay Lại.

    Những ngày thiếu anh, cô cảm thấy vô cùng chán nản nhưng người đi thì cũng đã đi rồi, cô cũng không cần phải quan tâm đến nữa.

    Giờ cô cần phải chú tâm vào chuyện trước mắt.

    "Mikhailovna !

    Giúp tôi một chuyện này.

    Đem đóng ga giường này đi giặt giúp tôi với."

    "Được thôi.

    Nhưng ở đâu mới được cơ chứ ?"

    "Có một con suối nhỏ về hướng Bắc.

    Đi tầm vài phút là sẽ tới nơi.

    Đây.

    Đề phòng có gì bất trắc xảy ra thì đây."

    Cô đồng nghiệp đưa cho Mikhailovna một khẩu Korovin TK và một con dao găm nhỏ.

    "Khẩu này chỉ có 8 viên thôi nên hãy dùng nó một cách khôn khéo."

    "Vâng, tôi rõ rồi."

    ...

    Đã lâu rồi cô mới cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm như này.

    Không còn tiếng la hét, không còn thứ mùi tanh tưởi của máu và mùi cồn y tế nữa.

    Xung quanh cô giờ đây chỉ có tiếng suối chảy róc rách cùng với những đốm sáng xuyên qua tầng lá xanh.

    [Xoẹt xoẹt]

    Từ sâu trong những cánh rừng vang lên những tiếng bước chân xào xạc.

    [Xoẹt xoẹt]

    Những tiếng bước chân cứ ngày một lớn dần.

    Một người không ?

    Có một tiểu đội đang tiến tới.

    Là ta hay thù.

    Cô cũng không rõ.

    Cô chậm rãi đưa tay về phía thắt lưng, nơi để khẩu súng.

    Chợt một giọng nói đã gỡ bỏ những nút thắt trong lòng cô.

    "Beeil dich !"

    Quân Đức.

    Mẹ nó !

    Cô vội vàng núp sau tảng đá vừa kịp trước khi bọn chúng phát hiện ra cô.

    Cô không rõ chúng có bao nhiêu người nhưng dựa theo những tiếng nói thì...

    Có 8 tên.

    Không !

    Là 15 tên.

    "Bohren!

    Hier ist jemand."

    Chết tiệt !

    Cái rổ đồ.

    Cô đã phạm phải một sai lầm tai hại và bây giờ sẽ có người sẽ thay cô trả giá cho cái sai lầm đó.

    Trừ khi,...

    "Sagen Sie dem Kommandanten, dass wir gefunden haben..."

    [Pằng]

    Tiếng súng vang lên.

    Một tên lính Đức đã ngã xuống con suối.

    "Sowjetunion !"

    Không để chúng phải chờ đợi, cô bồi thêm cho chúng tiếp hai viên.

    Nhưng xui xẻo thay, chỉ có một viên trúng chân tên địch khiến hắn ngã khuỵu.

    "Es gibt nur ein Mädchen!

    Komm damit klar !"

    [Cạch cạch ?]

    "Con mẹ nó.

    Đùa à !"

    Khẩu súng bị kẹt đạn.

    "SCHIESSEN !"

    Chúng bắt đầu bắn đáp trả.

    Nhưng dù cho thân thủ có nhanh nhẹn tới đâu, cô vẫn không thể tránh được chúng.

    Một viên đạn găm vào vai phải của cô.

    [Pằng Pằng Pằng]

    Cô vội vã núp sau một tảng đá, vội vàng kiểm tra lại băng đạn.

    "Überprüfen Sie, ob es tot ist."

    [Xoẹt xoẹt]

    Một tên đang tiếng tới cô.

    Nhận thấy không còn gì để mất...

    Дорогой отец Чанг.

    Пожалуйста, помогите мне преодолеть это препятствие.

    [Pằng Pằng Pằng]

    Vừa xoay người, tên lính Đức đã bị cô cho ăn kẹo đồng.

    Hắn gục xuống liền tại chỗ.

    Thấy thế, cô vội chộp lấy khẩu Karabiner 98k từ xác tên lính.

    Kiểm tra xem còn bao nhiêu viên.

    3 viên.

    "Phù~"

    Mày sẽ làm được thôi.

    Vì cha mẹ của mày, Mikhailovna.

    Cô nhanh chóng lên đạn cho khẩu súng.

    [Xoẹt xoẹt]

    Một tên khác đang tiến lại gần cô từ phía bên trái.

    Nhanh nhảu, cô rút dao ra đâm thật mạnh vào chân hắn.

    "Arghh !"

    Và trước khi hắn kịp làm gì...

    [Pằng]

    Ba tên.

    Còn 12 tên thôi.

    ...

    [Pằng]

    [Pằng]

    [Pằng]

    Từ phía đồi Odessa, các binh sĩ các binh sĩ chồm dậy, những y bác sĩ dừng tay lại.

    Tất cả đều hướng ánh nhìn của mình về nơi phía Bắc xa xăm.

    "Mikhailovna đang ở đó."

    - một người phụ nữ lên tiếng.

    "Mikhailovna ?

    Cô vừa nói là Mikhailovna à ?"

    - một giọng nam quen thuộc vang lên.

    "Vâng vâng.

    Là Mikhailovna.

    Nửa tiếng trước, tôi có nhờ cô ấy đi giặt đồ giúp..."

    "Chết tiệt !"

    Người ấy vội vàng chộp lấy khẩu súng bên cạnh rồi phóng thật nhanh về phía tiếng súng phát ra.

    "Alexei !"

    - đồng đội hét lớn để ngăn anh lại nhưng họ cũng chỉ đành cầm súng lên và theo sau anh.

    ...

    9

    "Mikhailovna !"

    8

    Anh vừa chạy vừa kêu tên cô.

    Tự trấn an lòng mình rằng cô vẫn ổn.

    [Pằng Pằng]

    Tiếng súng ngày càng lớn dần.

    7

    6

    5

    [Pằng Pằng]

    "Gắng lên Mikhailovna !

    Tôi đang tới đây !"

    4

    Chợt.

    Mọi thứ bỗng nhiên im ắng một cách lạ thường.

    "Không.

    Không.

    Không."

    "Mikhailovna !"

    Anh vội vã chạy hết tốc lực, phóng về phía Bắc.

    3

    2

    "Mikhailovna !

    Trả lời tôi đi !"

    1

    "Mikha- Hự !"

    Thứ mùi ấy xộc thẳng vào anh, khiến anh choáng váng.

    Anh vội đưa tay lên mũi, che mình trước cái mùi tanh tưởi ấy.

    "Mikhailovna !

    Cô đâu rồi !"

    Anh hét lớn gọi tên cô nhưng cũng vẫn chẳng có hồi đáp.

    Chợt...

    [Bộp]

    Chân anh như va phải thứ gì đó.

    Dùng khẩu súng mang theo mình lật thứ bên dưới lên, anh nhận thấy...

    Thập Tự Sắt !

    Quân Đức.

    Thứ mà anh vừa giẫm vào là xác của một tên lính Đức.

    Vẫn còn ấm.

    "Alexei !"

    - những người bạn của anh lúc này cũng đã tới.

    "Suỵt!"

    - anh ra hiệu họ giữ im lặng, tay chỉ xuống cái xác bên cạnh.

    Cả đội cũng hiểu ý, họ nhanh chóng vào thế tấn công.

    Từ tốn, họ chậm rãi tiến tới trước.

    "Mikhailovna !"

    - lần nữa, anh gọi lớn tên cô.

    [Xoẹt xoẹt]

    Từ bụi cây phát ra những tiếng bước chân nặng nề và rồi...

    "Alex ?"

    Từ đó bước ra một người phụ nữ toàn thân phủ đầy máu, quần áo rách rưới với đầy rẫy những vết thương.

    "Mikhailovna !"

    - anh vội vàng buông súng, chạy lại phía cô.

    "Tôi đã bảo anh phải nghỉ ngơi kia mà..."

    Cô nói ra những lời ấy trước khi ngã vào lòng anh.

    "Cố lên Mikhailovna !"

    "Tôi mệt quá~ tôi nghĩ mình sẽ ngủ một chút~..."

    ...

    Cha ?

    Mẹ ?

    Mọi người đâu rồi ?

    Cô thấy mình đứng giữa một nơi đồng không mông quạnh, bị bao phủ bởi màn sương phương Bắc.

    Mikhailovna ?

    Một giọng nói quen thuộc vang lên từ sau màn sương.

    Một giọng nói mà cô vô cùng nhớ nhung.

    Mẹ ?

    Cô vội vã chạy tới hướng giọng nói phát ra.

    Càng chạy cô càng ngửi thấy mùi hương quen thuộc.

    Ngửi thấy mùi thuốc lá khó chịu từ ba cô, ngửi thấy mùi thơm quen thuộc từ những món ăn của mẹ cô.

    Nhưng dẫu cho có chạy cỡ nào, màn sương vẫn còn đó và giọng nói ấy cái mãi xa dần.

    [ĐÙNG]

    Một vụ nổ lớn vọng lại đằng xa xăm sau lưng cô.

    Ánh lên ngọn lửa dữ dội, thiêu đốt cả cánh rừng.

    [Brừm brừm~]

    Tiếng động cơ ngày một lớn dần.

    Nhận thấy điều không lành sắp xảy đến, cô bứt tốc chạy thật nhanh về phía trước.

    Vừa chạy vừa hét thật lớn...

    Cha !

    Mẹ !

    Nhưng những tiếng la hét của cô dần hoá hư vô, cô không thể phát ra tiếng nào nữa.

    Miệng cô giờ đây như đang bị khoá lại.

    [Brừm brừm~]

    Tiếng động cơ bay vút qua đầu cô, lao nhanh về phía trước.

    Và ngay trước sự chứng kiến của cô, một cột lửa hiện lên nơi phương xa, thiêu rụi mọi thứ.

    KHÔNGGGGGG !!!

    Ha.

    Ha.

    Ha.

    Người cô đang ướt đẫm mồ hôi.

    Cô đang run lên vì sợ hãi, cô cứ liên tục nhớ về cảnh tượng khi ấy.

    Hình ảnh cột sáng đã cướp đi mạng sống của cha mẹ cô.

    "Mikhailovna !"

    - một giọng nói quen thuộc vang lên - "Cô tỉnh rồi !"

    Người ấy vội vàng ôm lấy cô vào lòng.

    Như thấy được sự thay đổi ở cô, anh nhẹ nhàng nói.

    "Ổn rồi Mikhailovna.

    Tất cả chỉ là một cơn ác mộng thôi."

    - anh nhẹ nhàng xoa dịu cô.

    "Ác mộng ư ?"

    - cô hỏi lại.

    "Đúng vậy, Mikhailovna ạ.

    Tất cả chỉ là một cơn ác mộng thôi..."

    ...

    "Cô đã bình tĩnh lại chưa ?"

    - anh đưa cho cô một cốc nước ấm.

    "Cảm ơn anh, Alex."

    - cô nói.

    Chậm rãi đảo mắt dòm quanh, cô thấy mình và anh đang ở trong một túp lều với ánh sáng lờ mờ từ chiếc đèn dầu.

    "Tôi đã ngủ bao lâu rồi ?"

    - cô hỏi.

    "Một tuần."

    - anh nói.

    "MỘT TUẦN ư !?

    Argh !"

    - chợt cô cảm giác có một tia điện xoẹt qua vai cô.

    "Ấy ấy !

    Đừng cử động mạnh, cô sẽ làm vết khâu bị rách mất."

    - anh nhẹ nhàng đỡ lấy tay cô.

    "Vậy giờ tôi đang ở đâu đây ?"

    "Cô đang ở trong lều của tôi."

    - anh nói - "Sau khi tìm thấy cô bị thương nặng gần con suối, tôi đã đưa cô về trại để cho các y bác sĩ chữa trị.

    Rất may là cô không bị thương quá nặng, chủ yếu là những vết thương ngoài da."

    "Vâng, cảm ơn anh."

    - cô uống nước rồi nói tiếp - "Nhưng tôi tưởng chỉ có các chỉ huy mới có thể ở trong lều cơ chứ ?"

    "Thì đúng là thế mà."

    - anh nói - "Vị chỉ huy đã gặp một số vấn đề với gia đình nên họ đã bổ nhiệm tôi làm thay ông ta tạm thời."

    "Ồ !

    Chúc mừng anh."

    - cô cười nói.

    "Không không không.

    Tôi mới là người phải nói câu đó mới đúng."

    - anh nói.

    "Hửm ?

    Ý anh là sao ?"

    - cô thắc mắc.

    "Sẽ thật là lãng phí khi để một tài năng như cô bị vùi lấp ở cái nơi này.

    Các cấp trên cũng có cùng suy nghĩ như tôi nên là sau một hồi lâu bàn bạc, họ đã quyết định chuyển công tác cho cô tới Moldova dưới sự quản lý của tôi."

    "Thật ư ?"

    - khuôn mặt cô trở nên niềm nở vô cùng khi nghe tin ấy.

    "Vậy thì thưa cô Mikhailovna, tôi mong chúng ta sẽ có một khoảng thời gian làm việc vui vẻ."

    Họ cùng nhau nâng ly để chúc mừng cho một khởi đầu mới, một khởi đầu mới của mồ hôi và cả nước mắt.

    ...

    Trong cánh rừng ấy, lấp ló một toán lính Đức đang đi tuần.

    Chỉ là một toán nhỏ với 20 tên.

    Trên một ngọn đồi gần đó, ánh lên một cặp mắt sắc lạnh, đang cẩn thận quan sát nhất cử nhất động của bọn chúng.

    "Báo cáo...

    Rè rè... phát hiện một tiểu độ...

    Rè rè... nhỏ cách căn cứ khoảng hai dặm về hướng Tây Nam..."

    "Đã rõ...

    Rè rè... cô có thể nổ súng..."

    Bọn Đức ấy cuối cùng cũng dừng chân tại một cái ao nhỏ.

    Một nơi không được cây xanh che chở, nơi mà chẳng ai hay ai biết về sự xuất hiện của chúng.

    [Pằng]

    1

    "Scharfschützin !"

    - một tên trong đám hét lớn.

    Cả bọn cuống cuồng vác súng lên mà quan sát xung quanh.

    Những tên dày dặn thì chậm rãi tìm kiếm hướng viên đạn bắn ra, những tên tay mơ thì cứ xả đạn tứ tung.

    [Pằng]

    2

    [Pằng]

    3

    Từng tên một ngã xuống với lỗ đạn trên đầu, khuôn mặt chúng giờ đây hiện rõ sự kinh hoàng.

    Thứ chúng sợ hãi không phải cái chết mà là sợ hãi kẻ sẽ đưa chúng đi.

    "Bitte ich flehe dich an.

    Bitte !"

    4

    [Pằng]

    ...

    "Mười chín."

    - cô nói.

    Từ trong túi cô đổ ra cả tá những chiếc huy hiệu Thập Tự Sắt dính đầy máu và bùn đất.

    "Anh tưởng em nói là có hai mươi tên ?"

    - Alex nói.

    "Em đã bắn què chân hắn rồi, hắn sẽ không đi xa được đâu."

    - cô cắn một trái táo rồi nói.

    "Tự cao là điểm yếu chết người của một người lính đấy em có biết không ?"

    - mắt đang nhìn vào tấm bản đồ trước mặt.

    "Tất nhiên là em biết điều đó chứ."

    "Thế tại sao lại tha cho hắn ?"

    - anh hỏi.

    "Ai bảo em tha cho hắn ?"

    Anh bất ngờ trước câu trả lời của cô nhưng rồi cũng nhanh chóng hiểu ra ẩn ý của cô.

    "Là loài nào thế ?

    Sói, hổ hay là gấu ?"

    - anh nhoẻn miệng cười rồi hỏi cô.

    "Sói.

    Cả một bầy.

    Xem ra chúng đã đi theo lũ này từ lâu rồi."

    "Em thật độc ác đấy có biết không ?"

    - anh cười nói.

    "Em biết chứ.

    Chẳng phải đó là lý do anh yêu em đó ư ?"

    Cô bước tới và ôm lấy anh từ sau lưng.

    "Và đó là sai lầm tuyệt nhất đời anh, em yêu ạ."

    - nhẹ nhàng hôn lên đôi tay chai sạn ấy của cô - "Hay đúng hơn là THỢ SĂN PHÁT XÍT."

    "Tại sao ai cũng gọi em bằng cái tên ấy thế ?

    Nghe thật thiếu tinh tế."

    - cô nhăn mặt nói.

    "Em nên lấy làm tự hào Lucy ạ.

    Trong tám tháng qua ở Sevastopol này, em đã mang về doanh trại này hơn trăm cái Thập Tự Sắt rồi.

    Và nhìn mà xem, họ còn in cả mặt em lên tờ rơi tuyên truyền nữa này."

    - anh lấy từ trong ngăn kéo ra một tờ tuyên truyền - "Tôi đã giết được hơn 100 tên Phát Xít, còn bạn thì sao ?

    Nghe ngầu không cơ chứ."

    "Ugh~ nghe sến quá đi."

    "Hahahaha.

    Thôi không giỡn nữa, vào vấn đề chính nè, anh và em sẽ có một chuyến du lịch vào cuối tuần này."

    "Chúng ta sẽ đi đâu vậy ?"

    - cô hào hứng hỏi.

    "Hoa Kỳ.

    Chúng ta sẽ có một cuộc giao lưu văn hoá giữa các đồng nghiệp với nhau."

    - anh nói- "Nhưng từ đây tới cuối tuần vẫn còn lâu nên là em vẫn không được lơ là.

    Nhiệm vụ của em là ở đây..."

    Anh chỉ vào phần hiển thị cho một ngọn núi trên bản đồ.

    "Tình báo đã nói rằng đang có một đại đội của tụi Romania sẽ vòng qua chân ngọn núi này vào hai ngày tới.

    Cái anh cần là em sẽ quan sát chúng từ phía trên cao, theo dõi từng nhất cử nhất động của bọn chúng, em có thể nổ súng nếu nguy cấp.

    Anh sẽ cho một tiểu đội đi theo em."

    - anh nói - "Hai ngày.

    Chỉ cần hai ngày là em sẽ có được tuần trăng mật mà em từng ước."

    Anh nhẹ nhàng quỳ xuống trước cô, lúc này đang ngồi trên bàn.

    "Hai ngày.

    Hai ngày chỉ có anh và em..."

    Việc chiếm Sevastopol đối với lục quân không có ý nghĩa lớn vì đối với họ vùng này chỉ là một bán đảo nhưng đối với Đức và các đồng minh của họ thì nơi này là một nơi mang tính chiến lược trong việc kìm hãm con Gấu Nâu này.

    Chiếm được Sevastopol, hải quân Đức không chỉ có cho mình một căn cứ hải-lục-không quân liên hợp mà còn chặn đứng sự chi viện của hải quân Liên Xô đối với các lực lượng lục quân của họ trong những trận đánh ven bờ Biển Đen, và do đó, hạn chế một phần sức kháng cự của lục quân Liên Xô.

    Và sau 250 ngày bao vây và công phá bằng các loại vũ khí hạng nặng và hạng siêu nặng, kể cả đại bác từ loại 305 đến loại 800 ly, ngày 9 tháng 7 năm 1942, Quân đội Đức Quốc xã và đồng minh România của họ đã chiếm được Sevastopol với những tổn thất nặng nề.

    32 tiếng 30 phút trước khi hội nghị bắt đầu...

    Một chiếc GAZ dừng tại một khu căn cứ tại Kiev.

    Từ trên xe, một người phụ nữ vội vàng bật tung cánh cửa để bước xuống.

    "Cô Mikhailovna !

    Từ từ thôi, cô sẽ té đấy."

    Người trên xa đánh tiếng cảnh báo cô nhưng cô làm gì còn tâm trí để mà nghĩ đến sự an toàn của mình kia chứ.

    Chết tiệt !

    Chết tiệt !

    Cô nhanh chân đứng dậy, mặc cho đầu gối vẫn còn đau sau cú té vừa rồi.

    Đôi mắt cô giờ đây ngập trong sự sợ hãi, những giọt mồ hôi cứ không ngừng chảy.

    Đầu cô giờ đây hiện về cơn ác mộng sau cái ngày cô gặp nạn.

    Tiếng động cơ máy bay bay vút qua trên bầu trời, hình ảnh ngọn lửa bừng lên trước mắt cô, duy có một thứ là khác, cha mẹ cô không phải là người chìm trong ngọn lửa ấy.

    Từ xa, cô nhìn thấy bên trong túp lều của những y bác sĩ, một tấm vải trắng đang được trùm qua thi thể của một người đàn ông.

    "Không.

    Không.

    KHÔNG !"

    Cô hét thật lớn khi thấy cảnh tượng đó, vội vã chạy thật nhanh để ngăn những người bác sĩ ấy.

    Đừng đem anh ấy đi !

    Hai người lính thấy vậy vội giữ cô lại.

    "Bình tĩnh lại đi, cô Mikhailovna.

    Hãy để anh ấy đi đi !"

    - một người lính giữ cô lại và nói.

    "Lũ khốn các người, bỏ tui ra mau."

    "Arghh !!"

    Cô cắn vào tay một trong những người lính với ý định khiến anh ta buông mình ra.

    "Thôi đi cô Mikhailovna.

    Chúng ta đã cố hết sức rồi."

    Những giọt nước mắt bắt đầu lăn trên má cô.

    Sự cứng cỏi của cô như tiêu biến trước anh.

    "Làm ơn đi.

    Hức hức.

    Các người không thể làm vậy với tôi.

    Làm ơn đấy.

    Hức hức.

    Đừng đem anh ấy đi mà !"

    Cô giờ đây không còn sức chống trả nữa, chỉ biết đứng đó mà khóc.

    Những người lính thấy vậy cũng đành bỏ cô ra.

    Thấy thế, cô vội tiến tới bên thân xác đã nguội lạnh của Alex.

    Một nửa mặt bên trái của anh đã bị nổ tan, lộ ra phần não cháy đen.

    Cô quỳ bên cạnh giường, nắm chặt tay anh mà khóc.

    "Cái đồ thất hứa.

    Hức hức.

    Anh bảo là chỉ có hai ngày thôi mà.

    Hức hức.

    Chúng ta đã lên kế hoạch hết rồi, anh không thể cứ thế mà đi được.

    Hức hức.

    Tỉnh dậy đi, Alex.

    Hức hức.

    Đừng bỏ em mà.

    Hức hức..."

    "Sẽ ổn thôi, cô Mikhailovna.

    Anh ấy đã cố gắng rồi.

    Giờ là lúc để anh ấy được nghỉ ngơi."

    Một vị bác sĩ cúi xuống an ủi cô.

    Bà ôm lấy, dỗ dành lấy người con gái đang đau khổ trước mặt mình.

    "Oaaa~"

    "Đúng rồi, cô Mikhailovna.

    Cứ khóc đi.

    Chúng tôi sẽ thay ngài ấy bảo vệ cô.

    Tất cả sẽ ổn thôi."

    "Oaaaaaaa....."

    Mất mát trong chiến tranh là điều không thể tránh khỏi.

    Không ai muốn người mình thương phải ra đi cả nhưng số phận thật trớ trêu, bạn càng muốn một thứ gì đó thì con sóng cuộc đời sẽ càng đẩy nó ra xa khỏi bạn.

    Sẽ có những người mẹ già ngày đêm mong ngóng tin con mình trở về, những người con chờ đợi cái ôm từ cha mẹ từ trại tị nạn và những câu chuyện tình kết thúc khi vẫn còn đang dang dở...

    "Anh đã giết được bao

    nhiêu người rồi ?"

    "Tôi ư ?

    156 tên.

    Còn anh ?"

    "Tôi ư ?

    120 tên."

    "Cũng ghê đấy."

    "Tôi đã giết được hơn

    200 tên lính Đức ấy."

    "Pfff.

    200 ?

    Tôi đây đã giết

    được 220 tên đấy."

    Thật trẻ con !

    Đây quả thực là một nơi phù hợp để khoe khoang thành tích của mình.

    Ánh đèn chớp tắt từ mọi phía, những chiếc camera cứ liên tục quay từng cử chỉ của những tay bắt tỉa.

    Các tay phóng viên thì như vớ được vàng, buổi tiệc này là nơi mà những tin tức nóng hổi nhất sẽ được xuất bản vào sáng sớm mai.

    "Này.

    Này.

    Anh có thấy không ?

    Ở bên đó kìa ?"

    Mọi ánh mắt đổ dồn về phía bàn thức ăn.

    Một người phụ nữ với bộ quân phục của lính Hồng Quân.

    Cô đứng đó với ánh mắt vô hồn, dĩa thức ăn vẫn còn đầy.

    Cô chỉ đứng đó và nhìn vào bàn tiệc thịnh soạn trước mắt mà không nói gì.

    Alex có lẽ sẽ thích những món này lắm.

    Chợt một người đàn ông lạ va phải cô.

    "Này !

    Cô bị mù à ?"

    Cô không trả lời hắn.

    "Này !

    Mèo ăn mất lưỡi cô rồi à ?"

    Cô vẫn cho hắn ăn một quả bơ.

    Hắn giận dữ túm lấy cổ áo cô, định dạy cô một bài học thì...

    "Kính thưa quý ông quý bà và các vị quan khách, phu nhân Tổng Thống, Eleanor Roosevelt."

    "Chậc.

    Xem như cô may mắn."

    Hắn bỏ cô xuống rồi nhanh chóng tập hợp lại cùng với đồng nghiệp.

    Cũng không để tốn thời gian, cô vội vã chỉnh đốn lại trang phục, lau đi giọt nước mắt rồi tiến vào hàng ngũ.

    ...

    Mọi thứ diễn ra cũng bình thường.

    Phu nhân Eleanor sẽ đến và bắt tay cùng với những xạ thủ, rồi sau cùng là vui chơi hết đêm.

    Cô cũng đã dự định như vậy nếu như tên khốn khi nãy cùng đám phóng viên không làm cô mất hứng.

    "Rất vui được biết bà thưa phu nhân."

    "Ta cũng vậy."

    Cuối cùng cũng đến lượt cô.

    Được rồi.

    Làm cho xong chuyện nào rồi mày sẽ được nghỉ ngơi.

    "Rất vinh hạnh được gặp bà, phu nhân Roosevelt."

    "Cô hẳn là cô gái trẻ đang nổi đình nổi đám ở bên Liên Xô, Thiếu uý Mikhailovna có phải không ?"

    - bà hào hứng ra mặt khi thấy cô.

    "Vâng thưa phu nhân."

    "Thế cô đây công tác ở vị trí nào ?"

    "Tôi là một xạ thủ bắn tỉa thưa bà."

    "Một nữ xạ thủ ư ?"

    - bà vô cùng ngạc nhiên khi nghe cô nói - "Thế cô đã giết được bao nhiêu người rồi ?"

    Một lần nữa, khuôn mặt phu nhân lại tỏ vẻ vô cùng hào hứng, mong chờ được nghe câu trả lời.

    "Không phải người... bọn phát xít."

    - cô hít một hơi sâu trước khi nói tiếp - "309."

    Con số khiến cả hội trường kinh ngạc.

    Những tiếng xầm xì rộ lên khắp nơi.

    Tên ngạo mạn khi nãy cũng bất ngờ trước con số ấy.

    Những lời bàn tán ngày một lớn dần, người thì nói rằng cô là anh hùng, kẻ thì bảo rằng cô nói láo và những con số trên là phóng đại.

    Và dù cho có lời hay ý đẹp hay chê bai đi chăng thì cô cũng không hề thích.

    "Xin lỗi thưa phu nhân, cho phép tôi được lên tiếng.

    E hèm.

    Các quý ông, tôi nghĩ đã đến lúc các người nên chui ra khỏi váy tôi được rồi đấy.

    Trong suốt những tháng qua, tôi, một người phụ nữ 25 tuổi đã cầm súng và chiến đấu ở nơi ĐỊA NGỤC TRẦN GIAN ấy.

    Tận mắt mình nhìn thấy phần xấu xa nhất của con người.

    Còn các người, các người đã giúp ích được gì cho cuộc chiến này chưa ngoài việc núp váy tôi ?

    Các người là cái thá gì mà có quyền nói chuyện đúng sai với tôi.

    Các ngươi muốn chứng cứ chứ gì ?

    Có gan thì cầm súng lên và tỉ thí với tôi, tôi không ngại nâng con số ấy lên 310 đâu.

    Cảm ơn phu nhân, tôi đã nói xong rồi."

    Không một lời nói nào được cất ra nữa, tất cả những tên ấy đều câm như hến.

    Bầu không khí giờ đây trở nên vô cùng ngại ngùng.

    "Hahaha.

    Thôi được rồi mọi người, hôm nay là một ngày vui đừng quan tâm gì mấy tới vấn đề này.

    Hãy xem như đây là ngày nghỉ của mọi người và tận hưởng nó đi..."

    ...

    Ngồi trên ban công phòng mình, cô thẫn thờ nhìn về hướng ánh trăng đang phát ra.

    Chợt nhớ về cái đêm hôm đó, cái đêm mà cô được lần nữa trải nghiệm cái hạnh phúc mà cô đã mong mỏi từng ngày trong suốt cuộc chiến này...

    * *

    "Anh biết anh có thể không hoàn hảo, không giàu có gì mấy và chắc hẳn là không điển trai như em hằng mong ước ở một người bạn đời.

    Nhưng Mikhailovna, liệu em có nguyện nắm lấy tay anh, cùng nhau vượt qua chốn ĐỊA NGỤC này và viết nên câu chuyện tình mà em hằng mong ước không ?"

    Dưới ánh trăng sáng rực, cô thấy anh quỳ xuống, trên tay cầm một vật giống như chiếc nhẫn được gấp từ cây tầm gửi.

    "Anh lấy đâu ra thời gian để mà làm nó thế ?"

    - cô nhoẻn miệng cười nói.

    "Anh biết nó có thể nhìn xấu xí và không toát lên được vẻ giàu có gì nhưng..."

    "Không không không.

    Em không có ý như vậy.

    Ý em muốn nói là em thích nó lắm."

    - cô đứng đó suy nghĩ một hồi lâu trước khi nói tiếp.

    "Nhưng sao lại là em ?"

    - cô hỏi - "Em không hề đẹp như những chị y tá trong khu, chẳng nữ tính hay dễ thương gì cả.

    Em chẳng qua chỉ là một cô sinh viên bình thường như bao người thôi mà."

    "Hahahaha.

    Đây là lý do mà anh chọn em Mikhailovna ạ."

    - anh nói - "Anh và em, chúng ta đều chỉ là những người bình thường, luôn cho rằng bản thân mình không xứng với đối phương.

    Em có thể không đẹp, không nữ tính hay dễ thương, những điều đó không quan trọng Mikhailovna ạ.

    Cái anh thích chính là sự bình thường ấy của em, thích em vì chính bản thân em chứ không phải vì những thứ đó....

    Vậy ý em thế nào Mikhailovna ?

    Liệu em có nguyện làm nửa kia của anh không ?"

    Những lời anh nói cuối cùng cũng chạm đến trái tim cô.

    Cô lúc này hạnh phúc không nói nên lời, nước mắt cứ chảy không ngừng, chỉ biết đứng đó vừa gật đầu vừa lấy tay quẹt vội đi những giọt nước mắt.

    "Dù cho em có ốm đau bệnh tật, có xấu xí vì tuổi già, dù gặp những sóng gió cuộc đời...

    Anh.

    Alexei Kitsenko sẽ dành cả quãng đời còn lại để yêu thương và tôn trọng em.

    Anh hứa."

    Anh đeo chiếc nhẫn mình làm lên tay cô.

    "Giờ là tới em."

    - anh đưa một chiếc nhẫn khác cho cô.

    Cô cầm nó trên tay, nước mắt vẫn không ngừng chảy.

    "Em, Mikhailovna hứa sẽ luôn yêu anh bằng sự dịu dàng chính mình, sẽ luôn kiên nhẫn trọn vẹn với tình yêu của chúng ta.

    Em sẽ cùng anh tận hưởng cuộc sống đầy tươi đẹp và bên anh mọi lúc khi anh cần.

    Em hứa sẽ một lòng hướng về trái tim ấm áp của anh bởi nơi đó chính là nhà của em."

    Hai người đều hạnh phúc mà ôm lấy nhau.

    Anh thì quá vui vẻ mà ẵm cô lên.

    Và rồi dưới ánh trăng, họ trao nhau nụ hôn mà cả hai đều đã mong chờ.

    "Cảm ơn em, Mikhailovna.

    Cảm ơn em vì đã biến anh thành người đàn ông hạnh phúc nhất thế giới..."

    * *

    "Hức hức.

    Cảm ơn anh, Alex.

    Hức hức.

    Cảm ơn anh..."

    Lyudmila Mikhailovna Pavlichenko, sinh ngày 12 tháng 7 năm 1916, mất ngày 10 tháng 10 năm 1974.

    Là một nữ xạ thủ thuộc đội quân bắn tỉa của Hồng quân trong Chiến tranh vệ quốc vĩ đại, với biệt danh là: Quý Cô Tử Thần.

    Lyudmila Mikhailovna Pavlichenko sinh năm 1916 tại một thị trấn nhỏ ở Ukraine.

    Khi còn đi học, bà được miêu tả là một cô gái độc lập, ngang bướng và thậm chí có phần hơi nam tính.

    Năm 14 tuổi, gia đình của Pavlichenko chuyển tới Kiev.

    Tại đây, bà làm trong một nhà máy vũ khí.

    Giống như nhiều người trẻ ở Liên Xô lúc đó, Pavlichenko tham gia OSOAVIAKhIM, một tổ chức quân sự - thể thao chuyên huấn luyện kỹ năng sử dụng vũ khí.

    Bà tham gia vào quân đội vào năm 1941, khi phát xít Đức triển khai chiến dịch Barbarossa nhằm vào Liên Xô.

    Khi ấy, mới chỉ có 25 tuổi, đang theo học Lịch Sử tại Đại Học Kiev, bà đã tự nguyện gia nhập quân đội để bảo vệ Tổ Quốc.

    Tuy nhiên khác với những cô sinh viên khác, bà có nguyện vọng muốn trực tiếp cầm súng đăng đối diệt thù.

    Tuy nhiên, quá trình nhập ngũ của bà có đôi phần khó khăn.

    Bà khi ấy là một người phụ nữ rất có gu thời trang nên khi cấp trên thấy hình ảnh bà với kiểu tóc điệu đà, quần áo thời trang và móng tay gọn gàng thì họ cho rằng bà không thể trực tiếp chiến đấu ngoài mặt trận.

    Ngay cả khi đã xuất trình giấy chứng nhận khả năng bắn súng của mình và một huy hiệu xạ thủ từ OSOAVIAKhIM, người ta vẫn không đồng ý cho bà ra chiến trường.

    Thay vào đó, họ sắp xếp bà làm công việc của một y tá.

    Và sau khi thấy nói xuông thì chẳng ai tin, bà buộc phải chứng minh khả năng thiện xạ của mình trên thực tế.

    Bài bắn xuất sắc của bà đã khiến cấp trên nhanh chóng thay đổi cái nhìn.

    Bà được nhận vào sư đoàn bộ binh số 25 của quân đội Xô Viết.

    Ngay từ những ngày đầu cầm súng, Pavlichenko đã trở thành một hiện tượng.

    Trong vòng hơn 2 tháng rưỡi bảo vệ Odessa, bà tiêu diệt được tới 187 lính Đức chỉ bằng cây súng trường Moisin-Nagant 1891

    Khi đã chứng minh được năng lực của bản thân ở chiến trường Odessa và Moldova, Pavlichenko được chuyển đến Crimea để chiến đấu trong cuộc chiến bảo vệ Sevastopol.

    Tại đây, danh tiếng của Pavlichenko tăng lên gấp bội khi bà thực hiện nhiệm vụ của một tay súng bắn tỉa thực thụ và bị săn lùng bởi các xạ thủ đối phương.

    Tài liệu ghi nhận nữ xạ thủ này đã hạ gục 36 lính bắn tỉa được trang bị rất nhiều vũ khí hiện đại của Đức quốc xã, trong giai đoạn này.

    Trong 8 tháng tại Sevastopol, bà đã trở thành nỗi khiếp đảm đối với quân Trục với biệt danh "Thợ săn Phát Xít".

    Và cũng tại nơi đây, bà đã trở thành hình ảnh đại diện cho người lính Liên Xô trong các phong trào tuyên truyền.

    Chiến tranh kết thúc, bà trở lại quê nhà để hoàn thành bằng thạc sĩ tại Đại học Kiev.

    Bà là một trong 2.000 tay súng bắn tỉa nữ đã chiến đấu trong hàng ngũ quân đội Xô Viết ở Chiến tranh Thế giới II, và là một trong số 500 người sống sót.

    Thành tích được công nhận của bà là tiêu diệt 309 kẻ thù.

    Tuy nhiên, trên thực tế, con số này lớn hơn nhiều và bà được coi là một trong những lính bắn tỉa xuất sắc nhất mọi thời đại.

    Nữ xạ thủ được trao tặng danh hiệu Anh hùng Liên Xô vào ngày 25/10/1943.

    Bà qua đời ngày 10/10/1974, hưởng dương 58 tuổi.

    Vào tháng 4/2015, chuyện đời của nữ xạ thủ huyền thoại này đã được dựng thành bộ phim mang tựa đề "Battle for Sevastopol".

    -End-
     
    Back
    Top Dưới