Khác Take Him To Heaven

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
394274025-256-k936602.jpg

Take Him To Heaven
Tác giả: PooMinn
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Come to the light , the hand from heaven.



boylove​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [allTakemichi] Học Viện Quân Bài
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [TR_AllTake] Qúy nhân
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [alltakemichi] TRÁI CẤM
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Drop] (Alltake) Ta vốn dĩ là Yêu Hồ!! Chứ chẳng...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [alltakemichi] từ bỏ tất cả
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • 《 Alltake // BDSM // Oneshot 》Sợi tơ duyên nghiệt ngã
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Take Him To Heaven
    Chapter 1


    Từ những thế kỉ trước , một huyền thoại của vùng đất thiêng liêng này , tình yêu của họ mãi mãi được lưu truyền trong lịch sử !

    Trên linh đường , lễ rửa tội của đứa trẻ , làn da vẫn còn đỏ hỏn , mịn màng , người cuộn tròn trong vòng tay ấm áp của cha .

    Cha nói :

    - "Con sẽ là hoàng tử duy nhất mang trong mình vận mệnh của cả vương quốc , Alan."

    "Alan" cái tên ấy thật đẹp , hẳn đức vua và hoàng hậu đã khá chật vật để đưa nó đến thế giới này .

    Ngày Alan xuất hiện , từ lâu đài vang đến từng ngõ ngách của thị trấn đều răm rắp tiếng cười .

    Hoàng tử không chỉ là cái danh hiệu mà còn phản chiếu lên tính cách của một người có địa vị .

    Từ khi có ý thức , cậu đã tỏ thái độ cao quý , hệt như cha cậu tấm bé , hệt như vị vua tương lai của non nước !

    Cậu không giống những đứa trẻ khác , tuổi thơ của cậu đôi khi chỉ có vài mẩu truyện nhạt nhẽo mà cậu bày vẽ ra , không đáng được nhắc đến trong cuộc đời của cậu .

    Khi những đứa trẻ khác vẫn còn đang nô đùa , được cha mẹ chúng cầm đôi tay non nớt khắc lên từng bức họa , thì nơi ấy có nhóc con chỉ quẩn quanh cái khuôn viên rộng lớn , tiếp thu những lễ nghi nghiêm khắc mà cha mẹ cậu đích thân tuyển chọn để xứng đáng với ngai vàng trang trọng của cha cậu .

    Cậu cũng buồn chán lắm chứ , đến cái tuổi đi học , đến với ngôi trường quý tộc bậc nhất kinh đô , nơi quyền quý và là ước mơ của hàng vạn người .

    Nhưng , đối với Alan nó không khác gì một cái địa ngục giữa chốn trần gian , họ bắt nạt , cô lập , chỉ trích cha mẹ cậu .

    Cậu đôi khi chỉ muốn cho chúng bài học xứng đáng , nhưng cậu không làm như thế vì nghĩ đến những gì họ căn dặn , nên đành ngậm ngùi nuốt xuống .

    Dần dần , cậu trở thành một con người chỉ sống trong bóng tối , tủi nhục và tất nhiên cha mẹ cậu nào hay biết .

    Cậu đọc rất nhiều sách , trong sách nói , trường học là nơi chắp cánh ước mơ , đưa những khát vọng bay xa tới tận chân trời .

    Mấy khi cậu ngẫm , trong sách có thật sự luôn đúng không , hay chỉ là những điều tốt đẹp mà cậu không bao giờ với tới ?

    Tưởng chừng như cái câu hỏi ngớ ngẩn sẽ chẳng có câu trả lời nào hợp tình hợp lý.

    Nhưng chẳng ngờ , bỗng một ngày , có bàn tay đã lật cuộc đời cậu sang một trang giấy mới .

    Chắc chắn sẽ đưa bản thân cậu sang một ngã rẽ khác , nơi cho cậu sự bình yên , cho cậu biết thế nào là niềm kiêu hãnh , vô tư của một đứa trẻ hiếu kì !
     
    Take Him To Heaven
    Chapter 2


    Ngày hôm ấy ngỡ như những buổi học nhàm chán giống mọi hôm .

    Tiếng lá xào xạc bên ô cửa sổ , nhẹ nhàng tựa đôi mắt âm trầm , đầy hoài bão của cậu thiếu niên năm 14 tuổi .

    Vâng !

    Sẽ chẳng có ai ngờ khi đến cái độ tuổi ngộ nghĩnh nhất , Alan vẫn vậy , vẫn một gương mặt , vẫn một biểu cảm , chỉ là bây giờ nó đã trở nên sắc xảo hơn thôi .

    Là một quý tộc đắc danh , đứng trên đỉnh một tòa kim tự tháp , phong thái không giống một ai , dĩ nhiên không ai có thể sao chép .

    Hai tay vắt chéo nhau , đầu cậu ngoảnh sang một bên vai , hướng nhìn sang ô cửa sổ , đôi mắt như ngọc ấy đã bắt đầu lim dim .

    Một lúc sau , cậu chợt thức giấc , gương mặt vẫn còn mê man do bị đánh thức bởi cái tiếng ồn không đúng lúc này .

    Cậu từ từ ngẩng đầu lên , gương mặt điển trai , nổi bật nhất giữa đám đông , giống hệt mấy người nam chính bước ra từ tiểu thuyết thanh xuân vườn trường mà cậu hay đọc .

    Ơ , nhưng mà sao tên này cứ nhìn chằm chằm cậu vậy ?

    Cậu thầm nghĩ , hóa ra tên này muốn gây sự chú ý với cậu , lầm rồi !

    Cậu chưa từng thầm mến ai , đặc biệt cậu không phải cái giới tính ấy .

    Xua tay , hít thở sâu rồi dần dần đều lại , cậu mở mắt ra , nghe loáng thoáng tiếng âm thanh truyền trong không khí .

    Thầy Albert lại cho cái tên khó ưa ấy ngồi gần cậu , thật là xúi quẩy .

    Mới ngủ dậy , đầu óc còn mơ màng mà lại gặp cái chuyện tày trời như này , chán không muốn nói , nhưng dù sao cũng không thể ý kiến đổi vị trí khi có bạn mới đến như vậy được , lương tâm mỏng manh của cậu không cho phép !

    Không biết đã qua bao lâu , cậu lấy hết dũng khí , đập mạnh xuống bàn , tiếng vang chói tai , may lúc ấy thầy đã đi đâu rồi ấy .

    Cậu vớ vội quyển sách úp vào mặt cho đỡ ngượng , rồi mới từ từ mỉm cười giả tạo với cậu bạn :

    - " Này cậu ơi , tên gì vậy ?

    "

    Ôi , sao mà thô vậy Alan nhà ta ơi !? , may quá cậu bạn kia vẫn trả lời :

    - " Kai - Kai Homesterdy "

    May quá , cậu ấy vẫn trả lời , không thì ngại chết Alan tôi mất !!

    - " À ừ , còn tôi tên là Alan - Alan Wondi , mà tên của cậu .. nó hay thật đấy !

    "

    Trong cái thâm tâm vớ vẩn của cậu chỉ nghĩ được vài từ ấy , đứa trẻ ngày xưa còn đâu hỡi người .

    Trong suốt một buổi học dài đằng đẵng , ấn tượng lớn nhất của Alan với Kai là một tên lạnh lùng , vô tâm tới mức cậu như muốn nổ tung !

    Chả hiểu học hành ra sao , có vẻ lại còn có cả tính tự cao nữa , không biết tên này đến từ đâu , lại còn biết cả cha mẹ cậu !

    Suy nghĩ cứ lảng vảng mãi đến khi tiếng chuông vang lên , vậy là kết thúc một ngày nhạt nhẽo , rồi cậu vẫn phải quay lại cái trang viên khổng lồ ấy .
     
    Take Him To Heaven
    Chapter 3


    Ngồi trên chiếc xe , chú tài xế vẫn lặp lại câu hỏi như mọi khi , hôm nay thế nào ?

    Thật sự , cậu không có bất kì tâm trạng nào để trả lời ông ấy , ngày hôm nay đã quá mệt mỏi rồi .

    Đầu cậu cứ quanh quẩn về tên học sinh mới .

    Đến cửa căn biệt thự , cậu chỉ lặng lẽ cầm tay nắm cửa nhẹ nhàng mở ra .

    Nhà ?

    Alan chưa bao giờ coi nó là nhà !

    Lúc cậu tập tễnh đến tuổi tới trường , cha mẹ dường như không còn quan tâm cậu như trước , chỉ dần dần thực hiện những nguyện vọng của cậu .

    Một mình trong căn biệt thự to lớn , chán chường vô cùng .

    Cậu bỏ chiếc cặp xuống , rửa mặt và bỏ đi bộ đồng phục trên người .

    Cô giúp việc đến rồi , cô ấy nhanh chóng nấu ăn và rời đi .

    Cậu lại chìm đắm vào trong sự cô đơn .

    Lau khô tóc , rồi cậu lặng lẽ gắp từng miếng thức ăn cho vào miệng , nỗi cô đơn ngược đãi cậu suốt bao năm .

    Tới khi nằm lên chiếc giường , cậu lại nằm tư thế thoải mái nhất , rồi vớ lấy quyển sách mà đọc .

    Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu , cậu dần thiếp đi .

    Tới khi tỉnh dậy , tiếng chuông từ chiếc đồng hồ báo thức đã ngừng từ lâu .

    Khi nhận ra , Alan đã hốt hoảng mà chuẩn bị qua loa rồi nhờ bác tài xế tiếp tục nhiệm vụ của mình .

    Cánh cổng to lớn của ngôi trường ấy vẫn mở , cậu thầm nhẹ nhõm , chạy hết tốc lực tới cửa lớp học .

    - Reng Reng..

    Tiếng chuông vào học vừa mới vang , thật may mắn khi cậu đã chạy đến cửa lớp học.

    Gương mặt tuấn tú của ai đó đã trắng bệch từ bao lâu .

    Từ tốn treo cặp sách lên chiếc móc .

    Lấy quyển sách Vật Lý ra và tiết học đã bắt đầu .

    Ngoảnh mặt sang , đập vào mắt cậu là gương mặt của Kai .

    - " Sao có thể đẹp đến vậy ??

    "

    Không dám thốt ra ngoài , suy nghĩ ấy lại nhảy vào thế giới riêng trong đầu cậu .

    Nhìn mãi , Kai cũng cảm nhận được ánh mắt chẳng hề che dấu của Alan .

    Hắn dần hé mở đôi mắt , bốn đồng tử đối diện nhau .

    Kai nặng nề mà lên tiếng :

    - " Lý do cậu nhìn tôi ?

    "

    - " Do cậu đẹp "

    Alan đã trả lời trong vô thức , rồi cậu mở to đôi mắt , gục mặt xuống bàn , đôi tai đã đỏ lên vì sự ngại ngùng .

    Kai khẽ nhếch lên nụ cười mỉa mai .

    Thôi nào , đôi môi ấy đã nhếch đến tận mang tai rồi !
     
    Back
    Top Dưới