Tiếng chuông báo thức quen thuộc vào lúc 6 giờ 30 sáng vang lên.
Đó không phải là một tiếng chuông báo thức đơn thuần, mà là âm thanh của một vòng lặp không hồi kết, một lời nhắc nhở rằng một ngày nữa đã trôi qua và một ngày mới, y hệt như ngày hôm qua, lại bắt đầu.
Ben, chàng trai 25 tuổi, với tay tắt chuông, một hành động đã trở thành phản xạ vô điều kiện trong suốt ba năm qua.
Ngay cả trong giấc mơ, anh cũng có thể tắt tiếng chuông báo thức này, một hành động vô thức của một tâm hồn đã mệt mỏi với cuộc sống.
Tiếng "tít tít" bị cắt ngang đột ngột, để lại một khoảng lặng đầy sự trống rỗng, và Ben lại chìm vào một trạng thái tĩnh lặng khác, một trạng thái mà anh đã tự tạo ra để bảo vệ bản thân khỏi những cảm xúc.
Ánh sáng mờ ảo của buổi sớm len lỏi qua tấm rèm cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng đơn điệu trên bức tường sơn màu trắng nhạt.
Căn hộ của Ben nhỏ gọn, ngăn nắp, nhưng thiếu đi sự sống.
Mọi đồ vật đều được đặt ở đúng vị trí của nó, không một chút xê dịch.
Cái tách cà phê sứ, chiếc bàn gỗ ép, cuốn sách đã đọc đi đọc lại ba lần, tất cả đều tạo nên một bức tranh tĩnh lặng, buồn tẻ.
Những vật dụng ấy không chỉ là đồ vật vô tri mà là những kỷ vật của một thời gian tươi đẹp.
Chiếc tách cà phê, nơi mẹ anh từng nhấp từng ngụm trà nóng, giờ chỉ còn là một khoảng trống lạnh lẽo.
Chiếc bàn gỗ, nơi những câu chuyện của mẹ và anh vang lên, giờ chìm trong sự im lặng đến đáng sợ.
Cuốn sách mẹ yêu thích, với những trang giấy úa màu thời gian, mỗi lần chạm vào lại gợi lên một cảm giác nhớ nhung da diết.
Anh muốn cất đi chúng, để không phải đối diện với nỗi trống vắng, nhưng lại không thể.
Chúng giống như những sợi dây neo giữ anh vào một quá khứ đầy ắp tiếng cười, vào những ký ức về hơi ấm, tiếng nói và nụ cười của mẹ vẫn còn vương vấn đâu đó trong từng góc nhà.
Sau khi vệ sinh cá nhân, Ben pha cho mình một tách cà phê đen không đường.
Mùi cà phê rang xay thơm lừng, nhưng nó không đủ sức để xua tan đi sự uể oải trong tâm trí anh.
Anh ngồi xuống bàn, nhấp một ngụm cà phê, vị đắng lan tỏa.
Trong tâm trí anh lại hiện lên hình ảnh mẹ.
Mẹ anh, một người phụ nữ hiền lành, với mái tóc đen dài và nụ cười ấm áp, luôn là người đã dạy anh cách pha cà phê.
Bà thường nói, "Con trai mẹ, cà phê đen là hương vị của cuộc sống, một chút đắng sẽ làm con biết trân trọng những khoảnh khắc ngọt ngào."
Ben đã không hiểu lời nói đó của bà, cho đến khi anh phải đối mặt với nỗi cô đơn.
Giờ đây, anh chỉ cảm thấy vị đắng, không còn vị ngọt ngào nữa.
Anh nhớ cái cảm giác khi mẹ ôm anh vào lòng, hơi ấm từ bàn tay bà, tiếng hát ru của bà, tất cả đã trở thành những kỷ niệm quý giá nhất trong cuộc đời anh.
Nỗi nhớ mẹ không phải là một cơn sóng dữ dội, mà là một dòng sông tĩnh lặng, chảy xiết trong lòng anh, cuốn trôi đi tất cả những cảm xúc khác.
Anh lướt qua những dòng tin tức cũ rích trên điện thoại, rồi lại cất nó vào túi quần.
Mọi thứ đều nhàm chán đến mức đáng sợ.
Anh không có bạn bè, không có người yêu, không có bất kỳ sở thích hay đam mê nào.
Cuộc sống của anh chỉ xoay quanh công việc, và sự tồn tại.
Mỗi ngày, anh đều cố gắng để bản thân trở nên vô hình, để không phải đối mặt với bất kỳ cảm xúc nào.
Anh sợ những cảm xúc, vì chúng là một lời nhắc nhở đau đớn về sự vắng mặt của mẹ.
Cuộc sống của anh giống như một cuốn sách đã được viết sẵn, và anh chỉ là một nhân vật phụ, không có bất kỳ ảnh hưởng nào đến cốt truyện.
Anh cố gắng để bản thân trở nên vô hình, trở thành một chấm mờ nhạt trong bức tranh rộng lớn của xã hội, để không phải đối mặt với những câu hỏi về cuộc sống, về tương lai, về ý nghĩa của sự tồn tại.
Con đường từ nhà đến công ty của Ben dài khoảng hai cây số.
Đó là một con đường đã in sâu vào tiềm thức của anh, mỗi viên gạch, mỗi vết nứt trên vỉa hè, mỗi cây cột điện đều đã trở thành một phần của thói quen vô hồn.
Anh đi mà không cần nhìn, tâm trí anh trôi dạt về một khoảng không vô định, nơi mà những cảm xúc đã bị giấu kín.
Ánh nắng ban mai rót xuống con đường, trải vàng trên những tán lá xanh non của hàng cây ven đường.
Ben đi qua một công viên nhỏ, nơi những âm thanh quen thuộc của cuộc sống vang lên.
Tiếng trò chuyện rôm rả của những cặp đôi già đang cùng nhau tập thể dục, tiếng cười hồn nhiên của lũ trẻ chơi đùa, và cả mùi hương của hoa sứ thoang thoảng trong gió.
Ben đột nhiên khựng lại.
Anh thấy tất cả những điều đó, nhưng lại cảm thấy mình không thuộc về chúng.
Anh giống như một hồn ma, đi qua một thế giới sống động, nhưng lại không thể nào chạm vào nó.
Anh cảm thấy mình như một con cá bơi ngược dòng, cố gắng để không bị cuốn trôi đi, nhưng lại không biết mình đang bơi đi đâu.
Nhưng hôm nay, có một điều khác lạ.
Rồi, ở cuối con đường mòn, nằm khuất sau những cành lá của một bụi cây ven đường, là một cánh cửa màu trắng.
Một cánh cửa không hề tồn tại ở đó vào ngày hôm qua, hay bất kỳ ngày nào khác.
Nó giống như một ảo ảnh, nhưng lại chân thật đến lạ thường.
Ben dụi mắt, nhìn lại lần nữa.
Cánh cửa vẫn ở đó.
Anh nhìn quanh, không thấy ai để hỏi.
Mọi người vẫn đi lại bình thường, như thể cánh cửa đó là một phần tất yếu của cảnh quan.
Điều này khiến Ben cảm thấy hoang mang.
Anh cố gắng lờ đi, tiếp tục đi làm, nhưng hình ảnh cánh cửa cứ ám ảnh trong tâm trí anh.
Ngày làm việc của Ben cũng không khá hơn.
Anh là một biên tập viên nội dung, một công việc được mô tả là "không đòi hỏi nhiều sự sáng tạo, chỉ đơn thuần là chỉnh sửa những bài viết khô khan và nhàm chán."
Công việc này đóng khung Ben vào một guồng quay đều đặn, không có chỗ cho sự bứt phá hay cảm hứng.
Công việc của Ben là gọt giũa những bài viết về các chủ đề khô khan, từ báo cáo tài chính đến hướng dẫn sử dụng sản phẩm.
Mỗi ngày, anh ngồi trước màn hình máy tính, gõ những từ ngữ vô hồn, và cảm thấy mình đang chết dần, chết mòn.
Công việc này khiến Ben mất đi ý nghĩa, biến nó thành một nghĩa vụ tẻ nhạt hàng ngày thay vì một đam mê.
Anh cảm thấy mình như một con robot được lập trình sẵn, không có bất kỳ cảm xúc hay sự tự do nào.
Môi trường làm việc của Ben cũng vô hồn không kém.
Bức tường văn phòng màu trắng, những chiếc bàn làm việc đơn điệu, và ánh đèn huỳnh quang chiếu sáng một cách vô cảm.
Tiếng lách tách của bàn phím, tiếng máy lạnh chạy đều đều, tiếng đồng nghiệp gõ cửa phòng và đưa cho anh một tập tài liệu mới, tất cả đều hòa vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng buồn tẻ.
Mọi người trong văn phòng đều lặng lẽ, làm việc một mình trong thế giới riêng của họ, không có bất kỳ sự tương tác nào.
Sự thiếu thốn về mặt vật chất này thể hiện sự trống rỗng về mặt tinh thần của Ben.
Cậu cảm thấy mình như một mảnh ghép sai lạc trong một bức tranh đã hoàn thiện.
Những đồng nghiệp xung quanh cũng chẳng khá hơn, mỗi người một bàn, một màn hình, một tai nghe, như những hòn đảo riêng lẻ giữa đại dương công việc.
Ánh sáng trắng nhợt nhạt từ đèn huỳnh quang phản chiếu lên những khuôn mặt mệt mỏi, thiếu sức sống.
Ben thường ngồi yên lặng, nhìn vào màn hình máy tính của mình, và cảm thấy mình đang chết dần, chết mòn.
Cậu muốn hét lên, muốn chạy trốn, nhưng lại không có đủ sức mạnh để làm điều đó.
Sự lạc lõng đã ăn sâu vào tâm hồn Ben, biến cậu thành một người vô hình trong một thế giới đầy màu sắc.
Tối hôm đó, Ben đến một quán rượu nhỏ của ông Peter, một người đàn ông trung niên với đôi mắt hiền lành.
Không gian bên trong quán Peter không lớn, nhưng ấm cúng lạ thường.
Ánh đèn vàng nhạt từ những chiếc đèn lồng treo trên trần, cùng với mùi gỗ cũ, mùi bia lúa mạch và mùi đất ẩm từ những chậu cây cảnh tạo nên một cảm giác vừa cổ kính vừa thân thuộc.
Đây là nơi duy nhất mà Ben cảm thấy mình có thể thở, nơi mà những quy tắc vô hình của thế giới bên ngoài dường như không còn tồn tại.
Peter, không chỉ là chủ quán mà còn là một người bạn thân thiết của gia đình Ben từ rất lâu.
Ông không nói nhiều, ông chỉ lắng nghe, và ông luôn rót cho Ben một ly bia ngon nhất, như một nghi thức không lời đã diễn ra suốt nhiều năm.
Ông hiểu Ben không cần lời khuyên, cậu chỉ cần một người lắng nghe, một người không phán xét, một người không đặt câu hỏi.
Sự im lặng giữa họ không phải là sự xa cách, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc.
Peter đặt ly bia xuống trước mặt Ben, một loại bia đen có lớp bọt trắng mịn màng như kem, rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện.
Ông nhìn Ben, không nói gì, chỉ đơn giản là lặng lẽ đợi.
Ben nhấp một ngụm bia, vị đắng quen thuộc tràn ngập khoang miệng.
"Bác Peter," Ben khẽ lên tiếng, giọng nói mỏng manh như sương sớm.
"Cháu cảm thấy mình đang bị mắc kẹt, như một con cá trong một cái ao tù.
Cứ bơi đi bơi lại một chỗ, mỗi ngày đều giống hệt nhau."
Ben không nhìn vào mắt ông Peter, mà nhìn vào lớp bọt bia đang tan dần trên ly.
Peter gật đầu, khuôn mặt ông hiện lên một nụ cười hiền lành, ẩn chứa sự từng trải.
"Cuộc sống đôi khi là một mê cung, Ben ạ.
Có những lối đi quen thuộc mà chúng ta cứ đi mãi, vì nó an toàn, vì nó không đòi hỏi chúng ta phải suy nghĩ.
Nhưng cháu biết không, những cánh cửa quan trọng nhất lại thường nằm ở những con đường mà chúng ta chưa từng đi qua, những nơi mà chúng ta sợ phải khám phá."
"Cháu sợ," Ben thừa nhận, giọng nói nhỏ dần.
"Cháu sợ rằng nếu cháu rẽ sang một lối khác, cháu sẽ lạc lối mãi mãi."
"Lạc lối," Peter lặp lại, nhấp một ngụm bia.
"Ai mà chẳng lạc lối, Ben?
Cái mê cung này được tạo ra để chúng ta lạc lối mà.
Quan trọng không phải là chúng ta có lạc lối hay không, mà là chúng ta có đủ can đảm để tìm một con đường mới hay không.
Con đường mới đó, có thể là một con đường xa lạ, nhưng nó sẽ không dẫn cháu đến một nơi tốt hơn hay xấu hơn, mà là một nơi khác biệt.
Một nơi mà cháu có thể tìm thấy một phần của bản thân đã mất."
Ánh mắt của Peter kiên định, không phán xét.
Ông đã chứng kiến Ben lớn lên, đã thấy Ben dần trở nên thu mình lại, sống trong một cái vỏ bọc vô hình.
Peter đã từng là bạn của mẹ Ben, và ông biết bà luôn muốn Ben sống một cuộc đời trọn vẹn, không bị giam cầm bởi nỗi sợ hãi.
Ông đã từng nói, "Ben, cuộc đời không phải lúc nào cũng là một con đường thẳng đâu.
Đôi khi, chúng ta cần phải rẽ sang một lối đi khác để tìm thấy những điều mới mẻ.
Lòng dũng cảm lớn nhất không phải là đi theo con đường quen thuộc, mà là dám rẽ sang một con đường xa lạ."
Những lời nói của ông Peter đột ngột tan biến, để lại một khoảng lặng đầy đủ.
Ben ngồi đó, trong ánh sáng ấm áp của quán rượu, nhưng tâm trí cậu lại trôi dạt về con đường mòn buổi sáng.
Cánh cửa màu trắng.
Một cánh cửa dường như không phải của thế giới này.
Đúng lúc đó, tiếng chuông cửa quen thuộc của quán Peter vang lên, báo hiệu có khách mới.
Peter mỉm cười nhẹ nhàng với Ben, ánh mắt vẫn ấm áp và đầy thấu hiểu.
Ông đứng dậy, vỗ nhẹ vai Ben một cách đầy động viên, rồi quay đi, chậm rãi bước về phía quầy bar.
Ben ngồi lại một mình, trong ánh sáng ấm áp của quán rượu.
Bầu không khí ấm cúng của quán rượu Peter bao trùm lên Ben, nhưng lần này không chỉ có sự an ủi, mà còn có một điều gì đó khác.
Giọng nói của ông Peter vẫn còn vang vọng trong tâm trí cậu, nhưng lần này, nó không còn là một lời khuyên đơn thuần.
Nó giống như một tia sáng, chiếu rọi vào góc khuất trong tâm hồn cậu.
Cậu đã hiểu.
Peter đã cho cậu sự can đảm, nhưng chính giọng nói của mẹ đã cho cậu động lực để hành động.
Cậu biết rằng mình phải quay lại cánh cửa đó.
Đó là một cánh cửa đến một thế giới khác, một cánh cửa đến một cuộc sống mới, và có thể, là một cánh cửa để cậu tìm thấy chính mình.
Ben đứng dậy, không còn sự do dự nào nữa.
Cậu biết rằng mình phải quay lại cánh cửa đó.
Đó là một cánh cửa đến một thế giới khác, một cánh cửa đến một cuộc sống mới, và có thể, là một cánh cửa để cậu tìm thấy chính mình.
Sáng sớm hôm sau, Ben không đi làm.
Cậu mặc quần áo đơn giản, một chiếc áo phông cũ và một chiếc quần jean sờn, nhưng trong lòng cậu không còn sự nặng nề của ngày hôm qua.
Cậu đi bộ trên con đường quen thuộc, nhưng lần này, mỗi bước chân đều có một mục đích.
Cậu tìm thấy cánh cửa màu trắng nằm khuất sau bụi cây ven đường.
Lần này, nó không còn là một ảo ảnh.
Cánh cửa được làm từ một loại vật liệu lạ lùng, không phải gỗ, không phải kim loại, mà giống như một khối tinh thể trong suốt.
Nó phát ra một ánh sáng mờ ảo, lấp lánh như những vì sao.
Ben đưa tay chạm vào cánh cửa.
Cảm giác mát lạnh và mềm mại, giống như chạm vào một lớp sương mù.
Ben không còn sợ hãi.
Lòng dũng cảm của cậu đã được đánh thức.
Cậu đẩy nhẹ cánh cửa, và nó từ từ mở ra.
Một luồng ánh sáng chói lòa tràn ra, bao trùm lấy cậu.
Bên trong không phải là một căn phòng, mà là một không gian vô định, nơi những luồng ánh sáng và màu sắc xoay vần.
Ben bước vào, và cánh cửa từ từ đóng lại, hòa vào không khí, biến mất như chưa từng tồn tại.
Cậu đã rời khỏi cái "ao tù" của mình, rời khỏi sự nhàm chán của cuộc sống cũ, và bước vào một thế giới hoàn toàn mới.