Ngôn Tình Tài Tử, Giai Nhân, Thích Khách Và Công Chúa

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
873,002
0
0
AP1GczO7lsnCDDhIB23QitFH_eVUHYz66dG7ArgiAl3jqbOmIwd6aSEbs7aNsXJt3AyTC_F9oLZWLWw_5DTXcfsE6O4MWO3Za826wxYz7R_Sf0wOFi0mVzNVA_naFwor7dy7L3VEcBBTI7RU2Q4dYd3zcPY7=w215-h322-s-no-gm

Tài Tử, Giai Nhân, Thích Khách Và Công Chúa
Tác giả: Dạ Thư - 夜书
Thể loại: Ngôn Tình, Hài Hước, Cổ Đại, Khác, Sủng, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

TÀI TỬ, GIAI NHÂN, THÍCH KHÁCH VÀ CÔNG CHÚA

Tên gốc: Tài Tử, Giai Nhân, Thứ Khách Hòa Công Chủ - 才子、佳人、刺客和公主

Tác giả: Dạ Thư - 夜书

Độ dài: 5 chương

Thể loại: truyện ngắn, ngôn tình, cổ đại, hài hước, tình cảm, ngọt sủng, HE, cung đình hầu tước, ngôi thứ ba

Giai nhân ở thành Đông đã đến tuổi thành thân, được cha mẹ gọi vào nhà chính.

Cha nàng ân cần giảng dạy. Xích đu ở hậu viện đã dựng xong rồi, hai nha hoàn khỏe mạnh cũng đã tìm được rồi. Từ hôm nay trở đi, mỗi ngày nàng đều phải ra hậu viện chơi xích đu, để rồi gặp một tài tử đang ngâm thơ phía bên kia tường, vừa thấy đã thương, sau đó cùng hắn trốn nhà ra đi. Xong xuôi hết kịch bản này thì coi như đã gả làm vợ người ta.

Giai nhân hoang mang ngơ ngác: "Xích đu? Tài tử? Bỏ trốn? Kịch bản này ở đâu ra?"

"Hí kịch đều viết như vậy mà. Tiểu thư khuê các người nào cũng làm theo như thế."

Ồ, tất cả tiểu thư khuê các đều phải làm như vậy sao? Giai nhân tấm tắc lắc đầu: "Vậy ta không làm tiểu thư khuê các. Ta thích Vương Nhị làm thợ mộc ở hậu viện. Hắn điêu khắc con khỉ còn giống khỉ hơn cả khỉ. Ta muốn sinh khỉ con cho hắn!"

Thế là giai nhân bị cha mẹ cấm túc trong phòng.

Vương Nhị sơ ý làm hỏng xích đu. Giai nhân lấy ra tay nải chuẩn bị từ trước, đắc ý mà cười: "Xích đu hỏng rồi, ta không thể cùng bỏ trốn cùng tài tử. Chỉ đành để ngươi dẫn ta đi trốn vậy."

Vương Nhị gãi gãi đầu: "Vậy cũng được."

Thế là giai nhân và Vương Nhị trốn nhà ra đi.

Cảnh báo: Đây là một câu chuyện hết sức vô tri, cần bỏ não ra trước đi đọc.​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Tôi Ngủ Cùng Chồng Trong Quan Tài
  • Công Chúa Tại Thượng
  • Bạn Cùng Phòng Là Thỏ Cụp Tai
  • Mèo Trước Nhà Tổng Tài
  • Sống Sót Tại Mạt Thế
  • Tuyệt Thế Thiên Tài Trở Về Đô Thị
  • Tài Tử, Giai Nhân, Thích Khách Và Công Chúa
    Chương 1


    Giai nhân ở thành Đông đã đến tuổi thành thân, được cha mẹ gọi vào nhà chính.

    Cha nàng ân cần giảng dạy. Xích đu ở hậu viện đã dựng xong rồi, hai nha hoàn khỏe mạnh cũng đưa đến rồi. Từ hôm nay trở đi, mỗi ngày nàng đều phải ra hậu viện chơi xích đu, để rồi gặp một tài tử đang ngâm thơ phía bên kia tường, nhìn hắn thật lâu hai lần, sau đó cùng hắn trốn nhà ra đi. Xong xuôi hết kịch bản này thì coi như đã gả làm thê tử người ta.

    Giai nhân hoang mang ngơ ngác: "Xích đu? Tài tử? Trốn nhà ra đi? Kịch bản này ở đâu ra?"

    "Hí kịch đều viết như vậy mà. Tiểu thư khuê các người nào cũng làm theo như thế."

    Ồ, tất cả tiểu thư khuê các đều phải làm như vậy sao? Giai nhân tấm tắc lắc đầu: "Vậy ta không làm tiểu thư khuê các. Ta thích Vương Nhị làm thợ mộc ở hậu viện. Hắn điêu khắc con khỉ còn giống khỉ hơn cả khỉ. Ta muốn sinh khỉ con cho hắn!"

    Cha mẹ nàng đều bị sốc đến choáng váng. Con gái họ thế mà dám nói ra những lời như vậy, thế mà dám đanh thép bảo không muốn làm tiểu thư khuê các!

    Thói đời suy thoái! Người đời đổi thay! Cõi đời hỗn loạn!

    Thế là giai nhân bị cha mẹ cấm túc. Hai nha hoàn cường tráng canh chừng ngoài cửa, một trái một phải, hệt như hai vị thần giữ cửa.

    Giai nhân buộc váy, trèo ra ngoài cửa sổ, lảo đảo lắc lư chạy đến hậu viện thì thấy Vương Nhị đang ngồi bên cạnh xích đu, cầm búa gõ cốc cốc cốc cốc. Nàng bèn ngồi xuống bên cạnh Vương Nhị, nhìn hắn gõ cốc cốc cốc cốc.

    Chẳng mấy chốc, trên khung xích đu xuất hiện đủ loại khỉ: Khỉ đuôi sư tử, cù lần, khỉ vàng, có cả khỉ đầu chó và khỉ mặt xanh. Sống động như thể sắp từ khung xích đu trèo xuống vậy.

    Giai nhân nhìn đến sững sờ, vươn tay chạm thử. Không ngờ "Ầm!" một tiếng, xích đu đổ sập xuống.

    Xì, công trình đậu hũ.

    Nàng vui mừng khôn xiết, giơ ngón cái khen ngợi: "Vương Nhị, làm tốt lắm."

    Vương Nhị gãi gãi đầu: "Ta cảm thấy kiểu dáng xích đu nhìn đần đần nên định điêu khắc trụ treo thành hình con khỉ. Ai ngờ cái khung này lại yếu ớt như vậy. Đều là lỗi của ta, hại ngươi không thể bỏ trốn cùng tài tử. Bây giờ phải làm sao đây?"

    "Còn có thể làm sao được nữa." Giai nhân lấy tay nải đã chuẩn bị từ sớm ra, vung vẫy cười đắc ý: "Chỉ đành để ngươi dẫn ta đi trốn thôi chứ sao."

    "Vậy cũng được."

    Thế là giai nhân và Vương Nhị trốn nhà ra đi.

    ┊ ┊ ┊ ┊

    ┊ ┊ ┊ ★

    ┊ ┊ ☆

    ┊ ★



    Tài tử ở thành Tây cũng đã đến tuổi thành thân, bị tổ phụ gọi vào nhà chính.

    Tổ phụ y vuốt râu, ý tứ sâu xa căn dặn. Cây sáo đã làm xong rồi, xe lừa cũng chuẩn bị sẵn sàng rồi. Từ hôm nay trở đi, mỗi ngày y nhất định phải đến bên ngoài hậu viện của giai nhân thổi sáo ngâm thơ, thu hút sự chú ý của giai nhân đang chơi xích đu, nhìn nàng thật lâu hai lần rồi đưa nàng trốn nhà ra đi. Xong xuôi hết kịch bản này thì coi như lấy được thê tử.

    Tài tử thuận tay ném cây sáo qua một bên, bắt đầu răng rắc răng rắc mà cắn tôm hùm đất.

    Tổ phụ y nổi giận, hất văng con tôm đi, chống mạnh quải trượng xuống đất: "Cái thứ con cháu không chút tiền đồ này! Tôm hùm đất mà ăn như vậy sao? Còn răng rắc răng rắc?! Ăn tôm hùm thì phải bóc vỏ!"

    "Ồ." Tài tử ngơ ngác gật đầu: "Nhưng tại sao ta phải cưới giai nhân? Ta thấy Tam Nha mới dọn vào thành cũng rất tốt. Ta đã lén theo dõi nàng bảy ngày rồi. Nàng có thể mò tôm hùm đất trong đất hoang, mỗi ngày bắt được ba bốn cân!"

    "Nói nhảm! Tài tử sao có thể không cưới giai nhân?" Tổ phụ y phùng mang trợn má: "Tóm lại ngươi nhất định phải đi. Nếu không đi, ta sẽ đập nát hết đám tượng đất Lý Tiểu Bạch, Đỗ Đại Phủ, Vương Trung Duy của ngươi!"

    "Mấy cái đó gọi là mô hình." Tài tử lườm một cái, lề mà lề mề đi kéo xe lừa. Tổ phụ y chạy lại, thấy bốn phía không có ai, kề sát vào tai y hỏi nhỏ: "Tam Nha đó có thể bắt ba bốn cân tôm hùm đất một ngày thật à?"

    "Thật!"

    "...Vậy cũng không được. Tài tử nhất định phải cưới giai nhân,hí kịch nào cũng viết như vậy hết." Tổ phụ nuốt nước miếng, đầy tiếc nuối mà kết luận.

    Thế là tài tử lái xe lừa ra khỏi thành.

    Lúc này, Tam Nha đang mò tôm hùm đất. Cô có khuôn mặt tròn trịa, đôi mắt tròn xoe, lúc cười lên nhìn tươi như hoa nở. Cô xắn tay áo, lộ ra cánh tay trắng nõn dựa vào bờ ruộng thò tay xuống đào những hố nước phía dưới. Một lát sau, cô mò được một con tôm hùm đất còn giơ càng múa vuốt.

    Con tôm hất bùn đầy mặt Tam Nha. Cô vuốt mặt một cái, khiến mình chẳng khác gì con mèo mướp.

    Trời ạ, sao trên đời lại có cô gái đáng yêu nhường này chứ! Tài tử nhịn không được, ngồi trên xe lừa thổi sáo. Nhưng mà thật sự thổi quá dở, tôm hùm nghe thấy cũng chịu không nổi, trốn sạch sành sanh.

    Tam Nha không bắt được thêm con tôm nào, nổi giận đánh tài tử một trận.

    Sau khi đánh xong, thấy tài tử mắt tím mũi sưng, Tam Nha lại hơi áy náy.

    Cô biết người này ngày nào cũng đến đây, len lén nhìn cô với ánh mắt sáng ngời.

    Từ trước đến nay chưa từng có ai dám nhìn cô như vậy, Tam Nha không cầm lòng được quơ con tôm cuối cùng vừa bắt được trên tay, nói: "Nếu ngươi hứa không thổi sáo nữa, ta sẽ mời ngươi đến nhà ta ăn cơm."

    Đôi mắt tài tử lập tức đầy sao lấp lánh. Đến nhà Tam Nha ăn cơm, tức là sẽ có cả một thùng tôm to. Đừng nói chỉ cần không thổi sáo nữa, bảo y không làm tài tử nữa cũng còn được.

    Y nhịn không được hỏi: "Ngươi biết làm tôm hùm đất chua cay không?"

    Tam Nha cười hết sực tư tin, kiêu ngạo như thể nhìn đời bằng nửa con mắt: "Đương nhiên. Sốt cay, rang muối, ướp rượu, luộc, nấu canh. Món tôm nào ta cũng biết làm."

    Tài tử quyết định rồi. Y muốn đưa Tam Nha trốn nhà ra đi.

    Lúc y nói với Tam Nha quyết định của mình, bị cô đánh thêm một trận nữa.

    "Ai muốn ngươi đưa đi trốn. Có trốn cũng là ta dẫn ngươi đi trốn. Ngươi có chịu bỏ trốn hay không?!"

    Dĩ nhiên là chịu rồi! Tôm hùm đất mười tám món đó!

    Thế là tài tử và Tam Nha trốn nhà ra đi.
     
    Tài Tử, Giai Nhân, Thích Khách Và Công Chúa
    Chương 2


    Chạy được một lúc, giai nhân thấy đói bụng.

    Vương Nhị mở tay nải nhỏ giai nhân mang theo xem thử. Bên trong toàn là váy áo nhỏ nhắn và son phấn nhỏ xinh, không có chút thức ăn nào.

    Giai nhân mở tay nải lớn Vương Nhị mang theo xem thử. Bên trong toàn là tượng khỉ nhỏ xíu, cũng không có chút thức ăn nào cả.

    Hai người bốn mắt nhìn nhau. Giai nhân ngó quanh quất, đưa mũi hít một cái, hai mắt bỗng sáng lên.

    "Ngươi có ngửi thấy mùi gì thơm lắm không?"

    "Hình như là vậy."

    "Ngươi xem bên kia có phải có ngôi nhà không?"

    "Hình như là vậy."

    "Chúng ta kiếm chút gì ăn rồi bỏ trốn tiếp có được không?"

    "Dĩ nhiên là được."

    Hai người gõ cửa ngôi nhà kia. Người mở cửa là tài tử, miệng ngậm một con tôm hùm, tay trái cầm một con tôm hùm, tay phải bất đắc dĩ mở cửa, nhìn bọn họ đầy cảnh giác: "Đòi tiền thì cho, đòi tôm hùm thì không có."

    Giai nhân và Vương Nhị đều không cần tiền, cuối cùng vẫn chia một phần thức ăn của tài tử và Tam Nha.

    Bốn người cùng ngồi vào bàn, cùng răng rắc răng rắc mà ăn tôm.

    Tam Nha cười tủm tỉm: "Ta thích những người ăn tôm hùm đất không lột vỏ. Thế mới là anh hùng chân chính."

    Giai nhân ăn no rồi, lau chùi đôi môi đỏ rực, nhỏ giọng hỏi thăm bọn họ: "Chuyện là... Thật ra chúng ta đang trốn nhà ra đi. Các ngươi có biết bỏ trốn xong rồi thì phải làm những gì không?"

    Tài tử vỗ đùi: "Thật trùng hợp, hai chúng ta cũng vừa trốn nhà ra đi. Còn cụ thể phải làm những gì, ta cũng không biết nữa."

    "Hay là chúng ta kết bái huynh đệ đi." Tam Nha dọn dẹp thau tôm hùm đất, ngẫm nghĩ một lúc, lấy ra ba cái đầu tôm còn hoàn chỉnh, sắp xếp ngay ngắn trên bàn: "Không mong thành thân cùng ngày cùng tháng cùng năm, chỉ mong bỏ trốn cùng ngày cùng tháng cùng năm."

    "Được thì được đó..." Tài tử lẩm bẩm: "Chỉ có điều trong kịch chỉ có đàn ông mới kết bái huynh đệ, con gái đâu có kết bái kiểu này."

    "Mắc gì phải quan tâm trong kịch viết thế nào? Chúng ta có phải đang diễn đâu."

    Thế là chuyện kết nghĩa được thông qua. Giai nhân, Vương Nhị, tài tử và Tam Nha ba quỳ chín lạy trước ba chiếc đầu tôm hùm đất, trịnh trọng thề: "Không mong thành thân cùng ngày cùng tháng cùng năm, chỉ mong bỏ trốn cùng ngày cùng tháng cùng năm."

    Làm lễ xong thì đến phần xếp thứ tự. Tam Nha lớn nhất, giai nhân nhỏ nhất, tài tử và Vương Nhị bằng tuổi.

    Tam Nha: "Ta biết bắt tôm hùm đất. Một ngày có thể bắt ba, bốn cân."

    Tài tử: "Ta biết thổi sáo. Chim chóc nghe thấy sẽ lập tức té xỉu."

    Vương Nhị: "Ta biết điêu khắc khỉ gỗ. Tượng khắc ra khiến cả khỉ cái cũng chạy đến cướp."

    "Ta... Ta chỉ biết mặc váy áo xinh đẹp... Trang điểm đủ kiểu." Giai nhân có chút xấu hổ, cảm thấy kỹ năng của mình là vô tích sự nhất."

    Vương Nhị xoa đầu nàng: "Kỹ năng này lợi hại hơn chúng ta nhiều!"
     
    Tài Tử, Giai Nhân, Thích Khách Và Công Chúa
    Chương 3


    Mấy ngày nay, trong thành không được yên bình.

    Quan binh, quan phủ không biết vì lý do gì mà chạy tới chạy lui khắp chốn. Có người nói Hoàng Cung mất đồ, cũng có người nói Hoàng Đế mất tích.

    Hoàng Đế mất tích... là chuyện lớn rồi. Tất cả mọi người đều hoảng hốt. Trong nhất thời, ngay cả nhóm tài tử giai nhân vốn tuân thủ kịch bản trốn nhà ra đi cũng giảm bớt rất nhiều.

    Tuy nhiên, quan phủ đã nhanh chóng bác bỏ tin đồn, nói Hoàng Đế không bị mất tích, chẳng qua là có gian tế của nước địch trà trộn vào thành. Thế nên mới giới nghiêm toàn thành, huy động toàn dân bắt gian... Khụ, bắt gian tế.

    Ai mà ngờ, họ thật sự bắt được hai tên.

    Trong mấy ngày kế tiếp, thế mà lục tục ngo ngoe bắt được mười tên gian tế nước địch trên khắp toàn quốc.

    Triều đình còn chưa kịp bàn bạc xem nên xử lý gian tế như thế nào thì nước đối địch đâm lao phải theo lao, dứt khoát xua binh tiến đánh biên giới, bao vây các tòa thành ở khắp nơi.

    Hiện tại, người trong thành không ra được, người ngoài thành cũng không vào được.

    Bốn người đã ba ngày không ăn tôm, Tam Nha có chút bất an. Tài tử an ủi cô: "Không sao cả. Dù không có tôm thì ta vẫn thích ngươi."

    Tam Nha lắc đầu: "Có một việc, ta phải nói cho các ngươi biết."

    Giọng điệu này... Sáu con mắt cực nhanh sáp lại gần, lập lòe tia sáng hóng hớt.

    Tam Nha ngồi nghiêm chỉnh, vẻ mặt nghiêm nghị, toát ra khí thế bá vương: "Thật ra... ta là Hoàng Đế."

    Hóa ra Hoàng Đế trong Hoàng Cung thật sự mất tích.

    Cô nàng Hoàng Đế không thích làm Hoàng Đế, chỉ thích đi bắt tôm, thế là lén lút bỏ trốn.

    Quan viên trong triều lo thối ruột thối gan, nhưng không thể dán thông báo truy tìm Hoàng Đế mất tích khắp thiên hạ, đành phải lấy cớ bắt gian tế để tìm kiếm. Kết quả Hoàng Đế thì không tìm được, gian tế lại bắt được cả đàn.

    "Ồ, ngươi là Hoàng Đế." Tài tử, giai nhân và Vương Nhị gục gặc đầu, vô cùng tự nhiên tiếp nhận thiết lập nhân vật lừa tình này. Bọn họ còn tưởng Tam Nhi có mới nới cũ nữa chứ. "Vậy tạm thời bỏ đống tôm sang một bên đi. Ngươi phải trở về Hoàng Cung."

    Chuyện này dĩ nhiên Tam Nha biết nhưng ngoài thành đầy rẫy quân địch bao vây, bọn họ mọc cánh cũng khó thoát.

    ┊ ┊ ┊ ┊

    ┊ ┊ ┊ ★

    ┊ ┊ ☆

    ┊ ★



    Tướng quân phe địch đưa tới một đống củi lớn, đặt lên một cái nồi thật to, cùng các tướng sĩ thuộc hạ nấu lẩu, vừa nấu vừa hát.

    "Này ơi, ăn lẩu phải nấu nồi đỏ này ơi là này này ơi. Nồi đỏ phải nấu nấm kim châm này ơi là này này ơi. Thịt dê thịt heo cắt thành miếng này. Thêm ít gia vị vào nồi nước sôi này ơi là này này ơi."

    Vương Nhị và tài tử bám trên tường thành, nuốt nước miếng. Theo sau là Tam Nha, à không, là Hoàng Đế và giai nhân.

    "Một điều nhịn là chín điều nhục." Vương Nhị mở tay nải, lấy hết toàn bộ khỉ gỗ bên trong ra, ném về phía quân địch. Quân địch tưởng bị tập kích, luống cuống tay chân một hồi. Kết quả rất nhiều người nhận ra mình chụp được một con khỉ gỗ vô cùng sống động.

    Xì, bằng gỗ, không ăn được.

    Đại quân đồng loạt bật cười ha ha. Nhưng mà bọn họ còn chưa kịp cười xong, từ cánh rừng hai bên, vô số khỉ thật đột ngột lao ra, gào thét phóng về phía đoàn người, xông đến đám binh linh đang cầm khỉ gỗ... điên cuồng giật lấy chúng. Dưới chân thành loạn như ong vỡ tổ.

    Tài tử giơ ngón cái với Vương Nhị. Đôi mắt giai nhân tỏa sáng lấp lánh.

    "Có một việc, ta chưa nói cho các ngươi biết." Tài tử chậm rãi đứng thẳng lên, nhìn về phía Tam Nha, không đúng, Hoàng Đế tỷ tỷ: "Thật ra, ta là cao thủ võ lâm."

    Một cơn gió đêm thổi tới, thổi quần áo y bay phấp phới, có chút phong độ của cao thủ võ lâm.

    Y vô cùng trịnh trọng cởi cây sáo trên thắt lưng xuống, biểu cảm bi tráng như Kinh Kha lên đường hành thích Tần Thủy Hoàng: "Tam Nha, thật xin lỗi, lời ta đã hứa với ngươi, sợ là không thể thực hiện được."

    Sau đó, giữa tiếng gió thét gào sầu thảm, tài tử bắt đầu thổi sáo.

    Kinh thiên địa, khiếp quỷ thần.

    Dở một cách tàn ác.

    Tướng quân phe địch lên cơn đau tim bất tỉnh, đại quân dưới chân thành hệt như cánh đồng lúa bị lốc xoáy cuốn qua, khom lưng ôm đầu ngồi chồm hổm tại chỗ.

    Vương Nhị mặt như màu đất đỡ giai nhân mặt màu gan heo, dẫn theo Hoàng Đế tỷ tỷ mặt không chút biểu tình và tài tử còn đang định thổi thêm bài nữa bước ra khỏi thành giữa tiếng kêu r3n tuyệt vọng của quân địch.

    Sau này, vị cao thủ võ lâm kiêm tài tử khẳng định mình đã dùng một loại nội công vô địch thiên hạ đánh vỡ kinh mạch của toàn bộ quân vây thành. Mọi người đều mỉm cười, nhìn thấu mà không nói.
     
    Tài Tử, Giai Nhân, Thích Khách Và Công Chúa
    Chương 4


    Vương Nhị phát hiện, hai ngày nay giai nhân nhỏ bé của hắn có chút rầu rĩ không vui. Ngay cả khi hắn biểu diễn điêu tạc tượng cù lần trong 13 nhát đục cũng không thể chọc nàng cười được.

    Hắn vốn là người không giỏi ăn nói, đành bất chấp nguy hiểm chạy đến cửa hiệu y phục và son phấn, mua một đống váy áo xinh đẹp và son phấn mới toanh. Ai ngờ giai nhân nhìn thấy lại càng buồn bã hơn.

    "Ngươi biết điêu khắc tượng khỉ, tài tử biết thổi sáo, các ngươi có thể giúp Hoàng Đế tỷ tỷ thoát khỏi vòng vây quân địch. Còn ta mỗi ngày chỉ biết nghiên cứu loại váy nào nên phối với kiểu trang điểm gì, không có tí tác dụng gì hết." Thế nào cũng có một ngày Vương Nhị ghét bỏ nàng.

    Chuyện của tương lai, ai dám hứa chắc được đâu. Vương Nhị chỉ biết hiện tại, hắn không hề ghét bỏ nàng chút nào cả.

    Hắn ngẫm nghĩ một lúc, đưa hai bàn tay ra trước mặt giai nhân. Lòng bàn tay tràn đầy những vết chai do nghề mộc, còn có những vết thương mới vì mấy ngày nay điêu khắc tượng khỉ để đánh lạc hướng quân truy đuổi.

    Giai nhân vừa nhìn thấy vết thương, lập tức đau lòng đến mức quên hết sầu khổ, vội vàng lấy mỹ phẩm dưỡng da ra, bôi lên rồi xoa bóp cho hắn. Xoa bóp một hồi, giai nhân chợt nảy ra sáng kiến: "Ta có thể trang điểm cho Hoàng Đế tỷ tỷ, để truy binh không phát hiện ra tỷ ấy nữa."

    Sự thật đã chứng minh, trang điểm quả đúng là tà thuật. Vị Hoàng Đế đang bị truy bắt cứ thế thản nhiên tiến vào Kinh Thành ngay dưới mí mắt quân địch. Không ai có thể ngờ rằng chàng trai anh tuấn bất phàm kia lại là một cô gái.

    Ngày hôm đó, trái tim của khuê tú khắp Kinh Thành rơi vỡ đầy đất.

    Hoàng Đế thuận lợi trở về cung, các quan đại thần có trụ cột, đánh trận ngày càng thuận lợi, thừa thế xông lên đoạt lại mấy tòa thành trì từ tay quân địch.

    Tài tử ngày nào cũng mê mẩn nhìn Hoàng Đế ngồi trên ngai vàng, cả lúc nằm mơ cũng cười thành tiếng.

    Tam Nha nhà y quả nhiên là đáng yêu nhất. Lúc bắt tôm cũng đáng yêu, lúc đánh y cũng đáng yêu, ngay cả lúc làm Hoàng Đế cũng có thể đáng yêu như vậy.

    Tài tử thật vui vẻ, mà mỗi khi vui vẻ, y lại muốn thổi sáo. Hoàng Đế sừng sộ trừng y: "Cao thủ võ lâm, ngươi còn muốn ăn tôm hùm đất nữa không?"

    "..." Cao thủ võ lâm cuống quýt buông cây sáo.

    Hoàng Thượng phúc lớn ngang trời, giúp bách tính Kinh Thành thoát được một kiếp nạn.

    Ở bên này, hai người họ ngang nhiên khoe ân ái giữa chốn triều đình, lóa mù mắt bá quan văn võ.

    Ở một bên khác, xưởng gỗ của giai nhân và Vương Nhị cũng được khai trương.

    "Vương Nhị Vương Nhị, ta muốn mở một cửa hàng son phấn. Ở đây, ngươi là ông chủ, ta là vợ ông chủ. Ở bên kia, ta là bà chủ, ngươi là chồng bà chủ."

    Từ khi thành công giúp Hoàng Đế tỷ tỷ cải trang, giai nhân cảm thấy mình đã mở ra cánh cửa dẫn đến một thế giới mới, một tham vọng lớn đang tỏa sáng trước mắt. Nàng không còn cho rằng phối đồ và trang điểm là những kỹ năng vô dụng nữa. Không những vậy, nàng còn muốn học tập thêm nhiều kỹ năng lợi hại hơn nữa.

    Vương Nhị trịnh trọng trao cho giai nhân một đôi khỉ tình nhân. Hắn cảm thấy giai nhân đắm chìm trong đam mê sự nghiệp như đang tỏa ra ánh sáng lấp lánh.

    Giai nhân chắp tay sau lưng, nhìn Vương Nhị bê đống tượng gỗ tinh xảo bày biện khắp cửa hàng, tung tăng dạo một vòng, khó hiểu hỏi: "Sao trong tiệm không có tượng khỉ con?"

    Vương Nhị cười: "Ta chỉ khắc khỉ con cho mình ngươi thôi."

    Tuyệt, bên này cũng khoe ân ái. Người tiếp theo.
     
    Tài Tử, Giai Nhân, Thích Khách Và Công Chúa
    Chương 5: Hoàn


    Biến cố bất ngờ xảy ra.

    Ngày hôm đó, tiền tuyến truyền đến tin quân tình có biến. Hoàng Đế vội vàng triệu Thừa Tướng cùng các vị đại thần vào cung thương lượng.

    Không lâu sau đó, Hoàng Cung truyền ra tin đồn Hoàng Đế đột nhiên lâm bệnh, các ngự y đều bó tay bất lực.

    Bấy giờ, giai nhân đang dùng phấn son mới mua được trang điểm biến Vương Nhị thành một thiếu nữ xinh đẹp.

    Trong gương, một "cô nương" vạm vỡ và một cô nương thanh tú bốn mắt nhìn nhau, phì cười một tiếng. Còn chưa kịp cười dứt tiếng thì trên bầu trời Kinh Thành bất chợt vang vọng tiếng sáo đã tuyệt tích từ lâu.

    Dở đến mức trời giận dân oán.

    Giai nhân và Vương Nhị vội vã lẻn vào Hoàng Cung, vất vả lắm mới tìm được đến chỗ tài tử và Tam Nha.

    Tam Nha nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt, cũng không biết vì bệnh hay vì tiếng sáo quỷ khóc thần sầu của tài tử.

    Tam Nha nghe thấy tiếng động, mở mắt ra nhìn chằm chằm vào giai nhân, yếu ớt hỏi: "Ngươi là ai?"

    Giai nhân nhanh chóng lấy thay nước tẩy đi lớp hóa trang trên mặt, dùng khăn lau qua: "Hoàng Đế tỷ tỷ, là ta đây. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

    Tam Nha mỗi lần nói chuyện phải dùng hết sức, tài tử lúc này mới chịu ngừng thổi sáo, nghiêm túc trả lời: "Vừa rồi Tam Nha gấp rút triệu Thừa Tướng vào cung bàn bạc chiến sự. Thật không ngờ lão già đó lại dám thông đồng với giặc, muốn tạo phản."

    Chuyện này rất khó xử lý. Tam Nha bị thương rất nặng, tin đồn một khi truyền ra ngoài sẽ khiến triều đình lung lay, lòng dân dao động. Nếu quá lâu mà cô không vào triều, chỉ e sau này chẳng còn triều mà vào nữa.

    "Thật ra ta không thích làm Hoàng Đế chút nào." Tam Nha nắm lấy tay tài tử: "Từ nhỏ đến lớn, ta chỉ thích bắt tôm hùm đất. Nhưng mà Phụ Hoàng chỉ có một đứa con duy nhất là ta. Ngày nào ông cũng nói với ta, nước không thể một ngày không có vua."

    "Khoan khoan, cho ta ngắt lời một chút." Giai nhân tò mò giơ tay ý kiến: "Chỉ có duy nhất một đứa con là tỷ, vậy sao lại gọi là Tam Nha?"

    Tam Nha hít một hơi thật sâu rồi nói: "Đại Nha là một con chó, Nhị Nha là một con mèo." Nhớ đến con mèo kiêu ngạo kia suốt ngày huênh hoang nằm lì trong lòng Phụ Hoàng, Tam Nha tức giận suýt chút nữa ngồi bật dậy, một lúc lâu sau mới nhớ họ đang bàn chuyện nghiêm túc.

    "Nước không thể một ngày không có vua. Nếu quốc gia đã không còn, ta cũng không bao giờ có thể lẻn ra ngoài bắt tôm hùm đất được nữa."

    Vương Nhị và tài tử đều lâm vào bế tắc. Bọn họ có thể giúp Tam Nha đánh trận nhưng không thể thay cô vào triều được. Cho dù có trang điểm thành nữ tử thì dáng người vẫn quá lực lưỡng.

    Giai nhân thì đúng là vóc dáng tương tự Tam Nha, có điều, nàng chưa từng cai trị một quốc gia, lỡ bị dọa sợ phát khóc thì làm sao đây?

    Ba người đồng loạt quay qua nhìn giai nhân, ai ngờ giai nhân vô cùng phấn khích, háo hức hỏi: "Làm Hoàng Đế có khó lắm không?"

    Tam Nha vẫy tay bảo giai nhân lại gần, xoa đầu nàng, hỏi nàng có phân biệt được son môi màu đỏ thắm, đỏ mào gà, đỏ hồng, đỏ máu, đỏ kẹo táo, đỏ hồng y, đỏ anh đào, đỏ chu sa, đỏ anh túc, đỏ thắm, đỏ sẫm, đỏ thắm điện, đỏ gạch, đỏ lửa, đỏ Ba Tư, đỏ mâm xôi, đỏ tím, đỏ mân côi, đỏ tươi, đỏ chót khác nhau như thế nào không.

    Hai người đàn ông nghe mà mắt nổ đom đóm, giai nhân gật đầu: "Khác biệt rất lớn là đằng khác."

    Vương Nhị ngơ ngác nhìn tài tử, tài tử cũng ngơ ngác nhìn Vương Nhị.

    Không phải đều là màu đỏ sao? Khác ở chỗ nào?

    Tam Nha mỉm cười: "Ngươi xem, nhiều màu sắc như vậy mà ngươi cũng có thể phân biệt được, chứng tỏ ngươi thông minh hơn ta nhiều. Làm Hoàng Đế chẳng qua chỉ là nhìn người mà thôi. Chỉ cần ngươi thật tâm muốn làm, nỗ lực mà làm thì không có gì không làm nổi."

    Giai nhân cắn môi. Trong suốt đoạn đường bỏ trốn dạo trước, nàng đã suy nghĩ rất nhiều. Nàng phát hiện mình không muốn trở thành một người chỉ biết mua sắm y phục và phấn son chút nào. Tuy rằng thuật trang điểm cũng rất có ích nhưng nàng cảm thấy mình còn có thể làm được những điều lớn lao hơn nữa.

    Vương Nhị nhìn giai nhân. Người thợ mộc này tuy không biết nói lời ngọt ngào nhưng ánh mắt của hắn luôn luôn trong vắt và đầy ấm áp. Hắn không bao giờ đem những tiêu chuẩn trong hí kịch ra bắt nàng tuân thủ theo.

    Giống như hiện tại.

    Lúc này, tài tử đang bận bày tỏ với Tam Nha: "Ta thích ngươi, dù ngươi có làm Hoàng Đế không cũng không sao, dù ngươi có biết bắt tôm hùm đất không cũng không sao."

    Ba người còn lại hết sức nghi ngờ câu cuối cùng là xạo.

    Giai nhân với tài năng phân biệt được một trăm màu son môi khác nhau hóa trang thành Hoàng Đế ngồi giữa đại điện, tài tử và Vương Nhị mặc trang phục ngự tiền thị vệ đứng hai bên.

    "Hoàng Thượng, người vẫn bình an?" Một vị lão thần đứng dưới triều run lẩy bẩy.

    Giai nhân chống tay lên má, sai ngự tiền thị vệ kéo Thừa Tướng và đồng đảng ra ngoài, tiếng kêu thảm thiết như heo bị thọc tiết vang vọng suốt dọc đường.

    Bấy giờ, tin đồn Hoàng Đế băng hà tự sụp đổ, bá quan văn võ tung hô vạn tuế, thiên hạ thái bình.

    ┊ ┊ ┊ ┊

    ┊ ┊ ┊ ★

    ┊ ┊ ☆

    ┊ ★



    Đã ba năm trôi qua kể từ đại hôn của Hoàng Đế đương triều, những truyền kỳ về trải nghiệm của nàng được viết thành hí kịch, truyền bá rộng khắp.

    Nghe nói, vị Hoàng Đế tỷ tỷ này vốn là một tiểu thư khuê các, vì không muốn bỏ trốn cùng tài tử theo ý nguyện của cha mẹ nên đã bỏ trốn cùng người thợ mộc làm việc trong hậu viện nhà mình. Sau đó, nàng gặp gỡ Hoàng Đế thời bấy giờ, giúp cô đánh đuổi quân giặc. Thế là Hoàng Đế truyền lại hoàng vị cho nàng.

    Ngày nay, nhóm đại tiểu thư chốn nhà cao cửa rộng đã không còn chuộng việc ngồi chơi xích đu chờ tài tử ngâm thơ nữa. Mỗi khi họ đến tuổi trưởng thành, trưởng bối trong nhà liền bắt đầu tuyển thợ mộc. Trong nhất thời, giá thị trường của tài tử giảm mạnh, toàn bộ bị cha mẹ ép đi làm thợ mộc.

    ┊ ┊ ┊ ┊

    ┊ ┊ ┊ ★

    ┊ ┊ ☆

    ┊ ★



    Trong tẩm điện, Hoàng Cung.

    Giai nhân vuốt v e mặt dây chuyền hình khỉ con trên cổ, bĩu môi: "Vương Nhị, hôm nay ta lại đánh bại được một tên gian thần. Ta thật thích làm Hoàng Đế! Thế nhưng hôm qua trong triều có kẻ mắng ta, bảo một người nương tử nên ngoan ngoãn ở nhà giúp chồng dạy con mới là đúng đắn, vở kịch nào cũng viết như vậy hết. Vương Nhị, ngươi có khó chịu vì ta làm Hoàng Đế không?"

    "Làm gì có." Vương Nhị nhìn giai nhân đang chu môi phồng má, trong lòng yêu thích không thôi.

    Hắn không biết nói lời ngon tiếng ngọt, đành phải kéo nàng vào lòng: "Tại sao phải quan tâm trong kịch viết thế nào? Chúng ta có phải đang diễn đâu. Nếu bận tâm những lời nói đó, chúng ta sẽ không thể ở bên nhau nữa."

    "Đúng vậy, những kẻ đó đúng thật là vô lý mà." Giai nhân cười nói.

    "Hôm nào chúng ta đi tìm Tam Nha và tài tử chơi nhé. Tỷ tỷ gửi thư kể tỷ ấy nuôi một hồ tôm hùm đất thật lớn, cây sáo thứ bảy của tài tử ca ca vẫn bị tỷ ấy đốt mất, có điều tài tử ca ca lại len lén làm cây sáo thứ tám rồi."

    "Được." Vương Nhị nhét mặt dây chuyền khỉ con vào cổ áo giai nhân, hôn lên trán nàng một cái.

    Tài tử ẩn cư nuôi tôm hùm đất ngoài thành bỗng nhiên rùng mình, có linh cảm chẳng lành. Cứ cảm thấy... cây sáo này của y hình như sắp giữ không được rồi.

    Nhưng mà tối nay Tam Nha tự tay làm tôm hùm đất chua cay! Cô nương mặt tròn xoe của y bất kể làm gì cũng đáng yêu nhất thiên hạ.

    Thế là y lại vui vẻ ngân nga, lái xe lừa đến xưởng mộc trong thành, giúp Vương Nhị bán khỉ gỗ.

    Cao thủ võ lâm đâu thể chỉ biết mỗi thổi sáo được chứ.

    ❀◕ ‿ ◕❀ HẾT ❀◕ ‿ ◕❀

    Lời của
     
    Back
    Top Dưới