Cập nhật mới

Khác Tại sao tôi lại tồn tại

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
342478725-256-k849677.jpg

Tại Sao Tôi Lại Tồn Tại
Tác giả: KhiHong897
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Đây là câu truyện của cá nhân mình có thật và mỗi nhân vật trong đây cũng có thật nói về quá trình mình vượt qua ám ảnh tâm lí, bệnh trầm cảm cũng như mình muốn lên án về hành vi bạo lực học đường cũng như bạo lực gia đình
Do lần đầu viết truyện nên văn chương có hạn cũng như đây giống như 1 quyển hồi kí của cá nhân mình hơn là một câu truyện.

Trương đầu mình sẽ viết về một câu truyện khiêns tất cả mọi thứ trở nên cao chào cũng như ảnh hưởng đến những quyết định tính các của mình sau này
Đây là một câu truyện mình viết nhàm giải thoát bản thân ra khỏi quá khứ.

Nếu có gì sai sót mong moị người bỏ qua và ghóp ý để mình cố gắng hơn.



tâmlí​
 
Tại Sao Tôi Lại Tồn Tại
Ánh sáng vụt tắt


Khải vội vàng lấy bình sữa được chế từ bình thuốc nhỏ mắt vội vàng chạy ra phòng khách, đến cái ổ mà Miu đang nằm cậu nhẹ nhàng 1 tay bế miu lên đùi một tay cầm mình sữa mớm cho Miu uống.

Nhưng có vẻ không ổn Miu đã quá yếu rồi, cậu biết điều đó nhưng cậu vẫn cố chấp làm những thứ mà chắc chắn không thể làm được.

Cậu đặt Miu xuống đùi 1 tay nhẹ nhàng mở mồm Miu ra một tay cầm bình sữa nhỏ từng giọt từng giọt vào mồm Miu nhưng tất cả đều vô tác dụng Miu đã quá yếu rồi, vấn đề mất chỉ còn là thời gian cậu nhẹ nhàng bế Miu lên ôm Mị vào lòng nước mắt cậu chảy ra nhìn chú mèo chỉ còn lại những hơi thở yếu ớt.

Cậu biết Miu sẽ không qua khỏi nhưng cậu vẫn không chấp nhận được truyện đó cậu vẫn cố chấp cho Miu uống sữa một cách điên cuồng chỉ để cứu sống tia sáng thứ 2 trong thế giới chàn ngập màu đen của cậu nhưng thứ gì đã hết thuốc chữa thì không thể chữa nữa chỉ có thể phó mặc cho thời gian phán xét.

Cậu vừa ôm Miu suy nghĩ về những sai lầm của mình những hành động của mình, đôi mắt vẫn còn tím do Huy đánh từ hôm hia đến giờ vẫn chưa khỏi chảy ra những giọt lệ đau sót tiếc thương cho số phận của cậu cũng như của Miu cũng cũng như hối hận về hành động của mình.

Cứ như thế chời đã tối Miu đã không còn thở nữa, cậu đứng dậy lờ đờ bước vào phòng mở tủ quần áo ra trong đó có một cái hộp nhôm đã cũ cậu nhẹ nhàng nhìn nó với ánh mắt luyến tiếc cậu cầm chiếc hộp lên mở nắp ra trong đó là chiếc cù mà Tâm và Khải ngày xưa chơi với nhau đã để lại, cậu đã hứa với Tâm hãy để những thứ quan trọng chôn vào một nơi kín đáo và mai sau lớn lên cậu và Tâm kết hôn xẽ đào lên và mạng về.

Nhưng giờ đây đối với cậu Miu chính là thứ quan trọng đó cậu và Tâm đã không gặp nhau rất lâu rồi (từ lớp 3 đến hiện tại trong chương là lớp 8) cậu nghĩ có lẽ ánh sáng đầu tiên của cuộc đời mình đã biến mất bởi khoảng cách, cậu khao khát được gặp Tâm nhưng không được rồi vô tình gặp Miu ánh sáng thứ 2 trong cuộc đời tuy ngắn ngủi nhưng lại rất hạnh phúc.

Cậu đứng dậy hai tay bế bé Miu lên rồi đặt nhẹ nhàng vào chiếc hộp cùng con cù đó thứ mà Tuyên đã gọi là thứ rác rưởi, cậu đóng nắp hộp lại cầm lên đứng dậy đi về phía sau nhà cậu mở cửa ra chạy về phía cuối vườn cậu đặt chiếc hộp xuống đất quỳ gối xuống nhìn lên bầu trời hôm nay trăng thật đẹp cậu rơi nước mắt rồi hét lớn

- Ahhhhhhhhhhhhhh( đoạn này có con chó hàng xóm sủa nên 🙂) )

Tiếng hét tuyệt vọng như xé vỡ tim can trái tim của tràng trai nhỏ bé đã vỡ nát thế giới xung quanh cậu giờ chỉ toàn là màu đen mờ mịt nhìn xuống mặt đất dùng 2 tay đào hết sức có thể.

Tay cậu đã chảy máu có móng đã bị bật ra cậu vừa đào vừa cất lên những câu nói tuyệt vọng chất vấn về số phận của mình

- Tại sao, Tại sao ,tại sao , tại sao ,tại sao,tại sao.....

Đào xong cậu cầm hộp nhôm lên hôn nhẹ rồi nghẹn ngào nói:

- Đừng sợ em không cô đơn đâu

Rồi chôn chiếc hộp xuống đất.

Xong việc cậu lờ đờ đi vào nhà cậu ngã xuống đất nhìn đôi bàn tay đầy máu và đất suy nghĩ mông lung về số phận rồi lại mỉm cười nói một câu( mình cũng không biết sao mình lại nói vậy vào lúc đó ) :

- Màu máu thật đẹp.

Cậu cố gắng đứng dậy vào nhà tắm rửa tay nhìn xuống dưới sàn cậu thấy chiếc vòi nước dài tầm 2 mét cậu cầm lên rồi tiến về phòng.

Cậu lấy cái ghế đặt gần cửa cậu trèo lên ghế ném một đầu vòi qua bên kia ô thoáng cửa rồi buộc 2 đầu với nhau.

Cậu nhìn sợi dây trầm tư một lúc rồi cất lên một câu nói:

- Tại sao tôi lại tồn tại.

..............

Giới thiệu một chút về nhân vật ngoài lề

Tâm : là người bạn thuổ nhỏ của Khải có một lời hứa khiến Khải cả đời kho quên

Tuyên : em gái kế của Khải

Khi đang ngồi thì mình nhớ lại câu nói đó " tại sao tôi lại tồn tại " làm mình phì cười rồi quyết định đặt tên truyện luôn

Mình sẽ cải biến không hẳn giống với cuộc đời của mình chắc giống tầm 80%

Nhân vật xung quanh Khải chắc chắn CÓ THẬT hoặc có thể không 😉)

Đây là lúc ảnh hưởng đến quan niệm sống và tính cách, cách đối nhân sử thế của mình hiện tại nhưng nếu theo lộ trình mình định viết thì chắc tầm chương 160 170 j đấy 🙂) mong mình thực sự có thể viết đến mình của hiện tại luôn 🙂)

Mình vẫn còn nhiều thiếu sót mong mọi người bỏ qua và góp ý để mình có thể tiến bộ thêm cảm mơn mọi người vì đã bỏ thời gian quý giá để đọc truyện của mình

👋
 
Tại Sao Tôi Lại Tồn Tại
Nguần cơn


Trong một buổi tối nọ Hoa và Dũng lần đầu gặp nhau trong một buổi nhậu nhẹt do Sự tổ chức, hai người rất hợp ý nhau nói truyện với nhau rất vui vẻ.

Buổi tiệc đã tàn Hoa rất say nên không thể tự về được Sự đã nhờ Dũng đưa Hoa về tối hôm đó.

- Tên thằng bé sẽ là Khải.

Dũng ngồi suy nghĩ hồi lâu rồi nói :

-Hoàng Tiến Khải sẽ là một cái tên khá được.

Vậy là một cậu bé đã ra đời với sự sai lầm của người lớn một cậu bé đáng thương.

Bắc Kạn 2008

Một cậu bé với một bé gái chạy vui đùa trên đường phố mặt cậu bé nhìn rất hạnh phúc cậu nhìn cô bạn của mình với ánh mắt nghi ngờ rồi hỏi

- Tâm đang làm j vậy ?

- Chị đang suy nghĩ về việc bánh Cosi hay O2 ngon hơn

Khải khó hiểu suy nghĩ xem

- Tâm được ăn rồi hả?

- Khải chưa được ăn à?

- Khải chưa.

- Vậy Khải chờ Tâm tí tâm mang ra cho Khải ăn thử

Cô bé chạy hết tốc lực từ bãi đất trống về đến nhà cậu bé ngồi nghịch kiến vừa suy nghĩ về vấn đề vấn đề bánh Cosi và O2 mà tâm bảo.

Một lúc sau cô bé chạy đến trên tay cầm theo một chiếc hộp nhôm đứng trước mặt cậu bé thở hổn hển tươi cười nói :

- Cho Khải đấy☺️

Khải bất ngờ nhìn Tâm rồi lại nhìn hộp bánh nghi hoặc mở hộp bánh ra rồi thử từng loại bánh mà tâm để trong hộp.

Tâm háo hức hỏi :

- Sao thế nào ?

- Cái bánh tròn ngon hơn

- Thiệt sao giống Tâm thế Tâm cũng thấy thế

Hai đứa trẻ vui vẻ nô đùa, rồi trời cũng tối

Tâm đứa chiếc hộp bánh cho Khải rồi nói

- Cầm theo hộp bánh đi

Khải thắc mắc hỏi

- Để làm gì?

- Tâm muốn Khải để những thứ quan trọng vào trong hộp bánh rồi đem chôn ở một nơi thật kín đáo mai sau khi lớn Khải cùng Tâm cùng đi đào

- Muốn chơi tìm kho báu chứ gì 😒

- Hì hì thế ha Tâm về đây

Cô bé cứ thế chạy một mạch về nhà Khải nhìn theo với ánh mắt nuối tiếc rồi nhìn hộp bánh mỉm cười hạnh phúc.

Đối với cậu Tâm là ánh sáng duy nhất, là người duy nhất làm cậu cười trong thế giới này.

Cầm hộp bánh về đến nhà, vẫn là những cuộc cãi vã quen thuộc Khải chỉ biết lẳng lặng cầm chiếc hộp vào nhà chứ không dám hó hé một lời nào cả.

- Con đấy là con nào !!!!!

Dũng cầm tờ báo chăm chú đọc không trả lời

- Anh được lắm sưa anh hứa chịu trách nhiệm rồi giờ đi cặp bồ thế này à anh còn coi tôi là vợ anh không?

- CÂM!!!!!

Dũng hét lớn khiến Khải cũng dật mình theo

Hoa đang mải nói bỗng phát hiện ra sự tồn tại nhỏ bé này quay đầu ra nhìn bực tức nói

- Mày tha cái gì về kia ?

Mày lại đi chơi với con nhỏ Tâm à?

Hoa bực tức chạy xuống bếp cầm lên sợi dây điện chạy lên chỗ Khải đang đứng.

- Mẹ ơi con xin lỗi, mẹ ơi tha cho con

- Mày nhìn người ngợm mày xem đã nhìn không giống người rồi còn ngày nào cũng lẽo đẽo chạy theo con nhỏ kia, nó cho rác thì tha rác về mai sau có cho cứt mày cũng tha cứt về à!!!

Nói xong Hoa cầm sợi dây điện dài khoảng 2 mét gập độ lại liên tiếp vừa vụt vào người Khải vừa mắng nhiếc.

- Mẹ mày!

Mất dậy này, mày còn tha rác về nhà nữa không ?

Những đòn roi đau điếng đã khiến một cậu nhóc 5 tuổi phải run rẩy cầu xin

- Mẹ ơi con xin lỗi mẹ ơi huhuhu

- Ai mẹ mày !!!!

Lần này Hoa đánh mạnh hơn liên tục và dồn dập vào người cậu bé

Tiếng khóc và cầu xin của đứa trẻ ngập tràn căn nhà nhỏ bé, Dũng vẫn ung dung đọc báo coi như không có gì Hoa thì vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.

Đánh một lúc Hoa nguôi dận chạy vào bếp vừa nấu cơm vừa than trời than đất Dũng cũng gấp báo lại định xuống nhà tắm đi tắm để chuyển bị ăn cơm thấy Khải đang co ro do bị đánh mà núp ở cạnh cửa ra vào run rẩy Dũng nhìn rất chướng mắt thấy đứa con đầu lòng của mình ngước lên nhìn mình với ánh mặt đỏ hue đầy nước mắt Dũng thấy rất khó chịu liền tung 1 cú đạp trời giáng lên bả vai đứa trẻ Khải đau đơn lỡ mồm nói "A!!"

Dũng lườm một cái ra hiệu nếu khóc sẽ đánh tiếp nên Khải cố kiềm nước mắt lại co ro lùi vào một góc run rẩy.

Dũng rất ngứa mắt định đánh thêm nhưng lại thôi

- Yếu đuối .

Dũng chỉnh lại áo rồi đi vào phòng tắm

Sau khi đã ăn đòn xong Khải khập khễnh trèo lên gác mái.

Căn gác mái để chủ yếu đựng đồ nhưng từ khi Khải lên 4 nó đã là nơi ở của của cậu, mỗi lần khách đến nhà Hoa đều dặn cậu không được ra khỏi gác mái có một lần cậu vì quá buồn wc không chịu được đã nhảy xuống mà phải lãnh chịu một trận đòn rất đau nên từ đấy cậu không xuống nữa

Cậu đặt chiếc hộp nhôm xuống chỗ đồ chơi, cậu không được Hoa mua cho thứ gì cả tất cả đồ chơi đều là của Tâm cho chỉ vỏn vẹn 1 con cù bằng ghỗ, 1 cái ô tô đồ chơi con để thi đua trượt dốc và mới nhất là chiếc hộp nhôm này may mắn sao cậu ôm chặt chiếc hộp nên nó khồn bị méo hay gì cả.

Giờ chỉ chờ Hoa mang cơm lên gác ăn và chờ bố mẹ tắm xong thì đi tắm và giặt quần áo rửa bát là hết 1 ngày.

Rồi thế cứ ngày qua ngày Khải đã lên lớp 1 ........

.................

Bonus :

Sau này khi thăm lại nhà cũ giờ đã đổi chủ căn gác đã bị dỡ đi nhưng trên đó tại góc trên bên phải có 1 thứ được tôi dùng mực ghi lại thì vẫn còn trữ đó là " Cứu con ông trời ơi "
 
Back
Top Bottom