Hài Hước [taekook] Tớ không đùa đâu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
319481863-256-k588782.jpg

[Taekook] Tớ Không Đùa Đâu
Tác giả: tramyg93
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

bộ truyện thanh xuân vườn trường siu ngọt đâyy 🫶🏻



taekook​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [TaeKook] Series H
  • [TaeKook] Tôi chọn em rồi
  • [taekook] Series H+
  • [taekook] vệ sĩ của tôi
  • [Taekook] Cua Lại NYC
  • [TAEKOOK] Chủ Tịch Kim Và Em Bé Jeon
  • [Taekook] Tớ Không Đùa Đâu
    OPEN


    he nhu mọi người mình là trà mi đây 🫶🏻

    lần này tớ vẫn sẽ viết taekook, chắc giờ viết taekook hoài luôn quá. dạo này mê otp lắm rồi ><

    —————

    ✨: fic lần này của tớ xoay quanh thanh xuân vườn trường, lớn hơn chút thì là những trả giá của sự trưởng thành.

    ✨: thể loại ngọt đến sâu răng luôn nè ! ngán ngọt rùi thì tớ ngược một xíu. mà mấy bạn íu đúi thì tớ không có ngược nhiều đâu vì tớ cũng íu đúi mà =)) vậy nên ưa ngọt ghét ngược yên tâm đọc nhé !

    —————

    🌷: tớ độc tôn taekook, không sp hay ship cặp nào trong bangtan nữa cả nên là sẽ không có các couple phụ đâu nhé.

    🌷: tớ không nhận bản thân văn phong tốt hay đỉnh nhưng sẽ cố trau chuốt cho từng lời văn, câu chữ thêm mượt mà, hoàn hảo để mấy cậu đọc sẽ dễ chịuu.

    🌷: tớ viết vì đam mê thôi à vậy nên view hay fl có ít thế nào đi chăng nữa tớ vẫn sẽ viết. viết để lưu trữ lại những câu chuyện của bản thân, sau này tớ không muốn bỏ lỡ hay hối tiếc bất kì điều gì.

    🌷: góp ý lịch sự tớ sẽ lắng nghe và sửa đổi. không yêu thương xin đừng buông lời cay đắng với các bé của tớ 🥺

    luv u so much

    chúc mấy cậu đọc truyện vui vẻ 🫶🏻

    Debut : 16/08/2022
     
    [Taekook] Tớ Không Đùa Đâu
    một


    xin chào tôi là kim taehyung, năm nay tôi học lớp 12 trường bigbomb. phải công nhận tôi cũng thuộc dạng đầu gấu trong trường. nói không phải khoe chứ thằng này là đại ca đấy đi tới đâu đàn em theo tới đó.

    nhan sắc, tiền tài, địa vị, học lực tôi đều có đủ, vậy nên tôi tự hào về bản thân của mình cực kì.

    chốt lại kim taehyung, không ngán bố con thằng nàoooo !

    .

    .

    .

    bigbomb ngôi trường danh giá, nổi tiếng mà mọi phụ huynh lẫn học sinh đều mong ước vào được. bố mẹ sẽ dốc hết sức để con mình có thể theo học tại một ngôi trường chuyên nghiệp như vậy.

    nhưng lại không ai hay biết mặt tối của nó, có một sự thật rằng không phải tất cả học sinh hay giáo viên trong trường đều giỏi, đều tốt đẹp..

    với chi phí học đắt đỏ vậy nên phần lớn các học sinh trong trường đều là con nhà giàu, con ông cháu cha số ít còn lại được vào đều là nhờ học bổng vì thế ngôi trường bỗng có một vạch phân cách rõ rệt. những học sinh có hoàn cảnh khó khăn thường được bọn nhà giàu gán cho cái biệt danh 'nô lệ'...

    lớp 12A1 được truyền bá rằng học sinh lớp này toàn mọt sách, toàn học bá thế mà dạo gần đây mới ngã ngửa ra gần như nửa lớp đã là kiểu cống tiền để bước chân vào được A1. nhưng cũng không thể phủ nhận rằng 12A1 nhiều người giỏi, lắm thiên tài..theo nhiều lĩnh vực.

    "chào các em, hôm nay lớp chúng ra đón một bạn học sinh mới chuyển đến nhé !" cô eun, một giáo viên chủ nhiệm có tâm với nghề, cực kì thấu hiểu học sinh. may thay cho lớp vì được cô eun dạy dỗ.

    một bạn học dáng người nhỏ nhắn, không cao mà cũng chẳng thấp rụt rè bước vào cơ mà không hiểu sao khoác áo bông to sụ mới toanh nên trông bạn cứ tròn tròn. khuôn mặt khả ái nhìn rất thiện cảm đặc biệt nhất là đôi mắt to tròn, đó mới là điểm thu hút của đám học sinh bên dưới. nhưng nhìn sơ qua có vẻ không được giàu có cho lắm, cái cặp đã sờn cũ, quần thì vài chỗ bục chỉ, hình như đã được may đi chắp lại nhiều lần. bọn học sinh bên dưới càng hú hét dữ dội, vài chỗ còn phát ra tiếng cười đùa. chúng nó dừng khi mà cô eun đập tay xuống bàn.

    "cả lớp yên lặng cho bạn giới thiệu"

    "x-xin chào, tớ là jeon jungkook. m-mong được giúp đỡ" nói xong bạn nhỏ gập người 90 độ, bắp chân còn hơi run run.

    cả lớp hình như có ngơ ra một lúc nhưng rồi cũng dần dần vỗ tay.

    đợi cho đến khi tiếng vỗ ngừng hẳn, cậu mới ngẩng đầu lên và cười mỉm.

    "được rồi!

    ừm em..ngồi kia nhé ?" cô eun chỉ tay xuống vị trí cuối bàn, ngay góc lớp bên trong, chỗ trống duy nhất còn sót lại jungkook nhìn vị trí có vẻ khuất bèn thở phào nhẹ nhõm. vốn dĩ cậu chỉ muốn được trải qua yên bình, không gây ồn ào, chú ý như vậy thôi.

    cậu dạ vâng với cô rồi mới bước về chỗ. về đến nơi cậu mới giật mình phát hiện, hoá ra ở đây có một bạn nữa ngồi ngoài và..bạn ấy còn đang ngủ thì phải. jungkook có phần lúng túng vì chỗ của mình bên trong sợ đi vào tạo nên tiếng động quá mạnh sẽ vô tình đánh thức bạn, lúc đó jungkook sẽ sợ lắm. nhưng rồi cậu cũng hoàn thành tốt việc đi vào với không một tiếng động nào.

    đặt sách vở lên bàn, jungkook ngó nghiêng xung quanh. vừa nãy lúc cô xếp chỗ ở đó, cậu đã để ý nhiều bạn ồ lên rồi tủm tỉm cười, vài bạn nữa thì còn lườm cậu nữa. lúc đó jungkook đã rùng mình !

    nhưng rồi cũng bỏ ngoài tai, cậu yên bình mà học tiếp. mà jungkook thắc mắc lắm nhé, cậu tưởng lớp A1 thì toàn học sinh ưu tú cơ, nhưng sao cái bạn ngồi bên cạnh toàn ngủ không thế này. suốt cả tiết không hề ngẩng đầu lên tẹo nào. thầy chắc cũng có nhìn thấy đấy mà lại chẳng nhắc, vì thế mà jungkook đã hiểu cậu bạn này không phải người bình thường rồi.

    reng reng....

    chuông vừa reo ra chơi, jungkook vừa kịp chuẩn bị sách vở cho tiết hai, thì có ba người tiến vào lớp đập đập bàn cậu rồi gọi người bên cạnh.

    "đại ca, đại ca, có mồi mới rồi" một trong ba người ở đó vừa lay bạn học đó vừa nói lại còn vừa liếc cậu.

    bạn cùng bàn lúc này mới từ từ gật gù thức dậy, mái tóc rối bù vì nằm lâu. miệng chửi vài câu gì đó với anh kia. jungkook cũng chả để ý lắm vì cậu đang bận học bài rồi nhưng tại họ cứ cố tình nói lớn thì phải.

    "mẹ kiếp lựa lúc nói hộ bố, biết tao đang ngủ không ?" hắn gắt gỏng, tay còn đập lên cổ bạn kia. jungkook không nhìn nhưng cũng liếc thấy rồi. chết thật liệu có bị xử trảm luôn không ?

    "nhưng mà đại ca, chúng ta phải thu phí vào học"

    "vào học gì ? nay làm gì có ai ?"

    "kìa kìa, người ngồi cạnh đại ca"

    "dm, tao ngồi một m..."

    *bụp*

    nghe thấy tiếng gì chưa ? là tim jungkook giật thót lên đấy. hoá ra nhân vật chính trong câu chuyện lại chính là cậu à. jungkook ái ngại khi liếc thấy ánh mắt hắn đang quét qua một lượt trên người mình, cậu cũng chẳng dám quay qua nhìn hẳn.

    "mày là ai ?" hắn hất cằm, đá vào chân jungkook trong khi hỏi cậu.

    "ah tớ là học sinh mới vào hôm nay" tình thế này thì cậu bắt buộc phải nhìn người ta rồi mà thấy hắn dữ dằn quá nên cậu mới chỉ dám nhìn một tí xong lại cúi gằm mặt xuống, tay bấu vào quần.

    "tao biết rồi, tao hỏi mày tên gì ? có bị ngu không hả?" hắn bắt đầu gắt gỏng.

    jungkook cũng bị giật mình "tớ..tớ là jeon jungkook"

    con người này bị sao vậy người ta giới thiệu mòn họng không chịu nghe ở tiết đầu, giờ lại bực tức hỏi lại. khó ưa khó ưa khó ưa.

    "jeon jungkook à ?" hắn lại tiếp tục nhìn từ trên xuống dưới của cậu. jungkook mặt đã đỏ lại càng đỏ thêm.

    đụ má, gì mà tròn ủm thế này ?

    đó đó, nội tâm kim taehyung đấy.

    "thôi tóm lại là tao không cần biết, đưa tiền phí vào đời đây. vào cái lớp này là phải nghe theo lệnh, thu theo phí của tao ! rõ chưa ??"

    •••
     
    [Taekook] Tớ Không Đùa Đâu
    hai


    "phí vào đời ? sao tớ chưa từng nghe qua"

    jungkook nghiêng đầu, tỏ vẻ thắc mắc. cậu đã rất chắc chắn trước khi vào ngôi trường này đã tìm hiểu rất kĩ rồi, tự dưng ở đâu lòi ra một khoản phí nữa, ai mà không bất ngờ cho nổi.

    "thì giờ mày đang nghe đây"

    "thôi tớ không biết đâu, thầy cô không bảo tớ có khoản phí đấy" jungkook định quay đi thì bị hắn giữ tay lại.

    "mày bị ngu hả ? tao đã nói là vào đây là phải thu theo phí, nghe theo lệnh của tao. rõ chưa ?" taehyung gằn giọng, nghe thật đáng sợ.

    jungkook cũng sợ, cậu không dám ho he, không dám nói nửa lời, chỉ dám gật đầu lia lịa, có thế cái mạng này mới bảo toàn được.

    "gật rồi thì đưa đây" hắn chìa tay ra trước mặt cậu.

    jungkook thấy vậy thì lúng túng "nhưng..giờ tớ không có tiền"

    "một xu dính đít mày cũng không có hả ?"

    "t-tớ không, tớ k-không có thói quen đem tiền đi học! xin lỗi cậu"

    taehyung bắt đầu cau có mặt mày, bọn học sinh đã xúm lại chỗ cậu, còn bên ngoài hành lang nữa, jungkook đã liếc nhìn lên nhưng chả ai có ý định sẽ ra tay giúp đỡ, cứu lấy cậu cả, thậm chí họ còn chê bai, cười cợt rằng cậu là đồ rẻ rách, một đô cũng chẳng có.

    chẳng nhẽ lịch sử bắt nạt lại tiếp tục tiếp diễn sao ? mãi cậu mới thoát khỏi ngôi trường ở quê, giờ lên đây, cậu tưởng họ đều là người văn minh, gia giáo, sẽ không phân biệt với cậu chứ.

    aa jeon jungkook đừng khóc ! nội tâm cậu đang gào thét, kìm nén những giọt nước mắt vô nghĩa lại.

    taehyung nhìn một lượt cũng quanh, sau đó lại nhìn cục tròn ủm đang cắn chặt môi, nén nước mắt nhưng vẫn không giấu được đôi mắt ngày một đỏ, cậu thì vẫn cứ ngoan ngoãn cúi đầu, tránh để người khác phát hiện. nhưng thật không may...

    "a bọn mày lại đây xem thằng này chuẩn bị khóc nhè bây giờ nè hahaa" một tên đàn em của hắn cúi xuống nhìn gương mặt của cậu.

    tiếng cười lại bắt đầu to hơn, rôm rả như chợ vỡ. hắn bắt đầu thấy bực mình, đập đầu tên đàn em rồi nói lớn.

    "cút ! bất kì ai trong cái lớp này cũng cút ra ngoài, tao sẽ xử lí thằng nhóc này"

    "ais đại ca đuổi cả bọn em hả ? em muốn xem kịch hay cơ"

    "cút, đừng để tao nói lại lần thứ ba"

    thấy vẻ mặt nghiêm túc của kim taehyung, mấy tên đó cũng cụp đuôi bỏ chạy.

    "có thế mà cũng khóc, sao mày phí phạm nước mắt thế hả ?"

    jungkook nghe thấy, nhưng cũng chỉ biết cúi mặt, giờ mà ngẩng lên để hắn nhìn thấy mặt thì quê nữa. cậu không muốn tiếp tục bị trêu chọc đâu.

    "nín, mai đêm tiền cho tao, à không phải mai đâu, hằng ngày mới phải."

    "hức hức! nhưng tớ không có nhiều đến vậy" vừa nói cậu vừa phải bận rộn chặn nước mắt lại.

    "à không có hả ? kệ mẹ mày chứ, tao thu bằng được thì thôi. ngày nào mày không nộp thì ngày đó khó sống với tao" hắn quay mặt đi, gác chân lên bàn, chuẩn bị chơi điện tử.

    "k-không còn cách nào khác sao ?" jungkook đánh liều hỏi một câu.

    hắn quay ra, mặt giả bộ trầm tư suy nghĩ.

    hay thu nạp thằng này làm đàn em ?

    không được, tròn tròn thế này đánh đấm được ai. vậy chỉ còn cách này thôi.

    "được, vậy mày làm chân sai vặt cho tao. bảo gì nghe đấy, cấm cãi. là được!

    đơn giản nhỉ ?"

    "h-hả ?

    à ừ.."

    jungkook suy đi nghĩ lại, tính ra làm thế này nó còn đỡ hơn là có bảo nộp tiền. thôi thì lại động chân tay cho cơ thể khỏe thêm cũng được.

    "được ! tớ đồng ý hehe" cậu cười tươi để lộ rõ hai chiếc răng thỏ khả ái.

    duma nhóc con dám quyến rũ mình

    vậy là đại ca kim taehyung đã có một người sai vặt siêu đáng yêu, siêu tròn ủm rồi đấy !

    •••

    🌷: - rõ tớ đã viết được hai tập rồi mà chẳng hiểu sao nó lại mất, nên mới lười đến hôm nay mới viết tiếp đấy. nên là tập này khác hoàn toàn với bản thảo ban đầu luôn 😭
     
    [Taekook] Tớ Không Đùa Đâu
    ba


    như hôm đó, jungkook đã trở thành chân sai vặt cho đại ca kim taehyung. vốn dĩ bạn jeon tưởng công việc cũng không có gì mệt mỏi chỉ là mua vài thứ cho hắn. thế mà ai ngờ..hắn hành em gần chết !

    ...

    "jungkook ahh tao đói, cầm đồ ăn lên sân thượng cho tao" đại ca nhấc điện thoại lên alo cho bạn bé đang học ở dưới.

    "nhưng tớ đang học mà, cậu trốn được chứ tớ thì không được đâuu" jungkook thầm khóc ròng.

    "tao đếm đến 3, không thì mày khó sống với tao"

    "rồi rồi tớ lênnn"

    ...

    "jungkookkk xuống mua cho tao chai nước"

    "cậu đang ở đâu ? tớ đang ở thư viện tầng 5"

    "tao ở tầng 1, xuống nhanh"

    "huhu cậu bắt tớ chạy xuống hả ? hay taehyung nhờ người khác đii" vốn dĩ có thang máy đấy nhưng cậu lại không biết sử dụng, lần nào cũng phải chạy đôn chạy đáo ở thang bộ.

    "tao không thích, cho mày 1 phút, không thì no đòn"

    "ahh"

    ...

    đã ít ăn thì chớ, lần này còn sụt đi vài cân cơ. mà em jeon hiền lành vậy, đâu dám phản kháng với tên hung dữ kim taehyung kia. nhiều lúc cậu muốn chửi hắn lắm mà lại thôi, jungkook là bé ngoan mà !

    hôm nay, như thường lệ, cậu đang phải đấm bóp chân cho hắn, còn hắn thì tự đầu vài lần can nằm chơi điện tử. jungkook thở dài nhìn lon nước sắp cạn của hắn. bỗng, tên đó lên tiếng.

    "nhìn gì ? còn không mau xuống mua cho tao"

    "không ! tớ không đi đâu, ở đó mãi dưới, lại sắp vào tiết rồi, cô giáo mà điểm danh sẽ cho là tớ trốn học mất" lần đầu jungkook can đảm phản kháng mạnh mẽ thế này đấy nhé.

    "á à, con mẹ nó ! nay mày to gan nhỉ ? không có lí do lí trấu gì cả, cút xuống dưới mua cho tao, không thì mày no đòn"

    bỗng jungkook đứng phắt dậy, nói lớn.

    "thôi đi taehyung, lần nào cũng vậy, cậu đều nói phạt tớ mà có lần nào cậu chịu đánh tử tế đâu, toàn bẹo, cắn má tớ hoài. tớ ghét lắm, không muốn phục vụ taehyung nữa đâu"

    jungkook mắt nhắm chặt, hai tay nắm quần, dù đang nói lớn với taehyung nhưng cậu vẫn không dám nhìn thẳng vào mắt hắn. chỉ dám cúi gằm mặt xuống đất mà nói. xổ ra một tràng, jungkook cũng cứ thế mà chạy về lớp.

    còn taehyung, hắn khá bất ngờ đấy, tên đó lại dám gắt lên với hắn, quả này không phạt mạnh thì không coi đại ca kim taehyung ra gì mất.

    nghĩ xong hắn cứ thế đút tay vào túi quần, khoé miệng tự động cong lên, nhàn nhã đi về lớp.

    .

    .

    .

    rầm..

    "a taehyung hả em ?"

    lần đầu thấy hắn vào lớp, dù có muộn vài phút nhưng cũng gọi là đúng giờ, mọi lần hắn đều trốn, có vào thì cũng là chuyện của ba mươi phút sau, lúc đó là hắn buồn ngủ rồi đấy.

    thấy hôm nay taehyung có mặt ở lớp, toàn thể học sinh và cô giáo được phen bất ngờ, sốc nhất vẫn là bạn nhỏ ngồi bàn cuối, đồng thời cũng là bạn cùng bàn kiêm chân sai vặt của kim taehyung.

    hắn lững thững vào chỗ, nằm xuống bàn, nhưng lần này khác, hắn không nhắm mặt mà nghiêng một bên, để nhìn tên nhỏ nhắn đang ngồi co rúm ró. cảm nhận có ánh mắt đang nhìn mình.

    đến mức này thì jungkook rén thật rồi. tự dưng thách thức taehyung làm gì ? giờ hắn nổi cơn khùng mà vào lớp sáu đó đánh cậu no đòn thì dở.

    taehyung nhìn bạn nhỏ sợ hãi tự dưng lại thấy phấn khởi. hắn cười tủm tỉm một mình sau đó nằm xuống mà nghĩ cách trừng phạt.

    •••

    🌷: - ngắn gọn thui nha mấy bồ, tập sau tui bù cho dài nhó 🫶🏻
     
    [Taekook] Tớ Không Đùa Đâu
    bốn


    reng..reng..reng...

    tiếng chuông báo hiệu kết thúc giờ học đã vang lên, jungkook vẫn thích nghe thấy âm thanh này nhưng lần này cậu phải rất phấn khích và thầm cảm ơn nó tỉ lần.

    chỉ cần nghe thấy vậy, cậu đã lấy tay quệt hết sách vở từ trên mặt bàn vào balo nhân lúc tên đầu gấu còn đang say giấc nồng. mọi lần jungkook vẫn cứ thỏ thẻ, cẩn thận thu dọn từng tí một cơ, vậy mà hôm nay cậu nhóc phải phá bỏ quy tắc của bản thân để chạy trốn một người.

    cậu bắt đầu vội vàng chạy về nhà. nhưng người tính không bằng trời tính. thế quái nào mà mấy tên đàn em của hắn lại đứng phục kích trước cổng thế kia. tần suất gặp nhau của jungkook và kim taehyung nhiều như vậy thì mặt mấy tên này cậu nhớ hết.

    "biết đâu bọn chúng đứng đợi tên kia ra thì sao ? có phải chặn mình đâu nhỉ ?" em jeon đã thầm tự nhủ, sau đó thì mạnh dạn cúi mặt mà bước đến cổng.

    thế mà lại không như lời cậu nghĩ, bọn chúng chính là đợi jungkook đấy.

    "ei đi đâu mà vội thế nhóc ? còn chưa gặp đại ca kim đấy nhé"

    "h-hả ?? tôi đâu có hẹn với cậu ấy" jungkook cười trừ, sau đó lấm lét, rụt rè mà nói ra.

    "vậy thì giờ mày được nghe hẹn rồi đấy, đứng yên cho tao"

    "k-không được rồi, nhà tớ có việc, tớ phải về sớm"

    "im ngay !"

    tên đó giơ tay hình quả đấm định cho cậu một nhát, jungkook theo phản xạ mà nhắm nghiền mắt lấy tay làm lá chắn. nhưng nó chỉ mới hạ được đến chỏm đầu của jungkook thì được lệnh hạ xuống.

    "không được đánh" giọng nói lạnh lẽo từ đằng sau.

    jungkook biết mình được cứu, liền quay lại. hoá ra là kim taehyung, hắn đút tay túi quần, miệng ngậm cây kẹo mút, lần đầu tiên taehyung cho cậu cảm giác biết ơn là như thế nào.

    "tao bảo không được đánh cơ mà ? không tôn trọng lời nói của tao thì biến" hắn lại gần kéo jungkook ra sau.

    mấy tên đó cũng rén hẳn mà rối rít xin lỗi "em xin lỗi đại ca, thằng này làm em ngứa mắt quá"

    "ngứa thì cũng chỉ có tao được ngứa thôi, hiểu chưa ? hiểu rồi thì biến, tao tự biết xử lí nhóc oắt con này" hắn hếch mặt ra sau, ngụ ý cho mấy tên đàn em biết điều mà rời đi.

    jungkook đứng đằng sau mà toát hết mồ hôi. xem đại ca kim taehyung lên mặt mà nghĩ tới viễn cảnh của bản thân mấy giây tiếp theo. cậu run trong vô thức.

    quát xong, hắn quay lại, mặt đối mặt với cậu. hắn thì cứ dùng cặp mắt tam bạch, sắc bén mà nhìn cậu, còn cậu thì không dám, đôi mắt to tròn cứ cụp xuống, môi thì mấp máy.

    1 giọt

    2 giọt

    3 giọt

    jungkook không kìm được mà khóc thút thít rồi. trước kia học trường cũ, bọn họ bắt nạt vì cậu dễ khóc, cứ thế mà mang ra trêu đùa, chọc ghẹo rằng bản thân là thằng đàn bà. nên sang trường mới, nhiều lần jungkook muốn khóc lắm, nhưng lại không thể, chỉ để dành những giọt nước mắt này vào buổi tối, dành cho những cái gối lau đi những nỗi buồn của cậu.

    "hức..hức..t-taehyung ! t-tớ..xin lỗi..đừng đánh tớ"

    cậu vừa lau mặt vừa khóc, khuôn mặt trắng trẻo, xinh đẹp cũng vì thế mà nước mắt nước mũi tèm nhem hết cả. taehyung thấy vậy tự dưng lại cuống quýt hết cả lên.

    "n-này mày khóc cái gì ? tao đã đánh mày đâu"

    "t-tớ xin lỗi trước..để tí cậu đánh không đau" jungkook rụt rè mà ngẩng đầu.

    "đồ ngốc, đứa nào mà ghét mày, muốn đánh mày thì kể cả mày có quỳ xuống van xin, khóc lóc thì bọn nó cũng không tha đâu.

    đừng phí nước mắt thế nữa" hắn vụng về mà đặt tay lên xoa đầu em jeon nhỏ bé.

    "t-tớ biết, nhưng tớ phải làm sao..khi mà bản thân không giữ được nước mắt"

    "v..ậy taehyung...vẫn sẽ đánh tớ đau sao ?"

    jungkook dùng cặp mắt to tròn nhìn hắn.

    đôi ơi ơi mắt ấy lại càng thêm long lanh, lấp lánh khi tô điểm vài giọt nước mắt.

    K.O KIM TAEHYUNG

    tự dưng nội tâm tên đại xấu xa này muốn chọc cho cậu khóc thêm quá.

    "tao không dùng vũ lực, tao dùng cái khác"

    "là gì vậy taehyung ?"

    chụt

    vâng, cú đấm của taehyung là bằng môi. hắn vừa thơm cái chụt thật kêu, thật đậm lên đôi môi chúm chím, hồng hào như em bé đó của jungkook. thơm xong thì tự ngại xong hắn chạy đi.

    jungkook thì đứng ngẩn ngơ ra đó. mất vài phút sau, mặt của cậu mới đỏ bừng, chả khác gì quả cà chua chín. cậu đưa tay lên che mặt sau đó cười tủm tỉm.

    "đồ kim lợi dụng !"

    •••

    🌷: - nhiều lúc mình sẽ thay đổi cách gọi của em bé nhá. lúc thì gọi bằng "cậu" lúc thì bằng "em" lúc thì "jeon". nói chung là tớ sẽ gọi em bé bằng mấy cái cách gọi dễ thương 🥺
     
    [Taekook] Tớ Không Đùa Đâu
    năm


    hôm nay đến phiên trực nhật của jungkook nên cậu đã dậy khá sớm, chuẩn bị tươm tất, ăn vội bữa sáng, chào bố chào mẹ rồi nhảy nhót đi ra cổng.

    jungkook là con một, bố mẹ thương em bé lắm, nhà không có điều kiện, jungkook thiếu thốn đủ thứ nên gia đình lúc nào cũng cho em tất cả sự yêu thương chân thành nhất. chiều chuộng, chăm sóc, vất vả cho em. nhưng không vì thế mà cậu sinh hư đâu nhé, jungkook hiểu chuyện lắm, lúc nào cũng đỡ đần giúp đỡ bố mẹ, lại còn lét lút đi làm thêm kiếm tiền cho gia đình dù bị ngăn cấm.

    gia đình không có điều kiện nhưng jungkook lúc nào cũng tự hào, khi họ hỏi về gia đình của cậu, em vẫn cứ ngẩng cao đầu mà kể về họ bằng tất cả tình yêu thương.

    thấy em vui vẻ đến trường, bố mẹ cũng vui lây. dạo đầu nhìn em áp lực, thường mang tâm trạng mệt mỏi về nhà khiến họ lo lắng không thôi, sợ em bé lại bị bắt nạt thì khốn. nhưng bây giờ, jungkook lại cực kì hào hứng, phấn khích đi học. bố mẹ cũng tò mò lắm chứ.

    "jungkookie em ơi ! cầm theo hộp sữa nữa này"

    "thôi mẹ ơi, nay em phải đến sớm lắm, em đi đây"

    jungkook nói với ra sau rồi chạy vội ra cổng.

    đang mở cổng, cậu bỗng khựng lại vì cảnh tượng trước mắt.

    là kim taehyung này !

    hắn làm gì ở đây ?

    chưa gì mà jungkook đã thấy lo lắng rồi.

    "giờ mới ra ? biết tao đứng ngoài này lâu lắm rồi không ?" hắn bực bội nhìn em đang đứng ngẩn ngơ ở cổng.

    "a..cậu đợi t-tớ hả ?"

    "g-gì ?? ai..t-thèm chứ. nay trực nhật nên t-tao tiện đường qua nhà mày thôi mà" hắn ấp úng, lúng túng thế này không bị nhìn thấu mới lạ, vậy mà em bé kia ngây thơ lắm. người ta nói vậy là tin ngay.

    "nh..nhưng mọi hôm cậu toàn đùn cho tớ mà ! sao nay lại đến trực nhật cùng vậy ?" cậu nghiêng đầu.

    "t-tại tao thích á ? sao ?

    ý kiến gì ?" taehyung lảng tránh ánh mắt của jungkook mà hấp tấp trả lời.

    "không có, tớ vui lắm hehee"

    cậu cười, mắt nhắm tít vào, để lộ hai cái răng thỏ siêu cưng kia. taehyung thấy vậy, bất giác đỏ mặt.

    "chó thật ! mới sáng ra đã để thua tên em bé này" hắn lụng bụng trong đầu.

    .

    .

    .

    jungkook vui vẻ, nhảy chân sáo đi sau, thỉnh thoảng còn cố tình chạy lên thật nhanh để đi cùng taehyung nữa chứ.

    đây là trải nghiệm lần đầu tiên của cậu nha, được cùng bạn bè đến trường trực nhật nèe.

    "taehyung taehyung này ! hôm qua nhé ! con bam nhà tớ tự dưng quậy quá trời sau đó lại nằm lăn bình ra đất ngủ ó. làm tớ lo quá trời"

    "mà nhé ! qua tớ ngồi học còn thấy sao băng chạy qua cơ, tớ chưa kịp ước đã đi mất tiu"

    "với cả có bài tập khó, tớ đã phải nghĩ rất rất lâu mới làm được hihi"

    jungkook líu lo đủ thứ chuyện trên đời, taehyung thì không có ý định đáp lại. dù có nhiều và mệt đấy nhưng thôi, thấy vẻ mặt phấn khích khi kể chuyện của người kia thì hắn cũng chả dám mà cắt lời.

    mà giọng jungkook ngọt lắm nhé ! như đường luôn, thanh âm nhẹ nhàng, như kẹo. dù có buồn bực hay tức giận đến mấy, nghe thấy cậu nói cũng đủ rồi.

    âm thanh jungkook phát ra xứng đáng là liều thuốc chữa lành tốt nhất nhé.

    "có bài tập khó hả ? mày có thể gọi tao, dù sao thì tao cũng rảnh" hắn nhìn cậu một lúc sau đó mới trả lời.

    "thật hả ?? aww tớ vui lắm. nhưng mà tớ chưa có số của taehyung"

    "lưu đi" hắn giơ điện thoại kèm số điện thoại của hắn ra trước mặt jungkook, cậu thấy vậy vội vàng mở máy lưu vào. cứ như thể không nhanh thì hắn sẽ giấu đi vậy.

    "được rồi nè hihi" cậu vui vẻ mà giơ điện thoại của mình ra cho hắn xem.

    'taehyungie' đó là cách jungkook lưu tên hắn. cách gọi thân mật này hắn thấy cũng tự ngại ngùng. che mặt mà quay sang một bên cười.

    "mà taehyung sẽ không phiền chứ ?"

    "phiền"

    "a..thế thui, tớ lưu vào đây khi nào có gì tớ gọi" này nhé ! jungkookie uỷ khuất rồi đấy.

    "nhưng mày cứ gọi đi, tao giảng cho một lần, là phải hiểu luôn. chứ tao rất phiền mà giảng lại lần hai đấy"

    "ui tớ biết rồi ! cảm ơn taehyung nhiều nhiều"

    K.O

    hai mạng trong nửa của nửa buổi sáng.

    ấy vậy mà người kia vẫn không thừa nhận là thích em bé đâu đấy nhé !

    đến lớp trực nhật, kim taehyung được bữa nay lại siêng lạ thường, thấy jungkook chuẩn bị làm gì hắn cũng đều giả vờ chạy qua chạy lại cuối cùng cướp công việc của cậu. jungkook thì cứ loay hoay một hồi, cứ đang làm một lúc, hắn lại ra giật của cậu. cũng chẳng biết tại sao..

    làm một hồi thì cũng thấm mệt, taehyung đưa cho jungkook cái khăn sau đó lại tự lau cho cậu.

    "a được rồi taehyung, tớ tự làm được, cậu cũng mệt rồi, nghỉ ngơi đi" jungkook ngại ngùng né tránh ánh mắt.

    "ngồi im"

    chỉ một câu nói cũng khiến cậu im lặng, không dám nhúc nhích cơ thể, taehyung thấy vậy thì cười thầm trong đầu, bộ bản thân có bắt nạt thỏ nhỏ này hả ?

    tự dưng thấy mình và taehyungie gần gũi hơn rồi heeehe

    jungkook tủm tỉm cười

    •••

    🌷: - trời ơi ngâm tập này lâu lắm luôn
     
    [Taekook] Tớ Không Đùa Đâu
    sáu


    hôm nay, vẫn như thường lệ, jungkook dậy khá sớm. cậu là con người ngủ nướng siêu đỉnh nhưng lại rất khó để vào giấc ngủ và dễ để tỉnh ngủ, trừ vài trường hợp lười biếng ra. những lúc đi học thế này, âm thanh chuông báo reng ba hồi, lập tức cậu liền ngồi dậy, có chút uể oải sau đó cũng nhanh chóng mà ra khỏi giường.

    vệ sinh, thay quần áo, ăn sáng,.. mọi thủ tục đã được hoàn thành. jungkook nhún nhảy bước ra ngoài, miệng chào bố mẹ sau đó ló mặt ra cổng.

    à hôm nay kim taehyung không có đứng đợi em..

    nói không buồn thì là nói dối. hôm qua mới còn thấy bóng dáng hắn hậm hực đứng trước cổng nay lại chẳng thấy đâu, cậu có chút thất vọng. tự dưng jungkook muốn hôm nào cũng trực nhật quá, được đi đi về về với taehyung, cũng vui mà.

    sau đó thu lại cảm giác hào hứng, đi bộ chậm rãi tới trường, thỉnh thoảng còn liếc nhìn về sau xem hắn có tới không.

    nhưng sau khi đến trường, cũng chẳng thấy hắn đâu, mọi hôm hắn cũng không phải người đi quá sớm nhưng giờ này là đã đến tụ tập họp giang hồ trên sân thượng rồi không thì cũng nằm gục xuống bàn ngủ, chờ vào tiết thì ra ngoài.

    đợi mãi, đã qua một tiết cũng chẳng thấy bóng dáng taehyung đâu, jungkook bắt đầu thấy lo lắng.

    định bụng gọi hỏi hắn nhưng sau đó lại thôi với ý nghĩ: taehyung chỉ cho mình gọi lúc hỏi bài thôii

    nghĩ thế nào thì nghĩ, ai mà không lo lắng cho được. nay không bị hắn bắt nạt hay sai vặt lại cảm thấy thiếu thiếu. cậu liền chạy đi tìm kim seokjin, một đàn anh khoá trên cũng khá thân với taehyung, thỉnh thoảng có nói chuyện với cậu nên jungkook cảm thấy rất thân thuộc.

    "aa hyung !" cậu hớt ha hớt hải khi vừa tìm thấy được người cần tìm.

    "jungkookie ? sao đấy em"

    "s-sao nay taehyung không đi học vậy ạ ?"

    "à taehyung hả ? nay nhà nó có việc nên xin nghỉ, nó không nói với em sao ?"

    "d-dạ không, vậy..em đi nhá"

    "ừ vậy em vào lớp đi nhé"

    kể ra cũng buồn thật đấy, taehyung không nói với em, nghĩ lại thấy tủi thân. hoá ra chỉ có jungkook nghĩ là bản thân đã gắn bó, thân thiết với hắn hơn rồi à ? hicc

    .

    .

    .

    jungkook trót lọt học xong ba tiết đầu trong tâm trạng không mấy khả quan. sau đó cảm thấy đói rồi lững thững đi xuống căng tin rồi lại lủi thủi tìm góc khuất mà đặt mông.

    trời đánh tránh bữa ăn..đâu ra cả đám người kéo đến chỗ em thế này ??

    "ồ jungkook, kim taehyung đâu ? bình thường bị bắt nạt cho lên bờ xuống ruộng cơ mà ?"

    chậcc, là park hanseop, nếu nói kim taehyung là trùm trường thì chắc tên này cũng tự xưng là thứ nhì. nổi tiếng là đứa ích kỉ, chuyên ganh ghét, đố kị với taehyung, hòng muốn tạo ra bang lớn mạnh hơn hắn.

    đương nhiên taehyung còn chả để thằng này trong mắt.

    "nay taehyung nghỉ ? tôi cũng không quen biết mấy cậu, làm phiền nếu không ăn thì tránh ra"

    nhìn jungkook hay bị taehyung bắt nạt, trêu đùa thế thôi chứ cậu cũng không phải vào dạng quá yếu đuối, động là khóc đâu. chỉ tại lâu nay, cậu vẫn coi hắn là bạn nên cũng không để ý nhiều.

    "mạnh mồm nhỉ ? mày nổi tiếng là lâu nay vẫn thường hay xách đít đi sau thằng đấy. giờ không có người bắt nạt thì thay mặt nó, để tao trừng trị mày"

    jungkook cảm thấy sắp không ổn liền cầm khay đứng dậy "không, cảm ơn"

    chưa kịp để cậu đi được hai bước, nó đã chạy tới và gạt chân làm cậu ngã lăn xuống đất, đồ ăn dính hết lên người, cũng may jungkook phanh kịp để đầu không bị đập xuống đất nhưng với lực như thế, không đau mới là lạ.

    căng tin không phải là nơi ít người đâu, nhưng nó vẫn lộng hành như thường vì nó biết sẽ chẳng có đứa nào gan to lớn mật mà làm chuyện thừa thãi ra can ngăn nó cả.

    "chà chà, mới đó mà ngã rồi, giờ thì đứng dậy và liếm hết đống đó trước mặt cho tao"

    gì cơ ? bảo cậu ăn đồ ăn đã rơi trên đất, bụi bặm bám đầy vào hả ?

    đừng có mà mơ.

    "thằng thần kinh"

    nói xong jungkook định chống tay, từ từ đứng dậy nhưng nó mà để cậu đứng dậy hả ? lập tức cầm đầu cậu dúi mạnh xuống đất, cặp má bánh bao trắng trắng tròn tròn của jungkook giờ đây lại hứng chịu tất cả đau thương. jungkook ủy khuất lặng lẽ cắn môi, cố kìm nước mắt.

    "huhu taehyungie tớ đau quá" chẳng nghĩ được gì nhiều ngoài taehyung. hắn lúc nào cũng nói trừng phạt cậu thật nặng mà toàn làm cái gì đâu không, giờ đây lần đầu biết mùi no đòn là như thế nào rồi, jungkook có chút ớn lạnh.

    *bụp*

    chà, ở đâu ra cả cái khay đồ ăn to chà bá đập hẳn vào mặt tên bắt nạt. nó theo phản xạ mà ngã xuống đất, ôm mặt kêu oai oái.

    "dm thằng chó nào ???" nó nghiến răng ken két, mắt đảo liên hồi.

    "thằng chó kim taehyung đâyy"

    taehyung từ đâu bước ra trong đám đông, hắn lặng lẽ đút tay túi quần, hàng lông mày gần như dính chặt vào nhau, khuôn mặt không giấu nổi vẻ tức giận. hắn liếc xung quanh tìm kiếm hình bóng thỏ nhỏ thì lại cứng đờ dừng ánh mắt đó xuống con người bé nhỏ đang nằm ở đất, cơ thể nhem nhuốc, khuôn mặt lẫn tay chân không tránh khỏi vết thương đang khó khăn để ngẩng đầu lên nhìn người vừa cứu cậu.

    hắn lập tức bỏ tay trong túi chạy đến đỡ cậu dậy, nhìn cơ thể đang khó khăn mà đứng dậy, hắn không khỏi đau lòng. cơ thể jungkook không khỏe mạnh như mọi người thường nghĩ đâu, cậu dễ bị thương lắm, mà nếu bị thương thì dù vết nhỏ đối với người khác nhưng đối với cậu là cả một vấn đề. taehyung biết vậy nên lần nào cũng không nỡ ra tay mạnh bạo với cậu.

    "có sao không ?

    đau không hả ? mày bị ngốc hay sao mà không biết hét lên"

    "đâu ai để ý đâu hehee, tớ không có đau lắm, không sao mà. thấy taehyung là tớ vui rồi. hôm nay về nhà thế nào ? tớ nghe seokjin hyung bảo nhà cậu có việc, xảy ra vấn đề gì hả ?"

    đồ thỏ ngốc này, cơ thể đã trấn thương đầy mình rồi mà mở miệng là ra hỏi thăm một tràng tới taehyung, lúc nào cũng thế. tính jungkook cứ thế này, làm hắn bực lắm đấy.

    "im đi, đau phải biết kêu, xót phải biết khóc chứ"

    sau khi đỡ được cậu dậy, vừa kịp lúc seokjin chạy tới, cuống quýt hỏi.

    "trời ơi, sao lại thành thế này ? jungkookie sao đấy hả ? nãy anh ở trên văn phòng giáo viên, được nghe ráo riết tin có đánh nhau nhưng anh vẫn ngồi đó làm việc, anh mà biết nạn nhân là jungkookie đã không thế rồi, huhu tội em tôi quá"

    seokjin lúc nào cũng thế, vấn đề nào cũng quan tâm hỏi thăm nhiều vô kể. anh là hội trưởng hội học sinh lại còn là năm cuối nên cũng không tránh khỏi công việc, bài vở bận rộn.

    "được rồi hyung, đừng nói nữa, đưa jungkook lên phòng y tế hộ em.

    ở đây để em giải quyết"

    "ừ ừ nhanh lên nhé" vừa đỡ jungkook từ tay hắn anh vừa nhìn ra đằng sau lườm cháy mắt kẻ bắt nạt, tên đó thấy vậy tự dưng lạnh gáy.

    lo liệu xong, hắn lạnh lùng quay ra bước tới chẳng nói chẳng rằng mà thụi một phát vào bụng hanseop, nó đau điếng người, ngã xuống đất. mấy tên đàn em của nó đằng sau cũng rén mà chả ai dám bước lên đối đầu với tên họ kim này. bọn nó hiểu, đối đầu với kim taehyung là đối đầu với cái chết.

    "k-kim taehyung !! m-mày bị điên hả ??" nó hét lên

    "điên ? xem ai mà điên đi bắt nạt người của tao kìa"

    "của mày ? mày bắt nạt được thì tao cũng có thể, mọi lần vẫn thế mày đéo lên tiếng đâu con chó"

    thấy nó nằm ôm bụng quằn quại dưới đất mà vẫn mạnh mồm nhưng taehyung cũng không tốt bụng tới nỗi mà để yên, hắn đặt chân lên đầu nó mà day mạnh.

    "xin lỗi nhé !

    đứa nào bị tao bắt nạt mày liếm ké tao cũng sẽ không nói gì. nhưng riêng jeon jungkook. một mình tao mới được phép. tao nhắc lại, duy nhất kim taehyung này mới được bắt nạt jeon jungkook"

    từng lời từng chữ hắn thốt ra, mỗi lần như thế đều ghì mạnh đầu nó xuống đất. sau đó vì lo lắng cho jungkook, hắn liền bỏ đó ra hiệu cho đàn em xử lí tiếp rồi quay ra với đám quần chúng đang hóng chuyện xung quanh.

    "tiện thể tao cũng nói luôn, bất kì ai động vào jeon jungkook chính là đối đầu với kim taehyung này ! liệu hồn mà tránh xa"

    sau đó vuốt tóc bỏ đi.

    để lại đám người ngơ ngác và tên bắt nạt đang phải nhận hình phạt của nó.

    •••

    🌷: - lâu không ra tập nên bù cho mọi người một tập cũng khá dài luôn nèe 🥺
     
    [Taekook] Tớ Không Đùa Đâu
    bảy


    jungkook được seokjin đưa tới phòng y tế. vết thương của cậu cũng không phải quá nặng nề, lên cậu khuyên anh nên đưa tới nơi gần nhất, đừng tới bệnh viện cho xa xôi, phí tiền ra.

    sau khi đặt em lên giường, xoay xở một lúc, seokjin mới nói được một câu. thường ngày, anh ấy vốn nói nhiều lắm mà, nay ít nói vậy, jungkook cảm thấy cứ cấn cấn.

    "jungkookie nghỉ ngơi nhé ! em cứ ở đây đi, anh xin phép cô rồi.

    để anh đi mua cái gì ăn"

    "naeee"

    jungkook ngọt ngào đáp lại mà chẳng hay biết từ đằng xa đã có người đang nhìn mình. là kim taehyung, lúc này hắn mới từ từ bước lại.

    "hyung đi đi, em lo cho"

    "aa taehyung !" jungkook tự dưng mừng quýnh khi gặp taehyung, nói gì thì nói hắn hôm nay vẫn là vị cứu tinh của cậu, không có taehyung..jungkook chả biết mình sẽ bị đánh ra thành dạng gì nữa.

    seokjin gật đầu sau đó đóng cửa rồi đi.

    để lại hai con người trong phòng cùng bầu không khí ngột ngạt, ngại ngùng. jungkook cảm thấy lúng túng, khó xử, cậu cười nhạt, lân lê hỏi chuyện.

    "cậu chưa trả lời câu hỏi của tớ vừa nãy đấy. gia đình cậu sao vậy ? sao nay nghỉ thế ?"

    "từ bao giờ tao nhất thiết phải trả lời câu hỏi của mày thế ?" taehyung chẳng nói chẳng rằng, hắn cứ sẵm lẵm chỉnh đốn cái chăn của cậu.

    "a tớ không có ý đấy hihi" trời ơi đã ngại lại còn ngại thêm, muốn đục đất chui quá.

    "từ lần sau, học cách bảo vệ bản thân mình đi, đừng để người khác bắt nạt nữa"

    "chả phải cậu cũng đang bắt nạt tớ đấy sao.."

    "..."

    à..cho rút lại lời nói được không ? chứ con thỏ béo này nói một cãi mười.

    "sao so sánh được với tao ? tao k-khác chứ. mày xem có bao giờ tao bắt nạt mày mạnh như thằng kia chưa ?"

    "thì..cũng chưaa nhưng cũng là bắt nạt rồi"

    "gì cũng cãi được" taehyung lấy tay cốc nhẹ vào trán cậu, jungkook giả vờ dụi dụi xoa xoa.

    miệng thì phát ra hơi cục tí thôi. nhưng chăm sóc thì vẫn chăm sóc tận tình đấy nhé. vẫn rót nước, vẫn chỉnh lại chăn, vẫn chỉnh lại băng trên vết thương, vẫn ân cần cho em ăn đấy. mỗi tội không dám bón thôi, taehyung nhà ta thích làm thế nhưng vẫn còn ngại lắm.

    jungkook tự dưng giờ lại được cưng chiều, hoá ra cũng chẳng quen. thỉnh thoảng hai mắt chạm nhau, cậu lại giả vờ nhìn lên trần rồi lại xuống sàn, tất nhiên kim taehyung nhận ra mà nhưng không phơi bày vì sợ thỏ nhỏ nhút nhát mặt lại đỏ bừng, tay chân cuống quýt lên thì khổ.

    .

    .

    .

    jungkook ở tới hôm sau thì về, vết thương cũng có nặng lắm đâu mà con người kia cứ làm quá lên cơ chứ. bắt cậu ở lại qua đêm, chiếm cả tiện nghi phòng y tế. ngại lắm đừng đùa !

    hai con người này lại cùng nhau về sau khi đã ổn định.

    "taehyung..cho tớ nói một yêu cầu được không ?"

    "sao ?" mặc dù tay bấm điện thoại nhưng vẫn không quên trả lời câu hỏi của em ngay lập tức.

    "cuối tuần này...c-cậu có muốn đi ch-ơi cùng tớ không ? t-tớ muốn cảm ơn vì cậu đã giúp tớ như vậy" jungkook ngập ngừng, e thẹn khi đưa ra yêu cầu đến chính bản thân em còn cảm thấy nó quá sức vô lí, chỉ nghĩ rằng hắn sẽ từ chối thẳng thừng.

    bùm

    yêu cầu đơn giản thế mà ai kia tim vẫn cứ nổ bùm bùm vậy nhỉ ?

    a kim taehyung! mày phải giữ giá chứ.

    tên họ kim mặt điềm tĩnh quay ra gật đầu thay cho lời đồng ý. jungkook thấy vậy mà thích run người. cậu cười khanh khách suốt cả đường đi.

    từ đây đến cuối tuần còn 4 ngày nữa lận! taehyung và jungkook hẳn sẽ có nhiều việc để làm đây.

    . . .

    jungkook hớn hở thức dậy, vậy là tiêu mất 1 ngày, còn 3 ngày nữa đến hẹn, chắc giờ cậu mua quần áo vẫn kịp. jungkook thiết nghĩ, đã đi với taehyung thì ít nhất cũng phải ăn mặc cho thời trang tí không sợ hắn xấu hổ mất. với cả cậu rủ thế thôi thật ra vẫn chưa nghĩ ra địa điểm phù hợp. cậu thật sự không biết con nhà giàu, hiện đại như hắn sẽ phù hợp tới chỗ nào hơn.

    bên kim taehyung cũng bận rộn không kém, vẫn đang đắn đo với hàng tá quần áo trong tủ, thật sự là nhiều lắm nhưng miệng thì cứ than hết quần áo rồi thôi. hắn thì nghĩ khác jungkook, hắn nghĩ ăn mặc thế nào cho cả hai xứng đôi đây. hắn không thể diện những bộ quần áo gucci, dior, vogue... thời thượng, lên tới trăm triệu được. hắn không muốn bé nhỏ bij dìm, bị người ta chê cười đâu. mà ai dám chê cười jungkook, taehyung này đấm cho lệch họng.

    động đến đàn em số 1 của kim taehyung là không ổn đâu đó.

    mà hai con người này cũng lạ thật đấy. chả hiểu kiểu gì hành động, lời nói đã lộ liễu đến mức này rồi vẫn chưa chịu thừa nhận tình cảm của bản thân dành cho đối phương.

    bực bội thật nhaaaa!

    •••

    🌷: - ngắn quá không dọ??
     
    [Taekook] Tớ Không Đùa Đâu
    tám


    "taehyunggggggg"

    thấy giọng nói quen thuộc đằng sau, nghe là biết liền, đậm chất jeon jungkook. taehyung đang bấm điện thoại, lẳng lặng cất vào túi quần sau đó bước tiếp.

    "aaa đợi tớ với...cho tớ đi cùng nhaaa" jungkook thở hổn hển, chạy vội vàng đằng sau.

    "nhanh lên đồ con rùa"

    lúc này, jungkook bước đến bên cạnh, taehyung mới nhận ra nay thỏ con siêu tròn trònnn.

    chả là dạo này thời tiết thất thường, giờ cũng đã sang đông nên khá lạnh, mấy hôm trước trời vẫn còn oi bức mà đến hôm nay đã rét run rồi. jungkook còn chưa kịp sửa soạn quần áo cho mùa đông, nên mới tìm ra trong tủ hai cái áo bông dầy và ấm nhất của cậu.

    ăn mặc bình thường cơ thể cũng tròn, cũng dễ thương, giờ ăn mặc như cục bông di động thế này, có gọi là dễ thương nhân hai không nhỉ ?

    "áo của ai đây ?" taehyung thấy màu sắc của chiếc áo có vẻ tối màu, làm sao mà jeon jungkook nó chọn quả màu này được ?

    "a cái này của bố tớ hihi, tớ có bảo là không cần rồi để bố mặc mà bố không chịu, cứ bắt tớ mặc đi học hoài" jungkook gãi đầu, ngượng ngùng.

    "áo mày đâu ?"

    "tớ có nhưng mỏng lắm, mặc không đủ ấm tại mấy cái áo bông như này đắt lắm, áo này tớ tặng bố tớ hồi sinh nhật đó hihi"

    "rồi mấy mùa đông năm trước mày chịu kiểu gì ?" taehyung cảm thấy khó hiểu với cách sống của cậu, đúng là lần đầu tiếp xúc, với một người sinh ra ở vạch đích như taehyung, khó có thể hiểu được cuộc sống của họ.

    "ơ cậu đừng có coi thường mấy cái áo của tớ nhá. mặc ba bốn cái là ấm liền nhaa"

    nói vậy mà trông cái mặt kìa, có giống trả lời thật lòng không cơ chứ. taehyung thở dài, suy nghĩ một lúc trên đường đi.

    "thích màu gì ?"

    "tớ thích màu tím! màu hồng cũng đẹp..à không màu đỏ nữa, mà màu vàng cũng siêu xinhh"

    "khùng hả ? kể một tràng ra như thế làm gì ?"

    "cậu hỏi làm gì đấy ?"

    "không cần mày quan tâm" nói rồi taehyung lại giở điện thoại, bấm bấm cái gì đó.

    .

    .

    .

    "jungkookkkk~~tao đói, xuống căng tin mua gì cho tao ăn đi" taehyung nằm dài ra ghế, miệng thều thào ra lệnh cho cậu

    "được rùi, cậu đợi tớ xíu nha" jungkook nghe vậy cũng nhanh nhẹn hớn hở chạy đi làm nhiệm vụ.

    "ê thằng này"

    jungkook vừa đi thì đã có người tìm tới taehyung.

    "nói" hắn chả buồn quay ra nhìn người vừa nói.

    "kim taehyung !!! quay ra đây tao nhìn mặt cái coi, có em nào đấy mà bỏ bê anh em vậy"

    "park jimin mày điên hả ? tự dưng hét vào tai tao ?? khùng"

    hai thằng chả thằng nào chịu thua thằng nào, chí choé inh ỏi cả một góc lớp. lớp có vẻ cũng quá quen với cảnh này nên vẫn dửng dưng như không.

    "thằng điên, nói mau có em nàooo ???

    đến tin nhắn tao mấy ngày mày còn không trả lời, có phải mày chán sống rồi khônggg ??" jimin hằm hè nhìn người trước mặt.

    "em cái mả cha mày!! biết tính tao rồi đấy, chả bao giờ tao quan tâm đến mấy cái đó"

    "thế mà không thèm nhìn mặt anh em"

    "có người khác vui hơn"

    "đụ má cái thằng này trả lời như cái cc, mày có tin tao thụi mày mấy nhát không ?" vừa nói jimin vừa giữ cổ áo hắn. taehyung cũng giữ giữ lại, tay giơ thành nắm đấm.

    "aa mau buông taehyung raa"

    chất giọng ngọt ngào phát ra bên cạnh, hai người đồng thời nhìn.

    ngọt ngào đó chính là jeon jungkook.

    "c-cậu là aiii ?? s-sao sang lớp tôi lại còn đánh taehyung nữa..m-mau thả ra"

    jungkook một tay cầm bánh mì, một tay cuộn nắm đấm tròn xoe, nhìn chả có uy lực gì cả. chỉ thấy cục tròn ủm dễ thương thôi.

    taehyung thấy vậy cũng oe oe oe khóc tiếng mán.

    "huhu jungkook cứu tao, thằng này đấm tao đau quá nèe" thôi, nay dẹp liêm sỉ, xin được phép nũng nịu chút xíuu nhó.

    "t-taehyung yên tâm, c-cậu kia còn không thả, t-tui gọi giáo viên xuống đấy"

    jimin lần đầu trong mười mấy năm cuộc đời mới thấy được một màn kịch của thằng bạn mình như vậy, chỉ biết tặc lưỡi kêu trời. chả buồn mà thèm nắm tên này nữa.

    "rồi rồi tại tao, tại tao hết được chưaaa, khổ quá" nói xong jimin phủi đít bỏ đi.

    "taehyung có sao không ??" jungkook vội vàng chạy lại hỏi han tên vừa giả nai xong.

    "may mày đến kịp không thằng kia đánh tao rồi"

    "hihi không có gì! vậy là tớ cũng cứu được taehyung rồi đó nhaa" cậu cảm thấy chắc mình có ích hơn rồi chăng.

    "được được"

    à há tự dưng trong đầu taehyung nảy ra một kịch bản mời đi chơi mới học được từ jeon jungkook hôm nọ rồi đấy.

    vậy là lại có cớ rồi hehee..!

    taehyung vỗ vai jungkook độp độp

    "đúng là đàn em của kim taehyung mà"

    •••

    🌷: - thật sự lâu rồi mình không viết, quên mất tiêu cái cốt truyện, mới đọc lại =)) nên tui nghĩ nó không có sự liên kết lắm đâu 😓 mấy cậu đọc thông cảm cho tui nhó. có chi tiết nào bị sao thì nói tui biết nha để tui sửa kịp thời 💗
     
    [Taekook] Tớ Không Đùa Đâu
    chín


    tadaaaa

    vậy là cuối cùng buổi đi chơi của hai bạn đã tới. jungkook đã háo hức từ buổi tối qua, thành ra khó ngủ, mãi đến gần sáng cậu mới chợp mắt được một lúc. sáng nay hẹn taehyung 8 giờ, cậu định báo thức lúc 6 giờ kém lận, nhưng vì ngủ sâu quá không nghe thấy tiếng báo thức, 8 giờ kém 15 jungkook mới giật mình tỉnh dậy.

    vội vàng chộp lấy đồng hồ trên đầu giường, cậu hét toáng. bố mẹ dưới nhà đều nghe thấy cũng bị giật mình, lắc đầu bất lực với thằng con trai mình.

    cậu vội vàng chạy vào nhà vệ sinh, làm mọi thủ tục thật nhanh, sau đó cũng lấy bộ quần áo được treo ngay ngắn trong tủ ra mặc. hôm nay cậu đã quyết định mặc áo oversize, quần đen kẻ sọc, dài hơn mắt cá chân. vốn dĩ jungkook định mặc áo sơ mi trắng cho lịch sự nhưng thử đi thử lại cuối cùng vẫn là cảm thấy bản thân không hợp nên đành mặc bộ đồ quen thuộc thường ngày.

    "chết rồi sao mà kịp được đây huhu"

    muộn gì thì muộn nhưng ít nhất cũng phải chỉnh chu lại tóc và mặt mũi.

    để cái khuôn mặt phờ phạc mới tỉnh dậy này ra đường, taehyung cười chết.

    cạch

    jungkooo giật mình vì tiếng mở cửa, quay ra thì bốn mắt nhìn nhau.

    aaaa duma kim taehyung??? sao lại ở đâyy

    taehyung tự dưng thấy buồn cười, nhìn biểu hiện này của jungkook là đoán được ra ngay tâm trạng với hàng ngàn câu hỏi thắc mắc trong đầu mà.

    "nãy tao gọi không thấy mày trả lời, chỉ thấy bố mẹ mày, tao xin phép thì họ cũng cho lên rồi."

    trời ơi ! té ra là jeon jungkook mải mê bận rộn quá nên không để ý xung quanh.

    để taehyung thấy được cảnh hiện tại như bây giờ, cậu ngượng đỏ mặt.

    "rồi, nhìn mày là tao biết, ngủ quên chứ gì ?"

    "a um..nh-nhưng không phải vì tớ không thích đâu nhé, tại hôm qua tớ hồi hộp quá nên không ngủ được, gần sáng mới ngủ, thành ra là ngủ quên mất"

    jungkook gãi đầu, kể tất tần tật lý do rất thành thật với hắn. ai đánh mà bé khai vậy hả ? trái lại hắn không cảm thấy buồn bực hay tức giận gì cả, nghe xong lý do đó, chỉ là cảm thấy jungkook đáng yêu hơn thôi.

    "vậy là chưa ăn sáng ?"

    "tớ định không ăn cũng được hihi, để bụng trưa còn ăn một thể!"

    "không được, tao cũng chưa ăn sáng, tí tao lai mày đi." taehyung hùng hồn nói với cậu làm jungkook cũng giật mình.

    "a vậy..tớ cảm ơn."

    sau đó cũng rất nhanh, jungkook chuẩn bị xong. hai người cũng xuống chào người lớn rồi ra ngoài.

    vừa bước ra khỏi cửa, jungkook đã giật mình vì chiếc xe của kim taehyung. mới có lớp 12 thôi mà đã đi chiếc xe ô tô sang trọng như này rồi. jungkook không biết nhiều về các loại xe nhưng nhìn là biết đây là loại đắt tiền, tự dưng cậu cảm thấy không dám đặt chân lên con xe quý giá này.

    "lên đi, nhìn gì ? còn đợi tao mở cửa mời mày vào nữa hả ?"

    "a không! tớ không có ý đó" cậu ngập ngừng mở cửa xe, nuốt ực nước bọt, sợ làm bẩn xe quá.

    "thích ăn gì ?" taehyung đánh mắt qua nhìn cậu đang loay hoay với mấy dây rợ trong xe. hắn phì cười rồi nhoài người ra.

    "đúng là ngốc hết phần thiên hạ."

    hắn từ tốn thắt dây an toàn cho cậu, khoảng cách của cả hai siêu gần, đến nỗi có thể nghe được cả nhịp tim đang đập của nhau. jungkook lại đỏ mặt, chả biết khi gặp taehyung, khuôn mặt cậu phải đỏ lên bao nhiêu lần nữa đây.

    taehyung thắt xong thì ngẩng đầu lên, tim cũng bị trật một nhịp khi cả hai nhìn nhau.

    a tên này xinh quá hắn nghĩ bụng.

    jungkook đã đỏ lại càng thêm đỏ, cậu tránh mặt đi chỗ khác.

    "tớ..muốn ăn tobokki." cậu thỏ thẻ lên tiếng kéo taehyung trong cơn mê người.

    hắn bừng tỉnh, cũng có chút ngại rồi nhanh chóng quay về vị trí của mình, bắt đầu tập trung công việc lái xe.

    .

    .

    .

    đánh chén bữa sáng xong xuôi, jungkook no căng cả bụng, bảo là đi ăn tobokki thôi mà tự dưng hắn gọi quá trời món là món. suốt bữa ăn hắn chỉ ăn có một hai miếng sau đó nhìn cậu, jungkook cũng giục là ăn đi rồi mà hắn không chịu.

    em bé ngốc thật mà, tên đầu gấu đó ăn sáng rồi đó nhưng vẫn nói dối là chưa ăn đấy thôi.

    "taehyung muốn đi đâu cho tới giờ ăn trưa không ?"

    "đi đâu cũng được."

    "khó cho tớ quá hehee"

    "mày thích đi đâu ?"

    "tớ được chọn saoo ?"

    "nhanh trước khi tao đổi ý." hắn giả vờ cau mặt lại.

    "a vậy tớ muốn tới khu vui chơi giải trí."

    taehyung nghĩ một lúc, thôi cũng được..miễn sao jungkook vui là ổn.

    đến nơi thì jungkook rủ hắn chơi hết trò này đến trò khác. mà trò jungkook chọn lại toàn là mạo hiểm, taehyung là chúa ghét mấy trò như vậy, hắn thật sự buồn nôn vậy mà tên nhỏ bé kia cứ cười hớn hở từ đầu đến cuối được mới nể.

    sau khi chơi đu đủ thứ trò mạo hiểm, cả cơ thể taehyung như muốn đổ gục, lao đao đi lại.

    đầu óc hắn lúc này cứ xoay vòng vòng. jungkook vui vẻ chạy lại, thấy taehyung mệt mỏi, cậu lo lắng hỏi thăm.

    "cậu khó chịu lắm sao ? cảm thấy buồn nôn hả ?"

    trời ơi, đường đường là một đại ca như kim taehyung không thể như một cọng bún yếu đuối được. hắn không thể nói là bản thân sợ độ cao được. nên hắn đã cố làm mặt nghiêm túc trở lại, nhoẻn nụ cười thật ngầu và...khá sượng.

    miệng anh cười nhưng sâu bên trong nước mắt là biển rộng đấy.

    "mày điên hả ? dăm ba trò này sao làm khó được tao. bực cả mình."

    "vậy..cậu ổn hả ?"

    "tất nhiên!"

    "yeahh vậy thì mình chơi thêm mấy vòng nữa thôi!!"

    an tuêêêêê !!!! tâm can hắn sụp đổ thật rồi. ai biểu ra dẻ làm chi giờ lãnh đủ nhé.

    •••

    🌷: - tui cố gắng viết nhiều viết chăm để đăng dần mỗi ngày nhaaa. mỗi tập độ dài từng này thuii.
     
    [Taekook] Tớ Không Đùa Đâu
    mười


    thời khắc gian khổ cũng đã qua, taehyung thoát kiếp nạn.

    hắn đánh lái, đưa jungkook tới một nhà hàng nghiêng về paris. jungkook nhìn thấy, bắt đầu nhăn mặt.

    "taehyung..tớ bao cậu mà! những nơi thế này tớ sợ..không đủ tiền mất.."

    "không sao, ăn đi tao trả, khi nào có tiền trả lại tao"

    "chi phí ở đây đắt lắm, chắc tớ còn lâu mới đủ tiền"

    "tao kệ, tao không biết, tao thích ăn ở đây."

    jungkook ái ngại cúi đầu, hắn vẫn cứ một mực phải vào nhà hàng này. từ nãy tới giờ, ăn sáng lẫn công viên, jungkook đã không phải chi trả bất kì một khoản nào rồi, giờ lại ăn ở đây bằng tiền taehyung nữa, không ngại mới là lạ đấy. bảo hôm nay cảm ơn vụ đã giúp đỡ vậy mà chưa thấy cảm ơn đâu..

    đã thế khi chọn phòng, hắn còn ghé vào một phòng vip dành riêng cho khách quý hẳn hoi. làm jungkook thêm ngại hơn.

    được cái phòng này view nhìn ra ban công buổi tối siêu đẹp, hắn cảm thấy có chút tiếc nuối vì không hẹn với cậu đến đây vào buổi tối.

    thôi thì phóng lao phải theo lao thôi, jungkook từ từ mở cuốn menu ra. tất nhiên là nó làm cậu choáng ngợp rồi, giá một món salad ở đây bằng cả tiền lương hai tháng của cậu phụ việc cho nhà hàng. jungkook tìm kiếm món có giá phù hợp trong sự vô vọng.

    taehyung cũng đã để ý, hắn cười rồi lên tiếng.

    "tao đùa đấy, ăn đi.

    đây là nhà hàng của gia đình tao."

    "h-hả ?? rốt cuộc gia đình cậu giàu có đến mức nào vậy ?"

    "...."

    "..."

    "..."

    chết mẹ, mình hỏi trúng câu nhạy cảm rồi à ?

    taehyung không rõ thế nào nhưng nhìn hắn rất trầm ngâm. thấy hắn như vậy, jungkook cũng buồn theo, tự dưng cậu muốn là người lắng nghe mọi tâm sự của tên đại ca kim này ghê.

    được một lúc, đồ ăn đã bày biện đẹp đẽ lên bàn. cậu nhìn tới loá mắt. sau đó rất nhanh, cậu mời hắn rồi bắt đầu công cuộc của mình.

    jungkook ăn thật sự rất đáng yêu, nhìn cậu y hệt con thỏ vậy, hai má to tròn, phúng phính, hồng hồng nổi lên, lông mày jungkook thường nhăn khi gặp đồ ăn quá ngon, mắt cậu to tròn chớp chớp như em bé. taehyung vẫn thế, vẫn theo dõi cậu ăn từ đầu bữa đến cuối bữa.

    "jungkook"

    "ơi ?" cậu lau miệng, sau khi đã xử lí xong con tôm.

    "có ai nói với mày rằng khi ăn mày trông rất đáng ghét không ?" hắn chống cằm, cười cười khi hỏi cậu.

    "h-hả..đáng ghét lắm sao? tớ không rõ nữa." mặt jungkook buồn thấy rõ kìa.

    "ừ đáng ghét lắm, đáng ghét đến nỗi tao muốn cạp cái mặt mày quá."

    "m-mặt tớ??"

    "ừ qua đây, tao trừng phạt."

    "ể!"

    hắn giơ ba ngón tay, chuẩn bị đếm ngược. những lúc thế này mọi hành động của jungkook trở nên nhanh hơn. cậu lẹ lẹ tới gần taehyung, cúi thấp xuống một tí. giờ đây má của cậu đã gần sát cửa miệng hắn, hắn hài lòng mở mồm thật to.

    khạp.

    không những cắn đâu nhé, còn day day mới chịu.

    "aaa trả má tớ đây!

    đauu."

    jungkook lấy tay vỗ vào mặt kim taehyung, cảm nhận được cơn đau, hắn mới buông tha cho cái "bánh bao" của cậu.

    kết quả: jungkook ôm má, taehyung ôm mặt.

    "mày được lắm, nay cả gan đánh tao cơ đấy."

    "cậu biết tớ không có ý đó mà." jungkook ủy khuất nhìn hắn.

    "tch-" hắn tặc lưỡi sau đó lại trở về vị trí.

    "cậu cứ làm như là cậu thích tớ không bằng! hứ."

    "ừ."

    "..."

    "..."

    rồi xong mặt jungkook chuẩn bị đỏ lên nữa kìa.

    "đồ điên khùngg, sao cậu nói thế? gây hiểu lầm lắm."

    đúng thật, jungkook có tình cảm với taehyung, cậu cũng đã chịu thừa nhận lòng mình rồi nhưng chỉ dám cất cái tình cảm này vào một chỗ thôi vì jungkook biết cậu và hắn không cùng một thế giới. không nên yêu đương sẽ tốt cho cả hai. cậu định sẽ âm thầm đứng đằng sau trợ giúp cho hắn thôi. giờ hắn nói như vậy khác nào gieo cho cậu thêm hi vọng rồi biết đâu lại dập tắt.

    "nói thế là sao? tao nói thật mà, tao thích mày."

    mặt hắn tỉnh bơ khi nói câu đó, không hề có chút ngại ngùng hay xấu hổ tẹo nào và tất nhiên người xấu hổ vẫn là jeon jungkook.

    "sa..sao mà tin được cậu."

    hắn chẳng nói chẳng rằng, chỉ dùng hành động. hắn đứng dậy, ép sát cậu vào góc tường, đến khi không gian tĩnh lặng hẳn, hắn mới lên tiếng.

    "mày có thấy ai mang danh người bắt nạt mà suốt ngày trừng phạt mày bằng cách thơm má, thơm môi chưa? mỗi khi gặp mày, tao đều bảo bọn khác tránh ra chỗ khác, để nơi đó chỉ có tao với mày, đã giống tao ghét mày chưa? còn nữa, tao sẵn sàng nói chưa ăn sáng để được ngồi ăn cùng mày, sẵn sàng chi trả mọi chi phí cho cuộc đi chơi này mà không cần suy nghĩ, tao cũng sẵn sàng tới bảo vệ mày bất cứ lúc nào dù cho mày là đàn em của tao. tao thật sự..thích mày mà."

    nói đến đó hắn mới biết ngượng. chính hắn cũng không nghĩ rằng hôm nay sẽ là buổi tỏ tình như thế này đâu. chỉ tại nhìn thấy jungkook, hắn lại muốn em nhanh thuộc về mình hơn thôi.

    jungkook nghe thấy, đều nghe thấy rất đủ và rõ nhưng lại chẳng thế thốt thành lời. cậu tự hỏi liệu đây có phải một giấc mơ không? nghĩ đi nghĩ lại từ trước đến nay, jungkook cũng chỉ có một người bạn thân cận là taehyung, người lúc nào cũng nghe cậu than phiền, kể lể mọi thứ trên đời, lúc nào ăn cũng để cho cậu một nửa dù sau đó là những tiếng trêu đùa, jungkook cũng không hề cảm thấy bực bội.

    hoá ra, taehyung vẫn cứ dịu dàng với jungkook là thế

    "t..tớ nghĩ tớ cũng thích cậu! nhưng yêu tớ, cậu khó được hưởng niềm vui lắm." cậu cúi gằm mặt, nhìn xuống mũi giày, cười trừ.

    "ngốc ạ! lúc nào ở cạnh mày, tao chẳng cười. từ giờ hãy cứ thế đi, hãy để tao được ở bên này, nhé?"

    jungkook lại mở to đôi mắt nai của em lần nữa, lại rơi nước mắt lần nữa. và lần này cũng chẳng phải nước mắt dành cho đau buồn mà chính là niềm vui, hạnh phúc tràn đầy.

    "naee"

    •••

    🌷: - đoạn trên thấy tui viết kiểu ngu ngu sao á mọi người =))) đọc nó cứ cấn cấn 😭 nhưng mò hong sao, hai bạn bé cuối cùng cũng yêu nhau òi 💗

    đừng quên để lại cho hai bạn bé mụt sao nghe chưaaaa? hong để là giận lắm ó 😠
     
    [Taekook] Tớ Không Đùa Đâu
    mười một


    lại tiếp tục một ngày mới đã đến, jungkook hôm nay tỉnh dậy rất nhanh, không còn kiểu thêm 5 phút nữa như mọi hôm nữa. vẫn buổi sáng quen thuộc như mọi ngày, em vẫn làm các thói quen của mình mỗi khi thức dậy.

    chỉ là hôm nay, em bé đang có tâm trạng rất vui thôi.

    dù sao thì hôm qua jungkookie và taehyungie cũng chính thức hẹn hò, em vui lắm, vẫn cứ cười suốt đêm qua đấy. thật sự là em vẫn chưa tin đây là sự thật, nó quá hoàn hảo để tin đây không phải là một giấc mơ.

    reng reng reng...

    vừa kịp lúc jungkook sửa soạn xong, em vội chạy lên phòng nghe điện thoại.

    "a nhuu ạ" miệng em vẫn còn nhai nhóp nhép bánh mì nên giọng nói phát ra có chút ngọng.

    [a nhu cái gì mà a nhu, bé dậy chưa?] giọng nói trầm trầm đầu dây bên kia phát ra làm jungkook có chút giật mình, em vội bỏ điện thoại dưới tai xuống xem, thì ra là người yêu của bé.

    "tớ dậy rồi chứ hehe nay dậy sớm hơn mọi hôm và tớ đang ngồi ăn sáng đây." cuộc trò chuyện, hỏi thăm vào mỗi buổi sáng vẫn là điều jungkook hằng mơ ước khi có được người yêu mình.

    "ăn sáng đi sau đó ra cổng, tao đến đón bé nhó."

    "dạ" trời trời gì mà dạ ngọt xớt vậy jungkook.

    thế là jungkookie lại ăn vội ăn vàng sau đó chạy ra cổng, đứng tròn ủm đợi bạn người yêu. nay em bé vẫn mặc một cái áo khoác cũ cũ nhưng siêu dày, siêu ấm đấy nhé!

    một lúc sau đã thấy hình bóng tên đại ca ăn mặc phong phanh, trên tay cầm áo khoác vẫy vẫy chạy lại với tròn ủm đang đứng ngây mặt ở cổng nhà.

    "a sao nay lạnh ơi là lạnh mà taehyungie ăn mặc mỏng thế này!"

    đùng

    khoan hãy để ý tới tình tiết câu nói của jungkookie đã nhé, nay đồ em bé nhà hắn biết gọi 'taehyungie' rồi cơ đấy. trái tim hắn sắt đá, nghị lực thật đấy nhưng không thể bình tĩnh nổi trước mấy câu nói, ageyo của jungkook được đâu.

    hắn tự nhận trái tim mình mềm xèo khi thấy mặt em nhỏ rồii.

    "tao không lạnh.

    đâyy bé mặc đi! tao cầm cho bé đấy" taehyung cười hì hì rồi đưa cái áo khoác màu hồng nhạt có tai con thỏ lót bông ấm áp bên trong cho jungkook.

    jungkook bất ngờ mà đẩy lại cho hắn.

    "tớ không nhận! cậu mặc cái này vào đi đỡ lạnh."

    "ơ tao đã nói là tao không lạnh mà."

    "mặc vào đi không tui dỗi mấy người." jungkook bĩu môi, sau đó quay đi trước.

    taehyung giật mình, lần đầu tiên thấy phản ứng này của jungkook, phải gọi là có chút đanh đá nhỉ? sao trước giờ hắn lại không nhận ra vẻ này của em cơ chứ! haha

    miệng hậm hực thế thôi nhưng cũng phải chấp nhận khoác lên cái áo màu hường tai thỏ đó rồi chạy thật nhanh lên tới chân nhỏ đang cố gắng bước những bước thật dài để cắt quãng người kia.

    "ủa đồ em bé lùn tịt kia, đi từ từ thôi kẻo ngã."

    jungkook đứng hình, ghéc mấy người nói mình lùn ghê vậy đó.

    "mới không có lùn đâu, đồ cao kều."

    jungkook phụng phịu mặt xuống, lại càng đi nhanh, với tốc độ này thì em gần như là chạy luôn rồi. taehyung cũng phì cười, vẫn chưa hiểu ẻm dỗi chỗ nào.

    thế là hai người cứ thế suốt quãng đường đi tới trường đấy. một người thì cứ tha thiết muốn nắm tay, thơm thơm người kia. còn người kia thì cứ vùng vằng mãi, vẫn chưa hết dỗi đâu đấy nhé!

    đừng có mà thấy dễ thương là chạy lại làm quen.

    taehyung đành căm phận, vác mặt than tới trường. ngồi vào chỗ thì jungkook cứ căm căm vào sách, không thèm để ý tới người bên cạnh đang uất ức bao nhiêu.

    mấy đứa đàn em hôm nay thấy đại ca lạ lạ, đặc biệt còn khoác áo khoác hồng thu hút sự chú ý từ ngoài vào trong, bọn nó buồn cười lắm đấy nhưng cũng phải cố nhịn mà tới hỏi thăm đại ca.

    "ủa đại ca? sao nay mặc áo ngộ thế? với cả mặt mũi sao đen thui thế này?"

    "đen cái đầu nhà mày."

    "có chuyện gì vậy đại ca?

    đứa nào dám làm đại ca thành ra như thế này."

    hắn thở dài, làm cho mấy đứa xung quanh căng thẳng theo, nuốt nước bọt còn không dám nuốt mạnh.

    "sáng nay tao buồn quá! bị người khác bắt nạt."

    "hả??? a-ai to gan vậy?"

    bọn đàn em lấy làm bất ngờ. phải rồi, bất ngờ cũng đúng thôi, kim taehyung oanh tạc trong giới 'giang hồ' bao năm đã được đặt cho cái xưng 'đệ nhất võ thuật' chưa từng ngán, hay thua bất kì ai. giờ lại là kẻ bị bắt nạt thế này..có chút không tin.

    "haizz..." hắn lại thở dài.

    bọn nó lúng túng nhìn nhau, chưa biết chuyện gì xảy ra đây.

    "a đại ca hay mình chơi một trò chơi bớt buồn đi."

    "trò gì?" taehyung miễn cưỡng ngẩng mặt lên.

    "vẫn là trò cũ. tìm nhiều kế nữa để bắt nạt tên bên cạnh, thường ngày đại ca bắt nạt nó là vui ngay ấy mà." nó hất mặt về phía bên kia.

    mọi ánh mắt đều đổ dồn vào người bên cạnh hắn. còn ai khác chính là jeon jungkook này. jungkook không biết có nghe thấy hay không, chỉ biết là hiện tại em chả thèm quan tâm hay dửng dưng để ý gì, vẫn cứ chăm chú mà học bài.

    "á à nay mày to gan lớn mật nhỉ?" một tên trong đó toan đứng dậy.

    "câm cho tao, cấm đụng vào jeon jungkook!

    đứa nào đụng tao bẻ gãy tay." taehyung trừng mắt nhìn lên. một ánh mắt giận dữ mà hiếm khi chúng thấy của hắn.

    "????????" tự dưng lạnh sống lưng.

    rồi tụi em phải làm sao mới vừa lòng anh TvT

    •••

    🌷: - độ dài vừa phải chưa mấy bà ơi! thích dài thêm nữa hong nè ?
     
    [Taekook] Tớ Không Đùa Đâu
    mười hai


    sắp học xong một ngày, hai bạn vẫn cứ lầm lầm lì lì với nhau như thế, chả ai thèm mở lời trước nữa.

    tên đại ca kim taehyung kia thì lần đầu biết yêu, biết cảm giác thích người ta là như thế nào nên mấy vụ dỗ người yêu này hắn quả thực không rành cho lắm, hắn nghĩ đã không biết thì thôi lại còn mở lời trước kiểu gì cũng bị dỗi thêm, nên là cứ im im ngồi tính kế khác.

    còn em bé jeon jungkook cũng không khác là bao, hắn cũng là mối tình đầu của em chứ bộ, tự dưng giờ mình đang dỗi mà quay qua bắt chuyện trước có phải là hơi sai sai không? chứ thật ra là jungkook hết dỗi lâu rồi nhưng lại ngại mở lời nên cứ đợi hắn thôi.

    một lúc sau thấy taehyung đang hì hục viết gì đó vào tờ giấy nhỏ, gấp thành hình trái tim rồi gẩy qua cho jungkook.

    em thấy rồi, nhưng đợi một lúc rồi mới nhìn hắn sau đó mở tờ giấy.

    xin nhũi em bé yêu ơii TvT em bé jungkookie cao ơi là cao tha lỗi cho anh đi màaa

    jungkook bật cười, không ngờ lại được thấy mặt này của taehyung. hắn liếc qua thấy em đọc xong, bèn quay ra với vẻ mặt cực kì đáng thương. jungkook kéo 2 má hắn sau đó lè lưỡi.

    "a jeon jungkook chưa tha lỗi cho tao hả?"

    "tch-đồ đin khùm nói nhỏ thôi chứ!"

    hắn điều chỉnh âm vực rồi từ từ hạ giọng "tha lỗi cho tao đi màaaa."

    "sao vừa nãy anh anh em em ngọt sớt cơ mà."

    "được rùi anh xin lỗi tha lỗi cho anh nha jungkook."

    "làm như tớ dỗi lâu lắm không bằng."

    đúng lúc jungkook nói xong thì tan học, em vội thu dọn sách vở rồi rời đi thật nhanh, chắc mặt êm lại đỏ lên nữa rồi, còn taehyung ngồi đó vẫn đang suy nghĩ câu nói vừa nãy, mãi về sau mới nhận ra được vấn đề.

    "aaa jeon jungkook đợi taooo." hắn hớn hở ôm cặp chạy theo.

    .

    .

    .

    tada mai là ngày nghỉ rồi nên jungkook có xin bố mẹ qua nhà bạn ở một hôm, bố mẹ em thấy em kết bạn được với nhiều người, gặp được bạn tốt nên rất vui đã đồng ý cho em đi luôn.

    thật ra là người ta không muốn sang đâu nhé, tại tên kim taehyung cứ đu bám chân nài nỉ hoài nên người ta thấy thương mới sang thui.

    "taehyungieee tớ đói."

    "em vừa đặt chân vào nhà tao mấy bước thôi đó jungkook à." taehyung mỉm cười nhìn người nhỏ nằm sõng soài trên sofa.

    "tui đang trong độ tuổi ăn tuổi lớn, phải ăn nhiều mới cao lên được chứ."

    thấy hắn phàn nàn nhiều vậy thôi nhưng dù lười thế nào vẫn xách cái đít xuống bếp nấu vài món cơ bản cho em người yêu đấy. thôi thì vì một tương lai nuôi em ấy thêm tròn ủm.

    "jungkookie ăn gì?" taehyung vừa đeo tạp dề, vừa ngoái đầu ra hỏi em.

    "em ăn gì cũng được, miễn là anh nấu."

    ựaaaaa mấy người thấy gì không? trái tim hồng đang bay tứ tung khắp nhà hắn rồi kìa.

    câu nói của jungkook đã tiếp thêm động lực, xoá cơn lười biếng của hắn. taehyung nấu rất nhanh. loáng cái 3 đĩa thức ăn thơm lừng đã được đặt trên bàn. hắn nhìn lướt qua một lượt các món ăn mình nấu, thử độc kĩ lắm rồi đấy nhé, jungkookie cứ yên tâm mà thưởng thức.

    "jungkookie, còn không mau ra ăn."

    "taehyungieee !!!"

    âm giọng thánh thót của jungkook làm taehyung giật mình, tưởng em xảy ra chuyện gì, hắn liền chạy nhanh tới bên.

    "sao đấy?"

    "bế em!"

    jungkook dang rộng cả vòng tay, đôi mắt long lanh, nịnh nọt nhìn taehyung, cái môi xinh xinh thì cứ vừa nói vừa chu ra thôi. trông đáng yêu thế này, thách kim taehyung chịu được đấy!

    jungkook vốn không phải người dựa dẫm như thế đâu nhưng ở cạnh taehyung, cư nhiên từng hành động lời nói của hắn khiến em có cảm giác muốn được phụ thuộc vào tên đó mãi mãi.

    thấy em như vậy, đương nhiên taehyung đổ, không phiền chút nào đâu đấy nhé! hắn cũng rất tự nhiên nhấc em lên, để hai chân em quắc vào cơ thể mình sau đó nhẹ nhàng đặt xuống ghế ở bàn ăn.

    vuốt tóc ở trán em lên.

    thơm một phát.

    sau đó ngồi lại vào bàn.

    rồi ngắm em ăn.

    quy trình nhanh gọn lẹ của một trùm trường khi chuẩn bị đồ ăn cho em bé của hắn ta.

    nhìn jeon jungkook ăn bao nhiêu lần rồi nhưng thực sự chưa lần nào taehyung cảm thấy chán khi ngắm khuôn mặt ấy cả.

    đáng yêu quáaaaa

    ăn xong thì hai bạn bé lại bồng bế nhau ra sofa, trùm chăn ấm áp xem phim. vừa ôm ấp để cười tủm tỉm lại còn để khóc. jungkook xem phim dễ khóc lắm, lúc nào khóc là taehyung hay thơm lên những giọt nước mắt ấy. khi đó em bé vô cùng ngại rồi đấy.

    xem xong thì lại thơm thơm nhau một xíu sau đó tâm sự thủ thỉ ti tỉ các câu truyện trên đời. nhưng chủ yếu là jungkook nói, còn taehyung thì cứ nhìn em xong cười tủm tỉm.

    hết tâm sự ta chán quá thì jungkook gục trước lên vãi hắn, tất nhiên taehyung dịu dàng mà bế em lên giường, đắp chăn thật kín rồi thủ tục cuối cùng là thơm môi bé. cũng bởi jungkook ít khi cho hắn hôn môi nhỏ lắm, lúc nào hắn có ý định, em đánh liền đấy. em bảo còn nhỏ chưa được thơm môi!

    "em bé ngủ ngon!"

    •••

    🌷: - chị nào mà đang đọc tập này lúc khuya thì cũng mau ngủ đi nhaa. ngủ muộn không tốt đâuu. tui viết xong tập này cũng 23h22 rồii. mai đi học nên ngủ thoaii 💗 ngủ ngon mơ đẹp nhée
     
    [Taekook] Tớ Không Đùa Đâu
    mười ba


    khi đang trong một mối quan hệ yêu đương í, con người ta thường thích công khai với mọi người hơn là yêu trong sự mập mờ, thầm lặng, những hành động, cử chỉ thân mật cũng phải đem đi giấu kín vào trong. tạo cảm giác không an toàn rất lớn cho bản thân cũng như là người mình yêu.

    một điều không thể phủ nhận rằng, cũng có nhiều người thích trong tình trạng giấu kín còn hơn công khai, bởi họ sợ những nguy hiểm sẽ luôn rình tập mọi lúc mọi nơi. ví dụ điển hình là jeon jungkook hiện tại.

    "jungkookkk công khai đi màaaa."

    "tớ nói không là không mà!."

    đường đường là một đại ca khét tiếng trong giới 'giang hồ' như kim taehyung, bây giờ lại phải quỳ gối, ôm chân người thương để được công khai mối quan hệ này trước bạn bè và gia đình. hắn thực sự không hiểu sao jungkook lại ghét điều này nữa.

    "em không công khai là không yêu tao rồi." hắn bĩu môi nhìn người nhỏ vẫn đang ngồi yên bình trên sofa xem phim, jungkook chẳng mảy may để ý tẹo nào, mặc cho hắn thích làm gì thì làm.

    "cậu nói thế nào thì cũng thế thôi. tớ không thích công khai."

    "sao lại khônggg ?? tao ghét sự giấu giếm như hiện tại lắm rồi."

    "giấu giếm có sao đâu? tớ thấy khá vui mà, tình cảm bọn mình dành cho nhau như nào, cậu còn chưa đủ hiểu sao taehyung?"

    "không phải là tao không hiểu. nhưng tao chỉ muốn được thân mật với mày nơi công cộng thôi chứ chả phải mỗi ngày đều giấu giấu như vậy." hắn có hơi to tiếng với em.

    cũng không thể trách hắn được, hắn vốn là người thẳng thắn đương nhiên mấy hành động như này, cũng không thể kéo dài được lâu. ai lại muốn mỗi lần thơm thơm lại phải chạy đến nơi kín đáo không cơ chứ?

    "tớ nói rồi! không thích là không thích."

    "mập mờ thì được gì cơ chứ?"

    "cậu vẫn còn chưa hiểu sao taehyung?"

    "bị điên à? mày không nói thì có bố tao cũng không hiểu được mày."

    "..."

    "..."

    taehyung chợt lạnh sống lưng, cảm nhận được điều gì đó. hắn từ từ ngẩng đầu lên, giật mình khi thấy jungkook đã chuẩn bị rơm rớm nước mắt.

    "hic..sao cậu quát tớ to thế?" jungkook bĩu môi ủy khuất.

    "ah tao xin lỗi màaa." hắn lại vội vàng chạy lại chỗ jungkook, một tay xoa xoa đầu nhỏ, một tay lau nước mắt vừa rơi.

    "thôii đừng khóc nữaa không công khai là được chứ gì! lần sau tao không có quát mày như thế nữa."

    ủa đại ca kim ?? anh đang tức giận mà.

    kệ mẹ giận chứ em bé khóc sao mà tao để yên được.

    "hức tớ không phải không thích công khai nhưng vì sợ mọi người bàn ra bàn vào, dù sao trước đó tớ cũng từng là tay sai của cậu.

    điều này ảnh hưởng không tốt cho cả tớ và taehyung. vậy nên taehyungie à hãy đợi một thời gian nữa nhéee, chắc chắn chúng ta sẽ công khai mà. tui sẽ bù đắp cho taehyung, được chưaaa?"

    không phải đâu nhưng mà trái tim taehyung lại tan chảy trước mấy câu nói ngọt ngào như này của jungkook rồi. thật sự không có tí nghị lực nào khi ở cạnh em bé mà.

    "được rồi! tao nghe lời bé. vậy cho tao hôn một cái đi." taehyung giơ tay số một, khuôn mặt không thể ngoan ngoãn hơn.

    "không."

    "..."

    "..."

    jungkook từ chối thẳng thừng cái bộp mà không cần suy nghĩ.

    "yaaaa jeon jungkook xấu xa quáaa."

    •••

    🌷: - ui tập này ngắn cỏn con àaa 🥺 soriii mấy bồ yêu của tui.

    để tập sau tui bù nhéee
     
    [Taekook] Tớ Không Đùa Đâu
    TALK SHOW


    xin chào readers yêu dấu của tớ và mấy cậu đang đọc tập nàyy.

    đây là talk show đầu tiên của TKĐĐ. vốn dĩ tớ định để ra nốt tập 14 rồi làm talk show nhưng cuối cùng vẫn là đẩy cái này nên để nói với các cậu đôi điều xàm xí. tập cỏn con này có thể lướt qua nhaa nhưng đương nhiên tớ cũng mong mấy cậu có thể dừng chân ở đây một xíu nhó.

    thôi lằng nhằng mãi vào talk show nhaa 💗

    —————

    TM: - xin chào cả nhà yêu của trà mi.

    đây là buổi phát sóng đầu tiên của talk show. và khách mời hôm nay là hai nhân vật cực kì quan trọng trong câu chuyện. mời 2 bạn giới thiệu.

    🐰: - hii tớ là jeon jungkook! tớ năm nay được 17 tuổi rưỡi rồi nhaaa.

    🐯: - chào tôi là kim taehyung. chồng của jeon jungkook.

    TM: - lần đầu tiên được lên talk show, 2 bạn có cảm giác gì đặc biệt không ạ?

    🐰: - dạ có ạaa, từ tối qua em biết mình sẽ được lên là em đã cực kì háo hức và hồi hộp rùi.

    🐯: - như bình thường.

    🐰: - lần sau mấy anh chị mời em thôi là đủ rồi.

    TM: - 2 bạn đã sẵn sàng trả lời các câu hỏi được đưa ra chưa nàoo?

    🐰: - rồi ạaaa

    🐯: - không sẵn sàng thì được về hả?

    =))))

    TM: - sao ngày xưa bắt nạt bé nó dữ lắm mà sao giờ yêu người ta sâu đậm vậy anh kim taehyung ssi?

    🐯: - không nhớ nhưng chắc em ấy dễ thương quá.

    🐰: - hiu hiu dễ thương gì đâuu.

    TM: - có bao giờ bạn có ý định để jungkook là người nằm trên không?

    🐯: - như nào cũng được, miễn chịt được jungkook và cái gì về cái đó.

    🐰: - aaa kim taehyung xấu xa quá, còn chưa đủ 18 đâu đó nhaa.

    TM: - một điều cực thích ở đối phương?

    🐰: - mọi thứ ạa nhưng mà em cực thích đó chính là lúc nào cũng dịu dàng, kiên nhẫn, lắng nghe đủ thứ xàm xí trên đời cùng em.

    🐯: - cực thích hết.

    TM: - hai bạn nghĩ sao nếu sau này hai người chia tay?

    🐰: - không muốn đâuuu ạ! chắc em không chịu nổi mất.

    🐯 *lao vào đứm mc*

    TM: - ai là người xin lỗi hay mở lời trước khi dỗi?

    🐰: - anh ấyy nhưng thỉnh thoảng em cũng mở lời màa.

    🐯: - mở lời không được em ấy dỗi lại tôi luôn. =)))

    TM: - giờ khi đã thành người yêu của nhau rồi, taehyung ssi còn có thói quen bắt nạt jungkook ssi nữa không ạ?

    🐰: - không aa, taehyungie rất tốt với em.

    🐯: - jungkookie bắt nạt ngược lại tôi.

    🐰: - aa kim taehyung! sao lại nói điều đó trên đâyy.

    TM: - có điều gì muốn nhắn nhủ tới mắm viết truyện hay không?

    🐰: - em muốn tmi chăm chỉ hơnn.

    🐯: - nhỏ này lười quá, chăm ra tập thường xuyên để người khác chiêm ngưỡng tình yêu của chúng tôi chứ!

    *dạ vâng em sai em sai*

    TM: - cuối cùng, điều muốn nhắn nhủ tới readers của bộ này?

    🐰: - mấy chị hãy ủng hộ tình yêu của bọn em thiệt nhiều nhaaa.

    🐯: - nhớ để lại một sao cho tôi và jungkookie đấy, không thì bọn này đứm cho một phát.

    ——————

    tadaaaa talk show tạm dừng tại đây nhaa, mong rằng trong tương lai sẽ có nhiều talk show hơn nữaa. và tớ sẽ điều trị bệnh lười của mình để ra tập thiệt nhiều thiệt dài cho mọi người coii.

    bai baiii 🌷
     
    [Taekook] Tớ Không Đùa Đâu
    mười bốn


    "jungkookie, nay tao về nhà, bé có muốn về cùng tao không?"

    chất giọng trầm ấm của taehyung mỗi khi hỏi cậu lần nào vang lên cũng không khiến jungkook hết bất ngờ. thật sự mê điểm đó của hắn chít đi được.

    chả là hôm nay taehyung về thăm gia đình. dù sao thì sau khi lên cấp 3, tuổi còn nhỏ nhưng hắn đã nhất nhất phải đòi ra ở riêng cho bằng được. bố mẹ giàu có nên cũng đành mua cho con trai một căn hộ gần trường. với điều kiện là một tuần ít nhất phải về thăm một lần, không thì bố mẹ hắn sẽ lên.

    nay jungkook sang nhà chơi, hắn sao nỡ để bé con ở lại một mình được.

    "cậu đi đi, tớ lên thế ngại lắm."

    "ngại gì có tao đây mà, về điii. tao không nỡ để em bé ở nhà một mình đâuu." hắn bĩu môi.

    "e-em bé..cái gì mà em bé?? tui đã sắp 18 rồi đó cha nội àa."

    "hongg em bé thì là em bé! về với taoo."

    jungkook thở dài, dạo gần đây taehyung bám người lắm đấy nhé. cậu đi đâu một mình, hắn cũng đòi theo cho bằng được, còn khi hắn đi nhất quyết hắn phải lôi bằng được em đi. nhiều lúc dính nhau như hình với bóng mới chịu.

    gớm! càng ngày càng trẩu.

    thấy hắn có vẻ tha thiết, jungkook đành miễn cưỡng mà xách mông mình lên xe. dù sao hôm nay cậu cũng hơi buồn chán, gọi điện cho bố mẹ rồi đi thoai.

    "à mà taehyung..tớ không phải mang gì sang sao? làm thế có ngại quá không?" jungkook ngập ngừng mở miệng hỏi hắn.

    "không phải ngại, bố mẹ tao dễ tính lắm, bé yên tâm."

    tự dưng sang nhà chơi thôi mà sao như thể ra mắt thế này. nghĩ đến là thấy ngại, jungkook lại ôm quả mặt đỏ như gấc của mình. taehyung liếc sang thấy em bé đáng yêu quá, hắn biết em đang nghĩ cái gì đấy nhé!

    ————

    cạch

    xe dừng chân tại một căn biệt thự hoành tráng, sa hoa. jungkook có vẻ lần đầu được thấy, cậu choáng ngợp với khung cảnh này.

    nhà taehyung được thiết kế theo kiểu vintage, nhìn cổ điển nhưng rất sang trọng. xung quanh bao phủ bởi một khu vườn rộng mênh mông với đa dạng các loại cây.

    biết là nhà hắn giàu rồi đấy, nhưng nay được nhìn cận cảnh thế này, bảo jungkook không run, không sợ thì là nói dối.

    "có sao đâu? thoải mái đi.

    đến chơi thôi mà." hắn lại thừa lúc chọc ghẹo cậu.

    "th-thì tớ có c..căng thẳng gì đâuu."

    hai người trêu qua đùa lại vài ba câu thì có tiếng một người phụ nữ vọng ra.

    "ôi trời kim taehyung, con trai tôi giờ mới biết vác mặt về cho ba mẹ nó xem đây!"

    là mẹ hắn!

    nhìn bà thật sự trông rất trẻ trung, phong cách ăn mặc hiện đại, giản dị theo kiểu quý phái. nhìn thật xinh đẹp.

    "aa cháu chào bác." jungkook nhanh nhảu ngại ngùng mà gập người 90 độ để chào hỏi. mẹ hắn cũng bất ngờ, một phần là hôm nay con trai lại mang một cậu bé tới, phần còn lại là vì vừa mới gặp, ẻm liền cúi, nhìn thấy mỗi chỏm đầu tròn tròn thế này làm bà không khỏi buồn cười.

    "haha được rồi không cần lễ phép thế đâu nhé! ngẩng mặt lên bác xem nào."

    "a dạ."

    bùm bùm bùm...

    biết điệu tim đập bình bịch bình bịch muốn rớt ra ngoài của taehyung giống ai chưa?

    "ai guu em bé ở đâu mà xinh thế con ơi! mắt to tròn, long lanh nhìn y hệt trân châu haa?"

    em bất ngờ, lần đầu được khen rối rít thế này, không ngại mới lạ. quả thật mẹ taehyung hiền lành, tốt tính lắm luôn. bà hoạt ngôn thế này khiến đối phương bớt cảm giác ngại ngùng khi lần đầu mới gặp.

    "ôi chaoo là em bé trân châu đó mà."

    "mẹ!! khen hoài, gì mà em bé trân châu!" này nhá, taehyung cũng biết ghen với cả mẹ đấy. muốn bế jungkookie đi luôn quá.

    "cái thằng này im cho tao hỏi chuyện xem nào! vậy..em bé trân châu tên gì thế?"

    "dạ..cháu tên jeon jungkook ạ."

    "ôi chao đến cả tên cũng dễ thương, cưng quá đi.

    ước gì thằng taehyung nhà bác được giống con một phần nhỉ?"

    "dạ..cháu thấy taehyung cũng có nhiều điểm dễ thương lắm đó bác."

    chít rùi nghe xong mà trong đầu hắn chỉ có nghĩ được một câu: jungkookie khen mình, jungkookie khen mình, jungkookie khen mình. muốn ôm xong thơm cái chụt lên môi nhỏ quá. em bé dễ thương thế này, mang ra ngoài đường thì lại sai lầm , nhỡ bị bắt cóc thì khổ. tự dưng hắn lại hối hận vì đã mang em về nhà rồii.

    "thôi thôi vào nhà đi cháu, thằng taehyung tự dưng dắt bạn về mà không báo bác chuẩn bị gì cả."

    "dạ không sao đâu ạ."

    —————

    "đây jungkookie ăn bánh này cho chóng lớn nhé."

    "aa cháu cảm ơnn."

    trời trời mẹ hắn đối xử với jungkook không khác gì em bé luôn á. hắn đang hậm hực nên kéo jungkook ngồi sát vào mình đấy. thật sự không muốn ai cướp đi em bé của riêng mình hắn đâuuu.

    "thế jungkookie là học cùng với taehyung đúng không?"

    "dạ, cháu mới chuyển về đây từ năm lớp 12 này thôi ạ. nên cũng mới quen cậu ấy."

    tự dưng nghĩ đến cảnh trước đó bị bắt nạt của jungkook, taehyung cảm thấy giận bản thân ghê. sao hồi đó dại dột thế không biết, sao lại đụng được vào một em bé dễ tan chảy như thế này được nhỉ? cũng nể bản thân hắn hồi xưa ghê.

    "thế trước đó cháu học ở đâu?"

    "cháu học trường bình dân dưới quê thôi ạ..học được ở đây cũng một phần là may mắn vì nhờ có học bổng ạ."

    "ôi chaoo lấy được học bổng bigbomb khó lắm đấy. jungkookie hẳn phải thông minh lắm đây."

    "dạ cháu cảm ơn ạ!"

    taehyung thấy em bé nhà hắn nói chuyện mà mát cả lòng. một câu dạ, hai câu vâng thế này. cứ ạ ạ nghe cưng ghê cơ. mẹ hắn thì cứ gật gù suốt nãy giờ đấy.

    "jungkook ngoan quá, taehyung kết thân được với người bạn thế này, vinh dự cho bác rồi."

    "ơ không có đâu ạ. cháu chỉ là người bình thường, không phải vinh dự lớn lao gì đâu ạ" ngại quá đi mất, jungkook cứ được khen thế này, em thật sự muốn chúi đi đâu đó quá.

    taehyung thấy vậy vòng tay ra sau, bóp nhẹ cái eo xinh, thì thầm vào tai em "vinh dự khi được làm người yêu jungkookie hơn cơ."

    "taehyung! trêu tớ hoài.

    đang ở trước mặt mẹ cậu đấy!"

    "muốn hôn jungkook quá."

    "ê cấm đó nhaa, cậu manh động thì đừng có trách.

    đừng có làm xằng bậyy."

    mẹ hắn thấy từ lúc hắn lên cấp ba đến giờ, suốt ngày chỉ tụ tập với mấy cậu ấm nhà giàu ăn chơi đua đòi, không chịu học hành gì cả. nên điều đó đã làm cho bà trăn trở một thời gian dài. nay gặp được jungkook, bà cảm thấy đó là niềm vui, như một thiên sứ được trời ban xuống chấn chỉnh lại đứa con của bà vậy. nhìn hắn được cười đùa vui vẻ, thoải mái như trước, phận làm mẹ nên bà cũng rất hài lòng.

    "bác kimm!!"

    bỗng có giọng nói từ một cô gái vang lên chói tai ở trước cửa nhà tự dưng khiến jungkook nổi da gà. cậu cũng thấy taehyung nhăn mặt khi vừa thấy cô gái này bước vào.

    •••

    🌷: - dạo này tớ thấy cụm từ "em bé trân châu" dễ thương quá, nên tớ mới đưa vào câu truyện luôn! có ổn không nhỉ? với cả mạch này có nhanh quá không mấy bà 😭

    tui thi xong giữa học kì rồi á =))) gian nan lắm luôn. thi xong rùi lên t sẽ chăm viết chap hơn nhaaa

    ê hay tui để viết dồn dồn rồi đăng 2-3 chap cùng lúc luôn nhá? chứ đăng lắt nhắt như này đến t còn khó chịuu.
     
    [Taekook] Tớ Không Đùa Đâu
    mười năm


    tiếng guốc cao từng bước lạch cạch vào nhà.

    à là một cô gái xinh đẹp, jungkook mới chỉ dám nhìn lướt qua người ta thôi, không có dám nhìn chằm chằm được.

    "nay cháu sang chơi, đúng lúc quá taehyung cũng về rồi nè!"

    "ừ vừa nãy nó mới về, cháu ngồi chơi nhé! bác vào pha thêm ấm trà."

    nhìn theo bóng dáng bác gái, lúc này jungkook mới từ từ quay ra nhìn cô gái đó. xinh đẹp thật đó, cơ thể cân đối, style cắt xẻ này khiến cô ấy thêm phần quyến rũ hơn. mái tóc dài óng ả được điểm chút màu vàng khiến khuôn mặt thon gọn của cô được toát lên hết vẻ đẹp vốn có của bản thân.

    mắt chạm mắt, dường như nhỏ cũng có thắc mắc về sự xuất hiện ngày hôm nay của jungkook, một người lạ hiếm thấy khi gần gũi được với taehyung.

    điều đó lại càng khiến nhỏ có phần bực tức.

    "cho hỏi cậu là..?" nhỏ mở lời bắt chuyện trước với jungkook, nụ cười đó hình như có chút gượng thì phải. làm như cậu ngốc lắm không bằng.

    "tớ là jeon jungkook, bạn cùng lớp của taehyung."

    "à rồi, rất vui được gặp. tôi là jung haein."

    cậu định đưa tay ra bắt thì nhỏ đã tót sang chỗ taehyung từ bao giờ.

    cơ thể lúc này đã cong thành hình chữ s rồi đó cô gái. hình như từ khi làm người yêu đại ca kim, cái tính nhút nhát lúc trước của jungkook giờ nó đã biến đi đâu mất. chắc là được kim taehyung chống lưng, kim taehyung dạy hư đây mà.

    "taehyungiee sao cậu về không qua nhà tớ chơii."

    "để làm gì?"

    "chúng ta lại ôn lại những câu chuyện khi xưa chứ sao nữaaa."

    "à tôi không có nhớ."

    miệng thì cũng giữ phép tắc mà trả lời đấy. nhưng sao cái mặt cứ quay về phía người yêu thế không biết. tay cứ cầm nghịch lọn tóc của jungkook mà chẳng để ý cô gái bên cạnh đang hàn huyên điều gì.

    jungkook bắt đầu khó chịu với cái thái độ của nhỏ, miệng nói với taehyung bằng khẩu hình như thể: một, hai, ba!. hình như nghe đến số hai thôi là taehyung lập tức đứng dậy luôn rồi đấy.

    "tôi vừa mới về, muốn nghỉ ngơi, cảm phiền ít nói hộ tôi một tí."

    nói rồi cầm thẳng tay jungkook dắt lên phòng hắn bỏ lại con nhỏ ngồi ngơ ngơ ngác ngác vẫn chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra. kim taehyung lại dám đuổi khéo cô đi đó hả? sau đó còn dắt một tên bạn ất ơ nào đấy lên phòng nữa.

    "kim taehyung! jeon jungkook! tôi nhớ rõ rồi đấy." khuôn mặt hằm hè của nhỏ chưa bao giờ là ổn.

    vừa lên tới được căn phòng của kim taehyung, jungkook nằm phịch xuống dưới, thở hắt ra. dùng chân mà đá vào mông hắn.

    "aiguu chả biết cô nàng đó có yêu taehyung nhà ta không nhỉ?" cậu nói móc.

    "tao hoàn hảo thế này, không thích mới là lạ."

    "ya kim taehyung!

    đừng có trêu tui."

    taehyung cười, ôn nhu nhìn jungkook. bé nhỏ của hắn cứ tưởng là không biết ghen cơ đấy. giờ được thấy mặt này mới biết ẻm đáng yêu chít đi được. hắn cúi xuống, thơm cái chóc vào môi jungkook, sau đó quay lưng bỏ đi.

    "em bé trân châu jeon jungkook là dễ thương nhất rồii." có vẻ hắn cũng bắt đầu thích biệt danh đáng yêu mà bà kim dành cho kookoo rồi đấy.

    jungkook vừa nãy bị thơm bất ngờ quá, chưa kịp giữ môi xinh lại, lần nữa để kim taehyung lợi dụng thế này. lúc nào cũng thế, cũng làm mặt cậu đỏ lên hoài thôi. nhưng mà không sao, bé cũng thích lắmm.

    —————

    "a taehyungieee, cậu xuống rồi à? giúp tớ một tay đi"

    ngay bây giờ đây, haein đang đeo tạp dề, hình như đang làm món gì đó trong bếp, nhìn nhỏ rất ra dáng nữ công gia chánh, nhỏ hiện lên một hình ảnh người vợ thực thụ mà.

    taehyung nghe thấy nhưng còn chả thèm để ý, chỉ mới đưa tay lên xua xua sau đó nói vài câu.

    "cô bày ra thì tự đi mà làm."

    nhỏ trưng ra vẻ mặt giận hờn, vừa lúc đó thì jungkook cũng xuống, vì để giữ phép tắc, lễ nghi. cậu cũng không thể như taehyung mà quay mông bỏ đi được. jungkook lon ton chạy vào nhà bếp.

    "cậu cần giúp gì hả? tớ làm được gì không?"

    hình như nhỏ khó chịu ra mặt, ghé vào tai jungkook mà thì thầm.

    "đừng ngáng đường tao, khôn hồn thì cút."

    giờ đây thật sự là jungkookie muốn cười nửa miệng lắm rồi đấy nhá.

    "không ra thì làm được gì nào?"

    "làm được như này này."

    nhỏ cầm nồi nước nóng thả trực tiếp xuống sàn nhà sau đó cũng thuận tiện mà ngồi xuống, hét toáng thảm thiết luôn. jungkook đứng hình mất ba giây, sau đó mới hiểu cô ta định làm gì.

    taehyung nghe thấy tiếng đổ vỡ trong nhà bếp. vừa nãy hắn mới thấy jungkookie đi xuống mà, sao vừa xuống đã xảy ra chuyện rồi. không biết ẻm có phá gì không đây. sau đó hắn chạy nhanh xuống bếp.

    "jungkookieee, b...mày sao đấy?" hắn vội cầm tay em lên, soi đi soi lại xem có bị bỏng, bị thương chỗ nào không.

    "tớ không sao..nhưng còn cậu ấy." jungkook chỉ tay xuống người đang ngồi bệt ở sàn nhà, mặt nhìn đầy ngán ngẩm.

    "huhu jungkook có tranh lấy nồi từ tay tớ, nhưng do tớ không cẩn thận mà làm rơi mất tiêu."

    ê từ từ lí do củ chuối quá vậy?? jungkook nghĩ.

    chắc hẳn nhỏ tưởng taehyung sẽ cuống quýt lên quan tâm nhưng không, hắn chỉ lạnh băng mà trả lời.

    "ừ đúng rồi tại cô, dọn dẹp cho cẩn thận vào."

    "...." haein

    "=)))" jungkook

    khoan xíu là mình có phũ quá không nhỉ? jungkook nghe còn thấy ngại dùm haein.

    •••

    🌷: - êuu tập này nhảm nhỉ lắm luôn í
     
    [Taekook] Tớ Không Đùa Đâu
    mười sáu


    vừa kịp ăn cơm xong, taehyung đã lên phòng chuẩn bị quần áo rồi vài tí thức ăn sau đó đi về luôn vì ở trường có vài công việc, jungkook không muốn bỏ lỡ các hoạt động đó tẹo nào nên hắn đành phải về sớm để cho em bé vui.

    jungkook đang ngồi trên sofa đợi hắn, haein nhẹ nhàng tiến lại gần, sau đó mở lời nói chuyện nghiêm túc với cậu.

    "jungkook? nói chuyện được chứ?"

    "à được thôi." jungkook bỏ điện thoại xuống luôn mà lắng nghe lời nhỏ định nói.

    "thích taehyungie hả?"

    "h—hả?? gì gì??"

    jungkook hoang mang, tự dưng đâu ra nhỏ này đùng phát cho cái kết luận chính xác thế này. cậu muốn cãi lại cái gì đó nhưng tự dưng cứ ấp a ấp úng không mở nên lời được. vốn dĩ jungkookie cũng đâu giỏi việc nói dối này.

    cậu chỉ liếc lên, thấy nhỏ thở dài sau đó tiếp tục uống trà bình thường, ngồi vắt chân mà đợi câu trả lời của jeon.

    "ừ..thì...bọn tớ hẹn hò mà."

    "tao biết ngay cơ mà."

    haein vỗ đùi đen đét, sau đó lại cười ha hả. jungkook thầm nghĩ chắc nhỏ sẽ chê cười cậu ngay thôi. dù sao đây cũng là tình yêu của những người đồng tính, vẫn còn nhiều người kì thị cũng như là xa lánh lắm. vậy nên jungkook mới thật sự can đảm để có thể công khai mối quan hệ này đấy.

    "nhưng mà jungkookie cute thế này? sao mà hợp với taehyungie đượccc."

    "h-hả? jungkookie hả??" cậu không biết là mình thân thiết từ bao giờ với haein qua việc xưng hô này cơ đấy.

    "đúng rồiiii eo ơiii jungkookie có đôi mắt tròn ơi là tròn xong mặt lại siêu siêu dễ thương lắm luônn. muốn nựng jungkookie ghê."

    ơ thế là mình hiểu lầm cậu ấy à?

    thế mà cứ tưởng haein ra nói những lời răn đe với cậu cơ đấy. hoá ra nhỏ cũng không phải con người quá độc địa, vậy mà nãy giờ cứ dị nghị nhỏ. jungkook tự dưng cảm thấy bản thân có tội ghê.

    "nè mặt tớ nè." jungkook vừa nói vừa đưa mặt ra, thầm đồng ý là nhỏ được nựng rồi đấy.

    vậy là chỉ chờ được chấp thuận, haein nhào tới xoa nắn bóp nặn đủ kiểu má của jungkook, xoa xoa chán chê rồi lại ôm cơ thể tròn tròn của cậu. jungkook cũng không hề khó chịu đâu nhé! cậu thấy thế này thoải mái lắm.

    taehyung vừa bước xuống cầu thang đã bắt gặp hình ảnh người yêu mình bị người khác đè ra cưng nựng thế kia bèn chạy nhanh ra, giành giật lại jungkook từ tay nhỏ.

    "này này!! làm gì jungkook đấy? thích chết hả?"

    "đồ hâm, là em bé jungkookie dễ thương quáaa đó."

    "ahaha không sao mà taehyung, tớ với haein làm bạn rồi đó." jungkook cười xoà.

    "ủaa gì gì??"

    hắn hoang mang, từ trước đến nay taehyung mà có mang bạn nào về nhà kể cả trai hay gái, haein cũng cố làm người ta chán ghét bằng được còn gì, sao nay tự dưng trong thời gian ngắn đã lật mặt ghê thế.

    tự dưng cảm thấy năng lực của jungkook mạnh ghê.

    đi tới đâu cũng lan tỏa ra năng lượng em bé hết, khiến đối phương ai cũng muốn cưng nựng em hoài luôn. sau quả này thì taehyung phải cảnh giác, để ý hơn với em người yêu rồi. thế này ra đường có mà bị bắt cóc thật chứ đùa.

    "jungkookie nếu rảnh thì gọi tui nha, tui qua đón qua chỗ tui chơi."

    "đượcc á vậy khi nào tui rảnh tui gọi haein."

    taehyung mặt than tái xuất giang hồ rồi. với cái tốc độ kết bạn của jungkook, hắn thực sự không thể hiểu.

    ẻm lúc nào cũng thế, lúc nào cũng tốt bụng, ai mở lời, ai đối tốt, ai nói ngon ngọt thì đều đồng ý kết bạn với họ hết. tuy hoà đồng nhưng điều đó cũng làm hắn lo lắng, gặp người tốt thì không sao chứ mà đụng phải kẻ xấu thì khó sống.

    "taehyung? sao thế? mình về thôi chứ."

    "à ừ..về về."

    "bai bai jungkookie nhaaa."

    "bai bai haeinnnn."

    vừa mới kết bạn, hai con người làm như bạn tri kỉ mười năm không bằng.

    ôm ấp nhau chưa kìa.

    —————

    cuối cùng cũng về tới nhà, jungkook định bụng ghé qua nhà taehyung nghỉ một lúc rồi về cũng không muộn.

    "aiguuu haein cũng không phải con người đáng ghét như tớ nghĩ ha?" jungkook cười tươi khi vừa ngồi xuống sofa.

    taehyung mặt nghiêm, ngồi xuống cạnh jungkook rồi ôm em vào lòng sau đó thủ thỉ.

    "cũng không biết đâu được, bé cần phải tiếp tục cảnh giác nhé?" lâu lắm mới nghe được câu dịu dàng từ hắn đấy.

    "tớ biết rồii taehyungie yên tâm đi màaa."

    vì sợ hắn lo lắng nên jungkook mới phải bày ra vẻ mặt, ánh mắt vô số tội, chan chứa ngôi sao lấp lánh nhìn hắn. jungkook biết, taehyung xiêu lòng ngay khi em vừa chưng ra khuôn mặt này mà.

    "rồi rồi trông kìa, có ghét không cơ chứ lại. thế khi nào về bảo tao đấy nhá."

    "ơ thế là đuổi khéo người ta đó à?"

    ẻm bĩu môi ngay lập tức, vốn dĩ người ta chính là muốn ở đây với người yêu thêm lâu một tẹo mà.

    "ai dám đuổi tiểu tổ tông đi, tao sợ bé mệt, về nhà nằm nghỉ vẫn thoải mái hơn chứ."

    "mệt sao mà mệt được, chiều còn phải lên trường. taehyung không cần đón tớ đâu nhá."

    "dỗi à?"

    "không."

    "thế quay ra đây."

    "tớ muốn về rồi. lai tớ về."

    "không cho về nữa."

    "thế tớ đi bộ về."

    nói là làm, jungkook nhấc mông ra khỏi cửa luôn.

    đương nhiên tên đại ca kia sao có thể để em đi bộ về thế được. hắn liền giữ tay lại, xoay người jungkook sau đó thơm thơm một phát vào môi xinh rồi cầm tay em jeon dắt ra xe luôn.

    "ủa ủa gì vậy kim taehyung??"

    "thể hiện tình yêu với jungkookie màa."

    •••

    🌷: - cũng muốn cho drama cao trào rồi đấy nhưng mà hong nỡ. tui muốn ngọt mãi cơ. mà ngọt mãi sợ mọi người chánn nên chắc tui cũng phải cho drama khốc liệttt vào =)))
     
    [Taekook] Tớ Không Đùa Đâu
    mười bảy


    dạo này mấy tên đàn em của kim taehyung mới bắt đầu thắc mắc, để ý về mối quan hệ của đại ca mình với tên bị bắt nạt họ jeon kia.

    đã từ lâu rồi, bắt nạt đã không trở thành thú vui của hắn nữa. không bắt nạt jungkook, cũng không bắt nạt ai cả. chỉ là kim taehyung cảm thấy thời gian dành cho em bé của hắn còn chưa đủ, lấy đâu ra thì giờ mà để ý tới mấy đứa học sinh mới kia nữa.

    chính vì điều này mà cả trường big bomb đã bao lần lấy ra làm chủ đề bàn tán. thứ nhất, kim taehyung đã hoàn chính lương rồi sao?. thứ hai, kim taehyung và jeon jungkook...liệu đã thành một đôi?. và nhiều lần hắn đứng ra để bảo vệ em, sau đó mấy cái cfs đều rạo rực hết cả lên.

    mấy đứa đàn em không thể làm ngơ, trơ mắt ra nhìn đại ca mình bị thao túng tâm lí thế được, chúng nhất định phải làm cho ra lẽ. cả lũ hội ngộ, họp bàn để tìm cách khiến đại ca mình quay về.

    1. một tên được cử đi làm nhiệm vụ hỏi về mấy vụ bắt nạt dạo gần đây của tên họ kim.

    "đại ca! sao dạo này không thấy đại ca bắt nạt đứa nào nữa vậy?"

    kim taehyung đang nghịch lọn tóc của jungkook ngồi cạnh, chỉ cảm thấy tên này hôm nay thật phiền phức, bèn trả lời qua loa cho có.

    "hết hứng."

    "sao lại hết hứnggg! hết là hết như nào! bọn em mới nghĩ ra nhiều trò mới mẻ hay lắm mà."

    jungkook ngồi cạnh nghe thấy hết, bèn cấu đùi kim taehyung. ra hiệu rằng trả lời cho cẩn thận vào. hắn tự nuốt nước bọt vào trongz

    "tao chỉ có hứng với jeon jungkook này thôi."

    "..."

    2. một tên nữa đi bắt nạt người qua đường để đại ca kim có hứng.

    nó lựa được một thằng mọt sách, nhìn khá đụt. liền thúc vào bụng nó mấy cái. tên đó đau điếng, nằm lăn ra sàn. không ai trong căng tin hôm đó là không tụ vào xem. taehyung cùng jungkook cũng theo đám đông mà đi tới.

    "sao rồi? hôm qua mày đã nộp tiền cống nạp cho tao chưa mà dám trốn về." nó dọa nạt đứa con trai ở đó. tên đó cũng không biết nói gì, chỉ biết run cầm cập mà ôm bụng.

    nó liếc mắt tia tới đại ca và thấy hắn để ý, bèn gọi lớn.

    "đại caa! xử lí sao đây?" nó nhếch mày về phía taehyung như mọi lần, đợi mệnh lệnh của hắn là vào việc.

    thật sự nói bỏ thì cũng không hẳn là bỏ.

    đánh đấm vốn là chuyện lúc trước của hắn, giờ nhìn cảnh này có chút ngứa tay ngứa chân. hắn nhìn qua jungkook, thấy em không nói gì, nhưng tự mình nhìn vào đôi mắt to tròn đó lại cảm thấy có lỗi.

    hắn bèn phẩy tay: "tuỳ đấy tự xử lí đi. tốt nhất là thôi, để khi khác nó nộp." nói xong bèn khoác vai jungkook về lớp. không cần nói gì cũng biết ẻm đang vui mà.

    3. tên khác nữa làm nhiệm vụ quan trọng nhất đó chính là bắt nạt lại jungkook.

    bọn chúng xem đây là thử thách tối cao vì chúng cho rằng kim taehyung ra nông nỗi thế là bị họ jeon thao túng, vì không có ai xung phong làm nên phải bốc thăm đứa nào thua thì đi. vậy là có một đứa xui xẻo đã bốc phải. nó kêu trời kêu đất.

    thường ngày kim taehyung quấn jungkook lắm, quyết không rời ẻm nửa bước. nay thầy cô gọi jungkook lên văn phòng, đang trong giờ học nên hắn nghe lời em mới không đi theo thôi. mấy tên đệ thấy vậy mà cũng lẩn ra ngoài.

    jungkook mới đi được nửa đường, thì cục đá đằng sau bỗng văng tới em. do bất ngờ nên jungkook ngã khuỵu xuống.

    "sao nào? lâu không bị bắt nạt, yếu đuối ra hẳn nhỉ?" nó tiến tới.

    "hả? m...mày..à mày là đứa đi theo kim taehyung, phải không?" jungkook ôm đầu từ từ đứng dậy.

    bỗng dưng tên bị bắt nạt thường ngày quay đổi thái độ 180 làm nó có chút sợ hãi. nhưng vẫn bình tĩnh mà trả lời.

    "ừ đấy rồi sao? tao đang giúp đại ca làm chuyện lâu ngày bị bỏ quên thôi. nên làm mà nhỉ?"

    "mày có chắc là mày đang làm đúng không?"

    "gì...gì??" nó giật mình, bất giác bị lùi ra sau.

    "mày có chắc là mày sẽ ổn sau khi đụng vào tao không?" jungkook bước tới, đi theo nó.

    "m..mày là gì với đại ca?"

    "mày có chắc là muốn làm tiếp không?"

    "c-chắcc." nói rồi nó chạy lại dúi đầu jungkook xuống, dù sao đằng sau đồng đội đang chờ, không thể vì thế mà chùn bước được, cũng quá mật mặt đi.

    bộppp

    "chó chết, mày đang làm cái quái gì đây thằng nguu? sao dám đụng vào người của tao?"

    "đ—đại caa?" nó càng thêm bất ngờ vì hắn từ đâu lao tới với tốc độ thần tốc, cùng với đó là của đấm trời giáng của taehyung.

    "tao cho mày 1s để biến khỏi tầm mắt tao. không thì tao đánh cho mày nằm ở đây!."

    "em..em điii."

    thất bại lần thứ n.

    ———————

    thế đấy, qua ti tỉ những cái cách vô bổ thì mấy đứa đệ của kim taehyung chắc cũng biết được tầm quan trọng của jeon jungkook rồi. không dám làm gì nữa và chúng cũng không dám tò mò về mối quan hệ này của đại ca nữa, bởi chúng biết rõ rồi còn đâu...

    •••

    🌷: - đăng liền 3 tập! cho tui nghỉ xíu qua 20/11 nhaaa. tại tui phải tập văn nghệ, nó mệt dữ lắm. chắc từ đây đến 20, tui viết được tập nào tui đăng lúc đó thui. soát lỗi chính tả giúp tmi đó nhaa. 💗
     
    Back
    Top Bottom