Khác TaeKook - Thượng Tướng Kim

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
253985579-256-k588374.jpg

Taekook - Thượng Tướng Kim
Tác giả: khamtr_tk
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Chuyện về cậu sinh viên Jeon Jungkook bị lạc về những tháng ngày của Seoul thế kỉ hai mươi.

Lưu ý: Mọi chi tiết, tình huống trong truyện đều là do tác giả tự vẽ ra, không dựa theo bất cứ giai đoạn, yếu tố lịch sử nào.



Tác giả: Trịnh Khâm (khamtr_tk)

Tình trạng: Hoàn thành
Start: 10/01/2021
End: 17/01/2021



tk​
 
Có thể bạn cũng thích !
Taekook - Thượng Tướng Kim
1


Gió đông bắt đầu lạnh dần lên, từng luồng rét buốt len lỏi khắp không gian, rít mạnh vào từng ngóc ngách của Đại Hàn Dân Quốc.

Seoul vào cuối năm rét đến rùng mình với những cơn gió hanh như cắn chặt vào da thịt.

Cũng chẳng biết nguyên nhân do đâu mà năm nay thời tiết lại khắc nghiệt đến vậy.

Cũng chính vì điều kiện bất lợi này mà người qua các phố cũng ít hơn thường ngày.

Các cửa hàng tiện lợi, những điểm vui chơi lại trở nên vắng vẻ, thưa thớt hẳn.

Giờ đây chẳng còn nữa tiếng người chuyện trò hay giọng trẻ em cười đùa vang lên khắp các dãy đường.

Thay vào đó là sự xuất hiện của tiếng gió rít gào ngay bên tai, từng đợt mạnh mẽ cứ thế ùa vào.

Để lại một dãy phố dài trước vốn nhộn nhịp, sầm uất bỗng chốc trở nên u buồn, ảm đạm.

Tuyết rơi trắng trời, phủ lên Seoul một màu ảm đạm đến u sầu.

Trên đoạn đường dài vẫn còn xuất hiện một vài bóng người lướt qua lại.

Ai ai cũng trang bị cho mình cả chục lớp áo trên người nhưng nhìn những dáng người run rẩy kia cũng đủ biết mức độ lạnh giá của cái thời tiết tàn khốc chốn Seoul ngay bây giờ.

Cậu họ Jeon cũng không ngoại lệ, dù trên người là cả một đống áo dày cộm nhưng cũng không khỏi khiến cậu phải chép miệng rùng mình.

Nhanh chân lướt vào gian hàng bánh nhỏ, chọn vội một chiếc bánh bao, Jungkook chậm rãi đưa vào miệng.

Nhâm nhi vị ngọt nhè nhẹ của vỏ bánh, thưởng thức từng phần thịt bên trong, thêm cả hương thơm mà nó tỏa ra xung quanh.

Ấy thế mà chiếc bánh này lại khiến Jeon Jungkook ấm lòng hơn và dễ chịu hơn đôi chút, chí ít là giữa thời tiết khắc nghiệt này.

Sải bước trên con đường vắng vẻ, tay ấp lấy chiếc bánh bao nóng hổi, Jungkook từng bước hướng về dãy trọ của mình.

Cắn nhẹ lên đôi môi lạnh, cậu bỗng thấy đường về nhà hôm nay xa quá, cứ như quãng đường đã tự nhân lên làm hai lần mà nối dài bước cậu đi.

Thời tiết hình như cũng khiến tâm trạng con người trở nên uể oải và chán nản vô cùng.

Đường về nhà hôm nay, cớ sao lại mệt mỏi đến vậy...

Jeon Jungkook cậu là một sinh viên nghèo đến từ vùng biển Busan.

Nghèo nhưng không hèn, đó là những gì cả gia đình Jeon luôn lấy làm lẽ sống.

Có lẽ vì thế mà dù với hoàn cảnh khó khăn của mình, nhà Jeon vẫn cố gắng nuôi nấng cậu đủ đầy mười hai năm trung học.

Cùng với sự nỗ lực của mình, Jungkook đã hoàn thành những cấp học dưới một cách xuất sắc.

Vì điều ấy mà bố mẹ Jeon rất hãnh diện về đứa con trai của mình, tạo điều kiện hết sức cho cậu học lên cấp cao đại học.

Jeon Jungkook vì thế càng rất biết ơn họ mà luôn nỗ lực, phấn đấu để sau này có thể đỗ đạt thành công, chăm lo cho cha mẹ mình.

Cũng là một quãng hành trình dài dằng dặc, mất cả mồ hôi và nước mắt để có được vị trí ngày hôm nay: một sinh viên của Học viện cảnh sát Nhân dân.

Và sắp tới đây sẽ trở thành một vị hạ sĩ trong sở cảnh sát tầm trung tại thành phố.

Cậu coi đó chính là một bước ngoặt lớn trong cuộc đời cậu.

Thời gian cứ thế vô tình trôi ngang đời người, cuốn theo của Jungkook bao sức trẻ, bao nước mắt mồ hôi để rồi giờ đây, cậu hãnh diện được mặc trên mình bộ đồng phục của Học viện cảnh sát Nhân dân.

Con đường sự nghiệp lại càng nối dài thêm khi sắp tới đây, cậu sẽ trở thành một hạ sĩ ở một đồn cảnh sát tầm trung tại thủ đô này.

Đó là một bước ngoặt lớn, một ngã rẽ mà Jungkook đã đánh đổi đi bao năm thanh xuân của mình để đặt chân tới.

Bước vào phòng trọ, Jungkook đưa mắt nhìn xung quanh.

Vẫn vậy, vẫn chỉ có cậu lui tới.

Jungkook không có bạn cùng nhà, mặc cho nơi đây vẫn còn đủ chỗ cho hai đến ba người nữa.

Căn hộ vắng vẻ thu mình giữa gió đông buốt, bỗng khiến Jungkook thấy chạnh lòng.

Jungkook nhớ nhà.

Nhớ dáng cha, nhớ bóng mẹ nơi quê nghèo vất vả.

Nhớ cả vùng biển Busan xinh đẹp lấp loáng bóng hoàng hôn.

Sinh ra trong gia đình nghèo khó đã là bất lợi lớn nhất mà ông trời ép cậu phải nhận.

Thế nhưng mái nhà nghèo khó ấy lại luôn là chỗ dựa tinh thần lớn nhất của cậu.

Ba mẹ vẫn hàng tháng gửi thức ăn, một chút quà quê lên cho Jungkook.

Mỗi ngày đều gọi vài cuộc để hỏi han, trò chuyện cùng con trai.

Điều đó phần nào sưởi ấm trái tim cậu.

Seoul rộng lớn và phồn vinh biết bao nhiêu.

Thế mà hàng trăm nghìn kẻ ngoài kia, chẳng ai giúp cậu vơi đi một chút đơn côi.

Một chút mủi lòng dâng lên cánh mũi Jungkook.

Cậu rót lấy một cốc nước uống, để cho sự buốt lạnh của nước trượt xuống cổ họng.

Nếu có mẹ ở đây, bà sẽ cẩn thận đun cho cậu từng ấm trà nóng.

Nếu có mẹ ở đây, bà sẽ chẳng bao giờ để đứa con trai và yêu thương phải nguội lòng đi theo cơn giá rét của trời đông.

Nhớ nhà một chút rồi lại thôi, Jungkook lười biếng ngả lưng lên đống chăn đệm ấm áp.

Trong đầu lại xuất hiện thêm vài dòng suy nghĩ khác ập đến.

Thế là chỉ ngay ngày mai thôi, cậu sẽ chính thức được nhận vào sở cảnh sát làm việc.

Nghĩ đến hình ảnh trang nghiêm của bản thân trong bộ quân phục, lòng Jungkook lại trở nên kịch liệt vui sướng.

Hoài mong của bao năm tháng tuổi trẻ cuối cùng cũng thành sự thực.

Cậu đã đi gần hết quãng đường mơ ước của tuổi non trẻ, đời này mấy ai không vui sướng khi đạt được mộng thanh xuân?

Nhắm khẽ đôi mắt Jungkook thả mình men theo chiều dẫn giữa hiện thực và ảo mộng.

Cậu tự đưa mình vào một thế giới xa với hiện tại, một nơi mà suốt cả mười tám năm ròng rã của đời người cậu chưa bao giờ được nhìn thấy.

Ánh sáng phía trước dần hé mở, điều gì sẽ đến với cậu đây?
 
Taekook - Thượng Tướng Kim
2


Seoul - năm 1911.

"Jeon Jungkook, tỉnh dậy rồi sao?"

"Jungkook , cậu thật sự tỉnh dậy rồi!"

Jeon Jungkook lim dim mở mắt, trước mặt cậu là hình ảnh của một thanh niên trẻ tuổi.

Trên người anh ta là bộ quân phục đã sờn cũ, với chiếc huy hiệu đeo trên ngực đã sớm phai màu tuy vậy lại không làm mất đi dáng vẻ uy nghiêm của một người lính trẻ.

Linh động dạo mắt quanh cơ thể mình, Jeon Jungkook cũng thoáng ngạc nhiên khi trên người cũng diện quân phục hệt như người trước mặt.

Điều này ít nhiều khiến cậu không khỏi tò mò.

"Đây là đâu vậy?"

Thanh niên kia nhìn thấy cậu bày ra bộ mặt ngơ ngác cùng với câu hỏi không đâu ra đâu thì cũng đần mặt ra.

"Cậu bị sao thế?

Ngủ một giấc dài không lẽ bị úng não ra hử?"

Jeon Jungkook gật đầu.

Chàng trai có vẻ cũng đang hoang mang kinh khủng lắm.

Cũng chẳng biết làm thế nào mà tên họ Jeon kia sau lần chấn thương này lại quên luôn cả cậu.

"Trời ạ!

Đến cả mình, bạn thân của cậu đây mà Jungkook cũng không nhớ sao?"

Đối diện với câu hỏi này, Jeon Jungkook lại tiếp tục gật đầu.

"Một chút kí ức gì đó, Jungkook cũng không nhớ sao?"

Thanh niên trước mặt vẫn cố gặng hỏi với ánh mắt tràn đầy hi vọng.

Còn nước còn tát, nó thật mong Jungkook không vì tai nạn này mà quên hết tất cả.

Đáp lại sự mong đợi kia lại là cái lắc đầu đến từ vị trí Jeon Jungkook.

"Không nhớ gì cả."

"Chịu cậu rồi."

Chàng trai bất lực đến cùng cực, cặp mắt long lanh như trực trào sắp khóc đến nơi.

Nén lại đau thương, nó hướng về phía cậu nói.

"Thôi được rồi, có lẽ sau tai nạn vừa qua đã ảnh hưởng đến não bộ ngốc nghếch của cậu."

Dừng một chút để suy nghĩ, cậu ta đưa ra lời đề nghị:

"Đứng dậy đi theo mình, mình sẽ dẫn cậu đi xung quanh biết đâu lại khơi gợi, nhớ lại một chút gì đó."

.

"Nhắc cho cậu nhớ, mình là Park Jimin!"

"Jimin?"

Jimin dẫn cậu ra khỏi hệ thống quân đội để hướng ra bên ngoài.

Không gian bỗng chốc trở nên thoáng đãng hẳn so với không khí ảm đạm bên trong.

Hương thơm hoa đồng, cỏ nội xung quanh thoang thoảng bên cánh mũi khiến cậu dễ chịu hơn đôi chút.

So với thời đại cậu sống, quả nhiên nơi này xanh mát, khiến lòng thanh thản hơn nhiều.

Cuộc sống hiện đại nơi thành thị mà Jeon Jungkook vẫn sống đã khiến cho cậu quên mất sự xuất hiện quê hương của mình.

Vùng quê Busan của cậu vốn cũng thanh bình, yên ả như vậy.

Vì đây là vùng núi nên có lẽ không khí thanh tịnh như vậy cũng là điều hiển nhiên.

Xung quanh là cây cỏ, còn có thể thưởng thức được hương thơm thoang thoảng của mùi gỗ, thêm cả tiếng suối chảy lách tách bên tai.

Cộng hưởng thêm cả âm thanh của loài chim sáo vang vọng chốn rừng xa.

Để vứt bỏ mọi thứ phiền muộn, âu lo chốn thành thị để thưởng thức cảnh sắc thiên nhiên nơi đây, cũng là một việc hay ho mà chúng ta nên thử khám phá.

Thoáng thấy những viết thương đang dần lành chằng chịt khắp người, cậu không khỏi tò mò.

"Jimin này, những vết thương trên người mình là như nào?"

Jimin không trả lời cậu, nhoẻn miệng cười, hướng đến cậu bằng một câu hỏi khác.

"Cậu vẫn còn đau lắm à?

Hay mình vào trong nhé"

Jeon Jungkook lắc đầu.

Cậu vẫn muốn biết lí do những vết thương này từ đâu ra cơ.

Jimin cũng không ép, nhẹ giọng kể lại.

"Ừm, chắc là sau tai nạn vừa rồi với va chạm trực tiếp ở vùng đầu khiến cậu quên một số kí ức rồi."

Nhìn cái dáng vẻ tò mò của Jeon Jungkook, Jimin nghiêng nhẹ mỉm cười.

"Cậu muốn nghe kể lại hết những gì vừa rồi không?

Những gì diễn ra trước khi cậu mất trí ấy?"

"Mình muốn."

Hướng đến phiên đá được đặt cạnh gốc cây, Jimin cùng Jungkook ngồi xuống.

Jimin quay sang cậu, chiếc giọng ngọt ngào ấy lại cất lên, cất lên một cách chậm rãi, ôn tồn.

"Tuần trước, cậu cùng các anh em trong tổ A được nhận một nhiệm vụ quan trọng, đánh bom xưởng vũ khí của địch tại phân khu X..."

"Để hoàn thành nhiệm vụ cực kì nguy hiểm này, thượng tướng đã suy nghĩ rất nhiều nhưng vẫn quyết định để các cậu thực hiện..."

"Cũng đã có rất nhiều người phản đối, thậm chí là cả cấp trên cũng cho rằng đây là một việc làm ngu xuẩn, sẽ tiêu hao rất nhiều quân sĩ.

Nhưng tên thượng tướng kia vẫn quyết định thực hiện ý định của mình."

Nói đến đây, tròng mắt Jimin vốn đang đỏ hoe liền rơi xuống một giọt nước mắt tinh khiết.

Đưa tay lau đi tuyến lệ, nó hướng về phía Jungkook kể tiếp.

"Và đúng thật như mọi người đã cảnh báo, tổ A ra đi mà không trở về.

Anh em chúng ta đều bị đám giặc kia tàn sát đến thảm thương.

Cho người đến viện trợ thì chỉ duy nhất cậu với hàng đống vết thương này còn hơi thở.

Quân viện trợ liền nhanh chóng đưa cậu trở về, thượng tướng Lee kia thì đã bị đình chỉ công tác rồi..."

Tàn khốc.

Thật tàn khốc...

Jimin lúc này cũng chẳng kiềm được xúc động, nó òa lớn lên, dang rộng tay ôm chặt lấy cậu.

"Tớ cũng chẳng biết mình sẽ như nào nếu mất đi cậu nữa.

Hôm đó, tớ đã rất sợ, sợ cậu xảy ra chuyện không may.

Tạ ơn Chúa vì ngay lúc này cậu đã ở đây".

Cứ thế mà cả hai lại thủ thỉ trò chuyện thật lâu mãi đến chiều.

Jimin kể cho cậu nhiều điều lắm, cậu cũng dần hiểu hơn về mọi thứ nơi đây cũng như nhiệm vụ của mình ở chốn này.

Vinh dự được nằm trong hàng ngũ quân đội, Jeon Jungkook cũng đã dần đoán ra việc làm sắp tới của cậu là gì.

Với những gì Jeon Jungkook học được ở thế giới của cậu, hi vọng có thể góp phần nhỏ để giúp cậu hoàn thành công việc của mình nơi đây.

Chắc chắn là như vậy.

Dù có nguy hiểm, có cơ hồ cướp đi cả sinh mạng của bản thân nhưng Jeon Jungkook sẽ luôn quyết tâm, làm hết sức hết mình vì mục tiêu của toàn đội.

Jimin bảo nó tin tưởng cậu, cậu cũng không thể khiến nó thất vọng được.
 
Taekook - Thượng Tướng Kim
3


Jeon Jungkook nguyên cả một buổi dài đều là tập trung lắng nghe Jimin kể đủ thứ chuyện trên đời.

Vốn dĩ lắng nghe chính là để hiểu biết, để cùng đồng cảm mà, nên Jungkook thích thú với những câu chuyện mà Jimin nói đến lắm.

Jimin kể, với chất giọng nhẹ nhàng lại đằm thắm.

Vì vậy mà những câu chuyện được nó kể lại thu hút người khác lắm.

Nhất là đối với Jeon Jungkook lúc bấy giờ.

Cậu tập trung lắng nghe từng lời mà Jimin truyền lại, trải qua biết bao nhiêu khung bậc cảm xúc từ thích thú đến lắng lòng.

Từ những câu chuyện hay ho về cuộc sống bình thường, giản dị của toàn thể anh em trong quân đội.

Người chiến sĩ ở thời đại này đơn thuần nhưng cũng rất phong lưu.

Họ luôn một lòng thủy chung với quê hương tổ quốc, một tấm lòng sắc son đối với sự nghiệp giải phóng dân tộc.

Dù vậy nhưng tâm hồn của họ vẫn luôn vui vẻ, lạc quan.

Cứ mỗi tối lại tụ họp nhau dưới ánh trăng sáng ngời, đàn ca những bản tình ca mùa hạ.

Bên ánh lửa bập bùng, cháy lên những hào khí anh hùng trong lòng mỗi người chiến sĩ.

Họ lạc quan, họ vui vẻ đến như vậy nhưng trong đáy mắt những người lính ấy luôn bậc lên những quyết tâm cháy bỏng, thiêu rụi đi hết cả những tên địch ngông cuồng, cả những kẻ tham lam bán nước.

Lòng chạnh lại đi khi nghe đến những chàng chiến sĩ dù tuổi còn rất nhỏ nhưng vì hòa bình độc lập dân tộc, vì sự an nguy của tổ quốc mà đã anh dũng hi sinh.

Lại lắng đọng khi nghe nó kể đến những người mẹ vì mất con mà kêu gào, khóc lóc đến thảm thương.

Rơi lệ khi được hiểu về những đứa trẻ vừa mới lọt lòng đã phải viếng tang bố nó.

Nhắc những điều này đều là gợi một chuỗi dài bi ai, đau xót đến tận đáy lòng.

Hóa ra những ai được sinh ra ở thời loạn này đều thật đáng thương.

Họ cũng chẳng vướng phải lỗi lầm gì, vốn dĩ vẫn luôn là do ông trời quá khắc nghiệt với họ, chèn ép họ đến tận cùng xương tủy.

Tàn nhẫn đến mức bức ép họ chết đi mà chẳng thể nào yên thân.

Biết rằng mỗi người được sinh ra đó đã là một may mắn, mỗi sinh mạng trên thế giới này đều đáng được trân quý.

Thế nhưng nếu phải sống trong một thời đại loạn lạc, đến cái ăn còn không có, bức người ta đến cạn cùng sức lực như thế này.

Có phải chết đi lòng còn nhẹ nhàng, thanh thản hơn chăng?

"TẬP HỢP!"

Tiếng gọi vang vọng phía xa kéo cậu dứt khỏi những suy nghĩ mông lung.

Nghe được chất giọng này, Jimin liền nhanh chân đứng dậy, kéo cậu đến nơi phát ra thanh âm đó, hướng đến một đoàn người trong quân phục chỉnh tề đông đúc.

Đoàn ngũ chốc lát được sắp xếp một cách thẳng tắp, chỉnh tề.

Jimin và Jungkook cũng nhanh chóng chen chân vào một chỗ đứng tại cuối hàng.

Jungkook ngước nhìn về phía trước, nơi đội trưởng đang cao giọng.

"Mọi người nghe cho rõ!

Sau sự việc đáng tiếc của tiểu đội A, lực lượng trong đội ta đã giảm đi đáng kể.

Thượng tướng Lee ngay sau đó đã bị cấp trên sa thải.

Để có một người lãnh đạo chúng ta, trung ương đã cho một vị thượng tướng mới để điều hành tất cả.

Hi vọng tất cả mọi người sẽ lắng nghe, tích cực hoàn thành các nhiệm vụ mà vị thủ lĩnh mới của chúng ta truyền tải tới, đã rõ?"

Giọng của cả đoàn người hùng hổ vang lên giữa tiết trời xanh thẳm.

"RÕ!"

Sau tiếng vang đồng thanh ấy, từ bên ngoài một chàng trai trẻ tuổi hướng vào.

Thật khó tin với độ tuổi tầm hai lăm như vậy lại sở hữu một chức vụ lớn đến đáng ngờ.

Trên người nghiêm trang trong quân phục màu trắng tinh khiết, với chiếc huy hiệu vàng sáng chói đính bên ngực, càng tôn lên dáng vóc của người này.

Dáng đi hiên ngang, hùng dũng cứ thế tiến vào trước hàng trăm cặp mắt ngưỡng mộ của toàn đội bên dưới.

Thật khó để diễn đạt hết được vẻ đẹp hoàn mĩ của người này.

Xuất thân là quân nhân nhưng lại mang theo khuôn mặt điển trai hệt các diễn viên mà cậu vẫn thường xem trên truyền hình.

Bờ môi mỏng, nhỏ nhưng lại cũng thật hợp lí với khuôn miệng hình hộp mang đậm tính đàn ông, khi cười chắc hẳn sẽ rất đẹp.

Đôi mắt anh đẹp tựa như con ngươi của loài chim ưng hùng vĩ, chỉ cần một cái trợn mắt cũng đủ khiến tất cả quân nhân nơi đây hoàn hồn.

Tuy vậy anh vẫn giữ được làn da ngâm, tương đồng với công việc của anh.

Nói đến anh, chính là kể đến một thượng tướng hùng dũng như loài hổ dữ lại mang trong mình vẻ đẹp nhu hòa của một bức bình phong.

Một vẻ đẹp khiến ai cũng phải ngước nhìn.

Jeon Jungkook ngắm nhìn người này một lượt mà không khỏi ngưỡng mộ.

Vừa than thở tạo hóa thật không bằng, cớ sao lại sinh ra một con người vừa tài sắc vẹn toàn đến thế này chứ?

Anh ta đứng ngay chính giữa đoàn người, đôi mắt màu trà đưa mắt nhìn toàn thể anh em xung quanh.

Khuôn miệng chữ hộp dần hé mở, nghiêm giọng nói:

"Chào, tôi là Kim Taehyung!

Từ nay về sau giữ trọng trách lãnh đạo các cậu, mong tất cả hãy cùng hợp tác!"
 
Taekook - Thượng Tướng Kim
4


"Chào, tôi là Kim Taehyung!

Từ nay về sau giữ trọng trách lãnh đạo các cậu, mong tất cả hãy cùng hợp tác!"

Jeon Jungkook đưa mắt hướng về trước nhìn con người uy nghiêm kia mà chuỗi lòng lại lăn tăn đến lạ.

Trẻ tuổi như vậy mà lại có thể uy nghiêm đến thế sao?

Anh ấy cũng thật tài giỏi quá đi mất.

"Vừa qua tôi có được nghe chuyện của đội mình, thật sự rất buồn cũng như đáng tiếc cho tiểu đội A.

Nhưng chúng ta cũng không thể vì vậy mà nản chí, nản lòng được.

Địch vẫn còn đang lăm le bờ cõi đất nước, chúng ta cũng không thể ngồi yên để giang sơn xã tắc rơi vào tay chúng.

Đứng dậy, mạnh mẽ cùng nhau đánh tan quân thù, tất cả mọi người có nhất trí không?"

Đáp lại vẫn là một đoàn người hùng hổ cất giọng vang:

"NHẤT TRÍ!!

NHẤT TRÍ!!

NHẤT TRÍ!!"

Âm hưởng hùng dũng ngân vang khắp một vùng.

Cả trăm người nhưng cùng đồng lòng chung một chí hướng, một hướng đi chung.

.

"Jeon Jungkook à!

Thượng tướng Kim gọi cậu vào phòng làm việc của anh ấy."

Jeon Jungkook ngưng lại việc ráp súng đang giang giở, xoay lại hỏi.

"Thượng tướng gọi tôi sao?"

"Tôi cũng không rõ, anh ấy nhờ tôi ra đây gọi cậu vào.

Nhanh chân đi, kẻo anh ấy đợi."

Jeon Jungkook nghe vậy liền nhanh chóng dọn dẹp dụng cụ vào hộp, theo chân chàng trai trước mặt hướng đến phòng làm việc của thượng tướng.

Đứng trước cửa phòng anh, cậu có chút chần chừ, lòng băn khoăn vô cùng.

Ngẫm lại cũng thật khó hiểu khi Kim Taehyung lại cho gọi cậu đến đây.

Vốn anh ta cũng mới đến đây công tác, trước đây chắc hẳn cũng chưa từng có mối quan hệ mật thiết nào.

Vậy cớ sao anh ta lại muốn gặp cậu?

Thật khó hiểu mà.

Nghĩ là như thế nhưng cũng vì sợ Kim Taehyung phải đợi mình lâu rồi nổi giận, Jeon Jungkook liền đưa tay lên gõ cửa.

"Cốc cốc."

"Cậu vào đi".

Bên trong truyền đến một chất giọng trầm nam tính của một đấng nam nhi vừa trưởng thành.

Nghe được hiệu lệnh, cậu hít sâu một hơi bước vào.

"Chào thượng tướng Kim!"

Trước mặt thượng tướng uy phong lừng lẫy, Jeon Jungkook tiến hành thực hiện một số động tác chào cấp trên mà Jimin đã hướng dẫn cậu.

Đáp lại cậu chỉ là tiếng thở dài ngao ngán của người trước mặt.

"Jungkookie, em làm sao vậy?

Đứng trước mặt tôi mà em còn bày ra cả đống kiểu chào hình thức như thế này sao?"

"Hả...?"

Jeon Jungkook với câu nói của thượng tướng thì vẫn chưa thông suốt được.

Anh ta nói thế là như nào?

Không lẽ họ có quen nhau từ trước sao?

Rốt cuộc mọi chuyện là thế nào?

Kim Taehyung vẫn ngồi đó, dáng ngồi uy nghiêm của một vị tướng không lẫn vào đâu được.

Tuy vậy trong đôi mắt màu trà kia đã trở nên nhu hòa hơn, không còn cặp mắt nghiêm nghị, khó lường của lúc sáng.

Anh đột nhiên đứng dậy, sải từng bước ngắn đến nhân vật đang ngơ ngác trước mặt mình.

Với nụ cười ôn nhu trên khóe miệng, Kim Taehyung cúi đầu nhìn chàng trai trẻ.

Điều này càng làm cho Jeon Jungkook trở nên hoảng sợ, miệng lắp bắp.

"Thượng tướng Kim à?

Anh có nhầm lẫn gì không?

Tôi...tôi..."

Không cầu kì, không hoa mĩ, Kim Taehyung ấy thế mà đặt lên môi cậu một nụ hôn phớt nhẹ.

Dù chỉ là lướt qua, Jeon Jungkook cũng có thể cảm nhận được đôi môi nam nhân vừa hôn mình mềm mỏng đến mức nào.

Quả thật nó khiến Jeon Jungkook hoảng sợ không ít, nhưng cũng không thể phủ nhận được nụ hôn vừa rồi quả đỗi ngọt ngào.

Jeon Jungkook đắm chìm vào nụ hôn đó, bản thân cậu cũng không tài nào hiểu được vì sao nó lại cuốn hút cậu đến vậy.

Hai đôi môi vừa khẽ chạm đã dứt liền ra, anh vẫn đứng trước mặt cậu như thế, ngắm nhìn ngũ quan của Jeon Jungkook một cách ôn nhu.

Dù khá nóng giận với hành động vừa rồi của Kim Taehyung nhưng lại không dám thô lỗ với cấp trên, Jeon Jungkook cũng chỉ dám hỏi nhỏ lại.

"Thượng tướng Kim!

Anh vừa làm gì thế?"

Đôi mắt của Kim Taehyung bỗng chốc lại hờ hững, mơ hồ đi.

Cặp mắt màu trà lúc này lại càng trở nên nhu thuần, khuôn miệng ngậm ngùi phát ra thanh âm.

"Xin lỗi Jungkook."

"Xin lỗi?"

Thượng tướng Kim xin lỗi cậu?

Rốt cuộc mọi chuyện là như thế nào?

Kim Taehyung vẫn như thế, bàn tay dài mảnh khảnh chậm rãi đưa lên bầu má tròn trĩnh của cậu khẽ mân mê.

Ngón tay cái anh chuyển dịch từ khuôn miệng với đôi môi màu anh đào đến cặp mắt long lanh như vì sao hôm của Jungkook.

Nét đẹp của cậu vẫn như bao ngày, vẫn thanh thuần, tinh khôi như thế.

"Anh xin lỗi em vì đã không thể bên cạnh em thời gian vừa qua.

Bất cẩn đến mức khiến em gặp nguy hiểm suýt mất mạng."

Gió nhẹ thổi ngoài cửa sổ mang theo mùi hương nội cỏ xanh mát, khẽ bay phất phơ ngọn tóc nhỏ trên đỉnh đầu cậu.

Kim Taehyung mang đôi bàn tay của mình nhẹ nhàng đặt hai bên thái dương Jungkook, nhẹ nhàng mang theo lưu luyến hôn lên đỉnh đầu cậu.

Jeon Jungkook vẫn thế, vẫn đứng sững người ra, lắng nghe chất giọng trầm ấm nơi khuôn miệng anh phát ra.

"Trước đây chúng ta vốn dĩ là một cặp đôi hoàn hảo.

Tất cả là do anh sơ suất, không bảo vệ được em để em phải thành ra thế này."

Dang tay ôm chặt lấy người mình thương, Kim Taehyung ôn tồn:

"Chuyện của quá khứ, em đã quên hết cả rồi vì vậy chúng mình bắt đầu lại từ đầu, em nhé?

Anh sẽ khiến em yêu anh thêm một lần nữa, Jungkook đồng ý không?"
 
Taekook - Thượng Tướng Kim
5


Từ chốn thành thị xa hoa, trở về với lối sống bình dân, giản đơn nơi này làm Jeon Jungkook có chút không quen.

Cũng vì vậy mà con heo lười như Jeon Jungkook lại thức dậy khá sớm.

Sớm theo suy nghĩ của Jungkook thôi chứ ngay bây giờ đây cũng đã có nhiều anh em trong các tổ đội thức dậy rồi.

Đúng là lối sống trong quân ngũ phải khác.

Men theo lối đi nhỏ phía sau, Jungkook tìm đến một cái vách khá cao.

Vươn mình hít một ngụm khí của thiên nhiên đất trời, Jeon Jungkook thở phào ra nhẹ nhõm.

Chuyện hôm qua với thượng tướng Kim, căn bản vẫn chưa giải quyết xong hoàn toàn.

Jeon Jungkook cũng chẳng hiểu vì sao khi nghe xong câu nói kia từ Kim Taehyung thì lại đỏ mặt bỏ chạy đi mất.

Nghĩ lại cũng có chút thất lễ cùng xấu hổ.

Ấy thế mà nguyên cả buổi tối sinh hoạt hôm qua, Kim Taehyung cứ đưa mắt nhìn chằm chằm về cậu.

Còn Jeon Jungkook chỉ biết ngại ngùng, lảng tránh ánh nhìn từ anh.

Nếu cứ tiếp diễn như vậy mãi, e rằng cả hai sẽ khó tập trung vào công việc của mình được.

Cũng từ hôm qua đến nay, Jeon Jungkook cố xóa đi cả những suy nghĩ về chuyện ấy nhưng không tài nào làm được.

Từ hành động, cử chỉ, những câu từ trầm ấm của anh, đến cả nụ hôn nhẹ nhàng kia nữa.

Từng chút, từng chút một đều xâm chiếm hết suy nghĩ Jeon Jungkook.

Khiến cậu phải mơ hồ suy nghĩ suốt cả một ngày dài.

"Trời vẫn còn sớm, em đã thức dậy rồi sao?"

Giọng nói trầm ấm kia thành công đánh bật hết cả những suy nghĩ của Jeon Jungkook từ nãy đến giờ.

Vội xoay lưng lại đã thấy Kim Taehyung từ lúc nào đã đứng sau lưng cậu rồi.

Jeon Jungkook ngơ ngác nhìn anh, thượng tướng Kim lại tìm cậu để làm gì chứ?

Nếu lại tiếp tục nói về vấn đề hôm trước, chắc chắn Jungkook sẽ lại bỏ chạy cho xem.

Kim Taehyung thấy vẻ mặt mà Jeon Jungkook bày ra thì không khỏi buồn cười.

Anh cũng đâu phải dạng lưu manh càng chẳng phải một tên sắc lang, cớ sao người thương của anh lại tỏ thái độ như vậy với anh chứ.

Ngẫm cũng thật đau lòng mà.

"Jungkook sợ anh ăn thịt bé à?"

"Bé?"

Lại là kiểu xưng hô quái giở, sến súa gì đây?

Jungkook rất nghi vực về Kim Taehyung của cái buổi lần đầu gặp anh à nha.

Thật sự rất khác xa với hiện tại.

"Thượng tướng Kim, anh đừng trêu tôi..."

Jeon Jungkook cố lắm miệng mới lí nhí phát ra được vài chữ.

Ngay sau đó lại thu về dáng vẻ nhút nhát của một tiểu bạch thỏ nhỏ bé.

Nhìn người thương bày ra một bộ dạng đáng yêu như thế, Kim Taehyung càng muốn dang tay ôm trọn cậu vào lòng.

Nhưng có lẽ hiện tại là chưa thể được, anh phải hoàn thành nhiệm vụ khiến cậu yêu anh một lần nữa thì mới có thể thực hiện.

Vươn nhẹ cánh tay xoa đầu Jungkook, anh cười hiền nhắc nhở.

"Jungkook này, nếu chỉ có anh và em, cứ gọi anh là Taehyung được rồi.

Jungkook không cần xưng cả cụm 'Thượng tướng Kim' đâu, nghe xa lạ lắm."

"Nhưng mà..."

"Anh cho phép và cũng thích Jungkook gọi như thế."

Chần chừ một lúc, Jungkook cũng lí nhí trong miệng vài chữ.

"Tôi sẽ cố..."

Nghe đến đây, Kim Taehyung lại đen mặt, trừng mắt nhìn Jungkook.

Jeon Jungkook hoảng, cũng chẳng biết mình nói sai ở đâu, khuôn mặt cậu cũng đã tái dần, xem bộ là muốn khóc đến nơi.

Kim Taehyung cũng rối loạn không kém, anh không nghĩ con thỏ này lại dễ khóc đến như vậy.

Vội vội vàng vàng dùng cả hai tay nâng mặt người trước mặt lên, buông ra những lời mật ngọt dỗ dành.

"Jungkook ngoan, đừng khóc, anh không mắng bé đâu."

Nghe những lời dỗ dành này, bảo bối trước mặt không những đỡ mếu hơn mà còn khóc đến nơi.

Nước mắt, nước mũi tèm nhem đầy mặt mất tiêu rồi.

Biết khóc là xấu lắm, nhưng Jungkook cũng đâu muốn đâu.

Dù bản tính có gan lì, bướng bỉnh trước kẻ thù nhưng nếu gặp ai trêu bé, người ta vẫn mít ướt đấy thôi.

Có lẽ vì cái bản tính này mà ngay từ nhỏ ba mẹ Jeon đã cưng Jungkook như trứng, hứng như hoa.

Ai dám trêu chọc chiếc em bé này là chắc chắn sẽ bị ba mẹ xử lí ngay.

Nhìn thấy Jungkook khóc như thế, Kim Taehyung vội đỡ trán.

Bé con của anh ngày càng nhõng nhẽo cùng mít ướt rồi, lỡ trêu bảo bảo thì phải nhanh chóng dỗ dành thôi.

"Jungkook ngoan nào, anh lúc nãy thật sự không định la em"

Vừa ôn nhu dỗ dành người thương, Kim Taehyung vừa đưa tay lau đi nhưng giọt nước long lanh bên mí mắt.

Thấy Jungkook đã dần ngưng khóc, anh mới nhẹ giọng dỗ dành giải thích.

"Lúc nãy anh định bảo em là hãy gọi nhau là anh-em như trước, xưng anh-tôi nghe xa lạ lắm"

Anh cười.

"Ấy thế mà Jungkook lại mít ướt khóc ra đến nơi, ngốc ơi là ngốc!"

Jeon Jungkook nghe Kim Taehyung trêu mình như thế cũng không chịu thua, nhanh miệng nói lại.

"Do anh trêu tôi chứ không phải do tôi mít ướt!"

"Rồi, là do anh hết, do anh chọc em bé."

Jeon Jungkook nghe đến đây thì nổi giận phồng má.

"Ai là em bé?

Tôi hai mươi ba rồi!"

Vốn không tài nào chịu nỗi sự đáng yêu này của Jeon Jungkook, Taehyung muốn đổ rạp ra đến nơi.

Hai mươi ba tuổi gì chứ?

Không một ai trong độ tuổi đó lại đáng yêu được như Jungkook của anh đâu, anh đảm bảo.

"Rồi người lớn, em là người lớn, được chưa này?"

Jeon Jungkook lúc này mới ngoan ngoãn gật đầu.

"Mà muốn làm người lớn thì phải biết yêu!"

Vẫn là cái tính hấp ta hấp tấp hại Jeon Jungkook khi cậu buột miệng nói.

"Thế tôi phải yêu ai để trưởng thành bây giờ?"

"Yêu anh."
 
Taekook - Thượng Tướng Kim
6


Từng tia nắng của bình minh dần hé mở, lưu động lại trên mái tóc của cậu.

Jeon Jungkook thích ngắm bình minh lắm, thích cảm giác ấm áp của những sợi nắng bao quanh người mình.

Lúc ấy, muốn bao nhiêu thoải mái, ấm áp liền có được bấy nhiêu.

Lên thành phố rồi, Jeon Jungkook cũng chẳng có thời gian để nhàn rỗi ngắm ông mặt trời lên như hồi còn dưới quê.

Hôm nay bất chợt được thưởng thức cảnh đẹp này, lòng cậu lại có biết bao xao xuyến.

Kim Taehyung nhìn vẻ mặt thích thú của người ngồi bên cạnh mà trong lòng lại nổi lên bấy nhiêu là ôn nhu.

Tạo hóa sinh ra ông Mặt Trời đã vô cùng tỏa sáng rồi, ấy thế mà còn tạo thêm một Jeon Jungkook lung linh gấp bội.

Trong mắt một kẻ sinh tình như Kim Taehyung, Jungkook chính là mĩ cảnh xinh đẹp nhất thế gian.

Nhắc về chuyện lúc nãy Kim Taehyung trêu cậu, Jeon Jungkook cũng lại đỏ mặt mà bỏ đi đến phiến đá bên cạnh ngồi say sưa ngắm bình minh đến tận bây giờ.

Cái tên giở trò kia cũng không khác mấy, như một cái đuôi bám theo ngồi cạnh cậu Jeon.

Tạo nên một chuỗi dài trong im lặng suốt hai mươi phút hơn rồi.

Vẫn là người đàn ông mang chất giọng trầm ấm, ngọt ngào lên tiếng trước, phá tan bầu không khí yên ắng này.

"Em giận anh à?"

"Không có."

Jeon Jungkook đáp nhưng không dám xoay lại nhìn thẳng mặt anh.

"Vậy tại sao không nói chuyện?"

"Tôi không biết phải nói gì thôi..."

Kim Taehyung nghe xong lại đen mặt, cũng không dám trừng mắt như lúc nãy nữa.

"Anh dặn em xưng hô như thế nào khi không có mọi người?"

"Jungkook chưa quen thôi!"

Nghe được những lời này, cơ mặt Kim Taehyung giản ra trông thấy, khuôn miệng nhoẻn cười.

"Phải ngoan như thế anh mới thương."

Jeon Jungkook này cũng chẳng chịu thua đâu, vẫn giật khóe miệng cãi lại cho bằng được.

"Mới không cần anh thương ý!"

Nhìn một bộ đáng yêu này, Kim Taehyung kiềm lòng không được liền đưa tay bẹo má người thương.

Còn ôn nhu thỏ thẻ:

"Không cần thì anh cũng thương em."

Jeon Jungkook với câu nói này liền đỏ mặt, sợ lắm mấy lời ngọt ngào phát ra từ miệng người kia nên im bặt luôn.

Kim Taehyung vẫn nhìn cậu ôn nhu lắm, cũng đủ để biết tình cảm anh dành cho tiểu bảo bối trước mặt lớn như nhường nào.

Thu bàn tay lại đặt gọn gàng trên bắp đùi, anh hỏi:

"Jungkook muốn nghe anh kể chuyện không?"

Jeon Jungkook không nhìn thẳng vào anh, vẫn cứ đưa mắt nhìn theo đám mây trắng đằng xa, gật nhẹ.

"Jungkook nghe."

Kim Taehyung mỉm cười, cũng hướng theo ánh nhìn của Jungkook, thổi suy nghĩ theo một khoảng xa xăm.

"Anh sinh ra trong một gia đình hoàn hảo trong mắt của mọi người, bố anh là quân nhân.

Anh ngưỡng mộ về bố lắm nên quyết định theo chân sự nghiệp của bố."

"Bố anh là một người đàn ông chính trực và vô cùng nghiêm khắc, anh cũng phải chịu đòn của bố từ bé đến khi trưởng thành để trở thành một Kim Taehyung như bây giờ."

Dừng một chút, giọng anh trở nên ngậm ngùi khi nói tiếp:

"Vào một năm không mấy tốt đẹp, bố anh hi sinh khi đang tập kích ở rừng.

Mẹ anh đã khóc rất nhiều, bởi bà thương bố nhiều lắm.

Vì vậy, mẹ anh không đồng ý về việc anh trở thành một quân nhân.

Mẹ sợ anh gặp phải nguy hiểm, mẹ sợ anh sẽ lâm vào kết cục giống như bố."

Nhìn thấy mắt Kim Taehyung đã ngấn lệ, Jungkook vỗ vai anh:

"Kim Taehyung này...chuyện cũng đã qua rồi."

Nhận được sự an ủi của Jeon Jungkook khiến anh ấm lòng đi đôi chút.

Đúng là những câu chuyện buồn không nên nhắc lại nhiều lần, bản thân anh cũng không hiểu nguyên nhân vì sao hôm nay lại nhắc về quá khứ đau buồn này trước mặt cậu.

Có lẽ đây chính là vết thương lòng lớn nhất, hằn sâu mãi trong trái tim Kim Taehyung khiến anh mãi không thể quên được.

Nuốt ngược nước mắt vào trong, Kim Taehyung nhanh chóng chuyển sang vấn đề khác.

"Vậy để anh kể cho Jungkook nghe về câu chuyện mà anh tự viết ra nhé?"

Jeon Jungkook nhìn anh, gật đầu.

"Chuyện gì em đều có thể nghe."

Vẫn là thói quen cũ khó bỏ được, Kim Taehyung đưa tay bẹo má người thương.

Jeon Jungkook bây giờ cũng không còn tỏ thái độ bài xích nữa, mỉm cười đợi câu chuyện của anh.

"Câu chuyện về V, một tên quân nhân luôn cọc cằn khó tính nhất doanh trại.

Ai gặp cậu ta cũng đều bày ra vẻ sợ hãi rồi sau đó lại tung một đống tin đồn đáng sợ về V.

Bản thân V cũng không quan tâm lắm, vốn bản tính cọc cằn nên cũng chả buồn sửa đổi.

Cậu ta lúc nào cũng mang trên người khuôn mặt lạnh lùng khó ở khiến ai cũng ghét hết."

Jungkook nghe đến đây cũng khịt mũi, câu chuyện quái dở gì đây chứ?

Nhân vật chính gì mà dở hơi thế chả biết.

"Jungkook cũng không thích mấy người như thế, tưởng bày ra bộ mặt đó là ngầu à?

Chỉ muốn đấm cho phát!"

Kim Taehyung bật cười.

"Em nói đúng.

Thế mà cậu ta chả quan tâm sự đời, miệng người, vẫn giữ khuôn mặt như thế ở khắp nơi, muốn thấy V cười cực kì khó.

Ấy vậy mà có một hôm, cậu ta gặp một cậu nhóc cấp dưới, cậu nhóc đó thế mà lại dám đứng trước mặt anh ta dõng dạc nói: 'Thương tướng Kim, anh mau cất cái bộ mặt khó ở này đi, nhìn anh, tôi nuốt không trôi cơm!'.

Sau câu nói đó, V đã suy nghĩ nhiều lắm, lại còn thích thầm cậu nhóc kia nữa.

Kiên trì, nổ lực mãi, V cũng cưa đổ được cậu nhóc đó, cả hai chính thức thành một đôi."

Jeon Jungkook vẫn lắng nghe câu chuyện của anh, vừa chăm chú dõi theo từng biểu cảm hiện hữu trên khuôn mặt ấy.

Ngẫm lại chợt thấy có gì đó không đúng lắm.

"Hạnh phúc chưa được bao lâu, vì một phút lơ là với người mình thương.

Cậu nhóc ấy bị tai nạn, chấn thương ở vùng đầu, khiến cậu không còn nhớ đến V nữa.

Ấy thế mà cha mẹ sinh con, trời sinh tánh, cậu nhóc đó dù mất trí đi chăng nữa, khi được kể về V, cậu ấy vẫn như trước, dõng dạc nhận xét một cách rất vô tư..."

Jeon Jungkook lúc này đã ngượng đến chín mặt mất rồi.

Cậu nhóc mà Kim Taehyung đang nói đến chẳng phải là cậu sao?

Thế nhưng miệng nhỏ vẫn muốn đinh ninh cho chắc.

"Cậu ấy nhận xét như thế nào cơ?"

Kim Taehyung bật cười, chính Jeon Jungkook cũng bị cuốn vào nụ cười ấy.

Trước mắt cậu là một người đàn ông đã trải qua biết bao nhiêu đau khổ cùng thăng trầm để có được ngày hôm nay.

Nụ cười của người đàn ông ấy cũng ưu tư lại mang một chút kì bí, khiến cậu cứ từng chút cuốn sâu vào nó.

Thượng tướng Kim vẫn giữ nụ cười ngọt ngào đó, cố gắng nhại lại chất giọng đáng yêu mà Jungkook vừa nói khi nãy.

"Cậu ấy vừa nói rằng: 'Jungkook cũng không thích mấy người như thế, tưởng bày ra bộ mặt đó là ngầu à?

Chỉ muốn đấm cho phát!' ".

Kim Taehyung đưa ánh nhìn ngọt ngào của mình khảm lên Jungkook.

Khuôn miệng chữ hộp đậm tính đàn ông nhỏ giọng thủ thỉ:

"Cậu nhóc đó chính là em đấy Jungkook à.

Dù chẳng biết là quá khứ hay hiện tại, dù cho là Jungkook của ngày trước hay em của ngay bây giờ.

Kim Taehyung này vẫn luôn giữ trọn một lòng một dạ với Jeon Jungkook, mãi mãi không thay đổi!".

Người ta bảo: uống nhầm một ánh mắt, say cả một đời.

Jeon Jungkook say rồi, cũng chẳng còn có thể tỉnh táo được nữa, cậu cuối cùng cũng bị cuốn vào ánh mắt của người đối diện mất rồi.

Trời đã sáng hẳn, trái tim Jungkook lại hẫng đi một nhịp.
 
Taekook - Thượng Tướng Kim
7


Cũng đã ba ngày rồi.

Ba ngày Jungkook sống và làm việc ở một nơi xa lạ như này.

Kể ra thì cũng có cái vui của nó.

Jeon Jungkook sống ở đây vui vẻ, thoải mái lắm, không phải như tại thế giới của cậu, phải lo âu, toan tính nhiều điều.

Suốt ba ngày này vẫn luôn có một cái đuôi nhỏ bám theo Jeon Jungkook mỗi lúc rảnh rỗi.

Cứ như vậy, Kim Taehyung kia lại mãi tìm đến chỗ cậu trò chuyện vài ba câu, đôi lúc lại là đôi câu tán tỉnh.

Mà Jeon Jungkook với những câu từ tán tỉnh lại cứ như một thói quen đỏ tai hết cả lên.

Từ ngày này đến ngày khác đều như thế theo một chuỗi lặp vô định.

"Cậu làm cái gì mà ngẩn người ra như thế?"

Chất giọng lanh lảnh của Park Jimin kéo Jungkook trở về với thực tại.

Quay sang thì đã thấy Jimin ngồi kế bên cậu lúc nào không hay biết.

Jeon Jungkook cười cười.

"Có gì đâu, chỉ là nghĩ đến một số chuyện nhỏ"

Park Jimin híp mắt, nhìn trừng trừng Jeon Jungkook khiến cậu hoảng hồn:

"Là cậu đang nghĩ ngợi về cô nào đúng không?"

"Hả...hả?

Đâu..có.."

Jeon Jungkook phải công nhận một sự thật rằng cái tên Park Jimin này vô cùng ẩu đoảng.

Trong doanh trại toàn con trai ra đấy, lấy đâu "cô nào" để cậu nghĩ đến đây.

Park Jimin thấy một bộ ngốc nghếch của Jeon Jungkook thì không khỏi bật cười.

Jimin vốn từ trước đến nay đã vậy, không gặp Jeon Jungkook thì thôi, đã gặp thì nó phải trêu cậu cho nó cười sảng khoái mới tha cho.

"À quên, làm gì có cô nào, không phải mấy nay tên đần nhà cậu cứ mãi quấn quýt lấy người nào đó sao"

Jeon Jungkook nghe đến đây vừa ngại ngùng đến đỏ mang tai lại có chút nổi giận.

Jungkook đâu phải dạng rảnh rỗi mà tìm đến Kim Taehyung, là anh ta cứ suốt ngày kè kè bên cậu mới đúng.

"Không đúng, chẳng phải là thượng tướng Kim là người bám theo mình sao?"

Park Jimin nghe đến đây liền bật cười lớn.

Nó mới vừa trêu một tẹo thôi mà cái tên ngốc ngốc trước mặt đã tự miệng khai ra hết rồi.

Bình thường Park Jimin hay trêu cậu ngốc lắm, quả không sai là bao.

"Thế là cậu tự nhận?"

Biết mình vừa bị Park Jimin lừa, Jeon Jungkook xanh mặt vội chối:

"Tất nhiên là mình và anh ta chả liên hệ gì rồi.

Thượng tướng đối xử với mình cũng như các anh em trong doanh trại thôi, cậu đừng..."

Jeon Jungkook chưa kịp thanh minh cho bản thân đã bị cái tên ma mãnh kia ngăn lại.

"Đừng chối nữa cậu Jeon!

Trước đây chả phải mọi người trong doanh trại đều biết cậu đang hẹn hò cùng thượng tướng à?

Mất trí nên chả nhớ tẹo gì hết!"

Jeon Jungkook ngơ người ra, đùa chứ, cả doanh trại biết?

Ngẫm lại mấy lần đồng nghiệp gọi cậu lên gặp Kim Taehyung có việc, thái độ của họ đều là nửa đùa nửa thật.

Hóa ra là vì chuyện này cơ à?

Jeon Jungkook lúc này thật sự cảm thấy xấu hổ vô cùng, bầu má cũng trở nên ửng đỏ đến nơi, chẳng biết giấu mặt vào đâu hết.

Park Jimin sau khi cười sảng khoái thì lại nói tiếp:

"Chuyện thượng tướng Kim đột nhiên chuyển công tác về vùng này cũng dễ hiểu.

Cũng vì Jeon Jungkook nhà cậu hết đấy, đủ hiểu người ta thương cậu nhường nào."

Jeon Jungkook nghe đến đây thì khó hiểu vô cùng.

Chuyện thượng tướng Kim và cậu cũng đâu liên quan gì đến nhau?

"Vì sao lại vì mình chứ?"

Park Jimin nhìn một bộ ngơ ngác của Jeon Jungkook thì không khỏi bật cười lại thêm một chút đau xót thay phần Kim Taehyung.

Thượng tướng Kim thương cậu như thế, hết lòng vì cậu như vậy mà Jeon Jungkook đây một chút cũng không hiểu, cũng không nhớ đến.

Kể ra Jeon Jungkook thật đáng giận đi mà!

Trầm ngâm một lúc, nó lấy từ túi áo ra một chiếc lắc bạc sáng chói.

Chiếc lắc ấy không tinh xảo nhưng lại mang đến một cảm giác nhẹ nhàng, tinh tế khi nhìn thấy.

Tâm giữa chiếc lắc là một mảnh nhỏ hình trái tim, khắc mờ kí tự "KTH".

Park Jimin vừa nhẹ nhàng lồng vào tay Jeon Jungkook, miệng vừa nhẹ nhàng lí giải.

"Này là kỉ vật đôi giữa cậu và thượng tướng Kim, hôm cứu cậu, mình đã thấy cậu đã nắm thật chặt chiếc vòng này trong tay."

Park Jimin mỉm cười nhìn Jeon Jungkook.

"Thật ra chuyện thượng tướng Kim chuyển công tác về vùng này vì cậu cũng dễ hiểu thôi.

Sau lần tập kích suýt nữa xém mất mạng của cậu vừa rồi, thượng tướng muốn về đây để tiện tay chăm sóc cũng như bảo vệ cậu.

Chắc chắn rằng anh ấy không muốn cậu phải chịu thương tích gì thêm một lần nào nữa."

Sau đó, nó lại nhấn mạnh một câu:

"Thượng tướng Kim là thương cậu thật lòng.

Cậu hiểu ý mình mà, đúng không Jungkook?"

Hóa ra chốn này lại có người thương một Jeon Jungkook đến như vậy.

Hóa ra rằng, cậu không phải là người cô đơn, cô độc nơi xa lạ này.

Dù mang cho mình danh phận của một "Jeon Jungkook khác" nhưng cậu đều cảm nhận được hơi ấm, từng cử chỉ quan tâm ngọt ngào, từng hành động yêu thương thật lòng đến từ anh.

Trái tim của Jungkook khẽ rung nhẹ, thì ra tình yêu lại là thứ gia vị ngọt ngào như thế.

Cũng chẳng trách vì sao khi yêu, người ta lại nguyện đánh đổi tất cả chỉ vì muốn tốt cho người mình thương.

Dù có là vô tình hay hữu ý, gặp được anh chốn này, Jeon Jungkook cũng đã thả hồn vào đôi mắt cương trực ấy mất rồi.

Thâm tâm cậu bây giờ chính thức thừa nhận một điều,

Cậu thương anh.
 
Taekook - Thượng Tướng Kim
8


Đêm nay ánh nguyệt tròn trịa, tỏa sáng lung linh trên bầu trời rộng lớn.

Vì thế cả quân đoàn cùng nhau tổ chức một buổi lửa trại nhỏ, cùng đàn ca dưới ánh lửa bập bùng.

Cuộc đời của người quân nhân có oai phong, lừng lẫy trên chiến trường khắc nghiệt nhưng nếu lột lớp vỏ ấy ra, bên trong họ chính là những con người nhu thuần, bình dị lại mang trong mình trái tim của một nghệ sĩ thật thụ.

Những người quân nhân hồn nhiên như chính trái tim của họ, ấy thế mà chiến tranh lại biến họ thành những con người quật cường, dũng cảm.

Họ bất chấp mọi gian lao, khó khăn, trái tim luôn một lòng hướng về đất nước thân yêu.

Bên ánh lửa bập bùng, các quân nhân đùa nhau vài câu, cũng có vài người lại nói cho nhau những câu tình cảm.

Trời đêm se lạnh, dưới vầng trăng tròn trịa thấp sáng lên tình người.

Cuộc vui hôm nay thật bất ngờ vì có thượng tướng Kim cùng tham gia, khỏi cần giải thích cũng biết là người này vì Jeon Jungkook mà xuất hiện.

Nhìn bộ mặt đầy hàn khí của Kim Taehyung, anh em trong quân đoàn ai cũng cảm thấy lạnh người.

Nhận thấy được điều đó, Kim Taehyung giãn cơ mặt ra, ôn hòa lên tiếng.

"Mọi người à, nhìn mặt tôi hung dữ lắm sao?"

Sau câu nói đó, khuôn miệng tạo nên một nụ cười ấm áp khiến mọi người nơi đây ngạc nhiên không ít.

Ngay sau đó, trong số đoàn người quây quanh ánh lửa, có một quân nhân lên tiếng đáp lại.

"Thượng tướng Kim cười đẹp quá, vậy mà anh lại thật ít cười"

Kim Taehyung nghe được những lời này liền bật cười nhẹ.

Hóa ra bấy lâu nay mang trên người khuôn mặt không cảm xúc lại chính là lí do khiến mọi người đồn đại cho anh cái danh khó gần, lạnh lùng.

Ngẫm lại người thương đang ngồi đối diện

"Nếu mọi người thích, tôi sẽ thay đổi."

Một tràn vỗ tay đồng tình vang lên, anh em trong quân đoàn lại thoải mái trêu đùa anh vài câu.

Một bầu không khí đầy vui vẻ và ấm cũng dưới ánh nguyệt tròn trĩnh.

Kim Taehyung ngước nhìn Jeon Jungkook ở phía đối diện.

Bên ánh lửa bập bùng, hình ảnh người thương yêu dấu lại hiện ra trước mắt.

Bắt được ánh nhìn của anh, câu e dè cúi mặt ngượng ngùng, muốn bao nhiêu đáng yêu đều có.

Lại thời gian trôi đi thêm một chốc, các quân nhân lại lôi ra một chiếc đàn ghi-ta, quây quần bên nhau cùng ca hát.

Cả một vòng người choàng vai nhau cùng cất lên những bản tình ca của người lính.

Kim Taehyung cũng vui vẻ góp vui.

Anh không chỉ biết chơi đàn ghi-ta, mà còn chơi rất giỏi.

Đưa cặp mắt dịu hiền hướng về phía người thương, anh ngân nga.

"Ôi người lính trẻ, những người đã hết mình vì tổ quốc,

Nghiêng đầu súng thẳng tắp, hướng về phía phong ba bão táp,

Người lính một lòng một dạ trung hiếu với dân với nước,

Anh ngã rồi, còn đâu những đóa hoa cẩm đường cuối chiều thu,

Anh đi, người ở lại mang theo bao thương xót,

Nhói lòng thầm mong quốc thái dân an."

Giọng anh trầm thấp, mạnh mẽ, nhưng cũng thật ngọt ngào.

Tiếng hát anh như dòng suối ngọt rót vào tim những người lính trẻ đang ngồi ở nơi đây những dòng cảm xúc ngưng đọng.

Câu hát anh ngân dài theo từng tiếng đàn tạo nên một bản tình ca da diết.

Kim Taehyung mỉm cười, hòa theo từng điệu nhạc.

Khung cảnh chốc lát hòa vào một khoảng trầm lặng, riêng chỉ có giọng hát anh ngân vang.

Khuya về rét lạnh cả người, từng người một dần quay về doanh trại yên giấc.

Liếc thấy Jeon Jungkook vẫn còn ngồi ngay ngắn ngắm nhìn ánh lửa vàng nóng rực, anh vội đi đến.

"Muộn rồi, em còn chưa nghỉ ngơi sao?"

Nghe chất giọng trầm ấm phát ra từ phía sau, Jeon Jungkook ngoan ngoãn đáp:

"Em chưa."

Nói đoạn, cậu giương đôi mắt nhìn về phía bầu trời xa xôi, nơi ánh nguyệt đang rót từng giọt ánh sáng tinh khiết xuống nhân gian.

"Trăng hôm nay đẹp quá, anh nhỉ?"

Kim Taehyung men theo ánh nhìn của cậu hướng về nơi phát ra ánh sáng huyền ảo kia.

Ánh nguyệt vẫn chễm chệ ở đó, như đang đưa mắt nhìn về phía cả hai người vậy.

"Đúng là có đẹp, có tỏa sáng thật.

Nhưng đôi nhãn anh lại bị thu hút bởi một Jeon Jungkook hơn."

Thượng tướng Kim nửa đùa nửa thật trêu ghẹo Jungkook vừa ngắm nhìn cặp má phấn nộn kia cuối xuống vì xấu hổ.

Phải nói bao nhiêu lần cho thỏa lòng đây nhỉ?

Từng ngũ quan trên người Jungkook đều nhẹ nhàng, xinh đẹp, khiến anh từng chút từng chút mê mẩn mãi không nguôi.

Jeon Jungkook cũng chẳng nói gì cả.

Giữ nguyên miệng nhỏ không chút động đậy, bầu không khí rơi vào một khoảng lặng không hồi kết.

Từng giọt ánh nguyệt như đang men theo từng đường nét tinh xảo trên khuôn mặt Jungkook, ánh lên hai bầu má đỏ hồng cùng đôi môi chúm chím đang bặm lại của cậu.

Kim Taehyung nhìn cảnh tượng này thiếu điều muốn ngất đi mất, người thương của anh quá đỗi đáng yêu rồi.

Giữa một khoảng trời tăm tối, ánh lửa hồng đang dần tắt rụi, Jeon Jungkook lấy hết can đảm nhỏ giọng kêu lên ba chữ.

Dù có là mơ đi chăng nữa anh cũng chẳng dám tin cậu sẽ nói ra điều này.

Ba chữ ấy làm dáy lên trong anh vài tia rung động như thuở trước anh bày tỏ tình cảm của mình với Jungkook.

"Em thích anh."
 
Taekook - Thượng Tướng Kim
9


"Em thích anh."

Đó chính là tâm tư nhỏ mà Jungkook đè nén mấy hôm nay.

Nói xong những lời này, Jeon Jungkook liền đỏ mặt quay sang hướng khác.

Thật sự cậu chẳng thể tin được chính miệng mình lại không kiềm được nói ra điều này.

Kim Taehyung nghe được những câu từ đáng yêu mà bản thân đã mong đợi từ lâu liền cảm thấy một cỗ ấm áp vừa chảy qua.

Đang tính nói với cậu thứ gì đó thì từ bên ngoài, một cậu lính trẻ hối hả chạy vào.

"Thượng tướng, khẩn cấp lắm rồi!!!"

Kim Taehyung thu lại vẻ mặt ôn nhu, dùng ánh mắt sắc bén tựa lưỡi dao quay phắc lại.

"Có chuyện gì?"

Người lính này vội vã điều chỉnh giọng nói, vừa nói vừa thở hồng hộc.

"Thưa thượng tướng, đội tuần tra phát hiện có một đám địch đang tập kích phía sau dãy núi.

Hình như bọn chúng đang muốn tấn công căn cứ của chúng ta."

Kim Taehyung lúc này đã giận lên đỉnh điểm, hùng hổ ra lệnh.

"Nhanh kêu gọi tất cả quân nhân thức dậy!

Đến cánh núi bên kia bắt sống tên chỉ huy!"

"Rõ!"

Dứt lời, Kim Taehyung lấy vội chiếc súng được đặt ngay bên cạnh.

Quay sang người thương phía sau nhỏ giọng hỏi:

"Đi cùng anh nhé?"

Đáp lại anh là một cái gật đầu chắc nịch của Jeon Jungkook.

Cả hai cùng vội chạy vào cánh rừng phía xa.

Đem thân mình nhuốm vào một khoảng trời đen tĩnh mịch nơi rừng rậm.

Chen vào cánh rừng với đầy gai góc, hiểm trở vô cùng.

Thế nhưng không làm nguôi bớt đi dáng vẻ hùng dũng của một bật quân nhân toát ra từ cả hai.

Jeon Jungkook nắm chặt tay Kim Taehyung giống như thay cho câu nói cậu tin tưởng anh vô cùng.

Nghe tiếng bước chân xào xạc trên nền đất, Kim Taehyung nhanh chân kéo Jeon Jungkook vào một tảng đá lớn ẩn náu.

Đầu súng anh vẫn oai hùng lắm, treo dựng thẳng như đang mạnh mẽ đâm thẳng vào màng trời sâu thẳm.

"Đừng ẩn náu nữa, mau hiện diện nào, Thượng tướng Kim."

Jeon Jungkook nghe được câu nói từ trong bóng đêm mờ mịt dường như lòng đã nghẹn lại đến nơi.

Vậy là kết thúc rồi sao?

"Kim Taehyung, tao nói một lần nữa, mày không xuất hiện thì đừng trách tao đến tận nơi, ghim vào đầu mày và tên nhóc kia hai viên đạn."

Kim Taehyung nắm tay Jeon Jungkook đứng dậy, bước ra khỏi tảng đá lớn.

Dù đang trong thế bị động nhưng ánh mắt kiên nghị của anh vẫn giữ được nét ngoan cố, quật cường.

Kim Taehyung ngang nhiên đứng trước mặt tên kia nhếch mép.

"Xin chào thượng tướng Lee, đã lâu không gặp!

Tôi quả thật không ngờ rằng sau khi bị đình chỉ công tác, thượng tướng đây lại trở thành một chú chó săn ngoan ngoãn của bọn Tây, bán đi anh em, đất nước của mình đấy, ông Lee ạ!"

Người đàn ông trước mặt Kim Taehyung nghiến răng ken két, gằn giọng từng chữ một.

"Mạng sống của mày đang nằm trong tay tao mà vẫn ngoan cố thế sao?"

Nghe đến đây, Kim Taehyung vội bật cười lớn.

Giọng cười dù trầm thấp nhưng đủ khiến người đối diện cảm thấy bất an đôi chút.

Kim Taehyung vươn tay chỉ vào ngực mình, khinh bỉ nhìn đối phương cười trào phúng.

"Mạng sống của Kim Taehyung này là do tôi quyết định.

Một tên nhãi như ông cũng vài đám lính ranh cũng đòi làm nên được đại sự sao, Lee Jong Hyun?"

Lee Jong Hyun nghe đến đây liền tức giận khôn nguôi, cố kiềm chế cảm xúc tức giận lên đỉnh điểm của mình.

Ông ta cũng cười điên cuồng nhìn Kim Taehyung, hàm khí muôn phần là đang muốn giết người đến nơi.

"Được được, mày và tên nhãi cạnh mày chịu chết đi"

Dứt lời, từ trong các bụi rập, kẻ địch giương súng hướng thẳng về phía cả hai.

Kim Taehyung vẫn bình tĩnh nắm chặt tay Jeon Jungkook trấn an, ngoài ra cũng chẳng tỏ vẻ sợ sệt là bao, khuôn mặt vẫn luôn hằn rõ sự ngoan cường, không chịu khuất phục.

"Sao nào Kim Taehyung?

Đã chịu khuất phục dưới chân tao chưa đây hả thằng nhãi ranh?"

Kim Taehyung vẫn giữ nguyên khuôn mặt ngoan cường từ nãy đến giờ.

Miệng nhếch lên thành hình bán nguyệt tuyệt đẹp, giọng nói có phần khinh bỉ đáp lại.

"Kim Taehyung này sẽ không bao giờ chịu khuất phục trước một tên mưu đồ tạo phản như ông!"

Lời nói của anh kiên định, vững chãi như là một lẽ thường tình, là một minh chứng sống.

Câu nói ấy khiến Lee Jong Hyun tức giận muôn phần.

Hắn ta nghiến răng ken két, giọng ré lên ngang tai.

"Được!

Là do mày chọn đường chết!

Đừng trách tao!"

Sau câu nói ấy, những tên địch bắt đầu giương súng lên nòng, chỉa từng mũi đạn về hướng Kim Taehyung.

Ấy thế mà khuôn mặt điềm đạm kia vẫn như cũ, chẳng thấy một chút gì là hoảng loạn, sợ sệt trong đôi nhãn của anh.

"Bắn nó!"

Hiệu lệnh của Lee Jong Hyun vang vọng khắp cả rừng xanh, tiếng thuốc súng vang lên kinh động cả một vùng trời.

Màu đỏ của máu rơi tung tóe khắp cả màn rừng xanh thẩm, mùi tanh nồng độ đến sống mũi nom khó chịu vô cùng.

Trong chốc lát biến mảnh rừng xanh thành một vùng đất hoang tàn nhuộm màu đỏ của máu.

Lee Jong Hyun đứng cả kinh, chuyện gì vừa xảy ra vậy chứ?

Tại sao quân lính của hắn lại chốc lát tiêu tan trong chớp mắt?

Chuyện gì đã xảy ra vậy?

Kim Taehyung cười, nụ cười vang lên khắp cả rừng xanh.

Một nụ cười ngang tàn nhưng đầy sự kiên định.

"Sao nào Jong Hyun?

Chịu thua rồi chứ lão già?"

Lúc này từ phía mọi cánh rừng, lực lượng của Kim Taehyung nhanh chóng hiện diện trước mặt hắn.

Khiến Lee Jong Hyun tức đến khôn nguôi.

"Thằng khốn!

Chết đi!"

Lee Jong Hyun rút ra mẩu súng được giắt ngang lưng quần nhắm về phía Jeon Jungkook mà bắn.

Jeon Jungkook vẫn đang ngẩn người ra, toàn chân như đông cứng lại.

Cậu hoàng hồn dần dần đối diện với cái chết.

"Đoàng.."

Tiếng súng lại một lần nữa vang vọng chốn rừng sâu thẳm.

Mặt đất lại thêm một lần rung chuyển, máu lại bắn tung tóe khắp nơi Jungkook đang đứng.

Lee Jong Hyun sau đó liền sợ hãi nhanh chân bỏ chạy.

Một đoàn lính vội vã đuổi theo, bắt hắn lại.

Nơi chiến trường ấy, lại thêm một người ngã xuống.

Jeon Jungkook vẫn đứng trân ra ở đó, nhìn hình ảnh Kim Taehyung dần đổ quỵ trước mắt cậu.

Tim Jungkook lúc này thắt lại đau nhói.

Không thể diễn tả được hết nỗi lòng cậu bây giờ, tim cậu cứ tựa như ngàn mũi kim nhọn hoắt găm thẳng vào nó.

Đau lắm.

"KIM TAEHYUNG.."

Jeon Jungkook hét lên, tiếng lòng cậu vang vọng một cõi, ôm lấy Kim Taehyung vào lòng.

"CÓ AI KHÔNG?

CỨU..MAU CỨU ANH ẤY...LÀM ƠN..."

Jeon Jungkook gào lên nhìn hình ảnh anh ngã rạp trong lòng mình.

Lòng cậu như bị một cỗ máy cào cấu rách cả tim gan.

Nước mắt rơi lã chã đến chẳng thể ngưng được.

Kim Taehyung yếu dần, cố gắng chịu đau vết thương găm ngay giữa ngực.

Gắng gượng đưa đôi tay mảnh khảnh của mình đặt lên má cậu.

Cố mở to cặp mắt màu trà của mình, anh tạo ra một nụ cười ôn nhu.

"Jungkook...h.ôn...anh...được không?"

Khóe mi Jeon Jungkook giật giật, vội vàng đem môi mình mơn trớn với môi anh.

Hơi thở của anh đã yếu dần, cậu có thể cảm nhận rõ, lòng càng dấy thêm âu lo.

Dưới ánh trăng khuya rực sáng, hai thân ảnh đang quấn quýt, dây dưa môi lưỡi cũng khiến ánh nguyệt kia thoáng đỏ mặt.

Nhưng dường như chẳng mấy ai ngờ đến, sau tình cảnh ngọt ngào kia chính là phút giây li biệt đến nhói lòng người.

Đôi tay đặt trên cặp má bầu bĩnh của Jungkook chợt buông rơi trong không khí.

Nhận ra hơi thở của anh đã sớm tắt hẳn, Jeon Jungkook điên cuồng khóc toáng lên.

Jeon Jungkook nghe rõ, nhớ rõ những lời cuối cùng ngọt ngào mà anh thủ thỉ vào tai cậu, anh đã nói:

"Anh thương...Jungkook"

Giọng nói của anh trầm ấm khiến cho Jungkook nhận được muôn vàn hạnh phúc khi nghe được.

Nhưng đâu có ai biết được rằng, đó lại chính là những lời cuối cùng anh để lại cho cậu trước lúc chia ly.

Kim Taehyung đi, lòng Jungkook như chết lặng trong những nỗi đau giằng xé cùng hoài niệm.

Nỗi đau ấy nào ai thấu được, Jungkook cần lắm anh ngay lúc này.

Anh chẳng sợ gì cả, anh chỉ sợ mất em.

Em cũng chẳng sợ gì cả, chỉ sợ anh bỏ em một mình.

Anh ơi...

Nước mắt rơi lã chã trên khuôn mặt diễm lệ của cậu, nhưng gia vị của nó đắng quá...

Kim Taehyung không chút ngần ngại đem cả mạng sống của mình để bảo vệ cậu, thế nhưng anh nào biết anh lại chính là nguồn sống của cậu.

Nói anh thật ngốc, cũng chẳng sai mà.

Ôm trọn thân thể Kim Taehyung ghim vào lòng mình, Jeon Jungkook hét lên một tiếng nhói cả tâm can.

Anh ra đi vào đêm trăng tĩnh mịch

Em dằn vặt đau đớn tháng năm dài

Trách phận mình sao lại lắm oan trái

Nỗi đau này dày xéo khắp nỗi lòng.

Chết tâm thật rồi.
 
Taekook - Thượng Tướng Kim
10. end


Tiếng chuông báo thức của đồng hồ khiến Jeon Jungkook tỉnh dậy, quay về với thực tại.

Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Là mơ sao?

Đưa bàn tay nhỏ bé lau đi nước mắt nhem nhuốc trên khuôn mặt mình.

Cậu chợt ngẩn người ra vò đầu óc cho tỉnh táo.

Giấc mơ kia, sao lại thật đến như vậy?

Cứ như vừa rồi một cỗ máy thời gian đưa cậu quay về quá khứ vậy.

Từng hình ảnh, sự kiện trong giấc mơ, Jeon Jungkook đều nhớ rõ.

Cả cái người tên Kim Taehyung kia nữa...

Thật kì quái mà.

Nhanh chân sắp xếp mền gối ngăn nắp, thực hiện việc vệ sinh cá nhân, thay ra một bộ áo cảnh phục chỉnh tề.

Hôm nay cậu phải đến sở làm.

.

"Cậu là Jeon Jungkook đúng không?"

Thoáng nhìn thấy thân ảnh lấp ló ngoài cửa, một cậu thanh niên cực kì đáng yêu mang trên mình bộ cảnh phục tựa như Jungkook liền đi ra hỏi.

Bàn tay cậu ta ngắn ngủn vừa đi vừa chỉnh lại huy hiệu trên ngực mình.

Jeon Jungkook thoáng sững lại, cái người này thật giống "Park Jimin" mà cậu đã mơ thấy lắm.

Càng bất ngờ hơn cả khi cậu ta đến gần, Jeon Jungkook thoáng thấy dòng chữ "Park Jimin" được in đậm nét trên thanh bảng tên.

Quái lạ thật.

"Vâng ạ, tôi là Jeon Jungkook, vừa được nhậm chức ở đây ạ!"

"Thế cậu đi theo tôi vào trong, cùng chào hỏi mọi người ở đây một tí nhé!"

Cậu ta dẫn Jungkook vào trong sở, lúc này vẫn còn sớm, mọi người vẫn đang ngồi trên bàn lớn ăn bánh uống trà.

Một lượt chào hỏi mọi người tại đây, Jeon Jungkook nhẹ nhàng ngồi xuống một chiếc ghế trống.

Thế là cậu hòa cùng tất cả mọi người trò chuyện vui vẻ.

Ngay lúc sắp đến giờ làm việc, một thân ảnh cao ráo từ bên ngoài bước vào phòng khiến Jungkook cùng cả mọi người ngước nhìn.

Người này có cặp mắt màu trà đầy cương nghị, sống mũi lại cao thẳng tắp, khuôn miệng hình hộp đậm nét đàn ông.

Bộ cảnh phục được anh ta diện lên người càng toát lên vẻ đẹp mạnh mẽ, cường tráng của anh ấy.

Jeon Jungkook ngẩn người ra, nhìn bóng hình ấy mãi không thể chớp.

Là người ấy...

Park Jimin ngay lúc này đến bên cạnh Jeon Jungkook, hướng về phía người đàn ông kia mỉm cười giới thiệu:

"Thưa thượng tướng, đây là Jeon Jungkook, một hạ sĩ mới của sở chúng ta"

Thượng tướng chuyển ngay tầm nhìn về hướng cậu, anh khảm đôi mắt vào sâu thân ảnh Jeon Jungkook.

Nở một nụ cười hòa nhã, ôn nhu, anh mở lời.

Trái tim của Jeon Jungkook như chững lại, rung động khi nghe anh nói:

"Xin chào đồng chí Jeon, tôi là Kim Taehyung, giữ chức vụ thượng tướng tại sở cảnh sát Seoul, rất vui được làm việc cùng cậu!"

Khánh Hòa, 17.01.2021

---

Hoàn chính văn.
 
Back
Top Bottom