Lời nhắc khô khốc của Taehyung về việc ăn cháo như lưỡi dao xé toạc không khí giữa phòng, kéo Jungkook rời khỏi cuộc trò chuyện nhẹ nhàng với Seokjin và ném cậu trở lại thực tại nơi có người đàn ông mà cậu vừa yêu vừa sợ.
Cả người Jungkook lập tức căng ra, ánh mắt cẩn trọng như thể chỉ cần Taehyung tiến thêm một bước thôi, cậu sẽ dựng tường chắn lên ngay.
"Con tôi không phải con anh!"
Jungkook đáp lại, giọng cứng mà chua, như lớp vỏ mỏng bảo vệ trái tim đang run rẩy.
Trong đôi mắt cậu lóe lên tia lửa vừa giận vừa tủi; vừa thách thức vừa yếu mềm.
Taehyung khựng một nhịp, rồi bước chậm về phía cậu.
Ánh sáng vàng từ đèn bệnh viện hắt lên gương mặt hắn, làm nổi rõ đường quai hàm sắc cạnh và ánh nhìn khó đoán.
"Không có tôi, làm sao có nó?" hắn hạ giọng, chậm rãi nhưng dứt khoát, từng chữ như mũi kim khâu lại mối dây ràng buộc giữa hai người.
"Bộ cậu tưởng nó trên trời rơi xuống à?
Ngốc."
Giọng hắn mềm đi ở chữ cuối như thể đang mắng yêu, nhưng bên trong vẫn có một tầng ý nghĩa khác sự chiếm hữu lạnh lẽo ẩn dưới vẻ trêu chọc.
Jungkook nghe mà nóng bừng cả mặt.
Cậu muốn phản bác, muốn hét lên rằng hắn đã ruồng bỏ cả hai ba con rằng hắn không có quyền mở miệng như vậy.
Dẫu vậy cổ họng Jungkook nghẹn lại, không tìm được câu nào hợp lý hơn những gì hắn vừa nói.
Mọi lập luận đều vỡ tan trong đầu cậu.
Phải.
Nếu không có hắn… thì làm gì có sinh linh nhỏ bé đang lớn lên trong bụng cậu?
Cậu hít mạnh một hơi, cố nén cơn tức, hừ nhẹ qua mũi rồi quay đi giấu gương mặt đỏ bừng.
Taehyung thấy Jungkook cứng họng thì khoé môi khẽ nhếch đầy chiến thắng.
Hắn bước lại gần, bĩu môi như chọc ghẹo, khẽ buông vài lời trêu để xem cậu phản ứng nhưng khi Jungkook vẫn im lặng, hắn không nói thêm nữa, chỉ cúi xuống cầm hộp cháo còn bốc khói, thản nhiên ngồi hẳn lên giường bên cạnh cậu.
Chiếc giường bệnh vốn nhỏ, thân hình hắn lại cao lớn nên khoảng cách giữa hai người lập tức thu hẹp đến mức hơi thở cũng nghe thấy rõ.
Jungkook lập tức nhích người ra, co người sát vào thành giường, như con mèo bị ép vào góc.
Taehyung liếc sang nhanh chóng lông mày hắn chau lại, đôi mắt sẫm màu thoáng nét bực.
"Bộ tôi hôi lắm sao mà cậu né?"
Jungkook tròn mắt, há hốc mồm muốn phản ứng mà chẳng biết nói gì.
Từng lời hắn nói đều có lý thậm chí còn có chút hài hước trơ trẽn khiến cậu vừa tức vừa không thể cãi.
Cái kiểu lý luận lạnh lùng, logic nhưng pha chút ngang ngạnh ấy luôn khiến Jungkook phát điên, bởi hắn luôn nói trúng những chỗ cậu không thể phản bác.
Không gian xung quanh như thu hẹp lại.
Cả Seok Jin, cả thế giới bên ngoài dường như mờ dần.
Chỉ còn lại hai người họ Jungkook và Taehyung trong một bầu không khí đặc quánh, nơi từng ánh nhìn, từng hơi thở đều là chiến trường.
Một kẻ cố gắng giữ lý trí, kẻ kia thì vô tình kéo lý trí ấy tan ra bằng vài lời thản nhiên.
Giữa họ, không chỉ là khoảng cách trên giường bệnh… mà là ranh giới giữa yêu thương và tổn thương, giữa nhớ nhung và tự ái.
Namjoon và Seok Jin đứng kế bên, như hai khán giả bất đắc dĩ trước một vở kịch không cần đạo diễn.
Mỗi lời qua lại giữa Taehyung và Jungkook đều mang sức nặng, vừa như lời yêu, vừa như đòn trừng phạt và trong mắt Namjoon, cảnh ấy chẳng khác gì nhìn thấy chính quá khứ của Taehyung đứa em trai từng kiêu ngạo, lạnh lùng nay lại vụng về đến thảm thương khi đối diện với người mình thương.
Namjoon siết chặt bàn tay, khớp ngón tay nổi gân.
Anh giận, thật sự giận khi nghe Taehyung ném ra những câu nói cay nghiệt.
Anh từng dặn em trai phải học cách dùng lời để chữa lành, không phải để làm đau.
Thế nhưng, xen giữa cơn giận ấy Namjoon lại nhận ra điều gì đó khác ánh nhìn của Taehyung, cái cách hắn nhìn Jungkook không còn lạnh tanh như trước.
Trong đáy mắt ấy, dù chỉ thoáng qua vẫn có chút lo lắng, chút nuối tiếc và cả sự công nhận.
Lần đầu tiên, Taehyung không phủ nhận nữa.
Namjoon khẽ thở ra, một tiếng thở nặng nhưng có lẫn chút nhẹ nhõm.
Anh hiểu, tranh cãi đôi khi cũng là một cách để con người bộc lộ tình cảm mà họ không dám thừa nhận bằng lời dịu dàng.
Giữa họ giữa Taehyung và Jungkook thứ tình cảm ấy vẫn còn nguyên vẹn, chỉ là đang bị che phủ bởi tự ái và tổn thương.
Bên cạnh, Seok Jin đứng cứng đờ, mắt tròn xoe.
Cậu chẳng hiểu gì cả ngoài việc không khí trong phòng đang đặc quánh đến mức khó thở.
Cậu lén khều tay Namjoon, ánh mắt long lanh pha chút sợ hãi như một chú mèo con đang tìm chỗ trú khi cơn bão sắp ập đến.
Namjoon nhìn xuống, bắt gặp ánh mắt ấy, rồi khẽ gật đầu.
Anh hiểu Seokjin đang muốn rời đi.
"Được rồi." anh nghĩ, "Đã đến lúc để hai người đó tự dọn đống tàn tích mình gây ra."
Anh biết rõ hơn ai hết sự hiện diện của anh và Jin lúc này chỉ khiến Taehyung thêm mất kiểm soát.
Em trai anh là kiểu người càng bị theo dõi càng cố chứng tỏ mình đúng.
Còn Jungkook thì… cậu ấy quá tự trọng để yếu đuối trước mặt người khác.
Namjoon quay sang Jungkook, giọng anh trầm và ấm hoàn toàn đối lập với tông lạnh cứng của Taehyung.
"Jungkook, anh về đây.
Em nhớ ăn hết cháo.
Có chuyện gì cứ gọi anh."
Mỗi chữ anh nói ra đều nhẹ, nhưng mang ý nhắn nhủ: Em không cô độc đâu.
Jungkook quay lại, ánh mắt chùng xuống.
Cậu gật đầu, giọng nhỏ nhưng chân thành: "Em cảm ơn hyung."
Một câu đơn giản, nhưng trong đó là cả sự biết ơn và trân trọng.
Seokjin cũng khẽ cúi người chào cả hai, động tác lễ phép nhưng hơi vụng.
Trên tay cậu ta vẫn ôm chặt bó hoa hướng dương loài hoa luôn hướng về ánh sáng và gói cháo thừa, như thể muốn mang theo một chút ấm áp còn sót lại trong căn phòng này.
"Em… xin phép ạ."
Rồi cậu ta nhanh chóng bước ra, chạy theo Namjoon.
Cánh cửa khép lại, phát ra âm thanh "cạch" khô khốc, dội vang giữa căn phòng im phăng phắc.
Không gian bỗng chốc trở nên lặng lẽ đến kỳ lạ.
Chỉ còn lại tiếng máy đo nhịp tim và hơi thở mỏng manh của hai người.
Jungkook ngồi xoay lưng lại, khuôn mặt cậu áp sát vào tường, lưng khẽ run như đang cố nuốt xuống điều gì đó nghẹn lại trong ngực.
Taehyung nhìn cậu thật lâu.
Ánh mắt hắn, ban đầu sắc lạnh rồi dần dịu xuống.
Hắn liếc qua hộp cháo vẫn còn nguyên, hơi khói đã tan chỉ còn làn hơi ấm nhè nhẹ.
Một nụ cười thoáng qua trên môi không phải kiểu giễu cợt như thường mà là nụ cười nhỏ kiên định đến kỳ lạ.
Hắn cất giọng, trầm thấp nhưng dứt khoát: "Ăn đi.
Nếu không tôi sẽ nhét vào mồm cậu đấy."
Jungkook quay lại, môi mím chặt, gò má đỏ ửng.
"Anh không thể nhẹ nhàng một chút à?"
Taehyung nhướng mày đáp gọn lỏn, ánh nhìn không rời khỏi cậu: "Không."
Một từ thôi, mà như có trọng lượng rơi xuống giữa họ vừa cứng đầu, vừa thành thật.
Bởi trong thế giới của Taehyung, không nhẹ nhàng là cách duy nhất hắn biết để quan tâm.
Jeon Jungkook dù biết thế vẫn thấy tim mình lỡ nhịp.
…
Jungkook vẫn giữ nguyên vẻ bướng bỉnh, đôi môi mím chặt, hàng lông mày nhíu lại như thể chỉ cần thêm một hơi thở của Taehyung thôi là cậu sẽ bật dậy bỏ đi.
Không khí trong phòng dày đặc, đến mức cậu cảm thấy từng tế bào trong người mình đang bị bóp nghẹt.
Cậu ghét cảm giác này bị giam cầm trong ánh nhìn của hắn, bị buộc phải tồn tại trong không gian mà hơi thở của hắn dường như len lỏi vào từng kẽ da thịt.
"Tôi đi vệ sinh."
Giọng Jungkook khàn và cộc, nhưng thật ra cậu chỉ đang tìm cớ.
Một phần vì thật sự cần đứng dậy, phần lớn hơn vì muốn thoát khỏi sự hiện diện khiến tim mình loạn nhịp.
Cậu nhấc chân ra khỏi giường, nhưng chưa kịp đứng thẳng thì bàn tay của Taehyung đã kịp đặt lên vai.
Lực mạnh đến mức cậu gần như bị ép ngồi xuống lại, cả người chấn động.
Da chạm da hơi ấm từ lòng bàn tay hắn lan ra, nóng rát.
Taehyung cúi xuống, ánh mắt hắn rắn lại, giọng trầm thấp như thép va vào nhau.
"Tôi không thích nhiều lời."
Từng chữ phát ra chậm rãi, khô khốc nhưng dưới lớp lạnh lùng ấy là sự căng thẳng khó giấu: 'Bác sĩ bảo cậu phải nghỉ ngơi."
Giọng hắn không lớn, không thô nhưng đủ khiến Jungkook cảm giác như bị trói lại bằng thứ uy lực vô hình.
Cậu thấy rõ trong mắt Taehyung không chỉ là sự áp đặt mà còn là nỗi sợ.
Sợ cậu đau.
Sợ cậu ngã.
Sợ cậu rời đi lần nữa vậy mà Taehyung không biết cách nói "làm ơn đừng làm tôi lo" bằng lời nhẹ nhàng, hắn chỉ biết biến tất cả thành mệnh lệnh.
Jungkook bị ép ngồi lại, tim đập nhanh và nghẹn, cơn giận dâng lên như một phản xạ tự vệ.
Cậu nghiến răng, mắt rực sáng, chỉa thẳng ngón tay vào ngực hắn ngay vị trí trái tim đang đập đều dưới lớp áo sơ mi.
"Mặc anh."
Hai từ bật ra, gọn mà sắc như dao.
Giọng Jungkook run nhẹ, không rõ là vì tức hay vì kìm nước mắt.
Trong khoảnh khắc ấy, Taehyung đứng yên hoàn toàn im lặng nhìn cậu ánh mắt hắn lóe lên điều gì đó rất nhỏ, vừa là đau, vừa là bất lực.
Hắn muốn nói rằng "anh chỉ lo cho em thôi" ai ngờ cổ họng hắn nghẹn lại.
Cái tôi của hắn quá lớn và tình yêu của hắn lại vụng về đến mức biến thành xiềng xích.
Còn Jungkook, dù đang giận vẫn cảm nhận được nhịp tim của hắn qua đầu ngón tay mình mạnh, nóng và chân thật.
Cậu ghét bản thân vì vẫn còn cảm nhận được điều đó vì vẫn còn quan tâm, dù biết rõ mình nên quay đi.
Không ai nói thêm gì.
Cả căn phòng chìm vào im lặng nặng nề, chỉ còn tiếng thở dồn của hai người một vì tức, một vì kìm lòng.
Kim Taehyung đứng chết trân.
Thật sự hắn không ngờ đến tuyệt đối là không ngờ đến, rằng Jungkook người luôn e dè, luôn tránh ánh nhìn của hắn lại dám chỉ tay thẳng vào ngực hắn với ánh mắt bùng cháy như thế.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Taehyung thấy tim mình khựng lại.
Cái dáng cậu ngồi đó, tóc rối, gương mặt ửng hồng vì tức giận, đôi môi mím chặt tất cả tạo thành một hình ảnh... vừa liều lĩnh vừa quyến rũ đến lạ.
Không phải kiểu quyến rũ gợi cảm, mà là kiểu khiến hắn muốn nắm giữ, muốn che chở, nhưng lại sợ chạm vào sẽ khiến cậu vỡ tan.
Đây là Jungkook thật sao?
Taehyung thoáng nghĩ, rồi bật cười khẽ trong lòng.
Một Jungkook nổi loạn.
Một Jungkook biết phản kháng.
Quái lạ thay, chính điều đó lại khiến hắn thấy yên tâm hơn cả sự ngoan ngoãn trước đây.
Trong lúc hắn vẫn đang còn mải quan sát, Jungkook tranh thủ giật mạnh hộp cháo trên bàn.
Động tác dứt khoát đến mức Taehyung chưa kịp phản ứng.
Cậu nhìn thẳng vào hắn, ánh mắt lạnh nhưng giọng nói lại run nhẹ vì phải nén cơn tức.
"Nể tình anh giúp tôi có mang, nên tôi mới ăn."
Câu nói nghe tưởng như châm chọc, nhưng trong đó vẫn có chút nghẹn.
Taehyung sững lại vài giây, rồi bất ngờ bật cười.
Một tiếng cười thật trầm, vang và thoáng chút mệt mỏi.
Lâu lắm rồi hắn mới cười như vậy, không phải nụ cười của người chiến thắng mà là nụ cười của kẻ cuối cùng cũng được nhìn thấy một tia sáng sau chuỗi ngày đen đặc.
"Cậu đúng là..." hắn khẽ lắc đầu, bỏ lửng câu nói, môi vẫn cong lên.
Hắn khoanh tay, đứng yên nhìn người bạn bầu của mình ngồi ăn.
Jungkook ngồi nghiêng, vừa ăn vừa liếc hắn bằng ánh mắt cảnh giác như thể bất kỳ lúc nào hắn cũng có thể buông thêm lời trêu chọc.
Ngược lại đối với Taehyung khoảnh khắc đó lại... dịu dàng đến kỳ lạ.
Lần đầu tiên sau nhiều tháng, hắn thấy cậu ăn một cách ngon lành như vậy không phòng thủ, không che giấu, không ép bản thân phải mạnh mẽ.
Cảnh tượng giản dị ấy khiến hắn nhẹ lòng, một cảm giác bình yên len lỏi vào ngực.
Hắn không nói gì thêm, chỉ quay đi rót cho cậu một ly nước lọc.
Ly nước trong veo, hơi lạnh còn đọng lại trên thành cốc.
Taehyung bước chậm đến gần giường đặt ly nước trước mặt Jungkook, giọng hắn trầm nhưng không còn mệnh lệnh:
"Uống đi.
Kẻo nghẹn."
Jungkook thoáng sững, rồi nhận lấy: "Ăn cháo mà nghẹn à."
Cậu nhấp một ngụm, mắt liếc sang hắn, ánh nhìn không còn gay gắt mà trở nên thăm dò.
Một lát sau, Jungkook khẽ nghiêng đầu hỏi hắn bằng giọng nghiêm túc đến mức Taehyung ngỡ ngàng:
"Khi nãy anh ra đường có vấp vào đâu không.?"
Taehyung khựng lại.
"Không, làm sao."
Vừa dứt câu, Jungkook bật cười khanh khách, nụ cười lanh lảnh, tươi đến mức át cả tiếng máy theo dõi nhịp tim.
Cậu nhìn hắn từ đầu đến chân, rồi nheo mắt giọng điệu pha chút ác ý tinh nghịch:
"Ý là… anh có bị va chạm mạnh dẫn đến chấn thương não không?"
Trong tích tắc, Taehyung chết lặng.
"Cậu...!"
Hắn á khẩu thật sự.
Cả khuôn mặt nghiêm túc ban nãy tan rã, chỉ còn lại sự bối rối không biết nên giận hay nên cười.
Jungkook nhìn hắn, thấy hắn đang cố kìm tức thì càng cảm thấy khoái chí.
Cậu lắc nhẹ vai, bĩu môi một cách đắc thắng, đôi mắt sáng rực.
Hắn nhìn cậu và rồi nhận ra điều lạ:
Trong khoảnh khắc cậu cười, cả căn phòng bỗng sáng lên.
Nụ cười ấy thuần khiết, hồn nhiên khác hẳn với dáng vẻ yếu ớt và tủi thân ngày trước.
Một Jungkook đầy sức sống, đầy kiêu hãnh đang ngồi trước mặt hắn.
Lần đầu tiên, Taehyung thấy rõ ràng rằng Jungkook không cần hắn để tồn tại nhưng chính điều đó lại khiến hắn càng muốn ở lại.
Mọi âm thanh xung quanh tiếng máy đo nhịp tim, tiếng gió luồn qua khe cửa, thậm chí cả tiếng hít thở của chính mình đều như tắt ngấm.
Trước mắt hắn, chỉ còn lại nụ cười ấy.
Jungkook đang cười, một nụ cười rạng rỡ đến mức khiến cả không gian như tràn ánh sáng.
Không phải kiểu cười gượng ép, không phải nụ cười lịch sự dành cho người khác.
Đó là nụ cười thật nở ra tự nhiên từ trái tim, mang theo sự giải thoát và tự tin mà Taehyung chưa từng thấy ở cậu.
Cậu vẫn ngồi đó, đôi mắt cong lên, khoé môi giãn ra, vai thả lỏng hoàn toàn.
Dường như toàn bộ sự căng cứng, sợ hãi, oán trách đều đã được tháo bỏ chỉ còn lại một Jungkook sống động, tinh nghịch và... tự do.
Một điều gì đó trong Taehyung vỡ ra.
Cơn giận tan biến, nhường chỗ cho một cảm giác choáng váng kỳ lạ.
Nụ cười ấy như một cú đánh thẳng vào lồng ngực hắn không đau nhưng đủ khiến hắn lảo đảo như thể vừa bị ai đó đẩy rơi khỏi chiếc ghế cao ngạo mà hắn vẫn ngồi bấy lâu.
Lâu lắm rồi mình mới thấy cậu ấy cười như vậy...
Một giọng nói vang lên trong đầu hắn, khe khẽ và đau đớn.
Taehyung nhớ lại ngày xưa dưới cơn mưa đầu hạ, khi hai người lần đầu gặp nhau ( à chỉ có mỗi Taehyung nhìn thấy cậu) Jungkook từng cười như thế.
Nụ cười ấy ướt át, non nớt nhưng có ánh sáng riêng.
Ánh sáng ấy từng khiến hắn nao lòng, từng khiến hắn muốn bước đến gần... và rồi chính hắn lại là người dập tắt nó bằng lạnh lùng và kiêu hãnh.
Giờ đây, ánh sáng ấy trở lại rực rỡ hơn, vững vàng hơn và chẳng cần hắn ban phát.
Điều đó khiến hắn nghẹn.
Taehyung cảm thấy cổ họng mình khô khốc.
Một hơi thở nặng nề len qua kẽ răng.
Hắn vô thức đưa tay lên vuốt tóc, như để che đi sự bối rối vừa trào lên.
Không biết từ khi nào, lòng bàn tay hắn ướt mồ hôi.
Xinh đẹp.
Chỉ một từ duy nhất bật ra trong đầu hắn.
Không phải vẻ đẹp của lớp da mịn hay ánh mắt to tròn mà là vẻ đẹp của sức sống, của sự tự tin sau tổn thương, của người đã học cách đứng lên mà không cần ai đỡ.
Vẻ đẹp ấy khiến hắn sợ nhưng cũng khiến hắn muốn quỳ gối.
Taehyung nhìn Jungkook và trong ánh mắt hắn lúc này không còn là sự chiếm hữu đơn thuần.
Là khao khát, là thương, là nỗi hối hận đang âm ỉ cháy dưới đáy mắt.
Và rồi một ý nghĩ, rõ ràng, lạnh lẽo nhưng chân thật, trôi qua tâm trí hắn:
Hắn cần nụ cười này.
Không phải như một món đồ để giữ cho riêng mình, mà như một điều hắn phải bảo vệ dù có phải trả giá bằng tất cả những gì còn lại.
Hắn không biết mình vừa đưa ra một lời hứa ngầm, hay một bản án cho chính trái tim mình.
Chỉ biết, từ khoảnh khắc đó Kim Taehyung không còn có thể quay lưng lại với Jeon Jungkook được nữa.
***
bắt lỗi chính tả ha cái gì đóo sai sai giup em nha😭