Hài Hước [Taekook] Cua Lại NYC

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
376371691-256-k903937.jpg

[Taekook] Cua Lại Nyc
Tác giả: nngochann1903
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Tao mà quay lại với nyc thì tao không mang họ Jeon!!!"

Tên fic: [TAEKOOK] CUA LẠI NYC
Truyện HOÀN TOÀN từ Ý TƯỞNG của TỚ tạo ra, chất xám và nội dung trong câu chuyện đều là của tớ!

Truyện sẽ có (h+)nên các cậu nếu ai không đọc được H+ thì hãy lưu ý giúp tớ, tớ cảm ơn.

Nếu đọc thấy hay thì cho tớ xin một lượt vote thôi nhé, tớ cảm ơn💗



vkook​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [TaeKook] Series H
  • [TaeKook] Tôi chọn em rồi
  • [taekook] Series H+
  • [taekook] vệ sĩ của tôi
  • [taekook] Tớ không đùa đâu
  • [TAEKOOK] Chủ Tịch Kim Và Em Bé Jeon
  • [Taekook] Cua Lại Nyc
    1: "..."


    - Hey, anh Jeon.

    Năm nay lại được học chung với anh rồi

    - Nhớ ngày nào anh em mình còn đi chơi chung mà giờ lại vào học rồi

    - Nhưng cũng trùng hợp là mọi người đều học chung 12C

    - Tao đã đi xem giao viên chủ nhiệm 12C này rồi, nghe đồn là chuyển trường về đây nhưng khó lắm

    Jeon Jungkook chẹp miệng nghe từng đứa nói, năm nay Jeon Jungkook 20 tuổi và học lớp 12C.

    Cậu sở hữu cho mình một vẻ ngoài điển trai, cao 1m78, đôi mắt to tròn, sống mũi cao, nước da trắng.

    Khi cười lên có hai chiếc răng thỏ trông đáng yêu vô cùng.

    Không phải trùng hợp hay ngẫu nhiên mà cậu lại học chung với những người 18 tuổi.

    Lý do là vì hai năm trước cậu có một mối tình, khi đó cậu đang học lớp 11 và chuẩn bị lên lớp 12 thì quen được một người cũng đang học cùng trường với mình, nhưng lớn hơn cậu 5 tuổi.

    Cả hai quen nhau khoảng thời gian hơn một năm thì người kia lại lấy lí do không hợp nhau và chênh lệch tuổi tác nên vì thế mà cả hai đã chia tay vì lý do không chính đáng.

    Khi đó cậu vẫn rất còn yêu và hoàn toàn không đồng ý với quyết định này, cậu không thể nào hoàn toàn buông bỏ được.

    Nhưng người đó lại bỏ cậu đi trong khoản thời gian mà cậu cảm thấy đau khổ nhất.

    Sau sự việc chia tay năm đó, vì buồn và chán nản nên cậu đã quyết định nghỉ học hai năm, vì lúc trước thành tích học của cậu cũng rất tốt, cộng thêm với việc người kia học cao hơn cậu nên khi có thời gian rảnh đã kèm cho cậu trong suốt quá trình hai người quen nhau, nên cậu cũng đã học hỏi thêm rất nhiều.

    Tuy nhiên việc trở ngại nhất cậu chỉ hơi kém mỗi môn toán.

    Jeon Jungkook hai năm trước là một cậu bé vô cùng ngoan ngoãn, gương mặt trong veo đáng yêu.

    Nhưng so với bây giờ thì Jeon Jungkook là một người vô cùng khác, thay đổi kiểu tóc kể cả cách nói chuyện và cách ăn mặc, nhìn trong có vẻ một học sinh hư hỏng.

    Vì sao bọn dưới khối lại biết cậu và gọi cậu là anh Jeon á?

    Vì tính cách thay đổi nên cậu đã dần tiếp xúc với mọi người trong trường, kể cả những người ngoài trường có tiếng, trong suốt thời gian nghỉ học cậu đã từng nhiều lần đi chơi với bọn họ nên việc làm quen và tiếp xúc cũng vô cùng dễ dàng.

    - Khó gì không quan trọng, quan trọng là mình đã có anh Jeon

    Bọn đó đều biết về kết quả học tập của Jeon Jungkook, Bọn nó chỉ sợ giáo viên cho bài tập quá dễ thôi..

    - Bọn mày cứ nói quá, làm như rằng bài nào tao cũng làm được

    Jeon Jungkook từ nãy tới giờ đã lên tiếng, Cậu không nhận việc học mình quá xuất sắc nhưng trong khả năng cậu vẫn làm được.

    Năm nay Jeon Jungkook lựa chọn cho mình một chỗ ngồi lý tưởng, tổ bốn bàn cuối.

    Những đứa đàn em của cậu thì ngồi hết ghế phía trên tổ 4, còn lấn sang tổ khác, đa số đều những người cậu quen lúc trước ở khối dưới nhưng bây giờ đã học chung.

    - Lúc sáng thấy học sinh tập trung dưới khu vực nhà gửi xe trong trường, em còn tưởng idol nào tới nhưng hoá ra là thầy giáo mới

    - Bọn nó hú hét ồn hết cả tai

    - Bao nhiêu đó học sinh mà ồn cỡ đó

    Bạn cậu rất đông nhưng không kể hết được, mấy đứa ngồi gần cậu gồm, Lee Jiyu, Min Hiyo, Park Jiha.

    - Giáo viên nào tao đã quan tâm đâu mà

    - Nhỡ mà có vào chủ nhiệm lớp này ấy anh Jeon, thì anh hãy cứu vớt bọn em năm nay nhé!

    -...

    Jeon Jungkook lắc đầu ngao ngán, bọn nó học ngu như heo ấy..

    * RENG RENG *

    Tiếng chuông reo lên cũng là lúc vào lớp, Jeon Jungkook học trên lầu 3, lớp cuối cùng của hành lang lầu 3.

    *Cạch*

    - Học sinh!

    Một người trong số đám học sinh khi thấy thầy hiệu trưởng bước vào thì hô to để mọi người đứng dậy.

    - Thầy chào các em, vì đầu năm học mới nên thầy có bất ngờ dành cho các em!

    Vừa nói vừa hướng ánh mắt nhìn ra phía cửa, nụ cười nhẹ nhàng của thầy hiệu trưởng hiện rõ trên gương mặt phúc hậu.

    *Cạch*

    Một tiếng mở cửa nữa khiến bọn học sinh phía dưới chú ý, một dáng người cao ráo, bên trong là áo sơ mi trắng, bên ngoài mặc vest và quần tây đen, mái tóc đen nhánh tôn lên nước da trắng, gương mặt đẹp như tạc tượng, đôi mắt tam bạch và cặp chân mày thu hút người nhìn.

    Đám học sinh nữ bắt đầu đứng ngồi không yên, nhưng vì có thầy hiệu trưởng nên bọn họ không làm quá.

    - Xin lỗi vì đã không thông báo trước với các em, sẵn tiện đây thầy cũng nói luôn nhé.

    - Giới thiệu với các em, đây là Taehyung, Kim Taehyung.

    Từ đây Taehyung sẽ là giáo viên chủ nhiệm của lớp 12C, thầy mong các em sẽ vui vẻ và học thật ngoan ngoãn từ đây tới cuối năm nhé!

    Cả lớp nghe thầy hiệu trưởng nói xong liền cho một tràng pháo tay thật to, riêng phía dưới tổ 4, đàn em của Jungkook đều đồng loạt nhìn cậu, bọn họ đều biết đó là ai kia mà..

    Jeon Jungkook khi nghe đọc tên giáo viên chủ nhiệm thì cũng cứng đờ, hai bên tai dường như ù đi.

    Tuy nhiên cậu lại không nhìn lên đó mà nhìn ra cửa sổ, cậu như có cảm giác mọi người đang nhìn cậu vậy, Jeon Jungkook quay đầu lại thì bắt gặp đám đàn em mình đang nhìn mình, cậu cứ tưởng như sắp có chuyện gì đó

    - Bây nhìn cái gì?

    Bộ chưa thấy ai đẹp trai như tao à?

    Nói xong Jeon Jungkook liền lườm nhẹ tụi nó cảnh cáo, nếu như bọn nó cứ tiếp tục thì như thế thì cũng sẽ hai vị thầy giáo phía trên chú ý mất thôi.

    .

    Sau khi giới thiệu xong thì thầy hiệu trưởng giao lớp lại cho Kim Taehyung, mọi người rồi sẽ dần làm quen hết nên điều đầu tiên Kim Taehyung làm đó chính là xem tên của tất cả các em học sinh.

    - Thầy chào các em, thầy là Kim Taehyung và thầy chính thức chủ nhiệm cho các em năm học nay, rất vui khi được gặp các em!

    Kim Taehyung nói xong liền nở một nụ cười mỉm, cả lớp bắt đầu cho một tràng pháo tay.

    - Vì thầy chưa biết tất cả tên các em nên thầy sẽ xem bản tên nhé, thầy sẽ đọc tên em nào có thì đứng lên để thầy xem mặt nhé?

    - DẠ!!!

    Kim Taehyung bắt đầu nhìn danh sách và đọc từng tên

    - Park Jiha!

    - Có ạ.

    - Lee Na

    - Dạ có.

    - Kim Min

    - Có ạ.

    - Kim HyungYo

    - Có thầy.

    - Park Seojun

    - Có ạ.

    Nghe gọi tên thì mọi người lập tức đứng lên, Kim Taehyung nhìn những gương mặt kia gật đầu hài lòng.

    Đôi mắt tam bạch nhìn một lượt rồi lại khựng trước một cái tên, trong giây lát hắn đã suy nghĩ chỉ là trùng tên.

    - Jeon Jungkook..

    Vừa gọi xong hắn liền nhìn xung quanh nhưng chẳng thấy ai đứng dậy, nhưng mọi ánh mắt của học sinh phía dưới đều dồn vào cậu đang ngồi tổ 4 bàn cuối

    Vì Jeon Jungkook đan hai tay lên trán cúi mặt nên hắn cũng không nhìn rõ.

    Nhưng hắn vẫn quyết định gọi tiếp.

    - Jeon Jungkook, bạn này có ở đây không?

    .

    .

    - Thầy kêu anh kìa đứng lên đi

    - Cái này gọi là...tình cũ không rủ..cũng tới!

    - Thôi đứng lên đi rồi mình ờ..coi như xong!

    Jeon Jungkook thở dài, vuốt nhẹ mái tóc 6/4 của mình rồi đứng dậy

    - Em có.

    Jeon Jungkook đứng lên nhìn hắn một cái rồi nhìn xung quanh lớp, không gian bỗng chốc yên ắng.

    Kim Taehyung còn tưởng là mình nhìn nhầm hoặc có lẽ trùng tên, nhưng sao cậu lại học lớp 12?

    Hắn nhìn Jungkook nhưng cậu lại chẳng thèm để ý hắn, có lẽ cậu rất ghét hắn chăng?

    Người yêu cũ?

    Chỉ mới hai năm thôi và bây giờ cả hai gặp lại nhau nhưng trên danh nghĩa giữa thầy và trò.

    _________________

    Tên fic: Cua lại NYC

    15/9

    Đây là bộ fic thứ 4 mà tớ viết, tớ mong các cậu sẽ đón nhận thêm một bé yêu này nữa.

    Lịch ra chap của fic này là thứ 3, 5, 7.

    Chào mừng các cậu đã đến với fic của tớ, tớ mong các cậu sẽ đọc thật vui vẻ, cam xam mi taa💗🥳
     
    [Taekook] Cua Lại Nyc
    2: "..."


    Sau khi kết thúc ngày học đầu tiên thì tâm trạng của cậu cũng chẳng vui vẻ gì mấy, hiện tại bây giờ là 6 giờ tối.

    Jeon Jungkook nằm ngủ trên chiếc giường êm ái của mình thì đột nhiên có tiếng điện thoại reo.

    Jeon Jungkook mắt nhắm mắt mở, tay huơ phía đầu giường tìm kiếm điện thoại.

    " Alo "

    " Bọn em tới quán hết rồi anh tới chưa "

    " Quán nào?"

    " Quán bọn mình hay hát karaoke đó anh"

    " À ừ.."

    " Anh tới chưa "

    " Đang tới nè "

    " Nhanh nha anh!

    "

    * tút *

    Lúc sáng cậu có hẹn với bọn nó mà bây giờ cậu lại ngủ quên đến 6 giờ tối.

    Jeon Jungkook không chậm trễ mà lao vội vào nhà tắm.

    .

    .

    ____

    KARAOKE HYDOE

    * Cạch *

    Jeon Jungkook tới quán là lúc 7 giờ 40 phút, cậu mặc cho mình một chiếc áo sơ mi trắng mở hờ cúc áo phần trên cổ và quần đen bó sát cặp chân dài, mái tóc 6/4 một bên vuốt ra phía sau, môi nhỏ hơi hồng vì khi nãy cậu có thoa son dưỡng và kèm theo đó là một chiếc khuyên tai.

    - Anh hẹn bọn em 6 giờ mà bây giờ là 7 giờ 40 anh mới tới!!!

    - Không thể nào chấp nhận được

    - Ảnh nói ảnh đang tới rồi mà ảnh còn nằm nhà chắc luôn!!

    - Nãy tao gọi nghe tiếng còn ngáy ngủ mà

    Jeon Jungkook ngồi xuống chiếc ghế sofa nghe bọn nó nói mà ồn hết cả tai.

    - Thôi được rồi, chầu này tao khao

    Bọn nó nghe mà mắt sáng rực, cả đám gật đầu như gà mổ thóc

    - Ê tính ra anh Jeon đi đúng giờ luôn á

    - Đúng rồi!

    Ảnh hẹn 7 giờ 40 mà chứ có phải hẹn 6 giờ đâu!!

    - Rồi!

    Vậy là tụi mình đi sớm, không thể nào trách anh Jeon như vậy được

    - Đúng đúng!!!

    - Tụi em sai hết á anh Jeon, anh đúng giờ nhất!!

    Jeon Jungkook nghe xong thì phì cười, bọn họ lúc nào cũng chọc cậu cười thật tươi cả.

    .

    .

    Ngồi uống rượu với nhau và hát hò không lâu thì cũng đã 10 giờ khuya, Jeon Jungkook bây giờ mới nói.

    - Chắc là tao nghĩ tao sẽ chuyển trường

    - HẢ?

    - Nói gì vậy anh?

    - Ể hỏng có được!!

    - Gì anh?

    - Có chuyện gì sao anh?

    Cái gì cũng có nguyên nhân của nó hết, vì không muốn gặp lại cái tên kia nên cậu đã suy nghĩ về việc chuyển trường, năm nay cũng đã lớp 12, chuyện chuyển trường cũng quan trọng và cũng rất khó, cậu chưa nói với bố mẹ cậu.

    Bố cậu đã có đóng góp cổ phần vào trường TK nên việc cậu không học ở đây và việc chuyển trường cũng rất khó, nhưng nếu cậu chuyển qua lớp khác chả lẽ không gặp lại hắn?

    Nên cậu mới quyết định chuyển trường.

    Jeon Jungkook thở dài, uống một ngụm rượu rồi nói tiếp

    - Thì bọn mày biết giáo viên chủ nhiệm lúc sáng nay là ai mà

    - Lí do tao muốn chuyển trường là vì chuyện đó

    Bọn đàn em nghe xong cũng gật gật đầu, nhưng bọn họ không đồng ý việc cậu chuyển trường.

    - Không được đâu anh

    - Đúng đó, anh mà chuyển trường thì ai bảo kê tụi em..

    - Không sao!

    Để tụi em lo luôn

    - Để mai em hẹn ra cổng trường nói chuyện luôn

    - Từ khi nào mà bọn mày giở thối côn đồ vậy hả?

    Tụi mày thích đánh nhau lắm à?

    Jeon Jungkook cau mày tức giận, mới đầu năm đã muốn đánh nhau à

    - Ê ê ê

    - Ê

    - Ủa??

    ê, ấy ơi??

    - Bọn em đã nói đánh ai đâu??

    - Ơ?

    Bọn em đã nói hẹn ai đâu, tên ai đâu??

    - Sợ người ta bị đánh hay sao anh Jeon..

    - Bọn em vừa nói hẹn ra nói chuyện nhưng đã làm gì đâu??...đã ai làm gì đâu?

    Đã chạm..vào đâu..

    -...

    Jeon Jungkook đơ mặt ra, tính ra là bọn nó đang chọc cậu, Jeon Jungkook bị 7 thằng bao quanh cùng một lúc, ai đó hãy giải cứu cậu.

    - Ờ..bây..tao đi vệ sinh cái đã

    Jeon Jungkook kiếm cớ đi sang chỗ khác, nếu như còn ngồi ở đó chắc khỏi chuồng đi mất.

    Khi nãy có uống vài ly rượu nên cậu có vẻ hơi choáng mà đi không vững.

    * Cạch *

    *A*

    Jeon Jungkook vừa mở cửa bước ra thôi thì đụng phải một người, vì người kia đi vội nên đụng khá mạnh nên Jeon Jungkook ngã vào tường còn người kia chỉ bị lùi ra phía sau vài bước

    - Tôi xin lỗi, có sao không?

    Tôi đang gấp nên đi hơi vội

    Người kia cuối xuống đỡ lấy cánh tay Jeon Jungkook, vừa đỡ cậu đứng dậy vừa xin lỗi

    Jeon Jungkook lúc này mới ngẩn mặt nhìn xem là ai thì mọi hành động trở nên cứng đờ, ngay cả người đang đỡ cậu cũng vậy.

    -...

    Jeon Jungkook gạt bỏ cánh tay Kim Taehyung đang đỡ mình ra, đứng dậy.

    - Không sao

    - Sao lại ở đây?

    Kim Taehyung cau mày hỏi cậu, không phải chuyện gì to tát, Nhưng lúc trước quen nhau, hắn chưa bao giờ thấy cậu uống rượu cả và ăn mặc như thế này.

    - Hỏi ai vậy?

    - Tôi hỏi em

    - Liên quan gì đến anh?

    Jeon Jungkook bày ra vẻ mặt khó chịu và trả lời đanh đá vô cùng.

    - Nhưng..

    - Tôi và anh có liên quan đến nhau sao?

    Jeon Jungkook lườm hắn một cái, định rời đi nhưng hắn lại ngăn cản.

    - Từ khi nào mà em lại trở nên như vậy?

    - Anh đừng hỏi bất cứ gì về tôi hết, coi như tôi với anh không quen

    -...

    - Tôi nghĩ chắc hẳn đây là lần cuối tôi và anh gặp nhau rồi đó

    - Này!

    Nói một câu không rõ đầu đuôi rồi rời đi, Jeon Jungkook lách nhẹ người sang rồi một mạch đi về luôn.

    Còn bọn kia thì cậu sẽ nhắn lại sau.

    Kim Taehyung nhìn bóng lưng đi xa dần rồi thở dài, không phải vì hai năm trước hắn chia tay Jungkook vì hết yêu.

    Lí do là vì hắn phải chuyển đi nơi khác rất xa và ở đó học hai năm, hắn không muốn để Jungkook phải chờ đợi hắn nên mới lấy lí do đó để chia tay Jungkook.

    Nhưng sự việc có vẻ đi khá xa, cậu chắc hẳn đã ghét hắn rồi.

    _________

    😒🥺😋💔

    Buổi tối vui vẻ nha mấy bà, army trung thu vui vẻ nhé💗
     
    [Taekook] Cua Lại Nyc
    3: "..."


    Hôm nay là buổi học thứ hai, 6 giờ 30 phút sáng Jeon Jungkook chuẩn bị quần áo gọn gàng, ngồi ăn sáng phía dưới nhà cạnh bố mẹ, Jeon Jungkook phân vân giữa việc nói hoặc không, cậu cứ ăn chầm chậm mãi cho đến khi mẹ cậu hỏi chuyện.

    - Jungkook sao không ăn mau đi rồi đi học

    Mẹ của cậu là Le Hana, bà năm nay 40 tuổi nhưng nhan sắc vẫn rất còn trẻ trung, bà là chủ tiệm của một tiệm trang sức ở Seoul.

    - Mẹ..

    Tuy là ở trường hổ báo như thế nhưng khi ở nhà với bố mẹ thì Jungkook như một con thỏ ngoan ngoãn vậy, thẩm chí còn không dám cãi lời bố mẹ.

    - Có chuyện gì sao lại ấp a ấp úng?

    Bố cậu lên tiếng, ông là Jeon Junghyun năm nay 42 tuổi và là chủ tịch của một tập đoàn lớn.

    - Con muốn xin phép bố..bố cho con chuyển trường được không bố?

    Jeon Junghyun bỏ tờ báo mình đang đọc xuống nhìn cậu con trai nhỏ trước mặt, hai năm trước nghỉ học vì lí do riêng nên ông cũng đã cho nghỉ, nhưng năm nay lại đòi chuyển trường, chẳng lẽ đi học ai bắt nạt con trai ông à?

    - Nói cho bố biết lí do

    -...

    - Hửm?

    - Con hong thích giáo viên mới đâu bố

    - Trường có giáo viên mới à con?

    - Dạ

    Jeon Jungkook gật gật đầu, bắt đầu nũng nịu năn nỉ.

    - Bố ơi, nha bố..

    - Có khó lắm không?

    - " Dạ khó, khó ưa "

    Tuy nhiên Jeon Jungkook chỉ dám nói trong lòng.

    - Dạ thì..

    - Thôi không chuyển đi đâu hết!

    Học hết năm cho bố!

    Jeon Jungkook nghe xong liền thể hiện dấu chấm hỏi to đùng, cậu muốn chuyển trường nhưng bố cậu lại không cho..

    - Ơ bố...

    - Học năm nay cho bố, không có chuyển đi đâu hết

    -...

    .

    .

    _______

    12C

    * Cạch *

    Jeon Jungkook đến lớp với tâm trạng không được vui vẻ, cậu năn nỉ suốt mười mấy phút mà bố cậu vẫn không cho, chẳng lẽ lại phải chạm mặt với tên đó một năm sao..

    - Nhìn mặt anh là em biết chuyện gì nữa rồi đó

    - Hôm qua còn sớm mà trốn về luôn, bỏ tụi em luôn

    - Rồi anh quyết định sao anh Jeon

    - Làm gì mặt anh bí xị như vừa giẫm shit vậy anh..

    - Chuyện gì thì mình từ từ giải quyết anh Jeon à...

    Jeon Jungkook mím môi, để cặp xuống ghế, vừa vào lớp thôi bọn nó đã lải nhải bên tai, chuyến này cậu phải trút giận lên từng đứa một cho hả dạ.

    - Bây im hết cho tao!

    -...

    -..?

    -..??

    -???

    -...

    -...??

    Cả đám im bặt, nếu bây giờ mà đứa nào nói câu nào nữa chắc sẽ bị ăn đấm ngay thôi, chơi chung với nhau mấy năm bọn nó cũng biết tính cậu, càng ngày càng nóng.

    - Sao bây không nói gì?

    Nếu như người ngồi trước mặt bọn nó không phải tên Jeon Jungkook thì đã bị đánh từ lâu, vừa bảo mọi người im xong bây giờ lại bảo không nói gì, cũng may cậu tên là Jeon Jungkook đấy nhé!!!

    - Tự nhiên mồm bọn em bị đơ anh à

    - Đang vậy nè anh, tự nhiên cái vậy đó

    - Anh không hiểu cảm giác của tụi em đâu

    - Lỗi tụi em hết á anh

    - Bọn em là nơi để anh trút trận sao...

    Bọn nó nói trêu chọc cậu với vẻ mặt giả bộ ấm ức để cậu biết cậu vừa lớn tiếng với bọn nó trong khi bọn nó chưa làm gì cậu..

    - Thôi, tao xin lỗi.

    Tao kể bọn mày ngh...

    * RENG RENG*

    Tiếng chuông vào lớp khiến Jeon Jungkook phải dừng lại câu chuyện của mình giữa chừng, còn chưa kịp ấp a ấp úng tiếng nói của mình thì tất cả tụi nó đã về hết chỗ ngồi.

    Cậu dặn lòng mình là phải kìm nén, không sao cả.. nhưng cậu đang muốn nói lắm rồi!

    Hai tiết đầu tiên là toán, cũng là môn mà Kim Taehyung dạy.

    * Cạch *

    Đúng 7 giờ 15 phút khi chuông vừa reo thì hắn lập tức có mặt ở lớp, người ta đồn rằng lúc trước ở trường cũ hắn dạy, hắn đều đi đúng giờ, dạy rất nghiêm khắc, lúc nào cũng tươm tất từ đầu đến chân, hắn năm nay chỉ mới 25 tuổi và hiện tại chưa có người yêu.

    Kim Taehyung hôm nay mặc cái áo sơ mi đen và một chiếc quần tây đen, mái tóc 7/3 một bên vuốt ngược ra sau nhìn trông điển trai và một chút nghiêm khắc trên gương mặt.

    - Học sinh!

    Lớp trưởng nói lớn, lập tức mọi người đều đứng dậy nghiêm chỉnh để chào Kim Taehyung.

    - Thầy chào các em, ngồi xuống hết đi

    Kim Taehyung cười nhẹ, gật đầu và nhanh chống đi đến bàn giáo viên.

    .

    .

    .

    Tiết học cũng nhanh chống trôi qua được 45 phút, Kim Taehyung giảng bài vừa xong thì cho tất cả học sinh phía dưới thời gian 15 phút để giải và cũng đã gần hết thời gian.

    Hắn nhìn một lượt xung quanh, rồi nhìn chúng ngay cái đầu tròn ủm đang ngồi giải bài tập chưa xong kia thì nhếch mép.

    Kim Taehyung cầm lên một viên phấn trắng, đi đến gần cái bảng lớn, kẻ lên ba đường.

    Bọn học sinh phía dưới bắt đầu hồi hộp, ba đường kẻ bốn mạng người...

    - Các em giải bài xong hết chưa nhỉ?

    Kim Taehyung cầm cây thước nhỏ, đi xuống từng dãy để kiểm tra, một trong số đó hắn cũng gật đầu hài lòng.

    - Thầy sẽ gọi bốn bạn ngẫu nhiên, ai có tên thì lên bảng nhé?

    Cả lớp dường như im bặt, không gian yên ắng dường như không nghe thấy gì, chỉ chờ mỗi vị thầy giáo trẻ lên tiếng.

    - Park Jiha

    - Lee Min

    - Kim YoungJu

    Ba cái tên được đọc lên đang lần lượt đi lên bảng, còn một bài và một cái tên nữa, Kim Taehyung hiện tại đang đứng ở tổ bốn và hiện đang đi xuống gần bàn cuối nơi mà Jungkook đang ngồi, nhưng Jungkook có sợ hắn đâu?

    Tuy là cậu chưa làm xong đến bài đó..

    Jeon Jungkook có nghe ba cái tên kia rồi, cậu vẫn đang tập trung làm bài còn lại cuối cùng, cậu chỉ mới giải được phân nửa và chưa xong.

    Nếu như khi nãy gọi cậu lên làm một trong ba bài cũng được vì cậu đã giải xong, còn bài này thì vẫn chưa xong, nếu như hắn gọi tên cậu thì cậu sẽ đánh hắn ngay tại chỗ luôn mất!

    - Em lên làm đi

    Kim Taehyung gõ gõ vào bàn học của Jungkook, hắn không gọi tên mà đi thẳng đến chỗ cậu ngồi.

    Jeon Jungkook ngẩn đầu nhìn hắn, còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra.

    - Mau đi em để hết giờ của thầy

    Kim Taehyung cố ý nhắc lại lần hai, hắn muốn trêu ghẹo cậu, nhìn bài tập cậu đang tính là biết cậu chưa làm xong mà.

    - E..em?

    Jeon Jungkook chớp chớp mắt, gương mặt thể hiện sự khó hiểu, nhưng ngay sau đó cũng đứng dậy.

    Cậu lườm Kim Taehyung một cái sau đó mới đi lên bảng.

    - Các em còn lại tập trung giải bài tập đi nhé!!

    .

    .

    Sau khi chờ khoảng 5 phút thì cũng có bạn bỏ phấn xuống và xong bài, lần lượt theo đó cũng về nhưng chỉ còn mỗi Jeon Jungkook còn đứng đó.

    - 3 bạn kia làm đúng rồi đó, thầy sẽ cộng điểm

    Kim Taehyung đi đến bài của Jeon Jungkook đang giải được một nửa, hắn đứng sau lưng và tiến gần lại cậu, rõ là cậu cũng rất cao nhưng khi đứng gần với hắn thì hắn lại cao hơn cậu một chút.

    - Không làm được à?

    Kim Taehyung nói nhỏ vào tai Jungkook chỉ vừa đủ hai người nghe thấy, trong hắn bây giờ đáng ghét vô cùng.

    - Có cần thiết phải đứng gần như vậy không?

    Jeon Jungkook né tránh, cậu muốn kết thúc bài toán này nhanh nhất có thể

    - Jeon Jungkook về chỗ đi, cuối giờ ở lại gặp tôi

    Chưa kịp suy nghĩ đến phần tiếp theo của bài toán thì bị hắn nói một câu khiến cậu phải đứng hình, hắn lại muốn giở trò gì đây?

    .

    .

    ______

    😒
     
    [Taekook] Cua Lại Nyc
    4: "..."


    Khi chuông vừa reo tan học tiết 5 thì mọi người nhanh chống ra về, Jeon Jungkook cũng không rảnh mà chờ đến cuối tiết để gặp hắn bởi vì cậu chẳng ưa hắn chút nào.

    Cậu đang soạn tập bỏ vào cặp, mấy đứa đàn em cậu đứng chờ cậu, mỗi đứa nói một câu

    - Anh không ở lại à anh?

    - Ngày đầu tiên đi học mà bị phạt...

    - Về lẹ về lẹ rồi mình đi Bida anh à

    - Em tưởng bài nào anh cũng làm được..

    - Jungkook thần thánh của bọn mình hôm nay không làm được bài tập và bị bắt ở lại ư?

    - Anh Jeon cố lên, em tin anh

    Mặc kệ bọn nó cứ lải nhải bên tai kêu cậu ở lại nhưng cậu vẫn mặc kệ, Jeon Jungkook cậu chả sợ ai cả.

    * Cạch *

    - Thầy bảo Jungkook ở lại sao lại đeo cặp đi về nhỉ?

    - Các em về đi, riêng Jeon Jungkook thì ở lại

    -...

    Jeon Jungkook vừa mở cửa định về thôi liền gặp Kim Taehyung, hắn nói hai câu như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt của cậu vậy.

    - Các em không về sao còn đứng đây?

    Định chờ Jeon Jungkook à?

    Kim Taehyung nhướng mày, vừa nói vừa đứng đối diện với Jeon Jungkook đứng trước cửa lớp học.

    - Bọn mày về đi, lát tao về sau

    Cậu đã nói vậy thì bọn nó cũng không dám ý kiến, nghe cậu nên tụi nó quyết định đi về.

    Jeon Jungkook bực mình đi ngược lại vào lớp, phía sau là Kim Taehyung đi theo sau và đống cửa lớp lại.

    - Sao lại học lớp 12?

    Kim Taehyung hỏi cậu, phạt câu chỉ để hỏi lại mấy câu nhảm nhí như này sao?

    - Liên quan gì đến anh?

    Cuộc sống của tôi đâu cần Kim Taehyung anh phải bận tâm

    Jeon Jungkook còn chả thèm quay lưng lại nhìn hắn một cái, nhưng Kim Taehyung không bận tâm điều đó, hắn biết bây giờ cậu không muốn nhìn mặt hắn nhưng vẫn muốn hỏi cậu một số điều chưa rõ.

    - Dù gì cũng còn trong trường, với cả tôi cũng hơn tuổi em, và hiện tại tôi là thầy giáo của em, em xưng hô cho đúng đắng được không?

    - Tôi nói như thế là quá lịch sự rồi

    Hắn biết Jeon Jungkook rất cứng đầu, từ trước đến giờ vẫn vậy, bây giờ cậu đã không thích hắn rồi hắn có nói bao nhiêu lần đi nữa cậu cũng chẳng nghe.

    - Chỉ cần em nói thì tôi sẽ cho em về

    - ?

    Jeon Jungkook xoay người lại phía hắn, mặt đối mặt nhưng khoảng cách không xa, cậu có đôi phần khó chịu, hai hàng chân mày hơi nhíu lại.

    - Nói đi, tại sao bây giờ vẫn học lớp 12?

    - Hai năm trước tôi thích nghỉ thì tôi nghỉ thôi

    - Việc học mà em lại xem như trò chơi như thế à?

    - Đúng rồi, việc gì tôi cũng xem là trò chơi cả.

    À mà ngay cả tôi còn bị người khác xem là trò chơi, yêu rồi bỏ dễ dàng kia mà

    Jeon Jungkook khoanh tay, giọng nói đanh đá.

    -...

    - Đúng không nhỉ?

    - Em nói vậy là ý gì?

    Kim Taehyung đủ thông minh để hiểu rằng cậu đang nói đến mình.

    Tuy nhiên anh vẫn muốn hỏi lại.

    - Anh không hiểu hay là không muốn hiểu?

    - Hai năm trước anh bỏ tôi đi như thế nào anh nhớ không?

    Anh biết khoảng thời gian đó tôi đau khổ như thế nào không?

    Anh có biết có một Jeon Jungkook cứ chờ đợi anh suốt chưa?

    Anh biết là tôi phải khóc bao nhiêu đêm chưa?

    Anh thật sự không biết được.

    Tôi nghỉ học hai năm cũng chỉ vì sự tổn thương mà anh gây ra đó, lúc anh đi anh đã suy nghĩ về tôi chưa?

    Hay là chưa bao giờ?

    Anh có bao giờ hiểu cho tôi không Kim Taehyung?

    - Kim Taehyung anh thật sự làm sao vậy?

    Nếu như anh quay trở về đây để dày vò tôi thì làm ơn buông tha cho tôi, tôi xin anh đấy!

    Kim Taehyung đứng đó, từng câu từng chữ cậu nói hắn đều nghe rõ hết.

    Giọng nói của cậu dường như nghẹn lại, ánh mắt long lanh dường như sắp khóc.

    Cậu đem hết những gì muốn nói suốt hai năm qua, nói hết tất cả, từng câu từng chữ dường như nghẹn ở cổ họng đến không thở nổi.

    - Jungkook tôi xin lỗi..

    - Im đi, lời xin lỗi của anh có thể khiến 2 năm trước quay lại sao hả?

    - Jungkook tôi có lí do nên mới như thế, chỉ l...

    - Lí do?

    Bây giờ anh có giải thích đến đâu đi nữa tôi cũng chả muốn nghe!

    Đừng làm phiền đến cuộc sống của tôi

    - Jungkook à..

    - Tôi ghét anh lắm!

    Sau khi nói hết những điều mà bấy lâu nay giấu diếm thì Jeon Jungkook cũng rời đi, nếu còn ở lại đó thì cậu chắc chắn sẽ khóc oà lên như đứa trẻ mất.

    Đây là lần đầu suốt hai năm qua cậu rơi nước mắt trước mặt hắn, nếu như không kiềm được nữa thì sẽ khó coi lắm..

    Kim Taehyung lo lắng nhìn theo bóng lưng khuất dần sau cánh cửa, thật sự hắn đã sai.

    .

    .

    .

    ______

    Jeon Jungkook sau khi về đến nhà thì chạy một mạch thẳng vô phòng mình, bố mẹ cậu cũng không có ở nhà vì đã đi làm hết.

    Sau khi trút hết những uất ức và những điều bấy lâu chưa nói thì hiện tại bây giờ cậu đang khóc, chỉ hôm nay thôi, Jeon Jungkook hứa sẽ khóc hôm nay thôi và sẽ quên đi tất cả.

    * ting ting*

    * ting ting *

    Tiếng tin nhắn của điện thoại reo lên nhưng cậu vẫn mặc kệ, cậu chẳng còn tâm trạng để xem bất cứ thứ gì cả.

    * ting *

    Một tiếng tin nhắn nữa lại reo lên và một cuộc gọi nhỡ, Jeon Jungkook lúc này mới ngưng một chút nhưng vẫn còn từng cơn nấc nghẹn.

    Mắt đỏ ao và sống mũi cay cay.

    " Alooo 1, 2, 3, 4 Jungkook của anh có đó không ta?"

    " Dạo này lâu lắm rồi không gặp cưng "

    " Lát ra quán cf phía đối diện trường học gặp nhau nha em trai "

    " Có cả mấy thằng bạn anh "

    " Đọc tin nhắn đi không cần trả lời lại anh đâu, nhớ đến nhé Jungkook"

    *Cuộc gọi nhỡ *

    Nội dung tin nhắn bao gồm là vậy, người vừa nhắn cậu là anh họ của cậu Kim Hynjin năm nay 25 tuổi và cũng đang làm giáo viên.

    Jeon Jungkook vừa xem tin nhắn xong liền quăng chiếc điện thoại sang một gốc, vẫn còn chút ấm ức mà sụt sịt mũi, suy nghĩ mong lung một chút, Jeon Jungkook quyết định ngủ một giấc.

    .

    .

    __________

    Xin lỗi hôm nay bận nên ra chap muộn ạaa😭😭😭
     
    [Taekook] Cua Lại Nyc
    5: "..."


    Đúng 7 giờ tối thì cậu thức dậy, vì lúc sáng đã có hẹn với anh họ nên bây giờ cậu cũng phải đến chỗ hẹn.

    Lúc sáng khóc nhiều nên bây giờ mắt cậu hơi đau và sưng thì phải.

    Jeon Jungkook mặc cho mình một chiếc áo thun màu đen và quần short ngắn, bên ngoài là mặc áo hoodie, vì đi gặp anh cậu và những người bạn của anh cậu nên cũng không cần ăn mặc quá lố, những người bạn của anh cậu, cậu đã gặp hết rồi.

    Jeon Jungkook vuốt lại tóc tai cho gọn gàng, nhìn sơ mình trong gương một cái rồi nhanh chống rời đi.

    .

    .

    _________

    CAFE DONYUE

    - Hey Jungkook, bọn anh ở đây

    Kim Hynjin vẫy tay gọi Jeon Jungkook, cậu cũng đã nhìn thấy rồi.

    Vừa nãy cậu ra ngoài thấy trời trong xanh chả làm sao cả, đi được nửa đường thì lại mưa, thường thì cậu sẽ chạy ôtô nhưng hôm nay cậu chạy xe máy nên vì thế đã bị dính mưa.

    - Dạ em chào mấy anh ạ

    - Chào nhóc Jungkook nha

    Bạn của anh trai cậu đều đồng thanh chào lại.

    Thật sự Jeon Jungkook là cậu nhóc dễ thương và lễ phép vô cùng, không quan tâm mình bị dính mưa ướt mà điều đầu tiên đã chào các anh rồi.

    - Mưa lớn lắm, em không chạy ôtô à mà dính mưa thế?

    Sao không nói anh ra đón

    - Không sao đâu ạ, khi nãy em chạy nửa đường rồi mà mưa nên em không biết làm sao nên đành chạy đại vậy hì hì

    Jeon Jungkook cười trừ, tóc cậu hơi ướt, vai cũng ướt một mảng không ít, trong quán cafe còn bật máy lạnh nên hiện tại cậu rất lạnh rồi.

    - Em lạnh à Jungkook, để anh kêu nhân viên lấy khăn

    - Dạ thôi anh, không sao.

    Em không có lạnh lắm

    Jeon Jungkook xua tay từ chối, ngồi xíu nói chuyện với mấy anh thôi là về rồi nên không cần phải đi thay đồ gì cả.

    - Anh thấy em lạnh đó nha nhóc

    - Dạ không đâu anh

    - Hừm!! cứng đầu quá, thế em uống gì anh gọi

    - Dạ vẫn như cũ

    Jeon Jungkook đến đây nhưng món thường xuyên cậu uống là sữa chuối thôi.

    - Một sữa chuối và một sinh tố dâu nhé

    - ???

    Anh họ của cậu vừa gọi nước xong thì cậu liền quay qua thắc mắc, bạn bè của anh cậu đã đến đủ hết rồi kia mà, bốn người đến và ngồi cạnh nhau đây, chả lẽ anh cậu lại gọi thêm cho cậu uống à?

    - Em uống sữa chuối không kèm theo sinh tố dâu đâu anh

    - Anh gọi cho bạn anh

    - Dạ?

    Anh Kang ạ?

    - Kang nó đang uống cafe đấy Jungkook

    Jeon Jungkook trơ mặt ra đưa dấu chấm hỏi to đùng, thấy vậy Hynjin phì cười, nói thêm

    - Anh còn một thằng bạn nữa chưa đến, bạn anh mới quen hai năm nay đấy, lúc đó học cùng trường với anh

    - À..dạ..

    Bây giờ cậu không thắc mắc nữa, nhân viên vừa bưng ra hộp ly sữa chuối và ly sinh tố dâu, Jeon Jungkook cũng nhận lấy và uống một ngụm.

    - Anh em ơi tôi có lỗi quá, xin lỗi anh em tôi đến trễ, do mưa và kẹt xe quá

    Giọng nói trầm ấm đầy quen thuộc, Kim Taehyung từ bên ngoài bước vào, cười tươi nhìn mọi người sau đó mới chú ý sang cậu.

    Kim Taehyung vừa đến thôi thì Hynjin lập tức nhanh nhẹn đứng dậy giới thiệu để cả hai trở nên thoải mái và thân thiết hơn.

    - À giới thiệu với cậu, Đây là Jungkook em họ tớ

    - Em họ sao?

    Thế anh chào Jungkook nhé.

    Hắn lúc đầu khi nghe nói đến em họ có vẻ ngạc nhiên, nhưng khi suy nghĩ gì đó thì hắn lại chào cậu như cả hai chưa từng quen biết nhau vậy.

    - Jungkook à giới thiệu với em đây là bạn của anh, Kim Taehyung.

    Quen lúc anh còn đi học, bây giờ ai cũng làm giáo viên hết rồi, vì là bạn mới của anh nên hai người làm quen với nhau nhé.

    Không cần ngại đâu

    - Chào anh

    Kim Taehyung chìa tay ra ngõ ý muốn bắt tay cậu, Jeon Jungkook nhìn có phần chán ghét nhưng anh cậu ở đây cậu không thể không làm được.

    Bàn tay hắn ấm áp bao nhiêu thì bàn tay Jungkook lạnh bấy nhiêu, khi vừa chạm tay vào hắn cũng có vẻ bất ngờ, bây giờ nhìn kỹ lại tóc cậu vẫn còn ướt, áo hoodie bị ước một mảng ở vai.

    Không chỉ để ý ở tay lạnh và mái tóc ngay cả mắt cậu hắn cũng để ý, nhìn có vẻ hơi sưng chắc là sáng vừa khóc một trận rồi.

    Hắn nhìn có vẻ đau lòng nhưng chợt nhận ra tay cậu đang rút về, hắn quên mất.

    - Sao nhìn hai người có vẻ ngượng thế?

    Nào cứ làm quen với nhau đi

    Jeon Jungkook tuy cười và gật đầu, nhưng hiện tại cậu muốn rời khỏi quán cafe này nhanh nhất có thể.

    - Anh nghe Taehyung bảo là Taehyung cũng đang là giáo viên ở trường TK, trường mà em học đúng không Jungkook?

    - Dạ đúng rồi ạ

    - Tớ còn là giáo viên chủ nhiệm của lớp em cậu đấy Hynjin

    Jungkook vừa nói xong lập tức Kim Taehyung liền tiếp lời.

    Anh trai cậu liền đưa vẻ mặt bất ngờ, vỗ tay một tiếng thật lớn.

    - Ể được nhề, thế cậu để ý em tớ nhé, nhóc đó không học cứ phạt nó cho tớ

    -...

    Jeon Jungkook chả biết phải trốn mặt đi đâu, đành ngậm ngùi uống ly sữa chuối.

    - Tớ biết rồi, tớ sẽ để ý đến em ấy

    Thật là một sự trùng hợp không tưởng, không cần tìm đến lý do gì cả, hắn cũng có lí do để mắt đến cậu rồi.

    - Anh Hynjin em lớn rồi mà

    - Nhưng việc học của em quan trọng

    - Em học giỏi mà

    - Chẳng phải em yếu toán sao?

    -...

    Jeon Jungkook lại im lặng, bày ra bộ mặt hờn dỗi.

    - Ể!!!

    Taehyung học giỏi toán lắm đó!!

    Cậu nghe xong liền cự tuyệt lắc đầu tuyệt đối, mới sáng nay cậu vừa cắt đứt với hắn xong, nói theo giọng điệu này của anh họ thì chắc chắn anh cậu sẽ để Kim Taehyung kèm cậu rồi!!

    - Jungkook à anh có ý này..

    - A..anh Hynjin, em thật sự không yếu môn toán như anh nghĩ đâu

    - Hừm..cậu thấy em tớ thế nào Taehyung?

    - Hôm trước tớ có gọi em cậu lên làm bài

    Kim Taehyung vừa nói vừa nhìn biểu cảm Jeon Jungkook, cậu híp mắt, băm môi cảnh cáo hắn rằng không được nói bất cứ điều gì về hôm đó cho anh cậu nghe, nhưng Kim Taehyung hắn không sợ đâu!

    - Rồi nhóc đó có làm được không?

    - Hừm...Không.

    - Đấy!!

    Biết ngay!

    Bây giờ Jeon Jungkook có chạy cũng không thoát, Hynjin nhìn Jungkook rồi chặc lưỡi.

    - Jungkook à, Taehyung sẽ dạy kèm toán cho em đấy

    - Ơ kìa???

    Anh Hynjin

    - Không nghe anh à?

    Anh quyết rồi đấy nhé!

    Dám cãi không hả?

    Anh nói bố mẹ em đấy

    - Ơ thôi..em nghe..

    Jeon Jungkook bĩu môi hờn dỗi, nếu biết mọi chuyện như thế cậu thà không đi gặp anh cậu còn hơn.

    - Taehyung giúp tớ kèm toán Jungkook nhé

    - Được.

    .

    .

    __________

    Dị hee😋

    Buổi tối vv nheee💗
     
    [Taekook] Cua Lại Nyc
    6: "..."


    Sáng hôm sau cậu vẫn đi học như mọi ngày, trông cậu hôm nay nhợt nhạt hơn mọi khi thì phải, vẻ ngoài tươi tắn khi đến lớp đều bay mất thay vào đó là gương mặt mệt mỏi.

    Tối qua cậu vừa đi cafe về xong thì cậu đau đầu đến không chịu nổi, người thì nóng hết cả lên nhưng cậu chỉ nghĩ đó là cảm vặt nên vẫn nhởn nhơ không uống thuốc.

    Cậu là người rời khỏi nhà cuối cùng nên chẳng ai biết cậu đang bệnh cả, tuy nhiên cậu vẫn phải đi học, đầu năm cậu cũng chẳng muốn nghỉ.

    - Hey anh Jeon

    - Người tình dưới ánh trăng của em ơi

    - Nay học muộn thế anh?

    Còn 5 phút nữa vào lớp luôn rồi

    - Hôm qua anh bị thầy Phạt gì thế anh

    - Kể anh em cùng nghe đi anh

    Jeon Jungkook chỉ nhìn bọn nó rồi lắc đầu nhẹ, hiện tại cậu rất là đau đầu, vừa đi lại bàn học thôi cậu đã muốn ngã

    - Ui sao đấy anh??

    - Khiếp!!

    Người Nóng thế

    Hai đứa đàn em đều đỡ lấy Jeon Jungkook, bọn nó hoảng hết cả lên, người cậu nóng hết cả lên rồi.

    - Bị sao thế anh??

    - Anh sao vậy anh Jeon??

    - Nóng thế

    - Sốt rồi hay sao đấy bọn mày ơi

    Bọn nó sờ lên trán cậu, chưa bao giờ thấy cậu trông bộ dạng này nên bọn nó cũng hoảng lắm.

    - Đi viện, nhanh nhanh nhanh

    - Tao không sao, bây hoảng như vậy làm gì?

    Đỡ Jeon Jungkook ngồi xuống ghế, một đứa thì sờ trán, đứa thì sờ mặt cậu, nhìn mặt cậu trắng bệt bọn nó sợ.

    - Hôm qua đi chơi dính mưa ướt nên cảm vặt

    - Em chưa thấy ai cảm vặt mà muốn xỉu như anh cả

    - Thôi thôi em xin anh, đi viện dùm em!!!

    - Bây giờ nướng thịt trên người anh còn được nữa

    Cậu thở dài, vẫn nói không sao, cương quyết vẫn học được.

    - Bây cứ lo xa, tao khoẻ lắm yên tâm, vào chỗ ngồi rồi học đi.

    .

    .

    Suốt bốn tiết học Jeon Jungkook cứ gục đầu ngủ mãi thôi, đàn em cậu thì lo lắng không thôi nhưng cậu một mực không chịu đi viện, bọn nó đã đi mua thuốc để cậu uống nhưng hiện tại tình hình vẫn chưa đỡ và sốt rất cao.

    Bây giờ chỉ còn 5 phút nữa là vào tiết học cuối, cũng là môn toán.

    *RENG RENG*

    * Cạch *

    - Học sinh!

    - Chào các em, ngồi xuống hết đi!

    Kim Taehyung cũng nhanh chống đi đến bàn giáo viên, cầm theo thước và phấn để chuẩn bị đi vào bài học.

    - Trước khi vào bài học thì thầy trả bài cũ một vài bạn

    Kim Taehyung lật danh sách lớp, nhìn tổng thể một lượt rồi nhìn xung quanh lớp.

    - Hôm nay ngày mấy ý nhỉ?

    - Thầy sẽ gọi một bạn..có tháng sinh là số 9

    .

    .

    - Ủa??

    Chả phải anh Jeon sinh tháng 9 sao trời

    - Trời, ông thầy này hại anh tui nữa

    - Rồi giờ làm sao???

    - Ê hình như lớp mình chả ai sinh tháng9 luôn, chỉ có mình anh Jeon

    - Rồi hiểu, vậy giờ tính sao??

    - Ý là giờ lo anh Jeon đi chứ đừng có quan tâm đến vấn đề trả bài được không mấy thằng này!!

    Bọn đàn em bắt đầu lúng túng còn Jeon Jungkook thì đang nằm gục đầu xuống bàn không quan tâm đến mọi người hoặc là chuyện gì đang xảy ra ở lớp cả.

    .

    .

    - Theo thầy kiểm tra danh sách thì có một bạn sinh tháng 9 thôi

    - Vì hôm nay là ngày 9 nên thầy sẽ kêu bạn sinh tháng 9

    Cả lớp nghe mà cứng đờ, đây là trả bài theo cách gì ấy nhỉ??

    Có nhiều đứa vui vì không gọi chúng mình, có nhiều đứa thì bỡ ngỡ.

    - Jeon Jungkook.

    Lại một lần nữa Kim Taehyung lên tiếng, cái tên được gọi nhanh chống được mọi người chú ý.

    Hắn đi đến bàn giáo viên ngồi đó chờ đợi người vừa gọi lên trả bài, nhưng ngồi đó khoảng vài phút thì chẳng thấy ai lên cả, thấy vậy mới có một học sinh lên tiếng.

    - Thầy ơi bạn Jungkook không lên trả bài được

    Vì tình trạng bây giờ của Jungkook mọi người trong lớp đều biết cả, cậu thì rất hoà đồng trong lớp nên mọi người cũng mến lắm.

    Vì cậu không cho nói với giáo viên nên đàn em của cậu cũng đành bất lực mà tự đi mua thuốc bên ngoài về cho cậu uống mà không xuống phòng y tế của trường.

    Tình hình hiện tại vẫn còn sốt cao, thấy thế lớp trưởng của lớp mới lên tiếng.

    - Thầy gọi bạn khác được không ạ, tổ trưởng cũng được ạ.

    Kim Taehyung nhướng nhẹ mày, hai ngón tay xoay cây viết bỗng nhiên dừng lại rồi nói

    - Thầy muốn bạn Jungkook trả bài, hay bạn ấy không thuộc bài?

    - Vâng, không phải ạ.

    - Em gọi bạn ấy lên đây, từ nãy tới giờ thầy vẫn chưa thấy bạn đó nhỉ?

    - Jungkook..bạn ấy đang sốt cao, không lên được ạ

    Lớp trưởng nói xong liền thở phào một hơi nhẹ, nhìn xuống cậu đang nằm úp mặt xuống bàn kia.

    - Jungkook bị sốt?

    Kim Taehyung hoảng hốt lập tức đứng dậy, hắn đi xuống tổ bốn bàn cuối, nơi mà cậu đang ngồi, đưa tay sờ vào trán.

    - Sao từ đầu các em không bảo với thầy hả?!

    Kim Taehyung đỡ lấy Jeon Jungkook đứng dậy, nói lớn với cả lớp.

    Người cậu hiện tại nóng hết cả lên.

    Mọi sự lo lắng của hắn đều biểu hiện rõ trên gương mặt, hắn đỡ lấy một tay Jungkook choàng qua cổ mình, tay của hắn thì choàng sang eo cậu.

    - Tiết học hôm nay chúng ta nghỉ, các bạn còn lại về sớm đi.

    Về việc Jungkook tôi sẽ lo cho em ấy

    - Này làm cái gì vậy?

    Jeon Jungkook nhíu mày, định gỡ cái tay đang ôm lấy eo mình ra nhưng chẳng còn một chút sức lực nào.

    - Sao sốt lại không bảo tôi?

    Kim Taehyung nhỏ giọng nhẹ nhàng, ánh mắt thể hiện sự lo lắng.

    - Tôi đâu cần sự lo lắng đó từ anh, đừng có bố thí cho tôi

    Jeon Jungkook nói nhỏ bên tai hắn, cả lớp đang chuẩn bị dẹp tập sách về nên cũng chẳng ai để ý hay nghe thấy cả.

    - Đừng bướng nữa, tôi đưa em đi viện

    - Không!

    Biết là cậu sẽ không chịu, nhưng hiện tại tình trạng sức khoẻ của cậu là trên hết, bây giờ cậu không đồng ý thì hắn vẫn làm theo ý mình thôi.

    - Em ơi, một lần thôi em nghe tôi đi?

    Kim Taehyung hạ giọng hết sức có thể, năn nỉ một Jeon Jungkook đang cứng đầu.

    -...

    - Nếu không đi viện thì đến nhà tôi

    - Tôi chả muốn về nhà anh làm cái gì

    Đã trôi qua năm phút, cả lớp bây giờ đã về hết chỉ còn lại mỗi cậu và hắn.

    Khi nãy đàn em cậu có đợi nhưng Kim Taehyung không cho, vì không muốn bọn nó bị phạt nên cậu cũng kêu bọn nó về, không cần lo lắng gì nhiều cho cậu.

    Jungkook chả chịu cái tay đang ôm eo kia mà đẩy hắn ra, Kim Taehyung cũng đành bất lực, dìu cậu lại ngồi xuống bàn học còn hắn thì đứng đối diện cậu.

    - Em đang sốt cao lắm, có phải hôm qua dính mưa không?

    - Ừ

    - Thế đi viện với tôi nhé?

    Tôi lo lắm đấy

    - Không cần

    - Đừng bướng nữa

    - Tôi bảo không cần, ba cái chuyện này tôi bị hoài ấy mà

    Jeon Jungkook cúi mặt, không đối diện với hắn, giọng cậu khàn đi nhiều rồi.

    - Một là đi viện còn hai là đến nhà tôi

    - Sao không về nhà tôi?

    -...

    Kim Taehyung im lặng một hồi lâu, chẳng qua hắn muốn chăm sóc cậu nhiều hơn thôi mà.

    - Để tôi tự về, không cần nhờ anh đâu

    Jeon Jungkook chán ghét, mặc kệ tấm thân đang mệt mỏi mà lấy cặp định về.

    - Này, để tôi đưa em về...nhà tôi.

    -...

    - Tôi đã hứa với anh của em là để ý đến em rồi mà

    Jeon Jungkook bất lực, nhìn chằm chằm hắn.

    Thấy thế Kim Taehyung mới tiến lại gần cậu hơn, đưa tay sờ trán.

    - Em sốt rất cao, nên nghe tôi lần này đi..

    Ánh mắt hắn nhìn cậu chứa biết bao nhiêu sự lo lắng, Jeon Jungkook vội lãng tránh, môi nhỏ mấp mấy.

    - Ừ.

    .

    .

    ________

    Buổi tối vui vẻ nha mấy bàa💗
     
    [Taekook] Cua Lại Nyc
    7: "..."


    Suốt quá trình trên xe hắn cậu cứ ngủ mãi thôi, không biết đã trôi qua bao lâu mới đến được nhà hắn, nhưng hiện tại cậu đang nằm trên chiếc giường êm ái của vị thầy giáo trẻ kia.

    Thuốc thì hắn đã đặt về cho cậu, cháo thì hắn tự tay nấu, hôm nay hắn có tiết dạy buổi chiều ở trường nhưng hắn vẫn xin nghỉ để lo cho cậu.

    Khi nãy hắn đã đo hết rồi, cậu sốt đến 38°C.

    Kim Taehyung lau mặt cho cậu sau đó thì dán miếng hạ sốt lên trán, mọi hành động đều hết sức nhẹ nhàng, hắn sợ cậu lại tỉnh dậy.

    Kim Taehyung ngồi một gốc ở đầu giường cạnh Jeon Jungkook, hắn cứ nghĩ mãi.

    Nếu như lúc trước hắn không bỏ đi như thế thì bây giờ hai người đã không phải xa lạ như này rồi nhỉ..

    .

    .

    Thời gian trôi qua không lâu thì cậu cũng đã dậy, hắn ngồi cạnh ngủ gục lúc nào không hay, bây giờ đã là 3 giờ chiều, Jeon Jungkook cũng đã ở đây được mấy tiếng rồi.

    Jeon Jungkook nheo mắt thức dậy, nhìn một lượt xung quanh căn phòng lạ lẫm, cậu nhìn lên trần nhà sau đó lại đảo mắt xung quanh thì dừng ngay Kim Taehyung.

    Cậu không biết cậu đã ngủ bao lâu nhưng hiện tại đầu cậu vẫn còn đau lắm.

    - Này..

    Jeon Jungkook nhỏ giọng, đưa một ngón tay chọt vào cánh tay Kim Taehyung để gọi hắn.

    - Em dậy rồi à?

    Giọng nói Kim Taehyung hơi khàn khi vừa ngủ dậy sau một giấc ngủ không lâu, hắn đưa tay sờ vào mặt cậu xem thế nào

    - Cũng không đỡ mấy nhỉ..?

    Trán cậu vẫn còn nóng, cả hai ngồi đối diện với nhau, mặt đối mặt.

    Jeon Jungkook thậm chí không tránh né hắn mà lại ngồi im cho hắn sờ gương mặt mình.

    - Em thấy trong người thế nào?

    - Khoẻ

    Jeon Jungkook thờ ơ đáp lại, chuyển ánh mắt sang chỗ khác.

    - Tôi không tin

    - Mặc anh

    Kim Taehyung ngồi suy nghĩ một hồi lâu thì nghĩ ra sáng kiến vô cùng táo bạo.

    Hắn luồng tay mình xuống đầu gối cậu, tay thì đặt ngang vai, ngay khi Jungkook không chú ý gì thì hắn đã một hơi nhấc nhẹ cậu lên.

    - Ây..!!

    Làm gì vậy hả??

    Theo phản xạ tự nhiên mà Jeon Jungkook hai tay ôm lấy cổ hắn, cậu sợ rơi xuống mất.

    - Tôi có chân tay, tôi tự đi được khỏi cần nhờ anh!

    Cậu sau khi nhận thấy hành động của mình hơi thân mật với hắn liền vội buông lỏng hai cánh tay đang ôm ngang cổ hắn, nhưng hắn nào để cậu đạt được mục đích đó chứ.

    - Ôm chặt vào để ngã đấy

    - Ngã?

    Còn lâu

    Kim Taehyung nhếch mép, giả vờ buông lỏng cậu xuống nhưng chợt nhận thấy cậu lại ôm chặt mình

    - Tôi nào để em ngã, nếu mà có ngã thì ngã vào lòng tôi một lần nữa.

    -...

    Vừa nghe câu thính sến súa này của hắn cậu liền bĩu môi chê bai, Kim Taehyung hắn uống lộn thuốc rồi!

    - Đồ điên, anh đừng tưởng làm những thứ này thì tôi có thể tha thứ cho anh

    - Đến bao giờ cũng được, chỉ cần là em thì bao lâu tôi cũng đợi

    - Tôi ghét anh!!!

    Jeon Jungkook nói rồi lườm hắn một cái, Kim Taehyung không nói gì chỉ biết lắc đầu cười trừ, hai người sau đó cũng nhanh chống đi xuống nhà bếp.

    .

    .

    .

    - Mua ở đâu mà dở quá vậy?

    Jeon Jungkook vừa ăn một muỗng cháo liền tỏ vẻ mặt chê bai, vị cháo này hai năm trước Kim Taehyung đã nấu cho cậu quả thật không sai, tuy là nói ngoài miệng như vậy.

    Nhưng hắn nấu cháo ngon thật, do cậu không thèm công nhận thôi.

    - Dở?

    Dở sao?

    Hai hàng mày Kim Taehyung chau lại ngay lập tức, chẳng lẽ tay nghề nấu ăn của hắn đã tệ rồi sao??

    - Ừ!

    Nuốt không trôi!

    Nói như vậy nhưng một muỗng rồi lại hai muỗng, từng muỗng cháo cứ thế mà bị cậu nuốt sạch.

    - Nhìn em mắc cười thật đó

    Kim Taehyung phì cười, bảo là không nuốt trôi nhưng tô cháo đã gần sắp hết rồi.

    -...

    Jeon Jungkook lườm hắn một cái, dám trêu chọc cậu à??

    - Do anh nấu nên tôi mới ăn cho no bụng để uống thuốc mai còn khỏi bệnh đi học, chứ cháo như vậy tôi chả thèm

    - Được được, em nói sao đều nghe em hết

    -...

    .

    Thời gian trôi qua 15 phút thì bát cháo cậu cũng đã ăn xong, cạnh cậu là một ly nước ấm và thuốc được đặt sẵn.

    Jeon Jungkook cũng không ngần ngại mà cầm lên uống, hắn cũng không còn ở đây nữa mà đã đi rửa bát mất rồi, hiện tại phòng khách chỉ còn mình đâu.

    *Ting* *ting*

    *Ting*ting*

    GROUP: Đàn Em Đại Ca Sữa Chuối!

    Jiyu.lee

    Alooo anh Jeon

    Đã ổn chưa thế anh???

    Jiha.Park

    Đại ca ơi anh làm tụi em lo muốn chett

    Hiyo.Min

    Rồi thầy Kim đưa anh về luôn hả anh Jeon???

    Đeptraiso2lop12C!

    Thầy Kim đưa anh đi viện hay sao anh??

    Đeptraimaxau!

    Anh có chịu cho thầy Kim đưa về không anh

    Jiyu.lee

    Khoẻ chưa anh??

    Đeptraiso2lop12C!

    Lúc đó thấy thầy Kim lo anh quá trời..

    Jungkook.Jeon

    Tao vẫn đẹp trai

    Đeptraimaxau!

    ???

    Jiha.Park

    Gì vậy ??

    Hiyo.Min

    Chắc là còn bệnh á, anh em giải tán đi ảnh hay vậy lắm..

    Jiyu.lee

    Nữa hả🥰?

    Đeptraiso2lop12C!

    ...

    Ý là sao á ấy ơi...

    Jungkook.Jeon

    Thái độ gì mấy thằng nhóc?😏

    Tao đang ở nhà người ta, bây không cần lo đâu

    Đeptraiso2lop12C!

    Đúuuuuuu

    Nay ở nhà người ta luôn

    Jiyu.lee

    Rồi biết ai luôn

    Đeptraimaxau!

    Hèn chi hồi sáng người ta lo lắng quá trời mà

    Jiha.Park

    Vậy là theo người ta về nhà chứ không đi viện đó hả...

    Hiểu anh Jeon rồi!

    Bọn em kéo đi viện không đi, người ta năn nỉ có tí là anh mềm rồi..

    Jiyo.min

    Háaa!!!

    Biết hết rồi nha

    Hiểu luôn

    Em thấy kì kì, kì này anh Jeon quay lại🥰

    Jungkook.Jeon

    Bây nói khùng điên gì đấy?

    Quay lại với ai???

    Jiyo.min

    Ai đưa anh về thì quay lại với người đó!!!

    Jungkook.Jeon

    Khiếp!

    Bọn mày ngáo à

    Tao mà quay lại với Kim Taehyung á???

    Này nhá

    Tao mà quay lại với Kim Taehyung tao không mang họ Jeon luôn!

    Đeptraiso2lop12C!

    Không mang họ Jeon thì mình mang họ Kim.

    Jungkook.Jeon

    🙂??

    ______________

    Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện nhóm thì cậu tức muốn điên, cậu định sẽ chọc bọn nó, nhưng lại bị bọn nó vật lại một câu điến người.

    Bọn này đang giỡn mặt với cậu hay sao đấy chứ, hôm nay cả gan dám chọc luôn cả cậu.

    Biết cậu đã không sao nên khi nhắn xong bọn nó đã offline hết.

    Làm cậu cay cú một ván xong lại bỏ chạy, bọn này được!

    Jeon Jungkook ngồi ở ghế sofa suy nghĩ, biết thế cậu không nói như thế cho rồi!!

    Cái gì mà quay lại với chả mang họ Kim?

    Cậu không phải là lò vi sóng mà quay đi quay lại!!!

    .

    .

    _______

    Thiệt vậy hông🌚🌚

    Buổi tối vui vẻ nha mấy bạn iuu💗
     
    [Taekook] Cua Lại Nyc
    8: "..."


    Tối đó cậu được Kim Taehyung đưa về nhà, ba mẹ cậu cũng đã biết chuyện và vô cùng lo lắng nhưng nhờ có Kim Taehyung chăm sóc nên ông bà cũng yên tâm được phần nào.

    Kim Taehyung đưa cậu về lúc 7 giờ tối, bố mẹ cậu còn mời hắn vào nhà để nói chuyện, cả ba nói chuyện với nhau vô cùng thân thiết.

    Hắn cũng giới thiệu mình là bạn của anh họ Jungkook và cũng là giáo viên dạy kèm môn Toán cho cậu nên bố mẹ cậu cũng hài lòng.

    - Cảm ơn Taehyung đã chăm sóc Jungkook giúp bác nhé

    - Dạ bác.

    - Bác cũng nghe nói cháu là bạn của HyJun phải không?

    Ông Jeon ngồi ở ghế sofa nói chuyện với Kim Taehyung, trông vô cùng vui vẻ và thoải mái.

    - Dạ đúng rồi bác

    - Bác cũng vừa nghe HyJun nói cháu cũng là người dạy kèm Toán cho Jungkook nhà bác đúng không?

    - Dạ đúng rồi ạ

    - Thế lịch dạy của cháu như thế nào? sắp tới bác với vợ đi công tác hơi nhiều để Jungkook ở nhà một mình cũng không yên tâm lắm

    Kim Taehyung nghe xong cười cười, suy nghĩ đôi chút.

    - Bố..lúc trước con cũng hay ở nhà một mình mà, với cả nếu như con thấy chán con cũng sẽ sang nhà bạn con chơi thôi.

    Bố không cần lo cho con đâu

    Jeon Jungkook chưa bao giờ thấy bố cậu nói về chuyện riêng cho người khác nghe cả, nhưng hôm nay lại nói cho Kim Taehyung biết.

    Chắc hẳn có chuyện gì khác muốn nhờ hắn chăng?

    - Jungkook!

    - Dạ...

    Ông nhìn qua sang gọi tên cậu khiến Jeon Jungkook lạnh sống lưng, gương mặt ỉu xìu. cậu nói vậy thôi nhưng cậu sợ bố cậu lắm..

    - Cháu sẽ dạy theo tuần, một tuần cháu sẽ dạy 3 buổi và dạy vào buổi tối

    - Ừm như vậy cũng tốt

    - Nếu như bác không an tâm để Jungkook sang nhà cháu buổi tối thì cháu có thể sang đây cũng được, buổi tối cũng nguy hiểm lắm

    Jeon Jungkook nghe xong trong lòng gào thét muốn điên, hắn có bị điên không mà nói như vậy???

    Đừng tưởng hôm nay chăm cậu một buổi mà bày đặt ra oai như thế.

    - Jungkook con muốn như thế nào?

    Bố Jeon quay sang hỏi cậu, Jeon Jungkook lúc này mới giật mình, dập tắt mọi suy nghĩ khi nãy.

    - Dạ con chỉ muốn ở nhà, con không muốn học thêm đâu

    Jeon Jungkook bĩu môi, ánh mắt long lanh bày ra vẻ mặt năn nỉ.

    - Thôi bố hiểu rồi

    - Thật ạ???

    Ông cười một cái rồi nhìn sang Kim Taehyung.

    - Thế cứ mỗi tuần cháu sang đây dạy kèm Jungkook nhà bác nhé

    - Ơ???

    Kim Taehyung cứ tưởng là không được dạy kèm cậu nhưng không, bố Jeon đã quyết như thế thì cậu khó mà trốn khỏi

    - Vâng cháu nhớ rồi ạ.

    - Ơ bố???

    Bố???

    Jeon Jungkook đơ ra một chỗ ở đó, đến khi bố cậu tiễn Kim Taehyung ra cửa xong cậu vẫn ngồi ở đó đơ ra.

    - Con sao đấy?

    Không phải con vừa nói muốn ở nhà sao?

    - Ý con không phải thế mà..

    - Con muốn sao đây

    - Bố!!

    Con hong học thêm đâu mà!!!

    - Này con, Taehyung cũng là bạn của anh con, bố thấy Taehyung chăm con như thế bố cũng yên tâm

    - Ơ??

    Bố tin Kim Taehyung á?

    - Gọi thầy hoặc anh, sao gọi cả họ lẫn tên thế hả??

    -...

    Bố cậu hết thương cậu rồi...từ nãy tới giờ toàn bênh Kim Taehyung thôi, bây giờ mức độ ghét của cậu đối với hắn đã tăng lên một tỷ lần rồi đấy!

    - Học cho đàng hoàng đấy nhé Jungkook, bố nghe Taehyung nói gì về vấn đề học tập của con thì biết tay bố

    - Dạ vâng...

    .

    .

    _____

    *Cạch*

    Jeon Jungkook vừa lên phòng mình rồi ngã lưng xuống chiếc giường êm ái, bệnh vẫn chưa khỏi hẳn nhưng đã đỡ đi nhiều rồi, không còn nóng như lúc sáng nay nữa.

    Sự thật mà nói hắn cũng kỹ lắm chứ...

    Lấy chiếc điện thoại từ trong túi áo ra, Jeon Jungkook híp mắt nhìn tên người vừa theo dõi mình trên Instagram.

    TH.Kim

    Khỏi cần đoán cũng biết là ai, hôm nay lại dám lần mò vào theo dõi Instagram của cậu cơ đấy, để xem theo dõi để làm gì.

    ___________

    TH.Kim

    Chào

    Đã xem.

    TH.Kim

    Tôi Kim Taehyung đây nè

    Đã xem.

    TH.Kim

    🙂?

    Jeon Jungkook!

    Jungkook.Jeon

    ?

    TH.Kim

    Biết chào lại không đấy?

    Jungkook.Jeon

    Chào người bên màn hình kia

    TH.Kim

    Kính ngữ?

    Tôi là thầy giáo của em đấy

    Jungkook.Jeon

    Chào ông già

    TH.Kim

    🙂🙂🙂

    Jungkook.Jeon

    Muốn gì nữa?

    TH.Kim

    Tôi vừa lưu số của bố em đây

    Jungkook.Jeon

    Chào anh Taehyung🙂

    TH.Kim

    Ngoan

    Jungkook.Jeon

    Tôi ghét anh

    TH.Kim

    Tôi xin lỗi, đừng ghét tôi nữa

    Em nói chuyện nhẹ nhàng với tôi một chút không được sao?

    Jungkook.Jeon

    Tại sao tôi phải nhẹ nhàng với những người đối xử tệ với tôi?

    TH.Kim

    Jungkook tôi biết lỗi rồi

    Đừng ghét tôi nữa

    Xin em đấy.

    Jungkook.Jeon

    Không cần phải cầu xin

    Bây giờ anh chỉ cần làm đúng việc của mình là giáo viên và dạy kèm cho tôi thôi còn việc của tôi là tôi mãi mãi ghét anh🙂

    TH.Kim

    Em ghét tôi thì tôi bám em mãi đấy

    Cho tôi một cơ hội thôi

    Jungkook.Kim

    Không bao giờ!

    Nếu như chỉ nhắn tôi nhiêu đó thôi không bàn về vấn để gì nữa thì thôi tôi không rảnh để nói chuyện

    TH.Kim

    Tôi không nói nữa

    ...

    Em sẽ bắt đầu buổi học vào ngày mai 7 giờ tối nhé

    Jungkook.Jeon

    Ừ.

    TH.Kim

    Nếu như mai chưa khỏi bệnh thì không cần đến lớp đâu

    Đã xem.

    Thuốc khi nãy tôi đã đưa rồi đấy, em nhớ uống.

    Đã xem.

    Đừng thức khuya quá nhé.

    Đã xem.

    Em nghỉ ngơi đi.

    Jungkook.Jeon đã offline 1 phút trước.

    ___________________

    Đến hẹn lại lên!!!

    Xin phép đăng hơi sớm vì tui ghiền bắn fif5 mấy bà oii🌚🤡

    Buổi tối vui vẻ nha mấy bà💗
     
    [Taekook] Cua Lại Nyc
    9: "..."


    Hôm sau Jeon Jungkook vẫn đi học như thường lệ, hiện tại chỉ mới 6 giờ 50 phút, cậu đang ngồi ở lớp 12C.

    Tình trạng sức khoẻ cậu thì đã đỡ đi rất nhiều.

    Ở nhà thì cũng chẳng làm gì chi bằng đi học, nhưng khi đến lớp lại bị bọn nó chọc ghẹo chuyện hôm qua.

    - Nay tươi lại rồi đó hả

    - Đã he đã he

    - Ở nhà NGƯỜI TA!!!

    - Ai chăm kỹ dữ vậy ta..

    - Về đây bên nhau...ta nối lại tình xưa

    - Ai đâu quan tâm tới anh em tụi mình

    Jeon Jungkook lườm xéo tụi nó, chuyện hôm qua là hiểu lầm thôi mà.

    - Khụ..khụ

    Cậu ho vài tiếng, bệnh tình vẫn chưa khỏi hẳn đâu nhưng như thế là quá khỏe đối với cậu rồi.

    - Bây thôi đi, dù sao tao cũng đi học rồi

    - Sao mà bỏ qua được anh!!!

    - Bây có tin tao cho đứa một cú đấm không?

    Jeon hăm he bọn nó, tưởng chừng bọn nó sẽ sợ nhưng không.

    - Dạ chào thầy Kim!

    Jeon Jungkook nghe Min Hiyo nói xong liền xoay người lại nhìn ra phía cửa nhưng chẳng thấy ai

    - Ê!!!

    - Thấy rồi nha, thấy rồi nha!!!

    - Vậy mà bảo không quan tâm

    - Biết hết rồi nha!!!

    - Bọn mày biết gì?

    Điên à?

    Jeon Jungkook đảo mắt xung quanh lớp một lượt, khoanh tay nhìn bọn nó làm trò

    - Thì thấy anh quay lại đó

    - Quay lại gì??

    - Quay lại với người yêu cũ

    Park Jiha nói xong cả nhóm bạn đều cười phá lên trêu chọc, Jeon Jungkook cọc tức muốn điên người.

    - Bọn mày bớt khùng lại, bọn mày cứ chờ mà xem.

    Tao mà quay lại với tên đó tao không mang họ Jeon đâu, xem họ tao cho chuẩn vào!

    - Kim Jungkook

    - ???

    *ui da*

    Lee Jiyu vừa nói xong thì liền bị Jeon Jungkook gõ một cú ngay đầu khiến nó phải thốt lên một tiếng rồi xoa xoa nhẹ.

    Bọn kế bên thấy xong cũng im bặt nhưng vẫn cười mỉm.

    - Câm lại hết nghe chưa?

    -...

    -..

    -..

    .

    .

    _________

    Đúng 7 giờ 15 phút thì vào lớp, hôm nay lại có một tiết toán nữa, cậu học toán riếc ngán luôn rồi, lại phải gặp Kim Taehyung nữa khiến cậu càng ghét thêm.

    Hôm nay thì lớp có một bạn học sinh mới chuyển vào, khi nãy đã được Kim Taehyung giới thiệu và xếp chỗ ngồi.

    Bạn học mới của lớp là một bạn nam, tên là Min Eun trong khá là dễ thương có vẻ hơi lùn, nhưng nhìn tổng thế rất là đáng yêu.

    Tiết học đã trôi qua được mười mấy phút, Kim Taehyung thật sự giảng bài rất hay và dễ hiểu, dễ tiếp thu bài.

    Jeon Jungkook phải khẳng định một điều đây là sự thật.

    Sau khi đã giao bài tập cho cả lớp giải thì Kim Taehyung đi đến bàn giáo viên ngồi một chút, trong khi chờ thời gian cả lớp làm thì hắn móc điện thoại từ trong túi ra, lướt lướt một hồi sau đó vào Instagram.

    ____________

    TH.Kim

    Khỏi bệnh chưa ?

    Jungkook

    _____________

    *ting*

    Một tiếng tin nhắn vang lên giữa không gian yên ắng khiến cả lớp giật mình, riêng Jeon Jungkook cũng thế, cậu lại quên để chế độ im lặng rồi.

    ___________

    TH.Kim

    Không trả lời tin nhắn là tôi bắt em vì tội sử dụng điện thoại trong giờ học đấy

    Jungkook.Jeon

    🙂??

    Bị điên à??

    TH.Kim

    Em khỏi bệnh chưa?

    Jungkook.Jeon

    Rồi

    TH.Kim

    Khi nãy tôi vẫn nghe giọng em còn khàn kia mà

    Jungkook.Jeon

    Đang trong tiết dạy mà thầy lại đi sử dụng điện thoại nhỉ?

    TH.Kim

    Thì sao chứ nhóc?

    Jungkook.Jeon

    Tôi mách hiệu trưởng đấy

    TH.Kim

    Thử xem nào

    Hừm..để xem ai là người sử dụng máy trong giờ học nào

    Jungkook.Jeon

    Là do anh nhắn tôi trước

    TH.Kim

    Được được, tôi sai

    Bài tập làm được không?

    Jungkook.Jeon

    Cảm ơn vì anh đã làm tôi mất thời gian trong việc giải bài tập mà anh giao🙂

    Tôi chưa làm được cái đách gì cả!!

    TH.Kim

    Đã gửi một ảnh.

    Làm đi, tôi giải rồi đấy

    Jungkook.Jeon

    Xem thường tôi à😒?

    TH.Kim

    Không có mà, tôi tự nguyện

    Jungkook.Jeon

    😒

    TH.Kim

    Mỗi Jungkook được thế thôi~

    Đã xem.

    Jungkook.Jeon đã offline 1 phút trước.

    ________________

    Jeon Jungkook vừa nhận được ảnh là làm ngay lập tức, bỗng nhưng thấy hắn cũng không đáng ghét lắm.

    Phía trên bàn giáo viên kia thì Kim Taehyung đã để điện thoại sang một bên, ánh mắt từ nãy đến giờ cứ nhìn xuống cậu nhóc ở tổ bốn bàn cuối kia, cười nhẹ.

    - Các bạn làm xong hết chưa nhỉ?

    Kim Taehyung đi xuống từng dãy bàn, nhìn vào vở từng bạn rồi gật đầu.

    - Các em làm rất tốt, nhưng thầy chỉ cộng điểm cho một bạn thôi nhé

    Cả lớp vui mừng vì tất cả làm đúng, nhưng chỉ cộng điểm một bạn thì có vẻ hơi hụt hẫng.

    - Jeon Jungkook 10 điểm, thầy sẽ cộng vào điểm kiểm tra 15 phút của em sắp tới nhé

    .

    .

    - Ủa???

    - Ê???

    - Gì vậy anh Jeon

    - Chuyện gì nữa lại chuyện gì nữa??

    - Ế!!

    Anh Jeon tra Google phải hông?

    Bọn đàn em cậu mắt chữ A mồm chữ O, riêng cậu cũng khá là bất ngờ.

    - HẢ?

    Ê tao không có biết..ơ..?

    .

    .

    Kim Taehyung nhìn xuống dưới vẻ mặt ngây ngốc của tụi đàn em cậu thì hắn lại nói thêm.

    - Vì bài của Jungkook giải rất là chi tiết và theo cách của thầy nên thầy rất THÍCH.

    Hắn nói xong thì nhấn mạnh một chữ rồi cười mỉm, sau đó cũng kết thúc tiết học.

    .

    .

    .

    _________

    Dị haaa🌚

    Định thêm chap nữa mà hoi để mai đi=)) mấy bà muốn hnay hay là mai...

    Buổi tối vui vẻ nha mấy bà💗
     
    [Taekook] Cua Lại Nyc
    10: "..."


    Kết thúc một buổi sáng học dài thật dài, trưa nay cậu có hẹn đi đánh cầu lông với vài đứa bạn.

    Cậu rất giỏi trong các môn thể thao nên nếu bắt gặp cậu trong lúc đấu thì cẩn thận nhé.

    Jeon Jungkook hiện tại đang ở nhà và nhà cậu thì chẳng có ai vào giờ này cả, cậu rất ít khi ăn ở nhà, có bố mẹ thì cậu sẽ ăn còn không thì cậu ra ngoài ăn thôi.

    Lấy một hộp sữa chuối trong tủ lạnh, Jeon Jungkook cấm ống hút, kéo một hơi thật đã.

    *ting*

    Jeon Jungkook rất ít khi nhắn tin cho ai, trừ khi việc gì đó quan trọng.

    Nhìn tên người nhắn thôi đã không muốn trả lời, dù sao thì chuyện sáng nay cũng làm cậu vui vui.

    ________

    TH.Kim

    Đã ăn gì chưa?

    Jungkook.Jeon

    Vừa học về

    TH.Kim

    Tôi đặt đồ ăn rồi

    Jungkook.Jeon

    ???

    TH.Kim

    Tôi biết em đói

    Tôi cũng đặt thuốc rồi, nhớ uống đấy

    Jungkook.Jeon

    Đối xử tốt với tôi như thế làm gì?

    TH.Kim

    Tôi muốn bù đắp cho em

    Jungkook.Jeon

    Không cần

    TH.Kim

    Không cần cũng phải cần

    Jungkook.Jeon

    Không thích!😡

    TH.Kim

    Chuẩn bị lấy đồ ăn được rồi đó

    Tôi đặt cũng 15 phút rồi

    Jungkook.Jeon

    Đã bảo không

    TH.Kim

    Trừ điểm kiểm tra buổi sáng đấy

    Jungkook.Jeon

    ...

    Lấy lần này thôi đó😒

    TH.Kim

    🥴

    Thế chiều nay có học không?

    Jungkook.Jeon

    Không

    TH.Kim

    Thế đi chơi với tôi nha?

    Jungkook.Jeon

    Bận đi đánh cầu lông với bạn rồi

    TH.Kim

    Đành hẹn em hôm khác vậy

    Cũng trễ rồi em ăn đi để đói, nhớ uống thuốc đấy.

    Đã xem.

    Jungkook.Jeon đã offline 1 phút trước.

    ______________

    Jeon Jungkook bỏ điện thoại xuống thở một hơi dài, nhìn đống đồ ăn trên bàn.

    - Đặt gì lắm vậy trời??

    Một hộp mỳ ý, hai cái đùi gà và một cái hamburger kèm theo đó là một ly khoai tây lắc và ba chai sữa chuối.

    Cậu nhìn thôi cũng cảm thấy hơi hơi đói rồi, đi xuống nhà bếp rửa tay xong nhanh chống chén thôi.

    .

    .

    .

    Sân cầu lông Incheon

    Đúng 2 giờ trưa Jeon Jungkook có mặt, cậu mặc cho mình một chiếc áo thun đen có số 7 phía sau và một chiếc quần short đơn giản.

    Giờ này cũng không đông người lắm, khoản vài nhóm đến đây chơi thôi, cậu cũng đi vào ngày thứ nên khá thoải mái.

    - Cả buổi được nghỉ hay tối nay mình đi uống tý sinh tố

    - Sinh tố màu vàng

    - Sinh tố này uống vào chắc mai anh Jeon nghỉ học luôn

    - Ảnh còn bệnh mà rủ ác

    Nhắc đến cậu cũng thèm, đã lâu rồi cũng không uống.

    - Tối tao có lịch học

    Jeon Jungkook vừa nói vừa lấy vợt ra, huơ qua huơ lại thử vợt.

    - Trời, dạo này chăm chỉ dữ vậy cha??

    - Học gì nữa anh??

    - anh học mấy tiếng?

    Bọn mình đi trễ xíu cũng được

    Bọn nó đều đưa ra biện pháp cho cậu, Jeon Jungkook cậu bây giờ có một trăm cái miệng cũng từ chối không được.

    - Tao học từ 7 giờ đến 10 giờ tối

    - Rồi chốt tối nay 10 giờ

    -...

    Jeon Jungkook cũng lắc đầu ngán ngẩm, bỏ qua chuyện này đi, bây giờ cũng tới lúc chơi thể thao rồi.

    - Ủa Jungkook phải không?

    - Hả?

    Jeon Jungkook nhìn người trước mặt, thì ra là Min Eun.

    Người vừa sáng nay chuyển vào lớp cậu, ăn mặc thế này chắc cũng chơi thể thao giống cậu rồi.

    - Tớ vừa chuyển vào lớp cậu lúc sáng này

    - Tớ nhớ rồi, cậu cũng chơi đánh cầu à?

    - Đúng rồi, cậu cũng thích chơi à?

    Đi chung với cậu là bốn người, còn bên phía Eun chỉ có hai người phía sau, chắc là bạn của Eun.

    - Hay là tớ với cậu chơi thử không?

    - Cậu muốn chơi với tớ á?

    Cậu chắc chưa?

    - Tớ chắc

    Jeon Jungkook cậu rất tự tin, chưa bao giờ cậu thua trước một đối thủ nào cả.

    - Nhìn mặt cậu hơi non, tôi sợ cậu thua bạn tôi

    Bạn của Min Eun lên tiếng khiến cả nhóm Jungkook đang cười bỗng nhiên sượng trân, nói như thế chẳng khác nào đang khinh thường cậu.

    - Mày nói ai non?

    Lee Jiyu nghênh mặt lên tiếng, thấy nó hay bị cậu đánh vậy thôi chứ thử động đến cậu xem?

    - Này các cậu thôi mà..

    Min Eun thấy không khí có vẻ căng thẳng nên lên tiếng, đành vội xua tay.

    - Jungkook à bạn tớ nói đùa thôi

    - Nếu bạn cậu nói thế sao không thử với tớ đi?

    - Thử thì thử

    Bây giờ không phải là cậu đấu với Eun mà là bạn của Eun sẽ đấu với cậu, mọi người đều trở nên căng thẳng không chỉ riêng Eun.

    .

    .

    ___

    Sau một tiếng trôi qua thì không ngoài sự mong đợi của mọi người thì Jeon Jungkook là người chiến thắng, kẻ không phục cũng phải phục, lần đầu gặp nhau đã khinh thường nhau như thế.

    - Uầy uầy ai non

    - Không biết tự lượng sức mình

    - Đụng tới ai thì đụng!!!

    - Sợ...sợ bên kia trốn không kịp

    Jeon Jungkook vừa thắng xong thì bọn đàn em của cậu liền tiếp lời liên tục, không chỉ ngạo nghễ Jeon Jungkook mà ngay cả đàn em cậu cũng ngạo nghễ!

    - Ai non nhỉ?

    Jeon Jungkook không có tính hơn thua đâu, nhưng thua thì cậu đây không thích.

    Bọn họ chẳng nói gì thêm, thua thì cũng đã thua, riêng Min Eun thì xin lỗi cậu rất nhiều vì bạn mình như thế.

    - Jungkook à, bạn tớ tính như thế, cậu bỏ qua nhé

    - Tớ không trách cậu, nói với bạn cậu đừng khinh người như thế

    - Tính bạn tớ như thế, tớ thật sự xin lỗi

    - Không sao đâu, cậu đi theo hai người đó đi kìa

    Hai người họ bỏ mặt Eun ở lại mà đi về trước, nếu bọn nó còn ở đây chắc là gây ra đánh nhau mất.

    - Vậy tạm biệt cậu Jungkook

    - Tạm biệt

    Sau khi Eun rời đi thì anh em cậu nhanh chống đi lại phía cậu, đứa thì xoa bóp vai, đứa thì khui nước cho cậu uống.

    - Cũng may là bọn nó chạy kịp, nếu mà ở lại là xong với em!!!

    - Nay anh Jeon hiền vậy trời!!!

    - Không phải là chuyện gì cũng sử dụng bạo lực được bọn mày à...

    Jeon Jungkook nói xong liền tự mỉm cười và gật đầu hài lòng với câu nói mình vừa nói, cậu là đàn anh!

    Nói như thế cho bọn nó hiểu!

    - Nói gì á anh??

    - Nữa...

    - Anh Jeon còn bệnh mà

    - anh Jeon nói tới đây thôi được rồi..

    .

    .

    .

    __________

    Bé thỏ nói đúng màaa🙄🙄🙄

    Cbi có cảnh hun 😋🫵🏻

    Buổi tối vui vẻ nha mấy bạn iuu💗
     
    [Taekook] Cua Lại Nyc
    11: "..."


    7 giờ tối Kim Taehyung đến nhà như đã hẹn, bố mẹ cậu cũng không có ở nhà vì đã đi gặp đối tác hết rồi.

    Hiện tại trong nhà chỉ còn hắn và cậu, giúp việc thì cũng đã về hết.

    Jeon Jungkook dẫn Kim Taehyung đến phòng mình, căn phòng rộng rãi màu chủ đạo là trắng và xám, vừa bước vào đã thơm thoang thoảng mùi gì đó rất thơm, phòng sạch sẽ ngăn nắp là điều hắn chú ý đầu tiên còn điều thứ hai là mùi hương.

    Thứ ba chắc là bàn học và tủ của cậu.

    Những chai rượu được xếp ngay ngắn khoảng chừng mười chai, hắn nhìn thấy rồi cau mày.

    - Em còn nhỏ, uống những thứ có cồn này không tốt

    - Tôi thích là được

    Jeon Jungkook không quan tâm, kéo thêm cái ghế lại cạnh bàn học để thuận tiện hơn.

    Cậu chuẩn bị sách và vở, bút rồi đặt cạnh đó.

    Kim Taehyung tuy không hài lòng với câu trả lời vừa rồi nhưng cũng không nói gì thêm, sợ cậu lại khó chịu.

    .

    .

    ______

    Thời gian học cũng trôi quá khá là nhanh, mới đó đã gần 10 giờ, hôm nay cũng học khá nhiều rồi nên Kim Taehyung định cho cậu nghỉ sớm để nghỉ ngơi, sáng mai còn phải đi học.

    Bây giờ đã 9 giờ 30 phút, khi vừa giải xong bài tập nghe hắn nói cho cậu nghỉ sớm thì cậu lập tức lao nhanh vội vào nhà tắm, chẳng biết là làm trong đó nhưng sau khoảng mười mấy phút cậu bước ra với một diện mạo khác.

    -...

    Nhìn từ trên xuống dưới, nét mặt Kim Taehyung có vẻ căng thẳng, ăn mặc như thế lại định đi đâu.

    Áo sơ mi thì lại cài cúc trên cúc dưới hớ hên như thế, quần thì lại bó sát chân.

    - Về đi, tôi ra ngoài có việc rồi

    - Giờ này trễ rồi em định đi đâu?

    - Đi đâu là việc của tôi, hết giờ dạy rồi anh về đi

    Jeon Jungkook cũng đang vội, đi đến tủ lấy khuyên tai đeo vào, cứ thế mà lướt qua người hắn vài lần.

    Đến bước cuối cùng là xịt nước hoa và chỉ cần đi thôi thì bị hắn chặn lại đứng ngay cửa.

    - Ở nhà

    - ???

    - Còn hai bài tập chưa giải, làm xong tôi cho em đi

    Kim Taehyung nhướng mày về phía bàn học, quyển vở ghi ra hai bài tập dài ngoằng.

    - Anh bảo hết giờ dạy rồi còn gì?

    - Tôi nói khi nào?

    Em có ghi âm lại không?

    - Này Kim Taehyung!

    Jeon Jungkook cau mày đi lại phía cửa nhưng vẫn bị hắn đứng chặn lại, đã thế còn khoanh tay trong đáng ghét vô cùng.

    - Chỉ cần em giải xong hai bài đó tôi liền cho em đi

    Kim Taehyung nói ra thật nhẹ nhàng nhưng trong lòng biết cậu đi đâu cả, ăn mặc thế này chỉ có thể là giống lần trước thôi.

    Hắn chỉ cho bừa bài tập, cậu có tính đường nào thì hai bài đó hoàn toàn không chính xác, hắn cho bừa kia mà.

    Jeon Jungkook nhìn đồng hồ, cũng không thèm đôi co với hắn nữa, nhìn hai bài tập trong vở mà cứng đờ.

    - Kim Taehyung anh bị cái gì thế?

    Hắn đi đến ngồi cạnh cậu, cả hai đối diện với nhau.

    Jeon Jungkook khó chịu thầm mắng trong lòng.

    .

    .

    ___

    Trôi qua 10 phút vẫn chưa giải được bài tập, cậu lúc này mới nổi cáu.

    - Kim Taehyung anh đưa bài tập gì tôi giải mãi vẫn không được vậy??

    - Đó là chuyện của em

    - Nhưng anh là giáo viên của tôi?

    - Tôi là giáo viên của em?

    Em chắc chưa?

    Jeon Jungkook giật mình, nhanh chống tỉnh lại với câu nói vừa nãy rồi nói tiếp

    - Ý tôi là...dù gì anh cũng là người dạy kèm cho tôi, ít ra anh cũng phải giảng lại cho tôi chứ??

    - Do em không chú tâm vài bài giảng của tôi

    - Nhưng anh đã giảng bài cho tôi đâu??

    - Từ lúc bắt đầu vào học tôi có giảng bài cho em không?

    - Có

    - Thế bây giờ sao em không áp dụng?

    Em lại quên?

    - Này!!!

    Anh đừng có vô lý

    Jeon Jungkook tức muốn điên, hắn là đang cố tình không cho cậu đi chơi thì có, bây giờ cũng 10 giờ hơn rồi.

    - Asii!!

    Cho tôi đi hôm nay thôi

    - Không.

    - Bài tập này về tôi sẽ tự tìm cách giải mà

    - Không.

    Bây giờ cậu nói câu nào hắn cũng không chịu, đàn em cậu gọi muốn cháy máy rồi.

    - Taehyungie..

    -...

    - Đi mà..hôm nay thôi

    - Tôi bảo rồi, khi nào giải xong thì mới bước ra khỏi phòng, còn không thì đừng hòng

    - Anh được!

    Cứ chờ đi, Jeon Jungkook này không chịu thua đâu!

    - Được thôi.

    .

    .

    ____

    Thời gian trôi qua được 10 phút..kế tiếp lại 10 phút nữa mà bài tập vẫn chưa được giải xong, Kim Taehyung hắn chơi cậu phải không??!!

    - Asiii!!!

    Jeon Jungkook đặt bút mạnh xuống bàn học khiến phát ra âm thanh lớn.

    Kim Taehyung ngồi cạnh từ nãy đến giờ nhìn rõ từng hành động của cậu.

    - Em cáu cái gì?

    Nếu em giải xong thì đã được đi rồi

    - Kim Taehyung anh lừa tôi đúng không?

    Không kiểm soát được hành động của mình mà Jeon Jungkook nắm lấy cổ áo Kim Taehyung, cả gương mặt sát lại gần hắn.

    - Huhu cho em đi một lát thôi mà..

    Vừa hổ báo được vài giây thì Jeon Jungkook lập tức hạ mình xuống lại còn xưng "em" ngọt xớt với hắn.

    Nhưng vẫn giữ im tư thế đó, tay đang nắm cổ áo còn chưa buông ra.

    - Em còn nhỏ, đi tới những nơi đó không tốt

    - Vừa phải thôi nha!!!

    - Em hùng hổ cái gì?

    Nếu em còn sát mặt lại tôi như thế, tôi hôn cho ngã đấy.

    -...

    Jeon Jungkook uất ức, buông hai tay đang nắm lấy cổ áo hắn ra, vội ngồi lại bàn tiếp tục làm bài tập.

    - Nếu em cứ cương quyết đi thì tôi trừ điểm sáng nay đấy

    - Anh!

    - Hửm?

    Khoé miệng Kim Taehyung cong lên một đường nhẹ, nhìn gương mặt đắc thắng của hắn trong thật đáng ghét quá đi mất.

    - Đừng lấy điểm số ra hù tôi

    - Tôi còn thứ khác muốn hù em nữa cơ

    - Đồ điên, bây giờ anh có cấm tôi thì tôi nhất định phải đi

    Jeon Jungkook thẳng thừng đứng dậy, bỏ ngay quyển vở xuống rồi nhanh chống rời khỏi bàn học

    - Jeon Jungkook!

    Ngay khi cậu vừa định mở cửa thì bị hắn nắm lấy cổ tay lại, cả hai bắt đầu xảy ra cãi vả.

    - Buông, anh bị điên à?

    Tôi đi đâu là quyền của tôi, anh chỉ là giáo viên mà có quyền gì cấm tôi?

    - Nhưng tôi không muốn cho em đi tới những nơi đó

    - Tôi cứ đi đấy, anh làm gì được tôi?

    Jeon Jungkook nói xong liền bị hắn ép sát vào cánh cửa, hai tay hắn chống lên cửa chặn lại, cả hai đối diện nhìn chằm chằm nhau nhưng không ai chịu nhịn cả.

    - Tôi nhịn anh lâu rồi đấy

    - Rồi em làm gì được tôi?

    Bây giờ nhìn hắn thật sự muốn đấm một phát quá đi mất, Jeon Jungkook mím môi, Kim Taehyung nói thêm câu nữa thì cậu sẽ đấm hắn một cú ngay bụng mất.

    - Con mẹ n...ưm.

    Kim Taehyung hơi cuối đầu hôn lên cánh môi nhỏ kia, Jeon Jungkook chưa kịp chửi hắn hết câu thì đã bị hắn nuốt hết.

    Cánh tay ra sức đẩy hắn nhưng lại bị hắn nắm chặt vào cổ tay đưa lên phía trên.

    Jeon Jungkook vào thế bị động mà cau mày.

    - Buô..ng.

    Kim Taehyung mạnh bạo luồng lưỡi vào trong khoang miệng ấm nóng, hắn mặc kệ cậu có chịu phối hợp hay không.

    Kim Taehyung kéo một nụ hôn thật sâu, lưỡi điêu luyện tìm kiếm mọi ngốc ngách trong khoan miệng ấm nóng, nụ hôn truyền miên kéo dài không lâu, hắn ghét khi việc hắn nói cậu chẳng nghe lời mà cắn nhẹ vào môi cậu một cái.

    Coi như trừng phạt.

    - Đừng..u.m..đau..

    Dứt khỏi nụ hôn kéo dài 2-3 phút kéo theo một sợi chỉ nhỏ óng ánh.

    Lòng ngực cậu phập phồng thở mạnh, tránh né ánh mắt hắn.

    - Tôi bảo em đừng đi, em có nghe không?

    -...

    - Hửm?

    - Không ngh...ưm~.

    Lại một lần môi chạm môi, Kim Taehyung không còn mạnh bạo như khi nãy nữa mà nhẹ nhàng vô cùng, hắn hôn vào môi nhỏ một cái phát ra tiếng, sau đó từ tốn luồng lưỡi vào bên trong.

    Jeon Jungkook đối với hành động này vô cùng cự tuyệt vì từ trước đến giờ cậu chưa bao giờ hôn như thế, nếu như có thì chỉ là môi chạm môi, còn đối với bây giờ thì khác.

    Kim Taehyung đưa lưỡi vào trong khoang miệng ấm nóng, hắn điêu luyện trêu đùa cái lưỡi nhỏ đang rụt rè của người kia, nụ hôn ngọt ngào kéo dài tận mấy phút.

    Jeon Jungkook e ngại mà chẳng biết hôn làm sao nên cứ theo thế của hắn, lần đầu tiên cậu trải qua cảm giác như thế nên đôi phần rụt rè nhưng cảm giác hơi thích.

    Sau khoảng vài phút hắn mới luyến tiếc rời khỏi môi cậu, hai tay hắn đang nắm lấy cổ tay cậu cũng buông lỏng ra, cứ thế mà Jeon Jungkook gục đầu vào vai hắn.

    - Có nghe không?

    Jeon Jungkook ngại đến chẳng trả lời nổi, chỉ biết gật đầu liên tục.

    - Bài học đến đây thôi, nghỉ được rồi

    -...

    .

    .

    ____

    Học xong rồi về thoi☺️☺️=)))

    Chap hôm ni dàii vãiii🥺

    Buổi tối vui vẻ nha mấy bà💗
     
    [Taekook] Cua Lại Nyc
    12: "..."


    Hôm sau Jeon Jungkook đi học muộn, cậu cứ nghĩ đến chuyện tối qua mãi..hắn có bị điên không mà làm như thế với cậu??

    Kim Taehyung hắn cứ như thế thì sao cậu quên hắn được đây???

    Không nói thì thôi chứ hắn là tình đầu của cậu đấy chứ!!!

    - Hôm qua bọn em gọi anh muốn cháy máy luôn!!!

    - Cái con người trễ hẹn này!!!!

    - Tất cả đều là anh em mà anh Jeon

    - Hẹn quá trời hẹn, cuối cùng nhận lại được tin nhắn lúc 10 giờ 30 phút là " tao còn bận giải bài tập "

    - Đọc xong mà anh em tụi tui lòng đau như cắt!!!

    Jeon Jungkook nghe một giàn trách móc rồi cũng im thinh, nói gì nữa..cậu là người trễ hẹn kia mà.

    Nhưng cũng tại Kim Taehyung đấy thôi!!!

    - Thôi thôi tao xin lỗi, hôm nay bọn mày ăn gì tao bao tất!

    Cậu cảm thấy có lỗi là thật, nhưng bọn nó đâu biết sự thật phía sau như nào đâu..

    - Đừng thấy tụi em hiền rồi muốn sao cũng được nha!

    Em muốn ăn gà.

    - Thôi đủ rồi đó, lỗi không thể nào tha được!

    Em một phần Hamburger

    - Lỗi phải gì anh ơi...em thì ăn mỳ

    - Em cũng thế..

    Jeon Jungkook quá hiểu bọn nó kia mà, đúng!

    Tất cả đều là anh em!

    - Bộ hôm qua bài nhiều lắm hả anh?

    - Ừ..thì Nhiều

    Jeon Jungkook nói xong liền thở dài, hai bài tập kia hắn đưa cậu còn chưa giải xong.

    Cậu cứ giải mãi nhưng nó vẫn ra cái số gì ấy??

    - Ủa mà môi anh hôm nay bị gì ấy??

    - Bị gì??

    Là sao

    Jeon Jungkook nhíu mày, sờ nhẹ môi mình.

    - Thì đỏ đỏ với hơi sưng kia kìa

    Bọn nó nói xong bây giờ cậu mới để ý, vì tối đó chẳng còn tâm trạng để ý chuyện gì cơ mà, Kim Taehyung quá đáng.

    - Hôm qua ngồi làm bài tập, bị muỗi chích vô mồm

    Jeon Jungkook nói qua loa để bọn nó không chú ý.

    - Thật là vậy á hả??

    - Con muỗi nào to gan dữ

    Cậu mặc kệ bọn nó vẫn nghi ngờ, xua xua tay bảo chỉ là chuyện bình thường, bọn nó biết cả, phòng cậu đến con kiến còn không bò vào được huống chi là con muỗi bay vào.

    .

    .

    ___

    Hôm nay cậu có vẻ vui vì không có tiết của người nào đó, cái chuyện kia cậu còn chưa dám đối mặt lại huống chi chuyện khác.

    - Vì hôm nay anh Jeon đãi nên tụi em sẽ ăn sập cái cant..ây daa

    Min Hiyo vừa đi vừa nói chuyện với cả đám nhưng nó lại đi lùi để đối diện với anh em cho dễ nói chuyện thì đụng phải một đám bạn khác lớp, hiện tại cả nhóm đang ở căn tin trường nên khá đông, cũng may là Lee Jiyu phản ứng nhanh nắm tay nó kéo lại không thôi đã ngã.

    Nhưng bạn kia thì đã bị ngã rồi.

    - Mày đi đứng kiểu gì vậy?

    Đụng trúng người yêu tao rồi

    Người mà Min Hiyo đụng trúng là một bạn nữ, phía sau bạn nữ đó là 3 đứa học sinh có vẻ ngoài trong kiêu căng.

    - Xin lỗi do tôi mãi nói chuy..

    - Mày cố ý đụng phải không?

    Mặc dù là Min Hiyo đã xin lỗi nhưng một trong những tên đó lại nắm lấy cổ áo Min Hiyo mà lên giọng.

    - Này, làm gì vậy?

    Jeon Jungkook lên tiếng, đưa tay lên chặn ngay cái tay đang nắm lấy cổ áo Min Hiyo.

    - Mày không thấy nó đụng trúng người yêu tao à?

    - Buông cái tay mày ra

    Cậu mặc kệ lời nó nói, giọng Jeon Jungkook bình thản đến lạ, nhìn mảng áo nhăn đùm của đàn em, cậu liền cau mày.

    - Tao không bỏ đấy thì sao?

    Nhìn nó nghênh mặt lên như thế như là đang khiêu khích cậu đây mà

    *Bụp*

    Jeon Jungkook thẳng thừng vung tay đấm vào một bên má phải của nó khiến nó phải ôm mặt lại.

    Đụng tới ai chứ đừng đụng tới đàn em của cậu, cậu chả ngán ai đâu.

    - Mày đánh ai vậy thằng chó?

    - Mày!

    Thằng nhóc ranh!

    Cậu chỉ thẳng mặt nó cảnh cáo, xung quanh căn tin bắt đầu náo loạn lên, mọi người đều hóng hớt mà chạy lại xem, nhóm của Jungkook và bên bọn kia đều bị bao vay lại bởi một vòng tròn lớn.

    - Đụng vào tao mày xong rồi

    - Thì như nào??

    Jeon Jungkook nhướng nhẹ mày, môi cong nhẹ lên, gương mặt không một chút biểu hiện của sự sợ sệt.

    - Địt!

    Nó vung tay định đấm vào mặt Jeon Jungkook nhưng bị cậu né được, ngược lại Jeon Jungkook còn đấm thêm một cú bên má trái của nó.

    - A..!

    - Đều rồi nhỉ?

    Đám đàn em cậu chỉ đứng nhìn thôi, bọn nó biết Jeon Jungkook dư sức đánh bọn đó kia mà.

    Trái ngược với bên Jeon Jungkook, bên cậu điềm tỉnh bao nhiêu bên đám còn lại đều nháo nhào bấy nhiêu, bọn nó đều hoảng, một trong số đó cũng biết Jeon Jungkook nên cũng lặng thinh.

    - Mẹ nó!

    Nó nóng giận mà lau thẳng về phía cậu, vì cú lao khá mạnh và nhanh nên Jeon Jungkook chưa kịp phản ứng lại nên đã ngã bị xuống sàn.

    - Thằng chó này!

    Jeon Jungkook cau mày khi nó cứ đè cậu xuống sàn, cả hai bắt đầu dằn co qua lại.

    Jeon Jungkook bị nó đánh vào một cú bên má, còn nó thì khỏi phải nói, bầm dập.

    *Reng Reng*

    Ngay cả tiếng chuông reo cả hai vẫn mặc kệ không dừng lại, Jeon Jungkook khi nãy đã vật ngược lại nó mà ngồi lên phía trên, cậu nắm lấy tóc nó, tay còn lại thì đấm liên tục.

    - Anh Jeon!

    Anh Jeon!

    Anh đánh nữa nó sẽ chết đó

    Park Jiha vội nắm lấy tay cậu can ngăn, Jeon Jungkook thấy thế lườm nó một cái rồi ngồi dậy.

    Cậu sờ nhẹ một bên má khi nãy đã bị nó đánh trúng, vết thương cũng không đáng kể.

    - Tao nói cho bọn mày biết, bọn mày đụng đến bất cứ ai thì đụng.

    Nhưng đừng đụng vào thằng Min Hiyo, rõ chưa?

    Nghe cậu nói thế bọn nó đều gật đầu liên tục như gà mổ thóc, người yêu của thằng bị cậu đánh cứ khóc lóc xin tha.

    - Giờ thì mày lượn đi

    - Này!

    Các em đánh nhau đấy à?

    .

    .

    ____

    Buổi tối vui vẻ nha mấy bà💗

    Tui đăng chap này rồi thứ 5 tui off một hôm nha mấy bà ơi, thứ 7 tui bù nhaa🥹💗
     
    [Taekook] Cua Lại Nyc
    13: "..."


    Sau giờ ra chơi thì cả hai bị bắt lên phòng hiệu trưởng, riêng thằng kia bị cậu đánh không đi nổi, còn đang ở trong viện.

    Jeon Jungkook không mấy căng thẳng đứng trước thầy hiệu trưởng, người đại diện cho bên kia là cô bé người yêu của thằng khi nãy, trông có vẻ hơi run.

    - Các em, trường chúng ta là trường Quốc Tế.

    Các em làm thế có xem ai ra gì không?

    - Thầy sẽ báo lại cho phụ huynh các em, nhưng trước tiên hai em gọi giáo viên chủ nhiệm lên đây cho thầy

    *Cạch*

    Cánh cửa vừa mở ra liền được sự chú ý từ ba người, Kim Taehyung bước vào với tâm trạng vô cùng khó chịu, hắn nghe được là có người đánh nhau trong lớp nhưng không biết là ai, học không lo lại đi đánh nhau, còn chưa biết tình hình ra sao.

    Đi sau hắn là một vị thầy giáo nữa, cũng là giáo viên chủ nhiệm của những người khi nãy.

    - Jungkook?

    Kim Taehyung hơi bất ngờ, vẻ mặt khi nãy biến mất thay vào đó là sự lo lắng.

    - Chào hai thầy, tôi đang có một vấn đề muốn bàn với hai thầy đây.

    .

    .

    ____

    Sau khoảng 30 phút nói chuyện với nhau, bây giờ trong phòng hiệu trưởng chỉ còn lại cậu và hắn, thầy hiệu trưởng.

    Riêng hai người kia đã về lớp rồi.

    - Thầy không mời phụ huynh em Jungkook, nhưng về viết tờ kiểm điểm cho thầy.

    -...dạ..

    Tự mình gây ra thì tự mình chịu, Jeon Jungkook có vẻ bất ngờ vì không bị mời phụ huynh nhưng không biết lí do sao lại như thế.

    *Cạch*

    Cả hai rời khỏi phòng hiệu trưởng, đi dọc hành lang về lớp học, Kim Taehyung thấy thế mới bắt chuyện trước.

    - Sao lại đánh nhau?

    - Ghét cái tật nghênh nghênh của nó

    - Mâu thuẫn với nhau chuyện gì? nói tôi nghe xem

    Kim Taehyung dừng chân tại cầu thang của lầu ba, đứng đối diện với Jeon Jungkook hỏi rõ lý do.

    Hắn nhìn cậu sau đó lại chú ý bên má cậu hơi đỏ đỏ, chắc là khi nãy bị đánh trúng rồi.

    - Thì thằng Mình Hiyo, đi đụng trúng người yêu thằng đó, nhưng bạn tôi đã xin lỗi rồi vậy mà nó còn nghênh mặt lên hống hách nắm cổ áo Hiyo

    - Thế là em đánh nó?

    - Ừ

    - Em là người đánh nó trước?

    Giờ nó đang trong viện đấy

    - Mặc nó

    Jeon Jungkook chẳng quan tâm quá nhiều thằng đó ra sao, như vậy cũng vừa, cho chừa cái tật hống hách thể hiện.

    - Tôi năn nỉ lắm bố tôi mới không mời phụ huynh em đấy

    - ???

    Bố???

    Jeon Jungkook tròn mắt, sửng người bất ngờ, thầy hiệu trưởng của trường TK là bố Kim Taehyung?

    - Ừ, bố tôi đấy

    Kim Taehyung cười nhẹ, tiến đến gần Jungkook, đưa cậu vào một không gian chật hẹp trong gốc tường ở cầu thang tầng ba.

    - Nè..

    Thấy người Kim Taehyung cứ từ từ sát lại phía mình, cả hai bên đều bị hắn dùng tay chặn lại hết khiến cậu khó lòng mà trốn thoát.

    Jeon Jungkook ấp úng, dùng hai tay đẩy nhẹ vai hắn.

    - T..tôi

    - Thế..có định trả ơn cho tôi không?

    Kim Taehyung nhìn chằm chằm như hổ săn môi, nguy hiểm hiện rõ.

    Bây giờ cậu có chạy cũng không thoát.

    - Tôi đâu có nhờ anh nói với bố anh thế làm gì? tôi làm tôi tự chịu.

    - Nhưng tôi muốn làm thế, tôi muốn Jeon Jungkook phải nợ tôi một cái gì đó

    - Anh.!

    - Sao?

    Bây giờ trả đi

    - Muốn bao nhiêu won?

    - Muốn em thôi

    Jeon Jungkook dường như ù hết cả tai, mặt cậu đều đỏ và tai cũng thế, Kim Taehyung hắn đang chọc cậu đấy à?

    - Tôi đã làm gì em đâu mà đỏ mặt?

    - Kim Taehyung anh thôi đi n..!

    - Hửm?

    Hắn ghé sát lại mặt cậu, dường như khoảng cách chỉ còn vài cm.

    Câu nói cậu chưa nói xong đã bị hắn làm cho giật mình mà lắp bắp.

    - Thôi đi, đây là trường học

    - Thế tối..à mà làm gì tối nay có lịch học nhỉ?

    - Này, tôi không nhờ anh làm những điều như thế, nên l..

    - *Chụt*

    Kim Taehyung thẳng thừng hôn vào một bên má đã bị đánh khi nãy khiến Jeon Jungkook cứng đờ.

    - Này!

    - Nói nữa tôi hôn cho không thở nổi đấy

    -...

    Jeon Jungkook lập tức im ngay, bởi vì cậu biết hắn nói được sẽ làm được.

    - Về lớp đi, lát tan học tôi đi ngang đưa thuốc cho bôi

    - ???

    Cậu cứ đứng trên ở đó nhìn hắn, gương mặt hiện tại đã đỏ lắm rồi.

    - Đứng hoài ở đây như thế là muốn tôi hôn phải không~?

    - Ừ, tôi về.

    Không rảnh đứng đây để nói chuyện với một người như anh!

    - Khoan đã

    - Lại sao nu...

    - * chụt *

    Lần này Kim Taehyung lại hôn vào môi cậu, thấy cậu đỏ mặt trong đáng yêu thế cơ mà.

    - Yaa!!!

    Anh điên à?!

    Jeon Jungkook nói xong liền đẩy hắn ra chạy lên cầu thang rồi rẻ phải mất hút, cậu còn ở đó chắc không trụ nổi mất.

    Sau khi trêu ghẹo cậu xong thì hắn cười như được mùa, đáng yêu thế mà.

    .

    .

    ___________

    7 giờ tối Jeon Jungkook rảnh rỗi nằm ườn trên phòng, hôm nay không có lịch học của hắn nên khá thoải mái cho cậu.

    Nhóm: Đại Ca Sữa Chuối

    Jiha.Park

    Karaoke đeeeeee

    Quậy đeeeee

    Jiyu.Lee

    Nay rảnh nè anh Jeon oiiiiii

    Tới sáng luôn

    Jiyo.Min

    Lên đồ thôi nào!!

    Jungkook.Jeon

    Đi đâu?

    Jiyu.Lee

    Đi vào tim thầy Kim ❤️

    Jungkook.Jeon

    Ê?!?

    Hiyo.Min

    Bộ thằng Yu nói không đúng sao anh?

    Em thấy nó nói đúng vãi cả đ*i

    Jungkook.Jeon

    Tụi mày biết gì mà nói?

    Jiha.Park

    Biết này nè

    Đã gửi một ảnh.

    Jungkook.Jeon

    Địt🙂

    ???????????????????????

    Đeptraimaxau!

    Hí hí, đã đủ chưa anh=))???

    Jiyu.Lee

    Bắt trọn khoảnh khắc😗

    Jiha.Park

    Anh chối nữa điii

    Chối nữa điii?????

    Hiyo.Min

    Cũng là cái miệng đó nói hỏng thích thầy Kim, mà đứng đó cho ổng hun

    Jungkook.Jeon

    Ê??

    Hiểu lầm!

    Đeptraiso2lop12C

    Ae coi ảnh giải thích gì kìa💁🏻

    Jiha.Park

    Làm gì có sự hiểu lầm nào😌

    Jungkook.Jeon

    Cái dm, bọn mày chụp lén tao à?

    Jiha.Park

    Í là hai người lộ liễu quá á

    Cũng may là chỉ có nhóm bọn em đi vệ sinh định đi xuống dưới cầu thang thấy hai người á nha..

    Jungkook.Jeon

    🙂)

    Ý là chưa có hun!!

    Mới có chạm môi à

    Jiyu.Lee

    🙂????

    Đeptraimaxau!

    🙂)

    ???

    Jiha.Park

    Chạm môi=chưa hun??

    Jungkook.Jeon

    Chưa

    Hai chữ khác nhau mà

    Đeptraiso2lop12C

    Cái dm anh=)))

    Đẹptraimaxau!

    Đã thay đổi ảnh nhóm.

    Jungkook.Jeon

    Má!!!

    Giỡn mặt hả??

    ________

    Jeon Jungkook cau mày, kết thúc cuộc trò chuyện nhóm, cái gì nữa đây?

    Nhìn bức ảnh trong điện thoại mà đỏ cả mặt.

    Cậu đã bảo rồi, trường học mà hắn cứ làm thế bây giờ bị thấy hết rồi..

    Jeon Jungkook thở một hơi, sau đó cũng xách mông đi vào nhà tắm, chuẩn bị đi quậy một bữa.

    .

    .

    ____

    Chưa Hun=)))

    Buổi tối vui vẻ nha mấy bà 💗
     
    [Taekook] Cua Lại Nyc
    14: "..."


    - Bọn mày chụp lén tao mà coi được hả??

    Jeon Jungkook lườm nó, ngoắc chéo chân ngồi nhâm nhi ly rượu, ánh đèn lấp loé trong bar chói hết cả mắt.

    Hôm nay cậu mặc cho mình một chiếc áo sơ mi màu đỏ rượu, kèm theo đó là chiếc quần da bó sát và đôi giày da.

    Nhóm cậu đi gồm 6 người tính luôn cậu, hôm nay không học nên cậu phải tranh thủ thời gian chứ.

    - Ai kêu mấy người lộ liễu quá chi lộ hết luôn

    - Thấy hết rồi đó nha

    - Chuẩn bị kêu anh là Kim Jungkook là vừa luôn

    - Nghe cũng hay thiệt

    - Thấy kỳ kỳ..., kỳ này quay lại là cái chắc!

    Bọn nó nói xong liền hùa lên cười trêu ghẹo cậu, biết Jeon Jungkook cũng là người dễ ngượng mà cũng hay giận dỗi nên bọn nó cũng không dám lố quá đâu.

    - Cái bọn này! tao thật sự không thích Kim..

    - Dù là bọn em nói thế, nhưng mà em hỏi thật.

    Anh còn tình cảm với thầy Kim không anh?

    Park Jiha ngắc ngang lời nói của cậu, nó bắt đầu nói chuyện nghiêm túc, anh em xung quanh cũng bắt đầu im lặng theo đợi chờ câu trả lời từ cậu.

    -...

    - Biết anh và thầy Kim cũng chia tay lâu rồi nhưng mà mấy cái hành đồng đó là sao?

    Nếu như anh không thích thì tại sao cho thầy Kim làm như thế

    Jeon Jungkook trầm ngâm một hồi lâu, uống tiếp một ly rượu nữa sau đó mới trả lời.

    - Tao cũng chả biết như nào

    - Nếu như anh cảm thấy còn chút gì đó thì cho người ta một cơ hội nữa

    - Kim Taehyung mua chuộc mày à?

    Cậu híp mắt đầy nghi ngờ, hôm nay bọn này uống lộn thuốc rồi đấy chứ, bảo là đi bar nhưng ngồi nghe bọn nó tâm sự chuyện tình cảm.

    - Không anh, làm gì có

    Park Jiha vội xua tay liên tục, nó chỉ muốn tốt cho cả hai nên mới nói thế.

    - Tình cảm thì còn nhưng tại sao tao phải tha thứ cho người mà đã làm tổn thương tao được?

    - Nếu như anh cho thầy Kim cơ hội

    - Không.

    Jeon Jungkook vẫn kiên quyết từ chối.

    - Thôi thì bọn em để thời gian trả lời câu "không" của anh vậy

    - Cái địt bọn này??!!

    Nói xong bọn nó đều cầm cho mình một ly rượu rồi cụng một cái rồi nốc cạn hết, cậu nhìn chỉ biết lắc đầu.

    .

    .

    _________

    Cả đám ở bar đến 1 giờ sáng, hiện tại ai cũng say khướt hết rồi riêng Jeon Jungkook cũng vậy, chỉ còn lại Lee Jiyu là tỉnh táo, nó không biết phải làm sao để mấy người này tỉnh nữa.

    - Trời..bọn này yếu mà ra gió quá

    Nó thở dài, lay lay người từng đứa nhưng bọn nó chỉ chẹp miệng rồi ngủ luôn.

    - Anh Jeon, anh Jeon..

    -...

    - Về nổi không anh???

    - Bọn mày về trước đi, lát tao gọi anh tao rước về..

    Jeon Jungkook khi say mè nheo vô cùng, cậu lấy điện thoại từ trong túi quần ra, mở Instagram nhắn tin cho ai đó.

    _________

    Jungkook.Jeon

    Anh Hynjin ruoc em voii

    Taehyung.Kim

    Hửm?

    Em đi đâu

    Jungkook.Jeon đã offline 1 phút trước.

    Taehyung.Kim

    Jeon Jungkook?

    Này

    Lại đi đâu đúng không?

    __________

    Cuộc trò chuyện ngắn ngủi vỏn vẹn chỉ như thế, vừa nhắn xong cậu liền tắt điện thoại ngay, không để ý đã nhắn cho ai.

    Đầu cậu hiện tại rất đau.

    Cậu muốn nhắn cho anh cậu đến rước, tình trạng thế này không lái xe về được.

    - Anh ổn không anh Jeon ơi??

    - Ổn

    Jeon Jungkook uống một ly nước chanh do nhân viên đem ra khi nãy, nhìn sang ghế sofa đám đàn em nằm ngủ mà ngán ngẩm.

    - Nhưng mà hơi đau đầu

    Cậu dùng hay ngón tay xoa nhẹ hai thái dương, tiếng điện thoại trên bàn reo liên tục khiến cậu phải chú ý.

    ________

    Taehyung.Kim

    Trả lời tôi mau Jeon Jungkook

    Nghe tôi nói không?

    Có nghe không?

    JEON JUNGKOOK!

    Jungkook.Jeon

    ???

    Toi nhăns nhầm

    Taehyung.Kim

    Tôi hỏi em đang ở đâu

    Em say đúng không?

    Trả lời!

    Jungkook.Jeon

    Co lien quan gif toiz anh hogn?

    Taehyung.Kim

    🙂

    Về!

    Jungkook.Jeon

    Anh!cutttt

    Taehyung.Kim

    Em gan rồi

    VỀ MAU!

    Jungkook.Jeon

    Thì sao? ròi sao?

    Toi khong ve

    Taehyung.Kim

    Địa chỉ?

    Mau!

    Jungkook.Jeon

    Khong can

    Taehyung.Kim

    Mau🙂

    Đừng để tôi phải lái xe đi tìm em, tôi tìm thấy là em không còn nguyên vẹn đâu Jeon Jungkook 🙂

    Jungkook.Jeon

    Đien aa?

    Taehyung.Kim

    Tôi nhắc Em!

    Jungkook.Jeon

    Bar******

    Taehyung.Kim

    Ở đó chờ tôi đến.

    ________________

    Kết thúc cuộc trò chuyện với tâm tư gào thét dữ dội, rõ ràng cậu nhắn cho anh cậu mà lại nhắn nhầm cho hắn, Jeon Jungkook cay cú ra mặt.

    - Asii!!

    Địt mẹ

    - Anh sao thế?

    - Tao nhắn cho anh tao đến đón, nhắn nhầm ngay Kim Taehyung

    - Quéo quèo queo!!

    Lee Jiyu vỗ tay liên tục, cười như được mùa, cho tội đang say nhìn không rõ mà còn lướt điện thoại.

    - Thôi mà anh, không sao cả, anh về với thầy Kim bọn em cũng yên tâm

    - Tao sắp chết đến nơi

    Người cậu nồng nặc toàn mùi rượu, tóc cậu thì hơi ướt có vài cộng dính lên trán, áo sơ mi sức mất một cúc áo do khi nãy cậu thấy nóng nên đã bức bỏ.

    Hắn đến thấy bộ dạng cậu như này á?

    - Anh sợ hả??

    - Sợ cái đéo gì!

    - Vậy thì tốt rồi, bọn này thì em đưa về cho, còn anh thì được thầy Kim đưa về rồi nhá

    - Ê!!

    Không, không muốn

    - Thì anh nhắn với người ta mà

    - Nhắn nhầm, tao không nhìn rõ tên mà

    Jeon Jungkook thở hì một hơi, đưa cuộc trò chuyện của mình và hắn vừa rồi cho Lee Jiyu coi khiến nó cười không nhặc được mồm

    - Chiến này banh chành luôn há há

    - Mày nói điên khùng gì đấy Jiyu???

    - Há há, ai kêu anh nhắn kiểu cà chớn quá chi

    - Phong cách của tao!!

    - Thì phong cách xong rồi đó, giờ đợi bị xử thôi anh

    - Địt mẹ!

    - Về đi người ta lo

    - Lo cái chó gì?!

    .

    .

    ______

    Phong cách phong cách🙂‍↕️

    Bù hôm thứ năm hee🌚

    Buổi tối vui vẻ nhoo mấy nànggg💗
     
    [Taekook] Cua Lại Nyc
    15: "..."


    Hiện tại Jeon Jungkook đang được Kim Taehyung chở về, bây giờ đã 1 giờ 30 phút sáng, hắn từ nãy đến giờ chẳng thèm nói câu nào, cậu thấy thế cũng không thèm bắt chuyện tới.

    Gương mặt hắn có vẻ rất cọc, trông thấy rõ.

    Thường thì cậu lái xe cũng rất nhanh nhưng với tốc độ hiện tại của hắn thì còn nhanh hơn cả cậu thường ngày.

    Đường giờ này thì khá vắng, thấy thế tốc độ lái xe của hắn ngày một nhanh khiến cậu phải lắp bắp.

    - N..này..c..chậm chút

    -...

    - Kim Taehyung!

    -...

    *Két!*

    Cú dừng xe của Kim Taehyung khiến Jeon Jungkook phải giật mình, hiện tại còn đang ở ngoài đường hắn muốn chết hay sao mà dừng xe như thế?

    - Bị điên à K..

    Hắn tháo bỏ dây an toàn của mình, một tay lưu loát bấm nút khiến ghế Jeon Jungkook đang ngồi bỗng hơi ngã xuống, nhân cơ hội hắn cố định thân mình phía trên cậu, hai tay đặt cố định ở hai bên không cho cậu có cơ hội ngồi dậy.

    Kim Taehyung nhíu mày, nhìn cậu một lượt từ gương mặt cho đến cái áo phía dưới rồi khẽ nuốt nước bọt.

    - Tôi dặn em không được đến những nơi đó em có nghe không?

    - Anh là gì mà bắt tôi phải nghe?

    - Những chỗ đó biết bao nhiêu loại người em biết không?

    - Không cần phải nhắc

    Jeon Jungkook lãng tránh đi ánh mắt hắn, cậu hiện tại đang ở thế bị động nên cũng chẳng dám làm gì.

    - Em lơ cái gì?

    Em xem tôi là gì?

    - Chưa có danh phận gì

    -...

    Kim Taehyung càng nói hắn càng tức, nhìn gương mặt đang ửng đỏ kia và mùi rượu nồng nặc khiến hắn càng muốn điên.

    - Hiểu rồi

    - Ừ, hiểu rồi thì đừng ph...umm

    Hắn cau mày, mắt nhìn chăm chăm cái môi đang phản bát lại lời mình nói mà hôn xuống.

    Vừa chạm môi thôi thì hắn đã cảm nhận được mùi rượu, hai tay đang vùng vẫy đẩy hắn ra bị hắn một tay tóm gọn đưa lên đỉnh đầu.

    Kim Taehyung tức giận cắn môi cậu đến bật máu, hắn luồng lưỡi vào trong khoang miệng ấm nóng, mùi rượu và vị máu tanh hoà quyện với nhau sộc thẳng lên lỗ mũi khiến Jeon Jungkook cau mày.

    Nụ hôn truyền miên cứ thế mà kéo dài gần năm phút, nước bọt điên tiếc vì thế đã tràn ra bên mép một chút và chảy xuống hõm cổ trắng nõn.

    - Ha..d..dừng.

    Cổ tay bị hắn nắm đến đỏ ao, hai mắt Jeon Jungkook long lanh dường như sắp khóc, ấy thế mà Kim Taehyung vẫn chưa chịu buông tha mà vẫn tiếp tục hôn.

    - H.ức..

    Nghe thấy được tiếng nức nở, Kim Taehyung lúc này mới rời khỏi đôi môi ngọt ngào kia kéo theo một sợi chỉ óng ánh, hắn vùi đầu mình xuống hõm cổ cậu, cạ cạ mũi rồi ngửi một hơi.

    - Em không biết thở à?

    Câu nói của hắn khiến mặt Jungkook muốn nổ tung, hắn cứ mạnh bạo như thế ai mà đỡ kịp được??

    - Anh cút cho khuất mắt tôi đi

    - Em đang là người sai đó

    Buông lỏng cổ tay cậu.

    Hắn dùng tay vén vài cộng tóc đang dính trên trán cậu, ánh mắt nhìn cậu trầm đến lạ.

    - Tôi cảm thấy mình không sai, anh không có quyền gì cấm cản hay quản tôi cả Kim Taehyung!

    Jeon Jungkook mím môi, nói xong liền lãng tránh đi ánh mắt của hắn, không gian trong xe bỗng chốc yên lặng.

    - Tôi không quản em, nhưng em phải biết những nơi đó không dành cho em, em không nên tụ tập đến những nơi đó

    - Nếu hôm nay tôi không đến thì em sẽ ở đó?

    Đến sáng mai?

    - Tôi 20 tuổi rồi đấy, tôi không còn là một đứa con nít

    - 20 tuổi thì đã sao?

    -...

    Kim Taehyung hạ giọng, giọng nói nhẹ nhàng chứa biết bao nhiêu lo lắng, tuy nhiên cả hai vẫn giữ nguyên tư thế khi nãy mà nói chuyện.

    Hắn cứ chặn cậu như thế thì sao có thể ngồi như thường được.

    - Lần trước cấm em không được đi, có phải em chưa sợ phải không?

    Em xem thường lời nói của tôi như thế sao?

    - Ừ, tôi không rảnh để ý mấy lời nói đó

    - Em cứng đầu thật đó

    - Bây giờ anh ngồi lên được rồi đó

    Jeon Jungkook dùng hai tay chặn lại, sợ chuyện lúc nãy lại xảy ra một lần nữa.

    - Em có tin hôm nay em không về nhà được không?

    - Này!

    Kim Taehyung nhếch mép, nụ cười nguy hiểm hiện rõ, cả cơ thể bị hắn ghiềm chặt một lần nữa.

    Kim Taehyung đưa mặt kề sát xuống gương mặt non nớt kia, khoảng cách chỉ tính bằng cm.

    Dường như cả hai có thể nghe được nhịp thở của nhau.

    Trước khi cậu kịp đẩy hắn thì hắn đã nắm lấy cổ tay cậu một lần nữa, gương mặt đắc thắng hiện rõ.

    - Buông!

    - Tôi hỏi em, em có nghe lời tôi nói không?

    - Không!

    Jeon Jungkook vẫn cương quyết, mặt đối mặt với hắn, tuy mạnh miệng như thế nhưng trong lòng, tim cậu muốn rớt ra ngoài rồi.

    Cậu chỉ vừa nói dứt câu thì hắn liền cuối xuống có ý định hôn cậu một lần nữa, Jeon Jungkook nhắm chặt mắt nhưng chưa cảm nhận được môi người kia chạm vào môi mình.

    - Mở mắt ra, sợ à?

    Kim Taehyung khiêu khích, hắn nói nhẹ sát tai cậu, giọng nói trầm ấm phả vào vành tai hơi nóng.

    -...

    - Sợ thì tôi không làm nữa

    Ngay khi câu nói vừa dứt thì cậu lập tức mở mắt, Kim Taehyung thấy thế liền nhếch mép, khoảng cách của môi cậu và hắn chỉ còn lại 1-2cm.

    - Hừm...hay là như này nhỉ..

    - ???

    Có chuyện gì thì nói, nhưng làm ơn đừng sát gần lại tôi như thế

    - Có hai thứ

    - Nói

    - Thứ nhất là tôi sẽ xin bố em, lịch dạy toán sẽ là full tuần

    - Tôi chọn cái thứ hai

    Thấy Jeon Jungkook đã sập bẫy, Kim Taehyung nhếch cong nhẹ môi, nếu chú ý rõ sẽ thấy.

    - Em chắc chứ?

    - Tôi chắc

    - Tôi chưa nói kia mà

    - Đọc cái thứ nhất là tôi không muốn gặp mặt anh rồi

    - Được được

    - Vậy còn cái thứ hai là gì?

    Jeon Jungkook cau mày, hắn cứ sát lại gần cậu mãi khó chịu quá đi mất.

    - Jeon Jungkook phải chủ động hôn tôi 5 phút và chuyện hôm nay tôi sẽ bỏ qua cho em

    - ???

    Mắt chữ A mồm chữ O, hắn có bị điên không?

    5 phút đấy?

    Muốn chết hay sao mà hôn như thế?

    - Anh bị cuồng hôn à?

    - Thế có thích không?

    Thích tôi hôn không?

    Hửm?

    Lại một lần nữa hắn kề sát tai cậu để nói, giọng hắn lại trầm xuống một chút nữa khiến hai bên má Jeon Jungkook đỏ ửng.

    - Không.

    - Thừa nhận đi, em cũng thích mà

    Hắn trêu ghẹo cậu, dùng mũi cạ cạ vào phần gáy khiến cậu phải rùng mình.

    - Em chọn cái thứ hai rồi thì thực hiện đi

    -...

    - Full tuần?

    Hay...5 phút?

    Hắn nói xong liền tự động buông lỏng cổ tay cậu xuống mặc cậu tự túc, cả gương mặt đang chờ đợi sự chủ động từ cậu.

    -...

    Jeon Jungkook thở nhẹ một hơi, hơi nâng nhẹ đầu lên, hai tay chủ động ôm lấy cổ hắn kéo xuống.

    Hắn nhếch mép hiểu ý, và rồi một nụ hôn truyền miên lại bắt đầu một lần nữa.

    .

    .

    __________

    Làm gì có cảnh sauu🙅🏻🙅🏻🙅🏻

    Buổi tối vui vẻ nha mấy nàngg❤️
     
    [Taekook] Cua Lại Nyc
    16: "..."


    Sáng hôm sau Jeon Jungkook đi học muộn, bây giờ đã là 8 giờ 30 phút sáng cậu mới đến trường.

    Vì tối qua gần 3 giờ sáng cậu mới về đến nhà, đầu thì đau mà chẳng có thời gian để ngủ, chuyện hôm qua cậu không quên được đâu, Kim Taehyung hắn cứ làm sao ấy??

    Hắn làm cậu cứ nghĩ đến hắn mãi thôi.

    Tối đó không phải hôn một lần mà là nhiều lần, khi vừa hôn xong thì hắn đỡ cậu ngồi dậy, cậu cứ ngỡ là hắn tốt như thế cơ, xong.

    Hắn ngồi ngay ngắn ở ghế lái, nhân lúc cậu không chú ý mà kéo cậu lại ngồi lên đùi mình, chưa kịp nhận định đã xảy ra chuyện gì thì hắn đã ghì chặt gáy cậu hôn một lần nữa, chuyện đến đó vẫn chưa kết thúc, hắn còn sờ tay vào eo cậu cơ.

    Thật sự lúc ấy không biết phải trốn mặt đi đâu.

    Jeon Jungkook vừa đi dọc hành lang lầu 3 vừa nghĩ đến cảnh đó thôi đã đỏ mặt.

    - Ui da

    - Ây da??

    Ủa sao giờ này mới đến lớp anh?

    Lớp đang chuẩn bị kiểm tra môn tiếng anh, anh vào để kịp

    Jeon Jungkook vừa đi vừa nghĩ nên đã đụng trúng Min Hiyo, nó vừa ra khỏi lớp để xin đi vệ sinh thì đụng ngay cậu.

    - Kiểm tra môn văn?

    Hôm nay?

    - Đúng rồi anh, lẹ lẹ lên lớp đi em đi tè đã

    Vừa nói xong Min Hiyo liền chạy mất hút, Jeon Jungkook nhón nhẹ chân rón rén nhìn khẽ quá cửa kính trong suốt cửa lớp, giáo viên tiếng anh là nữ, cũng rất là khó nên cậu hơi lo.

    * Cạch *

    - Chào cô và các bạn,..sáng nay nhà em có việc..nên em đi muộn ạ..

    Jeon Jungkook nghiêm chỉnh từ đầu đến chân, khi nãy Min Hiyo nói kiểm tra môn Tiếng Anh nên cậu mới chỉnh trang phục đi học cho nghiêm chỉnh chút vì giáo viên hơi khó tính.

    - Trò Jungkook biết bây giờ là mấy giờ rồi không?

    - Em xin lỗi vì đến muộn thưa cô..nhưng..em xin phép thầy Kim đi muộn rồi ạ

    Jeon Jungkook chẳng biết nói làm sao nên đành buộc miệng lấy Kim Taehyung ra đỡ đạn, nếu được thì ăn cả còn hai thì ngã về không.

    - Được rồi, vào chỗ ngồi đi.

    Các em chuẩn bị lấy giấy ra chúng ta kiểm tra 15 phút cuối.

    Cậu nghe xong liền thở phào một hơi, thành công mỹ mãn.

    .

    .

    ______

    *Reng Reng*

    Vừa kiểm tra xong cũng là lúc hết tiết học, Jeon Jungkook làm được, chủ yếu là kiểm tra bài cũ thôi nên không có gì phải sợ.

    Cậu ngồi trong lớp, ngoắc chéo chân, tay cầm bịch snack khoai tây ăn.

    Đám đàn em của cậu cũng có mỗi đứa một bịch.

    - Hôm qua em say quá trời say, em ngủ trong nhà vệ sinh luôn á anh

    - Còn em thì nôn muốn chết

    - Em thì cũng say, nằm mơ thấy anh quay lại với thầy Kim

    - ???

    Jeon Jungkook nghe xong liền lườm nó một cái xéo xắc, giấc mơ này sẽ không bao giờ xảy ra với cậu đâu.

    - Mà công nhận thằng Jiyu đô mạnh thật nha, một mình mà đưa tụi mình về nhà hết

    - Tao có đưa về hết đâu

    - Ủa là sao???

    Lee Jiyu dứt một miếng snack nữa rồi nói tiếp.

    - Tao đâu có đưa anh Jeon về, thầy Kim rước ảnh á

    - Đù!!!

    - Chấn động nữa

    - Vậy mà bảo là ghét thầy Kim cơ

    Jeon Jungkook không còn lời nào biện minh nên đành ngậm ngùi ăn miếng snack, nhưng miếng này có vẻ cay.

    Không nhắc đến hắn thì thôi chứ bọn nó nhắc làm hai vành tai cậu đỏ lên rồi.

    - Đó!

    Nhắc một cái là đỏ mặt liền

    - Bây thôi đi, nhắc nữa tao cho mỗi đứa một cú đấm hết bây giờ

    -...

    -...

    -...

    -...

    -...

    - Chào cậu Jungkook

    Cả đám đang cười nói vui vẻ với nhau thì Min Eun đi đến bàn cậu, cầm trên tay là một vài bịch bánh và vài hộp sữa, từ lúc giao lưu cầu lông với bạn của Eun đến bây giờ cậu cũng không để ý tới mấy.

    Tuy cảm giác không hẳn là ghét nhưng dù sao cũng học cùng lớp mà.

    - Chào cậu

    - Tớ muốn xin lỗi cậu về chuyện của tuần trước, cậu nhận coi như đồng ý lời xin lỗi của tớ nha

    - Lỗi phải gì bạn ơi, bên bạn chắc cũng chưa phục anh Jeon nhà tôi đâu nhờ?

    Min Hiyo đáp lại lời Min Eun, Min Eun cũng không phải là người xấu, trông Eun hiền vô cùng, nhưng không hiểu sao lại chơi chung với những người như thế.

    Thành tích học tập của Eun một tuần qua trong lớp cũng rất giỏi, học rất tốt môn toán và tất cả các môn còn lại nữa.

    - Không, không phải ý đó đâu

    Min Eun vội xua tay, chủ yếu Eun đến đây chỉ muốn xin lỗi thôi chứ không muốn gây chuyện gì cả.

    - Không sao đâu Eun, tớ không để bụng

    Cậu lúc này mới lên tiếng, đưa lại đống bánh cho Eun và từ chối nhận.

    - Thật á?

    Cậu cứ nhận đi cho tớ vui

    - Thôi, tớ không nhận đâu, tớ no rồi

    - Nhận đi Jungkook, cậu nhận tớ mới cảm thấy yên tâm vì cậu không để bụng

    -...

    * RENG RENG*

    Cả hai cứ thế mà đùng đẩy đưa cho nhau mãi, tiếng chuông vào lớp mà Min Eun vẫn nhường bánh cho cậu.

    Thấy Jeon Jungkook vẫn chưa nhận, Min Eun mặc kệ, đẩy bánh sang cậu một lần nữa rồi liền chạy về chỗ ngồi của mình, Jeon Jungkook cũng đành bất lực.

    - Này Eun

    Jeon Jungkook thở dài, đứng dậy cầm đống bánh khi nãy trên tay mà đi đến bàn Eun đưa lại, trên mặt cậu tỏ vẻ khó chịu rồi

    - Tớ bảo không nhận rồi, tớ không để bụng đâu

    Cậu để đống bánh xuống bàn rồi cầm sữa đưa cho cậu, Min Eun lúc này cũng nhận lấy.

    - Thế thôi được rồi, đừng để bụng nhé?

    * Cạch *

    - Ừm, tớ biết rồi

    Kim Taehyung bước vào lớp với gương mặt vui vẻ thì nhìn thấy cảnh này liền khựng lại, hai hàng chân mày hắn hơi nhíu lại, gương mặt cũng khó chịu không kém.

    Min Eun và Jeon Jungkook đồng loạt nhìn ra phía cửa, cả hai vẫn còn cầm chung với nhau một hộp sữa, nhìn khung cảnh bây giờ chắc ai cũng đang hiểu lầm cả không chỉ riêng gì vị thầy giáo trẻ kia.

    - Học sinh!

    Lớp trưởng nói lớn để lớp đúng dậy chào hắn, Jeon Jungkook lúc này cũng nhanh chống về lại chỗ ngồi, từ đầu đến cuối hắn cứ nhìn cậu mãi nhưng với ánh mắt lạ vô cùng khiến cậu có hơi sợ.

    - Các em ngồi xuống đi, lấy giấy và bút ra chúng ta kiểm tra 15 phút.

    .

    .

    _______

    Ảnh ghenn đóo😤

    Btvv nhooo💗
     
    [Taekook] Cua Lại Nyc
    17: "..."


    - Kim Eun

    -...

    .

    .

    ____

    - Trò Eun

    -...

    .

    .

    ____

    - Bài này không khó, trò Kim Eun lên bảng đi

    -...

    .

    .

    ___

    Không hiểu sao hôm nay toán lại nhiều bài tập như thế, bây giờ cũng đã hết tiết toán nhưng cậu vẫn chưa hoàn hồn.

    Suốt tiết cứ giải bài tập là hắn cứ gọi mãi tên Kim Eun.

    Ngay cả cậu còn thấy sợ

    - Trời trời, hôm nay nhìn thầy Kim cọc dễ sợ

    - Không biết chuyện gì tới nữa đây

    - Ai chọc ổng giận chắc chuyến này banh chành luôn quá

    -...

    Jeon Jungkook nghe bọn đang em thì thầm với nhau có đôi phần chột dạ, nhưng cậu đã làm gì hắn đâu??

    Chắc là giận ai chứ không phải cậu, cậu nghĩ nhiều rồi.

    - Khi nãy tao còn tưởng gọi tên tao rồi, ai mà dè gọi Eun, má ơi

    - Ừ vãi thật, bài đó đúng khó

    - Nhưng từ đầu tiết đến cuối tiết toán thầy Kim cứ nhấm vào Eun thôi à

    - Hay là có chuyện gì nên thầy Kim ghim Eun hả ta???

    Chứ từ lúc dạy tới giờ đâu có bị gọi như thế đâu

    - Ừ ha, tao cũng nghi là thế

    Đám đàn em bắt đầu ngồi suy đoán, suy nghĩ một hồi thì tụi nó không hẹn mà đồng loạt nhìn cậu.

    - ??

    Nhìn gì tao???

    - Bọn em chỉ nhìn thôi à, có sao đâu mà anh giật mình

    - Có tật giật mình hả anh??

    - Nhìn anh Jeon một cái là hiểu vấn đề ngang

    - Chuyện là v...

    *ting ting*

    Jeon Jungkook chưa kịp hiểu rõ vấn đề, còn đang đợi Min Hiyo giải thích thì bị tiếng tin nhắn phá vỡ bầu không khí.

    Nhìn dòng tin nhắn mà lạnh sóng lưng.

    ________________

    Taehyung.Kim

    Em gan rồi

    Dám đi muộn còn khai tên tôi à?

    Còn chuyện hôm nay tôi chưa tính với em đâu

    Jungkook.Jeon

    Chẳng phải do anh tối qua đưa tôi về muộn hay sao?

    Buộc miệng tôi phải nói tên anh ra để đỡ thôi🙂?

    Tôi cảm thấy mình không sai

    Taehyung.Kim

    Hay😀

    Vậy còn chuyện sáng nay?

    Jungkook.Jeon

    Chuyện gì?

    Taehyung.Kim

    🙂

    Jungkook.Jeon

    Sao

    Taehyung.Kim

    Sáng nay, tôi thấy em đưa sữa cho Eun là sao?

    Jungkook.Jeon

    Sao tôi phải giải thích cho anh?

    Taehyung.Kim

    Tôi thấy tôi còn nhẹ tay với em rồi đấy Jeon Jungkook

    Jungkook.Jeon

    Ý gì?

    Sao?

    Ghen à?

    Taehyung.Kim

    Tôi bình thường

    Jungkook.Jeon

    😀

    Vậy thì đừng hỏi gì thêm

    Taehyung.Kim

    Lát về đợi tôi

    Jungkook.Jeon

    Không

    Taehyung.Kim

    Tôi vào tận lớp bế em đấy

    Jungkook.Jeon

    🙃

    11h

    Đã xem.

    Taehyung.Kim đã offline 1 phút trước.

    ______________

    Kết thúc cuộc trò chuyện với tâm tư bực bội vô cùng, ý hắn là hắn không ghen á hả?

    Vô lý??

    - Rồi sao nóng nữa đại ca

    - Ai làm gì mà quạo trời

    - Coi mặt kìa, chắc phải cần nguyên thùng sữa chuối

    - Ai chọc anh?

    Nói luôn em xử!

    - Hẹn vội ra cổng trường đê!!!

    Coi bọn đàn em bênh vực cậu chưa kìa, hẹn ra cổng trường còn không biết ai mà đã dám nói như thế.

    - Kim Taehyung!

    - Hả??

    - Đó, ai hẹn đó ra đi

    - Xin phép lùi về sau vài bước ạ

    - Nhường anh Jeon một bước

    - Em xin phép

    Bọn nó nghe xong liền lật mặt, không đứa nào dám hó hé, ai thì được chứ riêng tên này thì bọn nó thua.

    - Rồi bọn mày sao nữa?

    Đánh cho tao

    - Thôi anh...

    - Mà..thầy Kim có làm gì tụi em đâu

    - Bây là đàn em ai?

    Jeon Jungkook đanh đá, vẻ mặt đanh đá trông cũng đáng yêu không kém.

    - Thì đàn em anh, nhưng ít nhất cũng phải cho bọn em biết lý do chứ

    - Kim Taehyung không ghen kìa!!

    - ???

    - Gì vậy???

    - Ủa??

    - Có danh phận chưa mà đòi người ta ghen anh??

    - Ghen chuyện gì ông nội nhỏ..

    Jeon Jungkook bực tức bĩu môi không thèm giải thích, đầu óc Park Jiha nhạy bén, nhanh như chớp hiểu rõ vấn đề.

    - Vụ sáng nay chứ gì nữa

    - Hộp sữa tình bạn

    -...

    Cậu lúc này mới gật gù, đưa lên giấu like.

    - Là anh cố tình làm cho thầy Kim ghen nên đứng đó hơi lâu vậy á hả???

    Cậu lại gật đầu thêm một lần nữa, mỉm cười đầy hài lòng.

    - Thầy Kim bảo sao?

    - "Bình thường"

    -...

    * Chát *

    Min Hiyo vỗ tay một tiếng lớn, nói thêm một câu.

    - Bình thường hay ghen á mà

    - Ủa là sao?

    Ý là ghét người ta rồi chọc người ta ghen??

    - Kiểu này có ngày...mông nở hoa luôn

    - Nói xàm gì vậy thằng chó?

    Jeon Jungkook cau mày nhìn nó, nhìn cậu như thế mà mông nở hoa??

    - Nhìn mặt tao nhá, đoán vội kèo trên

    - Nhưng so với thầy Kim á thì khác

    - Thì anh Jeon trên cũng được, thầy Kim ở trong

    - ???

    Jeon Jungkook không hiểu bọn nó là đàn em ai, suốt ngày cứ bênh Kim Taehyung mãi.

    - Bọn mày nói chuyện như thế người ta nghe được hiểu lầm

    - Ai hiểu thì hiểu à

    - Vô thẳng trọng tâm luôn mà hiểu lầm chi trời

    - Sáng quá sợ hả anh?

    - Sống đúng không sợ súng, nói đúng không có gì sai

    - Làm như mình sáng lắm sợ người ta hiểu lầm...

    .

    .

    _______

    Như đã hẹn trước thì 11 giờ cậu tan học, Jeon Jungkook ngồi cạnh hắn, Kim Taehyung thì chăm chú lái xe nhưng đi rất chậm so với hôm trước, cậu liếc ngang liếc dọc nhưng không dám bắt chuyện thì hắn lại lên tiếng.

    - Giải thích đi

    - ??

    - Chuyện sáng nay

    - Tôi đi muộn là do anh

    - Không phải chuyện này

    Dừng đèn đỏ, Kim Taehyung nghiêng đầu sang nhìn cậu, trên mặt không một nụ cười nào.

    - Tôi tặng sữa cho Eun

    - Tặng?

    - Ừ.

    - Tặng?

    - Ừ, thích thì tặng

    - Thích?

    Kim Taehyung gặn hỏi nhưng cậu vẫn cương quyết, một người thì đang nghiêm túc còn một người thì lại đùa giỡn, không biết chuyện này sẽ đi đến đâu.

    - Bộ chưa thấy người ta thích sẽ tặng sữa à?

    - Ha!

    Kim Taehyung cười nửa miệng, không nói thêm.

    - Sao sáng nay anh gọi Eunie dữ vậy?

    Jeon Jungkook cố tình gọi Eunie thay vì Eun, chọc thì phải chọc cho tới, để xem phản ứng của hắn ra sao

    - Em vừa nói gì?

    Tên gì?

    - Eunie

    -...

    Thấy Kim Taehyung im lặng, Jeon Jungkook mới kiếm chuyện một lần nữa.

    - Đừng có mà đì người ta làm mấy cái bài tập của anh như thế, Eunie không làm được là anh cũng không xong đâu

    Cậu vừa nói vừa chú ý xem biểu cảm của hắn, mặt Kim Taehyung vẫn lạnh băng, nhưng nhìn sang hai tay đang nắm chặt vào vô lăn điều khiển xe là biết hắn tức giận thế nào rồi.

    Được nước lấn tới, Jeon Jungkook nói thêm

    - Nhưng dù sao Eunie cũng giỏi..với mấy đống bài tập đó thì cũng không thành vấn đề

    - Ừ

    Hắn đáp lại thờ ơ, khi đã đến gần nhà cậu hắn mới nói tiếp

    - Tối nay 7 giờ nhà tôi

    - Không, nếu anh không đến được thì tôi sẽ không học

    - Đến nhà ai đi nữa em cũng không thoát được đâu

    - ???

    Nói một câu không rõ đầu đuôi rồi chạy đi mất, Jeon Jungkook đứng trước cửa nhà trầm ngâm, có phải cậu chọc hắn hơi quá rồi không??

    .

    .

    ____

    Dạo này tui đi làm nên bận quá mấy bà ơi T.T

    Buổi tối vv nheee💗
     
    [Taekook] Cua Lại Nyc
    18: "..."


    Tối nay cậu có lịch học ở nhà hắn vì hắn bảo không sang nhà cậu được, Kim Taehyung chỉ nói không sang được nhưng lại không nói lý do, cứ tưởng là được nghỉ nhưng hắn lại gọi thẳng cho bố cậu khiến bố cậu phải bắt cậu sang đây cho bằng được.

    Đúng 7 giờ tối Jeon Jungkook có mặt ở nhà hắn, chuyện sáng nay hắn còn chưa nguôi giận, một người thì hả hê vì chọc tức được ai kìa, người kia thì muốn điên lên rồi.

    - Anh không có việc gì bận mắc gì tôi phải sang nhà anh?

    Jeon Jungkook vứt balo xuống sofa nhà hắn, gương mặt hậm hực.

    - Hôm nay học muộn, chắc em phải thức khuya nhiều, tôi xin bố em rồi đấy không cần phải lo đâu

    - ???

    - Đơ ra đấy làm gì?

    Đi thôi

    Kim Taehyung tuy vẫn giữ tâm trạng bình thường nhưng vẫn còn nhớ in trong đầu chuyện sáng nay.

    - Nè Kim Taehyung, rõ ràng lịch học đâu phải thế?

    Cũng chỉ mới vô học đầu năm thôi bài nhiều như nào mà học khuya???

    Jeon Jungkook vừa đi lên cầu thang chung với hắn vừa dằn co lại lý lẽ nhưng hắn vẫn không quan tâm.

    - Tôi dạy trước để em nhớ

    - Vô lý vừa thôi chứ??

    * Cạch *

    - Ngồi đó xem bài đi, chờ tôi một lát

    - Này!!?

    Jeon Jungkook đơ mặt ra nhìn trên bàn học toàn là sách vở, còn dám để mình ở đây một mình, được rồi, hôm nay cậu sẽ quậy nát cái phòng này cho hắn chừa.

    .

    .

    _________

    * Cạch *

    Tiếng mở cửa vang lên sau 30 phút chờ đợi, Jeon Jungkook bày đủ thứ trò trong phòng hắn, vở cũng bị cậu vẽ lên, bài thì chưa làm câu nào, chăn trong phòng cũng bị tung lên, gối thì một cái mất một cái còn.

    - Jeon Jungkook!!!

    Kim Taehyung chống nạnh, vắt khăn ngang cổ, hắn vừa mới tắm xong thì ra thấy đống này, mái tóc đen còn ướt nhỏ vài giọt nước xuống chiếc áo ba lỗ màu trắng, hai hàng chân mày hắn cau lại, cậu lại phá rồi đấy.

    - Thấy sa....Á!!!

    Jeon Jungkook xoay người lại định nghênh mặt với hắn cơ nhưng vừa thấy thì đã hét lên rồi, vội lấy hai tay che mặt lại, Jeon Jungkook nhích sang chỗ khác đứng xa hắn.

    - Em la hét cái gì?

    - Nè!

    Anh cũng là thầy giáo mà, ăn mặc đàng hoàng chút không được à?

    Kim Taehyung nghe thế thì tự nhìn lại mình từ trên xuống dưới, rõ ràng hắn mặc đồ rất bình thường.

    - Tôi mặc như thế nào mà không đàng hoàng?

    Kim Taehyung tiến gần đến Jeon Jungkook, lấy cái khăn mình vừa choàng ở cổ ném lên đầu cậu.

    - Nè!!

    Thôi đi nha!

    Tay hắn ôm lấy eo cậu, siếc chặt lại sát người hắn khiến Jeon Jungkook giật mình, lực hai tay đẩy ra nhưng bất thành.

    - Em ngại cái gì?

    Không phải em mạnh miệng lắm sao?

    - T..tôi..

    - Em quậy banh phòng tôi rồi

    - Thì sao?

    Có ngon thì tự mình dọn lại đi

    Jeon Jungkook nghênh mặt với hắn, cậu không sợ, mặt đối mặt với nhau khiến cậu có đôi phần e ngại, với cả Kim Taehyung cũng vừa mới tắm xong, người hắn hiện tại cũng thơm lắm mà lại là mùi cậu thích.

    - Anh gọi tôi đến đây học hay đến đây ôm tôi vậy?

    - Cả hai thì sao?

    Kim Taehyung nhếch mép cười nhẹ, kéo cậu sát lại gần một lần nữa, hắn ghé sát tai cậu thì thầm

    - Có muốn thế không?

    - Yaa..tránh ra đi!

    Jeon Jungkook nhanh chống đẩy hắn ra, Kim Taehyung cũng không ôm nữa, nhang chống dọn lại phòng cho gọn một chút, riêng cậu thì vẫn phải phụ tiếp do đống chiến trường mình bày ra, sợ hắn lại mách gì với bố cậu mất.

    .

    .

    Sau hơn 10 phút thì căn phòng cũng trở nên ngăn nắp đáng kể, sách vở cũng dọn bớt nhưng với những trang giấy cậu vẽ thì sao đây?

    Kim Taehyung đặt mông xuống chiếc ghế gần bàn học còn cậu thì đứng kế bên, khuôn miệng lắp bắp định giải thích.

    - Thì...cái này là..â.

    Chưa kịp nói dứt câu thì đã bị hắn dùng một lực tay kéo xuống ngồi lên đùi mình, Jeon Jungkook hoảng loạn đứng dậy nhưng bị hắn ôm chặt eo, đành bất lực mà ngồi im.

    - Vẽ cái gì đây?

    - Con chó

    Kim Taehyung hơi nhíu mày, chả biết cậu đang vẽ cái gì

    - Còn này là con gì?

    - Con thỏ với con...

    - À à thế là em vẽ con thỏ sắp bị con hổ ăn thịt đúng không?

    - Là sao?

    Vẽ vậy hồi nào đâu??

    - Tôi nhìn ra thế mà

    Kim Taehyung nói vu vơ, vươn tay lấy cuốn vở khác nhưng tay kia vẫn một mực ôm lấy eo cậu, Jeon Jungkook thì vẫn ngồi lên đùi hắn không thoát được rồi.

    - Ngồi như này không học được!!

    Jeon Jungkook vừa nói mắt vừa đảo xung quanh phòng lãng tránh, nhưng hắn hoàn toàn không quan tâm đến lời nói của cậu, tay vẫn đang viết viết để đưa bài tập.

    - Rồi, làm đi

    - Cho tôi ngồi xuống ghế

    - Ngồi như này không thấy êm à?

    - Không!

    - Giải xong tôi sẽ suy nghĩ lại

    -...

    Jeon Jungkook không nói nữa, cũng không còn nháo nữa, không cãi lại hắn nữa, tuy là cái tư thế này nó không khó chịu nhưng ai đời lại đi ngồi lên đùi thầy giáo của mình mà làm bài chứ??

    .

    .

    _______

    Có h là dui lắm hee cả nhà=)))

    Btvv nhoéee🫶🏻💗
     
    [Taekook] Cua Lại Nyc
    19: "..."


    - Này..

    Trôi qua gần nửa tiếng nhưng bài vở vẫn không tới đâu, Jeon Jungkook không tập trung được khi người kia cứ sờ mó eo cậu mãi chưa dứt.

    Đôi khi cậu đang làm bài rất tập nhưng cậu vẫn biết hắn cứ chăm chăm nhìn mình như muốn ăn tươi nuốt sống vậy vì thế nên cậu không tập trung được.

    - 20 phút rồi mà vẫn chưa giải xong?

    Có cần tôi gọi cho Eun của em đến giúp không?

    Kim Taehyung hạ giọng, kề sát lỗ tai cậu nói nhẹ, khi không lại nhắc đến Eun ngay lúc này??

    - Điên à?

    Jeon Jungkook cau mày, mím nhẹ môi, tay cậu đưa xuống gỡ cái tay đang xoa eo cậu nhưng hoàn toàn không được.

    - Cần không?

    -...

    - Nghe bảo Eun 'của em' học rất tốt mà?

    Hắn nói làm cậu lạnh hết cả sống lưng, Kim Taehyung cứ thì thầm bên lỗ tai cậu khiến cậu cảm thấy hơi nhột, hai vành tai bắt đầu đỏ lên.

    - Kh..không phải..nh..nhưng mà học tốt thật..

    - Ha???

    Jeon Jungkook hơi nghiêng người ra né hắn nhưng Kim Taehyung làm sao có thể để cậu như vậy, hắn nắm lấy cổ tay cậu vòng sang cổ mình để kéo cậu lại gần một lần nữa, mặt đối mặt với nhau, Jeon Jungkook ngại ngùng cúi xuống.

    Kim Taehyung thật sự rất đẹp trai điều này phủ nhận, mỗi lần gần nhau như thế mặt cậu liền nóng bừng lên.

    - Mỗi lần tôi nhắc đến Eun là em ngại nhỉ?

    Thích lắm rồi à?

    Jeon Jungkook liền nhớ đến những lời nói sáng nay mình trêu chọc hắn, từng câu từng chữ một lượt ùa lại trong đầu khiến cậu hối hận vì thốt lên như thế.

    Cậu ngồi đơ ở đó khoảng chừng năm giây thì đã cảm nhận được cả người của mình đang bị nhấc bổng lên, Jeon Jungkook lúc này mới choàng tỉnh.

    - Kim Taehyung anh bị điên à??

    Hắn nhếch mép cũng chẳng nói gì thêm, tiến lại phía giường của mình, thẳng tay ném Jeon Jungkook xuống, không để cậu có cơ hội ngồi dậy thì hắn đã nhanh chống chặn lại, nằm đè lên người cậu, hai tay hắn chống đỡ hai bên chặn lại.

    Kim Taehyung cũng không cho cậu thời gian để thốt lên câu nói nào nữa, hắn nhắm xuống đôi môi hồng hào hép hờ, hôn xuống.

    Kim Taehyung nhẹ nhàng đưa lưỡi vào bên trong khuôn miệng ấm nóng, lưỡi hắn nhẹ nhàng mơn trớn luồng sâu mọi ngóc ngách trong khuôn miệng ngọt ngào, hắn mút mát lưỡi nhỏ của người kia nhưng chẳng thấy chán.

    Cả người Jeon Jungkook dường như mềm nhũn, cả hai tay cậu đã không còn chống đối nữa mà lại chuyển sang ôm cổ hắn, cậu còn đón nhận nụ hôn một cách vụng về, Jeon Jungkook cũng chẳng biết mình bị làm sao, cảm giác cứ thích thích.

    - Ha..

    Dứt khỏi nụ hôn kéo theo sợi chỉ bạc óng ánh, Jeon Jungkook lồng ngực phập phồng thở nhẹ, mắt nhìn lên trần nhà, Cảm nhận được môi người kia đang từ từ di chuyển môi xuống cổ mình, Jeon Jungkook lúc này mới lên tiếng.

    - Đủ rồi đó

    - Đủ??

    Là sao?

    Kim Taehyung tuy vẫn trả lời nhưng vẫn tiếp tục công việc của mình, hắn chôn sâu gương mặt vào cổ cậu, ngửi một hơi.

    - Chuyện này đi quá xa rồi đó, dừng..A.

    Cảm nhận được cổ mình vừa bị cắn, Jeon Jungkook cau mày, hai tay muốn đẩy hắn ra nhưng sức lực hoàn toàn là không đủ.

    - Sáng nay tôi đì Eun CỦA EM như thế, em có thấy đau lòng không?

    Kim Taehyung một câu cũng nhắc mà hai câu cũng nhắc, hắn vừa nói vừa nhìn cậu, một tay hắn đặt ở cổ áo cậu, đụng nhẹ cúc áo sơ mi màu trắng.

    - Anh bị điên à?

    Sao nhắc hoài thế?

    Bây giờ đến Jeon Jungkook là người khó chịu, thấy thế Kim Taehyung chỉ biết cười trừ.

    - Chẳng phải thích à?

    Sao tôi nhắc em lại cọc?

    Hay là...em ghen à?

    Kim Taehyung nói xong liền cười, cúi nhẹ xuống hôn lên vành tai cậu.

    - Tôi bình thường!

    - Vậy à?

    Hay là gì nhỉ..

    Kim Taehyung nhìn chằm chằm cậu, gương mặt trở nên suy nghĩ rồi lại nói tiếp

    - Em dám chơi trò này với tôi không?

    - Trò gì?

    Đừng có giở trò trước mặt tôi!

    - Không, tôi chỉ cho em vài câu hỏi thôi.

    Nhưng mà

    - Sao?

    -...

    Hắn đắng đo một hồi rồi lại không nói, nếu như đưa ra điều kiện đó thì chắc chắn cậu không đồng ý.

    - Em cứ chơi đi, nếu em thắng tôi thì tôi sẽ cho em về luôn, không cần làm bài tập hôm nay

    - Thật?

    Jeon Jungkook nghe xong hai mắt liền sáng rực, nhưng vẫn chưa chắc, cậu lại hỏi thêm lần nữa.

    - Chắc chứ?

    - Chắc chắn

    Nghe được câu chắc nịt từ miệng hắn, nhìn mặt hắn trong cũng uy tính phếch, Jeon Jungkook lúc này mới hài lòng mà không hề đề phòng.

    - Tôi hỏi nha, em phải trả lời thật nhanh

    - Được

    - Khi nãy tôi và em hôn nhau trong thời gian bao lâu??

    - Gì???

    Jeon Jungkook nghe xong liền đơ ra, chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì cúc áo sơ mi phía trên liền bị hắn lột ra mất, hắn còn nhếch mép cười nhẹ.

    - Này??

    Anh hỏi vô lí?

    - Từ đầu em đã đồng ý rồi, tôi có hỏi câu nào đó là quyền của tôi

    Cậu lúc này mới ngộ ra, hắn lừa cậu rồi phải không?

    Chuyện gì đây?

    Không trả lời đúng là lột một cúc áo á??

    - Ditme, anh chơi kiểu gì thế hả??

    Jeon Jungkook định dùng tay gài cúc áo lại nhưng hắn nhất quyết không cho phép, hắn dùng tay nắm chặt lấy cổ tay cậu đưa lên đỉnh đầu.

    - Chửi bậy là không ngoan đâu nha

    - Đáng ghét

    - Tiếp này

    -...

    Giọng điệu của hắn đáng ghét chưa kìa, nhưng hình như cậu cảm nhận được phía dưới có gì đó cộm cộm thì phải??

    Jeon Jungkook không nghĩ nhiều nữa, bắt đầu tập trung vào câu hỏi của hắn

    - Bài tập tôi dạy lớp sáng nay có bao nhiêu chữ số

    - ????????????

    Câu hỏi của hắn khiến cậu liền hoá đá ngay lập tức, Kim Taehyung hắn có bị điên không vậy?

    Câu hỏi vừa hỏi xong cúc áo liền bị gỡ ra, hắn giở trò biết cậu không trả lời được đúng không?

    Hai cúc áo gỡ ra khiến bầu ngực trắng nõn lộ ra nhưng không rõ ti trước ngực, tuy nhiên Jeon Jungkook vẫn cảm thấy ngại ngùng.

    - Kim Taehyung anh giở trò

    - Không có, oan cho tôi quá

    Hắn bĩu môi.

    - Chịu thua đi

    - Không!

    Anh có giỏi thì hỏi trên người tôi bao nhiêu cộng lông luôn đi??

    - Vậy trên người em bao nhiêu cộng lông

    -....????

    Jeon Jungkook câm nín, một lần nữa cúc áo lại bị gỡ ra, bây giờ đã lộ rõ hai điểm ti hồng hào trước ngực.

    - Yaa, khốn kiếp thật đó!!

    Anh chơi bẩn

    - Em vừa bảo hỏi như thế kia mà, tôi đã làm theo lời em nói còn gì

    - Được!!

    Anh giỏi!!

    - Đương nhiên là thế, suy nghĩ cho kĩ câu tiếp theo này...

    .

    .

    _______

    Hongg phải dạo này tui hong lo đăng chap mà là đang tranh thủ viết để đăng luôn một thể, huhu cho mấy nàng đang đọc mà ngắt ngang kh bị mất hứng😭🫂

    Buổi tối vui vẻ nha mấy nàngg 💗
     
    Back
    Top Bottom