Hài Hước [TAEKOOK] Chủ Tịch Kim Và Em Bé Jeon

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
323439891-256-k8312.jpg

[Taekook] Chủ Tịch Kim Và Em Bé Jeon
Tác giả: le_ami
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Hắn thấy cậu quay lưng liền vội chạy tới ôm cậu

"...Tôi yêu em..."

"..."

"Hức..." tiếng nức nở của cậu lại vang lên

Hắn lại hốt hoảng ôm hôn chụt chụt vào mắt cậu

"Đừng khóc mà.."

"Hức...tôi...tôi cũng yêu anh mất rồi...huhu"



taekook​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [TaeKook] Series H
  • [TaeKook] Tôi chọn em rồi
  • [taekook] Series H+
  • [taekook] vệ sĩ của tôi
  • [taekook] Tớ không đùa đâu
  • [Taekook] Cua Lại NYC
  • [Taekook] Chủ Tịch Kim Và Em Bé Jeon
    📍📍📍


    Helo?

    Ngày hôm nay của cậu tốt không đấy?

    Rất vui được làm quen!

    Mình viết bộ fic này vì rảnh rỗi và muốn tự viết tự đọc một bộ fic hợp gu

    Mng nhớ giúp mình là fanfic toàn bộ là tưởng tượng thôi đấy nhé!!!

    Fic đầu tay nên mình viết có lẽ sẽ không được hay, nên mn góp ý và nhẹ nhàng thui nhé ♡

    Cách tả của mình còn khá non, nhiều chỗ thường bị lặp lại từ khá nhiều vì chưa biết thế từ khác nên mong mn cho qua.

    Chắc chắn mình sẽ cố gắng hoàn thiện em nó hơn.

    Chỗ nào sai chính tả nhớ nói mình nhee.

    Mình là hảo ngọt nên không ngược lắm đâu ~

    Ai thích sự dài dòng hãy đến đây with me :>
     
    [Taekook] Chủ Tịch Kim Và Em Bé Jeon
    1


    ***

    Jungkook đang đứng trước tập đoàn to lớn và đứng vị trí top ở Hàn Quốc ba năm nay là tập đoàn lớn do Kim Taehyung gầy dựng lên năm 20 tuổi.

    Jungkook sẽ chẳng có cơ hội phỏng vấn đâu nhưng vào tối qua chị họ của cậu đã nhường cho cậu suất này đấy.

    ***

    Trong căn biệt thự rộng lớn, chỉ nghe tiếng làm việc hì hục của giúp việc, trong phòng khách là hai người đàn ông chững chạc đã có tuổi.

    Ai cũng toát lên mình vẻ sang trọng vốn có của giới thượng lưu.

    Hai người đều là ông chủ lớn trong giới kinh doanh, ngồi lại cùng bàn bạc một số việc.

    Jungkook đang vẫn ở trên phòng nghịch điện thoại, xong lại ngồi thẫn người ra, bên ngoài có tiếng gõ cửa cũng chẳng hề biết.

    Phải đến tiếng thứ 3 4 gì đấy mới biết.

    Bên ngoài có một giọng nữ truyền đến.

    "Jungkook ah chị vào được không?"

    Lúc này cậu mới quay về, liền ra mở cửa.

    "Có chuyện gì sao?"

    Cô gái đó là chị họ cậu - Hanna, là con gái của người đàn ông đang ở dưới với ba cậu.

    Cô cười nói :

    "Haha không có gì, chỉ muốn xem em đang làm gì thôi"

    Nghỉ một chút cô nói tiếp :

    "Vừa ra trường em tính kiếm việc gì làm hả?"

    Jungkook nhìn lên trần nhà, chán nản nói

    "Haiz em đang nghĩ đây"

    Bỗng mắt cô như sáng rực lên, liền cầm tay Jungkook

    "A hay quá, chị có cơ hội phỏng vấn tập đoàn TK đó nha.

    Hay chị nhường em nhé?"

    "Hả?

    Em có nghe qua, người ta bảo có cơ hội tuyển vào khó lắm đó.

    Sao chị lại nhường chỗ em?"

    Lúc này cô ái ngại nhìn cậu

    "Chả là chị sắp sang Mĩ á"

    Cậu bất ngờ, không kìm được vừa hỏi tới tấp vừa lắc lắc người cô

    "Chị đi bao lâu thì về?

    Chị định cưới chồng bên đấy luôn hả?

    Chị du học hay sao?

    Em sẽ nhớ chị lắm đấy"

    Cô bất lực cản bàn tay đang lắc người mình một cách điên cuồng lại

    "Em từ từ đã, theo dự định chị đi 5 năm thôi lại về.

    Là du học"

    "Vậy nhớ đừng quên em đấy nhé"

    "Haha biết rồi mà"

    ***

    Sang hôm sau cậu đi phỏng vấn liền luôn, với nhan sắc đáng yêu vốn có kèm trí thông minh thì cậu liền được nhận vào làm.

    Cậu hít một hơi thật sâu, bước vào phòng làm việc của cậu, bên trong chỉ có 4 chị gái đang trò chuyện cùng nhau.

    "Oh người mới sao?

    Lại đây chút đi"

    Người nói là một chị gái nhìn có vẻ đầy trưởng thành thanh lịch.

    Trông chị lớn tuổi nhất trong đấy.

    Nhưng khi cười lên trông chị lại rất đáng yêu.

    Một người khác lại mang trên mình phong cách quyến rũ sang chảnh nhưng cũng không kém phần trưởng thành.

    Cũng có thể nói chị gái này trông có vẻ trưởng thành hơn chị kia với khuôn mặt điềm tĩnh đến làm lạ.

    Tiếp theo là chị gái với vẻ đẹp ngọt ngào nữ tính với nụ cười ngọt ngào không kém.

    Nụ cười cô luôn xuất hiện trên đôi môi xinh đẹp đấy, cô thuộc dạng con gái thục nữ nhẹ nhàng.

    Cuối cũng là chị gái có vẻ tinh nghịch nhất, chắc hẳn là nhỏ nhất trong đấy.

    Cô có vẻ năng động với sự tích cực luôn mang trong người.

    Trong lúc nói chuyện luôn miệng cười và hay nhảy cẩng làm trò lên hay miêu tả thứ gì đó.

    Sau khi người chị gái thanh lịch trưởng thành gọi, cậu liền rụt rè đi từ từ đến, cậu nhỏ nhẹ chào hỏi

    "Em chào chị ạ, em là người mới mong chiếu cố"

    Chị gái năng động kéo tay cậu ngồi xuống ghế cạnh đó, vui vẻ mở lời :

    "Rất vui được làm quen, anh bao nhiêu tuổi thế?"

    Lúc này cậu cũng cảm thấy đỡ lo lắng phần nào, tự nhiên trả lời :

    "Em 25 tuổi"

    Cô gái cười tít mắt, trông cô vui lắm

    "A vậy bằng Li đó"

    Cậu cười, Li cũng cười.

    Nối đuôi cô em, chị gái ban nãy kêu cậu lên tiếng:

    "Để chị giới thiệu chút cho em, chị tên Jisoo năm nay đã 27 rồi"

    Song, cô đặt tay lên vai cô gái có nụ cười nhẹ nhàng ban nãy

    "Đây là Chaeyoung, bằng tuổi Lisa và em"

    Chaeyoung cười

    "Rất vui được làm quen"

    Tiếp đó Jisoo đặt tay lên vai cô gái còn lại, trông cô gái thần bí lắm.

    Hay nói cách khác là lạnh lùng luôn ấy.

    "Còn đây là Jennie 26 tuổi"

    "Rất vui được làm quen ạ"

    Cô gái không nói gì, lướt mắt nhìn cậu từ trên xuống dưới.

    Vẻ mặt lạnh như băng vẫn còn đấy, nhưng chỉ 5p sau đã trả lời

    "Ừ rất vui được làm quen"

    Jisoo lúc này như nhớ ra gì đó, vội hỏi

    "Còn em tên gì?"

    "À Jungkook ạ"

    ***

    Sau cuộc trò chuyện xả giao, mọi người đều bắt tay vào làm việc, hôm nay có mỗi 5 người cũng thoải mái biết bao.

    Cậu được sắp ngồi ngoài cùng, vì ngày đầu đi làm nên cậu thật sự chỉ muốn làm việc hết mình.

    Đến khi mọi người tan về hết cậu vẫn chỉ bảo về sau rồi làm đến tận 10h đêm.

    Vốn công ty lúc này rất vắng, cậu có thể nghe rõ tiếng gió cùng tiếng cây xào xoạt bên dưới, lại nghe tiếng cộp cộp.

    Cũng không để ý nhiều, lúc này cũng đã 11h, cậu buồn ngủ nên muốn uống chút cà phê để tỉnh táo hơn.

    Vừa bước ra khỏi cửa liền va vào ai đó, cậu lật đật chạy đến đỡ

    "A cho tôi xin lỗi, bất cẩn quá, anh có sao không?"
     
    [Taekook] Chủ Tịch Kim Và Em Bé Jeon
    2


    "Không sao"

    Giọng nói trầm ấm vang lên, tay hắn bắt lấy tay cậu để cho cậu đỡ dậy dễ hơn.

    Cậu có chút mơ hồ, thầm nghĩ vì làm quá sức mà tai có vẫn đề sao?

    Khi cậu quay lên nhìn thì cậu chắc chắn không sai, giọng nói đó chắc chắn được phát ra từ người đang đứng trước mặt cậu.

    Mái tóc bồng bềnh màu đen nhánh, gương mặt với ngũ quan sắc bén.

    Đôi mắt khi nhìn vào như thể chỉ cần liếc một chút, liền làm cho đối phương cảm thấy sợ hãi.

    Cậu thoáng đơ người, người nọ thấy vậy liền bảo:

    "Ừm cậu không sao chứ?"

    "Tôi á..?

    A không sao!"

    Hắn cười, làm tim cậu đập mạnh lại càng mạnh hơn, cậu quay mặt sang hướng khác, không thể để hắn ta thấy gương mặt đỏ ửng của cậu lúc này được.

    Trầm ngâm một lúc, hắn hỏi:

    "Giờ này cậu còn chưa về à?"

    Cậu theo bản năng nhìn hắn, lại bị vẻ đẹp ấy hớp hồn.

    "Vâng...tôi là người mới nên nghĩ rằng cần làm năng suất chút"

    "Cậu nên về sớm đi"

    Cậu bặm môi, lát sau mới nói:

    "Còn anh thì sao hả?

    Anh sao cũng về trễ thế?"

    "Tôi cũng có việc"

    Cậu gật đầu ngầm hiểu ý, vẫn chưa kịp nói gì hắn đã nhanh nhẹn nói trước, môi cũng cười nhẹ.

    "Giờ thì hết rồi, cậu về đi"

    "Ò tôi về đây, bye bye"

    Cậu quay đi trước, đầu cậu đang đau lắm, không ngờ làm việc về trễ lại gặp được trai đẹp.

    Lúc về đi ngang quán ruột của cậu, đang đói nên liền tấp vào không chút suy nghĩ.

    Cậu thường chọn góc khuất trong quán để ngồi, duy nhất bàn đó là của riêng cậu thôi đấy.

    Bà chủ ra, thấy cậu liền niềm nở

    "Chà Jungkook đấy à?

    Như cũ nhé?"

    "Vâng, cháu cảm ơn" cậu cười

    Một lát sau chờ đợi, thì đồ ăn đã lên.

    "Của cậu đây"

    Là giọng nói có phần quen thuộc ấy.

    Cậu quay lên nhìn

    "Hửm là anh sao?"

    Hắn cũng bất ngờ

    "Cậu sao?"

    "Ừ, anh làm ở đây hở?"

    Hắn ngồi ngay vào chiếc ghế đối điện mặt với cậu, vừa nói vừa chỉ vào bàn trống kế bên

    "Tôi không phải làm việc ở đây, là do tôi ngồi gần cậu, nên mang ra luôn"

    Cậu tiếp tục gật đầu đồng tình.

    ....

    "Tôi ngồi đây được chứ?"

    Cậu cười

    "Chẳng phải anh đã ngồi rồi hay sao?"

    Hắn thoáng đơ người, cậu cười lên trông rất đẹp.

    Hắn cũng thật biết cách làm cậu ngại, hắn đã xoa nhẹ đầu cậu

    "Cậu cười lên trông đẹp lắm đấy"

    Mặt cậu đỏ bừng lên, thể loại gì đây chứ?

    Một lát sau, hai người trò chuyện vui vẻ với nhau, bỗng cậu nhớ ra gì đó.

    "À phải rồi anh tên gì nhỉ?

    Tôi vẫn chưa biết tên"

    "Kim Taehyung"

    Sau đó hắn quay lên nhìn cậu, như đã hiểu ý cậu cười

    "Jeon Jungkook"

    "Tên cũng đẹp" hắn thì thầm

    "Hả?"

    "Không có gì"

    "Ờ"

    ***

    Sáng hôm sau cậu đi làm sớm, vì rất nôn nóng làm quen với mọi người.

    Lúc cậu đến chưa ai đến luôn...

    Vì chán nản cậu quyết định đi vòng vòng, đi một xíu đã thấy bóng dáng quen thuộc.

    "Hù"

    Cậu bất thình lình nhảy ra làm hắn giật bắn người.

    Tức giận quay sang thì thấy gương mặt hí hửng của cậu.

    Đang vui mà thấy được ánh mắt liếc của hắn cậu cũng cảm thấy sợ hãi, rụt người về phía sau, khẽ gập người.

    "Tôi..xin lỗi"

    Sau đó cậu chạy đi mất.

    Hắn thở dài bất lực, hắn đang tính nói chuyện với cậu chút mà, do hắn không biết là cậu nên hơi cọc chút.

    Cậu chạy vội nên lại đụng trúng người khác, xui thế không biết.

    "A tôi xin lỗi"

    Cậu lúng túng

    "Không có gì đâu"

    Rồi từ đâu đó thêm một người nữa chạy đến.

    "Jimin à từ thôi"

    Khi thấy Jimin vừa đứng lên, như hiểu ra gì đó, gã nhìn cậu

    "Chuyện gì?"

    " không có gì hết, tạm biệt " chàng trai nhỏ con nhìn cậu.

    Cậu quay về phòng làm việc, Jennie cũng vừa tới

    Thấy vậy cậu vui vẻ chạy đến

    " Chào ngày mới "

    Jennie quay sang nhìn cậu gương mặt không cảm xúc

    " ừ chào "

    " cậu pha giúp tôi ít cà phê nhé?

    "

    "Vâng, chị uống cà phê đen hay sữa ạ?"

    Jennie trầm ngầm một lát, lại bảo:

    "Cho tôi cà phê đen"

    Cậu cười, sau đó liền chạy đi pha cà phê, đến chỗ thì lại gặp Taehyung.

    Biết sao giờ, công ty rộng thế này thì chắc không phải chỉ có một chỗ pha cà phê đâu ha?

    Nhưng vấn đề ở đây là, nếu có thì cậu cũng không biết đường mà mò!

    Cậu nghĩ rằng, sớm muộn gì cũng gặp, làm chung công ty mà, thôi thì bây giờ gặp cho rồi.

    Cậu bước tới, không phải có do vì gấp gáp hay lo sợ không mà vấp phải cục đá nhỏ gần đó mất thăng bằng mà ngã về phía trước.

    Hắn đang đứng đó nghe thấy tiếng động liền quay sang nhìn, vừa hay lại đỡ được cậu.

    Hai người cứ thế bốn mắt nhìn nhau.

    Cậu lấy lại bình tĩnh đứng vững lại rồi rồi liên tục cuối đầu

    "Tôi xin lỗi nhiều!"

    Vừa nói cậu vừa quay đi, hắn lại níu cậu lại.

    "Có phải đang tránh mặt tôi không?"

    Như bị nói trúng tim đen, cậu lắc đầu lia lịa:

    "Không...không có"

    Nói xong cậu quay gót bước đi nhanh bỏ mặc hắn mơ màng ở đó.

    Vừa đi cậu vừa cốc đầu, thầm chửi bản thân

    "Aiz sao lại ngốc thế chứ hả Jungkook?"

    Đang đi thì cậu lại gặp Jisoo vừa đến, vừa hay lại có người để hỏi:

    "Chị Jisoo!"

    Cô đang đi nghe thấy liền đứng lại nhìn sang, thấy cậu nhóc trắng trắng nhỏ con hôm qua liền cười:

    "Chào Jungkook, ngày mới tốt lành"

    Cậu cũng lịch sự cười lại:

    "Vâng ngày mới tốt lành.

    Chị cho em hỏi công ty còn chỗ pha cà phê khác không ạ?"

    "Em cũng uống cà phê hả?

    Đi theo chị"

    Cậu lon ton đi theo, cuối cùng cũng pha cà phê xong, cậu cùng với Jisoo về vẫn chưa ai đến cả.

    "Chị Jennie!

    Em pha xong ùi nè"

    "Cảm ơn"

    Jisoo về chỗ ngồi kế Jennie, lại thắc mắc:

    "Ra là em uống à Jen?

    Chị lại nghĩ Jungkook uống đấy, càng không nghĩ em sẽ uống cà phê đen"

    Jennie lúc đó thoải mái quay sang nhìn Jisoo đáp:

    "Unnie ahhh, lâu lâu người ta phải đổi chút chứ?"

    Jisoo cũng bất lực:

    "Vậy mà làm cho chị cất công đi mua ly cà phê sữa cho em đấy, lỡ em không uống được cà phê đen thì sao?"

    "Unnie có mua cho em á?

    Thôi lỡ hôm nay unnie uống đi, mai Jen uống của unnie nhá"

    Jennie này lạ quá.

    Jisoo làm ra vẻ giận dỗi.

    "Ai mua cho em nữa?

    Không mua cho em nữa luôn"

    "Thôi mà unnie, mai mua cho Jen nhaaa"

    Cô lúc này trong mắt cậu y như con mèo nhỏ đang nhõng nhẽo với Jisoo vậy á.

    Cậu ngồi ở chỗ mình nãy giờ không thể nào tập trung nổi nên bất lực chống cằm nhìn hai con người đang đối diện nhau trước mặt.

    Jisoo nhìn đồng hồ rồi lắc đầu ngao ngán:

    "Hai đứa kia lại đi trễ nữa rồi đấy"

    Vừa hay cả hai vừa chạy vào

    "Li tới rồi nè unnie"

    Jennie cũng quay sang nhìn

    "Yah mới nhắc đó"

    Cô nàng Chaeyoung cười trừ:

    "Hì hì do hôm nay Li dậy trễ quá"

    Lisa bên kia lại tinh nghịch nhìn cậu

    "A chào Jungkook nha!"

    "Ừm chào LiLi"

    ***
     
    [Taekook] Chủ Tịch Kim Và Em Bé Jeon
    3


    Một ngày làm việc vất vả cậu đã trở về nhà, thở hắt một hơi rồi bước vào nhà.

    Vừa bước vào cậu đã nhận được tin nhắn từ điện thoại, cậu cũng không check vội, chỉ bỏ nó một góc rồi tắm rửa

    Tầm 12h cậu mới bắt đầu thời gian giải trí của bản thân, nằm trên giường xem tivi thì lại nhận được thông báo.

    Cậu mở lên xem, là lời mời kết bạn.

    ***

    Thv đã gửi lời mời kết bạn cho bạn

    Đồng ý / Từ chối

    Thv

    Xin chào.

    JeiKei

    À àn nhonn

    Thv

    Cho tôi làm quen nhé?

    JeiKei

    Có chuyện gì không ạ?

    '-'

    Anh làm em sợ quá đó anh chaii

    Thv

    Tôi đâu có làm gì em đâu mà sợ

    JeiKei

    Em bj chứng sợ người lạ muốn làm quen =))))))

    Thv

    Vậy bạn em chắc khó lắm mới làm bạn được với em nhỉ

    JeiKei

    Vâng, em ít bạn lắm lun :
     
    [Taekook] Chủ Tịch Kim Và Em Bé Jeon
    4


    Có ai biết Jeon Jungkook cậu làm bằng cách nào không?

    Cậu ta biết mình xinh đẹp.

    Lại càng biết mình dễ thương...

    Nên cậu ta đã dùng đôi mắt long lanh lấp lánh đó nhìn Taehyung, tay vò nhẹ góc áo hắn

    "Um...đây là lần đầu nên nên chủ tịch bỏ qua nhaaa?"

    Umg làm sao Taehyung đỡ được, đòn chí mạng, tim hắn nổ cái bùm.

    "Thôi được, bỏ qua cho em lần này thôi đấy"

    Trước khi đi cậu cũng không quên nịnh một câu

    "Dạaaa.

    Cảm ơn chủ tịch đẹp traii~"

    Rồi hắn đứng chôn chân tại chỗ luôn, sao mà dễ thương dữ vậy hả?

    ***

    Trong lúc họp mà hắn cứ nghĩ đi đâu không á, nên hắn quyết định tan sớm 20 phút.

    Mọi người trong phòng họp cũng ba chấm luôn..

    Jungkook như từ cõi chíc trở về, xụi lơ luôn

    Thấy vậy Chaeyoung liền hỏi

    "Này cậu ổn không hả?"

    Cậu thở hắt một hơi:

    "Không ổn rồi cậu ạ, dò hợp đồng mà như đi gặp diêm vương ý"

    Lisa ngồi gần đó nghe thấy thì cười khúc khích

    ***

    Tan làm mọi người rủ nhau đi chơi chung, còn cậu lại đi một mình tới quán ăn cũ.

    Sở dĩ cậu chỉ nghĩ là sẽ đi bộ về nhà, trên đường từ từ ngắm cảnh đẹp của thành phố nhưng cái bụng lại biểu tình không chịu cơ.

    Thế là cậu tấp vào quán quen đó.

    Đang ăn thì một vị khách đến, vừa bước vào đã làm quán xì xào rầm rộ lên.

    Cậu thì đang ăn rồi, quan tâm mấy thứ đó làm gì, quan niệm của cậu là nếu người khác không làm gì tác động đến cuộc sống của mình thì cứ mặc kệ!

    Jeon Jungkook cậu được cái khi nghiêm túc và ăn thì không thèm để ý xung quanh.

    Dù đang ăn, cậu vẫn cảm nhận được có người nào đó đang lại gần cậu nhưng cậu không để tâm, kết quả là bàn tay người nọ đặt trên vai cậu

    Cậu với hai cái má vì nhai thức ăn mà phồng lên nhìn

    "Chủ tịch"

    Hắn có phần bất mãn nói

    "Ở đây đâu phải công ty mà gọi tôi là chủ tịch nữa hả?"

    Cậu không trả lời, cúi xuống tiếp tục công việc dang dở đang làm.

    Hắn cũng ngồi đối diện cậu, nhìn cậu dễ thương lắm đó!!!

    ***

    Đêm về cậu ăn no thì nằm lăn ra đủ, để còn dưỡng sức lát dậy cày game.

    Còn hắn bên đây trằn trọc không ngủ được, sao cậu dễ thương vậy chứ, cứ nghĩ đến cảnh cậu với cặp mắt long lanh đó nhìn mình, lại nhớ đến cảnh cậu nhỏ ngồi ăn mà hai má phồng lên, nằm lăn qua qua lăn lại vẫn khó chìm vào giấc ngủ được.

    Hẳn nhìn đồng hồ trên điện thoại, đã là 12h.

    Hắn đã nằm đó được 2 tiếng đồng hồ rồi, hắn ngứa tay mà nhắn cho cậu

    Điện thoại cậu báo thông báo tới làm cho cậu đang chơi game buộc phải dừng lại vì quá lag

    Thv

    Chào em ơi

    JeiKei

    Ủa bộ anh không biết lựa thời gian hả?

    Thv

    Sao gắt thế hở?

    JeiKei

    Tôi đang chơi game luôn á!🙂

    Thv

    Vậy cho anh chơi cùnggg

    JeiKei

    Vào!

    Thế là hai người chơi game đến 4h sáng, đang chơi thì cậu bỗng offline, do gục ngã rồi đấy.

    Nói chứ 6h vẫn phải lên công ty, cậu không ổn xíu nào

    "Này!

    Sao mặt ỉu xìu thế?"

    "Dạ không có gì đâu chị đừng để ý, tại em thức khuya thôi à"

    "Không tốt cho sức khỏe đâu đấy"

    "Vâng"

    ***

    Hắn bên này cũng khác là bao, ngồi mà gục lên gục xuống, lúc này hắn lại nghĩ đến một cách.

    Gọi Jeon Jungkook tới!

    Đảm bảo tỉnh ngủ luôn!

    Nghĩ là làm, hắn gọi người kêu ngay cậu

    Còn cậu làm thầm nghĩ : lại gì nữa đây?

    ***

    Nghe tiếng gõ cửa cốc cốc cốc, hắn vui vẻ chỉnh lại trang phục

    "Vào đi"

    Cậu với áo sơ mi quần tây đơn giản xuất hiện, nhẹ nhàng đóng cửa

    "Có gì không chủ tịch"

    Phải có việc gì mới gọi được sao?"

    "Vâng"

    ...

    "Dò bảng báo cáo này cho tôi"

    "Lại nữa sao?"

    "Mau nào!"

    Cậu đi lại ngồi trên chiếc ghế của hắn như bữa trước, lại bật chế độ nghiêm túc

    Đúng như hắn nghĩ, hắn tỉnh ngủ luôn.

    Còn cậu bên này thì buồn ngủ muốn chết.

    Cuối cùng sau nhiều phút chật vật thì cậu cũng xong xuôi, hôm nay cậu quyết định ngồi kế bên hắn để chờ hắn xem lại.

    Thấy cậu ngồi khoảng cách gần tim hắn cũng đập nhanh lắm chứ bộ

    "Hừm..chỗ này sai rồi em ơi"

    " ..."

    "Jungkook?"

    "..."

    "Jeo-..."

    Hắn vừa tính gọi cả họ tên cậu thì cảm thấy bên cạnh có thứ gì đó ngã lên vai, quay xuống nhìn đã thấy cậu ngủ gật.

    Hắn phải thừa nhận, ngoài những lúc hơi bướng bỉnh thì cậu rất xinh đẹp đáng yêu.

    Mẹ cậu đẻ ra cậu khéo thật đó.

    Hắn thấy vậy liền ôm người nhỏ lên nhẹ nhàng bế vào phòng nghỉ ngơi của hắn.

    Hắn còn tinh tế chặn gối cho cậu nữa đó nha.

    Hắn ngồi sửa lại lỗi, dù có mệt nhưng cậu cũng chỉ sai vài chỗ thôi, đúng là Jungkook có khác.

    Một lúc sau hắn thấy không trụ nổi nữa, liền chạy vào phòng nghỉ ngơi, vừa vào đã thấy con thỏ béo đang nằm ngủ ngon lành.

    Hắn trèo lên nằm kế cậu.

    Nhìn dáng vẻ của cậu lúc ngủ hắn lại không nhịn được mà thơm cái chốc vào má.

    Cái má này hắn muốn cắn lâu lắm rồi đó.

    Hắn ôm cậu nằm ngủ, mặt dụi vào hõm cổ cậu mà hít lấy hít để mùi hương dễ chịu đó.

    Còn cậu lúc còn mơ ngủ cũng vòng tay qua ôm hắn lại.

    Lúc sau hắn thức giấc, nhìn vào người nhỏ đang nằm trong lòng bất giác cười mỉm một cái.

    Cậu ngủ mà cứ dụi dụi ôm chặt hắn í, cuti xĩu.

    Lúc này hắn vuốt tóc rồi lại hôn cậu, cậu lại vì thế mà khẽ giật mình.

    "Ưm.."

    "Dậy rồi hả?"

    "Ừm."

    Cậu dụi mắt, xong mới nhìn mọi thứ xung quanh.

    "Đâu đây?"

    "Phòng tôi"

    "A!"

    Cậu phát hoảng khi thấy hai người ôm nhau.

    "Bỏ bỏ ra đi mà"

    Hắn vẫn cố chấp giả bộ không nghe càng ôm cậu chặt hơn

    Cậu tự nhiên thấy sợ lắm luôn

    "Bỏ tôi ra đi mà..."

    "Không"

    ...

    Thế là cậu không nhìn mặt hắn một tuần, hắn tìm mọi cách để nói chuyện nhưng cậu cứ tránh mặt hắn, gọi lên phòng cũng nhất quyết không chịu, làm hắn ngày nào cũng không vui.

    Đột nhiên ngày hôm đó, hắn thấy cậu trong một quán bar, lúc đó dường như cậu đã say mèm, bọn đàn ông xung quanh ôm lấy cậu mà cậu vẫn không biết.

    May mà hắn theo bạn hắn đến đây.

    Hắn tức giận đi tới, vừa bước tới hắn đã nghe cậu nói lí nhí

    "Nóng a..."

    Ngay lập tức người đàn ông đo con đó nở một nụ cười nguy hiểm, nụ cười đó nói lên tất cả.

    Hắn tiến tới gỡ cậu trong lòng lão kia ra, lão thấy vậy không khỏi bực tức

    "Mày làm gì vậy hả thằng ranh kia!????"

    "Đụng vào người của tao mà còn dở giọng vậy à?"

    "Mày là ai?"

    "Kim Taehyung"

    Người đàn ông kia sợ hãi nói

    "Kim tổng..."

    "Lão Kang, xem ra lão không thiết sống nữa, ngày mai khỏi phải đi làm!"

    Hắn bỏ lão ở đó, trực tiếp bế cậu đi trước con mắt ngỡ ngàng của lũ bạn.

    "Cho tôi một phòng vip"

    ***

    E hèm! =)))
     
    [Taekook] Chủ Tịch Kim Và Em Bé Jeon
    5


    Hắn bất lực thả cậu trên giường, sao mà uống đến nỗi này thế?

    Hắn định đi tắm, lại nghe chất giọng ngọt ngào kia

    "Nóng..."

    Hắn lại gần nhìn cậu

    "Ưm...taehyung...nóng"

    Người hắn cũng nóng ran lên rồi đó!

    Thật muốn bóp chết tiểu yêu tinh đang nằm trên giường kia!

    "Bị bỏ thuốc chắc rồi"

    Hắn vừa tính đi lấy thuốc liền cảm nhận được bàn tay nhỏ nắm lấy góc áo

    "Taehyung.."

    Không được manh động

    Không được manh động

    Không được manh động!

    Hắn niệm thần chú ba lần rồi đi lấy thuốc giải.

    Đưa cho cậu uống, khi cậu dần chìm vào giấc ngủ, hắn mới tự vào xử lý =)))

    Tắm xong hắn ra thấy cậu ngủ ngon lành, mô hôi trên người cũng từ từ khô lại.

    Hắn cũng không làm gì thêm, chỉ ôm cậu mà ngủ.

    Sáng hôm sau cậu thức dậy, lại thấy căn phòng khác và người kế mình là Taehyung liền hoảng hốt.

    Cái mùi đặc trưng này....

    Rầm!

    Cậu đạp hắn xuống làm cho hắn tỉnh ngủ

    "Chuyện gì vậy?"

    Hắn nhăn nhó một cách đau đớn, cái lưng gã đã ra đi...

    "Anh...anh hôm qua làm gì tôi hả!?"

    Nghe đến đây hắn cười khẩy, khẽ đùa

    "Hôm qua cưng rất tuyệt đó~"

    Từ đó suốt 1 tháng trời Kim Taehyung không được gặp mặt Jeon Jungkook lấy một lần nào nữa.

    ***

    "Bảng báo cáo này do ai làm hả!?"

    Hắn đỏ mắt tức giận quát thư kí, tâm trạng đã tồi tệ còn gặp bảng báo cáo chết tiệt này!

    "Dạ là Je-..."

    Cô chưa kịp nói đã bị cướp lời

    "Gọi người đó lên đây cho tôi!"

    ***

    Một lát sau tiếng gõ cửa truyền tới, hắn đã chuẩn bị rồi chỉ cần người đó mở cửa bước vào hắn sẽ mắng cho một trận vì không được việc.

    Hắn định mắng rồi nhưng bỗng nhận ra bóng dáng quen thuộc với mái đầu tròn ủm đó

    Gương mặt hắn phút chốc đã giãn ra, ánh mắt cũng thay đổi.

    Còn cậu với gương mặt không cảm xúc, cầm bảng báo cáo trong tay với phong cách nghiêm túc vốn có

    "Thưa chủ tịch là tôi làm bảng hợp đồng đó"

    Hắn không còn nghĩ đến việc mắng, dùng chất giọng nhẹ nhàng nhất mà hỏi

    "Sao hơn tháng nay tôi không thấy em?"

    "Thưa chủ tịch đừng lạc sang vấn đề khác, tôi còn rất nhiều việc phải hoàn thành trong hôm nay"

    Hắn khó chịu nhíu mày

    "Suốt ngày công việc, tôi đang hỏi em mà?"

    Cậu không trả lời

    "Tan làm ở lại nói chuyện với tôi"

    Cậu không kiêng nể gì trực tiếp quay lưng bỏ đi.

    Tan làm cậu đúng lời hắn nói lên phòng tìm hắn, vừa vào đã thấy hắn ngồi nhìn chầm chầm vào cửa như đợi ai đó.

    "Thưa chủ t-..."

    "Hết giờ làm rồi đừng gọi vậy nữa"

    "..."

    "Lại đây đi"

    Cậu chậm rãi đi tới, vừa đứng trước mặt đã bị hắn kéo vào lòng, cậu có phần giãy giụa

    "A bỏ tôi ra!"

    "Em dạo này bướng lắm rồi"

    "Thì liên quan gì đến chủ tịch chứ..."

    "Hửm!!?"

    Hằn nghe thấy hai từ chủ tịch lại tức giận mà nhéo đầu ti của cậu làm cậu hét lên

    "A...đau!"

    "Để xem em còn bướng không ha?"

    Vừa nói hắn vừa xoay xoay đầu ti của cậu

    "A đừng mà...um..."

    "Oh?"

    "Aha..dừng lại đi mà...ư..."

    "Nếu tôi bảo không thì sao?

    Tôi không thấy em được 1 tháng rồi đấy.."

    Tay hắn xoay đầu ti cậu, tai hắn nghe tiếng rên rỉ ngọt ngào từ miệng cậu, mặt hắn lại dụi vào hõm cổ cậu mà hít lấy hít để.

    "Um...bỏ ra...đi.."

    Cậu cố dùng tay đẩy bàn tay to lớn đang làm loạn trên người cậu ra nhưng không thành, hắn bắt lấy 2 tay cậu, xoay người cậu đối diện với hắn rồi bất ngờ chiếm lấy môi cậu, tay còn lại hắn tiếp tục trêu đùa điểm nhay cảm của cậu.

    "A..."

    Đến lúc cậu không còn không khí để thở hắn mới thả ra, cậu ngã người ra bàn làm việc mà tham lam hít từng ngụm không khí, hắn thấy thế lại tiếp tục làm loạn.

    "A nè bỏ ra!"

    Lần này hắn bóp mung cậu!

    Tay hắn còn cố tình cọ xát khe giữa nữa cơ

    "A..."

    "Em đang rên đó hả?"

    Cậu nghe vậy liền cắn chặt môi không để phát ra cái tiếng đáng xấu hổ đó làm hắn tức giận

    "Mở miệng ra tôi xem nào?"

    "Không...a...bỏ ra..!"

    Hắn vẫn cố chấp không nghe, lực bóp nắn quả đào càng mạnh hơn, đang bóp thì nghe tiếng thút thít của cậu.

    "Hức....bỏ ra...hức đi..mà"

    Hắn nhìn lại, tá hỏa khi thấy nước mắt cậu chảy dài trên gương mặt bầu bĩnh, lúc này mới dừng lại lấy tay lau nước mắt cho cậu.

    "Tôi xin lỗi...đừng có khóc" hắn lúng túng

    "Hức...anh bắt nạt tôi...hức!"

    Cậu ủy khuất la lớn.

    "Thôi nín đi đừng khóc nữa..."

    Cậu không nói gì, cứ nức nở trong lòng hắn làm hắn bối rối vô cùng, giây sau cậu đã chạy ra ngoài không kịp để hắn phản ứng.

    Sang hôm sau, hắn đương nhiên thấy có lỗi liền kêu người cho cậu lên đây gặp, cậu lại không thể từ chối được, ai bảo hắn ta là chủ tịch cơ chứ!

    Thay vì nói như bình thường thì hôm nay cậu im lặng không đáp, chờ hắn lên tiếng

    "Tôi xin lỗi vì chuyện hôm qua..."

    "..."

    "Em đừng giận tôi nhé?"

    "Không có gì thì tôi đi đây"

    Hắn thấy cậu quay lưng liền vội chạy tới ôm cậu

    "...Tôi yêu em..."

    "..."

    "Hức..." tiếng nức nở của cậu lại vang lên

    Hắn lại hốt hoảng ôm hôn chụt chụt vào mắt cậu

    "Đừng khóc mà.."

    "Hức...tôi...tôi cũng yêu anh mất rồi...huhu"

    Hắn đứng hình, hắn đâu nghe nhầm đâu ha?

    Còn đang lạc trong mớ suy nghĩ thì cậu đã bỏ chạy mất dép.

    Mina thấy vậy vội chạy lên phòng hắn

    "Anh làm gì mà Jungkook mắt ướt chạy thế kia?"

    "Em ấy...vừa nói thích tao ấy.!"

    Hắn cười tươi

    "Oh nhất bạn rồi"

    "Thích vãi" hắn cười tít mắt

    "Xem xem kìa, đường đường là Kim tổng mang danh lạnh lùng mà giờ vì một con thỏ béo mà miệng sắp tới mang tai đấy?

    Anh xem mấy bảng báo cáo này đi"

    "Mày em tao mà như mẹ tao ấy nhỉ?"

    "Ừ mau đi"

    ***

    Tối hôm đó, hắn ghé nhà Jungkook, cậu mở cửa liền chạy vào ôm hun liên tục.

    "Ưm...anh làm cái gì vậy hả?"

    "Hehe"

    Hắn đứng khoanh tay nhìn cậu đang pha cà phê cho hắn, say đắm quá, cậu kêu không nghe luôn..

    "Chủ tịch..?

    Anh nghe tôi nói không hả?"

    Hắn đợi cậu đem đồ uống và ít trái cây lên xong xuôi mới kéo cậu về phía mình.

    "Nè Jungkook"

    "Hả?"

    Cậu ngước lên nhìn hắn

    "Sao em cứ gọi tôi là chủ tịch vậy?"

    "Tại anh là chủ tịch thật mà..."

    "Nhưng tôi không thích em gọi thế chút nào, nghe xa lạ chết đi được"

    "Thế anh muốn gọi như thế nào?"

    "Tùy em, miễn sao đừng là chủ tịch"

    Jungkook gật gật cái đầu nhỏ

    "Còn nữa, em bảo yêu tôi?

    Tại sao lại xưng tôi gọi tôi thế kia"

    Cậu bỗng đỏ mặt

    "Gì gì chứ...thì ít ra anh cũng phải tỏ tình!

    Tôi có giá lắm đó.." càng nói về sau âm lượng càng nhỏ dần nhưng đều dễ dàng lọt vào tai hắn.

    "Vậy thì..."

    "Em làm người yêu tôi nhé?"

    "...trả lời sau được hông?"

    "Khônggg"

    Cậu không trả lời, ngại ngùng hôn cái chụt lên môi hắn

    "Vậy là đồng ý rồi nhé"

    "Anh..anh biết rồi còn hỏi đố tôi!"

    Người ta đang ngại muốn chết.

    "Hửm?

    Em đổi cách xưng hô đi cho tôi"

    "Thì từ từ người ta mới quen chớ!?"

    Cậu chu môi cãi

    "Đáng yêu chết mất"

    Không lâu sau cậu đuổi hắn về, người gì đâu làm người ta đỏ mặt quá trời luôn hà!

    ***

    Sẽ sớm kết thúc và mở đường cho tình yêu màu hồng của hai người nào đó -.-
     
    [Taekook] Chủ Tịch Kim Và Em Bé Jeon
    6


    Sáng hôm sau vừa mở cửa, cậu đã thấy ngay hắn, xém chút cậu làm rớt điện thoại trên tay luôn á.

    "Anh đi đâu đây?"

    "Hehe anh đi đón tình yêu đi làm"

    "Sến súa"

    Nói chứ cậu cũng trèo lên xe nha, không quên thơm hắn một cái.

    Đến công ty, để tránh bị nghi ngờ, cậu vào trước còn hắn vào sau.

    "Chị Jennie!"

    "Oh Jungkook"

    "Chị đợi chị Jisoo tới phải không?"

    "Hì hì"

    Từ lúc cậu thân với Jennie hơn thì cậu thấy cô ấy khác hẳn, Jennie là đại diện cho kiểu người ngoài lạnh trong nóng đó nha.

    Nhớ một lần cậu hậu đậu làm chảy máu, Jennie dù đưa băng cá nhân nhưng biểu cảm gương mặt không thay đổi, từ đó cậu biết Jennie không lạnh lùng như thế.

    Hôm nay hắn lại nhớ cậu...đương nhiên là gọi cậu lên rồi.

    Cạch

    Cậu không thèm gõ cửa luôn.

    "Nè sao anh gọi em mãi thế hả?

    Đến nỗi bây giờ chỉ cần thư kí của anh xuống chỗ em là mọi người nhìn em đầu tiên luôn đó!"

    "Tại anh nhớ em chứ bộ.."

    "Anh đừng có biện lí do, không việc gì thì em xuống dưới đó nha em còn nhiều việc phải làm lắm"

    "Làm làm gì anh nuôi"

    Cậu lại cốc đầu hắn mắng

    "Cái tên ngốc nhà anh có phải có vấn đề rồi không?

    Nghĩ sao vậy hả?

    Em khó khăn lắm mới vào được đây, giờ bảo nghỉ là nghỉ?"

    "Thôi nào đừng nóng, ngồi với anh"

    Hai người đang nói chuyện ôm nhau các thứ thì có tiếng gõ cửa, là giọng của thư kí Lee.

    "E hèm vào đi"

    Bước vào phòng cô ta làm ra vẻ ngạc nhiên

    "Jungkook còn ở đây à?"

    Lúc này hai người đã tách nhau ra, làm bộ như đang sửa báo cáo nhưng đổ cả mồ hôi hột

    "Dạ...em còn chờ sửa lại nữa ạ"

    "Có việc gì không hả?"

    Hắn lên tiếng

    "Dạ chỉ là chủ tịch sắp có cuộc họp quan trọng thôi ạ" hắn suốt ngày họp.

    "15p nữa tôi qua"

    ...

    "Hú hồn trời ơi" Jungkook ngã vào lòng hắn than thở

    "Anh cũng thế thôi nè"

    "Anh thì hay rồi, dò xong chưa em còn đi làm việc"

    "Thôi mà"

    "Anh sắp họp đó đừng có hun nữa nhột quá à"

    "Tí thui"

    ***

    Cuối cùng thì cậu cũng đá đít được hắn đi, mệt chết.

    Cơ mà tối đó hắn vẫn không tha cho cậu!

    Hắn chạy sang nhà cậu lúc 11h đêm 🙂

    "Anh điên hả?"

    "Em mắng anh..."

    "Anh còn đứng đó đồng nghĩa với việc bay ra ngoài nha?"

    "Thui mà"

    Cậu giận dỗi ngồi một cục trên sopha làm hắn phải chạy theo ríu rít xin lỗi

    "Anh xin lỗi mà"

    "Anh nghĩ cái gì mà 11h đêm còn không cho em ngủ nữa?"

    "Anh làm xong nên ghé em đó"

    "Sao anh không ghé nhà anh ấy, em muốn ngủ!

    Bắt đền oaaaa" cậu khóc lớn, tiếng khóc xé tan màn đêm vốn đang yên tĩnh.

    ***

    Đêm hôm đó hắn ngủ lại nhà cậu, mọi chuyện vẫn êm đềm cho đến sáng.

    Sáng nay hắn vẫn đón cậu trước nhà nhưng hôm nay là đi chơi, hắn chở cậu tới công viên rồi nói cậu chờ mình để mua đồ.

    Nhưng hắn không biết quyết định này của hắn làm khổ hắn về sau.

    Taehyung bảo jungkook ở lại ngồi yên chờ hắn mua nước cho.

    Lúc cậu đang ngồi chờ thì thấy một bé nhỏ đang qua đường nên vội chạy ra dắt bé qua, đến lúc tính qua lại thì thấy hắn đang đứng nói chuyện với cô gái nào đó, hắn còn cười rõ tươi làm cậu vội vã chạy sang đường, kết quả...không tránh khỏi tai nạn.

    Hắn bên này vẫn không biết gì cứ nói chuyện với cô gái đó, lúc sau thấy mọi người vây quanh chỗ đó đông nên đi sang xem, mới biết người nằm đó là Jungkook của hắn.

    Hắn lúc đó hoảng lắm, chạy lại bế em rồi phóng nhanh đến bệnh viện.

    Sau nhiều giờ liền bác sĩ mới từ phòng mổ ra, mồ hôi nhễ nhại.

    "Em ấy sao rồi bác sĩ?"

    "Cậu ấy đã qua cơn nguy kịch chúc mừng anh"

    Hắn lúc đó mới thờ phào nhẹ nhõm, chạy vào thăm cậu.

    Lúc thăm cậu vẫn cười tươi trò chuyện với hắn, hắn nghĩ cậu đã bình thường trở lại nên xin cho về sớm.

    Sau hơn 3 tuần thì cậu đã có thể xuất viện, hắn chở cậu về nhà hắn nói rằng không muốn để cậu một mình, như vậy rất bất tiện.

    Nhưng mà từ khi cậu về hắn thấy cậu lạ lắm...

    Chẳng hạn như hôm nay..

    Hôm nay hắn vừa ra ngoài về liền chạy vào ôm cậu đang trong bếp, nhìn lướt qua hắn thấy cậu có một vết thương chảy máu.

    Hắn có phần khó chịu hỏi:

    "Sao lại chảy máu thế kia?"

    Lúc này cậu nhìn xuống, nhưng thay vì làm nũng như mọi hôm, cậu lại lấy tay chà mạnh vào lưng áo, áo cậu hôm nay mặc chà vào rất khó chịu làm hắn xót vô cùng.

    Hắn muốn tiến tới gỡ tay cậu ra thì cậu lại như mất kiểm soát mà giãy giụa, càng chà tay mạnh hơn

    "Em...em không sao hết...chỉ là vết thương nhỏ thôi..."

    "Em đừng làm thế.."

    "Không có gì thật..mà.."

    Hắn xót xa.

    "đưa đây anh xem chút"

    Cậu lại một mực không đồng ý, trong vô thức lùi về sau.

    "không...không sao hết.."

    Hắn cảm thấy thật khó hiểu, cậu của lúc trước đâu phải thế đâu?

    Hắn càng bước tới cậu càng bước về sau, cứ cùi gằm mặt xuống không cho hắn nhìn, lúc này đột nhiên có người gõ cửa.

    Anh có chút khó chịu ra mở cửa.

    "ai vậy?"

    Vừa nhìn ra đã thấy là Anna, ả mặt dày này cứ tới ngày sẽ sang làm phiền hắn.

    Vừa thấy khuôn mặt điển trai của hắn, ả ta như vớ được vàng, chạy đến ôm tay hắn.

    "a em nhớ anh chết đi được!"

    Hắn bình tĩnh gỡ tay ả ra một cách mạnh bạo .

    "lại đến làm phiền tôi à?"

    Nhìn biểu cảm ả có chút khó chịu nhưng ả nghĩ cái gì đó, tự nhiên chạy thẳng vào nhà.

    "Em có cái này mang tới cho anh ăn nè"

    Hắn từ từ bước vào, thấy Jungkook và ả chạm mắt nhau.

    "cô đừng nhìn em ấy như thể muốn ăn tươi nuốt sống"

    Ả quay sang hỏi hắn.

    "đây là ai thế?

    Sao những lần trước em không thấy?"

    Thấy hắn không trả lời ả điên tiếc nhìn Jungkook, cậu sợ hãi lùi về sau khi thấy trong mắt ả như có đầy rẫy tia máu trong đó.

    Quay mặt qua nhìn hắn ả lại thay đổi 360 độ, cố tình chạy ra bá lấy tay hắn lần nữa.

    Hắn lúc thấy rõ, cậu chỉ dám nhìn một chút rồi lại cúi gằm mặt xuống, hai tay thì bấu vào nhau, môi thì dùng răng cắn cho bật máu, cả tay cậu cũng vậy.

    Hắn lúc đó bất động không biết làm gì ngoài nhìn cậu, Jungkook thấy thế chỉ rón rén lướt ngang qua hai người họ mà chạy lên phòng.

    Hắn đẩy ả ra, lúc đó mới tức giận.

    "cô vừa làm gì thế hả?"

    Ả như cười khẩy.

    "anh tức giận như vậy thì em biết thằng nhóc đó là ai rồi, coi bộ cũng đáng yêu nhưng em..."

    Ả ngừng một lát, lại quay lưng đi, vẫn không quên để lại một câu với đôi môi nhếch mép.

    "nhưng em sẽ không để nó yên nếu cướp đi vị trị của em đâu"

    Nói xong ả không quên quay lại hôn gió hắn rồi rời đi, làm hắn muốn nôn ọe ngay lập tức.

    Hắm chậm rãi đi lên phòng, lại nhẹ nhàng mở cửa xem cậu đang làm gì, vừa mở cửa không thấy cậu đâu chỉ nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm.

    ***

    Ngược ít thôi ha, ở đây có ai không có can đảm đọc ngược khum ^^?
     
    [Taekook] Chủ Tịch Kim Và Em Bé Jeon
    7


    Đi lại gần hơn, hắn nghe loáng thoáng tiếng thút thít be bé, hắn xót ruột gõ cửa liên tục.

    "Jungkook em trong đó à?"

    Ngay lập tức tiếng thút thít đó im bặt, phải một lúc lâu sau hắn mới thấy cậu bước ra khỏi phòng tắm.

    Hắn cuống cuồng hỏi khi thấy cậu cứ cúi mặt xuống đất.

    "Jungkook ơi em làm sao thế?

    Quay lên đây nhìn anh một chút đi"

    Cậu không những không trả lời mà còn không dám nhìn hắn.

    Hắn vốn kiên nhẫn nên cũng nói thêm lần nữa.

    "một chút thôi"

    Thế mà cậu vẫn cứ thế, không chịu ngẩng mặt lên.

    Hắn sắp chịu hết nổi liền dùng tay nâng cằm nhỏ của cậu lên, chỉ thấy mắt em đỏ hoe, mũi cũng không kém là bao, hai mắt dần sưng húp, thấy hắn nhìn chằm chằm cậu chỉ biết quay mặt sang hướng khác.

    Hắn lúc đó nhẹ nhàng hôn lên những giọt nước mắt còn đọng lại trên khóe mắt cậu, trấn an.

    "sao lại khóc rồi?

    Khóc xấu lắm đấy!"

    Cậu không nói gì, chỉ cắn môi, hắn lại dùng một sức hết mực nhẹ nhàng để tiếp tục hôn lên môi cậu.

    "môi của anh ai cho em cắn?"

    Cứ như thế vài tháng trôi qua, cậu sau ngày hôm đó không bướng bỉnh như trước, hắn bảo muốn đi bảo tàng cậu liền không muốn đi công viên nữa, cậu dần trở nên ngoan ngoãn hơn bao giờ hết và điều đó thường làm hắn không vui.

    Còn ả Anna vẫn thường xuyên lui tới, vẫn thường xuyên ve vãn hắn trước mặt cậu nhưng cậu không như những lần trước nữa mà tỏ ra rất tự nhiên như đã thấy hàng nghìn lần.

    Một hôm ả ta lại đến, vừa mở cửa liền thấy Jungkook, ả làm vẻ thân thiện.

    "ô Jungkook siêng năng quá nhỉ?

    Cho chị hỏi Taehyungie đâu rồi?"

    Cậu cũng bình thản trả lời.

    " anh ấy đang ở trong phòng sách"

    Ả ta tính đi nhưng lại nán lại như muốn nói gì đó, chưa kịp mở miệng đã nghe cậu mỉa mai.

    "à chị không thể ngừng phiền anh ấy sao?"

    Ả cố kiềm chế cơn giận.

    "ý Jungkook đây là?"

    Cậu đáp.

    "nếu như người bình thường thì khi nghe anh ấy trong phòng sách sẽ tự động rút lui, còn chị thì lại cố muốn lên đấy, chị giống như cái gì đó bám người vậy"

    Ả tức giận đi lại gần tính nắm tóc cậu, nào ngờ cậu quay lại mặt đối mặt với ả, ả lại giơ tay lên tính tát cậu thì nghe giọng nói của hắn vọng xuống : "Jungkook ơi em đang làm gì đó?"

    Ngay lập tức ả thay đổi sắc mặt, lấy tay cậu tát vào mình tiếng rõ kêu, lại làm bộ ngã mạnh xuống sàn, vừa hay tất cả thu vào tầm mắt hắn, hắn vội chạy tới.

    "em có sao không?"

    Ả lại nghĩ hắn hỏi mình, giở trò mè nheo mà ả hay làm với mấy gã trong bar.

    "dạ không...sao"

    Ai ngờ hắn lại cầm tay cậu hỏi tới hỏi lui, cậu nhìn ả nên hắn cũng nhìn theo, hắn giả vờ theo kịch của ả.

    "cô có sao không?

    Có chuyện gì vậy?"

    Ả ta lúc này vẫn nghĩ hắn không biết, lại giở trò đổ lỗi cho cậu.

    " em chỉ muốn giúp Jungkookie một chút, ai ngờ em ấy lại đánh em.

    Anh à!

    Phải lấy lại công bằng cho em!"

    Hắn quay sang nhìn cậu, lo sợ cậu sẽ vì uất ức như những lần trước mà khóc, nhưng không, lần này cậu tiến tới chỗ ả nhẹ nhàng vung tay lên giáng cho ả một bạt tay.

    "Bốp!"

    Ả khó hiểu nhìn cậu, cậu chỉ nhìn ả.

    "bây giờ mới là tôi đánh đấy nhé, có tiếng thì có miếng, chị không ngại nói tôi không ngại làm! bớt giở trò đi, nó xưa quá rồi!"

    Không kịp để ả tiếp tục, cậu nhanh chóng bảo.

    "còn nữa, tôi với chị chả phải thân thiết gì lắm đâu mà gọi là Jungkookie!

    Tôi nổi hết da gà lên rồi này!"

    Nói xong cậu bỏ đi một mạch lên phòng không quay lại nhìn, cậu không biết phía dưới đã xảy ra việc gì, cậu tức giận nên ngủ lúc nào không hay.

    Một lát sau khi đuổi ả về, hắn mới lên phòng tìm cậu.

    Lại thấy cậu đang ngủ, hắn lại gần nhìn kĩ cậu thì lại làm cậu giật mình, lúc đó hắn vuốt nhẹ tóc cậu.

    "anh làm em thức hả?"

    Cậu cũng không ngại trả lời.

    " vừa tiêu diệt trà xanh mệt chết đi được còn gặp anh!"

    Hắn vui vẻ xoa đầu cậu.

    "hôm nay biểu hiện em tốt lắm đấy"

    Cậu tỏ vẻ ngạc nhiên.

    " em hôm nay làm sao?"

    Hắn đáp.

    "em không còn im lặng như trước nữa"

    Cậu cười không đáp, chính bản thân cậu còn không hiểu, nhưng cậu biết rõ, trong đó cũng có phần lớn công của hắn vì đã luôn nhẹ nhàng kiên nhẫn với cậu nên mới có Jeon Jungkook ngạo mạn ban nãy.

    Sau một hồi suy nghĩ cậu đã nằm gọn trong lòng hắn lúc nào không hay, cậu vừa quay sang đã chạm khuôn mặt không góc chết của hắn, không tự chủ được liền cười.

    Hắn khó hiểu lấy tay nhéo nhẹ má cậu : "sao lại cười hửm?"

    Cậu lắc đầu.

    " hong có, hong có gì"

    Nghĩ gì đó một lúc, cậu lại hỏi hắn.

    " anh, mai đi công viên không?"

    Hắn cũng muốn thử xem cậu đã thay đổi hoàn toàn mà trở về cậu của lúc trước không nên đã không đồng ý : "hay mình đi bảo tàng đi"

    Cậu vẫn như cũ : "vâng vậy đi bảo tàng cũng được..."

    Hắn với đôi mắt thất vọng nhìn cậu, đang định nói thêm đã thấy gương mặt tươi như hoa của cậu : " anh nghĩ em sẽ lại nói thế à?

    Không nhé!

    Đi công viên!"

    Lần đầu tiên hắn thấy mừng đến vậy, cậu lại hỏi : "anh thích bảo tàng đến vậy ư?"

    Hắn lại trả lời : "không, anh thích em"

    Cứ ngỡ lãng mạng, ai ngờ lãng xẹt khi câu nói của cậu vang lên : "vậy sao lại chọn bảo tàng?"

    Hắn bất lực nhưng ánh mắt vẫn nuông chiều nhiều phần : "chỉ cần nơi đâu có em anh đều thích đến"

    Câu nói để đời của cậu lại lần nữa xuất hiện, cậu chu mỏ cãi : " thế sao anh lại cứ chọn bảo tàng trong khi đi công viên thì chúng ta vẫn đi chung!?"

    Hắn bất lực nhìn cậu cười không nói, Jungkook của hắn xem ra đã comeback rồi.

    Hắn mừng khôn xiết.

    Buổi tối hôm đó trời đầy sao, dưới ánh sao lung linh đó là hai con người ngồi kè vai nhau tâm sự chuyện đời, người nhỏ lạnh, người lớn ôm, cứ như thế đến tận 3 giờ sáng.

    Sáng hôm sau hắn dậy sớm, chuẩn bị gọn gàng mới lên kêu con thỏ lười biếng : "Cục cưng à mau dậy thôi"

    Cậu nghe nên cố tình mè nheo với hắn, lại lấy tay đắp chăn kín người lại : "ưm một lát nữa"
     
    [Taekook] Chủ Tịch Kim Và Em Bé Jeon
    8


    Hắn cười, hắn không bao giờ nghĩ đến một ngày bên mình lại có con thỏ béo trắng trắng mặp mặp siêu xinh này, chắc kiếp trước hắn là người rất tốt, kiếp này hắn là người may mắn lắm mới có được cậu.

    Hắn nhẹ nhàng ôm cậu vào lòng, tay xoa mái đầu tròn ủm rồi nói khẽ :

    "Mau dậy thôi trễ rồi"

    Không thấy người nhỏ trả lời, hắn hôn nhẹ lên khóe mắt cậu:

    "Em không tính đi công viên sao?"

    Ngay lập tức cậu bật dậy làm hắn cũng giật thót, Jungkook ngồi thẩn người ra đó mãi lúc sau mới load kịp.

    Sau khi chuẩn bị xong hết đồ đạc, cậu và hắn đi ăn sau đó mới tới đi chơi.

    Một ngày xem như đã trôi qua.

    Tối đó cậu đang nằm nghịch điện thoại thì có cuộc gọi đến.

    Sau khi thấy người gọi, cậu lập tức bật dậy làm hắn đang làm việc gần đó giật mình không kém.

    "Sao vậy bé?"

    Mắt cậu vẫn ở trong điện thoại, miệng nhỏ trả lời:

    "Không có gì đâu anh tiếp tục công việc đi"

    Cậu ra khỏi phòng nghe điện thoại, hắn cũng không tò mò quá nhiều vì cả hai luôn tôn trọng quyền riêng tư của nhau, hắn tiếp tục làm việc của hắn.

    Cậu bên này đứng ngoài đi qua đi lại

    "Khi nào chị về cơ?"

    Đầu dây bên kia là giọng nữ vô cùng ngọt ngào đáp lại:

    "Mai chị vễ chiều mai tầm 4h tới"

    Cậu vui vẻ đáp:

    "Vậy mai chị ở đó nha em đi đón cho"

    Cô cười, em trai cô vẫn ngốc như vậy, hồn nhiên ngây thơ

    "Mai không đến đúng giờ chị bỏ luôn"

    Cậu và cô đang nói chuyện vui vẻ, cậu cười còn xém té ghế, đúng là chị em lâu ngày không nói chuyện.

    Đúng lúc hắn đi xuống thấy cậu đang cười nói như vậy đương nhiên cảm thấy khó chịu, chầm chậm đi xuống nhằm nghe ngóng tình hình.

    Taehyung vừa đứng sau lưng thì cậu cười ngã luôn về sau, may thay hắn đang đứng đó nên đỡ được, cậu quay lại cười tít mắt:

    "Em cảm ơnn"

    Nói xong cậu quay về làm việc cũ, miệng nói luyên thuyên không thôi, hắn kiên nhẫn đợi đến khi cậu nói xong, nhìn Jungkook là hắn biết cậu nói đến khô họng luôn rồi.

    Đưa ly sữa sang cho cậu xong hắn nhìn cậu hết một lượt mới hỏi:

    "Ai gọi em vậy?"

    Lúc này cậu mới thả điện thoại ra nhìn hắn với đôi mắt long lanh đó, lại cười:

    "Là chị họ em, chị bảo hôm sau sẽ về nước"

    Hắn nghe vậy nhưng cũng không thoát khỏi cái cảm giác đó, cái cảm giác khó chịu nhưng không được bộc lộ ra ngoài vì sợ em nhỏ giận, cái cảm giác thật muốn giựt lấy cái điện thoại mà đập cho xả giận mới thôi.

    Hắn không cần em nhỏ giành tất cả thời gian cho hắn, chỉ là hắn không thích cách em bỏ quên hắn như thế.

    Hắn hậm hực bỏ đi vì sợ nếu ngồi lại sẽ tức giận mà làm em buồn mất, Jungkook ngồi đó cũng ngơ ngác, lát sau cũng lon ton chạy theo người lớn hơn.

    Nằm trên giường một lúc mà không thấy hắn ôm, cậu quay sang nhìn thì thấy taehyung nằm quay lưng với cậu luôn, cậu biết hắn chưa ngủ nên níu níu áo hắn:

    "Anh ơi ôm em.."

    Thấy hắn không trả lời, cậu nằm đè lên người hắn luôn:

    "Anh ơi..."

    Thấy hắn nhắm mặt với gương mặt không thể trân hơn, cậu xuất chiêu cuối cùng.

    Chỉnh lại dáng nằm, hai tay đặt lên bờ vai vững chải của hắn, mặt nhỏ dụi dụi vào cổ giở giọng nũng nịu:

    "Ông xã....ôm bé..."

    Ngay lập tức hắn không chịu được đã hé mắt dậy, không chủ không vị hỏi:

    "Làm sao?"

    Thấy hắn nói chuyện mờ nhạt như vậy, cậu bắt đầu muốn rưng rưng:

    "..ôm...không ôm bé ngủ không được..."

    Mỗi lần jungkook dùng từ bé là một lần làm taehyung gục ngã.

    "Em làm sao?"

    Cậu nhõng nhẽo:

    "Không ôm em làm sao em ngủ được"

    Hắn vờ như thờ ơ:

    "Em phải tự mình thử cảm giác ngủ một mình đi, nhỡ sau này không có anh thì ai ôm em?"

    Cậu hồn nhiên trả lời, sau đó hôn lên môi hắn

    "Thì em nhờ người khác ôm"

    Hắn đang hưởng thụ trong sự chủ động của em người yêu thì nghe câu nói đó trong chốc lát hóa quỷ

    "Hửm?"

    Hắn lật người cậu lại để mình nằm trên, nụ hôn nhẹ nhàng trong chốc lát trở nên mạnh bạo hơn, hắn mút mạnh lấy đôi môi căng mọng đỏ hồng đó, không lâu sau cậu đã thiếu không khí mà đánh vào vai hắn.

    Taehyung lại không dừng lại ở đó, hắn chuyển sang vùng vổ trắng ngần của cậu mà cắn mút sau đó tạo ra những dấu hickey đỏ chói trên nền da trắng mịn.

    Suốt đêm hôm đó hắn chính là hành hạ cậu đến muốn chết đi sống lại.

    Sang hôm sau cậu dậy rất sớm, có lẽ vì thân mình mỏi nhức hết lên nên không thể ngủ được, khó khăn lắm mới đứng dậy được thì lại bị hắn kéo xuống lại

    "A.."

    Hắn thấy cậu nhăn mặt liền ngồi bật dậy lo lắng:

    "Em sao vậy?"

    Cậu không trả lời, chỉ thấy jungkook ngồi hẳn dậy rồi rời đi trước sự chứng kiến của taehyung.

    Dáng đi đó cứ khập khễnh trông có phần rất buồn cười.

    Tâm trạng của cậu hôm nay đến cậu cũng không thể xác định được, trên đường đi bộ đến công ty không tránh khỏi nhiều suy nghĩ.

    Nghĩ một hồi mà đã đến công ty, cậu hít một hơi thật sâu rồi bước chân vào, vừa vào tới cửa phòng đã thấy Jennie và Jisoo đang tình tứ nắm tay nhau.

    Vì không muốn phá đám nên cậu đã quay lưng đi dạo vài vòng.

    Đang đi lại đụng phải hắn đang bước vào, cậu vẫn như cũ:

    "Xin lỗi chủ tịch"

    Sau đó bước đi không ngoảnh lại, hành động rất dứt khoát làm cho hắn cảm thấy day dứt không thôi, có lẽ em nhỏ giận hắn rồi.

    Hắn đành xuống nước mà chạy theo dỗ dành:

    "Thôi mà bé...anh xin lỗi..."

    Cậu không những không đứng lại mà còn giả vở như không nghe thấy hắn nói.

    Hắn lại ríu rít xin lỗi:

    "Do anh không tốt với em nên làm em buồn, đừng giận anh nữa bảo bối nhỏ"

    Nghe đến đây cậu không muốn giận nữa đâu nhưng chỉ vừa nhấc chân lên đã cảm thấy đau nhức toàn thân nên lập tức khó chịu:

    "Anh nói liệu có làm được không?"

    Hắn ngay lập tức trả lời không do dự:

    "Được mà được mà anh hứa"

    Cậu nhìn hắn cũng có chút xót, đường đường là chủ tịch một tập đoàn lớn mà lại phải chạy theo chỉ để xin lỗi một nhân viên mới chưa có kinh nghiệm, thật là....mất mặt..

    ***

    Muahhahaha
     
    [Taekook] Chủ Tịch Kim Và Em Bé Jeon
    9


    Tuy vậy cậu vẫn không chịu nguôi giận, vốn chỉ tính nói đùa nhưng hắn lại làm như thế nên cậu không dễ dàng gì bỏ qua cho đâu.

    Jungkook nhìn thẳng vào mắt hắn rồi quay lưng rời đi khiến taehyung bên này khóc không ra nước mắt.

    Làm sao hắn biết được em nhỏ sẽ giận dai thế chứ??!

    Đến giờ làm việc nên cậu lúc đó đi một mạch về phòng còn hắn cũng đành về phòng mình, trên đường đi đều thấy mọi thứ xung quanh thật ngứa mắt, nếu không gặp được jungkook thì có lẽ bọn người đó đã bị hắn chửi thê thảm rồi.

    Thứ đập vào mắt cậu đầu tiên khi trở về là Jennie và Jisoo vẫn vậy, trước mặt rất nhiều người vẫn tự nhiên thả cơm tró, cậu lướt ngang không nói gì, lại còn hậm hực ngồi xuống ghế.

    Chaeyoung thấy nên hỏi cậu, tiện thể làm thân hơn:

    "Cậu sao thế jungkook?"

    Thấy có người gọi tên mình, jungkook giật mình rồi mới trả lời:

    "Không có gì đâu cậu đừng để ý"

    Cả ngày hôm đó hắn kêu người xuống gọi cậu nhiều lần nhưng mỗi lần đều bị cậu từ chối khéo nên taehyung đành xuống tới phòng của cậu.

    Vừa bước vào không quan tâm nét mặt hành động của những người xung quanh mà tiến thẳng đến chỗ cậu:

    "Jungkook cậu lên phòng gặp tôi một chút"

    Nghe giọng nói quen thuộc cậu liền ngước lên nhìn, hắn là cố tình xuống đây đó hả?

    Hắn với cậu vừa quen nên chưa công khai, mà cậu cũng chẳng muốn công khai đâu mắc công tai tiếng cho hắn, cậu trừng mắt nhìn hắn:

    "Chủ tịch lên trước đi tôi sẽ lên sau"

    Hắn đương nhiên không chịu, bất mãn:

    "Tôi gọi em lên ngay bây giờ mà?"

    Ngay lập tức căn phòng trở nên ngột ngạt, cả tiếng ruồi bay qua bay lại cũng nghe được rất rõ, hết cách nên cậu đành đi theo hắn lên phòng.

    Vừa vào hắn đã đóng rầm cửa lại làm cậu giật thót mình, cậu cũng cảm thấy sợ hãi vì nghe nhiều người nói khi taehyung nổi giận rất đáng sợ, cậu đứng cứng người ở đó.

    Hành động tiếp theo của hắn rất dứt khoát.

    Hắn ôm chặt cậu từ đằng sau, khe khẽ:

    "Bảo bối ơi đừng giận anh nữa...."

    Nãy giờ làm cậu sợ túa cả mồ hôi, ra là chỉ có vậy à?

    "Anh bỏ em ra..."

    Hắn càng ôm chặt hơn:

    "Không đâu trừ khi nào em hết giận"

    Cậu hết cách đành dùng chất giọng ngọt ngào của mình dỗ hắn:

    "Được rồi không giận nữa mau thả em ra, khó thở quá"

    Hắn vui mừng thả cậu ra chưa để cậu kịp hớp lấy không khí thì hắn đã xoay người cậu đối diện hắn rồi hôn tới tấp vào gương mặt đáng yêu của cậu.

    "Từ từ nào"

    Khỏi nói cũng biết hắn vui cỡ nào, khó lắm mới dỗ được thỏ nhỏ.

    Nhìn lên đồng hồ, nãy giờ cậu đã ở đây được mười lăm phút rồi, nếu không nhanh xuống mọi người sẽ nghi ngờ mất.

    Cậu vì thế nên đột ngột đứng dậy rời khỏi phòng làm hắn sốt sắng hết lên

    "Bé ơi em đi đâu vậy?"

    Cậu vội vàng nên không dừng lại

    "Em phải xuống thôi không mọi người sẽ nghi ngờ đó"

    Hắn phải luyến tiếc nhìn bóng lưng đi khuất dần, hắn sẽ đợi đến thời điểm thích hợp rồi công khai, như thế sẽ không phải giấu diếm vậy nữa.

    Tối đó jungkook lại làm việc đến tận tối, lúc 11 giờ hơn công ty vẫn còn sáng đèn, hắn nhìn camera thấy không khỏi xót nên lập tức xách máy tính tay xuống chỗ cậu.

    Vì đang tập trung làm việc nên cậu không để ý nhiều mọi thứ xung quanh, tự nhiên nghe bên tai tiếng lộp cộp nên hơi sợ một chút, nhìn sang đã thấy hắn ngồi xuống kế bên.

    "Sao giờ anh chưa về?"

    Hắn vừa mở máy vừa trả lời, quay sang nhìn cậu:

    "Câu đó anh hỏi mới đúng"

    Cậu quay lại nhìn vào màn hình của mình, tiếp tục đánh máy:

    "Em làm nốt cái này mới được"

    Hắn chống cằm nhìn cậu:

    "Không nên làm việc quá sức đâu, ai giao cho em nhiều việc vậy?"

    Cậu mắt vẫn kiên định dán trên màn hình, trả lời:

    "Do trưởng phòng Lee giao cho em, chị ấy bảo ngày mốt phải nộp nhưng em muốn làm thêm nhiều nên làm cho xong.

    Sang hôm sau làm cái khác"

    Hắn xót xa:

    "Em không cần cố quá đâu.."

    Cậu lại luyên thuyên:

    "Không phải nếu làm thế thì công ty sẽ nhanh chóng phát triển sao?"

    Hắn im lặng không đáp, taehyung cảm thấy con người jungkook rất giống trưởng phòng Lee, đều là người luôn tận tụy quan tâm đến công việc, một lòng một dạ vì công ty.

    Luôn vì công ty mà làm việc không ngừng nghỉ, trưởng phòng Lee làm việc với hắn lâu như vậy hắn hiểu rõ tính cách của cô hơn ai hết.

    Sở dĩ cô giao nhiều việc không phải vì đày người mới vào làm, đây là giúp người mới tập làm quen dần với công việc khó nhằn này.

    Hắn đang chơi vơi trong đống suy nghĩ thì thấy cậu đứng dậy nhìn hắn.

    "Anh uống cà phê không?"

    Hắn suy nghĩ một lúc mới trả lời:

    "Hay để anh đi cho"

    Cậu lắc đầu:

    "Không cần đâu đằng nào em cũng in một số tài liệu nên pha luôn"

    Hắn chưa trả lời cậu đã rời đi, hắn nhìn bóng lưng của cậu xa dần.

    Lát sau cậu quay trở lại với 2 ly cà phê nóng, còn xấp tài liệu kẹp nách, hắn thấy thế vội đứng dậy đỡ

    "Anh đã bảo để anh đi rồi"

    Cậu cười không đáp, đưa ly cà phê sang cho hắn:

    "Bình thường em thấy thư kí hay pha cà phê đen nên em không hỏi anh"

    Hắn thật cảm thán sự tinh tế của cậu.

    Hắn đưa cậu về đã là 1h sáng, xoay qua xoay lại đã đến 2h, cậu về lại vùi đầu vào công việc đến tận sáng, vừa định nghỉ một chút đã đến giờ đi làm nên đành vội đến công ty.

    Hôm nay cậu đi trễ hơn mọi ngày một chút.

    "Chào buổi sáng jungkook"

    Cậu mệt mỏi cười lại.

    "Dạ xin chào"

    Đến giờ nên như thường lệ kêu người gọi cậu lên, tận 15 phút sau mới thấy cậu lên làm hắn lo lắng:

    "Em ổn không jungkook?"

    Cậu mệt mỏi nhìn hắn, chân bước nhanh hơn rồi ngã hẳn vào người hắn, cậu nằm gọn người ôm rồi dụi mặt vào cổ hắn, giọng nói thều thào:

    "Em không ổn rồi"

    Hắn nghe xót lắm chứ, vừa đáp lại cái ôm của cậu một tay đặt trên eo một tay xoa đầu nhỏ, mặt hắn cũng gục trên bả vai cậu, thỏ thẻ:

    "Em đâu cần làm thế đâu chứ, em vất vả rồi"

    Cậu vẫn là ngoan cố:

    "Em biết nhưng em đã hoàn thành xong rồi"

    Hắn thật giận vì không thể khuyên bảo em, nếu hắn nhất quyết không cho cậu thức khuya làm việc thì hắn đã không xót xa khi nhìn cậu như này.

    Hắn thơm nhẹ vào má cậu, ôm cậu chặt hơn rồi nói nhỏ:

    "Không cho phép em làm việc như thế nữa"

    ***

    Ngọt chuaa?
     
    [Taekook] Chủ Tịch Kim Và Em Bé Jeon
    10


    Hắn không nghe cậu đáp, chỉ nghe tiếng thở đều đều của cậu, hắn nhìn gương mặt mệt mỏi của cậu, jungkook của hắn ngủ rồi.

    Taehyung yêu chiều hôn lên môi cậu một cái, sau đó cứ ôm cậu làm việc.

    Được hơn 15 phút nữa trôi qua thì hắn nghe tiếng gõ cửa, taehyung hắn không tính bỏ jungkook ra đâu nên cứ thế đáp

    "Vào đi"

    Là Jisoo, vì cô thấy cậu lên lâu rồi mà chưa xuống, sợ có chuyện nên lên đây tìm.

    "A chào chủ tịch, tôi muốn lên đây để..."

    Jisoo lướt thấy jungkook ngồi gọn trong người hắn nên lập tức im bặt, thấy cô nhìn chằm chằm hắn cũng hiểu ý.

    "Em ấy làm việc mệt lắm rồi nên chiều sẽ xuống, cô đừng lo"

    Cô cười:

    "Được, vậy nhờ chủ tịch!"

    Chiều đến cậu mới dậy, nhìn lên đã thấy hắn đang làm việc, cằm hắn đặt lên đầu nhỏ của cậu nên jungkook nhúc nhích hắn cũng quay xuống nhìn.

    Hắn nhìn em bé đang tròn mắt nhìn hắn, cười nói:

    "Em dậy rồi à?

    Sao không ngủ thêm?"

    Cậu dụi mắt:

    "Em ngủ nhiều rồi không ngủ nữa đâu"

    Hắn hôn lên má cậu một cái rõ to làm cậu đỏ mặt:

    "Anh á....anh...suốt...suốt ngày hôn thôi!"

    Hắn lại giở trò trêu chọc:

    "Không phải em thích sao hửm?"

    Tự nhiên lại nói hửm làm jungkook càng đỏ mặt hơn, đánh bụp bụp vào bờ ngực vững chắc của hắn.

    Cậu tuột xuống khỏi người hắn.

    "Thôi không nói nữa em đi đây"

    Hắn níu cậu lại:

    "Em bé khoan đã lại đây chút"

    Cậu cũng ngoan ngoãn chạy lại:

    "Sao thế?"

    "Em chưa hôn anh đã rời đi rồi sao?"

    Cậu lại đỏ mặt:

    "Anh đừng có như con nít thế chứ...h-hôn một cái thôi đấy"

    Nhìn thỏ ngốc trước mặt hắn chỉ cười, lại ôm cậu cùng nhau hôn môi, lần này hắn hôn tận 5 phút làm người cậu nhũn hết ra.

    Cậu xấu hổ đẩy hắn rồi phóng ra ngoài.

    Vừa xuống dưới Lisa là người thấy cậu đầu tiên, thấy mặt jungkook đỏ ửng cô lo lắng hỏi thăm:

    "Jungkook ơi mặt cậu bị sao vậy đỏ quá trời luôn"

    Ba chị em còn lại nghe thế cùng quay lên nhìn, đúng là đỏ thật.

    Jisoo thấy gương mặt ngại ngùng của cậu nên giúp cậu nói đỡ:

    "Chắc do thời tiết nóng quá thôi, vả lại ở cùng chủ tịch thì chả nóng nực à"

    "Có lí"

    Tối đó hắn lại chở cậu về nhà rồi hắn lại ở nhờ nhà cậu luôn.

    Hắn đang ngồi đợi jungkook của hắn tắm, tay lướt lướt điện thoại thì cửa phòng mở ra, mùi sữa tắm thoang thoảng dễ chịu đập vào mũi hắn làm hắn chạy đến ôm cậu mà hít lấy mùi hương đó.

    "Bảo bối à em thơm quá"

    Cậu cười bất lực:

    "Anh xem anh kìa, người đi làm cả ngày về còn không lo tắm lo ôm em muốn em tắm lại sao?"

    Hắn bĩu môi:

    "Em đang chê anh sao?"

    Cậu không nói hôn hắn một cái rồi quay lưng đi.

    Ngày hôm sau là một ngày trời nắng đẹp, nắng sáng chiếu vào hình ảnh hai thân ảnh đang ôm nhau ngủ ngon lành, nhìn hình ảnh này đến ông trời còn không muốn đánh mất 🙂

    Hắn xuống làm đồ ăn sáng rồi kêu cậu dậy:

    "Em bé của tôi ơi dậy thôi"

    Cậu kéo chăn.

    "Mụt lát nữa thui...em dậy liền mò.."

    Hắn bất lực nhìn cậu rồi cười, đột nhiên nhận được cuộc gọi.

    Không rõ là cuộc gọi từ ai nói về cái gì nhưng nghe xong hắn hôn em nhỏ đang ngủ một cái rồi khoác vest chạy nhanh ra ngoài.

    Lát sau jungkook dậy đã không thấy hắn, nghĩ hắn đang trong phòng sách nên ăn sáng, vừa ăn sáng vừa lướt điện thoại thì cậu thấy tin nhắn của hắn vào lúc 7h23 sáng.

    Tình yêu của Kookie

    Bé ơi anh có việc bận cần phải ra ngoài mất rồi, do bé ngủ nên không đi cùng anh được.

    Bé nhớ ăn sáng rồi chơi ngoan trong nhà, buồn thì ra ngoài đi dạo một chút nhé.

    Ngoan ngoan trưa anh về anh mua bánh cho bé

    Cậu miệng nhai đồ ăn tay nhắn tin trả lời.

    Bảo bối nhỏ 💞

    Nae, em biết rồii

    Hắn xem ngay lúc đó, hắn là đợi tin nhắn khi thấy cậu đang hoạt động liền rep lại.

    Tình yêu của Kookie

    Yêu em

    Bạn nhỏ seen xong không buồn rep, không phải do jungkook giận hắn đâu, chỉ do cậu lo tập trung ăn đổ ăn ngon thôi.

    Trưa tận 12h mới về, vừa nghe tiếng mở cửa jungkook chạy vội ra ôm lấy hắn mè nheo.

    "Hyungie về trễ quá"

    Hắn hôn lên môi đào bế cậu vào nhà.

    "Dự tính phải 1h chiều anh mới về được nhưng thấy em xem tin nhắn không rep nên tranh thủ về sớm.

    Giờ mệt quá trời luôn"

    Cậu nghe hắn bảo mệt liền lo lắng, dùng tay nhỏ áp vào má hắn hỏi tới tấp:

    "Hở anh mệt chỗ nào cơ?

    Anh mệt sao không nghỉ ngơi?

    Anh mệt sao còn đi làm?

    Anh có bệnh không ạ?

    Anh bệnh thì anh phải nghỉ ở nhà chứ!"

    "Anh đùa thôi có em anh đỡ rồi"

    Cậu vẫn không chịu:

    "Hong hong, anh mệt là bệnh mà bệnh phải đi khám sức khỏe rồi uống thuốc mới được!!"

    Thấy cậu luyên thuyên không ngừng hắn chụt lên môi cậu một cái làm bao nhiêu thứ muốn nói bị nuốt vào trong mà đỏ mặt.
     
    [Taekook] Chủ Tịch Kim Và Em Bé Jeon
    11


    Không ổn rồi!!!

    Taehyung nhìn chằm chằm vào máy tính đọc kĩ thông báo tin nhắn tới mà không khỏi đau đầu, không phải mọi thứ ổn rồi sao?

    Bây giờ hắn chỉ có một cách chọn lựa thôi.

    Hắn gọi cậu lên phòng nói chuyện.

    Cậu theo thói quen chạy ào vào nhảy lên người ôm hắn.

    "Anh kêu em á?"

    Hắn cưng chiều xoa đầu em, nhẹ nhàng bảo.

    "Ngày mai anh phải đi công tác rồi, tạm thời phải xa em"

    Cậu nghe đến đây mắt cũng rưng rưng muốn khóc.

    "Hả...đi đâu chứ.."

    Hắn vội hôn lên khóe mắt đã đỏ ửng của em giải thích:

    "Là do công việc thôi, là việc đột xuất đó em bé, anh không sắp xếp được như mọi khi.

    Chỉ 2 tuần thôi anh sẽ quay trở về mà"

    Hai má bánh bao cậu xịu xuống:

    "Em biết rồi..em sẽ chờ.."

    Đến ngày hắn đi em không buồn tiễn, cậu sợ cậu sẽ khóc và nhõng nhẽo đòi đi cùng mất, cậu không muốn phiền hắn làm việc đâu.

    Hắn vừa lên xe đã nhắn tin cho cậu.

    Tình yêu của Kookie

    Bé ơi anh lên xe xuất phát rồi

    Bảo bối nhỏ 💞

    Nae

    Tình yêu của Kookie

    Giận anh sao?

    Bảo bối nhỏ 💞

    Em không có

    Tình yêu của Kookie

    Chắc chắn có rồi

    Bảo bối nhỏ 💞

    Anh đừng nghĩ nhiều em không trẻ con như thế đâu, dưỡng sức đi đường đi anh

    *Bảo bối nhỏ 💞 đã hoạt động 1 phút trước*

    Hắn thở dài.

    Reng reng rengg

    "Alo?"

    "Bảo bối nhỏ~"

    Cậu tắt cam.

    "Sao anh không nghỉ đi còn gọi em"

    Hắn nũng nịu.

    "Tại nhớ em chứ bộ...vả lại bảo bối đang giận anh.."

    Cậu lúc này thở dài:

    "Haiz không có mà"

    "Không có tại sao lại không nhắn tin với anh chứ?

    Thế mà bảo thương mình yêu mình.."

    "Anh ngộ ha?"

    Hắn im lặng một lúc lâu sau mới lên tiếng:

    "Ủa cam đâu rồi bé ơi bật cam lên đi"

    "Không em đang bận rồi không bật cam được đâu"

    Hắn như hiểu ý.

    "Không khóc nhé em đã bảo sẽ không khóc mà"

    Cậu liền phủ nhận:

    "Không có đâu em đâu có khóc"

    "Vậy thì mau cho anh ngắm mặt xinh nào"

    "Hong..."

    "Thấy chưa bảo khóc rồi thì không chịu, ngoan đi anh sẽ cố gắng về sớm"

    Đầu dây bên kia im re không nói gì.

    "Hức...oaaaaa....em nhớ hức anh" đột nhiên cậu khóc lớn

    Hắn ngồi trên xe nghe cậu khóc cũng phát hoảng:

    "Ơ thôi đừng khóc đừng khóc bé ngoan.."

    "Huhu em muốn ôm ôm"

    Hắn đành cười bất lực:

    "Em bé ngoan thì không được khóc, nào nín đi khóc xấu lắm đó.

    Đến lúc đó anh sẽ bỏ Kookie"

    Tưởng chừng như jungkook sẽ nín, ai ngờ hắn nghe cậu khóc còn to hơn.

    "Oaaaaaa...không chịu đâu...hức...aaaaa"

    Hắn chưa kịp phản ứng cậu đã tắt máy, kiếp này coi như bỏ rồi...

    Tối đó tâm trạng cậu không tốt nên đi dạo vài vòng, lại gặp người quen.

    Là Mina.

    Mina thấy cậu thì chạy đến vỗ vai:

    "Kookie!"

    Cậu quay sang nhìn cô:

    "A chị Minaa"

    "Em làm gì ở đây thế?"

    "Dạ em đi dạo vài vòng thôi chứ chán quá"

    Cô ngạc nhiên:

    "Chứ Taehyung đâu?"

    Cậu nghe tên hắn thì lập tức khó chịu.

    "Không lẽ chị là thư kí mà không biết anh ấy đi công tác à?"

    "Ừ nhỉ chị quên mất"

    Thấy cậu không nói gì cô cười.

    "Em đừng giận anh ấy, sở dĩ việc đó đã được giải quyết ổn thỏa hết rồi nhưng gặp một số chuyện chưa lường trước nên thế thôi.

    Vả lại bây giờ có em anh ấy sẽ về sớm thôi"

    Cậu thấy có bóng người chạy đến.

    "Vâng"

    Mina quay sang nhìn cô gái đó rồi nhìn jungkook.

    "Thôi chị có việc rồi em về trước đi nhé trời tối nguy hiểm lắm, có gì tối nhắn tin với chị là được"

    "Dạ"

    Nhìn bóng lưng hai người rời đi cậu chợt nhớ ra cái gì đó... cái bóng lưng của cô gái kế bên Mina có phần giống...

    Thôi chết!

    Cậu quên mất bà chị họ cậu TT

    Tức tốc gọi điện, người bên kia dường như đang rảnh nên liền trả lời.

    "Alo"

    Cậu thở phào

    "Chị"

    "Chị cái gì mà chị, tôi về đây hai ngày rồi mới gọi tôi đấy"

    Cậu cười cho qua.

    "Hì hì do em quên chứ bộ, bỏ qua cho em nhaaa"

    Hanna cũng không ghẹo cậu nữa.

    "Bao ăn thì suy nghĩ lại"

    Seoul 11:57

    Tình yêu của Kookie

    Bé bé bé bé

    Bảo bối nhỏ 💞

    ?

    Tình yêu của Kookie

    Sao lại chấm hỏi?

    Bình thường bé nhắn dài lắm mà???

    Giận anh rồi chứ gì 😔

    Bảo bối nhỏ 💞

    Anh nói nhiều như vậy làm gì?

    Có gì thì nói mau đi

    Tình yêu của Kookie

    Không phải đó chớ, không có việc không được nhắn kookie sao...

    *Bảo bối nhỏ 💞 đã hoạt động 1 phút trước*

    ***

    Thv

    Mina

    Minaaa

    Ngọn gió nào đưa 'anh trai' của em đến đây vậy?

    Thv

    Mày bớt cái nết nói chuyện đó được không?

    Minaaa

    Nếu có nhờ gì thì phải nói sao cho dễ nghe đi nha.

    Thv

    Aiz tao bảo mày nói jungkook mày đã nói chưa?

    Minaaa

    Rồi, lúc nãy đi dạo có gặp

    Thv

    Sao em ấy vẫn giận tao TT

    Minaaa

    Cái đó do ông í chứ anh trai?

    Thv

    Tao có nói gì đâu 🙂

    Minaaa

    Nhớ lại xem, có gì để em nói cho

    Cậu quăng điện thoại sang 1 góc, rõ là cố chọc cậu mà!

    Thế thì cậu không thèm để ý luôn!

    Thế là cậu mở máy tính lên vào game.

    Vào lại thấy taehyung đang online, thấy ghét nên out game luôn hứ!!!
     
    [Taekook] Chủ Tịch Kim Và Em Bé Jeon
    12


    Lát sau nhận được cuộc gọi tới, là mina.

    "Dạ alo"

    Mina thật ra cũng chả biết nói gì.

    "Em đang làm gì đó jungkook?"

    Cậu ngồi cắn cắn móng tay trả lời.

    "Em có làm gì đâu đang chán"

    Im lặng một lúc thì đầu cô nhảy số.

    "Thế em đã gọi cho taehyung chưa?"

    Nghe đến tên hắn jungkook lập tức đen mặt, giọng nói cũng có phần trầm xuống.

    "Tại sao em phải gọi?

    Em mặc xác anh ta!"

    Thôi xong chậc chậc...

    "Anh ấy làm gì em à?

    Để chị xử cho nhé dám làm anh dâu buồn"

    "Dạ?"

    Đúng lúc đó chuông cửa kêu ting toong dưới nhà.

    "Thôi mai nói chuyện nha chị em có khách rồi"

    Tưởng ai.

    Bà chị họ Hanna của cậu chứ ai.

    "Chị còn sang đây làm gì sao không ngủ đi"

    Hanna nhìn xung quanh nhà cậu miệng với lấy miếng táo ăn.

    "Sang thăm em chứ làm gì"

    Nghỉ một lát cô như nhớ ra điều gì mà hỏi tiếp:

    "Dạo này em có người yêu rồi sao?

    Cậu đang lấy nước cũng phải khựng lại...

    "Sao chị lại hỏi em như thế?"

    Hanna một tay bốc trái cây một tay lướt lướt điện thoại:

    "Gần đây nhắn tin ít khi thấy rep lắm dù online hàng giờ liền, không nhắn tin với người yêu thì còn lí do gì?"

    Cậu lấy điện thoại trong túi quần ra xem thông báo, đúng là có thông báo tin nhắn của hanna thật "chị sang em chơi nhé".

    Vô tình lại thấy tin nhắn của taehyung nên cậu liền khó chịu.

    Thấy nét mặt khó ở của em trai hanna bỏ điện thoại xuống nhận lấy cốc nước ấm rồi bình thản hỏi.

    "Sao căng thế?"

    Jungkook vẫn giữ gương mặt khó chịu đó

    "Taehyung chọc cho em giận nên giờ cứ xin lỗi, thấy ghét!"

    Sau khi phát hiện nói hớ cũng đã muộn, hanna đang nhìn cậu với con mắt to tròn.

    "Giống tên con trai quá vậy kook?"

    Sau một hồi giải thích hanna cũng không nói gì, không khí ngột ngạt vô cùng.

    May thay cô chuyển chủ đề, chơi được một lúc thì đến giờ về, trước khi rời đi không quên ghẹo cậu.

    "Có đám cưới nhờ mời đó nha"

    "Chị!

    Chọc cậu cho đã xong cô chỉ cười rồi quay về, trên đường đi hai chị em vẫn nhắn tin mới chịu.

    Chị hanna

    Chị đang trên đường về nè

    Kookie

    Trời ạ tối nguy hiểm lắm đó biết không?

    Sao chị không nhanh về rồi nhắn em

    Chị hanna

    Dù sao cũng đang rảnh mà

    Đường giờ cũng vắng không sao đâu

    Kookie

    Vậy thì càng không được!

    Chị mau về đi

    Nếu không em nhờ bạn em ra đón về

    Chị hanna

    Thôi phiền lắm...

    Kookie

    Vậy chị còn không mau về đi!

    Chị hanna

    Nhưng mà...

    Thấy cậu xem nhưng không rep cô nghĩ chắc con thỏ đầu dừa này lại giận dỗi rồi, một lát nữa về rồi dỗ vậy.

    Đang đi trên đường thì đột nhiên có một chiếc ô tô dừng trước mặt cô, người trong xe bước ra nhìn cô rồi hỏi.

    "Cô là Hanna phải không?"

    Cô đang đứng hình, sau khi nghe người nọ hỏi nhanh chóng trả lời:

    "À đúng rồi có gì không?"

    Anh chàng đó gõ gõ điện thoại.

    "Jungkook nhờ tôi chở cô về dùm"

    Nhìn thấy ánh mắt đa nghi của cô hắn nói luôn

    "Cô có thể check tin nhắn"

    Cô kiểm tra lại, quả thật có.

    |nội dung tin nhắn|

    Kookie

    Em có nhờ một người quen tới chở chị về rồi đó.

    Anh ấy tên junghae chị hỏi có đúng không nhé

    Anh ấy thân em lắm nên không sao đâu

    Khi nào về đến nhà an toàn nhớ nhắn em 😇

    Cô quay sang nhìn anh chàng trước mặt, trông cũng đẹp trai...

    "Anh là.."

    Không để cô hỏi anh lập tức cắt ngang.

    "Junghae"

    Thấy cô hai mắt to tròn, anh bật cười mở cửa xe.

    "Về thôi jungkook đã giao nhiệm vụ cho tôi thì tôi phải hoàn thành tốt"

    Đêm đó có một người cứ nằm cày game còn một người lại trằn trọc không ngủ được.

    Tình yêu của kookie

    Bé ơi...

    Bé...

    Anh không đùa đâu đừng giận nữa nhớ bé chết mất T.T

    Bảo bối nhỏ 💞

    Vậy không gọi em mà nhắn tin?

    Tình yêu của kookie

    Tại anh đang họp...

    Bảo bối nhỏ 💞

    Vậy sao không tập trung đi?

    Tình yêu của kookie

    Tại nhớ em quá...

    Em đừng thế nữa anh buồn lắm đó!

    /.../

    Thật ra cậu cũng nhớ hắn lắm nhưng giận dỗi nên không thèm quan tâm thôi, đêm nào cũng chờ cuộc gọi đến từ taehyung, ban ngày đi làm thì trông chờ tin nhắn đến nỗi quên làm việc...

    Không lẽ bây giờ call, jungkook thấy mặt hắn sẽ khóc cho xem...

    Jungkook lắc lắc đầu nhỏ, dẹp điện thoại sang một bên quyết định đi ngủ nhưng hình như không được.

    Bé không ngủ được..

    Thấm thoát 2 tuần trôi qua, ngày hắn về hắn không báo jungkook tiếng nào vì muốn làm cho cậu bất ngờ, nguyên ngày hôm đó taehyung không nhắn tin làm jungkook bên này chờ ê cả mông.

    Tối đến hắn về nhà trước cậu, may lúc đi hắn có mang theo chìa khóa dự phòng nên dễ dàng vào trong.

    Jungkook của hắn dù lúc trước luôn quen với việc hắn làm tất cả cho nhưng cậu vẫn rất gọn gàng kể cả khi không có hắn.

    Hắn lục tìm chai nước uống, lại thấy tủ lạnh trống trơn, hắn bắt đầu nghĩ nhiều thứ, em nhỏ của hắn đã ăn những gì?

    Bỏ bó hoa lớn trên phòng rồi nhìn lên đồng hồ, giờ là 6h30 nên chắc cậu vẫn chưa tan làm, taehyung liền lật đật chạy đi lắp đầy tủ lạnh.

    Ban nãy thấy hết sữa chuối nên tiện mua luôn 2 thùng cho cậu uống dần.

    Lúc cậu mang thân xác mệt mỏi về đến nhà đã là 9h45.

    Jungkook không buồn bật đèn mà đi thẳng lên phòng, không may làm chân bị đạp vào cầu thang xém té ụp mặt xuống đất, cũng làm hắn xém lao ra đỡ dậy.

    Jungkook không nói gì chỉ về phòng, hắn kiên nhẫn chờ phải hơn ba mươi phút mới thấy cậu xuống.

    Nhưng cậu vẫn chưa tắm, cậu xuống tủ lạnh lấy nước uống, vừa mở cửa đã ngơ ngác.

    Jungkook nghĩ mình bị hoa mắt rồi đấy.

    Hắn theo sau cậu lên phòng, vì nhà tối nên cậu cũng không để ý có người theo sau, như thói quen mà đi tắm.

    Hắn đứng ở ngoài với bó hoa lớn trên tay kiên nhẫn chờ đợi.

    Ba mươi phút sau nghe tiếng máy sấy chạy ù ù hắn mới bắt đầu hành động, gõ cửa cốc cốc cốc.

    Jungkook bên trong thì đương nhiên không ổn, thay vì gõ cửa dưới thì không nói, đằng này là trước cửa phòng.

    Rối quá cậu cũng chẳng biết làm sao, cứ nhìn chằm chằm về phía cửa.

    Hắn bên ngoài có chút mất kiên nhẫn nên tiếng gõ cửa ngày một nhanh hơn, tiếng ù ù thì đã ngừng nhưng lại chẳng thấy người đâu, hắn nghĩ sẽ gõ vài cái nữa, nếu không thấy mở cửa sẽ xông vào lỡ bé nhỏ bị làm sao.

    Đang tính xông vào thì cửa mở, cậu chỉ mở hé hé để có gì còn khóa cửa lại, con mắt nhỏ xíu nhìn qua khe cửa, taehyung biết cậu đã thấy hắn rồi nhưng sau đó cậu lại đóng cửa trước sự ngỡ ngàng của taehyung.

    Đang ngơ ngác cửa phòng chợt mở ra, tiếp theo đó là jungkook với gương mặt ngập nước chạy đến bổ nhào vào đu vai bá cổ hắn mà khóc nấc lên.

    "Huhu taehyung...hức..."

    Không phải đâu là lần đầu tiên cậu khóc nhưng hắn vẫn như lần đầu tay chân cuống cuồng chả biết phải làm sao.

    Hành động hắn hay làm vẫn là hôn lên mắt đang ngập nước của jungkook.

    "Bé ngoan là không được khóc đâu"

    Hắn khó khăn bế cậu cùng với bó hoa vào phòng rồi đóng cửa lại, bỏ bó hoa vướng víu đó sang một bên, bé nhà hắn quan trọng hơn.

    Hắn ngồi trên giường ôm jungkook cứ khóc trong lòng mình.

    Chợt bối rối.

    "Kookie đừng khóc nữa anh về với kookie rồi mà"

    Cậu không trả lời, phải một lúc lâu sau khi hắn dỗ cậu bằng sự kiên nhẫn từ lúc cậu xuất hiện thì cậu mới nín dần.

    Thút thít với hắn

    "Huhu em nhớ hức...taehyungie n-nhiều lắm..huhu"

    Hắn cười, một tay vỗ lưng một tay vỗ đầu nhỏ.

    "Anh đây rồi sẽ không cần nhớ nữa bé yêu.

    Ngoan nín nha, sưng hết mắt xinh rồi"

    Taehyung xót xa nhìn jungkook trong lòng hắn, cậu gầy đi thấy rõ, hai cái bánh bao cũng xẹp xuống vài phần.

    Khó khăn lắm hắn mới cho cậu tròn lên chút mà chỉ trong hai tuần cậu bỏ nó đi luôn..

    Hành trình nuôi béo jeon jungkook của kim taehyung bắt đầu!
     
    [Taekook] Chủ Tịch Kim Và Em Bé Jeon
    13


    Bây giờ kim taehyung hắn đang ngồi nhìn bé nhỏ jeon jungkook vừa sụt sùi khóc vừa mách.

    "Taehyungie coi nè...ban ban nãy á..."

    "Ban nãy bé làm sao?"

    Vừa nói cậu vừa cố giơ bàn chân sưng húp lên.

    "Ban nãy bé đi không cẩn thận...giờ..giờ chân sưng lên mất rồi oaaaa"

    Jungkook đúng là thật biết cách làm nũng với người yêu mà, ban nãy vấp té không cảm xúc gì còn giờ thì nhõng nhẽo với taehyung.

    Hắn bật cười vì sự đáng yêu đó, đương nhiên là không vạch trần cậu.

    "Chắc bé đau lắm nhỉ?

    Mai anh cho người sửa lại nhé!"

    "Huhu"

    "Bé đỡ đau hơn chưa?"

    Vừa nói hắn vừa xoa xoa bàn chân trắng của cậu giây sau đó lại hôn nhẹ lên.

    Cậu cười tít mắt

    "Ừm bây giờ hết rồi"

    Hắn cười, nhìn cậu đầy ôn nhu.

    Tối đó đã là 12h khuya nhưng giật mình thức giấc hắn lại không thấy cậu đâu nên sốt sắng chạy xuống nhà đến nỗi mém đập mặt xuống sàn nhà lạnh buốt thì thấy cậu đang vừa ăn vừa coi phim mới thở phào.

    Cậu nghe tiếng động được truyền từ sau lưng thì quay mặt lại nhìn, chỉ thấy trong bóng tối đen mù mịt đó là dáng của người yêu cậu, taehyung của cậu đang khoanh tay dựa vào tường nhìn cậu.

    Jungkook nhanh nhảu chạy lại gần ôm chặt lấy hắn.

    "Sao anh chưa ngủ thế?"

    "Câu này anh hỏi mới đúng, nhìn đồng hồ xem" vừa cau mày tay hắn chỉ đến hướng tường được treo một chiếc đồng hồ treo tường, phía dưới là hình cậu và hắn.

    "Mới 12h thôi mà...bình thường 1, 2h em mới ngủ"

    Lúc nhận ra bản thân nói hố bụm miệng lại thì taehyung mặt đã tối sầm, tiến đến tắt tivi rồi kéo cậu lên phòng.

    Đẩy cậu nằm xuống giường, tắt đèn đóng cửa.

    Sau đó...

    Sau đó không còn sau đó nữa.

    Hắn quay lưng đối diện cậu, dường như đã giận dỗi.

    Nằm chờ tận ba mươi phút sau vẫn không thấy có người ôm, taehyung quay lại nhìn cậu.

    Ôi trời ạ!

    Hắn nằm chờ còn cậu ngủ từ khi nào luôn rồi!

    Jungkook ngủ ngon lành với cái gối ôm của hắn, taehyung lúc đó mới ngộ ra một điều, là khi hắn đi vắng trong suốt 2 tuần nên cậu chắc chắn đã thay thế hắn bằng gối.

    Jungkook lại là người dễ hòa nhập với môi trường xung quanh nên chắc chắn đã quen với việc ngủ một mình, bỏ hắn bơ vơ ở đó.

    Hắn dù đang rất tức giận nhưng vẫn ôm cậu một cách nhẹ nhàng nhất có thể như sợ cậu thức giấc giữa chừng.

    Sáng hôm sau là một ngày nắng ấm, taehyung vừa mở mắt đã nhìn ngay sang bên cạnh, nơi mà thỏ nhỏ đang nằm ngủ ngay cạnh mình.

    Hắn cười, nụ cười hạnh phúc của ngày mới.

    Kim taehyung hắn chưa bao giờ là ngừng thấy mình may mắn khi có một em người yêu siêu dễ thương lại còn hiền lành.

    Mãi ngắm hình ảnh xinh đẹp trước mặt mà hắn không để ý cậu đang dụi mắt muốn ngồi dậy.

    Jungkook với gương mặt ngái ngủ lơ ngơ quay sang nhìn hắn làm hắn chỉ muốn bật dậy hôn chùn chụt vào môi nhỏ đang chu lên kia thôi.

    "Sao em không ngủ nữa đi còn sớm mà?"

    Cậu dụi mắt.

    "Em không ngủ được .."

    "Hôm nay không cần đến công ty"

    Cậu lúc này đã tỉnh nên mở to mắt nhìn hắn.

    "Em sẽ đi thăm một người bạn, anh đi cùng không ạ?"

    "Được chứ" hắn cười

    Cậu và hắn đang đứng trước một căn biệt thự sang trọng, trong vườn được trồng rất nhiều hoa đẹp, không khí trong lành nữa.

    "Jungkook à?"

    Hanna thấy cậu liền cười.

    "Vâng...em có dẫn thêm một người nữa á"

    "Bạn em à?"

    Cô tò mò

    Cậu nghe xong thì kéo nhẹ tay hắn đến phía trước.

    "Xin chào"

    Hanna ban đầu là choáng voáng với vẻ đẹp đó, lát sau lấy lại bình tĩnh cười.

    "Rất vui được làm quen, cả hai vào nhà đi"

    Vừa vào nhà cậu và hắn đã thấy ngay một dáng người đàn ông to cao với bờ vai rộng lớn đang cúi xuống nói gì đó với Hanna, chỉ thấy người đàn ông đó nhìn cậu rồi cười.

    "Jungkook đến chơi sao?"

    Cậu ngạc nhiên.

    "Anh junghae cũng đến chơi sao?"

    Hanna cười.

    "Phải anh ấy vừa tới"

    Một vài ngày sau jungkook gặp trục trặc trên công ty, cả ngày phải chạy đi chạy lại chạy tới chạy lui làm chân cậu mỏi nhừ.

    Vừa ngồi xuống ghế đã phải đứng lên đương nhiên rất khó chịu.

    Người gọi cậu lần này không ai khác ngoài Mina, mọi người xung quanh đều đang rất bận rộn nên Mina cũng thoải mái bước tới vỗ vai cậu.

    "Jungkook à taehyung kêu em lên kìa"

    Cậu mệt mỏi xoa xoa hai bên thái dương.

    "Chị không nói khéo giúp em ạ?"

    Mina cười ngượng.

    "Anh ấy nói chị bắt buộc phải gọi được em lên kia, chị bị ép mà"

    Hết cách cậu đành mệt mỏi đi vào thang máy dành cho chủ tịch rồi không để phát ra bất kì tiếng động nào, cậu mở cửa.

    Taehyung đang đợi cậu thì liền trở nên vui vẻ hơn.

    "Kookie"

    Cậu bĩu môi trách móc.

    "Anh biết công ty đang bận lắm không?

    Còn kêu em lên đây.."
     
    [Taekook] Chủ Tịch Kim Và Em Bé Jeon
    14


    Hắn nhìn vào gương mặt dần mất đi sự sống của cậu lòng xót xa

    "Dạo này công ty nhiều việc quá...hay em nghỉ ngơi vài ngày đi nhé?"

    Cậu ngả nhào vào người hắn dụi dụi vào cổ hắn

    "Không được đâu..."

    Taehyung biết cậu đang mệt nên sẽ nhanh chóng rơi vào giấc ngủ thôi, bàn tay thon dài của hắn vỗ đều đều trên lưng em nhỏ, giọng nói nhẹ nhàng êm tai cứ phả vào tai người nhỏ trong lòng

    "Em vất vả như thế...anh nhìn vào rất sót đó có biết không?"

    Cậu bắt đầu cảm thấy buồn ngủ rồi, hắn thật biết cách ru người khác ngủ mà

    "Ưm vâng" cậu vì sắp ngủ mà giọng nói có phần nhỏ dần.

    Taehyung im lặng đến lúc hơi thở của jungkook trở nên đều đặn, hắn mới mỉm cười nhìn cậu.

    Vì biết ngủ ở tư thế này không tốt nên rất nhanh lưng cậu đã yên vị trên giường êm của hắn.

    Vừa mới ngồi xuống hắn liền nghe tiếng gõ cửa, là trưởng phòng Lee, dạo này bận nên hắn cũng ít khi thấy cô.

    "Có chuyện gì không?"

    Đối với người phụ nữ này, thật tình mà nói taehyung nể phục vô cùng.

    "Tôi muốn hỏi chủ tịch có biết jungkook ở đâu không?"

    Tại sao lại hỏi hắn ư?

    Cả công ty chắc hẳn đều biết rõ, những lúc không thấy cậu đâu đa phần đều ở bên kim taehyung hắn mà, các bà chị bên hủ đã cật lực đẩy thuyền.

    Thông tin hắn biết cậu ở đâu cũng từ mấy bà hủ nữ mà ra.

    "Tìm em ấy có chuyện gì sao?

    Cô cứ nói đi"

    Đối với sự trốn tránh, như đã đoán được phần nào, cô đẩy gọng kính

    "Tôi có vài bảng báo cáo cần nhờ jungkook hoàn thành"

    Taehyung đưa tay ngỏ ý nhận lấy mấy bảng báo cáo, lại nói

    "Tôi sẽ đưa lại cho em ấy..."

    "Phải rồi...lần sau cô đừng giao nhiều việc cho jungkook quá, em ấy đã làm việc rất nhiều"

    Đối với lời đề nghị này cô thản nhiên đáp

    "Tôi biết, chỉ là cậu ấy làm việc rất năng suất, luôn hoàn thành công việc sớm hơn dự định, làm việc nhanh chóng.

    Chỉ là lần này cần gấp nên tôi muốn nhờ cậu ấy"

    Hắn cũng biết rõ là tại sao, với tiêu chuẩn của trưởng phòng Lee, nếu đang gấp lại nhờ jungkook đồng nghĩa với việc cô đã rất tin tưởng vào cậu.

    Hơn nữa lại được cô không ngại hết mực khen như thế trước mặt hắn, hắn càng chắc chắn rằng bảo bối của hắn rất giỏi và đã đạt điểm trong mắt trưởng phòng lee, đã lọt vào mắt và được để ý đến, chứng tỏ cậu phải thuộc dạng rất rất giỏi.

    Hắn cảm thấy rất tự hào nha!

    Trưởng phòng Lee nhanh chóng đưa xấp báo cáo đó cho hắn rồi nhanh chóng rời khỏi đó.

    Không ai biết rằng, hôm đó có một vị chủ tịch đã bỏ cả công việc dở để hoàn thành mấy bảng báo cáo đó cho một nhân viên nhỏ tuổi mới vào làm.

    3h chiều sau giấc ngủ dài thoải mái, jeon bật dậy với tràn đầy sức lực, aaaaa chết rồi sao cậu lại ngủ ở đây?

    Công việc ai lo đây?

    Hớt hải chạy ra khỏi phòng, cậu và hắn chạm mắt nhau vài giây, sau đó cậu lại hoảng

    "Aaa taehyung..."

    "Sao thế lại đây"

    Cậu với gương mặt méo mó tiến tới chỗ hắn, nhanh chóng nhận được cái hôn nhẹ nhàng của chủ tịch.

    "Sao thế hả?"

    "Em phải làm sao đây công việc..."

    Hắn không nói gì đưa bảng báo cáo đến cho cậu:

    "Xuống đưa cho trưởng phòng Lee giúp anh nhé"

    "Vâng"

    Cậu nhanh chóng hôn hắn một cái, chỉ là một nụ hôn thoáng qua thôi nhưng lại có thể làm hắn vui cả ngày.

    Nhanh chóng đến cửa phòng cô, cậu không biết phải trả lời như thế nào vì đã vắng mặt từ sáng đến giờ.

    Thôi thì trước sau gì cũng gặp, nhanh giải quyết vụ này còn đến vụ khác nữa.

    "Vào đi"

    "Chào trưởng phòng"

    Cậu tiến đến, cười, đưa bảng báo cáo trước mặt cô.

    Chưa để cậu nói cô đã nhanh chóng cười lại

    "Oh nhanh thế đã xong rồi sao..thật biết ơn cậu jungkook à, vẫn là cậu làm việc nhanh gọn"

    "..."

    "Sau khi giải quyết xong sự cố này tôi sẽ cho cậu nghỉ ngơi vài ngày nhé"

    Nụ cười hiếm hoi trên khuôn mặt vốn lạnh lùng lần nữa xuất hiện, cô thật sự đã rất quý jeon.

    Cậu không biết nói gì chỉ biết cười, sau đó vội vã rời đi.

    Taehyung đang bận rộn làm việc của mình thì nhận được tin nhắn, sở dĩ theo phong cách làm việc của hắn, nếu hắn đang bận đầu xấp mặt tối thế này thì con iphone xịn của hắn không được để mắt đến đâu, thế quái nào hôm nay hắn lại nhìn thông báo đến.

    Bảo bối nhỏ💞: taehyung à, mấy cái báo cáo anh vừa đưa em...mấy cái đó phải là do em làm đúng không?

    Hắn cười, nhanh chóng phản hồi lại, giờ phút giải lao hiếm có của hắn cứ thế xuất hiện

    Tình yêu của bé : phải, thấy bé ngủ ngon quá nên anh không nỡ gọi dậy, càng không nỡ để bé làm việc

    Tim cậu nhanh chóng mềm nhũn ra, hắn lúc nào cũng một bé hai bé, chĩu!

    Tan nát trái tim bé nhỏ của cậu rồi.

    Bảo bối nhỏ 💞 : anh vất vả nhiều rùi, tối nay bé dẫn anh đi ăn nhé?

    Tình yêu của bé : tuân lệnh!

    Cả hai dù không bên nhau vẫn cảm thấy vui vẻ như vậy, cả hai cười cùng một lúc, niềm vui nhỏ mỗi ngày chỉ thế thôi!!!

    ____

    Lần này cách thức nhắn tin sẽ khác một chút, tớ không sửa các chương khác tại sợ phiền á...à nhân tiện cảm ơn người dùng bunnythvjk và Ly1101 nhiều nhé, bình chọn quá chời lun >.<
     
    [Taekook] Chủ Tịch Kim Và Em Bé Jeon
    15


    Tối hôm đó ấy vậy mà chỉ có mình jungkook xong việc, còn taehyung vẫn đang cật lực làm việc, nhìn thấy taehyung đã hoạt động 5 giờ trước nên cậu không nhắn tin, công ty giờ còn lác đác vài người chuẩn bị về, trưởng phòng lee vỗ vai cậu.

    "A chào chị"

    "Ừm cậu không về đi à?"

    Cậu hơi do dự, lát sau mới cười trả lời

    "Dạ em chuẩn bị về, em cũng cần vài thứ muốn trao đổi với chủ tịch nữa..."

    Jungkook thấy có chút cấn..nhân viên mà đòi trao đổi với chủ tịch vậy à?

    Sao dễ dàng quá dậy?

    Nhưng không sao jungkook là ngoại lệ mà!

    Trưởng phòng lee nhìn cậu đăm chiêu, lát sau mới lên tiếng

    "Vậy cậu lên nhắc chủ tịch nghỉ ngơi sớm mới có sức làm việc..nếu không ai nhắc nhở chủ tịch sẽ làm đến sáng"

    Cậu có hơi khựng lại nhưng sau đó lại vui vẻ cười chào tạm biệt cô, nhanh chóng gõ cửa phòng hắn.

    Không thấy ai phản hồi chắc chắn cậu đã gõ tiếp, tiếng cốc cốc cứ thế được phát ra đều đều theo nhịp.

    Hắn khó chịu quát lớn :

    "Mau vào đi!"

    Cậu mở cửa, trước mắt cậu là taehyung với gương mặt tức giận nhìn chăm chăm về phía cậu, giấy tờ vứt ngổn ngang trên bàn, rơi xuống cả mặt đất, mắt hắn bắt đầu xuất hiện sự mệt mỏi, cà phê càng ngày xuất hiện dày đặt trên bàn hắn.

    Vừa thấy cậu mắt hắn đã vội dịu xuống, khi thấy cậu tiến về phía mình hắn đã sẵn chờ dang tay ra.

    Cậu không nói gì lẳng lặng nhặt ly cà phê giấy bị nhẫn tâm vứt lung tung lên bỏ vào sọt rác, hắn xịu mặt xuống vì chỉ đón nhận được không khí

    "Jungkook à mặc kệ nó đi"

    Cậu nhìn hắn, thật sự cậu đang giận hắn đấy,...hắn đã làm việc quá sức rồi

    Như có gì đó mách bảo hắn rằng cậu đang giận, hắn nhìn cậu

    "Bé ơi anh xin lỗi mà... em giận anh chuyện gì sao?"

    Cậu nhặt nốt tờ giấy cuối cùng trên sàn đã bị hắn kéo tay lại, cậu nhanh chóng ngồi gọn tròn lòng hắn, ngước đôi mắt to tròn đó lên nhìn người trước mặt

    "Sao thế hả?"

    Hắn ôm chặt cậu, lại dụi mặt vào cổ trắng ngần thơm thoang thoảng mùi sữa tắm mà hắn yêu thích.

    "Anh biết mấy giờ rồi không?"

    Dù giận nhưng cậu vẫn đáp trả cái ôm ấm áp đó từ hắn, tay vỗ vỗ lưng như an ủi.

    "Anh xin lỗi, anh quên mất có hẹn với em bữa sau bù cho em nhé.."

    Cậu xoa nhẹ tóc hắn

    "Không phải chuyện đó...đã trễ lắm rồi anh còn không nghỉ ngơi.."

    Hắn cứ dụi mặt vào cổ cậu không nói gì, dường như đã rất mệt mỏi.

    "Hửm sao vậy anh"

    "Huhu jeon bé ơi...anh mệt quá"

    Jungkook xót lắm, lòng cậu quặn lại khi cảm nhận được sự mát lạnh trên bả vai mình kèm với tiếng thút thít của người yêu.

    "Sao vầy nè?

    Mệt đến vậy hả..?"

    Tốc độ vỗ lưng hắn cũng tăng dần, cậu thật sự rất bối rối

    "Huhu anh mệt quá nè..."

    "Lần sau cấm anh không được làm thay em nghe chưa?"

    Cậu trách móc, vì xót

    Taehyung bị mắng chắc chắn cảm thấy tủi thân, tiếng khóc nấc cứ đều đều phát ra, hắn không biết nói gì hết.

    "Thôi nào đừng khóc nữa.."

    Thấy hắn khóc đã qua 5 phút, cậu bất lực hạ giọng dỗ dành, hắn biết cậu đang dỗ nên càng mè nheo hơn, nước mắt không ngừng tuôn.

    Hết cách cậu nâng mặt hắn lên, bàn tay nhỏ áp vào má hắn hôn lên môi một cái rồi nhìn hắn.

    "Hức.."

    Đúng là hắn đỡ khóc thật...

    Tên lưu manh này thật là...., jeon thầm nghĩ.

    Cậu quyết định nhanh chóng giải quyết, giọng hắn đã khàn đi rồi.

    Kéo hắn vào nụ hôn sâu, người choáng váng vẫn là cậu, kĩ năng hôn của hắn quả thật rất tốt, bị hắn hôn rồi kết thúc bằng sợi chỉ bạc...người cậu nhũn cả ra rồi..

    Nhìn gương mặt đỏ hồng trước mặt, nước mắt hắn như nuốt hết ngược lại vào trong, hắn cười, hôn cái chốc lên má rõ kêu.

    "Anh...quá đáng.."

    "Anh đâu có đâu.."

    "Bao giờ anh làm xong?"

    "Chắc sẽ lâu..."

    Cậu tuột xuống người hắn, tiến về phía cửa làm hắn hoang mang vô cùng, chỉ một lát đã không thấy dáng cậu đâu.

    Hắn sốt ruột gọi điện thoại cho cậu nhưng điện thoại cậu lại để trên bàn hắn.

    Vừa đứng dậy đã thấy jungkook bước vào với ly cà phê trên tay, cậu nghiêng đầu nhìn hắn

    "Anh đi đâu vội thế?"

    Hắn thở phào

    "Anh đi tìm em, em đi đâu thế?"

    Cậu đặt ly cà phê lên bàn lại nhìn hắn

    "Em đi pha cà phê cho anh..."

    Gương mặt cậu trông ủy khuất lắm vì tưởng bị mắng..

    "Em đâu cần làm thế đâu, ngày nay chẳng phải em nói đã đi rất nhiều sao?"

    "Nhưng mà anh đã vất vả vậy rồi.."

    "Thôi làm mau đi rồi về" hắn bị cậu cắt ngang, những thứ muốn nói cũng bị nuốt vào trong.

    Taehyung nhìn em nhỏ bên cạnh đang nhìn vào màn hình mình đang làm việc lòng dâng lên cảm xúc khó tả.

    Hắn vuốt vuốt tóc mềm của cậu cười

    "Hay là em về nhà đi ha...anh về sau"

    "Ừm dạ,...anh nhớ về sớm nha"

    Nhanh chóng hôn nụ hôn thoáng qua rồi tạm biệt, bóng lưng cậu nhanh chóng biến mất.

    Hắn từ trên tầng cao nhìn xuống, cậu từ dưới nhìn lên, mắt chạm mắt, hắn lắc lắc điện thoại của mình, cậu liền hiểu ý gật gật đầu tiện thể làm một hình trái tim lớn cho hắn.

    Hắn đứng nhìn đến khi không còn thấy cậu trong tầm mắt nữa mới yên tâm về bàn làm việc, nhưng mắt vẫn mãi dõi theo điện thoại chờ tin nhắn.

    Đối với hắn, đây là hạnh phúc nho nhỏ trong cuộc sống, thú thật thì từ lúc cậu đến cuộc sống của hắn đã bớt vô nghĩa đi.

    Vì hắn luôn có người để nhớ, có người luôn kề bên, có người luôn chờ ở nhà, có người luôn cười xinh và trao nụ hôn ngọt ngào cho hắn.

    Đối với hắn, như thế là đủ.

    ____

    Hrkesbwmwjwk tự nghĩ ra cảnh đó nhưng mà không biết tả sao cho chi tiết dễ hiểu í mn 🥲.

    Taehiong rất dễ khóc nha các cô -.-
     
    [Taekook] Chủ Tịch Kim Và Em Bé Jeon
    16


    Cuối cùng hơn 20 lần nhìn vào điện thoại khi đang làm việc thì hắn cũng nhận được tin nhắn

    Bảo bối nhỏ 💞 : hì hì em về đến nhà rồi nè

    Hắn cười, bàn tay thoăn thoắt trả lời

    Tình yêu của bé : vậy thì bé nghỉ ngơi đi nha, ngủ sớm đi có thể anh sẽ về trễ đó

    Bảo bối nhỏ 💞 : nae, anh mau về sớm rồi ôm bé ngủ nhaaa

    Bảo bối nhỏ 💞 : không có anh jungkook ngủ không được đâu...

    Tim hắn như nhũn ra thành nước, nhưng dẫu có biến thành nước hắn vẫn sẽ bám lấy cậu.

    Tình yêu của bé : tuân lệnh tình yêu!

    Bảo bối nhỏ 💞 :

    Bảo bối nhỏ 💞 : taehiong ơi cố lênnn

    Hắn thật muốn xĩu với em bé này thật sự đấy

    Tận 11h hắn mới về, nghĩ cậu đã ngủ nên hắn đã rất nhẹ nhàng, vừa đóng cửa đã có thứ gì đó nặng lao vào lòng hắn, hắn ngửi được mùi hương quen thuộc liền ôm lại.

    "Anh bảo em đi ngủ đi mà?"

    "Khì khì em đợi taehyung về ăn chung"

    "Hửm lại nấu ăn cơ đấy"

    Hắn theo sau cậu, nhanh chóng rửa tay, cả hai cùng nhau ăn tối.

    Đến lúc hắn tắm xong, cậu vẫn còn trên giường chơi game, hắn tiến tới ôn nhu nhìn cậu

    "Em không mau ngủ đi"

    Nghe tiếng hắn cậu quăng luôn điện thoại sang một bên mà dụi vào người hắn mè nheo

    "Taehyungie phải ôm em mới ngủ được"

    "Được rồi vậy mau ngủ thôi"

    Sau vài ngày tình hình công ty đã ổn định trở lại, taehyung đã tổ chức một bữa tiệc cho công ty cũng như để nhân viên nghỉ ngơi vài ngày.

    Jungkook của hắn đúng là đi đến đâu được lòng đến đó, vừa bước vào công ty đã có người ra mừng, bao gồm cả trưởng phòng lee đang cười rạng rỡ.

    Đám người đó bỏ quên một người chủ tịch như hắn ở đó phía sau.

    Nếu không phải do jungkook đã mệt thì còn lâu hắn mới cho nghỉ!

    Taehyung không gia nhập uống rượu bia sau đó, ngồi một góc quan sát em nhỏ của mình bị đám nhân viên chèn ép bắt uống phạt.

    Vui thôi đừng vui quá!, hắn đã nghĩ thế.

    Tửu lượng của cậu thì rất kém, mới vài lon đã ngà ngà say, bắt đầu luyên thuyên đủ chuyện.

    Ấy vậy mà mấy người kia có vẻ rất hứng thu, ngồi đó nghe cậu kể lâu lâu lại góp ý vài câu.

    Nhìn đồng hồ đã 1h sáng, nhìn lại đám người đang không ngừng la hét kia, hắn khó chịu bước đến bế jungkook ra về.

    "Hử chủ tịch à ngài bế jungkookie đi đâu vậy?"

    Đám người không khỏi nháo nhào khi thấy em bé có gương mặt đã đỏ ửng do say kia bị bế đi

    "Jungkookie cái gì?

    Các cô các cậu mau giải tán đi"

    "Hừ chủ tịch cho em ấy ở lại chơi xíu nữa cũng được mà"

    "Phải đó chủ tịch!"

    Hắn liếc một cái làm không khí bớt phần nhộn nhịp, hắn nhìn sang trưởng phòng lee đang đứng đó lắc đầu.

    "Thôi mọi người giải tán được rồi, nếu còn ở đây thì tiện thể ở tới sáng để làm việc luôn nhé"

    Đúng là lời nói của trưởng phòng lee có hiệu quả, vừa dứt lời bọn họ đã thi nhau chạy ra ngoài làm hắn đang bế em nhỏ trong tay cũng xém sấp mặt, hắn thầm chửi một câu rồi đi về trong khó chịu.

    Được lắm 3 ngày sau tôi trừ lương từng đứa!

    Hắn đã dặn lòng như vậy

    Về đến nhà việc đầu tiên làm, hắn chạy nhanh lên phòng để thả jungkook của hắn xuống, cậu khi say mè nheo làm nũng mãi thôi.

    Hắn đứng chống nạnh nhìn cậu

    "Tửu lượng kém mà uống nhiều làm gì hả?"

    Jungkook lăn qua lăn lại một lả mới xử lí hết những lời taehyung vừa nói, bĩu môi mắt bắt đầu rưng rưng

    "Em..có đâu..."

    "Haiz được rồi không được khóc, anh có mắng em đâu.

    Mau ngồi dậy đi tắm rồi ngủ"

    "Hong mà taehyungie...kookie muốn uống nữa...ực"

    Hắn xoa xoa hai bên thái dương

    Hắn sẽ trừ gấp 3 cho kẻ nào dám để jungkook uống!

    Tối đó là một đêm dài không thôi, lằng nhằng mãi tận 4h mới tắm xong cho cậu, hắn phải tét mung chinh cậu mới chịu để yên đó 🙂)))

    Cậu cũng thuộc dạng người có chút trưởng thành, khéo ăn nói, nhưng Jungkook say thì nhõng nhẽo không thôi, đến hắn còn bất ngờ mà...nhưng hắn rất thích những lúc cậu nhõng nhẽo như này đấy, mắt lúc nào cũng to tròn khi say lại càng long lanh hơn, khuôn mặt trắng hồng đỏ ửng lên vì men say, chậc chậc chậc đúng là mĩ nam!

    "Ngồi yên nào anh lau tóc cho"

    Hắn dùng khăn lau tóc cho cậu, mọi hành động đều chứa đựng đầy sự cưng chiều ôn nhu.

    Thú thật từ lúc jungkook đến, hắn mới hiểu rõ nghĩa của từ kiên nhẫn chiều chuộng...sở dĩ hắn không phải là một người nóng tính, chỉ là khi cậu đến, hắn mới ngộ ra rằng, trên thế giới này ngoài mẹ, vẫn có một người hiểu hắn và hơn thế nữa, người đó lại là người làm hắn muốn được bảo vệ che chở sau này...

    Taehyung cảm thấy, hắn của lúc trước luôn cho rằng không thể sống thiếu công việc nhưng cho đến hiện tại, khi đã biết yêu...hắn mới phát hiện thứ thật sự làm hắn không thể dứt ra được là "jeon jungkook"

    Toàn bộ nội quy hắn đưa ra nhằm tuân thủ nghiêm ngặt đều bị một jungkook như cậu phá vỡ hết.

    Khi cảm nhận được tình yêu thương, con người luôn muốn cảm nhận nó nhiều hơn nữa, thật nhiều.

    Về phía công ty, taehyung đã công khai và được tất cả mọi người trong công ty tán thành.

    Có lẽ vì vui nên hắn quên bén đi việc phải trừ lương nhân viên làm ai nấy như vớ được vàng mà chúc mừng.

    Jungkook của hắn lại ngại đỏ cả mặt, như người tí hon hết nấp sau lưng rồi khoác tay hắn, đáng yêu chết đi được.

    _____

    _𝐄𝐍𝐃_

    Giống kết mở nhỉ 🥲

    Ulatr nó dài kinh khủng í mn.

    Nhưng mà tớ còn định viết 1 bộ dài không kết cơ, tại tớ không thể dứt khoát kết bộ này í 🥲🥲🥲 nên tạm thế đã.

    Hay tớ viết thêm ngoại truyện cho dài dài thim????

    Phải rồi bộ này nhẹ nhàng thui í, mong mn góp ý...

    Tớ đang tính viết thêm một bộ nữa về học đường nè :>>>

    : chúc một ngày vui vẻee >.< ♡♡♡
     
    Back
    Top Bottom