Khác taekook beta | quân hào môn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
389114789-256-k962296.jpg

Taekook Beta | Quân Hào Môn
Tác giả: borntaeguk07
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

(LƯU Ý KHÔNG CHUYỂN VER DƯỚI MỌI HÌNH THỨC)

#borntaeguk



vkook​
 
Có thể bạn cũng thích !
Taekook Beta | Quân Hào Môn
văn án


***

Thể loại:

•Đam mỹ, hiện đại quân đội.

• Nội tâm trưởng thành

•HE

Taehyung: 25tuổi, badboy chính hiệu, kiểu trai nhà giàu ngổ ngáo, không coi ai ra gì, thích chọc tức người khác.

Jungkook: 27 tuổi, trung úy, trung đội trưởng quân đội số 17, tính cách nghiêm khắc, chuẩn mực, lạnh lùng như băng.

-----

Taehyung liếc theo, ánh mắt tà mị quét từ bờ vai rắn chắc, dọc xuống vòng eo thon, đến phần mông căng dưới lớp quân phục.

Lưỡi hắn khẽ rà qua môi, thì thầm như tự nói với mình:

"Ngon trai thật lại còn xinh trai, nhưng xinh trai kiểu gì mà lạnh lùng thế… tôi càng muốn làm anh nóng lên.

Jeon Jungkook."

Còn Jungkook, bàn tay nắm chặt cuốn sổ, khớp xương trắng bệch, suy nghĩ lạnh như thép:

"Tôi sẽ bẻ gãy cái ngông của cậu, Kim Taehyung.

Tôi sẽ khiến cậu khóc xin tha."

***

phân vân dữ lắm mới up lạii íii🥹
 
Taekook Beta | Quân Hào Môn
1


Kim Taehyung hai mươi lăm tuổi.

Người ta thường gắn với hắn ba chữ, nghe qua tưởng như lời khen nhưng thực chất là một bản mô tả trần trụi đến tàn nhẫn: đẹp trai, giàu có và khốn nạn theo một cách rất riêng, rất Kim Taehyung không lẫn vào đâu được.

Hắn là con trai độc nhất của Kim Group, tập đoàn mà chỉ cần nhắc tên thôi cũng đủ khiến cả Hàn Quốc phải chùn giọng.

Kim Taehyung sinh ra đã ngậm thìa vàng, lớn lên giữa những bức tường dát ánh kim nơi mọi thứ đều được đo bằng tiền, xe thể thao xếp kín garage, rượu ngoại nằm ngủ trong hầm lạnh, đồng hồ trên tay hắn đắt hơn cả cuộc đời của người khác.

Người đời thường ưu ái gọi hắn bằng đủ thứ danh xưng bóng bẩy thiếu gia họ Kim hoặc công tử nhà giàu hoặc hình mẫu bạn trai trong mơ của vô số cô gái.

Nhưng mấy cái tên ấy với Taehyung chỉ giống như tiếng ồn vô nghĩa vang bên tai.

Nếu phải gọi đúng cảm giác của mình, hắn chỉ có đúng một từ để mô tả tất cả:

Chán.

Chán những bữa tiệc xa hoa nơi người ta cười nói bằng nửa cái miệng, mùi nước hoa đắt tiền trộn lẫn mùi giả tạo.

Chán những lời nịnh nọt trơn tru, ngọt đến mức như nhét cả ký đường vào tai.

Chán cái cảm giác mọi thứ đều quá dễ dàng, quá sẵn có đến mức chẳng còn gì đáng để hắn bỏ công sức giành lấy.

Hắn cần thứ gì đó khác.

Thứ không mua được bằng tiền hoặc thứ khiến máu trong người hắn sôi lên, khiến tim hắn đập dồn dập như muốn phá lồng ngực và rồi hắn đã tìm thấy nó.

Tốc độ.

Tiếng động cơ gầm rú xé toạc màn đêm, mùi xăng khét lẹt quện vào không khí.

Bánh xe rít trên mặt đường tạo ra âm thanh sắc lạnh như dao cắt thẳng vào bóng tối.

Trong khoảnh khắc kim đồng hồ vượt ngưỡng, Taehyung có cảm giác mình đang sống thật sự không phải họ Kim, không có Kim Group cũng không có những ánh mắt chực chờ.

Chỉ có hắn, chiếc xe và ranh giới mỏng manh giữa sống và chết.

Đó mới là mùi của tự do cũng là thứ hắn nghiện, thậm chí còn hơn cả đàn bà.

Còn khi không đua xe thì sao?

Kim Taehyung sẽ chầu chực ở bar.

Ở những nơi tối đèn, nơi ánh neon nhấp nháy không ngừng như nhịp tim bất ổn.

Nhạc EDM nện thẳng vào màng nhĩ, dội từng nhịp như búa giáng.

Ở đó, người ta lột bỏ hết những thứ đạo mạo ban ngày cchỉ còn lại xác thịt, rượu mạnh và những cái miệng quen nói lời bậy bạ.

Chỉ ở những nơi như thế, hắn mới thấy cuộc đời này bớt nhạt.

Đêm nay cũng vậy, một tay Taehyung khoác hờ lên vai cô nàng váy đỏ.

Mùi nước hoa nồng đến mức như muốn bám chặt vào da thịt hắn, chiếm lấy từng hơi thở.

Cô ta cười khúc khích, tiếng cười mỏng và dính, bàn tay luồn vào trong áo sơ mi hắn đồng thời để móng tay sơn đỏ cào nhẹ lên làn da nóng ấm.

Taehyung chẳng buồn liếc.

Hắn chỉ nhếch môi, tay còn lại xoay xoay ly whisky.

Chất lỏng màu hổ phách dính vào thành ly, sóng sánh dưới ánh đèn neon như mật ong.

Đôi mắt hắn lấp lánh đẹp đến mức nếu tội lỗi có gương mặt, có lẽ cũng mang hình hài này.

"Chơi tới sáng chứ mấy cốt?"

Hắn nghiêng đầu, giọng khàn như có cát kéo dài từng chữ một cách lười nhác.

Nghe như lời rủ rê nhưng ẩn dưới là sự thách thức ngang tàng.

Thằng bạn bên cạnh vừa đập tay theo nhịp bass vừa liếc hắn: "Ông già mày không gọi à?"

Taehyung cười khẩy, hắn rít một hơi thuốc dài để khói trắng tràn ra cuộn lên chậm rãi như tơ.

Đôi mắt hắn hạ thấp, môi cong lên đầy khinh miệt:

"Gọi thì sao?"

"Tao không phải chó để bị giật dây."

Giọng hắn mềm nhưng lạnh, vừa như đang đùa cợt vừa như dằn mặt.

Cả đám bạn hắn phá lên cười.

Một thằng vỗ mạnh vào vai hắn làm cốc rượu tràn ra mặt bàn, nhưng với Taehyung mấy thứ đó chẳng đáng để bận tâm.

Rượu dính tay còn sạch hơn mấy cái gọi là đạo đức ngoài kia.

Đúng lúc ấy, điện thoại rung lên.

Màn hình sáng bừng chữ Ba cũng hiện ra, làm chói mắt hắn, lại đỏ rực như đèn cảnh sát trong hẻm đua xe.

Taehyung bĩu môi, liếc màn hình bằng nửa con mắt rồi nhấn từ chối.

Ly whisky được đưa lên môi hắn nhấp một ngụm.

Vị cay xộc thẳng lên sống mũi thiêu rụi mọi mệnh lệnh từ thế giới bên ngoài.

Điện thoại rung lần hai rồi lần ba.

Cái tên ba cứ nhấp nháy như một trò khiêu khích hắn.

Taehyung liếm nhẹ môi, nụ cười nhạt hơn cả làn khói thuốc không chút do dự hắn tắt nguồn điện thoại ngay.

Ông bô có thể là Kim Group.

Có thể là quyền lực khiến cả đất nước này phải cúi đầu.

Nhưng đêm nay? không ai có cửa phá mood của Kim Taehyung.

...

Sáng hôm sau, cơn đau đầu giáng thẳng vào thái dương Kim Taehyung như một nhát búa không báo trước.

Hắn mở mắt trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, ánh sáng buổi sớm len qua khe rèm đâm thẳng vào võng mạc khiến hắn phải nhíu mày khó chịu.

Đầu óc nặng như chì từng nhịp tim đập đều kéo theo cơn nhức âm ỉ lan khắp hộp sọ.

Mùi rượu cũ trộn lẫn nước hoa đàn bà bám đầy ga giường, ám vào không khí dính trên da hắn như một lớp tội lỗi chưa kịp rửa trôi.

Hắn hít một hơi rồi lại xảm thấy buồn nôn.

Trong đầu trống rỗng đến mức hắn thậm chí không nhớ nổi mình đã rời khỏi club bằng cách nào, ai đã lái xe, ai đã cười nói và ai đã nằm cạnh hắn đêm qua.

Mọi thứ chỉ là một mảng mờ nhòe, bẩn thỉu và vô nghĩa.

Penthouse tầng 50 vẫn lộng lẫy như mọi khi.

Đèn chùm pha lê treo lơ lửng trên trần cao, ánh sáng phản chiếu lên sàn đá bóng loáng.

Những mảng kính trong suốt mở ra toàn cảnh sông Hàn uốn lượn phía xa, đẹp đến mức vô cảm như một bức tranh trưng bày trong showroom tiền tỷ.

Vậy mà đối với Taehyung nơi này chưa bao giờ là nhà, nó chỉ là một cái hộp mạ vàng rỗng tuếch.

Hắn vươn tay về phía tủ đầu giường, mò lấy điếu thuốc còn sót lại để châm lửa.

Ngọn lửa lóe lên phản chiếu trong đôi mắt mệt mỏi.

Hắn rít một hơi thật sâu khói theo đó tràn vào phổi, nóng rát và cay xè đang cố đốt cháy cảm giác buồn nôn đang cuộn lên trong dạ dày.

Mỗi lần tỉnh dậy thế này, hắn lại có cảm giác mình sống chẳng khác gì một đống rác thải thượng lưu, được bọc kim tuyến cho nhìn sang, ngược lại bên trong thối rữa từ lâu.

Cạch.

Âm thanh vang lên dứt khoát.

Cánh cửa được mở, không phải tiếng chân nhẹ của người làm, cũng không phải dáng đi khép nép của quản gia.

Mà là tiếng giày da nặng nề, đều nhịp dậm thẳng xuống sàn gỗ lạnh.

Mỗi bước chân vang lên như một lời phán quyết đã được định sẵn.

Taehyung thở dài thừa biết là ai đang tới.

Ông Kim bước vào.

Bộ vest đen được ủi phẳng phiu đến từng nếp gấp, cà vạt chỉnh tề, gương mặt không biểu cảm như một bức tượng đá.

Chỉ có đôi mắt vô hồn đủ để khiến nhiệt độ cả căn phòng tụt xuống vài độ.

Giọng ông vang lên, trầm và rơi từng chữ một như đạn bắn thẳng vào không khí:

"Con muốn chết thật đúng không Kim Taehyung?"

Taehyung bật dậy, chăn cũng theo đà mà trượt xuống ngang hông, để lộ phần ngực rắn chắc loang lổ dấu son đỏ chưa kịp phai.

Mái tóc hơi rôi, đôi mắt lim dim vì thiếu ngủ nhưng ánh nhìn vẫn đầy nhạo báng.

Hắn nhếch môi, cười khẩy:

"Ông bô..."

Hắn kéo dài giọng điệu lười nhát, "Vào phòng người ta mà không gõ cửa?

Mất lịch sự ghê.

"Mất lịch sự?"

Ông Kim bật cười.

"...mày có biết mày đã làm cái gì suốt mấy tháng nay không?

Đi Bar, tụ tập đua xe, gái gú.

Báo chí thì nhét đầy scandal!

Cổ đông gọi cho tao suốt đêm như tao là trực tổng đài!

Tao chịu đủ rồi!'

Taehyung thở ra một làn khói để nuốt chửng từng chữ vào không khí.

Hắn nhìn cha mình qua làn khói mờ, giọng trầm kéo dài từng chữ như nhát dao cùn cứa vào dây thần kinh đối phương:

"Ông bô quản nhiều quá rồi." hắn nhún vai.

"Đời con con xài.

Có lúc con xài tiền, có lúc con xài người.

Ông đâu có bị con xin một đồng."

"Không xin?!"

Oing Kim gầm lên, đập mạnh một phong bì xuống giường.

Tiếng giấy chạm vào ga nghe nặng như đá rơi.

"Mày sống bằng cái gì ngoài cái thẻ tao quăng cho?

Cái hơi thở sang chảnh này là của ai trả hả?!"

Taehyung im lặng đúng ba giây.

Ba giây căng cứng như dây đàn.

Rồi hắn nheo mắt, môi cong lên một nụ cười ranh mãnh bất cần:

"Ờ thì..."

Hắn nghiêng đầu.

"Cũng đúng."

Chỉ thế thôi.

Cái cách hắn nói nhẹ tênh như đang kể một câu chuyện cười vặt khiến ông Kim bật cười.

Đó không phải là tiếng cười vui vẻ, mà đó là nụ cười lạnh của một con thú lớn đang bình thản trước khi xé xác con mồi.

"Đây là lệnh gọi nhập ngũ."

Không khí trong phòng như đông cứng lại.

"Hai năm quân đội." giọng ông Kim không run một nhịp.

"Đi cải tạo lại cái đầu rác rưởi của mày trước khi tao tự tay bắn vào đó."

Taehyung chớp mắt hai cái, rồi hắn phá lên cười.

Tiếng cười cợt nhả vang khắp căn phòng, dội vào những bức tường kính như một cơn điên dữ dội:

"Ông bô nghĩ con sẽ đi hả?"

Hắn cười đến khàn giọng.

"Mơ đi.

Ông bắn con cho nhanh.'

"Không đi?"

Ông Kim không tức giận, ông chỉ cười nhạt sau đó chậm rãi rút điện thoại, bình thản rót một ly whisky.

Một tay nâng ly, một tay lướt màn hình.

"Khóa toàn bộ thẻ."

"

"Một xu cũng không!

Không nhà.

Không xe.

Không thẻ.

Không có tên Kim Group."

"Tao muốn xem mày sống kiểu chó hoang được bao lâu."

Câu nói rơi xuống, cắt sâu hơn bất kỳ lưỡi dao nào.

Điếu thuốc trong tay Taehyung cháy dở, tàn rơi xuống ga giường trắng loang ra như một vết bẩn không thể chùi.

Hắn nhìn cha mình vố đôi mắt tối lại.

Trong ánh nhìn đó, vừa là ngông nghênh vừa là căm thù và sâu hơn nữa là một tia hứng thú nguy hiểm.

Đời hắn từ trước đến nay, lần đầu có thứ khiến hắn thấy muốn chơi tới cùng.

***
 
Taekook Beta | Quân Hào Môn
2


Sáng hôm sau, Kim Taehyung vẫn đang đắm chìm trong giấc ngủ dày và ngọt như nhung.

Đầu hắn gối lên chiếc gối lông Canada mềm đến mức chỉ cần lăn thêm một chút nữa là cả người có thể tan vào đó.

Hơi thở đều đều chậm rãi mang theo mùi rượu đêm qua còn sót lại nơi cổ họng.

Chiếc đồng hồ treo tường lặng lẽ nhích qua con số 5:30.

Với người khác đó là giờ thức dậy.

Nhưng với Kim Taehyung, đó là giờ bar vừa tàn giờ hắn thường vừa lết được về giường, quần áo vứt bừa trên sàn, trên cổ còn loang dấu son chưa kịp phai, trong người vẫn còn lâng lâng men rượu và khói thuốc.

Căn phòng tối om, chỉ có ánh đèn ngủ vàng nhạt hắt lên trần, mờ mờ như ánh nắng cuối ngày sắp tắt.

Rèm cửa khép kín cách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.

Penthouse tầng 50 im lìm, yên tĩnh đến mức Taehyung hoàn toàn tin rằng mình có thể ngủ liền một mạch đến trưa rồi chiều rồi tối… cho đến khi mọi thứ tự động quay về đúng quỹ đạo sa đọa quen thuộc của hắn.

Cho đến khi…

RẦM!

Cánh cửa phòng ngủ bật tung như thể có ai đó vừa đạp thẳng một quả bom vào.

Âm thanh vang dội xé toạc sự yên tĩnh vốn có, ánh sáng từ hành lang tràn vào cắt phăng màn đêm trong phòng như lưỡi dao sắc.

Kim Taehyung giật bắn người.

Đầu đau như bị bổ làm đôi, đôi mắt hổ phách cay xè vì thiếu ngủ, cả người phản xạ trước cả ý thức.

Hắn bật dậy nửa chừng, gầm lên một tiếng chửi thề khàn đặc, nghe như cọ giấy nhám vào đá:

"Má nó!!!"

Giọng đáp lại vang lên ngay sau đó cứng sắc như gió táp thẳng vào mặt:

"Má mày trên bàn thờ đấy!

Tổ sư thằng cha mày!"

Taehyung nheo mắt trong cơn mơ màng.

Phải mất vài giây hắn mới nhận ra cái bóng đen cao lớn đứng sừng sững ở cửa là ai.

Ra là ông Kim.

Bộ vest đen chỉnh tề, cà vạt thắt gọn đến mức từng sợi chỉ như được căn ke bằng thước.

Gương mặt lạnh căm không một biểu cảm thừa, cả con người ông toát ra khí áp nặng nề đến mức căn phòng như bị ép xuống thêm vài phân.

Taehyung khẽ nhếch môi, giọng hắn còn ngái ngủ lè nhè, lười biếng như một thằng vừa bị kéo ra khỏi thiên đường khoái lạc:

"Ông bô…"

Taehyung dụi mặt vào gối.

"Im coi… kêu cái gì sớm dữ vậy?"

Mắt vẫn chưa mở hẳn, xong hắn lại lăn người sang một bên, kẹp cái gối giữa hai chân như ôm người tình, một tay kéo chăn che nửa thân dưới, tay còn lại mò mẫm tìm điếu thuốc trên đầu giường.

Cái dáng nằm ngổ ngáo, trơ trẽn ấy đủ khiến bất kỳ ông bố bình thường nào cũng muốn tát cho tỉnh.

Nhưng ông Kim không tát.

Ông chỉ nhếch cằm, ánh mắt liếc sang hai vệ sĩ lực lưỡng đứng phía sau.

Chỉ một cái gật đầu ra lệnh đã có hai người lập tức bước tới.

Không một lời báo trước, họ xốc mạnh tấm chăn trắng trên người Taehyung ném thẳng xuống sàn như quẳng một thứ rác rưởi không cần thiết.

Không khí lạnh ập tới khiến làn da trần của Taehyung nổi da gà.

Tấm lưng rắn chắc lộ ra hoàn toàn, loang lổ những vệt đỏ, vết cào và dấu hôn còn mới dấu tích rõ ràng của một đêm hoang dại chưa kịp phai.

Taehyung bật dậy như con thú bị chọc vào vết thương.

Đầu tóc rối bù, viền mắt bắt đầu đỏ ngầu, cả người căng lên đầy cảnh giác.

Giọng hắn văng tục như dao quăng loạn trong không khí:

"Đụ má!

Mấy người bị điên à?!"

"Đụng vào tao lần nữa tao đập nát sọ tụi bây bây giờ!"

Hai vệ sĩ nhanh chóng nắm chặt hai cánh tay hắn, cố kéo ra khỏi giường.

Taehyung vùng vẫy dữ dội, cơ bắp cuộn lên dưới làn da rám nắng, từng thớ thịt căng cứng như dây đàn sắp đứt.

Miệng hắn phun ra những câu chửi bẩn nhất trong từ điển, cái kiểu ngông nghênh chết tiệt thì vẫn không bỏ:

"Bỏ ra!"

"Tao còn chưa mặc quần lót!"

"Tụi bây muốn ngắm hàng hả?

Thích trai thì nói một tiếng, tao cho sờ free luôn, khỏi ngại!"

Ông Kim bên cạnh lặng lẽ khoanh tay đứng nhìn, ánh mắt ông lạnh như thép tôi không hề một gợn sóng cảm xúc.

Khi ông cất giọng không cao cũng đủ để chém ngọt mọi âm thanh hỗn loạn trong phòng:

"Đủ rồi."

"Lôi nó dậy."

"Sáu giờ phải có mặt ở trại."

Taehyung thoáng chốc khựng lại.

Mắt hắn mở to hoàn toàn, ý thức như bị dội thẳng một gáo nước lạnh.

Giọng hắn gằn qua kẽ răng như lửa bén vào dầu:

"Cái quần què gì?"

"Ông tính đưa tôi vô cái chỗ chó chết đó… ngay sáng nay hả?"

Ông Kim nhấc cổ tay song song với mắt rồi lại vội vã liếc đồng hồ, thái độ bình thản đến tàn nhẫn:

"Không sáng nay thì mày định đợi lúc nào?"

"Đợi tao đi nhặt xác mày ở một hẻm bar nào đó à?"

Taehyung phá lên cười, tiếng cười chát chúa vang lên giữa căn phòng sang trọng như một thứ tạp âm bẩn thỉu.

Hắn nheo mắt nhìn thẳng vào người cha kính yêu của mình, môi mỏng nhếch cong thành nụ cười đẹp đến mức nếu có tội lỗi đứng trước mặt cũng phải cúi đầu:

"Ông bô…"

"Ông gan lắm."

Hắn nghiêng đầu giọng trầm xuống đầy khiêu khích: "Nhưng cũng đừng mơ biến tôi thành con chó biết nghe lệnh.

Ông cứ thử đi."

Ánh mắt hắn lóe lên thứ ánh sáng nguy hiểm, vừa ngông cuồng vừa điên dại:

"Địa ngục này…tôi sẽ biến nó thành sân khấu riêng của tôi."

Sáng tại doanh trại, tiếng còi báo thức xé toạc bầu không khí còn đọng sương sớm, rít dài đầy chói tai như một lưỡi dao lạnh cắm thẳng vào tai người nghe.

Âm thanh ấy vang vọng khắp sân huấn luyện bê tông rộng lớn, dội vào tường song bật ngược trở lại khiến cả không gian rung lên theo từng nhịp.

Hàng trăm tân binh đứng thành hàng ngay ngắn.

Lưng thẳng tấp, cằm nâng cao, mắt nhìn thẳng; quân phục xanh sẫm thẳng nếp, giày đinh đánh bóng loáng.

Không khí nơi đây đặc quánh kỷ luật, nặng nề như thép nung đỏ chỉ cần thở mạnh cũng thấy nghẹn cổ.

Mọi thứ vốn phải trật tự như thế.

ẦMMM!!

Tiếng động cơ mô tô gầm lên, thô bạo và ngạo mạn xé toang sự im lặng tuyệt đối như một cú tát không báo trước.

Âm thanh ấy không chỉ vang mà còn hung hãn mang theo mùi nổi loạn rất rõ, hoàn toàn lạc quẻ giữa doanh trại lạnh lẽo này.

Cổng doanh trại bị mở toang.

Một chiếc Ducati đỏ máu lao thẳng vào sân, bánh sau rít lên một vệt cháy đen trên nền xi măng.

Đất cát văng tung tóe, gió cuốn theo mùi xăng và kim loại nóng.

Cả sân huấn luyện như nín thở.

Chiếc xe thắng gấp nghiêng mình một góc hoàn hảo.

Người trên xe chống chân xuống đất, động tác gọn gàng mà phô trương.

Hắn cúi đầu, tháo mũ bảo hiểm rồi hất tóc ra sau bằng một cử chỉ lười nhác đến mức khiêu khích.

Ánh nắng buổi sớm chiếu thẳng vào gương mặt ấy.

Áo sơ mi trắng phanh hờ để lộ gần nửa lồng ngực rắn chắc, làn da rám nắng cùng xương quai xanh sắc bén như lưỡi dao.

Quần jeans rách ngang đầu gối, áo khoác da đen vắt hờ trên vai, đôi giày cao cổ lấm bụi đường dài.

Tất cả đều sai với quy chuẩn nơi này.

Nhưng chính vì thế mà hắn nổi bật đến chói mắt.

Một thứ khí chất quá ngông cuồng, bất cần như thể mọi quy tắc ở đây đều chỉ là trò đùa rẻ tiền.

Kim Taehyung báo đời ngậm kẹo cao su nhai chóp chép, đầu lưỡi đẩy viên kẹo qua lại trong miệng.

Đôi mắt lười nhác đảo một vòng qua đám đông tân binh đang sững sờ, môi cong lên thành một nụ cười nửa miệt thị nửa thích thú.

Đẹp trai đến mức phi lý, ánh nhìn thì chẳng có lấy một chút kính nể.

"Đây là cái ổ chuột mà ông già bắt mình chui vào à?" giọng hắn trầm kéo dài phá chút sự khinh bạc nơi đây.

Một tay đeo đồng hồ đút túi quần đứng giữa sân như đứng giữa sàn diễn riêng.

Chỉ một câu ngắn gọn của Taehyung đủ làm cả sân xôn xao như ong vỡ tổ.

"Đm…

điên hả?"

"Thằng này chắc lạc đoàn phim."

"Đeo khuyên, ngậm kẹo vô doanh trại… muốn chết à?"

Một trung sĩ lập tức sải bước ra.

Mặt đỏ gay vì tức, hàm răng nghiến chặt.

"Tân binh kia!

Tháo kính, bỏ khuyên, nhả kẹo ngay lập tức!"

Taehyung nghiêng đầu, đưa mắt nhìn người đối diện từ trên xuống dưới.

Hắn nhả kẹo tách một tiếng nhưng không phải xuống đất mà là dùng đầu lưỡi đẩy nó sang má, môi cong lên đầy mỉa mai.

"Anh nghĩ anh là ai." hắn chậm rãi nói, giọng lười nhác mà sắc như dao mỏng "Mà dám há mồm với tôi kiểu đó?"

Không khí đóng băng ngay lập tức, vài tân binh đứng gần nuốt khan.

Chưa từng có ai thấy kẻ nào điên đến mức này.

Và rồi một giọng nói vang lên.

Không cao, không gắt gỏng nhưng lạnh đến mức cắt ngang mọi âm thanh khác.

"Anh ta là không ai cả."

Giọng nói ấy ngừng lại khoảng một giây, rồi bật lên tiếng nói "Nhưng tôi thì khác."

Tiếng giày đen bóng gõ xuống nền xi măng khiến nó vang lên âm thanh cộp… cộp… cộp…

Nhịp đi chậm rãi, đều đều như đồng hồ đếm ngược.

Đám đông tự động tách ra thành hai hàng như nước rẽ trước mũi tàu.

Jeon Jungkook bước tới trong bộ quân phục xanh ôm sát thân hình rắn chắc.

Cầu vai sáng lấp lánh cấp bậc trung úy.

Tóc đen được cắt tỉa gọn gàng, gương mặt góc cạnh lạnh như thép được mài kỹ.

Đôi mắt sâu và tối, tĩnh lặng như bầu trời trước cơn bão.

Không thừa một cử động hay thừa một cảm xúc nào khác.

Jungkook chậm rãi dừng lại ngay trước mặt Taehyung, khoảng cách đủ gần để nhìn rõ từng sợi mi, từng vệt nắng lướt qua sống mũi người đối diện.

"Tân binh Kim Taehyung?" giọng nói đều đều đầy dứt khoát mà cũng lạnh đến mức da thịt người nghe cũng muốn co rút.

Taehyung nghênh ngáo nhướng mày.

Hắn chậm rãi liếm môi động tác của hắn là cố ý .

"Ừ."

Rồi hắn nghiêng đầu ánh mắt dán chặt vào Jungkook, giọng kéo dài: "Nhưng nghe anh gọi… có chút quen tai đấy."

Vài tân binh nhanh chóng đỏ mặt, không biết vì xấu hổ hay vì bầu không khí đột nhiên nóng lên một cách kỳ lạ.

Trong mắt Jungkook lóe lên một tia lạnh hơn cả băng.

Cậu nhớ rất rõ cuộc gọi đêm qua.

Giọng nói ngạo mạn ấy vang trong loa, không hề có lấy một chút sợ hãi:

"Tôi không nhập ngũ.

Nếu ép, tôi sẽ biến cái chỗ đó thành địa ngục."

Bàn tay Jungkook siết chặt cuốn sổ.

Gân tay nổi lên.

"Ở đây." cậu nói chậm rãi, từng chữ nện xuống như đinh đóng, "Không có luật cho công tử bột."

" Tháo kính.

Bỏ áo khoác.

Nhả kẹo xuống đất và dẫm lên.

NGAY."

Taehyung bật cười, tiếng cười trượt dài qua không khí ngông nghênh và nguy hiểm khiến vài người nổi da gà.

"Anh nghiêm đến mức này à?" hắn tiến đến gần Jungkook nửa bước, cả cơ thể hắn cúi thấp, giọng trầm xuống như nhung mịn "Chắc buồn tẻ lắm…"

Hơi thở hắn phả sát môi Jungkook.

"Hay để tôi dạy anh chơi thế nào cho vui?"

Khoảng cách gần đến mức hai luồng khí nóng hòa vào nhau.

Taehyung ngửi thấy mùi sạch sẽ trên người kia và có cả mùi kỷ luật, mùi kiểm soát tuyệt đối.

Cũng trong khoảnh khắc ấy, Kim Taehyung có muốn làm vấy bẩn nó.

Jungkook không sợ hãi lùi bước thay vào đó cậu chỉ cúi đầu xuống một chút, ánh mắt sắc như lưỡi dao vừa rút khỏi vỏ.

Giọng Jungkook trầm lạnh như tiếng chốt súng lên nòng:

"Đi theo tôi."

"Từ giờ, tôi sẽ đích thân huấn luyện cậu."

Taehyung khẽ nheo mắt.

Ánh nhìn dính chặt vào gương mặt lạnh lùng kia rồi hắn cười khàn chậm rãi:

"Nghe ngon đấy."

"Tôi thích đàn ông biết ra lệnh."

Một thoáng, hắn hạ giọng thì thầm như lời nguyền: "Anh cẩn thận khi ra lệnh cho tôi đi dễ thành… nằm dưới đấy."

Khóe môi Jungkook khẽ giật một phản xạ cực nhỏ, nhanh đến mức không ai nhận ra.

Cậu quay lưng đi, sải bước thẳng đầy dứt khoát không hềbngoái lại.

Taehyung nhìn theo bóng dáng mảnh mai kia.

Ánh mắt hắn lướt từ bờ vai rắn chắc, xuống vòng eo thon gọn, rồi dừng lại nơi lớp quân phục căng sát phía sau.

Lưỡi hắn lướt qua môi, giọng thì thầm chỉ đủ cho chính mình nghe:

"Ngon trai thật… mà còn lạnh lùng."

"Càng lạnh, tôi càng muốn làm anh nóng lên."

Bàn tay của Jungkook siết chặt cuốn sổ đến trắng bệch.

Trong đầu chỉ có một ý nghĩ lạnh như thép:

"Tôi sẽ bẻ gãy cái ngông cuồng của cậu."

"Tôi sẽ khiến cậu khóc xin tha."

***
 
Back
Top Bottom