"Mau !
Đuổi theo hắn !!"
Kim Taehyung vốn trí tuệ cao siêu , đầu óc nói ra vẫn dùng rất tốt mà giờ đây chọn nơi yên tĩnh đọc sách không ngờ lại bị thích khách truy đuổi đến đường cùng .
Điều này sớm không nằm trong dự tính , cái mạng nhỏ của hắn đến đây là kết thúc rồi sao ?
"Các ngươi dám lại đây , ta sẽ nhảy xuống!!"
- hắn chỉ cần lùi một bước sẽ rơi xuống vực ngay lập tức
"Thử bọn ta xem ?
Ngươi có bản lĩnh không ?"
Bản lĩnh thì đương nhiên có !
Hắn nhướng mày kiếm , vẻ mặt phán xét vô cùng thách thức .
Không một đắng đo mà gieo mình xuống vực sâu thâm thẩm , lơ lửng trên không trung , mắt khẽ nhắm lại coi như là hành động cuối cùng kết liễu đời mình .
Nếu có được lịch kiếp , nguyện sống với thân phận người thường để có thể yên bình
...
Hoa anh đào nở , cánh hoa rơi vương vãi khắp mặt đất .
Chất lỏng đỏ tươi loang ra thấm vào cánh hoa hồng hào , gương mặt tuyệt mỹ cũng dính máu , không cần lý do vẫn thấy khung cảnh này rất xinh đẹp.
Cái chết đại mỹ nam
"Woa...hoa đào cuối mùa rồi !
Hái một ít về làm tinh dầu"
Amie vào rừng chỉ với mục đích hái hoa anh đào , vương tay định nhặt một ít cánh hoa dưới đất .
Không ngờ song nhãn lại để ý vào nam nhân nằm dưới đất , theo phản xạ tự nhiên của thân phận nữ nhân hét lên
"Aa!!"
Giỏ thuốc trên vai theo cử động cơ thể đổ xuống , nàng bị mắt bệnh tim từ nhỏ .
Khi thấy chuyện gì làm kích động tâm lý liền bị bóp nghẹn tim khó thở .
Nàng đưa tay lên ngực cố gắng lấy sức hít thở
"Không sao..hù..không sao , này huynh !"
Hắn ta đương nhiên không trả lời được , đầu bị va đập quá mạnh , nhưng hơi thở vẫn còn đôi chút , có thể cứu vãn được .
Amie thân nữ nhi cõng nam nhân trên vai về đến ngôi nhà nhỏ của mình , đặt hắn nằm xuống rồi bắt đầu sơ cứu , lau cơ thể .
Xé trên áo mình một mảnh vải để băng bó đầu , tên này e là bị mất trí nhớ tạm thời rồi
- 1 canh giờ
-hai canh giờ
Sau hai canh giờ bất tỉnh hắn hé mở mắt , đầu truyền đến cảm giác đau buốt không một lý do .
Hắn ôm đầu , mày kiếm nhăn nhó , cắn chặt môi chịu đựng đau đớn
"Huynh tỉnh rồi à ?
Đau lắm sao ?"
Giọng nói nữ nhân thu hút nhĩ thính của hắn nhìn theo
"Cô là ai ?"
"Han Amie , còn huynh ?"
"Kim Taehyung"
"Sao huynh lại bị thương vậy chứ ?"
- nàng vừa nói vừa thổi muỗng thuốc chuẩn bị đút cho hắn
"Ta không nhớ"
"Ừ cũng phải , huynh bị mất trí nhớ tạm thời mà !
Tôi có nấu thuốc cho huynh , uống đi"
Amie đút từng muỗng thuốc cho Taehyung , muỗng nào cũng thổi nguội mới dám đưa vào miệng .
Hành động nhỏ này của nàng khiến hắn có chút gì đó cảm động
"Cô ở đây một mình à ?"
"Lúc trước thì với huynh trưởng của tôi , Han YoonSung .
Bây giờ huynh ấy đi đánh giặc cứu nước , ở chiến trường không biết sống chết ra sao"
Nói đến đây bỗng nhiên khoé mắt nàng rưng rưng nước mắt , kể ra số phận cũng thật trắc trở..kiếp này không hồng nhan cũng bạc phận
"Ta bây giờ cũng không nhớ gì , không nơi nương tựa , thấy bản thân cô cũng rất đáng thương .
Nhận ta làm ca ca nuôi đi" - hắn vừa uống xong muỗng thuốc Amie nấu thì ra ý kiến , cô nương này khiến hắn có cảm giác rất ấm áp
"Kim huynh !
Từ nay ở đây với tôi , nghề y vẫn có thể giúp huynh và tôi sống được"
Amie nở nụ cười tươi ngọt ngào , hắn thấy thế bất giác mỉm cười theo .
Đầu đau nhói lên , sự đau đớn thể hiện qua đôi mày nhăn lại
"Amie.., a..đau"
"Mau nằm xuống , tôi xoa đầu cho huynh"
Kim Taehyung như một con hổ nhỏ ngoan ngoãn để nàng xoa đầu cho , một lát liền chiềm vào giấc ngủ .
Nhận thêm một vị ca ca nữa thì vẫn tốt
...