Khác ta là vua, vua là của ta _Sunsun/heejake/jaywon

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
394071061-256-k584670.jpg

Ta Là Vua, Vua Là Của Ta _sunsun/Heejake/Jaywon
Tác giả: klynh09
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

sunoo, jungwon và jake đang bàn tán về bộ phim đang xem đột nhiên ánh sáng lóe lên và.....



sunsun​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • TA SINH RA Ở NHÂN GIAN
  • Tân long thần ký
  • TIÊN NGOÀI TAM GIỚI
  • [JeongCheol] Vì Ta Sẽ Mãi Bên Nhau...
  • Bác Sĩ Thiên Tài full
  • Ta Là Vua, Vua Là Của Ta _Sunsun/Heejake/Jaywon
    chương 1


    trong căn nhà nhỏ ấm cúng

    "Nè sunoo huyng nhanh lên tập tiếp theo nè " jungwon chạy lại chỗ jake đang ngồi gọi sunoo

    "A đợi tí huyng còn tanghulu"

    "Trời ạ"

    "Đây đây"

    Bộ phim chiếu lên ba con người chụm đầu vào nhau xem

    "Yaaaaa tên vua đó đáng ghét quá điiii" Sunoo phẫn nộ lên tiếng

    "Ưm heeseung đẹp trai dịu dàng quá à" Jake ôm gối nhìn nhân vật trên phim say đắm

    "Hừ cái tên jeongseong gì đó nhìn mặt chẩu thật chứ hahaha" jungwon ngửa cổ lên cười

    Bỗng một ánh sáng lóe lên từ chiếc tivi

    "Ớ cái gì kia các huyng"Jungwon nhanh chóng nhận liền gọi hai huyng lại xem

    Cả ba người chạy tới xem đó là cái gì.

    Một luồng ánh sáng xanh chói lóa

    "Chối quá đi"Jungwon thấy chói liền che mắt lại

    "A sunoo đừng chạm"Jake hốt hoảng kêu lên khi thấy sunoo định chạm vào ánh sáng bí ản đó

    Có vẻ như anh đã quá chậm sunoo đã cho tay vào và...

    "AAAAAAA" cả ba bị hút vào trong bên trong là một màu xanh đầy kim tuyến không có gì giống nhưu một lỗ hỏng không gian

    /////

    "Umwmmm"Sunoo tỉnh dậy nhìn quanh khung cảnh thật lạ giống quay về thời xưa vậy

    "Sunoo" jungwon lên tiếng theo đó là jake ngơ ngác nhìn hai em mình

    Bỗng từ xa có ba người con trai.

    Người đang mặc trang phục giống như bước tới bế sunoo lên

    "Phu nhân người sao lại ra đây ngồi chứ" Người con trai đó chẳng phải là vua sao, xung quanh đây thật quen mắt

    Bỗng ba người nhìn nhau đồng thời hốt hoảng, đừng nói ba người bọn họ xuyên không đến triều đại phong kiến trong phim rồi đó chứ

    "Jungwon" Người con trai với khuôn mặt góc cạnh bước đến vác cậu lên vai

    "Aa thả ra tên điên này"

    "Hừ ta là thiếu gia Park người ăn nói với phu quân mình thế sao"

    " Cái gì phu quân ai cưới người mà phu với chả quân" Jungwon đánh đá đánh vào lưng thiếu gia park vài phát

    " Nào mèo con ồn thật đó"

    "Yaaa tên jeoseong này thả thả thả"

    "Hai người này ồn thật chứ" Sunghoon bất lực lên tiếng

    "Ngươi cũng thế đó thả ta xuống đi nhìn ta như công chúa vậy " sunoo cạu ngại đến mức mặt như trái cà chua vậy

    " Về được chưa phu nhân lee"

    "Hả" Jake đang đứng ngay ngốc bỗng bị gọi tên quay lại thò không phải đoán phu quân của cậu đây rồi không ngờ vừa khen ảnh ngoài đời giờ được gặp rồi

    "Dạ về thui phu quân"

    "Hử mất giá quá đi jaeyoon"Jungwon ngẩng đầu lên khi đang dở cãi nhau với jeongseong

    "Người ta đu idol thành công còn huyng thì đu chồng thành công" Sunoo cũng khinh bỉ lên tiếng

    Nhưng lời hai người nhưu gió bay khi hai còn người jaeyoon và heesueng đã nắm tay nhau đi về từ đời nào rồi.

    Cuối cùng jeonseong cũng bế con mèo đanh đá về.

    Chỉ còn lại cậu và tên vua đần này

    "Nè đồ đần rồi có mintchoco khum"

    "Mintchoco là gì chứ"

    Aiss chết tiệt cậu quê mình đã xuyên không về thời xưa

    "Không có gì nhưng ta đói rồi"

    "Được ta bế em về phủ cùng dùng bữa"

    *ái chà làm phu nhân vua cũng được đó chớ , nhìn kĩ thfi cũm đẹp trai. sunoo nhìn chằm chằm sunghoon mà suy nghĩ

    "Em nhìn ta muốn mòn rồi đó cáo nhỏ" sunghoon lên tiếng nhìn người nhỏ trong lòng mình ngại đến đỏ hết mặt

    "Hứ ai thèm nhìn người chứ"

    Có vẻ ba người họ không cảm thấy sợ khi xuyên không về nơi không quen biết gì nhưng có vẻ lại sướng hơn họ nghĩ.

    Ba người cứ thế tận hưởng coi như đây là chuyến thăm quan này.

    Thật may khi vua park và hai thiếu gia nhà họ lee park khá thích phu nhân của mình có thể gọi là simp đến mức chết mệt
     
    Ta Là Vua, Vua Là Của Ta _Sunsun/Heejake/Jaywon
    Chương 2


    Phủ park có lẽ đang khá nhộn nhịp khi mọi gia nhân trong phủ bất ngờ khi một thân lớn đang bế một cục bông trên người

    "Nè thả xuống đi chời" sunoo ngước lên nhìn sunghoon

    "Im rồi ta cho ngưoi ăn"

    "Hừ làm như thèm"

    Sunghoon bật cười nhìn phu nhân nhỏ của mình giận dỗi, má phồng hết lên .

    Thấy môi hồng chu lên liền cúi xuống hôn nhẹ

    "Hớ làm dì dọ nè đừng tưởng là vua là thích gì cx đc nheee" sunoo trợn mắt lên nhìn

    "Được rồi yên nào"

    /////

    "Ưm ta muốn đi chơi"

    "Ngươi nghĩ trong cái chốn này có chỗ nào sao"

    "Ta thấy ở ngoài kia đống đúc lắm đó"

    "Ừm sắp có lễ hội"

    "Vậy dẫn ta đi nha hoonie"

    "Hửm vừa gọi ta là gì"

    "Hoonie"

    "Được đi ngủ rồi chiều ta dẫn phu nhân đi"

    "Yahhh yêu quá đi" vì vui quá mà cậu đã choàng vai ôm cổ hắn làm hắn đỏ hết mặt mày

    Bên sunsun có vẻ nhộp nhịp nhưng jungwon thì không

    "Nè sao người lại vác ta về "

    "Ngươi là ai chứ"

    "Gì mà park park"

    "Người có gì cho ăn không"

    "Hừ trật tự" Jeonseong đã phải ngồi thiền 15 phút để gặp kiếp nạn jungwon từ nãy tới giờ

    "Ta nhắc lại cho người nhớ người là.phu.nhân.park

    "Được chưa"

    "Không nhìn mặt người đần như vậy sao ta lại lấy người chứ

    "Gì chứ đần sao ngươi"

    "Pleee không chấp người ta sang jake huyng"

    Jake sao lạ vậy"

    "Nè người đứng lại mau"

    các gia nhân phải chứng kiến cảnh đôi vợ chồng đuổi nhau nhưng đâu ai biết là có một người khổ sở chạy muốn tắc thở để bắt con mèo đanh đá kia lại

    "Jake huyng aaaa"

    "Hử jungwon sao nhóc chạy sang đây"

    "Em chán"

    "Jungwon sao ngươi vào đi" Heeseung thấy hai người đứng cửa liền gọi vào

    "Nhìn heeseung điềm tính vậy ai như" jungwon vùa nói vừa liếc sang jeoseong vơi ánh mắt khinh bỉ hơn

    "Gì ta làm sao chứ"

    "Thôi được rồi mọi người qua chỗ phủ park chứ" Jake lên tiếng ngăn cản

    "Jake huyng có phải sunoo huyng bên đó không"

    "Ừm jake là ái vậy"

    Jake và jungwon nhìn nhau chợt nhận ra điều gì đó hình như không ai ở triều đại này biết tên jake của anh chỉ biết anh với cái tên Sim Jaeyoon

    "A tên jake là tên bọn ta gọi nhau vui í mà hahaha" jungwon vội tên tiếng giai thích "Được rồi sang chỗ sunoo huyng thôi"

    "Nhưng bọn ta cũng muốn gọi phu nhân ta là jake" heedueng lên tiếng bởi anh cũng muốn gọi tên jake

    "Được được ai cx đc gọi hhhh"

    jungwo nói xong liền kéo jake đi ngay tức tốc

    -------

    Trong căn phòng nào đó có hai con người đang ôm nhau ngủ

    "Sunoo, dậy mau"

    Jungwon chạy lên giường kéo sunoo dậy khiến cậu chưa kịp định hình gì

    "Umwmmm gì vậy chứ"

    "Hửm bộ mấy người lên cơn ta xử trảm hết giờ " sunghoon bất lực ngồi dạy xoa đầu phu nhân rồi quay ra mắng họ

    "Em gọi huyng dậy để đi xem lễ hội đó"

    "Lễ hội sao"

    "Ưm"

    "ĐI THOOIIIIIII YAHHHH"

    Sunoo nghe đến đi chơi liền chạy vọt ra ngoài làm sunghoon hoảng hốt dduori theo khiến mấy người bọn họ không kịp hiểu gì
     
    Ta Là Vua, Vua Là Của Ta _Sunsun/Heejake/Jaywon
    Chương 3


    Bọn họ đứng trước lễ hội mà mồm chữ a mắt chữ o thật không ngờ tổ chức lại to đến thế

    "Phu nhân ngươi muốn làm gì" heeseung quay sang cầm tay jake bước đi

    "Ưm ta...đi ăn gì đi ha" jake ngại ngùng liền nghĩ đại một cái gì đó

    "Được vậy ta đi"

    Hai người dắt tay nhau đi trước mặt bốn con người đang không hiểu chuyện gì

    "Ủa ủa jake hyung ủa" jungwon nhảy cẫng lên

    "Ngừoi như loăng quoăng vậy" jeongseong bên cạnh trông jungwon muốn mệt lả người

    "Nè nè ngươi í gì ta muốn mua cái cài kia"

    "Được được đi nào, vậy bọn ta cũng đi trước nhá"

    Jeongseong quay sang tạm biệt hai người kia

    "Ưm ngừoi muốn..."

    "Tanghulu ta muốn ăn tanghulu"

    Giờ mới để í mắt sunoo sáng lên khi đến cửa lễ hội sunghoon mà không nắm tay thật chặt thì có lẽ cậu mất hút đầu rồi

    "Tanghulu í ngươi là mấy cục hồ lô sao"

    Bước vào lễ hội ai cũng kinh ngạc lần đầu thấy , ngài Park đầy uy lại đặt chân đến nơi này bên cạnh là một cục bông nhỏ đang muốn ăn hết chỗ này

    "Nhon quá điiii" sunoo cười tít mắt khi được ăn

    "Ngươi ăn đi" sunoo đưa cây kẹo tang à không hồ lô lên trước miệng anh

    "Ta không thích đồ ngọt"

    Bị từ chối cậu liền bĩu môi mắt long lanh nhìn hắn.

    Aisss hắn không nhìn được

    "Được rồi ta ăn"

    "Ta muốn đi chơi ngươi biết chỗ nào đẹp không"

    "Đi"

    Sunghoon dẫn phu nhân mình đến nơi chỉ toàn hoa anh đào những cánh hoa bỗng rơi trên tóc cậu

    "Hoa rơi hết đầu ta rồi" sunoo cười

    Sunghoon nhìn cậu muốn mòn mặt, cậu giống như thiên thần vậy, hoa anh đào hồng phấn trùng với bộ trang phục đang mặc

    "Người ở bên cạnh ta mãi mãi nhé"

    "Hử"

    Sunoo nghe sunghoon nói vậy liền ngỡ ngàng, cậu không hiểu hắn nói gì liền trả lời

    "Ưm ngươi không phải lo âu" sunoo cười mỉm nhìn anh

    Sunghoon cúi xuống đặt nhẹ nụ hôn phớt lên môi cậu.

    Sunoo mắt to tròn nhìn anh đưa tay lên môi xem có phải mơ không

    ////

    "Ưm chán quá, phu quân ta đâu rồi" sunoo nằm chán liền rẫy lên hỏi người hầu

    "Dạ phu quân của ngươi đạng bàn sổ sách với các đại thần"

    "Hừn ta sang phủ lee"

    "Để ta dẫn ngươi đi"

    Nói là làm cậu chạy vèo sang phủ lee, vừa đặt chân vào cửa liền thấy cảnh tượng nóng mắt .

    Ôi trời hai người đang hôn nhau

    "Aisss chít tị hai người này thật là"

    "Sang jungwon ik"

    Sunoo lại cầm áo chạy sang phủ jeoseong

    "Jungwon aaaaa" sunoo chạy vô gọi

    "Hyung ta chán quá"

    "Ta cũng vậy"

    Hai người nhìn nhau rồi nằm bịch ra sàn

    "Nè hyung thấy có cây đào ửo kia đó" sunoo bật dậy quay sang jungwon nói

    "Đào sao huung có nghĩ như em không"

    Hai người nhìn nhau cười gian mãnh

    "Nè jungwon bay giữ cẩn thận coi" sunoo trên cây gào xuống

    "Hahaha nhìn hyung kìa giống khỉ quá"

    "Yahhh tao đấm cho giờ"

    "Hyung a cẩn thận r..rắn" jungwon hốt hoảng nhìn lên cây

    "Aaa cứu hyung, hic" sunoo bật khóc trên cây

    "Aaaa"

    Cậu ngã xuống chỉ biết nhắm mắt nhưng có gì đó đã đỡ cậu , mở mắt ra khuôn mặt quen thuộc xuất hiện

    "P..phu quân" sunoo bất ngờ tròn mắt

    "Người làn gì vậy hả trèo lên cây định diễn xiếc à" sunghoon nheo mắt lại mắng cậu

    "Ưm ta xin lỗi" cậu bĩu môi ngước lên nhìn hắn

    "Về thôi Jeongseong đưa người của ngươi về đi" sunghoon quay sang nói với jeongseong

    "Về thôi mèo nhỏ" jeongseong lôi cổ áo jungwon về

    "Nèeee đứng lôi ta yahhh"

    //////

    "Hừ" sunghoon đang ngồi lau tay cho bông nhỏ nhà mình

    "Nè đừng giận ta" sunoo nhìn khuôn mặt đnag tức giận của hắn

    "Ngươi trèo lên đó làm gì chứ biết ta lo lắm không"

    Đột nhiên hắn hét lên làm cậu giật mình , đôi mắt đột nhiên đỏ hoe mắt ậng nước

    "TA XIN LỖI MÀ" cậu bật khóc

    "T..ta xin lỗi xin lỗi mà , aisss không giận nữa nín đi ta bảo gia nhân gọt đào cho ngươi"

    Nghe cậu khóc làm hắn hoảng loạn ôm vào lòng mà dỗ liền sao gia nhân đi gọt đào

    "Hic"

    "Nín ta xin lỗi"

    "Ưm"

    Chờ đến kho gia nhân mang đào vào cậu liền cảm thấy chán , chỉ nhìn hắn xem sổ sách cũng thấy mệt

    "Ta chán rồi ngươi định để ta làm tượng sao"

    "Haizzz vậy lại đây xem sổ sách với ta"

    "Xì vậy sẽ ngồi ngắm đầu gối"

    Nói vậy nhưng cậu vẫn lại xem , đột nhiên cậu cần một quyển lên xem thấy lạ

    "Nè ngân lượng trong cung đang giảm sao" sunoo nheo mắt quay lại hỏi hắn

    "Sao người biết"

    "Ta thấy như có ai đã ăn bớt"

    "Ngưoi.. nghĩ là ai"

    "Không biết cùng xem thử "

    Hai ngừoi điều tra tới tận đêm , cậu đã ngủ gục trên bàn , sunghoon thấy người nhỏ bên cạnh đã im lặng liền quay sang.

    Khuôn mặt vẫn như ngày nào, anh cũng đã có được cậu không biết cậu còn nhớ anh không

    "Sunoo à không được bỏ ta đâu nhé"
     
    Ta Là Vua, Vua Là Của Ta _Sunsun/Heejake/Jaywon
    Chương4


    "Mấy hyung vậy chúng ta ở đây đến khi nào" jungwon ngồi ăn bánh với mấy hyung liền quay sang nói

    "Ừ nhỉ nhắc mới nhớ làm sao chúng ta quay về được đây" sunoo nói với jake

    "Anh..không biết nhưng có lẽ anh đã thích heeseung rồi"

    "HẢ" sunoo và jungwon đồng thanh

    "Hyung à vậy giờ sao chứ" sunoo lên tiếng

    "Huhu chúng ta phải trở về chứ" jungwon nằm vật ra

    "Nhưng nói thật thì ta cũng nửa không muốn về lắm" sunoo nghĩ trong đầu

    Ba người nói chuyện hăng say nhưng không biếtowr góc nào đó có ba ngừoi đang lấp ló sau cột

    "Nè bọn họ nói gì vậy" Jeongseong lên tiếng

    "Lắm muỗi quá ngứa hết ta rồi" sunghoon nhắn nhó ngã xuống

    "Các ngươi im coi thật là" heeseung quay lại nói hai người kia

    "Sao tao nghe thấy gì mà quay về rồi thích thích"

    "Ba người làm gì ở đây vậy"

    Đột nhiên một giọng nói phát ra sau lưng ba người

    "T..ta bọn ta hhhh" Jeongseong lắp bắp

    "Ngươi nghe lén đúng không" jungwon chỉ tay vào mặt Jeongseong

    "Ây ta nào dám ta đứng chờ người về đi dạo với ta thôi mà" Jeongseong đi lại khoác vai jungwon

    "Hừ ngươi được lăm"

    "Jake ta dẫn ngươi về" heeseung đưa tay để jake nắm

    "Uhm"

    Mọi người bất ngờ khi tay jake đi luôn mà không nhìn mọi người một cái, tay heeseung cũng bất động trog không trung

    "Sunoo" sunghoon bước lên

    "Nae sao vậy" sunoo nói

    "Vụ sổ sách ta cần ngươi" sunghoon ngập ngừng lên tiếng

    "Ưm vậy ta đi"

    Sunghoon gật đầu rồi sánh vai đi ngang em

    "Vậy còn ta thì sao" jungwon quay sang nói với Jeongseong

    "Ăn gì không"

    "Ưm"

    Nói là ăn nhưng hai người đến nhà bếp không thấy cái gì ăn liền không biết lôi đâu ra đống bột ,

    jungwon nghĩ ra rủ Jeongseong làm bánh .

    Nhưng không biết làm kiểu gfi mặt mũi hai người từa lưa trông như hai con mèo

    "Tại ngươi đó" jungwon đá vào chân Jeongseong cái

    "Gì chứ không phải ngươi sao"

    Vì nghịch ngợm hai người bị thượng cung choi phạt

    "Ai đời mọt người làm quan trong triều đình, còn người thì thiếu gia đại tài , vậy mà hai người lại làm như này"

    Thượng cung choi ở sau đi tới trách mắng hai người, bà là người nuôi dưỡng Jeongseong từ bé nên anh luôn coi bà là mẹ

    "Hic ta biết lỗi rồi thượng cung choi à" jungwon khóc lóc

    "Không , hai người bị phạt cho tới lúc ăn tối"

    Sau khi bà đi hai người ngồi bịch vì quỳ gối quá lâu

    "Aaaa đau chân ta quá"

    "Đưa đây"

    Jeongseong lấy chân jungwon kéo về phía mình bóp chân cho em

    "Hở tên này ...cũng hông đáng ghét cho lắm" jungwon ngước lên nhìn Jeongseong

    "Ngươi nhìn ta sắp mòn mặt rồi đấy" Jeongseong bật cười nhìn mèo nhỏ trước mặt mình

    "Ngươi biết mãi ta mới bế ngươi về không" Jeongseong đột nhiên nghiêm túc nhìn em nói

    "Hở sao lại...."

    "Ha ngươi ko nhớ ra ta sao mèo nhỏ"

    "Không sao từ từ người sẽ nhớ " Jeongseong xoa đầu em

    "Nào về thôi chắc ngươi đói rồi"

    Anh đứng dậy bế em lên bước đi thong thả trở về phủ

    "Ngươi có bí mật gì mà ta không biết sao , Jeongseong " jungwon nhìn anh trầm tư

    /////////

    Trong căn phòng nhỏ thoang thoảng mùi gỗ nhẹ, có hai người vẫn đang miệt mài với đống sổ sách

    "Ta thấy nghi một người, phu quân" sunoo ngập ngừng quay snag nói với sunghoon

    "Ai thân thiết chư"

    "Ừm là...em trai ngươi"

    "Í ngươi là park jihoon"

    "Ừm bỏi chỉ cậu ấy là người tiếp quản sổ sách ngân lượng trong triều"

    "Nhưng.." sunoo lại ngập ngừng

    "Ta vẫn nghe"

    "Người này có vẻ ngươi không ngờ tới"

    "Ai"

    Sunoo hít thật sâu trả lời

    "Là mẫu hậu người" sunoo nhắm mắt mạnh dạn nói

    "Ha tốt" sunghoon cười khẩy nhìn em

    "Hả ngươi không mắng ta sao"

    "Bà ta cũng đâu phải mẹ ta"sunghoon lắc đầu kéo em lại gần ồm

    "Ngươi" sunoo bất ngờ nhưng không nói gì để hắn ôm

    Cậu ôm lại hắn xoa lưng rồi ngọt giọng nói

    "Vậy mẹ ngươi đâu phu quân"

    "Bà ấy ở nơi khác , chuyện này sẽ nói với ngươi sau"

    Hắn buông cậu ra rồi tiếp tục bàn tiếp chuyện

    "Vậy ngươi nghi hai ngừoi đó sao"

    "Ừm"

    "Vậy sao lại là bà ta"

    "Hôm trước ta thấy người cứ lén lút rồi đi đâu nửa đêm nên.." sunoo nói xong nhún vai

    Chuyện này khó giải quyết rồi đây

    "Ưm đi sang phủ lee không" sunoo thấy hắn mệt mỏi

    "Cũng được"

    Sunghoon đứng dậy tự nhiên có vật gfi đó kéo tay áo

    "Hử ngươi sao đây"

    "Ta mỏi chân cõng ta nha" sunoo ngước lên làm nũng với hắn

    "Nào lên ngươi thật là"

    Hai ngừoi tiến tới phủ lee nhưng vừa tới đã bắt hai con mèo nào đó cũng lén lút hóng chuyện

    "Hai ngươi.." sunghoon đứng sau lên tiếng

    "Aaaa"hai ngươi kia hét toáng lên

    Hoá ra là jungwon và Jeongseong

    "Aisss hai ngươi này như ma vậy"

    "Hai ngừoi làm gì vậy" sunoo nhảu xuống lưng sunghoon tiến tới jungwon nói

    "Ưm em thây jake hyung lạ lắm vừa nãy còn lướt qua heeseung hyung cơ , em nghĩ có chuyện gì đó rùi" jungwon giải thích

    "Ừm hyung cũng định nói"

    Bốn người bước vào nhưng chưa gì đã nghe thấy tiếng đổ vỡ

    "ĐỂ TA YÊN" jake tức giận hét lên

    "Jake hyung bình tĩnh"

    Sunoo thấy jake đang mất bình tĩn liền kéo jungwon lại bên anh

    Cả bọn bất động khi không cặp yên bình nhất lại có chuyện như ngày hôm nay

    Và một jake hyung luôn điềm đạm giờ lại nổi nóng như thế
     
    Ta Là Vua, Vua Là Của Ta _Sunsun/Heejake/Jaywon
    Chương 5


    Trong căn phòng ngột ngạt , không khí đạt đến mức độ tắc thở

    Hai con người vừa gây ra chuyện đang ngồi trước bốn người có vẻ căng thẳng

    "Sao hai người lại đánh nhau" sunoo khaongf tay nhìn hai con người trước mặt

    "Bọn ta không đánh nhau do jake" heeseung lên tiếng

    "Jake hyung em nghĩ chúng ta cần nói chuyện riêng" jungwon lên tiếng

    Sunghoon thấy sunoo nháy mắt liền hiểu ý kéo hai người kia ra ngoài

    "Jake hyung sao anh lại đập phá vỡ đồ đạc chứ" sunoo nói

    "Anh... là tại mấy đứa chứ bộ"

    "Ể tụ em sao" hai đứa nói lớn chỉ tay vào mình

    Jake gật đầu rồi nói tiêp

    "Anh lỡ có tình cảm với heeseung nhưng tại hôm qua hai đứa nhắc đến chuyên trở về nên.."

    "Anh muốn từ bỏ heeseung để không phải" sunoo nói tiếp

    "Ừm hiểu thế đi"

    Haizzz đúng là jake hyung dính vào tình yêu cái là

    Hai đứa lắc đầu nhìn nhau bất lực

    "Em biết anh có tình cảm với heeseung hyung nhưng không vì thế mà làm vậy, jake hyung nghe em"

    Sau khi thấy căn phòng trở nên im lặng ba con ngừoi kia mở cả chỉ thấy không khí bây giờ vui vẻ hẳn, jake đột nhiên đứng dậy bước tới heeseung ôm chầm anh

    "Phu quân ta xin lỗi lúc nãy ta suy nghĩ vài chuyện nên.."

    "Không sao ta hiểu đừng làm thế nữa nhé" heeseung lắc đầu lấy tay xoa đầu anh

    "Ủa ta tưởng phải gây cân s, kịch liệt, rồi khóc bù lu bù loa chứ" Jeongseong lên tiếng nhăn mặt

    "Nè tên điên kia ngừoi có vấn đề à" jungwon đi lại đánh đầu anh một cái

    Mọi người trong phòng ai cũng bật cười nhưng heeseung và sunghoon thì lại không như vậy

    "Cái tên đần kia thực sự không thấy sự lì lạ sao" sunghoon ra dấu mắt với heeseung nhìn vè phía Jeongseong

    Heeseung nhìn rồi lắc đầu bất lực

    Hai người không để ý vẫn còn một người tinh mắt vẫn luôn nhìn hai người là Sunoo

    "Hai người này có lẽ đã đoán được gì rồi chăng" em nghĩ trong đầu

    ////////

    "Ngươi định bao giờ hành động" sunoo vaiwf lật sách vừa nòi với sunghoon

    "Chờ thời cơ đã ta chưa nắm hết được bằng chứng"

    "Ừm" cậu gật đầu rồi đứng lên kệ lấy sách

    Sunoo bê cái ghế lên trước kệ leo lên nhưng do té chân nên té thật may ai đó đã đỡ chọn cậu

    "Sunghoon"

    "Lúc nào cũng làm ta lo" sunghoon cốc đầu cậu một cái

    "Hưm ngươi đánh ta" sunoo nhăn mày

    "Ta xin lỗi"

    Sunghoon bật cừoi ghé mặt sát lại mặt em, hai người nhìn nhau bất động môi hắn quá sát rồi, sunghoon chuẩn bị hôn em thì

    "SUNOO HYUNG" jungwon từ đâu đạp cửa bước vào

    "Hừ" sunghoon trừng mắt nhìn em

    "A ta hhh hình như hơi..xin lỗi ta đi đây" cậu thấy tình hình không ổn liền chạy đi

    "Hừ nghịch ngợm ,được rồi ngươi xem nốt đi ta đi dạo một tí" sunoo bước đi dặn hắn

    "Ừm người về trước đi tí ta sẽ sang"

    Cậu bước ra ngoài cửa rồi nhìn vào trong

    Chẳng lẽ cậu sẽ rung động với hắm sao vậy còn quay về vậy tình cảm của jake hyung như nào còn jungwon nữa
     
    Ta Là Vua, Vua Là Của Ta _Sunsun/Heejake/Jaywon
    Chương 6


    Sunghoon bước vào phòng

    "Phu nhân ngươi chưa ngủ sao"

    "Ưm mà nè" sunoo lắc đầu nhìn anh

    "Ngươi là vua không định có người để nối dõi tông đường sao"

    "Ha vậy là người muốn ta nạp thiếp sao" sunghoon bật cười xoa đầu em

    "Ta.. không phải chỉ là"

    "Cả đời ta chỉ lấy người mãi mãi chỉ có ta cưới ngươi thôi"

    "Vậy nhỡ kiếp sau ta cưới người khác thì sao"

    "Thì ta sẽ cướp lấy hoặc chỉ đứng nhìn"

    "Đứng nhìn?"

    "Ừm nếu cướp ngươi về vs ta ngươi cũng đâu hạnh phúc miễn ngươi cưới ta hoặc ai khác mà hạnh phúc ta đều bằng lòng"

    Sunghoon nói xong quay ra nhìn phu nhân , trước mặt anh là cục bông nhỏ đang gần oà khóc

    "Oaaaaaa ai cho ngươi nói như vậy, ta khóc rồi này"

    "T..ta xin lỗi tại ngươi hỏi chứ bộ"

    Sunghoon kéo em vào lòng dỗ dành

    "Được rồi ta hứa sẽ không cưới ai đâu đi ngủ thôi"

    "Ai mà thèm cưới nhà ngươi" sunoo giận dỗi nhưng vẫn để hắn bế lên giường

    /////

    "Oáp buổi sáng vui vẻ tên đần" jungwon nhảy xuống giường

    "Nè ngươi thấy ai gọi phu quân của mình là tên đần chưa hả"

    "Đáng yêu chứ bộ"

    Jeongseong đứng lên đi vscn thì thấy tay áo bị lực nào đó kéo

    "Gì đấy mèo nhỏ"

    "Ta lừoi quá ngươi bế ta nha" jungwon đưa tay lên để hắn bế

    "Aisss sao ta lại vá con mèo nhà ngươi về chứ " Jeongseong cúi xuống bế em lên

    "Không thích thì vứt xuống nè nè" jungwon trên người anh dẫy dụa

    "Được rồi lỗi ta lỗi ta"

    Sau hôm bị phạt có vẻ hai người dần gần gũi với nhau hơn cũng không ngại ôm ấp hay hôn

    "Sunoo hyung" jungwon chậy tới em

    "Jake hyung không đi cùng sao"

    "Không biết nữa sang phủ xem sao"

    "Anh cũng có chuyện muốn nói"

    "Chỉ ba chúng ta"

    Sunoo gật đầu rồi dẫn em theo.

    Hai ngừoi đằng sau thì thầm to nhỏ với nhau

    "Sunghoon sao hai người đó lén lút gì vậy"

    "Ta sao biết được ngươi bớt nói đi"

    Sunghoon nhìn em với ánh mắt thâm sâu

    - Ở phủ lee

    "Hai đứa nghĩ ra cách chưa"jake nhìn hai đứa em bên cạnh

    Hai đứa nhỏ nhìn rồi thở dài lắc đầu

    "Cái ánh sáng đó, chúng ta phải tìm ra" jungwon nói

    "Ngốc ai mà chả biết chứ " sunoo cốc đầu nhỏ một cái

    "Lúc chúng ta đến chính là cái hồ ở phủ Park" Jake nhớ ra

    "Đúng rồi ra xem thử"

    Ba người lập tức chạy ra bên hồ

    "Đúng nó rồi vậy ánh sáng đâu" jungwon nói

    "Anh không biết"sunoo lắc đầu

    "Ừm hay phải nhảy xuống, có lẽ sẽ gặp được thân chủ của cái người mà chúng ta đang dùng" jake lên tiếng

    "Ây da hyung nói gì mà ghê quá đi" jungwon ôm ray sunoo

    "Hay nhảy thử nha" jungwon nói

    "Dở à phải chọn thời điểm thích hợp chứ" sunoo cốc đầu nhỏ

    "Ừm sunoo nói đúng"

    "Chờ khi nào em giải quyết xong vụ việc đã" sunoo bước đi

    "Vụ gì" jake

    "Ở triều đình thôi" sunoo quay lại nói

    Cả ba kéo nhau về phủ Lee, mở cửa vô đã thấy cảnh tượng một nô tì nữ ngã lên người sunghoon

    "Hử gì đây"sunoo tiến tớiNgã

    "A Tôi xin lỗi"

    Sunoo nhìn cô nô tì đó nhăn mặt, ả ta đứng lên xin lỗi nhưng với dáng vẻ khiêu khích cậu còn vuốt tóc bẽn lẽn

    "Hừ'

    Cậu người khẩy tiến tới cô ta

    "A ngươi làm gì vậy chứ"

    Sunoo giựt phăng tóc của cô ta làm cô ta kêu lên đau đớn, cậu vừa nói lớn vừa cầm đầu cô nô tì kéo xuống

    "Ngã sao, trong cái cung này hay một phút giây nào nữa người nào đụng vào phu quân quân ta đây sẽ chặt đứt tay ngay lập tức, TA LÀ VUA VÀ VUA LÀ CỦA TA"

    Đám nô tì nghe vậy chỉ biết gật đầu lia lịa.

    Mọi người xung quanh ai cũng sửng sốt trước cậu không ngờ cục bông tinh nghịch ngày nào mà bây giờ.

    Cả bốn người bọn họ nuốt nước bọt ngồi im thin thít chủ có hắn đang phải nén cười

    "Con cô" cậu cúi xuống nhìn ả

    "Đuổi việc" quay đầu ra sau nói với sunghoon

    Hắn hiểu ý gật đầu sai người lôi cô ta ra ngoài.

    Hai người cũng bước ra đi về

    "Phu nhân ta không ngờ đó"

    "Ngươi bất ngờ cái gì"

    "Cục bồng ngày nào của ta giờ đã biết giữ chồng rồi" sunghoon ôm lấy vai em

    "Biến giữ gì chứ đã có vợ rồi hay muốn nạp thiếp đây"

    "Không ta nào dám"

    Trong căn phòng nào đó , có bốn con người vẫn chưa hoàn hôn

    "Sunoo hyung của em đâu rồi"

    "Hyung cũng không nữa vừa nãy là con nào vậy"

    "Ta không ngờ phu nhân của ngài Park đây"

    "Lại đáng sợ đến thế"

    -------

    "Hyung có gì gọi em sao" Một câu trai trẻ bước vào là Park Jihoon em trai của hắn

    "Ừm đệ có thấy dạo này ngân sách trong cung có gì khác biệt không" hắn khoang tay nhìn em trai mình

    "Có thưa hyung bị giảm đi rất nhiều giống như có i đã ăn bớt vậy"

    Hai người nhìn nhau bất ngờ ,vậy cậu ấy không phải nghi phạm

    "Ừm vậy sao ngươi không bảo hyung ngươi" sunoo lên tiếng

    "ừm ta thấy dạo này hyung bận sổ sách nhiều quá không dám bảo còn phải họp mặt các quan thần nữa"

    "Không sao ta muốn ngươi hợp tác để tìm ra người đó"

    "Được ta sẽ cố gắng"

    "Vậy ta đi đây"

    Cậu cúi đầu chào rồi bước đi

    "Vậy không phải cậu ấy vậy chỉ có thể là.."
     
    Ta Là Vua, Vua Là Của Ta _Sunsun/Heejake/Jaywon
    Chương 7


    Canh 12 giờ đêm reo lên, sunoo thấy bên ngoài có tiếng động bước ra phát dưới hồ sen- nơi ba người xuyên không có một mảnh ngọc phát sáng, cậu tiến tới nhặt lên bỗng đầu cậu choáng váng những khoảng ksi ức ở thời hiện đại chợt ùa về

    "Hơ là.."

    "Không được mai sẽ nói với hai người kia sau"

    Cậu liền giấu vội mảnh ngọc đấy vào gốc cây gần đó rồi quay về

    Sáng hôm sau, trong căn phòng nhỏ

    Sunoo đang ngồi viết tấu chương, sunghoon ngồi bên .....đếm tóc cậu

    "Nè bộ ngươi rảnh lắm sao"

    "Ta xem ngươi có tóc đen không"

    Nghe hắn nói vầy giờ cậu mới chợt nhân ra lúc ở hiện đại cái đầu của cậu đang màu hồng hẳn nào..

    "Nè thôi đi tại ta ăn nhiều đào quá nên vậy đó"

    "Vậy ta ăn cam tóc có thành cam không"

    Cậu nghe hắn nói vậy liền câm nín rồi đứng lên đi

    "Ủa ta nói gì sai sao sunoo aaaa chờ ta"

    Sunghoon thấy nét mặt cậu nghiêm túc bước vào thượng thư phòng liền hiểu ra chuyện gì

    "Người tìm ra rồi chứ" sunghoon ngồi xuống ghế nói

    "Ừm ta có cách này.."

    "Nè jeongseong sao ngươi ta vậy"

    Jungwon và phu quân của mình đang nằm ra hiên nhà ăn bánh, cậu thì nằm vật vã ra ăn còn jeongseong thì chỉ cầm quạt cho cậu

    "Ngươi không nhớ hồi bé sao , cây ổi kia kìa..."

    "Hở" jungwon nghe anh nói thì nhìn về phía cây ổi

    Ngày đầu tiên hai người gặp nhau

    "Ây da cao quá đi.."

    Jungwon đang trèo lên hái quả ôi chín trong vườn nhà anh

    "E hèm chưa chín đâu" jeongseong từ đâu bước ra

    "T..ta chỉ xem hoi có vặt đâu"

    Jeongseong bật cười con mèo trước mặt gì mà chưa đánh đã khai vậy

    "Nếu ngươi muốn thì lấy quả kia ngọt hơn"

    Jeongseong chỉ tay vào trái ổi bên cạnh em, jungwon nhìn theo ngập ngừng với tay ra lấy rồi chạy đi mất hút

    Rồ cứ thế mỗi lần jungwon ngày này qua tháng nọ trèo qua hàng rào nhà anh để chơi rồi ăn ổi

    Bỗng một ngày em chạy sang thì thấy hôm nay nhà hắn đông đủ , hỏi ra thì mới biết nhà hắn sắp chuyển vào triều theo cha làm quan

    "Ngươi đi rồi có về với ta không" jungwon chạy tìm jeongseong , thấy anh cậu chạy tới hỏi

    "Nếu ngươi vẫn ở đây ta hứa sẽ về để.."

    "Để làm gì" jungwon nghiêng đầu hỏi hắn

    "Cưới wonnie" jeongseong xoa đầu em cười nhỏ

    Hai người thề ước dưới gốc cây sau nhà

    "Là vậy buồn thật sao ngươi không nhớ chứ"

    "Gì chứ ta nhớ mà chỉ là hỏi ngươi sao ngươi cưới ta hoi"

    Mặc dù cậu không nhớ gì về lúc trước nhưng đành nói vậy không hắn lại nghi ngờ

    "Giờ người rước về rồi phải cho ta ăn đó"

    "Haha ngươi ko phải lo ta ngày nào cũng lo cho ngươi đây thây"

    "Hứ ta đi tìm sunoo hyung"

    Jungwon vì ngại ngùng mà tìm lí do rời đi, jeongseong chạy theo cưới đùa

    "Sunoo hyung yahhh"

    "Ủa ngươi tìm sunoo mà sang phủ lee làm gì chứ"

    "Nhìn kìa"

    Jungwon chỉ tay về căn phòng nơi mà sunoo sunghoon đang có mặt trong phòng heeseung và jake

    "Sunoo hyung cười gì mà sắp tắt thở đến nới vậy "

    "Haha jake hyung hhh viết thư pháp nhìn nè"

    Hóa ra lúc nãy jake thấy mấy tờ giấy và cọ bút mực đen bày trên bàn của heeseung, liền nghĩ sẽ ngôi viết vì heeseung chạy đâu mất rồi

    Cậu ngồi hí hoáy viết chữ phúc được mười tờ liền chạy đi tặng mọi người, thấy mọi người nhận được ai cũng cười bất lực liền tưởng thấy đẹp mà chạy về viết tiếp

    Cậu đang say mê viết thì heeseung từ ngoài cửa bước vào liền đọc to

    "Phi..phúc?

    Ờm cá sao????"

    "Hả cá gì ta viết chữ phúc mà"

    Heeseung cười bất lực xoa đầu jake còn sunghoon và sunoo đằng sau thì đã cười muốn đỏ mặt từ khi nào rồi

    "Hahaha vậy là ..hyung..

    đã chúc mọi người ... cá sao hhhhh" Jungwon cũng bật người khi nghe sunoo kể lại

    "Hừ mấy người thôi ngay không sao ngươi lại dắt theo hai người họ chứ" jake nhăn mặt nói với heeseung rồi chỉ tay vào sunghoon và sunoo

    "Ta xin lỗi chỉ là ta có chuyện muốn nói với hai người này"

    "Ừm có đủ mọi người ở đây ta cũng không giấu nữa ta có chuyện muốn"

    Sunoo kể lại mọi cuyện từ việc thấy ngân lượng trong triều bị giảm đến việc thái hậu chính là nghi phạm rồi việc lên kế hoạch

    "Cái gì ta không ngờ đó" jungwon bất ngờ lên tiếng

    "Mà hyung nói gfi cơ bà ta không phải ruột thịt gì với sunghoon hyung sao"

    "Ừm"

    "Vậy bà ấy đang ở đâu rồi" jake nói

    "Ta đã cho người đêm bà ấy ra chân núi sau chợ để ở yên tâm vẫn an toàn"

    "Ừm vậy thfi bọn ta cần giúp gì chứ"jeongseong nói

    "Jungwon giỏi võ giúp hyung ngắn bọn lính, nhóc làm được chứ" sunoo nói

    "Ưm nhưng em nghĩ sẽ cần vài ngày luyện cầm kiếm , mấy tên lính đó có vũ khí nữa mà"

    "Gì phu nhân ngươi biết võ sao" jeongseong bất ngờ

    "Tất nhiên rồi ta mà lại"

    "Vậy cũng trùng hợp jeongseong ngươi cũng là một tướng quân mà" sunghoon nói

    "Ngươi ko phải lo ta hiểu mà"

    "Vậy còn bọn ta" heeseung nói

    "Ừm hai người sao, heeseung người quen với việc ở nội các giúp ta xem ai là kẻ giật dây cho bà ta"

    "Được"

    "Jake ngươi cũng theo heeseung đi"

    Sau khi bàn bạc kế hoạch mọi người nhìn nhau gật đầu, có vẻ trong mấy ngày tới sáu con người này sẽ mệt đây
     
    Ta Là Vua, Vua Là Của Ta _Sunsun/Heejake/Jaywon
    Chương 9


    "Sunoo tụi anh tìm được vài bằng chứng rồi , khá bất ngờ đó chứ" heeseung lên tiếng đưa cho cậu một gì đó

    "Hôm trước bọn hyung trà trộn vào khu đấu giá vì thấy một tên lạ mặt từ trong cung đi ra, và khi theo hắn thì thấy nơi bọn họ đấu giá"

    "Và...."

    "Này jake ngươi nhìn xem" Heeseung lên tiếng khi tìm thấy nơi số ngân lượng đc cất giữ

    "Ôi trời này đừng nói là"

    Heeseung gật đầu với anh rồi kiểm tra số ngân lượng ấy nhưng có điều, có một lô bạc mang biểu tượng được đúc hình con rồng vàng đây không phải của triều nhà Park mà là triều địch - nhà yến

    "Cái gì nhà yến sao" sunoo bất ngờ

    "Uhm bọn anh có cầm về một thỏi em xem" jake lấy từ tay heeseung đưa cho sunoo

    "Woa nhìn tinh xảo thật" sunoo cầm lên nhìn

    "Vậy còn gì khác không" sunghoon nhìn hai người jake và heeseung

    Hai người đó nhìn nhau rồi nhìn sunghoon lắc đầu

    "Yahhh không cần lần này hãy để bọn em" Jungwon từ đâu bước vào trên tay còn cầm thanh kiếm

    "Hừm người chắc chứ" jay theo sau lên tiếng

    "Người khinh ta sao"

    "Được lần này trăm sự nhờ hai người" sunoo gật đầu

    "Hahaha sân khấu này là của ta" jungwon chống tay cười lớn

    "Mà hai người đi luyện võ sao"

    "Uhm nhưng không những luyện thôi đâu bọn ta còn bắt được một con chuột nhắt đó" jungwon lém lỉnh híp mắt cười

    "Í nhóc là.." jake khó hiểu nhìn em

    "Lúc ta đang dạy cho jungwon võ thì thấy một tên lạ mặt lấp ló ở thượng thư phòng" Jeongseong nói

    "Rồi hai người bắt lại, vậy hắn ta đâu" sunoo ngó ra sau jay

    "Xuống ngục rồi yên tâm có lính canh mà" Jeongseong nói

    "Tối nay bọn ta sẽ đến đó rồi qua thượng thư phòng điều tra, heeseung nhớ xem kĩ ở nội các" Jeongseong khoanh tay ngồi xuống

    "Ngươi lâu lâu cũng không ra phết ta" jungwon vỗ vai nhìn jay

    "Hừ chuẩn bị tối nay đi"

    "Biết òi"

    Tối hôm đó jungwon và Jeongseong bịt kín người xuống phủ ngục tra khảo tên kia

    Sau vài phút tra tấn tin thần thì tên đó cũng khai ra "có một người giả làm quan để vận chuyển ngân lượng và có một con dấu của triều đình"

    "Phù nhìn nè" jungwon chạy ra cởi cái kahwn trên miệng

    "Nóng quá đi"

    "Uống đi về thôi" jay đưa em bát nước

    "Uhm tra khảo tên đó mệt thật mà nè"

    "Hửm...."

    Jay quay lại

    "Tên đó còn bảo người giả danh chính là phụ nữ đó trên tay còn có vết sẹo cơ" jungwon làm bộ bất ngờ

    "Hừm được rồi" Jeongseong bật cười con mèo trước rồi xoa đầu

    "Ta mỏi chân rồi hay là...."

    "Hửm"

    .....

    "Nè ngươi là trẻ con sao" Jeongseong than phiền

    Bây giờ là một người lớn đang kéo chiếc xe đựng đồ của các lính trên đó là người nhỏ ngồi hưởng thụ

    "Ây da đã quá đi"

    "Hừ sướng cho lắm rồi chửi ta" Jeongseong quay lại

    "Ta iu ngươi lắm chứ bộ" jungwon nhỏ giọng cúi xuống

    Jeongseong quay lại nhìn em một lúc rồi bật cười, những gì cậu nói anh nghe hết rồi

    Màn đêm tối nhưng có hai con người lại ngại ngùng vì nhau

    "Phu nhân ngươi nghĩ chuyện này ổn chứ" sunghoon ngồi bên hiên quay ra nói với sunoo

    "Ngươi yên tâm đi"

    Sunoo đột nhiên nhíu mày,mặc dù trời khá tối những cũng có thể nhìn rõ một hầu nữ đang lấm lép làm gì

    Cậu kéo sunghoon lặng lẽ theo sau

    "Gì đây ta chưa từng thấy căn phòng đó" sunghoon đứng sau nhìn

    "Ngươi đứng im để ta coi"

    Hai ngừoi đứng sau cái cột nhìn vào bên trong một căn phòng kì lạ, có điều căm phòng này nằm cạnh phòng thái hậu nhưng sao

    "Sao ta lại không biết chứ"

    "Hừ bà ta giấu kĩ thật" sunoo tiến lại

    "Đi nào"

    Hai người chèo cửa sổ vào trong

    Bước vào là toàn bộ sổ sách bí mật và cả hàng nghìn con dấu được làm giả

    "Ôi mẹ ơi" sunoo kêu lên

    "Suỵt" sunghoon đưa tay ra hiệu

    Hai ngừoi lục lọi vài phút , sunghoon liền tìm thấy một cuốn sổ trông rất lạ

    "Ngươi nhìn xem, phu nhân" sunghoon đưa lại y xem

    "Toàn bộ đường đo vận chuyển đều nằm hết trong này còn có con dấu và vân tay sao, của ai chứ" sunoo ngước lên nhìn hắn

    "Hừm chuyện này từ từ đã, chúng ta cầm cuốn sổ này về"

    "Ừm"

    Hai người nhẹ nhàng bước ra nhưng lại rẽ sang thư phòng của sunghoon.

    Cả đêm hôm đó căn phòng sáng rực chỉ toàn những tiếng sổ sách và bút viết
     
    Ta Là Vua, Vua Là Của Ta _Sunsun/Heejake/Jaywon
    Chương 10: Sự thật dần được phơi bày


    "Ở đây nha môn là ai vậy" sunoo lên tiếng

    "Ừm có hai người nhưng ta nghĩ người đáng tin tưởng nhất là Kang Taehyun"

    "Được ngày mai hãy gọi ngừoi đó đến"

    ————

    Sáng hôm sau

    "Tham kiến hoàng thượng" Kang Taehyun người được triều xuống

    "Uhm nghe ngươi khá giỏi trong việc khám thi thể" sunghoong lên tiếng

    "Vậy ngươi có kiểm được dấu vân tay không" sunoo từ trong phòng bước ra

    "Tham kiến phu nhân"

    "Uhm"

    "Vậy là hai người muốn ta tìm xem cái dấu vân tay nào đó là của ai"

    Sunghoon nhìn taehyun gật đầu

    "Ta cho ngươi ba ngày"

    "Nhưng...." taehyun ngập ngừng

    "Sao ngươi không làm được à" sunoo nhăn mày

    "Không phải thần chỉ muốn người cho thần biết, ai là kẻ hai ngươi đáng nghi và xem dấu vân tay nhất, có thể sẽ rút ngắn thời hạn " taehyun cầm cuốn sổ có dấu vân tay xem xét

    "Hơi khó cho ngươi rồi bởi đó là thái hậu"

    "T..thái hậu sao" taehyun bất ngờ

    "Ừm ổn chứ"

    "Thần sẽ cố hết sức"

    "Tốt làm được ta hữa sẽ ban thưởng"

    "Thần xin cảm tạ"

    Taehyun cúi chào rồi rời đi, sunghoon quay sang nói với sunoo

    "Ta muốn 2 ngày nữa sẽ bắt đầu kế hoạch"

    "Được càng sớm càng tốt" sunoo gật đầu rồi rời đi

    "Ngươi ở lại xem con dấu giả đi ta sang phủ jeong"

    Sunoo quay lại nói với sunghoon nhìn cái gật đầu rồi cất bước

    "Jake hyung , jungwon cũng ở đây sao" sunoo vừa bước vào

    "Hyung có chuyện gì sao" jungwon nói

    "Mọi chuyện ổn chứ"

    Sunoo gật đầu nói tiếp "Em có chuyện khác cần nói"

    Jake và jungwon nhìn nhau rồi ngơ ngác nhìn sunoo

    Sunoo mò trong túi áo mình chìa ra một miếng thạch đã phát sáng

    "H...hyung là..."jungwon mắt to nhìn miếng thạch

    "Ừm tối hôm trước em thấy nó, có lẽ nó chính là cách để chúng ta trở về lại thế giới bên kia"

    "Vậy bây giờ có thể thử ko"

    "Đừng vội hãy giải quyết chuyện ở đây rồi chúng ta cũng nghĩ cách trở về"

    Jungwon bĩu môi nhìn sunoo" Em muốn về lắm rồi"

    "Hyung tưởng nhóc còn lưu luyến tên jeongseong chứ" jake huých vai em trêu chọc

    "Hứ hyung đừng trêu em"

    Ba con người trong phòng nói chuyện vui vẻ còn ở bên ngoài có hai con người đang nghiêm mặt nhìn nhau

    "Đúng như hyung nghĩ" sunghoon khoanh tay nhìn heeseung

    "Vậy ba người đó không phải cũng..."

    "Ừm" sunghoon gật đầu."

    Em nghĩ nên để sau chúng ta chưa nói cho jeongseong"

    "Nhưng chúng ta đâu biết tên đó chỉ mới quen một tháng thôi mà"

    Vậy rốt cuộc sunghoon và heeseung đang nói gì, còn jeongseong là ai sao bọn họ lại không biết??????
     
    Ta Là Vua, Vua Là Của Ta _Sunsun/Heejake/Jaywon
    Chương 11


    Đúng như dự kiến cả 6 con người có mặt ở căn phòng bí mật sau phủ jeong

    "Ha các người phải mang ơn ta đó phòng này siêu bí mật luôn" Jeongseong hất tóc

    "Hừ nói xem người có phòng này để giấu quỹ đen sao" jungwon véo tai Jeongseong xách lên

    "A a a ta chủ xây vui thôi mà"

    "Hừ người biết điều đi"

    Cả bọn bật cười vì hai ngừoi

    "Được rồi" jake lên tiếng

    "Ta nghe nói nay các lính canh sẽ gác ngân lượng, thời điểm thích hợp để chúng ta hành động" heeseung nhìn mọi người nói

    "Vậy đêm nay chúng ta sẽ hành động" jungwon nói

    "Được trò chơi bắt đầu" sunoo đứng dậy nhìn ra cửa

    "Em và sunghoon sẽ cải trang thành lính gác, còn jungwon và jay sẽ đứng sau phòng bí mật có gì sẽ ra trợ thủ"

    "Còn hai người hãy đi tìm nha môn để lấy dấu vân tay làm bằng chứng"

    Sunoo bàn giao mọi người rồi cùng nhau hành động

    _Chỗ lính gác

    "Ổn chứ sunoo ta thấy hơi ngứa" sunghoon vừa đứng vừa gãi

    "Aiss ta kêu bôi lá ta đưa mà không nghe" sunoo nhíu mày

    "Sunoo có kẻ khả nghi"sunghoon kéo sunoo sau gốc cây

    "Nè người cẩn thận đó bà ta bảo phải mang đủ đấy" tên lính 1 nói

    "Hừ người cứu phải lo đều là bạc vàng của nước yến haha lo gì" tên lính 2 cười khẩy

    Bịch.

    Sunghoon từ sau gốc tiến tới cho mỗi tên vào gáy

    "Ngất rồi" sunoo chạy tới

    "Là yên tâm dữ rồi đó"

    "Mau đi thôi sunoo" sunghoon kéo chiếc rương đi

    "Hớ đi đâu hai tên định kéo cái thứ này cho ai chứ"

    Sunoo cúi xuống nhặt tờ giấy trong túi tên lính 2

    "Hử gì đây" aunoo mở tờ giấy ra

    "Phòng bí mật sau phủ Park"

    Sunghoon đọc tờ giấy lên

    "Hử chẳng phải cái phòng hôm trước ta với người thấy sao" sunoo kiễng lên nhìn sunghoon

    "Uhm đi thôi"

    "Khoan đã mau đeo khăn vào"

    Sunoo vươn tay đeo khăn lên mặt cho hắn, hai ngừoi dường như không còn khoảng cách, sunoo nóng mặt liền cột nhanh

    "Đ..đi thôi" sunoo bước đi nhanh

    Sunghoon bật cười người nhỏ quá đỗi đáng yêu

    Hai người tiến tới căn phòng bí mật nơi có ba người nào đó trong phòng

    Hai người bất ngờ khi thấy thái hậu đangđnag ngồi nhàn nhã trong phòng theo sau là gia nhân, đối diện chẳng phải người của nước Yến sao

    "Hừ người mau giải quyết nhanh đi" thái hậu lên tiếng

    "Kia rồi hai ngừoi mau để rương ở kia đi"

    Hai người bê chiếc rương vào phòng rồi núp sau cánh cửa nghe lén câu chuyện.

    Bỗng một tên lính từ đâu chạy vào

    "Thưa thái hậu những lính canh khác đã bị đánh ngất, nằm la liệt xem như đã có ai đột nhập"

    "Cái gì" thái hậu đứng dậy

    "Còn ai ngoài..."

    Bà ta đứng dậy khi biết kẻ đứng sau liền chạy trốn thoát thân

    "Thái hậu ngừoi định đi đâu" sunghoon từ cửa bước ra

    "Bà định trốn sao" sunoo đằng sau cười khẩy

    "Hơ ngươi s...sunghoon"

    "Hử bất ngờ chứ"

    Bà ta mặt mày tái mét

    "Ngươi định làm gì khi ta là thái hậu chứ" bà ta vội khoanh tay bình tĩnh

    "Hừ sợ à nhìn xem"

    Sunghoon đưa cuốn sổ bí mật vào tối hôm trước lên trước mặt bà ta

    "Các ngươi đã đến đây"

    "Ồ quả là thái hậu có mắt" sunoo bật cười đưa tiếp con dấu giả của nước bên

    "Con dấu" bà ta chạy lên định giựt lại

    "U lấy á mơ đi" sunoo nấp sau lưng sunghoon

    "Lính đâu đánh chúng"

    Tên nước Yến thẹn quá tức giận liền đứng dậy kêu lính

    Huỵch.

    Bịch.

    Jungwon và Jeongseong nhảy ra đánh toàn bộ lính

    "Ây da không lãng phí bao ngày ta tập kiếm đi chứ" jungwon chống hông

    "Tướng quân Jeong cũng đỉnh quá đi"

    Jeongseong cười khẩy liền tiến tới bắt tên nước Yến lại

    "Hừ dám sang nước ta lộng hành"

    "C...các người chỉ với con dấu giả mà bắt ta được sao" bà ta vẫn cố thanh minh

    "Hừ vậy dấu vân tay cho nhập cảnh vàng bạc nước Yến thì sao đây"

    Jake từ đấu bước vào giơ tờ giấy có dấu vân tay

    "Ngươi..." bà ta chủ tay vào từng người

    "Con đàn bà khốn khiếp"

    Một giọng yếu ớt nhưng cũng đủ to vang lên

    "Hoàng thái hậu"

    Cả đám quay ra sau người vừa phát ra tiếng nói

    "Bà sao bà lại ở đây" sunghoon vội chạy đén

    "Hừ con đàn bà kia tao biết hết" lão bà chỉ tay vô bà ta

    "Bà à bình tĩnh" sunoo chạy đến xoa lưng cho bà

    "Sunoo hả ngoan" bà đưa tay xoa đầu cậu

    "Con kia mày lừa con tao giờ con muốn hại dân bán nước à"

    "M...mẹ"

    "Câm mày đừng gọi tao bằng tiếng đó, bắt nó lại xủa trảm"

    "Gì chứ"

    Bà ta vội quỳ xuống chân lão bà

    "Hừ bọn nhóc đi về"

    "Người biết phải làm gì rồi chứ"

    Lão bà quay sang ra hiệu cho người cầm đầu lính triều đình

    Sau khi trở về phủ Park

    "Bà sao bà lại biết" sunghoon vội đưa nước cho bà

    "Hừ ta đã nghi ngờ từ lúc cha con vác nó về không ngờ lại quá quắt như vậy" lão bà đập mạnh tay xuống bàn

    "Bà uống nước cho xuôi người"

    "Cháu dâu ngoan lại đây" lão bà gọi sunoo lại

    "Bà gọi con"

    "Cho con" lão bà lấy từ trong túi chiếc vòng ngọc

    "Cái này"

    "Uhm nó là của bà nhưng muốn tặng lại cho con, thằng nhóc này bắt nạt cháu nhớ nói bà"

    Sunoo bật cười liền ôm lão bà "haha bà yên tâm"

    "Vậy con đưa bà về nghỉ mai con sẽ đến thăm bà sau, được không bà"

    "Thôi ta tự về jina đi nào"

    Bà vẫy tay gọi cô nô tì lại

    "Cảm ơn đã giúp ta" sunghoon lên tiếng

    "Chà chà ngừoi quen hết ngươi lo gì" Jeongseong vỗ vai hắn

    "Uhm mai cho ta đến chỗ thái hậu nha" sunoo tiến tới nhìn sunghoon

    "Hở chẳng phải"

    "Ưm í ta là mẹ ngươi" sunoo lắc đầu cười mim

    "Ta cũng muốn đi" jungwon giơ tay cười tươi

    "Vậy ta cũng thế" jake hào hứng hùa theo

    "Ha được vậy mai ta cùng các ngươi thu xếp cùng du ngoạn một chuyến" sunghoon bật cười nhìn mọi nguòi

    "Yahhh tuyệt vời"

    Sunoo , jungwon và jake đứng lên hú hét cười
     
    Ta Là Vua, Vua Là Của Ta _Sunsun/Heejake/Jaywon
    Chương 12


    "Nhanh lên" sunoo í ới gọi mọi người

    "Nay chúng ta được ra kinh thành đúng không" sunoo ngước lên nhìn hắn

    "Có vẻ sẽ sang một đất khách nữa" sunghoon cúi xuống hôn lên trán sunoo

    "Hihi vậy thật thích" sunoo híp nắt lại cười tươi

    "Nè nè đừng hú hí ở đây chứ" jungwon chạy đến vứt túi đồ lên xe

    "Chà sunghoon ngươi thuê xe to thật đó" jay theo sau bước tới

    "Đợi lâu chứ, mà xe này đủ không" jake cùng heeseung đi tới

    "Vừa đủ tiện đường cho chúng ta , mau lên thôi" sunghoon đỡ sunoo lên xe

    Bịch. bịch.

    Tiếng xe ngựa dừng chân trước một quán nước nhỏ

    "Ây da đến rồi sao" sunoo ngó đầu ra

    "Chưa đâu chúng ta nghỉ chân một lát" sunghoon bước xuống đỡ cậu

    "Jeongseong đỡ ta" jungwon ở trên vươn tay xuống

    "Ta đây"

    "Hừm quán nước này nhộn nhịp thật đó" jake đi vào cùng heeseung

    Cả 7 người bước chân vào chọn nơi góc khuất bàn cạnh cửa sổ

    "Phục vụ cho...." sunghoon giơ tay gọi gia nhân

    "Dạ mọi người đợi tí"

    "Xin chào các thiếu gia"

    Bỗng hai cô gái chạy đến bên bàn họ , sà vào ngồi xuống, cô váy đỏ thì kế bên jeoseong cô còn lại ưỡn ẹo qua bên heeseung

    "Cho hỏi hai cô nương đây con gái nhà ai mà sao được giáo dục tốt quá vậy" sunoo hớp miếng trà nhẹ giọng nói nhưng đầy phần khinh thường

    "Ngươi..." cô váy đỏ trừng mắt nhìn sunoo

    "Chắc cô biết sunoo - phu nhân của hoàng đế Park chứ nhỉ"

    Vì chưa đi quá xa sang các nước lân cạn nên danh của sunoo mọi người ai mà không biết chứ, đã xử biết bao người dám lại gần phu quân của mình

    "Ta.."

    "Cút ngay" sunoo đập cốc nước xuống

    Cô váy đỏ kia hoảng hồn vội đứng dậy

    "Ây người gì, ngứa quá đi" Jeongseong tỏ mặt khó chịu

    "Biết sunoo rồi tại sao không biết jungwon ta đây" jungwon đứng dậy cười tươi nhìn cô ả

    "Động vô người của tôi vui lắm nhỉ"

    "Ch...chúng tôi có mắt như mù chỉ muốn lại chào hỏi"

    "Cho ngươi 3 giây"

    Cô nàng váy đỏ vội chạy đi nhanh, cô còn lại chậm chạp vướng vào tà áo của heeseung nên có phần luống cuống, jungwon thấy vậy cầm ngay chén nhỏ ném vào lưng cô nàng

    "Hừ hết hứng rồi đi thôi" jungwon bực bội đứng

    "Bình tĩnh ta đi thay đồ đã, động phải rác hơi bẩn" heeseung đứng dậy

    "Ngươi đợi ta nhé" quay sang jake

    Heeseung đi được một lúc, sunoo liền lên tiếng

    "Nè heeseung không có ý đồ gì với con gái sao, kiểu như là con gái như không tồn tại trong mắt hyung á"

    "Uhm ta biết sao được" jake lắc đầu nhìn sunoo

    "Xì người ta có phu nhân của mình rồi đâu như ai kia" jungwon vừa nói vừa liếc jeongseong

    "Ta đi thay đồ" jeongseong đứng dậy

    "Thôi heeseung ra rồi đến người lâu lắm đi nhanh đi"

    Vậy là 7 người lại tiếp tục cho đến tôi muộn xe ngựa dừng chân tại một căn nhà lớn

    "Mẹ à" sunghoon chạy vào trước

    "Ây từ thôi chứ" jeongseong vẫy tay gọi

    "Kệ đi chúng ta mang đồ vào" sunoo bật cười nhìn hắn

    Người phụ nữ nghe thấy tiếng ồn liền chạy ra

    "Sunghoon" bà liền chạy ai ôm chầm lấy hắn

    "Thái hậu" sunoo từ sau bước vào

    "Ây ta quên mất xin lỗi" sunghoon chạy lại bê đồ cho cậu

    "Con là...."

    "Dạ con là phu nhân của sunghoon Kim Sunoo"

    "Ôi chao đáng yêu ngoan ngoãn quá, mau mau mấy đứa nữa vào nhà đi"

    Mọi người vui vẻ vào nhà, thái hậu liền mời bánh trà mọi người

    "Mấy đứa đi đường mệt chứ"

    "Dạ cũng không mệt lắm" sunoo ngồi bên cạnh lắc đầu

    "Mẹ nay con đến đây muốn đưa mẹ vào cung" sunghoon cầm tay bà lên tiếng

    "Vào cung sao....."

    "Vâng được không ạ"

    "Chắc ta sẽ ở lại đây cũng quen rồi vào đấy sợ không thích nghi được, sunghoon thương mẹ thì để mẹ ở đây, nha" bà với tay xoa đầu sunghoon

    "Miễn mẹ hạnh phúc là được"

    "Vậy mấy đứa ở lại đây chơi vài ngày nhé"

    "Vâng"

    "Làm phiền người rồi"

    "Haha vui mà"

    Mọi người ở lại chơi được hai ngày liền xin phép về lại cung tiế tục công việc

    "Mấy đứa đi cẩn thận nhé"

    "Bọn con sẽ đến tahwm người sớm thôi" sunoo ôm chầm lấy bà

    "Được rồi đứa nhóc này, ta cho con" bà đưa cho sunoo chiếc trâm cài

    "Cái này..."

    "Cầm lấy chẳng phải ta chưa tặng cho con ùa nào lúc hai đứa kết hôn sao"

    "Uhm Con sẽ giữ cẩn thận" sunoo đỏ mặt ôm bà lần nữa

    "Đi nhé"

    Bà vẫy tay nhìn chiếc xe đi khuất

    Ở trê xe ngựa, sunoo nhìn chiếc trâm cài trên tay hồi lâu rồi quay ra nhìn sunghoon, thấy hắn chỉ nhìn xa xăm bên cửa sổ

    "Ta ngủ chút nhé"

    Cậu tựa vào vai hắn rồi thiếp đi, hắn liền choàng qua vai cậu ôm cậu vào lòng.

    Mọi người cũng ngủ thiếp đi trên xe
     
    Ta Là Vua, Vua Là Của Ta _Sunsun/Heejake/Jaywon
    Chương 13


    "Hử mấy ngươi gọi ta chuyện gì vậy" jeongseong đi vào phòng

    "Hừm ngồi đi" heeseung nói

    "Sao mà nghiêm túc quá vậy"

    "Bộ ngươi không thấy gì lạ sao"

    "Lạ"

    "Ba người kia" sunghoon lên tiếng

    "Í ngươi là sunoo jungwon và jake sao" jeongseong nói

    "Uhm"

    Jeongseong cười khẩy nhìn hai người

    "Ta tưởng mỗi ta thấy chứ, hai người đoán được lâu chưa"

    "Hử người biết rồi sao, cũng gần đây thôi" sunghoon khoanh tay

    "Vậy đừng nói là ngươi" heeseung chỉ tay vào jeongseong

    "Đúng là người của hiện đại"

    "Hóa ra đều bị xuyên không hết" sunghoon trầm ngâm

    "Ta và sunghoon đều bị cuốn vào một bộ phim nhưng thân chủ của cái xác này ta không biết" heeseung nói

    "Vậy sao hai ngươi lại muốn nói chuyện này với ta" jeongseong nói

    "Lúc đầu bọn ta cũng không định nói nhưng vì lần trước đánh nhau ta lại nhặt được cái này lúc người đánh bọn lính" heeseung liền đưa lên trước mặt jeongseong

    "Căn cước công dân của ta ôi má ơi"

    "Người tên jay sao"

    "Biệt danh thôi chứ tên thật lại là jeongseong nhưng mọi người vẫn hay gọi ta là jay"

    "Vậy hai người"

    "Trùng hợp ta cũng tên heeseung và kia là sunghoon" heeseung lên tiếng

    "Sao lại kì lạ như thế chứ" sunghoon nói

    "Ta vào đây cũng được một tháng rồi" sunghoon vươn vai

    "Ồ ta bị chui đến đây sau hai người vài ngày"

    "Sao hai người lại biết tất tần tật ở đây vậy"

    "Bọn ta ở đây điều tra thân phận rồi tất cả ở triều đình và cả..phu nhân của bọn ta" sunghoon nói

    "Ồ vậy lúc chúng ta gặp họ ở bên hồ sen sao ngươi biết bọn họ là phu nhân" jeongseong tiếp tục hoi

    "Ta đoán thôi" sunghoon nói

    "hừ vậy mà heeseung hyung cũng vác phu nhân của mình về như không có chuyện gì xảy ra vậy" sunghoon nhìn heeseung

    "Haha nhưng mà cậu nhóc đó xinh trai thật anh thích mất rồi"

    "Ừm ta chắc đã thích jungwon rồi, chẳng hiểu sao cậu ấy lại giống cậu bạn hòi nhỏ của ta đến vậy" jeongseong xoa cằm nói

    "Vậy nên hôm ngươi kể chuyện gì đó về cây ổi là thật sao" sunghoon nói

    "Gì ngươi nghe lén sao"

    "Là sunoo dắt ta đi hóng"

    "vậy ngươi thích sunoo sao" jeongseong nói

    "Có lẽ vậy, ta về với phu nhân đây" sunghoon nói là làm liền đứng bật dậy đi về

    "Gì vậy chời haizzz" jeongseong cũng đứng dậy

    Heeseung bị bỏ lại ngơ ngác trong phòng

    Sunghoon trở về phòng liền thấy sunoo đang ngồi thờ thẫn vẽ vời

    "Ngươi sao vậy"

    "Hử ta chán quá" sunoo chống cằm nhìn xa xăm

    "Ta hỏi ngươi nhé"

    "Uhm"

    "Nếu như ta không phải người của nơi này thì sao"

    "Ngươi đùa sao ngươi ko ở đây vậy ở đâu chứ" sunghoon bật cười ôm chầm lấy cậu

    "Hưm ngươi mau trả lời đi"

    "Hừm nếu vậy thì ta sẽ đi cùng ngươi ngươi đi đâu ta theo đó"

    "Hình như ta thích nhiều một chút rùi đấy" sunoo chu mỏ ôm chầm lấy cổ hắn

    "Vậy mau thích ta nhiều chút đi nhé" sunghoon bật cười

    Sunoo cười mỉm nhưng cũng đủ để thấy cậu đang vui đến mức nào

    Hai người có lẽ đã rung động đối phương rồi chăng
     
    Ta Là Vua, Vua Là Của Ta _Sunsun/Heejake/Jaywon
    Chương 14


    "Ta quyết định rồi ta sẽ nói chuyện này cho sunoo" sunghoon đứng dậy

    "Thật sao" Jeongseong bật dậy

    Trong căn phòng gỗ quen thuộc 7 con người đang im lặng nhìn nhau

    "Sao ngươi gọi bọn ta có chuyện gì" sunoo lắc tay nhìn sunghoon

    "Hừ ta cần nói một chuyện"

    "Ta heeseung cả Jeongseong đều là những người ở hiện đại"

    "CÁI GÌ" sunoo jungwon và jake đồng thanh hét lên

    "Vậy sao..." sunoo nói

    "Mọi chuyện là..."

    Sunghoon kể lại mọi chuyện từ đầu đến cuối cho ba người nghe, người thì ngỡ ngàng người thì nghệch mặt ra chỉ có sunoo là vẫn bình tĩnh

    "Là thế đấy" sunghoon thở hắt nhìn mọi người

    "Ta cũng đoán được một út khi ngươi và heeseung nhìn bọn ta" sunoo khoanh tay đáp

    "Ừm" sunghoon gật đầu

    "Vậy làm sao để về" jungwon nói

    "Ta có cái này"

    Sunghoon đứng lên đi ra góc phòng nơi có chiếc hộp gỗ mở ra chính là

    "Mảnh vỡ ngọc thạch" jake nói to

    "Các ngươi biết sao" sunghoon nhìn

    "Ừm ta cũng có" sunoo lấy trong túi ra một nửa viên ngọc kia

    "Thử ghép chúng lại xem" Jeongseong nói

    Sunghoon mang viên ngọc tới ghép vào một nauwr trên tay sunoo

    "Vừa nhưng tại sao" sunoo nhíu mày

    "Nó không phát sáng" sunghoon nhìn cậu

    "Ừm"

    "Ta nghĩ nó chưa đủ năng lượng" heeseung lên tiếng

    "Chúng ta cần phải tìm những thứ khác nữa chăng, chẳng hạn như lông chim"

    "Và quan trọng nó phải được đặt ở nơi chúng ta xuyên không đến"

    Mọi người nhìn nhau dường như hiểu ý

    "Lúc xuyên không tới đây, trong một khoảng không gian ta có thể thấy một cuốn sách bị cuốn cùng" jake lên tiếng

    "Hình như em cũng thấy" sunoo nói

    "Hình như là Trân Huyết Linh Vũ" sunoo nhớ lại nói

    "Ồ nghe kì bí dữ" jungwon ngạc nhiên

    "Trân ở đây là trân châu í chỉ ngọc trai" sunghoon lên tiếng

    "Vậy Huyết là máu là máu của chúng ta" jungwon nói

    "Phải cắt tay sao, ta không muốn" Jeongseong sợ hãi ôm jungwon

    "Aiss tên điên này"

    "Thế Linh Vũ là sao" sunoo quay sang nhìn sunghoon

    "Ta nghĩ là lông vũ linh thiêng í nói sự tự do" sunghoon nói

    "Vậy là lông bồ câu" jake nói

    "Uhm"

    "Nhưng nguyên đống bồ câu biết lựa con nào chứ" sunoo nhìn mọi người

    "Uhm hình như ta nghe nói gần đây có chủ trang trại bồ câu" Jeongseong lên tiếng

    "Đó không phải là bồ câu bình thường"

    "Không bình thường bột hành tinh à" jungwon nhìn hắn

    "Không ngốc vừa" Jeongseong cốc đầu cậu

    "Í nói là những con bồ câu đó hay đưa thư và giúp mấy cái người liên quan đến bùa chú hoặc là các pháp sư"

    "Nghe ghê quá vậy" sunoo nép vào người sunghoon

    "Vậy có thể đi luôn không" sunghoon choàng qua vai sunoo nói

    "Ngươi điên sao giờ tối đi để ăn bùa à" sunoo đập vào vai sunghoon

    "Ta nghĩ chúng ta sẽ cùng giải quyết vào sáng mai" heeseung nói

    "Vậy mai chúng ta cùng đi" jungwon nói

    "Mình nên chia ra để thuận tiện hơn" sunoo nhìn jungwon

    "Ta và sunghoon sẽ đi tìm lông chim" sunoo nhìn mọi người

    "Thế jungwon và ta sẽ tìm ngọc trai" Jeongseong nhìn jungwon

    "Vậy phải lội biển sao" jungwon nhìn hắn

    "Exactly"

    "Eo tự nhiên ngươi nói tiếng anh nữa"

    "Vậy để hyung tìm cuốn sách đó và điều tra thêm" jake giơ tay nói

    "Để ta giúp ngươi" heeseung vỗ vai cậu

    "Haiz vàuw xong chuyện kia lại đến chuyện này" jungwon tựa vai Jeongseong than thở

    "Xuyên không mà tưởng đổi nghề thành Sherlock home ko á" sunoo chống cằm

    "Cố lên sắp về rồi"
     
    Ta Là Vua, Vua Là Của Ta _Sunsun/Heejake/Jaywon
    Chương 15


    "Wtf hyung mặc cái quái gì vậy" jungwon nhăn mặt nhìn sunoo

    "Hưm sao đẹp chứ"

    Sunoo cả đêm hôm qua đi nổi hứng may đồ, cậu may hai bộ giống thám tử hay mặc, không những thế cậu còn lôi thêm sunghoon mặc làm hắn không biết giấu mặt đi đâu

    "Hyung mặc thôi còn lôi cả..." jungwon lấy tay chỉ sunghoon

    "Đẹp mà"

    "Chỉ sợ ra ngoài người ta tưởng tâm thần ko" jungwon quay lưng bỏ đi

    "Ê thằng nhóc này"

    "Được rồi ta đưa địa chỉ hai người đi tìm nhà người nuôi bồ câu đấy" jay đưa tờ giấy cho sunghoon

    "Còn ngươi mau ra đây" jay quay lại lôi jungwon về chỗ mình

    "Mau mặc đồ vào còn xuống biển"

    "Aisss xấu òm" jungwon nhăn mặt giơ bộ đồ lên

    "Để hyung làm bộ khác cho" sunoo hứng hở giơ tay

    "Woa bộ này đẹp quá"

    "....." sunoo

    .

    .

    .

    "Ngươi xem xem đến chưa" sunoo dựa vai hắn hỏi

    "Sắp rồi" sunghoon nhìn tờ giấy tay thì vuốt lưng cho cậu

    "Xe ngựa có thì không đi"

    "Cũng gần mà hình như....đây rồi"

    Hai ngừoi dừng chân trước ngôi nhà chòi bằng lá trông khá u ám

    "Ê sợ quá" sunoo nép mình vào vai hắn

    "Vào thôi" hắn choàng tay qua vai cậu đăt vào

    Cốc.cốc.

    Một người đàn ông đi ra từ cánh cửa trên tay là con chim bồ câu

    "Hai người" người đàn ông thì thào nhìn hai người

    "Chúng tôi muốn hỏi ông một việc, có thể vào nhà chứ" sunghoon lên tiếng

    Người đàn ông nhìn họ một hồi lâu rồi đẩy cửa cho họ vào

    "Tìm ta có chuyện gì, bồ câu giờ còn ít"

    "Chúng tôi muốn tìm lông bồ câu" sunoo cầm ly trà lên

    "Lông??

    Cần chúng để làm gì"

    "Nghe danh ngươi cũng không lâu, nghe nói là chỗ bán bồ câu cho các pháp sư"

    "Vậy...người có biết con bồ câu nào có dấu vết như này không"

    Sunghoon đưa cho người đàn ông kia hình ảnh một kí hiệu có hình tam giác đảo ngược bên trong có biểu tượng lông chim

    "Lạ rất lạ"

    "Đợi ta"

    Người đàn ông đứng lên tìm gì đó trên kệ, ông ngồi xuống đưa cho họ cuốn sách bị bám bụi , mở đến trang số 5 có một kí hiệu sunghoon vừa đưa ở góc tờ

    "Nó giống cái của ta" sunoo bất ngờ chỉ vào

    "Đúng rồi, là nó"người đàn ông cầm tấm ảnh trong tay

    "Nó là gì vậy" sunghoon nhìn ông

    "Trước đó ngừoi dân trong thị trấn luôn lui tới nhà của một người đàn bà họ Jung, bà ta là người chuyên về bùa chú giúp cho làng này được bình an, nhưng vào một ngày nọ, ta đi ngang để xin bùa vừa bước vào đã thấy những dấu chân bồ câu bà ta thì nằm trên ghế, không nói không nhìn chỉ đưa ta tờ giấy rồi....qua đời"

    "Cái gì" sunoo lên tiếng

    "Vậy bà í đưa ông tờ giấy này sao"

    Người đàn ông gật đầu rồi nói tiếp

    "Ta hoảng hốt , lo sợ nhưng cánh của đằng sau mửo ra, vì tình tò mò nên bước vào trong đó có hàng ngàn bồ câu, nhưng những con bồ câu đó đều được đánh số, ta bước tới chạm vào một con có biểu tượng tam giác, đột nhiên ánh sáng loé lên....con bồ câu đó biến mất"

    "Hiện lên một bức thư "hãy trao những con bồ câu này cho các pháp sư" giúp ta"

    Ngừoi đàn ông gập quyển sách lại

    "Ta chỉ có thể làm theo, và mang hết đống bồ câu về"

    "Vầy giờ... các pháp sư đã lấy hết bồ câu chưa"sunghoon lên tiếng

    "Chưa chỉ còn hơn trăm con thôi"

    "Vậy giờ sao đây" sunoo gục đầu vào vai hắn

    Sunghoon nhìn em rồi xoa đầu

    "Còn cách khác không"

    "Chỉ hơi khó" ngừoi đàn ông híp mắt

    "Bọn ta làm được" sunghoon và sunoo đồng thanh đáp

    —————

    "Sunghoon a cõng ta ik" sunoo ngồi xụp xuống đưa mắt lên nhìn hắn

    "Lên đi cẩn thận"

    "Sunghoon cõng cậu lên những vách núi, cậu thì gạt bẫy động vật, gai bụi cây cho hắn"

    Sunoo chợt nhảy xuống

    "Ông ta kêu là đi lên Ngọn Gió Ngược" sunoo nhìn quanh

    "Nhìn xem" sunghoon chỉ tay lên trời

    "Uuuuu woaaaaa là chim bồ câu, trắng quá" sunoo rep lên hào hừng

    Một đàn bồ câu lông trắng khuyết bay qua đầu hai người nhưng chúng mãi mà không dừng

    "Bồ câu ơi cho ta lông đi" sunoo vẫy tay gọi chúng

    "Chúng là chim chứ có phải người đâu"

    Sunghoon bật cười vì người nhỏ quá đáng yêu

    "Sunghoon nhìn xem" sunoo giựt tay áo hắn

    Sunghoon đưa mắt đến bụi gai sunoo chỉ, bên trên là một lông chim trắng muốt

    "Chính nó, kí hiệu này" sunghoon mắt sáng lên nhìn nó

    "Xong nhiệm vụ yahhhh" sunoo nhảy cẫng lên nhìn hắn

    Hai ngừoi nhìn nhau cùng chạm vào lông chim.

    Ánh sáng từ chiếc lông loé lên, hai ngừoi mở mắt khung cảnh quen thuộc

    Chiếc lông đưa họ trở về nơi ban đầu là triều đình

    "Chúng ta về lại chỗ cũ rồi" sunoo mở mắt nhìn sunghoon

    "Cũng không vất lắm, mau đi tìm heeseung hyung" sunghoon kéo sunoo đi

    //////

    Chiếc thuyền gỗ mang kí hiệu của triều đình đang tiến nhanh ra biển

    "Người lái nhanh coi Jeongseong " jungwon ngồi trên ghế nhăn mày

    "Hừ ta lái mệt chết đi được" Jeongseong mồ hôi nhễ nhại nhìn em

    "Đây đây ta quạt cho"

    Jungwon chạy tới chỗ Jeongseong vừa chu mỏ thổi vừa lấy tay phẩy cho hắn

    Hắn bật cười nhìn mèo nhỏ liền không nhịn được hôn lên môi nhỏ

    "Ngưoi....đáng ghét" jungwon đánh vào tay hắn

    Cậu đỏ mặt chạy về chỗ ngồi, hắn ngoái nhìn bật cười mèo con

    Chiếc thuyền tiên tới bờ biển, jungwon cùng jeongseong bước xuống

    "Uhmmm jake hyung nói rằng viên ngọc trai hình lốc xoáy màu ngọc tím" jungwon giơ tờ giấy bị xỉn màu lên ánh nắng

    "Được rồi xuống thôi"

    .

    .

    Jungwon và jeongseong chia nhau từng chỗ tìm,jungwon tiến tới chỗ rặng san hô cam, mắt sáng lên khi thấy gì đó

    Jungwon cầm chiếc chìa khoá có hình lốc xoáy lên

    Bỗng jeongseong từ đâu bơi tới vỗ vai, ra hiệu cho theo hắn ra chỗ này

    Jeongseong chỉ một cái hang có khe cửa bên trong là viên ngọc thạch tím mà họ cần

    Jungwon vội lấy chiếc chìa khoá lên để mở, cánh cửa được mở ra nhưng ánh sáng từ viên ngọc thì không còn

    Một giọng nói vang lên

    "Muốn lấy nó thì chỉ có thể bỏ lại một người, nếu không viên ngọc cũng sẽ không có tác dụng gì"

    Hai người nhìn nhau im lặng, jeongseong bỗng kéo jungwon sang một bên cầm lấy viên ngọc đưa cho cậu, còn mình tự chui vào cái hang đi theo giọng nói

    Jungwon định đuổi theo thì cảm thấy khso thửo phải bất lực ngoi lên mặt nước

    "Jeongseong jeongseong ngươi không được bỏ ta" jungwon nức nở nhìn xuống biển

    Cậu muốn bơi xuống nhưng không thể thở được nữa

    Jungwon nhìn viên ngọc trong tay " hic ngươi hứa sẽ về cùng ta mà"

    Giọt nước mắt của em rơi xuống , viên ngọc hiện lên với ánh sáng tím , lốc xoáy trên nó đột nhiên xoay vòng

    "Hộc hộc jung...won" jeongseong từ dưới biển chập chững đi lên

    "Jeongseong" jungwon đặt viên ngọc xuống chạy tới

    "Sao ngươi lên đây được"

    "Ta không biết lúc đi theo giọng nói thfi đột nhiên bị một lốc xoáy cuốn đi"

    Jungwon im lặng nhìn viên ngọc

    "Về thôi"

    Trong căn phòng gỗ sặc mùi thuốc bắc

    "Heeseung ngươi nấu gì vậy" jake hyung lên tiếng

    "Ta điều tra thử thì thấy trong cuốn sách cần một thứ độc dược gì đó"

    "Jake hyung bọn em về rồi" sunoo mửo cửa chạy vào theo sau là sunghoon

    "Hai đứa có sao không" jake bỏ cuốn sách xuống chạy tới chỗ cậu

    "Ổn hết nhìn xem" sunoo cừoi tươi giơ chiến lợi phẩm nhìn cậu

    Jake xoa đầu em rồi chạy đi lấy đồ nóng cho hai người

    "Không biết hai người kia như nào"

    "Ổn mà hyung" jungwon từ đâu đi vào

    "Jungwon" jake chạy lại ôm cậu

    "Hai đứa ướt hết rồi mau mau đi thay đồ đi"

    "Ừm hyung cầm lấy" jungwon đưa viên ngọc cho jake

    Jake nhìn lông chim và viên ngọc trên tay mỉm cười nhìn mọi ngừoi
     
    Ta Là Vua, Vua Là Của Ta _Sunsun/Heejake/Jaywon
    Chương 16


    "Uhm lông chim bồ câu, ngọc rồi nước mắt..." heeseung vừa điều chế vừa nhìn cuốn sách

    "Chuyện này kì lạ thật" sunoo chống cằm nhìn mọi người

    "Tại sao ánh sáng lại chọn chúng ta chứ"

    "Tại em đẹp" jungwon vuốt tóc mai nhìn sunoo

    "Vui dữ hen"

    "Heeseung uống được chưa" sunoo quay sang nhìn nồi thuốc

    Heeseung nhăn mặt nhìn mọi người, cảm giác căng thẳng dâng lên

    "S...sao vậy"

    "Hơi dở nhưng thôi"

    Mọi người thở phào, jake đi đến đánh nhẹ vào tay heeseung

    "Thuốc thôi chưa đủ"

    Sunghoon từ tủ đồ đi ra, đưa mọi người viên ngọc được ghép vào nhau

    "Vẫn chưa phát sáng"

    "Chúng ta thiếu bước nào sao" Sunoo cầm hai viên ngọc lên nhìn

    "Mọi người quên rằng chúng ta xuyên không ở đâu phải đứng đúng chỗ đó sao" jungwon

    Cả đám lại kéo nhau ra chỗ hồ sen

    "Chỗ này thì phải"

    Jungwon cúi xuống tìm thứ gì đó

    "Tìm gì vậy"

    "Xem xem , đây rồi"

    Jungwon híp mắt lại chạy đến nơi có đôi giày đỏ

    "Quen không"

    Jake và sunoo nhìn nhau , cố nhớ lại xem đôi giày đỏ này ở đâu ra

    "Khi bị xuyên không đến đây chả hiểu sao vớ được nó" jungwon giơ chiếc giày lên rồi nhăn mày "nhưng hơi mùi"

    "......"

    Sunoo cốc đầu jungwon giựt lấy đôi giày

    "Nhưng liên quan gì chứ"

    "Sách có ghi" heeseung lật quyển sách nhìn mọi người

    "Tạo thành một vòng trong , nhỏ một giọt thuốc điều chế đặt một vật đã xuyên không cùng chính giữa"

    Quyển sách được gập lại heeseung ngước lên nhìn mọi người, những con mắt ngờ nghệch nhìn nhau

    "Giống triệu hồi quá" jeongseong gãi đầu

    "Vậu bao giờ mới được trở về đây" sunoo ngồi thụp xuống vuốt trán

    "Tối nay, đúng 12h"

    Sáu đôi mắt nhìn sunghoon, hắn thấy mình bị nhìn như vậy lạ liền bổ sung

    "Viên ngọc phát sáng đúng 12h, về thôi"

    Nói xong liền bế sunoo về, đằng sau chủ còn 4 người ngơ ngác

    "Lo quá" sunoo gục đầu vào vai sunghoon

    Sunghoon bế cậu về phòng liền với tay xoa đầu

    "Ổn thôi đến khi về ta sẽ chạy đi tìm ngươi "

    "Hừ tìm bằng mắt"

    Sunghoon chỉ bật cười rồi gọi người chuẩn bị nước để tắm

    "Này ta không tắm đâu, đi ngủ đây"

    "Tắm nhanh lên người thơm lắm à"

    "Hừ ứ đấy" sunoo dẫy dụa ụp mặt xuống gối

    Sunghoon mặt vẫn lạnh lùng lôi cổ áo cậu dậy xách đi

    "Ta bảo không rồi mà"

    .

    .

    .

    Canh 12h rung lên, cả 6 người có mặt cùng vây thành vòng tròn

    "Nhìn như một lũ hề vậy" jeongseong nín cười mà thốt

    "Tên điên mau nín mỏ lại" jungwon liếc hắn rồi gật đầu với heeseung

    Một giọt thuốc điều chế nhỏ xuống , đôi giày đỏ được jungwon tiến lại đặt vào, sunghoon cũng lôi viên ngọc thạch cầm trên tay

    "Nó phát sáng rồi"

    Sunoo bất ngờ kêu lên chỉ tay vào viên ngọc

    Một sương mờ bao trùm viên ngọc sáng tỏa ra, tiếng ù ù bên tai

    Khung cảnh màu đen hiện lên trước mặt

    "Sunghoon , jake hyung, jungwon,..mọi người"

    Sunoo mở mắt thấy xung quanh đều một mùa đen bỗng một bàn tay chạm lên vai cậu

    "Sunoo"

    Sunoo quay ra sau "Sunghoon"

    Có cả jungwon và mọi người ở sau

    "Sao chúng ta chưa trở về" jake lên tiếng ngồi thụp xuống

    "Hay thiếu xót cái gì" heeseung cố nhớ lại

    "Mọi người...." jeongseong ngập ngừng rồi nói tiếp .

    "Nếu chúng ta trở về thời hiện đại vậy những cái xác ở thời đại sẽ đi đâu"

    Đúng rồi!

    Nguyên chủ của cái thân thể này không ai biết là ai

    "Họ bây giờ ở đâu"

    Sunoo thấy tiếng động nhẹ, quay ra đằng sau là hộp âm nhạc búp bê, cô gái bằng sứ ở giữa đang xoay theo tiếng nhạc

    "Cái này chẳng của hyung sao" jungwon lên tiếng

    "Là giấc mơ, chúng ta đang ở trong giấc mơ" sunoo nhìn mọi người

    Trong giấc mơ cậu hay mơ thấy món vật này chẳng hay thân thể của cậu đang ngủ

    "Vậy tức là thân thể của chúng ta ở hiện đại đang được linh hồn của thời đại này chiếm giữ" sunoo nói tiếp.

    "Chúng ta phải nghĩ cách tập trung họ vào nơi mà chúng ta đã xuyên không đến"

    "Nhưng bằng cách nào"

    Nan giải nằm ở đâu, chẳng có cách nào bay về để kéo họ cùng một chỗ cả

    "Chỉ còn cách giờ nhờ ai đó túm họ lại thôi" jake khoanh tay nhăn mặt

    "Niki"

    Cái tên quen thuộc xuất hiện trong đầu sunoo

    "Đúng rồi nhóc con có thể giúp, nhưng không lẽ chui vào đâu tên nhóc sao" jungwon méo mặt nhìn sunoo

    "Vào được giấc mơ của tôi chắc cũng có cách để báo mộng trong giấc mơ của niki" sunoo ngẫm nghĩ

    "Được cùng trở về nghĩ cách"

    Sunghoon cầm viên ngọc lên, mọi người cũng bắt đầu nắm tay nhau

    Khung cảnh thay đổi, họ đã trở về địa điểm cũ

    "Hây về rồi" jungwon nhảy cẫng lên

    "Bao nhiêu tan tành rồi" sunoo bĩu môi trong tay vẫn ôm hộp nhạc

    "Sunoo, hyung cầm đồ ở hiện đại về kia" jungwon bất ngờ chỉ tay

    "Đúng rồi nhỉ"

    "Ba người quen niki"

    Bấy giờ heeseung mới lên tiếng nhìn ba người jake sunoo và jungwon

    Cả ba đều gật đầu thay cho lời nói, sunoo lên tiếng đáp "Ngươi quen em ấy sao"

    "Tên tiểu quỷ" sunghoon cười khẩy

    "Uhm quen biết ở trường"

    "Nhóc đó làm mẫu ảnh nên tôi cũng khá thân" jeongseong khoanh tay nói

    .

    .

    .

    .

    Niki nằm gục trên bệnh viện bên cạnh là 6 cái giường với những khuôn mặt quen thuộc đang hôn mê

    Một cánh cửa với luồng ánh sáng lạ phát ra, Niki bước vào đó trước mắt cậu là sunghoon và sunoo

    "Sunghoon hyung cả sunoo hyung nữa" Niki chạy đến

    "Tiểu quỷ , nhóc đang mơ sao vậy nhớ kĩ thân thể của tụi anh đang nằm cạnh em, nhưng chri có linh hôn thì không phải , em chính là cầu nối cuối cùng"

    "Đúng hãy gom tất cả 6 linh hồn của tụi anh vào đúng chỗ phát sáng, jake jungwon và anh trước tivi ở chung cư, sunghoon vàheeseung..." sunoo ngước lên nhìn sunghoon ý chỉ nói tiếp

    "Sân sau trường, jeongseong nhóc biết chứ" sunghoon nhìn cái gật đầu của niki rồi nói tiếp."

    Là địa điểm cuối cùng em gặp nó"

    "Nhưng em chỉ là một học sinh" niki ngập ngừng lên tiếng

    "Với lại các anh đều nằm cùng chỗ em mới có thể đến thăm"

    "Bọn anh biết nhưng không còn cách nào khác" sunoo thở dài nhìn kiki

    "Đừng lo nhóc mạnh hơn nhóc tưởng đấy, sắp hết thời gian rồi tụi anh đi đây"

    Chưa để niki nói hai người đã biến mất, cậu cũng bật dậy sau giấc mơ

    "Là thật sao"

    Tiếng động lạ phát ra đằng sau

    "Cậu đầu vàng" giọng nói trầm lắng thốt lên

    Sunghoon đã tỉnh dậy

    .

    .

    .

    Niki nhìn tất cả 6 con người trước mắt, người thì nhìn chằm lấy cậu, người thì thủ sẵn cái kiếm,...

    đủ thứ trên đời

    "Nghe đây tôi chính là người sẽ giúp các cạu về thời của mình"

    "Đây là đâu" sunghoon lên tiếng

    "Có vài chút trục trặc nên tất cả mọi người đều bị xuyên không đến đây"

    "Tôi có cách giúp mọi người"

    Niki kể tóm lại toàn bộ câu chuyện cho mọi người và nhũng gì nhóc thấy được

    Cả 6 người cũng gật gù sự đa nghi cũng giảm dần

    "Vậy đi đến chỗ này nhé.."
     
    Ta Là Vua, Vua Là Của Ta _Sunsun/Heejake/Jaywon
    Chương 17


    Sau cơn mơ hôm qua Ni-ki lặng lẽ làm điều không ai tin nổi.

    Cậu gọi taxi chở từng người về địa điểm xuyên không đến đây, đặt đúng vị trí mà ánh sáng từng xuát hiện

    "Jungwon ,sunoo cả jake nữa mấy anh đứng đấy chờ tôi"

    Ni-ki chạy ra chiếc điện thoại đang được chiếu sunghoon heeseung jeongseong ở đối diện

    "Các anh có thấy tôi không"

    Cả ba đầu dây bên kia nhìn chăm chăm vào chiếc cam đằng trước rồi gật đầu

    Ni-ki thấy mọi thứ đều ổn liền nhớ lại những gì sunghoon và sunoo dặn

    "Ni-ki em dắt mọi người trở về địa điểm xuyên không thì nhớ để họ đọc câu nói này lên 'Thân xác quy tụ , linh hồn thức giấc' "

    "Thân xác quy tụ..., uhm được rồi" Ni-ki ngước lên nhìn bọn họ

    Sau khi dặn dò ba người jungwon sunoo và jake xong câu gửi giọng nói tới hai cái cam kia, jeongseong sunghoon và heeseung cố gắng nhớ lời dặn rồi cùng nắm tay

    Ni-ki bật ngọn đèn được sunoo đưa trong giấc mơ "Mọi người bắt đầu rồi...."

    'Thân xác quy tụ , linh hồn thức giấc'

    Ánh sáng chói lóa lóe lên, một luồng sáng yếu ớt xuất hiện giữa không trung, nhưng....chưa đủ mạnh

    Ni-ki mở mắt khung cảnh vẫn như cũ, sau đó liền đón ba người kia trở về nhà của jungwon sunoo và jake

    "Sao chúng tôi chưa trở về" sunghoon lên tiếng

    "Các anh tôi chỉ mới nhận tín hiện các anh đã về đúng địa điểm xuyên không" ni-ki nhìn mọi người rồi nghiêm túc nói tiếp "Vào 12h đêm mai chúng ta sẽ làm lại"

    .

    .

    .

    "Hớ"

    Sunghoon và sunoo cùng nhau tỉnh giấc, hai người nhìn nhau toát hết mồ hôi

    "Ngươi có thấy gì không" sunoo mở to mắt nhìn xung quanh

    "Có là giấc mơ của ni-ki, chúng ta đã gặp thằng bé"

    "Thân xác quy tụ,......." sunoo cố nhớ lại những câu nói vừa hiện trong đầu

    "Các thân thể ở hiện đại đã quy tụ lại rồi, có lẽ ngày mai chúng ta sẽ thực hiện lại lần nữa"

    "Được chuyện này sáng mai hãy nói, nghỉ ngơi đi" sunghoon kéo cậu xuống đắp chăn

    Đêm dài cứ thế trôi ___

    "Thật sao"

    Jungwon lay người cậu như chưa tin vào mắt mình

    "Vậy là hai người vào được giấc mơ của Niki" jake nhìn hai người

    Sunoo gật đầu rồi kể lại toàn bộ chuyện hôm qua

    "Được vậy đêm nay hãy làm một lần nữa" heeseung cầm lọ thuốc trong tay

    .

    .

    .

    Sát nút 12h đêm mọi người lại cùng nhau tập hợp thành vòng tròn như đêm nhưng lần này có một ngọn đèn được đặt ở giữa, nó chưa được thắp sáng

    Ở bên hiện đại, Ni-ki nhìn thấy ngọn đèn sunoo đưa phát sáng liền đứng bật dậy

    "Các anh bắt đầu được rồi"

    6 con người cùng nắm tay một bên cổ đại một bên hiện đại, heeseung tiến lên trước nhỏ giọt thuốc lên viên đá, câu nói bắt đầu vang lên

    'Thân xác quy tụ , linh hồn thức giấc'

    Cánh cửa gỗ bật ra ánh sang xanh lóe lên, lần này nó đã đủ mạnh bật tun cánh cửa không gian yên tĩnh hiện ra

    12 con người ở thời đại khác nhau đang đứng đối diện

    "Các cậu là người ở cổ đại" sunoo lên tiếng trước

    "Cậu đang ở thân xác tôi" sunoo cổ đại bước lên chỗ cậu

    "Uhm"

    "Cánh cửa kia rồi, đã đến lúc phải đi" jeongseong chỉ tay về chiếc cửa đối diện

    "Mọi chuyện ở cổ đại đã được giải quyết" sunghoon vỗ vai sunghoon cổ đại

    "Cảm ơn các ngươi, đi nhé"

    12 người ôm nhau thay lời tạm biệt, cùng bước trở lại cánh cửa

    Một tiếng nổ nhẹ vang lên - không ồn ào mà như tiếng gió vang lên

    Bảy thân xác đồng loạt mở mắt

    Ni-ki đứng đó nhìn mọi người, đôi mắt hơi ngấn nước cười rạng rỡ

    "Mừng mọi người về nhà"

    -------------------

    Cả nhóm ngồi ở nhà sunoo giãi bày tâm sự

    "Không ngờ luôn đấy em cứ nghĩ là mơ cơ" Ni-ki hào hứng nói với mọi người

    "Thì nhóc gặp tụi này trong mơ còn gì" sunghoon lên tiếng trêu chọc"

    "Uh nhỉ" nhóc gãi đầu cười gượng

    "Vậy là ta không phải tìm ngươi nữa"

    Sunghoon quay sang sunoo nắm tay , ánh mắt dịu dàng nhìn cậu

    "Uhm như thế này nhé"

    "Có thể coi là lời tỏ tình không"

    "Nè hai người này thôi đi" jungwon kéo sunoo ra khỏi sunghoon

    "Hừ người ta ế mà mấy hyung" Ni-ki trêu chọc nhìn

    "Heeseung hyung và jake hyung hơi mờ ám nhỉ"

    Hai con người bị nhắc đến liền giật mình mà buông cái ôm dở dang

    "Người ta có tình yêu từ lúc ở bên kia rồi"

    Jungwon huých vai jake làm anh ngại ngùng mà đánh cậu cái cho thỏa đáng

    "Vậy jungwon hyung và jeongseong hyung thì sao đây...." sunoo híp mắt nhìn jungwon như vừa trả thù

    Jungwon ngượng ngùng khi bị trêu liền đưa mắt nhìn jeongseong

    "Cứ gọi là jay đi"

    "Anh tên jay sao" jungwon nhìn thẳng jay mà nói

    "Uhm tên bây giờ"

    Jay nhìn chằm jungwon làm cậu phải chạy về chỗ anh nhéo mũi

    "Đừng có nhìn, nhìn hoài"

    Jay bật cười lôi cậu xuống ngồi cạnh

    "Hơi nghi ngờ rồi đấy" sunghoon lên tiếng nhìn đôi trẻ

    Ni-ki cười nhẹ nhìn mọi người, đút hai tay vào túi áo hoodie, sờ thấy vật gì cứng cứng

    "C....các hyung"

    Mọi người quay ra nhìn vật Ni-ki đưa ra

    Một viên ngọc tím bị thủng một lỗ nhỏ ?????
     
    Ta Là Vua, Vua Là Của Ta _Sunsun/Heejake/Jaywon
    Phần 2


    Chương 18:

    "Wtf???

    Quái quỷ gì vậy"

    Jungwon ôm đầu nhìn viên đá.

    Mọi người ai cũng trố mắt lên nhìn

    "Không lẽ chúng ta sẽ xuyên không tiếp à" sunoo mếu máo

    "Này không lẽ sẽ đến tương lai" jay tươi cười nhìn mọi người

    Trông tên đó không có gì là sợ

    "Đồ điên" jungwon cốc đầu jay lườm nguýt

    "Không" heeseung đột nhiên nghiệm giọng nói .

    "Có lẽ Ni-ki cũng bị xuyên không như chúng ta"

    "Cái gì em cũng vậy sao" Ni-ki bất ngờ

    "Chỉ là ....nhóc bị kẹt lại nên không thể xuyên không cùng bọn anh, thân thể ở cổ đại có lẽ chưa về"

    Heeseung nói xong bỗng chiếc đèn cạnh Niki , cái đèn vẫn còn đó nó đang cố sáng một tí

    "Sao cái đèn lại sáng vậy" jungwon bò lại gần chiếc đèn

    "Cẩn thận" jay lấy tay cản lại

    Ni-ki cầm chiếc đèn để lại gần với mọi người hơn, chiếc được đặt chính giữa, một giọng nói vang lên

    "Các cậu có nghe thấy chúng tôi không"

    "Sunghoon" sunoo lên tiếng

    Giọng nói trầm ấm quen thuộc này sunoo nghe quá quen rồi

    "Sunghoon anh xem có phải sunghoon ở cổ đại không"

    Sunghoon gật đầu rồi tiến tới

    "Có phải cậu không sunghoon"

    "Đúng là chúng tôi"

    "Sao các cậu nói được vậy"

    "Lúc trở về đây chúng tôi bị sót mất một người nhưng xem tất cả sổ sách và thuốc các cậu điều chế còn giang dở vẫn không thấy tung tích gì"

    Sunghoon cổ đại nói tiếp

    "Chúng tôi thấy ngọn đèn ở bên hồ sen còn sáng liền thấy hình ảnh các cậu nên đoán nó có thể kết nối đến thế giới bên kia"

    Mọi người nhìn nhau kinh ngạc, sunghoon nhíu mày rồi nói tiếp

    "Người các cậu tìm là ai"

    "Riki"

    Cả đám cùng nhìn lên Ni-ki

    "Vậy có tên khác không"

    Bên kia liền nhanh nhảu trả lời

    "Là ni-ki, thằng bé còn kẹt lại ở đâu đó".

    Heeseung cổ đại nói với giọng vội vã

    "Là heeseung" jake lên tiếng nhìn heeseung

    "Vậy các cậu thấy manh mối gì không" sunoo lên tiếng

    "Chúng tôi thấy cái vòng của Ni-ki" jungwon cổ đại cất giọng nói

    "Được chúng tôi sẽ giúp" sunoo lên tiếng

    "Vậy chúng ta kết nối bằng cách nào" heeseung cổ đại nói ở đầu bên kia

    "Cứ 12h đem chúng tôi sẽ đốt ngọn đèn, các cậu cứ để nó bên hồ sen" sunoo cầm cây đèn lên nói

    "Được, đa tạ" sunghoon cổ đại nói

    Ngọn đèn tắt đi sau khoảng 1 tiếng

    "Vậy là người tên Ni-ki gì đó vẫn kẹt đâu đó trong khoảng không gian xuyên không" Ni-ki nhìn mọi người nói

    "Thôi chuyện này để mai dù sao cũng không có dữ liệu gì để ta điều tra" jay tựa đầu lên sofa

    "Ơ thế 12h đêm rồi về kiểu gì" jake nhìn ra cửa sổ bên ngoài rồi ngoái đầu vô nói

    Giờ mới nhận ra, cả lũ nói chuyện đến đêm rồi

    "Em tính thế này, căn hộ của tụi em cũng khá to"

    Sunoo đứng dậy nhìn mọi người

    "Mọi người cứ ở đây, có ba phòng ngủ, chia nhau ra nằm"

    Mọi người thấy cũng hợp lí liền gật đầu

    "Tôi ngủ với em" sunghoon đứng dậy khoác vai sunoo

    "Ủa gì dạ sunghoon, vậy tôi sẽ ở ké phòng em"

    Jay nhìn đưa bạn rồi chạy liền sang jungwon

    "Thế anh không chê sang phòng em ngủ" jake quay sang nhìn heeseung

    "Khoan khoan vậy còn em"

    Ni-ki nhìn đám người ân ân ái ái trước mặt, rồi cái thân thể nhỏ bé này thì sao

    "Ờm có cái đệm jake hyung hay làm khuya ở góc phòng , nhóc nằm đó nhé"

    Jungwon nhìn niki rồi chỉ tay ra chỗ cái đệm ở góc phòng

    Ni-ki nhìn cái đệm rồi thở dài, ế cũng là cái tội đó

    "Ở đây heeseung hyung là lớn nhất, đúng không" jungwon lên tiếng

    "Uh anh năm tư" heeseung gật đầu nhìn jungwon

    "Ồ jake hyung năm ba" sunoo nói rồi chỉ tay vào jake

    "Tôi và jay cũng năm ba" sunghoon giơ tay lên nói

    "Em năm nhất, là bé nhất rồi" ni-ki hào hứng nói

    "Thế sunoo và jungwon năm hai sao" jay nhìn sunoo rồi jungwon

    "Em vượt lớp" jungwon khoanh tay nói

    "Đỉnh quá xá"

    "Mai đi học lại rồi" sunoo thở dàu nằm ườn ra sofa

    "Hyung học khoa thiết kế thì mệt gì chứ" ni-ki liếc nhìn sunoo

    "Ở đây ai cũng khoa quản trị không thì kinh doanh"

    "Thật à vậy có mỗi em và jungwon khoa thiết kế sao" sunoo mở to mắt nhìn jungwon

    "Đại học Hypen" sunghoon nói

    "Cùng trường" Ni-ki đột nhiên reo lên

    May thật vậy là cả 7 người đều học cùng một trường

    "Vậy mai đến trường tìm manh mối" jake đứng lên

    "Mọi người cứ tụ tập ở đây cho đến khi xong chuyện"

    Mọi người nghe xong cũng gật gù, rồi phòng ai người đó về

    Sáng hôm sau, tất cả có mặt ở trường, góc thư viện trường xuất hiện 7 con người thần thần bí bí

    "Heeseung hyung có thấy gì không" sunghoon cầm quyển sách nhìn heeseung

    "Em tìm thấy quyển này"

    Sunoo bước đến trên tay là quyển sách da dày cộm

    "Khá cổ nhỉ"

    Sunoo mở ra bên trong quyển sách ở trang giữa có một tờ giấy rách thò ra ngoài

    "Gì đây" jake kéo tờ giấy ra

    Cả đám chụm đầu vào xem

    Chỉ có một dòng chữ

    'Tủ 77 nơi góc tối'

    Cả đám không hẹn nhìn vào góc tối trong thư viện, những quyển sách cũ kĩ được cất trong đó
     
    Ta Là Vua, Vua Là Của Ta _Sunsun/Heejake/Jaywon
    Chương 19


    Tối hôm dó cả bọn lẻn vào thư viện trường

    "Cũng nhiều sách phết"

    Sunghoon phủi bụi trên kệ sách

    "Quyển này lạ quá"

    Jake cầm quyển sách da cũ kĩ trên đó có kí hiệu 77

    "Ơ đúng cái tử số 77 rồi này, jake hyung mở ra đi" Ni-ki vội vàng lên tiếng thúc dục jake

    Jake lật nhanh từ trang sách, cuối cùng dừng lại ở trang bị sách một góc khá to

    "...năm ấy người mang sức mnahj giám sát dòng thời gian đã đánh đổi ký ức để giữ lại trật tự.

    Người đó là..."

    "Ơ"

    Cả bọn ngơ ngác nhìn nhau, jake run tay

    "Bị rách rồi.

    Không thấy tên nào cả nữa"

    Ni-ki vội chạy lên tìm lục tủ đồ số 77, bên trong là cái vòng có ngọc thạch tím

    "Các anh"

    Ni-ki chìa chiếc vòng cho mọi người xem

    "AI đó"

    Đột nhiên bảo vệ soi đèn pin từ đâu bước vào, cả đám chui vào góc tối để trốn, chỗ trốn đủ tối nên bảo vệ không để ý mà đi ngay

    "Để anh lên xem"

    Heeseung ngó ra ngoài xem bảo vệ đi chưa liền quay lại nhẹ nhàng xem ngăn tủ 77, bên trong đó còn một cuốn sổ nhỏ...bị khóa

    "Thử ngày sinh nhật xem" sunoo nghĩ một lúc lên tiếng

    "Không được"

    "Vậy...sinh nhật em"

    Ni-ki cầm cuốn sổ lên mở thử.

    Cạch.

    Cuốn sổ được mở ra

    "Ra rồi" sunoo bật cười nhìn cuốn sổ

    "Nếu đã tìm thấy thì có nghĩa cậu đã nhớ ra rồi"

    Ni-ki đọc dòng chữ được khắc bên trong đó

    "Chúng ta đã quên gì sao"

    Trở lại căn hộ quen thuộc cả đám ngồi xung quanh cái đèn

    "Sao em thắp mãi bọn họ vẫn không lên tiếng"

    Ni-ki thắp sáng cây đèn hơn tiếng đồng hồ, nhưng bên cổ đại không một ai lên tiếng

    "Alo , các cậu nghe thấy chứ"

    Sunoo cầm cây đèn lên hét to

    "Suno hyung cái lo vậy"

    Jungwon bịt tai lại nhăn mày nhìn sunoo

    "C...chiéc...v...v..vòng"

    Tiếng nói phát ra yếu ớt, không rõ ở đầu bên kia

    Cả đám nhìn nhau sợ hãi

    "C...chuyện gì vậy"

    Ni-ki sợ hãi nhìn các anh

    "Trò chơi bắt đầu"

    Một người áo đen , mặt mày không rõ ở bên cổ đại xuất hiện, xung quanh là những người cổ đại đang nằm gục ra
     
    Ta Là Vua, Vua Là Của Ta _Sunsun/Heejake/Jaywon
    Chương 20


    "Ni-ki mau thắp lại đi"

    Heeseung cầm cây đèn từ tay Ni-ki

    "Alo các cậu nghe thấy không"

    Cả bọn nín thở, không khí đáng sợ bao trùm

    "C..chúng tôi đây"

    Ai nấy cũng thở phào khi nghe thấy giọng nói

    "Các cậu có thể rút ngắn thời gian tìm riki được không"

    "Các cậu ổn chứ" sunoo lên tiếng

    "Ở bên này khá nguy hiểm, người đó đã xuất hiện, nhưng chúng tôi vẫn ổn"

    "Người đó là ai" jake nói

    "Người hủy hoại thời gian và không gian"

    Cả đám nhìn nhau

    "Chiếc vòng, chính nó là chìa khóa"

    "Chúng ta không thể trò chuyện qua ngọn đèn được nữa, chiếc vòng của riki sẽ là cầu nối"

    "Bây giờ bọn tôi không đủ người, nhưng người khác bị chia rẽ, chỉ có tôi (Sunghoon) và sunoo, jake đang nói chuyện với các cậu"

    "Chiếc vòng sẽ phát sáng lúc 12h đêm , bọn tôi ai cũng có một viên ngọc để phát tìn hiệu, các cậu nhớ giữ nó cẩn thận"

    "Chiếc vòng không đủ mạnh chỉ có thể nói đến đây"

    "Chúng tôi..."

    Ngọn đèn chợt tắt, sự căng thẳng lại len lỏi quanh căn phòng

    "Riki , chúng ta phải tìm cậu ấy nhanh nhất có thể" jungwon cầm chiếc vòng giơ lên

    "Uh, cậu ấy có lẽ đủ khả năng làm chiếc vòng mạnh lên" sunoo gật đầu nhìn jungwon

    "Phải trở về cổ đại một chuyến rồi" sunghoon nhìn mọi người

    Tất cả đều gật đầu

    Nhưng gì thì gì vẫn phải ngủ

    Khò

    .................

    Cả đám hôm nay sẽ chia nhóm để tìm thông tin về riki

    "Sunghoon đến thư viện xem"

    sunoo kéo tay áo sunghoon đi đến thư viện, vừa bước vào hai người sững sờ, không khí hôm nay ở thư viện không yên ắng mà xôm hơn

    Sunoo kéo sunghoon ra một góc

    "Này sao nay ồn quá vậy" sunoo thì thầm vào tai hắn

    "Suỵt xem họ nói gì"

    "Ây biết gì không"

    Hai nữ sinh đằng sau họ lên tiếng

    "Chuyện gì, này thấy ồn lắm nhé"

    "Nghe nói có nữ sinh hôm qua gặp ma"

    "Thiệt á"

    "Ừ , cậu ấy vô phòng đựng đồ của trường, đi ngang qua cái gương thấy nó kêu lên, còn lởn vởn hình bóng người vẫy tay"

    "Rồi cậu ta hét lên ngất trước cửa"

    "Sunghoon , hình như.."

    "Uhm có thể là riki"

    "Đi tìm mọi người thôi"

    Sunghoon kéo sunoo đứng đậy.

    Hai người tới sân sau , nơi cả đám hẹn nhau.

    Vừa tới nơi đã thấy mọi người đều đông đủ cả

    "Mọi người.."

    Sunghoon cùng sunoo chạy đến

    "Biết chuyện rồi chứ"

    Nghe sunghoon hỏi ai cũng gật đầu, kéo nhau đến phòng để đồ

    Bước vào căn phòng, đâu cũng thấy bụi, jake thấy chiếc gương to như lời đồn liền gọi mọi người

    "Ni-ki nhóc thử làm gì đi"

    Ni-ki nhìn chiếc gương một lúc rồi chợt nhớ ra chiếc vòng cổ, cậu giơ nó ra trước gương, ánh sang ở góc vỡ len lói ánh sáng

    Một bóng người mở ảo hiện ra, dần dần người đó hiện lên rõ hơn

    "R...riki" Ni-ki nhìn gương

    "Cảm ơn đã cứu tôi"

    "Các hyung" riki tiến lại nhưng bị chiếc gương ngăn chặn

    "Chúng tôi là những người hiện đại, các hyung của cậu ở cổ đại đang gặp nguy"

    Sunghoon tiến lên nói chuyện với riki

    'Nguy hiểm sao"

    "Cậu không biết sao" sunoo lên tiếng

    "Tôi....bị nhốt hơn 700 năm rồi"

    Cả đám đồng thanh "700 năm"

    Riki gật đầu nhìn mọi người hoảng hốt, cậu vẫn khuôn mặt buồn bã

    "Vậy làm sao để giúp cậu ra khỏi cái gương" ni-ki lên tiếng

    "Chỉ có cái vòng thôi, nhưng nó lạc đâu rồi"

    "Cái này sao"

    Ni-ki giơ chiếc vòng lên trước gương, riki như thấy vị cứu tinh liền gật đầu phấn khích

    "Sao cậu có"

    "Có lẽ tôi là bản thể ở hiện đại của cậu"

    "Giờ tôi phải làm gì"

    "Cậu giơ chiếc vòng lên trước gương đi"

    Ni-ki theo lời cậu giơ chiếc vòng lên, riki nhắm mặt nhẩm gì đó trong miệng

    Ánh sang chói load hiện lên, cái gương bị vỡ một mảnh, chàng trai với khuôn mặt giống ni-ki bước ra

    "Riki"

    Ni-ki phấn khích nhìn riki

    "C....cảm ơn mọi người"

    "May thật" sunoo reo lên

    "Chuyện quan trọng bây giờ là cần về cổ đại, để cứu các hyung của cậu"

    Sunghoon khoác vai sunoo nói với riki

    "Các hyung ấy sao rồi"

    "Bọn họ ổn nhưng không lâu nữa sẽ gặp nguy hiểm thôi"

    "Về về đi"

    "Cậu bình tĩnh" heeseung vỗ vai riki

    "Chúng tôi chưa tìm được cách trở về, nó bí ẩn quá"

    Riki ủ rũ nhìn mọi người

    "Cậu biết cách gì không riki" ni-ki hỏi

    "Tôi đã ở đây 700 năm , chiếc vòng này là năng lực cuối cùng rồi"

    "Chúng ta cứ về nhà đi, cách gì thì nghĩ sau"

    Sunoo lên tiếng, kéo mọi người ra khỏi phòng tránh làm ai nghi ngờ

    Riki khoác chiếc áo của sunghoon đưa, với cái mũ của jake trùm lên khá kín.

    Cứ thế tất cả cùng lẻn về, mong là không ai bị gọi trốn học

    Tối hôm đó, trong bàn ăn

    "Riki hợp khẩu vị chứ"

    Jungwon hỏi riki, đưa tay gắp cho cậu đồ ăn

    "Khá hợp, cảm ơn"

    "Khách sáo quá rồi, jungwon ăn đi"

    Jay bật cười trêu riki, đưa miếng cho jungwon

    "Hai người giống jeongseong hyung và jungwon hyung quá" riki cười nhìn hai người

    "Vậy sunghoon và sunoo có thế không" sunghoon cười khẽ nhìn riki

    "Còn hơn thế nữa, hai người họ tình cảm lắm"

    Sunoo nghe cậu nói vậy mặt đỏ lên, vỗ nhẹ vào sunghoon, khiến hắn bật cười xoa đầu

    "Hai người là....."

    "Là gì" sunoo quay phắt lại nhìn riki

    Sunghoon bật cười đút cậu miếng cơm

    "Em mau ăn đi, sặc bây giờ"

    "Ưm"

    "Ni-ki cũng khổ ha, ở bên cổ đại nhìn mấy hyung tình tứ thấy ghét"

    "Hứ mới thôi, mấy hôm nữa cắc tôi về cổ đại với cậu"

    "Tôi sẽ trốn"

    Mọi người cười đùa vui vẻ với nhau

    .

    "Riki cậu nói đi"

    Ni-ki cầm cái đèn lên cho riki

    "Nói được sao"

    Thấy cái gật đầu của ni-ki cậu mới cất tiếng nói

    "C...các hyung ơi"

    Không thấy tiếng nói

    "Em là riki"

    "Tôi nghe thấy rồi, các cậu ổn không"

    Giọng nói bên kia phát ra

    "S....sunghoon hyung"

    "Riki, đúng riki không"

    "Là em này hyung"

    "Nhóc con, ổn chứ" sunoo nói chen vào

    "Em ổn các hyung như nào"

    "Chắc em nghe thấy họ nói rồi chứ, tình hình hiện tại khá nguy hiểm nhưng bọn anh đã tìm được nhau" heeseung lên tiếng làm dịu đi

    "Bọn em muốn trở về"

    "Đưa đèn cho các cậu ấy đi"

    Riki nghe theo heeseung đặt đèn giữa mọi người

    "Chúng tôi đều nghe thấy các cậu nòi đi"

    "Ừm, cách để trở về các cậu hãy....."
     
    Back
    Top Bottom