Khác Ta là phàm giả duy nhất giữa vô vàn tiên tôn!

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
93,865
Điểm tương tác
0
Điểm
0
408923838-256-k374107.jpg

Ta Là Phàm Giả Duy Nhất Giữa Vô Vàn Tiên Tôn!
Tác giả: MewImmortalVenerable
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Từ vô hạn niên trước, từ chỗ "vô tồn tại vô giác" mà sinh ra "thôi diễn", tầng tầng lớp lớp Thời Không chồng chất, xâm lấn lẫn nhau, gọi là thời kỳ "trước cả Hỗn Độn sơ khai".

Sau đó, từ kết tinh của Thời Không mà sinh ra Bàn Cổ, tồn tại giữa Hư Vô Không Gian cùng Ngưng Động Thời Gian suốt mười vạn năm.

Khi Bàn Cổ vung rìu đầu tiên, tu vi được coi là cao nhất, vượt xa mọi đại năng khác, một kích khai thiên lập địa, khai sinh ra Tu Chân Giới - tức Tiên Giới ngày nay.

Sau khi khai thiên lập địa xong, Bàn Cổ biến mất, phân tách thành Tam Thanh Thủy Tổ.

Thân thể của Bàn Cổ hóa thành Thiên Đạo Đại Đạo.

Thiên Đạo có bốn vị đại diện: Hồng Quân Lão Tổ cùng Phân Hồn của hắn, Thiên Khai Tông Sư cùng Cường Túc Nương Vương - chính là đôi vợ chồng đầu tiên của thiên địa.

Từ đó, giống như Hồng Hoang, Thiên Đình được sinh ra, cùng các thượng thần cổ đại tồn tại trước đó, như Nữ Oa cùng một số vị khác....
*Lưu ý: truyện có sử dụng hỗ trợ từ trợ lý ảo (Artifical intelligent) để hỗ trợ ý tưởng nên hy vọng sẽ chấp nhận một số đoạn vô lý.



tutien​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [ Itanaru ] Yêu Em Trong Điên Cuồng
  • Ernesta Loid
  • [Phạn Việt x Kỳ Phong] Việt Tâm Phong
  • Xin lỗi vì tất cả (bắcxkhang)
  • [Drop](Đồng nhân Fairy Tail) Em gái của Zeref Dragneel
  • Yêu Đế xin ngài tha cho ta !!!!!
  • Ta Là Phàm Giả Duy Nhất Giữa Vô Vàn Tiên Tôn!
    Chương 1: Ta chính là Đạo Hà!


    [~Miêu tả~

    Từ vô hạn niên trước, từ chỗ "vô tồn tại vô giác" mà sinh ra "thôi diễn", tầng tầng lớp lớp Thời Không chồng chất, xâm lấn lẫn nhau, gọi là thời kỳ "trước cả Hỗn Độn sơ khai".

    Sau đó, từ kết tinh của Thời Không mà sinh ra Bàn Cổ, tồn tại giữa Hư Vô Không Gian cùng Ngưng Động Thời Gian suốt mười vạn năm.

    Khi Bàn Cổ vung rìu đầu tiên, tu vi được coi là cao nhất, vượt xa mọi đại năng khác, một kích khai thiên lập địa, khai sinh ra Tu Chân Giới – tức Tiên Giới ngày nay.

    Sau khi khai thiên lập địa xong, Bàn Cổ biến mất, phân tách thành Tam Thanh Thủy Tổ.

    Thân thể của Bàn Cổ hóa thành Thiên Đạo Đại Đạo.

    Thiên Đạo có bốn vị đại diện: Hồng Quân Lão Tổ cùng Phân Hồn của hắn, Thiên Khai Tông Sư cùng Cường Túc Nương Vương – chính là đôi vợ chồng đầu tiên của thiên địa.

    Từ đó, giống như Hồng Hoang, Thiên Đình được sinh ra, cùng các thượng thần cổ đại tồn tại trước đó, như Nữ Oa cùng một số vị khác.

    Cường Túc Nương Vương (Lưu Hiên Huyễn) cùng Thiên Khai Tông Sư (Đạo Thiên Tử) đã thôi nghén ra kết tinh đầu tiên vào thời đại Thiên Đạo ổn định tại phàm giới – nơi chịu tác động của Thiên Đạo sau khi chèn ép thành công Địa Đạo và Nhân Đạo.

    Người con đầu tiên chính là Tinh Túc Tiên Tử Tiên Tôn (tên thật Đạo Bính Hoa), nữ tôn đầu tiên, cũng là vị tôn mạnh mẽ nhất sau này.

    Tiếp theo là nam chính của chúng ta – Đạo Hà.

    Sau đó là một vị muội muội – Đạo Huyền, vị tôn giả nữ cường thứ tư.

    Thời đại họ sinh ra chính là dưới phàm trần.

    Đạo Thiên Tử cùng Lưu Hiên Huyễn đã lập ra một tông môn lớn là Thanh Vân Kiếm Tông để nuôi dưỡng ba vị.

    Trừ hai vị tỷ tỷ, nam chính từ đầu đã là nhân tộc, không rõ nguyên do.

    Ngụy Linh Căn, tu luyện gian khổ hơn bất kỳ phàm nhân nào, huống chi là thần tộc.]

    Hôm ấy, trời thanh khí tịnh, mây trắng lững lờ trôi trên đỉnh Thanh Vân Kiếm Tông, gió nhẹ mang theo hương linh thảo từ vách núi ngàn năm.

    Đạo Hà đứng trên cao đài Quan Vân, tay chống lan can ngọc thạch, ánh mắt xa xăm nhìn về phương xa.

    Phụ thân Đạo Thiên Tử cùng mẫu thân Lưu Hiên Huyễn đang đứng lặng lẽ nơi ban công Tông Chủ Điện, như thói quen từ bao năm, ngắm nhìn toàn bộ tông môn rộng lớn.

    Phụ thân Đạo Thiên Tử – vị Thiên Khai Tông Sư – thân hình cao lớn uy nghi, vai rộng ngang trời, tóc bạc như tuyết phủ dài đến thắt lưng, đôi mắt vàng kim lấp lánh thần quang, khuôn mặt góc cạnh như được thần đao khắc họa, thân mặc long bào trắng viền kim tuyến, toát lên khí thế khai thiên lập địa, chính là hình tượng của vị thần tộc tối cổ.

    Mẫu thân Lưu Hiên Huyễn – Cường Túc Nương Vương – dung mạo tuyệt mỹ, da trắng như tuyết, tóc đen óng ả buông xõa tận gót chân, đôi mắt phượng long lanh như chứa cả tinh tú, môi đỏ mọng, thân hình thướt tha trong y phục đỏ rực thêu hình phượng hoàng, mỗi cử động đều mang theo uy lực cường đại khiến thiên địa rung động.

    Đạo Hà chính là con trai thứ hai của hai vị, một tu sĩ được toàn tông quý trọng chỉ dưới Tông Chủ cùng Hôn Thê Tông Chủ.

    Song hắn không phải thiên kiêu kinh thiên động địa, cũng chẳng phải đại đế chuyển thế như trong những câu chuyện truyền kỳ.

    Ngoại hình Đạo Hà thanh tú mà bình dị: thân hình cân đối, mặt mũi thanh nhã, đôi mắt đen sâu thẳm mang vẻ hiền hòa, tóc đen dài buộc đơn giản bằng dải lụa trắng, thân mặc trường bào xanh nhạt viền bạc, không có hào quang thần tộc rực rỡ như cha mẹ hay hai vị tỷ muội.

    Hắn mang dáng vẻ của một nhân tộc thuần túy, khí chất ôn hòa, nụ cười luôn nhẹ nhàng, khiến người đối diện cảm thấy như được gió xuân vuốt ve.

    Hai vị tỷ muội của hắn thì hoàn toàn khác biệt.

    Tinh Túc Tiên Tử Tiên Tôn – Đạo Bính Hoa – nữ tôn đầu tiên, dung mạo diễm lệ vượt trần, tóc bạc phơ như sương mai, đôi mắt tím huyền ảo lấp lánh thiên địa linh căn, thân hình cao ráo, da trắng mịn màng, mặc tiên y trắng thêu tinh tú, mỗi bước chân đều toát lên uy nghi của vị tôn mạnh mẽ nhất thiên hạ.

    Đạo Huyền – vị tôn giả nữ cường thứ tư – trẻ trung hơn, khuôn mặt thanh lệ như hoa sen, tóc đen dài óng ả, đôi mắt sáng long lanh, thân mặc y phục tím nhạt, thân hình mềm mại nhưng ẩn chứa sức mạnh kinh người.

    Họ sở hữu thiên địa linh căn, trong một canh giờ tu luyện có thể thăng hai đến ba tiểu cảnh giới mà không cần tiên nguyên, chính là thiên kiêu trong thiên kiêu, vượt xa mọi thiên tài cùng thời.

    Còn Đạo Hà, dù chỉ là Nguyên Anh kỳ, lại được tôn trọng vì hai thứ đặc biệt nhất.

    Thứ nhất là Đại Ái, Nhẫn Nại và Hiền Hòa: hắn chưa từng gây chiến với bất kỳ ai, chưa từng tranh đoạt cơ duyên, là người gần nhất với từ "Lương Nhân Vương" trong cái thế giới vô tận hoàn vũ đầy mưu kế và sát phạt này.

    Thứ hai là Kiên Trì: hắn kiên trì hơn bất cứ ai, hơn bất cứ thứ gì.

    Ngụy Linh Căn, tu vi Nguyên Anh chỉ trong vỏn vẹn mười năm, đã chứng minh điều phi thường ấy.

    Hôm ấy khá đặc biệt, phải nói là khắc sâu mãi mãi trong tâm trí Đạo Hà.

    Cha mẹ hắn – hai vị thần tộc tối cổ – đã phi thăng lên Tiên Giới trong truyền thuyết.

    Từ ngày ấy, Thanh Vân Kiếm Tông ngày càng hưng thịnh, vô số thiên kiêu và đại năng từ bốn phương tụ về.

    Nhưng cũng vì vậy mà áp lực đè nặng lên vai Đạo Hà.

    Hai vị sư tỷ sư muội của hắn là thiên tài, thường xuyên rời tông đi tranh đoạt cơ duyên đất trời cùng các trưởng lão, nên hắn trở thành người quản lý toàn bộ tông môn, bảo vệ các đệ tử và thiên kiêu khỏi ngoại xâm.

    Trong tông môn lúc này có bốn vị Trưởng Lão trụ cột, mỗi vị đều có vai trò rõ ràng:

    · Trưởng Lão Thanh Vân Kiếm – vị lão giả râu bạc dài, thân hình gầy guộc nhưng mắt sáng như kiếm quang, chuyên trách truyền thụ kiếm đạo, rèn luyện kiếm ý cho đệ tử, đồng thời dẫn dắt các thiên kiêu ra ngoài tranh đoạt bí cảnh kiếm tu.

    · Trưởng Lão Huyền Thiên Trận – khuôn mặt nghiêm nghị, tóc trắng búi cao, thân mặc đạo bào đen, chuyên quản lý đại trận hộ tông, bố trí linh trận bảo vệ sơn môn, đồng thời nghiên cứu cổ trận pháp để hỗ trợ tu luyện cho các đệ tử.

    · Trưởng Lão Linh Dược Vương – lão bà tóc bạc trắng như cước, dung mạo từ tốn, chuyên luyện đan dược, chữa thương cho đệ tử, đồng thời quản lý linh dược viên, cung cấp tiên đan cho thiên kiêu đột phá.

    · Trưởng Lão Thủ Hộ – vị trung niên lực sĩ, thân hình cường tráng, mặt vuông, chuyên bảo vệ an ninh nội bộ tông môn, huấn luyện đệ tử phòng thủ, đồng thời giám sát các thiên kiêu khi họ trở về sau mỗi chuyến tranh đoạt.

    Dù vậy, Đạo Hà vẫn bị kẹt mãi ở Nguyên Anh kỳ vì linh căn quá phế vật, không thể đột phá.

    Cùng lúc đó, toàn bộ tông môn đang chuẩn bị cho một bí cảnh xuyên thời không đầu tiên trong lịch sử phàm giới – bí cảnh sẽ mở ra, liên kết trực tiếp với cơ duyên của Tiên Giới...

    Đạo Hà đứng lặng trên cao đài Quan Vân, gió lạnh lùa qua trường bào xanh nhạt, tâm trí chợt bay về một ký ức khắc sâu không thể quên.

    Đó là lần hắn cùng muội muội tham gia bí cảnh tìm kiếm cơ duyên, khi tu vi của muội muội hắn còn kém hắn đúng một tiểu cảnh giới.

    Bí cảnh lúc ấy là một mảnh không gian cổ xưa, trời đất u ám, sương mù dày đặc, vách đá đen ngòm khắc đầy phù văn thời thượng cổ, linh khí cuồn cuộn như sóng dữ.

    Đạo Huyền , muội muội của hắn – lúc ấy là Kim Đan hậu kỳ, dung mạo thanh lệ như hoa sen giữa sương sớm: khuôn mặt nhỏ nhắn trắng ngần, đôi mắt sáng long lanh mang vẻ lạnh lùng của thiên kiêu chịu áp lực, tóc đen dài óng ả buông xõa tận lưng, thân mặc tiên y tím nhạt thêu hình huyền vũ, mỗi bước chân đều toát lên khí thế cao ngạo, lạnh lẽo như băng sơn ngàn năm.

    Họ vừa bước vào vùng trung tâm bí cảnh, nơi một khối linh thạch cổ phát ra hào quang yếu ớt, thì đột nhiên bị chặn đường bởi hai bóng người.

    Người dẫn đầu là một Nguyên Anh kỳ – tên Huyền Minh Tử – thân hình cao lớn gầy guộc, mặt mũi góc cạnh đầy sẹo kiếm cũ, đôi mắt đỏ rực như máu, tóc trắng rối bù, thân mặc hắc bào thêu hình long xà ngoằn ngoèo, tay cầm một thanh trường đao đen kịt toát ra sát khí ngút trời.

    Đồng bọn của hắn là Huyết Thủ Đạo Nhân – một Kim Đan kỳ, thân hình thấp bé nhưng nhanh nhẹn như quỷ, khuôn mặt nhăn nheo, mắt nhỏ ti hí lóe lên hung quang, tay đeo đầy huyết sắc thủ hoàn, thân mặc đạo bào đỏ sẫm nhuộm máu, miệng luôn cười âm u.

    Từ giai đoạn đầu, Đạo Hà đã tỏ ra ngang hàng với Huyền Minh Tử.

    Hai người giao thủ bằng kiếm khí và chưởng pháp, từng chiêu từng thức đều khiến không gian rung chuyển.

    Đạo Hà dùng kiếm chỉ bình thường của Thanh Vân Kiếm Tông, thân pháp nhẹ nhàng, mỗi đường kiếm đều mang theo khí thế kiên trì bất diệt.

    Huyền Minh Tử thì hung mãnh, đao pháp như cuồng phong bạo vũ, mỗi nhát chém đều xé toạc không khí, mang theo tiếng gầm của long xà.

    Hai bên đánh nhau hơn trăm chiêu, kiếm quang va chạm đao khí, tiếng nổ vang vọng khắp bí cảnh, đá vụn bay tứ tung, linh khí hỗn loạn.

    Nhưng rồi Huyết Thủ Đạo Nhân chen vào.

    Hắn lén lút thi triển huyết sắc thủ ấn, hóa thành hàng trăm bóng tay máu đỏ lao tới từ phía sau, đồng thời tung ra một quả huyết đan nổ tung, biến khu vực thành biển máu ăn mòn linh lực.

    Đạo Hà bị ép vào thế hạ phong, thân thể rung lên, máu tươi trào ra khóe miệng, tu vi Nguyên Anh bắt đầu dao động.

    Huyền Minh Tử cười lớn, đao pháp càng thêm hung tàn, chém thẳng vào ngực Đạo Hà.

    Chính lúc ấy, Đạo Hà chắp hai tay lại, một tay đưa cao lên trời, một tay đặt ngay trước ngực, mắt nhắm nghiền, miệng hô to từng chữ vang vọng như lôi âm:

    "Ngũ Tâm Chỉ, Hành Lôi Quyết!"

    Một chưởng đánh ra, thiên địa biến sắc.

    Năm ngón tay hóa thành năm đạo lôi quang tím đen, mang theo sức mạnh phá không gian, chém đôi cả vùng không gian họ đang đứng.

    Những vết nứt không thời gian vỡ òa, như miệng quái vật khổng lồ nuốt chửng mọi thứ.

    Huyết Thủ Đạo Nhân bị hút vào trước, thân thể tan nát trong tiếng kêu thảm thiết, huyết đan nổ tung ngược lại nuốt chính hắn.

    Huyền Minh Tử cố giơ đao chắn, nhưng lôi quyết xuyên qua, chém đứt một cánh tay, máu tươi phun ra như suối, thân thể bay ngược trăm trượng, đập mạnh vào vách đá, miệng phun máu tươi, ánh mắt đầy kinh hãi.

    Trận chiến khốc liệt đến mức cả bí cảnh rung chuyển, linh khí hỗn loạn, sương mù tan biến, để lộ ra những vết nứt không gian vẫn còn đang lan rộng.

    Đạo Hà dù thắng, nhưng tu vi bị tổn hại nặng nề, Nguyên Anh kỳ suy yếu rõ rệt, thân thể run rẩy, máu tươi thấm đỏ cả trường bào xanh nhạt.

    Nhưng chính trận chiến ấy lại khiến Đạo Huyền – muội muội vốn lạnh lùng vì áp lực thiên kiêu – dần thả lỏng.

    Nàng nhìn bóng dáng anh trai đứng chắn trước mình, dùng thân thể phế vật để bảo vệ nàng khỏi bàn tay bắt nạt và đoạt xá của kẻ xấu, đôi mắt sáng long lanh chợt dịu lại, khóe miệng khẽ nhếch lên nụ cười hiếm hoi, như thể lần đầu tiên nàng nhận ra.

    Ký ức ấy chưa nguôi, thì một hồi ức khác lại ùa về trong lòng Đạo Hà, đắng chát hơn, đau đớn hơn, khiến hắn khẽ siết chặt lan can ngọc thạch đến run lên.

    Lần ấy, Thanh Vân Kiếm Tông bị một tông môn ma đạo từ phương bắc xa xôi đột ngột chạm trán.

    Tông môn kia chính là Huyết Ma Thiên Tông – một thế lực ma tu hung danh đã tồn tại từ thời Hồng Hoang hỗn loạn, chuyên hút linh huyết tu sĩ để luyện ma công.

    Thủ lĩnh dẫn đầu là Huyết Ma Tôn Chủ – một lão quái Luyện Hư hậu kỳ, thân hình cao lớn như núi, da đỏ như máu tươi, tóc đỏ rực rối bù như lửa địa ngục, đôi mắt vàng hung ác lóe lên sát khí ngút trời, thân mặc hắc giáp ma văn khắc đầy phù chú huyết sắc, tay cầm một thanh ma đao khổng lồ dài hơn trượng, lưỡi đao đen kịt toát ra khí tức diệt hồn diệt phách.

    Lúc bấy giờ, Đạo Bính Hoa – Tinh Túc Tiên Tử Tiên Tôn, tỷ tỷ của hắn – đã là Luyện Hư kỳ, dung mạo diễm lệ vượt trần vẫn như xưa: tóc bạc phơ như sương mai dài tận gót chân, đôi mắt tím huyền ảo lấp lánh thiên địa linh căn, thân hình cao ráo thướt tha trong tiên y trắng thêu tinh tú lấp lánh, mỗi cử động đều mang theo uy nghi tôn giả, khí thế như một vị nữ thần giáng thế.

    Còn Đạo Hà lúc ấy mới khó khăn lắm mới đột phá lên Hóa Thần kỳ, thân thể vẫn thanh tú bình dị, trường bào xanh nhạt đã nhuốm chút bụi trần, khuôn mặt thanh nhã mang vẻ hiền hòa nhưng ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết.

    Trận chiến xảy ra ngay trước sơn môn Thanh Vân Kiếm Tông, dưới bầu trời u ám bị ma khí bao phủ.

    Huyết Ma Tôn Chủ vung ma đao một lần, hóa thành một đạo huyết quang dài trăm trượng, mang theo tiếng gầm của vạn hồn oan khuất, chém thẳng về phía Đạo Bính Hoa đang đứng giữa không trung điều khiển tinh tú kiếm trận.

    Tỷ tỷ hắn lúc ấy đang toàn lực vận chuyển thiên địa linh căn, thân thể tỏa ra ánh sáng tinh tú rực rỡ, nhưng bị ma đao khóa chặt khí cơ, không kịp tránh né.

    Chính khoảnh khắc sinh tử ấy, Đạo Hà lao tới từ phía sau, thân pháp kiên trì bất diệt, dùng hết linh lực Hóa Thần kỳ đẩy tỷ tỷ ra ngoài một trượng.

    Hắn đưa thân chắn trước, hai tay chắp lại vận dụng Ngũ Tâm Chỉ lần thứ hai trong đời, nhưng ma đao quá hung tàn, lưỡi đao cắt qua vai hắn, xuyên thẳng vào đan điền, mang theo ma khí huyết sắc cuồn cuộn xâm nhập.

    Máu tươi phun ra như suối, đan điền hắn vỡ vụn gần như hoàn toàn, linh lực tán loạn, thân thể bay ngược trăm trượng, đập mạnh vào vách núi Thanh Vân, khiến đá vụn bay tứ tung, máu nhuộm đỏ cả một vùng đất.

    Huyết Ma Tôn Chủ cười vang điên cuồng, ma đao lại vung lên muốn kết liễu, nhưng Đạo Bính Hoa đã kịp hồi thần, tinh tú kiếm trận bùng nổ, chém đứt một cánh tay của lão quái, buộc Huyết Ma Thiên Tông phải rút lui trong tiếng gầm giận dữ.

    Trận chiến kết thúc, nhưng Đạo Hà nằm đó, đan điền suýt phế, tu vi Hóa Thần kỳ dao động đến mức suýt rơi trở về Nguyên Anh, thân thể run rẩy trong vũng máu.

    Từ ngày ấy, Đạo Bính Hoa – vị nữ tôn mạnh mẽ nhất, vốn lạnh lùng kiêu ngạo – rơi vào hối hận vô tận.

    Nàng đêm ngày ngồi bên giường Đạo Hà, đôi mắt tím huyền ảo đỏ hoe, tay run run nắm chặt bàn tay anh trai, thì thầm những lời xin lỗi mà trước kia nàng chưa từng nói.

    Nàng hối hận vì đã để em trai phải dùng thân xác phế vật chắn đao thay mình, hối hận vì sức mạnh thiên kiêu của chính mình lại vô dụng trong khoảnh khắc quan trọng nhất, hối hận đến mức từ đó về sau, mỗi khi nhìn thấy Đạo Hà tu luyện gian khổ, nàng lại lặng lẽ quay mặt đi, nước mắt lặng lẽ rơi

    Nhưng có lẽ tất cả những hối hận, những ký ức đắng chát ấy, đã không còn quan trọng nữa rồi, khi bí cảnh xuyên thời không đầu tiên trong lịch sử phàm giới chính thức mở ra.

    Đó là một bí cảnh khổng lồ, rộng lớn đến mức che khuất cả bầu trời phàm giới.

    Cửa vào hiện ra như một vết nứt không gian khổng lồ màu tím đen, từ đó tuôn ra linh khí Tiên Giới tinh thuần đến mức khiến vạn vật rung động.

    Hàng vạn tông môn lớn nhỏ từ khắp bốn phương tám hướng ồ ạt lao vào, như biển người cuồn cuộn, tiếng hô vang vọng, kiếm quang đao ảnh lấp loá, từng dòng người tu sĩ mặc đủ màu y phục chen chúc, tranh giành từng tấc đất để bước chân vào cơ duyên thiên địa.

    Thanh Vân Kiếm Tông đương nhiên không phải ngoại lệ.

    Toàn tông từ Tông Chủ đến đệ tử đều xuất động, Đạo Bính Hoa và Đạo Huyền dẫn đầu các thiên kiêu, thân mang tiên y lấp lánh, khí thế như hai vị nữ thần giáng thế, lao thẳng vào sâu trong bí cảnh.

    Trưởng Lão Thanh Vân Kiếm, Trưởng Lão Huyền Thiên Trận, Trưởng Lão Linh Dược Vương cùng Trưởng Lão Thủ Hộ cũng đều hiện thân, mỗi vị mang theo hàng trăm đệ tử tinh nhuệ, bảo kiếm sáng loà, trận pháp cuồn cuộn, sẵn sàng tranh đoạt.

    Bên trong bí cảnh là một thế giới hỗn loạn chưa từng có: núi sông đảo lộn, thiên địa linh khí hóa thành bão tố, khắp nơi đều là trận chiến khốc liệt nhất từ trước đến nay.

    Hàng vạn tinh túy của các tông môn lớn nhỏ thi triển toàn bộ bí pháp, thần thông, đan dược, trận pháp để diệt lẫn nhau.

    Kiếm khí xé trời, ma đao nhuộm máu, huyết quang ngút trời, tiếng nổ vang vọng không ngừng, thi thể tu sĩ rơi rụng như mưa, máu tươi nhuộm đỏ cả dòng sông linh khí.

    Thiên kiêu của Huyết Ma Thiên Tông, của các tông môn chính đạo khác, thậm chí cả những lão quái ẩn thế đều hiện thân, tranh đoạt từng khối tiên thạch, từng giọt tiên nguyên, từng đạo thiên địa cơ duyên.

    Nhưng Đạo Hà không còn quan tâm nữa.

    Hắn chỉ lặng lẽ lang thang bên trong bí cảnh, bước chân thong thả, trường bào xanh nhạt đã sờn cũ, khuôn mặt thanh nhã mang vẻ mệt mỏi sâu thẳm.

    Không phải vì ham muốn cơ duyên, cũng chẳng phải vì sợ hãi tử vong.

    Mà chính là sự mệt mỏi tận cùng của một phế vật đã cố gắng hết sức.

    Hắn đã dùng Ngũ Tâm Chỉ hai lần trong đời.

    Lần thứ nhất ở bí cảnh cũ, lần thứ hai chắn đao cho tỷ tỷ.

    Mỗi lần đều phải tiêu hao thọ mệnh nhiều hơn lần trước, như rút cạn mạch nguồn sinh mệnh.

    Giờ đây, thân thể hắn chỉ còn duy trì được vỏn vẹn một ngàn năm thọ mệnh nữa mà thôi

    Linh căn ngụy phế, đan điền suýt vỡ, tu vi Hóa Thần kỳ dao động không ngừng, mỗi bước chân đều nặng trĩu như mang cả núi Thái Sơn.

    Hắn đi qua những vùng chiến trường đẫm máu, nhìn những thiên kiêu khác gào thét tranh đoạt, nhìn những trận pháp nổ tung, nhìn những vị tôn giả liều mạng đoạt lấy một tia tiên quang, mà trong lòng chỉ còn sự bình thản đến lạnh lẽo.

    Hắn ngồi dưới một gốc cổ thụ đã gãy nửa, lưng dựa vào thân cây, mắt nhìn mây trời hỗn loạn trong bí cảnh, thở dài một tiếng nhẹ nhàng, như thể tất cả vinh quang, tất cả tranh đoạt, đều không còn liên quan đến hắn nữa.

    Sau trận chiến khốc liệt kéo dài suốt mười ba năm tháng trong bí cảnh ấy, Thanh Vân Kiếm Tông hoàn toàn lột xác.

    Tông môn trở thành thế lực đầu tiên và duy nhất trong lịch sử phàm giới có cùng lúc hai người đạt được thiên địa cơ duyên chân chính: Đạo Bính Hoa và Đạo Huyền.

    Hai vị nữ tôn ấy đã tấn thăng hẳn ba đại cảnh giới chỉ trong mười ba năm, thân mang thiên địa ấn ký, khí thế như hai vị tiên tôn giáng thế, khiến toàn thiên địa rung động.

    Rất nhiều thiên kiêu khác trong tông cũng nhờ đó mà đột phá liên tục, tu vi tăng vọt.

    Điều chấn động hơn cả chính là tài nguyên tăng đột biến đến mức kinh người.

    Những tiên thạch, tiên nguyên, cổ trận, thần binh, linh đan mà toàn tông đoạt được từ trong bí cảnh đã khiến kho tàng Thanh Vân Kiếm Tông phình to gấp trăm lần.

    Linh khí núi Thanh Vân giờ đây đậm đặc đến mức hóa thành sương mù tiên khí, mỗi đệ tử đều được ban thưởng hậu hĩnh, tông môn từ mạnh nhất trong các cường đại tông môn nay đã đạt tới đỉnh cao chưa từng ai sánh bằng.

    Sau ngày ấy khoảng một trăm năm, hai vị thiên kiêu đứng đầu tông môn, Đạo Bính Hoa cùng Đạo Huyền đã đạt tới đỉnh cao Đại Thừa kỳ.

    Đó là một màn lôi kiếp khốc liệt chưa từng có trong lịch sử phàm giới.

    Bầu trời Thanh Vân Kiếm Tông bị mây đen dày đặc che khuất, cửu thiên lôi kiếp màu tím vàng giáng xuống như thác nước thiên phạt, từng đạo lôi trụ to bằng núi non, mang theo sức mạnh hủy diệt thiên địa.

    Đạo Bính Hoa đứng giữa không trung, tóc bạc phơ tung bay trong gió lôi, tiên y trắng thêu tinh tú lấp lánh rực rỡ, đôi mắt tím huyền ảo kiên định như sao cổ, thân thể tỏa ra thiên địa ấn ký sáng chói, từng tầng lôi kiếp bị nàng dùng tinh tú kiếm trận hóa giải, thân hình uy nghi như nữ thần vượt qua sinh tử.

    Nàng phi thăng thành công, hóa thành một đạo tiên quang rực rỡ bay thẳng lên Tiên Giới.

    Chỉ đúng một năm sau, Đạo Huyền cũng đón lôi kiếp.

    Nàng trẻ trung hơn, tóc đen dài óng ả bay trong gió bão, tiên y tím nhạt rung động, đôi mắt sáng long lanh mang theo vẻ lạnh lùng đã hóa thành kiên cường, thân thể mềm mại nhưng khí thế như huyền vũ giáng thế.

    Lôi kiếp của nàng hung tàn hơn, từng đạo lôi long gầm rú xé toạc không gian, nhưng nàng vẫn vượt qua bằng thiên địa linh căn, hóa thành tiên quang thứ hai bay theo chị gái lên Tiên Giới.

    Còn Đạo Hà, lúc ấy mới ổn định lại được tu vi Hóa Thần kỳ và đạt tới đỉnh cao Hóa Thần lần nữa.

    Thân thể hắn vẫn thanh tú bình dị như thuở ban đầu, trường bào xanh nhạt đã phai màu theo năm tháng, khuôn mặt thanh nhã mang thêm vài nếp nhăn thời gian, đôi mắt đen sâu thẳm giờ đây chỉ còn vẻ mệt mỏi và bình thản.

    Hắn đứng lặng lẽ dưới gốc cổ thụ trong tông môn, nhìn hai đạo tiên quang bay lên, trong lòng không vui mừng, cũng chẳng tiếc nuối, chỉ khẽ thở dài một tiếng.

    Rồi dần dần, hai trăm năm trôi qua, ba trăm năm lần lượt kéo đến.

    Tất cả thiên kiêu năm xưa, tất cả đại trưởng lão – từ Trưởng Lão Thanh Vân Kiếm với râu bạc dài, Trưởng Lão Huyền Thiên Trận nghiêm nghị, Trưởng Lão Linh Dược Vương từ tốn, đến Trưởng Lão Thủ Hộ cường tráng – đều lần lượt đón lôi kiếp, đều phi thăng thành công.

    Mỗi lần lôi kiếp giáng xuống, cả Thanh Vân Kiếm Tông lại rung chuyển, từng vị tôn giả hóa thành tiên quang bay lên, mang theo tiếng cười vang vọng và nước mắt lưu luyến.

    Trước khi phi thăng, họ đều tìm đến Đạo Hà, quỳ xuống trước mặt hắn, giọng run run đầy xúc động nhất:

    "Đa tạ Đạo sư huynh... nếu không có sự hỗ trợ âm thầm của huynh từ lúc chúng ta gia nhập tông môn, không có những lần huynh lặng lẽ quản lý tông môn, bảo vệ đệ tử, cung cấp đan dược, sắp xếp trận pháp... chúng ta làm sao có thể đạt tới ngày hôm nay."

    Họ nắm chặt tay hắn, kể lại những kỷ niệm xưa, khóc không thành tiếng, rồi mới ngẩng đầu nhìn bầu trời lôi kiếp, hóa thành tiên quang bay đi.

    Giờ đây, chẳng còn ai nhớ tới hắn nữa cả.

    Không phải vì không biết, mà là không còn ai nhớ một Đạo Hà trước kia là như thế nào.

    Những đệ tử mới gia nhập, nhìn thấy hắn chỉ với chút kính sợ mơ hồ, thì thầm: "Đó là vị tiền bối Hóa Thần kỳ đã tồn tại từ thời đại cũ..."

    Đại trưởng lão mới lên thay cũng vậy, đối với hắn chỉ giữ lễ phép bề ngoài, không ai còn nhắc đến những năm tháng hắn từng lặng lẽ gánh vác tất cả.

    Thời gian lại trôi qua vô số năm tháng, Đạo Hà cuối cùng đã bước lên đỉnh cao Luyện Hư kỳ.

    Thân hình hắn vẫn thanh tú bình dị như thuở thiếu niên, trường bào xanh nhạt nay đã phai màu theo gió bụi thiên hạ, khuôn mặt thanh nhã khắc thêm vài vết thời gian sâu thẳm, đôi mắt đen sâu thẳm giờ đây mang theo vẻ cô độc lạnh lẽo như sao cô tịch giữa bầu trời mênh mông.

    Tu vi vững vàng như núi, linh lực cuồn cuộn như biển, nhưng trong lòng hắn chỉ còn sự trống rỗng vô tận.

    Sự cô độc và buồn bã ấy, khi không còn hy vọng, không còn ai cần giúp đỡ, không còn ai nhớ đến bóng dáng cũ kỹ của hắn, đã thôi thúc Đạo Hà làm một việc chưa từng có.

    Hắn vận dụng bí pháp tối thượng, lấy một sợi thần hồn tinh hoa kết hợp với huyết khí Luyện Hư kỳ, hóa ra một thân ngoại hóa thân.

    Thân ngoại ấy mang dung mạo giống hệt hắn thuở trẻ: mặt mũi thanh nhã, tóc đen dài buộc dải lụa trắng, trường bào xanh nhạt, nhưng đôi mắt lại mang theo một tia sáng ấm áp hơn, như chứa đựng tất cả Đại Ái và Nhẫn Nại mà bản thể đã chôn vùi bao năm.

    Thân ngoại hóa thân rời khỏi Thanh Vân Kiếm Tông, một mình ngao du khắp thiên tinh kỳ vực, thiên hạ chúng sinh, không mang theo bất kỳ danh hiệu nào, chỉ là một du sĩ lang thang vô danh.

    Trong những năm tháng ngao du ấy, Đạo Hà (thân ngoại) đã giúp đỡ vô số người vì lòng tốt thuần khiết.

    Hắn cứu những phàm nhân bị ma tu bắt làm nô lệ, truyền thụ một tia linh khí cho những kẻ lâm bệnh nan y, hóa giải oán khí cho những linh hồn oan khuất, thậm chí lặng lẽ sắp xếp cơ duyên cho các tiểu tông môn nhỏ bé đang trên bờ vực diệt vong.

    Không đòi hỏi báo đáp, không lưu lại tên tuổi, chỉ vì trong lòng hắn vẫn còn một tia lương thiện chưa từng tắt.

    Nhờ cơ duyên vận mệnh mà thiên địa ban tặng, trong một lần cứu giúp tại biên giới Huyết Ma vực, hắn đã thu nhận đệ tử đầu tiên

    Cô gái ấy tên là Liên Hoa Thiên, một phàm nhân bé nhỏ vốn là nô lệ trong lồng sắt của Huyết Ma Thiên Tông.

    Khi Đạo Hà giải cứu nàng, Liên Hoa Thiên chỉ là một cô nhi mười sáu tuổi, thân hình nhỏ nhắn yếu ớt, da trắng như tuyết nhưng đầy vết roi da, khuôn mặt thanh tú như hoa sen mới nở giữa bùn lầy, đôi mắt to tròn long lanh mang theo vẻ sợ hãi xen lẫn kiên cường, tóc đen dài rối bù buộc tạm bằng dây rơm, thân mặc y phục nô lệ rách rưới nhuộm đầy máu.

    Nhưng trong cơ thể nàng lại ẩn chứa linh căn ngũ hành hoàn mỹ – kim mộc thủy hỏa thổ đồng thời tồn tại, cùng với Thiên Đế Thể hiếm có trong vạn cổ, khiến thiên địa linh khí tự động tụ về, tu luyện tốc độ kinh người, không khác gì hai vị tỷ muội năm xưa từng ở bên cạnh Đạo Hà.

    Ngày hắn dắt cô gái nhỏ ấy trở về Thanh Vân Kiếm Tông, cả sơn môn chấn động.

    Đạo Hà bước vào tông môn với thân ngoại hóa thân, tay phải nắm chặt tay Liên Hoa Thiên, trường bào xanh nhạt bay trong gió, khuôn mặt vẫn giữ vẻ hiền hòa.

    Cô gái đứng bên cạnh, lúc này đã được hắn thay y phục trắng tinh khiết thêu hoa sen, thân hình nhỏ nhắn run run nhưng đôi mắt đã sáng lên vẻ hiếu kỳ và biết ơn.

    Tất cả đại trưởng lão đương nhiệm đều sửng sốt đứng phắt dậy từ đại điện.

    Trưởng Lão Thanh Vân Kiếm trợn mắt kinh ngạc, thanh kiếm trong tay suýt rơi xuống đất.

    Trưởng Lão Huyền Thiên Trận miệng há ra không thành lời.

    Trưởng Lão Linh Dược Vương tay run run, bình đan trên tay rơi lách cách.

    Trưởng Lão Thủ Hộ thì há hốc mồm, mắt trợn tròn như nhìn thấy quái vật.

    Họ bất ngờ đến mức không thể tin nổi: vị Tông Chủ đã tồn tại từ thời đại cũ, người chưa từng nhận đệ tử dù qua bao thiên kiêu, nay lại đích thân dẫn về một cô nô lệ phàm nhân... mà lại là quái vật thiên kiêu sở hữu linh căn ngũ hành cùng Thiên Đế Thể, một thiên tài có thể so sánh với hai vị nữ tôn năm xưa!

    Cả đại điện chìm trong tiếng xôn xao kinh ngạc, ánh mắt mọi người đổ dồn về Đạo Hà và Liên Hoa Thiên nhỏ bé đang đứng đó, không khí nặng nề đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập...
     
    Back
    Top Dưới