Ngôn Tình Tạ Đông Tự Xuân

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
1,044,319
0
0
ADCreHeXCOmr47UMQkO9HN69WJOdjytdOHUZLjfWAhtBP4jSFjNvsayeKTfN-6w6OtCEUnxBSjIQumbeNd-81g0kqWfxnsKEbq719EzgLDWgnXgXE9wBN0BJPrgsxVN3cTHJDaj4fWL96pG2qx9rpbP8xuOd=w215-h322-s-no

Tạ Đông Tự Xuân
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

TẠ ĐÔNG TỰ XUÂN
***
Tác giả: 肆矣
Thể loại: Cổ đại, Cung đình hầu tước
Editor: Qynn
- -----

Giới thiệu:

Ta nhìn trúng một thái giám nhưng hắn lại không biết cảm kích.

Bi thương sau cơn say, ta lệnh cho hắn cởi quần áo.

Hắn trầm giọng run rẩy, quỳ rạp xuống:

"Trưởng công chúa, nô tài thân thể tàn khuyết, chớ làm bẩn mắt người."

Tàn khuyết sao? Hắn quên rồi.

Nhưng ta không quên được, tiểu tướng quân đã cứu ta khỏi doanh trại địch vào bảy năm trước, lấy một chọi một trăm, khí phách hiên ngang.​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Bá Đạo Tổng Tài Yêu Lại Vợ Cũ
  • Em Là Tất Cả Của Tôi Cô Gái À!
  • Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
  • Tổng Tài Lạnh Lùng Theo Đuổi Vợ Yêu
  • Duyên Nợ 1 - Người Cũ, Ta Còn Yêu
  • Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
  • Tạ Đông Tự Xuân
    Chương 1


    1.

    Phủ công chúa xa hoa tráng lệ, ta làm ổ trong chiếc chăn lông cáo trắng muốt, y phục buông lơi hờ hững.

    Đầu móng đỏ thẫm chỉ tay ra hiệu, Thừa An gật đầu, bước lên phía trước.

    Ta dùng ngón chân móc vào thắt lưng hắn, nhẹ giọng: "Thừa An, tay ta đau quá."

    Thừa An nghiêng đầu nhìn.

    "Đánh con trai độc nhất của thừa tướng năm mươi roi ngay giữa phố, lòng bàn tay bổn cung đỏ hết rồi."

    Cổ chân được hắn nắm trong tay, ta cười tựa hồ ly: "Thích không?"

    Hắn giúp ta mang tất xong, lại tỉ mỉ bôi thuốc cho ta: "Trưởng công chúa, Ngọc Kinh rét lạnh, đừng tham luyến sự mát mẻ."

    Đúng vậy, ngoài cửa sổ tuyết phủ mênh mông, hoa màu đều đông cứng. Ngoài thành, dịch bệnh lan tràn khắp nơi.

    "Thừa An, còn nhớ không? Lần đầu gặp ngươi, tuyết cũng rơi dày thế này."

    Trong buổi yến tiệc đêm giao thừa năm ngoái, tuyết bay lả tả khắp trời, quần thần công khai chỉ trích ta.

    "Bốp!", ngọc hốt tàn nhẫn vụt tới.

    *Ngọc hốt là thẻ bằng ngà, bằng ngọc hoặc bằng tre của quan lại khi vào chầu, dùng để ghi việc.

    Người nào người nấy kinh hoàng sợ sệt.

    Ta cười lớn, sờ tay lên trán, thoáng chốc má.u đã nhuộm đỏ nửa khuôn mặt.

    Lão thần ba triều ném đi ngọc hốt, thấy chêt không sờn.

    "Tạ Ngọc, tiên hoàng niệm tình ngươi thuở nhỏ khốn cùng, cho phép ngươi phò tá tiểu hoàng đế."

    "Nhưng ngươi sát phạt tùy tiện, tàn bạo bất công. Đợi hoàng đế trưởng thành, nếu ngươi vẫn lộng quyền không buông, vậy Đại Hạ sắp lâm nguy rồi!"

    "Bộp", âm thanh va đầu vào cột, hắn yếu ớt trượt ngã xuống đất.

    Dưới ánh nhìn chăm chú của quần thần, ta ném thanh kiếm bên thắt lưng cho tỳ nữ thân cận. Nàng ngắm chuẩn vào đầu lão thần kia, thẳng tay chém xuống, má.u bắn tung tóe khắp nơi.

    Trong tiếng sét rền vang, tia chớp thình lình xé ngang trời.

    "Yêu nữ! Trung thần liều chết can gián, xã tắc sắp suy vong rồi!" Đám đại thần than trời khóc đất.

    Mắt phải của ta dính đầy máu tươi, miệng cười như điên dại. Khi đảo mắt nhìn quanh, chỉ có một thái giám xa lạ dám đối diện với ta.

    "Trưởng công chúa, thuốc sẽ hơi đau."

    Ta bộc phát ác ý: "Nếu đau, ngươi biết kết cục đấy."

    Tỳ nữ thu kiếm lại, má.u từ đầu người chảy tí tách thành dòng.

    Tiểu thái giám ngoảnh mặt làm ngơ, chỉ nhẹ nhàng băng bó, động tác thuần thục lưu loát.

    "Ngươi tên gì?"

    "Thừa An."

    Từ đó, ta tiện tay mang hắn về phủ công chúa.

    Chính sự phức tạp, gặp lại hắn đã là mùa xuân.

    Phủ công chúa xưa nay quen thói gió chiều nào theo chiều ấy, hắn khó có nổi một bữa cơm tươm tất.

    Khung xương gầy trơ lọt thỏm trong bộ y phục xanh thấp kém, lại đính kèm một khuôn mặt khiến thế nhân kinh ngạc, thật chọc người yêu mến.

    Ta nắm xương cổ tay hắn, cười híp mắt thăng chức cho hắn thành người hầu thân cận.

    2.

    "Ngươi không sợ ta?"

    Thời gian đầu theo hầu hạ, hắn chẳng nói chẳng rằng, mặc ta sai khiến. Về sau, khi thấy ta ũ rũ chán chường, không ai bên cạnh, hắn sẽ kịp thời dâng cháo bột cho ta, bây giờ lại bôi thuốc giúp ta.

    Thừa An quỳ dưới chân: "Trưởng công chúa quyền thế ngất trời, sao có thể không sợ."

    Ta nâng cằm hắn: "Ngươi tưởng ta ngốc sao."

    Hắn mỉm cười, không nói gì nữa.

    Ta cởi xuống áo ngoài, để lộ phần thắt lưng, sau đó thúc giục hắn xoa bóp, rồi chìm vào giấc ngủ sâu.

    Trong mơ, ta không phải trưởng công chúa tai tiếng hỗn loạn, từ đầu đến cuối có thể ung dung tự tại bay nhảy trên thảo nguyên.

    "Ta muốn đi khắp non sông này."

    Người đàn ông bên cạnh đưa tay về phía ta.

    "A Giác, cưỡi ngựa đi."

    Gió vuốt v e khắp mặt, quyện theo hơi ẩm cỏ cây, ta hét to mấy lần nhưng không chút hồi âm, trong lòng ngổn ngang khó chịu.

    "A Giác, muội phải tiếp tục tự do!"

    Ta phấn khởi nhìn sang người đàn ông đó.

    "Trưởng công chúa, mau dậy thôi, có khách tới."

    Ta tỉnh dậy từ giấc mơ, mở mắt ra, là Thừa An.

    Ngoài sảnh chính, thừa tướng mang theo thánh chỉ đến hỏi tội.

    Mà con trai hắn, Trương Khởi đang trốn sau lưng cha mình cười đắc ý, môi mấp máy từng chữ: "Đồ đê tiện."

    Ta cười tủm tỉm.

    Đợi thừa tướng đọc xong một tràng dài, ta thẳng tay đập vỡ tách trà, rồi nhặt lấy mảnh vỡ, áp sát vào cổ họng Trương Khởi.

    "Trương công tử, nói lại lần nữa nào."

    Hắn ta run như cầy sấy, bị doạ đến kinh hồn bạt vía.

    Thừa tướng vừa gấp vừa sợ, lên tiếng cầu xin, nhìn lão ấy khẩn trương như vậy, ta buông tay xuống.

    "Ngươi có người cha tốt đấy."

    Ta mặc kệ đám cặn bã, lập tức quay lưng bỏ đi.

    Trong phòng, Trình An mở lòng bàn tay thấm đỏ má.u tươi của ta, thở dài một hơi.

    Ta nhếch đuôi mắt: "Ngươi cũng nghe rồi, hoàng đế bắt ta chép kinh chuộc tội, nhưng tay ta bị đau."

    "Rõ ràng trưởng công chúa cố ý làm vậy."

    Ta rút tay lại, cười nhạt: "Dám phỏng đoán bổn cung, lấy đâu ra lá gan đó?"

    Hắn khom mình thật sâu, cúi đầu nói vâng.

    "Ngày mai chép xong thì đem đến phòng ta."

    Ban đêm, khuôn mặt cười ph óng đãng của Trương Khởi xuất hiện trong cơn mộng, ta dứt khoát ngồi dậy thắp đèn.

    Trước lúc phụ hoàng lâm chung đã ủy thác ta phò tá ấu đệ đăng cơ.

    Trao ta quyền hành, ban ta phủ đệ, chỉ sau một đêm, long trời lở đất.

    Người đời nói ta tham mê quyền lực, tàn sát đại thần, giáng chức tướng tài, dâm loạn vô độ.

    Đúng vậy, sao phụ hoàng lại không hiểu, ta rõ ràng cũng cốt nhục của người, cũng trở thành đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa?

    Phủ công chúa hoa lệ giữa bóng đêm tăm tối, chẳng khác nào một nhà tù bị rút cạn sức sống, ép người đến nghẹt thở.

    Nhưng vẫn có một căn phòng sáng đèn.

    Bước đến gần hơn, trên cửa sổ lập loè chiếc bóng của Thừa An đang cầm bút viết chữ, nhìn hồi lâu, ta đẩy cửa bước vào.

    3.

    "Trưởng công chúa." Hắn hơi giật mình.

    Ta cầm tờ giấy mà hắn đang chép lên, hít sâu một hơi.

    "Ngươi vẽ bùa sao?" Ta ném đi như thứ đồ phỏng tay.

    Hắn quỳ xuống thỉnh tội: "Nô tài không biết chữ, xin trưởng công chúa trách phạt."

    Ta rút một cuốn binh thư trên kệ xuống, ném cho hắn: "Đứng dậy, động tí lại quỳ, còn ra bộ dạng gì?"

    "Thừa An, cầm bút lên, ta dạy ngươi."

    Hoàng đế đệ đệ cấm túc ta, ngoài phủ bị Ngự lâm quân vây kín, ngay cả con kiến cũng không chui lọt, lần răn dạy này chính là một tháng.

    Thừa An chép xong "Binh pháp Tôn Tử", chữ càng viết càng đẹp.

    Còn ta, tu hú chiếm tổ, co ro trên chiếc giường nhỏ của hắn, chỉ chỉ trỏ trỏ, xét nét đủ điều.

    "Trưởng công chúa, bệ hạ triệu kiến."

    Chất giọng kéo dài của tên thái giám mặt tái nhợt, làm ta phải xoa xoa lỗ tai.

    "May mà ngươi không nói chuyện như vậy."

    Ta vỗ vai Thừa An, khoác áo choàng rồi bước lên xe ngựa rời đi.

    Đắc tội thừa tướng, hắn sẽ không dễ dàng buông tha chuyện này, ta sớm có dự liệu.

    Lúc hồi phủ thì trời đã khuya, con đường dài không một bóng người có chút đáng sợ.

    Ta ngẩng đầu, trông thấy Thừa An đang cầm ngọn đèn đứng ở góc đường.

    Hắn đặt lò sưởi nhỏ vào tay ta: "Trưởng công chúa, cẩn thận phía trước."

    Ta lặng lẽ nhìn hắn, nghĩ đến lá thư và bằng chứng mà thừa tướng vạch tội ta bị hoàng đế ném thẳng xuống chân ta.

    Đó vốn là văn kiện mật cất giấu trong ngăn tủ bí mật ở thư phòng, hoàng đế đang khiêu khích ta.

    Phủ công chúa có nội gián.

    "Công chúa, người sao vậy?"

    Ta ném lò sưởi nhỏ cho hắn: "Gió đêm rất lớn, sau này ra ngoài nhớ mặc dày chút."

    Bức thư đó ghi chép chi tiết về chiến trường Bắc Tái, hoàng đế nổi cơn thịnh nộ, vì người viết thư chính là vị tướng quân mà hắn tín nhiệm nhất, Sở Vân Dật.

    Trọng thần tâm phúc lén liên lạc mật thiết với mối hoạ chực chờ bên mình, thật khiến hắn sợ chêt khiếp.

    Kể từ hôm ấy, hoàng đế ngày ngày triệu ta tiến cung. Hắn không hề lộ diện, thay vào đó, sai hoàng hậu giữ chân ta.

    "Bệ hạ đang nghị hoà với sứ giả Nam Tái. Ngoài việc cầu thân hoàng tỷ, họ không cầu gì khác."

    Hộ giáp của ta phát ra âm thanh chói tai trên mặt bàn gỗ lê.

    "Nghe nói trước kia hoàng tỷ suýt đã nghị hôn, sao không nhắc lại chuyện cũ.” Hoàng hậu nhắm mắt làm ngơ, cả người toát lên phong thái quốc mẫu.

    Ta cười hừ, thong thả nhìn nàng: "Đi hỏi hoàng đế, hắn dám không?"

    Cởi bỏ hộ giáp, ta ngắm nghía tỉ mỉ từng chiếc móng đỏ chói lọi trên tay.

    "Để nhuộm màu đỏ này, ta đã mổ sống hai người."

    Nhìn sắc mặt hoàng hậu ngày càng tái nhợt, ta cười ngặt nghẽo.

    "Đừng run chứ, trang sức sắp rơi rồi."

    Ta ngày ngày vào cung, Thừa An đêm đêm đón ta, hắn cầm đèn lồ ng đứng trong bóng tối, thật không giống một thái giám.

    "Y phục mùa đông ta ban cho ngươi đâu? Sao không mặc."

    Hắn đưa ta túi hạt dẻ nóng hổi: "Áo lông cáo quý giá, trưởng công chúa phung phí của trời rồi.”

    Chẳng lâu sau, ta nghe nói hoàng đế hạ chiếu chỉ, Sở Vân Dật phải khải hoàn hồi triều.

    Khi đó, Thừa An vừa đút cho ta một trái nhãn: "Không có tiền đồ. Giữ chân ta lâu như vậy mới làm được chút chuyện ấy."

    Ta vỗ tay kéo Thừa An ra ngoài: "Đi, theo bổn cung leo cây nào."

    4.

    Thừa An không có võ công, ta tốn hết sức lực mới kéo hắn lên được.

    Hai người bọn ta núp trong tán cây nhìn xuống phủ công chúa, ta chỉ về phía thư phòng: "Nhìn đi, lúc này, có người vừa trộm đồ xong."

    Hắn đưa mắt theo hướng ta chỉ, tỳ nữ Cát Tường của ta đang giấu gì đó trong tay, lén lút bước ra.

    Ta lại chỉ sang chỗ nhà kho, sau lưng quản gia cộm lên trông thấy, hắn rẽ vào khúc cua, đúng lúc va phải Cát Tường.

    Bọn chúng đe dọa nhau giữ bí mật, nếu không sẽ tố cáo với ta.

    Ta vô cùng phấn khích, lấy trong túi ra nắm hạt dưa.

    Thừa An nhìn ta chăm chú: "Trong phủ phát sinh hỗn loạn, công chúa mặc kệ sao?"

    Ta uể oải dựa vào nhánh cây: "Thừa An, ta cũng sẽ mệt. Phủ công chúa vốn chính là bia đỡ, thủng lỗ chỗ rồi, ta không quản nổi, cũng không muốn quản."

    Hắn chẳng hé nửa lời, chỉ lẳng lặng giúp ta tách hạt dưa.

    "Nghe gì chưa, Sở tướng quân sắp khải hoàn hồi triều? Ngài ấy tuổi trẻ thành danh, một cây trường thương, bất khả chiến bại. Ta từng thấy ngài ấy thuần phục ngựa trên đường, tư thế oai phong, anh tuấn vô cùng.”

    "Ta còn nghe nói, trưởng công chúa từng có ý trung nhân, suýt nữa đã định thân. Hình như là Sở tướng quân."

    Đám tỳ nữ khua môi múa mép, còn ta nhắm mắt, lười xen miệng vào.

    Đợi khi bọn họ đi hết, ta đang định trở xuống thì Thừa An đột nhiên lên tiếng.

    "Trưởng công chúa, từng có ý trung nhân sao?"

    Ta hết sức kinh ngạc, quay đầu lại, quyến rũ trêu chọc: "Thừa An có phải đang ghen tị?"

    Hắn cúi đầu, chắp tay hành lễ, làm tuần tự ngăn nắp lễ nghi của người hầu trong cung.

    "Nô tài không dám."

    "Hừ." Ta xoay người định nhảy xuống, nhưng vạt áo lại bị vướng, cuối cùng thảm hại té khỏi cây.

    "Công chúa!"

    Ta rơi vào một vòng tay lành lạnh, Thừa An đập mạnh xuống đất, hôn mê bất tỉnh.

    Ta hồn bay phách lạc, lòm còm đứng dậy, dán mắt nhìn hắn một lúc lâu.

    "Người đâu, đưa hắn đến vào phòng ta, mời đại phu giỏi nhất tới đây."

    5.

    Trong phòng, Thừa An được đút một chén thuốc, ngoài phòng, ta uống lọ rượu nồng.

    Tâm trí ngập tràn hình bóng hắn ăn mặc đơn bạc, tay cầm đèn lồ ng đứng chờ ta.

    Bộ y phục lông cáo ta ban, được hắn xem như báu vật, cất kỹ dưới đáy hộp tráp.

    "Công chúa, thái giám tỉnh rồi."

    Ta say khướt bước vào trong, còn hắn chật vật đứng dậy. Ta ấn hắn ngồi xuống, ép hắn vào góc giường, hung hăng cắn lên bả vai hắn.

    Mấy người hầu chạy đi mất dạng, Thừa An đẩy ta ra, nhưng lại cảm thấy bên cổ ươn ướt.

    Hắn cứng đờ cả người.

    Đúng vậy, trưởng công chúa thủ đoạn tàn độc, giêt người như ngoé, chưa ai từng nói nàng cũng biết khóc.

    Cơn say cuồn cuộn, nhìn đôi mắt không chút né tránh của Thừa An, lòng ta dâng lên nỗi phấn khích.

    "Ngươi thích ta."
     
    Tạ Đông Tự Xuân
    Chương 2


    Thừa An vội quay đầu đi, ta vịn cằm hắn lại, hung ác gằn từng chữ: "Ngươi thích ta."

    Bên ngoài luôn nói ta xa hoa d@m đãng, đúng, cái khác đều đúng, duy mỗi chữ "dâm" là chưa từng chạm qua.

    Ta cười lớn, kéo áo trong của hắn xuống, thân thể đàn ông cường tráng đang đỏ bừng nóng rực dưới tay ta.

    "Bổn cung sẽ yêu thương ngươi."

    Nghe vậy, hắn lại vùng vẫy dữ dội hơn, vừa giữ chặt tay ta vừa xoay người bước khỏi giường.

    Không màng vết thương trên cơ thể, hắn nhặt áo rồi quỳ xuống.

    "Công chúa, nô tài có tội."

    Ta đứng dậy tiến về phía hắn, nhưng hắn từng bước lùi lại, chẳng mấy chốc đã bị ta dồn vào chân tường.

    "Ngươi dám trái lời?"

    Ta quen diễn vai một công chúa kiêu ngạo, vừa nói xong đã hối hận.

    Hắn hèn mọn lắc đầu: "Xin công chúa giáng tội."

    Ta cố gượng cười: "Ngươi vậy là đang chán ghét bổn cung."

    Trong phòng lặng ngắt như tờ, chỉ có tiếng gió lao xao hồi lâu.

    Hắn chủ động giơ tay cởi bỏ y phục, áo ngoài, áo trong, lần mò cởi tới thắt lưng, đôi tay càng run lẩy bẩy.

    Ta quay đầu đi, lên tiếng: "Đủ rồi."

    Hắn trầm giọng run rẩy, quỳ rạp xuống: "Công chúa, nô tài thân thể tàn khuyết, chớ làm bẩn mắt người."

    Hắn như một vũng ao tù nước đọng co ro nơi xó xỉnh, lộ ra vết sẹo, tự giêt bản thân, tự tổn thương mình.

    Hai mắt ta nhức nhối nhoè đi.

    Hắn quên rồi, nhưng ta không quên được.

    Bảy năm trước, hắn từng một mình một ngựa cứu ta khỏi doanh trại địch.

    Đêm đó, hắn lấy một giêt trăm, khí phách hiên ngang, quả thật là tiểu tướng quân tiếng tăm lừng lẫy bốn phương, cũng là đích tử của Thẩm gia, Thẩm Cảnh Tự.

    Ta không chịu nổi nữa, đương sống sờ sờ mà nôn ra một ngụm máu.

    6.

    "A Giác, cầm kiếm lên, ta dạy muội."

    Thiếu niên múa kiếm xoay vòng, tự do phóng khoáng.

    Thiếu niên cùng trường thương, xuất quỷ nhập thần, hẹn người giao đấu trên đỉnh lầu Hoa Ngạc, tuổi trẻ hừng hực, huynh ấy buộc dải lụa đỏ dưới mũi thương, một trận thành danh, muôn người đổ xô ra đường.

    Lúc nhặt được ta, ta còn đang giành đồ ăn với lũ chó hoang.

    Biết ta là cô nhi, huynh ấy càng không cho phép ta quỳ, mà từ ấy thường dạy ta cầm kiếm, bắt ta viết chữ.

    Ta vẫn nhớ rõ, nét chữ ánh vàng mảnh mai của huynh ấy, đẹp đến tuyệt mỹ.

    Thẩm Cảnh Tự không thích ta gọi huynh ấy là công tử.

    Sau khi cưu mang ta, huynh ấy đã đặt cho ta cái tên A Giác, nói ta là viên ngọc đẹp.

    *Giác (珏) nghĩa là ngọc ghép thành đôi.

    "Ca ca, viên ngọc đẹp là gì?"

    Thiếu niên cười ta: "Là viên đá có thể chạm khắc thành hoa."

    Rồi huynh ấy theo đại tướng quân ra chiến trường, nghe nói đó là một nơi ăn thị.t người, ta cầu nguyện cho chàng thiếu niên ấy suốt đêm dài.

    Khi Thẩm Cảnh Tự lại ra trận, ta quyết định cải nam trang, lén lút đi theo huynh ấy. Ta trốn bên ngoài lều, nhìn huynh ấy tranh luận bằng lý lẽ sắc bén, nhìn huynh ấy hai mắt đỏ hoe, vác lên những chiến hữu chêt trận.

    Chàng thiếu niên cưỡi ngựa vươn kiếm, tiên phong xông lên, khí phách hiên ngang.

    Huynh ấy là vị tướng trẻ bảo vệ quê hương, là ca ca của ta, Thẩm Cảnh Tự.

    Sau đó, chủ tướng tử trận, phu nhân và tiểu thư khóc đến ngất lịm, chính ca ca đã tự mình khiêng linh cữu từ phương Bắc trở về.

    Trong đôi mắt ấy có biết bao điều ta không hiểu được.

    Ngày chôn cất đại tướng quân, Thẩm Cảnh Tự tuyệt nhiên không rơi một giọt nước mắt, tiểu thư nói huynh ấy ý chí sắt đá.

    Nhưng A Giác biết, ca ca cho rằng bản thân đã mất đi tư cách yếu đuối, huynh ấy phải một mình chống đỡ vinh quang cho toàn bộ Thẩm gia.

    Chiến sự căng thẳng, huynh ấy nhận lệnh dẫn binh ngay lúc giữa đêm, lòng ta như bị cơn cuồng phong xuyên qua.

    Thẩm Cảnh Tự dịu dàng xoa đầu ta: "A Giác đừng khóc, ca ca sẽ sớm trở về."

    Bóng lưng huynh ấy nặng trĩu mà vững vàng.

    Thẩm Cảnh Tự, một người phóng khoáng tự do như vậy, gánh trọng trách nặng nề từ triều đình, ra chiến trường giêt chóc khổ mười mươi.

    Cuối cùng đều rơi xuống bờ vai cô độc của thiếu niên.

    7.

    Ta lại đi theo nhưng chẳng mấy chốc đã bị phát hiện.

    Thẩm Cảnh Tự chiến đấu ngoài tiền tuyến, ngay lúc ta sắp bị xử trảm theo quân quy, giám quân do hoàng đế phái tới đã cứu ta ra.

    Hắn nói ta là con gái thất lạc của hoàng đế, đồng thời muốn đưa ta về cung.

    Ta không đồng ý, nhưng hắn lại nói với ta, Thẩm gia công cao hơn chủ, chỉ cần trở thành công chúa thì có thể cứu Thẩm Cảnh Tự.

    Ngày ta rời đi, từ phía xa xăm ta nhìn thấy Thẩm Cảnh Tự chiến thắng trở về.

    Tư thế hào hùng trong tiếng vó ngựa rầm trời, phía sau là đám quân thù đại bại, ánh chiều tà như đang ôm ấp chàng thiếu niên, cảnh tượng ấy đã vĩnh viễn khắc sâu vào tim ta.

    Nhưng chẳng lâu sau, bọn ta đã bị đám phản quân phương Bắc bắt đi.

    Tên giám quân vì muốn giữ mạng đã khai ra thân phận của ta, người phương Bắc đem ta nạp vào quân kỹ, ta cảm thấy mọi hy vọng đã hoá tro tàn.

    Ca ca sẽ không đến cứu ta.

    Ta lừa gạt huynh ấy, lén lút ra chiến trường, gạt huynh ấy rằng ta là cô nhi, gạt huynh ấy âm thầm rời đi.

    "Thẩm Cảnh Tự tới rồi!"

    Giữa không gian ồn ào náo động, ánh sáng xé tan màn mây, bùng lên cơn hỗn loạn.

    Thiếu niên gặp thần giết thần, gặp Phật giết Phật, người đầy má.u tanh, hai mắt đỏ ngầu, xông thẳng đến chỗ ta.

    "A Giác, đừng bỏ rơi ca ca!"

    Đó là lần đầu tiên ta thấy huynh ấy rơi lệ.

    Thiêu cháy tận tâm can.

    Ngày tháng theo huynh ấy rong ruổi khắp chiến trường phương Bắc là những ngày vui vẻ nhất đời ta. Huynh ấy dẫn ta cưỡi ngựa trên thảo nguyên, vì ta múa kiếm dưới núi tuyết.

    Ở phương Bắc trồng rất nhiều hồng, huynh ấy lấy bùn đỏ đắp thành bếp lò để hong khô hồng cho ta, dùng chồi non pha trà, đánh thắng trận sẽ mua rượu sữa từ phương Bắc về ăn.

    "Một ngày nào đó, ta sẽ đẩy lùi quân thù, lấy lại vùng đất Hà Tây đã mất."

    "Đến lúc đó, thiên hạ thái bình, non sông thịnh vượng, ta chêt cũng nhắm mắt."

    Ta nâng ly kính huynh ấy.

    Thẩm Cảnh Tự nghiêm túc nhìn ta: “A Giác, có muội ở đây thật tốt.”

    Mấy năm qua, huynh ấy hiếm khi nói những lời trẻ con như vậy.

    Ta nhớ đến khí thế hừng hực của chàng thiếu niên trên đỉnh lầu Hoa Ngạc, nhớ đến bao thời khắc huynh ấy chém giêt trên chiến trường, từng hồi ức đều khiến tim loạn nhịp.

    Chớp mắt đã đến ngày phải hồi triều, cả hai đều biết rõ, lần này về Ngọc Kinh, là vực sâu thăm thẳm vắt ngang đôi ta.

    Ta nắm chặt tay Thẩm Cảnh Tự: "Ca ca, tin tưởng muội."

    Ta muốn sánh vai cùng người, vẫy vùng khắp non sông vạn dặm này.

    8.

    "Trưởng công chúa ưu tư quá mức, khí huyết ứ đọng, tích tụ lâu ngày thành bệnh."

    Ta mở mắt ra, Thừa An đang quỳ dưới đất thỉnh tội.

    Ta một ngụm uống hết chén thuốc, tay Thừa An đưa mứt hoa quả xong liền rút về giấu trong tay áo.

    "Đừng quỳ, Thừa An."

    Ta có ngàn câu vạn lời muốn nói với hắn.

    Nhưng tim đập nhanh khó chịu, cuối cùng mất đi dũng khí.

    Ngay từ đầu ta đã biết rõ, Thừa An chính là Thẩm Cảnh Tự.

    Sau sự việc đó, Thẩm gia diệt vong, Thẩm Cảnh Tự mất trí nhớ, chỉ trong một đêm, từ chiến thần trấn giữ biên cương sụp đổ thành nô tài thấp kém nhất trong cung.

    Trên đời này, ngoại trừ ta và tiên hoàng, không còn ai biết hắn từng là ai, kể cả chính hắn.

    Hắn quên mất Thẩm gia ba đời vinh hiển, quên mất chiến công lừng lẫy, cũng quên mất ta.

    Đưa hắn về phủ công chúa là vì lòng riêng, phụ hoàng từng nói: "Buông tay, là cách cứu hắn."

    Nhưng giữa chốn thâm cung ấy, hắn mỗi bước đều chật vật, người người chèn ép, ta không cách nào khoanh tay đứng nhìn.

    Phủ công chúa tai vách mạch rừng, mang hắn về lại không thể để người khác nhìn ra manh mối, tra được chân tướng.

    Thế nên, ta ra sức lạnh nhạt, cố tình xoi mói bắt bẻ.

    Dù vậy, đêm đêm hắn vẫn cầm đèn lồ ng đợi ta về nhà, thậm chí còn đ ộng tình dưới tay ta, khiến ta vui sướng đến đỏ nhoè hốc mắt.

    Nhưng ta cũng hiểu rõ, hắn tự thấy bẩn thỉu, cự tuyệt không chịu tiến thêm nửa bước.

    Hắn sợ ta đau lòng, nên tự vạch trần vết sẹo, phá vỡ lòng tự trọng mà hắn cẩn thận giữ gìn bấy lâu.

    Khoảnh khắc đó, ta liều mạng đè nén ý nghĩ muốn nói cho hắn mọi chuyện, cuối cùng chỉ biết quay đầu đi.

    Nhưng hắn vẫn nằm rạp ra đất thỉnh tội, xé nát tim ta thành từng mảnh.

    Cố nhân từng quen biết, trùng phùng mà chẳng hay.

    Ta cũng không rõ, giữa ta và người, ai càng đáng thương hơn.

    Ngọc Kinh lại có tuyết rơi, bầu trời xám xịt, mặt đất một mảnh trắng mênh mang.

    Ô giấy che đi hoa tuyết, người đến mặc y phục xanh thô sơ, nhưng mang khí khái bất phàm.

    Trong mắt Thừa An nhuốm nỗi lo âu: "Trưởng công chúa, gió tuyết hại thân."

    Ta khoác áo lông cáo, nhìn vào đôi mắt hắn, núi sông tĩnh lặng xuống, không một tiếng gió lùa.

    "Thừa An, theo ta đến chùa Hạc Xuân đi, ta muốn thắp hương cho thiếu tướng quân."

    Nghe vậy, Thừa An như hiểu lầm gì đó, sắc mặt trở nên tái nhợt.

    9.

    Lần đầu tiên đến chùa Hạc Xuân là khi ca ca vừa mới nhặt được ta, huynh ấy nói mệnh ta tựa bèo trôi, muốn cầu Bồ tát ban cho ta phước lành.

    Hôm nay ta thắp ba cây nhang to nhất, cắm giữa lư hương, toát lên khí thế hùng vĩ.

    "Thừa An, ngươi cầu nguyện gì?"

    Hắn mãi mới cất tiếng: "Thiên hạ thái bình."

    Trên đường xuất cung, nơi nơi đầy người chêt đói do chiến tranh liên miên bao năm, bách tính kiệt quệ ngồi bệt ngoài cổng thành, đám trẻ con gầy trơ như mèo.

    "Công chúa thì sao?"

    Ta cười ranh mãnh: "Tất nhiên là cầu cho thế gian trời yên biển lặng, thái bình thịnh vượng."

    "Ngươi tin không?"

    Thấy hắn đứng sững ra, ta nhếch môi: "Giả thôi, ta chỉ cầu hoàng đế chêt sớm, để bổn cung đăng cơ."

    "Trưởng công chúa lại nói dối."

    Hắn đứng trước mặt ta, nhìn thẳng vào mắt ta: "Thừa An sẽ ở cạnh công chúa, đến khi nghênh đón thái bình thịnh thế."

    "Trưởng công chúa mong cầu, cũng là điều Thừa An mong cầu."

    Trước mắt ta dâng lên sương mù, phảng phất bên tai lời thề son sắt năm xưa: "Ca ca mong cầu, cũng là điều A Giác mong cầu."

    Ta quay đi như trốn chạy, nhưng vừa đến chỗ rẽ thì đụng mặt một người không ngờ đến.

    "Trưởng công chúa thật hào hứng." Sở Vân Dật cười nghiền ngẫm.

    Hắn vốn là tâm phúc của hoàng đế. Nhưng vì nợ ta một ân tình nên đã đồng ý ba điều kiện. Ta cùng hắn trao đổi bí mật quân sự và lòng ngờ vực của đế vương, hiện giờ chỉ còn lại một điều kiện.

    "Sở tướng quân, lần này về, ngươi phải trả cho bổn công chúa."

    Sở Vân Dật cười to: "Có gì mà không được?"

    Tiếng tre gãy vỡ vang vọng bên tai, Thừa An tái mặt đứng phía sau ta.

    Sở Vân Dật hất cằm: "Đồ chơi mới?"

    Ta lóe lên sát ý: "Hắn tên Thừa An."

    Sở Vân Dật không buồn để tâm, vẫy tay bỏ đi.

    "Một tháng sau, thần sẽ tự đến cửa cầu thân. Trưởng công chúa chỉ cần yên tâm đợi gả."

    Ngày hôm sau, dưới sự châm dầu vào lửa của ta, tin tức trưởng công chúa và Sở tướng quân định thân đã trở thành tin nóng hổi khắp Ngọc Kinh, có người ghen tị, cũng có người mắng mỏ.

    Còn chưa qua buổi chiều, đã có khẩu vụ của hoàng đế truyền đến, triệu ta vào cung yết kiến.

    Khi trở về thì trời đã khuya, đường dài tối tăm nhưng chẳng có bóng dáng của Thừa An, không những thế, nửa tháng liền hắn cáo ốm xin nghỉ, còn hiếm khi xuất hiện.

    Ta biết hắn chán ghét việc ta ép buộc, nên ta càng không dám quấy rầy.

    Sở Vân Dật chê ta lười nhác nên đã phái mấy ma ma đến lo liệu hôn sự, treo đèn kết hoa, vô cùng náo nhiệt.

    Nhưng ta chẳng buồn bận tâm, định thân với hắn vốn chỉ là kế hoãn binh, chỉ vì châm thêm cơn giận của đế vương.

    Hôn sự trong mắt ta, chẳng qua chỉ là thủ đoạn.

    Có điều, đôi lúc ngẩn ngơ một mình, ta lại nhớ đến nhiều năm trước, ngày ta định thân với Thẩm Cảnh Tự, huynh ấy vui mừng đến mức khoe khoang khắp nơi, còn vì ta tìm kiếm một cây trâm phượng, thứ mà ngàn vàng không sánh được.

    Trong trâm giấu một mảnh giấy: "A Giác cài lên, hơn cả mùa xuân, xuân còn chưa đến, cảnh đã nồng nàn.”

    Vào đêm thử hỷ phục, Thừa An lặng lẽ mang cháo bột đến.

    Chỉ nửa tháng ngắn ngủi, hắn đã tiều tụy đi rõ rệt, vừa nhìn thấy đã khiến ta hốt hoảng.

    "Bọn chúng lại bắt nạt ngươi? Nói ta biết, ta giêt sạch bọn chúng."

    Thừa An nặng nề quỳ xuống, ánh mắt bùng lên nỗi đau giãy giụa, hèn mọn sa lầy.

    "Trưởng công chúa, xin người."

    Lúc này ta mới phát hiện, hắn vậy mà lại mặc áo vải sa trắng mỏng, ngẩng đầu lên, đuôi mắt phiếm hồng, bên dưới lộ ra xương quai xanh xinh đẹp cùng nửa mảng da thịt.

    Hệt như một tiểu hồ ly tinh ranh, mê người đến mất hồn.

    Thừa An dùng lực kéo góc váy ta đến khi khớp xương trắng bệch, từng giọt lệ trong veo rơi lã chã xuống đất, âm thanh run rẩy nghẹn ngào.

    "Xin người đừng bỏ rơi Thừa An."

    "Trưởng công chúa ban ơn huệ, Thừa An cam tâm tình nguyện."

    Hắn dâng cho ta chiếc túi tiền thêu đôi uyên ương nghịch nước, từng đường kim mũi chỉ tỉ mỉ kỹ càng, nhưng kề bên là mấy đầu ngón tay sưng tấy.

    10.

    Thật hoang đường, ông trời bày ra trò đùa lớn để trêu cợt ta.

    Thẳng tay hủy hoại một thiếu niên cứng cỏi, xóa hết ký ức về lời thề quyết tử để bảo vệ quốc gia, ép huynh ấy quỳ trước mặt ta, suy sụp vỡ nát.

    Năm ấy, đích tử Thẩm Cảnh Tự kế thừa sứ mệnh của cha mình, tung hoành khắp chiến trường, đánh cho quân thù tháo chạy tan tác, chỉ thiếu một trận cuối cùng là có thể giành lại toàn bộ lãnh thổ đã mất.

    Nhưng đêm đó, mười vạn hùng binh bị bao vây dưới chân núi Hạ Lan, toàn quân bị diệt.

    Chỉ còn mỗi huynh ấy được chiến mã vác ra.

    Thế nhân chửi rủa, tiên hoàng nổi cơn thịnh nộ.

    Là đại tướng quân giả chết tiết lộ quân cơ. Hoá ra ông ta chính là gian tế do phương Bắc cài cắm, che giấu suốt ba đời.

    Thẩm gia vinh hiển gì chứ, cuối cùng lại trở thành trò cười lớn nhất thế gian.

    Hôn sự của ta và huynh ấy lập tức hủy bỏ, ta bị giam trong cung suốt nửa năm, nửa năm sau, toàn bộ Thẩm gia bị xử trảm.

    Trên đời không còn Thẩm Cảnh Tự, chỉ có tiểu thái giám Thừa An đã dùng thuốc mất trí nhớ.

    Về sau, nghe một tên đầy tớ kể rằng, lúc bị tra tấn huynh ấy vẫn còn ký ức, nhưng người biết rõ sự tình đều đã bị hành hình.

    Trước lúc lâm chung, tiên hoàng dùng tính mạng của Thừa An để buộc ta phò tá ấu đế. Ông ấy biết rõ, ta sẽ thay Thẩm Cảnh Tự trông giữ non sông này.

    Vì bảo vệ Thừa An, ta phải thâu tóm quyền lực bằng mọi giá. Nhưng đám lão thần nhất quyết không chịu, còn dùng thủ đoạn hèn hạ, đóng chặt ta vào tấm bảng trinh tiết.

    Có rất nhiều kẻ thèm muốn ta, nhưng dần dà, số người e sợ ta lại càng lấn át.

    Ta biết thời cơ đã chín muồi.

    Nhưng chưa từng nghĩ rằng, hai ta lại đi đến nông nỗi này.

    Thế nên, Thừa An tránh mặt ta nửa tháng trời không phải vì ghét ta, chỉ là hắn đã đánh giá thấp tình cảm đôi bên.

    Hắn coi bản thân là một món đồ chơi, đấu tranh suốt nửa tháng, cuối cùng vứt bỏ lòng tự trọng, mở ra giá trị duy nhất của mình.

    Đánh cược liệu ta có còn cần hắn.

    Sao ta có thể nhẫn tâm đây, từng trao nhau hồi ức tốt đẹp nhất thế gian, ta vẫn vì người mà tồn tại, người là chàng thiếu niên ta yêu nhất đời này.

    Nước mắt lưng tròng, ta quỳ xuống ôm lấy hắn: "Thừa An, ta không gả."

    "Chúng ta, không bao giờ lìa xa nữa."

    Thừa An kinh ngạc sững sờ, ta nhắm mắt lại hôn lên đôi má ấy.

    Trong phòng, đôi trái tim cùng chung nhịp đập mãnh liệt, ta biết hai má mình nhất định đang đỏ bừng.

    Hôn sự hủy bỏ, ta gánh thêm tiếng xấu là đồ đàn bà bị ruồng bỏ, nhưng ta không hề bận tâm, vui vẻ kéo Thừa An đi hội đèn lồ ng.

    "Cây trâm này thế nào?" Ta cười tươi như hoa.

    Thừa An cài trâm phượng lên búi tóc ta: "Trâm phượng rất đẹp, trưởng công chúa càng đẹp hơn."

    Trong ánh đèn nhân gian, hai ta nắm tay nhau như một đôi phu phụ bình phàm.
     
    Tạ Đông Tự Xuân
    Chương 3


    11.

    Thừa An muốn thành hôn với ta.

    Hắn không thừa nhận, nhưng ta biết rất rõ.

    "Tìm nơi vắng người, trời đất chứng giám, không ai quản được."

    Ta nói vô cùng nghiêm túc, Thừa An sửng sốt ngây người.

    Mãi lúc lâu sau, hắn rơi nước mắt: "Công chúa, Thừa An chưa bao giờ vui như vậy."

    Vô thư bất thành hôn, Thừa An sợ bút mực sẽ phai tàn, bèn tìm một tấm lụa Vân Cẩm, từng nét từng nét thêu thành hôn thư.

    Sau đó, còn dùng toàn bộ gia tài của mình làm sính lễ, tự tay rèn trang sức vàng vì muốn tăng thêm nữ trang cho ta.

    Chớp mắt đã đến cửa ải cuối năm, hai mươi ba tháng chạp đương độ xuân về, thích hợp phơi nắng, cũng thích hợp v3 vãn.

    "Thừa An, nếu ta đầu thai thành quả hồng, ngươi có còn theo ta phơi nắng không?"

    Hôm nay ánh dương chói chang, ta đong đưa xích đu nhìn người trong lòng thêu hỷ phục.

    Thừa An mỉm cười: "Hồng chín sau khi phơi nắng, pha chế thành rượu hồng ngâm, khó mà kháng chỉ."

    Hoá ra hắn cũng biết nói đùa, ta hào hứng tìm mứt quả hồng rồi mời Thừa An nấu rượu.

    "Có ngọt không?"

    Thừa An chắp tay thi lễ: "Hơi kém trưởng công chúa."

    Ta cười khẽ, đánh nhẹ vào người hắn, Thừa An đứng yên không tránh né, nét mặt đầy dịu dàng.

    Trong phủ công chúa, Thừa An tự mình xuống bếp làm cơm canh, còn xắn tay áo cắt hoa tỉa cành.

    Mấy nhánh hoa nhài vàng rực mà hắn bẻ xuống, ta mang c ắm vào khay rửa bút, Thừa An luôn miệng khen ta cao nhã khéo léo.

    Ta còn đổi trà thành rượu, lừa hắn cụng ly, Thừa An một ngụm uống cạn, nhíu mày nói: "Thật tuyệt."

    Thấy Thừa An sắp thêu xong hỷ phục, ta bèn đem đến vài tấm vải, thúc giục hắn thêu hai chữ "Thừa An" lên đó.

    "Người muốn may y phục mới ư?"

    Ta cười ẩn ý: "Thừa An tinh mắt, đây chính là áo yếm của bổn công chúa."

    Vành tai Thừa An đỏ bừng như má.u, tựa hồ vừa gặp phải kẻ thù.

    Hình ảnh này, thật quá sức kinh ngạc.

    Cơn nghịch ngợm trỗi dậy, ta giở trò trêu ghẹo hắn. Thừa An xoay người đè ta lại, nhưng vô tình chạm phớt khóe môi ta.

    Cả hai đều sửng sốt, như muôn loài vừa bừng tỉnh trong căn phòng đầy sắc xuân.

    Đông đi xuân đến, ta cũng bệnh tật triền miên, Thừa An vẫn ngày ngày sắc thuốc, chú tâm từng li từng tí.

    Dù biết thuốc đắng dã tật, nhưng mỗi lần uống xong đều ho suốt nửa đêm.

    Lúc này, chiếc khăn tay bị thấm vết má.u sau cơn ho dài, Thừa An lại tưởng ta giận dỗi nên tươi cười dỗ dành ta.

    "Thừa An mong được vấn tóc vẽ mày cho công chúa."

    Giấu đi khăn tay, ta chân thành gật đầu.

    12.

    Trong yến tiệc xuân, Sở Vân Dật gửi lời mời ta đến Ngự hoa viên đàm đạo.

    Nhưng khi đến nơi, ngồi ở vị trí chủ trì lại là hoàng đế.

    "Hoàng tỷ có bằng lòng buông tha đệ đệ?"

    Thuở đầu gặp gỡ, hắn non nớt nhỏ nhẹ gọi ta là tỷ tỷ. Giờ đây, dù ngoài mặt yếu đuối, song từng cử chỉ đều toát lên phong thái chững chạc, đã có dáng dấp của bậc đế vương.

    Ta nâng ly kính hắn: "Sao người lại nói thế?"

    Theo lệ mỗi ngày, tai mắt của ta ở hoàng cung sẽ gửi tin báo về sinh hoạt của hoàng đế. Ta biết rất rõ, nếu không dùng loại thuốc an thần mạnh, hoàng đế khó có thể ngon giấc.

    Mà tiền căn hậu quả mọi chuyện, đều nhờ phúc của vị trưởng tỷ tùy tiện can dự triều chính này ban tặng.

    Hắn hận ta, là lẽ đương nhiên.

    "Hoàng tỷ hà tất phải giả vờ?" Hắn cười nhạo, đột nhiên một cơ thể má.u me đầm đìa bị ném ra trước mắt.

    Ta đứng phắt dậy, là Thừa An.

    "Thế nhân đều nói thái giám là đồ mất gốc rễ, là loại khó chịu nổi tra tấn nhất."

    "Không ngờ, hai mươi ba khổ hình của ta, hắn lần lượt nếm trải gần phân nửa, lại chẳng hề hé răng, thậm chí còn giêt hơn ba mươi tên cai ngục." Sở Vân Dật tặc lưỡi ngạc nhiên.

    Ta rút dao, kề sát ngực hoàng đế, khoé mắt như sắp nứt ra.

    "Hoàng tỷ, tỷ đang sợ."

    Hắn thì thầm bên tai: "Để đệ đoán thử, tỷ sợ Thẩm tướng quân nhớ ra phụ hoàng đã hại hắn, hay sợ hắn nhớ ra cha hắn đã hại hai người."

    Hoàng đế cười giễu cợt.

    "Nhưng thiên hạ không có bức tường kín gió."

    "Chỉ cần hoàng tỷ giao ra quyền lực, đệ cho tỷ được toàn thây, cũng giữ một mạng cho Thẩm tướng quân."

    Ta bế Thừa An đang hôn mê bất tỉnh lên, cười đến điên cuồng: "Đệ đệ tốt, giêt người không dao, chẳng uổng công ta quản thúc nhiều năm, hôm nay coi như đệ thành tài."

    Ta nhìn chằm chằm Sở Vân Dật: "Ngươi sẽ hối hận."

    Hắn ngâm nga khinh thường.

    Ta nhắm chặt hai mắt.

    Sở Vân Dật, hắn cho rằng trường thương tuyệt diệu đó của hắn, là nhờ vào ai chỉ điểm.

    Mười năm trước, Thẩm Cảnh Tự từng dạy một tên nhóc yếu đuối cách tự bảo vệ mình bằng thương pháp. Rồi đứa trẻ đó trưởng thành, chính là Sở Vân Dật vang danh thiên hạ.

    Bọn họ đều đã quên, nhưng ta không quên.

    Ta tuyệt đối không thể quên.

    13.

    Trong phủ công chúa, Thừa An hôn mê suốt ba ngày mới tỉnh lại. Chuyện ở ngục giam, hắn giấu kín như bưng: "Phượng hoàng trên hỷ phục còn chưa thêu mắt."

    Ta buộc hắn nhìn thẳng vào ta: "Lúc bị dụng hình tại sao không biện giải? Ngươi biết rõ..."

    "Biết rõ trưởng công chúa khuấy động triều chính là có ẩn tình, hay trưởng công chúa vốn không để tâm việc tiết lộ bí mật?"

    Mặt ta đầy vẻ phức tạp.

    Bao nhiêu năm, ta tự biến mình thành tấm bia chắn. Đám thần tử bất trung muốn nương nhờ ta, bao kẻ quyền thế ngập trời đều chĩa mũi nhọn vào ta. Còn ta tận dụng thời cơ, từng bước nhổ bỏ hết mối nguy ngầm. Tranh tranh đấu đấu, sau cùng là thương tật khắp người.

    Sớm đã vô duyên với ngai vàng.

    Thừa An đau lòng xoa đầu ta: "Thừa An càng mong trưởng công chúa đích thân giải thích với bệ hạ."

    Hóa ra, lại là vì ta.

    "Làm sao ngươi biết?"

    Chừng ấy năm dài, Thừa An là người duy nhất nhìn thấu.

    "Mấy năm nay, tai mắt trong phủ nhiều vô số, nhưng không ai mất mạng. Còn đám người bị lưu đày và tịch biên nhà cửa, nếu không phải kết bè kết phái, thì cũng tham tài háo sắc. Lời đồn phóng đại, người đang thêm dầu vào lửa."

    "Còn nữa, ngày từ chùa Hạc Xuân trở về, nạn dân ở cổng thành đã được bố trí ổn thoả, rất nhiều nơi trong thành cũng được dựng lán cháo."

    "Trưởng công chúa, người rõ ràng thương xót muôn dân, nhưng muôn dân tư tưởng đơn thuần, oan ức cho trưởng công chúa."

    Cao sơn lưu thủy, tri kỷ khó tìm.

    Ta in sâu trong mắt người, một ta trong sạch và thuần khiết.

    Mấy năm gần đây, hoàng đế luôn muốn giành lại vùng đất Hà Tây, ta bèn thuận nước đẩy thuyền, âm thầm hỗ trợ một phen.

    Chiến tranh trầy trật liên miên, quốc khố cũng eo hẹp. Ta thay hắn bố trí ổn thoả nạn dân, tăng cường binh mã, thậm chí tự bỏ vốn để vận lương.

    Nếu không như vậy, Sở Vân Dật đời nào đáp ứng ta. Chẳng qua, những chuyện này sẽ không bao giờ có người thứ ba biết tới.

    May mà, may mà ta có Thừa An.

    Ta thổi nguội chén thuốc: "Chờ khi ngươi lành bệnh, ta dẫn ngươi đến một chỗ."

    Xe ngựa lắc lư suốt hai ngày, rốt cuộc dừng chân nơi rừng rậm tre dài.

    Một căn nhà gỗ đơn sơ xuất hiện trước mắt, tấm bảng treo trên cửa được khắc hai chữ "Ngọc Cảnh".

    Từ hôm đó, đôi ta ngày ngày quấn quýt ở căn nhà nhỏ.

    Trong nhà không có tôi tớ, Thừa An phụ trách nhóm lửa còn ta thì đun nước. Tự lực cánh sinh đến độ vừa khó nhọc vừa buồn cười.

    Nán lại đến ngày Thừa An hoàn toàn bình phục, ta che ô đưa hắn lên núi.

    Khoảnh khắc đặt chân l3n đỉnh núi, bầu trời quang đãng, vạn vật trong lành.

    Lúc này Thừa An mới thấy rõ, ngút ngàn sau núi là hàng dãy bia mộ thẳng tắp chỉnh tề.

    Hương khói trước mộ rực sáng ánh lửa, họ tên từng người đều khắc lên rõ ràng. Thoạt nhìn từ xa, mộ bia dày đặc đến cả ngàn vạn.

    Đây là nơi an táng của mười vạn người.

    Mười vạn anh linh đã ngã xuống trong trận chiến dưới núi Hạ Lan năm đó.

    Vô số lần ta cử người đi thu gom th.i thể, rồi tự tay chôn cất họ, dựng bia thờ cúng họ.

    Hệt như Thẩm Cảnh Tự khi ấy.

    Đa phần những người chôn cất ở đây đều mất hết thân nhân, người có gia quyến nhận về cố hương cũng được dựng mộ chôn quần áo và di vật.

    "Thừa An đừng sợ, họ đều là chiến sĩ, chiến sĩ tử trận sa trường."

    Thừa An quay lưng về phía ta, toàn thân run rẩy dữ dội, tay siết chặt thành nắm đấm.

    Rất lâu rất lâu sau, hắn khàn giọng nói gì đó, nhưng tiếng gió to át đi tất cả.

    "Gì cơ?"

    Hắn quay lại ôm chặt lấy ta, lần này ta nghe rành mạch từng chữ.

    "Có người bên cạnh, hạnh phúc vạn phần."

    14.

    "Công chúa có từng tiếc nuối gì không?"

    Trên đường xuống núi, Thừa An đột nhiên cất tiếng hỏi.

    "Đã từng, ta không cứu được một người."

    "Không thể nói với huynh ấy, huynh ấy chẳng làm sai gì cả."

    Hoàng đế nói đúng, ta mong mỏi Thừa An nhớ lại quá khứ của đôi ta, nhưng lại sợ hắn chìm trong nỗi dằn vặt vô tận mà thế hệ trước đã gây ra.

    "Công chúa, người chêt là hết, phải vui mừng mới đúng."

    Năm đó bị giam lỏng trong cung, tiên hoàng nói với ta Thẩm gia sắp bị xử trảm.

    Dù lấy cái chêt ra đe doạ, ông ấy vẫn không cho phép ta rời khỏi cung.

    Ta dùng dao t.ự vẫn.

    "Vậy cả hai cùng làm đôi uyên ương khổ mệnh đi."

    "Đứng ở nơi cao, tâm ắt sẽ khổ."

    Ta không có tư cách oán hận, nhưng ta cũng không vĩnh viễn cúi đầu.

    Thừa An giúp ta nhổ tóc bạc: "Trưởng công chúa, thần sẽ bảo vệ người."

    Ta đưa chén cháo bột cho hắn: "Trường trường thọ thọ, mừng tặng Thừa An."

    Trong cháo có mê hương, đủ để hắn ngủ suốt ba ngày.

    Đến lúc đó, tin tức về cái chêt của ta nhất định đã lan truyền khắp đại giang nam bắc.

    Thu xếp xong mọi chuyện, ta để lại mảnh giấy nhắn: "Bia mộ có người chuyên coi sóc, xin giúp ta thỉnh thoảng kiểm tra."

    Sau đó, cất bước như ngao du, phóng khoáng mà rời đi.

    Ngọc Kinh đại loạn, tư binh của ta vây kín hoàng thành. Chỉ đợi một câu hạ lệnh, lập tức khởi binh dẹp loạn, thay đổi triều đại.

    "Giêt." Ta bình thản như không.

    Quân ta thế mạnh áp đảo, tiến vào Quang Khánh Môn nhưng bị thừa tướng cản lại.

    Ông ta bày binh bố trận, tạo thế đối kháng.

    "Trưởng công chúa, vì một tên thái giám, cả gan mơ tưởng ngai vàng."

    Ông ta đứng trước cổng thành, sắc mặt ngạo nghễ.

    "Thẩm gia là gian tế của địch quốc. Hoàng đế và trưởng công chúa coi thường quốc pháp, bao che tội đồ Thẩm Cảnh Tự."

    "Ngươi đánh rắm!" Sở Vân Dật bị trói gô cổ treo trên đầu tường.

    "Hôm nay ai bắt sống được tỷ đệ Tạ Thị, sẽ ban thưởng mười vạn lượng."

    Ông ta vung tay hô to, đám đông kích động reo hò.

    Chẳng mấy chốc khung cảnh đã hỗn loạn, tên bay tứ phía, dần dần có người ngã xuống.

    15.

    Ta thở dài, cửa cung tức thì mở ra, Ngự lâm quân cưỡi ngựa xông lên như vũ bão, lao thẳng về phía thừa tướng.

    "Sao có thể? Rõ ràng hoàng cung đã bị ta khống chế!"

    Ông ta bò lết tìm đường trốn chạy.

    "Vậy sao? Ngươi vẫn chưa hiểu, khởi binh dẹp loạn, là ai đang dẹp ai."

    Ta cứu Sở Vân Dật xuống, một dao đâm thẳng vào thừa tướng.

    Má.u bắn tung tóe ba thước, ông ta chêt không nhắm mắt.

    Đột nhiên, ta dự cảm được nguy hiểm!

    Trương Khởi, con trai độc nhất của lão già ấy, đang giương cung với sắc mặt hung tợn!

    Vù!!!

    Không kịp rồi, hắn bắn một mũi tên về phía ta, ta nhắm mắt nhận mệnh.

    Dù sao thời gian cũng chẳng còn nhiều, ngã xuống cũng không thiệt thòi.

    "Tạ Ngọc!" Là Sở Vân Dật.

    "A Giác!"

    Tim ta hẫng đi một nhịp, lập tức quay người.

    Thiếu niên cầm trường thương trong tay, ngựa phi nước đại, sau lưng là ánh dương đỏ rực chầm chậm buông xuống.

    Phong thái như cuồng phong vũ bão, thiếu niên chém xuống liên hồi, hạ gục từng kẻ thù, thương pháp ấy, ta đã quen thuộc đến tận xương tuỷ.

    "Thẩm Cảnh Tự." Ta cười trong nước mắt.

    Sở Vân Dật kinh ngạc sững sờ.

    Thẩm Cảnh Tự lao về phía ta, chém đứt mũi tên.

    "A Giác, sao muội dám!"

    Ta thẫn thờ nhìn huynh ấy.

    Nhưng vừa chớp mắt, sắc mặt huynh ấy đã tái nhợt, ngã rầm xuống đất. Lúc đó ta mới thấy vết má.u chi chít trên lưng Thẩm Cảnh Tự, do trúng rất nhiều mũi tên.

    "Ca, A Giác sắp chêt rồi, không đáng."

    Ta run rẩy, cố che đi vô số vết thương đang không ngừng rỉ má.u.

    "A Giác, muội đáng giá."

    "Muội vẫn... vẫn chưa tiếp tục tự do."

    Huynh ấy muốn đưa ta tấm lụa đỏ trong tay.

    "Muội không cần, muội chỉ cần huynh sống tiếp."

    Huynh ấy giơ tay giúp ta lau nước mắt, nhưng đầu ngón tay vừa chạm đến vai áo đã buông thõng xuống.

    Thẩm Cảnh Tự trút hơi thở cuối cùng, ngay trước mắt ta, khi huynh ấy vừa nhớ ra A Giác.

    Tấm lụa đỏ rơi vào tay, ta mở nó ra xem, chính là hôn thư mà huynh ấy đã thêu xong.

    "Lễ nghi minh chứng, hai họ kết hợp, hôn nhân tốt đẹp."

    "Hy vọng ngày sau tương thân tương ái, trăm năm hảo hợp."

    16.

    Đường rộng như trời xanh, mình ta bước chẳng thành.

    Nhổ sạch đám u nhọt lộng hành, ta giữ lại những cánh tay đắc lực, trao trả toàn bộ cho đệ đệ.

    Sau khi biết rõ chân tướng, hoàng đế khóc lóc thảm thiết, nhưng hối hận đã muộn màng.

    Hắn cầu xin ta ở lại, ta lắc đầu từ chối.

    Nhiều năm tranh quyền đoạt lợi, ngoài sáng trong tối đấu đá lẫn nhau, đứa trẻ ấy buộc phải trưởng thành, cũng từng ngậm đắng nuốt cay. Đứng từ lập trường của hoàng đế, mọi việc hắn làm là đúng đắn.

    Quả thật xuất sắc, dù tiên hoàng ở dưới cửu tuyền cũng sẽ gật đầu khen ngợi.

    Ta hiểu, ta tán thành, nhưng tuyệt đối không tha thứ.

    Hắn đã làm tổn thương Thừa An của ta.

    Ngày rời cung, hoàng đế tiễn biệt từ xa, lúng túng gọi ta "tỷ tỷ", hoàng hậu đứng bên thút thít ảm đạm, nhưng lòng ta chỉ còn tĩnh lặng.

    Tốt quá, ta tự do rồi.

    Thật ra, việc bảo vệ non sông này, từ lâu đã không chỉ vì Thẩm Cảnh Tự.

    Thời điểm đó, cuộc đời ta chỉ có mỗi huynh ấy, nhưng sau này, như tiên hoàng đã nói, đứng ở nơi cao, tâm ắt sẽ khổ.

    Với tư cách một trưởng công chúa, ta đã thấy lòng dân ủng hộ hay phản đối, cũng thấy rõ bách tính lầm than.

    Bảo vệ non sông, là trách nhiệm của ta, cũng là tâm nguyện chung của ta và huynh ấy.

    Năm xưa, dưới sự kiểm soát cứng rắn của ta, đệ đệ buộc phải bồi dưỡng tâm phúc, học cách bảo toàn lực lượng, ổn định triều chính. Dần dà trở thành một bậc đế vương có tấm lòng nhân hậu, song thủ đoạn lại cương quyết hơn người.

    Hắn đã làm được chuyện mà cả ta và Thẩm Cảnh Tự đều không làm được, giành lại vùng đất Hà Tây đồng thời đẩy lùi quân phương Bắc.

    Hắn không phải một đệ đệ tốt, nhưng lại là một hoàng đế tốt.

    Rời khỏi hoàng cung, ta an táng Thẩm Cảnh Tự sau căn nhà nhỏ, cũng tự đào một cái hố cho mình, nằm cạnh mười vạn anh hùng ở núi Hạ Lan.

    Kế tiếp, ta định thay huynh ấy đi ngắm nhìn vùng đất Hà Tây đã được giành lại.

    Nghe nói bá tánh Hà Tây đều thờ cúng chân dung của Thẩm Cảnh Tự trong nhà, họ cầu nguyện mùa màng bội thu, đời đời bình an.

    Trong lòng của họ, Thẩm Cảnh Tự vĩnh viễn là vị anh hùng trẻ bất khả chiến bại.

    Ngày tháng bình đạm như nước, chỉ là, ta luôn mơ thấy Thừa An ăn mặc đơn bạc, cầm đèn lồ ng đợi ta quay về.

    Huynh ấy luôn có thể giữ ấm lò sưởi nhỏ trong tay, còn mang theo túi hạt dẻ nóng hổi.

    Đáng tiếc, khi đó chỉ ngỡ là tầm thường.

    Nhưng mà, chúng ta cũng sẽ sớm đoàn tụ.
     
    Tạ Đông Tự Xuân
    Chương 4: Hoàn


    NGOẠI TRUYỆN 1

    1.

    Ta là Thừa An.

    Thái giám thấp hèn nhất trong cung.

    Vào cái đêm ta suýt chêt cóng dưới tường cung cấm, có người đã cứu ta.

    Người ấy rời đi rất nhanh, nhưng khoảnh khắc lướt qua, ta thấy trâm phượng lấp lánh ánh vàng sau tấm màn che.

    Lần nữa gặp mặt, là trong buổi yến tiệc đêm giao thừa ở hoàng cung.

    Chủ nhân của trâm vàng đang ngồi nghiêm trang nơi cao quý, bên dưới là nhóm quần thần phẫn nộ ai oán, câu từ đạo lý nhưng tràn đầy nhục nhã.

    Nét mặt người ấy vẫn điềm nhiên như không, đáy mắt lại ảm đạm thê lương.

    Rõ ràng là một trưởng công chúa, thân phận tôn quý trên vạn người.

    Nhưng sao thật giống ta, mỗi bước đều gian nan.

    2.

    Trở thành người hầu thân cận của trưởng công chúa quả thật khác xa với những gì ta tưởng.

    Người ấy rất lãnh đạm, thường đọc sách cả ngày, thưởng trà cả ngày, ngẩn ngơ cả ngày. Không thân thiết với bất kỳ ai, lại càng vô dục niệm.

    Nếu đã vô dục niệm, sao còn phải độc đoán?

    Nhìn thấy mọi chuyện, ta lại vô cớ đau lòng.

    3.

    Trong phủ dấy lên tin đồn rằng trưởng công chúa đã có hôn ước.

    Ý trung nhân của người là một vị tướng trẻ.

    Tướng quân oai phong lẫm liệt, ra trận giêt giặc, khí phách hiên ngang.

    Từ gia thế đến địa vị đều xứng đôi vừa lứa.

    Nhưng ta chỉ là một thái giám. Cả đời cũng không thể rời khỏi Ngọc Kinh.

    4.

    Trưởng công chúa hay thích trêu chọc, nhìn ta lúng túng ngượng ngùng, người ấy cười đến ngả nghiêng, dung mạo càng trở nên sống động.

    Ta tham luyến bao khoảnh khắc ấy, nên luôn thuận dịp phối hợp với người.

    Nhưng rồi đêm đó, trong cơn say mơ màng, người m ơn trớn c ởi thắt lưng ta.

    Ta hoàn toàn tỉnh táo, cả người đều lạnh buốt.

    Đồ vật không có gốc rễ như ta.

    Sao có thể hại người.

    5.

    Trưởng công chúa định thân, ta cũng rất vui mừng.

    Một mình uống rượu cùng trăng, nhưng càng uống lại càng tỉnh.

    Ta vốn chỉ là món đồ chơi giải sầu, cần phải biến mất.

    Ta đã thử, cũng cố chịu đựng, nhưng ta không chịu nổi.

    Ta biết cách khiến người ấy mềm lòng.

    Cố tình mặc áo vải sa mỏng tanh khó coi, trong mắt nhuốm đầy sắc xuân.

    Ta quả thật điên rồi.

    Đây là đang quyến rũ người ấy.

    Ta khinh thường bản thân, lại không buông bỏ được người.

    6.

    Sau đó, trưởng công chúa hủy bỏ hôn ước.

    Vì ta.

    Và rồi, người lại có hôn ước mới.

    Với ta.

    Ta chưa bao giờ hạnh phúc như vậy.

    Sung sướng đến phát điên.

    Cho dù bị Sở Vân Dật bắt vào ngục tra khảo, ta cũng có thể cười to thành tiếng.

    Từ giờ trở đi, ta, mới là người trong lòng của trưởng công chúa.

    7.

    Ta là Thẩm Cảnh Tự.

    Con trai của một tội nhân, bị ban cho nhục hình, trở thành một thái giám.

    Nhưng đó đã là chuyện cũ nhiều năm trước, ta còn một cái tên khác.

    Thừa An.

    Sau khi bị Sở Vân Dật dụng hình, là hoàng đế đã cho ta thuốc giải, để ta nhớ lại mọi chuyện.

    Phượng hoàng trên hỷ phục còn chưa thêu mắt.

    Khoảnh khắc đó, ta chỉ một lòng muốn gặp A Giác.

    A Giác của ta rất tốt, bất luận là thời điểm nào.

    Mấy năm nay, muội ấy quá khổ sở.

    Là ta có lỗi với A Giác.

    8.

    Năm đó tiên hoàng từng nói, ta và A Giác tâm ý tương thông.

    Chỉ cần một ánh mắt, ta đã nhìn thấu được muội ấy đang sợ.

    A Giác sợ ta quên đi tình yêu dành cho muội ấy, nhưng càng sợ ta gánh vác quá nhiều tội nghiệt.

    Vì vậy ta lựa chọn giấu kín sự thật, không muốn để muội ấy lo lắng.

    Đôi ta luôn có thói quen tính toán cho nhau, cũng hiểu rõ nỗi khổ tâm của đối phương.

    Muội ấy thay ta tẩm liệm cho mười vạn hài cốt ở núi Hạ Lan.

    Muội ấy cũng thay ta bảo vệ non sông an bình, đồng thời giành lại vùng đất Hà Tây đã mất.

    Muội ấy còn dùng chính mình làm mồi nhử, nhằm dọn đường cho hoàng đế.

    Ta không ngăn cản, nhưng sẽ không để muội ấy làm liều.

    Cho nên, ngô thê A Giác:

    Dù vật đổi sao dời, muội nhất định phải thoát khỏi lồ ng giam, trở về với tự do.

    - -----

    NGOẠI TRUYỆN 2

    "Thẩm tướng quân, bách niên hảo hợp! Cung hỷ cung hỷ!"

    Sau khi bãi triều, tất cả chiến hữu thân thiết của Thẩm Cảnh Tự đều đến chúc mừng.

    Hôm nay là ngày chàng và Tạ Ngọc định thân.

    Thẩm Cảnh Tự cười đến tít mắt: "Đa tạ đa tạ."

    Chàng phải mau chóng mang trâm phượng trong tay áo trao cho A Giác.

    Mọi người phía sau đều cười lớn: "Nhìn kìa, công chúa quản phu rất nghiêm khắc."

    Trong phòng, đám nha hoàn vui mừng rạng rỡ, hai má Tạ Ngọc phơn phớt rặng mây đỏ.

    "Các ngươi đừng náo loạn nữa."

    "Là công chúa e thẹn."

    Giữa tiếng cười giòn giã, Thẩm Cảnh Tự gõ nhẹ cửa sổ.

    Theo phong tục xưa, đôi uyên ương không nên gặp mặt trước ngày thành hôn.

    Chàng đặt trâm phượng lên khung cửa sổ.

    "A Giác, ta vui đến mức khẩn trương."

    Năm xưa ly biệt ở phương Bắc, hai người như cách cả vực sâu, có thể đi đến hôm nay, thật sự không dễ dàng.

    "Ca ca, huynh nói, liệu đây có phải giấc mơ không?"

    "Muội không muốn tỉnh giấc."

    Thẩm Cảnh Tự trèo vào qua cửa sổ, cài trâm phượng lên tóc Tạ Ngọc.

    "Đừng sợ."

    "Ta sẽ giúp nàng vấn tóc vẽ mày, cũng sẽ xuống bếp làm cơm canh, từ nay về sau, bình bình đạm đạm."

    Tạ Ngọc mỉm cười gật đầu, thiếu niên mày ngài sáng như sao.

    Kết tóc làm phu thê, ân ái không nghi ngờ.

    _HẾT_
     
    Back
    Top Dưới